Sủng
421 Truyện
Sắp xếp theo
4.4
Lâm Kiều xuyên sách, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại mà cô chỉ nghe bạn bè kể qua loa, đến cả tên nam chính còn không nhớ nổi.
Trong truyện, cô là một nữ phụ bia đỡ đạn môn đăng hộ đối với nam chính, bị gả cho hắn ta chỉ vì hắn muốn về quê làm ăn, lấy tự do hôn nhân đổi lấy tự do sự nghiệp. Khi sự nghiệp của nam chính thành công, cô làm đủ trò để trở thành người bị ghét bỏ, cuối cùng kết thúc bằng một tờ giấy ly hôn cay đắng.
Lâm Kiều cảm thấy chuyện này… Tuyệt vời quá đi!
Có ăn có uống, không cần phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, lại còn nhận được một khoản tiền chu cấp lớn. Nếu không gả chẳng lẽ chờ bị chú thím bán đi sao?
Quả nhiên vào ngày xem mắt chính thức, người đàn ông cao lớn đẹp trai mặc bộ đồng phục, tư thế ngồi thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng, công tư phân minh, không giống đi xem mắt mà giống đang họp trong phòng chỉ huy.
Nhưng hắn lấy ra thẻ lương và sổ tiết kiệm của hắn~
Lâm Kiều yên tâm nhận lấy, tiếp theo chỉ đợi chồng đệ đơn ly hôn mà thôi.
Năm đầu tiên kết hôn, cô xoa bóp cái eo đau nhức, cảm thấy có gì đó không ổn;
Năm thứ hai kết hôn, cô nhìn những ngôi sao và đường vạch của phù hiệu trên vai chồng, cảm thấy càng không ổn hơn…
Cho đến một ngày, cháu trai cả của chồng cô đến nhà chơi uống rượu say khướt, khóc lóc nói hối hận vì đã đẩy cuộc hôn nhân này cho hắn ta.
Chồng cô lúc đó đang cúi đầu cụp mắt bóc tôm cho cô, chỉ liếc mắt nhìn cháu trai một cái. Cậu ta lập tức tỉnh táo, mặt tái mét.
Bấy giờ Lâm Kiều mới ý thức được cô không phải kết hôn với nam chính mà là với ông chú Diêm Vương mặt lạnh của nam chính!
Thảo nào cô thắc mắc sao mình đã mang thai rồi mà hắn vẫn chưa chịu ly hôn!!
Một câu tóm tắt: Kết hôn với ông chú Diêm Vương mặt lạnh của nam chính.
Ý chính: Hãy sống tử tế với cuộc đời, cuộc đời sẽ đối xử tử tế với bạn.
Trong truyện, cô là một nữ phụ bia đỡ đạn môn đăng hộ đối với nam chính, bị gả cho hắn ta chỉ vì hắn muốn về quê làm ăn, lấy tự do hôn nhân đổi lấy tự do sự nghiệp. Khi sự nghiệp của nam chính thành công, cô làm đủ trò để trở thành người bị ghét bỏ, cuối cùng kết thúc bằng một tờ giấy ly hôn cay đắng.
Lâm Kiều cảm thấy chuyện này… Tuyệt vời quá đi!
Có ăn có uống, không cần phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, lại còn nhận được một khoản tiền chu cấp lớn. Nếu không gả chẳng lẽ chờ bị chú thím bán đi sao?
Quả nhiên vào ngày xem mắt chính thức, người đàn ông cao lớn đẹp trai mặc bộ đồng phục, tư thế ngồi thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng, công tư phân minh, không giống đi xem mắt mà giống đang họp trong phòng chỉ huy.
Nhưng hắn lấy ra thẻ lương và sổ tiết kiệm của hắn~
Lâm Kiều yên tâm nhận lấy, tiếp theo chỉ đợi chồng đệ đơn ly hôn mà thôi.
Năm đầu tiên kết hôn, cô xoa bóp cái eo đau nhức, cảm thấy có gì đó không ổn;
Năm thứ hai kết hôn, cô nhìn những ngôi sao và đường vạch của phù hiệu trên vai chồng, cảm thấy càng không ổn hơn…
Cho đến một ngày, cháu trai cả của chồng cô đến nhà chơi uống rượu say khướt, khóc lóc nói hối hận vì đã đẩy cuộc hôn nhân này cho hắn ta.
Chồng cô lúc đó đang cúi đầu cụp mắt bóc tôm cho cô, chỉ liếc mắt nhìn cháu trai một cái. Cậu ta lập tức tỉnh táo, mặt tái mét.
Bấy giờ Lâm Kiều mới ý thức được cô không phải kết hôn với nam chính mà là với ông chú Diêm Vương mặt lạnh của nam chính!
Thảo nào cô thắc mắc sao mình đã mang thai rồi mà hắn vẫn chưa chịu ly hôn!!
Một câu tóm tắt: Kết hôn với ông chú Diêm Vương mặt lạnh của nam chính.
Ý chính: Hãy sống tử tế với cuộc đời, cuộc đời sẽ đối xử tử tế với bạn.
3.3
Sở Sở là con gái của gian thần. Trên đường lưu đày cả nhà thiếu chút nữa bị ăn hiếp, là Thành Vương thế tử cứu cô, đồng thời giữ cô ở bên mình. Quyền thế tranh đấu, vì bảo vệ con trai út của Tiên đế, thế tử đứng ra cản trúng kỳ độc. Trong lễ tang, Sở Sở đâm đầu vào trên quan tài gồ. Nhưng không ngờ lúc mở mắt ra, cô lại đi tới thập niên 70 của nước Hoa.
Triệu Văn Thao: Cọp cái nhà tôi biến thành con mèo dịu dàng, ông nói đông cô ấy không dám nói tây, ông nói tây cô ấy không dám nói đông!
Sở Sở: Cha đứa bé, đi thay tã và tắm cho con. Tối nay em làm đồ ngon cho anh!
Triệu Văn Thao vui mừng như đi điên đi nấu nước: Được thôi!
Mọi người:... Hai vợ chồng nhà này thật là khiến người ta cảm thấy ngọt ngào, ngọt muốn chết người!!!
Triệu Văn Thao: Cọp cái nhà tôi biến thành con mèo dịu dàng, ông nói đông cô ấy không dám nói tây, ông nói tây cô ấy không dám nói đông!
Sở Sở: Cha đứa bé, đi thay tã và tắm cho con. Tối nay em làm đồ ngon cho anh!
Triệu Văn Thao vui mừng như đi điên đi nấu nước: Được thôi!
Mọi người:... Hai vợ chồng nhà này thật là khiến người ta cảm thấy ngọt ngào, ngọt muốn chết người!!!
4.4
Tên khác: Cô Vợ Bất Lương Có Chút Ngọt Ngào
"Khẩu vị của người này rốt cuộc ra sao a! Cái này cũng bỏ được vào miệng à?"
Sau khi cô tỉnh dậy, nhìn vào trong gương thấy chính mình đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác chỉ nhìn thêm một giây cũng hỏng đôi mắt.
Trước khi trọng sinh, Cố Việt Trạch chính là người mà cô dùng cả tấm lòng để yêu nhưng sau đó cũng là người mà cô hận thấu xương.
Đời trước cô chính là kiểu phụ nữ não tàn nên mới không muốn lây một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi tiện nam nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, kết cục cuối cùng chính là không còn người nào muốn ở gần cô.
Đời này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé!
"Khẩu vị của người này rốt cuộc ra sao a! Cái này cũng bỏ được vào miệng à?"
Sau khi cô tỉnh dậy, nhìn vào trong gương thấy chính mình đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác chỉ nhìn thêm một giây cũng hỏng đôi mắt.
Trước khi trọng sinh, Cố Việt Trạch chính là người mà cô dùng cả tấm lòng để yêu nhưng sau đó cũng là người mà cô hận thấu xương.
Đời trước cô chính là kiểu phụ nữ não tàn nên mới không muốn lây một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi tiện nam nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, kết cục cuối cùng chính là không còn người nào muốn ở gần cô.
Đời này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé!
5.4
Tống Đại mở mắt, không thể tin nhìn một màn trước mắt.
Trong phòng làm việc, ánh đèn sáng ngời dừng lại trên quần áo sạch sẽ của cô, máy làm ẩm bên cạnh không ngừng bốc hơi nước như mây mù, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi cô.
Bên ngoài văn phòng, nhân viên mặc đồ lao động đang bận rộn.
Tất cả quen thuộc này, làm suy nghĩ Tống Đại lâm vào hoảng hốt.
