Sủng
990 Truyện
Sắp xếp theo
4.5
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Trọng sinh, Vườn trường, Hoan hỉ oan gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1.
Hồn nhiên tạc mao Hạ Thanh Hồi thụ X một bụng phúc hắc Đan Vân Triệt công.
Một câu giới thiệu vắn tắt: Cầu giúp đỡ! Bạn cùng bàn bắt tôi thi lên Bắc Đại, phải làm sao bây giờ?
Lập ý: Làm người thì nên không ngừng mang theo mục tiêu tiến về phía trước, vĩnh viễn không từ bỏ.
- -----
Hạ Thanh Hồi trong một lần chuyển gạch ở công trường, vô tình bị bao cát đập chết.
Vừa mở mắt ra đã quay trở về thời trung học, vào thời điểm cha không thương mẹ không yêu, học tập thì xuống cấp trầm trọng.Sau khi sống lại, cậu không còn ký ức lúc sau này, vì vậy vẫn giống như trước kia làm bá chủ học đường, sống một cuộc sống mê muội quẩn quanh, hành hiệp trượng nghĩa.
Nhưng đột nhiên có một ngày, đệ nhất tinh anh toàn thành phố, giải thưởng thi đua cầm đến mềm tay Đan Vân Triệt không biết vì sao lại chuyển đến trường học của họ.Cái người này vừa cao to đẹp trai lại học giỏi, trong nháy mắt đã cướp hết ánh hào quang của Hạ Thanh Hồi. Hạ Thanh đáp: Một câu đmm này không biết có nên nói hay không.
Trong lòng cậu bắt đầu khó chịu, nhìn người này chỗ nào cũng không vừa mắt, rất muốn đem cái tên trắng gầy yếu đuối thích đeo kính gọng vàng này ra đánh một trận.Cuối cùng kết quả lại là ngựa vấp chân trước, người được cứu lại là chính mình?!
Ngày hôm sau, cái người này bắt đầu ép cậu học bài?!! Đáng giận nhất chính là, người này ở trước mặt người khác là vẻ mặt vô hại, nhưng trên thực tế lại là một tên biến thái, "Đề này làm không xong, cậu phải hôn tôi một cái." "Nếu cậu không hôn, tôi sẽ tự mình đến đấy."?!!!
Cuộc sống vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, Đan Vân Triệt đời trước chỉ có một tiếc nuối lớn nhất chính là để mất đi người khi bé vẫn luôn thích ôm cổ mình gọi bé mập, còn nói sẽ vĩnh viễn bảo vệ mình. Sống lại một lần nữa, vậy hãy để tôi bảo vệ em đi.
Hồn nhiên tạc mao Hạ Thanh Hồi thụ X một bụng phúc hắc Đan Vân Triệt công.
Một câu giới thiệu vắn tắt: Cầu giúp đỡ! Bạn cùng bàn bắt tôi thi lên Bắc Đại, phải làm sao bây giờ?
Lập ý: Làm người thì nên không ngừng mang theo mục tiêu tiến về phía trước, vĩnh viễn không từ bỏ.
- -----
Hạ Thanh Hồi trong một lần chuyển gạch ở công trường, vô tình bị bao cát đập chết.
Vừa mở mắt ra đã quay trở về thời trung học, vào thời điểm cha không thương mẹ không yêu, học tập thì xuống cấp trầm trọng.Sau khi sống lại, cậu không còn ký ức lúc sau này, vì vậy vẫn giống như trước kia làm bá chủ học đường, sống một cuộc sống mê muội quẩn quanh, hành hiệp trượng nghĩa.
Nhưng đột nhiên có một ngày, đệ nhất tinh anh toàn thành phố, giải thưởng thi đua cầm đến mềm tay Đan Vân Triệt không biết vì sao lại chuyển đến trường học của họ.Cái người này vừa cao to đẹp trai lại học giỏi, trong nháy mắt đã cướp hết ánh hào quang của Hạ Thanh Hồi. Hạ Thanh đáp: Một câu đmm này không biết có nên nói hay không.
Trong lòng cậu bắt đầu khó chịu, nhìn người này chỗ nào cũng không vừa mắt, rất muốn đem cái tên trắng gầy yếu đuối thích đeo kính gọng vàng này ra đánh một trận.Cuối cùng kết quả lại là ngựa vấp chân trước, người được cứu lại là chính mình?!
Ngày hôm sau, cái người này bắt đầu ép cậu học bài?!! Đáng giận nhất chính là, người này ở trước mặt người khác là vẻ mặt vô hại, nhưng trên thực tế lại là một tên biến thái, "Đề này làm không xong, cậu phải hôn tôi một cái." "Nếu cậu không hôn, tôi sẽ tự mình đến đấy."?!!!
Cuộc sống vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, Đan Vân Triệt đời trước chỉ có một tiếc nuối lớn nhất chính là để mất đi người khi bé vẫn luôn thích ôm cổ mình gọi bé mập, còn nói sẽ vĩnh viễn bảo vệ mình. Sống lại một lần nữa, vậy hãy để tôi bảo vệ em đi.
3
Yêu thầm Giản Trầm Tinh đã nhiều năm, Quý Hạ chẳng bao giờ nghĩ tới việc thực sự có được ngôi sao (*) này. Lời yêu thời niên thiếu chưa dám thổ lộ cuối cùng cũng tìm được chốn phát tiết, từ đó chẳng thể ngừng lại.
(*) Tên nam chính là Tinh (星), tức ngôi sao.
※ 1V1, nam chính không sạch, để ý chớ nhảy hố (Chắc không sạch của tác giả là nam chính từng có người yêu cũ @@).
※ Truyện yêu thầm, tình tiết không có gì cao trào, chỉ là mấy mẩu chuyện siêu siêu ngọt ngào đời thường.
(*) Tên nam chính là Tinh (星), tức ngôi sao.
※ 1V1, nam chính không sạch, để ý chớ nhảy hố (Chắc không sạch của tác giả là nam chính từng có người yêu cũ @@).
※ Truyện yêu thầm, tình tiết không có gì cao trào, chỉ là mấy mẩu chuyện siêu siêu ngọt ngào đời thường.
4.1
Nữ chính ôn nhu kiên cường & Nam chính bạch thiết hắc (ngoài sáng ngây thơ vô hại, bên trong mưu mô thâm sâu).
Năm Định An thứ mười tám, Tạ vương phủ gặp nạn, hai phụ tử Tạ vương tử trận sa trường, cả nhà trung liệt chỉ còn lại tiểu thư Tạ Dao may mắn sống sót. Hoàng đế thương xót cho nữ nhi của Tạ vương, hạ chỉ ban hôn gả Tạ Dao cho Thái tử Đông cung.
Tạ vương phủ sụp đổ, Tạ Dao như cánh bèo trôi nổi giữa dòng đời, sau khi chịu tang trăm ngày liền gả vào Đông cung.
Người người đều thương xót, kẻ kẻ đều cười nhạo.
Thương cho Tạ Dao mồ côi phụ mẫu, không nơi nương tựa, lại cười nhạo Thái tử ốm yếu b ệ nh t ậ t, Đông cung sớm muộn gì cũng đổi chủ, e là nàng gả cho kẻ ốm đau, rồi lại trở thành quả phụ đáng thương, cả đời độc sống bên cạnh bài vị phu quân.
Lúc mới vào Đông cung, Tạ Dao luôn khiêm nhường, muốn trở thành người mờ nhạt, chỉ mong cùng vị Thái tử ốm yếu kia giữ lễ với nhau, sau này đợi hắn qua đời hoặc đăng cơ, nàng cũng có thể sống yên ổn nửa đời còn lại.
Nào ngờ đâu, hôm nay Cố Trường Trạch lại lấy cớ đau đầu cho gọi nàng đến hầu hạ, lúc thì sốt cao, lúc lại ho ra m á u, nàng bất đắc dĩ phải ở lại chăm sóc hắn cả đêm, hai người đêm nào cũng ngủ chung giường.
Hôm sau, hắn lại khéo léo từ chối ý tốt của Hoàng đế muốn ban thêm thê thiếp cho hắn, nói rằng hắn bệnh nặng khó qua khỏi, không muốn liên lụy đến người khác, Đông cung chỉ cần có một mình Thái tử phi là đủ rồi.
Vì vậy, dân gian vừa than thở vị Thái tử bệnh tật này e là khó sống quá ba mươi, vừa đồn đại Thái tử sủng ái Thái tử phi, hai người như hình với bóng, thật là một đôi phu thê ân ái.
Tin đồn ngày càng lan xa, Tạ Dao lo lắng Thái tử sẽ mang tiếng xấu là “sợ thê tử”, bèn nhẹ nhàng nhắc nhở hắn.
Cố Trường Trạch dịu dàng cười với nàng:
“Ta bệnh nặng, không muốn liên lụy đến nàng, nếu sau này ta có mệnh hệ gì, nàng cứ tâu với phụ hoàng xin cho nàng được tự do. Chuyện đồn thổi bên ngoài chỉ là lời thêu dệt, nàng cứ yên tâm, ta sẽ cho người xử lý”.
Năm Định An thứ mười tám, Tạ vương phủ gặp nạn, hai phụ tử Tạ vương tử trận sa trường, cả nhà trung liệt chỉ còn lại tiểu thư Tạ Dao may mắn sống sót. Hoàng đế thương xót cho nữ nhi của Tạ vương, hạ chỉ ban hôn gả Tạ Dao cho Thái tử Đông cung.
Tạ vương phủ sụp đổ, Tạ Dao như cánh bèo trôi nổi giữa dòng đời, sau khi chịu tang trăm ngày liền gả vào Đông cung.
Người người đều thương xót, kẻ kẻ đều cười nhạo.
Thương cho Tạ Dao mồ côi phụ mẫu, không nơi nương tựa, lại cười nhạo Thái tử ốm yếu b ệ nh t ậ t, Đông cung sớm muộn gì cũng đổi chủ, e là nàng gả cho kẻ ốm đau, rồi lại trở thành quả phụ đáng thương, cả đời độc sống bên cạnh bài vị phu quân.
Lúc mới vào Đông cung, Tạ Dao luôn khiêm nhường, muốn trở thành người mờ nhạt, chỉ mong cùng vị Thái tử ốm yếu kia giữ lễ với nhau, sau này đợi hắn qua đời hoặc đăng cơ, nàng cũng có thể sống yên ổn nửa đời còn lại.
Nào ngờ đâu, hôm nay Cố Trường Trạch lại lấy cớ đau đầu cho gọi nàng đến hầu hạ, lúc thì sốt cao, lúc lại ho ra m á u, nàng bất đắc dĩ phải ở lại chăm sóc hắn cả đêm, hai người đêm nào cũng ngủ chung giường.
Hôm sau, hắn lại khéo léo từ chối ý tốt của Hoàng đế muốn ban thêm thê thiếp cho hắn, nói rằng hắn bệnh nặng khó qua khỏi, không muốn liên lụy đến người khác, Đông cung chỉ cần có một mình Thái tử phi là đủ rồi.
Vì vậy, dân gian vừa than thở vị Thái tử bệnh tật này e là khó sống quá ba mươi, vừa đồn đại Thái tử sủng ái Thái tử phi, hai người như hình với bóng, thật là một đôi phu thê ân ái.
Tin đồn ngày càng lan xa, Tạ Dao lo lắng Thái tử sẽ mang tiếng xấu là “sợ thê tử”, bèn nhẹ nhàng nhắc nhở hắn.
Cố Trường Trạch dịu dàng cười với nàng:
“Ta bệnh nặng, không muốn liên lụy đến nàng, nếu sau này ta có mệnh hệ gì, nàng cứ tâu với phụ hoàng xin cho nàng được tự do. Chuyện đồn thổi bên ngoài chỉ là lời thêu dệt, nàng cứ yên tâm, ta sẽ cho người xử lý”.
