Cổ Đại
686 Truyện
Sắp xếp theo
4.5
Tên gốc: Vật trong tay lật thiên hạ
Tác giả: Lạc Thạch - 络石
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Trả Thù, Cung Đấu
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã được phong làm Quý phi, được sắc phong với nghi lễ dành cho Hoàng hậu.
Nhưng ta chỉ là con gái của một ngư dân, vị trí Quý phi này ta ngồi không vững. Vì vậy sau lễ sắc phong, Hoàng đế Cao Thành đã ở lại Tiêu Phòng điện suốt hơn một tháng, cuối cùng cũng khiến ta mang thai long chủng.
Tiết Thường Khiết ghen tị đến mù quáng, lỡ tay làm bị thương mắt trái của ta, nhưng Hoàng thượng lại không phân biệt phải trái muốn đánh chết ta...
Từ đó ta đã nhìn thấu nhiều chuyện trong hậu cung, kể cả tấm lòng của Đế vương...
Tác giả: Lạc Thạch - 络石
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Trả Thù, Cung Đấu
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã được phong làm Quý phi, được sắc phong với nghi lễ dành cho Hoàng hậu.
Nhưng ta chỉ là con gái của một ngư dân, vị trí Quý phi này ta ngồi không vững. Vì vậy sau lễ sắc phong, Hoàng đế Cao Thành đã ở lại Tiêu Phòng điện suốt hơn một tháng, cuối cùng cũng khiến ta mang thai long chủng.
Tiết Thường Khiết ghen tị đến mù quáng, lỡ tay làm bị thương mắt trái của ta, nhưng Hoàng thượng lại không phân biệt phải trái muốn đánh chết ta...
Từ đó ta đã nhìn thấu nhiều chuyện trong hậu cung, kể cả tấm lòng của Đế vương...
4
Ta tuy là người không có nhà, nhưng không phải vẫn che chở được cho nàng hay sao.
————————————
Tạ Quỳnh xuất thân hầu phủ quyền quý, lớn lên trong gia đình giàu có.
Trên có thúc phụ yêu thương, dưới có đường tỷ che chở, bên người còn có một tiểu trúc mã thanh tuấn tự phụ, ân cần chu toàn.
Nhưng một ngày nọ Tạ gia thất thế, Tạ Quỳnh bị người ta tính kế, suýt chút nữa lưu lạc làm ca kỹ vì chỉ biết cầu hoan với người.
Thời khắc nguy nan, bằng hữu lạnh nhạt, trúc mã khoanh tay ngồi yên, người duy nhất chịu giúp nàng chỉ còn lại người nàng ghét nhất – Tạ Trọng Sơn.
Tạ Trọng Sơn, chỉ là một gia nô nho nhỏ của Tạ thị.
————————————
Ban đêm, trong trướng.
Tạ Quỳnh lại bởi vì sữa tươi dính ướt vạt áo trước ngực mình mà phát sầu, trùng hợp đối mặt với Tạ Trọng Sơn vén rèm tiến vào.
Thiếu niên tì tiện vô sỉ này không biết ở bên ngoài nhìn bao lâu, vậy mà dám đỏ mặt, vừa nhìn vết ướt trước ngực nàng vừa lại gần, lắp bắp nói: “Nữ lang, này ······ làm như vậy không được đâu.”
————————————
[1]Liếm cẩu: Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh.
————————————
Tạ Quỳnh xuất thân hầu phủ quyền quý, lớn lên trong gia đình giàu có.
Trên có thúc phụ yêu thương, dưới có đường tỷ che chở, bên người còn có một tiểu trúc mã thanh tuấn tự phụ, ân cần chu toàn.
Nhưng một ngày nọ Tạ gia thất thế, Tạ Quỳnh bị người ta tính kế, suýt chút nữa lưu lạc làm ca kỹ vì chỉ biết cầu hoan với người.
Thời khắc nguy nan, bằng hữu lạnh nhạt, trúc mã khoanh tay ngồi yên, người duy nhất chịu giúp nàng chỉ còn lại người nàng ghét nhất – Tạ Trọng Sơn.
Tạ Trọng Sơn, chỉ là một gia nô nho nhỏ của Tạ thị.
————————————
Ban đêm, trong trướng.
Tạ Quỳnh lại bởi vì sữa tươi dính ướt vạt áo trước ngực mình mà phát sầu, trùng hợp đối mặt với Tạ Trọng Sơn vén rèm tiến vào.
Thiếu niên tì tiện vô sỉ này không biết ở bên ngoài nhìn bao lâu, vậy mà dám đỏ mặt, vừa nhìn vết ướt trước ngực nàng vừa lại gần, lắp bắp nói: “Nữ lang, này ······ làm như vậy không được đâu.”
————————————
[1]Liếm cẩu: Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh.
2.3
Mười năm như một, hắn tận tuỵ diễn trò.
Hắn khiến ta tin rằng ta được hắn yêu thương, cưng chiều vô cùng.
Ta dĩ nhiên xiêu lòng, hắn cũng thành công chiếm được tình yêu của ta.
Hắn như trút được gánh nặng mà phế hậu tống ta vào lãnh cung.
Sau đó đón Hoa Mỹ nhân giam cầm đã lâu ra, tràn đầy cưng chiều, hai mắt đẫm lệ nhìn nhau:
"Sương nhi, ta tới đón nàng về nhà."
...
Sau đó, ngày hệ thống thúc giục Bùi Thanh trở về, đúng lúc lãnh cung gặp hỏa hoạn, ánh lửa thiêu đỏ nửa bầu trời.
Hoa Mỹ nhân kéo ống tay áo hắn đau khổ cầu xin hắn đừng đi, nếu đi bọn họ sẽ không thể về nhà được nữa.
"Vậy thì không về."
Bùi Thanh tách từng ngón tay của nàng ta ra, như phát điên lao về phía lãnh cung:
"Cho dù có cháy thành tro, ta cũng phải ở lại đây trông chừng nàng ấy."
Hắn khiến ta tin rằng ta được hắn yêu thương, cưng chiều vô cùng.
Ta dĩ nhiên xiêu lòng, hắn cũng thành công chiếm được tình yêu của ta.
Hắn như trút được gánh nặng mà phế hậu tống ta vào lãnh cung.
Sau đó đón Hoa Mỹ nhân giam cầm đã lâu ra, tràn đầy cưng chiều, hai mắt đẫm lệ nhìn nhau:
"Sương nhi, ta tới đón nàng về nhà."
...
Sau đó, ngày hệ thống thúc giục Bùi Thanh trở về, đúng lúc lãnh cung gặp hỏa hoạn, ánh lửa thiêu đỏ nửa bầu trời.
Hoa Mỹ nhân kéo ống tay áo hắn đau khổ cầu xin hắn đừng đi, nếu đi bọn họ sẽ không thể về nhà được nữa.
"Vậy thì không về."
Bùi Thanh tách từng ngón tay của nàng ta ra, như phát điên lao về phía lãnh cung:
"Cho dù có cháy thành tro, ta cũng phải ở lại đây trông chừng nàng ấy."
4.1
Ta là chủ mẫu của Hầu phủ, dốc lòng nuôi dạy đứa con trai duy nhất với bao kỳ vọng. Nào ngờ, sau khi thi đỗ Trạng nguyên, nó lại khăng khăng muốn cưới con gái của một thương nhân.
