truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
4.8
Tác giả: Đông Thi Nương
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Team dịch: Anan
Giới thiệu:
Nàng là Sương Sương (Gia Ninh) có quyền cao thế lớn, rất nổi tiếng trong kinh thành. Theo quy tắc, người nàng lấy làm phu thê phải là nam nhân có thân phận cao quý, tướng mạo càng phải xuất chúng phi phàm. Mà Ổ Tương Đình trước mặt, so với một tên hầu xách giày cho nàng cũng chẳng xứng. Thế sự khó lường, biến cố ập đến khi Khương quốc lụi bại. Nàng uống rượu độc tự vẫn. Vậy mà chén rượu độc ấy lại không lấy mạng nàng. Trớ trêu thay, nó biến nàng thành một nữ nhân ti tiện trong sở quán.
Càng trêu đùa lòng người hơn chính là, Sương Sương gặp lại người đàn ông hạ đẳng kia, nhưng thân phận lúc này đã bị đảo ngược. Hắn cao quý, nàng thấp kém. Nàng ngàn vạn lần không ngờ rằng một ngày kia, nàng sẽ cầu xin hắn chuộc thân cho mình…
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Team dịch: Anan
Giới thiệu:
Nàng là Sương Sương (Gia Ninh) có quyền cao thế lớn, rất nổi tiếng trong kinh thành. Theo quy tắc, người nàng lấy làm phu thê phải là nam nhân có thân phận cao quý, tướng mạo càng phải xuất chúng phi phàm. Mà Ổ Tương Đình trước mặt, so với một tên hầu xách giày cho nàng cũng chẳng xứng. Thế sự khó lường, biến cố ập đến khi Khương quốc lụi bại. Nàng uống rượu độc tự vẫn. Vậy mà chén rượu độc ấy lại không lấy mạng nàng. Trớ trêu thay, nó biến nàng thành một nữ nhân ti tiện trong sở quán.
Càng trêu đùa lòng người hơn chính là, Sương Sương gặp lại người đàn ông hạ đẳng kia, nhưng thân phận lúc này đã bị đảo ngược. Hắn cao quý, nàng thấp kém. Nàng ngàn vạn lần không ngờ rằng một ngày kia, nàng sẽ cầu xin hắn chuộc thân cho mình…
4.4
“Tần Thanh Dư, anh có thể tỉnh táo một chút được không?”
“Lấy anh đi.”
“Tôi không hiểu ý anh.”
“Lấy anh, marry me, heirate mich, sposami, Épouse-moi… Nếu vẫn không hiểu thì anh phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của em rồi đấy.”
“Lấy anh đi.”
“Tôi không hiểu ý anh.”
“Lấy anh, marry me, heirate mich, sposami, Épouse-moi… Nếu vẫn không hiểu thì anh phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của em rồi đấy.”
4.1
[Hoắc Hàm công, Tiêu Gia Niên thụ, thị giác hai bên đều có rất nhiều, mỗi người một nửa cho nên tag thị giác không rõ ràng]
1,
Làm một tác giả, nhân vật Hoắc Hàm yêu thích nhất là vai thụ chính vạn người mê trong cuốn truyện mới nhất của hắn.
Hắn vì nhân vật này mà dốc hết tâm huyết, tận tâm sáng tạo.
Dâng vương miện lên vì cậu, ban cho cậu sự sủng ái của vạn người.
Cuối cùng, một ngày nọ, nhắm mắt mở mắt, tuyệt, hắn xuyên vào quyển sách này rồi.
Cứ tưởng có thể tận mắt ngắm nhãi con, nhìn cậu được vạn người sủng ái, còn có thể cắn thêm một mẻ đường.
Hoắc Hàm cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Kết quả không ngờ đến ——
Gia đình nhãi con phá sản, tận mắt chứng kiến người cha luôn yêu thương cậu qua đời, lưng đeo ô danh.
Nhãi con bị nhóm người theo đuổi phản bội, đối phương đạp cậu xuống như cát bụi, lấy thống khổ của cậu làm niềm vui.
Nhãi con bị người đời trào phúng, châm chọc cậu là phượng hoàng rơi xuống nước không bằng gà.
Hoắc Hàm tự nhéo mình, hít thở không thông nghĩ, cái cốt truyện ác độc này từ đâu vậy?!!
Thế giới sụp đổ đến mức đến cha ruột là hắn còn nhận không ra.
Hắn hùng hùng hổ hổ giơ chân đá văng công nguyên tác giờ đã thành tra công, trở tay đem người đưa vào lò hỏa táng tràng*.
Hỏa táng tràng* (火葬場): trong thể loại truy thê, lò thiêu dùng để chỉ cái giá đắt gấp bội về vật chất về tinh thần để theo đuổi vợ (Trích hoc3giay).
Còn tự mình thượng vị, đối với nhãi con cục cưng hết sức che chở chiều chuộng.
Chỉ là không cẩn thận chiều hơi quá.
Hoắc Hàm ban đầu chỉ muốn nuôi dưỡng nhãi con, lại nổi lên tâm tư khác.
2,
Tiêu Gia Niên từ vạn nhân mê đến vạn người ghét, tất cả chỉ xảy ra trong một đêm.
May mắn thay, có người đàn ông tên Hoắc Hàm nhặt cậu đưa về nhà.
Hoắc Hàm giúp cậu vả mặt tra nam, sủng cậu yêu cậu che chở cậu.
Tiêu Gia Niên hỏi người đàn ông: "Tại sao ngài lại tốt với em như vậy?"
Hoắc Hàm cười cưng chiều: "Bởi vì em ngoan nha!"
Tiêu Gia Niên yên lặng nhớ kỹ.
Vì thế cậu ở trước mặt người đàn ông đó luôn giả vờ ngoan ngoãn nghe lời, phấn đấu trở thành đóa hoa trắng nhỏ thuần khiết nhất trên thế gian.
Mãi đến một ngày, Tiêu Gia Niên siêu hung siêu tàn nhẫn, một lần bộc phát mắng cho cái đứa tự đến tìm phiền phức suýt chút nữa bật khóc.
Tinh thần sảng khoái xong, vừa quay đầu lại đã thấy Hoắc Hàm đang nhìn thẳng về phía bên này.
Tiêu Gia Niên hoảng loạn không kịp giải thích, người đàn ông đã dịu dàng xoa đầu của cậu.
Hắn nói: "Nhãi con thật ngoan."
Tiêu Gia Niên vô cùng đáng thương kéo góc áo người đàn ông, nhỏ giọng hỏi: "Em vừa mới mắng chửi người ta, nói không chừng còn sẽ đánh người ta, em...... còn ngoan sao?"
Hoắc Hàm mềm lòng rối tinh rối mù, lập tức ôm chặt nhãi con: "Ngoan ngoan ngoan, em ngoan nhất, mặc kệ thế nào đều thích em nhất."
Bề ngoài khiêm khiêm quân tử, kỳ thật nội tâm sa điêu cha hệ tác giả công vs bề ngoài mềm ấm ngoan ngoãn, kỳ thật giả ngoan tâm cơ thụ.
[Hướng dẫn đọc]:
1, Ngốc nghếch tiểu ngọt văn, đừng để ý logic, đọc cho vui thôi, song xử.
Mỗi người đọc đều có cảm xúc khác nhau, chương miễn phí để đọc thử, đọc qua cũng không thiệt hại gì, nhưng nếu thấy có điều gì không thích lập tức chạy, bạn khỏe tôi khỏe mọi người cùng khỏe, cảm ơn ~
2, Tác giả đã lập dàn ý và biết mình đang viết cái gì.
[Đặc biệt một số nội dung có thể mãi về sau mới giải thích được]
3, Góp ý lịch sự và hợp lý tác giả sẽ nghe, nhưng cấm nhục mạ vai chính và tác giả, sẽ xóa bình luận.
4, Không có bất kỳ nguyên mẫu nào/xin đừng tưởng tượng quá lố.
5, Hy vọng mọi người đọc vui vẻ, nếu không thích hoặc đọc không vui, mỗi người mỗi sở thích, nhấn dấu thập out là được, không cần báo, chúc bạn tìm được cuốn truyện yêu thích!!
Tag: Ảo tưởng không gian, yêu sâu sắc, ngọt văn, xuyên thư.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiêu Gia Niên, Hoắc Hàm ┃ vai phụ: Văn Thần Cảnh ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Nhãi con dưới ngòi bút của tôi thành bà xã tôi.
Lập ý: Nghịch cảnh tân sinh.
1,
Làm một tác giả, nhân vật Hoắc Hàm yêu thích nhất là vai thụ chính vạn người mê trong cuốn truyện mới nhất của hắn.
Hắn vì nhân vật này mà dốc hết tâm huyết, tận tâm sáng tạo.
Dâng vương miện lên vì cậu, ban cho cậu sự sủng ái của vạn người.
Cuối cùng, một ngày nọ, nhắm mắt mở mắt, tuyệt, hắn xuyên vào quyển sách này rồi.
Cứ tưởng có thể tận mắt ngắm nhãi con, nhìn cậu được vạn người sủng ái, còn có thể cắn thêm một mẻ đường.
Hoắc Hàm cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Kết quả không ngờ đến ——
Gia đình nhãi con phá sản, tận mắt chứng kiến người cha luôn yêu thương cậu qua đời, lưng đeo ô danh.
Nhãi con bị nhóm người theo đuổi phản bội, đối phương đạp cậu xuống như cát bụi, lấy thống khổ của cậu làm niềm vui.