Rõ ràng một giây trước, cô còn ở trong tận thế nhiệt độ cao giấy giụa cầu sinh, thế nào mà một giây sau đã về tới văn phòng mình làm việc trước kia...
Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là đang nằm mơ? Tống Đại nhéo mình một cái, cảm giác đau đớn truyền đến.
Có cảm giác đau, chứng tỏ đây không phải là mộng??
Trong phòng làm việc, ánh đèn sáng ngời dừng lại trên quần áo sạch sẽ của cô, máy làm ẩm bên cạnh không ngừng bốc hơi nước như mây mù, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi cô.
Bên ngoài văn phòng, nhân viên mặc đồ lao động đang bận rộn.
Tất cả quen thuộc này, làm suy nghĩ Tống Đại lâm vào hoảng hốt.
Rõ ràng một giây trước, cô còn ở trong tận thế nhiệt độ cao giấy giụa cầu sinh, thế nào mà một giây sau đã về tới văn phòng mình làm việc trước kia...
Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là đang nằm mơ? Tống Đại nhéo mình một cái, cảm giác đau đớn truyền đến.
Có cảm giác đau, chứng tỏ đây không phải là mộng??
4.2
Sai lầm đã làm trong quá khứ, liệu có thể thay đổi?
Chuyện xưa đau lòng, quá khứ tuổi trẻ bồng bột, chứng kiến vợ và hai cô con gái sinh đôi đáng yêu ngủ say trên giường, nhưng không bao giờ có thể thay đổi được nữa.
Ngày sau tuy giàu sang, nhưng ba bóng hình đó vẫn ám ảnh mãi trong tâm trí.
Ta không cần giàu sang, chỉ cần một lần được ôm lấy vợ con, vậy là đủ rồi!
Một câu chuyện kể về tình cảm gia đình. Tình thân mới là quan trọng nhất, đừng để lúc mất đi mới thấy hối hận!
- -----
Đôi khi thức giấc lúc giữa đêm, hắn không phân biệt được đây là hiện tại hay tương lai, đây là thực hay mơ?
Cơn ác mộng về chuyện vợ con đã mất lại hiện lên khiến hắn sợ hãi, tuyệt vọng. Hắn sợ mình lại mất đi tất cả, trở thành kẻ có tất cả nhưng cũng là kẻ cô đơn nhất thế gian.
Hắn đưa tay như muốn tìm thấy bóng dáng người thân, hắn chỉ sợ tất cả những điều mình đã làm chỉ là giấc mơ, giấc mơ của một kẻ đầy tội lỗi...
- -----
Mở mắt ra, là thời điểm trước một ngày mà vợ và con hắn tự sát...
Chuyện xưa đau lòng, quá khứ tuổi trẻ bồng bột, chứng kiến vợ và hai cô con gái sinh đôi đáng yêu ngủ say trên giường, nhưng không bao giờ có thể thay đổi được nữa.
Ngày sau tuy giàu sang, nhưng ba bóng hình đó vẫn ám ảnh mãi trong tâm trí.
Ta không cần giàu sang, chỉ cần một lần được ôm lấy vợ con, vậy là đủ rồi!
Một câu chuyện kể về tình cảm gia đình. Tình thân mới là quan trọng nhất, đừng để lúc mất đi mới thấy hối hận!
- -----
Đôi khi thức giấc lúc giữa đêm, hắn không phân biệt được đây là hiện tại hay tương lai, đây là thực hay mơ?
Cơn ác mộng về chuyện vợ con đã mất lại hiện lên khiến hắn sợ hãi, tuyệt vọng. Hắn sợ mình lại mất đi tất cả, trở thành kẻ có tất cả nhưng cũng là kẻ cô đơn nhất thế gian.
Hắn đưa tay như muốn tìm thấy bóng dáng người thân, hắn chỉ sợ tất cả những điều mình đã làm chỉ là giấc mơ, giấc mơ của một kẻ đầy tội lỗi...
- -----
Mở mắt ra, là thời điểm trước một ngày mà vợ và con hắn tự sát...
4.7
Hán Việt: Huyền học đại sư xuyên thành tra A hậu hòa ảnh hậu HE liễu
Tác giả: Tử Phi Ngư Phi Tử
Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Xuyên thư, ABO, Giới giải trí, Huyền học, Nhẹ nhàng, Hỗ công
Văn án:
Diệp Lẫm là một thiên sư đỉnh cao, nhưng không may sinh ra trong cảnh nghèo khó. Cả đời cô làm vô số việc thiện, công đức vô lượng, nhưng vẫn sống trong sự thất vọng vì nghèo khó. Bất ngờ, cô xuyên không vào một tiểu thuyết ABO, trở thành một tra A (Alpha xấu xa).
Tuy nhiên, việc trở thành tra A là điều không thể đối với Diệp Lẫm. Cô quyết định rời khỏi nhà, thoát ly khỏi hào môn và trong lúc vô tình gặp được Cố Lí - ảnh hậu có thể chất như cá chép may mắn, được thiên đạo sủng ái trong thế giới này. Nhờ cơ duyên xảo hợp, cô và Cố Lí cùng tham gia một chương trình tổng hợp.
Trong chương trình, Diệp Lẫm không ngừng theo sát Cố Lí:
"Ảnh hậu, cô nên tránh xa XXX một chút, hắn gần đây gặp vận xui."
"Ảnh hậu, đừng đến chỗ XXX, ở đó có sát khí."
"Cố cá chép..."
Khi cả hai nắm tay nhau, Diệp Lẫm thỏa mãn: Hôm nay không cần rửa tay, vận may có thể kéo dài vài ngày.
Khi họ ôm nhau, Diệp Lẫm ngập tràn hạnh phúc: Vận may có thể kéo dài cả tháng...
Sau đó, Cố Lí ôm lấy Diệp Lẫm nhỏ bé vào lòng, hôn lên đôi môi đỏ của cô và nói: "Tôi trao bản thân mình cho em, thế nào?"
Thiên sư huyền học đại lão niên hạ A / Mỹ diễm ảnh hậu may mắn O
Tóm tắt: Ta dựa vào huyền học để chinh phục ảnh hậu
Ý tưởng: Làm người cần phải tích cực và luôn hướng về phía trước
Chú thích:
Thiên sư hay huyền học đại sư là là một người được coi là bậc thầy trong việc hiểu biết và thực hành các lĩnh vực huyền học, có thể giải quyết các vấn đề liên quan đến tâm linh, vận mệnh hoặc các hiện tượng siêu nhiên. Vị trí này sau đó được truyền từ đời này sang đời khác, và những người nắm giữ danh hiệu này được coi là có khả năng tương tác với các thần linh, thực hiện các nghi lễ và ban phước cho tín đồ.
Tác giả: Tử Phi Ngư Phi Tử
Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Xuyên thư, ABO, Giới giải trí, Huyền học, Nhẹ nhàng, Hỗ công
Văn án:
Diệp Lẫm là một thiên sư đỉnh cao, nhưng không may sinh ra trong cảnh nghèo khó. Cả đời cô làm vô số việc thiện, công đức vô lượng, nhưng vẫn sống trong sự thất vọng vì nghèo khó. Bất ngờ, cô xuyên không vào một tiểu thuyết ABO, trở thành một tra A (Alpha xấu xa).
Tuy nhiên, việc trở thành tra A là điều không thể đối với Diệp Lẫm. Cô quyết định rời khỏi nhà, thoát ly khỏi hào môn và trong lúc vô tình gặp được Cố Lí - ảnh hậu có thể chất như cá chép may mắn, được thiên đạo sủng ái trong thế giới này. Nhờ cơ duyên xảo hợp, cô và Cố Lí cùng tham gia một chương trình tổng hợp.
Trong chương trình, Diệp Lẫm không ngừng theo sát Cố Lí:
"Ảnh hậu, cô nên tránh xa XXX một chút, hắn gần đây gặp vận xui."
"Ảnh hậu, đừng đến chỗ XXX, ở đó có sát khí."
"Cố cá chép..."
Khi cả hai nắm tay nhau, Diệp Lẫm thỏa mãn: Hôm nay không cần rửa tay, vận may có thể kéo dài vài ngày.
Khi họ ôm nhau, Diệp Lẫm ngập tràn hạnh phúc: Vận may có thể kéo dài cả tháng...
Sau đó, Cố Lí ôm lấy Diệp Lẫm nhỏ bé vào lòng, hôn lên đôi môi đỏ của cô và nói: "Tôi trao bản thân mình cho em, thế nào?"