Từ đó, nó bỏ bê con đường làm quan, tình nguyện ở lại phụ tá đối phương, chuyên tâm gầy dựng sự nghiệp kinh doanh.
Ta liều mạng kéo nó trở về con đường đúng đắn, nhưng không ngờ lại bị người đời đồn thổi rằng ta tranh sủng với con dâu. Kết quả là ta trở thành bà mẹ chồng độc ác nổi tiếng khắp kinh thành, cuối cùng bị phu quân ruồng bỏ, thảm hại đến mức phải tự vẫn.
Sau khi sống lại, ta quyết định buông tay, để mặc con dâu khuynh đảo cả Hầu phủ, khiến mọi người đều bị nàng mê hoặc, tôn nàng lên tận mây xanh.
Sau đó, ta chỉ vào đứa con riêng của Hầu gia và một nô tỳ hèn mọn, cũng là viên minh châu phủ bụi trần sẽ tỏa sáng sau này mà nói:
"Hắn vừa gọi ta là mẫu thân đúng không? Trời ạ! Ta vừa nhìn đã nhận ra ngay, đây là đứa con trai ruột yêu quý của ta!"
...
Từ đó, nó bỏ bê con đường làm quan, tình nguyện ở lại phụ tá đối phương, chuyên tâm gầy dựng sự nghiệp kinh doanh.
Ta liều mạng kéo nó trở về con đường đúng đắn, nhưng không ngờ lại bị người đời đồn thổi rằng ta tranh sủng với con dâu. Kết quả là ta trở thành bà mẹ chồng độc ác nổi tiếng khắp kinh thành, cuối cùng bị phu quân ruồng bỏ, thảm hại đến mức phải tự vẫn.
Sau khi sống lại, ta quyết định buông tay, để mặc con dâu khuynh đảo cả Hầu phủ, khiến mọi người đều bị nàng mê hoặc, tôn nàng lên tận mây xanh.
Sau đó, ta chỉ vào đứa con riêng của Hầu gia và một nô tỳ hèn mọn, cũng là viên minh châu phủ bụi trần sẽ tỏa sáng sau này mà nói:
"Hắn vừa gọi ta là mẫu thân đúng không? Trời ạ! Ta vừa nhìn đã nhận ra ngay, đây là đứa con trai ruột yêu quý của ta!"
...
4.4
Tên gốc: Đêm xuân đến
Tác giả: Minh Lung - 明珑
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Trả Thù
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Tiểu nương hy vọng ta được gả cho một người trong sạch: "Nữ nhân phải làm chính thê mới tốt."
Miệng ta thì dạ dạ vâng vâng, nhưng trong lòng chẳng để tâm.
Làm chính thê của một kẻ buôn bán nhỏ, vừa phải chịu nghèo lại còn bị nam nhân đánh mắng.
Làm chính thê trong nhà quyền quý, vừa phải đấu đá lại còn phải hao tâm tổn sức quản gia.
Vì vậy, khi tiểu nương vừa trút hơi thở cuối cùng, ta đã lập tức đến Ngọc Kinh lâu treo bảng bán thân.
Sáu mươi lượng bạc một đêm, không trả giá.
Tác giả: Minh Lung - 明珑
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Trả Thù
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Tiểu nương hy vọng ta được gả cho một người trong sạch: "Nữ nhân phải làm chính thê mới tốt."
Miệng ta thì dạ dạ vâng vâng, nhưng trong lòng chẳng để tâm.
Làm chính thê của một kẻ buôn bán nhỏ, vừa phải chịu nghèo lại còn bị nam nhân đánh mắng.
Làm chính thê trong nhà quyền quý, vừa phải đấu đá lại còn phải hao tâm tổn sức quản gia.
Vì vậy, khi tiểu nương vừa trút hơi thở cuối cùng, ta đã lập tức đến Ngọc Kinh lâu treo bảng bán thân.
Sáu mươi lượng bạc một đêm, không trả giá.
4.5
Hán Việt: Bạch thiết hắc nam nhị công lược kế hoa
Tác giả: Thiên Tuế Trản
Số chương: 130
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Hệ thống, Xuyên thư, Cẩu huyết, Nữ phụ, Giang hồ ân oán, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Không tiếc thời gian
Lưu ý:
1, Nữ chính là mỹ nhân tâm cơ, không tâm không phổi, sau này sẽ ngược nam.
2, Nữ chính lấy quay về là mục tiêu, cuối cùng sẽ quay về, nhưng kết He.
3, Nam chính trọng sinh, nữ chính hệ thống, hai bậc thầy diễn suất công lược lẫn nhau, máu chó phun đầu*, hận hải tình thiên*, không thích thì mau chạy!
* Máu chó phun đầu: mắng té tát, trong trường hợp này có nghĩa cực cẩu huyết
* Hận hải tình thiên: có nghĩa là tình yêu cao hơn trời và hận thù sâu hơn biển.
Tag: Nữ phụ xuyên sách, giang hồ ân oán, yêu sâu sắc
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cửu, Bùi Tịch ┃ vai phụ: Rất nhiều ┃ Khác: Xuyên thư, nam phụ, võ hiệp
Một câu tóm tắt: Ta yêu ngươi. Ta diễn.
Lập ý: Nhân sinh không chỉ có tình yêu
Tác giả: Thiên Tuế Trản
Số chương: 130
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Hệ thống, Xuyên thư, Cẩu huyết, Nữ phụ, Giang hồ ân oán, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Không tiếc thời gian
Lưu ý:
1, Nữ chính là mỹ nhân tâm cơ, không tâm không phổi, sau này sẽ ngược nam.
2, Nữ chính lấy quay về là mục tiêu, cuối cùng sẽ quay về, nhưng kết He.
3, Nam chính trọng sinh, nữ chính hệ thống, hai bậc thầy diễn suất công lược lẫn nhau, máu chó phun đầu*, hận hải tình thiên*, không thích thì mau chạy!
* Máu chó phun đầu: mắng té tát, trong trường hợp này có nghĩa cực cẩu huyết
* Hận hải tình thiên: có nghĩa là tình yêu cao hơn trời và hận thù sâu hơn biển.
Tag: Nữ phụ xuyên sách, giang hồ ân oán, yêu sâu sắc
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cửu, Bùi Tịch ┃ vai phụ: Rất nhiều ┃ Khác: Xuyên thư, nam phụ, võ hiệp
Một câu tóm tắt: Ta yêu ngươi. Ta diễn.
Lập ý: Nhân sinh không chỉ có tình yêu
4.4
Ta và Thái tử là thanh mai trúc mã, đã ở bên nhau suốt mười sáu năm. Vậy mà giờ đây, hắn lại gặp được một mối nhân duyên trời ban.
Người trong lòng hắn chẳng may rơi xuống nước, mất đi đứa con. Hắn lao đến, đôi tay siết chặt lấy cổ ta, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ, từng chữ thốt ra như lưỡi d.a.o sắc bén:
"Là ngươi làm phải không?"
Ta nhớ lại trước đây, hắn đã từng dịu dàng gọi ta một tiếng "Khanh Khanh”. Nhưng giờ đây, trước đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ ấy, ta khẽ cười, đáp:
"Phải, là ta."
Người trong lòng hắn chẳng may rơi xuống nước, mất đi đứa con. Hắn lao đến, đôi tay siết chặt lấy cổ ta, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ, từng chữ thốt ra như lưỡi d.a.o sắc bén:
"Là ngươi làm phải không?"
