All Mangas
2691 Truyện
Sắp xếp theo
8.6
Văn án:
Nhiễm Dao vì tướng Lý Bạch trong game, mà tải Vương Giả Vinh Diệu.
Sửa lại ID có liên quan đến vị tướng này, ôm ấp tất cả các khát khao tốt đẹp về nó, lần đầu tiên sau khi tạo tài khoản, số mệnh của cô vừa vào trận đầu đã gặp được Lý Bạch.
Sau đó liền bị hắn đè xuống đất giết liên tục 12 lần:))
Để đền bù, sau này người này đã từ từ biến thành người nằm bên gối cô, giúp cô từ đồng thau lên cấp đến vương giả.
*Thứ tự leo rank là: Đồng, bạc, vàng, bạch kim, kim cương, tinh diệu, và vương giả là cao nhất.
# Lang quân giỏi quá, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi (?) #
*Bối cảnh game Vương giả vinh diệu, chủ yếu nói đến chuyện yêu đương của đôi trẻ, chưa từng chơi game cũng có thể đọc hiểu.
Tag: Ngọt văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Nhiễm Dao, Cố Tân Bạch ┃Vai phụ: Nhan Kiều, Thẩm Cảnh Trạch ┃ Cái khác:
Một câu tóm tắt: Tất cả là bạn trai.
Nhiễm Dao vì tướng Lý Bạch trong game, mà tải Vương Giả Vinh Diệu.
Sửa lại ID có liên quan đến vị tướng này, ôm ấp tất cả các khát khao tốt đẹp về nó, lần đầu tiên sau khi tạo tài khoản, số mệnh của cô vừa vào trận đầu đã gặp được Lý Bạch.
Sau đó liền bị hắn đè xuống đất giết liên tục 12 lần:))
Để đền bù, sau này người này đã từ từ biến thành người nằm bên gối cô, giúp cô từ đồng thau lên cấp đến vương giả.
*Thứ tự leo rank là: Đồng, bạc, vàng, bạch kim, kim cương, tinh diệu, và vương giả là cao nhất.
# Lang quân giỏi quá, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi (?) #
*Bối cảnh game Vương giả vinh diệu, chủ yếu nói đến chuyện yêu đương của đôi trẻ, chưa từng chơi game cũng có thể đọc hiểu.
Tag: Ngọt văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Nhiễm Dao, Cố Tân Bạch ┃Vai phụ: Nhan Kiều, Thẩm Cảnh Trạch ┃ Cái khác:
Một câu tóm tắt: Tất cả là bạn trai.
9.2
Những nữ tử thế gia đại tộc, dung mạo muôn hình muôn vẻ, dáng vẻ uyển chuyển yêu kiều. Các nàng, người thì tôn quý ưu nhã, người thì đọc đủ loại thi thư, cũng có người tinh thông vũ kỹ.
Nhưng trong mắt trưởng bối gia tộc, các nàng chẳng qua cũng chỉ là quân cờ có thể khiến cho gia tộc càng thêm phồn vinh mà thôi.
Trong những quý nữ này, cháu gái trưởng dòng chính của phủ Hộ Quốc Công - Sở Ngọc Lang càng nổi bật hơn cả. Nàng có dung mạo tuyệt sắc nhất, khiến người nhìn thấy mà quên phàm tục.
Sở Ngọc Lang đẹp bao nhiêu thì tâm cơ cũng thâm trầm bấy nhiêu.
Trong buổi gia yến tông tộc Sở gia, tam đường muội và biểu muội dòng bên có ý đồ hãm hại Sở Ngọc Lang.
Nàng chỉ cười một cái ôn tồn châm ngòi hai câu, sau khi về nhà, tổ mẫu lập tức đưa đường muội vào đạo quán.
Trong buổi cung yến, có người mưu đồ thả sâu độc cắn nàng. Nàng chỉ hơi nhíu mày, lấy tay đè ngực. Không cần lên tiếng thản nhiên liếc mắt đã dẫn đường cho người vây xem khiển trách cô nương có ý đồ làm nàng bị thương, huỷ danh dự của người ta.
Chỉ có một người, không bị mê hoặc, còn vạch trần kỹ xảo của nàng ngay tại chỗ, sỉ nhục nàng.
Nhi tử thứ sáu của bệ hạ, kiêu căng tôn quý, từ thời thiếu niên đã được sắc phong làm Thái Tử.
“Làm càn.” Hắn nhíu mày, “Cô(*) không ngờ Sở gia là nhà có truyền thống gia học truyền từ đời qua đời khác, vậy mà đến cả nữ nhi cũng có lòng dạ thâm trầm hai mặt giống phụ thân.”
*孤 cô (tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến)。
Sở Ngọc Lang từ nhỏ mất mẹ, phụ thân thiên vị mẹ kế. Nàng và đệ đệ duy nhất sống nương tựa lẫn nhau, giống như một con nhím am hiểu ngụy trang, chỗ mềm mại sâu trong lòng chỉ để cho một người kia.
Một ngày nọ, bởi vì ngoài ý muốn, Thái Tử và đệ đệ tráo đổi linh hồn…
Một câu tóm tắt: Ta mang một thân ngông nghênh, tất cả đều bị nàng phá hỏng. (ngược nam chính)
P/s:
(1) Bông sen mưu mô tâm cơ cưng chiều đệ đệ vs Thái Tử gia kiêu căng tôn quý
(2) 1vs1 ngọt, nam chính trong truyện này cực thảm.
(3) Đệ đệ bảy tuổi vẫn còn là đứa nhóc! Chú ý, trong lúc tráo đổi thân thể không có tuyến tình cảm, cũng không có hành vi vượt quy củ! Sau khi đổi về lại mới bắt đầu theo đuổi!
(4) Nam nữ chính đều có khuyết điểm, nam chính nói kháy người khác rất lợi hại, nữ chính không phải người tốt, xin đừng có hiểu lầm. [Gỡ mìn!]
