Sủng
990 Truyện
Sắp xếp theo
3.9
Xuyên qua cổ đại nông gia, nhà chỉ có bốn bức tường, cha mẹ chồng chết sớm, trượng phu cũng chết, chỉ có bốn đứa nhỏ gào khóc đòi ăn.
Thân là mẹ kế độc ác thanh danh hỗn độn, khắt khe con cái, Tô Mộc Lam không có thời gian đi chửi trời mà bình tĩnh xăng tay áo, khai hoang làm ruộng, bày quán kinh doanh, nuôi dưỡng đàn con….
Người đàn bà đanh đá làm ruộng, dưỡng nhãi con, đánh cực phẩm, làm giàu trở nên khá giả...
Thân là mẹ kế độc ác thanh danh hỗn độn, khắt khe con cái, Tô Mộc Lam không có thời gian đi chửi trời mà bình tĩnh xăng tay áo, khai hoang làm ruộng, bày quán kinh doanh, nuôi dưỡng đàn con….
Người đàn bà đanh đá làm ruộng, dưỡng nhãi con, đánh cực phẩm, làm giàu trở nên khá giả...
3.4
Một cuộc giao dịch, cô mang thai con của người lạ, mang bụng bầu gả cho người đàn ông đã đính ước từ nhỏ. Vốn cho rằng chỉ là một cuộc giao dịch, lại dây dưa thứ tình cảm không nên có trong cuộc hôn nhân này. Mười tháng hoài thai sắp sinh, một tờ đơn ly hôn trên đất, cô mới hoàn toàn tình ngộ. Sau này anh ta nói "Bà xã về đi, người anh yêu luôn là em"
4.4
Gia Ninh công chúa, Lý Tiện Ngư, vốn ngoan ngoãn từ nhỏ, điều duy nhất mà nàng từng làm trái là vào ngày sinh nhật năm đó đã tự mình mua về một thiếu niên lạnh lùng tuấn tú.
Lý Tiện Ngư đặt tên cho hắn là Lâm Uyên, để hắn làm ảnh vệ của mình.
Cung nhân đều biết, ảnh vệ tên Lâm Uyên kia tuy tuấn mỹ nhưng ít nói, tính tình lạnh nhạt đến cực điểm.
Cho dù là cung nga mỹ mạo rơi xuống nước ngay trước mặt hắn, hắn cũng tuyệt không duỗi tay cứu giúp.
Nhưng chỉ cần Lý Tiện Ngư gọi tên hắn, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, Lâm Uyên luôn xuất hiện ở bên cạnh công chúa, nói một câu —— “Thần ở đây.”
Sau này ——
Địch Nhung tiếp cận, kiếm chỉ đế kinh, việc mất nước chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Các cung nhân đều tìm cơ hội trốn đi, cuối cùng, ngay cả Lâm Uyên suốt ngày trầm mặc bên người công chúa cũng không xuất hiện nữa.
Mọi người đều nói Lâm Uyên đã rời bỏ công chúa nhỏ để bỏ trốn một mình.
Lý Tiện Ngư tránh trong chăn gấm khóc suốt một đêm, khi tỉnh lại hốc mắt nàng đỏ hồng, cản lại người muốn bắt mình.
—— Dù sao thì thân thủ Lâm Uyên tốt như vậy, nhất định có thể bình an sống sót trong loạn quân.
Chỉ cần không mang theo gánh nặng là nàng.
***
Ngày mất nước, công chúa đầu rơi trâm cài, váy áo nhiễm máu, mắt thấy sắp bị làm nhục dưới người Nhung.
Một nhánh thiết kỵ phá trận mà đến, nam tử cầm đầu mặc giáp sắt đeo trường kiếm, rạch ra một đường máu trong loạn quân, cứu Lý Tiện Ngư.
Lý Tiện Ngư nghe thấy người khác gọi hắn là ‘ bệ hạ ’, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên từ trong lòng ngực hắn, đối diện với gương mặt thanh lãnh, nghẹn ngào mở miệng.
“Lâm Uyên?”
Nam tử ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt trên đuôi mắt nàng, thấp giọng đáp lại.
“Thần ở đây.”
“Nguyện vì công chúa, một đời làm thần.”
Lý Tiện Ngư đặt tên cho hắn là Lâm Uyên, để hắn làm ảnh vệ của mình.
Cung nhân đều biết, ảnh vệ tên Lâm Uyên kia tuy tuấn mỹ nhưng ít nói, tính tình lạnh nhạt đến cực điểm.
Cho dù là cung nga mỹ mạo rơi xuống nước ngay trước mặt hắn, hắn cũng tuyệt không duỗi tay cứu giúp.
Nhưng chỉ cần Lý Tiện Ngư gọi tên hắn, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, Lâm Uyên luôn xuất hiện ở bên cạnh công chúa, nói một câu —— “Thần ở đây.”
Sau này ——
Địch Nhung tiếp cận, kiếm chỉ đế kinh, việc mất nước chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Các cung nhân đều tìm cơ hội trốn đi, cuối cùng, ngay cả Lâm Uyên suốt ngày trầm mặc bên người công chúa cũng không xuất hiện nữa.
Mọi người đều nói Lâm Uyên đã rời bỏ công chúa nhỏ để bỏ trốn một mình.
Lý Tiện Ngư tránh trong chăn gấm khóc suốt một đêm, khi tỉnh lại hốc mắt nàng đỏ hồng, cản lại người muốn bắt mình.
—— Dù sao thì thân thủ Lâm Uyên tốt như vậy, nhất định có thể bình an sống sót trong loạn quân.
Chỉ cần không mang theo gánh nặng là nàng.
***
Ngày mất nước, công chúa đầu rơi trâm cài, váy áo nhiễm máu, mắt thấy sắp bị làm nhục dưới người Nhung.
Một nhánh thiết kỵ phá trận mà đến, nam tử cầm đầu mặc giáp sắt đeo trường kiếm, rạch ra một đường máu trong loạn quân, cứu Lý Tiện Ngư.
Lý Tiện Ngư nghe thấy người khác gọi hắn là ‘ bệ hạ ’, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên từ trong lòng ngực hắn, đối diện với gương mặt thanh lãnh, nghẹn ngào mở miệng.
“Lâm Uyên?”
Nam tử ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt trên đuôi mắt nàng, thấp giọng đáp lại.
“Thần ở đây.”
“Nguyện vì công chúa, một đời làm thần.”
3.2
Trần Mặc × Lâm Kiều
Cuộc sống bình đạm của một cặp đôi trưởng thành.
✓Trích đoạn:
Lần đầu tiên Lâm Kiều tiếp cận anh trong quán bar, cô đã ghé vào tai anh nói chuyện. Xung quanh môi trường ồn ào phức tạp, bên cạnh còn có tiếng đồng nghiệp trêu chọc anh.
À, nói đến trêu chọc, các đồng cũng vô cùng ngạc nhiên, rằng một người chưa từng bước chân vào hộp đêm hay quán bar như anh lại có thể tìm được bạn gái ở đó, hơn nữa mối quan hệ giữa hai người còn rất ổn định.
Thời điểm đó bọn họ không nghĩ nhiều, cũng không suy diễn lung tung, chỉ đơn giản là chọc ghẹo.
Lúc đó anh cùng đồng nghiệp đi uống vài ly, không say, chỉ là có chút buông thả, ngả lưng vào sô pha tán gẫu với bọn họ.
Lâm Kiều dừng lại phía sau lưng ghế sô pha của anh, vỗ nhẹ vào vai anh, anh ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô.
Là một người xa lạ.
Anh nhướng mày, ý là có chuyện gì không.
Lâm Kiều hơi khom lưng, bỏ qua âm thanh ồn ào la ó, vươn tay che miệng rồi ghé sát vào tai anh nói.
⌈Anh chàng đẹp trai, uống với nhau một ly không?⌋
Giọng điệu không nặng không nhẹ, còn mang theo vài phần ngả ngớn, trong một hoàn cảnh ồn ào như vậy lại dễ dàng làm say đắm lòng người…
Cuộc sống bình đạm của một cặp đôi trưởng thành.
✓Trích đoạn:
Lần đầu tiên Lâm Kiều tiếp cận anh trong quán bar, cô đã ghé vào tai anh nói chuyện. Xung quanh môi trường ồn ào phức tạp, bên cạnh còn có tiếng đồng nghiệp trêu chọc anh.
À, nói đến trêu chọc, các đồng cũng vô cùng ngạc nhiên, rằng một người chưa từng bước chân vào hộp đêm hay quán bar như anh lại có thể tìm được bạn gái ở đó, hơn nữa mối quan hệ giữa hai người còn rất ổn định.
Thời điểm đó bọn họ không nghĩ nhiều, cũng không suy diễn lung tung, chỉ đơn giản là chọc ghẹo.