3.6
Tác giả: Thủy Noãn Áp Tri (Nước Ấm Hay)
Edit: Vì Tinh Tú Trong Tim
Editor: Ngọc Thụy
Beta: Gin + Hạ Y + Nguyệt Hạ Mỹ Nhân
Số chương: 36
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1, Manh sủng
CP chính: Nguyễn Đường (TOP) X Cố Hồng (BOT)
HỆ LIỆT TÌNH YÊU THUẦN KHIẾT: Ảnh đế muốn nuôi vịt - Tôi! Cậu gà đẹp nhất
Văn án
Tiêu chuẩn về nửa kia của Chủ tịch ngỗng Cố Hồng là: Hiền lành siêng năng, khéo léo nhu mì, thỉnh thoảng nũng nịu, hợp gu hắn.
Hắn cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp được con người nào đáp ứng đầy đủ tiêu chí đó.
Cho đến một ngày, hắn đụng phải Nguyễn Đường với hốc mắt đỏ bừng, đang yên lặng rơi nước mắt trong góc cầu thang.
Chỉ trong phút giây đó, cái gan ngỗng trị giá trăm triệu hơn cùng với trái tim của hắn, đập mạnh chưa từng có...
Chính là em ấy.
Chủ tịch ngỗng kabedon người ta, giam người ta trong lòng: "Nói với tôi, tại sao lại khóc?"
Nguyễn Đường: "...Thằng khùng này đâu ra đây?"
Cố Hồng: Chậc, nhìn gần còn mềm mại hơn.
Ba phút, hắn muốn biết tất cả thông tin về em ấy.
Thì ra, bé con đáng yêu yếu ớt đó là nghệ sĩ không có tiếng tăm gì của công ty đối thủ, chỉ mới xuất hiện trong ba tập đầu tiên của phim truyền hình, số lượng fans không nổi một ngàn.
Chủ tịch ngỗng đau lòng không thôi, vì vậy đã dùng một hợp đồng nghệ sĩ cấp A để đào người về.
Cố Hồng: "Ký đi."
Có vẻ đối phương không hiểu: "Tại sao chọn tôi?"
Chủ tịch ngỗng nhướn mày cười lạnh: "Em diễn rất hay, tôi có thể cho em làm ảnh đế tiếp theo."
Diễn hay? Hả!!!
Nguyễn – chủ nhân chiếc Nùi Giẻ vàng "Nam phụ thất vọng nhất năm" – Đường: "Cảm ơn. Tôi không thích."
Cố Hồng: Không bị tiền tài mê hoặc, có nguyên tắc của bản thân. Hắn thích.
Nguyễn Đường rất hưởng thụ cảm giác làm nghệ sĩ tuyến mười tám. Không nhiều rắc rối, không cần làm việc một ngày chín tiếng, một tuần năm ngày, chỉ cần quay vài cảnh là có thể thảnh thơi.
Nhưng gần đây cậu rất phiền, bởi vì đột nhiên có quá nhiều kịch bản tìm đến cậu.
Ngay cả bộ phim cậu đang quay, vốn là nhân vật sẽ chết sau khi xuất hiện được ba tập cũng đột nhiên được biên kịch kéo dài "tuổi thọ".
Đạo diễn: "Tiểu Đường à, quay thêm một tháng nữa nha."
Người nào đó đến thăm ban lạnh lùng, siêu ngầu nói: "Không cần cảm ơn, em xứng đáng với nó."
Nguyễn Đường:...Xứng đáng nhận báo ứng?
Bot: Chủ tịch ngỗng bá đạo, mặt luôn lạnh như tiền trong khi đầu nhảy số đủ mọi chuyện trên trời dưới.
Top: Nghệ sĩ tuyến 18 mặt baby, lùn, chán đời, tiêu cực, để mặc mọi chuyện đến đâu thì đến, trùm vả mặt. (Cậu cao 175 cm, Chủ tịch ngỗng cao 195. Không phải nói 175 cm là lùn, mà do 175 thấp hơn 195 thôi cm)
Chủ tịch ngỗng bao nuôi kiều nam bị kiều nam đè ngược lại...
GIẢI THÍCH TÊN TÁC GIẢ
Tên tác giả (Thủy Noãn Áp Tri – Nước Ấm Vịt Hay Liền) là một câu thơ trong bài thơ "Xuân giang vãn cảnh" kỳ 1 của Huệ Sùng.
Bản gốc:
竹外桃花三兩枝,
春江水暖鴨先知。
蔞蒿滿地蘆芽短,
正是河豚欲上時。
Bản hán việt:
Trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi,
Xuân giang thuỷ noãn áp tiên tri.
Lâu hao mãn địa lô nha đoản,
Chính thị hà đồn dục thướng thì.
Dịch nghĩa:
Bên ngoài bụi trúc, hoa đào nở hai ba cành,
Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt là biết trước tiên.
Cỏ lâu hao mọc đầy đất, mầm lau mới lên còn ngắn,
Chính là lúc loài lợn nước muốn lên ăn.
Edit: Vì Tinh Tú Trong Tim
Editor: Ngọc Thụy
Beta: Gin + Hạ Y + Nguyệt Hạ Mỹ Nhân
Số chương: 36
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1, Manh sủng
CP chính: Nguyễn Đường (TOP) X Cố Hồng (BOT)
HỆ LIỆT TÌNH YÊU THUẦN KHIẾT: Ảnh đế muốn nuôi vịt - Tôi! Cậu gà đẹp nhất
Văn án
Tiêu chuẩn về nửa kia của Chủ tịch ngỗng Cố Hồng là: Hiền lành siêng năng, khéo léo nhu mì, thỉnh thoảng nũng nịu, hợp gu hắn.
Hắn cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp được con người nào đáp ứng đầy đủ tiêu chí đó.
Cho đến một ngày, hắn đụng phải Nguyễn Đường với hốc mắt đỏ bừng, đang yên lặng rơi nước mắt trong góc cầu thang.
Chỉ trong phút giây đó, cái gan ngỗng trị giá trăm triệu hơn cùng với trái tim của hắn, đập mạnh chưa từng có...
Chính là em ấy.
Chủ tịch ngỗng kabedon người ta, giam người ta trong lòng: "Nói với tôi, tại sao lại khóc?"
Nguyễn Đường: "...Thằng khùng này đâu ra đây?"
Cố Hồng: Chậc, nhìn gần còn mềm mại hơn.
Ba phút, hắn muốn biết tất cả thông tin về em ấy.
Thì ra, bé con đáng yêu yếu ớt đó là nghệ sĩ không có tiếng tăm gì của công ty đối thủ, chỉ mới xuất hiện trong ba tập đầu tiên của phim truyền hình, số lượng fans không nổi một ngàn.
Chủ tịch ngỗng đau lòng không thôi, vì vậy đã dùng một hợp đồng nghệ sĩ cấp A để đào người về.
Cố Hồng: "Ký đi."
Có vẻ đối phương không hiểu: "Tại sao chọn tôi?"
Chủ tịch ngỗng nhướn mày cười lạnh: "Em diễn rất hay, tôi có thể cho em làm ảnh đế tiếp theo."
Diễn hay? Hả!!!
Nguyễn – chủ nhân chiếc Nùi Giẻ vàng "Nam phụ thất vọng nhất năm" – Đường: "Cảm ơn. Tôi không thích."
Cố Hồng: Không bị tiền tài mê hoặc, có nguyên tắc của bản thân. Hắn thích.
Nguyễn Đường rất hưởng thụ cảm giác làm nghệ sĩ tuyến mười tám. Không nhiều rắc rối, không cần làm việc một ngày chín tiếng, một tuần năm ngày, chỉ cần quay vài cảnh là có thể thảnh thơi.
Nhưng gần đây cậu rất phiền, bởi vì đột nhiên có quá nhiều kịch bản tìm đến cậu.
Ngay cả bộ phim cậu đang quay, vốn là nhân vật sẽ chết sau khi xuất hiện được ba tập cũng đột nhiên được biên kịch kéo dài "tuổi thọ".
Đạo diễn: "Tiểu Đường à, quay thêm một tháng nữa nha."
Người nào đó đến thăm ban lạnh lùng, siêu ngầu nói: "Không cần cảm ơn, em xứng đáng với nó."
Nguyễn Đường:...Xứng đáng nhận báo ứng?
Bot: Chủ tịch ngỗng bá đạo, mặt luôn lạnh như tiền trong khi đầu nhảy số đủ mọi chuyện trên trời dưới.
Top: Nghệ sĩ tuyến 18 mặt baby, lùn, chán đời, tiêu cực, để mặc mọi chuyện đến đâu thì đến, trùm vả mặt. (Cậu cao 175 cm, Chủ tịch ngỗng cao 195. Không phải nói 175 cm là lùn, mà do 175 thấp hơn 195 thôi cm)
Chủ tịch ngỗng bao nuôi kiều nam bị kiều nam đè ngược lại...
GIẢI THÍCH TÊN TÁC GIẢ
Tên tác giả (Thủy Noãn Áp Tri – Nước Ấm Vịt Hay Liền) là một câu thơ trong bài thơ "Xuân giang vãn cảnh" kỳ 1 của Huệ Sùng.
Bản gốc:
竹外桃花三兩枝,
春江水暖鴨先知。
蔞蒿滿地蘆芽短,
正是河豚欲上時。
Bản hán việt:
Trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi,
Xuân giang thuỷ noãn áp tiên tri.
Lâu hao mãn địa lô nha đoản,
Chính thị hà đồn dục thướng thì.
Dịch nghĩa:
Bên ngoài bụi trúc, hoa đào nở hai ba cành,
Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt là biết trước tiên.
Cỏ lâu hao mọc đầy đất, mầm lau mới lên còn ngắn,
Chính là lúc loài lợn nước muốn lên ăn.
5
Tác giả: Thủy Noãn Áp Tri (Nước Ấm Vịt Hay Liền)
Edit: Vì Tinh Tú Trong Tim
Editor: Ngọc Thụy
Beta: Hạ Trang
Số chương: 43
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1, Manh sủng
CP chính: Quý Nguyễn (BOT) X Đỗ Cảnh Hú (TOP)
HỆ LIỆT TÌNH YÊU THUẦN KHIẾT: Ảnh đế muốn nuôi vịt - Nhà có ngỗng dữ
Văn án
#Bot là gà#, #Top là người#
Quý gà con thích một người đẹp, nhưng người này nức tiếng là lăng nhăng vì bắt cá nhiều tay trong giới. Hắn ta bắt cá khắp nơi, con nào con nấy đều là sắc nước hương trời.
Quý gà con sờ cằm: Bắt cá à, không biết anh ấy có hứng thú với gà không ta...
Nhưng cậu rất tự tin, bởi cậu chắc chắn mình là con gà đẹp nhất!!!
#Bắt cá dưới sông, không bằng lên bờ bắt gà#
Đỗ Cảnh Hú không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi gà. Tuy nhiên hắn lại không ngờ được có ngày mình sẽ yêu một con gà.
Đêm trăng tròn, Quý gà con biến lại thành gà, Đỗ Cảnh Hú đành phải ngồi co ro trong góc.
Quý Nguyễn: Cục cục cục!
Có phải anh không thương em hay không!
Đỗ Cảnh Hú: Yêu! Anh yêu em mà!
Quý Nguyễn: Vậy anh lại đây ôm em coi!
Đỗ Cảnh Hú: Anh sợ!
Quý Nguyễn: Miệng lưỡi đàn ông, gạt gà là hay!!!
Là ai?
Là ai nói, nếu em là gà, vậy gà chính là sinh vật đáng yêu nhất thế giới hả?
Quý Nguyễn (Bot) X Đỗ Cảnh Hú (Top)
Tóm tắt: Lăng nhăng bắt cá, không bằng bắt gà!
Ý chính: Tự tin lên, phải tin rằng bản thân mình đẹp
GIẢI THÍCH TÊN TÁC GIẢ
Tên tác giả (Thủy Noãn Áp Tri – Nước Ấm Vịt Hay Liền) là một câu thơ trong bài thơ "Xuân giang vãn cảnh" kỳ 1 của Huệ Sùng.