Nhãi con bị người đời trào phúng, châm chọc cậu là phượng hoàng rơi xuống nước không bằng gà.
Hoắc Hàm tự nhéo mình, hít thở không thông nghĩ, cái cốt truyện ác độc này từ đâu vậy?!!
Thế giới sụp đổ đến mức đến cha ruột là hắn còn nhận không ra.
Hắn hùng hùng hổ hổ giơ chân đá văng công nguyên tác giờ đã thành tra công, trở tay đem người đưa vào lò hỏa táng tràng*.
Hỏa táng tràng* (火葬場): trong thể loại truy thê, lò thiêu dùng để chỉ cái giá đắt gấp bội về vật chất về tinh thần để theo đuổi vợ (Trích hoc3giay).
Còn tự mình thượng vị, đối với nhãi con cục cưng hết sức che chở chiều chuộng.
Chỉ là không cẩn thận chiều hơi quá.
Hoắc Hàm ban đầu chỉ muốn nuôi dưỡng nhãi con, lại nổi lên tâm tư khác.
2,
Tiêu Gia Niên từ vạn nhân mê đến vạn người ghét, tất cả chỉ xảy ra trong một đêm.
May mắn thay, có người đàn ông tên Hoắc Hàm nhặt cậu đưa về nhà.
Hoắc Hàm giúp cậu vả mặt tra nam, sủng cậu yêu cậu che chở cậu.
Tiêu Gia Niên hỏi người đàn ông: "Tại sao ngài lại tốt với em như vậy?"
Hoắc Hàm cười cưng chiều: "Bởi vì em ngoan nha!"
Tiêu Gia Niên yên lặng nhớ kỹ.
Vì thế cậu ở trước mặt người đàn ông đó luôn giả vờ ngoan ngoãn nghe lời, phấn đấu trở thành đóa hoa trắng nhỏ thuần khiết nhất trên thế gian.
Mãi đến một ngày, Tiêu Gia Niên siêu hung siêu tàn nhẫn, một lần bộc phát mắng cho cái đứa tự đến tìm phiền phức suýt chút nữa bật khóc.
Tinh thần sảng khoái xong, vừa quay đầu lại đã thấy Hoắc Hàm đang nhìn thẳng về phía bên này.
Tiêu Gia Niên hoảng loạn không kịp giải thích, người đàn ông đã dịu dàng xoa đầu của cậu.
Hắn nói: "Nhãi con thật ngoan."
Tiêu Gia Niên vô cùng đáng thương kéo góc áo người đàn ông, nhỏ giọng hỏi: "Em vừa mới mắng chửi người ta, nói không chừng còn sẽ đánh người ta, em...... còn ngoan sao?"
Hoắc Hàm mềm lòng rối tinh rối mù, lập tức ôm chặt nhãi con: "Ngoan ngoan ngoan, em ngoan nhất, mặc kệ thế nào đều thích em nhất."
Bề ngoài khiêm khiêm quân tử, kỳ thật nội tâm sa điêu cha hệ tác giả công vs bề ngoài mềm ấm ngoan ngoãn, kỳ thật giả ngoan tâm cơ thụ.
[Hướng dẫn đọc]:
1, Ngốc nghếch tiểu ngọt văn, đừng để ý logic, đọc cho vui thôi, song xử.
Mỗi người đọc đều có cảm xúc khác nhau, chương miễn phí để đọc thử, đọc qua cũng không thiệt hại gì, nhưng nếu thấy có điều gì không thích lập tức chạy, bạn khỏe tôi khỏe mọi người cùng khỏe, cảm ơn ~
2, Tác giả đã lập dàn ý và biết mình đang viết cái gì.
[Đặc biệt một số nội dung có thể mãi về sau mới giải thích được]
3, Góp ý lịch sự và hợp lý tác giả sẽ nghe, nhưng cấm nhục mạ vai chính và tác giả, sẽ xóa bình luận.
4, Không có bất kỳ nguyên mẫu nào/xin đừng tưởng tượng quá lố.
5, Hy vọng mọi người đọc vui vẻ, nếu không thích hoặc đọc không vui, mỗi người mỗi sở thích, nhấn dấu thập out là được, không cần báo, chúc bạn tìm được cuốn truyện yêu thích!!
Tag: Ảo tưởng không gian, yêu sâu sắc, ngọt văn, xuyên thư.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiêu Gia Niên, Hoắc Hàm ┃ vai phụ: Văn Thần Cảnh ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Nhãi con dưới ngòi bút của tôi thành bà xã tôi.
Lập ý: Nghịch cảnh tân sinh.
4.5
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Huyền huyễn, Thanh mai trúc mã, Thị giác nữ chủ, Ngụy huynh muội
Bà Khương đã kết hôn 5 năm mà vẫn không thể sinh con, ông Cận thay bạn bè ở quê chăm sóc con trai trong thời gian người này đi vắng, nhưng không ngờ người bạn này qua đời ngoài ý muốn, cậu bé trở thành cô nhi, hai vợ chồng Cận Cường cảm thấy thương xót cậu bé này nên đã nhân nuôi cậu bé và đổi tên thành Cận Triêu.
Ba năm sau, bà Khương mang thai và sinh hạ một cô con gái đặt tên là Cận Mộ, áp lực cuộc sống cực lớn khiến mâu thuẫn giữa hai vợ chồng nhà họ Cận càng ngày càng trở nên sâu sắc.
Năm Cận Mộ lên 9 tuổi, ba mẹ cô thỏa thuận ly hôn, cô theo mẹ sống ở phía nam, còn Cận Triêu theo Cận Cường đi đến một thành phố nhỏ ở phía bắc, từ đó về sau nam bắc cách biệt, cả đời không qua lại với nhau.
Cho đến năm Mộ Mộ 18 tuổi, bà Khương phải ra nước ngoài để làm thủ tục định cư với người chồng thứ hai, bà ấy tạm thời đưa Mộ Mộ đến nhà Cận Cường nhờ ông ấy chăm sóc và coi chừng cô, và cũng từ đây Mộ Mộ đã gặp lại người anh trai 9 năm không gặp của mình...
Bà Khương đã kết hôn 5 năm mà vẫn không thể sinh con, ông Cận thay bạn bè ở quê chăm sóc con trai trong thời gian người này đi vắng, nhưng không ngờ người bạn này qua đời ngoài ý muốn, cậu bé trở thành cô nhi, hai vợ chồng Cận Cường cảm thấy thương xót cậu bé này nên đã nhân nuôi cậu bé và đổi tên thành Cận Triêu.
Ba năm sau, bà Khương mang thai và sinh hạ một cô con gái đặt tên là Cận Mộ, áp lực cuộc sống cực lớn khiến mâu thuẫn giữa hai vợ chồng nhà họ Cận càng ngày càng trở nên sâu sắc.
Năm Cận Mộ lên 9 tuổi, ba mẹ cô thỏa thuận ly hôn, cô theo mẹ sống ở phía nam, còn Cận Triêu theo Cận Cường đi đến một thành phố nhỏ ở phía bắc, từ đó về sau nam bắc cách biệt, cả đời không qua lại với nhau.
Cho đến năm Mộ Mộ 18 tuổi, bà Khương phải ra nước ngoài để làm thủ tục định cư với người chồng thứ hai, bà ấy tạm thời đưa Mộ Mộ đến nhà Cận Cường nhờ ông ấy chăm sóc và coi chừng cô, và cũng từ đây Mộ Mộ đã gặp lại người anh trai 9 năm không gặp của mình...
3
Tác giả: W Tòng Tinh/Tống Nê Nhất Điều Ngư
Tag: 3P, không có tam quan, HE
Nhân vật chính: U mê chó con thụ (Mạnh Triều Nhân) × Lạnh lùng cao ngạo công (Tả Linh Xuyên) & Tươi sáng ngay thẳng công (Tề Kha Hàn)
Trích đoạn:
Trong mắt các học sinh cùng lớp, Mạnh Triều Nhân chẳng có gì nổi bật cả, không cao, ít nói, để tóc mái che khuất đôi mắt, hệt như cây nấm mọc ở chỗ tối tăm vậy.
Cậu chính là quái thai không được ai hoan nghênh.
Cậu điên cuồng say mê đóa hoa kiêu kỳ học chung lớp là Tả Linh Xuyên, ánh mắt luôn mất khống chế dán chặt vào đối phương, còn hay lén lút bám theo y.
Tag: 3P, không có tam quan, HE
Nhân vật chính: U mê chó con thụ (Mạnh Triều Nhân) × Lạnh lùng cao ngạo công (Tả Linh Xuyên) & Tươi sáng ngay thẳng công (Tề Kha Hàn)
Trích đoạn:
Trong mắt các học sinh cùng lớp, Mạnh Triều Nhân chẳng có gì nổi bật cả, không cao, ít nói, để tóc mái che khuất đôi mắt, hệt như cây nấm mọc ở chỗ tối tăm vậy.
Cậu chính là quái thai không được ai hoan nghênh.
Cậu điên cuồng say mê đóa hoa kiêu kỳ học chung lớp là Tả Linh Xuyên, ánh mắt luôn mất khống chế dán chặt vào đối phương, còn hay lén lút bám theo y.
4.3
Sầm Linh Thu, một nhân viên kỳ cựu của Cục Xuyên Thư, trước khi nghỉ hưu đã nhận nhiệm vụ cuối cùng - ngăn chặn nữ chính tự sát.