Lúc đó anh cùng đồng nghiệp đi uống vài ly, không say, chỉ là có chút buông thả, ngả lưng vào sô pha tán gẫu với bọn họ.
Lâm Kiều dừng lại phía sau lưng ghế sô pha của anh, vỗ nhẹ vào vai anh, anh ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô.
Là một người xa lạ.
Anh nhướng mày, ý là có chuyện gì không.
Lâm Kiều hơi khom lưng, bỏ qua âm thanh ồn ào la ó, vươn tay che miệng rồi ghé sát vào tai anh nói.
⌈Anh chàng đẹp trai, uống với nhau một ly không?⌋
Giọng điệu không nặng không nhẹ, còn mang theo vài phần ngả ngớn, trong một hoàn cảnh ồn ào như vậy lại dễ dàng làm say đắm lòng người…
4.4
【Gỡ mìn: A yếu ớt O mạnh mẽ, không dài dòng không kỳ quái, là BG, không phải GB】
Mèo A: “Chúc Diên, anh có biết mèo nhỏ kêu thế nào không?”
Người cá O: “Bé yêu, là meo meo? Hay là miao miao?”
Mèo A: “Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá”
Người cá O: “….”
*
Thư Đường ngủ một giấc dậy, phát hiện cái thế giới này quá điên rồ, nhân loại đã không còn thỏa mãn với hai loại giới tính nam nữ nữa, thế là sáng tạo ra luôn sáu giới tính ABO.
Thư Đường cho rằng bản thân hẳn là một Beta bình thường chiếm 80% tỉ lệ dân số, vì cô vừa không hiếu chiến, cũng chả mẫn cảm, lại còn rất đam mê với hòa bình, trên cơ thể cũng không mọc ra cái Tấn Giang lớn (con ciu), nghĩ kiểu gì cũng sẽ là một Beta tầm thường.
Vào ngày cô trưởng thành đi kiểm tra ra kết quả là: Supper A vô song!
Thư Đường:?
Thể tinh thần của Thư Đường là một con mèo, dựa vào Thể tinh thần cấp SSS, cô không những tiến vào viện điều diễn bí mật của Liên Bang làm thực tập, mà còn được Liên Bang kết duyên cho một Omega thân thể yếu ớt.
Lúc cô đi thăm vị hôn phu yếu ớt đó, lại nhìn 10 thành 01, đi vào vùng cấm số 1.
*
Vùng cấm, chứa người bệnh ‘ký hiệu số 1’
Là thần thoại bất bại, là đại thủ lĩnh của Liên Bang, được xưng là công huân của những vũ khí hạt nhân hình người.
Công huân là một Omega, thể tinh thần là một người cá, đây không phải là điều bí mật gì.
Có điều, mọi người lại không đi thảo luận xem hắn có phải là O hay không phải O, vì sức chiến đấu biến thái này, mà mọi người đều đang thảo luận hắn có phải là người hay không.
Thế nhưng mà—
Sau khi bạo loạn lực tinh thần, hắn biến thành một ‘quái vật’.
Nơi ở của Công huân, liền biến thành vùng cấm.
Tự tiện xông vào khu vùng cấm, bình thường sẽ rất thảm.
*
Thư Đường tiến vào vùng cấm.
Nghe bảo, vị hôn phu yếu ớt không thể tự lo liệu.
Trong bóng đêm, cô trông thấy dáng vẻ đáng sợ và trầm tĩnh của vị hôn phu.
Nhật ký Thư Đường: Anh ấy nhất định là đang thẹn thùng ấy mà.
Cô thấy đuôi cá của vị hôn phu trong biển, bọt nước nhỏ lóc tóc, sắc mặt tái nhợt không giống như người bình thường, trong đôi ngươi đen láy một mảnh.
Nhật ký Thư Đường: tuột huyến áp rồi.
Cô phát hiện giọng nói của vị hôn phu khàn khàn, không thể mở miệng, chỉ có thể phát ra được mấy tiếng nghèn nghẹn mang tính uy hiếp từ trong cổ họng như một con thú ác.
Nhật ký Thư Đường: Tính tình điềm đạm nho nhã, không thích nói chuyện.
Thư Đường thuận lợi đi ra ngoài.
Có A hỏi: Cậu có thấy sự tồn tại đáng sợ nào không?
Thư Đường: “Mấy cậu đang hỏi về Hoa Hồng nhỏ màu lam ấy à?”
A khác:?
Hoa Hồng nhỏ màu lam? Ai cơ?
Mèo ngại ngùng: “Khá ổn, chỉ là thân thể không được khỏe cho lắm.”
A khác:?
Không không, sao cô còn đi ngại ngùng thế?
*
Sau đó, ai cũng thấy mèo A rất là ỷ lại Công huân kia.
Nhưng không một ai hay biết—
Mèo là trụ cột tinh thần của Hoa Hồng nhỏ màu lam, một mảnh gỗ nổi, là toàn bộ tưởng tượng của hắn về thế giới này.
Trước khi có cô, mảnh gỗ dần dần khô héo,
Sau khi có cô, lặng lẽ sinh trưởng.
【Gỡ mìn&Hướng dẫn đọc】
1.A yếu ớt O mạnh mẽ, không phải GB (GirlxBoy, ý là Girl đè Boy í). Có pheromone, tuyến thể, kỳ mẫn cảm, đánh dấu này nọ như những giả thiết trong thế giới ABO, nhưng nữ chính sẽ không có ciu (aka đại Tấn Giang, chả hiểu sao lại gọi con ciu=đại Tấn Giang, chắc không dám gọi thẳng vì sợ bác Tấn Giang đánh gậy chăng), nam chính là người cá O Tà Thần biến dị, cả văn lẫn võ đều có giá trị tối cao. Đã nói A yếu O mạnh thì đúng thật là A yếu O mạnh, tác già không đùa, đừng có ôm cái ảo tưởng gì mà nữ chính đột nhiên mạnh vl mạnh, bản chất của nữ chính là một con cá mặn hệ Phật rồi.
2.Thiết lập như biển, logic đã chết, thế giới quan lộn xộn, giai đoạn trước chỉ yêu đương đơn thuần, mấy cái đánh dấu linh tinh này nọ tron ABO đều nằm ở phần sau, tiến độ rất rất chậm, là một bộ truyện ngọt ngốc, không hợp thì mau clickback, cảm ơn đã hợp tác.
Tag: Yêu sâu sắc, xuyên thời-không gian, ngọt, sảng.
Tóm tắt trong một câu: Ai cũng biết, mèo: là một con hổ dữ.
Mèo A: “Chúc Diên, anh có biết mèo nhỏ kêu thế nào không?”
Người cá O: “Bé yêu, là meo meo? Hay là miao miao?”
Mèo A: “Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá Tui muốn ăn cá”
Người cá O: “….”
*
Thư Đường ngủ một giấc dậy, phát hiện cái thế giới này quá điên rồ, nhân loại đã không còn thỏa mãn với hai loại giới tính nam nữ nữa, thế là sáng tạo ra luôn sáu giới tính ABO.
Thư Đường cho rằng bản thân hẳn là một Beta bình thường chiếm 80% tỉ lệ dân số, vì cô vừa không hiếu chiến, cũng chả mẫn cảm, lại còn rất đam mê với hòa bình, trên cơ thể cũng không mọc ra cái Tấn Giang lớn (con ciu), nghĩ kiểu gì cũng sẽ là một Beta tầm thường.
Vào ngày cô trưởng thành đi kiểm tra ra kết quả là: Supper A vô song!
Thư Đường:?
Thể tinh thần của Thư Đường là một con mèo, dựa vào Thể tinh thần cấp SSS, cô không những tiến vào viện điều diễn bí mật của Liên Bang làm thực tập, mà còn được Liên Bang kết duyên cho một Omega thân thể yếu ớt.
Lúc cô đi thăm vị hôn phu yếu ớt đó, lại nhìn 10 thành 01, đi vào vùng cấm số 1.
*
Vùng cấm, chứa người bệnh ‘ký hiệu số 1’
Là thần thoại bất bại, là đại thủ lĩnh của Liên Bang, được xưng là công huân của những vũ khí hạt nhân hình người.
Công huân là một Omega, thể tinh thần là một người cá, đây không phải là điều bí mật gì.
Có điều, mọi người lại không đi thảo luận xem hắn có phải là O hay không phải O, vì sức chiến đấu biến thái này, mà mọi người đều đang thảo luận hắn có phải là người hay không.
Thế nhưng mà—
Sau khi bạo loạn lực tinh thần, hắn biến thành một ‘quái vật’.
Nơi ở của Công huân, liền biến thành vùng cấm.
Tự tiện xông vào khu vùng cấm, bình thường sẽ rất thảm.
*
Thư Đường tiến vào vùng cấm.
Nghe bảo, vị hôn phu yếu ớt không thể tự lo liệu.