Thiên sư huyền học đại lão niên hạ A / Mỹ diễm ảnh hậu may mắn O
Tóm tắt: Ta dựa vào huyền học để chinh phục ảnh hậu
Ý tưởng: Làm người cần phải tích cực và luôn hướng về phía trước
Chú thích:
Thiên sư hay huyền học đại sư là là một người được coi là bậc thầy trong việc hiểu biết và thực hành các lĩnh vực huyền học, có thể giải quyết các vấn đề liên quan đến tâm linh, vận mệnh hoặc các hiện tượng siêu nhiên. Vị trí này sau đó được truyền từ đời này sang đời khác, và những người nắm giữ danh hiệu này được coi là có khả năng tương tác với các thần linh, thực hiện các nghi lễ và ban phước cho tín đồ.
3.4
Truyện Hiệu Ứng Cầu Treo của tác giả Pháp Lạp Lật kể về Chung Hi thừa nhận rằng thời kỳ còn u mê phim thần tượng như điếu đổ, cô đã từng mơ tưởng đến việc bị mắc kẹt trên đảo hoang cùng với người mình yêu, sau đó thỏa thích làm chuyện mây mưa.
Nhưng người đó tuyệt đối không nên là kình địch trong công việc của cô, cũng là cái người mà cô ghét nhất trong cuộc đời này – Giang Khác Chi.
***
Vài ngày sau, Chung Hi nhìn hai con cua đang giao phối cạnh bờ biển, bị ma xui quỷ khiến mà quay đầu lại định mở miệng: “…”
Một giọng nói lạnh băng vội vàng giành trước vang lên từ sau lưng:
“Không thể nào!”
Nhưng người đó tuyệt đối không nên là kình địch trong công việc của cô, cũng là cái người mà cô ghét nhất trong cuộc đời này – Giang Khác Chi.
***
Vài ngày sau, Chung Hi nhìn hai con cua đang giao phối cạnh bờ biển, bị ma xui quỷ khiến mà quay đầu lại định mở miệng: “…”
Một giọng nói lạnh băng vội vàng giành trước vang lên từ sau lưng:
“Không thể nào!”
8.7
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, Hài Hước, Sủng, Showbiz, Gia Đình, Chữa Lành, Tổng Tài, Ngọt
Team dịch: Hạt Đậu Xanh
Giới thiệu:
Buổi phát sóng trực tiếp của show giải trí trực tiếp bùng nổ nhân khí, toàn mạng đều đang đoán xem ông xã thần bí của cô gái lớn tuổi rốt cuộc là ai?
Cho đến có một ngày, tổ chương trình quay được một người đàn ông dáng người cao lớn đi vào phòng ngủ của cô.
Lập tức toàn mạng náo động ——
Chỉ thấy đại boss Giang Trầm - người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai và giàu có trong truyền thuyết, đang bưng hai chậu gỗ một lớn một nhỏ cẩn thận bà xã và con gái ngâm chân tránh bị lạnh...
Dân mạng: Cái này là mệnh, hâm mộ cũng bằng không!
Team dịch: Hạt Đậu Xanh
Giới thiệu:
Buổi phát sóng trực tiếp của show giải trí trực tiếp bùng nổ nhân khí, toàn mạng đều đang đoán xem ông xã thần bí của cô gái lớn tuổi rốt cuộc là ai?
Cho đến có một ngày, tổ chương trình quay được một người đàn ông dáng người cao lớn đi vào phòng ngủ của cô.
Lập tức toàn mạng náo động ——
Chỉ thấy đại boss Giang Trầm - người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai và giàu có trong truyền thuyết, đang bưng hai chậu gỗ một lớn một nhỏ cẩn thận bà xã và con gái ngâm chân tránh bị lạnh...
Dân mạng: Cái này là mệnh, hâm mộ cũng bằng không!
4.2
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Sủng, Ngọt
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".
3
Khương Tố Oánh từ nước ngoài trở về, chưa biết rõ Thiên Tân sâu cạn, vì cứu chị, đánh bậy đánh bạ mà gặp phải Liêu Nhị gia.
Liêu Nhị gia là người tư tưởng cũ của triều trước, tướng mạo anh tuấn, làm việc luôn tuân thủ quy tắc cùng hứa hẹn, nhưng tính cách lại có phần điên cuồng.
Khương Tố Oánh vô tình vi phạm quy tắc của hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng nói: “Nói chuyện không giữ lời, vậy thì không được.”
Nhưng Khương Tố Oánh cảm thấy hô hấp bị đông lạnh, run rẩy lo sợ chẳng biết bản thân khi nào phải chịu một phát súng.
- --------
Một đoạn thời gian sau, khi Liêu Nhị gia bước trên con đường truy thê, đã lĩnh ngộ ra được nhiều điều, tư tưởng xưa cũ cũng dần tiếp thu cái mới, cũng biết linh hồn tinh khiết không nên sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu.
Nhưng cuộc sống trước đây đã để lại bóng dáng, một số thói quen thật khó sửa đổi.
Liêu Nhị gia đã quen với việc rình rập như rắn ngủ đông, chờ đến lúc bùng nổ, rồi trực tiếp lao lên cắn chết đối phương.
Giờ đây không cần phải thật sự động tay chân, chỉ cần dọa một chút, còn chân thành gửi vài củ nhân sâm cho tình địch, đã xem như đi trên con đường thành Phật.
Từng chút một, không thể vội, A Di Đà Phật.
Liêu Nhị gia là người tư tưởng cũ của triều trước, tướng mạo anh tuấn, làm việc luôn tuân thủ quy tắc cùng hứa hẹn, nhưng tính cách lại có phần điên cuồng.
Khương Tố Oánh vô tình vi phạm quy tắc của hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng nói: “Nói chuyện không giữ lời, vậy thì không được.”
Nhưng Khương Tố Oánh cảm thấy hô hấp bị đông lạnh, run rẩy lo sợ chẳng biết bản thân khi nào phải chịu một phát súng.
- --------
Một đoạn thời gian sau, khi Liêu Nhị gia bước trên con đường truy thê, đã lĩnh ngộ ra được nhiều điều, tư tưởng xưa cũ cũng dần tiếp thu cái mới, cũng biết linh hồn tinh khiết không nên sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu.
Nhưng cuộc sống trước đây đã để lại bóng dáng, một số thói quen thật khó sửa đổi.
Liêu Nhị gia đã quen với việc rình rập như rắn ngủ đông, chờ đến lúc bùng nổ, rồi trực tiếp lao lên cắn chết đối phương.
Giờ đây không cần phải thật sự động tay chân, chỉ cần dọa một chút, còn chân thành gửi vài củ nhân sâm cho tình địch, đã xem như đi trên con đường thành Phật.
Từng chút một, không thể vội, A Di Đà Phật.
4.2
Trích đoạn:
Thành phố B bệnh viện Lương thị, tầng 9, phòng cố vấn tâm lý. Thứ hai buổi chiều 4h30, không có quá nhiều người đến khám bệnh. Đã qua 1 giờ kể từ lúc người đến khám bệnh cuối cùng rời đi. Lương Diễn Chiếu sửa lại lịch khám bệnh, chuẩn bị khoảng 5h30 tan làm. Bệnh viện Lương thị là bệnh viện tư nhân, viện trưởng là cha của Lương Diễn Chiếu. Nói cách khác, anh chính là người thừa kế bệnh viện trong tương lai.
Thời gian tan làm của bệnh viện bình thường là 6 giờ, nhưng với Lương Diễn Chiếu, anh đi làm không cần báo cáo, không cần chấm công, thích về lúc nào cũng được. Thử hỏi toàn bộ bệnh viện, có ai dám quản anh? Ở thành phố A, bệnh viện có phòng cố vấn tâm lý cũng không nhiều. Thông thường đều là phòng khám tư nhân, giá cả đắt, đồng thời cũng phải có tiền mới đặt lịch hẹn trước được...
Thành phố B bệnh viện Lương thị, tầng 9, phòng cố vấn tâm lý. Thứ hai buổi chiều 4h30, không có quá nhiều người đến khám bệnh. Đã qua 1 giờ kể từ lúc người đến khám bệnh cuối cùng rời đi. Lương Diễn Chiếu sửa lại lịch khám bệnh, chuẩn bị khoảng 5h30 tan làm. Bệnh viện Lương thị là bệnh viện tư nhân, viện trưởng là cha của Lương Diễn Chiếu. Nói cách khác, anh chính là người thừa kế bệnh viện trong tương lai.
