truyen-dich
1321 Truyện
Sắp xếp theo
4.1
Giới thiệu:
Ta xuyên không rồi! Chính xác là xuyên vào truyện tiểu thuyết rồi, những tưởng sẽ sống sung sướng, nhàn hạ ở cuộc đời mới. Nhưng không? Các con ta phá gia chi tử, ta lại cầm đầu quân phản diện. Vốn định quay đầu là bờ, ngoan ngoãn sống qua ngày, nhưng nữ chính cũng xuyên rồi, nàng ta sẽ báo thù, phá hoại cả gia tộc ta.
Ta sẽ sống cuộc đời vai ác hay thay đổi được vận mệnh?
Ta xuyên không rồi! Chính xác là xuyên vào truyện tiểu thuyết rồi, những tưởng sẽ sống sung sướng, nhàn hạ ở cuộc đời mới. Nhưng không? Các con ta phá gia chi tử, ta lại cầm đầu quân phản diện. Vốn định quay đầu là bờ, ngoan ngoãn sống qua ngày, nhưng nữ chính cũng xuyên rồi, nàng ta sẽ báo thù, phá hoại cả gia tộc ta.
Ta sẽ sống cuộc đời vai ác hay thay đổi được vận mệnh?
4.3
Giới thiệu:
【Một】
Ngày đầu tiên vào đại học, Tạ Du đã chứng kiến được sự kỳ quái của Phó Đình Sâm.
Người nọ ngậm điếu thuốc bên môi đi ra từ góc tường, chặn đi mọi ánh mắt xấu xa như người anh hùng, “Người này, tao bảo kê!”
Đôi mắt hoa đào sâu thẳm nhìn qua, nhướng mày cười, “Nhuyễn Nhuyễn, nhắm mắt lại.”
Khoảnh khắc đó Tạ Du thảng thốt thấy được anh bé chắn đằng trước cô ở kho hàng cũ nát trong mơ.
Tới lúc cô mở mắt ra, người xấu nọ dồn cô vào trong góc, “Anh cũng không phải người tốt gì đâu, về sau thấy anh nhớ đi đường vòng, nếu không thì gặp lần nào hôn lần đấy.”
Tạ Du nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi một giọt nước mắt nào.
【Hai】
Ai ai cũng nói Phó Đình Sâm hung tàn ít nói, không ai có thể thu phục anh.
Phó Đình Sâm cực kỳ hài lòng với nhận xét này.
Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, anh ngồi trong góc phì phèo điếu thuốc, nhìn đồng chí vừa bị bạn gái đá đang giả say gọi điện thoại xin quay lại, yết hầu anh khẽ gợn, chế nhạo, “Dở hơi.”
Về sau, sau khi bé tiên nữ đến từ khoa Vật lý khiến mọi người kinh ngạc với màn múa bale trong buổi tiệc tối Nguyên Đán, mọi người thấy Phó Đình Sâm chui vào hậu trường, không nhịn được mà vụng về hôn cô gái nhỏ, giọng nói nghẹn ngào đáng thương, “Nhuyễn Nhuyễn, tối đừng khóa cửa được không? Phòng khách lạnh lắm.”
Về sau nữa, anh em trong đội đua xe hỏi anh, “Không phải anh ghét nhất mấy cô bé hay khóc sướt mướt à?”
Phó Đình Sâm kẹp điếu thuốc, nheo mắt, “Mẹ nó, dáng vẻ cô gái nhỏ nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi nước mắt đáng yêu vãi!”
【Tay đua xe chuyên nghiệp vừa khiêu gợi vừa nóng nảy x Bé tiên nữ ba lê vừa mềm mại vừa ngọt ngào】
Một câu tóm tắt: Cô vừa mềm mại lại ngọt ngào, khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn.
【Một】
Ngày đầu tiên vào đại học, Tạ Du đã chứng kiến được sự kỳ quái của Phó Đình Sâm.
Người nọ ngậm điếu thuốc bên môi đi ra từ góc tường, chặn đi mọi ánh mắt xấu xa như người anh hùng, “Người này, tao bảo kê!”
Đôi mắt hoa đào sâu thẳm nhìn qua, nhướng mày cười, “Nhuyễn Nhuyễn, nhắm mắt lại.”
Khoảnh khắc đó Tạ Du thảng thốt thấy được anh bé chắn đằng trước cô ở kho hàng cũ nát trong mơ.
Tới lúc cô mở mắt ra, người xấu nọ dồn cô vào trong góc, “Anh cũng không phải người tốt gì đâu, về sau thấy anh nhớ đi đường vòng, nếu không thì gặp lần nào hôn lần đấy.”
Tạ Du nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi một giọt nước mắt nào.
【Hai】
Ai ai cũng nói Phó Đình Sâm hung tàn ít nói, không ai có thể thu phục anh.
Phó Đình Sâm cực kỳ hài lòng với nhận xét này.
Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, anh ngồi trong góc phì phèo điếu thuốc, nhìn đồng chí vừa bị bạn gái đá đang giả say gọi điện thoại xin quay lại, yết hầu anh khẽ gợn, chế nhạo, “Dở hơi.”
Về sau, sau khi bé tiên nữ đến từ khoa Vật lý khiến mọi người kinh ngạc với màn múa bale trong buổi tiệc tối Nguyên Đán, mọi người thấy Phó Đình Sâm chui vào hậu trường, không nhịn được mà vụng về hôn cô gái nhỏ, giọng nói nghẹn ngào đáng thương, “Nhuyễn Nhuyễn, tối đừng khóa cửa được không? Phòng khách lạnh lắm.”
Về sau nữa, anh em trong đội đua xe hỏi anh, “Không phải anh ghét nhất mấy cô bé hay khóc sướt mướt à?”
Phó Đình Sâm kẹp điếu thuốc, nheo mắt, “Mẹ nó, dáng vẻ cô gái nhỏ nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi nước mắt đáng yêu vãi!”
【Tay đua xe chuyên nghiệp vừa khiêu gợi vừa nóng nảy x Bé tiên nữ ba lê vừa mềm mại vừa ngọt ngào】
Một câu tóm tắt: Cô vừa mềm mại lại ngọt ngào, khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn.
4.4
“Tần Thanh Dư, anh có thể tỉnh táo một chút được không?”
“Lấy anh đi.”
“Tôi không hiểu ý anh.”
“Lấy anh, marry me, heirate mich, sposami, Épouse-moi… Nếu vẫn không hiểu thì anh phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của em rồi đấy.”
