Sủng
990 Truyện
Sắp xếp theo
8.2
Tên gốc: 方寸大乱 (Tiếng lòng rối loạn)
Tên edit: Hôm nay Phó giáo sư đã thành công ẩn cư chưa?
Tác giả: 瑾余 (Cẩn Dư)
Edit by Shmily (Góc nhỏ của Shmily)
Số chương: 43 chương chính văn + 1 chương ngoại truyện
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Song C. 1vs1
Nhân vật chính: Phó Nhân Gian, Đường Niệm Song
VĂN ÁN:
Câu chuyện kể về: Cẩu nam nhân ngày nào cũng bị vả mặt / Ngoài miệng nói không yêu nhưng thật ra là yêu tới muốn chết / Song xử song mối tình đầu / Ngọt văn không ngược
*
Đường Niệm Song đang bận rộn công việc thì bị người lớn trong nhà gọi về đi xem mắt.
Lần đầu tiên nhìn thấy Phó Nhân Gian, sắc mặt anh nhàn nhạt nói với cô, anh sắp rời xa thế tục, quy ẩn núi rừng, để tránh chậm trễ cô, anh muốn hủy hôn.
Lần thứ hai gặp mặt là ở hiện trường đóng phim, anh dẫn theo đoàn đội của mình tới nghiên cứu văn vật khảo cổ học, một mặt thì quan tâm chăm sóc cô, một mặt thì lại nói với Đường Niệm Song rằng, anh một lòng hướng về nhàn vân dã hạc, kiên quyết sẽ không kết hôn.
Sau đó thì…
Phó Nhân Gian: “Song Song, sau này chúng ta sinh mấy đứa vậy?”
Đường Niệm Song: “…”
Nhà khảo cổ học Phó giáo sư Vs Nữ minh tinh hệ dịu dàng yêu nghiệt
Đóa hoa cao lãnh ngã xuống trần gian thì sẽ thế nào?
Nhắc nhở đọc của tác giả:
1. Không phải nữ theo đuổi nam, tác phẩm không dài, đơn giản là sủng ngọt
2. Nam chính thật sự muốn ẩn cư làm thế ngoại cao nhân, bề ngoài thanh tâm quả dục, thật ra thì vô cùng ngây thơ, ngọt ngào, sủng văn
3. Đặc biệt lưu ý: Toàn văn đều là hư cấu, người, danh lam thắng cảnh, công ty,… nếu có tương đồng với ngoài đời đều chỉ là do trùng hợp, đừng coi là thật nhé!
Một câu tóm tắt: Cẩu nam nhân bị vả mặt sẽ thế nào nhỉ?
Nhắc nhở đọc của Editor:
1. Truyện đơn giản là sủng, đừng chú trọng cốt truyện, đừng mắng chửi thiết lập nhân vật, nếu cảm thấy không hợp thì có thể rời đi
2. Nữ chính đơn thuần là thích trêu đùa nam chính, nhưng tuyệt đối không phải tra nữ, đừng mắng nữ chính
3. Truyện có tag giới giải trí nhưng sẽ không đặt nặng vấn đề giới giải trí, vui là chính thôi ạ!
Tên edit: Hôm nay Phó giáo sư đã thành công ẩn cư chưa?
Tác giả: 瑾余 (Cẩn Dư)
Edit by Shmily (Góc nhỏ của Shmily)
Số chương: 43 chương chính văn + 1 chương ngoại truyện
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Song C. 1vs1
Nhân vật chính: Phó Nhân Gian, Đường Niệm Song
VĂN ÁN:
Câu chuyện kể về: Cẩu nam nhân ngày nào cũng bị vả mặt / Ngoài miệng nói không yêu nhưng thật ra là yêu tới muốn chết / Song xử song mối tình đầu / Ngọt văn không ngược
*
Đường Niệm Song đang bận rộn công việc thì bị người lớn trong nhà gọi về đi xem mắt.
Lần đầu tiên nhìn thấy Phó Nhân Gian, sắc mặt anh nhàn nhạt nói với cô, anh sắp rời xa thế tục, quy ẩn núi rừng, để tránh chậm trễ cô, anh muốn hủy hôn.
Lần thứ hai gặp mặt là ở hiện trường đóng phim, anh dẫn theo đoàn đội của mình tới nghiên cứu văn vật khảo cổ học, một mặt thì quan tâm chăm sóc cô, một mặt thì lại nói với Đường Niệm Song rằng, anh một lòng hướng về nhàn vân dã hạc, kiên quyết sẽ không kết hôn.
Sau đó thì…
Phó Nhân Gian: “Song Song, sau này chúng ta sinh mấy đứa vậy?”
Đường Niệm Song: “…”
Nhà khảo cổ học Phó giáo sư Vs Nữ minh tinh hệ dịu dàng yêu nghiệt
Đóa hoa cao lãnh ngã xuống trần gian thì sẽ thế nào?
Nhắc nhở đọc của tác giả:
1. Không phải nữ theo đuổi nam, tác phẩm không dài, đơn giản là sủng ngọt
2. Nam chính thật sự muốn ẩn cư làm thế ngoại cao nhân, bề ngoài thanh tâm quả dục, thật ra thì vô cùng ngây thơ, ngọt ngào, sủng văn
3. Đặc biệt lưu ý: Toàn văn đều là hư cấu, người, danh lam thắng cảnh, công ty,… nếu có tương đồng với ngoài đời đều chỉ là do trùng hợp, đừng coi là thật nhé!
Một câu tóm tắt: Cẩu nam nhân bị vả mặt sẽ thế nào nhỉ?
Nhắc nhở đọc của Editor:
1. Truyện đơn giản là sủng, đừng chú trọng cốt truyện, đừng mắng chửi thiết lập nhân vật, nếu cảm thấy không hợp thì có thể rời đi
2. Nữ chính đơn thuần là thích trêu đùa nam chính, nhưng tuyệt đối không phải tra nữ, đừng mắng nữ chính
3. Truyện có tag giới giải trí nhưng sẽ không đặt nặng vấn đề giới giải trí, vui là chính thôi ạ!
8
Tác giả: BẮC ĐỒ XUYÊN
Tran / Editor: AI_Gấc
Beta: AI_Gerbera
Thể loại: Hiện đại, HE, Hài hước, Nhẹ nhàng, Sạch, Sủng Ngọt, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, Thầm mến, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Thiên chi kiêu tử
Giới thiệu
Là thanh mai trúc mã đã gần hai mươi năm, Trần Mộc Tình đột nhiên nhìn Tần Thâm, bắt đầu nghĩ vài chuyện tào lao.
Cô quyết định phải theo đuổi được anh.
Sau đó thì sao? Vẫn chưa nghĩ xong.
Theo đuổi được rồi nói tiếp!
-
Từ khi bắt đầu đăng ký tài khoản, id của Tần Thâm vẫn luôn là: Hôm nay trời trong.
Trời trong là “Tình” (*) trong Trần Mộc Tình.
(*)Hôm nay trời trong [tiếng trung là:今日晴 - pinyin: Kim nhật tình]: chữ 晴 trong tên id của nam chính vừa là “trời trong” mà cũng vừa là “Tình” trong tên nữ chính.
Anh đã ôm cây đợi thỏ nhiều năm, con thỏ vui vẻ chạy nhảy khắp nơi bất ngờ đâm sầm vào cái cây của anh…
Thanh mai trúc mã | Nửa học đường nửa đô thị | Truyện ngọt nhẹ nhàng
Nam chính yêu thầm, giai đoạn trước nữ chính khá vô tâm, si mê nam chính cẩn thận sụp hố.
Hy vọng mọi người đọc truyện vui vẻ, bắn tim.
Tóm tắt ngắn gọn: Yêu thầm trở thành sự thật vs Cường thủ đoạt hào (*)
(*)Cường thủ đoạt hào: dùng sức mạnh, mưu kế để chiếm đoạt đối phương hoặc một thứ gì đó.
Quan điểm: Yêu và hòa bình.
Tran / Editor: AI_Gấc
Beta: AI_Gerbera
Thể loại: Hiện đại, HE, Hài hước, Nhẹ nhàng, Sạch, Sủng Ngọt, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, Thầm mến, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Thiên chi kiêu tử
Giới thiệu
Là thanh mai trúc mã đã gần hai mươi năm, Trần Mộc Tình đột nhiên nhìn Tần Thâm, bắt đầu nghĩ vài chuyện tào lao.
Cô quyết định phải theo đuổi được anh.
Sau đó thì sao? Vẫn chưa nghĩ xong.
Theo đuổi được rồi nói tiếp!
-
Từ khi bắt đầu đăng ký tài khoản, id của Tần Thâm vẫn luôn là: Hôm nay trời trong.
Trời trong là “Tình” (*) trong Trần Mộc Tình.
(*)Hôm nay trời trong [tiếng trung là:今日晴 - pinyin: Kim nhật tình]: chữ 晴 trong tên id của nam chính vừa là “trời trong” mà cũng vừa là “Tình” trong tên nữ chính.
Anh đã ôm cây đợi thỏ nhiều năm, con thỏ vui vẻ chạy nhảy khắp nơi bất ngờ đâm sầm vào cái cây của anh…
Thanh mai trúc mã | Nửa học đường nửa đô thị | Truyện ngọt nhẹ nhàng
Nam chính yêu thầm, giai đoạn trước nữ chính khá vô tâm, si mê nam chính cẩn thận sụp hố.
Hy vọng mọi người đọc truyện vui vẻ, bắn tim.
Tóm tắt ngắn gọn: Yêu thầm trở thành sự thật vs Cường thủ đoạt hào (*)
(*)Cường thủ đoạt hào: dùng sức mạnh, mưu kế để chiếm đoạt đối phương hoặc một thứ gì đó.
Quan điểm: Yêu và hòa bình.
4.1
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Cường cường, Vô hạn lưu, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Hài hước, Kim bài đề cử 🥇, Ngân bài đề cử 🥈, Linh dị thần quái, 1v1
Văn Án
Là một nhân viên văn phòng, ban ngày Chu Kỳ An bị sếp vắt kiệt sức lao động, buổi tối về nhà lại bị mẹ thúc giục cưới vợ, cuối tuần bị giáo viên ở lớp học buổi tối ghét bỏ chỉ số thông minh.
Vào cái ngày bị cuốn vào trò chơi vô hạn, Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm: Thật tốt quá.
Tạm biệt, ác ma cuồng ép cưới.
Tạm biệt, công việc 996*.
*"996" là một thuật ngữ phổ biến trong văn hóa làm việc ở Trung Quốc, đặc biệt là trong ngành công nghệ. Nó đề cập đến lịch làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần. Điều này có nghĩa là nhân viên phải làm việc 12 giờ mỗi ngày, và 72 giờ mỗi tuần.
Tạm biệt, lớp học buổi tối chết tiệt.
Tối nay, y sẽ bắt đầu chuyến đi xa!
###
Ở phần đầu của phó bản, Chu Kỳ An cùng một nhóm người chơi ngồi lên chiếc xe buýt khủng bố.
Khi xe đến đích, Chu Kỳ An bất ngờ thấy mẹ mình.
"Con yêu, con nghĩ rằng bỏ nhà ra đi là có thể tránh được chuyện đi xem mắt à?" Mẹ y cười lớn: "Không có chuyện đó đâu."
Chẳng bao lâu sau, quái vật NPC khủng bố bị quăng lên giường của Chu Kỳ An - đó chính là đối tượng xem mắt mới của y!
Ở phần thứ hai của phó bản, trong tòa nhà ma quái, Chu Kỳ An lại gặp sếp của mình giữa nhóm người chơi.
Đôi giày da sang trọng của sếp dẫm mạnh lên đầu quái vật, hắn tiến về phía Chu Kỳ An trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người.
"Tại sao đến giờ làm việc lại mất tích?"
"Nghe nói người chết ở đây thì ở ngoài đời cũng chết. Cậu định lừa tiền trợ cấp đúng không?"
