Cổ Đại
686 Truyện
Sắp xếp theo
9.7
Mẫu thân ta là một nông nữ không biết chữ, nhưng lại nuôi dưỡng phụ thân ta để ông đỗ tú tài.
Ngày phụ thân ta muốn cưới đích nữ của phủ Tể tướng, mẫu thân ta ngoan ngoãn chấp nhận làm bình thê.
Phụ thân ta cho rằng mẫu thân yêu ông nên dễ dàng khống chế. Đích mẫu nghĩ rằng mẫu thân xuất thân từ làng quê, không phải là đối thủ của bà.
Mẫu thân ta cứ thế dưới ánh mắt khinh thường của họ, giả ngu ăn thịt hổ, nuôi dưỡng ta thành người cao quý không thể tưởng.
Ngày phụ thân ta muốn cưới đích nữ của phủ Tể tướng, mẫu thân ta ngoan ngoãn chấp nhận làm bình thê.
Phụ thân ta cho rằng mẫu thân yêu ông nên dễ dàng khống chế. Đích mẫu nghĩ rằng mẫu thân xuất thân từ làng quê, không phải là đối thủ của bà.
Mẫu thân ta cứ thế dưới ánh mắt khinh thường của họ, giả ngu ăn thịt hổ, nuôi dưỡng ta thành người cao quý không thể tưởng.
7.6
Ta là trưởng nữ trong gia đình, là người không được yêu thương.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
7.1
Bạn đang đọc truyện Tình Kiếp Chưa Trọn của tác giả Lục Trúc Thanh Thanh.
Trở về ngày bọn ta bị bán làm nô lệ.
Tỷ tỷ đẩy ta cho tên tiểu tướng quân lạnh lùng tàn bạo: "Muội muội ta xinh đẹp ngoan ngoãn, chắc chắn sẽ hầu hạ tốt tướng quân."
Kiếp trước, tỷ tỷ mê mẩn tướng quân đẹp trai, không tiếc đẩy ta cho tên thư sinh nghèo hèn, sau này tên thư sinh đỗ đạt, thăng tiến nhanh chóng làm đến tể tướng,
Còn tỷ tỷ thì bị tên tiểu tướng quân u ám hành hạ đến c h ế t.
Vì vậy, kiếp này tỷ tỷ phải chọn lại.
Nhưng tỷ tỷ không biết rằng, ta trời sinh mệnh phú quý, bất kể ta gả cho ai, người đó đều sẽ thăng tiến.
Tỷ tỷ càng không biết rằng, ta đã chờ ngày này rất lâu rồi...
Trở về ngày bọn ta bị bán làm nô lệ.
Tỷ tỷ đẩy ta cho tên tiểu tướng quân lạnh lùng tàn bạo: "Muội muội ta xinh đẹp ngoan ngoãn, chắc chắn sẽ hầu hạ tốt tướng quân."
Kiếp trước, tỷ tỷ mê mẩn tướng quân đẹp trai, không tiếc đẩy ta cho tên thư sinh nghèo hèn, sau này tên thư sinh đỗ đạt, thăng tiến nhanh chóng làm đến tể tướng,
Còn tỷ tỷ thì bị tên tiểu tướng quân u ám hành hạ đến c h ế t.
Vì vậy, kiếp này tỷ tỷ phải chọn lại.
Nhưng tỷ tỷ không biết rằng, ta trời sinh mệnh phú quý, bất kể ta gả cho ai, người đó đều sẽ thăng tiến.
Tỷ tỷ càng không biết rằng, ta đã chờ ngày này rất lâu rồi...
6.7
Tác giả: Lý Phi Đao
Convert/Raw: Reine, Leosing (Koanchay)
Editor: Trà Trà Cô Nương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Hài hước, Lâu ngày sinh tình, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, 1v1.
Couple: Vân Huy tướng quân Lý Ẩn x nữ tiên sinh Đào Hoa
Số chương: 65 chương (60 chính văn + 5 ngoại truyện)
Giới thiệu:
Lý Ẩn: Yêu nữ! Suốt ngày chỉ biết quyến rũ đệ tử của mình.
Đào Hoa: Mãng phu! Vô sỉ đến mức không phải quân tử, không có vương pháp.
Lý Ẩn vì để chặt đứt tơ lòng của cháu trai mình mà mời nữ tiên sinh Đào Hoa danh chấn kinh thành vào phủ mình ở tạm, cuối cùng khiến bản thân rơi vào lưới tình, cam lòng vì một người tới mức từ bỏ dã tâm, bên mỹ nhân vân du tứ hải, bầu bạn suốt đời.
Convert/Raw: Reine, Leosing (Koanchay)
Editor: Trà Trà Cô Nương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Hài hước, Lâu ngày sinh tình, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, 1v1.
Couple: Vân Huy tướng quân Lý Ẩn x nữ tiên sinh Đào Hoa
Số chương: 65 chương (60 chính văn + 5 ngoại truyện)
Giới thiệu:
Lý Ẩn: Yêu nữ! Suốt ngày chỉ biết quyến rũ đệ tử của mình.
Đào Hoa: Mãng phu! Vô sỉ đến mức không phải quân tử, không có vương pháp.
Lý Ẩn vì để chặt đứt tơ lòng của cháu trai mình mà mời nữ tiên sinh Đào Hoa danh chấn kinh thành vào phủ mình ở tạm, cuối cùng khiến bản thân rơi vào lưới tình, cam lòng vì một người tới mức từ bỏ dã tâm, bên mỹ nhân vân du tứ hải, bầu bạn suốt đời.
7.4
[ZHIHU] Dĩ Tâm Sinh Tình Vị
Tác giả: Thời Quang Thanh Thiển
- - - - -
Văn án:
Sau mỗi lần thị tẩm, tên cẩu hoàng đế đều sai thái giám tổng quản đưa cho ta một bát tử tị thang.
Nhưng ta vẫn hoài t hai!
Ngày thái y bắt được hỷ mạch.
Mặt của Thái Hậu tối sầm lại, ta cũng kinh ngạc đến mức mặt cũng biến sắc.
Lẽ nào ta đã uống th uố c giả?
Nhìn cẩu hoàng đế lãnh đạm, ta quỳ gối xuống và cất tiếng:
"Thần thiếp thân thể y ếu đ u ối, có lẽ không thể an toàn sinh long chủng, vậy chúng ta không cần hài tử này nữa."
Nhưng không ngờ, khi lời nói vừa mới rơi xuống, khuôn mặt của cẩu hoàng đế cũng đen kịt tựa mây giông.
Tác giả: Thời Quang Thanh Thiển
- - - - -
Văn án:
Sau mỗi lần thị tẩm, tên cẩu hoàng đế đều sai thái giám tổng quản đưa cho ta một bát tử tị thang.
Nhưng ta vẫn hoài t hai!
Ngày thái y bắt được hỷ mạch.
Mặt của Thái Hậu tối sầm lại, ta cũng kinh ngạc đến mức mặt cũng biến sắc.
Lẽ nào ta đã uống th uố c giả?
Nhìn cẩu hoàng đế lãnh đạm, ta quỳ gối xuống và cất tiếng:
"Thần thiếp thân thể y ếu đ u ối, có lẽ không thể an toàn sinh long chủng, vậy chúng ta không cần hài tử này nữa."