“Lấy anh đi.”
“Tôi không hiểu ý anh.”
“Lấy anh, marry me, heirate mich, sposami, Épouse-moi… Nếu vẫn không hiểu thì anh phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của em rồi đấy.”
9
Tác giả: 酒儿
Thể loại: Vả Mặt, Hiện Đại
Editor: Nhuquynh Le
Beta: Nhân Trí
Giới thiệu
Người đàn ông tôi thầm mến bao nhiêu năm sắp kết hôn, cô dâu không phải là tôi.
Nhưng vào ngày kết hôn, anh ta đã bỏ rơi cô dâu của mình, đến nhà tôi và cầu hôn tôi khi vẫn còn đang say khướt.
Thể loại: Vả Mặt, Hiện Đại
Editor: Nhuquynh Le
Beta: Nhân Trí
Giới thiệu
Người đàn ông tôi thầm mến bao nhiêu năm sắp kết hôn, cô dâu không phải là tôi.
Nhưng vào ngày kết hôn, anh ta đã bỏ rơi cô dâu của mình, đến nhà tôi và cầu hôn tôi khi vẫn còn đang say khướt.
3.6
Ta và Thẩm Duật đồng thời sống lại.
Phu thê mười năm, nay lại không hẹn mà cùng tránh gặp nhau.
Hắn không chút hối hận, dứt khoát bỏ đi tìm công chúa.
Cho đến ngày ta thành thân, hắn mới trở về.
Tả Tướng vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm giờ đây lại nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:
"Tự nàng đi theo ta, hay là để ta đến cướp dâu? A Trúc, có phải ta cho nàng quá nhiều tự do, cho nên nàng mới quên mất thủ đoạn của ta rồi?".
Phu thê mười năm, nay lại không hẹn mà cùng tránh gặp nhau.
Hắn không chút hối hận, dứt khoát bỏ đi tìm công chúa.
Cho đến ngày ta thành thân, hắn mới trở về.
Tả Tướng vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm giờ đây lại nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:
"Tự nàng đi theo ta, hay là để ta đến cướp dâu? A Trúc, có phải ta cho nàng quá nhiều tự do, cho nên nàng mới quên mất thủ đoạn của ta rồi?".
4.7
Mạt Thế Có Bé Hamster Giàu Chảy Mỡ
Tên gốc: 末世仓鼠富流油 - Mạt thế thương thử phú lưu du
Tác giả: Họa Hề
Số chương: 92 chương + 03 PnGiới thiệu
Ngũ Nhất là một bé hamster, nhũ danh Thối Thối, có một ba ba rất đẹp trai, mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, không buồn không lo.
Nhưng mà, đột nhiên có một ngày, trên Trái Đất xuất hiện mối nguy hiểm là zombie, toàn thế giới tiến vào thời đại tận thế. Kèm theo sự xuất hiện của tang thi, nhân loại, động, thực vật cũng đồng thời thức tỉnh dị năng.
Sau khi ngủ một giấc dậy, bé hamster phát hiện mình đột nhiên biến thành thú hai chân giống như ba ba, hai túi dự trữ thức ăn ban đầu cũng biến thành hai cái không gian siêu bự.
Bé hamster đối với chuyện này đã vui đến lăn lộn, suy nghĩ đầu tiên là muốn nói cho ba ba.
Cuối cùng trải qua trăm cay ngàn đắng, trèo đèo lội suối, bé hamster rốt cuộc cũng tìm được ba ba. Trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc cứu được Nhiếp Tiêu từ trong tay zombie cấp 3.
"Ba ba, cục cưng rốt cuộc tìm được ba rồi!"
Nhiếp Tiêu cả mặt mông lung: "..." Cái gì? Ba của ai???
Mọi người trong căn cứ bấm ngón tay tính tính: móa nó! Lão đại quả nhiên thiên phú dị bẩm, 7 tuổi đã có con, bây giờ con đã lớn như vậy rồi!
Nhân Vật chính: Ngũ Nhất, Nhiếp Tiêu.
Tên gốc: 末世仓鼠富流油 - Mạt thế thương thử phú lưu du
Tác giả: Họa Hề
Số chương: 92 chương + 03 PnGiới thiệu
Ngũ Nhất là một bé hamster, nhũ danh Thối Thối, có một ba ba rất đẹp trai, mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, không buồn không lo.
Nhưng mà, đột nhiên có một ngày, trên Trái Đất xuất hiện mối nguy hiểm là zombie, toàn thế giới tiến vào thời đại tận thế. Kèm theo sự xuất hiện của tang thi, nhân loại, động, thực vật cũng đồng thời thức tỉnh dị năng.
Sau khi ngủ một giấc dậy, bé hamster phát hiện mình đột nhiên biến thành thú hai chân giống như ba ba, hai túi dự trữ thức ăn ban đầu cũng biến thành hai cái không gian siêu bự.
Bé hamster đối với chuyện này đã vui đến lăn lộn, suy nghĩ đầu tiên là muốn nói cho ba ba.
Cuối cùng trải qua trăm cay ngàn đắng, trèo đèo lội suối, bé hamster rốt cuộc cũng tìm được ba ba. Trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc cứu được Nhiếp Tiêu từ trong tay zombie cấp 3.
"Ba ba, cục cưng rốt cuộc tìm được ba rồi!"
Nhiếp Tiêu cả mặt mông lung: "..." Cái gì? Ba của ai???
Mọi người trong căn cứ bấm ngón tay tính tính: móa nó! Lão đại quả nhiên thiên phú dị bẩm, 7 tuổi đã có con, bây giờ con đã lớn như vậy rồi!
Nhân Vật chính: Ngũ Nhất, Nhiếp Tiêu.
4.3
Charlie Stoker có một sở thích rất kì quái. Hắn thích thong thả gi.ải ph.ẫu cơ thể người, nhưng chẳng hề coi thứ thịt ấy là món ngọt lành như gã Hannibal.
Ngoài ra hắn còn quan niệm rằng, để gặp được người quan trọng nhất cuộc đời mình, giết sạch tất cả những kẻ ngáng đường chẳng có gì sai trái.
Song một ngày nọ, sự chú ý của hắn buộc phải chuyển hướng, cô nhóc quái đản nhà hàng xóm lại chạy sang làm trò quái gì vậy
Ngoài ra hắn còn quan niệm rằng, để gặp được người quan trọng nhất cuộc đời mình, giết sạch tất cả những kẻ ngáng đường chẳng có gì sai trái.
