Đam Mỹ
769 Truyện
Sắp xếp theo
3
Có người nói với ta, ngươi nếu muốn quay về thế giới ban đầu, phải lấy được thiên hạ hai đại bí bảo.
Này hai cái bí bảo đều ở trên người hai người cực mạnh đẹp nhất.
Hắn còn nói, ngươi lấy được về sau, sẽ không muốn trở về.
Chỉ cần ta ngẫm lại nhiều lần này bốn chữ –
Hoa Dung Thiên Hạ.
***
Người nam tử kia có danh hiệu khiến tất cả nam nhân trên đời ao ước ngưỡng mộ.
Quan thế mỹ nhân, võ bá thiên hạ.
Hắn có được võ học bí tịch cực mạnh khắp thiên hạ, hắn mỉm cười khiến vô số thiếu nữ điên cuồng, nhưng không có một người nào là ái nhân trong tim hắn.
Này hai cái bí bảo đều ở trên người hai người cực mạnh đẹp nhất.
Hắn còn nói, ngươi lấy được về sau, sẽ không muốn trở về.
Chỉ cần ta ngẫm lại nhiều lần này bốn chữ –
Hoa Dung Thiên Hạ.
***
Người nam tử kia có danh hiệu khiến tất cả nam nhân trên đời ao ước ngưỡng mộ.
Quan thế mỹ nhân, võ bá thiên hạ.
Hắn có được võ học bí tịch cực mạnh khắp thiên hạ, hắn mỉm cười khiến vô số thiếu nữ điên cuồng, nhưng không có một người nào là ái nhân trong tim hắn.
8.2
Ca sĩ tuyến 18 mặt trời nhỏ dịu dàng – cún bự cứng đầu – mỹ nhân tóc dài tiểu công
Rối loạn lưỡng cực – thân thế bi thảm – nhà văn nhạy cảm – thỏ con chán đời thụ
Ngụy Nam Tô × Bắc Niệm
–
“Trên mảnh đất cằn cõi của tôi, em là đóa hồng cuối cùng.”
Tôi là Bắc Niệm, 26 tuổi, người bị bệnh hưng trầm cảm. Trước khi chọn nhảy sông chấm dứt sinh mạng, từng là một giáo viên dạy Ngữ văn Tiểu học. Không may là, tôi đã được cứu, khi tôi mở mắt ra lần nữa…
“Ngụy Nam Tô, hồng đậu mọc chốn “Nam”, xuân đưa gió ấm chén Đồ “Tô”.
“Anh đương nhiên không phải kẻ hèn nhát. Niệm Niệm, anh là dũng sĩ của em, hoa hồng nhỏ của em.”
Xin lỗi, thần chết Thanatos, tôi không muốn đi thăm ông nữa.
Cuối cùng tôi đã gặp được —— Flora của tôi, hoa hồng tôi yêu, cũng yêu tôi.
“Tôi là một người tuyệt vọng, là một lời nói chẳng có tiếng vang,
Từng mất đi mọi thứ, rồi lại có được tất cả.
Sợi dây cuối cùng, buộc lấy khát khao cuối của tôi nơi người
Trên mảnh đất cằn cõi của tôi,
Người là đoá hồng cuối cùng.”
- --
(Quyển sách này dùng lời tường thuật của Niệm Niệm, đây là câu chuyện của Bắc Niệm, cũng là câu chuyện của hàng ngàn hàng vạn người giống như Bắc Niệm.)
Rối loạn lưỡng cực – thân thế bi thảm – nhà văn nhạy cảm – thỏ con chán đời thụ
Ngụy Nam Tô × Bắc Niệm
–
“Trên mảnh đất cằn cõi của tôi, em là đóa hồng cuối cùng.”
Tôi là Bắc Niệm, 26 tuổi, người bị bệnh hưng trầm cảm. Trước khi chọn nhảy sông chấm dứt sinh mạng, từng là một giáo viên dạy Ngữ văn Tiểu học. Không may là, tôi đã được cứu, khi tôi mở mắt ra lần nữa…
“Ngụy Nam Tô, hồng đậu mọc chốn “Nam”, xuân đưa gió ấm chén Đồ “Tô”.
“Anh đương nhiên không phải kẻ hèn nhát. Niệm Niệm, anh là dũng sĩ của em, hoa hồng nhỏ của em.”
Xin lỗi, thần chết Thanatos, tôi không muốn đi thăm ông nữa.
Cuối cùng tôi đã gặp được —— Flora của tôi, hoa hồng tôi yêu, cũng yêu tôi.
“Tôi là một người tuyệt vọng, là một lời nói chẳng có tiếng vang,
Từng mất đi mọi thứ, rồi lại có được tất cả.
Sợi dây cuối cùng, buộc lấy khát khao cuối của tôi nơi người
Trên mảnh đất cằn cõi của tôi,
Người là đoá hồng cuối cùng.”
- --
(Quyển sách này dùng lời tường thuật của Niệm Niệm, đây là câu chuyện của Bắc Niệm, cũng là câu chuyện của hàng ngàn hàng vạn người giống như Bắc Niệm.)