Trong bóng đêm, cô trông thấy dáng vẻ đáng sợ và trầm tĩnh của vị hôn phu.
Nhật ký Thư Đường: Anh ấy nhất định là đang thẹn thùng ấy mà.
Cô thấy đuôi cá của vị hôn phu trong biển, bọt nước nhỏ lóc tóc, sắc mặt tái nhợt không giống như người bình thường, trong đôi ngươi đen láy một mảnh.
Nhật ký Thư Đường: tuột huyến áp rồi.
Cô phát hiện giọng nói của vị hôn phu khàn khàn, không thể mở miệng, chỉ có thể phát ra được mấy tiếng nghèn nghẹn mang tính uy hiếp từ trong cổ họng như một con thú ác.
Nhật ký Thư Đường: Tính tình điềm đạm nho nhã, không thích nói chuyện.
Thư Đường thuận lợi đi ra ngoài.
Có A hỏi: Cậu có thấy sự tồn tại đáng sợ nào không?
Thư Đường: “Mấy cậu đang hỏi về Hoa Hồng nhỏ màu lam ấy à?”
A khác:?
Hoa Hồng nhỏ màu lam? Ai cơ?
Mèo ngại ngùng: “Khá ổn, chỉ là thân thể không được khỏe cho lắm.”
A khác:?
Không không, sao cô còn đi ngại ngùng thế?
*
Sau đó, ai cũng thấy mèo A rất là ỷ lại Công huân kia.
Nhưng không một ai hay biết—
Mèo là trụ cột tinh thần của Hoa Hồng nhỏ màu lam, một mảnh gỗ nổi, là toàn bộ tưởng tượng của hắn về thế giới này.
Trước khi có cô, mảnh gỗ dần dần khô héo,
Sau khi có cô, lặng lẽ sinh trưởng.
【Gỡ mìn&Hướng dẫn đọc】
1.A yếu ớt O mạnh mẽ, không phải GB (GirlxBoy, ý là Girl đè Boy í). Có pheromone, tuyến thể, kỳ mẫn cảm, đánh dấu này nọ như những giả thiết trong thế giới ABO, nhưng nữ chính sẽ không có ciu (aka đại Tấn Giang, chả hiểu sao lại gọi con ciu=đại Tấn Giang, chắc không dám gọi thẳng vì sợ bác Tấn Giang đánh gậy chăng), nam chính là người cá O Tà Thần biến dị, cả văn lẫn võ đều có giá trị tối cao. Đã nói A yếu O mạnh thì đúng thật là A yếu O mạnh, tác già không đùa, đừng có ôm cái ảo tưởng gì mà nữ chính đột nhiên mạnh vl mạnh, bản chất của nữ chính là một con cá mặn hệ Phật rồi.
2.Thiết lập như biển, logic đã chết, thế giới quan lộn xộn, giai đoạn trước chỉ yêu đương đơn thuần, mấy cái đánh dấu linh tinh này nọ tron ABO đều nằm ở phần sau, tiến độ rất rất chậm, là một bộ truyện ngọt ngốc, không hợp thì mau clickback, cảm ơn đã hợp tác.
Tag: Yêu sâu sắc, xuyên thời-không gian, ngọt, sảng.
Tóm tắt trong một câu: Ai cũng biết, mèo: là một con hổ dữ.
8.6
Hán Việt: Kiều nhuyễn mĩ nhân.
Thể loại: Ngôn tình, trọng sinh, sủng, 1v1, he, hào môn thế gia, giới giải trí, kim bài đề cử.
Editor: Trà Sữa Thêm Cheese
Tô Lăng trở lại năm mười chín tuổi, cô thề, đời này tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm của đời trước nữa!
Cô phải bảo vệ người nhà.
Còn phải tiến vào giới giải trí.
Quan trọng nhất chính là, không bị Tần Kiêu coi trọng, không trở thành tình nhân mềm mại của hắn.
Tần Kiêu có một bí mật, hắn có một sở thaich rất kì quái, chủ thích những nữ nhân mềm yếu nhu nhược.
Mãi cho tới kho Tô Lăng xuất hiện, tiểu mĩ nhân từ sợi tóc đến ngón chân đều giống như từ sở thích của hắn mà tạo ra.
Đáng tiếc, cô lại hận hắn tận xương tuỷ.
Dưới ánh đèn, hắn liếm miệng vết thương ở khoé môi, cúi đầu nhìn đến bộ dáng sợ hãi muốn khóc của cô.
Ngay cả tâm cũng mang cho em, em còn khóc cái gì? Nhưng con mẹ nó, ngay cả khóc cũng thật đẹp.
[tiểu mĩ nhân ngây thơ mềm yếu trọng sinh x bá đạo nhị thế tổ]
Kiếp trước, Tô Lăng sợ nhất ba câu nói của hắn khi động tình:
"Lăng Lăng, ngoan."
"Lăng Lăng, em kêu lên cũng rất dễ nghe."
"Lăng Lăng, nói yêu anh."
Yêu cái đầu anh, lăn.
Thể loại: Ngôn tình, trọng sinh, sủng, 1v1, he, hào môn thế gia, giới giải trí, kim bài đề cử.
Editor: Trà Sữa Thêm Cheese
Tô Lăng trở lại năm mười chín tuổi, cô thề, đời này tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm của đời trước nữa!
Cô phải bảo vệ người nhà.
Còn phải tiến vào giới giải trí.
Quan trọng nhất chính là, không bị Tần Kiêu coi trọng, không trở thành tình nhân mềm mại của hắn.
Tần Kiêu có một bí mật, hắn có một sở thaich rất kì quái, chủ thích những nữ nhân mềm yếu nhu nhược.
Mãi cho tới kho Tô Lăng xuất hiện, tiểu mĩ nhân từ sợi tóc đến ngón chân đều giống như từ sở thích của hắn mà tạo ra.
Đáng tiếc, cô lại hận hắn tận xương tuỷ.
Dưới ánh đèn, hắn liếm miệng vết thương ở khoé môi, cúi đầu nhìn đến bộ dáng sợ hãi muốn khóc của cô.
Ngay cả tâm cũng mang cho em, em còn khóc cái gì? Nhưng con mẹ nó, ngay cả khóc cũng thật đẹp.
[tiểu mĩ nhân ngây thơ mềm yếu trọng sinh x bá đạo nhị thế tổ]
Kiếp trước, Tô Lăng sợ nhất ba câu nói của hắn khi động tình:
"Lăng Lăng, ngoan."
"Lăng Lăng, em kêu lên cũng rất dễ nghe."
"Lăng Lăng, nói yêu anh."
Yêu cái đầu anh, lăn.
4.2
Trong hộp đêm ồn ào náo nhiệt, Cảnh Dực nhắm hai mắt lại, anh đã ngà ngà say, đầu hơi choáng váng. Anh lấy tay day huyệt thái dương, trong đầu chợt hiện lên gương mặt của Minh Châu.
Đôi mắt đỏ hoe của cô dường như biết nói.
Vừa như cầu xin.
Vừa như gửi ám hiệu cầu cứu....
- --*---
*Nam chính là một gã lưu manh, nữ chính là sinh viên đại học.
*Cảnh báo: Tác giả là Tô Mã Lệ (Đông Ca là bút danh khác của tác giả Tô Mã Lệ)
*Nam chính 27 tuổi, nữ chính 21 tuổi
Song xử, 1v1
Đôi mắt đỏ hoe của cô dường như biết nói.
Vừa như cầu xin.
Vừa như gửi ám hiệu cầu cứu....
- --*---
*Nam chính là một gã lưu manh, nữ chính là sinh viên đại học.
*Cảnh báo: Tác giả là Tô Mã Lệ (Đông Ca là bút danh khác của tác giả Tô Mã Lệ)
*Nam chính 27 tuổi, nữ chính 21 tuổi
Song xử, 1v1
4
Thật ra ngay từ lúc ban đầu Diệp Sơ Thần không thích Tần Mộ Đông đến như vậy, anh chỉ lớn hơn cô sáu tuổi mà cô cứ luôn miệng gọi anh là chú Tần.
Trong sách nói, bạn đừng trông chờ vào một người đàn ông đối xử tốt với mình, bởi vì nếu anh ta tệ với bạn thì bạn sẽ chẳng còn gì cả.
Diệp Sơ Thần nghĩ, cả nhà cả xe Tần Mộ Đông đều cho cô rồi, nếu cô đối xử tệ với anh thì có phải anh sẽ chẳng còn gì nữa không?
Ban đầu cô mặt dày mày dạn mà trêu chọc anh… Cô nghĩ, mình là một cô gái mà còn không sợ thì anh lo sợ cái gì?
Sau đó anh nói cho cô biết, điều anh lo sợ chính là cô sẽ hối hận. Cũng may cô chưa bao giờ hối hận, anh cũng chưa từng phụ lòng cô.