Nữ chính Dụ Minh Kiều, xinh đẹp nhưng bệnh tật, đôi chân tàn phế, bị nam chính coi là thế thân cho người mà anh ta yêu thương, giam cầm tại trang viên trên lưng chừng núi, không cho phép gặp gỡ bất kỳ ai. Sầm Linh Thu xuyên vào làm chị của nam chính, một vai nữ ác độc, không ngừng bắt nạt nữ chính yếu đuối.
Hệ thống thông báo nữ chính đã phát sinh khuynh hướng tự hủy nghiêm trọng, và để tiếp tục thúc đẩy cốt truyện, cô phải ngăn cản nữ chính tự sát, khôi phục chỉ số tự hủy của cô ấy.
Dụ Minh Kiều xinh đẹp diễm lệ nhưng đầy sự chán đời, u ám.
Sầm Linh Thu dù bị nữ chính đối xử lạnh nhạt, vẫn chăm chỉ tận tụy, đưa nữ chính đi ngắm hoàng hôn, chăm sóc sức khỏe, dành cho cô ấy những sự quan tâm chân thành.
Cuối cùng khi hoàn thành nhiệm vụ, Sầm Linh Thu giả chết và rời đi, nhưng khi chuẩn bị nghỉ hưu thì hệ thống thông báo rằng khuynh hướng tự hủy của nữ chính tái phát và nhiệm vụ đã thất bại.
Không còn cách nào khác, Sầm Linh Thu lại trở về bên Dụ Minh Kiều, nhưng rồi bản thân lại vô tình chết thêm lần nữa.
Lần thứ ba, khi Sầm Linh Thu xuất hiện lại, nữ chính vốn đã u ám, ít nói nay đã hoàn toàn trở thành một kẻ điên loạn, tinh thần bất ổn, ảo giác và hoang tưởng. Dụ Minh Kiều với sự chiếm hữu mãnh liệt, dùng giọng nói u uất khẽ thầm thì:
"Chị Linh Thu, nếu chị lại rời bỏ em, em sẽ đi tìm chết."
Sầm Linh Thu: "..."
Cô nhận ra rằng cốt truyện đã hoàn toàn sụp đổ, nữ chính đã phát điên.
-
Dụ Minh Kiều từng ghét cay ghét đắng Sầm Linh Thu, coi cô là kẻ giả tạo và ghê tởm. Cô bài xích mọi sự quan tâm từ Sầm Linh Thu, chỉ mong cô mau sớm chết đi.
Về sau, Sầm Linh Thu thật sự đã chết trước mắt cô ba lần, và mỗi lần Dụ Minh Kiều như cũng chết theo.
Dụ Minh Kiều suốt đời hận người phụ nữ này, nhưng cũng yêu cô ta nhất. Cô không ngờ sẽ có một ngày mình khóc lóc cầu xin cô, xin cô đừng rời xa.
Nếu không, cô sẽ chết.
Nữ chính: u ám, tàn phế, nhạy cảm và dễ tổn thương, phát điên.
Sầm Linh Thu: lạnh lùng, điềm tĩnh, bảo vệ người mình yêu.
Chú thích:
1. Nữ chính: Dụ Minh Kiều là công, tàn phế đôi chân, không thể hồi phục × Sầm Linh Thu, linh hồn ở cục xuyên thư
2. Cả hai chênh nhau 8 tuổi, 20 & 28, đều là thẳng nữ, sau này bị bẻ cong.
3. Dụ Minh Kiều không có quan hệ gì với nam chính.
Nữ chính Dụ Minh Kiều, xinh đẹp nhưng bệnh tật, đôi chân tàn phế, bị nam chính coi là thế thân cho người mà anh ta yêu thương, giam cầm tại trang viên trên lưng chừng núi, không cho phép gặp gỡ bất kỳ ai. Sầm Linh Thu xuyên vào làm chị của nam chính, một vai nữ ác độc, không ngừng bắt nạt nữ chính yếu đuối.
Hệ thống thông báo nữ chính đã phát sinh khuynh hướng tự hủy nghiêm trọng, và để tiếp tục thúc đẩy cốt truyện, cô phải ngăn cản nữ chính tự sát, khôi phục chỉ số tự hủy của cô ấy.
Dụ Minh Kiều xinh đẹp diễm lệ nhưng đầy sự chán đời, u ám.
Sầm Linh Thu dù bị nữ chính đối xử lạnh nhạt, vẫn chăm chỉ tận tụy, đưa nữ chính đi ngắm hoàng hôn, chăm sóc sức khỏe, dành cho cô ấy những sự quan tâm chân thành.
Cuối cùng khi hoàn thành nhiệm vụ, Sầm Linh Thu giả chết và rời đi, nhưng khi chuẩn bị nghỉ hưu thì hệ thống thông báo rằng khuynh hướng tự hủy của nữ chính tái phát và nhiệm vụ đã thất bại.
Không còn cách nào khác, Sầm Linh Thu lại trở về bên Dụ Minh Kiều, nhưng rồi bản thân lại vô tình chết thêm lần nữa.
Lần thứ ba, khi Sầm Linh Thu xuất hiện lại, nữ chính vốn đã u ám, ít nói nay đã hoàn toàn trở thành một kẻ điên loạn, tinh thần bất ổn, ảo giác và hoang tưởng. Dụ Minh Kiều với sự chiếm hữu mãnh liệt, dùng giọng nói u uất khẽ thầm thì:
"Chị Linh Thu, nếu chị lại rời bỏ em, em sẽ đi tìm chết."
Sầm Linh Thu: "..."
Cô nhận ra rằng cốt truyện đã hoàn toàn sụp đổ, nữ chính đã phát điên.
-
Dụ Minh Kiều từng ghét cay ghét đắng Sầm Linh Thu, coi cô là kẻ giả tạo và ghê tởm. Cô bài xích mọi sự quan tâm từ Sầm Linh Thu, chỉ mong cô mau sớm chết đi.
Về sau, Sầm Linh Thu thật sự đã chết trước mắt cô ba lần, và mỗi lần Dụ Minh Kiều như cũng chết theo.
Dụ Minh Kiều suốt đời hận người phụ nữ này, nhưng cũng yêu cô ta nhất. Cô không ngờ sẽ có một ngày mình khóc lóc cầu xin cô, xin cô đừng rời xa.
Nếu không, cô sẽ chết.
Nữ chính: u ám, tàn phế, nhạy cảm và dễ tổn thương, phát điên.
Sầm Linh Thu: lạnh lùng, điềm tĩnh, bảo vệ người mình yêu.
Chú thích:
1. Nữ chính: Dụ Minh Kiều là công, tàn phế đôi chân, không thể hồi phục × Sầm Linh Thu, linh hồn ở cục xuyên thư
2. Cả hai chênh nhau 8 tuổi, 20 & 28, đều là thẳng nữ, sau này bị bẻ cong.
3. Dụ Minh Kiều không có quan hệ gì với nam chính.
3.7
Câu chuyện của tôi và Yến Dương bắt đầu một cách cũ rích.
…
Trên thực tế, khi tôi hai tuổi ba mẹ tôi ly hôn, tôi sống cùng với người mẹ điên điên khùng khùng ấy, đến khi sáu tuổi mới biết thì ra tôi có một người ba còn sống.
…
Ba tôi và chúng tôi không qua lại gì với nhau cả, cùng lắm chỉ là mỗi tháng gửi tiền đúng hạn cho là sinh hoạt phí cho chúng tôi thôi.
…
Từ nhỏ tới lớn, cái ăn cái mặc cái xài của tôi đều là nhặt của người khác về cả, hàng xóm có một người anh lớn hơn tôi hai tuổi, đồ anh bỏ đi đều sẽ được chuyển đến nhà tôi.
Ngày ngày cứ thế mà trôi đi đến mười ba năm, quen rồi thì thấy cũng không gì ghê gớm lắm.
Nhưng mẹ tôi chết rồi, tự nhảy lầu chết đấy, hôm đó tôi đi học về đi đến dưới lầu, ông cụ hàng xóm chạy đến che mắt tôi lại.
Những người hàng xóm đó đều khá thương xót tôi, nhưng người thân tôi thì chưa bao giờ thương xót cho tôi.
Mẹ tôi chết rồi, tôi cần một người giám hộ mới, thế nên cuối cùng tôi cũng được ba tôi đón về.
Con người ta học được cách căm hận là một chuyện hết sức dễ dàng, chỉ cần để họ biết được rằng vốn dĩ họ có thể không cần khổ sở sống qua ngày là được.
Lần đầu tiên tôi gặp Yến Dương, em 10 tuổi, mặc áo sơ mi trắng thắt nơ như một người lớn tí hon.
Đứa em trai này của tôi cũng khá giống tôi đấy, nhất là đôi mắt.
Khi em vừa nghe thấy tiếng mở cửa đã chạy tới, nhìn thấy tôi trông có vẻ hơi hồi hộp, đầu tiên là xông vào phòng gọi một tiếng “Mẹ”, sau đó quay lại đưa tay ra nói với tôi bằng một dáng vẻ khá nghiêm túc: “Anh hai, em là Yến Dương.”
Em tên là Yến Dương.
Là nắng xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.
Tôi tên là Ân Minh.
Là mưa tối mịt mù, họa giáng liên miên.
…
Trên thực tế, khi tôi hai tuổi ba mẹ tôi ly hôn, tôi sống cùng với người mẹ điên điên khùng khùng ấy, đến khi sáu tuổi mới biết thì ra tôi có một người ba còn sống.