Bản gốc:
竹外桃花三兩枝,
春江水暖鴨先知。
蔞蒿滿地蘆芽短,
正是河豚欲上時。
Bản hán việt:
Trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi,
Xuân giang thuỷ noãn áp tiên tri.
Lâu hao mãn địa lô nha đoản,
Chính thị hà đồn dục thướng thì.
Dịch nghĩa:
Bên ngoài bụi trúc, hoa đào nở hai ba cành,
Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt là biết trước tiên.
Cỏ lâu hao mọc đầy đất, mầm lau mới lên còn ngắn,
Chính là lúc loài lợn nước muốn lên ăn.
Edit: Vì Tinh Tú Trong Tim
Editor: Ngọc Thụy
Beta: Hạ Trang
Số chương: 43
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1, Manh sủng
CP chính: Quý Nguyễn (BOT) X Đỗ Cảnh Hú (TOP)
HỆ LIỆT TÌNH YÊU THUẦN KHIẾT: Ảnh đế muốn nuôi vịt - Nhà có ngỗng dữ
Văn án
#Bot là gà#, #Top là người#
Quý gà con thích một người đẹp, nhưng người này nức tiếng là lăng nhăng vì bắt cá nhiều tay trong giới. Hắn ta bắt cá khắp nơi, con nào con nấy đều là sắc nước hương trời.
Quý gà con sờ cằm: Bắt cá à, không biết anh ấy có hứng thú với gà không ta...
Nhưng cậu rất tự tin, bởi cậu chắc chắn mình là con gà đẹp nhất!!!
#Bắt cá dưới sông, không bằng lên bờ bắt gà#
Đỗ Cảnh Hú không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi gà. Tuy nhiên hắn lại không ngờ được có ngày mình sẽ yêu một con gà.
Đêm trăng tròn, Quý gà con biến lại thành gà, Đỗ Cảnh Hú đành phải ngồi co ro trong góc.
Quý Nguyễn: Cục cục cục!
Có phải anh không thương em hay không!
Đỗ Cảnh Hú: Yêu! Anh yêu em mà!
Quý Nguyễn: Vậy anh lại đây ôm em coi!
Đỗ Cảnh Hú: Anh sợ!
Quý Nguyễn: Miệng lưỡi đàn ông, gạt gà là hay!!!
Là ai?
Là ai nói, nếu em là gà, vậy gà chính là sinh vật đáng yêu nhất thế giới hả?
Quý Nguyễn (Bot) X Đỗ Cảnh Hú (Top)
Tóm tắt: Lăng nhăng bắt cá, không bằng bắt gà!
Ý chính: Tự tin lên, phải tin rằng bản thân mình đẹp
GIẢI THÍCH TÊN TÁC GIẢ
Tên tác giả (Thủy Noãn Áp Tri – Nước Ấm Vịt Hay Liền) là một câu thơ trong bài thơ "Xuân giang vãn cảnh" kỳ 1 của Huệ Sùng.
Bản gốc:
竹外桃花三兩枝,
春江水暖鴨先知。
蔞蒿滿地蘆芽短,
正是河豚欲上時。
Bản hán việt:
Trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi,
Xuân giang thuỷ noãn áp tiên tri.
Lâu hao mãn địa lô nha đoản,
Chính thị hà đồn dục thướng thì.
Dịch nghĩa:
Bên ngoài bụi trúc, hoa đào nở hai ba cành,
Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt là biết trước tiên.
Cỏ lâu hao mọc đầy đất, mầm lau mới lên còn ngắn,
Chính là lúc loài lợn nước muốn lên ăn.
4.4
Nàng đã trốn thoát khỏi nanh vuốt của Isabella suốt ba năm. Nàng nghĩ mình có thể sống một cuộc sống bình lặng mà không cần bất kỳ sự giám sát hay kiểm soát nào. Tuy nhiên, cuộc sống của nàng trong thời gian này không hề suôn sẻ. Bạn gái lừa dối, áp lực công việc và bố mẹ nàng buộc nàng phải kết hôn Mọi thứ khiến nàng rơi vào tình trạng khốn cùng, thực chất nàng chỉ đang đi từ địa ngục này sang địa ngục khác. Và đúng lúc này, Isabella lại xuất hiện, liệu nàng có hy sinh tình yêu và thể xác của mình để trở thành món đồ chơi của cô lần nữa không?
Editor: Bộ này viết bởi Ande tác giả bộ "Tôi nguy hiểm hơn em", gout của tác giả là công khùng và biến thái. Truyện gồm 52 chương chính văn (hoàn) + 9 chương ngoại truyện + 16 chương H (con số hiện tại). Kết HE và không quá gượng gạo. Cảnh H trong truyện hơi thô so với sở thích của mình, nhưng mình sẽ cố gắng:-D. Enjoy.
Editor: Bộ này viết bởi Ande tác giả bộ "Tôi nguy hiểm hơn em", gout của tác giả là công khùng và biến thái. Truyện gồm 52 chương chính văn (hoàn) + 9 chương ngoại truyện + 16 chương H (con số hiện tại). Kết HE và không quá gượng gạo. Cảnh H trong truyện hơi thô so với sở thích của mình, nhưng mình sẽ cố gắng:-D. Enjoy.
4.1
Giáo sư Bạch tại Đại học Vân Sư luôn có một cái đuôi nhỏ đi theo sau.
Cái đuôi nhỏ ấy tên là Trì Dữu, là sinh viên của trường Y bên cạnh.
Mỗi ngày Trì Dữu đều đến Đại học Vân Sư chỉ để nghe bài giảng của cô ấy.
Mỗi lần đến, nàng đều mang theo một viên kẹo, một cốc nước và một bông hoa cho người ta.
Nhưng giáo sư Bạch luôn trả lại những món quà đó, với khuôn mặt lạnh lùng, nói với nàng:
"Đừng mơ mộng hão huyền."
"Trẻ con, cái gì cũng không hiểu."
"Thay vì làm mấy chuyện này, em nên xem sách chuyên môn nhiều hơn để bổ sung kiến thức đi."
Trì Dữu đã làm cái đuôi nhỏ suốt ba năm, còn giáo sư Bạch đã liên tục cắt cái đuôi ấy trong ba năm.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, sinh viên của hai trường đại học gần nhau tổ chức một bữa tiệc đêm liên hoan. Đêm hôm đó, trong trạng thái say xỉn, Trì Dữu dường như lờ mờ thấy bóng dáng của giáo sư Bạch.
— Không thể nào, giáo sư sẽ không bao giờ đến bữa tiệc của sinh viên đâu.
— Hứ, dù sao cũng giống, chi bằng coi người này như món ăn thay thế, tổ chức một buổi tiệc thật sự cuối cùng vậy.
Vì vậy, nàng tiến đến phía sau người đó, bàn tay nóng bỏng siết chặt cổ tay của họ.
Sáng hôm sau, khi lý trí quay lại, Trì Dữu lắc đầu, thậm chí còn không dám nhìn rõ mặt của người phụ nữ đang nằm quay lưng về phía mình trên giường, chỉ vội vàng thu dọn quần áo rồi chạy mất dạng.
Sau đó, mẹ Trì đã tìm cho nàng một đối tượng mới. Người này cao ráo, thanh lịch, trưởng thành, không có điểm nào để chê. Trì Dữu cũng muốn thử xem mình có thể phát triển mối quan hệ mới hay không nên đã đồng ý đi hẹn hò.
Vào ngày hẹn đầu tiên, sau khi ăn tối, người đó tiễn Trì Dữu về nhà.
Trên đường về, cánh tay họ chạm nhau, vai kề vai, vừa nói vừa cười. Khi quẹo qua một góc phố, đối tượng ấy mới bất ngờ thốt lên: "Ai thế?" và chỉ về một gương mặt lạ ở cửa nhà Trì Dữu.
Trì Dữu ngẩng đầu nhìn lên.
Người mà nàng đã không gặp kể từ khi tốt nghiệp, giáo sư Bạch đang đứng trên bậc thang nhà mình, trên tay cầm một bó hoa hồng, khuôn mặt không biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào người đang hẹn hò với nàng.
"Em không phải là người yêu thích tôi nhất sao?" Giáo sư Bạch lạnh lùng chất vấn.
"Không còn yêu nữa." Trì Dữu đáp lại một cách bình thản.
Giáo sư Bạch nghiến răng, gần như muốn đem câu này vụt ra miệng: Vậy thì em cũng phải chịu trách nhiệm cho đêm đó.
- Giáo sư đánh giá ẩm thực & Chuyên viên mai táng -
Mỹ nhân yếu đuối lạnh lùng 1 x Thỏ trắng tối tăm 0
Một câu tóm tắt: Yêu em bây giờ có tính là muộn không?
Thông điệp: Sẽ luôn có người yêu thích sự cô đơn và những điều kỳ quặc của ta.
Cách nhau 9 tuổi.
Nhân vật chính từng có mối quan hệ cô trò từ hồi tiểu học, tình cảm trong sáng trong suốt thời gian này.
Tags: Hỗ công, ông trời tác hợp, điềm văn, trưởng thành, HE.
Cái đuôi nhỏ ấy tên là Trì Dữu, là sinh viên của trường Y bên cạnh.
Mỗi ngày Trì Dữu đều đến Đại học Vân Sư chỉ để nghe bài giảng của cô ấy.
Mỗi lần đến, nàng đều mang theo một viên kẹo, một cốc nước và một bông hoa cho người ta.
Nhưng giáo sư Bạch luôn trả lại những món quà đó, với khuôn mặt lạnh lùng, nói với nàng:
"Đừng mơ mộng hão huyền."
"Trẻ con, cái gì cũng không hiểu."
"Thay vì làm mấy chuyện này, em nên xem sách chuyên môn nhiều hơn để bổ sung kiến thức đi."
Trì Dữu đã làm cái đuôi nhỏ suốt ba năm, còn giáo sư Bạch đã liên tục cắt cái đuôi ấy trong ba năm.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, sinh viên của hai trường đại học gần nhau tổ chức một bữa tiệc đêm liên hoan. Đêm hôm đó, trong trạng thái say xỉn, Trì Dữu dường như lờ mờ thấy bóng dáng của giáo sư Bạch.
— Không thể nào, giáo sư sẽ không bao giờ đến bữa tiệc của sinh viên đâu.
— Hứ, dù sao cũng giống, chi bằng coi người này như món ăn thay thế, tổ chức một buổi tiệc thật sự cuối cùng vậy.
Vì vậy, nàng tiến đến phía sau người đó, bàn tay nóng bỏng siết chặt cổ tay của họ.
Sáng hôm sau, khi lý trí quay lại, Trì Dữu lắc đầu, thậm chí còn không dám nhìn rõ mặt của người phụ nữ đang nằm quay lưng về phía mình trên giường, chỉ vội vàng thu dọn quần áo rồi chạy mất dạng.
Sau đó, mẹ Trì đã tìm cho nàng một đối tượng mới. Người này cao ráo, thanh lịch, trưởng thành, không có điểm nào để chê. Trì Dữu cũng muốn thử xem mình có thể phát triển mối quan hệ mới hay không nên đã đồng ý đi hẹn hò.
Vào ngày hẹn đầu tiên, sau khi ăn tối, người đó tiễn Trì Dữu về nhà.
Trên đường về, cánh tay họ chạm nhau, vai kề vai, vừa nói vừa cười. Khi quẹo qua một góc phố, đối tượng ấy mới bất ngờ thốt lên: "Ai thế?" và chỉ về một gương mặt lạ ở cửa nhà Trì Dữu.
Trì Dữu ngẩng đầu nhìn lên.
Người mà nàng đã không gặp kể từ khi tốt nghiệp, giáo sư Bạch đang đứng trên bậc thang nhà mình, trên tay cầm một bó hoa hồng, khuôn mặt không biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào người đang hẹn hò với nàng.
"Em không phải là người yêu thích tôi nhất sao?" Giáo sư Bạch lạnh lùng chất vấn.