Nhưng không ngờ, khi lời nói vừa mới rơi xuống, khuôn mặt của cẩu hoàng đế cũng đen kịt tựa mây giông.
8.3
[Zhihu] TIỂU THIẾP THỨ 44
_______________
Phu quân ta xuất chinh ba năm, khi trở về bên cạnh mang theo một mỹ nhân thanh khiết.
Hắn nói, cô nương này đã cứu mạng mình, hắn muốn đưa nàng ấy vào phủ.
Ta phẩy tay lớn: "Không vấn đề gì, thiếp thứ tứ thập tứ, cầm lấy số của ngươi đi."
Phu quân ta ngẩn người: "Số 44?"
Ta cười: "Đúng vậy, 43 vị tỷ muội này, đều là ba năm qua chàng không ở đây, ta đã thay chàng nạp vào. Nào các tỷ muội, dẫn muội muội thứ tứ thập tứ đi nghỉ ngơi."
Phu quân ta, Tiêu Yến, vốn là hậu duệ quý tộc Nam Triều. Năm đó quân đội Đại Chu công phá đô thành Nam Triều, các sĩ tộc Nam Triều đứng đầu là Tiêu thị lần lượt quy hàng. Phụ hoàng vì muốn an ủi lòng dân, ban hôn Tiêu Yến và ta.
Dù sao, ta là trưởng công chúa cao quý nhất của Đại Chu, Lý Uyển Uyển.
Ba năm trước, ta và Tiêu Yến vừa thành hôn, chưa kịp ổn định thì hắn đã được phái đến phương Nam để dẹp loạn.
Ta nhẫn nại chờ đợi hắn ba năm, không ngờ, vừa trở về kinh thành, chưa vào phủ công chúa, hắn đã cho ta một cú đòn phủ đầu.
Đại quân khải hoàn, hắn cưỡi trên một con bạch mã cao lớn của Tây Vực, dẫn đầu đội quân, trong lòng ôm lấy cô nương đó.
Họ từ cửa Huyền Vũ vào thành, đi qua đường Trung Thành, xuyên qua Đông Thị, Tây Thị, oai phong lẫm liệt, gây ra không ít sự chú ý và bàn tán của dân chúng.
_______________
Phu quân ta xuất chinh ba năm, khi trở về bên cạnh mang theo một mỹ nhân thanh khiết.
Hắn nói, cô nương này đã cứu mạng mình, hắn muốn đưa nàng ấy vào phủ.
Ta phẩy tay lớn: "Không vấn đề gì, thiếp thứ tứ thập tứ, cầm lấy số của ngươi đi."
Phu quân ta ngẩn người: "Số 44?"
Ta cười: "Đúng vậy, 43 vị tỷ muội này, đều là ba năm qua chàng không ở đây, ta đã thay chàng nạp vào. Nào các tỷ muội, dẫn muội muội thứ tứ thập tứ đi nghỉ ngơi."
Phu quân ta, Tiêu Yến, vốn là hậu duệ quý tộc Nam Triều. Năm đó quân đội Đại Chu công phá đô thành Nam Triều, các sĩ tộc Nam Triều đứng đầu là Tiêu thị lần lượt quy hàng. Phụ hoàng vì muốn an ủi lòng dân, ban hôn Tiêu Yến và ta.
Dù sao, ta là trưởng công chúa cao quý nhất của Đại Chu, Lý Uyển Uyển.
Ba năm trước, ta và Tiêu Yến vừa thành hôn, chưa kịp ổn định thì hắn đã được phái đến phương Nam để dẹp loạn.
Ta nhẫn nại chờ đợi hắn ba năm, không ngờ, vừa trở về kinh thành, chưa vào phủ công chúa, hắn đã cho ta một cú đòn phủ đầu.
Đại quân khải hoàn, hắn cưỡi trên một con bạch mã cao lớn của Tây Vực, dẫn đầu đội quân, trong lòng ôm lấy cô nương đó.
Họ từ cửa Huyền Vũ vào thành, đi qua đường Trung Thành, xuyên qua Đông Thị, Tây Thị, oai phong lẫm liệt, gây ra không ít sự chú ý và bàn tán của dân chúng.
9.2
Tác giả: 荔枝汽水水
Thể loại: Cổ Đại, HE, Hài Hước, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Di nương bảo ta quyến rũ Thám hoa của phủ Thượng thư.
Di nương ném cho ta một quyển sách tranh, bên trong là những người không mảnh vải che thân tạo đủ mọi tư thế.
Cái đầu ngốc nghếch của ta phải mất mấy đêm mới nhớ hết chín chín tám mươi mốt thế.
Nhưng khi ta thực sự nhìn thấy Thám hoa bị chuốc thuốc nằm trên giường bất tỉnh,
Ta lại chẳng nhớ nổi một tư thế nào.
Ta đành phải ngồi xổm bên cửa lật sách ra ôn lại.
Nhưng rồi ta lại nghe thấy tiếng cười khẽ sau lưng, quay đầu lại thì chẳng thấy ai.
Sau đó, tên Ngục Diện La Sát mà mọi người đều sợ hãi đè ta xuống giường, thở hổn hển nói:
"Chín chín tám mươi mốt thế của nàng, chúng ta thử xem sao?"
Ta kinh ngạc nhìn hắn lấy ra quyển sách tranh rồi nói: "Nào, chọn một thế đi, chúng ta thử từng trang."
Thể loại: Cổ Đại, HE, Hài Hước, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Di nương bảo ta quyến rũ Thám hoa của phủ Thượng thư.
Di nương ném cho ta một quyển sách tranh, bên trong là những người không mảnh vải che thân tạo đủ mọi tư thế.
Cái đầu ngốc nghếch của ta phải mất mấy đêm mới nhớ hết chín chín tám mươi mốt thế.
Nhưng khi ta thực sự nhìn thấy Thám hoa bị chuốc thuốc nằm trên giường bất tỉnh,
Ta lại chẳng nhớ nổi một tư thế nào.
Ta đành phải ngồi xổm bên cửa lật sách ra ôn lại.
Nhưng rồi ta lại nghe thấy tiếng cười khẽ sau lưng, quay đầu lại thì chẳng thấy ai.
Sau đó, tên Ngục Diện La Sát mà mọi người đều sợ hãi đè ta xuống giường, thở hổn hển nói:
"Chín chín tám mươi mốt thế của nàng, chúng ta thử xem sao?"
Ta kinh ngạc nhìn hắn lấy ra quyển sách tranh rồi nói: "Nào, chọn một thế đi, chúng ta thử từng trang."
3.8
NỮ NHI QUỐC
Tác giả: Vũ Sơn Nhất Định Bất Hoá
Editor: Team Fukamidori
Thể loại: Truyện ngắn, cổ đại, huyền huyễn, tu tiên, nữ cường, nghịch tập, HE
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Ta sống trong một thế giới chỉ toàn nữ nhân.
Tu luyện đến cảnh giới Kim Đan, đứng đầu thiên hạ, sẽ được phi thăng lên thượng giới và trở thành nam nhân.
Nam nhân là đích đến của chúng ta, là mục tiêu cao thượng nhất mà chúng ta theo đuổi.