Song một ngày nọ, sự chú ý của hắn buộc phải chuyển hướng, cô nhóc quái đản nhà hàng xóm lại chạy sang làm trò quái gì vậy
8.5
Tác giả: Tiểu Hoa Miêu
Edit: Wiooo
Số chương: 60 chương+ 2NT
Thể loại: H văn, ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng, trâu già gặm cỏ non, 80% nội dung 20% thịt…
Văn án:
Đội trưởng Kỷ nói: Miểu Miểu, tên rất hay, nước nhiều thịt mềm, chuyên dập lửa cho anh.
Trích đoạn:
Kỷ Viêm thích nhất dáng vẻ đỏ mắt nghẹn ngào của cô khi ở dưới thân anh. Anh hôn lên mặt cô rồi mỉm cười nói: “Yếu ớt”.
“Miểu Miểu…”
Edit: Wiooo
Số chương: 60 chương+ 2NT
Thể loại: H văn, ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng, trâu già gặm cỏ non, 80% nội dung 20% thịt…
Văn án:
Đội trưởng Kỷ nói: Miểu Miểu, tên rất hay, nước nhiều thịt mềm, chuyên dập lửa cho anh.
Trích đoạn:
Kỷ Viêm thích nhất dáng vẻ đỏ mắt nghẹn ngào của cô khi ở dưới thân anh. Anh hôn lên mặt cô rồi mỉm cười nói: “Yếu ớt”.
“Miểu Miểu…”
- 1v1. Song xử. Đội trưởng đội phòng cháy chữa cháy cứng cỏi Kỷ Viêm x Cô giáo tiểu học mềm yếu Giang Miểu
- Nữ theo đuổi, nam đã nghiện mà còn ngại, tổng thể là ngọt nhưng có chút ngược nhẹ.
4.5
Tác giả: Nga Tử
Thể loại: Ngôn Tình, HE, Hiện Đại, Hài Hước
Team dịch: Nhóc Miko
Giới thiệu
Có lần, tôi ngủ quên trên ghế của tàu điện ngầm. Giữa sự rung lắc nhịp nhàng của đoàn tàu, đầu tôi dễ dàng bị đưa vào trong tay ghế. Vậy là sau đấy tôi đã gặp bạn trai mình lần đầu trong tư thế “đầu bị kẹt”.
Thể loại: Ngôn Tình, HE, Hiện Đại, Hài Hước
Team dịch: Nhóc Miko
Giới thiệu
Có lần, tôi ngủ quên trên ghế của tàu điện ngầm. Giữa sự rung lắc nhịp nhàng của đoàn tàu, đầu tôi dễ dàng bị đưa vào trong tay ghế. Vậy là sau đấy tôi đã gặp bạn trai mình lần đầu trong tư thế “đầu bị kẹt”.
7.5
Trên đời này chỉ có Hàn Tư Ngôn, sau khi biết cô thường dùng bút, sẽ cẩn thận mà hôn những vết chai sần trên đốt ngón tay cô.
Niên Hạ| Gương vỡ lại lành, chênh lệch tuổi tác chừng sáu tuổi.
Tránh Lôi: Nữ chính khi cực kỳ hưng phấn sẽ tiết ra sữa (không có sắp đặt theo logic, các tình tiết hoàn toàn là do sở thích thôi)
Th//ủ d*m| rình trộm | Gương vỡ lại lành tái ngộ những người yêu văn chương, chính là để thỏa sở thích của bản thân
Niên Hạ| Gương vỡ lại lành, chênh lệch tuổi tác chừng sáu tuổi.
Tránh Lôi: Nữ chính khi cực kỳ hưng phấn sẽ tiết ra sữa (không có sắp đặt theo logic, các tình tiết hoàn toàn là do sở thích thôi)
Th//ủ d*m| rình trộm | Gương vỡ lại lành tái ngộ những người yêu văn chương, chính là để thỏa sở thích của bản thân
3.4
Tôi thẫn thờ nhìn người đàn ông có gương mặt siêu đẹp trai đang ngồi trên ghế sofa.
Từ đầu đến cuối không thấy anh ấy di chuyển một chút nào.
Nhưng thật kì lạ là tôi lại nghe thấy tiếng lòng của anh ấy.
Tôi và Trình Tiêu kết hôn chớp nhoáng.
Từ đầu đến cuối không thấy anh ấy di chuyển một chút nào.
Nhưng thật kì lạ là tôi lại nghe thấy tiếng lòng của anh ấy.
Tôi và Trình Tiêu kết hôn chớp nhoáng.
8.4
Năm mười sáu tuổi, ta bị Thái tử từ hôn.
Chẳng mấy chốc, ta trở thành trò cười lớn nhất của cả Kinh Thành.
Chỉ vì hắn từ hôn với ta để cưới người muội muội vốn dĩ vô danh tiểu tốt của ta.
Từ hôn với đích nữ để cưới thứ nữ, đó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một tiểu thư của gia đình danh gia vọng tộc.
Thế nhưng, ta chẳng hề bận tâm, thậm chí còn muốn bật cười!
Sống lại một đời, ta thật sự muốn xem nàng ta còn có thể dậy sóng thế nào...
Chẳng mấy chốc, ta trở thành trò cười lớn nhất của cả Kinh Thành.
Chỉ vì hắn từ hôn với ta để cưới người muội muội vốn dĩ vô danh tiểu tốt của ta.
Từ hôn với đích nữ để cưới thứ nữ, đó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một tiểu thư của gia đình danh gia vọng tộc.
Thế nhưng, ta chẳng hề bận tâm, thậm chí còn muốn bật cười!
Sống lại một đời, ta thật sự muốn xem nàng ta còn có thể dậy sóng thế nào...
10
Tên truyện: Chó Ngáp Phải Ruồi - 歪打正着gl
Tác giả: Nam Mệnh Vũ - 南命羽
(tên mới của tác giả là Liễu Tự Hàn - 柳自寒, tuy nhiên mình sử dụng tên cũ để mọi người cảm thấy quen thuộc)
Editor: Yu Bi
Thể loại: GL hiện đại, chậm nhiệt, tình hữu độc chung.
Văn án:
Tác hợp cho người khác thành công là chuyện tốt, hết lần này tới lần khác tác hợp tới tác hợp lui để rồi trái tim hai người đã dành cho nhau tự lúc nào chẳng biết.
