Sủng
990 Truyện
Sắp xếp theo
3.3
"Chúng ta vốn vô duyên, là do anh giả bộ"
——
Phòng vẽ tranh có một tổ hợp "thích ứng trong mọi hoàn cảnh"
Trần Ngộ: Giới tính nữ, đã trưởng thành, độc thân.
Giang Tùy: Giới tính nam, đã trưởng thành, độc thân +1.
Đối với những lời trêu ghẹo mập mờ xung quanh, Giang Tùy chỉ cười lạnh nói: "Không thích hợp, không có cảm giác, chỉ là bạn thân."
Sau khi thi tốt nghiệp, phòng vẽ tranh tổ chức tiệc chia tay.
Trước mặt đám bạn thân, Giang Tùy buồn bực uống hết một ly bia lạnh, hai mắt đỏ hoe nắm lấy tay Trần Ngộ, cúi đầu áp trán mình lên rồi cọ xát như một con chó lớn, giọng nói khàn khàn như cầu xin ——
"Làm bạn gái anh được không?"
Trần Ngộ đứng hình.
Lúc này, đám bạn xấu xa trêu chọc: "Anh Tùy, không phải anh từng nói chỉ là bạn thân thôi sao?"
Giang Tùy đá một cước: "Cút mẹ cậu đi, lúc đó anh cậu còn nhỏ không hiểu biết."
——
[Tôi muốn học vẽ thật giỏi.]
[Chờ tôi tạo được đột phá tôi sẽ dạy cậu.]
[Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn nói chuyện yêu đương.]
[Được, tôi hiểu rồi.]
Tag: Tình yêu đô thị, truyền cảm hứng cuộc sống, bài văn ngọt ngào.
Nhân vật chính: Trần Ngộ, Giang Tùy
——
Phòng vẽ tranh có một tổ hợp "thích ứng trong mọi hoàn cảnh"
Trần Ngộ: Giới tính nữ, đã trưởng thành, độc thân.
Giang Tùy: Giới tính nam, đã trưởng thành, độc thân +1.
Đối với những lời trêu ghẹo mập mờ xung quanh, Giang Tùy chỉ cười lạnh nói: "Không thích hợp, không có cảm giác, chỉ là bạn thân."
Sau khi thi tốt nghiệp, phòng vẽ tranh tổ chức tiệc chia tay.
Trước mặt đám bạn thân, Giang Tùy buồn bực uống hết một ly bia lạnh, hai mắt đỏ hoe nắm lấy tay Trần Ngộ, cúi đầu áp trán mình lên rồi cọ xát như một con chó lớn, giọng nói khàn khàn như cầu xin ——
"Làm bạn gái anh được không?"
Trần Ngộ đứng hình.
Lúc này, đám bạn xấu xa trêu chọc: "Anh Tùy, không phải anh từng nói chỉ là bạn thân thôi sao?"
Giang Tùy đá một cước: "Cút mẹ cậu đi, lúc đó anh cậu còn nhỏ không hiểu biết."
——
[Tôi muốn học vẽ thật giỏi.]
[Chờ tôi tạo được đột phá tôi sẽ dạy cậu.]
[Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn nói chuyện yêu đương.]
[Được, tôi hiểu rồi.]
Tag: Tình yêu đô thị, truyền cảm hứng cuộc sống, bài văn ngọt ngào.
Nhân vật chính: Trần Ngộ, Giang Tùy
4
Zhihu Dịch: Về Quê Ẩn Cư (觀蕓)
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Chữa Lành, Cưới Trước Yêu Sau, Điền Văn, Ngọt
Editor: Thị Con Ma
Giới thiệu
Năm ta đến tuổi cập kê, nhà bị tịch biên, lão nô bộc phó thác ta cho tôn tử ở quê của hắn. Nam nhân ấy một thân sức mạnh, ngày ngày chẳng săn bắn thì cày ruộng, còn hung dữ nói ta yếu đuối. Ban ngày ta mắng hắn: "Đồ nhà quê, ta thà chết đói chứ không ăn một miếng canh rau của ngươi!" Rồi đêm đến bụng lại đói meo, trộm khóc trong chăn.
Ngày hôm sau, hắn cõng ta đi mười dặm đường núi đến trấn mua bánh hạt dẻ: "Túi bánh nhỏ này đã tiêu hết tiền để dành lấy thê tử của ta rồi, ngươi ăn rồi thì không được khóc nữa!"
Ta hung hăng cắn một miếng bánh hạt dẻ, bất mãn: "Có tí bánh hạt dẻ thôi mà, sau này trả lại cho ngươi là được!"
"Trả, ngươi lấy gì mà trả?"
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Chữa Lành, Cưới Trước Yêu Sau, Điền Văn, Ngọt
Editor: Thị Con Ma
Giới thiệu
Năm ta đến tuổi cập kê, nhà bị tịch biên, lão nô bộc phó thác ta cho tôn tử ở quê của hắn. Nam nhân ấy một thân sức mạnh, ngày ngày chẳng săn bắn thì cày ruộng, còn hung dữ nói ta yếu đuối. Ban ngày ta mắng hắn: "Đồ nhà quê, ta thà chết đói chứ không ăn một miếng canh rau của ngươi!" Rồi đêm đến bụng lại đói meo, trộm khóc trong chăn.
Ngày hôm sau, hắn cõng ta đi mười dặm đường núi đến trấn mua bánh hạt dẻ: "Túi bánh nhỏ này đã tiêu hết tiền để dành lấy thê tử của ta rồi, ngươi ăn rồi thì không được khóc nữa!"
Ta hung hăng cắn một miếng bánh hạt dẻ, bất mãn: "Có tí bánh hạt dẻ thôi mà, sau này trả lại cho ngươi là được!"
"Trả, ngươi lấy gì mà trả?"
9.2
Tên gốc: Giá cá ảnh vệ nhĩ khai khai khiếu
Tạm dịch: Vị ảnh vệ này, ngươi mở mang đầu óc chút đi
Tác giả: 77 gia miêu – 77 家的喵
Editor + Beta-er: ToruD
Thể loại: Hoàng đế công x Ảnh vệ thụ, cường cường, sinh tử văn, ngọt, cung đình.
Giới thiệu truyện:
Năm sáu tuổi Trác Ảnh nhập cung, năm mười hai tuổi dựa vào võ nghệ cao cường được điều phái tới bên cạnh tiểu thái tử, chính thức trở thành ảnh vệ, phụ trách theo sát bảo vệ an toàn tính mạng của thái tử.
Hình Thần Mục chưa tròn tám tuổi nhưng vẻ ngây thơ chất phát trên mặt sớm đã không còn, hắn nhìn thấy một thiếu niên quỳ trên mặt đất, gằn từng tiếng hỏi thật: “Ta có thể tin tưởng ngươi không?”
“Ta nguyện thề sống chết trung thành với Điện hạ.”
Lời thề ấy, Trác Ảnh vẫn ghi tạc trong lòng, không thể quên cũng không dám quên.
Y một tấc cũng không rời, bảo vệ sự an toàn cho Hình Thần Mục, nhìn hắn từ một hài tử lớn dần thành một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, nhìn hắn ngồi vững vàng trên đế vị, bày mưu tính kế. Y cho rằng, cả đời này y sẽ đứng mãi ở vị trí này, yên lặng bảo vệ Thánh thượng của y.
Nhưng vào đêm mưa hôm đó, mọi thứ đều thay đổi.
Cái ôm quen thuộc của nam nhân mang theo nhiệt độ nóng bỏng, khiến y suýt nữa bị phỏng.
Vị Thánh thượng đương thời xưa nay phong thái khoáng đạt, cần chính yêu dân, cúi đầu xuống bên tai y, dùng giọng điệu cứng rắn chẳng khác gì năm xưa hỏi: “A Ảnh, trở thành hoàng hậu của trẫm có được không?”
Góc nhìn của công và thụ, hoàng đế công x ảnh vệ thụ, cường cường, có sinh tử văn, vui lòng chú ý.
Tạm dịch: Vị ảnh vệ này, ngươi mở mang đầu óc chút đi
Tác giả: 77 gia miêu – 77 家的喵
Editor + Beta-er: ToruD
Thể loại: Hoàng đế công x Ảnh vệ thụ, cường cường, sinh tử văn, ngọt, cung đình.
Giới thiệu truyện:
Năm sáu tuổi Trác Ảnh nhập cung, năm mười hai tuổi dựa vào võ nghệ cao cường được điều phái tới bên cạnh tiểu thái tử, chính thức trở thành ảnh vệ, phụ trách theo sát bảo vệ an toàn tính mạng của thái tử.
Hình Thần Mục chưa tròn tám tuổi nhưng vẻ ngây thơ chất phát trên mặt sớm đã không còn, hắn nhìn thấy một thiếu niên quỳ trên mặt đất, gằn từng tiếng hỏi thật: “Ta có thể tin tưởng ngươi không?”
“Ta nguyện thề sống chết trung thành với Điện hạ.”
Lời thề ấy, Trác Ảnh vẫn ghi tạc trong lòng, không thể quên cũng không dám quên.