Ta nhân lúc tỷ tỷ tu luyện thành công đã theo dõi tỷ ấy đến tận nơi phi thăng và cải trang thành nam nhân theo như những gì ghi trong sách cổ.
Nhưng ta lại ngụy trang quá tốt, đến nơi phi thăng bị nhận nhầm và đưa lên thượng giới.
Lúc này, ta mới phát hiện ra, quy tắc của thế giới này chỉ là một trò đùa.
Kim Đan của nữ nhân ở thượng giới chẳng qua chỉ là một loại thuốc bổ mà thôi.
Tác giả: Vũ Sơn Nhất Định Bất Hoá
Editor: Team Fukamidori
Thể loại: Truyện ngắn, cổ đại, huyền huyễn, tu tiên, nữ cường, nghịch tập, HE
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Ta sống trong một thế giới chỉ toàn nữ nhân.
Tu luyện đến cảnh giới Kim Đan, đứng đầu thiên hạ, sẽ được phi thăng lên thượng giới và trở thành nam nhân.
Nam nhân là đích đến của chúng ta, là mục tiêu cao thượng nhất mà chúng ta theo đuổi.
Ta nhân lúc tỷ tỷ tu luyện thành công đã theo dõi tỷ ấy đến tận nơi phi thăng và cải trang thành nam nhân theo như những gì ghi trong sách cổ.
Nhưng ta lại ngụy trang quá tốt, đến nơi phi thăng bị nhận nhầm và đưa lên thượng giới.
Lúc này, ta mới phát hiện ra, quy tắc của thế giới này chỉ là một trò đùa.
Kim Đan của nữ nhân ở thượng giới chẳng qua chỉ là một loại thuốc bổ mà thôi.
4.5
Đói quá, đói quá! Nhưng những lúc như vậy, nhịn một chút sẽ qua
Nếu nhịn đến mức không được, cậu sẽ miên man suy nghĩ, cậu nghĩ là con sâu trong bụng mình tham ăn quá đi mất!
CP: Trước tra sau thương vợ thương con thâm tình công X Mang thai bé con phải chịu đói đáng thương thụ
Truy thê thấy bà nội, HE
Nếu nhịn đến mức không được, cậu sẽ miên man suy nghĩ, cậu nghĩ là con sâu trong bụng mình tham ăn quá đi mất!
CP: Trước tra sau thương vợ thương con thâm tình công X Mang thai bé con phải chịu đói đáng thương thụ
Truy thê thấy bà nội, HE
3.1
Tiêu Vân Châu bất mãn với hôn sự, lén lút đổi áo cưới với ta.
Kết quả, đêm tân hôn ta lại bước nhầm vào hỷ phòng của người khác.
Sau đêm đó, nàng ta ngang nhiên nói:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, ngươi có thể làm gì chứ?"
"Chi bằng ta nhường phu quân cho ngươi, coi như chúng ta huề nhau…"
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại hối hận, làm ầm lên đòi đổi lại.
Ta mỉm cười đáp:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, không đổi."
Kết quả, đêm tân hôn ta lại bước nhầm vào hỷ phòng của người khác.
Sau đêm đó, nàng ta ngang nhiên nói:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, ngươi có thể làm gì chứ?"
"Chi bằng ta nhường phu quân cho ngươi, coi như chúng ta huề nhau…"
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại hối hận, làm ầm lên đòi đổi lại.
Ta mỉm cười đáp:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, không đổi."
4.3
Tác giả: Miên Nhuyễn Nhuyễn
Tran / Editor: AI_Sói Con Háo Sắc
Beta: AI_Nguyệt Quý
Thể loại: Cổ đại, Tiên hiệp, Huyền huyễn, HE, Sạch, Sắc
Độ dài: 30
Giới thiệu
Ngôn tình huyền huyễn 1V1 SC HE
Nam chính vẻ ngoài hiền lành nhưng tối tăm đến điên cuồng lại cực kỳ cưng chiều X Nữ chính khuôn mặt đen tối nhưng ngọt ngào, giá trị vũ lực cao
Tiểu công tử thế gia dịu dàng x Tiên nữ xinh đẹp tùy ý.
Nam chính là người có tâm tư cố chấp nhưng rất ngọt ngào và cưng chiều nữ chính.
Bạch Ngọc mặt như quan vũ [1], trời sinh thông minh, tính tình dịu dàng, khiêm tốn lễ độ. Nhưng ẩn giấu bên trong là thứ dục vọng đang trào dâng, vừa thấp hèn vừa bẩn thỉu.
[1] Quan vũ: Có nghĩa là Ngọc Bích để trang trí mũ, cũng dùng để tả vẻ đẹp của một người đàn ông đẹp.
Hắn vừa yêu vừa ghét Lâm Vụ tiên quân, người ngày đêm trách phạt hắn, vì thế hắn ngày đêm không ngủ được. Để có được Lâm Vụ tiên quân hắn đã không từ bất kỳ thủ đoạn nào như bỏ thuốc, quấy rối, nhìn lén, mê hoặc.
Lấy mặt nạ dịu dàng để che đậy lòng dạ cố chấp, lừa gạt cả thể xác và tinh thần của Lâm Vụ tiên quân.
Tran / Editor: AI_Sói Con Háo Sắc
Beta: AI_Nguyệt Quý
Thể loại: Cổ đại, Tiên hiệp, Huyền huyễn, HE, Sạch, Sắc
Độ dài: 30
Giới thiệu
Ngôn tình huyền huyễn 1V1 SC HE
Nam chính vẻ ngoài hiền lành nhưng tối tăm đến điên cuồng lại cực kỳ cưng chiều X Nữ chính khuôn mặt đen tối nhưng ngọt ngào, giá trị vũ lực cao
Tiểu công tử thế gia dịu dàng x Tiên nữ xinh đẹp tùy ý.
Nam chính là người có tâm tư cố chấp nhưng rất ngọt ngào và cưng chiều nữ chính.
Bạch Ngọc mặt như quan vũ [1], trời sinh thông minh, tính tình dịu dàng, khiêm tốn lễ độ. Nhưng ẩn giấu bên trong là thứ dục vọng đang trào dâng, vừa thấp hèn vừa bẩn thỉu.
[1] Quan vũ: Có nghĩa là Ngọc Bích để trang trí mũ, cũng dùng để tả vẻ đẹp của một người đàn ông đẹp.
Hắn vừa yêu vừa ghét Lâm Vụ tiên quân, người ngày đêm trách phạt hắn, vì thế hắn ngày đêm không ngủ được. Để có được Lâm Vụ tiên quân hắn đã không từ bất kỳ thủ đoạn nào như bỏ thuốc, quấy rối, nhìn lén, mê hoặc.
Lấy mặt nạ dịu dàng để che đậy lòng dạ cố chấp, lừa gạt cả thể xác và tinh thần của Lâm Vụ tiên quân.
3.7
Ta là tai tinh, muội muội là phúc tinh.
Muội ấy gả vào vương phủ làm phi tử, còn ta chỉ có thể gả cho phú thương giàu có vô sỉ làm vợ kế.
Vì sao à?