"Không còn yêu nữa." Trì Dữu đáp lại một cách bình thản.
Giáo sư Bạch nghiến răng, gần như muốn đem câu này vụt ra miệng: Vậy thì em cũng phải chịu trách nhiệm cho đêm đó.
- Giáo sư đánh giá ẩm thực & Chuyên viên mai táng -
Mỹ nhân yếu đuối lạnh lùng 1 x Thỏ trắng tối tăm 0
Một câu tóm tắt: Yêu em bây giờ có tính là muộn không?
Thông điệp: Sẽ luôn có người yêu thích sự cô đơn và những điều kỳ quặc của ta.
Cách nhau 9 tuổi.
Nhân vật chính từng có mối quan hệ cô trò từ hồi tiểu học, tình cảm trong sáng trong suốt thời gian này.
Tags: Hỗ công, ông trời tác hợp, điềm văn, trưởng thành, HE.
4.8
Tên Hán Việt: Vãn an nguyệt lượng
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.
4.5
Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, tu chân, xuyên sách, sảng văn, chủ thụ, cường cường, nhẹ nhàng, 1v1, HE
1. Tống Diễn xuyên không, trở thành một nhân vật quần chúng vô danh vô phận trong một cuốn sách, vừa mới cưới một nam thê. Dù cuộc hôn nhân này không mấy vừa ý, nhưng chỉ cần tránh xa cốt truyện, thì sống một đời yên ổn cũng không vấn đề gì. Tống Diễn tính cách bình dị, thích nghi với mọi hoàn cảnh, biết thê tử cũng không ưa mình nên coi như có thêm người đồng hành qua ngày, sống cũng thoải mái tự tại.
Đáng tiếc trời chẳng chiều lòng người. Trong một lần ngoài ý muốn, thê tử của Tống Diễn chết dưới tay Ma tộc. Sau đó Ma quân xuất quan, khiến hai giới Tiên – Phàm chìm trong chiến tranh.
Tống Diễn cũng bị cuốn vào vòng xoáy này. Trong một trận chiến với Ma tộc, y không may bị bắt rồi được áp giải lên núi Táng Hồn cùng những tù binh khác. Tại đây y gặp Ma quân Tịch Vô Quy, kẻ được đồn đại là lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cùng hung bạo.
2. Khi Ma Quân Tịch Vô Quy lịch kiếp đã bị ép gả cho một tên công tử bột ăn chơi trác táng. Sau khi khôi phục trí nhớ, ký ức của kiếp ấy trở thành vết nhơ hắn muốn giấu kín. Hắn thề nếu gặp lại kẻ kia, hắn sẽ băm nát y thành nghìn mảnh!
Chẳng bao lâu sau, hai giới Tiên – Phàm lần lượt thua trận dưới tay hắn. Một ngày nọ, thuộc hạ mang một nhóm tù binh lên núi. Hắn chỉ nhìn lướt qua đã nhận ra khuôn mặt quen thuộc trong đám đông kia.
Thế nhưng trước khi ra tay, hắn nghĩ: Nếu cứ giết tên này dễ dàng thế, chẳng phải quá hời cho y ư? Sao người động lòng trước phải là bản quân? Phải khiến y cũng rung động rồi giết mới hả lòng hả dạ chứ!
3. Trăm năm sau, thiên hạ đều biết Tiên tôn Tống Diễn tuy không có xuất thân hiển hách, nhưng đã một tay xoay chuyển càn khôn, cứu Tam giới khỏi nguy nan. Ngay cả Ma quân Tịch Vô Quy – kẻ ngông nghênh tàn bạo – cũng phải nể mặt mà nhún nhường trước y, chẳng trách lại có lời đồn Ma quân từng bại dưới tay Tiên tôn.
Nhưng chẳng ai biết, vị Tiên tôn được kính nể ấy khi không có ai nhìn thấy, lại bị Ma Quân ôm chặt trong lòng, nắm eo mà truy hỏi hết lần này đến lần khác: “Nói! Ngày xưa ngươi có từng yêu ta không?”
Tống Diễn: “… Ngươi buông ra trước đã, có gì từ từ nói.”
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Đôi lời từ tác giả: Tống Diễn (thụ) & Tịch Vô Quy (công), không ngược, không ngược, không ngược, HE.
Không có tình tiết công giết thụ, công cứng miệng số một, còn cứng gì số hai thì các bà tự hiểu. =))
Tóm tắt: Vợ cũ đã chết của tôi là Ma quân.
Thông điệp: Ở hiền gặp lành.
1. Tống Diễn xuyên không, trở thành một nhân vật quần chúng vô danh vô phận trong một cuốn sách, vừa mới cưới một nam thê. Dù cuộc hôn nhân này không mấy vừa ý, nhưng chỉ cần tránh xa cốt truyện, thì sống một đời yên ổn cũng không vấn đề gì. Tống Diễn tính cách bình dị, thích nghi với mọi hoàn cảnh, biết thê tử cũng không ưa mình nên coi như có thêm người đồng hành qua ngày, sống cũng thoải mái tự tại.
Đáng tiếc trời chẳng chiều lòng người. Trong một lần ngoài ý muốn, thê tử của Tống Diễn chết dưới tay Ma tộc. Sau đó Ma quân xuất quan, khiến hai giới Tiên – Phàm chìm trong chiến tranh.
Tống Diễn cũng bị cuốn vào vòng xoáy này. Trong một trận chiến với Ma tộc, y không may bị bắt rồi được áp giải lên núi Táng Hồn cùng những tù binh khác. Tại đây y gặp Ma quân Tịch Vô Quy, kẻ được đồn đại là lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cùng hung bạo.
2. Khi Ma Quân Tịch Vô Quy lịch kiếp đã bị ép gả cho một tên công tử bột ăn chơi trác táng. Sau khi khôi phục trí nhớ, ký ức của kiếp ấy trở thành vết nhơ hắn muốn giấu kín. Hắn thề nếu gặp lại kẻ kia, hắn sẽ băm nát y thành nghìn mảnh!
Chẳng bao lâu sau, hai giới Tiên – Phàm lần lượt thua trận dưới tay hắn. Một ngày nọ, thuộc hạ mang một nhóm tù binh lên núi. Hắn chỉ nhìn lướt qua đã nhận ra khuôn mặt quen thuộc trong đám đông kia.
Thế nhưng trước khi ra tay, hắn nghĩ: Nếu cứ giết tên này dễ dàng thế, chẳng phải quá hời cho y ư? Sao người động lòng trước phải là bản quân? Phải khiến y cũng rung động rồi giết mới hả lòng hả dạ chứ!
3. Trăm năm sau, thiên hạ đều biết Tiên tôn Tống Diễn tuy không có xuất thân hiển hách, nhưng đã một tay xoay chuyển càn khôn, cứu Tam giới khỏi nguy nan. Ngay cả Ma quân Tịch Vô Quy – kẻ ngông nghênh tàn bạo – cũng phải nể mặt mà nhún nhường trước y, chẳng trách lại có lời đồn Ma quân từng bại dưới tay Tiên tôn.
Nhưng chẳng ai biết, vị Tiên tôn được kính nể ấy khi không có ai nhìn thấy, lại bị Ma Quân ôm chặt trong lòng, nắm eo mà truy hỏi hết lần này đến lần khác: “Nói! Ngày xưa ngươi có từng yêu ta không?”
Tống Diễn: “… Ngươi buông ra trước đã, có gì từ từ nói.”
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Đôi lời từ tác giả: Tống Diễn (thụ) & Tịch Vô Quy (công), không ngược, không ngược, không ngược, HE.
Không có tình tiết công giết thụ, công cứng miệng số một, còn cứng gì số hai thì các bà tự hiểu. =))
Tóm tắt: Vợ cũ đã chết của tôi là Ma quân.
Thông điệp: Ở hiền gặp lành.
4.4
Thể loại: 1x1, HE, biến thành động vật, ngọt sủng, nguyên sang, hiện đại, chủ thụ, xuyên sách
Nhà giàu chiều tận trời công x Thông minh trong nóng ngoài lạnh thụ
Văn án:
Do một tai nạn, linh hồn của Quý Thời Thừa bị rút khỏi cơ thể. Để bù đắp, hệ thống cho cậu quyền chọn chủng loài và thế giới mà cậu muốn đến.Điều kiện là cậu phải chọn một thế giới tiểu thuyết để sống ba tháng và không được chết.
Hệ thống muốn cậu cứu phản diện, nhưng Quý Thời Thừa chẳng hứng thú, bèn chọn làm một con mèo. Ai ngờ hệ thống gian xảo, khiến cậu thành mèo của vai phản diện, mà phản diện này còn sắp chết tới nơi.
Giữa những tiếng ngăn cản của hệ thống, Quý Thời Thừa ấn mạnh móng vuốt vào mũi của phản diện. Này, đừng chết vội, kiếm cho tôi chút cơm ăn cái đã:-)
Phản diện đành mở mắt:????
Nhà giàu chiều tận trời công x Thông minh trong nóng ngoài lạnh thụ
Văn án:
Do một tai nạn, linh hồn của Quý Thời Thừa bị rút khỏi cơ thể. Để bù đắp, hệ thống cho cậu quyền chọn chủng loài và thế giới mà cậu muốn đến.Điều kiện là cậu phải chọn một thế giới tiểu thuyết để sống ba tháng và không được chết.
Hệ thống muốn cậu cứu phản diện, nhưng Quý Thời Thừa chẳng hứng thú, bèn chọn làm một con mèo. Ai ngờ hệ thống gian xảo, khiến cậu thành mèo của vai phản diện, mà phản diện này còn sắp chết tới nơi.
Giữa những tiếng ngăn cản của hệ thống, Quý Thời Thừa ấn mạnh móng vuốt vào mũi của phản diện. Này, đừng chết vội, kiếm cho tôi chút cơm ăn cái đã:-)
Phản diện đành mở mắt:????
3.1
Editor: Nghiên Tịnh Giai
Nguồn QT: Tự QT
Cuộc sống vốn không tốt đẹp gì, thế thì viết câu chuyện tình yêu ngọt ngào vậy.
Công dịu dàng × thụ liên giới tính tự ti.
Báo động trước!! Liên giới tính thật, kiểu có kinh nguyệt ấy (cuối cùng có mang thai)!! Không có cốt truyện, nội dung thì lung tung phèo không ăn khớp, chỉ muốn viết về chuyện tình ngọt ngào để vui vẻ thôi, nếu làm mọi người cay mắt thì xin lỗi trước! (cúi đầu.jpg)
Giới thiệu thật:
Phân phân hồng tử dĩ thành trần, bố cốc thanh trung hạ lệnh tân(*). Trần Tịch sau lại đọc được câu thơ này, nghĩ, khi mình gặp gỡ Hạ Lệnh Tân không phải hồng tử dĩ thành trần, rõ ràng là vạn tử thiên hồng tổng thị xuân(**). Người đó là mùa xuân của mình, là đầu xuân chẳng hề có chút gió lạnh, chỉ có làn gió khẽ vuốt ve gương mặt đầy ắp sức sống và hy vọng.
(*Tạm dịch: Hoa xuân đã phai tàn, đỗ quyên gáy hạ sang)
(**Tạm dịch: Muôn tía nghìn hồng xuân khắp chốn)
Nguồn QT: Tự QT
Cuộc sống vốn không tốt đẹp gì, thế thì viết câu chuyện tình yêu ngọt ngào vậy.
Công dịu dàng × thụ liên giới tính tự ti.