(5) Trước giai đoạn theo đuổi, nam chính rất chó, có thể mắng!
Nhưng trong mắt trưởng bối gia tộc, các nàng chẳng qua cũng chỉ là quân cờ có thể khiến cho gia tộc càng thêm phồn vinh mà thôi.
Trong những quý nữ này, cháu gái trưởng dòng chính của phủ Hộ Quốc Công - Sở Ngọc Lang càng nổi bật hơn cả. Nàng có dung mạo tuyệt sắc nhất, khiến người nhìn thấy mà quên phàm tục.
Sở Ngọc Lang đẹp bao nhiêu thì tâm cơ cũng thâm trầm bấy nhiêu.
Trong buổi gia yến tông tộc Sở gia, tam đường muội và biểu muội dòng bên có ý đồ hãm hại Sở Ngọc Lang.
Nàng chỉ cười một cái ôn tồn châm ngòi hai câu, sau khi về nhà, tổ mẫu lập tức đưa đường muội vào đạo quán.
Trong buổi cung yến, có người mưu đồ thả sâu độc cắn nàng. Nàng chỉ hơi nhíu mày, lấy tay đè ngực. Không cần lên tiếng thản nhiên liếc mắt đã dẫn đường cho người vây xem khiển trách cô nương có ý đồ làm nàng bị thương, huỷ danh dự của người ta.
Chỉ có một người, không bị mê hoặc, còn vạch trần kỹ xảo của nàng ngay tại chỗ, sỉ nhục nàng.
Nhi tử thứ sáu của bệ hạ, kiêu căng tôn quý, từ thời thiếu niên đã được sắc phong làm Thái Tử.
“Làm càn.” Hắn nhíu mày, “Cô(*) không ngờ Sở gia là nhà có truyền thống gia học truyền từ đời qua đời khác, vậy mà đến cả nữ nhi cũng có lòng dạ thâm trầm hai mặt giống phụ thân.”
*孤 cô (tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến)。
Sở Ngọc Lang từ nhỏ mất mẹ, phụ thân thiên vị mẹ kế. Nàng và đệ đệ duy nhất sống nương tựa lẫn nhau, giống như một con nhím am hiểu ngụy trang, chỗ mềm mại sâu trong lòng chỉ để cho một người kia.
Một ngày nọ, bởi vì ngoài ý muốn, Thái Tử và đệ đệ tráo đổi linh hồn…
Một câu tóm tắt: Ta mang một thân ngông nghênh, tất cả đều bị nàng phá hỏng. (ngược nam chính)
P/s:
(1) Bông sen mưu mô tâm cơ cưng chiều đệ đệ vs Thái Tử gia kiêu căng tôn quý
(2) 1vs1 ngọt, nam chính trong truyện này cực thảm.
(3) Đệ đệ bảy tuổi vẫn còn là đứa nhóc! Chú ý, trong lúc tráo đổi thân thể không có tuyến tình cảm, cũng không có hành vi vượt quy củ! Sau khi đổi về lại mới bắt đầu theo đuổi!
(4) Nam nữ chính đều có khuyết điểm, nam chính nói kháy người khác rất lợi hại, nữ chính không phải người tốt, xin đừng có hiểu lầm. [Gỡ mìn!]
(5) Trước giai đoạn theo đuổi, nam chính rất chó, có thể mắng!
8.3
Bạn đang đọc truyện Tích Tụ của tác giả Trì Tống Tra. Quan hệ hai người vốn ở vị trí là ông chủ và thuộc hạ.
Sau khi cha của cậu qua đời, cậu thành người kế nhiệm, nhưng tính tình không được tốt, lại chỉ biết ăn chơi mà thôi.
Mà thuộc hạ đắc lực dưới trướng, cũng từng là thuộc hạ của cha cậu, là một người cường đại, tận tuỵ.
Phó Diễn x Trần Tân
Thụ lớn hơn công 11 tuổi
Công có quan hệ với người khác. Thụ từng có quan hệ với Đại ca đời trước (chỉ nhắc qua)
Sau khi cha của cậu qua đời, cậu thành người kế nhiệm, nhưng tính tình không được tốt, lại chỉ biết ăn chơi mà thôi.
Mà thuộc hạ đắc lực dưới trướng, cũng từng là thuộc hạ của cha cậu, là một người cường đại, tận tuỵ.
Phó Diễn x Trần Tân
Thụ lớn hơn công 11 tuổi
Công có quan hệ với người khác. Thụ từng có quan hệ với Đại ca đời trước (chỉ nhắc qua)
9.3
Văn án
Ảnh đế x Thị đế
Lương Ngư x Hứa Kinh Trập
Hai nam diễn viên vì một vụ scandal sex tập thể rúng động mà chủ động trói buộc lại với nhau. Đây là câu chuyện về cuộc sống “diễn kịch” ngọt ngào của hai người họ.
—
Thể loại truyện showbiz điển hình nhưng không theo truyền thống.
Cốt truyện cũ nhưng ngọt.
.———-
Ảnh đế x Thị đế
Lương Ngư x Hứa Kinh Trập
Hai nam diễn viên vì một vụ scandal sex tập thể rúng động mà chủ động trói buộc lại với nhau. Đây là câu chuyện về cuộc sống “diễn kịch” ngọt ngào của hai người họ.
—
Thể loại truyện showbiz điển hình nhưng không theo truyền thống.
Cốt truyện cũ nhưng ngọt.
.———-
4.8
Thời điểm thanh niên trí thức rời quê, Trương Hiểu cùng Văn Bân đều không muốn rời đi.
Thế nhưng đợi đến lúc thanh niên trí thức quay trở về, họ đều không thấy quay lại…
—————-
Hạnh phúc rốt cục là gì?
Căn phòng rách nát dột mưa, nửa bát cơm ăn không no, manh áo rách vá đi vá lại, trong mắt cậu vẫn mang một nụ cười, dùng bàn tay thô ráp nắm lấy bàn tay cũng thô ráp của tôi, như vậy là đủ rồi.