"Đã hoàn thành kế hoạch chưa, tôi chỉ muốn hỏi, cậu.đã.hoàn.thành.hay.chưa?!"
Trong suốt thời gian của phó bản, sếp đại sát tứ phương, mà Chu Kỳ An phải thức trắng đêm 996.
Đi đến phó bản thứ ba, biển học vô tận (biển máu), là phần có độ khó cực cao với tỷ lệ tử vong lên tới 90%.
Chu Kỳ An-người đã trốn học nhiều lần, gặp lại giáo viên lớp học buổi tối.
"Kỳ An, tới đây với tôi." Người đàn ông với gương mặt tái nhợt đưa tay ra.
"!"
Mọi ý nghĩ về chuyến đi xa của Chu Kỳ An hoàn toàn tan biến, y quay người núp sau lưng đồng đội.
Nhưng vừa mới dựa vào, đồng đội đã tự động lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách.
"?" Hình như bọn họ đang sợ mình thì phải?
———
Ba năm trước một làn sương mù kỳ lạ bao trùm thành phố, kể từ đó, Chu Kỳ An phát hiện một số người xung quanh mình dường như không bình thường.
Cho đến khi bị cuốn vào trò chơi vô hạn, tất cả người chơi đều lên án NPC trong phó bản xảo quyệt, tàn nhẫn và khủng bố.
Chỉ có Chu Kỳ An chân thành cảm thán:
"Cuối cùng cũng gặp được người bình thường."
Tuy nhiên, tất cả mọi người chỉ im lặng nhìn y, gật đầu: "Đúng vậy, cậu là người bình thường nhất."
Bề ngoài thành thật thực tế đẹp trai nứt trời chỉ số thông minh vượt trội thụ VS kẻ điên từ trong ra ngoài dị đoan công.
Nhân vật chính: Thẩm Tri Ngật x Chu Kỳ An
Chú ý:
1. Bối cảnh giả tưởng, vui lòng không liên hệ với thực tế. Lời tác giả có tiểu phẩm miễn phí, đi ngang qua đừng bỏ lỡ~
Tag: Cường cường, yêu sâu sắc, vô hạn lưu, sảng văn, nhẹ nhàng.
Tóm tắt câu chuyện trong một câu: Nếu đánh không lại thì tham gia!
Lập y: Dù khó khăn gian khổ, thế giới có đảo lộn, cũng không bao giờ từ bỏ hy vọng sống!
________________
Văn Án
Là một nhân viên văn phòng, ban ngày Chu Kỳ An bị sếp vắt kiệt sức lao động, buổi tối về nhà lại bị mẹ thúc giục cưới vợ, cuối tuần bị giáo viên ở lớp học buổi tối ghét bỏ chỉ số thông minh.
Vào cái ngày bị cuốn vào trò chơi vô hạn, Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm: Thật tốt quá.
Tạm biệt, ác ma cuồng ép cưới.
Tạm biệt, công việc 996*.
*"996" là một thuật ngữ phổ biến trong văn hóa làm việc ở Trung Quốc, đặc biệt là trong ngành công nghệ. Nó đề cập đến lịch làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần. Điều này có nghĩa là nhân viên phải làm việc 12 giờ mỗi ngày, và 72 giờ mỗi tuần.
Tạm biệt, lớp học buổi tối chết tiệt.
Tối nay, y sẽ bắt đầu chuyến đi xa!
###
Ở phần đầu của phó bản, Chu Kỳ An cùng một nhóm người chơi ngồi lên chiếc xe buýt khủng bố.
Khi xe đến đích, Chu Kỳ An bất ngờ thấy mẹ mình.
"Con yêu, con nghĩ rằng bỏ nhà ra đi là có thể tránh được chuyện đi xem mắt à?" Mẹ y cười lớn: "Không có chuyện đó đâu."
Chẳng bao lâu sau, quái vật NPC khủng bố bị quăng lên giường của Chu Kỳ An - đó chính là đối tượng xem mắt mới của y!
Ở phần thứ hai của phó bản, trong tòa nhà ma quái, Chu Kỳ An lại gặp sếp của mình giữa nhóm người chơi.
Đôi giày da sang trọng của sếp dẫm mạnh lên đầu quái vật, hắn tiến về phía Chu Kỳ An trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người.
"Tại sao đến giờ làm việc lại mất tích?"
"Nghe nói người chết ở đây thì ở ngoài đời cũng chết. Cậu định lừa tiền trợ cấp đúng không?"
"Đã hoàn thành kế hoạch chưa, tôi chỉ muốn hỏi, cậu.đã.hoàn.thành.hay.chưa?!"
Trong suốt thời gian của phó bản, sếp đại sát tứ phương, mà Chu Kỳ An phải thức trắng đêm 996.
Đi đến phó bản thứ ba, biển học vô tận (biển máu), là phần có độ khó cực cao với tỷ lệ tử vong lên tới 90%.
Chu Kỳ An-người đã trốn học nhiều lần, gặp lại giáo viên lớp học buổi tối.
"Kỳ An, tới đây với tôi." Người đàn ông với gương mặt tái nhợt đưa tay ra.
"!"
Mọi ý nghĩ về chuyến đi xa của Chu Kỳ An hoàn toàn tan biến, y quay người núp sau lưng đồng đội.
Nhưng vừa mới dựa vào, đồng đội đã tự động lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách.
"?" Hình như bọn họ đang sợ mình thì phải?
———
Ba năm trước một làn sương mù kỳ lạ bao trùm thành phố, kể từ đó, Chu Kỳ An phát hiện một số người xung quanh mình dường như không bình thường.
Cho đến khi bị cuốn vào trò chơi vô hạn, tất cả người chơi đều lên án NPC trong phó bản xảo quyệt, tàn nhẫn và khủng bố.
Chỉ có Chu Kỳ An chân thành cảm thán:
"Cuối cùng cũng gặp được người bình thường."
Tuy nhiên, tất cả mọi người chỉ im lặng nhìn y, gật đầu: "Đúng vậy, cậu là người bình thường nhất."
Bề ngoài thành thật thực tế đẹp trai nứt trời chỉ số thông minh vượt trội thụ VS kẻ điên từ trong ra ngoài dị đoan công.
Nhân vật chính: Thẩm Tri Ngật x Chu Kỳ An
Chú ý:
1. Bối cảnh giả tưởng, vui lòng không liên hệ với thực tế. Lời tác giả có tiểu phẩm miễn phí, đi ngang qua đừng bỏ lỡ~
Tag: Cường cường, yêu sâu sắc, vô hạn lưu, sảng văn, nhẹ nhàng.
Tóm tắt câu chuyện trong một câu: Nếu đánh không lại thì tham gia!
Lập y: Dù khó khăn gian khổ, thế giới có đảo lộn, cũng không bao giờ từ bỏ hy vọng sống!
________________
4.2
Sau khi tuyên bố kết hôn, đôi vợ chồng này chưa từng công khai tham dự bất kỳ sự kiện nào, thậm chí trên Weibo cũng không hề có động thái tương tác nào hết.
Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Lâm Vãn và Cố Tây Trầm chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Ngay cả Lâm Vãn cũng cảm thấy Cố Tây Trầm lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với cô.
Cho đến một ngày, Lâm Vãn đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn.
Phần đầu của Lâm Vãn bị chấn thương khiến ký ức của cô hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình.
Lúc Cố Tây Trầm tới bệnh viện đón cô.
Lâm Vãn vươn đôi tay về phía Cố Tây Trầm: “Chồng ơi, ôm em một cái nào!”
Ông chồng Cố Tây Trầm ngoài mặt plastic kỳ thật đã yêu thầm Lâm Vãn mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ.
Lâm Vãn thấy Cố Tây Trầm không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo anh.
Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Cố Tây Trầm và Lâm Vãn ngủ cùng một giường.
Kết quả nửa đêm tỉnh lại, Cố Tây Trầm thấy Lâm Vãn đang cưỡi trên côn th*t của anh, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.
Đoạn kịch nhỏ:
Mọi người cho rằng, ảnh đế Cố Tây Trầm có dáng người đẹp vậy, chắc hẳn công phu trên giường cũng rất tuyệt.
Nhưng có một ngày Lâm Vãn ảo não chia sẻ trên Weibo: Chồng bị bệnh liệt dương, làm sao bây giờ?
Nháy mắt mọi người khiếp sợ, không thể tin được ảnh đế thân cao 188cm, cơ bụng tám múi thế nhưng lại bị bệnh liệt dương!
Sau lại có một ngày, Lâm Vãn livestream mà quên tắt.
Tuy màn hình tắt nhưng vẫn có thể nghe được âm thanh trong phòng.
Cố Tây Trầm về nhà lôi Lâm Vãn vào phòng làm suốt 2 tiếng đồng hồ.
Mọi người: Đây thật sự là bằng chứng để bác bỏ tin đồn số 1 trong giới giải trí mà!
Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Lâm Vãn và Cố Tây Trầm chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Ngay cả Lâm Vãn cũng cảm thấy Cố Tây Trầm lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với cô.
Cho đến một ngày, Lâm Vãn đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn.
Phần đầu của Lâm Vãn bị chấn thương khiến ký ức của cô hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình.
Lúc Cố Tây Trầm tới bệnh viện đón cô.
Lâm Vãn vươn đôi tay về phía Cố Tây Trầm: “Chồng ơi, ôm em một cái nào!”
Ông chồng Cố Tây Trầm ngoài mặt plastic kỳ thật đã yêu thầm Lâm Vãn mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ.
Lâm Vãn thấy Cố Tây Trầm không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo anh.
Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Cố Tây Trầm và Lâm Vãn ngủ cùng một giường.
Kết quả nửa đêm tỉnh lại, Cố Tây Trầm thấy Lâm Vãn đang cưỡi trên côn th*t của anh, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.
Đoạn kịch nhỏ:
Mọi người cho rằng, ảnh đế Cố Tây Trầm có dáng người đẹp vậy, chắc hẳn công phu trên giường cũng rất tuyệt.
Nhưng có một ngày Lâm Vãn ảo não chia sẻ trên Weibo: Chồng bị bệnh liệt dương, làm sao bây giờ?
Nháy mắt mọi người khiếp sợ, không thể tin được ảnh đế thân cao 188cm, cơ bụng tám múi thế nhưng lại bị bệnh liệt dương!
Sau lại có một ngày, Lâm Vãn livestream mà quên tắt.
Tuy màn hình tắt nhưng vẫn có thể nghe được âm thanh trong phòng.
Cố Tây Trầm về nhà lôi Lâm Vãn vào phòng làm suốt 2 tiếng đồng hồ.
Mọi người: Đây thật sự là bằng chứng để bác bỏ tin đồn số 1 trong giới giải trí mà!
4.1
Sau khi bị thanh mai trúc mã cắm sừng, Từ Hi Nhiễm bị bố và mẹ kế ép đi xem mắt. Người kia sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại lớn hơn cô mười tuổi, không những vậy chân trái còn bị tàn tật.
Lần đầu tiên Từ Hi Nhiễm gặp Tưởng Dư Hoài, anh đeo chân giả nhưng không nhìn ra có chút gì khác thường cả, vẻ ngoài của anh đẹp trai ngoài sức tưởng tượng, trái lại tính cách lại rất khó đoán, nhìn nho nhã lễ độ nhưng lúc nào cũng thể hiện vẻ lạnh lùng xa cách.
Lúc đầu Từ Hi Nhiễm còn cho rằng lần xem mắt này sẽ không được đối phương thích. Không ngờ rằng sau khi quay về lại nhận được thông báo là đối phương rất hài lòng với cô, đồng ý kết hôn với cô luôn.
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lúc mới gả cho Tưởng Dư Hoài, Từ Hi Nhiễm cảm thấy chắc rất khó để chung sống cùng người đàn ông lạnh lùng như anh. Về sau cô mới phát hiện, người đàn ông trưởng thành trầm ổn, thích làm bộ này lại là kẻ rất dính người.