Đến nỗi thuộc về nhau từ khi nào, thật ra các nàng cũng chẳng rõ.
Không ngược, chậm nhiệt, chuyên nhất văn*, hoan nghênh gia nhập.
*chuyên nhất văn: ý chỉ 1x1.
Lời của editor muốn nói: thật ra cảm thấy cái văn án vô cùng nhảm nhí, không bao quát được gì cả, hy vọng mọi người đừng bị đánh lừa.( ̄へ ̄)
Tác giả: Nam Mệnh Vũ - 南命羽
(tên mới của tác giả là Liễu Tự Hàn - 柳自寒, tuy nhiên mình sử dụng tên cũ để mọi người cảm thấy quen thuộc)
Editor: Yu Bi
Thể loại: GL hiện đại, chậm nhiệt, tình hữu độc chung.
Văn án:
Tác hợp cho người khác thành công là chuyện tốt, hết lần này tới lần khác tác hợp tới tác hợp lui để rồi trái tim hai người đã dành cho nhau tự lúc nào chẳng biết.
Đến nỗi thuộc về nhau từ khi nào, thật ra các nàng cũng chẳng rõ.
Không ngược, chậm nhiệt, chuyên nhất văn*, hoan nghênh gia nhập.
*chuyên nhất văn: ý chỉ 1x1.
Lời của editor muốn nói: thật ra cảm thấy cái văn án vô cùng nhảm nhí, không bao quát được gì cả, hy vọng mọi người đừng bị đánh lừa.( ̄へ ̄)
7.6
Yêu nhau hai năm, Lục Chẩm Thu phát hiện bạn gái Đường Nghênh Hạ ngoại tình, nàng không có chất vấn, không có cãi nhau ầm ĩ, mà là suốt đêm nhờ bạn tốt giúp mình tìm một nơi ở mới, chuyển nhà chạy lấy người.
Thật trùng hợp, chủ nhà mới là đối thủ một mất một còn của Đường Nghênh Hạ, nhà văn kiêm biên kịch nổi tiếng Cận Thủy Lan, tính cách hẻo lánh, không dễ ở chung, cao lãnh chi hoa điển hình trong giới, tên gọi tắt là goá bụa(*). Người theo đuổi cô có vô số, nhưng từ trước đến nay cô đều từ chối, không có bất kỳ đối tượng tai tiếng nào, ai cũng không biết trong lòng cô cất giấu một người.
Về sau, người này nửa đêm gõ cửa phòng cô, tiến vào ở trong phòng cô.
(*) Goá bụa: có thể hiểu là goá vợ (chồng) hoặc là cô đơn về mặt đời sống.
Tiểu kịch trường:
Doanh số sách mới bán ra không tệ, tạp chí muốn cùng Cận Thủy Lan phát sóng trực tiếp một lần, mời vài vị khách quý, Đường Nghênh Hạ cũng ở trong đó. Phát sóng không bao lâu, bên phía Cận Thuỷ Lan truyền đến vài tiếng chó sủa, trong màn hình xuất hiện một con lông vàng, biên tập viên nghi hoặc hỏi: "Cận lão sư không phải không nuôi chó sao?"
Goá bụa vương giả Cận Thủy Lan cười nhạt giải thích: "Là bạn gái tôi nuôi."
Tất cả độc giả trong buổi phát sóng trực tiếp: ĐM!!
Đường Nghênh Hạ nhìn thấy vòng cổ của lông vàng khi nó đứng lên, mặt đều tái mét.
Một câu tóm tắt: Tưởng chừng những cuộc gặp gỡ tình cờ, đều là chủ mưu đã lên kế hoạch từ lâu.
Lập ý: Hữu tình nhân chung thành quyến chúc
Thật trùng hợp, chủ nhà mới là đối thủ một mất một còn của Đường Nghênh Hạ, nhà văn kiêm biên kịch nổi tiếng Cận Thủy Lan, tính cách hẻo lánh, không dễ ở chung, cao lãnh chi hoa điển hình trong giới, tên gọi tắt là goá bụa(*). Người theo đuổi cô có vô số, nhưng từ trước đến nay cô đều từ chối, không có bất kỳ đối tượng tai tiếng nào, ai cũng không biết trong lòng cô cất giấu một người.
Về sau, người này nửa đêm gõ cửa phòng cô, tiến vào ở trong phòng cô.
(*) Goá bụa: có thể hiểu là goá vợ (chồng) hoặc là cô đơn về mặt đời sống.
Tiểu kịch trường:
Doanh số sách mới bán ra không tệ, tạp chí muốn cùng Cận Thủy Lan phát sóng trực tiếp một lần, mời vài vị khách quý, Đường Nghênh Hạ cũng ở trong đó. Phát sóng không bao lâu, bên phía Cận Thuỷ Lan truyền đến vài tiếng chó sủa, trong màn hình xuất hiện một con lông vàng, biên tập viên nghi hoặc hỏi: "Cận lão sư không phải không nuôi chó sao?"
Goá bụa vương giả Cận Thủy Lan cười nhạt giải thích: "Là bạn gái tôi nuôi."
Tất cả độc giả trong buổi phát sóng trực tiếp: ĐM!!
Đường Nghênh Hạ nhìn thấy vòng cổ của lông vàng khi nó đứng lên, mặt đều tái mét.
Một câu tóm tắt: Tưởng chừng những cuộc gặp gỡ tình cờ, đều là chủ mưu đã lên kế hoạch từ lâu.
Lập ý: Hữu tình nhân chung thành quyến chúc
4.8
Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô
Tác giả: Bạch Cơ Quán
Thể loại: Cổ Đại, Linh dị.
Số chương: 38 chương + 2 ngoại truyện
Dịch: Quá khứ chậm rãi
Giới thiệu
Thịnh Đường, Trường An, trăm quỷ dạ hành, ngàn yêu phục tụ.
Trên phố Tây thị, nơi giao nhau giữa hai giới âm dương, có một tòa Phiêu Miểu Các thần bí hư vô.
Trong Phiêu Miểu Các, buôn bán đủ các món kỳ trân dị bảo, thất tình lục dục.
Là nơi mà người, yêu, quỷ, thần tới lui.
Phiêu Miểu Các ở đâu?
Người vô duyên, đi lướt qua cũng khó thấy.
Người có duyên, ngàn dặm đến tìm.
Vì sao thế gian phải có Phiêu Miểu Các?
Vì chúng sinh có dục vọng, nên thế gian mới có Phiêu Miểu Các.