Y một tấc cũng không rời, bảo vệ sự an toàn cho Hình Thần Mục, nhìn hắn từ một hài tử lớn dần thành một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, nhìn hắn ngồi vững vàng trên đế vị, bày mưu tính kế. Y cho rằng, cả đời này y sẽ đứng mãi ở vị trí này, yên lặng bảo vệ Thánh thượng của y.
Nhưng vào đêm mưa hôm đó, mọi thứ đều thay đổi.
Cái ôm quen thuộc của nam nhân mang theo nhiệt độ nóng bỏng, khiến y suýt nữa bị phỏng.
Vị Thánh thượng đương thời xưa nay phong thái khoáng đạt, cần chính yêu dân, cúi đầu xuống bên tai y, dùng giọng điệu cứng rắn chẳng khác gì năm xưa hỏi: “A Ảnh, trở thành hoàng hậu của trẫm có được không?”
Góc nhìn của công và thụ, hoàng đế công x ảnh vệ thụ, cường cường, có sinh tử văn, vui lòng chú ý.
3
Thể loại: Hiện đại, có ngược chút xíu, H văn, HE
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
3.5
Tác giả: Sương Nhạc
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Sủng, Trả Thù, Ngọt, Sảng Văn
Team dịch: Lộn Xộn page
Giới thiệu:
“Thái tử ca ca, huynh đi xem tỷ tỷ trước đi, muội không sao mà.”
Ta ngồi dưới đất, bộ y phục ướt sũng, cẩn thận xoa bóp cổ chân của mình. Ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ, ánh lệ long lanh, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi đỏ khẽ chu lên, trông thật đáng thương.
Thái tử Tô Triệt mặt lạnh bế ta lên, giọng trách mắng nhưng lại ẩn chứa vài phần dịu dàng:
“Muội luôn nghĩ cho nàng ta, nhưng nếu nàng ta hiểu được lòng muội, đã chẳng hại muội thành ra thế này!”
Nói rồi, chàng ôm ta rời đi, chẳng buồn liếc nhìn An Ngữ Như yếu đuối vô tội đang ngồi đó.
Nói ta trong lòng không vui ư? Thì đó là giả đấy!
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Sủng, Trả Thù, Ngọt, Sảng Văn
Team dịch: Lộn Xộn page
Giới thiệu:
“Thái tử ca ca, huynh đi xem tỷ tỷ trước đi, muội không sao mà.”
Ta ngồi dưới đất, bộ y phục ướt sũng, cẩn thận xoa bóp cổ chân của mình. Ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ, ánh lệ long lanh, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi đỏ khẽ chu lên, trông thật đáng thương.
Thái tử Tô Triệt mặt lạnh bế ta lên, giọng trách mắng nhưng lại ẩn chứa vài phần dịu dàng:
“Muội luôn nghĩ cho nàng ta, nhưng nếu nàng ta hiểu được lòng muội, đã chẳng hại muội thành ra thế này!”
Nói rồi, chàng ôm ta rời đi, chẳng buồn liếc nhìn An Ngữ Như yếu đuối vô tội đang ngồi đó.
Nói ta trong lòng không vui ư? Thì đó là giả đấy!
4.2
Ta từng bị người khác đánh cắp tiên tủy từ mười vạn năm trước.
Trong những năm tháng nghèo khó lụn bại chốn nhân gian, ta chẳng hề hay biết, có kẻ ôm tiên tủy của ta mà sống thịnh vượng nơi Thiên giới.
Mãi cho đến khi ta gặp Thần nữ Minh Hoa, một người tài sắc kinh diễm, lúc đó tiên tủy mới nhận chủ, tự động trở về cơ thể ta.
Minh Hoa lại khăng khăng cho rằng ta là kẻ phàm trần thấp hèn, trộm đi tiên tủy của nàng.
Nàng dựa vào Thần quân chống lưng, phế đi đôi chân ta, rồi ném ta vào Quỷ Vực để làm mồi cho ác quỷ.
Ngày ta khôi phục ký ức, ta trở lại Thiên giới, đem Minh Hoa đang tuyệt vọng và kinh hoàng giẫm dưới chân, cười mà hỏi:
"Chạy đi đâu? Đã dùng đồ của bản Điện hạ suốt bao nhiêu năm, cớ sao không nói một lời cảm tạ?"
...
Trong những năm tháng nghèo khó lụn bại chốn nhân gian, ta chẳng hề hay biết, có kẻ ôm tiên tủy của ta mà sống thịnh vượng nơi Thiên giới.
Mãi cho đến khi ta gặp Thần nữ Minh Hoa, một người tài sắc kinh diễm, lúc đó tiên tủy mới nhận chủ, tự động trở về cơ thể ta.
Minh Hoa lại khăng khăng cho rằng ta là kẻ phàm trần thấp hèn, trộm đi tiên tủy của nàng.
Nàng dựa vào Thần quân chống lưng, phế đi đôi chân ta, rồi ném ta vào Quỷ Vực để làm mồi cho ác quỷ.
Ngày ta khôi phục ký ức, ta trở lại Thiên giới, đem Minh Hoa đang tuyệt vọng và kinh hoàng giẫm dưới chân, cười mà hỏi:
"Chạy đi đâu? Đã dùng đồ của bản Điện hạ suốt bao nhiêu năm, cớ sao không nói một lời cảm tạ?"
...
9.3
Tác giả: Ngư Tây Cầu Cầu
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngọt sủng, Niên hạ, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử 🥇
Giới thiệu
Dung Đường từng đọc một quyển sách. Nhân vật phản diện trong sách Túc Hoài Cảnh là thiên chi kiêu tử, vừa đẹp vừa mạnh lại vừa thảm, thăng cấp thành thiết lập nhân vật phản diện có trí tuệ cao, đáng tiếc nhân vật sụp đổ, chết không được tử tế.
Sau khi xuyên qua, Dung Đường trở thành một thanh niên bia đỡ đạn bệnh tật chết sớm cùng tên trong tiểu thuyết, còn bị ràng buộc cứu vớt nam chính, tổng cộng sống lại ba lần.
Lần đầu tiên, y hết lòng đi theo bên cạnh nam chính, giúp gã tránh thoát các loại ám toán của pháo hôi và nhân vật phản diện, kết quả bị người ta hạ độc hại chết, nhiệm vụ thất bại.
Lần thứ hai, y đi song song cả hai đường, vừa phụ tá nam chính vừa tiếp xúc với nhân vật phản diện, kết quả bị nam chính dùng một kiếm đâm chết, nhiệm vụ thất bại.
Lần thứ ba sống lại, Dung Đường nghĩ, đi con mẹ nó đi chứ nam với chả chính, ông đây không cứu.
Vì thế đêm đại phản diện Túc Hoài Cảnh bị người ta hạ thuốc trói lại, Dung Đường chống đỡ cơ thể sắp ho ra phổi, xông vào phòng thanh lâu, giải tỏa tác dụng của thuốc cho hắn, hỏi, "Ngươi có muốn gả cho ta hay không?"
Túc Hoài Cảnh: "?"
-
Dung Đường bệnh nặng không thể cứu chữa, bồi Túc Hoài Cảnh một đường, cứ cách năm ba lần lại lẩm bẩm bên tai hắn: "Ngươi yên tâm, chờ ta chết, toàn bộ tài sản thừa kế của ta sẽ là của ngươi."
Thẳng đến khi đại cục đã định, đêm trước khi Túc Hoài Cảnh đăng cơ, nhiệm vụ tuyên bố hoàn thành đầy kỳ tích.
Dung Đường vui mừng, vì bảo toàn thanh danh đế vương, không hề có gánh nặng tâm lý mà bỏ chạy.
Kết quả còn chưa ra khỏi kinh thành, cận vệ của thiên tử đều tới áp chế y, chim ưng xoay quanh không trung, chó sói chảy nước miếng, hàng trăm quan viên quỳ hai bên, con lừa nhỏ mua nửa đường dưới thân Dung Đường sợ tới mức hắt hơi. Thiên tử mặc áo choàng vàng sáng sủa, bước ra từ sau đám đông nhìn y dịu dàng hỏi: "Phu quân, ngươi muốn vứt bỏ vợ con, bội tình bạc nghĩa đấy ư?"
Dung Đường: "?"
Ngươi có thể sinh sao?
A không phải! Ngươi ở trên mà nhận vai thê tử có hợp lý không!?
Đế vương đi tới trước mặt y, ngửa đầu giơ tay lên, cười nói: "Theo ta trở về, thiên hạ này chia ngươi một nửa. ”
-
Tiểu kịch trường:
Vào một ngày nào đó của một tháng nào đó trong một năm nào đó, Dung Đường ăn xong bữa tối nằm trong sân hóng mát, theo thường lệ lên kế hoạch tương lai với Túc Hoài Cảnh.
" Có lẽ ta chỉ sống được hai năm nữa thôi, đến lúc đó ngươi nhớ thu hồi lại thôn Lũng Tây——"
Túc Hoài Cảnh mặt vô cảm rót một chén thuốc đắng vào miệng y.
Lại vào một ngày nào đó của một tháng nào đó trong một năm nào đó, Dung Đường vừa đọc xong một quyển thoại bản nằm trước chậu than sưởi ấm, nghiêm túc cáo biệt Túc Hoài Cảnh.