*
Hôm đó người đàn ông đáng lẽ đang ở nước ngoài mở cuộc họp thì đột nhiên lại xuất hiện chặn Từ Hi Nhiễm ở cửa. Từ Hi Nhiễm cho rằng anh vội vàng quay về là do có việc gấp, cô kìm nén được sự căng thẳng hỏi anh: “Có phải chuyện hợp tác ở bên nước ngoài thất bại?”
Anh xị mặt, ánh mắt buồn bã nhìn cô, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Vì sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lần đầu tiên Từ Hi Nhiễm gặp Tưởng Dư Hoài, anh đeo chân giả nhưng không nhìn ra có chút gì khác thường cả, vẻ ngoài của anh đẹp trai ngoài sức tưởng tượng, trái lại tính cách lại rất khó đoán, nhìn nho nhã lễ độ nhưng lúc nào cũng thể hiện vẻ lạnh lùng xa cách.
Lúc đầu Từ Hi Nhiễm còn cho rằng lần xem mắt này sẽ không được đối phương thích. Không ngờ rằng sau khi quay về lại nhận được thông báo là đối phương rất hài lòng với cô, đồng ý kết hôn với cô luôn.
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lúc mới gả cho Tưởng Dư Hoài, Từ Hi Nhiễm cảm thấy chắc rất khó để chung sống cùng người đàn ông lạnh lùng như anh. Về sau cô mới phát hiện, người đàn ông trưởng thành trầm ổn, thích làm bộ này lại là kẻ rất dính người.
*
Hôm đó người đàn ông đáng lẽ đang ở nước ngoài mở cuộc họp thì đột nhiên lại xuất hiện chặn Từ Hi Nhiễm ở cửa. Từ Hi Nhiễm cho rằng anh vội vàng quay về là do có việc gấp, cô kìm nén được sự căng thẳng hỏi anh: “Có phải chuyện hợp tác ở bên nước ngoài thất bại?”
Anh xị mặt, ánh mắt buồn bã nhìn cô, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Vì sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Từ Hi Nhiễm: “...”
7.7
Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly.
Thể loại: Truyện Nữ Cường, Cổ Đại, Truyện Sủng, Truyện Cung Đấu, Trọng Sinh
VĂN ÁN:
Ta một đường vượt mọi chông gai, cả người đẫm máu tanh, chỉ vì muốn lần nữa được trở lại bên cạnh chàng!
Sau khi trọng sinh, Đồ Linh Trâm mới phát hiện ra, tiểu hôn quân mà mình một tay chăm sóc lớn lên, thế nhưng lại cứ một mực muốn đẩy ngã mình!
Từng bước một rơi vào bẫy của hắn. Thì ra, người nhìn như vô tình, mới là người si tình nhất.
Thể loại: Truyện Nữ Cường, Cổ Đại, Truyện Sủng, Truyện Cung Đấu, Trọng Sinh
VĂN ÁN:
Ta một đường vượt mọi chông gai, cả người đẫm máu tanh, chỉ vì muốn lần nữa được trở lại bên cạnh chàng!
Sau khi trọng sinh, Đồ Linh Trâm mới phát hiện ra, tiểu hôn quân mà mình một tay chăm sóc lớn lên, thế nhưng lại cứ một mực muốn đẩy ngã mình!
Từng bước một rơi vào bẫy của hắn. Thì ra, người nhìn như vô tình, mới là người si tình nhất.
4.5
Thể loại: Đam mỹ, coming-of-age, đời thường, chủ công, niên hạ, hỗ sủng, HE.
Giới thiệu:
Sau kỳ thi đại học, Trần Lâm Hổ trượt trường mơ ước, đành về quê học một ngành xa lạ ở trường địa phương.
Quê nhà vẫn là khu tập thể cũ kỹ, đầy hơi thở cuộc sống thường ngày. Có ông nội tai điếc giọng to như loa phường, có hàng xóm láng giềng ngày đêm buôn chuyện.
Rồi có anh chàng Trương Huấn thuê trọ tầng trên, thỉnh thoảng thòng giỏ xuống cho mèo hoang ăn.
Một ngày nọ, cái giỏ dừng giữa chừng, gõ cộc cộc vào cửa sổ nhà Trần Lâm Hổ.
Trong giỏ có một gói bánh mì nhỏ, kèm theo một mảnh giấy.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Cho mèo."
Trương Huấn nghĩ bụng: "Chẳng phải hổ cũng chỉ là bé mèo to xác thôi sao?"
Ngay khoảnh khắc mắt cá chân bị Trần Lâm Hổ nắm lấy, Trương Huấn đã biết hành động này không thể có lần thứ hai.
Dù hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền qua da thịt, len lỏi vào mạch máu rồi lan tỏa khắp cơ thể anh, cũng không thể có lần thứ hai.
Hổ rốt cuộc vẫn khác mèo, hổ có thể nhai ngấu nghiến nuốt chửng người ta vào bụng, biến thành một phần của mình.
Tóm tắt một câu: Tất cả mọi người đều là những đứa trẻ dại khờ ngốc nghếch.
Ý nghĩa rút ra: Chúng ta không thể quyết định con đường tương lai, nhưng vẫn có thể chọn không trở thành một loại người nào đó.
CP: Hiểu chuyện, kiệm lời, dễ nóng (Trần Lâm Hổ) x Trưởng thành, lắm mồm, giỏi dỗ (Trương Huấn)
🌥🌥🌥
Lời tác giả:
1. Truyện đời thường, tình yêu nhẹ nhàng.
2. Công nhỏ tuổi hơn. Công-thụ chênh lệch 8 tuổi.
3. Không phù hợp với độc giả công khống/thụ khống. Giải tán đi! Đây không phải là diễn tập! Đây không phải là diễn tập!
4. Cả công và thụ đều từng có mối tình ngắn ngủi, ai để ý thì mau chạy đi nhe!! Tui đã kéo to còi báo động rồi đó!!
5. Tính cách của cả công và thụ đều không hoàn hảo, đều có những điểm cần trưởng thành.
6. Gọi là chủ công vì phần lớn quá trình trưởng thành nằm ở Trần Lâm Hổ.
7. Yêu chiều lẫn nhau (aka hỗ sủng). Tui nghĩ vậy. Nếu bạn thấy không phải thì cũng được thôi QWQ.
8. Văn phong nát.
9. Tạm thời là vậy nhá, nếu cần thiết sẽ bổ sung sau.
Giới thiệu:
Sau kỳ thi đại học, Trần Lâm Hổ trượt trường mơ ước, đành về quê học một ngành xa lạ ở trường địa phương.
Quê nhà vẫn là khu tập thể cũ kỹ, đầy hơi thở cuộc sống thường ngày. Có ông nội tai điếc giọng to như loa phường, có hàng xóm láng giềng ngày đêm buôn chuyện.
Rồi có anh chàng Trương Huấn thuê trọ tầng trên, thỉnh thoảng thòng giỏ xuống cho mèo hoang ăn.
Một ngày nọ, cái giỏ dừng giữa chừng, gõ cộc cộc vào cửa sổ nhà Trần Lâm Hổ.
Trong giỏ có một gói bánh mì nhỏ, kèm theo một mảnh giấy.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Cho mèo."
Trương Huấn nghĩ bụng: "Chẳng phải hổ cũng chỉ là bé mèo to xác thôi sao?"
Ngay khoảnh khắc mắt cá chân bị Trần Lâm Hổ nắm lấy, Trương Huấn đã biết hành động này không thể có lần thứ hai.
Dù hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền qua da thịt, len lỏi vào mạch máu rồi lan tỏa khắp cơ thể anh, cũng không thể có lần thứ hai.
Hổ rốt cuộc vẫn khác mèo, hổ có thể nhai ngấu nghiến nuốt chửng người ta vào bụng, biến thành một phần của mình.
Tóm tắt một câu: Tất cả mọi người đều là những đứa trẻ dại khờ ngốc nghếch.
Ý nghĩa rút ra: Chúng ta không thể quyết định con đường tương lai, nhưng vẫn có thể chọn không trở thành một loại người nào đó.
CP: Hiểu chuyện, kiệm lời, dễ nóng (Trần Lâm Hổ) x Trưởng thành, lắm mồm, giỏi dỗ (Trương Huấn)
🌥🌥🌥
Lời tác giả:
1. Truyện đời thường, tình yêu nhẹ nhàng.
2. Công nhỏ tuổi hơn. Công-thụ chênh lệch 8 tuổi.
3. Không phù hợp với độc giả công khống/thụ khống. Giải tán đi! Đây không phải là diễn tập! Đây không phải là diễn tập!
4. Cả công và thụ đều từng có mối tình ngắn ngủi, ai để ý thì mau chạy đi nhe!! Tui đã kéo to còi báo động rồi đó!!
5. Tính cách của cả công và thụ đều không hoàn hảo, đều có những điểm cần trưởng thành.
6. Gọi là chủ công vì phần lớn quá trình trưởng thành nằm ở Trần Lâm Hổ.
7. Yêu chiều lẫn nhau (aka hỗ sủng). Tui nghĩ vậy. Nếu bạn thấy không phải thì cũng được thôi QWQ.
8. Văn phong nát.
9. Tạm thời là vậy nhá, nếu cần thiết sẽ bổ sung sau.
4.2
🎹Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Sinh tử văn, ABO, Cưới trước yêu sau.
🎹 Nhân vật chính: Bùi Diệu x Dư An (Doanh nhân tổng giám đốc A x Nghệ sĩ piano O)
🎹 Pheromone: Gỗ đàn hương x Hoa quỳnh
Tóm tắt:
Dư An có một vị hôn phu, là liên hôn thương nghiệp, họ được đính hôn từ lúc còn trong bụng mẹ.
Một tai nạn xe cộ ngoài ý muốn xảy ra khiến cậu nằm hôn mê mấy tháng trên giường bệnh. Khi tỉnh lại, từ một người độc thân biến thành người đã kết hôn.
Vị Alpha nọ đứng bên giường, giọng nói vững vàng bình tĩnh chẳng mang chút cảm xúc nào, "Tôi sẽ chăm sóc em thật tốt."
Dư An hiểu, đó là trách nghiệm, là nghĩa vụ.
Mà một kẻ phế nhân như mình, sớm đã chẳng còn quyền được lựa chọn hay từ chối nữa rồi.
🎹 Nhân vật chính: Bùi Diệu x Dư An (Doanh nhân tổng giám đốc A x Nghệ sĩ piano O)
🎹 Pheromone: Gỗ đàn hương x Hoa quỳnh
Tóm tắt:
Dư An có một vị hôn phu, là liên hôn thương nghiệp, họ được đính hôn từ lúc còn trong bụng mẹ.
Một tai nạn xe cộ ngoài ý muốn xảy ra khiến cậu nằm hôn mê mấy tháng trên giường bệnh. Khi tỉnh lại, từ một người độc thân biến thành người đã kết hôn.
Vị Alpha nọ đứng bên giường, giọng nói vững vàng bình tĩnh chẳng mang chút cảm xúc nào, "Tôi sẽ chăm sóc em thật tốt."
Dư An hiểu, đó là trách nghiệm, là nghĩa vụ.
Mà một kẻ phế nhân như mình, sớm đã chẳng còn quyền được lựa chọn hay từ chối nữa rồi.
4.5
Bởi vì điều tra một số vụ án chưa giải quyết, công tử Hạ Vân Khâm của ngành công nghiệp vải sợi ở bến Thượng Hải vô tình gặp được nữ sinh Ngu Hồng Đậu của trường đại học St. John.
Trước khi kết hôn, Hạ Vân Khâm theo đuổi vợ, bảo vệ vợ, cướp vợ.
Sau khi kết hôn, Hạ Vân Khâm trêu chọc vợ, sủng vợ, yêu vợ...
Trước khi kết hôn, Hạ Vân Khâm theo đuổi vợ, bảo vệ vợ, cướp vợ.
Sau khi kết hôn, Hạ Vân Khâm trêu chọc vợ, sủng vợ, yêu vợ...