Nhân vật chính:
Nguyên Diệu, thư sinh nghèo túng tính cách thuần lương, nhát gan nhưng luôn gặp yêu quái.
Nguyên Diệu vì đi thi mà đến chỗ người thân ở Trường An, lần đầu bước vào Phiêu Miểu Các, hắn vô tình làm bể các loại kỳ trân dị bảo, hắn nghèo đến mức chỉ còn lại có hai mươi văn tiền, bị lừa gạt ký khế ước bán thân, trở thành nô bộc của Phiêu Miểu Các, từ đó về sau đi theo Bạch Cơ chứng kiến muôn màu muôn vẻ của chúng sinh.
Bạch Cơ, chủ nhân Phiêu Miểu các, là mỹ nhân nhưng lại không phải người.
Thân phận thần bí, một người không nổi bật như nàng, từ khi chúng sinh có ấn tượng tới nay, đã kinh doanh Phiêu Miểu Các, bán đủ các kỳ trân dị bảo.
Đối với nàng mà nói, ý nghĩa duy nhất ba ngàn năm qua đối với nàng, là chờ chúng sinh tới mua "Dục vọng", tập hợp đủ "Nhân quả" bằng với cát sông Hằng...
Tác giả: Bạch Cơ Quán
Thể loại: Cổ Đại, Linh dị.
Số chương: 38 chương + 2 ngoại truyện
Dịch: Quá khứ chậm rãi
Giới thiệu
Thịnh Đường, Trường An, trăm quỷ dạ hành, ngàn yêu phục tụ.
Trên phố Tây thị, nơi giao nhau giữa hai giới âm dương, có một tòa Phiêu Miểu Các thần bí hư vô.
Trong Phiêu Miểu Các, buôn bán đủ các món kỳ trân dị bảo, thất tình lục dục.
Là nơi mà người, yêu, quỷ, thần tới lui.
Phiêu Miểu Các ở đâu?
Người vô duyên, đi lướt qua cũng khó thấy.
Người có duyên, ngàn dặm đến tìm.
Vì sao thế gian phải có Phiêu Miểu Các?
Vì chúng sinh có dục vọng, nên thế gian mới có Phiêu Miểu Các.
Nhân vật chính:
Nguyên Diệu, thư sinh nghèo túng tính cách thuần lương, nhát gan nhưng luôn gặp yêu quái.
Nguyên Diệu vì đi thi mà đến chỗ người thân ở Trường An, lần đầu bước vào Phiêu Miểu Các, hắn vô tình làm bể các loại kỳ trân dị bảo, hắn nghèo đến mức chỉ còn lại có hai mươi văn tiền, bị lừa gạt ký khế ước bán thân, trở thành nô bộc của Phiêu Miểu Các, từ đó về sau đi theo Bạch Cơ chứng kiến muôn màu muôn vẻ của chúng sinh.
Bạch Cơ, chủ nhân Phiêu Miểu các, là mỹ nhân nhưng lại không phải người.
Thân phận thần bí, một người không nổi bật như nàng, từ khi chúng sinh có ấn tượng tới nay, đã kinh doanh Phiêu Miểu Các, bán đủ các kỳ trân dị bảo.
Đối với nàng mà nói, ý nghĩa duy nhất ba ngàn năm qua đối với nàng, là chờ chúng sinh tới mua "Dục vọng", tập hợp đủ "Nhân quả" bằng với cát sông Hằng...
4.9
Vào ngày thứ ba sau khi ta chết.
Phu quân của ta khải hoàn trở về, cưới muội muội của ta.
Mười dặm hồng trang, cả Kinh thành đều ngưỡng mộ.
Phụ thân càng dâng sớ lên Hoàng đế, xin phong cho phu quân ta làm Thượng tướng quân.
Chẳng một ai nhớ đến, dưới lớp đất lạnh lẽo, còn chôn vùi một bộ hài cốt khô héo của ta.
Khi muội muội ta tràn đầy vui mừng, tưởng rằng có thể an vị trong phòng the đỏ thắm, nào ngờ, nơi nàng ta bước vào lại là căn phòng tra tấn lạnh lẽo của phu quân.
Đêm tân hôn, Cố Mân bóp cổ nàng ta, ấn nàng ta lên giá hình: "Rốt cuộc là tự ngươi nói ra, hay là ta phải dùng hình tra khảo để ép hỏi các ngươi đã hại chết phu nhân của ta như thế nào?"
Phu quân của ta khải hoàn trở về, cưới muội muội của ta.
Mười dặm hồng trang, cả Kinh thành đều ngưỡng mộ.
Phụ thân càng dâng sớ lên Hoàng đế, xin phong cho phu quân ta làm Thượng tướng quân.
Chẳng một ai nhớ đến, dưới lớp đất lạnh lẽo, còn chôn vùi một bộ hài cốt khô héo của ta.
Khi muội muội ta tràn đầy vui mừng, tưởng rằng có thể an vị trong phòng the đỏ thắm, nào ngờ, nơi nàng ta bước vào lại là căn phòng tra tấn lạnh lẽo của phu quân.
Đêm tân hôn, Cố Mân bóp cổ nàng ta, ấn nàng ta lên giá hình: "Rốt cuộc là tự ngươi nói ra, hay là ta phải dùng hình tra khảo để ép hỏi các ngươi đã hại chết phu nhân của ta như thế nào?"
3.5
Tên: Ra Vẻ Đạo Mạo.
Tác giả: Xác Trung Hữu Nhục.
Editor: Riz.
Dò mìn: Hiện đại, bao dưỡng, làm trước yêu sau, kim chủ công – MB thụ, tráng thụ, 1v1, không song khiết, cẩu huyết không ngược thân, cao H có tag, cẩn thận có lôi, HE.
Văn án:
[ Nỗi khổ của Vương Khả bắt nguồn từ đủ loại bất công mà anh đã phải trải qua suốt nửa đời người.
Mà nỗi khổ của Mạnh Phàm lại bắt nguồn từ việc hắn chính là “kẻ đầu sỏ” gây ra những bất công đó. ]
Câu chuyện về hai kẻ bất hạnh cuối cùng lại đến với nhau.
______o0o______
#Riz:Tác giả bảo bộ này không dành cho đảng sủng công lẫn sủng thụ nên tui cũng phân vân dữ lắm, nhưng tui lại thích cái kiểu hai người số khổ đến với nhau như này nên mạnh dạn đào luôn ehe.Nhưng sau khi edit xong thì tui thấy tác giả chỉ được cái hù thôi, truyện nhẹ nhàng tình cảm, ngược nhẹ hều nha mọi người =))
Tác giả: Xác Trung Hữu Nhục.