"Có lẽ ta không thể sống quá hai tháng nữa, nếu ngươi cảm thấy căn nhà ở thành tây quá nhỏ thì ta có mua cho ngươi một toà nhà ở thành nam—— "
Túc Hoài Cảnh nghiến răng nghiến lợi cho y uống ba viên thuốc to bằng nắm tay.
Lại một ngày nào đó, hoa sen trong ngự hoa viên nở vừa lúc, Dung Đường ngồi ở bên cầu ăn bánh sen.
"Có lẽ ngày mai ta sẽ chết, ngươi nhớ chôn ta ——"
Túc Hoài Cảnh không thể nhịn được nữa, cúi người chặn miệng y lại. Một lát sau, đế vương không hề nộ ra vui giận chậm rãi lui về phía sau, nhìn về phía quân hậu của hắn: "Có phải ta chưa từng nói cho ngươi biết, ta là đại phu tốt nhất của Đại Ngu không?"
"Nếu ngươi nói lời này, ta sẽ coi ngươi là kẻ quấy rối bệnh nhân đấy."
Thiên hạ này ngươi và ta cùng chia sẻ, sơn hà này ngươi ta cùng gối.
Nội dung tags: cung đình hầu tước, xuyên qua thời gian và không gian, ngọt ngào
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Dung Đường, Túc Hoài Cảnh ┃ Vai phụ: Kha Hồng Tuyết, Mộc Cảnh Tự ┃ Khác:
Tóm tắt một câu: Nếu vi phu chết thì toàn bộ tài sản thừa kế sẽ là của ngươi.
Đánh giá ngắn gọn về tác phẩm:
Dung Đường xuyên qua sách, trở thành một tên bệnh tật thân thể yếu ớt nhiều bệnh, còn ràng buộc cứu vớt hệ thống nam chính, lại bị nam chính nghi kỵ hoài nghi, sau hai lần thất bại liên tiếp: Dung Đường xoay người tìm đến đại phản diện Túc Hoài Cảnh trong sách. Dung Đường cung cấp bảo hộ cho Túc Hoài Cảnh, âm thầm giả thành thân với hắn... Vài năm trôi qua, sức khỏe của ma bệnh dần dần tốt lên, nhân vật phản diện trở thành minh quân nổi tiếng lịch sử, thành thân giả biến thành tình yêu đích thực, hai linh hồn gặp trong bóng tối đã hoàn thành sự cứu chuộc hai chiều cho nhau, phát ra ánh sáng rực rỡ.
Câu chuyện này thoải mái tự nhiên, hàng ngày chữa bệnh ấm áp, cốt truyện có những khúc quanh. Hai vị tồn tại đột phá tầng tầng trở ngại, kiên định lựa chọn lẫn nhau, cuối cùng hoàn thành cứu chuộc hai chiều, là một câu chuyện ngọt ngào đáng đọc.
Túc Hoài Cảnh công x Dung Đường Thụ
183 chương
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngọt sủng, Niên hạ, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử 🥇
Giới thiệu
Dung Đường từng đọc một quyển sách. Nhân vật phản diện trong sách Túc Hoài Cảnh là thiên chi kiêu tử, vừa đẹp vừa mạnh lại vừa thảm, thăng cấp thành thiết lập nhân vật phản diện có trí tuệ cao, đáng tiếc nhân vật sụp đổ, chết không được tử tế.
Sau khi xuyên qua, Dung Đường trở thành một thanh niên bia đỡ đạn bệnh tật chết sớm cùng tên trong tiểu thuyết, còn bị ràng buộc cứu vớt nam chính, tổng cộng sống lại ba lần.
Lần đầu tiên, y hết lòng đi theo bên cạnh nam chính, giúp gã tránh thoát các loại ám toán của pháo hôi và nhân vật phản diện, kết quả bị người ta hạ độc hại chết, nhiệm vụ thất bại.
Lần thứ hai, y đi song song cả hai đường, vừa phụ tá nam chính vừa tiếp xúc với nhân vật phản diện, kết quả bị nam chính dùng một kiếm đâm chết, nhiệm vụ thất bại.
Lần thứ ba sống lại, Dung Đường nghĩ, đi con mẹ nó đi chứ nam với chả chính, ông đây không cứu.
Vì thế đêm đại phản diện Túc Hoài Cảnh bị người ta hạ thuốc trói lại, Dung Đường chống đỡ cơ thể sắp ho ra phổi, xông vào phòng thanh lâu, giải tỏa tác dụng của thuốc cho hắn, hỏi, "Ngươi có muốn gả cho ta hay không?"
Túc Hoài Cảnh: "?"
-
Dung Đường bệnh nặng không thể cứu chữa, bồi Túc Hoài Cảnh một đường, cứ cách năm ba lần lại lẩm bẩm bên tai hắn: "Ngươi yên tâm, chờ ta chết, toàn bộ tài sản thừa kế của ta sẽ là của ngươi."
Thẳng đến khi đại cục đã định, đêm trước khi Túc Hoài Cảnh đăng cơ, nhiệm vụ tuyên bố hoàn thành đầy kỳ tích.
Dung Đường vui mừng, vì bảo toàn thanh danh đế vương, không hề có gánh nặng tâm lý mà bỏ chạy.
Kết quả còn chưa ra khỏi kinh thành, cận vệ của thiên tử đều tới áp chế y, chim ưng xoay quanh không trung, chó sói chảy nước miếng, hàng trăm quan viên quỳ hai bên, con lừa nhỏ mua nửa đường dưới thân Dung Đường sợ tới mức hắt hơi. Thiên tử mặc áo choàng vàng sáng sủa, bước ra từ sau đám đông nhìn y dịu dàng hỏi: "Phu quân, ngươi muốn vứt bỏ vợ con, bội tình bạc nghĩa đấy ư?"
Dung Đường: "?"
Ngươi có thể sinh sao?
A không phải! Ngươi ở trên mà nhận vai thê tử có hợp lý không!?
Đế vương đi tới trước mặt y, ngửa đầu giơ tay lên, cười nói: "Theo ta trở về, thiên hạ này chia ngươi một nửa. ”
-
Tiểu kịch trường:
Vào một ngày nào đó của một tháng nào đó trong một năm nào đó, Dung Đường ăn xong bữa tối nằm trong sân hóng mát, theo thường lệ lên kế hoạch tương lai với Túc Hoài Cảnh.
" Có lẽ ta chỉ sống được hai năm nữa thôi, đến lúc đó ngươi nhớ thu hồi lại thôn Lũng Tây——"
Túc Hoài Cảnh mặt vô cảm rót một chén thuốc đắng vào miệng y.
Lại vào một ngày nào đó của một tháng nào đó trong một năm nào đó, Dung Đường vừa đọc xong một quyển thoại bản nằm trước chậu than sưởi ấm, nghiêm túc cáo biệt Túc Hoài Cảnh.
"Có lẽ ta không thể sống quá hai tháng nữa, nếu ngươi cảm thấy căn nhà ở thành tây quá nhỏ thì ta có mua cho ngươi một toà nhà ở thành nam—— "
Túc Hoài Cảnh nghiến răng nghiến lợi cho y uống ba viên thuốc to bằng nắm tay.
Lại một ngày nào đó, hoa sen trong ngự hoa viên nở vừa lúc, Dung Đường ngồi ở bên cầu ăn bánh sen.
"Có lẽ ngày mai ta sẽ chết, ngươi nhớ chôn ta ——"
Túc Hoài Cảnh không thể nhịn được nữa, cúi người chặn miệng y lại. Một lát sau, đế vương không hề nộ ra vui giận chậm rãi lui về phía sau, nhìn về phía quân hậu của hắn: "Có phải ta chưa từng nói cho ngươi biết, ta là đại phu tốt nhất của Đại Ngu không?"
"Nếu ngươi nói lời này, ta sẽ coi ngươi là kẻ quấy rối bệnh nhân đấy."
Thiên hạ này ngươi và ta cùng chia sẻ, sơn hà này ngươi ta cùng gối.
Nội dung tags: cung đình hầu tước, xuyên qua thời gian và không gian, ngọt ngào
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Dung Đường, Túc Hoài Cảnh ┃ Vai phụ: Kha Hồng Tuyết, Mộc Cảnh Tự ┃ Khác:
Tóm tắt một câu: Nếu vi phu chết thì toàn bộ tài sản thừa kế sẽ là của ngươi.
Đánh giá ngắn gọn về tác phẩm:
Dung Đường xuyên qua sách, trở thành một tên bệnh tật thân thể yếu ớt nhiều bệnh, còn ràng buộc cứu vớt hệ thống nam chính, lại bị nam chính nghi kỵ hoài nghi, sau hai lần thất bại liên tiếp: Dung Đường xoay người tìm đến đại phản diện Túc Hoài Cảnh trong sách. Dung Đường cung cấp bảo hộ cho Túc Hoài Cảnh, âm thầm giả thành thân với hắn... Vài năm trôi qua, sức khỏe của ma bệnh dần dần tốt lên, nhân vật phản diện trở thành minh quân nổi tiếng lịch sử, thành thân giả biến thành tình yêu đích thực, hai linh hồn gặp trong bóng tối đã hoàn thành sự cứu chuộc hai chiều cho nhau, phát ra ánh sáng rực rỡ.