Trong sách nói, bạn đừng trông chờ vào một người đàn ông đối xử tốt với mình, bởi vì nếu anh ta tệ với bạn thì bạn sẽ chẳng còn gì cả.
Diệp Sơ Thần nghĩ, cả nhà cả xe Tần Mộ Đông đều cho cô rồi, nếu cô đối xử tệ với anh thì có phải anh sẽ chẳng còn gì nữa không?
Ban đầu cô mặt dày mày dạn mà trêu chọc anh… Cô nghĩ, mình là một cô gái mà còn không sợ thì anh lo sợ cái gì?
Sau đó anh nói cho cô biết, điều anh lo sợ chính là cô sẽ hối hận. Cũng may cô chưa bao giờ hối hận, anh cũng chưa từng phụ lòng cô.
3.5
Có bạn tò mò hỏi: “Là cái gì? Lấy ra cho bọn tớ xem nào.”
Viên Vũ cũng hoài nghi quay đầu nhìn lại.
Sau đó, cô nhìn thấy đôi mắt đào hoa của anh, không hề chớp mắt dừng trên mặt mình...
Viên Vũ cũng hoài nghi quay đầu nhìn lại.
Sau đó, cô nhìn thấy đôi mắt đào hoa của anh, không hề chớp mắt dừng trên mặt mình...
4.2
Tác giả: Mặc Tây Kha 墨西柯
Editor: Nina 児奈
Thể loại: Đam mỹ, vườn trường, cộng mộng, cường cường, ngọt, yêu nhau lắm cắn nhau đau, kẻ thù không đội trời chung trở thành người yêu
Thuộc tính: Hotboy • xoi mói ngạo kiều tinh nhị đại thụ × Hotboy hạng hai • đội trưởng đội bóng chuyền nhà có hầm mỏ công tử bột phú nhị đại công
Giới thiệu
Mễ Lạc hôn môi với kẻ thù không đội trời chung Đồng Dật ở trong mơ, cả người đều cảm thấy hỗn loạn.
Đáng sợ nhất là... ban ngày cậu thấy mặt Đồng Dật thì muốn lao vào đánh nhau, ban đêm lại nằm mơ yêu đương với hắn!!
Cho đến một ngày kia, Mễ Lạc đang ngồi ở bàn học ngẩn người thì Đồng Dật say rượu trở về phòng ký túc xá, kêu cậu một tiếng: "Bà xã Mễ" còn tiện thể hôn cậu một cái.
Cái xưng hô này chỉ được gọi khi ở trong mơ...
*
Đồng Dật sợ Mễ Lạc không đọc tin nhắn của mình, ngày nào cũng gửi lì xì cho Mễ Lạc, chỉnh sửa tiêu đề cho mỗi phong bì, lì xì đã được nhận chứng minh Mễ Lạc đã đọc tin nhắn.
Nhắn một câu gửi một phong bì, liên tục mấy tháng trời.
Sau đó Mễ Lạc đột nhiên phát hiện ra, tất cả lì xì đã được gửi tới trước đó đều có giá trị 521 nhân dân tệ.
**521: Tôi yêu cậu
*
Trước đây, Đồng Dật cảm thấy Mễ Lạc là một kẻ thích xoi mói.
Sau này, khi thấy Mễ Lạc mắng các thành viên trong câu lạc bộ kịch té tát, hắn lại cười vô cùng xán lạn: "Bà xã Mễ nhà tôi vẫn hoạt bát đáng yêu như vậy."
*
Mễ Lạc: "Hai chúng ta là Thần Điêu Hiệp Lữ."
Đồng Dật: "Sao cơ? Thế cậu là Cô Cô à?"
Mễ Lạc: "Không, tôi là Thần, cậu là Điêu."
——————————
Rà mìn: Nhân vật chính có khiếm khuyết nhân cách, có thể có sai sót về những lĩnh vực chuyên môn.
Nhân vật chính: Mễ Lạc, Đồng Dật | Nhân vật phụ: Tả Khâu Minh Húc, Lý Hân, Tư Lê, Cung Mạch Nam, Hứa Đa Đa, Hứa Trần, Lục Văn Tây, Tô Cẩm Lê
Tag phụ: sinh con, mạt thế, ABO, truyện cổ tích, nhân thú, cổ đại,... đọc rồi biết:)))
Editor: Nina 児奈
Thể loại: Đam mỹ, vườn trường, cộng mộng, cường cường, ngọt, yêu nhau lắm cắn nhau đau, kẻ thù không đội trời chung trở thành người yêu
Thuộc tính: Hotboy • xoi mói ngạo kiều tinh nhị đại thụ × Hotboy hạng hai • đội trưởng đội bóng chuyền nhà có hầm mỏ công tử bột phú nhị đại công
Giới thiệu
Mễ Lạc hôn môi với kẻ thù không đội trời chung Đồng Dật ở trong mơ, cả người đều cảm thấy hỗn loạn.
Đáng sợ nhất là... ban ngày cậu thấy mặt Đồng Dật thì muốn lao vào đánh nhau, ban đêm lại nằm mơ yêu đương với hắn!!
Cho đến một ngày kia, Mễ Lạc đang ngồi ở bàn học ngẩn người thì Đồng Dật say rượu trở về phòng ký túc xá, kêu cậu một tiếng: "Bà xã Mễ" còn tiện thể hôn cậu một cái.
Cái xưng hô này chỉ được gọi khi ở trong mơ...
*
Đồng Dật sợ Mễ Lạc không đọc tin nhắn của mình, ngày nào cũng gửi lì xì cho Mễ Lạc, chỉnh sửa tiêu đề cho mỗi phong bì, lì xì đã được nhận chứng minh Mễ Lạc đã đọc tin nhắn.
Nhắn một câu gửi một phong bì, liên tục mấy tháng trời.
Sau đó Mễ Lạc đột nhiên phát hiện ra, tất cả lì xì đã được gửi tới trước đó đều có giá trị 521 nhân dân tệ.
**521: Tôi yêu cậu
*
Trước đây, Đồng Dật cảm thấy Mễ Lạc là một kẻ thích xoi mói.
Sau này, khi thấy Mễ Lạc mắng các thành viên trong câu lạc bộ kịch té tát, hắn lại cười vô cùng xán lạn: "Bà xã Mễ nhà tôi vẫn hoạt bát đáng yêu như vậy."
*
Mễ Lạc: "Hai chúng ta là Thần Điêu Hiệp Lữ."
Đồng Dật: "Sao cơ? Thế cậu là Cô Cô à?"
Mễ Lạc: "Không, tôi là Thần, cậu là Điêu."
——————————
Rà mìn: Nhân vật chính có khiếm khuyết nhân cách, có thể có sai sót về những lĩnh vực chuyên môn.
Nhân vật chính: Mễ Lạc, Đồng Dật | Nhân vật phụ: Tả Khâu Minh Húc, Lý Hân, Tư Lê, Cung Mạch Nam, Hứa Đa Đa, Hứa Trần, Lục Văn Tây, Tô Cẩm Lê
Tag phụ: sinh con, mạt thế, ABO, truyện cổ tích, nhân thú, cổ đại,... đọc rồi biết:)))
9.8
Sau khi ly hôn, Giản Tranh hối hận rồi!
Bối cảnh đồng tính có thể kết hôn.
Truyện theo mô típ truy thê
Thẩm Húc x Giản Tranh
Hiện đại – Gương vỡ lại lành – 1v1
Bối cảnh đồng tính có thể kết hôn.
Truyện theo mô típ truy thê
Thẩm Húc x Giản Tranh
Hiện đại – Gương vỡ lại lành – 1v1
3.4
Nam nữ chính hơn kém nhau bốn tuổi.
Anh nam chính nhìn ngây thơ nhưng thực chấtt là sói đội lốt cừu non.
Anh nam chính nhìn ngây thơ nhưng thực chấtt là sói đội lốt cừu non.
2.7
Ta là một ngựa gầy Dương Châu*, ai cũng có thể làm chồng.
(*) Ý chỉ các bé gái nhà nghèo xinh đẹp được mua về để dạy dỗ, sau này lớn lên sẽ mang bán lại.
Nhị Hoàng tử của vương triều lại nâng niu ta trong lòng bàn tay, coi ta như báu vật, vì ta mà không tiếc gi-ế-t huynh hại thê.
Hắn ta tưởng rằng ta yêu hắn ta như sinh mạng, giống như cách hắn ta đối xử với ta.
Hừ, hắn ta quả thật coi trọng ta quá.
Kỹ nữ vô tình, con hát vô nghĩa.
Để gi-ế-t hắn ta, ta đã lấy thân trong sạch đọa vào địa ng-ự-c, chỉ là muốn trong lúc hắn ta thả lỏng nhất, đưa hắn ta đi gặp ca ca và tẩu tẩu của ta.
(*) Ý chỉ các bé gái nhà nghèo xinh đẹp được mua về để dạy dỗ, sau này lớn lên sẽ mang bán lại.