3.5
Tác giả: Kinh Dạng
Thể loại: Ngôn Tình, Ngọt, Sủng, Hiện Đại, He
Số chương: 3 phần
Editor: Tròn Tròn Không Béo
Giới thiệu
Tôi yêu thầm anh trai của bạn thân.
Mặt dày mày dạn dây dưa với người ta suốt chín năm, nhưng người ta vẫn hờ hững với tôi.
Cuối cùng, tôi chán ngấy.
Đàn ông già thì có gì hay ho, trai trẻ không ngon hơn à?
Thể loại: Ngôn Tình, Ngọt, Sủng, Hiện Đại, He
Số chương: 3 phần
Editor: Tròn Tròn Không Béo
Giới thiệu
Tôi yêu thầm anh trai của bạn thân.
Mặt dày mày dạn dây dưa với người ta suốt chín năm, nhưng người ta vẫn hờ hững với tôi.
Cuối cùng, tôi chán ngấy.
Đàn ông già thì có gì hay ho, trai trẻ không ngon hơn à?
9.2
Tên: Hướng dẫn chăn nuôi tiểu zombie
Tác giả: Vũ Vụ Thu
Editor: Hoa và Nắng
Thể loại: trùng sinh, tận thế, truyện ngọt, xuyên sách, 1x1, hỗ sủng, HE.
Tag : trung khuyển chiếm hữu vua zombie công x thông minh nuông chiều thú cưng chủ nhân thụ. Sở Hiêu Trần x Tạ Linh Dụ.
*
Giới thiệu:
【 Kiếp trước kiếp này, công thụ đều chỉ thích lẫn nhau, hơn nữa chỉ ngủ cùng nhau. 】
Pháp sư vong linh Tạ Linh Dụ ngoài ý muốn xuyên sách, chỉ khi lấy được trái tim của công chính, anh mới có thể sống lại.
Thế giới hung tàn, vì để tự bảo vệ mình, anh ký khế ước với một tiểu zombie đã chết từ lâu.
Tiểu zombie có tướng mạo tuấn mỹ tinh xảo, giá trị vũ lực siêu phàm, cực kỳ phù hợp với mong muốn Tạ Linh Dụ.
Khuyết điểm duy nhất của tiểu zombie là thích ăn giấm, thích làm nũng, không có lúc nào là không độc chiếm Tạ Linh Dụ, còn không cho phép anh ký khế ước với các con zombie khác.
Tạ Linh Dụ vẫn luôn coi tiểu zombie như một con thú cưng có trí tuệ thấp, cảm xúc bộc trực.
Vì vậy để làm một chủ nhân đủ tư cách, Tạ Linh Dụ đã tuân thủ ngiêm ngặt những điều cần thiết khi nuôi thú cưng.
Thứ nhất, thân thể khỏe mạnh.
Tạ Linh Dụ: Làm tốt! Hắn rất thích uống máu của tôi! Sau khi được cho ăn cũng vô cùng vui vẻ!
Thứ hai, tâm lý khỏe mạnh.
Tạ Linh Dụ: Không thành vấn đề! Tôi thường xuyên ôm ôm hôn hôn hắn! Hắn cũng đáp trả tôi như tôi muốn!
Tạ Linh Dụ cảm thấy bản thân rất thành công trong công việc nuôi thú cưng này.
Cho đến một ngày nọ, ban đêm lúc tỉnh dậy Tạ Linh Dụ phát hiện tiểu zombie của mình biến mất rồi.
Đi theo cảm ứng của khế ước, Tạ Linh Dụ nhìn thấy tiểu zombie nhà mình đứng trước một đàn zombie, dễ dàng vặn gãy đầu con zombie buổi sáng anh định kết khế ước.
"Đừng đến gần em ấy."
Giọng điệu của zombie lạnh lùng và tàn nhẫn, không có chút nào giống với thú cưng không có trí thông minh cả.
Tạ Linh Dụ:?!
- --
Sau đó, Tạ Linh Dụ phát hiện tiểu zombie ngoan ngoãn đáng yêu siêu dính người của mình thế mà lại là một con zombie người người nghe tên đều sợ vỡ mật - vua zombie.
Vị vua zombie kia ôm chặt anh trong ngực, trong ánh mắt hiện lên vẻ chiếm hữu không chút che giấu.
"Chủ nhân, đừng rời bỏ tôi, em đã đồng ý với tôi rồi."
Tác giả: Vũ Vụ Thu
Editor: Hoa và Nắng
Thể loại: trùng sinh, tận thế, truyện ngọt, xuyên sách, 1x1, hỗ sủng, HE.
Tag : trung khuyển chiếm hữu vua zombie công x thông minh nuông chiều thú cưng chủ nhân thụ. Sở Hiêu Trần x Tạ Linh Dụ.
*
Giới thiệu:
【 Kiếp trước kiếp này, công thụ đều chỉ thích lẫn nhau, hơn nữa chỉ ngủ cùng nhau. 】
Pháp sư vong linh Tạ Linh Dụ ngoài ý muốn xuyên sách, chỉ khi lấy được trái tim của công chính, anh mới có thể sống lại.
Thế giới hung tàn, vì để tự bảo vệ mình, anh ký khế ước với một tiểu zombie đã chết từ lâu.
Tiểu zombie có tướng mạo tuấn mỹ tinh xảo, giá trị vũ lực siêu phàm, cực kỳ phù hợp với mong muốn Tạ Linh Dụ.
Khuyết điểm duy nhất của tiểu zombie là thích ăn giấm, thích làm nũng, không có lúc nào là không độc chiếm Tạ Linh Dụ, còn không cho phép anh ký khế ước với các con zombie khác.
Tạ Linh Dụ vẫn luôn coi tiểu zombie như một con thú cưng có trí tuệ thấp, cảm xúc bộc trực.
Vì vậy để làm một chủ nhân đủ tư cách, Tạ Linh Dụ đã tuân thủ ngiêm ngặt những điều cần thiết khi nuôi thú cưng.
Thứ nhất, thân thể khỏe mạnh.
Tạ Linh Dụ: Làm tốt! Hắn rất thích uống máu của tôi! Sau khi được cho ăn cũng vô cùng vui vẻ!
Thứ hai, tâm lý khỏe mạnh.
Tạ Linh Dụ: Không thành vấn đề! Tôi thường xuyên ôm ôm hôn hôn hắn! Hắn cũng đáp trả tôi như tôi muốn!
Tạ Linh Dụ cảm thấy bản thân rất thành công trong công việc nuôi thú cưng này.
Cho đến một ngày nọ, ban đêm lúc tỉnh dậy Tạ Linh Dụ phát hiện tiểu zombie của mình biến mất rồi.
Đi theo cảm ứng của khế ước, Tạ Linh Dụ nhìn thấy tiểu zombie nhà mình đứng trước một đàn zombie, dễ dàng vặn gãy đầu con zombie buổi sáng anh định kết khế ước.
"Đừng đến gần em ấy."
Giọng điệu của zombie lạnh lùng và tàn nhẫn, không có chút nào giống với thú cưng không có trí thông minh cả.
Tạ Linh Dụ:?!
- --
Sau đó, Tạ Linh Dụ phát hiện tiểu zombie ngoan ngoãn đáng yêu siêu dính người của mình thế mà lại là một con zombie người người nghe tên đều sợ vỡ mật - vua zombie.
Vị vua zombie kia ôm chặt anh trong ngực, trong ánh mắt hiện lên vẻ chiếm hữu không chút che giấu.
"Chủ nhân, đừng rời bỏ tôi, em đã đồng ý với tôi rồi."
3.5
Hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy một điếu thuốc lá, bờ môi đỏ mọng như ngọn lửa rực cháy khẽ chuyển động, một làn khói thuốc phun ra từ trong miệng cô ta tạo thành một vòng tròn đẹp mắt trong không trung, tư thái của cô ta lại càng đẹp mắt hơn, thật sự là vô cùng hấp dẫn và quyến rũ.
Chị Tần miễn cưỡng ngậm điếu thuốc rồi đánh giá Trần Khả Nhân từ trên xuống dưới: “Bao nhiêu tuổi?”
Trần Khả Nhân hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt của cô ta: “Mười tám.”
Chị Tần miễn cưỡng ngậm điếu thuốc rồi đánh giá Trần Khả Nhân từ trên xuống dưới: “Bao nhiêu tuổi?”
Trần Khả Nhân hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt của cô ta: “Mười tám.”
4.6
Sau một lần chơi trò thật hay thách, cô gái ngoan ngoãn và ngây thơ Ôn Dữu đã mơ mơ hồ hồ bắt đầu mối quan hệ tình cảm với Trần Tễ, chàng trai ưu tú nhất trường.
Anh dẫn dắt cô trải nghiệm những cung bậc cảm xúc mới mẻ thú vị trong tình yêu, thứ mà cô chưa từng được thử trước đây.
Trước mặt mọi người, bọn họ chỉ là hai bạn học bình thường không liên quan gì đến nhau.
Sau lưng, bọn họ là người yêu say đắm không thể tách rời.
Sau khi bí mật hẹn hò với Trần Tễ, Ôn Dữu luôn tuyên bố với mọi người bọn họ chỉ là bạn bè.
Một ngày nọ, “người bạn” này của cô nổi điên, đè cô trên ghế sofa, thở hổn hển hỏi cô có bao nhiêu người bạn như anh.
“…”
[Giảng đường đại học – Anh đuổi em chạy. Nữ chính ban đầu có người mình thích, nam chính mưu mô xảo quyệt]
Anh dẫn dắt cô trải nghiệm những cung bậc cảm xúc mới mẻ thú vị trong tình yêu, thứ mà cô chưa từng được thử trước đây.
Trước mặt mọi người, bọn họ chỉ là hai bạn học bình thường không liên quan gì đến nhau.
Sau lưng, bọn họ là người yêu say đắm không thể tách rời.
Sau khi bí mật hẹn hò với Trần Tễ, Ôn Dữu luôn tuyên bố với mọi người bọn họ chỉ là bạn bè.
Một ngày nọ, “người bạn” này của cô nổi điên, đè cô trên ghế sofa, thở hổn hển hỏi cô có bao nhiêu người bạn như anh.
“…”
[Giảng đường đại học – Anh đuổi em chạy. Nữ chính ban đầu có người mình thích, nam chính mưu mô xảo quyệt]
8.2
Tên khác: Anh có vị thật là thơm
Tên gốc: Ngươi nghe lên thật hảo uống
Tác giả: Thập Nhị Khê
Editor: Iris Phương
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Chủ công, ABO, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, 1x1
Số chương: 21
Tóm tắt một câu: Gặp được người mình thích thì phải biết chủ động
Văn án
Công A ôn nhu vị trà sữa x Thụ O chủ động, thích trêu chọc, đùa dai.
Quý Trạch lần đầu gặp Hạ Thần, cảm thấy Omega này thật là đáng đánh đòn, và còn muốn chơi chết hắn.
Hạ Thần lần đầu gặp Quý Trạch, cảm thấy Alpha này sao lại có hương vị ngọt đến thế cơ chứ! Muốn uống!!!
Thụ truy công! Thụ truy công! Thụ truy công!
Tên gốc: Ngươi nghe lên thật hảo uống
Tác giả: Thập Nhị Khê
Editor: Iris Phương
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Chủ công, ABO, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, 1x1
Số chương: 21
Tóm tắt một câu: Gặp được người mình thích thì phải biết chủ động
Văn án
Công A ôn nhu vị trà sữa x Thụ O chủ động, thích trêu chọc, đùa dai.
Quý Trạch lần đầu gặp Hạ Thần, cảm thấy Omega này thật là đáng đánh đòn, và còn muốn chơi chết hắn.
Hạ Thần lần đầu gặp Quý Trạch, cảm thấy Alpha này sao lại có hương vị ngọt đến thế cơ chứ! Muốn uống!!!
Thụ truy công! Thụ truy công! Thụ truy công!