Thế nhưng đợi đến lúc thanh niên trí thức quay trở về, họ đều không thấy quay lại…
—————-
Hạnh phúc rốt cục là gì?
Căn phòng rách nát dột mưa, nửa bát cơm ăn không no, manh áo rách vá đi vá lại, trong mắt cậu vẫn mang một nụ cười, dùng bàn tay thô ráp nắm lấy bàn tay cũng thô ráp của tôi, như vậy là đủ rồi.
5.8
Sau khi bà ngoại qua đời, để lại ba chậu cây cảnh cho tôi chăm sóc.
Khi đang gọi video call với bạn trai, anh ấy nhìn thấy những chậu cây cảnh phía sau tôi, bỗng chốc tái xanh mặt mày.
“Em mau đem ba chậu trầu bà đó vứt đi, bộ chưa từng nghe nói qua một cây trầu bà bảy con quỷ sao?”
Tôi quay lại nhìn ba chậu cây cảnh: “Ai còn tin cái này nữa, ba chậu này là của bà ngoại để lại, nuôi lâu lắm rồi đó.”
“Trong ba chậu cây cảnh này, đang nuôi ba con lệ quỷ đấy!”
Khi đang gọi video call với bạn trai, anh ấy nhìn thấy những chậu cây cảnh phía sau tôi, bỗng chốc tái xanh mặt mày.
“Em mau đem ba chậu trầu bà đó vứt đi, bộ chưa từng nghe nói qua một cây trầu bà bảy con quỷ sao?”
Tôi quay lại nhìn ba chậu cây cảnh: “Ai còn tin cái này nữa, ba chậu này là của bà ngoại để lại, nuôi lâu lắm rồi đó.”
“Trong ba chậu cây cảnh này, đang nuôi ba con lệ quỷ đấy!”
8.1
Một năm trước, Thư Quân hứa hôn với Thế tử Hoài Dương Vương, ai nấy đều vô cùng hâm mộ. Nàng cẩn thận từng li từng tí vun vén cho mối hôn sự này, thận trọng lấy lòng vị hôn phu, chỉ mong giữ được hôn sự, kiếm chút vinh quang cho tam phòng.
Các cô nương trong Thư gia không ai cam lòng để phú quý ngập trời ấy rơi vào tay nàng. Trong bữa tiệc ngắm hoa mỗi năm một lần, đường tỷ tính kế cấu kết với Thế tử Hoài Dương Vương ép Thư Quân từ hôn. Nhìn vị hôn phu ngang nhiên ôm đường tỷ, vành mắt Thư Quân đỏ hoe, xoay người ném tín vật đính hôn vào tay hắn ta.
Nàng buồn bã trốn đến Trích Tinh các uống rượu, say đến nỗi đầu óc lú lẫn, gặp được một nam nhân cao lớn. Trong bóng đêm, nam nhân cao lớn như ngọn núi, thâm sâu như biển rộng, tao nhã và cuốn hút, nàng nhìn mà ngẩn người, ma xui quỷ khiến thế nào lại kéo hắn hôn một cái.
…
Đương kim Thánh thượng Bùi Việt là con trai út của Thái Thượng Hoàng, đồng thời cũng là Đích Hoàng tử duy nhất. Sau khi Thái Thượng Hoàng nhường ngôi, Bùi Việt mở mang bờ cõi, cách tân chính sách, đạt được thành tựu cả về chính trị lẫn quân sự, không hề thua kém bất cứ ai. Thái Thượng Hoàng dẫn theo mấy nhi tử lớn sung sướng ăn chơi, chuyện phiền não duy nhất là năm nay Hoàng đế đã hơn hai mươi bảy mà đến giờ vẫn chưa có người bên gối.
Cả triều văn võ lẫn Thái Thượng Hoàng hao hết tâm tư dỗ dành Hoàng đế tham dự tiệc ngắm hoa, Bùi Việt đến dự nhưng lại bị một cô nương sàm sỡ trong Trích Tinh các. Hắn cầm khăn tay mà nữ nhân kia để lại, kìm nén ký ức kiều diễm ấy dưới đáy mắt, coi như chưa từng xảy ra.
Cuối cùng, trong một bữa tiệc cung đình nọ, Bùi Việt thấy tiểu cô nương ấy vui vẻ nói cười với người khác, ánh mắt vẫn trầm lặng hiện lên gợn sóng hiếm hoi.
Đối tượng xem mắt Thế tử Lâm Xuyên Vương dẫn Thư Quân đến trước mặt Bùi Việt: “Quân Quân, đây là Hoàng thúc của ta.”
Thư Quân mỉm cười hành lễ: “Xin thỉnh an Hoàng thúc…”
Bùi Việt cầm thánh chỉ chuẩn bị tứ hôn, híp mắt lại.
(Những ngày theo đuổi vợ của đóa hoa trên đỉnh núi cao, tuổi tác chênh lệch lớn, hình thể chênh lệch lớn, ngọt sủng, cả hai đều là lần đầu của nhau.)
PS: Nữ chính 16 tuổi, nam chính 27 tuổi, chiều chuộng vô vàn.
Tag: Cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, duyên trời tác hợp, sảng văn vả mặt, đóa hoa trên núi cao.
Giới thiệu vắn tắt bằng một câu: Sự thiên vị của nam nhân lớn tuổi.
Lập ý: Gặp phải khó khăn cứ kiên trì, đừng bỏ cuộc.
Các cô nương trong Thư gia không ai cam lòng để phú quý ngập trời ấy rơi vào tay nàng. Trong bữa tiệc ngắm hoa mỗi năm một lần, đường tỷ tính kế cấu kết với Thế tử Hoài Dương Vương ép Thư Quân từ hôn. Nhìn vị hôn phu ngang nhiên ôm đường tỷ, vành mắt Thư Quân đỏ hoe, xoay người ném tín vật đính hôn vào tay hắn ta.
