All Mangas
2690 Truyện
Sắp xếp theo
4.4
Tác giả: Hành Chi
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu:
(Dành cho ai ưng bộ "Nàng ấy là Văn Thanh" ^^)
Vào mùa xuân, gió xuân mang theo cái lạnh rét buốt của núi non.
Hoàng đế còn nhỏ, Đại tư mã Yến Ôn nắm giữ toàn bộ quyền lực triều đình.
Nghe đồn rằng Đại tư mã chính là khách trong màn của Hoàng thái hậu.
Ta mỉm cười, vậy người đang nằm trên giường ta lúc này là ai?
Khi ta gả cho hắn, người ngoài đều nói ta không xứng với hắn. Đến lúc hòa ly, họ lại nói ta không chịu nổi tịch mịch mà hồng hạnh xuất tường*.
(*) Hồng hạnh xuất tường: ám chỉ người ngoại tình
Ta chỉ cười mà không nói gì. Dưỡng một con chó còn biết phải chọn con ưa nhìn, huống chi là chọn tình lang?
[...]
Cha thường ngày rất ít khi nghiêm túc với ta, nhưng đêm đó ông uống một trận, ngồi trên giường, ngắm nghía cây trâm bạc đơn giản trong tay, ngắm xong lại lấy khăn lau đi lau lại.
Ông đi đâu cũng mang theo cây trâm bạc này.
Cây trâm có kiểu dáng rất đơn giản, đầu trâm là một đám mây, trong tên của mẹ ta có chữ "Vân".
Cây trâm này là của mẹ ta, bà không để lại gì cho ta, nhưng lại để lại cây trâm này cho cha.
Ta không biết đó là lòng từ bi hay tàn nhẫn, đã đi rồi thì không nên để lại chút kỷ niệm nào cho cha mới phải.
"A Thời, Tử Kỳ là một đứa trẻ tốt, mẹ con ở dưới suối vàng biết được cũng sẽ yên tâm. Con đi ngủ đi! Cha muốn nói chuyện với mẹ con một lúc."
Đêm đó đèn trong phòng cha không tắt suốt đêm, sáng hôm sau ta thấy cha, tuy có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần rất tốt.
Ta muốn biết, ông đã nói gì với một người đã khuất, có thể nói gì với một người đã khuất?
Sao cha có thể yêu một người không chút oán hận như vậy?
Lúc đó ta còn nhỏ, tự cho rằng tình yêu chẳng phải là mỗi ngày ngọt ngào bên nhau, cùng nhau trải qua những ngày tháng dầu muối gạo mắm, cùng nhau đến già sao.
Sau này khi ta lớn lên, ta mới hiểu cha, hiểu mẹ.
Hóa ra tình yêu là một cuộc tu hành chỉ có một người, có người mệt mỏi sẽ bỏ dở giữa chừng, có người lại cố gắng đi đến cuối cùng.
Đến khi cuối cùng, người ta yêu hoặc vẫn còn đó, hoặc đã rẽ sang đường khác, hoặc chỉ còn lại một mình.
Nhưng đã gọi là tu hành, thì không tính toán được mất thành bại.
Tóm lại, yêu là đủ.
Không cần nói không oán không hận, nếu có thật, thời gian cũng sẽ làm phai mờ mọi thứ.
Ta hỏi cha tình yêu là gì?
Cha nói con yêu thế nào thì tình yêu là thế đó, của người khác không giống của con.
Đúng là không giống, nhưng có một điểm luôn giống nhau.
Người ta đã yêu, hoặc đang yêu, là không thể thay thế, không thể thiếu, người đó khiến ta nếm trải đủ vị ngọt đắng của đời người, chỉ để ký ức không nhạt nhòa.
Những năm không có Yến Ôn, ta dùng những ký ức đó để bao bọc chính mình.
Ta biết, hắn yêu ta như ta yêu hắn.
Chúng ta không phải không yêu, chỉ là yêu quá nhiều.
[...]
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu:
(Dành cho ai ưng bộ "Nàng ấy là Văn Thanh" ^^)
Vào mùa xuân, gió xuân mang theo cái lạnh rét buốt của núi non.
Hoàng đế còn nhỏ, Đại tư mã Yến Ôn nắm giữ toàn bộ quyền lực triều đình.
Nghe đồn rằng Đại tư mã chính là khách trong màn của Hoàng thái hậu.
Ta mỉm cười, vậy người đang nằm trên giường ta lúc này là ai?
Khi ta gả cho hắn, người ngoài đều nói ta không xứng với hắn. Đến lúc hòa ly, họ lại nói ta không chịu nổi tịch mịch mà hồng hạnh xuất tường*.
(*) Hồng hạnh xuất tường: ám chỉ người ngoại tình
Ta chỉ cười mà không nói gì. Dưỡng một con chó còn biết phải chọn con ưa nhìn, huống chi là chọn tình lang?
[...]
Cha thường ngày rất ít khi nghiêm túc với ta, nhưng đêm đó ông uống một trận, ngồi trên giường, ngắm nghía cây trâm bạc đơn giản trong tay, ngắm xong lại lấy khăn lau đi lau lại.
Ông đi đâu cũng mang theo cây trâm bạc này.
Cây trâm có kiểu dáng rất đơn giản, đầu trâm là một đám mây, trong tên của mẹ ta có chữ "Vân".
Cây trâm này là của mẹ ta, bà không để lại gì cho ta, nhưng lại để lại cây trâm này cho cha.
Ta không biết đó là lòng từ bi hay tàn nhẫn, đã đi rồi thì không nên để lại chút kỷ niệm nào cho cha mới phải.
"A Thời, Tử Kỳ là một đứa trẻ tốt, mẹ con ở dưới suối vàng biết được cũng sẽ yên tâm. Con đi ngủ đi! Cha muốn nói chuyện với mẹ con một lúc."
Đêm đó đèn trong phòng cha không tắt suốt đêm, sáng hôm sau ta thấy cha, tuy có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần rất tốt.
Ta muốn biết, ông đã nói gì với một người đã khuất, có thể nói gì với một người đã khuất?
Sao cha có thể yêu một người không chút oán hận như vậy?
Lúc đó ta còn nhỏ, tự cho rằng tình yêu chẳng phải là mỗi ngày ngọt ngào bên nhau, cùng nhau trải qua những ngày tháng dầu muối gạo mắm, cùng nhau đến già sao.
Sau này khi ta lớn lên, ta mới hiểu cha, hiểu mẹ.
Hóa ra tình yêu là một cuộc tu hành chỉ có một người, có người mệt mỏi sẽ bỏ dở giữa chừng, có người lại cố gắng đi đến cuối cùng.
Đến khi cuối cùng, người ta yêu hoặc vẫn còn đó, hoặc đã rẽ sang đường khác, hoặc chỉ còn lại một mình.
Nhưng đã gọi là tu hành, thì không tính toán được mất thành bại.
Tóm lại, yêu là đủ.
Không cần nói không oán không hận, nếu có thật, thời gian cũng sẽ làm phai mờ mọi thứ.
Ta hỏi cha tình yêu là gì?
Cha nói con yêu thế nào thì tình yêu là thế đó, của người khác không giống của con.
Đúng là không giống, nhưng có một điểm luôn giống nhau.
Người ta đã yêu, hoặc đang yêu, là không thể thay thế, không thể thiếu, người đó khiến ta nếm trải đủ vị ngọt đắng của đời người, chỉ để ký ức không nhạt nhòa.