Báo động trước!! Liên giới tính thật, kiểu có kinh nguyệt ấy (cuối cùng có mang thai)!! Không có cốt truyện, nội dung thì lung tung phèo không ăn khớp, chỉ muốn viết về chuyện tình ngọt ngào để vui vẻ thôi, nếu làm mọi người cay mắt thì xin lỗi trước! (cúi đầu.jpg)
Giới thiệu thật:
Phân phân hồng tử dĩ thành trần, bố cốc thanh trung hạ lệnh tân(*). Trần Tịch sau lại đọc được câu thơ này, nghĩ, khi mình gặp gỡ Hạ Lệnh Tân không phải hồng tử dĩ thành trần, rõ ràng là vạn tử thiên hồng tổng thị xuân(**). Người đó là mùa xuân của mình, là đầu xuân chẳng hề có chút gió lạnh, chỉ có làn gió khẽ vuốt ve gương mặt đầy ắp sức sống và hy vọng.
(*Tạm dịch: Hoa xuân đã phai tàn, đỗ quyên gáy hạ sang)
(**Tạm dịch: Muôn tía nghìn hồng xuân khắp chốn)
3.5
Mới ngủ một giấc, Hoa Dạng phát hiện mình xuyên vào một cuốn truyện ở những năm 80. Tại đây, cô mới mười ba tuổi, làn da ngăm đen, tự ti lại vụng về, cha mẹ thì mềm yếu, bà nội lại bất công, nhà nghèo đến nỗi không có một xu dính túi. Đã vậy cô còn có cả một sọt thân thích cực phẩm.
Ví dụ điển hình là chị họ của cô, tên Hoa Vũ.
Hoa Vũ này là nữ chính ở trong truyện, có bàn tay vàng đồng thời vừa được trọng sinh, một bên vừa khuyến khích cha mẹ làm buôn bán, một bên điên cuồng học tập, tuổi con nhỏ không chỉ xinh đẹp lại giỏi giang.
Khuyết điểm duy nhất là chị ta rất thích chèn ép cô, đem cô chà đạp hung hăng ở dưới mặt đất. Chưa kể Hoa Vũ còn cố tình cướp đoạt cơ duyên của cô, sau đó cướp luôn cả chồng của Hoa Dạng...
Hoa Dạng trong tay cầm một đống bài xấu, bây giờ phải làm sao để xoay người?
Cô quyết định làm lại nghề cũ, lấy mỹ thực để làm giàu.
Bánh bao chiên, sườn heo nướng, nước dừa nấu với cao lương, món lẩu chua cay đậm đà...
Hãy xem thiếu nữ khả ái mười ba tuổi, cường thế ngược gió, một đường vả mặt cực phẩm như thế nào!
Ví dụ điển hình là chị họ của cô, tên Hoa Vũ.
Hoa Vũ này là nữ chính ở trong truyện, có bàn tay vàng đồng thời vừa được trọng sinh, một bên vừa khuyến khích cha mẹ làm buôn bán, một bên điên cuồng học tập, tuổi con nhỏ không chỉ xinh đẹp lại giỏi giang.
Khuyết điểm duy nhất là chị ta rất thích chèn ép cô, đem cô chà đạp hung hăng ở dưới mặt đất. Chưa kể Hoa Vũ còn cố tình cướp đoạt cơ duyên của cô, sau đó cướp luôn cả chồng của Hoa Dạng...
Hoa Dạng trong tay cầm một đống bài xấu, bây giờ phải làm sao để xoay người?
Cô quyết định làm lại nghề cũ, lấy mỹ thực để làm giàu.
Bánh bao chiên, sườn heo nướng, nước dừa nấu với cao lương, món lẩu chua cay đậm đà...
Hãy xem thiếu nữ khả ái mười ba tuổi, cường thế ngược gió, một đường vả mặt cực phẩm như thế nào!
4.4
Tỉnh lại, tôi phát hiện mình là thiếu gia thật vạn người ghét trong một quyển
tiểu thuyết đam mỹ.
Hành động hàng ngày chính là không ngừng tìm chỗ chết, hãm hại thiếu gia giả,
sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ.
Đùa gì thế?
Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn,
ba ngày hai lần cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân.
Ngay cả động thêm một cái tôi cũng ngại phí sức, chớ đừng nhắc tới đi nhằm
vào người khác.
Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng có
thể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp.
Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà.
Mà vị đại lão che giấu thân phận kia, thuần thục uốn gối quỳ xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi:
"Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh."
tiểu thuyết đam mỹ.
Hành động hàng ngày chính là không ngừng tìm chỗ chết, hãm hại thiếu gia giả,
sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ.
Đùa gì thế?
Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn,
ba ngày hai lần cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân.
Ngay cả động thêm một cái tôi cũng ngại phí sức, chớ đừng nhắc tới đi nhằm
vào người khác.
Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng có
thể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp.
Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà.
Mà vị đại lão che giấu thân phận kia, thuần thục uốn gối quỳ xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi:
"Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh."
4.4
Tác giả: Tại Đào Bạch Đào
Tran / Editor: AI_Dưa Gang
Beta: AI_Bán Nguyệt Diệp
Thể loại: Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hào môn thế gia, Góc nhìn nữ chính, Nghiệp giới tinh anh
Độ dài: 102
Giới thiệu
[1]
Vào ngày gặp mặt đối tượng kết hôn, Ninh Hảo đã kết hôn chớp nhoáng rồi.
Trong giới thượng lưu, những người biết chuyện này đều vô cùng ngạc nhiên. Không phải Ninh Hảo có hôn ước với anh của cậu ta ư? Sao lại đổi người rồi?
Đối diện với cách nói “cưới thay”, tròng mắt kính của Văn Tư Hoàn sáng lên:
“Người cô ấy chọn là tôi, có ý kiến à?”
[2]
Sau này, Văn Tư Hoàn bị bại lộ rồi. Cuối cùng Ninh Hảo đã biết anh chính là tên đàn ông tồi lừa gạt tình cảm của cô thời học sinh, còn rời đi không một lời chào.
Cô trở mặt, đuổi Văn Tư Hoàn ra khỏi nhà.
Anh trở nên luống cuống, cầm một con cá vàng đến xin cô tha thứ, anh nói là tìm chồng cho cá nhỏ nhà mình.
Ninh Hảo cười khẩy: “Không cần chồng, ném đi.”
Văn Tư Hoàn im lặng, anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Anh nào có rời đi mà không nói lời chào, bạn thân của cô nhớ được anh, chó của cô nhớ được anh, đèn trước cửa sổ của cô, cây cối bên ngoài cửa, đến cả cá nhỏ có trí nhớ bảy giây cũng nhớ được anh, chỉ mỗi cô là ngoại lệ.
Bọn họ từng gặp nhau, hết lần này đến lần khác, nhưng cô chưa từng nhận ra anh.
[3]
Thời trẻ, Ninh Hảo là cô gái trong mộng của học sinh nam toàn trường, cô có vẻ đẹp và tài năng vẹn toàn, dịu dàng ngọt ngào. Nhưng chỉ một câu nói của cô đã khiến mọi người chùn bước, ý thức được tình yêu như cách núi cách biển, núi non biển cả này lại chẳng thể lấp dời.
Văn Tư Hoàn tự biết mình và Ninh Hảo khác nhau như trời và đất, nên anh chỉ dám đứng từ xa nhìn cô, cam lòng làm một ngọn đèn phía sau lưng cô, bảo vệ cô.
Cho đến khi kết hôn, giấc mơ đẹp đã trở thành sự thật.
Lần này anh không muốn lùi về sau nữa, dù cho trời đất có đóng băng anh cũng sẽ đợi, đợi đến khi trong mắt cô có anh rồi anh sẽ nói với cô.
“Hảo Hảo, anh đồng ý bất cứ chuyện gì cũng trả lời “được” với em. Chúng ta về nhà thôi.”
[Vở kịch nhỏ]
Ninh Hảo: “Ly hôn, được không?”
Văn Tư Hoàn: “Không được.”
Tran / Editor: AI_Dưa Gang
Beta: AI_Bán Nguyệt Diệp
Thể loại: Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hào môn thế gia, Góc nhìn nữ chính, Nghiệp giới tinh anh
Độ dài: 102
Giới thiệu
[1]
Vào ngày gặp mặt đối tượng kết hôn, Ninh Hảo đã kết hôn chớp nhoáng rồi.
Trong giới thượng lưu, những người biết chuyện này đều vô cùng ngạc nhiên. Không phải Ninh Hảo có hôn ước với anh của cậu ta ư? Sao lại đổi người rồi?
Đối diện với cách nói “cưới thay”, tròng mắt kính của Văn Tư Hoàn sáng lên:
“Người cô ấy chọn là tôi, có ý kiến à?”
[2]
Sau này, Văn Tư Hoàn bị bại lộ rồi. Cuối cùng Ninh Hảo đã biết anh chính là tên đàn ông tồi lừa gạt tình cảm của cô thời học sinh, còn rời đi không một lời chào.
Cô trở mặt, đuổi Văn Tư Hoàn ra khỏi nhà.
Anh trở nên luống cuống, cầm một con cá vàng đến xin cô tha thứ, anh nói là tìm chồng cho cá nhỏ nhà mình.
Ninh Hảo cười khẩy: “Không cần chồng, ném đi.”
Văn Tư Hoàn im lặng, anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Anh nào có rời đi mà không nói lời chào, bạn thân của cô nhớ được anh, chó của cô nhớ được anh, đèn trước cửa sổ của cô, cây cối bên ngoài cửa, đến cả cá nhỏ có trí nhớ bảy giây cũng nhớ được anh, chỉ mỗi cô là ngoại lệ.
Bọn họ từng gặp nhau, hết lần này đến lần khác, nhưng cô chưa từng nhận ra anh.
[3]
Thời trẻ, Ninh Hảo là cô gái trong mộng của học sinh nam toàn trường, cô có vẻ đẹp và tài năng vẹn toàn, dịu dàng ngọt ngào. Nhưng chỉ một câu nói của cô đã khiến mọi người chùn bước, ý thức được tình yêu như cách núi cách biển, núi non biển cả này lại chẳng thể lấp dời.
Văn Tư Hoàn tự biết mình và Ninh Hảo khác nhau như trời và đất, nên anh chỉ dám đứng từ xa nhìn cô, cam lòng làm một ngọn đèn phía sau lưng cô, bảo vệ cô.
Cho đến khi kết hôn, giấc mơ đẹp đã trở thành sự thật.
Lần này anh không muốn lùi về sau nữa, dù cho trời đất có đóng băng anh cũng sẽ đợi, đợi đến khi trong mắt cô có anh rồi anh sẽ nói với cô.
“Hảo Hảo, anh đồng ý bất cứ chuyện gì cũng trả lời “được” với em. Chúng ta về nhà thôi.”
[Vở kịch nhỏ]
Ninh Hảo: “Ly hôn, được không?”
Văn Tư Hoàn: “Không được.”
2.7
WARNING 🔞🔞🔞 Thô tục, Loạn luân, Song tính
Quyển Dưỡng Thê Đệ - 圈养妻弟 - Giam Cầm Và Nuôi Dưỡng Em Vợ
Tác giả: Băng Đường Thư Sinh - 冰糖书生
Nội dung:
Lôi Minh là bộ đội đặc chủng, mới vừa xuất ngũ, đã bị cha mẹ sắp đặt một mối hôn sự, hắn lại nhìn trúng em trai của vợ sắp cưới, là thứ dâm dê nhất kiến chung tình với em trai người ta.
Thế là Lôi Minh cưới cô về, thuận lợi thành anh rể của cậu.
Hôm sau, Lôi Minh tìm đủ các loại lý do cự tuyệt cùng vợ mới cưới bum ba là bum, lại ở sau lưng dùng sức đùa bỡn thân thể của em trai cô.
Tag: HE, Ngọt, Song tính thụ, thụ ngốc nghếch, damdang thụ; công thích uống nước đào ngon ngọt của bé thụ; 1x1; có sinh em bé; nước nôi của bé lênh láng; sử dụng từ ngữ RẤT thô tục.
21+ [Khẩu vị nặng như là chú Lôi Minh rất thích uống nước đào (nước có màu vàng của bé á) không chê hai cái động dơ nên chú rất thích mút] không đọc được xin bỏ qua truyện.