Nàng buồn bã trốn đến Trích Tinh các uống rượu, say đến nỗi đầu óc lú lẫn, gặp được một nam nhân cao lớn. Trong bóng đêm, nam nhân cao lớn như ngọn núi, thâm sâu như biển rộng, tao nhã và cuốn hút, nàng nhìn mà ngẩn người, ma xui quỷ khiến thế nào lại kéo hắn hôn một cái.
…
Đương kim Thánh thượng Bùi Việt là con trai út của Thái Thượng Hoàng, đồng thời cũng là Đích Hoàng tử duy nhất. Sau khi Thái Thượng Hoàng nhường ngôi, Bùi Việt mở mang bờ cõi, cách tân chính sách, đạt được thành tựu cả về chính trị lẫn quân sự, không hề thua kém bất cứ ai. Thái Thượng Hoàng dẫn theo mấy nhi tử lớn sung sướng ăn chơi, chuyện phiền não duy nhất là năm nay Hoàng đế đã hơn hai mươi bảy mà đến giờ vẫn chưa có người bên gối.
Cả triều văn võ lẫn Thái Thượng Hoàng hao hết tâm tư dỗ dành Hoàng đế tham dự tiệc ngắm hoa, Bùi Việt đến dự nhưng lại bị một cô nương sàm sỡ trong Trích Tinh các. Hắn cầm khăn tay mà nữ nhân kia để lại, kìm nén ký ức kiều diễm ấy dưới đáy mắt, coi như chưa từng xảy ra.
Cuối cùng, trong một bữa tiệc cung đình nọ, Bùi Việt thấy tiểu cô nương ấy vui vẻ nói cười với người khác, ánh mắt vẫn trầm lặng hiện lên gợn sóng hiếm hoi.
Đối tượng xem mắt Thế tử Lâm Xuyên Vương dẫn Thư Quân đến trước mặt Bùi Việt: “Quân Quân, đây là Hoàng thúc của ta.”
Thư Quân mỉm cười hành lễ: “Xin thỉnh an Hoàng thúc…”
Bùi Việt cầm thánh chỉ chuẩn bị tứ hôn, híp mắt lại.
(Những ngày theo đuổi vợ của đóa hoa trên đỉnh núi cao, tuổi tác chênh lệch lớn, hình thể chênh lệch lớn, ngọt sủng, cả hai đều là lần đầu của nhau.)
PS: Nữ chính 16 tuổi, nam chính 27 tuổi, chiều chuộng vô vàn.
Tag: Cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, duyên trời tác hợp, sảng văn vả mặt, đóa hoa trên núi cao.
Giới thiệu vắn tắt bằng một câu: Sự thiên vị của nam nhân lớn tuổi.
Lập ý: Gặp phải khó khăn cứ kiên trì, đừng bỏ cuộc.
6.4
Y,
Chẳng qua là một người không để ý tới việc đời mà dùng độc cứu người,
Vậy mà người đời lại gọi y bằng cái tên gì mà Thánh y Y thánh linh tinh nhàm chán đó,
Làm hại y từ nay về sau không ngừng gặp phiền toái!
Mà phiền phức lớn nhất mà cả đời này y gặp phải,
Chính là gặp phải cái tên đệ nhất mỹ nam Hách Liên Dực Mẫn giỏi mê hoặc lòng người kia!
Hừ!
Cho dù thần xui quỷ khiến làm cho y có con thì thế nào?!
Mộ Tĩnh Vân y nói một là một hai là hai sao có thể nghe lời người khác được chứ?
Hi vọng đứa nhỏ này lớn lên không nên giống như cha của nó thì tốt!
Chọc người khác tức giận như vậy!!!Y,
Chẳng qua là một người không để ý tới việc đời mà dùng độc cứu người,
Vậy mà người đời lại gọi y bằng cái tên gì mà Thánh y Y thánh linh tinh nhàm chán đó,
Làm hại y từ nay về sau không ngừng gặp phiền toái!
Mà phiền phức lớn nhất mà cả đời này y gặp phải,
Chính là gặp phải cái tên đệ nhất mỹ nam Hách Liên Dực Mẫn giỏi mê hoặc lòng người kia!
Hừ!
Cho dù thần xui quỷ khiến làm cho y có con thì thế nào?!
Mộ Tĩnh Vân y nói một là một hai là hai sao có thể nghe lời người khác được chứ?
Hi vọng đứa nhỏ này lớn lên không nên giống như cha của nó thì tốt!
Chọc người khác tức giận như vậy!!!
Chẳng qua là một người không để ý tới việc đời mà dùng độc cứu người,
Vậy mà người đời lại gọi y bằng cái tên gì mà Thánh y Y thánh linh tinh nhàm chán đó,
Làm hại y từ nay về sau không ngừng gặp phiền toái!
Mà phiền phức lớn nhất mà cả đời này y gặp phải,
Chính là gặp phải cái tên đệ nhất mỹ nam Hách Liên Dực Mẫn giỏi mê hoặc lòng người kia!
Hừ!
Cho dù thần xui quỷ khiến làm cho y có con thì thế nào?!
Mộ Tĩnh Vân y nói một là một hai là hai sao có thể nghe lời người khác được chứ?
Hi vọng đứa nhỏ này lớn lên không nên giống như cha của nó thì tốt!
Chọc người khác tức giận như vậy!!!Y,
Chẳng qua là một người không để ý tới việc đời mà dùng độc cứu người,
Vậy mà người đời lại gọi y bằng cái tên gì mà Thánh y Y thánh linh tinh nhàm chán đó,
Làm hại y từ nay về sau không ngừng gặp phiền toái!
Mà phiền phức lớn nhất mà cả đời này y gặp phải,
Chính là gặp phải cái tên đệ nhất mỹ nam Hách Liên Dực Mẫn giỏi mê hoặc lòng người kia!
Hừ!
Cho dù thần xui quỷ khiến làm cho y có con thì thế nào?!