Thời gian tan làm của bệnh viện bình thường là 6 giờ, nhưng với Lương Diễn Chiếu, anh đi làm không cần báo cáo, không cần chấm công, thích về lúc nào cũng được. Thử hỏi toàn bộ bệnh viện, có ai dám quản anh? Ở thành phố A, bệnh viện có phòng cố vấn tâm lý cũng không nhiều. Thông thường đều là phòng khám tư nhân, giá cả đắt, đồng thời cũng phải có tiền mới đặt lịch hẹn trước được...
7.6
Giang Kinh Tá là diễn viên nổi tiếng ở trong giới giải trí, thiếu niên thành danh, là người rất có chí tiến thủ, về vấn đề tình cảm cũng ít có scandal, lạnh lùng, không gần nữ sắc.
Trường hợp ngoại lệ duy nhất, đó là nữ chính Nam Âm trong phim Ngự Dụng đóng với anh thời niên thiếu, có một ít lời đồn ái muội kiều diễm với anh.
Điểm khác biệt này, đủ để làm cho vô số fan phải gào khóc.
Nhưng fan cũng biết, cặp đôi này, dù sao đi nữa cũng không thể ở bên nhau được, trong phim ăn ý mười phần, ngoài đời lại vô cùng xa lạ, khi chạm mặt ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn nhau, đạm mạc, vô cùng xa cách.
Ngày nọ, trong một buổi ra mắt phim mới, khi bị hỏi đến nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh có phải đã hiến dâng cho bộ phim này rồi không, Giang Kinh Tá nhớ đến trong lúc quay phim đã dùng đến tá vị (🞺), ngoài ý muốn nở nụ cười, cũng không nói gì.
[(🞺) tá vị: 借位: là thuật ngữ chụp ảnh chuyên nghiệp, lợi dụng góc độ quay chụp đối với thực tế quay chụp để tăng thêm hiệu quả sửa đổi, trau chuốt một loại phương pháp. Vì ở bất đồng góc độ quay chụp cùng cái cảnh tượng mà đem diễn viên, đạo cụ cùng bố cảnh tương đối vị trí tăng thêm biến đổi. VD: "tá vị" hôn môi: Không có đụng phải, chỉ là bởi vì góc độ mà nhìn qua tưởng thật đang hôn một dạng]
Đêm đó thời điểm hai người lén gặp mặt, Nam Âm hôn anh, cắn lên khóe môi anh, như cười như không hỏi: “Nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh có phải đã cho XXX rồi không?”.
Cô nhớ rất rõ, là ai lúc trước mượn tá vị mà thật sự hôn cô, còn cố ý NG nhiều lần đó!
Tay người đàn ông giữ lấy cằm cô, cúi đầu hôn lên, trong lúc quấn quýt, tiếng nói khàn khàn mơ hồ. “Cho em cho em, đều cho cả em rồi”.
Yêu em cả đời này,
Nụ hôn là của em, tim là của em, ngay cả tính mạng cũng đều là của em,
Mà em là của anh.
Trường hợp ngoại lệ duy nhất, đó là nữ chính Nam Âm trong phim Ngự Dụng đóng với anh thời niên thiếu, có một ít lời đồn ái muội kiều diễm với anh.
Điểm khác biệt này, đủ để làm cho vô số fan phải gào khóc.
Nhưng fan cũng biết, cặp đôi này, dù sao đi nữa cũng không thể ở bên nhau được, trong phim ăn ý mười phần, ngoài đời lại vô cùng xa lạ, khi chạm mặt ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn nhau, đạm mạc, vô cùng xa cách.
Ngày nọ, trong một buổi ra mắt phim mới, khi bị hỏi đến nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh có phải đã hiến dâng cho bộ phim này rồi không, Giang Kinh Tá nhớ đến trong lúc quay phim đã dùng đến tá vị (🞺), ngoài ý muốn nở nụ cười, cũng không nói gì.
[(🞺) tá vị: 借位: là thuật ngữ chụp ảnh chuyên nghiệp, lợi dụng góc độ quay chụp đối với thực tế quay chụp để tăng thêm hiệu quả sửa đổi, trau chuốt một loại phương pháp. Vì ở bất đồng góc độ quay chụp cùng cái cảnh tượng mà đem diễn viên, đạo cụ cùng bố cảnh tương đối vị trí tăng thêm biến đổi. VD: "tá vị" hôn môi: Không có đụng phải, chỉ là bởi vì góc độ mà nhìn qua tưởng thật đang hôn một dạng]
Đêm đó thời điểm hai người lén gặp mặt, Nam Âm hôn anh, cắn lên khóe môi anh, như cười như không hỏi: “Nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh có phải đã cho XXX rồi không?”.
Cô nhớ rất rõ, là ai lúc trước mượn tá vị mà thật sự hôn cô, còn cố ý NG nhiều lần đó!
Tay người đàn ông giữ lấy cằm cô, cúi đầu hôn lên, trong lúc quấn quýt, tiếng nói khàn khàn mơ hồ. “Cho em cho em, đều cho cả em rồi”.
Yêu em cả đời này,
Nụ hôn là của em, tim là của em, ngay cả tính mạng cũng đều là của em,
Mà em là của anh.
3.2
Tô Ngọc Kiều có một giấc mơ, trong mơ gia đình cô bị kẻ xấu gài bẫy, ông bà tuổi già qua đời thê lương, ba cô, người cả đời chính trực bị vu oan sợ tội tự sát, mẹ cô, người luôn yêu thương và nâng niu cô không chịu nổi nhục nhã mà lao mình xuống sông, còn anh trai và chị dâu thì bị đày.
Gia đình chịu kết cục bi thảm, còn bản thân cô thì bị kẻ xấu đẩy vào đường cùng, đứa con trai ba tuổi sốt cao không được trị biến thành kẻ ngốc.
Vào thời điểm cuối cùng, chồng cũ mà cô đã ly hôn không màng gì cả trở về bảo vệ cô, gia đình chồng mà cô từng chê bai nhà quê cũng bỏ qua mọi chuyện đưa tay giúp đỡ.
Sau khi tỉnh dậy, Tô Ngọc Kiều toát mồ hôi lạnh, cô như nghe tiếng vận mệnh đang nói với mình, tất cả đều là sự thật....
...
Lục Hiểu đã kết hôn hơn bốn năm, cứ mỗi tháng đều nhận được một lá thư đòi ly hôn của vợ, ban đầu anh sẽ tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng dần dần quen thuộc, thậm chí không thèm mở ra đọc.
Ly hôn là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, Tô Ngọc Kiều cả đời chỉ có thể ở trong vòng tay anh.
...
Tô Ngọc Kiều chán ghét người chồng kia, từ khi còn là thiếu nữ cô đã bị anh dùng ánh mắt lang sói nhìn chằm chằm, như thể muốn ăn thịt cô vậy. Cô từng nghĩ rằng anh muốn đánh cô, nhưng sau đó cưới nhau rồi cô mới nhận ra người ta thật sự muốn “ăn thịt” mình...
Gia đình chịu kết cục bi thảm, còn bản thân cô thì bị kẻ xấu đẩy vào đường cùng, đứa con trai ba tuổi sốt cao không được trị biến thành kẻ ngốc.
Vào thời điểm cuối cùng, chồng cũ mà cô đã ly hôn không màng gì cả trở về bảo vệ cô, gia đình chồng mà cô từng chê bai nhà quê cũng bỏ qua mọi chuyện đưa tay giúp đỡ.
Sau khi tỉnh dậy, Tô Ngọc Kiều toát mồ hôi lạnh, cô như nghe tiếng vận mệnh đang nói với mình, tất cả đều là sự thật....
...
Lục Hiểu đã kết hôn hơn bốn năm, cứ mỗi tháng đều nhận được một lá thư đòi ly hôn của vợ, ban đầu anh sẽ tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng dần dần quen thuộc, thậm chí không thèm mở ra đọc.
Ly hôn là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, Tô Ngọc Kiều cả đời chỉ có thể ở trong vòng tay anh.
...
Tô Ngọc Kiều chán ghét người chồng kia, từ khi còn là thiếu nữ cô đã bị anh dùng ánh mắt lang sói nhìn chằm chằm, như thể muốn ăn thịt cô vậy. Cô từng nghĩ rằng anh muốn đánh cô, nhưng sau đó cưới nhau rồi cô mới nhận ra người ta thật sự muốn “ăn thịt” mình...
3.7
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, 1v1
Văn án:
Bạn trai có bệnh chiếm hữu quá nặng, thích khống chế mọi thứ, từ tin nhắn, điện thoại, thư từ qua lại anh ta đều phải xem.