3.9
Kiều Trân mơ thấy một phần ký ức từ kiếp trước: "Cô theo đuổi cậu học sinh lạnh lùng Kỷ Hiến suốt bảy năm, ngoan ngoãn nghe lời, dâng trọn trái tim chân thành, nhưng cuối cùng bị bỏ rơi một cách vô tình."
Một sáng tỉnh giấc, Kiều Trân mất hết hy vọng, quay lưng bỏ đi mà không hề ngoái đầu.
Ban đầu, Kỷ Hiến hoàn toàn không quan tâm, giọng điệu lạnh lùng và quả quyết: "Cô ấy nhất định sẽ quay lại."
Cho đến ngày thứ N, khi thấy Kiều Trân cười nói vui vẻ với một chàng trai khác, sự lạnh lùng của Kỷ Hiến hoàn toàn tan vỡ, mắt đỏ lên chất vấn: "Chẳng phải em chỉ thích mỗi anh sao?".
Kiều Trân còn mơ thấy vô số lần rằng, kiếp trước cô đã kết hôn với thanh mai trúc mã Tần Dực Trì sau khi nhận giấy chứng nhận kết hôn...
Một sáng tỉnh giấc, Kiều Trân mất hết hy vọng, quay lưng bỏ đi mà không hề ngoái đầu.
Ban đầu, Kỷ Hiến hoàn toàn không quan tâm, giọng điệu lạnh lùng và quả quyết: "Cô ấy nhất định sẽ quay lại."
Cho đến ngày thứ N, khi thấy Kiều Trân cười nói vui vẻ với một chàng trai khác, sự lạnh lùng của Kỷ Hiến hoàn toàn tan vỡ, mắt đỏ lên chất vấn: "Chẳng phải em chỉ thích mỗi anh sao?".
Kiều Trân còn mơ thấy vô số lần rằng, kiếp trước cô đã kết hôn với thanh mai trúc mã Tần Dực Trì sau khi nhận giấy chứng nhận kết hôn...
3.7
Bàng Lục Nhi là nữ nhân quyến rũ nhất làng Đại Trại, Trịnh Tuân bảo nàng chờ hắn, chờ để làm phu nhân của quan sai, có kiệu lớn cõng đi, có tỳ nữ sai bảo.
Bàng Lục Nhi nghe lời hắn, ngoan ngoãn chờ đợi cuối cùng treo cổ tự vẫn ở trên cây...
SC, 1v1, nữ chính trọng sinh, kẻ hèn yêu thương giúp đỡ chôn cất.
Bàng Lục Nhi nghe lời hắn, ngoan ngoãn chờ đợi cuối cùng treo cổ tự vẫn ở trên cây...
SC, 1v1, nữ chính trọng sinh, kẻ hèn yêu thương giúp đỡ chôn cất.
4.7
Hán Việt: Huyền học đại sư xuyên thành tra A hậu hòa ảnh hậu HE liễu
Tác giả: Tử Phi Ngư Phi Tử
Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Xuyên thư, ABO, Giới giải trí, Huyền học, Nhẹ nhàng, Hỗ công
Văn án:
Diệp Lẫm là một thiên sư đỉnh cao, nhưng không may sinh ra trong cảnh nghèo khó. Cả đời cô làm vô số việc thiện, công đức vô lượng, nhưng vẫn sống trong sự thất vọng vì nghèo khó. Bất ngờ, cô xuyên không vào một tiểu thuyết ABO, trở thành một tra A (Alpha xấu xa).
Tuy nhiên, việc trở thành tra A là điều không thể đối với Diệp Lẫm. Cô quyết định rời khỏi nhà, thoát ly khỏi hào môn và trong lúc vô tình gặp được Cố Lí - ảnh hậu có thể chất như cá chép may mắn, được thiên đạo sủng ái trong thế giới này. Nhờ cơ duyên xảo hợp, cô và Cố Lí cùng tham gia một chương trình tổng hợp.
Trong chương trình, Diệp Lẫm không ngừng theo sát Cố Lí:
"Ảnh hậu, cô nên tránh xa XXX một chút, hắn gần đây gặp vận xui."
"Ảnh hậu, đừng đến chỗ XXX, ở đó có sát khí."
"Cố cá chép..."
Khi cả hai nắm tay nhau, Diệp Lẫm thỏa mãn: Hôm nay không cần rửa tay, vận may có thể kéo dài vài ngày.
Khi họ ôm nhau, Diệp Lẫm ngập tràn hạnh phúc: Vận may có thể kéo dài cả tháng...
Sau đó, Cố Lí ôm lấy Diệp Lẫm nhỏ bé vào lòng, hôn lên đôi môi đỏ của cô và nói: "Tôi trao bản thân mình cho em, thế nào?"
Thiên sư huyền học đại lão niên hạ A / Mỹ diễm ảnh hậu may mắn O
Tóm tắt: Ta dựa vào huyền học để chinh phục ảnh hậu
Ý tưởng: Làm người cần phải tích cực và luôn hướng về phía trước
Chú thích:
Thiên sư hay huyền học đại sư là là một người được coi là bậc thầy trong việc hiểu biết và thực hành các lĩnh vực huyền học, có thể giải quyết các vấn đề liên quan đến tâm linh, vận mệnh hoặc các hiện tượng siêu nhiên. Vị trí này sau đó được truyền từ đời này sang đời khác, và những người nắm giữ danh hiệu này được coi là có khả năng tương tác với các thần linh, thực hiện các nghi lễ và ban phước cho tín đồ.
Tác giả: Tử Phi Ngư Phi Tử
Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Xuyên thư, ABO, Giới giải trí, Huyền học, Nhẹ nhàng, Hỗ công
Văn án:
Diệp Lẫm là một thiên sư đỉnh cao, nhưng không may sinh ra trong cảnh nghèo khó. Cả đời cô làm vô số việc thiện, công đức vô lượng, nhưng vẫn sống trong sự thất vọng vì nghèo khó. Bất ngờ, cô xuyên không vào một tiểu thuyết ABO, trở thành một tra A (Alpha xấu xa).
Tuy nhiên, việc trở thành tra A là điều không thể đối với Diệp Lẫm. Cô quyết định rời khỏi nhà, thoát ly khỏi hào môn và trong lúc vô tình gặp được Cố Lí - ảnh hậu có thể chất như cá chép may mắn, được thiên đạo sủng ái trong thế giới này. Nhờ cơ duyên xảo hợp, cô và Cố Lí cùng tham gia một chương trình tổng hợp.
Trong chương trình, Diệp Lẫm không ngừng theo sát Cố Lí:
"Ảnh hậu, cô nên tránh xa XXX một chút, hắn gần đây gặp vận xui."
"Ảnh hậu, đừng đến chỗ XXX, ở đó có sát khí."
"Cố cá chép..."
Khi cả hai nắm tay nhau, Diệp Lẫm thỏa mãn: Hôm nay không cần rửa tay, vận may có thể kéo dài vài ngày.
Khi họ ôm nhau, Diệp Lẫm ngập tràn hạnh phúc: Vận may có thể kéo dài cả tháng...
Sau đó, Cố Lí ôm lấy Diệp Lẫm nhỏ bé vào lòng, hôn lên đôi môi đỏ của cô và nói: "Tôi trao bản thân mình cho em, thế nào?"
Thiên sư huyền học đại lão niên hạ A / Mỹ diễm ảnh hậu may mắn O
Tóm tắt: Ta dựa vào huyền học để chinh phục ảnh hậu
Ý tưởng: Làm người cần phải tích cực và luôn hướng về phía trước
Chú thích:
Thiên sư hay huyền học đại sư là là một người được coi là bậc thầy trong việc hiểu biết và thực hành các lĩnh vực huyền học, có thể giải quyết các vấn đề liên quan đến tâm linh, vận mệnh hoặc các hiện tượng siêu nhiên. Vị trí này sau đó được truyền từ đời này sang đời khác, và những người nắm giữ danh hiệu này được coi là có khả năng tương tác với các thần linh, thực hiện các nghi lễ và ban phước cho tín đồ.
4.5
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Xuyên thư, Chủ công, ABO, Nữ giả nam trang
Văn án:
Tống Bá Tuyết tỉnh dậy và phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết cổ đại ngược tâm.
Nhân vật chính gốc là nữ cải nam trang, lừa gạt cả tài năng lẫn nhan sắc. Cô ta là vị hôn thê bị Giang Phạn Âm - nữ chính - vứt bỏ, đồng thời cũng là một viên huyện lệnh nhỏ nhận hối lộ và làm trái pháp luật.
Vào thời điểm Giang Phạn Âm yếu ớt nhất, vị huyện lệnh nhỏ này không chỉ phá hoại danh tiết của Giang Phạn Âm mà còn đuổi cô ấy đi không một xu dính túi.
Sau đó, Giang Phạn Âm lưu lạc đầu đường xó chợ và được nam chính cứu giúp. Dưới sự hỗ trợ của nam chính, cô ấy đã lấy lại tất cả và đánh gãy hai chân của vị huyện lệnh nhỏ kia.
Tống Bá Tuyết: "..." Chân hơi run.
Cô ấy mở mắt ra và thấy Giang Phạn Âm đang bị trói.
Phải chăng đây đang là cốt truyện phá hoại danh tiết người khác?
Tống Bá Tuyết:! Mau thả người ra.
Sau khi thả người về, Tống Bá Tuyết lập tức quyết định chuyển nhà, tốt nhất là phải ở xa Giang Phạn Âm.
Chạy nhanh lên, chạy chậm thì hai chân khó giữ!
Nhưng không ngờ, chu kỳ nhiệt bất ngờ ập đến...
Trong cơn hoảng loạn, cô ấy ngửi thấy mùi hương trà nhẹ nhàng, tươi mát quyến rũ.
Khi tỉnh lại, Tống Bá Tuyết nhìn thấy cổ Giang Phạn Âm đầy vết đỏ!! Bây giờ chạy còn kịp để giữ lại chân không?
A không có cơ quan dư thừa, có thể sinh con
Văn án:
Tống Bá Tuyết tỉnh dậy và phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết cổ đại ngược tâm.
Nhân vật chính gốc là nữ cải nam trang, lừa gạt cả tài năng lẫn nhan sắc. Cô ta là vị hôn thê bị Giang Phạn Âm - nữ chính - vứt bỏ, đồng thời cũng là một viên huyện lệnh nhỏ nhận hối lộ và làm trái pháp luật.
Vào thời điểm Giang Phạn Âm yếu ớt nhất, vị huyện lệnh nhỏ này không chỉ phá hoại danh tiết của Giang Phạn Âm mà còn đuổi cô ấy đi không một xu dính túi.
Sau đó, Giang Phạn Âm lưu lạc đầu đường xó chợ và được nam chính cứu giúp. Dưới sự hỗ trợ của nam chính, cô ấy đã lấy lại tất cả và đánh gãy hai chân của vị huyện lệnh nhỏ kia.
Tống Bá Tuyết: "..." Chân hơi run.
Cô ấy mở mắt ra và thấy Giang Phạn Âm đang bị trói.
Phải chăng đây đang là cốt truyện phá hoại danh tiết người khác?
Tống Bá Tuyết:! Mau thả người ra.
Sau khi thả người về, Tống Bá Tuyết lập tức quyết định chuyển nhà, tốt nhất là phải ở xa Giang Phạn Âm.
Chạy nhanh lên, chạy chậm thì hai chân khó giữ!
Nhưng không ngờ, chu kỳ nhiệt bất ngờ ập đến...
Trong cơn hoảng loạn, cô ấy ngửi thấy mùi hương trà nhẹ nhàng, tươi mát quyến rũ.
Khi tỉnh lại, Tống Bá Tuyết nhìn thấy cổ Giang Phạn Âm đầy vết đỏ!! Bây giờ chạy còn kịp để giữ lại chân không?