Mộ Tĩnh Vân y nói một là một hai là hai sao có thể nghe lời người khác được chứ?
Hi vọng đứa nhỏ này lớn lên không nên giống như cha của nó thì tốt!
Chọc người khác tức giận như vậy!!!
9.2
Không hiểu sao, anh lại có thể xuất hiện bất ngờ đến thế, vào những lúc mà chẳng có thể nghĩ tới được, cứ tựa như trong mộng bước ra vậy!
Khải Trác, truyện ngắn.
Couple: Thạch Khải, Phan Tiểu Trác.
Giới thiệu vắn tắt trong một câu: Thiếu niên đến từ những giấc mơ tuổi trẻ.
Lập ý: Yêu thương hết cả thế giới.
Khải Trác, truyện ngắn.
Couple: Thạch Khải, Phan Tiểu Trác.
Giới thiệu vắn tắt trong một câu: Thiếu niên đến từ những giấc mơ tuổi trẻ.
Lập ý: Yêu thương hết cả thế giới.
8
Tựa gốc: Bất phụ
Tác giả: Tắc Mộ
Thể loai: Cổ đại, ngược, SE chính văn, HE ngoại truyện...
Editor: Tây An
Văn án
Tuổi tôi đã không còn nhỏ, ngấp nghé ba mươi.
Dùng mạng tôi, đổi lấy mạng của một thiếu nữ Khúc Mị mười sáu, cũng đáng giá.
Nhưng tôi từ đầu đến cuối đều không nghĩ ra.
Tôi và Chung Trần yêu nhau hơn mười năm, gần bằng cả tuổi Khúc Mị.
Tôi cùng chàng giành thiên hạ, nhìn chàng ngồi lên ngai vàng kia.
Nói buông là buông, chàng làm sao cam lòng đây.
_
Không dám nhớ, lại khó quên. Chẳng nhớ cảnh xuân thuở thiếu niên.
Lời tác giả: “Thì, không phải truyện trùng sinh, đã là cảnh xuân “cũ” rồi, thì còn trùng sinh cái gì nữa, cũng không phải tra nam tiện nữ, tôi cam đoan–“
_____
Tôi yêu người, lại muốn giết người; người yêu tôi, lại muốn hại tôi
nhiều năm vậy rồi, giữa chúng ta còn lại gì là thật đây?
…
Từ lời thề sống chết không phụ đến lợi dụng ruồng rẫy lẫn nhau
ba ngàn sợi tơ tình, là ai từng nói bạc đầu chẳng rời xa
yêu là độc, hận cũng là độc, trừ sạch tình độc, hóa ra chỉ còn lại nhớ mãi không thể quên, sinh tử đều bi ai.
____
Nàng vốn là dược nhân, là ngọn cỏ dại tuỳ tiện nơi sơn dã tái ngoại, song vừa gặp Chung Trần lại nhỡ nhàng cả đời, trở thành Hoàng hậu nương nương ba ngàn sủng ái tại một thân.
Khi đoạn lịch sử đẫm máu kia bị vạch trần, nàng từ ngàn vạn yêu chiều rơi xuống trong mây, từ đây chỉ cười đã là xa xỉ, hận thù trở thành nhu yếu phẩm trong cuộc sống nàng. Tính toán, lợi dụng, giả ngu, mưu đồ trong triều ngoài triều, từng bước ép sát.
Nàng coi mạng mình như thẻ đánh bạc “Ta lấy máu thay máu cứu chàng ba lần, chàng có bằng lòng trả ta một lần hay không?”
Hắn lại cay đắng cười nói: “Ta vốn lẻ loi cô độc, gặp nàng, mới có người thân, nếu muốn lấy đi, có gì mà không thể?”
Nhưng cuối cùng người tính trời tính lại không tính được lòng mình, cuối cùng là nàng thua vốn liếng cuối cùng của mình.
“Có người nói, tu trăm năm được đi cùng thuyền, tu ngàn năm được chung gối ngủ. Tôi không biết tôi và Chung Trần từng tu bao nhiêu năm. Nhưng tôi khẩn cầu, giữa dòng thời gian vô thủy vô chung. Duyên phận giữa tôi và Chung Trần, đời này, vĩnh viễn hết đi thôi, từ nay về sau, dù là Thiên Sơn sụp đổ, hay là Giang hải cạn khô, bãi bể nương dâu, tôi và chàng, sẽ không còn gặp nhau nữa.”
Tác giả: Tắc Mộ
Thể loai: Cổ đại, ngược, SE chính văn, HE ngoại truyện...
Editor: Tây An
Văn án
Tuổi tôi đã không còn nhỏ, ngấp nghé ba mươi.
Dùng mạng tôi, đổi lấy mạng của một thiếu nữ Khúc Mị mười sáu, cũng đáng giá.
Nhưng tôi từ đầu đến cuối đều không nghĩ ra.
Tôi và Chung Trần yêu nhau hơn mười năm, gần bằng cả tuổi Khúc Mị.
Tôi cùng chàng giành thiên hạ, nhìn chàng ngồi lên ngai vàng kia.
Nói buông là buông, chàng làm sao cam lòng đây.
_
Không dám nhớ, lại khó quên. Chẳng nhớ cảnh xuân thuở thiếu niên.
Lời tác giả: “Thì, không phải truyện trùng sinh, đã là cảnh xuân “cũ” rồi, thì còn trùng sinh cái gì nữa, cũng không phải tra nam tiện nữ, tôi cam đoan–“
_____
Tôi yêu người, lại muốn giết người; người yêu tôi, lại muốn hại tôi
nhiều năm vậy rồi, giữa chúng ta còn lại gì là thật đây?
…
Từ lời thề sống chết không phụ đến lợi dụng ruồng rẫy lẫn nhau
ba ngàn sợi tơ tình, là ai từng nói bạc đầu chẳng rời xa
yêu là độc, hận cũng là độc, trừ sạch tình độc, hóa ra chỉ còn lại nhớ mãi không thể quên, sinh tử đều bi ai.