Vì muội muội ta cần bạc may xiêm y, thưởng cho nô tài, còn nhà chồng ta thì lại có tiền.
Ai ngờ Vương gia mưu phản bất thành, muội muội bị liên lụy chém đầu.
Trước khi hành hình, muội muội không muốn thấy ta bình an phú quý nên đã vu oan cho nhà ta tham gia mưu phản.
Đúng như ý muốn của muội ấy, cả nhà chồng nhà đẻ ta đều bị tịch thu hết tài sản, tất thảy 140 người bị lôi ra ch/é/m đầu.
Sau đó cả nhà ta cùng trùng sinh.
Muội muội khóc lóc nói không muốn gả vào vương phủ nữa, tỷ phu tốt hơn, muốn gả cho tỷ phu.
Nương ta ôm muội muội: “Cũng đúng, đời trước tỷ phu con là thương gia giàu có, sau khi đón dâu liền hồi tâm chuyển ý, chỉ yêu mình tỷ tỷ con. Vẻ ngoài hắn cũng đẹp, tính tình tốt, con gả cho hắn sẽ được hưởng phúc.”
Cha lạnh lùng nhìn ta: “Con là trưởng tỷ, nhường muội muội đi.”
Ta mỉm cười gật đầu: “Đương nhiên là phải nhường rồi.”
Chỉ là muội muội à… Muội có chắc đó là nơi tốt không?
Muội ấy gả vào vương phủ làm phi tử, còn ta chỉ có thể gả cho phú thương giàu có vô sỉ làm vợ kế.
Vì sao à?
Vì muội muội ta cần bạc may xiêm y, thưởng cho nô tài, còn nhà chồng ta thì lại có tiền.
Ai ngờ Vương gia mưu phản bất thành, muội muội bị liên lụy chém đầu.
Trước khi hành hình, muội muội không muốn thấy ta bình an phú quý nên đã vu oan cho nhà ta tham gia mưu phản.
Đúng như ý muốn của muội ấy, cả nhà chồng nhà đẻ ta đều bị tịch thu hết tài sản, tất thảy 140 người bị lôi ra ch/é/m đầu.
Sau đó cả nhà ta cùng trùng sinh.
Muội muội khóc lóc nói không muốn gả vào vương phủ nữa, tỷ phu tốt hơn, muốn gả cho tỷ phu.
Nương ta ôm muội muội: “Cũng đúng, đời trước tỷ phu con là thương gia giàu có, sau khi đón dâu liền hồi tâm chuyển ý, chỉ yêu mình tỷ tỷ con. Vẻ ngoài hắn cũng đẹp, tính tình tốt, con gả cho hắn sẽ được hưởng phúc.”
Cha lạnh lùng nhìn ta: “Con là trưởng tỷ, nhường muội muội đi.”
Ta mỉm cười gật đầu: “Đương nhiên là phải nhường rồi.”
Chỉ là muội muội à… Muội có chắc đó là nơi tốt không?
3.6
Khi ta mang thai, Lục Hành An lại đi nuôi một ngoại thất.
Hắn bảo đó chỉ là thứ tiêu khiển, qua vài hôm sẽ bỏ.
Nhưng ả đàn bà ấy đã làm ta phải sinh non, vậy mà hắn vẫn đứng chắn trước mặt ả.
“Chuyện cũng đã lỡ, nàng hà tất phải truy cứu đến cùng. Ngọc nhi cũng đã cảm thấy áy náy rồi.”
Về sau, hắn còn lén lấy nhau thai của con ta, dùng làm dược dẫn để bào chế cao dưỡng nhan cho ả ngoại thất kia.
“Dù sao giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì, đứa trẻ không thể sống lại, cần gì phải lãng phí.”
Người xưa có câu: ‘Kẻ bất lương ắt có trời trừng phạt.’
Nhưng lần này, ta sẽ thay trời để trừng phạt các ngươi.
Hắn bảo đó chỉ là thứ tiêu khiển, qua vài hôm sẽ bỏ.
Nhưng ả đàn bà ấy đã làm ta phải sinh non, vậy mà hắn vẫn đứng chắn trước mặt ả.
“Chuyện cũng đã lỡ, nàng hà tất phải truy cứu đến cùng. Ngọc nhi cũng đã cảm thấy áy náy rồi.”
Về sau, hắn còn lén lấy nhau thai của con ta, dùng làm dược dẫn để bào chế cao dưỡng nhan cho ả ngoại thất kia.
“Dù sao giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì, đứa trẻ không thể sống lại, cần gì phải lãng phí.”
Người xưa có câu: ‘Kẻ bất lương ắt có trời trừng phạt.’
Nhưng lần này, ta sẽ thay trời để trừng phạt các ngươi.
3.7
Tống Vân vừa chớp mắt đã xuyên việt đến thế giới cổ đại bí ẩn.
Nhưng mà cô phát hiện thế giới này thế mà lại không cho phép XXOO, dường như giữa vợ chồng với nhau không hề nhắc đến chuyện này.
Chẳng qua chỉ muốn nắm tay chồng sắp cưới của mình cũng bị người khác trách móc là “không tuân thủ đạo đức của người phụ nữ”, khiến Tống Vân không nhịn được nghi ngờ, vậy mấy người ra đời bằng kiểu gì thế?
Cho đến một ngày, Tống Vân nhìn thấy một người đàn ông đang tự an ủi phía sau gốc cây đa to. Như thể kẻ háo sắc gặp được đồng bọn, cô hưng phấn chào hỏi người nọ.
Người đó giật cả mình, bắn ra ngoài ngay lập tức, chất lỏng trắng đục bắn tung tóe lên mặt của Tống Vân.
Hắn nhìn chăm chăm vào thứ kia của mình trên mặt của Tống Vân, đầu lưỡi chọc vào hai bên má, dường như tức giận không nhẹ.
“Ngươi muốn chết à?”
**
“Rất muốn nắm tay của chàng, đứng cách xa nhau như vậy thật sự giống như hai người xa lạ.”
“Nàng muốn nắm tay?”
“Ta không những muốn nắm tay chàng một cách công khai, mà còn muốn dán sát vào bên cạnh chàng, muốn ôm lấy eo của chàng, muốn nhân lúc không ai chú ý hôn trộm lên mặt chàng!”
“Được.”
“Thôi, ta nói đùa thôi, đó là quy tắc do tiên hoàng đặt ra mà.”
“Tống Vân.” Hắn dùng chuôi kiếm xoay đầu cô qua, muốn cô nhìn thẳng vào mình: “Ta nói được, thì sẽ nhất định làm được cho nàng.”
Từ đó về sau, những điều liên quan đến tình dục và tình yêu, tất cả dáng vẻ của cô đều xuất hiện trong đầu hắn.
—————————————————————–
Song xử.
Nữ chính dũng cảm háo sắc x nam chính miệng cứng lòng mềm tính nóng, vợ chồng tìm chết chuyên môn tấu hề.
Nhưng mà cô phát hiện thế giới này thế mà lại không cho phép XXOO, dường như giữa vợ chồng với nhau không hề nhắc đến chuyện này.
Chẳng qua chỉ muốn nắm tay chồng sắp cưới của mình cũng bị người khác trách móc là “không tuân thủ đạo đức của người phụ nữ”, khiến Tống Vân không nhịn được nghi ngờ, vậy mấy người ra đời bằng kiểu gì thế?