Nhị Hoàng tử của vương triều lại nâng niu ta trong lòng bàn tay, coi ta như báu vật, vì ta mà không tiếc gi-ế-t huynh hại thê.
Hắn ta tưởng rằng ta yêu hắn ta như sinh mạng, giống như cách hắn ta đối xử với ta.
Hừ, hắn ta quả thật coi trọng ta quá.
Kỹ nữ vô tình, con hát vô nghĩa.
Để gi-ế-t hắn ta, ta đã lấy thân trong sạch đọa vào địa ng-ự-c, chỉ là muốn trong lúc hắn ta thả lỏng nhất, đưa hắn ta đi gặp ca ca và tẩu tẩu của ta.
8.3
Tên truyện: Một chút ngọt ngào
Tác giả: Khuyển Thăng
Số chương: 70 chương chính truyện + 6 chương ngoại truyện.
Thể loại: Yêu thầm trở thành sự thật, niên thượng, ngọt sủng, HE.
Dịch Nhiên x Mục Đồng
Trai ngoan thủ thân như ngọc sở hữu gương mặt trai đểu x Máy phiên dịch động vật động vật ngốc nghếch dũng cảm tiến về phía trước.
GIỚI THIỆU
Kỳ thi đại học năm ấy, tôi bị đồ vật từ trên trời rơi xuống nện trúng đầu, hôn mê năm năm.
Lúc tôi tỉnh lại, bỗng nhiên đám thú nhỏ biết mở miệng nói chuyện.
Từ ngày đó trở đi, xung quanh tôi chẳng còn bí mật nào có thể che giấu được nữa.
Dịch Nhiên là người mới chuyển đến gần nhà tôi khoảng độ gần đây, anh là anh trai của đối tượng mà tôi thầm mến ngày trước.
Tôi chẳng hiểu người này mấy, anh có một khuôn mặt trai đểu, nhưng lúc nào cũng đem đến cho người ta cảm giác xa cách, hơn nữa anh còn thấy chướng mắt đồ ngọt.
Ngày xưa tôi hơi sợ anh, bởi vì mỗi một lần tôi đến nhà họ chơi, ánh mắt anh nhìn tôi luôn giống như muốn cắt đứt tôi vậy.
Tôi còn tưởng Dịch Nhiên rất ghét tôi, mãi cho đến khi có một ngày, con chó của anh nói rằng, anh vừa nhân lúc tôi không để ý đã lén uống một ngụm trà sữa socola mà tôi không thèm.
...
[Chính truyện kể bằng ngôi thứ ba]
Trước là yêu thầm từ một phía sau là hai phía, công đã có hứng thú với thụ từ rất lâu về trước rồi.
Tác giả: Khuyển Thăng
Số chương: 70 chương chính truyện + 6 chương ngoại truyện.
Thể loại: Yêu thầm trở thành sự thật, niên thượng, ngọt sủng, HE.
Dịch Nhiên x Mục Đồng
Trai ngoan thủ thân như ngọc sở hữu gương mặt trai đểu x Máy phiên dịch động vật động vật ngốc nghếch dũng cảm tiến về phía trước.
GIỚI THIỆU
Kỳ thi đại học năm ấy, tôi bị đồ vật từ trên trời rơi xuống nện trúng đầu, hôn mê năm năm.
Lúc tôi tỉnh lại, bỗng nhiên đám thú nhỏ biết mở miệng nói chuyện.
Từ ngày đó trở đi, xung quanh tôi chẳng còn bí mật nào có thể che giấu được nữa.
Dịch Nhiên là người mới chuyển đến gần nhà tôi khoảng độ gần đây, anh là anh trai của đối tượng mà tôi thầm mến ngày trước.
Tôi chẳng hiểu người này mấy, anh có một khuôn mặt trai đểu, nhưng lúc nào cũng đem đến cho người ta cảm giác xa cách, hơn nữa anh còn thấy chướng mắt đồ ngọt.
Ngày xưa tôi hơi sợ anh, bởi vì mỗi một lần tôi đến nhà họ chơi, ánh mắt anh nhìn tôi luôn giống như muốn cắt đứt tôi vậy.
Tôi còn tưởng Dịch Nhiên rất ghét tôi, mãi cho đến khi có một ngày, con chó của anh nói rằng, anh vừa nhân lúc tôi không để ý đã lén uống một ngụm trà sữa socola mà tôi không thèm.
...
[Chính truyện kể bằng ngôi thứ ba]
Trước là yêu thầm từ một phía sau là hai phía, công đã có hứng thú với thụ từ rất lâu về trước rồi.
4.7
Cha mẹ nàng trước đây bị mang tiếng xấu là không có năng lực điều binh khiển tướng trong trận chiến với Tây Lương, họ đã hy sinh vì đất nước, nhưng lại bị người xem như vết nhơ
Nàng không thể không mạnh mẽ đứng lên, gánh vác đội quân, đồng thời cũng âm thầm tra xét tình huống năm đó có gì khuất tất, khiến cha mẹ cô đều bỏ mình.
Có lẽ lo sợ nàng sẽ gây rối, sẽ khám phá điều gì bất lợi, thế nên nàng bị tứ hôn cho Tạ Cẩn, đồng thời muốn lấy đi binh quyền của nàng.
Nàng không thể không mạnh mẽ đứng lên, gánh vác đội quân, đồng thời cũng âm thầm tra xét tình huống năm đó có gì khuất tất, khiến cha mẹ cô đều bỏ mình.
Có lẽ lo sợ nàng sẽ gây rối, sẽ khám phá điều gì bất lợi, thế nên nàng bị tứ hôn cho Tạ Cẩn, đồng thời muốn lấy đi binh quyền của nàng.
7.6
Chàng giục ngựa Kim Xuyên, kiếm hướng sa trường, y sinh tử kề cạnh, tắm máu trường chinh, tình nùng bóng hình thiếu niên. Tuy nhiên dòng đời đẩy đưa, hiểu lầm nối tiếp nhau, từ đây đường chia đôi ngả, cuối cùng thành người xa lạ. Cho đến khi đắm chìm trong chốn phù hoa dập dềnh, nắm giữ giang sơn như tranh, chợt ngoảnh đầu lại, mới bần thần luyến lưu cảnh xuân nên thơ, nay đã là khoảng không mênh mang. Dưới một người trên vạn người, thần tử chuyển non dời địa, đổi lại bằng việc nhìn đấy, thấy đấy nhưng không thể kề bên cùng thước vải trắng. Hòa Thân, đệ nhất quyền thần giơ tay hô mưa gọi gió dưới triều đình Càn Long; Vĩnh Diễm, vị vua trẻ tuổi phía sau mê mờ; Phúc Khang An, chàng soái tước vương dõng mãnh thiên hạ; giữa ba người đã định sẵn cục diện rối ren khôn gỡ. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
Tag: HE (Heaven ending)
Nhân vật chính: Hòa Thân, Phúc Khang An, Vĩnh Diễm
Nhân vật phụ: Hoằng Lịch, Phúc Trường An, Tô Thanh Liên, Phùng Tễ Văn
Bối cảnh: thời Thanh
Giới thiệu từ tác giả: lịch sử giả tưởng, tiểu thuyết triều thanh, đảo ngược lại bản án để các bạn cùng xem., độc giả xem thoải mái nhưng hãy nhớ những điểm sau: 1. Đây là một đoạn dã sử không chính thống, 2. Tất cả những tư liệu lịch sử đều phục vụ cho quá trình tưởng tượng thôi
Xin hãy tạm quên hình ảnh hào hoa phong nhã, huy hoàng đi. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
Tag: HE (Heaven ending)
Nhân vật chính: Hòa Thân, Phúc Khang An, Vĩnh Diễm
Nhân vật phụ: Hoằng Lịch, Phúc Trường An, Tô Thanh Liên, Phùng Tễ Văn
Bối cảnh: thời Thanh
Giới thiệu từ tác giả: lịch sử giả tưởng, tiểu thuyết triều thanh, đảo ngược lại bản án để các bạn cùng xem., độc giả xem thoải mái nhưng hãy nhớ những điểm sau: 1. Đây là một đoạn dã sử không chính thống, 2. Tất cả những tư liệu lịch sử đều phục vụ cho quá trình tưởng tượng thôi
Xin hãy tạm quên hình ảnh hào hoa phong nhã, huy hoàng đi. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
3.5
Lần đầu tiên nhìn thấy em tôi liền biết. Tôi muốn huỷ hoại em, tôi muốn làm bẩn thân thể của em. Tôi muốn cả đời còn lại của em chỉ có thể trầm luân trong dục vọng hắc ám quay cuồng mới gọi là yêu. Những lời chúc em hạnh phúc, nguyện em tìm được người yêu em thật lòng đều chỉ che dấu dục vọng muốn chiếm hữu em cả đời.