____
Nàng vốn là dược nhân, là ngọn cỏ dại tuỳ tiện nơi sơn dã tái ngoại, song vừa gặp Chung Trần lại nhỡ nhàng cả đời, trở thành Hoàng hậu nương nương ba ngàn sủng ái tại một thân.
Khi đoạn lịch sử đẫm máu kia bị vạch trần, nàng từ ngàn vạn yêu chiều rơi xuống trong mây, từ đây chỉ cười đã là xa xỉ, hận thù trở thành nhu yếu phẩm trong cuộc sống nàng. Tính toán, lợi dụng, giả ngu, mưu đồ trong triều ngoài triều, từng bước ép sát.
Nàng coi mạng mình như thẻ đánh bạc “Ta lấy máu thay máu cứu chàng ba lần, chàng có bằng lòng trả ta một lần hay không?”
Hắn lại cay đắng cười nói: “Ta vốn lẻ loi cô độc, gặp nàng, mới có người thân, nếu muốn lấy đi, có gì mà không thể?”
Nhưng cuối cùng người tính trời tính lại không tính được lòng mình, cuối cùng là nàng thua vốn liếng cuối cùng của mình.
“Có người nói, tu trăm năm được đi cùng thuyền, tu ngàn năm được chung gối ngủ. Tôi không biết tôi và Chung Trần từng tu bao nhiêu năm. Nhưng tôi khẩn cầu, giữa dòng thời gian vô thủy vô chung. Duyên phận giữa tôi và Chung Trần, đời này, vĩnh viễn hết đi thôi, từ nay về sau, dù là Thiên Sơn sụp đổ, hay là Giang hải cạn khô, bãi bể nương dâu, tôi và chàng, sẽ không còn gặp nhau nữa.”
6.3
Giới thiệu:
Hai nhà Cố và Kha là hàng xóm từ bé, bố Cố và bố Kha thời thanh niên cùng nhau lập nghiệp, có được sự nghiệp như ngày hôm nay hai ông bố đã cùng nhau trải qua rất nhiều khó khăn và thế là hôn ước của Kha Nguyệt và Cố Minh Triệt được lập ra khi cả hai còn đang trong bụng mẹ
Vậy nên từ lúc đi mầm non đến lúc lên cao trung hai anh chị Cố và Nguyệt luôn được sắp xếp học chung chỗ
Còn có lời đồn, Kha Nguyệt là vị hôn phu không được Cố thiếu chấp nhận. Nhưng Kha Nguyệt từ lúc nhận thức được cho đến giờ vẫn luôn coi Minh Triệt là ông chồng nhỏ của mình
Hai nhà Cố và Kha là hàng xóm từ bé, bố Cố và bố Kha thời thanh niên cùng nhau lập nghiệp, có được sự nghiệp như ngày hôm nay hai ông bố đã cùng nhau trải qua rất nhiều khó khăn và thế là hôn ước của Kha Nguyệt và Cố Minh Triệt được lập ra khi cả hai còn đang trong bụng mẹ
Vậy nên từ lúc đi mầm non đến lúc lên cao trung hai anh chị Cố và Nguyệt luôn được sắp xếp học chung chỗ
Còn có lời đồn, Kha Nguyệt là vị hôn phu không được Cố thiếu chấp nhận. Nhưng Kha Nguyệt từ lúc nhận thức được cho đến giờ vẫn luôn coi Minh Triệt là ông chồng nhỏ của mình
7.2
Tác giả: Dan Lee Gun
Thể loại: Tiểu thuyết, ngôn tình, hiện đại...
Giới thiệu:
Cô - con gái độc nhất của chủ tịch tập đoàn Phương thị. Mẹ mất năm cô 10 tuổi, từ đó cô điên cuồng lao vào công việc chỉ để quên đi nỗi đau ấy, là một cô chủ rất khó phục vụ.
Hắn - giám đốc tập đoàn quốc tế Doãn thị, lão đại của tổ chức Dead, nổi tiếng làm tuyệt tình tàn khốc, sở thích của hắn là đua xe, bắn súng, đua ngựa... Hắn chỉ lên giường với nữ sát thủ.
Một món nợ trả bằng một lần lên giường, liệu đã kết thúc chưa? Nếu đó không phải cô, nếu người hắn luôn hận không phải là cô, nếu giám đốc của Phương thị không phải là cô...
Có lẽ cả hai người sẽ cùng gặp nhau, cùng yêu nhau như những con người khác...
Thể loại: Tiểu thuyết, ngôn tình, hiện đại...
Giới thiệu:
Cô - con gái độc nhất của chủ tịch tập đoàn Phương thị. Mẹ mất năm cô 10 tuổi, từ đó cô điên cuồng lao vào công việc chỉ để quên đi nỗi đau ấy, là một cô chủ rất khó phục vụ.
Hắn - giám đốc tập đoàn quốc tế Doãn thị, lão đại của tổ chức Dead, nổi tiếng làm tuyệt tình tàn khốc, sở thích của hắn là đua xe, bắn súng, đua ngựa... Hắn chỉ lên giường với nữ sát thủ.
Một món nợ trả bằng một lần lên giường, liệu đã kết thúc chưa? Nếu đó không phải cô, nếu người hắn luôn hận không phải là cô, nếu giám đốc của Phương thị không phải là cô...
Có lẽ cả hai người sẽ cùng gặp nhau, cùng yêu nhau như những con người khác...
7.2
Văn án 1:
Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam chính.
Trong cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn xé.
Đường Minh Hề vừa mới xuyên qua: …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!
Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng hắn.
Nhưng mà…
“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”
“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”
“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.”
# Tôi còn có thể làm gì để cứu vãn tình hình đây #
Văn án 2:
Trên vịnh Thanh La, Đường Minh Hề và Đường Nặc cùng bị bắt cóc.