Ta nhớ lại trước đây, hắn đã từng dịu dàng gọi ta một tiếng "Khanh Khanh”. Nhưng giờ đây, trước đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ ấy, ta khẽ cười, đáp:
"Phải, là ta."
4.7
Tiểu thư thường nói với ta rằng, thiên hạ đều bình đẳng, nàng luôn coi ta như tỷ muội.
Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì vậy ta bị phu nhân phạt đánh bằng gậy.
Nàng không ban thưởng cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là hạ nhân, thế nhưng mẫu thân ta lại không có tiền chữa bệnh mà qua đời.
Nàng không cho phép ta làm thiếp của đại thiếu gia, bảo ta sống theo chân lý: một đời một kiếp một đôi người, hoàn toàn cắt đứt con đường sống của ta.
Sau này, ta vì cứu nàng khỏi dòng nước mà lâm bệnh, nàng khóc lóc đứt gan đứt ruột.
Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một đồng bạc để chữa bệnh.
Ta quấn mình trong chiếu cỏ, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh, trở về lúc làm nha hoàn cho tiểu thư.
Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì vậy ta bị phu nhân phạt đánh bằng gậy.
Nàng không ban thưởng cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là hạ nhân, thế nhưng mẫu thân ta lại không có tiền chữa bệnh mà qua đời.
Nàng không cho phép ta làm thiếp của đại thiếu gia, bảo ta sống theo chân lý: một đời một kiếp một đôi người, hoàn toàn cắt đứt con đường sống của ta.
Sau này, ta vì cứu nàng khỏi dòng nước mà lâm bệnh, nàng khóc lóc đứt gan đứt ruột.
Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một đồng bạc để chữa bệnh.
Ta quấn mình trong chiếu cỏ, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh, trở về lúc làm nha hoàn cho tiểu thư.
4.3
Người trong lòng của Triệu Quân, khôi ngô tuấn tú, văn võ song toàn, là long phượng giữa nhân gian, chỉ có một khuyết điểm duy nhất là không thích hắn.
Rẽ ngang gió tuyết, vốn là người về.
Tướng quân công Triệu Quân (Tạ Tùng Tuyển) x Hầu gia thụ Bùi Trường Hoài.
Tag: cẩu huyết, cường cường, cao H, HE, cổ trang cung đình, mưu quyền, báo thù rửa hận, bạch nguyệt quang (giả), thế thân (giả).
Rẽ ngang gió tuyết, vốn là người về.
Tướng quân công Triệu Quân (Tạ Tùng Tuyển) x Hầu gia thụ Bùi Trường Hoài.
Tag: cẩu huyết, cường cường, cao H, HE, cổ trang cung đình, mưu quyền, báo thù rửa hận, bạch nguyệt quang (giả), thế thân (giả).
2.7
Kiếp trước, ta và thứ muội cùng nhau rơi xuống hồ nước, Ninh Viễn Hầu thế tử Vệ Cư An đã cứu ta, còn thứ muội lại không may chếc vì đuối nước.
Để báo đáp ơn cứu mạng của Vệ Cư An, phụ thân đã gả ta cho Vệ Cư An làm vợ.
Năm năm sau khi chúng ta kết hôn, Vệ Cư An kế thừa tước vị, bộ dáng ân ân ái ái ngọt ngào khi xưa cũng theo đó bay biến không còn xót lại chút gì, hắn bôi nhọ cha ta tư thông với nước địch, hại cả nhà họ Giang ta bị xử trảm.
Ta cũng bị Vệ Cư An c ắ t c ổ, trước khi chếc mới nghe hắn nhắc đến người hắn yêu vốn là thứ muội của ta.
Ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước làm hỏng kế hoạch thì hắn và thứ muội đã sớm song túc song phi rồi.
Bây giờ thứ muội đã chếc, hắn muốn cả nhà ta phải chôn cùng.
Lại không biết, ngày đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, vốn không biết kế hoạch của hắn và thứ muội.
Trở lại ngày rơi xuống nước, ta nghe thấy tiếng kêu thất thanh, nhanh chóng đưa ra quyết định, ngáng chân làm Ninh Viễn Hầu phu nhân quàng phải chân ta rơi xuống hồ nước.
Lần này không có ta, ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội hay cứu mẹ của hắn trước!
Để báo đáp ơn cứu mạng của Vệ Cư An, phụ thân đã gả ta cho Vệ Cư An làm vợ.
Năm năm sau khi chúng ta kết hôn, Vệ Cư An kế thừa tước vị, bộ dáng ân ân ái ái ngọt ngào khi xưa cũng theo đó bay biến không còn xót lại chút gì, hắn bôi nhọ cha ta tư thông với nước địch, hại cả nhà họ Giang ta bị xử trảm.
Ta cũng bị Vệ Cư An c ắ t c ổ, trước khi chếc mới nghe hắn nhắc đến người hắn yêu vốn là thứ muội của ta.
Ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước làm hỏng kế hoạch thì hắn và thứ muội đã sớm song túc song phi rồi.
Bây giờ thứ muội đã chếc, hắn muốn cả nhà ta phải chôn cùng.
Lại không biết, ngày đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, vốn không biết kế hoạch của hắn và thứ muội.
Trở lại ngày rơi xuống nước, ta nghe thấy tiếng kêu thất thanh, nhanh chóng đưa ra quyết định, ngáng chân làm Ninh Viễn Hầu phu nhân quàng phải chân ta rơi xuống hồ nước.
Lần này không có ta, ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội hay cứu mẹ của hắn trước!
4.4
Thể loại: Cổ đại, thế thân, ngược, tra công biến trung khuyển, cưới trước yêu sau, sinh tử, khổ tận cam lai, HE
Ngạo kiều, biệt nữu Thái tử công x Nho nhã, đạm mạc Thái tử phi thụ.
- ----
Bộ truyện này và “Triều Tần mộ Sở” là series, “Triều Tần mộ Sở” kể về câu chuyện của em trai, còn bộ này kể về câu chuyện của anh trai.
Giải thích tên truyện:
Lý Đại Đào Cương (Thay mận đổi đào) là kế thứ mười một trong binh pháp Tôn Tử, thuộc Bộ thứ hai: Địch Chiến Kế. Gồm: Vô trung sinh hữu • Ám độ trần thương • Cách ngạn quan hỏa • Tiểu lý tàng đao • Lý đại đào cương • Thuận thủ khiên dương.
4.3
Ân Ly lập tức đi nhanh tới sau lưng Tuân Du nói: “Vương gia, tiểu nữ đã ra ngoài lâu rồi, bây giờ đi thì có chút bất tiện, hay là chúng ta hẹn ngày khác được không ạ?" Tuân Du sao lại không biết "hẹn ngày khác" của nàng là đang từ chối, liền xoay đầu khẽ cười nói: “ n cô nương lẽ nào không muốn biết vị phu tử vừa giảng bài là ai sao? Hay là để Tế Tửu dẫn ngươi đi?"
Ân Ly nhìn chằm chằm người đàn ông với nụ cười gian xảo đang đứng trước mặt thầm nghĩ, tại sao mỗi lần gặp nhau hắn đều khiến nàng sợ hãi chứ.
Ân Ly nhìn chằm chằm người đàn ông với nụ cười gian xảo đang đứng trước mặt thầm nghĩ, tại sao mỗi lần gặp nhau hắn đều khiến nàng sợ hãi chứ.