A không có cơ quan dư thừa, có thể sinh con
4.1
[Nhị tổ ngang ngạnh, bất trị] × [Cô gái hướng nội, dịu dàng và tốt bụng]
[1] Tang Lê vừa ngoan ngoãn lại hiền lành như một chú nai, vào năm cuối cấp 3 năm ấy, mẹ cô qua đời để cô một mình không nơi nương tựa, sau đó cô được nhà họ Quảng giàu có cho ăn học, tại đây chính là nơi cô gặp Quảng Dã lần đầu tiên.
Chàng thiếu niên càng đến tuổi trưởng thành càng nổi loạn, nổi tiếng là hư hỏng, nhiều nữ sinh trong trường dù yêu thích cậu cũng không có một ai dám đến gần cậu.
Mẹ cậu bảo cậu hãy quan tâm đến Tang Lê nhiều hơn, chàng thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn cô gái nhỏ trầm tính kia, cười chế nhạo: “Con không rảnh mà quan tâm tâm đến cậu ta.”
Cậu nói với cô nước giếng không phạm nước sông, Tang Lê cũng không quan tâm mà chỉ muốn tập trung vào việc học.
Không ngờ một thời gian sau, cô gặp rắc rối ở trước cổng trường, suýt chút nữa thì bị đánh, đại thiếu gia vốn từ trước tới nay luôn lạnh lùng, kiêu ngạo, nay lại đứng trước mặt cô, nhìn về phía đối phương bằng đôi mắt đen nghiêm nghị: “Nếu hôm nay mấy cậu không muốn chết thì cút khỏi đây.”
Dần dần, cậu bảo vệ và yêu thương cô. Chỉ cần cậu ở bên, sẽ không có ai dám chạm vào cô.
Tang Lê đã nhìn thấy đủ loại thiếu niên phản nghịch, sau này cũng nhìn thấy trong đêm mưa đó, khi cậu chăm chú nhìn cô: “Tang Lê, anh thích em, anh vô cùng nghiêm túc.”
Anh chỉ hư hỏng trước mặt cô, cũng chỉ bị cô thuần phục.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, trước mặt mọi người, Quảng Dã tặng Tang Lê một đôi giày khiêu vũ: “Tặng cho bạn gái của anh.”
Cậu ngạo nghễ công khai mối quan hệ của hai người, khiến cả trường náo loạn. Dưới bóng cây hòe vắng người, cô kiễng chân hôn lên tai trái của cậu, Quảng Dã giữ chặt cô, môi cong lên rõ ràng: “Anh có được em rồi, đừng có nghĩ đến chuyện quỵt nợ.”
[2] Hồi đó ở trường trung học phổ thông Giang Vọng, mọi người đều biết mối quan hệ bền chặt giữa hai người, đâu ai có thể ngờ rằng không lâu sau đó Tang Lê kiên quyết lựa chọn đi du học, Quảng Dã thế mà lại không giữ được người, mọi người đều vì điều này mà chấn động.
Vài năm sau, người đàn ông ở trong giới kinh doanh hô mưa gọi gió, Tang Lê trở về nước với tư cách là đội trưởng đoàn múa, hai người cùng nhau tỏa sáng theo cách riêng của bản thân, nhưng không còn liên quan đến nhau nữa.
Khi gặp lại nhau, anh tỏ vẻ thờ ơ với cô, không còn dáng vẻ cưng chiều như trước, nhiều người cho rằng Tang Lê đã là chuyện của quá khứ.
Tối hôm đó trong buổi họp lớp, Tang Lê say rượu ngồi ở bên ngoài, Quảng Dã đi tới, cô ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt ửng đỏ, lẩm bẩm: “Quảng Dã…”
Chỉ với một tiếng gọi nhẹ nhàng, mọi người đã thấy người đàn ông giận dữ liếm hàm răng sau, vài giây sau, anh bế cô lên, ôm cô vào lòng: “Tang Lê, kiếp này là anh thật sự nợ em.”
Vào đêm đông lạnh thấu xương ấy, mưa to như trút.
Trong căn hộ mờ sáng, cô hôn anh, đôi mắt đen láy của anh sáng rực, như muốn hòa tan vào xương cốt của mình, giọng nói trầm khàn của anh vang bên tai cô:
“Nói cho anh nghe, em có yêu anh không?”
“Nói cho anh nghe, em chưa bao giờ quên anh, lời em từng hứa với anh năm đó đều là sự thật.”
Cuối cùng, vẫn là anh lựa chọn đầu hàng.
Cho cho dù chuyện đó có xảy ra lần nữa, cho dù có thất bại thảm hại, anh vẫn không muốn buông cô ra.
–
“Trước đây thế giới của anh không có nước, không có cỏ, cũng không có lấy bất cứ thứ gì sinh sôi nảy nở.
Mãi cho đến khi em xuất hiện, băng tuyết tan chảy, vạn vật hồi sinh, mọi thứ đều ngập tràn màu sắc.”
[Vở kịch nhỏ]
Vào một ngày sau khi xảy ra sự việc hôm đó, Tang Lê, người luôn sống ẩn dật, đăng một Weibo: [Hi vọng xa vời duy nhất của tôi, cuối cùng tôi cũng có thể sở hữu một cách công khai @Quảng Dã.]
Toàn bộ cư dân mạng sôi trào, khi cô đặt điện thoại xuống, cô bị người đàn ông dùng một tay bế bổng lên, áp vào cửa sổ sát đất, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, anh khàn giọng nói: “Sở hữu được rồi, về sau không được buông ra nữa.”
[1] Tang Lê vừa ngoan ngoãn lại hiền lành như một chú nai, vào năm cuối cấp 3 năm ấy, mẹ cô qua đời để cô một mình không nơi nương tựa, sau đó cô được nhà họ Quảng giàu có cho ăn học, tại đây chính là nơi cô gặp Quảng Dã lần đầu tiên.
Chàng thiếu niên càng đến tuổi trưởng thành càng nổi loạn, nổi tiếng là hư hỏng, nhiều nữ sinh trong trường dù yêu thích cậu cũng không có một ai dám đến gần cậu.
Mẹ cậu bảo cậu hãy quan tâm đến Tang Lê nhiều hơn, chàng thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn cô gái nhỏ trầm tính kia, cười chế nhạo: “Con không rảnh mà quan tâm tâm đến cậu ta.”
Cậu nói với cô nước giếng không phạm nước sông, Tang Lê cũng không quan tâm mà chỉ muốn tập trung vào việc học.
Không ngờ một thời gian sau, cô gặp rắc rối ở trước cổng trường, suýt chút nữa thì bị đánh, đại thiếu gia vốn từ trước tới nay luôn lạnh lùng, kiêu ngạo, nay lại đứng trước mặt cô, nhìn về phía đối phương bằng đôi mắt đen nghiêm nghị: “Nếu hôm nay mấy cậu không muốn chết thì cút khỏi đây.”
Dần dần, cậu bảo vệ và yêu thương cô. Chỉ cần cậu ở bên, sẽ không có ai dám chạm vào cô.
Tang Lê đã nhìn thấy đủ loại thiếu niên phản nghịch, sau này cũng nhìn thấy trong đêm mưa đó, khi cậu chăm chú nhìn cô: “Tang Lê, anh thích em, anh vô cùng nghiêm túc.”
Anh chỉ hư hỏng trước mặt cô, cũng chỉ bị cô thuần phục.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, trước mặt mọi người, Quảng Dã tặng Tang Lê một đôi giày khiêu vũ: “Tặng cho bạn gái của anh.”
Cậu ngạo nghễ công khai mối quan hệ của hai người, khiến cả trường náo loạn. Dưới bóng cây hòe vắng người, cô kiễng chân hôn lên tai trái của cậu, Quảng Dã giữ chặt cô, môi cong lên rõ ràng: “Anh có được em rồi, đừng có nghĩ đến chuyện quỵt nợ.”
[2] Hồi đó ở trường trung học phổ thông Giang Vọng, mọi người đều biết mối quan hệ bền chặt giữa hai người, đâu ai có thể ngờ rằng không lâu sau đó Tang Lê kiên quyết lựa chọn đi du học, Quảng Dã thế mà lại không giữ được người, mọi người đều vì điều này mà chấn động.
Vài năm sau, người đàn ông ở trong giới kinh doanh hô mưa gọi gió, Tang Lê trở về nước với tư cách là đội trưởng đoàn múa, hai người cùng nhau tỏa sáng theo cách riêng của bản thân, nhưng không còn liên quan đến nhau nữa.
Khi gặp lại nhau, anh tỏ vẻ thờ ơ với cô, không còn dáng vẻ cưng chiều như trước, nhiều người cho rằng Tang Lê đã là chuyện của quá khứ.
Tối hôm đó trong buổi họp lớp, Tang Lê say rượu ngồi ở bên ngoài, Quảng Dã đi tới, cô ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt ửng đỏ, lẩm bẩm: “Quảng Dã…”
Chỉ với một tiếng gọi nhẹ nhàng, mọi người đã thấy người đàn ông giận dữ liếm hàm răng sau, vài giây sau, anh bế cô lên, ôm cô vào lòng: “Tang Lê, kiếp này là anh thật sự nợ em.”
Vào đêm đông lạnh thấu xương ấy, mưa to như trút.
Trong căn hộ mờ sáng, cô hôn anh, đôi mắt đen láy của anh sáng rực, như muốn hòa tan vào xương cốt của mình, giọng nói trầm khàn của anh vang bên tai cô:
“Nói cho anh nghe, em có yêu anh không?”
“Nói cho anh nghe, em chưa bao giờ quên anh, lời em từng hứa với anh năm đó đều là sự thật.”
Cuối cùng, vẫn là anh lựa chọn đầu hàng.
Cho cho dù chuyện đó có xảy ra lần nữa, cho dù có thất bại thảm hại, anh vẫn không muốn buông cô ra.
–
“Trước đây thế giới của anh không có nước, không có cỏ, cũng không có lấy bất cứ thứ gì sinh sôi nảy nở.
Mãi cho đến khi em xuất hiện, băng tuyết tan chảy, vạn vật hồi sinh, mọi thứ đều ngập tràn màu sắc.”
[Vở kịch nhỏ]
Vào một ngày sau khi xảy ra sự việc hôm đó, Tang Lê, người luôn sống ẩn dật, đăng một Weibo: [Hi vọng xa vời duy nhất của tôi, cuối cùng tôi cũng có thể sở hữu một cách công khai @Quảng Dã.]
Toàn bộ cư dân mạng sôi trào, khi cô đặt điện thoại xuống, cô bị người đàn ông dùng một tay bế bổng lên, áp vào cửa sổ sát đất, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, anh khàn giọng nói: “Sở hữu được rồi, về sau không được buông ra nữa.”
3.9
Mọi người đều nói Chu Tri Tu là một thiên tài, muốn học cái gì, muốn có cái gì, tất cả đều dễ như trở bàn tay.
Anh tựa như ánh trăng sạch sẽ, tuyết trắng đã được lọc trong, lạnh lùng, thanh tuấn, xa xôi không thể với tới được.
Chỉ có bản thân Chu Tri Tu mới biết, dục vọng của anh dơ bẩn, đáng sợ đến cỡ nào.
Tất cả đều chỉ hướng tới một người…
Anh tựa như ánh trăng sạch sẽ, tuyết trắng đã được lọc trong, lạnh lùng, thanh tuấn, xa xôi không thể với tới được.
Chỉ có bản thân Chu Tri Tu mới biết, dục vọng của anh dơ bẩn, đáng sợ đến cỡ nào.
Tất cả đều chỉ hướng tới một người…
4.2
Bố mẹ tôi bị mất con gái ruột suốt mười bảy năm, và bây giờ cô ấy đã trở về nhà.
Mẹ ôm chặt lấy cô ấy trong vòng tay, liên tục gọi “con yêu ơi, con yêu của mẹ”.
Nhưng ánh mắt cô ấy lại dán chặt vào tôi, cố ý tỏ vẻ ngây thơ:
"Giờ em đã trở về rồi, có phải chị nên trở về ngôi nhà của mình không?"