…
Ba tôi và chúng tôi không qua lại gì với nhau cả, cùng lắm chỉ là mỗi tháng gửi tiền đúng hạn cho là sinh hoạt phí cho chúng tôi thôi.
…
Từ nhỏ tới lớn, cái ăn cái mặc cái xài của tôi đều là nhặt của người khác về cả, hàng xóm có một người anh lớn hơn tôi hai tuổi, đồ anh bỏ đi đều sẽ được chuyển đến nhà tôi.
Ngày ngày cứ thế mà trôi đi đến mười ba năm, quen rồi thì thấy cũng không gì ghê gớm lắm.
Nhưng mẹ tôi chết rồi, tự nhảy lầu chết đấy, hôm đó tôi đi học về đi đến dưới lầu, ông cụ hàng xóm chạy đến che mắt tôi lại.
Những người hàng xóm đó đều khá thương xót tôi, nhưng người thân tôi thì chưa bao giờ thương xót cho tôi.
Mẹ tôi chết rồi, tôi cần một người giám hộ mới, thế nên cuối cùng tôi cũng được ba tôi đón về.
Con người ta học được cách căm hận là một chuyện hết sức dễ dàng, chỉ cần để họ biết được rằng vốn dĩ họ có thể không cần khổ sở sống qua ngày là được.
Lần đầu tiên tôi gặp Yến Dương, em 10 tuổi, mặc áo sơ mi trắng thắt nơ như một người lớn tí hon.
Đứa em trai này của tôi cũng khá giống tôi đấy, nhất là đôi mắt.
Khi em vừa nghe thấy tiếng mở cửa đã chạy tới, nhìn thấy tôi trông có vẻ hơi hồi hộp, đầu tiên là xông vào phòng gọi một tiếng “Mẹ”, sau đó quay lại đưa tay ra nói với tôi bằng một dáng vẻ khá nghiêm túc: “Anh hai, em là Yến Dương.”
Em tên là Yến Dương.
Là nắng xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.
Tôi tên là Ân Minh.
Là mưa tối mịt mù, họa giáng liên miên.
4.2
4
SAO EM ĐỎ MẶT RỒI?
🍒 Tác giả: Tuệ Tuyết
🍒 Editor: Jeongie
🍒 Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào.
🍒 Độ dài: 53 chương + 25 ngoại truyện.
🍧 Giới thiệu 🍧
Dưới nhà Tô Đào vừa có hàng xóm mới chuyển đến.
Nghe dân tình đồn rằng, hàng xóm cao 1 mét 88, theo style “cấm dục”, vẻ ngoài lạnh lùng, cư xử nhã nhặn.
…
Dạo này, vận may của Tô Đào thường xuyên “vắng nhà”. Vì sự cố thấm dột mà cô đã bị hàng xóm tầng dưới lên tiếng “nhắc nhở”.
Về sau, cô tìm được một luật sư xuất sắc trên mạng để tư vấn một vài chuyện.
Khởi đầu thuận lợi, quá trình suôn sẻ. Cuối cùng, cô còn add luôn cả Wechat của anh chàng luật sư chất lượng cao này.
Tiếng lòng của Tô Đào: … Chẳng lẽ tình yêu đang vẫy gọi?
Chuyện tình qua mạng bắt đầu rực cháy, Tô Đào ngọt ngào gọi anh là ông xã suốt ba tháng liền.
Rồi bỗng có một ngày, Tô Đào chợt phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ lạ.
Trai đẹp tầng dưới bỗng nhiên đổi tài khoản thành… Cắn một miếng đào.
Tô Đào: … Mi là ai?
Cắn một miếng đào: Ông xã em đây.
🍒 Tác giả: Tuệ Tuyết
🍒 Editor: Jeongie
🍒 Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào.
🍒 Độ dài: 53 chương + 25 ngoại truyện.
🍧 Giới thiệu 🍧
Dưới nhà Tô Đào vừa có hàng xóm mới chuyển đến.
Nghe dân tình đồn rằng, hàng xóm cao 1 mét 88, theo style “cấm dục”, vẻ ngoài lạnh lùng, cư xử nhã nhặn.
…
Dạo này, vận may của Tô Đào thường xuyên “vắng nhà”. Vì sự cố thấm dột mà cô đã bị hàng xóm tầng dưới lên tiếng “nhắc nhở”.
Về sau, cô tìm được một luật sư xuất sắc trên mạng để tư vấn một vài chuyện.
Khởi đầu thuận lợi, quá trình suôn sẻ. Cuối cùng, cô còn add luôn cả Wechat của anh chàng luật sư chất lượng cao này.
Tiếng lòng của Tô Đào: … Chẳng lẽ tình yêu đang vẫy gọi?
Chuyện tình qua mạng bắt đầu rực cháy, Tô Đào ngọt ngào gọi anh là ông xã suốt ba tháng liền.
Rồi bỗng có một ngày, Tô Đào chợt phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ lạ.
Trai đẹp tầng dưới bỗng nhiên đổi tài khoản thành… Cắn một miếng đào.
Tô Đào: … Mi là ai?
Cắn một miếng đào: Ông xã em đây.
4.3
Trần Hương vốn dĩ chỉ tới đây thăm em trai, tiện thể giặt giũ quần áo và quét dọn nhà cửa, nhưng cô không nghĩ rằng mình sẽ đi nhầm phòng tắm, càng không nghĩ tới việc mình sẽ gặp được huấn luyện viên của em trai trong căn phòng tắm ấy.
Cô sợ hãi đến phát khóc, nhưng ngay sau đó lại nghe giọng nói khàn đục của người đàn ông: “Bỏ tay ra”.
“Tôi muốn xem v*.”
Đây là câu chuyện của chàng huấn luyện viên thô lỗ và cô gái nông thôn mềm mại.
Cô sợ hãi đến phát khóc, nhưng ngay sau đó lại nghe giọng nói khàn đục của người đàn ông: “Bỏ tay ra”.
“Tôi muốn xem v*.”
Đây là câu chuyện của chàng huấn luyện viên thô lỗ và cô gái nông thôn mềm mại.
4.4
Tác phẩm: Cưới cách vách tỷ tỷ sau
Tên Việt: Cưới Cô Hàng Xóm Xinh Đẹp
Tác giả: Thời Quang Tái Tiếu
Thể loại truyện: Xuyên không, Nguyên sang, Bách hợp, Giả tưởng lịch sử, Tình yêu, Sinh hoạt bố y, HE
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Phong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cát x Bạch Trà | vai phụ: Bạch Quý Bạch Phúc Đại Hà thôn thôn dân |
An Cát không ngờ lại xuyên không về cổ đại nông thôn. Cuộc sống khó khăn là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, việc tìm kiếm một người bạn đời lại trở thành vấn đề lớn đối với nàng. Dần dần, nàng bắt đầu chú ý đến cô gái xinh đẹp bên cạnh, với làn da trắng, dáng người cao ráo và đôi chân dài.
Tên Việt: Cưới Cô Hàng Xóm Xinh Đẹp
Tác giả: Thời Quang Tái Tiếu
Thể loại truyện: Xuyên không, Nguyên sang, Bách hợp, Giả tưởng lịch sử, Tình yêu, Sinh hoạt bố y, HE
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Phong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cát x Bạch Trà | vai phụ: Bạch Quý Bạch Phúc Đại Hà thôn thôn dân |
An Cát không ngờ lại xuyên không về cổ đại nông thôn. Cuộc sống khó khăn là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, việc tìm kiếm một người bạn đời lại trở thành vấn đề lớn đối với nàng. Dần dần, nàng bắt đầu chú ý đến cô gái xinh đẹp bên cạnh, với làn da trắng, dáng người cao ráo và đôi chân dài.
3.9
NỬA THÂN QUEN, NỬA XA LẠ
Tác giả: Mộ Chi
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, ông trời tác hợp, chính kịch
Dịch: Thư Ngố - Góc Của Ngố
Số chương: 84 chương + 6 ngoại truyện
***
Giới thiệu:
Với tính tình lạnh lùng, có người chế giễu Đoàn Hoài Ngạn ăn chay nhiều năm trời, sống chẳng khác gì nhà tu khổ hạnh.
Những người bạn thân thiết biết rõ anh nghe thế thì cười một cách khó hiểu. Đoàn Hoài Ngạn chỉ giả vờ bên ngoài thôi, có ai trong số những người ở bên cạnh anh không biết năm ấy sau khi thi đại học, anh và Hoài Niệm đã ở cùng nhau.
Ngoài mặt, Hoài Niệm là con gái một bảo mẫu của nhà họ Đoàn, Đoàn Hoài Ngạn là con trai trưởng của nhà họ Đoàn, là cậu cả lạnh lùng thờ ơ. Hai người khác nhau một trời một vực.
Sau lưng, lịch sử tin nhắn điện thoại của hai người lại là:
- Em đến phòng anh hay anh xuống? Anh không ngại hôn em trước mặt mẹ em đâu. Chọn một cái đi.
- Em không muốn chọn.
- Anh sẽ giận đấy bé cưng, em không muốn thấy anh giận đúng không?
- “Cái gọi là nửa vời, có nghĩa là tôi đã đạt được điều mình muốn, và thỏa hiệp bằng nước mắt của em.”
Một câu giới thiệu vắn tắt: Có người trước mặt trông không quen nhưng lại hôn nhau đắm đuối ở sau lưng.