3.5
Từ khi nữ đế thượng vị, lập nên Tấn Triều thì địa vị của nữ nhân trong xã hội cũng vô tình đề cao không ngừng.
Cũng vì thế mà mọi phương diện đều cho nữ nhân có quyền lợi và không gian để phát triển, điển hình như trong điều luật cũng bãi bỏ chế độ tam thê tứ thiếp, và nữ tử cũng có quyền được kế thừa gia sản.
Dương Nhược Thanh vốn là nữ nhi của một tiểu thương, bình dân áo vải, xuất thân tầm thường, nhưng lại vinh hạnh được nữ đế khâm điểm làm nữ phu tử.
Lâu Ngữ Tuyết là nữ nhi của một phú thương, càng là con gái độc nhất, hưởng hết cưng chiều.
Hai người tại thư viện quen nhau, một người là phu tử, một người là học sinh.
Năm lần bảy lượt Ngữ Tuyết cố ý để lộ chân tâm, Nhược Thanh không thể nhịn được, cũng bị nàng hấp dẫn.
Dù bên ngoài vẫn luôn là vẻ mặt nghiêm túc, ngữ khí bình đạm, nhưng thật ra trong lòng vốn đã có nàng, càng không thể nhịn được sủng nàng, nghe theo nàng.
Thật là, mặt già phu tử là nàng không có chút biện pháp với Ngữ Tuyết.
Cũng vì thế mà mọi phương diện đều cho nữ nhân có quyền lợi và không gian để phát triển, điển hình như trong điều luật cũng bãi bỏ chế độ tam thê tứ thiếp, và nữ tử cũng có quyền được kế thừa gia sản.
Dương Nhược Thanh vốn là nữ nhi của một tiểu thương, bình dân áo vải, xuất thân tầm thường, nhưng lại vinh hạnh được nữ đế khâm điểm làm nữ phu tử.
Lâu Ngữ Tuyết là nữ nhi của một phú thương, càng là con gái độc nhất, hưởng hết cưng chiều.
Hai người tại thư viện quen nhau, một người là phu tử, một người là học sinh.
Năm lần bảy lượt Ngữ Tuyết cố ý để lộ chân tâm, Nhược Thanh không thể nhịn được, cũng bị nàng hấp dẫn.
Dù bên ngoài vẫn luôn là vẻ mặt nghiêm túc, ngữ khí bình đạm, nhưng thật ra trong lòng vốn đã có nàng, càng không thể nhịn được sủng nàng, nghe theo nàng.
Thật là, mặt già phu tử là nàng không có chút biện pháp với Ngữ Tuyết.
4.4
Tên Hán Việt: Nhất Cá Vũ Thiên
Tác giả: Thù Vỉ
Thể loại: HE, Ngôn tình, Ngọt ngào
Số chương: 52/52 + 6 Ngoại truyện
Giới thiệu
Ba giờ sáng.
Hứa Mộc Tử kéo vali bước vào nhà trọ, có người chưa ngủ, đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa.
Nhìn nghiêng khá đẹp trai.
Đợi đến khi nhìn rõ người đó là ai, Hứa Mộc Tử hít một hơi thật sâu, gặp ai không gặp, cố tình lại gặp phải Đặng Quân.
Một giờ chiều.
Hứa Mộc Tử trò chuyện vui vẻ với chàng trai mới đến, chàng trai tò mò hỏi Hứa Mộc Tử có quen Đặng Quân không.
Cô trả lời không quen nhưng kỹ năng hôn của anh không tồi.
Mười giờ đêm.
Hứa Mộc Tử và Đặng Quân bước vào cùng một phòng ngủ.
Tác giả: Thù Vỉ
Thể loại: HE, Ngôn tình, Ngọt ngào
Số chương: 52/52 + 6 Ngoại truyện
Giới thiệu
Ba giờ sáng.
Hứa Mộc Tử kéo vali bước vào nhà trọ, có người chưa ngủ, đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa.
Nhìn nghiêng khá đẹp trai.
Đợi đến khi nhìn rõ người đó là ai, Hứa Mộc Tử hít một hơi thật sâu, gặp ai không gặp, cố tình lại gặp phải Đặng Quân.
Một giờ chiều.
Hứa Mộc Tử trò chuyện vui vẻ với chàng trai mới đến, chàng trai tò mò hỏi Hứa Mộc Tử có quen Đặng Quân không.
Cô trả lời không quen nhưng kỹ năng hôn của anh không tồi.
Mười giờ đêm.
Hứa Mộc Tử và Đặng Quân bước vào cùng một phòng ngủ.
- Truyện: Một Ngày Mưa
- Tác giả: Thư Vỉ
- Thể loại: Ngọt ngào, HE (Happy Ending)
- Số chương: 52 chương + 6 ngoại truyện
- Nhân vật chính: Hứa Mộc Tử, Đặng Quân
- Một câu giới thiệu: 24h yêu.
- Thông điệp: Sống nỗ lực, hướng tới tương lai.
4.2
Hôn xong lại không dám chịu trách nhiệm, muốn bỏ chạy à? Đừng hòng!
Từ chối thành CP với Cố Mậu Hành? Tự động chạy lại dữ liệu lưu trữ.
Từ chối thành người yêu cùng Cố Mậu Hành? Tự động chạy lại dữ liệu lưu trữ.
Từ chối hôn Cố Mậu Hành? Đây là dữ liệu lưu trữ đó nha.
Một ngoài ý muốn nho nhỏ, khiến Ninh Lục Ly hôn Cố Mậu Hành trước sự vây quanh của mười cái máy quay.
Bắt đầu từ ngày đó, cuộc đời anh rơi vào một vòng tuần hoàn lưu trữ không thể hiểu được.
Ninh Lục Ly tâm như tro tàn, giống như cá mặn mất đi ước mơ.
Đến cùng làm sao mới không cưỡng chế lặp lại, thuận lợi qua cửa chứ!
Trò chơi yêu đương mà, đương nhiên là có được kết cục hoàn mỹ mới tính là qua cửa.
Từ chối thành CP với Cố Mậu Hành? Tự động chạy lại dữ liệu lưu trữ.
Từ chối thành người yêu cùng Cố Mậu Hành? Tự động chạy lại dữ liệu lưu trữ.
Từ chối hôn Cố Mậu Hành? Đây là dữ liệu lưu trữ đó nha.
Một ngoài ý muốn nho nhỏ, khiến Ninh Lục Ly hôn Cố Mậu Hành trước sự vây quanh của mười cái máy quay.
Bắt đầu từ ngày đó, cuộc đời anh rơi vào một vòng tuần hoàn lưu trữ không thể hiểu được.
Ninh Lục Ly tâm như tro tàn, giống như cá mặn mất đi ước mơ.
Đến cùng làm sao mới không cưỡng chế lặp lại, thuận lợi qua cửa chứ!
Trò chơi yêu đương mà, đương nhiên là có được kết cục hoàn mỹ mới tính là qua cửa.
7.4
Tô Ngải Chân đem lòng yêu thầm một Alpha rất lâu, người đó lại trở thành bạn trai của em trai cậu.
Chín năm sau ngày em trai qua đời, cậu kết hôn với Alpha kia.
- ------------------------------
Công miệng tiện, nhưng thật ra rất yêu thương thụ, còn thụ thì dịu dàng, xinh đẹp, nhẹ nhàng.
Chuyện tình ngốc nghếch của hai kẻ không biết cách thổ lộ.
【Thụ bị tật ở chân, phải ngồi xe lăn】
Tạ Sở Ngọc x Tô Ngải Chân
- ------------------
Tag: Nguyên sang, Đam mỹ, Hoàn, Hiện đại, ABO, Cưới trước yêu sau, Sinh tử
Chín năm sau ngày em trai qua đời, cậu kết hôn với Alpha kia.
- ------------------------------
Công miệng tiện, nhưng thật ra rất yêu thương thụ, còn thụ thì dịu dàng, xinh đẹp, nhẹ nhàng.
Chuyện tình ngốc nghếch của hai kẻ không biết cách thổ lộ.
【Thụ bị tật ở chân, phải ngồi xe lăn】
Tạ Sở Ngọc x Tô Ngải Chân
- ------------------
Tag: Nguyên sang, Đam mỹ, Hoàn, Hiện đại, ABO, Cưới trước yêu sau, Sinh tử
3.5
Kỷ Vân Chi từ nhỏ đã tá túc tại Lục gia, cùng với Lục tam gia thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng tốt đẹp. Về sau, nàng bị người ta bắt gặp “tư hội” cùng Lục tứ gia dưới đình.
Kỷ Vân Chi: …Thiên hạ này chẳng lẽ chỉ có mỗi nam nhân nhà họ Lục sao? Ai nàng cũng không cần, thu dọn đồ đạc rồi đi là được!