Hứa Hạc tức giận nói chia tay, nhưng người kia sống chết không đồng ý, còn lấy danh nghĩa dưỡng bệnh giam cầm cậu ba năm.
Ba năm sống cùng tên bệnh hoạn, chiếm hữu giống như biến thái, Hứa Hạc mỗi ngày đều sống trong nước sôi lửa bỏng.
Thật vất vả trời cao mới cho cậu một cơ hội sống lại, trở lại trước khi được tỏ tình 1 ngày, chỉ cần từ chối lời tỏ tình, sau này trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá lội.
Nhưng mà...
Công: Cảm tạ trời cao cho anh một cơ hội nữa theo đuổi em.
Trăm triệu không nghĩ tới bạn trai cũng sống lại (ー△ー).
Si hán công × nam thần thụ, sủngx3.
Bối cảnh hiện đại, hôn nhân đồng tính hợp pháp. Truyện theo góc nhìn của Hứa Hạc, không thể tin hoàn toàn.
Văn án:
Bạn trai có bệnh chiếm hữu quá nặng, thích khống chế mọi thứ, từ tin nhắn, điện thoại, thư từ qua lại anh ta đều phải xem.
Hứa Hạc tức giận nói chia tay, nhưng người kia sống chết không đồng ý, còn lấy danh nghĩa dưỡng bệnh giam cầm cậu ba năm.
Ba năm sống cùng tên bệnh hoạn, chiếm hữu giống như biến thái, Hứa Hạc mỗi ngày đều sống trong nước sôi lửa bỏng.
Thật vất vả trời cao mới cho cậu một cơ hội sống lại, trở lại trước khi được tỏ tình 1 ngày, chỉ cần từ chối lời tỏ tình, sau này trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá lội.
Nhưng mà...
Công: Cảm tạ trời cao cho anh một cơ hội nữa theo đuổi em.
Trăm triệu không nghĩ tới bạn trai cũng sống lại (ー△ー).
Si hán công × nam thần thụ, sủngx3.
Bối cảnh hiện đại, hôn nhân đồng tính hợp pháp. Truyện theo góc nhìn của Hứa Hạc, không thể tin hoàn toàn.
7.5
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Sủng, Cung Đấu
Team dịch: Diệp Gia Gia
Giới thiệu:
Chỉ vì một câu nói của Hoàng Thái tử Đại Tề, nàng, thân là chất nữ, phải ăn nhờ ở đậu, cuộc sống càng thêm khổ cực. Mỗi ngày trôi qua là một chuỗi dài những nỗi đau và tủi hổ, nàng dường như không còn biết đến hai chữ "an vui".
Hôm nay, nàng quyết định bỏ hết tất cả để làm lại từ đầu, tuyệt đối không dựa vào sắc đẹp để làm người. Nàng chọn con đường nữ giả nam trang, quyết tâm dựa vào tài nghệ kiếm sống, mong muốn có thể tìm lại tự do và phẩm giá cho bản thân. Thế nhưng, vận mệnh lại tiếp tục trêu đùa. Vì sao Hoàng Thái tử lại nhìn nàng và nói rằng mắt nàng chứa xuân sắc, rằng nàng muốn dựa vào gương mặt này để kiếm sống?
Nàng vội vàng giải thích, cố gắng nói rõ với Thái tử rằng ngài thật sự đã nhìn lầm rồi. Nàng chỉ muốn dùng tài năng của mình để sinh tồn, không hề có ý định dựa vào nhan sắc. Nhưng Thái tử điện hạ, với giọng điệu đầy quyền uy và quyết đoán, đã cắt ngang lời nàng: "Ít lải nhải đi, ta sẽ thưởng cho ngươi cơm ăn!".
Lời nói đó khiến nàng ngạc nhiên và bối rối. Dù biết rằng cuộc sống của mình vẫn nằm trong tay kẻ khác, nàng không thể ngừng hy vọng rằng một ngày nào đó, tài nghệ và sự nỗ lực của mình sẽ được công nhận. Nàng thầm nghĩ, có lẽ chỉ có thời gian mới chứng minh được sự thật và lòng kiên định của nàng.
Team dịch: Diệp Gia Gia
Giới thiệu:
Chỉ vì một câu nói của Hoàng Thái tử Đại Tề, nàng, thân là chất nữ, phải ăn nhờ ở đậu, cuộc sống càng thêm khổ cực. Mỗi ngày trôi qua là một chuỗi dài những nỗi đau và tủi hổ, nàng dường như không còn biết đến hai chữ "an vui".
Hôm nay, nàng quyết định bỏ hết tất cả để làm lại từ đầu, tuyệt đối không dựa vào sắc đẹp để làm người. Nàng chọn con đường nữ giả nam trang, quyết tâm dựa vào tài nghệ kiếm sống, mong muốn có thể tìm lại tự do và phẩm giá cho bản thân. Thế nhưng, vận mệnh lại tiếp tục trêu đùa. Vì sao Hoàng Thái tử lại nhìn nàng và nói rằng mắt nàng chứa xuân sắc, rằng nàng muốn dựa vào gương mặt này để kiếm sống?
Nàng vội vàng giải thích, cố gắng nói rõ với Thái tử rằng ngài thật sự đã nhìn lầm rồi. Nàng chỉ muốn dùng tài năng của mình để sinh tồn, không hề có ý định dựa vào nhan sắc. Nhưng Thái tử điện hạ, với giọng điệu đầy quyền uy và quyết đoán, đã cắt ngang lời nàng: "Ít lải nhải đi, ta sẽ thưởng cho ngươi cơm ăn!".
Lời nói đó khiến nàng ngạc nhiên và bối rối. Dù biết rằng cuộc sống của mình vẫn nằm trong tay kẻ khác, nàng không thể ngừng hy vọng rằng một ngày nào đó, tài nghệ và sự nỗ lực của mình sẽ được công nhận. Nàng thầm nghĩ, có lẽ chỉ có thời gian mới chứng minh được sự thật và lòng kiên định của nàng.
4.4
Bùi thế tử ra ngoài không xem lịch, vô tình gặp một nữ tử rơi xuống nước liền tốt bụng ra tay cứu giúp, nhưng không ngờ lại bị nàng tay chân quấn lấy, nói thế nào cũng muốn lấy thân báo đáp.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
3.9
Dịch Dao vì muốn mẹ được một vai diễn trong một bộ phim mà bán thân thể để chơi quy tắc ngầm.
Nữ chính: Dịch Dao
Nam chính: Cầu Dịch Hành, An Kinh Vĩ, Lý Duật, Đàn Hoa, Tùy Nhược Thủy
Nữ chính: Dịch Dao
Nam chính: Cầu Dịch Hành, An Kinh Vĩ, Lý Duật, Đàn Hoa, Tùy Nhược Thủy
3.8
1. Thẩm Hàm Chi ngủ một giấc dậy phát hiện mình đã xuyên thành một nhân vật cùng tên trong cuốn sách có tên " Tra A ". Nguyên nhân bức bách nữ chủ tội nghiệp Ôn Cẩn. Người có gia đình gặp rắc rối, cưỡng ép Ôn Cẩn gả cho mình, mạnh mẽ đánh dấu, và sau khi chơi chán, cô ta lại mang tiểu tình nhân về nhà chọc giận Ôn Cẩn, người đã mang thai và bị Thẩm Hàm Chi giam cầm trong biệt thự, khiến nàng hoàn toàn hắc hoá.
Sau đó Ôn Cẩn dưới sự giúp đỡ của nam chính Lương Sóc, đã hoàn toàn trốn thoát khỏi Thẩm gia. Khiến cho Thẩm Hàm Chi trở nên thân bại danh liệt, và trở thành một kẻ điên sống ở đầu đường xó chợ.
Thẩm Hàm Chi tiếp nhận cốt truyện của nguyên tác, khi tỉnh táo lại, cô đang đeo nhẫn cưới cho Ôn Cẩn, cô xoay người muốn trốn khỏi hiện trường đám cưới trước khi kịp cử động chân, trung ương thần kinh ngay lập tức ăn một phát giật điện.
Cùng với dòng điện giật, trong đầu cô đột nhiên vang lên một giọng nói kỳ lạ: Ký chủ không thể OOC, nếu không sẽ bị hệ thống A của tên cặn bã này phán đoán là tử vong ngay lập tức.
Đối với chuyện này, Thẩm Hàm Chi tỏ vẻ cả người đều đã tê rần!