Editor: Riz.
Dò mìn: Hiện đại, bao dưỡng, làm trước yêu sau, kim chủ công – MB thụ, tráng thụ, 1v1, không song khiết, cẩu huyết không ngược thân, cao H có tag, cẩn thận có lôi, HE.
Văn án:
[ Nỗi khổ của Vương Khả bắt nguồn từ đủ loại bất công mà anh đã phải trải qua suốt nửa đời người.
Mà nỗi khổ của Mạnh Phàm lại bắt nguồn từ việc hắn chính là “kẻ đầu sỏ” gây ra những bất công đó. ]
Câu chuyện về hai kẻ bất hạnh cuối cùng lại đến với nhau.
______o0o______
#Riz:Tác giả bảo bộ này không dành cho đảng sủng công lẫn sủng thụ nên tui cũng phân vân dữ lắm, nhưng tui lại thích cái kiểu hai người số khổ đến với nhau như này nên mạnh dạn đào luôn ehe.Nhưng sau khi edit xong thì tui thấy tác giả chỉ được cái hù thôi, truyện nhẹ nhàng tình cảm, ngược nhẹ hều nha mọi người =))
8.6
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Tình cảm, Vườn trường, H văn
Độ dài: 78 chương + 11 ngoại truyện
Giới thiệu:
Uông Thịnh là một học trò giỏi, nhưng lại bi một cậu bạn học tập kém Thi Hạ Dương bắt lấy tâm
Người kia không chịu học hành đàng hoàng, thay bạn gái liên tục, suốt ngày bị phạt...
Không hiểu sao cậu lại thích người kia cực kì, không nhịn được chú ý người kia.
Học sinh xuất sắc bụng dạ khó lường x Học sinh dốt ngoài mạnh trong yếu.
Độ dài: 78 chương + 11 ngoại truyện
Giới thiệu:
Uông Thịnh là một học trò giỏi, nhưng lại bi một cậu bạn học tập kém Thi Hạ Dương bắt lấy tâm
Người kia không chịu học hành đàng hoàng, thay bạn gái liên tục, suốt ngày bị phạt...
Không hiểu sao cậu lại thích người kia cực kì, không nhịn được chú ý người kia.
Học sinh xuất sắc bụng dạ khó lường x Học sinh dốt ngoài mạnh trong yếu.
9.2
Tác giả: Hành Chi
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Gia Đình, Chữa Lành, Phương Đông, Điền Văn
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu
(Xoăn thích bộ này lắm ^^
Bác nào ưng bộ này thì đọc bộ "Đèn lạnh trên giấy, hoa lê lạnh trong mưa" nhà Xoăn nhé ạ)
Khi ta cùng ông nội trở về Kinh thành, lúc đó là cuối xuân, mưa phùn rả rích. Ông cưỡi trên lưng con lừa già màu xám, tay cầm chiếc ô giấy dầu xanh, là chiếc ô duy nhất của chúng ta. Ta không có cả một chiếc áo tơi, chỉ đội một chiếc nón lá, quần áo đã ướt từ lâu.
"Ông ơi, không phải ông luôn nói thương con sao? Hay ông xuống khỏi lừa, để nó chở hành lý?"
Ông liếc nhìn cái bọc to trên lưng ta, mắt hơi nheo lại, vuốt vuốt chòm râu, cười đầy ẩn ý.
"Ông à, con lừa già có phải quan trọng hơn cháu gái không?" Ta khẽ gõ vào mông con lừa già, nó nhấc chân sau định đá ta, ta nhanh chóng né tránh.
Trong làn mưa mờ ảo, cầu Chu Tước vẫn không thay đổi chút nào, tựa như ta và ông chưa từng rời khỏi nơi này suốt sáu năm qua.
Không biết điều gì khiến ông giật mình, ông gãi gãi cổ con lừa già, nó điên cuồng chạy đi. Ta đứng trên cầu, không biết phải làm sao.
Một con lừa cũng quan trọng hơn ta, haizzz...
Ta đổi vai đeo bọc hành lý, trước mắt bỗng hiện ra một chiếc kiệu, một chiếc kiệu nhỏ màu xanh giản dị. Rèm kiệu từ từ mở ra, người bên trong không khác gì so với sáu năm trước.
“Trắng như tuyết trên núi, sáng như trăng giữa mây.”
Đó là lời Hoàng thượng nói trước triều đình khi chàng đỗ trạng nguyên lúc hai mươi tuổi.
"Văn Thanh..."
Tống Tấn khẽ gọi ta, lông mày chàng như ngọn núi xa, ánh mắt luôn ẩn chứa một tầng sương mù, đầy vẻ cao thâm khó lường.
Chàng là vị quan nhị phẩm trẻ nhất của Đại Ngụy, là vị quan được Hoàng thượng tín nhiệm nhất, cũng là thanh quan nổi tiếng trong miệng dân chúng.
Nhưng với ta, chàng chỉ là một đoạn quá khứ không thể nói ra. Chỉ là một đoạn quá khứ mà thôi!
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Gia Đình, Chữa Lành, Phương Đông, Điền Văn
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu
(Xoăn thích bộ này lắm ^^
Bác nào ưng bộ này thì đọc bộ "Đèn lạnh trên giấy, hoa lê lạnh trong mưa" nhà Xoăn nhé ạ)
Khi ta cùng ông nội trở về Kinh thành, lúc đó là cuối xuân, mưa phùn rả rích. Ông cưỡi trên lưng con lừa già màu xám, tay cầm chiếc ô giấy dầu xanh, là chiếc ô duy nhất của chúng ta. Ta không có cả một chiếc áo tơi, chỉ đội một chiếc nón lá, quần áo đã ướt từ lâu.
"Ông ơi, không phải ông luôn nói thương con sao? Hay ông xuống khỏi lừa, để nó chở hành lý?"
Ông liếc nhìn cái bọc to trên lưng ta, mắt hơi nheo lại, vuốt vuốt chòm râu, cười đầy ẩn ý.
"Ông à, con lừa già có phải quan trọng hơn cháu gái không?" Ta khẽ gõ vào mông con lừa già, nó nhấc chân sau định đá ta, ta nhanh chóng né tránh.