3.6
Ta và Thẩm Duật đồng thời sống lại.
Phu thê mười năm, nay lại không hẹn mà cùng tránh gặp nhau.
Hắn không chút hối hận, dứt khoát bỏ đi tìm công chúa.
Cho đến ngày ta thành thân, hắn mới trở về.
Tả Tướng vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm giờ đây lại nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:
"Tự nàng đi theo ta, hay là để ta đến cướp dâu? A Trúc, có phải ta cho nàng quá nhiều tự do, cho nên nàng mới quên mất thủ đoạn của ta rồi?".
Phu thê mười năm, nay lại không hẹn mà cùng tránh gặp nhau.
Hắn không chút hối hận, dứt khoát bỏ đi tìm công chúa.
Cho đến ngày ta thành thân, hắn mới trở về.
Tả Tướng vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm giờ đây lại nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:
"Tự nàng đi theo ta, hay là để ta đến cướp dâu? A Trúc, có phải ta cho nàng quá nhiều tự do, cho nên nàng mới quên mất thủ đoạn của ta rồi?".
3.8
Ta vốn là thứ nữ không được sủng ái của nhà họ Khương, trên có đích mẫu lòng dạ độc ác, dưới có với đích tỷ cay nghiệt. Nhưng chỉ vì một câu nói lúc mê sảng của Thế tử Tuyên Bình Hầu phủ, ma xui quỷ khiến, ta phải gả vào Hầu phủ.
Sau khi gả vào Hầu phủ, ta phải đối mặt với phu quân què quặt không có tình cảm với ta, bà bà yếu đuối, công công thì quyền thế, còn có vị Quận chúa thầm thương trộm nhớ vị phu quân què quặt của ta.
Tay cầm lá bài xấu, phải làm sao mới có thể đánh thắng được ván bài? Than ôi, thật khó khăn biết mấy.
Nhưng ta lại là người không chịu khuất phục, ta nhất định phải đánh thắng được ván bài từ lá bài xấu này!
Sau khi gả vào Hầu phủ, ta phải đối mặt với phu quân què quặt không có tình cảm với ta, bà bà yếu đuối, công công thì quyền thế, còn có vị Quận chúa thầm thương trộm nhớ vị phu quân què quặt của ta.
Tay cầm lá bài xấu, phải làm sao mới có thể đánh thắng được ván bài? Than ôi, thật khó khăn biết mấy.
Nhưng ta lại là người không chịu khuất phục, ta nhất định phải đánh thắng được ván bài từ lá bài xấu này!
4.9
Cha mẹ khuất núi, ta nhờ bán đậu hũ mà dành dụm được chút tiền lộ phí, khăn gói lên đường tìm tỷ tỷ năm xưa bị bán vào Hầu phủ làm thiếp.
Đến nơi rồi mới hay, Hầu phủ ấy nào có thật.
Thế nhưng trên đầu ta vẫn còn buộc sợi dây đỏ mà tỷ tỷ gửi kèm theo thư.
Còn trong những bức thư gửi về nhà mỗi năm một lần, tỷ ấy luôn kể về cuộc sống giàu sang sung túc nơi Hầu phủ, dặn ta đừng tìm đến.
Đến nơi rồi mới hay, Hầu phủ ấy nào có thật.
Thế nhưng trên đầu ta vẫn còn buộc sợi dây đỏ mà tỷ tỷ gửi kèm theo thư.
Còn trong những bức thư gửi về nhà mỗi năm một lần, tỷ ấy luôn kể về cuộc sống giàu sang sung túc nơi Hầu phủ, dặn ta đừng tìm đến.
3.7
Ta bước tới trước cửa phủ Đường Quốc Công, khẽ giọng tự giới thiệu:
"Ta là nhị tiểu thư của Thẩm gia, Thẩm Vận."
Tiểu đồng bên trong nghe xong vào thông báo, rồi quay ra xua đuổi:
"Ngươi là thôn phụ từ đâu tới, dám giả mạo tiểu thư, còn không mau cút đi?"
Không lâu sau, một cỗ xe ngựa từ trong phủ chạy ra.
Đường Quốc Công phu nhân, Thế tử gia và một nữ tử khác cùng ngồi trên xe.
"Thưa cô mẫu, đó là nương tử tương lai của huynh ấy sao?" Nữ tử kia hỏi.
"Cái gì mà nương tử tương lai, nhị tiểu thư Thẩm gia hiện đang dưỡng bệnh ở nơi xa. Có lẽ đã c.h.ế.t rồi, đó chỉ là kẻ mạo danh mà thôi."
Giọng Thế tử uể oải, chậm rãi:
"Mẫu thân, chúng ta nhanh vào cung thôi, Thái tử đã tìm được một vị vu y đến chữa bệnh cho Hoàng hậu nương nương.”
"Vu y là một nữ nhân, xuất thân từ nơi hẻo lánh, chưa từng tiếp xúc thế gian. Nếu nàng ta thật sự chữa khỏi cho Hoàng hậu nương nương, chúng ta phải nhanh chóng thu phục nàng ta về phe mình…"
Ta đứng trong góc, lặng nhìn cỗ xe ngựa xa dần rồi quay người rời đi.
Cuối con đường, một chiếc xe ngựa đen tuyền, bình thường đến mức không ai để ý. Màn xe nhẹ nhàng vén lên, lộ ra một nam tử anh tuấn, phong thái cao quý, hắn khẽ gật đầu với ta:
"Thần y, mời lên xe."
"Ta là nhị tiểu thư của Thẩm gia, Thẩm Vận."
Tiểu đồng bên trong nghe xong vào thông báo, rồi quay ra xua đuổi:
"Ngươi là thôn phụ từ đâu tới, dám giả mạo tiểu thư, còn không mau cút đi?"
Không lâu sau, một cỗ xe ngựa từ trong phủ chạy ra.
Đường Quốc Công phu nhân, Thế tử gia và một nữ tử khác cùng ngồi trên xe.
"Thưa cô mẫu, đó là nương tử tương lai của huynh ấy sao?" Nữ tử kia hỏi.
"Cái gì mà nương tử tương lai, nhị tiểu thư Thẩm gia hiện đang dưỡng bệnh ở nơi xa. Có lẽ đã c.h.ế.t rồi, đó chỉ là kẻ mạo danh mà thôi."
Giọng Thế tử uể oải, chậm rãi:
"Mẫu thân, chúng ta nhanh vào cung thôi, Thái tử đã tìm được một vị vu y đến chữa bệnh cho Hoàng hậu nương nương.”
"Vu y là một nữ nhân, xuất thân từ nơi hẻo lánh, chưa từng tiếp xúc thế gian. Nếu nàng ta thật sự chữa khỏi cho Hoàng hậu nương nương, chúng ta phải nhanh chóng thu phục nàng ta về phe mình…"
Ta đứng trong góc, lặng nhìn cỗ xe ngựa xa dần rồi quay người rời đi.
Cuối con đường, một chiếc xe ngựa đen tuyền, bình thường đến mức không ai để ý. Màn xe nhẹ nhàng vén lên, lộ ra một nam tử anh tuấn, phong thái cao quý, hắn khẽ gật đầu với ta:
"Thần y, mời lên xe."
4.1
Năm ta mười sáu tuổi, Thẩm Triệt nắm lấy tay ta, thề với trời:
"Nếu đời này phản bội nàng, ta sẽ vạn kiếp bất phục."