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn đột nhiên được ban xuống, nàng lại phải gả cho Lục nhị gia, vị nhị gia mà từ nhỏ nàng đã kính trọng như trưởng bối.
Kỷ Vân Chi: …
Nhị gia Lục Huyền là con trai của Trường công chúa, cũng là vị tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, hàm nhất phẩm Phiêu Kỵ đại tướng quân. Người còn đang trên đường khải hoàn, thánh chỉ phong vương đã được ban xuống.
Kỷ Vân Chi chính là lựa chọn của Lục Huyền khi quyết định lui về ở ẩn.
Gia tộc nàng thế lực nhỏ bé, không dính líu đến bất kỳ đảng phái nào. Tuy hắn không có nhiều ấn tượng về nàng, nhưng nàng từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh bà nội hắn, phẩm hạnh và tính tình chắc hẳn không tồi.
Đối với vị phu nhân nhỏ hơn mình 12 tuổi này, Lục Huyền sẽ cho nàng tất cả sự tôn trọng và vinh quang mà một người vợ nên có. Còn về những thứ ủy mị như tình yêu nam nữ trẻ con, hắn mới không thèm… Lão Tam, Lão Tứ, các ngươi mà còn nhìn tẩu tẩu của mình thêm một cái nữa ta móc mắt các ngươi ra bây giờ!!
Kỷ Vân Chi: …Thiên hạ này chẳng lẽ chỉ có mỗi nam nhân nhà họ Lục sao? Ai nàng cũng không cần, thu dọn đồ đạc rồi đi là được!
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn đột nhiên được ban xuống, nàng lại phải gả cho Lục nhị gia, vị nhị gia mà từ nhỏ nàng đã kính trọng như trưởng bối.
Kỷ Vân Chi: …
Nhị gia Lục Huyền là con trai của Trường công chúa, cũng là vị tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, hàm nhất phẩm Phiêu Kỵ đại tướng quân. Người còn đang trên đường khải hoàn, thánh chỉ phong vương đã được ban xuống.
Kỷ Vân Chi chính là lựa chọn của Lục Huyền khi quyết định lui về ở ẩn.
Gia tộc nàng thế lực nhỏ bé, không dính líu đến bất kỳ đảng phái nào. Tuy hắn không có nhiều ấn tượng về nàng, nhưng nàng từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh bà nội hắn, phẩm hạnh và tính tình chắc hẳn không tồi.
Đối với vị phu nhân nhỏ hơn mình 12 tuổi này, Lục Huyền sẽ cho nàng tất cả sự tôn trọng và vinh quang mà một người vợ nên có. Còn về những thứ ủy mị như tình yêu nam nữ trẻ con, hắn mới không thèm… Lão Tam, Lão Tứ, các ngươi mà còn nhìn tẩu tẩu của mình thêm một cái nữa ta móc mắt các ngươi ra bây giờ!!
5
Tên khác: QUÝ CÔ HOẠT NGÔN
- ----
Tôi lớn lên trong một con hẻm
Ngồi trong vòng tay người
Tôi ấp ủ giấc mơ về một nữ hiệp
Lạc vào chốn giang hồ tĩnh lặng của người.
–
“Người đời chỉ trích em, phỉ báng em, bài xích em, xem em là kẻ khác người. Nhưng em vẫn luôn là em, xin em hãy sống theo cách mà em muốn, em không cần phải thay đổi vì ai cả. Anh mãi mãi tin tưởng em, bảo vệ em, chiến đấu cùng em. Anh yêu em.” — Will
*
Lưu manh ngõ hẻm & Phần tử trí thức
Nữ Po18 x Nam Tấn Giang
Gỡ mìn (nhất định phải gỡ mìn):
– Cả hai đều mất zin
– Nam chính từng ly hôn
– Nội dung không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi
Tóm tắt bằng một câu: Tạm biệt thành kiến!
Dàn ý: Cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.
- ----
Tôi lớn lên trong một con hẻm
Ngồi trong vòng tay người
Tôi ấp ủ giấc mơ về một nữ hiệp
Lạc vào chốn giang hồ tĩnh lặng của người.
–
“Người đời chỉ trích em, phỉ báng em, bài xích em, xem em là kẻ khác người. Nhưng em vẫn luôn là em, xin em hãy sống theo cách mà em muốn, em không cần phải thay đổi vì ai cả. Anh mãi mãi tin tưởng em, bảo vệ em, chiến đấu cùng em. Anh yêu em.” — Will
*
Lưu manh ngõ hẻm & Phần tử trí thức
Nữ Po18 x Nam Tấn Giang
Gỡ mìn (nhất định phải gỡ mìn):
– Cả hai đều mất zin
– Nam chính từng ly hôn
– Nội dung không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi
Tóm tắt bằng một câu: Tạm biệt thành kiến!
Dàn ý: Cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.
5
Thể loại: Lãng mạn ấm áp, H văn, Ngọt Sủng, Dân quốc, Trâu già gặm cỏ non, 1v1, HE
Văn án
Bên ngoài học viện là là một khung cảnh xinh đẹp của thiếu niên cùng giai nhân.
Phó Hàn Sanh xuống xe, trên môi là nụ cười bất đắc dĩ, nhìn trước mắt.
Hoa tử đằng nở trên đầu tường thỏa sức tỏa hương, Mộ Diên rút chiếc khăn tơ màu vàng nhạt trước ngực ra, hoảng loạn thất thố che chóp mũi thiếu niên trước mặt lại.
Trong khung cảnh những ô kính thủy tinh năm màu rạng rỡ chói mắt, Phó Hàn Sanh từng bước đến gần.
Kể từ đó, bên cạnh anh em nhà họ Phó, mập ốm cao thấp, phấn hồng giai nhân, toàn bộ đều giống với cô.
Văn án
Bên ngoài học viện là là một khung cảnh xinh đẹp của thiếu niên cùng giai nhân.
Phó Hàn Sanh xuống xe, trên môi là nụ cười bất đắc dĩ, nhìn trước mắt.
Hoa tử đằng nở trên đầu tường thỏa sức tỏa hương, Mộ Diên rút chiếc khăn tơ màu vàng nhạt trước ngực ra, hoảng loạn thất thố che chóp mũi thiếu niên trước mặt lại.
Trong khung cảnh những ô kính thủy tinh năm màu rạng rỡ chói mắt, Phó Hàn Sanh từng bước đến gần.
Kể từ đó, bên cạnh anh em nhà họ Phó, mập ốm cao thấp, phấn hồng giai nhân, toàn bộ đều giống với cô.
8.8
Tên Hán Việt: Cá Sấu Tiên Sinh Mùa Xuân
Tác giả: Vương Gia Phỉ
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngọt, đoản văn, 1×1, HE
CP: Nghiêm Mạc – tự mình theo đuổi ngây thơ (công) × Hạ Giác – dịu dàng ân cần vợ hiền (thụ)
Độ dài: 6 chương + ngoại truyện
Xếp chữ: Cam
GIỚI THIỆU
Anh hàng xóm mà tôi yêu là một con cá sấu.
“Gấp lắm rồi!! Đang online chờ, đối tượng yêu đương của tôi, anh ấy không phải là người thì phải làm sao?”
Lầu 1: “Giờ đã là thời đại nào rồi, chỉ cần yêu nhau là có thể vượt qua giới tính, tuổi tác, không gian… và nhiều thứ khác nữa. Cái gì cơ, cậu nói anh ta không phải là người á?”
Lầu 2: “Vậy thì cũng có sao đâu, cậu xem hiện tại có cả chuyện kết hôn với nhân vật 2D cơ mà, chả có gì lạ cả.”
Nhưng đối tượng của tôi cũng không phải là nhân vật 2D đâu.
Anh ấy là một con cá sấu lớn thành tinh đó!
Vì một sự hiểu lầm, quản lý khu chung cư Hạ Giác đã hỗ trợ và quen biết với người thuê nhà mới, Nghiêm Mạc.
Sau đó, Hạ Giác lại gặp Nghiêm Mạc hai lần: một lần giúp anh đòi nợ từ kẻ buôn bán bất lương và một lần giúp anh tìm kính mắt bị mất.
Để đền đáp, Nghiêm Mạc mời Hạ Giác ăn một bữa cơm do chính tay mình nấu…
Khi tình cảm giữa hai người ngày càng nở rộ, Hạ Giác phát hiện ra một bí mật động trời.
Hóa ra Nghiêm Mạc không phải là người! Mà là một con cá sấu khổng lồ biết ăn thịt người!
Lời tác giả: Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhỏ trong thành phố, hy vọng mọi người sẽ vui!
Tác giả: Vương Gia Phỉ
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngọt, đoản văn, 1×1, HE
CP: Nghiêm Mạc – tự mình theo đuổi ngây thơ (công) × Hạ Giác – dịu dàng ân cần vợ hiền (thụ)
Độ dài: 6 chương + ngoại truyện
Xếp chữ: Cam
GIỚI THIỆU
Anh hàng xóm mà tôi yêu là một con cá sấu.