Câu chuyện này thoải mái tự nhiên, hàng ngày chữa bệnh ấm áp, cốt truyện có những khúc quanh. Hai vị tồn tại đột phá tầng tầng trở ngại, kiên định lựa chọn lẫn nhau, cuối cùng hoàn thành cứu chuộc hai chiều, là một câu chuyện ngọt ngào đáng đọc.
Túc Hoài Cảnh công x Dung Đường Thụ
183 chương
7.8
Tân hoàng đế bỏ rơi ta, cưới ánh trăng sáng của hắn.
Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả.
Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi.
An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền.
Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được.
Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người!
Được thôi~ Tiếp tục buông thả.
Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết.
Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người.
Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm.
Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~
Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả.
Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi.
An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền.
Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được.
Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người!
Được thôi~ Tiếp tục buông thả.
Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết.
Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người.
Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm.
Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~
8.4
Tác giả: Đồ Dạng Tiên Sâm
Tran / Editor: AI_Atiso
Beta: AI_Bán Nguyệt Diệp
Thể loại: Gương vỡ lại lành, Hiện đại, HE, Hài hước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Nghiệp giới tinh anh, Thanh mai trúc mã, Sủng Ngọt, Thiên chi kiêu tử
Giới thiệu:
Các đồng nghiệp trong hệ thống công an và kiểm sát đều từng nghe nói không ít thì nhiều rằng Viện Kiểm sát có kiểm sát viên họ Dụ, bên công an có cảnh sát Hạ, mặc dù hai người đều còn trẻ nhưng lại phối hợp vô cùng ăn ý trong công việc, chỉ cần hợp tác phá án thì dù làm ít cũng sẽ lập được công to.
Nhưng họ lại như chó với mèo, ngoài công việc thì trong tất cả những dịp khác họ đều là từ trường không hợp nhau, suốt ngày cau có với nhau.
Hôm nay, hai bên cùng ăn một bữa cơm, mọi người đều trò chuyện thỏa thích, sau ba tuần rượu thì bắt đầu chơi trò nói thật.
—— “Người yêu cũ là người thế nào?”
Đúng vào lúc mọi người cho rằng Dụ Ấu Tri sẽ uống rượu thay cho câu trả lời thì cô lại đáp:
“Dễ quạu, thích nhìn người bằng lỗ mũi, kiêu căng ngạo mạn, tự cao tự đại, thiếu những trận đòn nhừ tử của xã hội…”
Để mà nói xấu người yêu cũ thì luận văn dài tám trăm chữ cũng chưa chắc đã đủ.
Đồng nghiệp tò mò hỏi: “Vậy nếu ngày xưa có thể nhìn lọt vào mắt thì chung quy vẫn phải có ưu điểm chứ nhỉ?”
Dụ Ấu Tri nghĩ ngợi một lát, miễn cưỡng nói: “Trông cực kỳ đẹp trai.”
Chai rượu lại được chuyển tới chỗ Hạ Minh Sầm.
Cũng lại là một loạt những lời nói xấu không hề trùng lặp: “Trong ngoài không đồng nhất, giả tạo, nội tâm u ám…”
Hỏi tới ưu điểm, Hạ Minh Sầm im lặng suy nghĩ rất lâu rồi mới lạnh nhạt nói: “Trông cũng được.”
Các đồng nghiệp hiểu rõ nhưng không vạch trần, nói trắng ra thì chính là hai kẻ u mê ngoại hình.
*
Sau đó lại uống thêm rất nhiều rượu, đồng nghiệp đứng dậy đi vệ sinh, lại vô tình trông thấy hai người đang cãi nhau trên hành lang. Nội dung cuộc tranh cãi như sau:
“Nội tâm của em u ám á? Nội tâm cả nhà anh mới u ám ấy.”
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào dáng vẻ say rượu của cô, tựa vào tường, ôm ngực cười lạnh nói: “Anh dễ quạu á? Người cãi nhau một lần mà dỗ dành cả một tuần vẫn không dỗ được là ai hả?”
Đồng nghiệp: “…”
Hình như đã phát hiện ra bí mật động trời gì đó rồi.
Không ai biết trong những năm tháng niên thiếu, họ đã từng trao nhau tất thảy ngây ngô và nồng cháy, nhưng mỉa mai thay, hình như bây giờ chỉ có một mình anh vẫn còn đắm chìm trong tình yêu ở quá khứ.
Nham hiểm giả thanh cao x lòng dạ đen tối vờ làm thỏ trắng.
Câu chuyện về cậu chủ nhỏ thanh cao ngoài miệng nói “Tôi không yêu, tôi không yêu” nhưng cơ thể vẫn yêu đến chết đi sống lại.
Truyện được kể đan xen giữa thời còn đi học và sau khi đã đi làm của nhân vật chính, tiêu đề những chương kể về thời đi học sẽ đánh dấu *.
[Gỡ mìn]:
Cửu biệt trùng phùng! Gương vỡ lại lành! Truyện cẩu huyết lại lộn xộn rề rà! Không phải trầy trật theo đuổi vợ nhưng khá ngược nam chính, các tình yêu đọc truyện thích nam chính hơn thì cẩn thận khi vào đọc.
Anh em gây hấn vì tình yêu. (Tôi biết là rất cũ kỹ, cho nên tôi mới xếp vào chỗ gỡ mìn.)
Ngày trước, cả nam lẫn nữ chính đều không hay nói, chính là kiểu mạnh miệng hạng vô địch đến mức trời sập thì dùng miệng đỡ.
Từ nhân vật chính đến nhân vật phụ đều không có mấy ai bình thường.
Một câu tóm tắt: Chỉ cần mặt dày thì gương vỡ cũng có thể lành!
Lập ý: Chính nghĩa sẽ không vắng mặt.
**Nhân vật chính: Dụ Ấu Tri x Hạ Minh Sầm.
Tran / Editor: AI_Atiso
Beta: AI_Bán Nguyệt Diệp
Thể loại: Gương vỡ lại lành, Hiện đại, HE, Hài hước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Nghiệp giới tinh anh, Thanh mai trúc mã, Sủng Ngọt, Thiên chi kiêu tử
Giới thiệu:
Các đồng nghiệp trong hệ thống công an và kiểm sát đều từng nghe nói không ít thì nhiều rằng Viện Kiểm sát có kiểm sát viên họ Dụ, bên công an có cảnh sát Hạ, mặc dù hai người đều còn trẻ nhưng lại phối hợp vô cùng ăn ý trong công việc, chỉ cần hợp tác phá án thì dù làm ít cũng sẽ lập được công to.
Nhưng họ lại như chó với mèo, ngoài công việc thì trong tất cả những dịp khác họ đều là từ trường không hợp nhau, suốt ngày cau có với nhau.
Hôm nay, hai bên cùng ăn một bữa cơm, mọi người đều trò chuyện thỏa thích, sau ba tuần rượu thì bắt đầu chơi trò nói thật.
—— “Người yêu cũ là người thế nào?”
Đúng vào lúc mọi người cho rằng Dụ Ấu Tri sẽ uống rượu thay cho câu trả lời thì cô lại đáp:
“Dễ quạu, thích nhìn người bằng lỗ mũi, kiêu căng ngạo mạn, tự cao tự đại, thiếu những trận đòn nhừ tử của xã hội…”
Để mà nói xấu người yêu cũ thì luận văn dài tám trăm chữ cũng chưa chắc đã đủ.
Đồng nghiệp tò mò hỏi: “Vậy nếu ngày xưa có thể nhìn lọt vào mắt thì chung quy vẫn phải có ưu điểm chứ nhỉ?”
Dụ Ấu Tri nghĩ ngợi một lát, miễn cưỡng nói: “Trông cực kỳ đẹp trai.”
Chai rượu lại được chuyển tới chỗ Hạ Minh Sầm.
Cũng lại là một loạt những lời nói xấu không hề trùng lặp: “Trong ngoài không đồng nhất, giả tạo, nội tâm u ám…”
Hỏi tới ưu điểm, Hạ Minh Sầm im lặng suy nghĩ rất lâu rồi mới lạnh nhạt nói: “Trông cũng được.”
Các đồng nghiệp hiểu rõ nhưng không vạch trần, nói trắng ra thì chính là hai kẻ u mê ngoại hình.
*
Sau đó lại uống thêm rất nhiều rượu, đồng nghiệp đứng dậy đi vệ sinh, lại vô tình trông thấy hai người đang cãi nhau trên hành lang. Nội dung cuộc tranh cãi như sau:
“Nội tâm của em u ám á? Nội tâm cả nhà anh mới u ám ấy.”
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào dáng vẻ say rượu của cô, tựa vào tường, ôm ngực cười lạnh nói: “Anh dễ quạu á? Người cãi nhau một lần mà dỗ dành cả một tuần vẫn không dỗ được là ai hả?”
Đồng nghiệp: “…”
Hình như đã phát hiện ra bí mật động trời gì đó rồi.
Không ai biết trong những năm tháng niên thiếu, họ đã từng trao nhau tất thảy ngây ngô và nồng cháy, nhưng mỉa mai thay, hình như bây giờ chỉ có một mình anh vẫn còn đắm chìm trong tình yêu ở quá khứ.