Cô ấy nghĩ rằng tôi là một kẻ ăn trộm, được nhận nuôi chỉ để tận hưởng cuộc sống xa hoa vốn dĩ thuộc về cô ấy.
Nhưng cô không nhận ra rằng, khi thốt ra những lời đó, cả ngôi nhà lập tức chìm vào im lặng.
Mẹ ôm chặt lấy cô ấy trong vòng tay, liên tục gọi “con yêu ơi, con yêu của mẹ”.
Nhưng ánh mắt cô ấy lại dán chặt vào tôi, cố ý tỏ vẻ ngây thơ:
"Giờ em đã trở về rồi, có phải chị nên trở về ngôi nhà của mình không?"
Cô ấy nghĩ rằng tôi là một kẻ ăn trộm, được nhận nuôi chỉ để tận hưởng cuộc sống xa hoa vốn dĩ thuộc về cô ấy.
Nhưng cô không nhận ra rằng, khi thốt ra những lời đó, cả ngôi nhà lập tức chìm vào im lặng.
7.7
Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Editor: Frenalis
Tổng số chương: 72
Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, chức nghiệp tinh anh, tình yêu văn phòng, lãng tử quay đầu, Thiên chi kiêu tử, Thị giác nữ chủ, nhẹ nhàng, HE
Tổ hợp: luật sư trí thức bại hoại vs nữ nhân viên văn phòng mới ra trường
Nhân vật chính: Phương Y, Chu Lạc Sâm
Văn án:
Phương Y tham dự bữa tiệc tốt nghiệp và có cuộc gặp gỡ bất ngờ với "móng heo" sàm sỡ cô tại quán bar. Tuy nhiên, "móng heo" đó trốn thoát quá nhanh khiến cô không thể bắt được. Vài ngày sau, trong buổi phỏng vấn xin việc, Phương Y vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện "móng heo" sẽ là sếp của mình.
Trích đoạn:
Cô tưởng rằng Chu Lạc Sâm sẽ đi thẳng không thèm nhìn cô lấy một cái, nhưng anh dùng đôi mắt đen nhánh quét qua người cô một lượt, rồi cong môi nở nụ cười đẹp trai, nói một câu: "Sau này đi làm nhớ mang tất chân".
Editor: Frenalis
Tổng số chương: 72
Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, chức nghiệp tinh anh, tình yêu văn phòng, lãng tử quay đầu, Thiên chi kiêu tử, Thị giác nữ chủ, nhẹ nhàng, HE
Tổ hợp: luật sư trí thức bại hoại vs nữ nhân viên văn phòng mới ra trường
Nhân vật chính: Phương Y, Chu Lạc Sâm
Văn án:
Phương Y tham dự bữa tiệc tốt nghiệp và có cuộc gặp gỡ bất ngờ với "móng heo" sàm sỡ cô tại quán bar. Tuy nhiên, "móng heo" đó trốn thoát quá nhanh khiến cô không thể bắt được. Vài ngày sau, trong buổi phỏng vấn xin việc, Phương Y vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện "móng heo" sẽ là sếp của mình.
Trích đoạn:
Cô tưởng rằng Chu Lạc Sâm sẽ đi thẳng không thèm nhìn cô lấy một cái, nhưng anh dùng đôi mắt đen nhánh quét qua người cô một lượt, rồi cong môi nở nụ cười đẹp trai, nói một câu: "Sau này đi làm nhớ mang tất chân".
4.2
Tên gốc: 硬糖
Tác giả: Nãi Thái
Editor: Khế
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE , Tình cảm, Truyện H, Ngọt sủng, Niên thượng, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ
Giới thiệu:
“Thích tôi?”
“… Ừm.”
“Sao lại thích tôi?”
“Chẳng tại sao cả…”
_
Góc nhìn nữ chính.
Giản Hi thích một người đàn ông.
Lúc đi học tính cách nhút nhát, sau khi tốt nghiệp cũng rất ít khi tiếp xúc với con trai, đã 23 tuổi vẫn chưa từng yêu ai.
Lần này cô muốn thử một lần.
_
Góc nhìn nam chính.
Một ngày nọ, đột nhiên có một cô bé chạy đến trước mặt nói thích anh, những lời thế này anh đã nghe không ít lần.
Trước đó cô bé dẫn em trai tới xăm mình, anh không có ấn tượng gì cả, lúc sau mới biết.
“Nhát gan vậy mà cũng dám thích loại người như tôi…”
_
Thợ xăm điển trai x nhân viên kiểm tra chất lượng hướng nội nhát gan
Nam 28 – nữ 23
Nữ theo đuổi nam, nam không sạch (từng có người yêu cũ) nữ sạch.
Tác giả: Nãi Thái
Editor: Khế
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE , Tình cảm, Truyện H, Ngọt sủng, Niên thượng, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ
Giới thiệu:
“Thích tôi?”
“… Ừm.”
“Sao lại thích tôi?”
“Chẳng tại sao cả…”
_
Góc nhìn nữ chính.
Giản Hi thích một người đàn ông.
Lúc đi học tính cách nhút nhát, sau khi tốt nghiệp cũng rất ít khi tiếp xúc với con trai, đã 23 tuổi vẫn chưa từng yêu ai.
Lần này cô muốn thử một lần.
_
Góc nhìn nam chính.
Một ngày nọ, đột nhiên có một cô bé chạy đến trước mặt nói thích anh, những lời thế này anh đã nghe không ít lần.
Trước đó cô bé dẫn em trai tới xăm mình, anh không có ấn tượng gì cả, lúc sau mới biết.
“Nhát gan vậy mà cũng dám thích loại người như tôi…”
_
Thợ xăm điển trai x nhân viên kiểm tra chất lượng hướng nội nhát gan
Nam 28 – nữ 23
Nữ theo đuổi nam, nam không sạch (từng có người yêu cũ) nữ sạch.
3.5
Lần đầu tiên Tôn Hoài Đường nhìn thấy Tôn Điềm Điềm đã nghĩ rằng cô bé này xinh đẹp hơn những người anh từng gặp trong cô nhi viện, giống như một con búp bê sứ.
Anh dằn lòng lấy ra cây kẹo mà mình đang để dành trong túi đưa cho cô, gọi cô là em gái nhỏ.
Lúc ấy, Tôn Điềm Điềm cũng ngọt ngào kêu: “Anh Đường”.
Sau này, ai cũng nói Tôn Hoài Đường là một người đẹp trai trầm tính, chững chạc và dịu dàng. Anh trở thành đối tượng trong mộng của vô số nữ sinh.
Từ nhỏ, Tôn Điềm Điềm biết anh Đường vốn dĩ rất đẹp trai, đối xử với cô vô cùng tốt, nhưng cô không thích những ánh nhìn thèm thuồng của các nữ sinh kia cứ chằm chằm vào anh Đường.
Sau này khi lớn lên, đứng trước mặt anh Đường… Cô dần phát hiện cảm xúc kì lạ trong lòng mình.
Cô quyết định, phải quyến rũ anh...
Vì thế, một ngày nọ—
Tôn Hoài Đường kinh ngạc nhìn cô gái nhỏ trước mặt đang cưỡng hôn mình, “..Điềm Điềm?”.
“Anh Đường, em thích anh.”
Trong lòng anh hạnh phúc như ở trên mây, dục vọng bùng cháy mãnh liệt...
1V1, Song xử, HE, thanh mai trúc mã, anh em nuôi.
Câu chuyện ngọt ngào, đơn thuần.
Có chút tình tiết vườn trường.
Anh dằn lòng lấy ra cây kẹo mà mình đang để dành trong túi đưa cho cô, gọi cô là em gái nhỏ.
Lúc ấy, Tôn Điềm Điềm cũng ngọt ngào kêu: “Anh Đường”.
Sau này, ai cũng nói Tôn Hoài Đường là một người đẹp trai trầm tính, chững chạc và dịu dàng. Anh trở thành đối tượng trong mộng của vô số nữ sinh.
Từ nhỏ, Tôn Điềm Điềm biết anh Đường vốn dĩ rất đẹp trai, đối xử với cô vô cùng tốt, nhưng cô không thích những ánh nhìn thèm thuồng của các nữ sinh kia cứ chằm chằm vào anh Đường.
Sau này khi lớn lên, đứng trước mặt anh Đường… Cô dần phát hiện cảm xúc kì lạ trong lòng mình.
Cô quyết định, phải quyến rũ anh...
Vì thế, một ngày nọ—
Tôn Hoài Đường kinh ngạc nhìn cô gái nhỏ trước mặt đang cưỡng hôn mình, “..Điềm Điềm?”.
“Anh Đường, em thích anh.”
Trong lòng anh hạnh phúc như ở trên mây, dục vọng bùng cháy mãnh liệt...
1V1, Song xử, HE, thanh mai trúc mã, anh em nuôi.
Câu chuyện ngọt ngào, đơn thuần.
Có chút tình tiết vườn trường.
4.5
1.
Gia đình gặp phải biến cố, An Vu chuyển trường đến Đại An.
Lúc mới gặp Giang Sóc, anh lộ cái chân bó bột được giấu bên trong ống quần, cất giọng chế giễu nói: "Được đấy, đến cả người tàn tật cũng có thể sai khiến, lòng dạ cũng thật nhẫn tâm."
Chàng trai có vẻ ngoài đẹp trai như vậy, thế mà lại bị "què"? Thiên thần gãy cánh chắc cũng chỉ như vậy.
Chàng trai độc mồm lại kiêu ngạo, chán chường lại phách lối, nhưng dù anh có như vậy, An Vu vẫn từng bước nhường nhịn anh.
Nhân vật phong vân ngày xưa đã trở nên "nghèo túng" trong một đêm, đối thủ cố tình làm nhục anh, đặt tiền cược cho ai đoán được tư liệu về chân giả của Giang Sóc ở sân trường, còn hào phóng thưởng mười vạn cho ai lột được quần của anh.
Giang Sóc chặn cô ở góc hành lang, nói một cách xấu xa: "Xem tin rồi? Muốn biết không?"
"Không muốn biết." An Vu hốt hoảng rời đi, nhưng lại không cẩn thận ngã thẳng vào đùi anh.
Cảm giác mềm mại mang theo một chút sức mạnh.
Giang Sóc lười biếng nâng mi mắt lên, cúi người đến gần tai cô, giọng điệu hư hỏng.
"Sờ thấy sao? Có thịt."
"..."
2.
Là cậu chủ nhỏ của hai công ty bất động sản hàng đầu của thành phố Đại An, người theo đuổi xếp thành hàng dài, nhưng anh chỉ cảm thấy hứng thú với học sinh mới chuyển trường đến.
Cậu thiếu niên theo đuổi một cách thẳng thắn nhiệt tình, như hình với bóng. An Vu tính cách nhút nhát chỉ muốn học tập thật tốt, không bàn bạc với Giang Sóc đã trực tiếp đồng ý phân ban với giáo viên.
Ngày phân ban, Giang Sóc không nói lời nào, gương mặt âm trầm dọn hết đồ đạc của cô đi.
Bắt đầu mở ra một cuộc chiến tranh lạnh.
Lúc tụ tập cùng đám bạn anh thua trò chơi, một đống người biết rõ nhưng vẫn làm như không biết trêu chọc hỏi anh, muốn để anh tự mình nói ra người mình thích là ai.
Giang Sóc không đáp, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ kết thúc buổi tự học tối.
Anh đứng lên rót ba ly rượu, nhặt áo khoác lên trực tiếp rời đi.
Bạn học không nhịn được mà cảm thán: "Chỉ có ba ly như vậy, cậu ta đã tự dỗ mình xong rồi".
Gia đình gặp phải biến cố, An Vu chuyển trường đến Đại An.
Lúc mới gặp Giang Sóc, anh lộ cái chân bó bột được giấu bên trong ống quần, cất giọng chế giễu nói: "Được đấy, đến cả người tàn tật cũng có thể sai khiến, lòng dạ cũng thật nhẫn tâm."