Năm năm sau, hắn kiệu tám người khiêng, trang sức đỏ trải dài mười dặm.
Thú đích tỷ của ta.
Đích tỷ yếu ớt, khi dâng trà làm rơi tách trà trong tay.
Tay bị đỏ một mảng, nước mắt chực rơi, khiến ai nhìn vào cũng thương xót.
Thẩm Triệt nhíu mày không vui, lời nói ra càng làm ta khó xử:
"Nàng đã là đương gia chủ mẫu rồi, cần gì phải làm khó Kiều Kiều."
"Đã là đương gia chủ mẫu, nhưng lại không có phẩm chất rộng lượng."
Khách khứa xì xào, tất cả đều chờ xem ta mất mặt.
Bọn họ cá rằng, ta sẽ không bao giờ rời khỏi Thẩm Triệt.
Ta bỗng nhiên cảm thấy chán nản.
Đêm đích tỷ vào cửa, trước viện phủ đầy lụa đỏ, tiếng cười nói, tiếng chén tách va chạm vang khắp nơi.
Ta để lại chìa khóa quản gia, cùng một bức thư hòa ly.
Đang định rời đi, lại bị Thủ phụ đương triều - người đến dự tiệc đè lên giường.
"Nàng thả lỏng đi, hắn sẽ không đến đâu."
"Nếu đời này phản bội nàng, ta sẽ vạn kiếp bất phục."
Năm năm sau, hắn kiệu tám người khiêng, trang sức đỏ trải dài mười dặm.
Thú đích tỷ của ta.
Đích tỷ yếu ớt, khi dâng trà làm rơi tách trà trong tay.
Tay bị đỏ một mảng, nước mắt chực rơi, khiến ai nhìn vào cũng thương xót.
Thẩm Triệt nhíu mày không vui, lời nói ra càng làm ta khó xử:
"Nàng đã là đương gia chủ mẫu rồi, cần gì phải làm khó Kiều Kiều."
"Đã là đương gia chủ mẫu, nhưng lại không có phẩm chất rộng lượng."
Khách khứa xì xào, tất cả đều chờ xem ta mất mặt.
Bọn họ cá rằng, ta sẽ không bao giờ rời khỏi Thẩm Triệt.
Ta bỗng nhiên cảm thấy chán nản.
Đêm đích tỷ vào cửa, trước viện phủ đầy lụa đỏ, tiếng cười nói, tiếng chén tách va chạm vang khắp nơi.
Ta để lại chìa khóa quản gia, cùng một bức thư hòa ly.
Đang định rời đi, lại bị Thủ phụ đương triều - người đến dự tiệc đè lên giường.
"Nàng thả lỏng đi, hắn sẽ không đến đâu."
4.2
Liên tục đánh đập ba vị hôn phu đến mức bị từ hôn, cha ta cho rằng tinh thần của ta có chút vấn đề.
Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để "tái tạo" lại.
Nhưng không ngờ... ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện.
Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa.
Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng...
Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui.
Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống...
Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn.
Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân.
Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm:
"Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi..."
Ta: …
*蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.
Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để "tái tạo" lại.
Nhưng không ngờ... ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện.
Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa.
Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng...
Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui.
Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống...
Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn.
Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân.
Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm:
"Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi..."
Ta: …
*蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.
4.9
Cô từng trải qua trận chiến Trường Bình, chứng kiến hàng trăm ngàn người bị chôn sống.
Cô từng dẫn đầu đội quân thiết giáp của Đại Tần, chiến đấu với sáu nước để tranh thiên hạ.
Cô đã thấy thiên hạ chia ba, sơn hà tan vỡ. Cũng đã nghe tiếng đàn trong Lũng Trung.
Cô đã từng say sưa trong thời kỳ thịnh vượng của Trinh Quán, đã chứng kiến sự rực rỡ của nữ đế nghìn năm.
Cô từng mặc áo đẹp, cưỡi ngựa chiến, cũng từng quạt lông, khăn vải.
Cô từng làm nông dân, cũng từng là thầy giáo.
Nhưng không ai biết, một người như vậy đã sống suốt hai nghìn năm.
Cô từng dẫn đầu đội quân thiết giáp của Đại Tần, chiến đấu với sáu nước để tranh thiên hạ.
Cô đã thấy thiên hạ chia ba, sơn hà tan vỡ. Cũng đã nghe tiếng đàn trong Lũng Trung.
Cô đã từng say sưa trong thời kỳ thịnh vượng của Trinh Quán, đã chứng kiến sự rực rỡ của nữ đế nghìn năm.
Cô từng mặc áo đẹp, cưỡi ngựa chiến, cũng từng quạt lông, khăn vải.
Cô từng làm nông dân, cũng từng là thầy giáo.
Nhưng không ai biết, một người như vậy đã sống suốt hai nghìn năm.
4.3
Ta là thiếp của Thái tử, ta hồng hạnh vượt tường. Ta ở cạnh tiểu ca ca sát thủ ám sát Thái tử.
"Dịch ca ca, huynh lại tới ám sát tên Thái tử ngu xuẩn kia sao? Chờ hắn ta chết rồi, chúng ta có thể cao chạy xa bay."
Tiểu ca ca cong môi khẽ cười: "Hử? Thái tử ngu xuẩn sao?"
Sau này Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị.
Ta dọn dẹp một chút đồ vật, chuẩn bị tìm tiểu ca ca để bỏ trốn.
Sau đó, ta tận mắt thấy một đám thái giám quỳ gối trước mặt tiểu ca ca, trong miệng hô to"Bệ hạ vạn tuế".
Ha ha ha! Ta cười gằn, hôn mê bất tỉnh.
"Dịch ca ca, huynh lại tới ám sát tên Thái tử ngu xuẩn kia sao? Chờ hắn ta chết rồi, chúng ta có thể cao chạy xa bay."
Tiểu ca ca cong môi khẽ cười: "Hử? Thái tử ngu xuẩn sao?"
Sau này Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị.
Ta dọn dẹp một chút đồ vật, chuẩn bị tìm tiểu ca ca để bỏ trốn.
Sau đó, ta tận mắt thấy một đám thái giám quỳ gối trước mặt tiểu ca ca, trong miệng hô to"Bệ hạ vạn tuế".
Ha ha ha! Ta cười gằn, hôn mê bất tỉnh.
4.5
Sau khi ta chết, nam nhân ta yêu nhất đã cưới kẻ giết ta. Ba năm sau, hắn vui mừng đón con trai đầu lòng, lại bỗng nhiên nhớ đến ta.
Hắn đến nơi ta từng sống, nhưng lại được thông báo: "Chết lâu rồi, một bát thuốc độc, chết nhanh lắm."
Hắn sững sờ, miệng phun ra máu tươi, lao đến giật lấy bài vị của ta.
Thế nhưng, tất cả đã quá muộn rồi.
Hắn đến nơi ta từng sống, nhưng lại được thông báo: "Chết lâu rồi, một bát thuốc độc, chết nhanh lắm."
Hắn sững sờ, miệng phun ra máu tươi, lao đến giật lấy bài vị của ta.
Thế nhưng, tất cả đã quá muộn rồi.
4.4
Để cứu phu quân và con trai, ta đã đánh lạc hướng bọn sơn tặc, nhưng không may bị rơi xuống vách núi.