Nham hiểm giả thanh cao x lòng dạ đen tối vờ làm thỏ trắng.
Câu chuyện về cậu chủ nhỏ thanh cao ngoài miệng nói “Tôi không yêu, tôi không yêu” nhưng cơ thể vẫn yêu đến chết đi sống lại.
Truyện được kể đan xen giữa thời còn đi học và sau khi đã đi làm của nhân vật chính, tiêu đề những chương kể về thời đi học sẽ đánh dấu *.
[Gỡ mìn]:
Cửu biệt trùng phùng! Gương vỡ lại lành! Truyện cẩu huyết lại lộn xộn rề rà! Không phải trầy trật theo đuổi vợ nhưng khá ngược nam chính, các tình yêu đọc truyện thích nam chính hơn thì cẩn thận khi vào đọc.
Anh em gây hấn vì tình yêu. (Tôi biết là rất cũ kỹ, cho nên tôi mới xếp vào chỗ gỡ mìn.)
Ngày trước, cả nam lẫn nữ chính đều không hay nói, chính là kiểu mạnh miệng hạng vô địch đến mức trời sập thì dùng miệng đỡ.
Từ nhân vật chính đến nhân vật phụ đều không có mấy ai bình thường.
Một câu tóm tắt: Chỉ cần mặt dày thì gương vỡ cũng có thể lành!
Lập ý: Chính nghĩa sẽ không vắng mặt.
**Nhân vật chính: Dụ Ấu Tri x Hạ Minh Sầm.
4.4
Ta là vợ cả pháo hôi của nam chính vạn người mê.
Để không chết một cách khó hiểu như trong nguyên tác, ta cố ý chọc tức phu quân, mong hắn sớm viết hưu thư cho ta.
Nhưng không ngờ, phu quân của ta lại đúng như lời đồn, là đóa bạch liên hoa thuần khiết thiện lương đến mức quá đáng. Dù ta có làm gì quá phận, hắn cũng chỉ bao dung vô điều kiện, hoàn mỹ như một vị thánh nhân.
Sau này, ta bỏ cuộc, chủ động đề nghị hòa ly.
Vị mỹ nhân xưa nay luôn ôn nhu thân thiện lại sa sầm mặt, hung dữ ấn ta ngồi xuống đùi hắn.
“Hòa ly?”
Mặt nạ bạch liên hoa vỡ vụn, hắn cắn chặt môi ta như một con chó điên: “Trừ phi ta chết, bằng không nàng đừng hòng!”
Để không chết một cách khó hiểu như trong nguyên tác, ta cố ý chọc tức phu quân, mong hắn sớm viết hưu thư cho ta.
Nhưng không ngờ, phu quân của ta lại đúng như lời đồn, là đóa bạch liên hoa thuần khiết thiện lương đến mức quá đáng. Dù ta có làm gì quá phận, hắn cũng chỉ bao dung vô điều kiện, hoàn mỹ như một vị thánh nhân.
Sau này, ta bỏ cuộc, chủ động đề nghị hòa ly.
Vị mỹ nhân xưa nay luôn ôn nhu thân thiện lại sa sầm mặt, hung dữ ấn ta ngồi xuống đùi hắn.
“Hòa ly?”
Mặt nạ bạch liên hoa vỡ vụn, hắn cắn chặt môi ta như một con chó điên: “Trừ phi ta chết, bằng không nàng đừng hòng!”
6.4
Mùa đông năm nay rất lạnh, đại thiếu phu nhân của phủ tướng quân bị ốm nặng, chẳng mấy thì cũng sắp chống cự không nổi nữa rồi.
Phủ tướng quân vẫn chưa biết ra sao, mà ở An gia đã sớm hỗn loạn cả lên, nếu chết thật, thì bên An gia sẽ lại phải đưa thêm một trai hoặc một gái sang làm vợ kế. Đây là truyền thống có từ thời xưa trong nhà, cũng là vì âm mưu ích kỷ của An gia.
- ----------------------------------------------------------
Thể loại: sinh tử, thụ tính trẻ con, yếu ớt, NTR, sườn xám.
Tags: 1VS1; Anh rể x Em vợ; niên thượng; vụng trộm dưỡng thê; sinh tử, có H (edit thô tục), NTR thời dân quốc.
⚠️Đây là truyện thời dân quốc sẽ có liên quan đến tam thê tứ thiếp.
Phủ tướng quân vẫn chưa biết ra sao, mà ở An gia đã sớm hỗn loạn cả lên, nếu chết thật, thì bên An gia sẽ lại phải đưa thêm một trai hoặc một gái sang làm vợ kế. Đây là truyền thống có từ thời xưa trong nhà, cũng là vì âm mưu ích kỷ của An gia.
- ----------------------------------------------------------
Thể loại: sinh tử, thụ tính trẻ con, yếu ớt, NTR, sườn xám.
Tags: 1VS1; Anh rể x Em vợ; niên thượng; vụng trộm dưỡng thê; sinh tử, có H (edit thô tục), NTR thời dân quốc.
⚠️Đây là truyện thời dân quốc sẽ có liên quan đến tam thê tứ thiếp.
3.9
Tôi mắc chứng "khát da". Sau kỳ thi đại học, tôi đã thuê một bạn trai để giải tỏa căng thẳng. Anh ta có cơ bụng 8 múi, vai rộng eo thon, còn thích mặc quần màu xám, trực tiếp khiến tôi mê mẩn.
Sau kỳ nghỉ hè không biết xấu hổ, tôi đã đề nghị chia tay, lý do có chút tệ bạc:
"Thầy bói nói em khắc chồng.”
Giang Dã đỏ cả vành mắt: "Anh mang giày Nike, đừng chia tay có được không?"
Cứ như vậy, tôi vẫn kiên quyết không mềm lòng.
Ngày khai giảng đại học, Giang Dã bước xuống từ một chiếc siêu xe, toàn thân đồ hiệu:
"Bệnh khỏi rồi? Đến lượt anh chữa bệnh rồi đấy."
Tôi choáng váng.
Tôi đây là vô tình bao nuôi cậu ấm nhà giàu rồi sao?
Sau kỳ nghỉ hè không biết xấu hổ, tôi đã đề nghị chia tay, lý do có chút tệ bạc:
"Thầy bói nói em khắc chồng.”
Giang Dã đỏ cả vành mắt: "Anh mang giày Nike, đừng chia tay có được không?"
Cứ như vậy, tôi vẫn kiên quyết không mềm lòng.
Ngày khai giảng đại học, Giang Dã bước xuống từ một chiếc siêu xe, toàn thân đồ hiệu:
"Bệnh khỏi rồi? Đến lượt anh chữa bệnh rồi đấy."
Tôi choáng váng.
Tôi đây là vô tình bao nuôi cậu ấm nhà giàu rồi sao?
8.8
Thể loại: Hiện đại, AO, niên hạ, chủ công, hề hước
Cố Tử An × Thẩm Mặc
-
Trước khi thấy Thẩm Mặc, tưởng tượng của Cố Tử An về bạn đời tương lai là: cơ thể mềm mại, dễ đẩy ngã.
Cố Tử An sau khi gặp Thẩm Mặc: ngầu quá! đẹp trai quá! Tui rất thích! Tui phải A lên!!
Cố Tử An sau nhiều lần cố gắng: a, tui xỉu rồi, cần vợ hôn hôn mới dậy được! Vợ ơi, dụi dụi! Vợ ơi, bắn tim!
Đây là câu chuyện của một Alpha luôn muốn A lên, nhưng rồi nhận ra vợ còn xịn xò hơn mình, tự hoài nghi --> thử lại --> thất bại --> buông xuôi.
Truyện luyện bút! Khá ngắn gọn, hoan nghênh mọi người đưa ra ý kiến ~
Cố Tử An × Thẩm Mặc
-
Trước khi thấy Thẩm Mặc, tưởng tượng của Cố Tử An về bạn đời tương lai là: cơ thể mềm mại, dễ đẩy ngã.
Cố Tử An sau khi gặp Thẩm Mặc: ngầu quá! đẹp trai quá! Tui rất thích! Tui phải A lên!!
Cố Tử An sau nhiều lần cố gắng: a, tui xỉu rồi, cần vợ hôn hôn mới dậy được! Vợ ơi, dụi dụi! Vợ ơi, bắn tim!
Đây là câu chuyện của một Alpha luôn muốn A lên, nhưng rồi nhận ra vợ còn xịn xò hơn mình, tự hoài nghi --> thử lại --> thất bại --> buông xuôi.
Truyện luyện bút! Khá ngắn gọn, hoan nghênh mọi người đưa ra ý kiến ~
4
Úc Đường và Lâm Tu Trúc gặp nhau trong một đám tang, nhanh chóng yêu nhau rồi kết hôn chóng vánh.
Trong đêm tân hôn, Úc Đường cảm thấy vợ chồng thì nên thành thật với nhau, vì vậy, y lột bỏ lớp da người, mở từng cái xương sườn, thể hiện phần nội tại của mình cho chồng mới cưới xem.