Cho đến một ngày, Tống Vân nhìn thấy một người đàn ông đang tự an ủi phía sau gốc cây đa to. Như thể kẻ háo sắc gặp được đồng bọn, cô hưng phấn chào hỏi người nọ.
Người đó giật cả mình, bắn ra ngoài ngay lập tức, chất lỏng trắng đục bắn tung tóe lên mặt của Tống Vân.
Hắn nhìn chăm chăm vào thứ kia của mình trên mặt của Tống Vân, đầu lưỡi chọc vào hai bên má, dường như tức giận không nhẹ.
“Ngươi muốn chết à?”
**
“Rất muốn nắm tay của chàng, đứng cách xa nhau như vậy thật sự giống như hai người xa lạ.”
“Nàng muốn nắm tay?”
“Ta không những muốn nắm tay chàng một cách công khai, mà còn muốn dán sát vào bên cạnh chàng, muốn ôm lấy eo của chàng, muốn nhân lúc không ai chú ý hôn trộm lên mặt chàng!”
“Được.”
“Thôi, ta nói đùa thôi, đó là quy tắc do tiên hoàng đặt ra mà.”
“Tống Vân.” Hắn dùng chuôi kiếm xoay đầu cô qua, muốn cô nhìn thẳng vào mình: “Ta nói được, thì sẽ nhất định làm được cho nàng.”
Từ đó về sau, những điều liên quan đến tình dục và tình yêu, tất cả dáng vẻ của cô đều xuất hiện trong đầu hắn.
—————————————————————–
Song xử.
Nữ chính dũng cảm háo sắc x nam chính miệng cứng lòng mềm tính nóng, vợ chồng tìm chết chuyên môn tấu hề.
4.1
Ta đã làm một chuyện cực kỳ to gan.
Thuê sát thủ số một giang hồ, ám sát kẻ thù không đội trời chung của ta.
Dưới màn đêm u ám, thiếu niên sát thủ tuấn mỹ cười đến mức mắt cong cong: "Quận chúa yên tâm, việc giết Từ Yến Xuyên cứ giao cho ta."
Ta tin tưởng hắn, ngày ngày chờ đợi tin tức cái chết của kẻ thù.
Nhưng không ngờ, nhiệm vụ ám sát lần nào cũng thất bại, kẻ thù không những không chết, ngược lại còn càng thêm tinh thần phấn chấn.
Ta hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, tức giận đuổi thiếu niên sát thủ đi: "Ngươi đi đi! Ta muốn đổi sát thủ khác."
Thiếu niên sát thủ lại sa sầm mặt, không nói không rằng bò lên giường ta, cắn vào tai ta, giọng nói đầy tủi thân: "Hắn thích người, có thể không giết hắn được không?"
Ta đang định tức giận trả lời "Không thể", nhưng khóe mắt lại liếc thấy trên cánh tay thiếu niên sát thủ có một vết bớt.
Vết bớt này... trên người kẻ thù cũng có một vết bớt giống hệt như vậy.
Thuê sát thủ số một giang hồ, ám sát kẻ thù không đội trời chung của ta.
Dưới màn đêm u ám, thiếu niên sát thủ tuấn mỹ cười đến mức mắt cong cong: "Quận chúa yên tâm, việc giết Từ Yến Xuyên cứ giao cho ta."
Ta tin tưởng hắn, ngày ngày chờ đợi tin tức cái chết của kẻ thù.
Nhưng không ngờ, nhiệm vụ ám sát lần nào cũng thất bại, kẻ thù không những không chết, ngược lại còn càng thêm tinh thần phấn chấn.
Ta hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, tức giận đuổi thiếu niên sát thủ đi: "Ngươi đi đi! Ta muốn đổi sát thủ khác."
Thiếu niên sát thủ lại sa sầm mặt, không nói không rằng bò lên giường ta, cắn vào tai ta, giọng nói đầy tủi thân: "Hắn thích người, có thể không giết hắn được không?"
Ta đang định tức giận trả lời "Không thể", nhưng khóe mắt lại liếc thấy trên cánh tay thiếu niên sát thủ có một vết bớt.
Vết bớt này... trên người kẻ thù cũng có một vết bớt giống hệt như vậy.
4.6
Sau khi được chuộc thân từ nhà họ Tống, ta đã mở một tiệm bánh ở phía Tây thành. Mỗi ngày ta nhào bột, hấp bánh, đón khách tiễn khách, cuộc sống yên bình an ổn. Nhưng một đêm mưa gió bão bùng, con trai trưởng của nhà chủ cũ đột nhiên gõ cửa phòng ta trong đêm. Trong lòng hắn, còn ôm một đứa bé gái khoảng ba tuổi.
"An Ý cô nương, gia đình gặp đại biến, tình cảnh nguy cấp, không có ai để gửi gắm tiểu muội, không biết cô nương có thể tạm thời chăm sóc một thời gian không?" Ta chỉ do dự trong khoảnh khắc, liền đáp: "Được." Dù sao, nhà họ Tống đối với ta có ân tái sinh, ta không phải kẻ vô tình vô nghĩa. Sau đó mười năm, ta giữ tiệm bánh, nhìn đứa bé gái lớn lên thành thiếu nữ, chờ đến ngày nhà họ Tống đông sơn tái khởi.
Ta nghĩ, ân tình đã trả hết, đã đến lúc ta nên nghĩ về chuyện chung thân đại sự của mình. Nhưng không ngờ, ngày xem mắt, trưởng tử nhà họ Tống mặc quan phục màu đỏ, ngồi thẳng lưng trong sân nhà ta
"An Ý cô nương, gia đình gặp đại biến, tình cảnh nguy cấp, không có ai để gửi gắm tiểu muội, không biết cô nương có thể tạm thời chăm sóc một thời gian không?" Ta chỉ do dự trong khoảnh khắc, liền đáp: "Được." Dù sao, nhà họ Tống đối với ta có ân tái sinh, ta không phải kẻ vô tình vô nghĩa. Sau đó mười năm, ta giữ tiệm bánh, nhìn đứa bé gái lớn lên thành thiếu nữ, chờ đến ngày nhà họ Tống đông sơn tái khởi.
Ta nghĩ, ân tình đã trả hết, đã đến lúc ta nên nghĩ về chuyện chung thân đại sự của mình. Nhưng không ngờ, ngày xem mắt, trưởng tử nhà họ Tống mặc quan phục màu đỏ, ngồi thẳng lưng trong sân nhà ta
4.2
Ta và Thẩm Trường Dao là phu thê từ thời niên thiếu, ân ái mặn nồng khiến người ngoài phải ghen tị.
Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ.
Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các.
Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ.
Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng.
Hắn hỏi ta muốn gì.
Ta nói: "Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt"...
Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ.
Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các.
Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ.
Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng.
Hắn hỏi ta muốn gì.
Ta nói: "Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt"...
4.8
Bùi Tiềm đã quên mất ta, chỉ vì đêm trước ngày đón dâu say rượu ngã nhào, mà quên đi người mình muốn thú về làm vợ. Ta tin vào điều đó sao?