Bọn bắt cóc chĩa súng vào Đường Minh Hề, phía sau lưng là vách đá cao, là biển sâu nước xoáy.
“Diệp thiếu, vợ và tình nhân, chọn một đi!”
Đường Minh Hề run rẩy nói: Diệp Hành, tôi không biết bơi.
Diệp Hành nhấc mí mắt, hờ hững: Đường Nặc, qua đây.
Một cái liếc mắt cũng không dành cho cậu.
Đường Minh Hề mất hết hy vọng, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây dưới đáy biển rộng.
Trước khi cậu chết, chỉ thấy Diệp Hành khẽ sửng sốt, sau đó hai mắt như thể đã nứt ra.
Rất lâu sau đó, người ta nhìn thấy giám đốc tập đoàn quyền lực – Diệp Hành run rẩy quỳ trên mặt đất, lặp đi lặp lại tên của vợ mình. Trông hắn như thể đang phát điên vậy.
Nhưng mà ——
Sau khi nhảy xuống biển, Đường Minh Hề điên cuồng bơi những 20km rồi lên được bờ, hai mắt ướt đẫm: Ha ha ha ha ha ha cuối cùng ông đây cũng có thể được tự do rồi!!
# Giả chết cũng chỉ sướng trong nhất thời, giả chết cả đời thì sướng cả đời #
# Cái chức Diệp phu nhân này ai muốn giữ thì giữ, ông đây đếch thèm! #
Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam chính.
Trong cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn xé.
Đường Minh Hề vừa mới xuyên qua: …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!
Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng hắn.
Nhưng mà…
“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”
“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”
“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.”
# Tôi còn có thể làm gì để cứu vãn tình hình đây #
Văn án 2:
Trên vịnh Thanh La, Đường Minh Hề và Đường Nặc cùng bị bắt cóc.
Bọn bắt cóc chĩa súng vào Đường Minh Hề, phía sau lưng là vách đá cao, là biển sâu nước xoáy.
“Diệp thiếu, vợ và tình nhân, chọn một đi!”
Đường Minh Hề run rẩy nói: Diệp Hành, tôi không biết bơi.
Diệp Hành nhấc mí mắt, hờ hững: Đường Nặc, qua đây.
Một cái liếc mắt cũng không dành cho cậu.
Đường Minh Hề mất hết hy vọng, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây dưới đáy biển rộng.
Trước khi cậu chết, chỉ thấy Diệp Hành khẽ sửng sốt, sau đó hai mắt như thể đã nứt ra.
Rất lâu sau đó, người ta nhìn thấy giám đốc tập đoàn quyền lực – Diệp Hành run rẩy quỳ trên mặt đất, lặp đi lặp lại tên của vợ mình. Trông hắn như thể đang phát điên vậy.
Nhưng mà ——
Sau khi nhảy xuống biển, Đường Minh Hề điên cuồng bơi những 20km rồi lên được bờ, hai mắt ướt đẫm: Ha ha ha ha ha ha cuối cùng ông đây cũng có thể được tự do rồi!!
# Giả chết cũng chỉ sướng trong nhất thời, giả chết cả đời thì sướng cả đời #
# Cái chức Diệp phu nhân này ai muốn giữ thì giữ, ông đây đếch thèm! #
7.1
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài: Anh Sai Rồi của tác giả Bạc Hà. Cách Cổ Lạp xuyên vào thân thể đã chết của thiên kim nhà Nghị Viên cấp cao, thân phận tôn quý, lại trở thành vợ của người đàn ông giàu nhất Đế Đô. Cô tận hưởng cuộc sống mà bao người mơ ước. Nhưng, ai biết được rằng lúc nào cô cũng phải trốn thoát bởi sự truy sát của chồng mình. Bao kẻ thù, cũng không bằng nguy hiểm mà hắn đem đến cho cô.
- Tại sao? Sao anh lại làm vậy? Rốt cuộc trong mắt anh, tôi là người như thế nào hả?
- Trong mắt tôi, cô đáng chết!!!
- Tại sao? Sao anh lại làm vậy? Rốt cuộc trong mắt anh, tôi là người như thế nào hả?
- Trong mắt tôi, cô đáng chết!!!
8.3
VĂN ÁN
Giai đoạn đầu vườn trường: Tiểu khả ái vs Đại lão học bá
Giai đoạn sau đô thị: Phóng viên vs Cảnh sát
Nghe tin Trúc mã bị thôi học vì đánh nhau, sắp chuyển đến học chung trường,chung lớp với cô, còn ở chung nhà. Để tránh bị bắt nạt,ngày nào Chúc Nam Tinh cũng lén nhét đồ ăn sáng cho cậu.
Cho đến một ngày bị chính chủ bắt tại trận.
Cậu dựa vào khung cửa nhàn nhạt nói: ” Này, thích thầm tôi à?”
Chúc Nam Tinh lập tức bật khóc.
Ngày hôm sau, cả trường loan truyền tin đồn: đại ca mới đến đã làm “bé cưng” của cả lớp khóc.
Kỳ Hạ nghe vậy, cười nhạo một tiếng:”Làm?Làm cái gì cơ?”
(Tóm tắt: Câu chuyện trưởng thành ngọt ngào của Ngôi sao nhỏ đáng yêu và đại lão học bá mới chuyển trường)
Giai đoạn đầu vườn trường: Tiểu khả ái vs Đại lão học bá
Giai đoạn sau đô thị: Phóng viên vs Cảnh sát
Nghe tin Trúc mã bị thôi học vì đánh nhau, sắp chuyển đến học chung trường,chung lớp với cô, còn ở chung nhà. Để tránh bị bắt nạt,ngày nào Chúc Nam Tinh cũng lén nhét đồ ăn sáng cho cậu.
Cho đến một ngày bị chính chủ bắt tại trận.
Cậu dựa vào khung cửa nhàn nhạt nói: ” Này, thích thầm tôi à?”
Chúc Nam Tinh lập tức bật khóc.