Lập ý: Theo đuổi một bản thân tốt đẹp hơn, thích là sự ràng buộc, tình yêu là sự tự do
Tác giả: Mộ Chi
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, ông trời tác hợp, chính kịch
Dịch: Thư Ngố - Góc Của Ngố
Số chương: 84 chương + 6 ngoại truyện
***
Giới thiệu:
Với tính tình lạnh lùng, có người chế giễu Đoàn Hoài Ngạn ăn chay nhiều năm trời, sống chẳng khác gì nhà tu khổ hạnh.
Những người bạn thân thiết biết rõ anh nghe thế thì cười một cách khó hiểu. Đoàn Hoài Ngạn chỉ giả vờ bên ngoài thôi, có ai trong số những người ở bên cạnh anh không biết năm ấy sau khi thi đại học, anh và Hoài Niệm đã ở cùng nhau.
Ngoài mặt, Hoài Niệm là con gái một bảo mẫu của nhà họ Đoàn, Đoàn Hoài Ngạn là con trai trưởng của nhà họ Đoàn, là cậu cả lạnh lùng thờ ơ. Hai người khác nhau một trời một vực.
Sau lưng, lịch sử tin nhắn điện thoại của hai người lại là:
- Em đến phòng anh hay anh xuống? Anh không ngại hôn em trước mặt mẹ em đâu. Chọn một cái đi.
- Em không muốn chọn.
- Anh sẽ giận đấy bé cưng, em không muốn thấy anh giận đúng không?
- “Cái gọi là nửa vời, có nghĩa là tôi đã đạt được điều mình muốn, và thỏa hiệp bằng nước mắt của em.”
Một câu giới thiệu vắn tắt: Có người trước mặt trông không quen nhưng lại hôn nhau đắm đuối ở sau lưng.
Lập ý: Theo đuổi một bản thân tốt đẹp hơn, thích là sự ràng buộc, tình yêu là sự tự do
4.2
Sau khi tuyên bố kết hôn, đôi vợ chồng này chưa từng công khai tham dự bất kỳ sự kiện nào, thậm chí trên Weibo cũng không hề có động thái tương tác nào hết.
Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Lâm Vãn và Cố Tây Trầm chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Ngay cả Lâm Vãn cũng cảm thấy Cố Tây Trầm lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với cô.
Cho đến một ngày, Lâm Vãn đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn.
Phần đầu của Lâm Vãn bị chấn thương khiến ký ức của cô hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình.
Lúc Cố Tây Trầm tới bệnh viện đón cô.
Lâm Vãn vươn đôi tay về phía Cố Tây Trầm: “Chồng ơi, ôm em một cái nào!”
Ông chồng Cố Tây Trầm ngoài mặt plastic kỳ thật đã yêu thầm Lâm Vãn mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ.
Lâm Vãn thấy Cố Tây Trầm không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo anh.
Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Cố Tây Trầm và Lâm Vãn ngủ cùng một giường.
Kết quả nửa đêm tỉnh lại, Cố Tây Trầm thấy Lâm Vãn đang cưỡi trên côn th*t của anh, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.
Đoạn kịch nhỏ:
Mọi người cho rằng, ảnh đế Cố Tây Trầm có dáng người đẹp vậy, chắc hẳn công phu trên giường cũng rất tuyệt.
Nhưng có một ngày Lâm Vãn ảo não chia sẻ trên Weibo: Chồng bị bệnh liệt dương, làm sao bây giờ?
Nháy mắt mọi người khiếp sợ, không thể tin được ảnh đế thân cao 188cm, cơ bụng tám múi thế nhưng lại bị bệnh liệt dương!
Sau lại có một ngày, Lâm Vãn livestream mà quên tắt.
Tuy màn hình tắt nhưng vẫn có thể nghe được âm thanh trong phòng.
Cố Tây Trầm về nhà lôi Lâm Vãn vào phòng làm suốt 2 tiếng đồng hồ.
Mọi người: Đây thật sự là bằng chứng để bác bỏ tin đồn số 1 trong giới giải trí mà!
Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Lâm Vãn và Cố Tây Trầm chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Ngay cả Lâm Vãn cũng cảm thấy Cố Tây Trầm lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với cô.
Cho đến một ngày, Lâm Vãn đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn.
Phần đầu của Lâm Vãn bị chấn thương khiến ký ức của cô hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình.
Lúc Cố Tây Trầm tới bệnh viện đón cô.
Lâm Vãn vươn đôi tay về phía Cố Tây Trầm: “Chồng ơi, ôm em một cái nào!”
Ông chồng Cố Tây Trầm ngoài mặt plastic kỳ thật đã yêu thầm Lâm Vãn mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ.
Lâm Vãn thấy Cố Tây Trầm không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo anh.
Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Cố Tây Trầm và Lâm Vãn ngủ cùng một giường.
Kết quả nửa đêm tỉnh lại, Cố Tây Trầm thấy Lâm Vãn đang cưỡi trên côn th*t của anh, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.
Đoạn kịch nhỏ:
Mọi người cho rằng, ảnh đế Cố Tây Trầm có dáng người đẹp vậy, chắc hẳn công phu trên giường cũng rất tuyệt.
Nhưng có một ngày Lâm Vãn ảo não chia sẻ trên Weibo: Chồng bị bệnh liệt dương, làm sao bây giờ?
Nháy mắt mọi người khiếp sợ, không thể tin được ảnh đế thân cao 188cm, cơ bụng tám múi thế nhưng lại bị bệnh liệt dương!
Sau lại có một ngày, Lâm Vãn livestream mà quên tắt.
Tuy màn hình tắt nhưng vẫn có thể nghe được âm thanh trong phòng.
Cố Tây Trầm về nhà lôi Lâm Vãn vào phòng làm suốt 2 tiếng đồng hồ.
Mọi người: Đây thật sự là bằng chứng để bác bỏ tin đồn số 1 trong giới giải trí mà!
4.1
Sau khi bị thanh mai trúc mã cắm sừng, Từ Hi Nhiễm bị bố và mẹ kế ép đi xem mắt. Người kia sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại lớn hơn cô mười tuổi, không những vậy chân trái còn bị tàn tật.
Lần đầu tiên Từ Hi Nhiễm gặp Tưởng Dư Hoài, anh đeo chân giả nhưng không nhìn ra có chút gì khác thường cả, vẻ ngoài của anh đẹp trai ngoài sức tưởng tượng, trái lại tính cách lại rất khó đoán, nhìn nho nhã lễ độ nhưng lúc nào cũng thể hiện vẻ lạnh lùng xa cách.
Lúc đầu Từ Hi Nhiễm còn cho rằng lần xem mắt này sẽ không được đối phương thích. Không ngờ rằng sau khi quay về lại nhận được thông báo là đối phương rất hài lòng với cô, đồng ý kết hôn với cô luôn.
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lúc mới gả cho Tưởng Dư Hoài, Từ Hi Nhiễm cảm thấy chắc rất khó để chung sống cùng người đàn ông lạnh lùng như anh. Về sau cô mới phát hiện, người đàn ông trưởng thành trầm ổn, thích làm bộ này lại là kẻ rất dính người.
*
Hôm đó người đàn ông đáng lẽ đang ở nước ngoài mở cuộc họp thì đột nhiên lại xuất hiện chặn Từ Hi Nhiễm ở cửa. Từ Hi Nhiễm cho rằng anh vội vàng quay về là do có việc gấp, cô kìm nén được sự căng thẳng hỏi anh: “Có phải chuyện hợp tác ở bên nước ngoài thất bại?”
Anh xị mặt, ánh mắt buồn bã nhìn cô, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Vì sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lần đầu tiên Từ Hi Nhiễm gặp Tưởng Dư Hoài, anh đeo chân giả nhưng không nhìn ra có chút gì khác thường cả, vẻ ngoài của anh đẹp trai ngoài sức tưởng tượng, trái lại tính cách lại rất khó đoán, nhìn nho nhã lễ độ nhưng lúc nào cũng thể hiện vẻ lạnh lùng xa cách.
Lúc đầu Từ Hi Nhiễm còn cho rằng lần xem mắt này sẽ không được đối phương thích. Không ngờ rằng sau khi quay về lại nhận được thông báo là đối phương rất hài lòng với cô, đồng ý kết hôn với cô luôn.
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lúc mới gả cho Tưởng Dư Hoài, Từ Hi Nhiễm cảm thấy chắc rất khó để chung sống cùng người đàn ông lạnh lùng như anh. Về sau cô mới phát hiện, người đàn ông trưởng thành trầm ổn, thích làm bộ này lại là kẻ rất dính người.
*
Hôm đó người đàn ông đáng lẽ đang ở nước ngoài mở cuộc họp thì đột nhiên lại xuất hiện chặn Từ Hi Nhiễm ở cửa. Từ Hi Nhiễm cho rằng anh vội vàng quay về là do có việc gấp, cô kìm nén được sự căng thẳng hỏi anh: “Có phải chuyện hợp tác ở bên nước ngoài thất bại?”
Anh xị mặt, ánh mắt buồn bã nhìn cô, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Vì sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Từ Hi Nhiễm: “...”
4.4
Với tư thế xấu hổ nhất, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất.
Quyền Đình (Dom) x Mộ Lôi (Sub)
Tương tư ngày đêm, không ngừng thăm dò.
Cuối cùng Mộ Lôi cũng trở thành Sub của Quyền Đình như mong muốn.
Chậm rãi nở rộ trong vòng tay anh, mạnh mẽ trưởng thành và luôn ngưỡng vọng (1) anh.