Tất nhiên là ta phải đội ơn đội nghĩa mà tin rồi. Hắn đã quên ta, chuyện giữa ta và hắn liền có thể hủy bỏ.
Ta thu thập lại tiền bạc và của hồi môn, vì chưa thể trở về Bác Lăng nên ta tạm thời ở lại Hà Đông.
Nếu không phải a phụ của ta mất sớm, sợ ngay cả cánh cửa của Bùi gia ta cũng không chạm tới nổi.
A phụ của ta vì dùng thuốc cấm nên chết một cách vội vàng. Người ngoài lại cho rằng ông là người anh tuấn kiệt xuất, là một kẻ trí thức chân chính!
Ông vốn chỉ thuộc chi thứ của Thôi thị, nhưng sau khi qua đời không lâu, lại trở thành vinh quang của cả gia tộc.
Trong lúc nhất thời, giá trị của ta cùng với mấy người tỷ muội giống như thủy trướng thuyền cao*, các đại thế gia đều tới ngỏ lời cầu thân. A mẫu thậm chí quên cả việc giả khóc, ngày nào cũng vui vẻ phấn khởi, hết nghênh đón rồi lại tiễn khách.
*thủy trướng thuyền cao: nước lên thì thuyền lên; sự vật phát triển thì những gì tuỳ thuộc vào nó cũng phát triển theo
Thói đời đã điên rồ như vậy, con người cũng điên dại theo.
A mẫu ngàn chọn vạn tuyển, lại chọn cho ta vị nhị lang Bùi Tiềm của gia tộc Bùi thị ở Hà Đông.
Người đời đều truyền nhau rằng hắn là người tiêu sái phiêu dật, tính tình lại phóng túng ngỗ ngược, là kẻ phong lưu đứng đầu Đại Ngụy.
Ta liền nhớ tới a phụ, cả người da thịt trắng bóc lúc nào cũng chạy loạn như một kẻ điên.
Ta có lòng căm thù tới tận xương tủy đối với những kẻ được cho là danh sĩ.*
*danh sĩ: thời xưa chỉ những người rất có danh vọng nhưng không làm quan
Chẳng ngờ rằng, hắn dù có phải thay tên đổi họ cũng không muốn thú ta làm vợ, như vậy rất tốt.
_______________________
Tên truyện được tác giả lấy từ một câu thơ trong bài “Đường Đa Lệnh” của Ngô Văn Anh
Hán Việt:
“Hà xứ hợp thành sầu?
Ly nhân tâm thượng thu.
Túng ba tiêu bất vũ dã sưu sưu.
Đô đạo vãn lương thiên khí hảo,
Hữu minh nguyệt, phạ đăng lâu.
Niên sự mộng trung hưu,
Hoa không yên thủy lưu.
Yến từ quy, khách thượng yêm lưu.
Thùy liễu bất oanh quần đái trú,
Mạn trường thị, hệ hành châu.”
Phỏng dịch:
“Nơi nào kết hợp tình sầu,
Người đi xa vắng lòng đau muôn chiều.
Tiếng buồn vắng gió ba tiêu,
Người khen dễ chịu mát chiều canh thâu.
Có trăng sáng, sợ lên lầu,
Hoa niên năm tháng mộng sầu bấy nay.
Hoa trôi nước chảy khói bay,
Yến về ta vẫn còn đây lỡ làng.
Liễu tơ chẳng quấn áo nàng,
Có chăng vướng vít dây quàng thuyền ta.”
Tất nhiên là ta phải đội ơn đội nghĩa mà tin rồi. Hắn đã quên ta, chuyện giữa ta và hắn liền có thể hủy bỏ.
Ta thu thập lại tiền bạc và của hồi môn, vì chưa thể trở về Bác Lăng nên ta tạm thời ở lại Hà Đông.
Nếu không phải a phụ của ta mất sớm, sợ ngay cả cánh cửa của Bùi gia ta cũng không chạm tới nổi.
A phụ của ta vì dùng thuốc cấm nên chết một cách vội vàng. Người ngoài lại cho rằng ông là người anh tuấn kiệt xuất, là một kẻ trí thức chân chính!
Ông vốn chỉ thuộc chi thứ của Thôi thị, nhưng sau khi qua đời không lâu, lại trở thành vinh quang của cả gia tộc.
Trong lúc nhất thời, giá trị của ta cùng với mấy người tỷ muội giống như thủy trướng thuyền cao*, các đại thế gia đều tới ngỏ lời cầu thân. A mẫu thậm chí quên cả việc giả khóc, ngày nào cũng vui vẻ phấn khởi, hết nghênh đón rồi lại tiễn khách.
*thủy trướng thuyền cao: nước lên thì thuyền lên; sự vật phát triển thì những gì tuỳ thuộc vào nó cũng phát triển theo
Thói đời đã điên rồ như vậy, con người cũng điên dại theo.
A mẫu ngàn chọn vạn tuyển, lại chọn cho ta vị nhị lang Bùi Tiềm của gia tộc Bùi thị ở Hà Đông.
Người đời đều truyền nhau rằng hắn là người tiêu sái phiêu dật, tính tình lại phóng túng ngỗ ngược, là kẻ phong lưu đứng đầu Đại Ngụy.
Ta liền nhớ tới a phụ, cả người da thịt trắng bóc lúc nào cũng chạy loạn như một kẻ điên.
Ta có lòng căm thù tới tận xương tủy đối với những kẻ được cho là danh sĩ.*
*danh sĩ: thời xưa chỉ những người rất có danh vọng nhưng không làm quan
Chẳng ngờ rằng, hắn dù có phải thay tên đổi họ cũng không muốn thú ta làm vợ, như vậy rất tốt.
_______________________
Tên truyện được tác giả lấy từ một câu thơ trong bài “Đường Đa Lệnh” của Ngô Văn Anh
Hán Việt:
“Hà xứ hợp thành sầu?
Ly nhân tâm thượng thu.
Túng ba tiêu bất vũ dã sưu sưu.
Đô đạo vãn lương thiên khí hảo,
Hữu minh nguyệt, phạ đăng lâu.
Niên sự mộng trung hưu,
Hoa không yên thủy lưu.
Yến từ quy, khách thượng yêm lưu.
Thùy liễu bất oanh quần đái trú,
Mạn trường thị, hệ hành châu.”
Phỏng dịch:
“Nơi nào kết hợp tình sầu,
Người đi xa vắng lòng đau muôn chiều.
Tiếng buồn vắng gió ba tiêu,
Người khen dễ chịu mát chiều canh thâu.
Có trăng sáng, sợ lên lầu,
Hoa niên năm tháng mộng sầu bấy nay.
Hoa trôi nước chảy khói bay,
Yến về ta vẫn còn đây lỡ làng.
Liễu tơ chẳng quấn áo nàng,
Có chăng vướng vít dây quàng thuyền ta.”
4.1
Năm Khai Phong thứ bốn mươi tám, ta được đón vào Đông Cung, trở thành kế thái tử phi của Quách Cù.
Vị thái tử phi đầu tiên là con gái của một dược thừa trong thái y viện, mẫu thân nói nàng ấy xuất thân thấp hèn, vốn không xứng với ngôi vị thái tử phi, chết vì khó sinh là do nàng không đủ phúc khí, ngồi lên vị trí này bị tổn thọ.