Chàng trai có vẻ ngoài đẹp trai như vậy, thế mà lại bị "què"? Thiên thần gãy cánh chắc cũng chỉ như vậy.
Chàng trai độc mồm lại kiêu ngạo, chán chường lại phách lối, nhưng dù anh có như vậy, An Vu vẫn từng bước nhường nhịn anh.
Nhân vật phong vân ngày xưa đã trở nên "nghèo túng" trong một đêm, đối thủ cố tình làm nhục anh, đặt tiền cược cho ai đoán được tư liệu về chân giả của Giang Sóc ở sân trường, còn hào phóng thưởng mười vạn cho ai lột được quần của anh.
Giang Sóc chặn cô ở góc hành lang, nói một cách xấu xa: "Xem tin rồi? Muốn biết không?"
"Không muốn biết." An Vu hốt hoảng rời đi, nhưng lại không cẩn thận ngã thẳng vào đùi anh.
Cảm giác mềm mại mang theo một chút sức mạnh.
Giang Sóc lười biếng nâng mi mắt lên, cúi người đến gần tai cô, giọng điệu hư hỏng.
"Sờ thấy sao? Có thịt."
"..."
2.
Là cậu chủ nhỏ của hai công ty bất động sản hàng đầu của thành phố Đại An, người theo đuổi xếp thành hàng dài, nhưng anh chỉ cảm thấy hứng thú với học sinh mới chuyển trường đến.
Cậu thiếu niên theo đuổi một cách thẳng thắn nhiệt tình, như hình với bóng. An Vu tính cách nhút nhát chỉ muốn học tập thật tốt, không bàn bạc với Giang Sóc đã trực tiếp đồng ý phân ban với giáo viên.
Ngày phân ban, Giang Sóc không nói lời nào, gương mặt âm trầm dọn hết đồ đạc của cô đi.
Bắt đầu mở ra một cuộc chiến tranh lạnh.
Lúc tụ tập cùng đám bạn anh thua trò chơi, một đống người biết rõ nhưng vẫn làm như không biết trêu chọc hỏi anh, muốn để anh tự mình nói ra người mình thích là ai.
Giang Sóc không đáp, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ kết thúc buổi tự học tối.
Anh đứng lên rót ba ly rượu, nhặt áo khoác lên trực tiếp rời đi.
Bạn học không nhịn được mà cảm thán: "Chỉ có ba ly như vậy, cậu ta đã tự dỗ mình xong rồi".
8.4
Tôi và Giang Dịch thanh mai trúc mã. Trong vòng tròn bạn bè, ai cũng biết anh ấy kiêu ngạo, còn tôi là cô gái duy nhất có thể khiến anh chịu đựng.
Nhưng sau đó, bên cạnh Giang Dịch xuất hiện một cô gái, tính cách kiêu ngạo tự do, nghe nói rất hợp khẩu vị của Giang Dịch.
Tôi bắt đầu xa lánh Giang Dịch, tránh không gặp anh ấy, cho đến một ngày cuối cùng tôi cũng chịu trở về nhà. Anh liền lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm, lén lút hôn lên eo tôi.
Toàn thân tôi run rẩy, nhưng anh lại cười khẽ bên tai: "Tống Ninh, em thử tránh anh thêm lần nữa xem".
Nhưng sau đó, bên cạnh Giang Dịch xuất hiện một cô gái, tính cách kiêu ngạo tự do, nghe nói rất hợp khẩu vị của Giang Dịch.
Tôi bắt đầu xa lánh Giang Dịch, tránh không gặp anh ấy, cho đến một ngày cuối cùng tôi cũng chịu trở về nhà. Anh liền lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm, lén lút hôn lên eo tôi.
Toàn thân tôi run rẩy, nhưng anh lại cười khẽ bên tai: "Tống Ninh, em thử tránh anh thêm lần nữa xem".
4.2
Đường Tâm là người có tính cách tươi sáng và ngoại hình đẹp xuất sắc, còn Thương Yến Thời là người ít nói, kiêu ngạo, đoan chính, nhã nhặn.
Hai người kết hôn với nhau hơn nửa năm nhưng rất hiếm khi gặp nhau.
Vốn dĩ mọi người tưởng rằng đây là một cuộc hôn nhân thương mại, khi đến kỳ hạn thì sẽ đường ai nấy đi, mỗi người tự tìm niềm vui cho riêng mình.
Mãi đến khi Đường Tâm gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh lại cô còn tưởng rằng mình đã xuyên vào một nhân vật làm bia đỡ đạn trong sách và gả cho nam chính Thương Yến Thời. Cô phải có được 100 nụ hôn của Thương Yến Thời thì mới có thể tiếp tục sống.
Nhưng Thương Yến Thời lại làm việc rất quyết đoán, lòng dạ sâu thăm thẳm, còn rất chán ghét mối quan hệ liên hôn với người vợ là cô đây.
Kết luận: Hôn ông chủ lớn này là một giấc mơ xa vời.
Vì thế sau khi thử nghiệm thất bại một loạt kỹ xảo hôn, thì tối hôm đó trong một bữa tiệc từ thiện, Đường Tâm không ngừng chuốc rượu cho Thương Yến Thời, cuối cùng để bản thân mình uống đến hai má đỏ rực, còn chưa hết hy vọng ôm lấy người đàn ông của cô rồi đẩy anh đến chân tường.
Cô kiễng chân ôm lấy cổ người ta, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của mình, chớp chớp hàng mi cong cong, rưng rưng nước mắt: “Thương Yến Thời, sao anh lại không hôn em? Anh hôn nhẹ em một cái thôi, có được không?”
Giọng của cô gái mềm mại ngọt ngào, toàn thân lộ ra hơi thở mê người, yết hầu của người đàn ông từ trước đến nay lạnh lùng, hờ hững nay lại trượt lên trượt xuống, đôi mắt đen như mực ấy chứa đầy sự ham muốn, giọng nói cực kỳ nguy hiểm: “Đường Tâm, một khi mà anh hôn em thì em sẽ không có cơ hội buông tay đâu.”
“Vậy, còn muốn hôn không?”
Đêm đó, Đường Tâm cảm thấy mình đã thu hoạch một nụ hôn thật mỹ mãn.
- -
Một khoảng thời gian sau, cuối cùng Đường Tâm cũng cực khổ mà nhận được 99 cái hôn, còn thiếu một cái cuối cùng nữa là đủ.
Dưới ánh trăng mờ, Đường Tâm làm đổ ly rượu xuống áo sơ mi của người đàn ông, ngón tay mềm mại từng chút một ôm lấy lồng ngực ướt sũng của người đàn ông, nhắm mắt lại cong môi.
Thời khắc mấu chốt, Đường Tâm lấy lại trí nhớ, thì ra cô không xuyên sách.
Khi nhìn thấy mình sắp hôn người đàn ông kia, trái tim Đường Tâm nhảy lên liên hồi, mặt cũng đỏ lên, dịu dàng giải thích: “Cái kia, có thể không… không hôn không?”
Cô vừa ngước mắt lên nhìn thì đối diện với đôi mắt đen láy của Thương Yến Thời.
Người đàn ông lạnh lùng, đưa tay tháo chiếc mắt kính gọng vàng xuống, từ từ ôm cô vào trong lòng, nghiêng người cúi đầu.
Giọng nói ấm áp đầy từ tính còn rất lưu luyến, cảm giác cực kỳ có tính chiếm hữu: “Không thể.”
Một tuần tiếp theo, Đường Tâm không thể nào thoát khỏi phòng của Thương Yến Thời.
Hai người kết hôn với nhau hơn nửa năm nhưng rất hiếm khi gặp nhau.
Vốn dĩ mọi người tưởng rằng đây là một cuộc hôn nhân thương mại, khi đến kỳ hạn thì sẽ đường ai nấy đi, mỗi người tự tìm niềm vui cho riêng mình.
Mãi đến khi Đường Tâm gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh lại cô còn tưởng rằng mình đã xuyên vào một nhân vật làm bia đỡ đạn trong sách và gả cho nam chính Thương Yến Thời. Cô phải có được 100 nụ hôn của Thương Yến Thời thì mới có thể tiếp tục sống.
Nhưng Thương Yến Thời lại làm việc rất quyết đoán, lòng dạ sâu thăm thẳm, còn rất chán ghét mối quan hệ liên hôn với người vợ là cô đây.
Kết luận: Hôn ông chủ lớn này là một giấc mơ xa vời.
Vì thế sau khi thử nghiệm thất bại một loạt kỹ xảo hôn, thì tối hôm đó trong một bữa tiệc từ thiện, Đường Tâm không ngừng chuốc rượu cho Thương Yến Thời, cuối cùng để bản thân mình uống đến hai má đỏ rực, còn chưa hết hy vọng ôm lấy người đàn ông của cô rồi đẩy anh đến chân tường.
Cô kiễng chân ôm lấy cổ người ta, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của mình, chớp chớp hàng mi cong cong, rưng rưng nước mắt: “Thương Yến Thời, sao anh lại không hôn em? Anh hôn nhẹ em một cái thôi, có được không?”
Giọng của cô gái mềm mại ngọt ngào, toàn thân lộ ra hơi thở mê người, yết hầu của người đàn ông từ trước đến nay lạnh lùng, hờ hững nay lại trượt lên trượt xuống, đôi mắt đen như mực ấy chứa đầy sự ham muốn, giọng nói cực kỳ nguy hiểm: “Đường Tâm, một khi mà anh hôn em thì em sẽ không có cơ hội buông tay đâu.”
“Vậy, còn muốn hôn không?”
Đêm đó, Đường Tâm cảm thấy mình đã thu hoạch một nụ hôn thật mỹ mãn.
- -
Một khoảng thời gian sau, cuối cùng Đường Tâm cũng cực khổ mà nhận được 99 cái hôn, còn thiếu một cái cuối cùng nữa là đủ.
Dưới ánh trăng mờ, Đường Tâm làm đổ ly rượu xuống áo sơ mi của người đàn ông, ngón tay mềm mại từng chút một ôm lấy lồng ngực ướt sũng của người đàn ông, nhắm mắt lại cong môi.
Thời khắc mấu chốt, Đường Tâm lấy lại trí nhớ, thì ra cô không xuyên sách.
Khi nhìn thấy mình sắp hôn người đàn ông kia, trái tim Đường Tâm nhảy lên liên hồi, mặt cũng đỏ lên, dịu dàng giải thích: “Cái kia, có thể không… không hôn không?”
Cô vừa ngước mắt lên nhìn thì đối diện với đôi mắt đen láy của Thương Yến Thời.
Người đàn ông lạnh lùng, đưa tay tháo chiếc mắt kính gọng vàng xuống, từ từ ôm cô vào trong lòng, nghiêng người cúi đầu.
Giọng nói ấm áp đầy từ tính còn rất lưu luyến, cảm giác cực kỳ có tính chiếm hữu: “Không thể.”
Một tuần tiếp theo, Đường Tâm không thể nào thoát khỏi phòng của Thương Yến Thời.
5.6
Nếu biết rõ một mối tình không có tương lai, bạn có dám bước vào vùng hoang vu ấy, băng qua đầm lầy và ánh trăng, để ôm ấp người yêu cô đơn không?
Tag: Khúc tình ca bên lề
Nhân vật chính: Minh Vi, Thiệu Thần
Tóm tắt bằng một câu: Nhưng, mỗi ngày tôi đều nghĩ đến người.
Ý tưởng: Không để người cô đơn nữa.
- --------
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thực tế, chữa lành, BE
Bệnh nhân ung thư x Cô gái nổi loạn
Tag: Khúc tình ca bên lề
Nhân vật chính: Minh Vi, Thiệu Thần
Tóm tắt bằng một câu: Nhưng, mỗi ngày tôi đều nghĩ đến người.
Ý tưởng: Không để người cô đơn nữa.
- --------
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thực tế, chữa lành, BE
Bệnh nhân ung thư x Cô gái nổi loạn