Những năm không có Yến Ôn, ta dùng những ký ức đó để bao bọc chính mình.
Ta biết, hắn yêu ta như ta yêu hắn.
Chúng ta không phải không yêu, chỉ là yêu quá nhiều.
[...]
4.8
Tên truyện: Đèn neon thời tiết
Tác giả: Nghiêm Tuyết Giới
Dịch: Lá Nhỏ
Thể loại: Trân hạt nhài x Long vô tri, nhẹ nhàng, đời thực, nam chính bán thịt nướng
Số chương: 61
Giới thiệu:
Khi trở thành bạn thân của một người khác giới, có lẽ bản thân người ấy sẽ ấp ủ trong mình tình cảm nào đó, Vưu Tuyết Trân cũng có cảm giác như vậy với bạn thân của mình.
Nhưng điểm khác biệt là, suốt bao năm nay, cô luôn che giấu rất tốt thứ tình cảm đó. Anh ấy liên tục thay bạn gái, còn cô vẫn luôn là người bạn tốt của anh.
Cô cứ ngỡ chỉ có bạn bè mới được coi là đặc biệt, mới có thể duy trì mãi mãi. Nhưng tới một ngày nọ, cô đã gặp một người, người đó nghiêm túc nói với cô rằng: “Sao lại có người nỡ làm bạn với cô chứ?”
“Một là chúng ta làm người xa lạ, hai là làm người yêu, em chọn đi.”
Về sau cô có nghĩ, anh thật sự đã nói đúng, bởi vì người bạn tốt của cô đã quay đầu lại nhìn cô, cố tình thoải mái hỏi: “Chúng ta đừng làm bạn bè nữa được không?”
Cô tiếc nuối nghĩ, hình như đã muộn rồi.
Tác giả: Nghiêm Tuyết Giới
Dịch: Lá Nhỏ
Thể loại: Trân hạt nhài x Long vô tri, nhẹ nhàng, đời thực, nam chính bán thịt nướng
Số chương: 61
Giới thiệu:
Khi trở thành bạn thân của một người khác giới, có lẽ bản thân người ấy sẽ ấp ủ trong mình tình cảm nào đó, Vưu Tuyết Trân cũng có cảm giác như vậy với bạn thân của mình.
Nhưng điểm khác biệt là, suốt bao năm nay, cô luôn che giấu rất tốt thứ tình cảm đó. Anh ấy liên tục thay bạn gái, còn cô vẫn luôn là người bạn tốt của anh.
Cô cứ ngỡ chỉ có bạn bè mới được coi là đặc biệt, mới có thể duy trì mãi mãi. Nhưng tới một ngày nọ, cô đã gặp một người, người đó nghiêm túc nói với cô rằng: “Sao lại có người nỡ làm bạn với cô chứ?”
“Một là chúng ta làm người xa lạ, hai là làm người yêu, em chọn đi.”
Về sau cô có nghĩ, anh thật sự đã nói đúng, bởi vì người bạn tốt của cô đã quay đầu lại nhìn cô, cố tình thoải mái hỏi: “Chúng ta đừng làm bạn bè nữa được không?”
Cô tiếc nuối nghĩ, hình như đã muộn rồi.
4.4
Giới thiệu:
Mọi người trong giới showbiz đều biết, Mai Như Ngọc là "cỗ máy" thẩm định nhan sắc.
Mai Như Ngọc nhìn thấy những thứ đẹp thì sẽ tim đập chân run, trào máu mũi, thậm chí ngất luôn. Mức độ chảy máu mũi tỷ lệ thuận với mức độ nhan sắc.
Mai Như Ngọc chưa bao giờ soi gương.
Mai Như Ngọc nói ai xấu thì người đó xấu thực sự.
Kể cả là đại mỹ nhân được cả showbiz công nhận nhan sắc, đứng trước mặt Mai Như Ngọc mà cậu không chảy máu mũi thì người đó đã phẫu thuật thẩm mỹ.
Tin tức ảnh đế quốc tế về Trung Quốc làm đạo diễn lan tràn khắp mặt báo, người người nhà nhà đều đồn ảnh đế này có vẻ đẹp như thần tiên.
Mai Như Ngọc cười nhạo, đeo khẩu trang ra sân bay để chứng minh điều ngược lại
Sau đó...
Trước cặp mắt của bao nhiêu con người, Mai Như Ngọc ngất xỉu trong vòng ba nốt nhạc, khẩu trang ướt đẫm máu mũi.
Tư Không ảnh đế hỗn độn trong gió.
Chỉ liếc mắt nhìn mình giữa biển người mà máu phun đầy mặt???
Nhân vật chính: Mai Như Ngọc x Tư Không Tịch
Mọi người trong giới showbiz đều biết, Mai Như Ngọc là "cỗ máy" thẩm định nhan sắc.
Mai Như Ngọc nhìn thấy những thứ đẹp thì sẽ tim đập chân run, trào máu mũi, thậm chí ngất luôn. Mức độ chảy máu mũi tỷ lệ thuận với mức độ nhan sắc.
Mai Như Ngọc chưa bao giờ soi gương.
Mai Như Ngọc nói ai xấu thì người đó xấu thực sự.
Kể cả là đại mỹ nhân được cả showbiz công nhận nhan sắc, đứng trước mặt Mai Như Ngọc mà cậu không chảy máu mũi thì người đó đã phẫu thuật thẩm mỹ.
Tin tức ảnh đế quốc tế về Trung Quốc làm đạo diễn lan tràn khắp mặt báo, người người nhà nhà đều đồn ảnh đế này có vẻ đẹp như thần tiên.
Mai Như Ngọc cười nhạo, đeo khẩu trang ra sân bay để chứng minh điều ngược lại
Sau đó...
Trước cặp mắt của bao nhiêu con người, Mai Như Ngọc ngất xỉu trong vòng ba nốt nhạc, khẩu trang ướt đẫm máu mũi.
Tư Không ảnh đế hỗn độn trong gió.
Chỉ liếc mắt nhìn mình giữa biển người mà máu phun đầy mặt???
Nhân vật chính: Mai Như Ngọc x Tư Không Tịch
4
Tác phẩm: Đều thời đại nào rồi (都什么年代了啊)
Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc (七小皇叔)
Nhân vật chính: Kỷ Minh Tranh (纪鸣橙), Bành Hướng Chi (彭姠之)
Thể loại: hỗ công, ngọt sủng, HE
Edit: phuong_bchii
—————————————————
"Nàng ở vũ trường tối tăm, nhớ mùa xuân."
—————————————————
Bành Hướng Chi là loài bướm hoa nổi tiếng trong giới, các loại "lãng".
Kỷ Minh Tranh chướng mắt nàng.
Kỷ Minh Tranh là lão cán bộ có tiếng trong giới, các loại "quê mùa".
*Lão cán bộ: là người không chạy theo trào lưu, không hiểu ngôn ngữ thịnh hành trên mạng, thậm chí không chơi mạng xã hội, phong cách cũ kỹ, nghiêm cẩn đặt mình trong làng giải trí hiện nay. Hơn nữa làm người cương trực công chính, đối với chuyện gì cũng có kiến giải và chừng mực nhất định. Nhưng những năm gần đây cùng với sự hiểu biến đổi của cư dân mạng đối với từ ngữ, lão cán bộ lại tổng kết thành hình tượng tư tưởng có chút tuân thủ quy tắc, bảo chất nghiêm túc.