Ta thường tiến cung cùng mẫu thân, có lúc gặp nàng ấy đang hầu hạ thái hậu. Thái hậu không thích nàng, lần nào cũng khiển trách, ta thấy bộ dạng khép nép sợ hãi đó thì trong lòng thầm vui vẻ.
Năm Quách Cù tuyển phi, ta mới tròn mười ba tuổi, mẫu hậu nói thái hậu có ý chọn ta làm thái tử phi, nhưng tuổi ta vẫn còn nhỏ, phải chờ thêm một thời gian nữa, đợi đến lúc Quách Cù đăng cơ, vị trí hoàng hậu thuộc về ai vẫn còn chưa biết được.
Vị thái tử phi đầu tiên là con gái của một dược thừa trong thái y viện, mẫu thân nói nàng ấy xuất thân thấp hèn, vốn không xứng với ngôi vị thái tử phi, chết vì khó sinh là do nàng không đủ phúc khí, ngồi lên vị trí này bị tổn thọ.
Ta thường tiến cung cùng mẫu thân, có lúc gặp nàng ấy đang hầu hạ thái hậu. Thái hậu không thích nàng, lần nào cũng khiển trách, ta thấy bộ dạng khép nép sợ hãi đó thì trong lòng thầm vui vẻ.
Năm Quách Cù tuyển phi, ta mới tròn mười ba tuổi, mẫu hậu nói thái hậu có ý chọn ta làm thái tử phi, nhưng tuổi ta vẫn còn nhỏ, phải chờ thêm một thời gian nữa, đợi đến lúc Quách Cù đăng cơ, vị trí hoàng hậu thuộc về ai vẫn còn chưa biết được.
4.7
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, SE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngược luyến, Cung đình hầu tước, Cường thủ hào đoạt.
Suốt cả cuộc đời, Hoắc Ân chỉ muốn giam cầm nàng trong lòng bàn tay.
[Nam chính lừa gạt cưỡng đoạt, bá đạo cường thế, lòng dạ nham hiểm, hoàn toàn không phải người tốt.]
Nhân vật chính: Thẩm Vãn, Hoắc Ân | Nhân vật phụ: Cố Lập Hiên, cha Cố, mẹ Cố | Khác
Tóm tắt bằng một câu: Nàng muốn thoát khỏi tay hắn.
Lập ý: Chống chế độ phong kiến, chống chủ nghĩa độc tài và chế độ trọng nam khinh nữ. Ủng hộ chủ trương không sợ cường quyền và theo đuổi tự do.
Suốt cả cuộc đời, Hoắc Ân chỉ muốn giam cầm nàng trong lòng bàn tay.
[Nam chính lừa gạt cưỡng đoạt, bá đạo cường thế, lòng dạ nham hiểm, hoàn toàn không phải người tốt.]
Nhân vật chính: Thẩm Vãn, Hoắc Ân | Nhân vật phụ: Cố Lập Hiên, cha Cố, mẹ Cố | Khác
Tóm tắt bằng một câu: Nàng muốn thoát khỏi tay hắn.
Lập ý: Chống chế độ phong kiến, chống chủ nghĩa độc tài và chế độ trọng nam khinh nữ. Ủng hộ chủ trương không sợ cường quyền và theo đuổi tự do.
5
Tác giả: Thị Kim
Tran / Editor: AI_Xoài
Beta: AI_Hải Quỳ
Thể loại: Cổ đại, HE, Nhẹ nhàng, Sạch, Phá án, Tương ái tương sát, Giang hồ
Độ dài: 90
Giới thiệu
Tháp Thanh Thiên nằm trên một con dốc cao ở ngoại ô, người ta nói rằng ở tiền triều có một người tu tiên đã mọc cánh thành tiên tại nơi đây. Bởi vì tháp nằm ở vị trí hoang vu và không được tu sửa nên hiếm có người đến đây. Chẳng biết từ lúc nào, trên phố chợt truyền ra một tin đồn, nói vị thần tiên mọc cánh thành tiên ở tháp Thanh Thiên đã báo mộng cho dân chúng, người nào có oan ức không được thế gian phán quyết một cách công bằng chính trực thì có thể lên tháp gửi cáo trạng cho tiên nhân để tiên nhân phán xét, biểu dương chính nghĩa.
Thanh Đàn không tin quỷ thần, quyết định giúp đỡ sư phụ bắt được vị “tiên nhân” này, vạch trần bộ mặt thật của “tiên nhân”, xem xem hắn rốt cuộc là ai, muốn làm cái quỷ gì.
“Tiên nhân” với nhiều lớp áo, Thanh Đàn sẽ bóc sạch sẽ từng lớp từng lớp.
Tran / Editor: AI_Xoài
Beta: AI_Hải Quỳ
Thể loại: Cổ đại, HE, Nhẹ nhàng, Sạch, Phá án, Tương ái tương sát, Giang hồ
Độ dài: 90
Giới thiệu
Tháp Thanh Thiên nằm trên một con dốc cao ở ngoại ô, người ta nói rằng ở tiền triều có một người tu tiên đã mọc cánh thành tiên tại nơi đây. Bởi vì tháp nằm ở vị trí hoang vu và không được tu sửa nên hiếm có người đến đây. Chẳng biết từ lúc nào, trên phố chợt truyền ra một tin đồn, nói vị thần tiên mọc cánh thành tiên ở tháp Thanh Thiên đã báo mộng cho dân chúng, người nào có oan ức không được thế gian phán quyết một cách công bằng chính trực thì có thể lên tháp gửi cáo trạng cho tiên nhân để tiên nhân phán xét, biểu dương chính nghĩa.
Thanh Đàn không tin quỷ thần, quyết định giúp đỡ sư phụ bắt được vị “tiên nhân” này, vạch trần bộ mặt thật của “tiên nhân”, xem xem hắn rốt cuộc là ai, muốn làm cái quỷ gì.
“Tiên nhân” với nhiều lớp áo, Thanh Đàn sẽ bóc sạch sẽ từng lớp từng lớp.
4
Kiếp trước, ta và thứ muội cùng nhau rơi xuống hồ nước, Ninh Viễn Hầu thế tử Vệ Cư An đã cứu ta, còn thứ muội lại không may chếc vì đuối nước.
Để báo đáp ơn cứu mạng của Vệ Cư An, phụ thân đã gả ta cho Vệ Cư An làm vợ.
Năm năm sau khi chúng ta kết hôn, Vệ Cư An kế thừa tước vị, bộ dáng ân ân ái ái ngọt ngào khi xưa cũng theo đó bay biến không còn xót lại chút gì, hắn bôi nhọ cha ta tư thông với nước địch, hại cả nhà họ Giang ta bị xử trảm.
Ta cũng bị Vệ Cư An c ắ t c ổ, trước khi chếc mới nghe hắn nhắc đến người hắn yêu vốn là thứ muội của ta.
Ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước làm hỏng kế hoạch thì hắn và thứ muội đã sớm song túc song phi rồi.
Bây giờ thứ muội đã chếc, hắn muốn cả nhà ta phải chôn cùng.
Lại không biết, ngày đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, vốn không biết kế hoạch của hắn và thứ muội.