Từ góc nhìn của Mộ Lôi, cô phải ngẩng đầu lên mới trông thấy Quyền Đình. Cô cố gắng duỗi cổ để được nhìn rõ anh hơn, bản thân quỳ gối bên chân anh với một tư thế hèn mọn, điều này khiến trái tim Mộ Lôi chợt rung động...
Quyền Đình (Dom) x Mộ Lôi (Sub)
Tương tư ngày đêm, không ngừng thăm dò.
Cuối cùng Mộ Lôi cũng trở thành Sub của Quyền Đình như mong muốn.
Chậm rãi nở rộ trong vòng tay anh, mạnh mẽ trưởng thành và luôn ngưỡng vọng (1) anh.
Từ góc nhìn của Mộ Lôi, cô phải ngẩng đầu lên mới trông thấy Quyền Đình. Cô cố gắng duỗi cổ để được nhìn rõ anh hơn, bản thân quỳ gối bên chân anh với một tư thế hèn mọn, điều này khiến trái tim Mộ Lôi chợt rung động...
4.2
Bạn đang đọc truyện Đơn Phương Kết Hôn của tác giả Nhất Cá Mễ Bính. Vừa tiến vào showbiz, Lý Úc Trạch liền tuyên bố trên Weibo rằng mình đã kết hôn.
Mà bạn đời của hắn cũng cùng giới tính với hắn, là nam
Các cánh nhà báo, truyền thông đều lập tức chấn động, vô số bản tin được phát ra.
Nhưng không ai có thể tìm được đối tượng kết hôn của Lý Úc Trạch, không có thông tin xác thực để biết đó là ai
Dần dà người ta cảm thấy nghi ngờ về tính chính xác của weibo kia. Rốt cuộc từ đó đến giờ cũng không có ai từng nhìn thấy người vợ bí ẩn được đồn đại của Lý Úc Trạch.
Mà bạn đời của hắn cũng cùng giới tính với hắn, là nam
Các cánh nhà báo, truyền thông đều lập tức chấn động, vô số bản tin được phát ra.
Nhưng không ai có thể tìm được đối tượng kết hôn của Lý Úc Trạch, không có thông tin xác thực để biết đó là ai
Dần dà người ta cảm thấy nghi ngờ về tính chính xác của weibo kia. Rốt cuộc từ đó đến giờ cũng không có ai từng nhìn thấy người vợ bí ẩn được đồn đại của Lý Úc Trạch.
3.5
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Nguyên sang, Esport, Tình cảm, Niên thượng, 1×1, HE
Giới thiệu:
Mắng em là vì anh muốn tốt cho em.
Tới cũng đã tới rồi, hãy chiến đấu hết mình thôi.
Trò chơi trong truyện là trò chơi chiến đấu trực tuyến nhiều người chơi góc nhìn thứ nhất, lối chơi tham khảo từ nhiều game khác và sẽ không được miêu tả kỹ.
Thụ thuần khiết AD mạnh mẽ x Công phụ trợ vàng trưởng thành điềm tĩnh.
Giới thiệu:
Mắng em là vì anh muốn tốt cho em.
Tới cũng đã tới rồi, hãy chiến đấu hết mình thôi.
Trò chơi trong truyện là trò chơi chiến đấu trực tuyến nhiều người chơi góc nhìn thứ nhất, lối chơi tham khảo từ nhiều game khác và sẽ không được miêu tả kỹ.
Thụ thuần khiết AD mạnh mẽ x Công phụ trợ vàng trưởng thành điềm tĩnh.
4
Tác giả: TỐ UYÊN
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Team dịch: CỐ DIỆP PHI
Giới thiệu:
Nhà họ Mộ mang về một cô nhóc từ Thị trấn nhỏ ở Giang Nam, tên là Thư Minh Yên.
Khi lớn lên, Thư Minh Yên trắng trẻo ngọc ngà, dịu dàng động lòng người, gương mặt xinh đẹp thanh tú, hơn nữa còn am hiểu thư pháp, hội hoạ, thực sự có tài.
Ông nội Mộ vô cùng hài lòng, nên muốn giữ cô ở lại mãi trong nhà họ Mộ, vì vậy đã sớm lập ra hôn ước giữa cô và cháu trai của nhà hộ mộ là Mộ Tri Diễn.
Bạn thân thở dài, tiếc nuối cho Thư Minh Yên: “Bên cạnh Mộ Tri Diễn có rất nhiều phụ nữ, rõ ràng là anh ta chơi vẫn chưa thấy chán, cậu thực sự muốn gả cho cái loại phóng túng đó sao?”
Thư Minh Yên không muốn kết hôn, tuy nhiên tất cả những gì mà cô có đều do ông cụ nhà họ Mộ cho, nên chẳng còn đường phản kháng.
Sau đó, người đàn ông mà ai ai cũng sợ hãi trong nhà họ Mộ đã trở về sau chuyến công tác. Anh là Mộ Du Trầm, hơn cô bảy tuổi, con trai út của ông cụ Mộ, chú út của Mộ Tri Diễn và cũng là người cầm quyền thực sự của doanh nghiệp Mộ Thị.
Trong phòng khách, Mộ Du Trầm ngồi ở vị trí trung tâm, lạnh lùng uy nghiêm, cao quý chính trực, khiến tất cả mọi người đều chẳng dám phát ra tiếng động.
Năm đó, chính người đàn ông này đã bế cô cả chặng đường, đưa cô từ Thị trấn nhỏ về đến nhà họ Mộ. Thư Minh Yên biết anh là hy vọng duy nhất có thể giúp mình thoát khỏi cuộc hôn nhân với Mộ Tri Diễn.
Sau bữa tối, Thư Minh Yên dè dặt đi theo sau Mộ Du Trầm. Đến cửa phòng ngủ, cuối cùng thì Mộ Du Trầm cũng dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, trầm mặc.
“Mộ tổng, tôi không muốn cưới Mộ Tri Diễn, tôi…” Thư Minh Yên nắm chặt gấu áo, đôi mắt sáng ngời, linh hoạt ngước nhìn, được ăn cả ngã về không nói: “Tôi gả cho chú có được không?”
“Hả?” Tâm mày Mộ Du Trầm khẽ nhúc nhích, một tia yên tĩnh quét qua đáy mắt: “Không nghe rõ, nói lại lần nữa đi.”
Ngày hôm sau, có người nhìn thấy Thư Minh Yên đi chân trần ra khỏi phòng ngủ của Mộ Du Trầm, trên người còn mặc chiếc áo sơ mi mà hôm qua Mộ Du Trầm đã mặc.
…..
Sau này, trong một đêm nào đó, Thư Minh Yên dựa vào vòng tay Mộ Du Trầm: “Nếu em không chủ động tìm anh, thì có phải anh sẽ mặc kệ, để em cưới Mộ Tri Diễn không?”
Người đàn ông lười biếng tựa bên đầu giường, ngón tay đùa nghịch những lọn tóc của cô, giọng nói ấm áp: “Vậy em cho rằng tại sao hôm đó đột nhiên anh lại về nhà họ Mộ?”
Anh muốn về để cướp dâu.
…..
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Team dịch: CỐ DIỆP PHI
Giới thiệu:
Nhà họ Mộ mang về một cô nhóc từ Thị trấn nhỏ ở Giang Nam, tên là Thư Minh Yên.
Khi lớn lên, Thư Minh Yên trắng trẻo ngọc ngà, dịu dàng động lòng người, gương mặt xinh đẹp thanh tú, hơn nữa còn am hiểu thư pháp, hội hoạ, thực sự có tài.
Ông nội Mộ vô cùng hài lòng, nên muốn giữ cô ở lại mãi trong nhà họ Mộ, vì vậy đã sớm lập ra hôn ước giữa cô và cháu trai của nhà hộ mộ là Mộ Tri Diễn.
Bạn thân thở dài, tiếc nuối cho Thư Minh Yên: “Bên cạnh Mộ Tri Diễn có rất nhiều phụ nữ, rõ ràng là anh ta chơi vẫn chưa thấy chán, cậu thực sự muốn gả cho cái loại phóng túng đó sao?”
Thư Minh Yên không muốn kết hôn, tuy nhiên tất cả những gì mà cô có đều do ông cụ nhà họ Mộ cho, nên chẳng còn đường phản kháng.
Sau đó, người đàn ông mà ai ai cũng sợ hãi trong nhà họ Mộ đã trở về sau chuyến công tác. Anh là Mộ Du Trầm, hơn cô bảy tuổi, con trai út của ông cụ Mộ, chú út của Mộ Tri Diễn và cũng là người cầm quyền thực sự của doanh nghiệp Mộ Thị.
Trong phòng khách, Mộ Du Trầm ngồi ở vị trí trung tâm, lạnh lùng uy nghiêm, cao quý chính trực, khiến tất cả mọi người đều chẳng dám phát ra tiếng động.
Năm đó, chính người đàn ông này đã bế cô cả chặng đường, đưa cô từ Thị trấn nhỏ về đến nhà họ Mộ. Thư Minh Yên biết anh là hy vọng duy nhất có thể giúp mình thoát khỏi cuộc hôn nhân với Mộ Tri Diễn.
Sau bữa tối, Thư Minh Yên dè dặt đi theo sau Mộ Du Trầm. Đến cửa phòng ngủ, cuối cùng thì Mộ Du Trầm cũng dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, trầm mặc.