Vì vậy cuộc sống hàng ngày của Thẩm Hàm Chi và Ôn Cẩn biến thành như thế này:
Thẩm Hàm Chi hung tợn nhìn chằm chằm Ôn Cẩn: “Tên của tôi viết xấu như vậy, tôi sẽ phạt em viết lại mười lần!”
Thẩm Hàm Chi nhìn chằm chằm cô bé đáng yêu mềm mại trên giường, giọng điệu không tốt nói: “Tôi đã nói với em tám trăm lần rồi, ăn nhiều ớt xanh là bổ dưỡng, ai lại để cho em kén ăn vậy!”
Văn án 2:
Ôn Cẩn sống trong vũng lầy, nàng là đứa con gái ngoài giá thú bị Ôn gia coi là nỗi sỉ nhục. Cuộc sống của nàng trong gia đình còn tệ hơn cả một con chó. 19 tuổi nàng rời khỏi Ôn gia. Trước khi nàng rời đi thậm chí một chữ cũng không biết, là người phụ nữ tên là Thẩm Hàm Chi dạy cho nàng biết chữ, đưa nàng đến nhiều nơi để chơi và làm cho nàng có dáng vẻ một con người nên có.
Thẩm tỷ tỷ của nàng cái gì cũng giỏi, nhưng mà đôi khi nói chuyện với nàng bằng giọng điệu gay gắt, nhưng khi xem TV, nàng mới hiểu đó là tình thú giữa vợ chồng, nàng không sợ hãi
Khi Ôn Cẩn 20 tuổi, Thẩm Hàm Chi cuối cùng cũng tích lũy đủ điểm A cặn bã và có thể ly hôn với cô bé và sống cuộc sống của riêng mình. Sau đó cô nhìn thấy cô bé ôm cổ mình và có hành động khiêu gợi: Chị ơi, em thích chị bắt nạt em.
Một câu tóm tắt: Cứu vớt nữ chủ tiểu bạch thỏ
Lập ý: Nỗ lực phấn đấu, cứu rỗi người bên cạnh.
Nhân vật chính: Thẩm Hàm Chi × Ôn Cẩn
Sau đó Ôn Cẩn dưới sự giúp đỡ của nam chính Lương Sóc, đã hoàn toàn trốn thoát khỏi Thẩm gia. Khiến cho Thẩm Hàm Chi trở nên thân bại danh liệt, và trở thành một kẻ điên sống ở đầu đường xó chợ.
Thẩm Hàm Chi tiếp nhận cốt truyện của nguyên tác, khi tỉnh táo lại, cô đang đeo nhẫn cưới cho Ôn Cẩn, cô xoay người muốn trốn khỏi hiện trường đám cưới trước khi kịp cử động chân, trung ương thần kinh ngay lập tức ăn một phát giật điện.
Cùng với dòng điện giật, trong đầu cô đột nhiên vang lên một giọng nói kỳ lạ: Ký chủ không thể OOC, nếu không sẽ bị hệ thống A của tên cặn bã này phán đoán là tử vong ngay lập tức.
Đối với chuyện này, Thẩm Hàm Chi tỏ vẻ cả người đều đã tê rần!
Vì vậy cuộc sống hàng ngày của Thẩm Hàm Chi và Ôn Cẩn biến thành như thế này:
Thẩm Hàm Chi hung tợn nhìn chằm chằm Ôn Cẩn: “Tên của tôi viết xấu như vậy, tôi sẽ phạt em viết lại mười lần!”
Thẩm Hàm Chi nhìn chằm chằm cô bé đáng yêu mềm mại trên giường, giọng điệu không tốt nói: “Tôi đã nói với em tám trăm lần rồi, ăn nhiều ớt xanh là bổ dưỡng, ai lại để cho em kén ăn vậy!”
Văn án 2:
Ôn Cẩn sống trong vũng lầy, nàng là đứa con gái ngoài giá thú bị Ôn gia coi là nỗi sỉ nhục. Cuộc sống của nàng trong gia đình còn tệ hơn cả một con chó. 19 tuổi nàng rời khỏi Ôn gia. Trước khi nàng rời đi thậm chí một chữ cũng không biết, là người phụ nữ tên là Thẩm Hàm Chi dạy cho nàng biết chữ, đưa nàng đến nhiều nơi để chơi và làm cho nàng có dáng vẻ một con người nên có.
Thẩm tỷ tỷ của nàng cái gì cũng giỏi, nhưng mà đôi khi nói chuyện với nàng bằng giọng điệu gay gắt, nhưng khi xem TV, nàng mới hiểu đó là tình thú giữa vợ chồng, nàng không sợ hãi
Khi Ôn Cẩn 20 tuổi, Thẩm Hàm Chi cuối cùng cũng tích lũy đủ điểm A cặn bã và có thể ly hôn với cô bé và sống cuộc sống của riêng mình. Sau đó cô nhìn thấy cô bé ôm cổ mình và có hành động khiêu gợi: Chị ơi, em thích chị bắt nạt em.
Một câu tóm tắt: Cứu vớt nữ chủ tiểu bạch thỏ
Lập ý: Nỗ lực phấn đấu, cứu rỗi người bên cạnh.
Nhân vật chính: Thẩm Hàm Chi × Ôn Cẩn
4.3
Gió đêm khẽ xuyên giấc mộng xuân.
Vẫn treo hoa đào khi nửa tỉnh.
Chỉ nói trong mộng ngẫu nhiên gặp
Tương tư chưa biết là tương tư.
Không biết vì sao sau khi Thư Khuynh Mặc bị ép mua một chiếc vòng tay,
Kết quả
Mỗi đêm mộng xuân đến không ngừng.
Hơn nữa mỗi lần đều là cùng một người đàn ông…Giả thiết đã hoàn thành:
1.Đêm thứ nhất vương giá bá đạo và khuê tú ngây thơ.
2.Đêm thứ hai đại tỷ gia giáo và tiểu học đệ trung học.
3.Đêm thứ ba thư sinh hạ lưu và mỹ nhân thẹn thùng.
4.Đêm thứ tư hoa hậu giảng đường lạnh lùng và giáo viên ấm áp như mặt trời.
5.Đêm thứ năm tiểu nữ tặc tự cho là thông minh và Trạng Nguyên thâm tàng bất lộ.
6.Đêm thứ sáu thiếu niên văn nhã nhặt được mèo và thiếu nữ vưu vật biến thành mèo.
7.Nhiếp chính vương vs nữ Phò Mã.
Sắp sửa (có khả năng) tiến hành:
Bác sĩ gia đình vs thiếu gia kiêu ngạo.
Hoàng Thượng phúc hắc vs cơ thiếp con vợ lẽ.
Đại sư tỷ cung Hợp Hoan vs tiểu sư đệ phái Thục Sơn.
Hoa yêu vs tùng tiên.
Công chúa ngang ngược vs Thái Phó Tể Tướng.
Thái tử không có năng lực vs kế hậu xinh đẹp.
Vẫn treo hoa đào khi nửa tỉnh.
Chỉ nói trong mộng ngẫu nhiên gặp
Tương tư chưa biết là tương tư.
Không biết vì sao sau khi Thư Khuynh Mặc bị ép mua một chiếc vòng tay,
Kết quả
Mỗi đêm mộng xuân đến không ngừng.
Hơn nữa mỗi lần đều là cùng một người đàn ông…Giả thiết đã hoàn thành:
1.Đêm thứ nhất vương giá bá đạo và khuê tú ngây thơ.
2.Đêm thứ hai đại tỷ gia giáo và tiểu học đệ trung học.
3.Đêm thứ ba thư sinh hạ lưu và mỹ nhân thẹn thùng.
4.Đêm thứ tư hoa hậu giảng đường lạnh lùng và giáo viên ấm áp như mặt trời.
5.Đêm thứ năm tiểu nữ tặc tự cho là thông minh và Trạng Nguyên thâm tàng bất lộ.
6.Đêm thứ sáu thiếu niên văn nhã nhặt được mèo và thiếu nữ vưu vật biến thành mèo.
7.Nhiếp chính vương vs nữ Phò Mã.
Sắp sửa (có khả năng) tiến hành:
Bác sĩ gia đình vs thiếu gia kiêu ngạo.
Hoàng Thượng phúc hắc vs cơ thiếp con vợ lẽ.
Đại sư tỷ cung Hợp Hoan vs tiểu sư đệ phái Thục Sơn.
Hoa yêu vs tùng tiên.
Công chúa ngang ngược vs Thái Phó Tể Tướng.
Thái tử không có năng lực vs kế hậu xinh đẹp.