Đến khi ta trở lại, đã là năm năm sau.
Trầm Nghị đã tái hôn, con trai nắm tay kế mẫu, nhìn ta như kẻ thù:
“Đồ nữ nhân xấu xa, không được cướp phu quân của nương ta!”
Trầm Nghị cũng tỏ vẻ khó xử:
“Uyển Nhi hiền lành, mấy năm nay nhờ có nàng ấy quán xuyến mọi việc trong phủ. Ta không thể phụ nàng ấy…”
Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi hai đứa con lại.
Sau khi rơi xuống vách núi, ta đã mất trí nhớ.
Vội vã xuất giá, năm năm sinh được một trai một gái.
Bây giờ nhớ lại mọi chuyện, ta đang lo không biết phải làm sao đây!
Trầm Nghị trừng to mắt:
“Nàng là chính thê của ta, sao nàng lại dám gả cho người khác!”
Đến khi ta trở lại, đã là năm năm sau.
Trầm Nghị đã tái hôn, con trai nắm tay kế mẫu, nhìn ta như kẻ thù:
“Đồ nữ nhân xấu xa, không được cướp phu quân của nương ta!”
Trầm Nghị cũng tỏ vẻ khó xử:
“Uyển Nhi hiền lành, mấy năm nay nhờ có nàng ấy quán xuyến mọi việc trong phủ. Ta không thể phụ nàng ấy…”
Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi hai đứa con lại.
Sau khi rơi xuống vách núi, ta đã mất trí nhớ.
Vội vã xuất giá, năm năm sinh được một trai một gái.
Bây giờ nhớ lại mọi chuyện, ta đang lo không biết phải làm sao đây!
Trầm Nghị trừng to mắt:
“Nàng là chính thê của ta, sao nàng lại dám gả cho người khác!”
4
Mười năm vinh sủng, một ngày kia khi hoàng cung đổ nát, quý phi Thẩm Nghê phụng thánh dụ chạy ra khỏi thâm cung, ẩn cư ở Trường Sinh quán trên núi Vân Xuất, từ đây trên người khoác thêm đạo bào, cách xa hồng trần thế tục.
Không ngờ ngày vui ngắn ngủi, một hôm nàng đang giặt sa y bên bờ suối trên núi ở phía sau đạo quán, trên đường đi bắt gặp Chiêu võ hầu đang vào trong núi luyện binh.
Thẩm Chiếu Độ, Tả đô đốc đương triều, địa vị đứng đầu trong các quần thần. Ban đầu chính hắn là đại công thần, người dẫn binh công phá cửa cung, giúp đương kim Thánh thượng mưu triều soán vị.
Nam nhân búi tóc đội kim quan, tay cầm trọng đao, lúc hắn nhìn nàng ánh mắt đó tựa như con sói tham lam: "Nương nương, người khiến cho thần phải tìm kiếm rất lâu."
Buổi tối hôm đó, ngọn đèn dầu trong điện Ba Thanh lay động, đạo bào xộc xệch bên dưới người Thẩm Nghê bị xuân thủy hòa với chất dịch trắng đục thấm ướt, móng tay sắc nhọn cắm sâu vào bờ vai đầy vết sẹo chồng chất của nam nhân: "Bây giờ Thẩm đô đốc đã nguyện ý bỏ qua cho toàn bộ trên dưới của Trường Sinh quán?"
"Tất nhiên là có thể." Thẩm Chiếu Độ nắm chặt hai chân đang quấn bên hông hắn, lại đẩy người đi vào, "Từ đầu đến cuối, người thần không muốn buông tay chỉ có một mình nương nương."
Không ngờ ngày vui ngắn ngủi, một hôm nàng đang giặt sa y bên bờ suối trên núi ở phía sau đạo quán, trên đường đi bắt gặp Chiêu võ hầu đang vào trong núi luyện binh.
Thẩm Chiếu Độ, Tả đô đốc đương triều, địa vị đứng đầu trong các quần thần. Ban đầu chính hắn là đại công thần, người dẫn binh công phá cửa cung, giúp đương kim Thánh thượng mưu triều soán vị.
Nam nhân búi tóc đội kim quan, tay cầm trọng đao, lúc hắn nhìn nàng ánh mắt đó tựa như con sói tham lam: "Nương nương, người khiến cho thần phải tìm kiếm rất lâu."
Buổi tối hôm đó, ngọn đèn dầu trong điện Ba Thanh lay động, đạo bào xộc xệch bên dưới người Thẩm Nghê bị xuân thủy hòa với chất dịch trắng đục thấm ướt, móng tay sắc nhọn cắm sâu vào bờ vai đầy vết sẹo chồng chất của nam nhân: "Bây giờ Thẩm đô đốc đã nguyện ý bỏ qua cho toàn bộ trên dưới của Trường Sinh quán?"
"Tất nhiên là có thể." Thẩm Chiếu Độ nắm chặt hai chân đang quấn bên hông hắn, lại đẩy người đi vào, "Từ đầu đến cuối, người thần không muốn buông tay chỉ có một mình nương nương."
2.6
Muội muội ta đã bỏ trốn cùng một thư sinh nghèo khổ. Vị hôn phu lạnh lùng của nàng phá cửa xông vào, hắn yêu cầu ta phải thay thế vị trí của muội ấy.
Ta sợ đến mức nắm chặt đai lưng, liên tục cầu xin: "Muội phu, sao có thể đổ chuyện này lên đầu ta được chứ?"
Đôi mắt của hắn như hai giọt chu sa đỏ thắm, tựa như m.á.u, giọng điệu không chút cảm xúc: "Trưởng tỷ như mẹ, oan có đầu, nợ có chủ."
"Ngươi muốn tự mình đi, hay để ta phải lôi ngươi đi?"
Thật kích thích, chẳng phải đây chính là loại tình tiết cưỡng đoạt trong truyện kể hay sao?
Đấu với hắn như trứng chọi đá, ta định bước xuống giường thì phát hiện chiếc quần bông duy nhất trong nhà đã bị muội muội mặc đi mất, chỉ đành nằm lại trên giường, thở dài: “Thôi, trời lạnh thế này, chi bằng khỏi phải động đậy nữa.”
"Ngươi muốn đoạt thì cứ đoạt đi, nhanh lên, tranh thủ chăn vẫn còn ấm..."
Ta sợ đến mức nắm chặt đai lưng, liên tục cầu xin: "Muội phu, sao có thể đổ chuyện này lên đầu ta được chứ?"
Đôi mắt của hắn như hai giọt chu sa đỏ thắm, tựa như m.á.u, giọng điệu không chút cảm xúc: "Trưởng tỷ như mẹ, oan có đầu, nợ có chủ."
"Ngươi muốn tự mình đi, hay để ta phải lôi ngươi đi?"
Thật kích thích, chẳng phải đây chính là loại tình tiết cưỡng đoạt trong truyện kể hay sao?
Đấu với hắn như trứng chọi đá, ta định bước xuống giường thì phát hiện chiếc quần bông duy nhất trong nhà đã bị muội muội mặc đi mất, chỉ đành nằm lại trên giường, thở dài: “Thôi, trời lạnh thế này, chi bằng khỏi phải động đậy nữa.”
"Ngươi muốn đoạt thì cứ đoạt đi, nhanh lên, tranh thủ chăn vẫn còn ấm..."
3.2
Hổ Phách Nguyệt thuộc Long tộc, là một con rồng ưu tú nhất tộc.