Ngày hôm sau, cả trường loan truyền tin đồn: đại ca mới đến đã làm “bé cưng” của cả lớp khóc.
Kỳ Hạ nghe vậy, cười nhạo một tiếng:”Làm?Làm cái gì cơ?”
(Tóm tắt: Câu chuyện trưởng thành ngọt ngào của Ngôi sao nhỏ đáng yêu và đại lão học bá mới chuyển trường)
7.8
Văn án
"Anh Lương, đời này của em coi như dựa vào anh."
Thời điểm người kia nói những lời này, cách đây đã mười năm.
Nói dễ nghe một chút thì mất cả đời, nhưng cuối cùng mười năm còn chẳng thể sống tiếp, đành phải đi tìm một nơi khác để lãng quên.
Vậy thì đi tìm đi, dù sao Diêu Lương cũng không hiếm lạ gì Trương Dịch Văn, cũng không hiếm lạ gì mười năm này.
Coi như là cho chó ăn.
Quen biết nhau mười ba năm, yêu nhau mười năm, cuối cùng thua trước hiện thực.
"Anh Lương, đời này của em coi như dựa vào anh."
Thời điểm người kia nói những lời này, cách đây đã mười năm.
Nói dễ nghe một chút thì mất cả đời, nhưng cuối cùng mười năm còn chẳng thể sống tiếp, đành phải đi tìm một nơi khác để lãng quên.
Vậy thì đi tìm đi, dù sao Diêu Lương cũng không hiếm lạ gì Trương Dịch Văn, cũng không hiếm lạ gì mười năm này.
Coi như là cho chó ăn.
Quen biết nhau mười ba năm, yêu nhau mười năm, cuối cùng thua trước hiện thực.
8.8
Văn Án
Thẩm Lật là một blogger nhỏ không quá nổi tiếng, sống trong một ngôi nhà cổ ở nông thôn.
Ngày ngày, anh mò mẫm nghiên cứu nấu ăn hoặc đi vào rừng tìm chút món ăn dân dã. Khi rảnh rỗi, anh sẽ làm vườn, trồng trọt, chia sẻ kinh nghiệm nuôi thú cưng, sống những ngày tháng như thần tiên.
Mãi đến một ngày, anh tình cờ nhặt được một người bạn học cũ kiêm đối tượng thầm mến, Thẩm Lật nhất thời mủi lòng đem hắn về nhà.
Có điều người bạn học cũ luôn ăn vụng trong lúc anh livestream, làm một loạt những chuyện khiến người ta chỉ muốn đánh gãy chân hắn. Hai người đấu trí đấu dũng khiến fan couple thỏa mãn hét lớn.
Rồi một ngày nọ, có người nhận ra chủ nhân của bàn tay ăn vụng kia chính là vị ảnh đế mới lên Cố Dịch, người đã biến mất thời gian gần đây!
Xin chúc mừng blogger nhỏ đã ra mắt tại vị trí center.
Trên mạng bùng nổ, hệ thống Webo tê liệt.
Anti fan mắng Thẩm Lật: blogger nhỏ ở nông thôn, toàn thân quê mùa hôi mùi bùn đất mà dám chơi quy tắc ngầm? Vì nổi tiếng mà không chừa thủ đoạn nào, bị X bao nuôi mà tưởng mình đã leo cao, hẳn là muốn tiền đến phát điên rồi!
Blogger lịch sử thì câm nín, toàn thân toát mồ hôi lạnh: Trong nhà này nhặt bừa một bức họa cũng là của họa sĩ nổi tiếng, chiếc bình cắm hoa kia là bình hoa thời nhà Minh, rốt cuộc vị blogger nhỏ này có gốc gác như thế nào…
Hai người thầm mến nhau.
Đây là một câu chuyện chữa lành và ngọt ngào, không ngược.
Nhân vật chính: Thẩm Lật, Cố Dịch
Thẩm Lật là một blogger nhỏ không quá nổi tiếng, sống trong một ngôi nhà cổ ở nông thôn.
Ngày ngày, anh mò mẫm nghiên cứu nấu ăn hoặc đi vào rừng tìm chút món ăn dân dã. Khi rảnh rỗi, anh sẽ làm vườn, trồng trọt, chia sẻ kinh nghiệm nuôi thú cưng, sống những ngày tháng như thần tiên.
Mãi đến một ngày, anh tình cờ nhặt được một người bạn học cũ kiêm đối tượng thầm mến, Thẩm Lật nhất thời mủi lòng đem hắn về nhà.
Có điều người bạn học cũ luôn ăn vụng trong lúc anh livestream, làm một loạt những chuyện khiến người ta chỉ muốn đánh gãy chân hắn. Hai người đấu trí đấu dũng khiến fan couple thỏa mãn hét lớn.
Rồi một ngày nọ, có người nhận ra chủ nhân của bàn tay ăn vụng kia chính là vị ảnh đế mới lên Cố Dịch, người đã biến mất thời gian gần đây!
Xin chúc mừng blogger nhỏ đã ra mắt tại vị trí center.
Trên mạng bùng nổ, hệ thống Webo tê liệt.
Anti fan mắng Thẩm Lật: blogger nhỏ ở nông thôn, toàn thân quê mùa hôi mùi bùn đất mà dám chơi quy tắc ngầm? Vì nổi tiếng mà không chừa thủ đoạn nào, bị X bao nuôi mà tưởng mình đã leo cao, hẳn là muốn tiền đến phát điên rồi!
Blogger lịch sử thì câm nín, toàn thân toát mồ hôi lạnh: Trong nhà này nhặt bừa một bức họa cũng là của họa sĩ nổi tiếng, chiếc bình cắm hoa kia là bình hoa thời nhà Minh, rốt cuộc vị blogger nhỏ này có gốc gác như thế nào…
Hai người thầm mến nhau.
Đây là một câu chuyện chữa lành và ngọt ngào, không ngược.
Nhân vật chính: Thẩm Lật, Cố Dịch