Lâm Tu Trúc sợ chết khiếp trước cảnh mở lòng (theo đúng nghĩa đen) rồi lăn đùng ra ngất, sau đó bị người ta ám sát khi được đưa đến bệnh viện điều trị.
Truyền thông vô lương tâm đưa tin người cầm quyền của nhà họ Lâm vui mừng phấn khích quá độ trong đêm tân hôn, tự làm mình chết queo.
Trong đám tang của Lâm Tu Trúc, góa phu được thừa hưởng gia tài kếch xù ôm di ảnh người chồng quá cố trên tay, trông trẻ tuổi, khờ khạo lại đáng thương.
Trong vai di ảnh được Úc Đường ôm trên tay, Lâm Tu Trúc chứng kiến đám tang của chính mình từ đầu tới đuôi.
Úc Đường rưng rưng nước mắt: “Tôi biết anh ấy tốt với tôi, trao cả trái tim cho tôi, cho nên tôi cũng muốn trao cả trái tim cho anh ấy, nhưng mà…”
Có người tích cực bày tỏ ngay tại chỗ: “Tôi cũng có thể trao cả trái tim của mình cho cậu!”
Úc Đường đưa dao gọt hoa quả ra: “Được thôi, vậy anh trao trái tim cho tôi đi.”
Người kia: “…”
Lâm Tu Trúc đang cố gắng trèo ra khỏi di ảnh: “Em yêu, nhìn anh này! Bây giờ anh cũng có thể trao cả trái tim theo đúng nghĩa đen này!”
Lâm Tu Trúc: “Vợ của tôi không thể miêu tả thì sao hả?!”
Lâm Tu Trúc: “Vợ tôi là quái vật cũng siêu đáng yêu biết chưa!!!”
Tags: 1v1, HE, tình đầu của nhau, đôi chồng chồng ngốc nghếch trời sinh một cặp.
Lâm Tu Trúc (công-ngáo ngơ chỉ biết có yêu đương về sau trở thành truyền thuyết đô thị) × Úc Đường (thụ-bụng dạ đen tối ưa diễn kịch nhưng chưa bao giờ là người). Câu chuyện thiên hướng hài hướng, có thêm yếu tố kỳ quái và Cthulhu phong cách Trung Hoa, rất nhiều “người” thích thụ nhưng không phải tình yêu đôi lứa.
Trong đêm tân hôn, Úc Đường cảm thấy vợ chồng thì nên thành thật với nhau, vì vậy, y lột bỏ lớp da người, mở từng cái xương sườn, thể hiện phần nội tại của mình cho chồng mới cưới xem.
Lâm Tu Trúc sợ chết khiếp trước cảnh mở lòng (theo đúng nghĩa đen) rồi lăn đùng ra ngất, sau đó bị người ta ám sát khi được đưa đến bệnh viện điều trị.
Truyền thông vô lương tâm đưa tin người cầm quyền của nhà họ Lâm vui mừng phấn khích quá độ trong đêm tân hôn, tự làm mình chết queo.
Trong đám tang của Lâm Tu Trúc, góa phu được thừa hưởng gia tài kếch xù ôm di ảnh người chồng quá cố trên tay, trông trẻ tuổi, khờ khạo lại đáng thương.
Trong vai di ảnh được Úc Đường ôm trên tay, Lâm Tu Trúc chứng kiến đám tang của chính mình từ đầu tới đuôi.
Úc Đường rưng rưng nước mắt: “Tôi biết anh ấy tốt với tôi, trao cả trái tim cho tôi, cho nên tôi cũng muốn trao cả trái tim cho anh ấy, nhưng mà…”
Có người tích cực bày tỏ ngay tại chỗ: “Tôi cũng có thể trao cả trái tim của mình cho cậu!”
Úc Đường đưa dao gọt hoa quả ra: “Được thôi, vậy anh trao trái tim cho tôi đi.”
Người kia: “…”
Lâm Tu Trúc đang cố gắng trèo ra khỏi di ảnh: “Em yêu, nhìn anh này! Bây giờ anh cũng có thể trao cả trái tim theo đúng nghĩa đen này!”
Lâm Tu Trúc: “Vợ của tôi không thể miêu tả thì sao hả?!”
Lâm Tu Trúc: “Vợ tôi là quái vật cũng siêu đáng yêu biết chưa!!!”
Tags: 1v1, HE, tình đầu của nhau, đôi chồng chồng ngốc nghếch trời sinh một cặp.
Lâm Tu Trúc (công-ngáo ngơ chỉ biết có yêu đương về sau trở thành truyền thuyết đô thị) × Úc Đường (thụ-bụng dạ đen tối ưa diễn kịch nhưng chưa bao giờ là người). Câu chuyện thiên hướng hài hướng, có thêm yếu tố kỳ quái và Cthulhu phong cách Trung Hoa, rất nhiều “người” thích thụ nhưng không phải tình yêu đôi lứa.
4.2
Hôm người nhà họ Lục đến là tiết Mang chủng, lúc chiều đổ xuống một trận mưa rào nên mặt đất lầy lội, hơi nóng bốc lên sau cơn mưa làm cả người nực nội. Giang Vu Thanh cúi đầu xách một thùng nước, đôi chân trần bước thấp bước cao trên đất bùn lẹp nhẹp, đột nhiên y nghe thấy tiếng chuông leng keng từ xa đến gần, có người hỏi: "Tiểu ca, đây là thôn Giang Gia đúng không?"
Giang Vu Thanh sửng sốt, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc xe ngựa to lớn đẹp đẽ dừng trước mặt, y giật nảy mình, vô thức lùi lại hai bước, thùng gỗ trong tay cũng lắc lư làm nước văng ra ngoài.
- ----
Nhân vật chính: Lục Vân Đình x Giang Vu Thanh (Mỹ công ốm yếu kiêu ngạo x Thụ ngốc bạch ngọt)
Tag: Cổ đại, niên thượng, hỗ sủng, có H, 1v1, HE
Giang Vu Thanh sửng sốt, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc xe ngựa to lớn đẹp đẽ dừng trước mặt, y giật nảy mình, vô thức lùi lại hai bước, thùng gỗ trong tay cũng lắc lư làm nước văng ra ngoài.
- ----
Nhân vật chính: Lục Vân Đình x Giang Vu Thanh (Mỹ công ốm yếu kiêu ngạo x Thụ ngốc bạch ngọt)
Tag: Cổ đại, niên thượng, hỗ sủng, có H, 1v1, HE
4
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ, Truyện Sủng, Đô Thị
Giới thiệu:
Không muốn trở thành một diễn viên vạn người mê không phải là ảnh đế tốt.
Kiếp trước dựa vào kỹ năng diễn xuất độc đáo, khí ngút trời không ai có thể bắt chước, nam chính chuyển thế xuyên đến hiện đại, sau khi trưởng thành, dưới sự ủng hộ của cha là ông chủ mỏ than, anh đã mang theo tiền vốn (tiền tài + nhan sắc) bước vào cửa lớn của giới giải trí.
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ, Truyện Sủng, Đô Thị
Giới thiệu:
Không muốn trở thành một diễn viên vạn người mê không phải là ảnh đế tốt.
Kiếp trước dựa vào kỹ năng diễn xuất độc đáo, khí ngút trời không ai có thể bắt chước, nam chính chuyển thế xuyên đến hiện đại, sau khi trưởng thành, dưới sự ủng hộ của cha là ông chủ mỏ than, anh đã mang theo tiền vốn (tiền tài + nhan sắc) bước vào cửa lớn của giới giải trí.
3.4
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Cổ đại, H văn, Ngọt sủng, Song xử, HE, Kiếp trước kiếp này, Thanh xuân vườn trường, Thanh mai trúc mã, Nhẹ nhàng ấm áp, Duyên trời tác hợp, 1vs1
Đời trước nàng là Chiêu Hoa công chúa của Thịnh quốc, Cố Hành là đại tướng quân quyền khuynh triều đình, hắn yêu nàng, sủng nàng, xâm phạm nàng nhưng không chịu cưới nàng.
Trong hoàng cung ai cũng biết Cố đại tướng quân giết người không chớp mắt nâng niu Chiêu Hoa công chúa trong lòng bàn tay, ai cũng biết, mỗi đêm trong tẩm cung của công chúa, là Cố Hành khiến nàng khóc một lần lại một lần.
—
Một đời này, sau khi Mộ Dung Nguyệt gặp được người đó, mỗi đêm ký ức lại tràn về như thuỷ triều.
Mộ Dung Nguyệt nhỏ yếu bất lực bị nam thần nọ áp đảo trên tường, “Ngày nào cũng nhìn trộm anh, thích anh rồi?”.
“Thích, thích nhất anh Cố Hành.”
“Vậy chứng tỏ cái thích đó cho anh xem, được không?” Cố Hành thấp giọng dụ dỗ bên tai thiếu nữ.
Cuối cùng, Mộ Dung Nguyệt bị nam thần Cố áp đảo trong phòng học, thư viện, rừng cây nhỏ, lều trại ở ngoại thành… Cô mới cảm nhận được thích anh Cố Hành phải tốn rất nhiều thể lực đến thế nào!
Warning:
– Kiếp trước kiếp này, kiếp trước hơi ngược SE, kiếp sau chỉ có ngọt sủng.