Từ trước đến nay, rồng đực trong Long tộc đều trân quý trinh tiết nhất, muốn cưới gả thì phía bên nữ tử sẽ cân nhắc, suy xét rất nhiều, đặc biệt là ngân long, tức là rồng còn thanh bạch, là đáng giá nhất, tựa như khối ngọc ngàn vàng vậy.
Ngược lại, nam rồng mà trước khi thành hôn đã không còn là trai tân, thì giá trị của hắn sẽ giảm xuống còn một đồng bạc, còn nam rồng mà trước hôn nhân đã bắt đầu loạn luân, ngủ với nữ tử mà không cưới, thì sẽ rẻ mạt hơn cả một đồng tiền đồng, như một mảnh giẻ rách.
Hổ Phách Nguyệt là rồng, hắn có mọi thứ tốt đẹp, ngoại hình tốt, gia thế tốt, tính cách tốt, còn là ngân long mà các công chúa rồng tranh giành, nhưng... hắn mù mặt với nữ tử người phàm. Hắn có thể phân biệt được khuôn mặt của nam nhân, cũng có thể phân biệt được đồng loại rồng tộc, nhưng lại không thể phân biệt được nữ tử người phàm.
Hổ Phách Nguyệt thấy vẻ mặt Liễu thị có chút khác lạ, liền giải thích: "Nàng không cần sợ, nàng đã cứu ta, ta muốn báo đáp, đặc biệt đến để dâng hiến thứ quý giá nhất của mình."
"Dâm long nhỏ, ngươi nhìn kỹ cái mặt này của ta chưa, ta có phải là người cứu ngươi không? Ta chưa từng cứu ngươi."
Từ trước đến nay, rồng đực trong Long tộc đều trân quý trinh tiết nhất, muốn cưới gả thì phía bên nữ tử sẽ cân nhắc, suy xét rất nhiều, đặc biệt là ngân long, tức là rồng còn thanh bạch, là đáng giá nhất, tựa như khối ngọc ngàn vàng vậy.
Ngược lại, nam rồng mà trước khi thành hôn đã không còn là trai tân, thì giá trị của hắn sẽ giảm xuống còn một đồng bạc, còn nam rồng mà trước hôn nhân đã bắt đầu loạn luân, ngủ với nữ tử mà không cưới, thì sẽ rẻ mạt hơn cả một đồng tiền đồng, như một mảnh giẻ rách.
Hổ Phách Nguyệt là rồng, hắn có mọi thứ tốt đẹp, ngoại hình tốt, gia thế tốt, tính cách tốt, còn là ngân long mà các công chúa rồng tranh giành, nhưng... hắn mù mặt với nữ tử người phàm. Hắn có thể phân biệt được khuôn mặt của nam nhân, cũng có thể phân biệt được đồng loại rồng tộc, nhưng lại không thể phân biệt được nữ tử người phàm.
Hổ Phách Nguyệt thấy vẻ mặt Liễu thị có chút khác lạ, liền giải thích: "Nàng không cần sợ, nàng đã cứu ta, ta muốn báo đáp, đặc biệt đến để dâng hiến thứ quý giá nhất của mình."
"Dâm long nhỏ, ngươi nhìn kỹ cái mặt này của ta chưa, ta có phải là người cứu ngươi không? Ta chưa từng cứu ngươi."
4.7
Tác giả: Thất Thủy
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Hư Cấu Kỳ Ảo
Team dịch: Tớ Là Con Ma Nè
Giới thiệu
Ta là một huyết yêu, tình cờ nhặt được một cái đầu người đẹp trong rừng nên đã gắn nó lên đầu mình.
Nhờ vào dung nhan này, ta thuận lợi trà trộn vào phủ Bình Viễn Hầu làm thiếp.
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Hư Cấu Kỳ Ảo
Team dịch: Tớ Là Con Ma Nè
Giới thiệu
Ta là một huyết yêu, tình cờ nhặt được một cái đầu người đẹp trong rừng nên đã gắn nó lên đầu mình.
Nhờ vào dung nhan này, ta thuận lợi trà trộn vào phủ Bình Viễn Hầu làm thiếp.
4.4
Tên truyện: Sau Khi Có Con Ngoài Ý Muốn Với Thái Tử Địch Quốc
Tên tiếng trung: 意外和敌国太子有了崽崽后
Tác giả: Nhược Lan Chi Hoa
Gõ chữ: Bất Tri Giang Nguyệt
Tình trạng bản gốc: Hoàn 139 chương chính truyện + 27 chương ngoại truyện
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tình cảm, Ngọt sủng, Sinh con, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử, 1v1, Góc nhìn nhân vật chính, Nuôi con, HE.
Nhân vật chính: Giang Uẩn, Tùy Hành.
Giới thiệu truyện
Giang quốc và Tùy quốc xưa nay không đội trời chung, hai bên chiến tranh nhiều năm, chỉ muốn giết chết kẻ địch bên sông Hoàng Hà.
Để thực hiện điều này, Tùy quốc phái Thái tử Tùy Hành vốn mệnh danh là thiên sát cô tinh, giết người không chớp mắt, tấn công đô thành Giang quốc.
Phía Giang quốc cử Thái tử Giang Uẩn, tài đức nổi danh thiên hạ, chiêu mộ vô số nhân tài, dẫn theo thân tín trà trộn vào doanh trại địch.
Hai bên vô cùng hài lòng với thành quả của mình.
Mà sau khi mọi chuyện xong xuôi, điều bất ngờ xảy ra.
Giang Uẩn bị ám sát, rơi xuống đáy vực, được Tùy Hành - người cùng cảnh ngộ nhặt được.
Để giải độc, hai người buộc phải làm chuyện khó nói.
Sau khi xong việc, Tùy Hành nhìn thấy gương mặt trắng nõn của đối phương, một người xưa nay không gần nữ sắc lẫn nam sắc như hắn khó kiềm được mà tim đập loạn xạ.
Thế là hắn mang tiểu mỹ nhân ngoài ý muốn nhặt được về biệt viện, xem như tiểu thiếp mà nuôi dưỡng.
Giang Uẩn nghĩ, trước mắt không thể chạy trốn, chi bằng tương kế tựu kế, ngoài mặt thì vui vẻ đóng vai tiểu thiếp, trong lòng âm thầm thăm dò tình báo nước địch.
Kết quả, tình báo chưa thăm dò được bao nhiêu, mà bụng càng ngày càng lớn!
Giang Uẩn: Bây giờ chạy còn kịp không?
•••
Vị Thái tử điện hạ mà người Giang quốc ngày ngóng đêm trông cuối cùng cũng trở về.
Y không những về mà còn mang theo một cục nợ.
Không ai biết cha đứa bé là ai, cũng không ai dám hỏi
Chỉ có Giang Uẩn ngày ngày chăm sóc đứa nhỏ ngoan ngoãn xinh đẹp giống như bé thỏ con, mỗi bữa có thể ăn ba chén cơm, sức lực mạnh kinh người.
Y khổ không thể nói.
Đứa nhỏ giống hệt cha nó, làm sao đây?
Bây giờ bóp ngỏm còn kịp không?
Bé con đang ăn cơm: Run rẩy-ing
•••
Hay tin tiểu thiếp mà mình cưng chiều có khả năng chạy về Giang quốc, Tùy Hành giận điên người, dự tính hợp tác với các nước xung quanh để tấn công Giang quốc.