Bành Hướng Chi rất chướng mắt cô.
Có một ngày, thẳng nữ Bành Hướng Chi uống say, hôn thẳng nữ Kỷ Minh Tranh.
Hỗ công.
Chống sét:
Cảnh báo bẻ cong thẳng nữ/có bạn trai cũ.
Cảnh báo giai đoạn đầu có hiểu lầm.
Cảnh báo nhân vật không hoàn hảo.
Cảnh báo phi "song*".
—————————————————
Một tác phẩm quá nhiều ngôn ngữ mạng lại còn chơi chữ nữa, cứu tui cứu tui.
Ai đọc chỗ nào không hiểu thì tui cũng chịu luôn, tui đã cố hết sức rồi 😭😭
Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc (七小皇叔)
Nhân vật chính: Kỷ Minh Tranh (纪鸣橙), Bành Hướng Chi (彭姠之)
Thể loại: hỗ công, ngọt sủng, HE
Edit: phuong_bchii
—————————————————
"Nàng ở vũ trường tối tăm, nhớ mùa xuân."
—————————————————
Bành Hướng Chi là loài bướm hoa nổi tiếng trong giới, các loại "lãng".
Kỷ Minh Tranh chướng mắt nàng.
Kỷ Minh Tranh là lão cán bộ có tiếng trong giới, các loại "quê mùa".
*Lão cán bộ: là người không chạy theo trào lưu, không hiểu ngôn ngữ thịnh hành trên mạng, thậm chí không chơi mạng xã hội, phong cách cũ kỹ, nghiêm cẩn đặt mình trong làng giải trí hiện nay. Hơn nữa làm người cương trực công chính, đối với chuyện gì cũng có kiến giải và chừng mực nhất định. Nhưng những năm gần đây cùng với sự hiểu biến đổi của cư dân mạng đối với từ ngữ, lão cán bộ lại tổng kết thành hình tượng tư tưởng có chút tuân thủ quy tắc, bảo chất nghiêm túc.
Bành Hướng Chi rất chướng mắt cô.
Có một ngày, thẳng nữ Bành Hướng Chi uống say, hôn thẳng nữ Kỷ Minh Tranh.
Hỗ công.
Chống sét:
Cảnh báo bẻ cong thẳng nữ/có bạn trai cũ.
Cảnh báo giai đoạn đầu có hiểu lầm.
Cảnh báo nhân vật không hoàn hảo.
Cảnh báo phi "song*".
—————————————————
Một tác phẩm quá nhiều ngôn ngữ mạng lại còn chơi chữ nữa, cứu tui cứu tui.
Ai đọc chỗ nào không hiểu thì tui cũng chịu luôn, tui đã cố hết sức rồi 😭😭
8.6
Có một số dẫn đường chỉ thức tỉnh khi gặp được lính gác định mệnh của đời mình.rn
4.3
Ân Ly lập tức đi nhanh tới sau lưng Tuân Du nói: “Vương gia, tiểu nữ đã ra ngoài lâu rồi, bây giờ đi thì có chút bất tiện, hay là chúng ta hẹn ngày khác được không ạ?" Tuân Du sao lại không biết "hẹn ngày khác" của nàng là đang từ chối, liền xoay đầu khẽ cười nói: “ n cô nương lẽ nào không muốn biết vị phu tử vừa giảng bài là ai sao? Hay là để Tế Tửu dẫn ngươi đi?"
Ân Ly nhìn chằm chằm người đàn ông với nụ cười gian xảo đang đứng trước mặt thầm nghĩ, tại sao mỗi lần gặp nhau hắn đều khiến nàng sợ hãi chứ.
Ân Ly nhìn chằm chằm người đàn ông với nụ cười gian xảo đang đứng trước mặt thầm nghĩ, tại sao mỗi lần gặp nhau hắn đều khiến nàng sợ hãi chứ.
4.3
Sau khi thông qua thế giới tận thế vô hạn, Diệp Tuyền mở một tiệm cơm để dưỡng lão.
Khi nào thức dậy thì mở quán, sau đó ăn uống no đủ thỏa thích! Cô sắp quên mất việc ăn uống bình thường là như thế nào rồi, lần này thì không ai có thể ngăn cản cô ăn được nữa!
Cửa hàng bị ma ám trên phố Hỉ Nhạc bắt đầu mở cửa kinh doanh!
Quán bán đồ ăn khuya này được mở từ lúc chạng vạng và đóng cửa lúc 12 giờ tối, thực đơn tùy theo chủ quán muốn ăn gì, giá cả cũng tùy theo tâm trạng của chủ quán, không giới hạn từ mười tệ đến một ngàn tệ.
Mọi người đều nhất trí cho rằng: Quán này sớm muộn gì cũng đóng cửa.
Sau này...
Chiên xào quay nướng, đồ ăn vặt làm theo công thức cổ truyền. Khách hàng mua đồ ăn trong quán xếp thành hàng dài, ai nấy đều vuốt bụng một cách thỏa mãn, phố Hỉ Nhạc vào ban đêm lại náo nhiệt hẳn lên.
Những thực khách ăn xong còn chưa đã thèm, ôm bàn nài nỉ: “Chủ quán, hay là cô mở tiệm ban ngày luôn đi, chúng tôi sẽ tới ủng hộ giúp cô phất nhanh!”
Trong cửa hàng có khách hàng sắc mặt tái nhợt nhìn bọn họ nói: “Không mở ban ngày thì chủ quán cũng giàu rồi!”
Những người kia:...Tuy rằng đối phương nói đúng nhưng mà hình như sai sai ở chỗ nào thì phải??
Diệp Tuyền: “Quỷ tai nạn xe cộ trang điểm đi rồi lại đến, quỷ thắt cổ thu lưỡi lại, không được dọa những khách hàng khác! Trước tiên cần giao tiếp âm dương để lấy số xếp hàng, cấm sử dụng phép thuật để lãnh cơm...Báo mộng làm con cháu tới chụp ảnh chung cũng không được! Nhường đường, nhường đường một chút đi, sò biển chưng tỏi băm của bàn số mười ba tới rồi đây!”.
Ngoại trừ một chút vấn đề ngoài ý muốn thì tiệm cơm dưỡng lão của cô vẫn sinh hoạt bình thường phải không??
Khi nào thức dậy thì mở quán, sau đó ăn uống no đủ thỏa thích! Cô sắp quên mất việc ăn uống bình thường là như thế nào rồi, lần này thì không ai có thể ngăn cản cô ăn được nữa!
Cửa hàng bị ma ám trên phố Hỉ Nhạc bắt đầu mở cửa kinh doanh!
Quán bán đồ ăn khuya này được mở từ lúc chạng vạng và đóng cửa lúc 12 giờ tối, thực đơn tùy theo chủ quán muốn ăn gì, giá cả cũng tùy theo tâm trạng của chủ quán, không giới hạn từ mười tệ đến một ngàn tệ.
Mọi người đều nhất trí cho rằng: Quán này sớm muộn gì cũng đóng cửa.
Sau này...
Chiên xào quay nướng, đồ ăn vặt làm theo công thức cổ truyền. Khách hàng mua đồ ăn trong quán xếp thành hàng dài, ai nấy đều vuốt bụng một cách thỏa mãn, phố Hỉ Nhạc vào ban đêm lại náo nhiệt hẳn lên.