Trong làn mưa mờ ảo, cầu Chu Tước vẫn không thay đổi chút nào, tựa như ta và ông chưa từng rời khỏi nơi này suốt sáu năm qua.
Không biết điều gì khiến ông giật mình, ông gãi gãi cổ con lừa già, nó điên cuồng chạy đi. Ta đứng trên cầu, không biết phải làm sao.
Một con lừa cũng quan trọng hơn ta, haizzz...
Ta đổi vai đeo bọc hành lý, trước mắt bỗng hiện ra một chiếc kiệu, một chiếc kiệu nhỏ màu xanh giản dị. Rèm kiệu từ từ mở ra, người bên trong không khác gì so với sáu năm trước.
“Trắng như tuyết trên núi, sáng như trăng giữa mây.”
Đó là lời Hoàng thượng nói trước triều đình khi chàng đỗ trạng nguyên lúc hai mươi tuổi.
"Văn Thanh..."
Tống Tấn khẽ gọi ta, lông mày chàng như ngọn núi xa, ánh mắt luôn ẩn chứa một tầng sương mù, đầy vẻ cao thâm khó lường.
Chàng là vị quan nhị phẩm trẻ nhất của Đại Ngụy, là vị quan được Hoàng thượng tín nhiệm nhất, cũng là thanh quan nổi tiếng trong miệng dân chúng.
Nhưng với ta, chàng chỉ là một đoạn quá khứ không thể nói ra. Chỉ là một đoạn quá khứ mà thôi!
3.9
Bạn đang đọc truyện Hàm Ngọc của tác giả Trường Thanh Trường Bạch.
Năm đó, Lâm Ngọc thoái hôn với Lý Hạc Minh, khắp các con phố đều đồn đại rằng Lý Hạc Minh giẫm lên thi thể của quan triều để bước đến chức Cẩm Y Vệ của Bắc Trấn Phủ Sử, bên cạnh đó, thân thể Lâm Ngọc yếu ớt, Lâm gia lo lắng nàng sẽ bị lệ khí của Lý Hạc Minh khắc chết cho nên mới đưa ra hạ sách này.
Người ngoài lại không hề hay biết, nguyên nhân sâu xa là vì Lý Hạc Minh không thích Lâm Ngọc nàng.
Nhưng, cho dù thế nào đi chăng nữa, việc từ hôn này đã làm mất hết thể diện của Lý Hạc Minh.
Cẩm Y Vệ thừa lệnh giám sát quan lại, Lý Hạ Minh là móng vuốt của Hoàng Đế. Phụ thân và huynh trưởng của Lâm Ngọc đều làm quan trong triều, nếu có vô tình gặp nhau trên đường, nàng chỉ có thể cúi đầu, cụp mi.
Song, điều khiến nàng khó hiểu nhất là, rõ ràng hắn rất ghét nàng, nhưng dưới màn mưa, hắn trầm giọng hỏi nàng: “Vì sao lúc trước lại từ hôn?”.
Năm đó, Lâm Ngọc thoái hôn với Lý Hạc Minh, khắp các con phố đều đồn đại rằng Lý Hạc Minh giẫm lên thi thể của quan triều để bước đến chức Cẩm Y Vệ của Bắc Trấn Phủ Sử, bên cạnh đó, thân thể Lâm Ngọc yếu ớt, Lâm gia lo lắng nàng sẽ bị lệ khí của Lý Hạc Minh khắc chết cho nên mới đưa ra hạ sách này.
Người ngoài lại không hề hay biết, nguyên nhân sâu xa là vì Lý Hạc Minh không thích Lâm Ngọc nàng.
Nhưng, cho dù thế nào đi chăng nữa, việc từ hôn này đã làm mất hết thể diện của Lý Hạc Minh.
Cẩm Y Vệ thừa lệnh giám sát quan lại, Lý Hạ Minh là móng vuốt của Hoàng Đế. Phụ thân và huynh trưởng của Lâm Ngọc đều làm quan trong triều, nếu có vô tình gặp nhau trên đường, nàng chỉ có thể cúi đầu, cụp mi.
Song, điều khiến nàng khó hiểu nhất là, rõ ràng hắn rất ghét nàng, nhưng dưới màn mưa, hắn trầm giọng hỏi nàng: “Vì sao lúc trước lại từ hôn?”.
3.9
Tôi mắc chứng "khát da". Sau kỳ thi đại học, tôi đã thuê một bạn trai để giải tỏa căng thẳng. Anh ta có cơ bụng 8 múi, vai rộng eo thon, còn thích mặc quần màu xám, trực tiếp khiến tôi mê mẩn.
Sau kỳ nghỉ hè không biết xấu hổ, tôi đã đề nghị chia tay, lý do có chút tệ bạc:
"Thầy bói nói em khắc chồng.”
Giang Dã đỏ cả vành mắt: "Anh mang giày Nike, đừng chia tay có được không?"
Cứ như vậy, tôi vẫn kiên quyết không mềm lòng.
Ngày khai giảng đại học, Giang Dã bước xuống từ một chiếc siêu xe, toàn thân đồ hiệu:
"Bệnh khỏi rồi? Đến lượt anh chữa bệnh rồi đấy."
Tôi choáng váng.
Tôi đây là vô tình bao nuôi cậu ấm nhà giàu rồi sao?
Sau kỳ nghỉ hè không biết xấu hổ, tôi đã đề nghị chia tay, lý do có chút tệ bạc:
"Thầy bói nói em khắc chồng.”
Giang Dã đỏ cả vành mắt: "Anh mang giày Nike, đừng chia tay có được không?"
Cứ như vậy, tôi vẫn kiên quyết không mềm lòng.
Ngày khai giảng đại học, Giang Dã bước xuống từ một chiếc siêu xe, toàn thân đồ hiệu:
"Bệnh khỏi rồi? Đến lượt anh chữa bệnh rồi đấy."
Tôi choáng váng.
Tôi đây là vô tình bao nuôi cậu ấm nhà giàu rồi sao?
3.9
Tác giả: Trạm Dạo Tiểu Sinh
Thể loại: Cổ Đại, Cung Đấu, Ngược, SE, Trả Thù, Vả Mặt
Team dịch: Mỗi ngày chỉ thích làm Cá Muối
Giới thiệu
Ta là Hoàng Hậu, nhưng Hoàng Thượng chẳng yêu thương ta.
Ngày phế hậu, Hoàng Thượng lại tự mình đến cung của ta, còn xin ta một chén rượu uống.