Đến nghênh địch là vị Thái tử nổi danh khắp Giang quốc, được mọi người ca tụng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.
Tùy Hành cười lạnh, phân phó: Đợi lát nữa ai lấy được đầu Giang Uẩn, thưởng ngàn lượng vàng, phong Vạn Hộ Hầu.
Hai quân giao chiến, Tùy Hành nhìn thấy bóng dáng thiếu niên mặc y phục màu xanh, thắt lưng đeo ngọc bội, ung dung xuất hiện ở đầu hàng, giống hệt với tiểu thiếp chạy mất của mình.
Tùy Hành sững sờ, bỗng rống to: "Kẻ nào dám bắn tên, cô* lấy mạng chó của các ngươi!"
Binh lính Tùy quốc:?
*Cô: khiêm xưng của Thái tử
•••
Lưu ý trước khi đọc:
Chủ yếu là sinh hoạt đời thường, quyền mưu đơn giản, mọi thiết lập chỉ để phục vụ cốt truyện.
Tình tiết sinh con sẽ xuất hiện ở đoạn giữa và cuối truyện.
Đoạn rơi xuống vực sẽ bắt đầu từ chương 5, trước đó sẽ giới thiệu các nhân vật phụ và tình tiết quan trọng, khuyên không nên nhảy chương.
Lưu ý bổ sung do mình tự thêm:
● Sinh con, sinh con, sinh con.
● Công cưng chiều thụ, cả hai chỉ có nhau.
● Song khiết, hỗ sủng, công hơn thụ 2 tuổi.
● Lúc biết mình mang thai thụ có uống thuốc nhưng may là thai vẫn còn. Sau khi sinh thụ thương đứa nhỏ lắm chứ không ghét bỏ gì đâu mọi người yên tâm nha.
● Quá trình mang thai sẽ không miêu tả cụ thể, chỉ đề cập trong vài chương.
● Bộ này tranh đấu nhẹ nhàng, không âm mưu nổ não gì đâu, chủ yếu là xoay quanh chiến tranh quân sự giữa các nước.
● Công thụ đều xưng "cô".
Tên tiếng trung: 意外和敌国太子有了崽崽后
Tác giả: Nhược Lan Chi Hoa
Gõ chữ: Bất Tri Giang Nguyệt
Tình trạng bản gốc: Hoàn 139 chương chính truyện + 27 chương ngoại truyện
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tình cảm, Ngọt sủng, Sinh con, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử, 1v1, Góc nhìn nhân vật chính, Nuôi con, HE.
Nhân vật chính: Giang Uẩn, Tùy Hành.
Giới thiệu truyện
Giang quốc và Tùy quốc xưa nay không đội trời chung, hai bên chiến tranh nhiều năm, chỉ muốn giết chết kẻ địch bên sông Hoàng Hà.
Để thực hiện điều này, Tùy quốc phái Thái tử Tùy Hành vốn mệnh danh là thiên sát cô tinh, giết người không chớp mắt, tấn công đô thành Giang quốc.
Phía Giang quốc cử Thái tử Giang Uẩn, tài đức nổi danh thiên hạ, chiêu mộ vô số nhân tài, dẫn theo thân tín trà trộn vào doanh trại địch.
Hai bên vô cùng hài lòng với thành quả của mình.
Mà sau khi mọi chuyện xong xuôi, điều bất ngờ xảy ra.
Giang Uẩn bị ám sát, rơi xuống đáy vực, được Tùy Hành - người cùng cảnh ngộ nhặt được.
Để giải độc, hai người buộc phải làm chuyện khó nói.
Sau khi xong việc, Tùy Hành nhìn thấy gương mặt trắng nõn của đối phương, một người xưa nay không gần nữ sắc lẫn nam sắc như hắn khó kiềm được mà tim đập loạn xạ.
Thế là hắn mang tiểu mỹ nhân ngoài ý muốn nhặt được về biệt viện, xem như tiểu thiếp mà nuôi dưỡng.
Giang Uẩn nghĩ, trước mắt không thể chạy trốn, chi bằng tương kế tựu kế, ngoài mặt thì vui vẻ đóng vai tiểu thiếp, trong lòng âm thầm thăm dò tình báo nước địch.
Kết quả, tình báo chưa thăm dò được bao nhiêu, mà bụng càng ngày càng lớn!
Giang Uẩn: Bây giờ chạy còn kịp không?
•••
Vị Thái tử điện hạ mà người Giang quốc ngày ngóng đêm trông cuối cùng cũng trở về.
Y không những về mà còn mang theo một cục nợ.
Không ai biết cha đứa bé là ai, cũng không ai dám hỏi
Chỉ có Giang Uẩn ngày ngày chăm sóc đứa nhỏ ngoan ngoãn xinh đẹp giống như bé thỏ con, mỗi bữa có thể ăn ba chén cơm, sức lực mạnh kinh người.
Y khổ không thể nói.
Đứa nhỏ giống hệt cha nó, làm sao đây?
Bây giờ bóp ngỏm còn kịp không?
Bé con đang ăn cơm: Run rẩy-ing
•••
Hay tin tiểu thiếp mà mình cưng chiều có khả năng chạy về Giang quốc, Tùy Hành giận điên người, dự tính hợp tác với các nước xung quanh để tấn công Giang quốc.
Đến nghênh địch là vị Thái tử nổi danh khắp Giang quốc, được mọi người ca tụng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.
Tùy Hành cười lạnh, phân phó: Đợi lát nữa ai lấy được đầu Giang Uẩn, thưởng ngàn lượng vàng, phong Vạn Hộ Hầu.
Hai quân giao chiến, Tùy Hành nhìn thấy bóng dáng thiếu niên mặc y phục màu xanh, thắt lưng đeo ngọc bội, ung dung xuất hiện ở đầu hàng, giống hệt với tiểu thiếp chạy mất của mình.
Tùy Hành sững sờ, bỗng rống to: "Kẻ nào dám bắn tên, cô* lấy mạng chó của các ngươi!"
Binh lính Tùy quốc:?
*Cô: khiêm xưng của Thái tử
•••
Lưu ý trước khi đọc:
Chủ yếu là sinh hoạt đời thường, quyền mưu đơn giản, mọi thiết lập chỉ để phục vụ cốt truyện.
Tình tiết sinh con sẽ xuất hiện ở đoạn giữa và cuối truyện.
Đoạn rơi xuống vực sẽ bắt đầu từ chương 5, trước đó sẽ giới thiệu các nhân vật phụ và tình tiết quan trọng, khuyên không nên nhảy chương.
Lưu ý bổ sung do mình tự thêm:
● Sinh con, sinh con, sinh con.
● Công cưng chiều thụ, cả hai chỉ có nhau.
● Song khiết, hỗ sủng, công hơn thụ 2 tuổi.
● Lúc biết mình mang thai thụ có uống thuốc nhưng may là thai vẫn còn. Sau khi sinh thụ thương đứa nhỏ lắm chứ không ghét bỏ gì đâu mọi người yên tâm nha.
● Quá trình mang thai sẽ không miêu tả cụ thể, chỉ đề cập trong vài chương.
● Bộ này tranh đấu nhẹ nhàng, không âm mưu nổ não gì đâu, chủ yếu là xoay quanh chiến tranh quân sự giữa các nước.
● Công thụ đều xưng "cô".