Những thực khách ăn xong còn chưa đã thèm, ôm bàn nài nỉ: “Chủ quán, hay là cô mở tiệm ban ngày luôn đi, chúng tôi sẽ tới ủng hộ giúp cô phất nhanh!”
Trong cửa hàng có khách hàng sắc mặt tái nhợt nhìn bọn họ nói: “Không mở ban ngày thì chủ quán cũng giàu rồi!”
Những người kia:...Tuy rằng đối phương nói đúng nhưng mà hình như sai sai ở chỗ nào thì phải??
Diệp Tuyền: “Quỷ tai nạn xe cộ trang điểm đi rồi lại đến, quỷ thắt cổ thu lưỡi lại, không được dọa những khách hàng khác! Trước tiên cần giao tiếp âm dương để lấy số xếp hàng, cấm sử dụng phép thuật để lãnh cơm...Báo mộng làm con cháu tới chụp ảnh chung cũng không được! Nhường đường, nhường đường một chút đi, sò biển chưng tỏi băm của bàn số mười ba tới rồi đây!”.
Ngoại trừ một chút vấn đề ngoài ý muốn thì tiệm cơm dưỡng lão của cô vẫn sinh hoạt bình thường phải không??
7.4
[ZHIHU] Dĩ Tâm Sinh Tình Vị
Tác giả: Thời Quang Thanh Thiển
- - - - -
Văn án:
Sau mỗi lần thị tẩm, tên cẩu hoàng đế đều sai thái giám tổng quản đưa cho ta một bát tử tị thang.
Nhưng ta vẫn hoài t hai!
Ngày thái y bắt được hỷ mạch.
Mặt của Thái Hậu tối sầm lại, ta cũng kinh ngạc đến mức mặt cũng biến sắc.
Lẽ nào ta đã uống th uố c giả?
Nhìn cẩu hoàng đế lãnh đạm, ta quỳ gối xuống và cất tiếng:
"Thần thiếp thân thể y ếu đ u ối, có lẽ không thể an toàn sinh long chủng, vậy chúng ta không cần hài tử này nữa."
Nhưng không ngờ, khi lời nói vừa mới rơi xuống, khuôn mặt của cẩu hoàng đế cũng đen kịt tựa mây giông.
Tác giả: Thời Quang Thanh Thiển
- - - - -
Văn án:
Sau mỗi lần thị tẩm, tên cẩu hoàng đế đều sai thái giám tổng quản đưa cho ta một bát tử tị thang.
Nhưng ta vẫn hoài t hai!
Ngày thái y bắt được hỷ mạch.
Mặt của Thái Hậu tối sầm lại, ta cũng kinh ngạc đến mức mặt cũng biến sắc.
Lẽ nào ta đã uống th uố c giả?
Nhìn cẩu hoàng đế lãnh đạm, ta quỳ gối xuống và cất tiếng:
"Thần thiếp thân thể y ếu đ u ối, có lẽ không thể an toàn sinh long chủng, vậy chúng ta không cần hài tử này nữa."
Nhưng không ngờ, khi lời nói vừa mới rơi xuống, khuôn mặt của cẩu hoàng đế cũng đen kịt tựa mây giông.
8.2
Kẻ thù không đội trời chung của Chúc Tiêu là Ô Cửu bất ngờ qua đời. Khi đến tham dự tang lễ, cậu được thông báo: Toàn bộ tài sản kếch xù mà Ô Cửu để lại sẽ được trao cho cậu.
Nhưng có một yêu cầu: Cậu phải đến viếng mộ Ô Cửu mỗi tuần.
Chúc Tiêu đồng ý.
Vì vậy, cậu chuyên chọn những chuyện thất đức để làm. Bao gồm việc nhảy disco và ăn uống linh đình trên mộ Ô Cửu.
Chọc tức đến nỗi người chết cũng phải mở mắt đá văng nắp quan tài.
Cho đến khi điện thoại của cậu bị ép tải xuống ứng dụng “Kết Nối Âm Dương”, một liên lạc ẩn danh gửi tin nhắn cho cậu.
【Cậu giỏi lắm, ăn trên mộ tôi như heo vậy】
Chúc Tiêu gửi dấu chấm hỏi qua, trả lời: 【Cậu là ai?】
Sau đó lại hỏi: 【Có chuyện gì không?】
【Ô Cửu.】
Bên kia xoá xoá sửa sửa, một lúc lâu sau mới lúng túng nói vào vấn đề chính: 【Đốt cho tôi một tấm ảnh của cậu】
Điện thoại của cậu rung lên như điên.
Mở ra xem, toàn là tin nhắn từ ứng dụng “Kết Nối Âm Dương” hiện lên.
【? Người đàn ông bên cạnh cậu là ai】
【Cậu cười gì với anh ta?】
【Cậu còn dẫn anh ta đến mộ tôi?】
【Chịu thua, đúng là chết cũng bị cậu chọc tức cho sống lại!】
Ngày hôm sau, Chúc Tiêu vừa ra khỏi cửa đã thấy kẻ thù không đội trời chung đã chết tám trăm năm kia như cây nấm ngồi xổm trước cửa nhà mình, đầu bốc khói, vẻ mặt u oán nhìn cậu.
Chúc Tiêu: “…”
Thật là gặp quỷ rồi!!!
#Phiên bản trừu tượng của chuyện tình người duyên ma
【Chúc Tiêu là thụ】
Nhưng có một yêu cầu: Cậu phải đến viếng mộ Ô Cửu mỗi tuần.
Chúc Tiêu đồng ý.
Vì vậy, cậu chuyên chọn những chuyện thất đức để làm. Bao gồm việc nhảy disco và ăn uống linh đình trên mộ Ô Cửu.
Chọc tức đến nỗi người chết cũng phải mở mắt đá văng nắp quan tài.
Cho đến khi điện thoại của cậu bị ép tải xuống ứng dụng “Kết Nối Âm Dương”, một liên lạc ẩn danh gửi tin nhắn cho cậu.
【Cậu giỏi lắm, ăn trên mộ tôi như heo vậy】
Chúc Tiêu gửi dấu chấm hỏi qua, trả lời: 【Cậu là ai?】
Sau đó lại hỏi: 【Có chuyện gì không?】
【Ô Cửu.】
Bên kia xoá xoá sửa sửa, một lúc lâu sau mới lúng túng nói vào vấn đề chính: 【Đốt cho tôi một tấm ảnh của cậu】
Điện thoại của cậu rung lên như điên.
Mở ra xem, toàn là tin nhắn từ ứng dụng “Kết Nối Âm Dương” hiện lên.
【? Người đàn ông bên cạnh cậu là ai】
【Cậu cười gì với anh ta?】
【Cậu còn dẫn anh ta đến mộ tôi?】
【Chịu thua, đúng là chết cũng bị cậu chọc tức cho sống lại!】
Ngày hôm sau, Chúc Tiêu vừa ra khỏi cửa đã thấy kẻ thù không đội trời chung đã chết tám trăm năm kia như cây nấm ngồi xổm trước cửa nhà mình, đầu bốc khói, vẻ mặt u oán nhìn cậu.
Chúc Tiêu: “…”
Thật là gặp quỷ rồi!!!
#Phiên bản trừu tượng của chuyện tình người duyên ma
【Chúc Tiêu là thụ】
7.6
Ta là trưởng nữ trong gia đình, là người không được yêu thương.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
6.8
Bạn đang đọc truyện Diễm Lạc Hôn Hỏa của tác giả Phi Trường Tưởng Thụy Giác.