Ta cùng Người ngồi dưới mái hiên của Trường Lạc Cung, nhìn tuyết trắng mênh mông rơi tán loạn, nhuộm màu tang tóc khắp những mái ngói chất chồng không thể đếm hết.
Lý Mộ Thần kính ta một chén rượu, nói: "Con đường sau này của nàng, có lẽ sẽ chẳng dễ dàng. Đây là điều trẫm nợ nàng. Con đường sau này của trẫm, chắc chắn cũng chẳng dễ đi, nhưng đó là điều trẫm phải làm."
Người cạn chén rượu, đứng dậy bước vào trong trời tuyết ngập trời, chẳng bao lâu tóc Người bạc phơ, tựa hồ như thời gian đã trôi đi nhiều năm.
Ta nghe tiếng Người thấp giọng ngâm nga: "Sơn thủy hữu tương phùng, vọng quân đa trân trọng. Xuân phong nhập quyển lai, viên nguyệt bôi tửu trung."
Dường như những ngày tháng ly biệt trong đời ta, luôn có tuyết bay làm bạn. Ta nhớ ngày ta rời quê nhà, theo Nhiếp Chính Vương vào kinh, cũng là một ngày tuyết rơi lả tả, chỉ là tuyết ở Tây Bắc thì thô ráp hơn nhiều so với tuyết ở kinh thành.
Thể loại: Cổ Đại, Cung Đấu, Ngược, SE, Trả Thù, Vả Mặt
Team dịch: Mỗi ngày chỉ thích làm Cá Muối
Giới thiệu
Ta là Hoàng Hậu, nhưng Hoàng Thượng chẳng yêu thương ta.
Ngày phế hậu, Hoàng Thượng lại tự mình đến cung của ta, còn xin ta một chén rượu uống.
Ta cùng Người ngồi dưới mái hiên của Trường Lạc Cung, nhìn tuyết trắng mênh mông rơi tán loạn, nhuộm màu tang tóc khắp những mái ngói chất chồng không thể đếm hết.
Lý Mộ Thần kính ta một chén rượu, nói: "Con đường sau này của nàng, có lẽ sẽ chẳng dễ dàng. Đây là điều trẫm nợ nàng. Con đường sau này của trẫm, chắc chắn cũng chẳng dễ đi, nhưng đó là điều trẫm phải làm."
Người cạn chén rượu, đứng dậy bước vào trong trời tuyết ngập trời, chẳng bao lâu tóc Người bạc phơ, tựa hồ như thời gian đã trôi đi nhiều năm.
Ta nghe tiếng Người thấp giọng ngâm nga: "Sơn thủy hữu tương phùng, vọng quân đa trân trọng. Xuân phong nhập quyển lai, viên nguyệt bôi tửu trung."
Dường như những ngày tháng ly biệt trong đời ta, luôn có tuyết bay làm bạn. Ta nhớ ngày ta rời quê nhà, theo Nhiếp Chính Vương vào kinh, cũng là một ngày tuyết rơi lả tả, chỉ là tuyết ở Tây Bắc thì thô ráp hơn nhiều so với tuyết ở kinh thành.
4
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Tình cảm, Niên thượng (kém 10 tuổi), Chủ thụ, Đô thị tình duyên, 1x1, Ngôi thứ nhất, HE
Giới thiệu vắn tắt:
Công là nhà văn sống một mình, thụ là biên tập thực tập có việc cầu công.
Công thụ hơn kém nhau 10 tuổi.
Một câu tóm tắt: Cuối đông bình dị rực rỡ
Lập ý: Yêu đương thật tốt.
Giới thiệu vắn tắt:
Công là nhà văn sống một mình, thụ là biên tập thực tập có việc cầu công.
Công thụ hơn kém nhau 10 tuổi.
Một câu tóm tắt: Cuối đông bình dị rực rỡ
Lập ý: Yêu đương thật tốt.
4.7
1.
Lần đầu nhìn thấy Tống Đĩnh Ngôn, Tô Anh đã rạo rực khắp người: “Lên giường, lên giường với anh ấy…”
Về sau, cô được người nọ đè dưới thân, vào sâu ra cạn như mong muốn, run rẩy đón nhận kích thích, lên đến đỉnh cao dục vọng.
Cô nức nở: “Thầy… Thầy ơi…”
Người đàn ông ngừng chuyển động, cái lưỡi nóng bỏng liếm lên tai cô: “Em vừa gọi tôi là gì, hửm?”
Giọng cô yếu dần đi: “A… anh họ…”
Trán tựa trán, anh vùi sâu vào nơi ướt át mềm mại, nhẹ cười: “Ngoan quá…”
2.
Tống Đĩnh Ngôn dồn Tô Anh vào góc tường, khuôn mặt ôn hòa lộ vẻ giận dữ hiếm thấy.
“Tán cho đã đời rồi chạy mất hút, là thế này đây phải không?”
Tô Anh cúi đầu không đáp.
Ngón tay thon dài quấn lấy lọn tóc mềm trên bờ vai người con gái, giọng anh thoảng qua tai cô.
“Tiểu Anh Đào, anh nói rồi, đã leo lên giường của anh thì em đừng hòng bước xuống…”
Lần đầu nhìn thấy Tống Đĩnh Ngôn, Tô Anh đã rạo rực khắp người: “Lên giường, lên giường với anh ấy…”
Về sau, cô được người nọ đè dưới thân, vào sâu ra cạn như mong muốn, run rẩy đón nhận kích thích, lên đến đỉnh cao dục vọng.
Cô nức nở: “Thầy… Thầy ơi…”
Người đàn ông ngừng chuyển động, cái lưỡi nóng bỏng liếm lên tai cô: “Em vừa gọi tôi là gì, hửm?”
Giọng cô yếu dần đi: “A… anh họ…”
Trán tựa trán, anh vùi sâu vào nơi ướt át mềm mại, nhẹ cười: “Ngoan quá…”
2.
Tống Đĩnh Ngôn dồn Tô Anh vào góc tường, khuôn mặt ôn hòa lộ vẻ giận dữ hiếm thấy.
“Tán cho đã đời rồi chạy mất hút, là thế này đây phải không?”
Tô Anh cúi đầu không đáp.
Ngón tay thon dài quấn lấy lọn tóc mềm trên bờ vai người con gái, giọng anh thoảng qua tai cô.
“Tiểu Anh Đào, anh nói rồi, đã leo lên giường của anh thì em đừng hòng bước xuống…”