“Mộ tổng, tôi không muốn cưới Mộ Tri Diễn, tôi…” Thư Minh Yên nắm chặt gấu áo, đôi mắt sáng ngời, linh hoạt ngước nhìn, được ăn cả ngã về không nói: “Tôi gả cho chú có được không?”
“Hả?” Tâm mày Mộ Du Trầm khẽ nhúc nhích, một tia yên tĩnh quét qua đáy mắt: “Không nghe rõ, nói lại lần nữa đi.”
Ngày hôm sau, có người nhìn thấy Thư Minh Yên đi chân trần ra khỏi phòng ngủ của Mộ Du Trầm, trên người còn mặc chiếc áo sơ mi mà hôm qua Mộ Du Trầm đã mặc.
…..
Sau này, trong một đêm nào đó, Thư Minh Yên dựa vào vòng tay Mộ Du Trầm: “Nếu em không chủ động tìm anh, thì có phải anh sẽ mặc kệ, để em cưới Mộ Tri Diễn không?”
Người đàn ông lười biếng tựa bên đầu giường, ngón tay đùa nghịch những lọn tóc của cô, giọng nói ấm áp: “Vậy em cho rằng tại sao hôm đó đột nhiên anh lại về nhà họ Mộ?”
Anh muốn về để cướp dâu.
…..
4
Tác giả: Hạ Vũ Mãn Thiên
Biên tập: Lạc Tử Du
Thể loại: Giả tưởng, trùng tộc, trọng sinh, cơ giáp, chủ công, mỹ cường.
CP: Dịu dàng điềm tĩnh lý trí công x si mê công hung hãn thụ.
Giới thiệu
Mười lăm năm trước, lễ cưới giữa đại hoàng tử cao quý nhất đế quốc, Ren D. Himmel và thượng tướng Xavier, quân thư cấp SSR mạnh nhất lịch sử trùng tộc diễn ra trước sự chứng kiến của toàn bộ đế quốc, một hoàng tử cưới quân thư mạnh nhất để củng cố quyền lực, một quân thư gả cho trùng đực mà hắn đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Xavier dâng lên trái tim nhiệt thành của mình, mất thật nhiều năm cuối cùng cũng lay động được trái tim của đại điện hạ.
Những tưởng tình yêu sẽ kết trái ngọt nhưng biến cố ập đến. Đế quốc do hoàng tộc Himmel cai trị, trùng đực thâu tóm quyền lực nhưng bên trong mục ruỗng đến tận xương, thù trong giặc ngoài, cuối cùng cũng sụp đổ. Khi thư quân của hắn, Xavier, đang ở ngoài không gian chiến đấu bảo vệ đế quốc thì đại hoàng tử cứ như vậy mà bị phản quân hành quyết, chết trong sự nhục nhã và đau đớn nhất.
Xavier chỉ về muộn một chút, nhận lại là một cái xác không hồn. Cả bầu trời trong lòng hắn sụp đổ, đến ý nghĩa để sống tiếp cũng không còn.
Được trùng thần ban cho cơ hội sống lại một lần nữa, Ren quyết định sẽ tìm lại Xavier, lôi đám phản quân ra ánh sáng, nhưng theo hiệu ứng cánh bướm, mọi chuyện bắt đầu trở nên ngoài tầm kiểm soát.
Công và thụ đều là trùng bản địa.
Công và thụ có chiều cao tương đương nhau, trùng đực cơ thể thiên gầy, quân thư cường tráng hơn.
Quân thư có thể trùng hóa, quân thư cấp S trở lên có siêu kỹ năng (siêu năng lực).
Bối cảnh: Trùng tộc có ngoại hình giống con người, không có giới tính nữ, trùng tộc chia ra trùng đực và trùng cái. Trùng đực và trùng cái chiều cao xấp xỉ nhau, nhưng trùng đực thường mảnh khảnh và yếu hơn. Trùng cái thể hình cường tráng, chia ra hai loại: quân thư và á thư. Có sức mạnh vượt trội và có thể trùng hóa để chiến đấu gọi là quân thư, quân thư từ cấp S trở lên có năng lực đặc biệt. Á thư không thể trùng hóa, vẻ ngoài mảnh mai nhỏ nhắn, tỉ lệ mang thai cao hơn quân thư. Trùng cái mang thai 2 tháng sẽ sinh trứng, sau khi sinh trứng trùng đực sẽ ấp trứng cho đến khi trứng nở ra trùng con.
Ở trùng tộc, trùng đực thì ít mà trùng cái thì nhiều, tỉ lệ 1:100. Bởi vậy trùng đực sẽ được bảo vệ và nhận được nhiều ưu đãi trong xã hội trùng tộc. Sau khi kết hôn, trùng cái sẽ gọi trùng đực là hùng chủ, một trùng đực sẽ cưới một thư quân (vợ cả) và nhiều thư hầu (thiếp). Một số có thể có thư nô (nô lệ).
Trùng đực có thể sử dụng tinh thần lực để kiểm soát lãnh hải tinh thần của trùng cái, bắt trùng cái làm theo ý mình.
Biên tập: Lạc Tử Du
Thể loại: Giả tưởng, trùng tộc, trọng sinh, cơ giáp, chủ công, mỹ cường.
CP: Dịu dàng điềm tĩnh lý trí công x si mê công hung hãn thụ.
Giới thiệu
Mười lăm năm trước, lễ cưới giữa đại hoàng tử cao quý nhất đế quốc, Ren D. Himmel và thượng tướng Xavier, quân thư cấp SSR mạnh nhất lịch sử trùng tộc diễn ra trước sự chứng kiến của toàn bộ đế quốc, một hoàng tử cưới quân thư mạnh nhất để củng cố quyền lực, một quân thư gả cho trùng đực mà hắn đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Xavier dâng lên trái tim nhiệt thành của mình, mất thật nhiều năm cuối cùng cũng lay động được trái tim của đại điện hạ.
Những tưởng tình yêu sẽ kết trái ngọt nhưng biến cố ập đến. Đế quốc do hoàng tộc Himmel cai trị, trùng đực thâu tóm quyền lực nhưng bên trong mục ruỗng đến tận xương, thù trong giặc ngoài, cuối cùng cũng sụp đổ. Khi thư quân của hắn, Xavier, đang ở ngoài không gian chiến đấu bảo vệ đế quốc thì đại hoàng tử cứ như vậy mà bị phản quân hành quyết, chết trong sự nhục nhã và đau đớn nhất.
Xavier chỉ về muộn một chút, nhận lại là một cái xác không hồn. Cả bầu trời trong lòng hắn sụp đổ, đến ý nghĩa để sống tiếp cũng không còn.
Được trùng thần ban cho cơ hội sống lại một lần nữa, Ren quyết định sẽ tìm lại Xavier, lôi đám phản quân ra ánh sáng, nhưng theo hiệu ứng cánh bướm, mọi chuyện bắt đầu trở nên ngoài tầm kiểm soát.
Công và thụ đều là trùng bản địa.
Công và thụ có chiều cao tương đương nhau, trùng đực cơ thể thiên gầy, quân thư cường tráng hơn.
Quân thư có thể trùng hóa, quân thư cấp S trở lên có siêu kỹ năng (siêu năng lực).
Bối cảnh: Trùng tộc có ngoại hình giống con người, không có giới tính nữ, trùng tộc chia ra trùng đực và trùng cái. Trùng đực và trùng cái chiều cao xấp xỉ nhau, nhưng trùng đực thường mảnh khảnh và yếu hơn. Trùng cái thể hình cường tráng, chia ra hai loại: quân thư và á thư. Có sức mạnh vượt trội và có thể trùng hóa để chiến đấu gọi là quân thư, quân thư từ cấp S trở lên có năng lực đặc biệt. Á thư không thể trùng hóa, vẻ ngoài mảnh mai nhỏ nhắn, tỉ lệ mang thai cao hơn quân thư. Trùng cái mang thai 2 tháng sẽ sinh trứng, sau khi sinh trứng trùng đực sẽ ấp trứng cho đến khi trứng nở ra trùng con.
Ở trùng tộc, trùng đực thì ít mà trùng cái thì nhiều, tỉ lệ 1:100. Bởi vậy trùng đực sẽ được bảo vệ và nhận được nhiều ưu đãi trong xã hội trùng tộc. Sau khi kết hôn, trùng cái sẽ gọi trùng đực là hùng chủ, một trùng đực sẽ cưới một thư quân (vợ cả) và nhiều thư hầu (thiếp). Một số có thể có thư nô (nô lệ).
Trùng đực có thể sử dụng tinh thần lực để kiểm soát lãnh hải tinh thần của trùng cái, bắt trùng cái làm theo ý mình.
4.5
Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, tu chân, xuyên sách, sảng văn, chủ thụ, cường cường, nhẹ nhàng, 1v1, HE
1. Tống Diễn xuyên không, trở thành một nhân vật quần chúng vô danh vô phận trong một cuốn sách, vừa mới cưới một nam thê. Dù cuộc hôn nhân này không mấy vừa ý, nhưng chỉ cần tránh xa cốt truyện, thì sống một đời yên ổn cũng không vấn đề gì. Tống Diễn tính cách bình dị, thích nghi với mọi hoàn cảnh, biết thê tử cũng không ưa mình nên coi như có thêm người đồng hành qua ngày, sống cũng thoải mái tự tại.
Đáng tiếc trời chẳng chiều lòng người. Trong một lần ngoài ý muốn, thê tử của Tống Diễn chết dưới tay Ma tộc. Sau đó Ma quân xuất quan, khiến hai giới Tiên – Phàm chìm trong chiến tranh.