Quyển Dưỡng Thê Đệ - 圈养妻弟 - Giam Cầm Và Nuôi Dưỡng Em Vợ
Tác giả: Băng Đường Thư Sinh - 冰糖书生
Nội dung:
Lôi Minh là bộ đội đặc chủng, mới vừa xuất ngũ, đã bị cha mẹ sắp đặt một mối hôn sự, hắn lại nhìn trúng em trai của vợ sắp cưới, là thứ dâm dê nhất kiến chung tình với em trai người ta.
Thế là Lôi Minh cưới cô về, thuận lợi thành anh rể của cậu.
Hôm sau, Lôi Minh tìm đủ các loại lý do cự tuyệt cùng vợ mới cưới bum ba là bum, lại ở sau lưng dùng sức đùa bỡn thân thể của em trai cô.
Tag: HE, Ngọt, Song tính thụ, thụ ngốc nghếch, damdang thụ; công thích uống nước đào ngon ngọt của bé thụ; 1x1; có sinh em bé; nước nôi của bé lênh láng; sử dụng từ ngữ RẤT thô tục.
21+ [Khẩu vị nặng như là chú Lôi Minh rất thích uống nước đào (nước có màu vàng của bé á) không chê hai cái động dơ nên chú rất thích mút] không đọc được xin bỏ qua truyện.
3.9
Tác Giả: Lão Ti Cơ Lưu Tô
Editor: Yulsosexy
Thể Loại: Cao H, H cổ đại, điền văn, bách hợp, tình hữu độc chung
Văn Án:
Danh môn khuê tú Thẩm Tịnh Xu đêm đó xuất giá, bị nữ tử thần bí cưỡng ép đoạt đi, sau đó... muốn chạy cũng không chạy thoát được con đường bị thao.
Editor: Yulsosexy
Thể Loại: Cao H, H cổ đại, điền văn, bách hợp, tình hữu độc chung
Văn Án:
Danh môn khuê tú Thẩm Tịnh Xu đêm đó xuất giá, bị nữ tử thần bí cưỡng ép đoạt đi, sau đó... muốn chạy cũng không chạy thoát được con đường bị thao.
4.4
Bùi thế tử ra ngoài không xem lịch, vô tình gặp một nữ tử rơi xuống nước liền tốt bụng ra tay cứu giúp, nhưng không ngờ lại bị nàng tay chân quấn lấy, nói thế nào cũng muốn lấy thân báo đáp.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
3.3
"Chúng ta vốn vô duyên, là do anh giả bộ"
——
Phòng vẽ tranh có một tổ hợp "thích ứng trong mọi hoàn cảnh"
Trần Ngộ: Giới tính nữ, đã trưởng thành, độc thân.
Giang Tùy: Giới tính nam, đã trưởng thành, độc thân +1.
Đối với những lời trêu ghẹo mập mờ xung quanh, Giang Tùy chỉ cười lạnh nói: "Không thích hợp, không có cảm giác, chỉ là bạn thân."
Sau khi thi tốt nghiệp, phòng vẽ tranh tổ chức tiệc chia tay.
Trước mặt đám bạn thân, Giang Tùy buồn bực uống hết một ly bia lạnh, hai mắt đỏ hoe nắm lấy tay Trần Ngộ, cúi đầu áp trán mình lên rồi cọ xát như một con chó lớn, giọng nói khàn khàn như cầu xin ——
"Làm bạn gái anh được không?"
Trần Ngộ đứng hình.
Lúc này, đám bạn xấu xa trêu chọc: "Anh Tùy, không phải anh từng nói chỉ là bạn thân thôi sao?"
Giang Tùy đá một cước: "Cút mẹ cậu đi, lúc đó anh cậu còn nhỏ không hiểu biết."
——
[Tôi muốn học vẽ thật giỏi.]
[Chờ tôi tạo được đột phá tôi sẽ dạy cậu.]
[Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn nói chuyện yêu đương.]
[Được, tôi hiểu rồi.]
Tag: Tình yêu đô thị, truyền cảm hứng cuộc sống, bài văn ngọt ngào.
Nhân vật chính: Trần Ngộ, Giang Tùy
——
Phòng vẽ tranh có một tổ hợp "thích ứng trong mọi hoàn cảnh"
Trần Ngộ: Giới tính nữ, đã trưởng thành, độc thân.
Giang Tùy: Giới tính nam, đã trưởng thành, độc thân +1.
Đối với những lời trêu ghẹo mập mờ xung quanh, Giang Tùy chỉ cười lạnh nói: "Không thích hợp, không có cảm giác, chỉ là bạn thân."
Sau khi thi tốt nghiệp, phòng vẽ tranh tổ chức tiệc chia tay.
Trước mặt đám bạn thân, Giang Tùy buồn bực uống hết một ly bia lạnh, hai mắt đỏ hoe nắm lấy tay Trần Ngộ, cúi đầu áp trán mình lên rồi cọ xát như một con chó lớn, giọng nói khàn khàn như cầu xin ——
"Làm bạn gái anh được không?"
Trần Ngộ đứng hình.
Lúc này, đám bạn xấu xa trêu chọc: "Anh Tùy, không phải anh từng nói chỉ là bạn thân thôi sao?"
Giang Tùy đá một cước: "Cút mẹ cậu đi, lúc đó anh cậu còn nhỏ không hiểu biết."
——
[Tôi muốn học vẽ thật giỏi.]
[Chờ tôi tạo được đột phá tôi sẽ dạy cậu.]
[Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn nói chuyện yêu đương.]
[Được, tôi hiểu rồi.]
Tag: Tình yêu đô thị, truyền cảm hứng cuộc sống, bài văn ngọt ngào.
Nhân vật chính: Trần Ngộ, Giang Tùy
3
Thể loại: Hiện đại, có ngược chút xíu, H văn, HE
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
3.2
Vu Nhiễm: “Thầy Chu, trong văn phòng không nên nghĩ những chuyện bậy bạ.”
Chu Nham: “Vậy thì làm luôn.”
Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.
Song khiết, hơi ngọt, hư cấu, tình yêu, thịt văn.
–
Để tôi kể bạn nghe sơ lược về chuyện xưa.
Về một người đàn ông áo mũ chỉnh tề, 28 tuổi. Anh có ngoại hình bảnh bao, vóc dáng cao ráo, bộ phận nào đó cũng rất to, hơn nữa còn tự do tài chính.
Thời gian rảnh anh sẽ đảm nhiệm chức vụ giáo viên bình thường ở trong trường, gặp được một cô gái rất thú vị, đồng thời cô gái ấy cũng thích anh.
Hai bên anh tình tôi nguyện, sau đó thuận theo tự nhiên mà đến với nhau, mở ra một ‘cuộc sống người lớn’ đầy ngượng ngùng xấu hổ.
Nam chính đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng đối với những kẻ thèm thuồng nữ chính thì cực kỳ không tốt, nhẹ thì gãy tay cụt chân, nặng thì được nhận một phần cơm tù.
Khi đeo kính, anh là một tài năng trẻ tuổi đầy triển vọng, tháo kính ra, anh cũng có thể là một tên ma vương điên cuồng bảo vệ vợ.
Anh ưu tú như thế, vậy thì nhìn trúng nữ chính ở điểm nào? Chính là vẻ đơn thuần và chân thật của cô (đương nhiên còn vì xinh đẹp, trắng trẻo, nước nhiều…à là nước mắt nhiều, có thể khóc liên tục).
Vậy thì nữ chính nhìn trúng anh ở điểm nào? Đúng, chính là vì ngửi được mùi hormone trên người anh.
Ai mà chẳng yêu sự quyến rũ độc đáo toát ra từ một người đàn ông ưu tú chứ. Đây là một cám dỗ rất lớn đối với một nữ chính dễ dàng ‘động tình’. Từ phản ứng sinh lý của cô là có thể nhận ra.
Khi ‘hương vị thịt thà’ qua đi, mối tình đầu của nam chính bỗng dưng tìm đến cửa, tặng cho nữ chính một bát giấm lâu năm.
Là bảo vệ tình yêu hay là đưa ra lựa chọn khó nhất giữa tình mới và tình cũ?
Nam nữ chính song xử.
Chu Nham: “Vậy thì làm luôn.”
Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.
Song khiết, hơi ngọt, hư cấu, tình yêu, thịt văn.
–
Để tôi kể bạn nghe sơ lược về chuyện xưa.
Về một người đàn ông áo mũ chỉnh tề, 28 tuổi. Anh có ngoại hình bảnh bao, vóc dáng cao ráo, bộ phận nào đó cũng rất to, hơn nữa còn tự do tài chính.
Thời gian rảnh anh sẽ đảm nhiệm chức vụ giáo viên bình thường ở trong trường, gặp được một cô gái rất thú vị, đồng thời cô gái ấy cũng thích anh.
Hai bên anh tình tôi nguyện, sau đó thuận theo tự nhiên mà đến với nhau, mở ra một ‘cuộc sống người lớn’ đầy ngượng ngùng xấu hổ.
Nam chính đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng đối với những kẻ thèm thuồng nữ chính thì cực kỳ không tốt, nhẹ thì gãy tay cụt chân, nặng thì được nhận một phần cơm tù.
Khi đeo kính, anh là một tài năng trẻ tuổi đầy triển vọng, tháo kính ra, anh cũng có thể là một tên ma vương điên cuồng bảo vệ vợ.
Anh ưu tú như thế, vậy thì nhìn trúng nữ chính ở điểm nào? Chính là vẻ đơn thuần và chân thật của cô (đương nhiên còn vì xinh đẹp, trắng trẻo, nước nhiều…à là nước mắt nhiều, có thể khóc liên tục).
Vậy thì nữ chính nhìn trúng anh ở điểm nào? Đúng, chính là vì ngửi được mùi hormone trên người anh.
Ai mà chẳng yêu sự quyến rũ độc đáo toát ra từ một người đàn ông ưu tú chứ. Đây là một cám dỗ rất lớn đối với một nữ chính dễ dàng ‘động tình’. Từ phản ứng sinh lý của cô là có thể nhận ra.
Khi ‘hương vị thịt thà’ qua đi, mối tình đầu của nam chính bỗng dưng tìm đến cửa, tặng cho nữ chính một bát giấm lâu năm.
Là bảo vệ tình yêu hay là đưa ra lựa chọn khó nhất giữa tình mới và tình cũ?
Nam nữ chính song xử.
3.7
Kiều nữ nhà giàu Giang Noãn bất ngờ phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tên là «Trọng sinh chi quân tẩu nghịch tập ký», hơn nữa còn là nữ phụ pháo hôi trong sách, nữ phụ này bởi vì thích nam chính mà bị nữ chính trọng sinh tính kế gả cho tên du côn trong thôn, không bao lâu sau liền bị tên du côn kia đánh đập đến chết đi sống lại.
Việc xuyên sách đã trở thành sự thật không thể thay đổi, Giang Noãn vì để tránh rơi vào kết cục của nữ phụ trong sách, chỉ có thể tránh né nữ chính trong sách, không muốn trêu chọc, tránh cho bị hào quang của nữ chính ảnh hưởng, ai có thể nghĩ tới cô vẫn trêu chọc phải, hazz... trêu chọc thì trêu chọc đi, dù sao cô cũng không sợ, huống chi cô còn có một chỗ dựa mạnh mẽ...
Hứa Yến chẳng qua là được ông cụ trong nhà nhắc nhở khi nào rảnh thì chăm sóc cô nhóc hàng xóm chưa từng gặp mặt vì cãi nhau với người nhà mà tức giận bỏ xuống nông thôn kia, Hứa Yến làm việc theo lẽ công bằng, lúc đi làm việc ở trong thôn liền thuận tiện ghé thăm cô một chút, nói với thôn trưởng một tiếng liền không muốn xen vào nữa, không nghĩ tới bị vả mặt bôm bốp, chỉ cần anh không làm gì thì liền chạy tới thôn thăm cô nhóc mà mình luôn nhung nhớ.