Đích tỷ của ta bắt ta gả vào Đông cung, gả cho vị thái tử đã bị phế đôi chân. Còn nàng, vào ngày thái tử Chu Diễm ngã ngựa, đã cùng tam hoàng tử Chu Lâm hoan lạc sau gốc cây.
"Làm thứ nữ mà có thể làm thái tử phi, đó là phúc khí của muội." Doãn Trinh không tự chủ mà đặt tay lên bụng, ánh mắt dời sang bộ hỷ phục đỏ thẫm bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Bộ hỷ phục này vốn là được may cho ta, thân hình muội gầy yếu, trước ngày xuất giá cần phải dưỡng cho đầy đặn mới có thể mặc đẹp bộ y phục này."
Ta đối diện ánh mắt của nàng, chỉ cười không nói.
Đích tỷ của ta bắt ta gả vào Đông cung, gả cho vị thái tử đã bị phế đôi chân. Còn nàng, vào ngày thái tử Chu Diễm ngã ngựa, đã cùng tam hoàng tử Chu Lâm hoan lạc sau gốc cây.
"Làm thứ nữ mà có thể làm thái tử phi, đó là phúc khí của muội." Doãn Trinh không tự chủ mà đặt tay lên bụng, ánh mắt dời sang bộ hỷ phục đỏ thẫm bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Bộ hỷ phục này vốn là được may cho ta, thân hình muội gầy yếu, trước ngày xuất giá cần phải dưỡng cho đầy đặn mới có thể mặc đẹp bộ y phục này."
Ta đối diện ánh mắt của nàng, chỉ cười không nói.
4.1
Giáo sư Bạch tại Đại học Vân Sư luôn có một cái đuôi nhỏ đi theo sau.
Cái đuôi nhỏ ấy tên là Trì Dữu, là sinh viên của trường Y bên cạnh.
Mỗi ngày Trì Dữu đều đến Đại học Vân Sư chỉ để nghe bài giảng của cô ấy.
Mỗi lần đến, nàng đều mang theo một viên kẹo, một cốc nước và một bông hoa cho người ta.
Nhưng giáo sư Bạch luôn trả lại những món quà đó, với khuôn mặt lạnh lùng, nói với nàng:
"Đừng mơ mộng hão huyền."
"Trẻ con, cái gì cũng không hiểu."
"Thay vì làm mấy chuyện này, em nên xem sách chuyên môn nhiều hơn để bổ sung kiến thức đi."
Trì Dữu đã làm cái đuôi nhỏ suốt ba năm, còn giáo sư Bạch đã liên tục cắt cái đuôi ấy trong ba năm.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, sinh viên của hai trường đại học gần nhau tổ chức một bữa tiệc đêm liên hoan. Đêm hôm đó, trong trạng thái say xỉn, Trì Dữu dường như lờ mờ thấy bóng dáng của giáo sư Bạch.
— Không thể nào, giáo sư sẽ không bao giờ đến bữa tiệc của sinh viên đâu.
— Hứ, dù sao cũng giống, chi bằng coi người này như món ăn thay thế, tổ chức một buổi tiệc thật sự cuối cùng vậy.
Vì vậy, nàng tiến đến phía sau người đó, bàn tay nóng bỏng siết chặt cổ tay của họ.
Sáng hôm sau, khi lý trí quay lại, Trì Dữu lắc đầu, thậm chí còn không dám nhìn rõ mặt của người phụ nữ đang nằm quay lưng về phía mình trên giường, chỉ vội vàng thu dọn quần áo rồi chạy mất dạng.
Sau đó, mẹ Trì đã tìm cho nàng một đối tượng mới. Người này cao ráo, thanh lịch, trưởng thành, không có điểm nào để chê. Trì Dữu cũng muốn thử xem mình có thể phát triển mối quan hệ mới hay không nên đã đồng ý đi hẹn hò.
Vào ngày hẹn đầu tiên, sau khi ăn tối, người đó tiễn Trì Dữu về nhà.
Trên đường về, cánh tay họ chạm nhau, vai kề vai, vừa nói vừa cười. Khi quẹo qua một góc phố, đối tượng ấy mới bất ngờ thốt lên: "Ai thế?" và chỉ về một gương mặt lạ ở cửa nhà Trì Dữu.
Trì Dữu ngẩng đầu nhìn lên.
Người mà nàng đã không gặp kể từ khi tốt nghiệp, giáo sư Bạch đang đứng trên bậc thang nhà mình, trên tay cầm một bó hoa hồng, khuôn mặt không biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào người đang hẹn hò với nàng.
"Em không phải là người yêu thích tôi nhất sao?" Giáo sư Bạch lạnh lùng chất vấn.
"Không còn yêu nữa." Trì Dữu đáp lại một cách bình thản.
Giáo sư Bạch nghiến răng, gần như muốn đem câu này vụt ra miệng: Vậy thì em cũng phải chịu trách nhiệm cho đêm đó.
- Giáo sư đánh giá ẩm thực & Chuyên viên mai táng -
Mỹ nhân yếu đuối lạnh lùng 1 x Thỏ trắng tối tăm 0
Một câu tóm tắt: Yêu em bây giờ có tính là muộn không?
Thông điệp: Sẽ luôn có người yêu thích sự cô đơn và những điều kỳ quặc của ta.
Cách nhau 9 tuổi.
Nhân vật chính từng có mối quan hệ cô trò từ hồi tiểu học, tình cảm trong sáng trong suốt thời gian này.
Tags: Hỗ công, ông trời tác hợp, điềm văn, trưởng thành, HE.
Cái đuôi nhỏ ấy tên là Trì Dữu, là sinh viên của trường Y bên cạnh.
Mỗi ngày Trì Dữu đều đến Đại học Vân Sư chỉ để nghe bài giảng của cô ấy.
Mỗi lần đến, nàng đều mang theo một viên kẹo, một cốc nước và một bông hoa cho người ta.
Nhưng giáo sư Bạch luôn trả lại những món quà đó, với khuôn mặt lạnh lùng, nói với nàng:
"Đừng mơ mộng hão huyền."
"Trẻ con, cái gì cũng không hiểu."
"Thay vì làm mấy chuyện này, em nên xem sách chuyên môn nhiều hơn để bổ sung kiến thức đi."
Trì Dữu đã làm cái đuôi nhỏ suốt ba năm, còn giáo sư Bạch đã liên tục cắt cái đuôi ấy trong ba năm.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, sinh viên của hai trường đại học gần nhau tổ chức một bữa tiệc đêm liên hoan. Đêm hôm đó, trong trạng thái say xỉn, Trì Dữu dường như lờ mờ thấy bóng dáng của giáo sư Bạch.
— Không thể nào, giáo sư sẽ không bao giờ đến bữa tiệc của sinh viên đâu.
— Hứ, dù sao cũng giống, chi bằng coi người này như món ăn thay thế, tổ chức một buổi tiệc thật sự cuối cùng vậy.
Vì vậy, nàng tiến đến phía sau người đó, bàn tay nóng bỏng siết chặt cổ tay của họ.
Sáng hôm sau, khi lý trí quay lại, Trì Dữu lắc đầu, thậm chí còn không dám nhìn rõ mặt của người phụ nữ đang nằm quay lưng về phía mình trên giường, chỉ vội vàng thu dọn quần áo rồi chạy mất dạng.