8.2
Dịch: Maccaoo
Văn án
Công ty của gia đình Dụ Thần chỉ cách bờ vực phá sản một tờ hợp đồng thôi. Nếu ký hợp đồng thì sẽ khởi tử hồi sinh, nếu không ký thì chỉ còn nước khăn gói ra đi.
Ngày bàn bạc ký kết hợp đồng, Dụ Thần lo lắng cho sức khỏe của ba mình, quyết định đi cùng ba, ai ngờ ông chủ đẹp trai ngút trời công ty đối phương cứ nhìn cậu chằm chằm.
Ớ?
Ớ......
Ớ!!!
Thế này mà cậu làm sao không hiểu cho được?
Dụ Thần nhìn người cha mỗi ngày tóc lại bạc đi, cân nhắc ngẫm nghĩ một hồi, cắn răng chủ động đến tìm tận cửa, trực tiếp đưa số phòng khách sạn.
......
Đến mãi mãi mãi về sau, Dụ Thần mới biết, Phó Chi Dữ muốn hẹn hò yêu đương với cậu.
Hóa ra Phó Chi Dữ muốn hẹn hò với cậu?
Úi giời sao không nói sớm.
Tóm tắt một câu: Hai tên ngốc.
Thiết lập: Tấm chân tình quý giá vô ngần, cùng nhau nhìn thấy vẻ đẹp thế gian.
Trời sinh biết tuốt nhưng trì độn vụng về lưu manh thụ x nhìn có vẻ không biết si tình công
Dựa vào theo bản năng x phải lòng một cách ngốc nghếch
Văn án
Công ty của gia đình Dụ Thần chỉ cách bờ vực phá sản một tờ hợp đồng thôi. Nếu ký hợp đồng thì sẽ khởi tử hồi sinh, nếu không ký thì chỉ còn nước khăn gói ra đi.
Ngày bàn bạc ký kết hợp đồng, Dụ Thần lo lắng cho sức khỏe của ba mình, quyết định đi cùng ba, ai ngờ ông chủ đẹp trai ngút trời công ty đối phương cứ nhìn cậu chằm chằm.
Ớ?
Ớ......
Ớ!!!
Thế này mà cậu làm sao không hiểu cho được?
Dụ Thần nhìn người cha mỗi ngày tóc lại bạc đi, cân nhắc ngẫm nghĩ một hồi, cắn răng chủ động đến tìm tận cửa, trực tiếp đưa số phòng khách sạn.
......
Đến mãi mãi mãi về sau, Dụ Thần mới biết, Phó Chi Dữ muốn hẹn hò yêu đương với cậu.
Hóa ra Phó Chi Dữ muốn hẹn hò với cậu?
Úi giời sao không nói sớm.
Tóm tắt một câu: Hai tên ngốc.
Thiết lập: Tấm chân tình quý giá vô ngần, cùng nhau nhìn thấy vẻ đẹp thế gian.
Trời sinh biết tuốt nhưng trì độn vụng về lưu manh thụ x nhìn có vẻ không biết si tình công
Dựa vào theo bản năng x phải lòng một cách ngốc nghếch
4.4
Họa Sinh
Tác giả: Luyến Trường An
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, Spanking văn, ngọt, không tra không ngược không máu chó, HE.
🌼 Bác sĩ (Hứa Nghiễn Sinh) × Họa sĩ truyện tranh (Thời Vũ)
🌼 Độ dài: 54 chương
Giới thiệu
Câu chuyện ngọt ngào của Đồ khốn lớn và Đồ khốn nhỏ
Tác giả: Luyến Trường An
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, Spanking văn, ngọt, không tra không ngược không máu chó, HE.
🌼 Bác sĩ (Hứa Nghiễn Sinh) × Họa sĩ truyện tranh (Thời Vũ)
🌼 Độ dài: 54 chương
Giới thiệu
Câu chuyện ngọt ngào của Đồ khốn lớn và Đồ khốn nhỏ
8.8
Tác giả: Lạc Nguyệt Thiển
Editor: Cua
Số chương: 14 chương
Ngọt văn, ngắn, 1v1
Nguyên sang tiểu thuyết - BL - ngắn - kết thúc
Phương tây - ABO - chay mặn cân đối - bánh ngọt nhỏ
CP: Ôn nhu tuấn mỹ có chút xấu xa người thừa kế Alpha công (Dean) x Bị lưu lạc Omega thụ (Ivan)
Bối cảnh tinh tế, miêu tả tình cảm là chính, cốt truyện chỉ là phụ, ngọt văn ngắn, 1v1
"Ta muốn làm một giao dịch với ngài, ta muốn cùng quý quốc đưa ra... hòa thân. Nếu ngài không tin ta, trước hết có thể... đánh dấu ta."
"Nếu ta ăn sạch sẽ không chịu trách nhiệm, cậu tính như thế nào đây..."