– Trong ngược có sủng, mọi mâu thuẫn giải quyết trên giường.
Đời trước nàng là Chiêu Hoa công chúa của Thịnh quốc, Cố Hành là đại tướng quân quyền khuynh triều đình, hắn yêu nàng, sủng nàng, xâm phạm nàng nhưng không chịu cưới nàng.
Trong hoàng cung ai cũng biết Cố đại tướng quân giết người không chớp mắt nâng niu Chiêu Hoa công chúa trong lòng bàn tay, ai cũng biết, mỗi đêm trong tẩm cung của công chúa, là Cố Hành khiến nàng khóc một lần lại một lần.
—
Một đời này, sau khi Mộ Dung Nguyệt gặp được người đó, mỗi đêm ký ức lại tràn về như thuỷ triều.
Mộ Dung Nguyệt nhỏ yếu bất lực bị nam thần nọ áp đảo trên tường, “Ngày nào cũng nhìn trộm anh, thích anh rồi?”.
“Thích, thích nhất anh Cố Hành.”
“Vậy chứng tỏ cái thích đó cho anh xem, được không?” Cố Hành thấp giọng dụ dỗ bên tai thiếu nữ.
Cuối cùng, Mộ Dung Nguyệt bị nam thần Cố áp đảo trong phòng học, thư viện, rừng cây nhỏ, lều trại ở ngoại thành… Cô mới cảm nhận được thích anh Cố Hành phải tốn rất nhiều thể lực đến thế nào!
Warning:
– Kiếp trước kiếp này, kiếp trước hơi ngược SE, kiếp sau chỉ có ngọt sủng.
– Trong ngược có sủng, mọi mâu thuẫn giải quyết trên giường.
4.5
Tác giả: Tri Tiểu Ngư
Số chương: 39
Thể loại: Tình yêu thủy chung, thanh mai trúc mã, ngọt văn, nhẹ nhàng, đời thường, chàng trai ấm áp
Biên tập: Kites
Văn án
Bài hát yêu thích nhất của anh Chu là "Sao sáng".
Homestay anh mở tên là "Gặp gỡ trời quang".
Vườn hoa anh trồng tên là "Nhà của Hoa Tình".
Người anh thích tên là Hoa Tình.
Nhưng anh Chu rất cứng miệng, nhất quyết không thừa nhận.Hoa Tình cảm thấy anh Chu Nghi thích mình, nhưng đường đi đến khu vườn lại không dễ đi như thế.
Hoa Tình và Chu Nghi chênh nhau bảy tuổi. Trong mắt Chu Nghi, cô luôn là một cô bé hàng xóm tham ăn, cứ thấy đồ ăn ngon là chảy nước miếng, chỉ là một đứa trẻ con.
Lần đầu tiên Hoa Tình nói muốn gả cho Chu Nghi, khi đó cô mới năm tuổi.
Ở cái tuổi chảy nước miếng còn không biết xấu hổ, lời nói của cô không ai tin cả.
Lần đầu tiên Hoa Tình tỏ tình, khi đó cô mười tám tuổi.
Cô mặc chiếc váy ngắn, lộ ra đôi chân trắng nõn, ở trước mặt anh đỏ mặt nói thích anh. Anh không vượt qua được rào cản chênh lệch nhau bảy năm, vì thế mà từ chối lời tỏ tình của Hoa Tình, nhưng chính anh cũng không biết rằng mình đã sớm rung động.
Lần thứ hai Hoa Tình tỏ tình, khi đó cô hai mươi mốt tuổi.
Cô mượn men rượu lao vào lòng anh, khóc nức nở nói thích anh và anh bắt đầu dần mất kiểm soát.
Số chương: 39
Thể loại: Tình yêu thủy chung, thanh mai trúc mã, ngọt văn, nhẹ nhàng, đời thường, chàng trai ấm áp
Biên tập: Kites
Văn án
Bài hát yêu thích nhất của anh Chu là "Sao sáng".
Homestay anh mở tên là "Gặp gỡ trời quang".
Vườn hoa anh trồng tên là "Nhà của Hoa Tình".
Người anh thích tên là Hoa Tình.
Nhưng anh Chu rất cứng miệng, nhất quyết không thừa nhận.Hoa Tình cảm thấy anh Chu Nghi thích mình, nhưng đường đi đến khu vườn lại không dễ đi như thế.
Hoa Tình và Chu Nghi chênh nhau bảy tuổi. Trong mắt Chu Nghi, cô luôn là một cô bé hàng xóm tham ăn, cứ thấy đồ ăn ngon là chảy nước miếng, chỉ là một đứa trẻ con.
Lần đầu tiên Hoa Tình nói muốn gả cho Chu Nghi, khi đó cô mới năm tuổi.
Ở cái tuổi chảy nước miếng còn không biết xấu hổ, lời nói của cô không ai tin cả.
Lần đầu tiên Hoa Tình tỏ tình, khi đó cô mười tám tuổi.
Cô mặc chiếc váy ngắn, lộ ra đôi chân trắng nõn, ở trước mặt anh đỏ mặt nói thích anh. Anh không vượt qua được rào cản chênh lệch nhau bảy năm, vì thế mà từ chối lời tỏ tình của Hoa Tình, nhưng chính anh cũng không biết rằng mình đã sớm rung động.
Lần thứ hai Hoa Tình tỏ tình, khi đó cô hai mươi mốt tuổi.
Cô mượn men rượu lao vào lòng anh, khóc nức nở nói thích anh và anh bắt đầu dần mất kiểm soát.
3.8
Editor: yurinaneko
Tác giả: ướp lạnh nước sôi
Thể loại: Ngọt sủng, sinh tử văn, HE, đoản
CP: Mặt than ngạo kiều nhiếp chính vương côngx Phúc hắc tâm cơ thị vệ thụ, Ly Khải x Dạ Nhất
Thụ của bộ này cứ phải gọi là best tâm cơ luôn nha, đọc đi quý zị ngọt rụng răng. 🤣
Tác giả: ướp lạnh nước sôi
Thể loại: Ngọt sủng, sinh tử văn, HE, đoản
CP: Mặt than ngạo kiều nhiếp chính vương côngx Phúc hắc tâm cơ thị vệ thụ, Ly Khải x Dạ Nhất
Thụ của bộ này cứ phải gọi là best tâm cơ luôn nha, đọc đi quý zị ngọt rụng răng. 🤣
4.5
Tác giả: Công tử Li
Editor: Hoa Thiên Thanh
Giới thiệu:
"Vương gia, ta cược một gói que cay rằng ngươi sẽ yêu ta." - Vu Triết cười tủm tỉm.
"......" - Thượng Li giả điếc không nghe.
"Vương gia đừng thẹn thùng nữa, tới đây làm chút chuyện ân ái đi nào."
"Người đâu, đuổi cổ hắn ra ngoài!" - Thượng Li nghiến răng nghiến lợi.
Từ đó về sau, ngoài Vương phủ treo lên một tấm biển gỗ -- Cấm Vu tướng quân và chó!
Editor: Hoa Thiên Thanh
Giới thiệu:
"Vương gia, ta cược một gói que cay rằng ngươi sẽ yêu ta." - Vu Triết cười tủm tỉm.
"......" - Thượng Li giả điếc không nghe.
"Vương gia đừng thẹn thùng nữa, tới đây làm chút chuyện ân ái đi nào."
"Người đâu, đuổi cổ hắn ra ngoài!" - Thượng Li nghiến răng nghiến lợi.
Từ đó về sau, ngoài Vương phủ treo lên một tấm biển gỗ -- Cấm Vu tướng quân và chó!
5
Thể loại: HE, Hiện Đại, Học Đường, Học Bá, Thanh Xuân Vườn Trường, Gia Đình, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Ổ truyện của MeoMeoz
Văn án:
Thành tích của chị gái tôi rất tốt, là niềm tự hào của bố m-ẹ.
Em trai là con trai là sự nối dõi của bố m-ẹ.
Tôi ấy mà…
Giống như bạn đi chợ mua hai cân thịt lợn loại ngon, ông chủ sẽ luôn tặng kèm hai miếng mỡ lợn.
Tôi chính là hàng tặng kèm không được yêu thích mà thôi.
Team dịch: Ổ truyện của MeoMeoz
Văn án:
Thành tích của chị gái tôi rất tốt, là niềm tự hào của bố m-ẹ.
Em trai là con trai là sự nối dõi của bố m-ẹ.
Tôi ấy mà…
Giống như bạn đi chợ mua hai cân thịt lợn loại ngon, ông chủ sẽ luôn tặng kèm hai miếng mỡ lợn.
Tôi chính là hàng tặng kèm không được yêu thích mà thôi.
4.7
Ngày hôm ấy, Lương Đồng tới bệnh viện thăm em gái, gặp được một anh bác sĩ đẹp trai môi hồng răng trắng, hỏi trợ lý, trợ lý nói bác sĩ họ Khâu, gọi là Mộng Trường.
Khâu Mộng Trường.
Người đẹp, tên cũng đẹp.
Bắt đầu bởi vẻ ngoài, kết thúc bằng sự hấp dẫn, Lương Đồng cũng không ngoại lệ. Tiếc rằng kinh nghiệm yêu đương của anh thiếu thốn, bác sĩ Khâu cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội khó tán tỉnh quá.