Sau đó, mẹ Trì đã tìm cho nàng một đối tượng mới. Người này cao ráo, thanh lịch, trưởng thành, không có điểm nào để chê. Trì Dữu cũng muốn thử xem mình có thể phát triển mối quan hệ mới hay không nên đã đồng ý đi hẹn hò.
Vào ngày hẹn đầu tiên, sau khi ăn tối, người đó tiễn Trì Dữu về nhà.
Trên đường về, cánh tay họ chạm nhau, vai kề vai, vừa nói vừa cười. Khi quẹo qua một góc phố, đối tượng ấy mới bất ngờ thốt lên: "Ai thế?" và chỉ về một gương mặt lạ ở cửa nhà Trì Dữu.
Trì Dữu ngẩng đầu nhìn lên.
Người mà nàng đã không gặp kể từ khi tốt nghiệp, giáo sư Bạch đang đứng trên bậc thang nhà mình, trên tay cầm một bó hoa hồng, khuôn mặt không biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào người đang hẹn hò với nàng.
"Em không phải là người yêu thích tôi nhất sao?" Giáo sư Bạch lạnh lùng chất vấn.
"Không còn yêu nữa." Trì Dữu đáp lại một cách bình thản.
Giáo sư Bạch nghiến răng, gần như muốn đem câu này vụt ra miệng: Vậy thì em cũng phải chịu trách nhiệm cho đêm đó.
- Giáo sư đánh giá ẩm thực & Chuyên viên mai táng -
Mỹ nhân yếu đuối lạnh lùng 1 x Thỏ trắng tối tăm 0
Một câu tóm tắt: Yêu em bây giờ có tính là muộn không?
Thông điệp: Sẽ luôn có người yêu thích sự cô đơn và những điều kỳ quặc của ta.
Cách nhau 9 tuổi.
Nhân vật chính từng có mối quan hệ cô trò từ hồi tiểu học, tình cảm trong sáng trong suốt thời gian này.
Tags: Hỗ công, ông trời tác hợp, điềm văn, trưởng thành, HE.
3.7
Mạnh Kiều bị đối thủ lừa, ký một bộ điện ảnh có cảnh nhạy cảm.
Chỉ sợ sau khi quay xong, cô từ Ngọc nữ biến thành dục nữ.
Sau khi gia nhập đoàn làm phim khá lâu, lâu tới nỗi nam chính Trần Thâm đã trở thành bạn trai cô rồi. Cô mới biết được Trần Thâm là người đầu tư.
...
Nửa đêm tới gõ cửa phòng của anh: “Tiền bối, diễn thử chút không?”
Chỉ sợ sau khi quay xong, cô từ Ngọc nữ biến thành dục nữ.
Sau khi gia nhập đoàn làm phim khá lâu, lâu tới nỗi nam chính Trần Thâm đã trở thành bạn trai cô rồi. Cô mới biết được Trần Thâm là người đầu tư.
...
Nửa đêm tới gõ cửa phòng của anh: “Tiền bối, diễn thử chút không?”
4.6
Tác phẩm: Điên mỹ nhân cùng bệnh tiểu thư
Tác giả: Lương Bì Tựu Diện Bao
QT: RubyRuan_69
Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, tình yêu, giới giải trí, vả mặt, xuyên thư
Thị giác: chủ thụ
Vai chính: Tô Lệ x Giang Chước Dạ
Thuần khiết song O luyến, không có tình tiết trang A.
Trong truyện tam quan của vai chính không đại biểu cho tam quan của tác giả.
Có khúc truy thê hỏa táng tràng.
Tóm tắt: Ốm yếu đại tiểu thư chữa khỏi bệnh điên của mỹ nhân
Lập ý: Thoát khỏi thân phận trói buộc, tự do tìm kiếm chân ái
Văn án
Tô Lệ có được thể chất đỉnh cấp Omega, nhưng lại là đại tiểu thư đầy bệnh tật hào môn ốm yếu cực độ, từ nhỏ yêu sâu nặng nữ Alpha Ứng Phi Yên, yêu đến ruồng bỏ người nhà, cũng muốn gả cho cô.
Nhưng đến đêm trước khi kết hôn, Tô Lệ mơ thấy, mình chỉ là một mảnh trong tiểu thuyết, là vai phụ vợ trước của nữ chính Alpha Ứng Phi Yên, tân nhiệm ảnh hậu đỉnh cấp Omega Giang Chước Dạ, mới là nữ chính O chân chính, ngày hai nữ chính bên nhau, Tô Lệ ở bệnh viện chết thảm.
Từ mơ tỉnh lại, Tô Lệ cố nén trái tim đau đớn, đem chiếc siêu xe giới hạn toàn cầu mình tặng Ứng Phi Yên, chạy đến trước mặt Giang Chước Dạ, ném chìa khóa trong tay vào Giang Chước Dạ.
Mặt nàng không có chút máu, đôi mắt ướt át, khóe môi lại mím chặt, chỉ nói hai chữ:
"Đưa chị."
Lúc sau, Ứng Phi Yên ở trước mặt Tô Lệ hỏng mất hô to:
"Tôi là đỉnh cấp A, em là đỉnh cấp O, tin tức tố của chúng ta xứng đôi, mệnh trung chú định nên ở bên nhau."
Giang Chước Dạ đem Tô Lệ ốm yếu ôm vào lòng, hừ lạnh một tiếng:
"Tôi càng không tin vào định mệnh."
Tác giả: Lương Bì Tựu Diện Bao
QT: RubyRuan_69
Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, tình yêu, giới giải trí, vả mặt, xuyên thư
Thị giác: chủ thụ
Vai chính: Tô Lệ x Giang Chước Dạ
Thuần khiết song O luyến, không có tình tiết trang A.
Trong truyện tam quan của vai chính không đại biểu cho tam quan của tác giả.
Có khúc truy thê hỏa táng tràng.
Tóm tắt: Ốm yếu đại tiểu thư chữa khỏi bệnh điên của mỹ nhân
Lập ý: Thoát khỏi thân phận trói buộc, tự do tìm kiếm chân ái
Văn án
Tô Lệ có được thể chất đỉnh cấp Omega, nhưng lại là đại tiểu thư đầy bệnh tật hào môn ốm yếu cực độ, từ nhỏ yêu sâu nặng nữ Alpha Ứng Phi Yên, yêu đến ruồng bỏ người nhà, cũng muốn gả cho cô.
Nhưng đến đêm trước khi kết hôn, Tô Lệ mơ thấy, mình chỉ là một mảnh trong tiểu thuyết, là vai phụ vợ trước của nữ chính Alpha Ứng Phi Yên, tân nhiệm ảnh hậu đỉnh cấp Omega Giang Chước Dạ, mới là nữ chính O chân chính, ngày hai nữ chính bên nhau, Tô Lệ ở bệnh viện chết thảm.
Từ mơ tỉnh lại, Tô Lệ cố nén trái tim đau đớn, đem chiếc siêu xe giới hạn toàn cầu mình tặng Ứng Phi Yên, chạy đến trước mặt Giang Chước Dạ, ném chìa khóa trong tay vào Giang Chước Dạ.
Mặt nàng không có chút máu, đôi mắt ướt át, khóe môi lại mím chặt, chỉ nói hai chữ:
"Đưa chị."
Lúc sau, Ứng Phi Yên ở trước mặt Tô Lệ hỏng mất hô to:
"Tôi là đỉnh cấp A, em là đỉnh cấp O, tin tức tố của chúng ta xứng đôi, mệnh trung chú định nên ở bên nhau."