Vị đoàn trưởng vốn bị quân lính trong quân doanh gọi là "Diêm Vương Mặt Lạnh", lạnh lùng vô tình, chỉ biết giáo huấn bọn họ giống như cháu trai, không nghĩ tới một ngày nào đó, có người nhìn thấy anh đang thận trọng ôm cô gái đang nũng nịu vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Một gã đàn ông sắt thép dịu dàng kia, một màn đầy tình ý kia, khiến một đám binh lính nhìn mà than thở!
Giang Noãn: "Người đàn ông lạnh lùng cấm dục, không gần nữ sắc đâu? Rõ ràng là đại móng heo!".
Việc xuyên sách đã trở thành sự thật không thể thay đổi, Giang Noãn vì để tránh rơi vào kết cục của nữ phụ trong sách, chỉ có thể tránh né nữ chính trong sách, không muốn trêu chọc, tránh cho bị hào quang của nữ chính ảnh hưởng, ai có thể nghĩ tới cô vẫn trêu chọc phải, hazz... trêu chọc thì trêu chọc đi, dù sao cô cũng không sợ, huống chi cô còn có một chỗ dựa mạnh mẽ...
Hứa Yến chẳng qua là được ông cụ trong nhà nhắc nhở khi nào rảnh thì chăm sóc cô nhóc hàng xóm chưa từng gặp mặt vì cãi nhau với người nhà mà tức giận bỏ xuống nông thôn kia, Hứa Yến làm việc theo lẽ công bằng, lúc đi làm việc ở trong thôn liền thuận tiện ghé thăm cô một chút, nói với thôn trưởng một tiếng liền không muốn xen vào nữa, không nghĩ tới bị vả mặt bôm bốp, chỉ cần anh không làm gì thì liền chạy tới thôn thăm cô nhóc mà mình luôn nhung nhớ.
Vị đoàn trưởng vốn bị quân lính trong quân doanh gọi là "Diêm Vương Mặt Lạnh", lạnh lùng vô tình, chỉ biết giáo huấn bọn họ giống như cháu trai, không nghĩ tới một ngày nào đó, có người nhìn thấy anh đang thận trọng ôm cô gái đang nũng nịu vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Một gã đàn ông sắt thép dịu dàng kia, một màn đầy tình ý kia, khiến một đám binh lính nhìn mà than thở!
Giang Noãn: "Người đàn ông lạnh lùng cấm dục, không gần nữ sắc đâu? Rõ ràng là đại móng heo!".
4.1
Thích làm theo ý mình muốn quậy là quậy muốn nghịch là nghịch mê vợ thủ lĩnh tinh tặc công & Thiếu tướng lạnh nhạt rất hay thả thính công thụ
Trì Nghiêu và Cảnh Hi đều là những alpha đỉnh cấp được công nhận, chỉ có điều một người có danh tiếng rất tốt, còn người kia thì có danh tiếng cực kém, lại còn là kẻ thù của nhau.
Trì Nghiêu, thủ lĩnh của một băng tinh tặc mà ai ai nghe danh cũng sợ đến vỡ mật, tính cách bất cần, tin tức tố bá đạo, sức chiến đấu không thể đoán trước.
Cảnh Hi, thiếu tướng trẻ tuổi, chiến công hiển hách, giá trị vũ lực đứng số hai không ai sôt một Đế Quốc.
Một trận bão từ, họ bị ép phải thường xuyên hoán đổi thân thể.
Hai người: Không chỉnh chết cậu đây không làm người nữa.
Ngày đầu tiên đến quân bộ điểm danh, Trì Nghiêu đánh cho cấp trên trực tiếp của mình thừa sống thiếu chết.
Trì Nghiêu: "Tôi không quen việc người khác chỉ tay năm ngón vào quyết định của mình." [Mỉm cười]
Không ngờ lại được Thượng tướng xem trọng, phá cách chọn làm dự bị cho vị trí Thống soái.
Thượng tướng: "Cậu có khí phách như thế, quả nhiên tôi không nhìn lầm người." [An ủi]
Trì Nghiêu: "???".
Thiếu tướng đại nhân bước vào sào huyệt hiểm ác của tinh tặc, phất tay lớn tiếng: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta thực hiện quản lý theo kiểu quân sự."
Cảnh Hi: "Mục tiêu của chúng ta là gì?"
Tinh tặc: "Cố gắng cải tạo, làm người tốt!"
Sau này——
Tinh tặc: "Lão đại, thủ lĩnh của băng ABCDEF bên cạnh mang năng lượng đến cống nạp, khóc lóc cầu xin được nhập vào băng của chúng ta."
Cảnh Hi: "???"
Gần đây, các thành viên trong quân đoàn và băng tinh tặc rất mơ hồ, lão đại cứ ra lệnh tuần trước, tuần này lại phủ định, căn bệnh tự phủ nhận và rối loạn tâm lý càng ngày càng nghiêm trọng.
Có lần, quân đoàn và băng tinh tặc đối đầu mạnh mẽ.
Trì Nghiêu trong thân thể của thiếu tướng: "Chiếc chiến hạm kia hai mươi tỷ, không được bắn!"
Cảnh Hi trong thân thể của tinh tặc: "Mẫu giáp cơ kia là phiên bản giới hạn mùa thu, dám bắn thử xem?"
Cấp dưới hai bên: "Cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho, vậy còn đánh cái gì nữa? Hay là hai người cưới nhau luôn đi."
**
Hồi nhỏ, Cảnh Hi có một người anh mà cậu cực kỳ thích, đối phương dịu dàng, hay cười, là những gì tốt đẹp nhất của thế gian này.
Cậu nhìn bức ảnh cũ rồi lại nhìn Trì Nghiêu: "Trả lại cục cưng đáng yêu cho em đi."
Trì Nghiêu: "..."
#Em nhìn kỹ thêm chút nữa đi, anh vẫn là cục cưng đáng yêu của em mà!#
Giai đoạn đầu hoán đổi thân thể liên tục, về sau sẽ trở lại cơ thể của mình, không phản công.
1v1, theo thường lệ là hỗ sủng (cãi nhau).
Công khống cực đoan đừng nhảy.
Tag nội dung: Cường cường, Liên bang vũ trụ, Ngọt văn, Sảng văn.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trì Nghiêu (công), Cảnh Hi (thụ) ┃ Nhân vật phụ: Xin hãy lưu trữ trước 《Vị hôn phu là hoàng tử địch quốc, tôi phải làm sao bây giờ?》 ┃ Khác: AA, vả mặt, oan gia vui vẻ.
Một câu tóm tắt: Bắt đầu mối tình AA với kẻ thù không đội trời chung.
Tư tưởng: Tình yêu đẹp nhất chính là cùng nhau hoàn thiện và chứng kiến sự trưởng thành của đối phương.
Nhất định phải đọc:
1. Truyện chủ công, nhưng góc nhìn của thụ gần ngang với công.
2. Trì Nghiêu là công, Cảnh Hi là thụ, hai người đều là Alpha.
3. Thụ lạnh nhạt nhưng không hề lạnh nhạt với công, truyện hỗ sủng thuần, tình cảm ngang bằng, hai người đều là mối tình đầu của nhau.
4. Truyện được edit hoàn toàn dựa trên bản raw, khác hẳn với bản QT được đăng trên Wikidich.
Trì Nghiêu và Cảnh Hi đều là những alpha đỉnh cấp được công nhận, chỉ có điều một người có danh tiếng rất tốt, còn người kia thì có danh tiếng cực kém, lại còn là kẻ thù của nhau.
Trì Nghiêu, thủ lĩnh của một băng tinh tặc mà ai ai nghe danh cũng sợ đến vỡ mật, tính cách bất cần, tin tức tố bá đạo, sức chiến đấu không thể đoán trước.
Cảnh Hi, thiếu tướng trẻ tuổi, chiến công hiển hách, giá trị vũ lực đứng số hai không ai sôt một Đế Quốc.
Một trận bão từ, họ bị ép phải thường xuyên hoán đổi thân thể.
Hai người: Không chỉnh chết cậu đây không làm người nữa.
Ngày đầu tiên đến quân bộ điểm danh, Trì Nghiêu đánh cho cấp trên trực tiếp của mình thừa sống thiếu chết.
Trì Nghiêu: "Tôi không quen việc người khác chỉ tay năm ngón vào quyết định của mình." [Mỉm cười]
Không ngờ lại được Thượng tướng xem trọng, phá cách chọn làm dự bị cho vị trí Thống soái.
Thượng tướng: "Cậu có khí phách như thế, quả nhiên tôi không nhìn lầm người." [An ủi]
Trì Nghiêu: "???".
Thiếu tướng đại nhân bước vào sào huyệt hiểm ác của tinh tặc, phất tay lớn tiếng: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta thực hiện quản lý theo kiểu quân sự."
Cảnh Hi: "Mục tiêu của chúng ta là gì?"
Tinh tặc: "Cố gắng cải tạo, làm người tốt!"
Sau này——
Tinh tặc: "Lão đại, thủ lĩnh của băng ABCDEF bên cạnh mang năng lượng đến cống nạp, khóc lóc cầu xin được nhập vào băng của chúng ta."
Cảnh Hi: "???"
Gần đây, các thành viên trong quân đoàn và băng tinh tặc rất mơ hồ, lão đại cứ ra lệnh tuần trước, tuần này lại phủ định, căn bệnh tự phủ nhận và rối loạn tâm lý càng ngày càng nghiêm trọng.
Có lần, quân đoàn và băng tinh tặc đối đầu mạnh mẽ.
Trì Nghiêu trong thân thể của thiếu tướng: "Chiếc chiến hạm kia hai mươi tỷ, không được bắn!"
Cảnh Hi trong thân thể của tinh tặc: "Mẫu giáp cơ kia là phiên bản giới hạn mùa thu, dám bắn thử xem?"
Cấp dưới hai bên: "Cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho, vậy còn đánh cái gì nữa? Hay là hai người cưới nhau luôn đi."
**
Hồi nhỏ, Cảnh Hi có một người anh mà cậu cực kỳ thích, đối phương dịu dàng, hay cười, là những gì tốt đẹp nhất của thế gian này.
Cậu nhìn bức ảnh cũ rồi lại nhìn Trì Nghiêu: "Trả lại cục cưng đáng yêu cho em đi."
Trì Nghiêu: "..."
#Em nhìn kỹ thêm chút nữa đi, anh vẫn là cục cưng đáng yêu của em mà!#
Giai đoạn đầu hoán đổi thân thể liên tục, về sau sẽ trở lại cơ thể của mình, không phản công.
1v1, theo thường lệ là hỗ sủng (cãi nhau).
Công khống cực đoan đừng nhảy.
Tag nội dung: Cường cường, Liên bang vũ trụ, Ngọt văn, Sảng văn.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trì Nghiêu (công), Cảnh Hi (thụ) ┃ Nhân vật phụ: Xin hãy lưu trữ trước 《Vị hôn phu là hoàng tử địch quốc, tôi phải làm sao bây giờ?》 ┃ Khác: AA, vả mặt, oan gia vui vẻ.
Một câu tóm tắt: Bắt đầu mối tình AA với kẻ thù không đội trời chung.
Tư tưởng: Tình yêu đẹp nhất chính là cùng nhau hoàn thiện và chứng kiến sự trưởng thành của đối phương.
Nhất định phải đọc:
1. Truyện chủ công, nhưng góc nhìn của thụ gần ngang với công.
2. Trì Nghiêu là công, Cảnh Hi là thụ, hai người đều là Alpha.
3. Thụ lạnh nhạt nhưng không hề lạnh nhạt với công, truyện hỗ sủng thuần, tình cảm ngang bằng, hai người đều là mối tình đầu của nhau.
4. Truyện được edit hoàn toàn dựa trên bản raw, khác hẳn với bản QT được đăng trên Wikidich.
4.1
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Khế ước tình nhân, Thị giác nữ chủ, Phương Tây
Văn Án
Cảnh Ngọc vì kiếm sống mà chăm chỉ làm thêm, vô tình lọt vào mắt của Klaus khi anh đi ngang qua.