Trở lại ngày rơi xuống nước, ta nghe thấy tiếng kêu thất thanh, nhanh chóng đưa ra quyết định, ngáng chân làm Ninh Viễn Hầu phu nhân quàng phải chân ta rơi xuống hồ nước.
Lần này không có ta, ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội hay cứu mẹ của hắn trước!
Để báo đáp ơn cứu mạng của Vệ Cư An, phụ thân đã gả ta cho Vệ Cư An làm vợ.
Năm năm sau khi chúng ta kết hôn, Vệ Cư An kế thừa tước vị, bộ dáng ân ân ái ái ngọt ngào khi xưa cũng theo đó bay biến không còn xót lại chút gì, hắn bôi nhọ cha ta tư thông với nước địch, hại cả nhà họ Giang ta bị xử trảm.
Ta cũng bị Vệ Cư An c ắ t c ổ, trước khi chếc mới nghe hắn nhắc đến người hắn yêu vốn là thứ muội của ta.
Ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước làm hỏng kế hoạch thì hắn và thứ muội đã sớm song túc song phi rồi.
Bây giờ thứ muội đã chếc, hắn muốn cả nhà ta phải chôn cùng.
Lại không biết, ngày đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, vốn không biết kế hoạch của hắn và thứ muội.
Trở lại ngày rơi xuống nước, ta nghe thấy tiếng kêu thất thanh, nhanh chóng đưa ra quyết định, ngáng chân làm Ninh Viễn Hầu phu nhân quàng phải chân ta rơi xuống hồ nước.
Lần này không có ta, ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội hay cứu mẹ của hắn trước!
4.3
Thể loại: H văn, Thanh mai trúc mã, Ngọt Sủng, 1v1, HE
Văn án
Nhà Thừa tướng có nhi tử nhỏ nhất tên Hạ Thịnh, Đại Lý Tự Khanh có trưởng nữ tên Châu Nhiên.
Hai người từ nhỏ thân thiết, cùng nhau trưởng thành, là thanh mai trúc mã,
Hắn vốn tưởng rằng người thanh mai này không có ý với hắn, cho đến một ngày hắn chuẩn bị xe ngựa trong phủ để đi dự hội thơ, lại bị Chu Nhiên chặn đường, nàng lên xe ngựa của mình, cởi áo xanh của hắn, quyến rũ hắn, cùng hắn vui vầy ngọc thể.
Nàng gọi tên tự của hắn, gọi hắn là Nho Thừa, dưới thân hắn lộ ra dáng vẻ nữ nhân của mình, Hạ Thịnh cảm thấy mình bị yêu tinh mê hoặc, hội thơ hôm đó hắn cũng không đi, cùng Chu Nhiên quấn quýt trên xe ngựa trong sân cả buổi chiều.
Nhưng chuyện có thật đơn giản như hắn nghĩ không?
Văn án
Nhà Thừa tướng có nhi tử nhỏ nhất tên Hạ Thịnh, Đại Lý Tự Khanh có trưởng nữ tên Châu Nhiên.
Hai người từ nhỏ thân thiết, cùng nhau trưởng thành, là thanh mai trúc mã,
Hắn vốn tưởng rằng người thanh mai này không có ý với hắn, cho đến một ngày hắn chuẩn bị xe ngựa trong phủ để đi dự hội thơ, lại bị Chu Nhiên chặn đường, nàng lên xe ngựa của mình, cởi áo xanh của hắn, quyến rũ hắn, cùng hắn vui vầy ngọc thể.
Nàng gọi tên tự của hắn, gọi hắn là Nho Thừa, dưới thân hắn lộ ra dáng vẻ nữ nhân của mình, Hạ Thịnh cảm thấy mình bị yêu tinh mê hoặc, hội thơ hôm đó hắn cũng không đi, cùng Chu Nhiên quấn quýt trên xe ngựa trong sân cả buổi chiều.
Nhưng chuyện có thật đơn giản như hắn nghĩ không?
4.7
Tiểu thư thường nói với ta rằng, thiên hạ đều bình đẳng, nàng luôn coi ta như tỷ muội.
Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì vậy ta bị phu nhân phạt đánh bằng gậy.
Nàng không ban thưởng cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là hạ nhân, thế nhưng mẫu thân ta lại không có tiền chữa bệnh mà qua đời.
Nàng không cho phép ta làm thiếp của đại thiếu gia, bảo ta sống theo chân lý: một đời một kiếp một đôi người, hoàn toàn cắt đứt con đường sống của ta.
Sau này, ta vì cứu nàng khỏi dòng nước mà lâm bệnh, nàng khóc lóc đứt gan đứt ruột.
Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một đồng bạc để chữa bệnh.
Ta quấn mình trong chiếu cỏ, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh, trở về lúc làm nha hoàn cho tiểu thư.
Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì vậy ta bị phu nhân phạt đánh bằng gậy.
Nàng không ban thưởng cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là hạ nhân, thế nhưng mẫu thân ta lại không có tiền chữa bệnh mà qua đời.
Nàng không cho phép ta làm thiếp của đại thiếu gia, bảo ta sống theo chân lý: một đời một kiếp một đôi người, hoàn toàn cắt đứt con đường sống của ta.
Sau này, ta vì cứu nàng khỏi dòng nước mà lâm bệnh, nàng khóc lóc đứt gan đứt ruột.
Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một đồng bạc để chữa bệnh.
Ta quấn mình trong chiếu cỏ, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh, trở về lúc làm nha hoàn cho tiểu thư.
4.5
Tên gốc: Vật trong tay lật thiên hạ
Tác giả: Lạc Thạch - 络石
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Trả Thù, Cung Đấu
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã được phong làm Quý phi, được sắc phong với nghi lễ dành cho Hoàng hậu.
Nhưng ta chỉ là con gái của một ngư dân, vị trí Quý phi này ta ngồi không vững. Vì vậy sau lễ sắc phong, Hoàng đế Cao Thành đã ở lại Tiêu Phòng điện suốt hơn một tháng, cuối cùng cũng khiến ta mang thai long chủng.
Tiết Thường Khiết ghen tị đến mù quáng, lỡ tay làm bị thương mắt trái của ta, nhưng Hoàng thượng lại không phân biệt phải trái muốn đánh chết ta...
Từ đó ta đã nhìn thấu nhiều chuyện trong hậu cung, kể cả tấm lòng của Đế vương...
Tác giả: Lạc Thạch - 络石
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Trả Thù, Cung Đấu
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã được phong làm Quý phi, được sắc phong với nghi lễ dành cho Hoàng hậu.
Nhưng ta chỉ là con gái của một ngư dân, vị trí Quý phi này ta ngồi không vững. Vì vậy sau lễ sắc phong, Hoàng đế Cao Thành đã ở lại Tiêu Phòng điện suốt hơn một tháng, cuối cùng cũng khiến ta mang thai long chủng.
Tiết Thường Khiết ghen tị đến mù quáng, lỡ tay làm bị thương mắt trái của ta, nhưng Hoàng thượng lại không phân biệt phải trái muốn đánh chết ta...
Từ đó ta đã nhìn thấu nhiều chuyện trong hậu cung, kể cả tấm lòng của Đế vương...