Giang Chước Dạ đem Tô Lệ ốm yếu ôm vào lòng, hừ lạnh một tiếng:
"Tôi càng không tin vào định mệnh."
7.9
Tác giả: Trương Nhược Dư
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Không CP, Vả Mặt, OE, Đoản Văn, Trả Thù, Huyền Huyễn, Tiên Hiệp, Phương Đông
Team dịch: Góc tiểu thuyết của mèo đen
Giới thiệu
Tiểu sư muội chết khi tất cả mọi người yêu thương nàng ta nhất.
Sư huynh đính hôn với ta từ khi còn trong bụng mẹ muốn ta dùng mạng chuộc tội, tiểu sư đệ ta tự tay nuôi lớn rút kiếm muốn giết ta.
Bọn họ không biết, tiểu sư muội còn sống.
Người sắp chết là ta.
Trước khi chết, ta viết thư hủy hôn, đập nát ngọc bội tiểu sư đệ tặng, nhổ tận gốc chậu hoa nhị sư đệ tặng.
Thế nhưng, sau khi ta chết, cả tông môn đều phát điên.
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Không CP, Vả Mặt, OE, Đoản Văn, Trả Thù, Huyền Huyễn, Tiên Hiệp, Phương Đông
Team dịch: Góc tiểu thuyết của mèo đen
Giới thiệu
Tiểu sư muội chết khi tất cả mọi người yêu thương nàng ta nhất.
Sư huynh đính hôn với ta từ khi còn trong bụng mẹ muốn ta dùng mạng chuộc tội, tiểu sư đệ ta tự tay nuôi lớn rút kiếm muốn giết ta.
Bọn họ không biết, tiểu sư muội còn sống.
Người sắp chết là ta.
Trước khi chết, ta viết thư hủy hôn, đập nát ngọc bội tiểu sư đệ tặng, nhổ tận gốc chậu hoa nhị sư đệ tặng.
Thế nhưng, sau khi ta chết, cả tông môn đều phát điên.
6.9
Điền Viên Xuân
Tác giả: Minh Dã
Số chương: 37
Thể loại: Hiện Đại, HE, Ngọt, Hỗ Công, H
Giới thiệu
Điền Hòa Hòa bị bạn gái cũ đá vì kỹ năng giường chiếu tệ nên được Hà Viện Viện ôm về dạy.
Tác giả: Minh Dã
Số chương: 37
Thể loại: Hiện Đại, HE, Ngọt, Hỗ Công, H
Giới thiệu
Điền Hòa Hòa bị bạn gái cũ đá vì kỹ năng giường chiếu tệ nên được Hà Viện Viện ôm về dạy.
4.2
7.6
Sau khi Hạng gia suy tàn, lão cha của Hạng gia từ một quan viên thanh liêm lỗi lạc thoáng cái trở thành tham quan ai cũng kêu đánh, Hạng Nghi dẫn theo đệ muội tuổi nhỏ không nơi nương tựa, gian nan sống qua ngày.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
3.6
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Kinh dị, Chủ công, Cường cường, Vô hạn lưu, Nhẹ nhàng, Linh dị thần quái, 1v1
Mỹ nhân điên loạn công VS Cấm dục phúc hắc thụ
Khi cánh cổng địa ngục mở ra, bất kể là lệ quỷ hay kẻ ác, cũng không thể thoát khỏi sự truy đuổi của số phận.
Nhưng Ngụy Khoảnh không ngờ rằng, dù là một vị chủ thần, anh chỉ tiện đường ghé qua đã bị coi là bé đáng thương được bảo vệ.
Ngụy Khoảnh: Chắc chắn là vì tôi chưa đủ tàn nhẫn! Tôi phải tàn nhẫn hơn chút nữa!
Thế là...
Bản đồ Yêu Quái Thôn Quê:
NPC người thi hành pháp luật truy đuổi: Mắt anh ấy đỏ hoe thật đáng thương, tôi phải bảo vệ anh ấy!
Ngụy Khoảnh được cứu*1
Bản đồ Giải Đố Bệnh Viện Tâm Thần:
NPC đến để hù dọa: A, sao mà ảnh vừa dữ vừa đáng yêu thế này!
Ngụy Khoảnh được tha*1
Bản đồ Trốn Thoát Khỏi Rạp Xiếc:
Người cùng vượt ải: Đừng khóc, tôi nguyện dâng cả mạng sống của mình cho anh.
Ngụy Khoảnh đang ngáp bị hiểu lầm thành bé đáng thương*100
Còn đáng ngạc nhiên hơn, anh bị mỹ nhân coi như mỹ nhân trêu chọc.
Đường Kha Tâm: Trông anh thật đẹp.
Ngụy Khoảnh: "..." Tôi thực sự là chủ thần đấy, kiểu sẽ dọa chết cậu luôn đấy nhé ~
Cốt truyện có yếu tố kinh dị, nhưng không quá hack não.
***
♡ Ngụy Khoảnh là công, Đường Kha Tâm là thụ ♡
Tag: Cường cường, Linh dị thần quái, Khủng bố, Vô hạn lưu
Một câu tóm tắt: Đại lão mãn cấp online yếu đuối mong manh.
Thông điệp: Không ngừng hoàn thiện bản thân.
Mỹ nhân điên loạn công VS Cấm dục phúc hắc thụ
Khi cánh cổng địa ngục mở ra, bất kể là lệ quỷ hay kẻ ác, cũng không thể thoát khỏi sự truy đuổi của số phận.
Nhưng Ngụy Khoảnh không ngờ rằng, dù là một vị chủ thần, anh chỉ tiện đường ghé qua đã bị coi là bé đáng thương được bảo vệ.
Ngụy Khoảnh: Chắc chắn là vì tôi chưa đủ tàn nhẫn! Tôi phải tàn nhẫn hơn chút nữa!
Thế là...
Bản đồ Yêu Quái Thôn Quê:
NPC người thi hành pháp luật truy đuổi: Mắt anh ấy đỏ hoe thật đáng thương, tôi phải bảo vệ anh ấy!
Ngụy Khoảnh được cứu*1
Bản đồ Giải Đố Bệnh Viện Tâm Thần:
NPC đến để hù dọa: A, sao mà ảnh vừa dữ vừa đáng yêu thế này!
Ngụy Khoảnh được tha*1
Bản đồ Trốn Thoát Khỏi Rạp Xiếc:
Người cùng vượt ải: Đừng khóc, tôi nguyện dâng cả mạng sống của mình cho anh.
Ngụy Khoảnh đang ngáp bị hiểu lầm thành bé đáng thương*100
Còn đáng ngạc nhiên hơn, anh bị mỹ nhân coi như mỹ nhân trêu chọc.
Đường Kha Tâm: Trông anh thật đẹp.
Ngụy Khoảnh: "..." Tôi thực sự là chủ thần đấy, kiểu sẽ dọa chết cậu luôn đấy nhé ~
Cốt truyện có yếu tố kinh dị, nhưng không quá hack não.
***
♡ Ngụy Khoảnh là công, Đường Kha Tâm là thụ ♡
Tag: Cường cường, Linh dị thần quái, Khủng bố, Vô hạn lưu
Một câu tóm tắt: Đại lão mãn cấp online yếu đuối mong manh.
Thông điệp: Không ngừng hoàn thiện bản thân.