Vị quý ông tóc vàng mắt xanh ấy không thể quên được khoảnh khắc thoáng qua ấy, lễ độ đưa ra một lời đề nghị với Cảnh Ngọc, một sinh viên vừa học vừa làm:
Anh sẽ giúp cô giải quyết khó khăn hiện tại, cung cấp nơi ở ổn định, chi trả mức lương hậu hĩnh.
Yêu cầu duy nhất là cô cần hợp tác với anh trong quá trình điều trị tâm lý.
Nghe anh liệt kê xong tất cả các điều kiện, Cảnh Ngọc không chút biểu cảm, tu ừng ực một hơi cạn sạch cốc nước.
Klaus nhẹ nhàng hỏi, "Xin lỗi, tôi có mạo phạm đến cô không?"
"Không phải," Cảnh Ngọc đáp, "Đến mơ tôi cũng không dám mơ lớn thế này."
*
Bốn năm sau, khi thời hạn hợp đồng sắp hết.
Klaus ẩn ý gợi ý, liệu có nên cân nhắc đến chuyện kết hôn không.
Cảnh Ngọc kinh hãi thốt lên, "Xin anh đừng dùng tình cảm làm vấy bẩn mối quan hệ tiền bạc trong sáng của chúng ta!!!"
- --
【Tác giả cẩn thận liệt kê để tránh gây hiểu lầm, mong mọi người đọc kỹ. Nếu không thích, hãy rời đi kịp thời, đừng tự biến mình thành "thí nghiệm" QAQ】:
1. Nam chính mang dòng máu lai Đức - Trung (bà ngoại là người Trung Quốc), cả hai không có người yêu cũ, chênh nhau 8 tuổi.
2. Nữ chính có miệng lưỡi sắc bén, coi trọng lợi ích, thích kiếm tiền, 【không phải tiểu thuyết nữ cường】.
3. Nam chính mắc một số vấn đề tâm lý, nhưng không vi phạm pháp luật. Việc thuê nữ chính là để hỗ trợ điều trị tâm lý, mối quan hệ mang tính giúp đỡ lẫn nhau.
Giải thích thêm: Nam chính mắc hội chứng "Hiệp sĩ trắng" (White Knight Syndrome), có xu hướng mạnh mẽ trong việc bảo vệ, giúp đỡ và kiểm soát đối phương. Tuy nhiên, được xây dựng cân bằng, không gây tổn hại cho nữ chính.
4. Giai đoạn đầu, nữ chính đặt lợi ích lên trên tình cảm; về sau, có thể lợi ích sẽ ngang bằng tình cảm. Nếu không thích chi tiết này, xin cân nhắc trước khi đọc.
5. Giá trị quan của nhân vật không phải giá trị quan của tác giả. Tác giả khuyến khích mọi người chăm chỉ học tập, làm việc. Chỉ có kiến thức học được, kinh nghiệm làm việc và tiền bạc là không bao giờ phản bội bạn.
6. Vui lòng không nhắc đến bất kỳ ngôi sao hoặc nhân vật có thật nào ngoài đời, tuyệt đối không liên quan đến thực tế.
Tags nội dung: Tình yêu định mệnh | Trời sinh một cặp | Nhẹ nhàng
Tình yêu không biên giới, vượt qua sự khác biệt văn hóa.
Tóm tắt trong một câu: Kiếm tiền!
Văn Án
Cảnh Ngọc vì kiếm sống mà chăm chỉ làm thêm, vô tình lọt vào mắt của Klaus khi anh đi ngang qua.
Vị quý ông tóc vàng mắt xanh ấy không thể quên được khoảnh khắc thoáng qua ấy, lễ độ đưa ra một lời đề nghị với Cảnh Ngọc, một sinh viên vừa học vừa làm:
Anh sẽ giúp cô giải quyết khó khăn hiện tại, cung cấp nơi ở ổn định, chi trả mức lương hậu hĩnh.
Yêu cầu duy nhất là cô cần hợp tác với anh trong quá trình điều trị tâm lý.
Nghe anh liệt kê xong tất cả các điều kiện, Cảnh Ngọc không chút biểu cảm, tu ừng ực một hơi cạn sạch cốc nước.
Klaus nhẹ nhàng hỏi, "Xin lỗi, tôi có mạo phạm đến cô không?"
"Không phải," Cảnh Ngọc đáp, "Đến mơ tôi cũng không dám mơ lớn thế này."
*
Bốn năm sau, khi thời hạn hợp đồng sắp hết.
Klaus ẩn ý gợi ý, liệu có nên cân nhắc đến chuyện kết hôn không.
Cảnh Ngọc kinh hãi thốt lên, "Xin anh đừng dùng tình cảm làm vấy bẩn mối quan hệ tiền bạc trong sáng của chúng ta!!!"
- --
【Tác giả cẩn thận liệt kê để tránh gây hiểu lầm, mong mọi người đọc kỹ. Nếu không thích, hãy rời đi kịp thời, đừng tự biến mình thành "thí nghiệm" QAQ】:
1. Nam chính mang dòng máu lai Đức - Trung (bà ngoại là người Trung Quốc), cả hai không có người yêu cũ, chênh nhau 8 tuổi.
2. Nữ chính có miệng lưỡi sắc bén, coi trọng lợi ích, thích kiếm tiền, 【không phải tiểu thuyết nữ cường】.
3. Nam chính mắc một số vấn đề tâm lý, nhưng không vi phạm pháp luật. Việc thuê nữ chính là để hỗ trợ điều trị tâm lý, mối quan hệ mang tính giúp đỡ lẫn nhau.
Giải thích thêm: Nam chính mắc hội chứng "Hiệp sĩ trắng" (White Knight Syndrome), có xu hướng mạnh mẽ trong việc bảo vệ, giúp đỡ và kiểm soát đối phương. Tuy nhiên, được xây dựng cân bằng, không gây tổn hại cho nữ chính.
4. Giai đoạn đầu, nữ chính đặt lợi ích lên trên tình cảm; về sau, có thể lợi ích sẽ ngang bằng tình cảm. Nếu không thích chi tiết này, xin cân nhắc trước khi đọc.
5. Giá trị quan của nhân vật không phải giá trị quan của tác giả. Tác giả khuyến khích mọi người chăm chỉ học tập, làm việc. Chỉ có kiến thức học được, kinh nghiệm làm việc và tiền bạc là không bao giờ phản bội bạn.
6. Vui lòng không nhắc đến bất kỳ ngôi sao hoặc nhân vật có thật nào ngoài đời, tuyệt đối không liên quan đến thực tế.
Tags nội dung: Tình yêu định mệnh | Trời sinh một cặp | Nhẹ nhàng
Tình yêu không biên giới, vượt qua sự khác biệt văn hóa.
Tóm tắt trong một câu: Kiếm tiền!
4.1
Cảnh Dực đang say ngủ, bỗng trong mơ thấy một con vịt quay vàng ươm, thơm ngậy. Cơn đói kéo đến, hắn từ từ tỉnh giấc, mơ màng mở mắt, giường bên cạnh chỉ còn trống trơn, trơ trọi mỗi mình hắn.
Hôm qua dường như hắn đã thành thân...
Phải không?
Cảnh Dực còn chưa kịp ngẫm lại, bên giường đã vang lên giọng nói già nua nhưng rõ ràng, "Gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh!"
Là tiếng của Tề thúc, đại quản gia thứ hai của Cảnh phủ, người đã nhìn hắn lớn lên từ nhỏ. Lão gia tử từng nói, chờ khi hắn thành thân, sẽ để Tề thúc sang giúp lo liệu mọi việc.
Cũng may là hắn biết tân nương là ai.
Tân nương là tam tiểu thư nhà Lãnh đại tướng quân đối diện, đang giữ chức nữ bộ đầu dưới trướng An Vương ở Hình Bộ, cũng chính là ánh trăng trong lòng hắn bấy lâu.
Dù sao cũng là chuyện tốt, bao năm mong nhớ cuối cùng cũng cưới được người trong lòng, đáng giá để ăn một bữa no nê.
Cảnh Dực nhắm mắt lại, thoải mái lăn lộn trong chăn, cuộn mình trong tấm chăn gấm đỏ thẫm, rồi uể oải nói, "Tề thúc, ta đói bụng..."
Tề thúc mặt đầy u sầu, nhét bộ y phục mới đỏ rực vào chăn của Cảnh Dực, "Gia, cả nhà đều đói rồi... Phu nhân sáng sớm đã ra nghiêm lệnh, đợi ngài tỉnh phải chép xong một lượt 《Liệt Nữ Truyện》, trong phủ mới được nhóm bếp nấu cơm. Ai dám lén ăn một miếng dưa leo cũng bị đuổi ra ngoài, ngài không chịu nổi mà chép sách, e là cả phủ sẽ chết đói mất thôi!"
Hôm qua dường như hắn đã thành thân...
Phải không?
Cảnh Dực còn chưa kịp ngẫm lại, bên giường đã vang lên giọng nói già nua nhưng rõ ràng, "Gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh!"
Là tiếng của Tề thúc, đại quản gia thứ hai của Cảnh phủ, người đã nhìn hắn lớn lên từ nhỏ. Lão gia tử từng nói, chờ khi hắn thành thân, sẽ để Tề thúc sang giúp lo liệu mọi việc.
Cũng may là hắn biết tân nương là ai.
Tân nương là tam tiểu thư nhà Lãnh đại tướng quân đối diện, đang giữ chức nữ bộ đầu dưới trướng An Vương ở Hình Bộ, cũng chính là ánh trăng trong lòng hắn bấy lâu.
Dù sao cũng là chuyện tốt, bao năm mong nhớ cuối cùng cũng cưới được người trong lòng, đáng giá để ăn một bữa no nê.
Cảnh Dực nhắm mắt lại, thoải mái lăn lộn trong chăn, cuộn mình trong tấm chăn gấm đỏ thẫm, rồi uể oải nói, "Tề thúc, ta đói bụng..."
Tề thúc mặt đầy u sầu, nhét bộ y phục mới đỏ rực vào chăn của Cảnh Dực, "Gia, cả nhà đều đói rồi... Phu nhân sáng sớm đã ra nghiêm lệnh, đợi ngài tỉnh phải chép xong một lượt 《Liệt Nữ Truyện》, trong phủ mới được nhóm bếp nấu cơm. Ai dám lén ăn một miếng dưa leo cũng bị đuổi ra ngoài, ngài không chịu nổi mà chép sách, e là cả phủ sẽ chết đói mất thôi!"
2.9
Điền Điềm mới thuê phòng ở của một dì vừa thân thiết lại tốt bụng.
Dì chủ nói, chỉ cần Điền Điềm có thể đưa con trai là trạch nam của bà ra khỏi nhà, bà liền giảm giá tiền thuê cho cô.
Trộm nhìn người đàn ông thanh tú trắng nõn đang bất động thanh sắc mà đỏ mặt, Điền Điềm nói được nha.
Chú ý (Của tác giả):
1vs1, nữ trêu chọc nam, ngọt thịt văn.
Cp: Chủ cửa hàng online (Taobao) x Họa sĩ vẽ truyện tranh thiếu nữ.
Dì chủ nói, chỉ cần Điền Điềm có thể đưa con trai là trạch nam của bà ra khỏi nhà, bà liền giảm giá tiền thuê cho cô.
Trộm nhìn người đàn ông thanh tú trắng nõn đang bất động thanh sắc mà đỏ mặt, Điền Điềm nói được nha.
Chú ý (Của tác giả):
1vs1, nữ trêu chọc nam, ngọt thịt văn.
Cp: Chủ cửa hàng online (Taobao) x Họa sĩ vẽ truyện tranh thiếu nữ.
1.8
Câu chuyện xưa của bà chị già ế lâu năm ngấm ngầm trêu ghẹo em trai hàng xóm cũng là thanh mai trúc mã kém mình 8 tuổi, nhưng cuối cùng lại bị chó con quay ngược lại ăn sạch sẽ.