“Gấp lắm rồi!! Đang online chờ, đối tượng yêu đương của tôi, anh ấy không phải là người thì phải làm sao?”
Lầu 1: “Giờ đã là thời đại nào rồi, chỉ cần yêu nhau là có thể vượt qua giới tính, tuổi tác, không gian… và nhiều thứ khác nữa. Cái gì cơ, cậu nói anh ta không phải là người á?”
Lầu 2: “Vậy thì cũng có sao đâu, cậu xem hiện tại có cả chuyện kết hôn với nhân vật 2D cơ mà, chả có gì lạ cả.”
Nhưng đối tượng của tôi cũng không phải là nhân vật 2D đâu.
Anh ấy là một con cá sấu lớn thành tinh đó!
Vì một sự hiểu lầm, quản lý khu chung cư Hạ Giác đã hỗ trợ và quen biết với người thuê nhà mới, Nghiêm Mạc.
Sau đó, Hạ Giác lại gặp Nghiêm Mạc hai lần: một lần giúp anh đòi nợ từ kẻ buôn bán bất lương và một lần giúp anh tìm kính mắt bị mất.
Để đền đáp, Nghiêm Mạc mời Hạ Giác ăn một bữa cơm do chính tay mình nấu…
Khi tình cảm giữa hai người ngày càng nở rộ, Hạ Giác phát hiện ra một bí mật động trời.
Hóa ra Nghiêm Mạc không phải là người! Mà là một con cá sấu khổng lồ biết ăn thịt người!
Lời tác giả: Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhỏ trong thành phố, hy vọng mọi người sẽ vui!
3.1
Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn ấm áp, H văn, Tâm lý, Ngọt Sủng, 1v1, HE
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
4.1
Giới giải trí này vô cùng phức tạp, cái gọi là danh lợi, hào quang, danh tiếng, ích lợi...suy cho cùng ai bước chân vào, cũng đều sẽ mong chờ, đều sẽ khao khát nó.
Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...
- --------------
"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.
Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."
Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"
Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô."
"Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."
Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.
Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."
Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?"
"Cô muốn gì?"
"Anh không rõ sao?"
"Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có."
"Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."
Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...
- --------------
"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.
Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."
Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"
Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô."
"Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."
Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.
Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."
Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?"
"Cô muốn gì?"
"Anh không rõ sao?"
"Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có."
"Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."
4.6
💐Tên truyện: Mùa xuân thứ hai
💐Tác giả: Trương Bất Nhất
💐Chuyển ngữ: The Atlamtis
💐Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, ngược tra, sảng văn, HE.
💐Độ dài: 68 chương + 3 NT
💐Văn án
(1) Lâm Niệm Sơ yêu Lương Thần vô cùng, hai người yêu nhau bảy năm, kết hôn ba năm thì Lương Thần lại ngoại tình. Kẻ thứ ba mang thai đến tận cửa bức vua thoái vị. Lâm Niệm Sơ không chút lưu tình trực tiếp ly hôn, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Trình Nghiễn vô cùng yêu nốt chu sa ở trong lòng, bạch nguyệt quang trước cửa sổ của mình. Nhưng mà lại bị bạch nguyệt quang ngược đến chết đi sống lại, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Vào buổi tối một ngày nào đó, Lâm Niệm Sơ và Trình Nghiễn gặp nhau ở trong một bán bar nào đó. Hai thanh niên độc thân yêu đương quần què quan sát đối phương, đánh hơi thấy từ trường giống nhau, vì thế bèn ứ ừ với nhau.
Một tháng sau Lâm Niệm Sơ phát hiện mình mang thai, cô bàn bạc với Trình Nghiễn, hai người quyết định vò đã mẻ thì cho sứt luôn, chắp vá mà sống. Vì thế sau đó liền tới cục dân chính đăng ký kết hôn.
(2) Trong một tiệc rượu nào đó, Lâm Niệm Sơ vô tình gặp chồng trước. Chồng trước muốn đến bắt chuyện, cô lập tức kéo tay Trình Nghiễn đặt lên trên cái bụng nhỏ hơi nhô ra của mình: “Ông xã à, anh nói xem sao lại có người vẫn nhớ mãi không quên vợ trước thế?”
Trình Nghiễn thản nhiên đáp: “Bởi vì anh ta hèn.”
Chồng trước: “…”
(3) Vợ chồng hai người đi dạo phố, vô tình gặp bạch nguyệt quang của Trình Nghiễn. Trà xanh bạch nguyệt quang còn chưa hết hy vọng, muốn tới gây chia rẽ tình cảm vợ chồng.
Trình Nghiễn thấy thế thì đặt tay lên bụng Lâm Niệm Sơ, hỏi từ trong thâm tâm: “Bà xã à, em nói xem bụng em cũng lớn như vậy rồi, sao mà em vẫn mặc cái gì cũng đẹp thế?”.
Lâm Niệm Sơ: “Chủ yếu là do em đẹp, tâm sinh tướng, không giống người nào đó, vừa nhìn thì đã biết chua ngoa, đời này đã định là cô đơn đến cuối đời.”
Bạch nguyệt quang: “…”
*Ghi chú:
1. Nam chính sạch, sau khi ở bên nữ chính thì một lòng một dạ, bạch nguyệt quang là một vật hy sinh.
2. Một bộ truyện cẩu huyết nam nữ chính cưới trước yêu sau, cùng nhau hành hạ cặn bã, gây dựng hạnh phúc, đừng nghiêm túc quá.
3. Thật ra cũng là một câu chuyện chữa lành lẫn nhau.
💐Tác giả: Trương Bất Nhất
💐Chuyển ngữ: The Atlamtis
💐Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, ngược tra, sảng văn, HE.
💐Độ dài: 68 chương + 3 NT
💐Văn án
(1) Lâm Niệm Sơ yêu Lương Thần vô cùng, hai người yêu nhau bảy năm, kết hôn ba năm thì Lương Thần lại ngoại tình. Kẻ thứ ba mang thai đến tận cửa bức vua thoái vị. Lâm Niệm Sơ không chút lưu tình trực tiếp ly hôn, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Trình Nghiễn vô cùng yêu nốt chu sa ở trong lòng, bạch nguyệt quang trước cửa sổ của mình. Nhưng mà lại bị bạch nguyệt quang ngược đến chết đi sống lại, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Vào buổi tối một ngày nào đó, Lâm Niệm Sơ và Trình Nghiễn gặp nhau ở trong một bán bar nào đó. Hai thanh niên độc thân yêu đương quần què quan sát đối phương, đánh hơi thấy từ trường giống nhau, vì thế bèn ứ ừ với nhau.
Một tháng sau Lâm Niệm Sơ phát hiện mình mang thai, cô bàn bạc với Trình Nghiễn, hai người quyết định vò đã mẻ thì cho sứt luôn, chắp vá mà sống. Vì thế sau đó liền tới cục dân chính đăng ký kết hôn.
(2) Trong một tiệc rượu nào đó, Lâm Niệm Sơ vô tình gặp chồng trước. Chồng trước muốn đến bắt chuyện, cô lập tức kéo tay Trình Nghiễn đặt lên trên cái bụng nhỏ hơi nhô ra của mình: “Ông xã à, anh nói xem sao lại có người vẫn nhớ mãi không quên vợ trước thế?”
Trình Nghiễn thản nhiên đáp: “Bởi vì anh ta hèn.”
Chồng trước: “…”
(3) Vợ chồng hai người đi dạo phố, vô tình gặp bạch nguyệt quang của Trình Nghiễn. Trà xanh bạch nguyệt quang còn chưa hết hy vọng, muốn tới gây chia rẽ tình cảm vợ chồng.
Trình Nghiễn thấy thế thì đặt tay lên bụng Lâm Niệm Sơ, hỏi từ trong thâm tâm: “Bà xã à, em nói xem bụng em cũng lớn như vậy rồi, sao mà em vẫn mặc cái gì cũng đẹp thế?”.
Lâm Niệm Sơ: “Chủ yếu là do em đẹp, tâm sinh tướng, không giống người nào đó, vừa nhìn thì đã biết chua ngoa, đời này đã định là cô đơn đến cuối đời.”
Bạch nguyệt quang: “…”
*Ghi chú:
1. Nam chính sạch, sau khi ở bên nữ chính thì một lòng một dạ, bạch nguyệt quang là một vật hy sinh.
2. Một bộ truyện cẩu huyết nam nữ chính cưới trước yêu sau, cùng nhau hành hạ cặn bã, gây dựng hạnh phúc, đừng nghiêm túc quá.
3. Thật ra cũng là một câu chuyện chữa lành lẫn nhau.
4
Vân Tự chỉ là một cung nữ nhỏ bé. Nàng không phải người tốt, nhưng lại là một mỹ nhân.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.