Người người đều bảo bác sĩ Khâu lấy sự nghiệp làm trọng, không có ý định yêu đương, mãi sau này, đến lượt Lương Đồng lại mất linh.
Giới thiệu vắn tắt một câu: Chuyện tình xưa của bác sĩ và chủ tịch.
Dàn ý: Cuộc sống vì có tình yêu mà trở nên tươi đẹp.
Khâu Mộng Trường.
Người đẹp, tên cũng đẹp.
Bắt đầu bởi vẻ ngoài, kết thúc bằng sự hấp dẫn, Lương Đồng cũng không ngoại lệ. Tiếc rằng kinh nghiệm yêu đương của anh thiếu thốn, bác sĩ Khâu cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội khó tán tỉnh quá.
Người người đều bảo bác sĩ Khâu lấy sự nghiệp làm trọng, không có ý định yêu đương, mãi sau này, đến lượt Lương Đồng lại mất linh.
Giới thiệu vắn tắt một câu: Chuyện tình xưa của bác sĩ và chủ tịch.
Dàn ý: Cuộc sống vì có tình yêu mà trở nên tươi đẹp.
3.4
4.4
6.8
Bạn đang đọc truyện Xanh Thẳm của tác giả Khúc Tiểu Khúc. Thật âm u, ẩm ướt, ánh mặt trời cũng chẳng thấy đâu.
Tí tách, tí tách... không biết tiếng rơi của những giọt nước này xuất phát từ nơi đâu.
Bóng tối bao trùm khắp nơi, đến nỗi khi đưa những ngón tay lên trước mặt cũng không thấy rõ. Giờ đây, từng vị trí trên cơ thể như đang bốc cháy, cứ ngỡ đang bị nhấn chìm hết lần này đến lần khác trong ngọn lửa rực đỏ.
Sau mỗi lần bị ngược đãi, khi tỉnh dậy đều là cảm giác tê dại này. Chỉ là đã lâu rồi anh không trải qua cái cảm giác chân thực đến như vậy.
Tí tách, tí tách... không biết tiếng rơi của những giọt nước này xuất phát từ nơi đâu.
Bóng tối bao trùm khắp nơi, đến nỗi khi đưa những ngón tay lên trước mặt cũng không thấy rõ. Giờ đây, từng vị trí trên cơ thể như đang bốc cháy, cứ ngỡ đang bị nhấn chìm hết lần này đến lần khác trong ngọn lửa rực đỏ.
Sau mỗi lần bị ngược đãi, khi tỉnh dậy đều là cảm giác tê dại này. Chỉ là đã lâu rồi anh không trải qua cái cảm giác chân thực đến như vậy.
3.1
Thương Hành ngoài ý muốn xuyên vào một quyển tiểu thuyết Mary Sue, trở thành nhân vật chính vạn nhân mê người gặp người thích.
Những tưởng rằng có thể ở một bên xem nhóm nam phụ thâm tình đấu trí đấu dũng trên Tu La tràng, trăm triệu lần không ngờ tới, các nam phụ khác cũng là bị xuyên vào!
Không có một ai muốn đi liếm như một con chó!
Vì thế Thương Hành từ vạn người mê biến thành vạn người ngại.
Nhóm nam phụ kẻ nào cũng sự nghiệp thành công, chỉ có một mình Thương Hành bị thiết lập là người nghèo phải ăn nhờ ở đậu, được người khác tiện tay giúp đỡ.
Thương Hành mỉm cười: Không sao, mình có thể tự thân trở thành triệu phú.
Tổng tài bá đạo lạnh lùng: Cho rằng tôi sẽ ‘truy thê’ điên cuồng như trong sách à? Ờ, lên trời mà mơ.
Luật sư dịu dàng ấm áp: Cái gì mà ‘hắc hóa cầm tù’? Không hề phong độ.
Ảnh đế phong lưu: Tại sao tôi phải vì một thân cây mà bỏ qua cả khu rừng rậm?
Nhóm nam phụ ồn ào bãi công, chỉ có duy nhất nhân vật phản diện không bị xuyên qua vẫn như cũ rình trên đầu Thương Hành như hổ rình mồi.
Sau đó, Thương Hành ngồi ngay ngắn hai chân vắt chéo sau bàn tổng giám đốc: Bộ phim điện ảnh đầu tư kinh phí thấp lần này lại thành ‘ngựa đen’ thắng đậm rồi.
Tổng tài bá đạo: Đến tột cùng em muốn như thế nào mới bằng lòng trở lại bên cạnh tôi?
Luật sư: Đây là ‘kim ốc’ tôi tự tay làm cho em, thích không?
Ảnh đế: Không cần giấu diếm, tôi nguyện ý công khai tình cảm.
Nhân vật phản diện: Kết hôn với tôi, nếu không tôi sẽ ném cả ba người bọn họ xuống biển.
Thương Hành:???
Xê ra, đừng cản trở tôi kiếm tiền!
***
※ bối cảnh đồng tính có thể kết hôn, nam chính giai đoạn trước vạn nhân mê, lòng sự nghiệp > lòng yêu đương, hậu kỳ 1v1 hỗ sủng, CP với nhân vật phản diện
Một câu giới thiệu vắn tắt: Hắn ở Tu La tràng lại một lòng kiếm tiền
Lập ý: Cố gắng phấn đấu đi lên đỉnh cao đời người.
Những tưởng rằng có thể ở một bên xem nhóm nam phụ thâm tình đấu trí đấu dũng trên Tu La tràng, trăm triệu lần không ngờ tới, các nam phụ khác cũng là bị xuyên vào!
Không có một ai muốn đi liếm như một con chó!
Vì thế Thương Hành từ vạn người mê biến thành vạn người ngại.
Nhóm nam phụ kẻ nào cũng sự nghiệp thành công, chỉ có một mình Thương Hành bị thiết lập là người nghèo phải ăn nhờ ở đậu, được người khác tiện tay giúp đỡ.
Thương Hành mỉm cười: Không sao, mình có thể tự thân trở thành triệu phú.
Tổng tài bá đạo lạnh lùng: Cho rằng tôi sẽ ‘truy thê’ điên cuồng như trong sách à? Ờ, lên trời mà mơ.
Luật sư dịu dàng ấm áp: Cái gì mà ‘hắc hóa cầm tù’? Không hề phong độ.
Ảnh đế phong lưu: Tại sao tôi phải vì một thân cây mà bỏ qua cả khu rừng rậm?
Nhóm nam phụ ồn ào bãi công, chỉ có duy nhất nhân vật phản diện không bị xuyên qua vẫn như cũ rình trên đầu Thương Hành như hổ rình mồi.
Sau đó, Thương Hành ngồi ngay ngắn hai chân vắt chéo sau bàn tổng giám đốc: Bộ phim điện ảnh đầu tư kinh phí thấp lần này lại thành ‘ngựa đen’ thắng đậm rồi.
Tổng tài bá đạo: Đến tột cùng em muốn như thế nào mới bằng lòng trở lại bên cạnh tôi?
Luật sư: Đây là ‘kim ốc’ tôi tự tay làm cho em, thích không?
Ảnh đế: Không cần giấu diếm, tôi nguyện ý công khai tình cảm.
Nhân vật phản diện: Kết hôn với tôi, nếu không tôi sẽ ném cả ba người bọn họ xuống biển.
Thương Hành:???
Xê ra, đừng cản trở tôi kiếm tiền!
***
※ bối cảnh đồng tính có thể kết hôn, nam chính giai đoạn trước vạn nhân mê, lòng sự nghiệp > lòng yêu đương, hậu kỳ 1v1 hỗ sủng, CP với nhân vật phản diện
Một câu giới thiệu vắn tắt: Hắn ở Tu La tràng lại một lòng kiếm tiền
Lập ý: Cố gắng phấn đấu đi lên đỉnh cao đời người.
3.5
Cao gia muốn hưu ta, mẹ chồng lại không biết xấu hổ, cứ ôm chặt hồi môn của ta không chịu buông.
Bà ta gào lên: "Nếu ngươi dám mang đi, ta sẽ lập tức lấy đầu mình đập vào rương mà chết ngay trước mắt ngươi!"
Ta nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo, chỉ nhàn nhạt đáp: "Được, vậy bà cứ đập đi."
Sau đó, ta ném xuống một tờ hưu thư, giọng nói thản nhiên nhưng ngữ khí đầy kiên quyết: "Ta, nữ nhân của nhà họ Trữ, chỉ có thể hưu phu, tuyệt đối không chấp nhận bị đuổi ra khỏi nhà!"
Bà ta gào lên: "Nếu ngươi dám mang đi, ta sẽ lập tức lấy đầu mình đập vào rương mà chết ngay trước mắt ngươi!"
Ta nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo, chỉ nhàn nhạt đáp: "Được, vậy bà cứ đập đi."
Sau đó, ta ném xuống một tờ hưu thư, giọng nói thản nhiên nhưng ngữ khí đầy kiên quyết: "Ta, nữ nhân của nhà họ Trữ, chỉ có thể hưu phu, tuyệt đối không chấp nhận bị đuổi ra khỏi nhà!"