4.5
Văn án
Bác sĩ Từ khoa tiêu hóa ôn hòa, thanh tú, sở thích làm vườn đọc sách, nấu ăn.
Anh trai bởi vì thất tình mà nửa đêm đi quán bar bị mẹ headshot, bác sĩ Từ lập tức giác ngộ —— tình yêu là độc, không thể dính vào.
Hôm nay, bác sĩ Từ đi mua xe, vừa bước vào cửa hàng, một cô gái tươi cười đi về phía anh.
Từ nay về sau, bác sĩ Từ quyết tâm làm một người chồng tài giỏi.
Hạ Nhan của bộ phận tiêu thụ trẻ tuổi xinh đẹp, người theo đuổi không thiếu các phú nhị đại, giám đốc công ty.
Hạ Nhan không có cảm giác với đàn ông, một lòng thăng chức kiếm tiền.
Hôm nay Hạ Nhan đi bệnh viện khám bệnh, khám bệnh kết thúc, bác sĩ đột nhiên lấy ra một quả cam.
Hạ Nhan:?
Bác sĩ Từ: “Bạn bè mở vườn trái cây, nếu như cô thích có thể tìm tôi đặt hàng.
.
Bác sĩ Từ khoa tiêu hóa ôn hòa, thanh tú, sở thích làm vườn đọc sách, nấu ăn.
Anh trai bởi vì thất tình mà nửa đêm đi quán bar bị mẹ headshot, bác sĩ Từ lập tức giác ngộ —— tình yêu là độc, không thể dính vào.
Hôm nay, bác sĩ Từ đi mua xe, vừa bước vào cửa hàng, một cô gái tươi cười đi về phía anh.
Từ nay về sau, bác sĩ Từ quyết tâm làm một người chồng tài giỏi.
Hạ Nhan của bộ phận tiêu thụ trẻ tuổi xinh đẹp, người theo đuổi không thiếu các phú nhị đại, giám đốc công ty.
Hạ Nhan không có cảm giác với đàn ông, một lòng thăng chức kiếm tiền.
Hôm nay Hạ Nhan đi bệnh viện khám bệnh, khám bệnh kết thúc, bác sĩ đột nhiên lấy ra một quả cam.
Hạ Nhan:?
Bác sĩ Từ: “Bạn bè mở vườn trái cây, nếu như cô thích có thể tìm tôi đặt hàng.
.
8.7
Tên truyện: Giả Ngu Kết Hôn Với Vai Ác Bị Mù [ Xuyên Thư]
Hán Việt: Trang sỏa hòa nhãn manh phản phái liên nhân hậu [ xuyên thư ]
Tác giả: Niệm Tứ
Số chương: 106c + 15pn
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết 🕊️, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Ấm áp, Pháo hôi, Vả mặt, 1v1, Giả heo ăn hổ
Editor: Yui/Cú/Sen Đá
Beta: Snow, Yên Vũ, Kasshi, Cú, Sen!
_________Văn án_______
Ngủ một giấc tỉnh dậy, Bùi Ý xuyên vào nhân vật thiếu gia nhà giàu cùng tên trong một cuốn truyện.
Nguyên chủ lúc mười tuổi rơi xuống bể bơi suýt chết đuối, lúc tỉnh lại lần nữa đã biến thành một tên ngốc, trở thành trò cười của toàn bộ Đế Kinh.
Trưởng bối trong nhà lấy lợi ích làm trọng, đã dùng cậu liên hôn cho mấy vụ mua bán quyền thế.
Nguyên chủ nghe theo sắp xếp của trưởng bối, kết hôn với nhị thiếu gia nhà họ Bạc bị tai nạn giao thông nên hai mắt không nhìn thấy gì.
Ngu ngốc với mắt mù, rõ ràng là sỉ nhục.
Chỉ tiếc người ngoài không biết, nhị thiếu gia nhà họ Bạc bị mù này lại là một nhân vật cực kì quan trọng trong bộ truyện.
Còn nguyên chủ ngu si, sau khi bị nhân vật chính bày mưu tính kế đuổi ra khỏi nhà, cuối cùng vẫn không tránh khỏi số mệnh rơi xuống sông chết thảm.
...
Bùi Ý sau khi tỉnh dậy đã nắm được cốt truyện của cuốn truyện mà bản thân xuyên vào, không bao lâu sau đã gặp được đối tượng kết hôn trên danh nghĩa của "mình": Bạc Việt Minh.
Dáng người tỉ lệ vàng, eo thon chân dài, gương mặt tuấn tú trời ban, quan trọng là đối phương còn bị mù nữa, mình làm cái gì cũng không bị để ý.
Rất tốt, cuộc liên hôn này dù sao cũng phải cưới.
Nhân lúc "bia đỡ đạn" nguyên chủ chưa xảy ra chuyện như trong cốt truyện, Bùi Ý dự định sẽ kiếm đủ một mớ rồi rời khỏi nhà họ Bạc, ai ngờ lại bị Bạc Việt Minh chắn đường không sai một li nào.
"Em đi muốn đâu?"
Đôi mắt kia không hề u tối như thường ngày, trái lại còn ngập tràn cảm giác chiếm hữu không chịu buông tha.
"... Không phải mắt anh không nhìn thấy gì sao?"
"Giả vờ đó!"
30
"???"
...
Nhị thiếu gia nhà họ Bạc có một bí mật không muốn người khác biết, vì để tranh quyền báo thù, sau khi hắn bị tai nạn giao thông đã tương kế tựu kế, giả vờ không nhìn thấy để kẻ địch buông lỏng cảnh giác.
Vì thế hắn tình nguyện chịu đựng cuộc liên hôn hoang đường trong miệng người ngoài, nhưng thứ khiến hắn không ngờ tới là, Bùi tiểu thiếu gia ngu ngốc trong lời đồn kia cũng đang giả vờ...
Người này một bên kêu "Em muốn uống sữa bò", quay đầu lại đã có thể lén lút giấu hắn dốc hết những bảo bối trong tủ rượu của hắn vào trong miệng.
Người này một bên kêu "Em muốn mặc quần áo ngủ gấu con", quay đầu lại đã có thể phanh áo ngủ để lộ cặp chân dài eo thon lắc lư trước mặt hắn.
Người này một bên kêu "Chồng ơi bảo vệ em", quay đầu lại đã có thể dễ dàng đánh cho mấy người họ hàng nhà bọn họ gục trên đất.
Bạc Việt Minh chưa bao giờ vạch trần những hành động của đối tượng liên hôn đáng yêu này, chẳng qua là sống chung càng lâu, hắn lại càng lún sâu, cho đến một ngày...
Bùi Ý vừa ngọt ngào nói "Chồng ơi ngủ ngon", kết quả một giây sau đã xách hành lý nghênh ngang định bỏ chạy.
Bạc Việt Minh: Không giả vờ nữa, vợ sắp chạy mất rồi.
***
Diễn xuất hàng đầu, từng bước nắm quyền công X giả vờ ngu ngốc, thoát khỏi xui xẻo thụ
Xuyên thư hào môn vả mặt, Giả ngu, giả mù, phu phu lòng dạ đen tối cả đôi, công thụ thể xác và tinh thần đều khiết, 1V1, sủng lẫn nhau.
___________
☠️ Đọc hết rồi nhảy hố (cẩn thận nhảy xuống bị ngã dập cổ)
- Truyện ban đầu đọc hay, tui thích cách thiết lập của thụ, nhưng càng về cuối chương cách hành văn không còn hay như trước, mà lạm dụng quá nhiều từ. Ví dụ như từ "người yêu", Edit mà nản. (kh bt đây có phải là cách hành văn đặc biệt của tác giả không:Đ?)
- Tẩy trắng nhân vật như dùng ô mô=))
- Đây là lời nhận xét thật lòng của Cú, cân nhắc kỹ khi đọc nhe:3
Hán Việt: Trang sỏa hòa nhãn manh phản phái liên nhân hậu [ xuyên thư ]
Tác giả: Niệm Tứ
Số chương: 106c + 15pn
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết 🕊️, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Ấm áp, Pháo hôi, Vả mặt, 1v1, Giả heo ăn hổ
Editor: Yui/Cú/Sen Đá
Beta: Snow, Yên Vũ, Kasshi, Cú, Sen!
_________Văn án_______
Ngủ một giấc tỉnh dậy, Bùi Ý xuyên vào nhân vật thiếu gia nhà giàu cùng tên trong một cuốn truyện.