6.4
Lục Lâm Thiên mở to hai mắt chăm chú nhìn quanh bốn phía, theo những tin tức nhận được từ đại não, cùng với việc đã từng xem qua mấy tiểu thuyết xuyên việt, Lục Lâm Thiên khẳng định rằng mình đã bị xuyên việt rồi. Tình huống này tưởng chừng như không có thật, thậm chí trong trăm triệu hoàn cảnh cũng chưa chắc tìm được một, vậy mà lại xảy ra trên người hắn.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
6.4
Lục Lâm Thiên mở to hai mắt chăm chú nhìn quanh bốn phía, theo những tin tức nhận được từ đại não, cùng với việc đã từng xem qua mấy tiểu thuyết xuyên việt, Lục Lâm Thiên khẳng định rằng mình đã bị xuyên việt rồi. Tình huống này tưởng chừng như không có thật, thậm chí trong trăm triệu hoàn cảnh cũng chưa chắc tìm được một, vậy mà lại xảy ra trên người hắn.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
6
Tác giả: 无语子
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
“Đại cô nương! Đại cô nương! Có chuyện vui lớn!” giọng nói kích động của Thanh Tước từ xa vọng vào tai.
Ta không tự chủ được mở mắt ra, muốn nhìn đại nha hoàn hoạt bát tươi đẹp trước kia.
Nàng ấy c..hết vì ta, nhưng ta chưa bao giờ gặp nàng ấy trong mơ. Đây là lần đầu tiên.
“Nhỏ tiếng một chút!” Thanh Mai thấp giọng quát: “Cô nương thật khó khăn mới nghỉ ngơi được một lát, ngươi hốt hoảng như thế đã đánh thức cô nương, xem ta xử lý ngươi như thế nào.”
Ta theo giọng nói nhìn về phía Thanh Mai, trong lòng càng kinh ngạc.
Thanh Mai cũng không còn lão hóa và tiều tụy nữa, khôi phục thành dáng vẻ thiếu nữ.
Một giấc mộng cũ, hai vị cố nhân, có cả Thanh Mai...
Mũi cay cay, ta bất giác rơi nước mắt.
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
“Đại cô nương! Đại cô nương! Có chuyện vui lớn!” giọng nói kích động của Thanh Tước từ xa vọng vào tai.
Ta không tự chủ được mở mắt ra, muốn nhìn đại nha hoàn hoạt bát tươi đẹp trước kia.
Nàng ấy c..hết vì ta, nhưng ta chưa bao giờ gặp nàng ấy trong mơ. Đây là lần đầu tiên.
“Nhỏ tiếng một chút!” Thanh Mai thấp giọng quát: “Cô nương thật khó khăn mới nghỉ ngơi được một lát, ngươi hốt hoảng như thế đã đánh thức cô nương, xem ta xử lý ngươi như thế nào.”
Ta theo giọng nói nhìn về phía Thanh Mai, trong lòng càng kinh ngạc.
Thanh Mai cũng không còn lão hóa và tiều tụy nữa, khôi phục thành dáng vẻ thiếu nữ.
Một giấc mộng cũ, hai vị cố nhân, có cả Thanh Mai...
Mũi cay cay, ta bất giác rơi nước mắt.
4
Người mình yêu thầm thế mà đụng mặt nhau cô còn chưa định thần, chưa kịp nhận ra anh.
Tưởng là vô tình chạm mặt thôi, không ngờ anh ấy lại thành hàng xóm của cô???
Có người ánh mắt tựa gió, có người cười lên tựa phong cảnh.
Vậy còn anh?
Tôi có em.
Tưởng là vô tình chạm mặt thôi, không ngờ anh ấy lại thành hàng xóm của cô???
Có người ánh mắt tựa gió, có người cười lên tựa phong cảnh.
Vậy còn anh?
Tôi có em.
9.1
Thể loại: Sư đồ, xuyên thư, huyền huyễn, HE
Editor: Edelweiss
Nhân vật chính: Vân Dao, Mộ Hàn Uyên.
Văn án
1.
Toàn bộ Tu chân giới đều xem Mộ Hàn Uyên là “ánh trăng sáng”, là nghĩa đen lẫn nghĩa bóng,Hắn khí chất tươi mát, trong trẻo, xuất trần, tựa như ánh trăng trên cao, không vương khói lửa nhân gian, cũng tựa như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn, sạch sẽ, thuần khiết,
Thế nên cũng là ánh trăng sáng trong lòng của vô số người tu chân cả nam lẫn nữ.
Đáng tiếc, ánh trăng này, vốc tuyết này lại bị một bàn chân ngọc ngà giẫm đạp, tùy ý lăng nhục, giẫm thành bùn lầy nhơ nhuốc.
Người nọ chính là sư phụ của Mộ Hàn Uyên, Vân Dao.
2.
Sau cái chết bất ngờ của Vân Dao, Mộ Hàn Uyên dần trở thành đại ma đầu mà giới tu chân vừa nghe tên đã sợ mất mật, hắn là bậc kỳ tài ngút trời, chỉ mới tu hành ngàn năm mà đã sắp sửa phi thăng.
Nhưng, trước khi phi thăng, Mộ Hàn Uyên tình cờ phát hiện, trong thần hồn của hắn cất giấu một tâm ma ——
Không ai khác chính là sư phụ Vân Dao, kẻ xưa kia ép hắn làm lô đỉnh mua vui cho nàng.
Muốn loại bỏ tâm ma, chỉ có thể tự tay giết chết.
Mộ Hàn Uyên xoay chuyển thời không, thần hồn trở về mấy trăm năm trước.
Hắn muốn đoạt xá “bản thân” vào thời điểm thích hợp, sau đó tự tay giết chết Vân Dao, như thế mới có thể thành tiên.
Editor: Edelweiss
Nhân vật chính: Vân Dao, Mộ Hàn Uyên.
Văn án
1.
Toàn bộ Tu chân giới đều xem Mộ Hàn Uyên là “ánh trăng sáng”, là nghĩa đen lẫn nghĩa bóng,Hắn khí chất tươi mát, trong trẻo, xuất trần, tựa như ánh trăng trên cao, không vương khói lửa nhân gian, cũng tựa như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn, sạch sẽ, thuần khiết,
Thế nên cũng là ánh trăng sáng trong lòng của vô số người tu chân cả nam lẫn nữ.
Đáng tiếc, ánh trăng này, vốc tuyết này lại bị một bàn chân ngọc ngà giẫm đạp, tùy ý lăng nhục, giẫm thành bùn lầy nhơ nhuốc.
Người nọ chính là sư phụ của Mộ Hàn Uyên, Vân Dao.
2.
Sau cái chết bất ngờ của Vân Dao, Mộ Hàn Uyên dần trở thành đại ma đầu mà giới tu chân vừa nghe tên đã sợ mất mật, hắn là bậc kỳ tài ngút trời, chỉ mới tu hành ngàn năm mà đã sắp sửa phi thăng.
Nhưng, trước khi phi thăng, Mộ Hàn Uyên tình cờ phát hiện, trong thần hồn của hắn cất giấu một tâm ma ——
Không ai khác chính là sư phụ Vân Dao, kẻ xưa kia ép hắn làm lô đỉnh mua vui cho nàng.
Muốn loại bỏ tâm ma, chỉ có thể tự tay giết chết.
Mộ Hàn Uyên xoay chuyển thời không, thần hồn trở về mấy trăm năm trước.
Hắn muốn đoạt xá “bản thân” vào thời điểm thích hợp, sau đó tự tay giết chết Vân Dao, như thế mới có thể thành tiên.