Tống Diễn cũng bị cuốn vào vòng xoáy này. Trong một trận chiến với Ma tộc, y không may bị bắt rồi được áp giải lên núi Táng Hồn cùng những tù binh khác. Tại đây y gặp Ma quân Tịch Vô Quy, kẻ được đồn đại là lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cùng hung bạo.
2. Khi Ma Quân Tịch Vô Quy lịch kiếp đã bị ép gả cho một tên công tử bột ăn chơi trác táng. Sau khi khôi phục trí nhớ, ký ức của kiếp ấy trở thành vết nhơ hắn muốn giấu kín. Hắn thề nếu gặp lại kẻ kia, hắn sẽ băm nát y thành nghìn mảnh!
Chẳng bao lâu sau, hai giới Tiên – Phàm lần lượt thua trận dưới tay hắn. Một ngày nọ, thuộc hạ mang một nhóm tù binh lên núi. Hắn chỉ nhìn lướt qua đã nhận ra khuôn mặt quen thuộc trong đám đông kia.
Thế nhưng trước khi ra tay, hắn nghĩ: Nếu cứ giết tên này dễ dàng thế, chẳng phải quá hời cho y ư? Sao người động lòng trước phải là bản quân? Phải khiến y cũng rung động rồi giết mới hả lòng hả dạ chứ!
3. Trăm năm sau, thiên hạ đều biết Tiên tôn Tống Diễn tuy không có xuất thân hiển hách, nhưng đã một tay xoay chuyển càn khôn, cứu Tam giới khỏi nguy nan. Ngay cả Ma quân Tịch Vô Quy – kẻ ngông nghênh tàn bạo – cũng phải nể mặt mà nhún nhường trước y, chẳng trách lại có lời đồn Ma quân từng bại dưới tay Tiên tôn.
Nhưng chẳng ai biết, vị Tiên tôn được kính nể ấy khi không có ai nhìn thấy, lại bị Ma Quân ôm chặt trong lòng, nắm eo mà truy hỏi hết lần này đến lần khác: “Nói! Ngày xưa ngươi có từng yêu ta không?”
Tống Diễn: “… Ngươi buông ra trước đã, có gì từ từ nói.”
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Đôi lời từ tác giả: Tống Diễn (thụ) & Tịch Vô Quy (công), không ngược, không ngược, không ngược, HE.
Không có tình tiết công giết thụ, công cứng miệng số một, còn cứng gì số hai thì các bà tự hiểu. =))
Tóm tắt: Vợ cũ đã chết của tôi là Ma quân.
Thông điệp: Ở hiền gặp lành.
1. Tống Diễn xuyên không, trở thành một nhân vật quần chúng vô danh vô phận trong một cuốn sách, vừa mới cưới một nam thê. Dù cuộc hôn nhân này không mấy vừa ý, nhưng chỉ cần tránh xa cốt truyện, thì sống một đời yên ổn cũng không vấn đề gì. Tống Diễn tính cách bình dị, thích nghi với mọi hoàn cảnh, biết thê tử cũng không ưa mình nên coi như có thêm người đồng hành qua ngày, sống cũng thoải mái tự tại.
Đáng tiếc trời chẳng chiều lòng người. Trong một lần ngoài ý muốn, thê tử của Tống Diễn chết dưới tay Ma tộc. Sau đó Ma quân xuất quan, khiến hai giới Tiên – Phàm chìm trong chiến tranh.
Tống Diễn cũng bị cuốn vào vòng xoáy này. Trong một trận chiến với Ma tộc, y không may bị bắt rồi được áp giải lên núi Táng Hồn cùng những tù binh khác. Tại đây y gặp Ma quân Tịch Vô Quy, kẻ được đồn đại là lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cùng hung bạo.
2. Khi Ma Quân Tịch Vô Quy lịch kiếp đã bị ép gả cho một tên công tử bột ăn chơi trác táng. Sau khi khôi phục trí nhớ, ký ức của kiếp ấy trở thành vết nhơ hắn muốn giấu kín. Hắn thề nếu gặp lại kẻ kia, hắn sẽ băm nát y thành nghìn mảnh!
Chẳng bao lâu sau, hai giới Tiên – Phàm lần lượt thua trận dưới tay hắn. Một ngày nọ, thuộc hạ mang một nhóm tù binh lên núi. Hắn chỉ nhìn lướt qua đã nhận ra khuôn mặt quen thuộc trong đám đông kia.
Thế nhưng trước khi ra tay, hắn nghĩ: Nếu cứ giết tên này dễ dàng thế, chẳng phải quá hời cho y ư? Sao người động lòng trước phải là bản quân? Phải khiến y cũng rung động rồi giết mới hả lòng hả dạ chứ!
3. Trăm năm sau, thiên hạ đều biết Tiên tôn Tống Diễn tuy không có xuất thân hiển hách, nhưng đã một tay xoay chuyển càn khôn, cứu Tam giới khỏi nguy nan. Ngay cả Ma quân Tịch Vô Quy – kẻ ngông nghênh tàn bạo – cũng phải nể mặt mà nhún nhường trước y, chẳng trách lại có lời đồn Ma quân từng bại dưới tay Tiên tôn.
Nhưng chẳng ai biết, vị Tiên tôn được kính nể ấy khi không có ai nhìn thấy, lại bị Ma Quân ôm chặt trong lòng, nắm eo mà truy hỏi hết lần này đến lần khác: “Nói! Ngày xưa ngươi có từng yêu ta không?”
Tống Diễn: “… Ngươi buông ra trước đã, có gì từ từ nói.”
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Đôi lời từ tác giả: Tống Diễn (thụ) & Tịch Vô Quy (công), không ngược, không ngược, không ngược, HE.
Không có tình tiết công giết thụ, công cứng miệng số một, còn cứng gì số hai thì các bà tự hiểu. =))
Tóm tắt: Vợ cũ đã chết của tôi là Ma quân.
Thông điệp: Ở hiền gặp lành.
4.4
Tags: Đam mỹ, cổ trang, giang hồ, cường x cường, mất trí nhớ, đôi mình cứu rỗi lẫn nhau, HE, chủ công, ngôi thứ nhất
Giới thiệu:
Khi cùng nhau chạy trốn, Tạ Ngọc Hành đã nhiều lần khuyên ta nên vứt cánh cung kia đi, nhưng ta cảm thấy không thể nghe lời y.
Tạ Ngọc Hành nhíu mày hỏi ta: “Ngươi rốt cuộc muốn giữ nó làm gì?”
Ta bình thản lắc đầu: “Ta cũng không biết. Nhưng thứ này nổi danh như thế, một đống người tranh đoạt, biết đâu nó cũng giống Ỷ Thiên kiếm hay Đồ Long đao gì đó, bên trong giấu bí kíp võ công thì sao.”
Tạ Ngọc Hành ngơ ngác: “Ngươi nói kiếm gì, đao gì?”
Ta gãi đầu, còn mờ mịt hơn: “Ai cha, vừa nói gì vậy nhỉ, ta cũng không biết nữa.”
Ta Ngọc Hành tức giận: “Đầu óc ngươi làm sao thế? Mới nói xong đã quên, sao ngươi không quên tên mình quách luôn cho rồi!”
Hẳn là y có cái miệng quạ đen.
Ta thật sự quên sạch.
—— oOo ——
CP: Thẩm Phù x Tạ Ngọc Hành
Cún con lạc quan tươi sáng hay tưởng bở, mất trí nhớ cũng không ảnh hưởng gì đến việc nghịch ngợm x Mỹ nhân thần bí, vừa biết đánh nhau vừa biết nghịch hùa với cún con
Tóm tắt trong một câu: Mất trí nhớ nhưng yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Đại ý: Giữ vững thiện ý, đoàn kết là sức mạnh.
Giới thiệu:
Khi cùng nhau chạy trốn, Tạ Ngọc Hành đã nhiều lần khuyên ta nên vứt cánh cung kia đi, nhưng ta cảm thấy không thể nghe lời y.
Tạ Ngọc Hành nhíu mày hỏi ta: “Ngươi rốt cuộc muốn giữ nó làm gì?”
Ta bình thản lắc đầu: “Ta cũng không biết. Nhưng thứ này nổi danh như thế, một đống người tranh đoạt, biết đâu nó cũng giống Ỷ Thiên kiếm hay Đồ Long đao gì đó, bên trong giấu bí kíp võ công thì sao.”
Tạ Ngọc Hành ngơ ngác: “Ngươi nói kiếm gì, đao gì?”
Ta gãi đầu, còn mờ mịt hơn: “Ai cha, vừa nói gì vậy nhỉ, ta cũng không biết nữa.”
Ta Ngọc Hành tức giận: “Đầu óc ngươi làm sao thế? Mới nói xong đã quên, sao ngươi không quên tên mình quách luôn cho rồi!”
Hẳn là y có cái miệng quạ đen.
Ta thật sự quên sạch.
—— oOo ——
CP: Thẩm Phù x Tạ Ngọc Hành
Cún con lạc quan tươi sáng hay tưởng bở, mất trí nhớ cũng không ảnh hưởng gì đến việc nghịch ngợm x Mỹ nhân thần bí, vừa biết đánh nhau vừa biết nghịch hùa với cún con
Tóm tắt trong một câu: Mất trí nhớ nhưng yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Đại ý: Giữ vững thiện ý, đoàn kết là sức mạnh.
4.8
Tên Hán Việt: Vãn an nguyệt lượng
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.