Nguyên chủ lúc mười tuổi rơi xuống bể bơi suýt chết đuối, lúc tỉnh lại lần nữa đã biến thành một tên ngốc, trở thành trò cười của toàn bộ Đế Kinh.
Trưởng bối trong nhà lấy lợi ích làm trọng, đã dùng cậu liên hôn cho mấy vụ mua bán quyền thế.
Nguyên chủ nghe theo sắp xếp của trưởng bối, kết hôn với nhị thiếu gia nhà họ Bạc bị tai nạn giao thông nên hai mắt không nhìn thấy gì.
Ngu ngốc với mắt mù, rõ ràng là sỉ nhục.
Chỉ tiếc người ngoài không biết, nhị thiếu gia nhà họ Bạc bị mù này lại là một nhân vật cực kì quan trọng trong bộ truyện.
Còn nguyên chủ ngu si, sau khi bị nhân vật chính bày mưu tính kế đuổi ra khỏi nhà, cuối cùng vẫn không tránh khỏi số mệnh rơi xuống sông chết thảm.
...
Bùi Ý sau khi tỉnh dậy đã nắm được cốt truyện của cuốn truyện mà bản thân xuyên vào, không bao lâu sau đã gặp được đối tượng kết hôn trên danh nghĩa của "mình": Bạc Việt Minh.
Dáng người tỉ lệ vàng, eo thon chân dài, gương mặt tuấn tú trời ban, quan trọng là đối phương còn bị mù nữa, mình làm cái gì cũng không bị để ý.
Rất tốt, cuộc liên hôn này dù sao cũng phải cưới.
Nhân lúc "bia đỡ đạn" nguyên chủ chưa xảy ra chuyện như trong cốt truyện, Bùi Ý dự định sẽ kiếm đủ một mớ rồi rời khỏi nhà họ Bạc, ai ngờ lại bị Bạc Việt Minh chắn đường không sai một li nào.
"Em đi muốn đâu?"
Đôi mắt kia không hề u tối như thường ngày, trái lại còn ngập tràn cảm giác chiếm hữu không chịu buông tha.
"... Không phải mắt anh không nhìn thấy gì sao?"
"Giả vờ đó!"
30
"???"
...
Nhị thiếu gia nhà họ Bạc có một bí mật không muốn người khác biết, vì để tranh quyền báo thù, sau khi hắn bị tai nạn giao thông đã tương kế tựu kế, giả vờ không nhìn thấy để kẻ địch buông lỏng cảnh giác.
Vì thế hắn tình nguyện chịu đựng cuộc liên hôn hoang đường trong miệng người ngoài, nhưng thứ khiến hắn không ngờ tới là, Bùi tiểu thiếu gia ngu ngốc trong lời đồn kia cũng đang giả vờ...
Người này một bên kêu "Em muốn uống sữa bò", quay đầu lại đã có thể lén lút giấu hắn dốc hết những bảo bối trong tủ rượu của hắn vào trong miệng.
Người này một bên kêu "Em muốn mặc quần áo ngủ gấu con", quay đầu lại đã có thể phanh áo ngủ để lộ cặp chân dài eo thon lắc lư trước mặt hắn.
Người này một bên kêu "Chồng ơi bảo vệ em", quay đầu lại đã có thể dễ dàng đánh cho mấy người họ hàng nhà bọn họ gục trên đất.
Bạc Việt Minh chưa bao giờ vạch trần những hành động của đối tượng liên hôn đáng yêu này, chẳng qua là sống chung càng lâu, hắn lại càng lún sâu, cho đến một ngày...
Bùi Ý vừa ngọt ngào nói "Chồng ơi ngủ ngon", kết quả một giây sau đã xách hành lý nghênh ngang định bỏ chạy.
Bạc Việt Minh: Không giả vờ nữa, vợ sắp chạy mất rồi.
***
Diễn xuất hàng đầu, từng bước nắm quyền công X giả vờ ngu ngốc, thoát khỏi xui xẻo thụ
Xuyên thư hào môn vả mặt, Giả ngu, giả mù, phu phu lòng dạ đen tối cả đôi, công thụ thể xác và tinh thần đều khiết, 1V1, sủng lẫn nhau.
___________
☠️ Đọc hết rồi nhảy hố (cẩn thận nhảy xuống bị ngã dập cổ)
- Truyện ban đầu đọc hay, tui thích cách thiết lập của thụ, nhưng càng về cuối chương cách hành văn không còn hay như trước, mà lạm dụng quá nhiều từ. Ví dụ như từ "người yêu", Edit mà nản. (kh bt đây có phải là cách hành văn đặc biệt của tác giả không:Đ?)
- Tẩy trắng nhân vật như dùng ô mô=))
- Đây là lời nhận xét thật lòng của Cú, cân nhắc kỹ khi đọc nhe:3
3.8
Vào 1 đêm mưa lọ Nguyên Lân phát hiện ra cô bạn học cùng lớp ăn mặc kín mít của mình vậy mà lại có vòng một tròn trịa và đầy đặn dã man
Ngoài trời đang mưa lớn, từng hạt mưa rơi xuống, đập vào cánh cửa sổ lớp học làm vang lên âm thanh tí tách.
Bình thường mỗi ngày sẽ có hai người trực nhật, nhưng cộng sự của Bạch Tiểu Đường tan học liền chạy mất, bỏ lại một mình cô làm công việc của hai người, cho đến khi mọi người trong lớp khác tan học cô mới chậm chạp khóa cửa phòng học rồi rời khỏi trường.
Chiếc ô nhỏ màu trắng của Bạch Tiểu Đường đã dùng được mấy năm, dính một lớp màu vàng cũ kỹ càng khiến nó bất lực trong cơn mưa lớn. Bạch Tiểu Đường nép mình dưới ô khó khăn đi, lúc đi qua con hẻm hẹp gần nhà cô không chút do dự lựa chọn đi đường tắt.
Con hẻm này vừa hẹp vừa sâu, trước kia ngay cả đèn đường cũng không có, cũng may mấy năm gần đây quản lý thành phố để ý đến khu phố cổ này, cuối cùng cũng lắp đặt đèn đường.
Dáng người thiếu nữ nhỏ nhắn, ở trong ngõ hẹp giống như một con chuột bạch linh hoạt tránh khỏi những đồ vật linh tinh—— cô thường từ chỗ này đi đường tắt về nhà, sớm đã quen đường.
Nhưng mà hôm nay con hẻm nhỏ quen thuộc lại chất một đống đồ đạc, không biết bị ai làm cho lộn xộn, Bạch Tiểu Đường đang chạy bất ngờ không kịp đề phòng liền vấp một cái.
Nhưng không đến mức té ngã, cô vội vàng vịn tường quay đầu lại nhìn thấy bên cạnh đống rác có một người ngã xuống.
Một người có chút quen mắt.
Ngoài trời đang mưa lớn, từng hạt mưa rơi xuống, đập vào cánh cửa sổ lớp học làm vang lên âm thanh tí tách.
Bình thường mỗi ngày sẽ có hai người trực nhật, nhưng cộng sự của Bạch Tiểu Đường tan học liền chạy mất, bỏ lại một mình cô làm công việc của hai người, cho đến khi mọi người trong lớp khác tan học cô mới chậm chạp khóa cửa phòng học rồi rời khỏi trường.
Chiếc ô nhỏ màu trắng của Bạch Tiểu Đường đã dùng được mấy năm, dính một lớp màu vàng cũ kỹ càng khiến nó bất lực trong cơn mưa lớn. Bạch Tiểu Đường nép mình dưới ô khó khăn đi, lúc đi qua con hẻm hẹp gần nhà cô không chút do dự lựa chọn đi đường tắt.
Con hẻm này vừa hẹp vừa sâu, trước kia ngay cả đèn đường cũng không có, cũng may mấy năm gần đây quản lý thành phố để ý đến khu phố cổ này, cuối cùng cũng lắp đặt đèn đường.
Dáng người thiếu nữ nhỏ nhắn, ở trong ngõ hẹp giống như một con chuột bạch linh hoạt tránh khỏi những đồ vật linh tinh—— cô thường từ chỗ này đi đường tắt về nhà, sớm đã quen đường.
Nhưng mà hôm nay con hẻm nhỏ quen thuộc lại chất một đống đồ đạc, không biết bị ai làm cho lộn xộn, Bạch Tiểu Đường đang chạy bất ngờ không kịp đề phòng liền vấp một cái.
Nhưng không đến mức té ngã, cô vội vàng vịn tường quay đầu lại nhìn thấy bên cạnh đống rác có một người ngã xuống.
Một người có chút quen mắt.