Editor: Cua
Số chương: 14 chương
Ngọt văn, ngắn, 1v1
Nguyên sang tiểu thuyết - BL - ngắn - kết thúc
Phương tây - ABO - chay mặn cân đối - bánh ngọt nhỏ
CP: Ôn nhu tuấn mỹ có chút xấu xa người thừa kế Alpha công (Dean) x Bị lưu lạc Omega thụ (Ivan)
Bối cảnh tinh tế, miêu tả tình cảm là chính, cốt truyện chỉ là phụ, ngọt văn ngắn, 1v1
"Ta muốn làm một giao dịch với ngài, ta muốn cùng quý quốc đưa ra... hòa thân. Nếu ngài không tin ta, trước hết có thể... đánh dấu ta."
"Nếu ta ăn sạch sẽ không chịu trách nhiệm, cậu tính như thế nào đây..."
4.2
"A Niệm?"
"A Niệm!"
"Tôi đây." Cố Niệm dựa lưng vào góc tường, thấp giọng đáp lại. Cậu vừa che vết thương đang không ngừng chảy máu trên vai mình, vừa lướt xem tình hình xung quanh, nhanh chóng nói. "Có hai người bị thương, tầng trên cùng đã xử lí xong, tầng 27, 28 vẫn có khả năng còn..."
"Đã biết."
"A Niệm!"
"Tôi đây." Cố Niệm dựa lưng vào góc tường, thấp giọng đáp lại. Cậu vừa che vết thương đang không ngừng chảy máu trên vai mình, vừa lướt xem tình hình xung quanh, nhanh chóng nói. "Có hai người bị thương, tầng trên cùng đã xử lí xong, tầng 27, 28 vẫn có khả năng còn..."
"Đã biết."
6.5
Sở Ngọc Khanh là con trai trưởng Quốc Công phủ, phụ thân bất công, mẫu thân yếu đuối, dưới sự bảo bọc của lão thái quân, y chuyên tâm học hành hi vọng đạt được công danh kế thừa tước vị, nhưng một đạo thánh chỉ ban xuống, y trở thành nam thê đông cung thái tử.
Vốn tưởng thái tử lợi dụng gia thế của mình, cho nên mới cưới một nam tử như y làm vợ, ai có thể nghĩ được ngày đầu tiên vào đông cung, nam nhân lạnh lùng kia liền cực kỳ yêu thương y.
Trung khuyển thái tử trong nóng ngoài lạnh công VS dịu dàng thông minh thái tử phi thụ, thoải mái, sủng, cưới trước yêu sau, có tiểu bánh bao.
Vốn tưởng thái tử lợi dụng gia thế của mình, cho nên mới cưới một nam tử như y làm vợ, ai có thể nghĩ được ngày đầu tiên vào đông cung, nam nhân lạnh lùng kia liền cực kỳ yêu thương y.
Trung khuyển thái tử trong nóng ngoài lạnh công VS dịu dàng thông minh thái tử phi thụ, thoải mái, sủng, cưới trước yêu sau, có tiểu bánh bao.
8.2
Biến thái cặn bã Công - tinh thần yếu ớt bệnh tật Thụ
-
Bị giam cầm trong căn biệt thự trên núi tuyết suốt ba năm, Phương Thức Thu đã từng nhìn thấy bướm bay ra từ lò sưởi, hoa hồng nở trên cành thông, và cả những chú cá bơi lội trong biển tuyết.
Sau khi Lương Minh chết, cậu lại thấy hoàng hôn rơi xuống đáy đại dương.
-
1. Tình yêu cưỡng ép + Gương vỡ
2. Sẽ có sự ngược đãi, BE
-
Bị giam cầm trong căn biệt thự trên núi tuyết suốt ba năm, Phương Thức Thu đã từng nhìn thấy bướm bay ra từ lò sưởi, hoa hồng nở trên cành thông, và cả những chú cá bơi lội trong biển tuyết.
Sau khi Lương Minh chết, cậu lại thấy hoàng hôn rơi xuống đáy đại dương.
-
1. Tình yêu cưỡng ép + Gương vỡ
2. Sẽ có sự ngược đãi, BE
8
Bạn đang đọc truyện Hoàng Tử Cố Chấp Ở Lại Giả Đáng Thương của tác giả Thịnh Vãn Phong. Vô tình xuyên vào tiểu thuyết BE, Đoạn Hành Dư biết được cốt truyện cũng biết kết cục của mình là bị nam phụ Tạ Thời Quyết “răng rắc” giết chết.
Hiện tại hắn cần phải làm hai việc: đầu tiên và quan trọng nhất, phải tồn tại, giữ được mạng cái đã; thứ hai là phải khiến cho nhân vật chính bị nam phụ chia rẽ lại lần nữa hạnh phúc bên nhau
Để có thể tồn tại, bảo toàn sinh mệnh, Đoạn Hành Dư kiên định tránh thật xa nam phụ, nhưng chung quy không chịu nổi mà đành ở lại hầu hạ nam phụ đáng yêu thích khóc.
Đoạn Hành Dư không nhịn được đưa tay nhéo mặt tiểu bao tử mềm mụp: "Để ta sờ thử."
Vậy mà sau khi lớn lên, Tạ Thời Quyết căn bản không có làm ra bất luận trở ngại nào đến việc công thụ yêu đương, ngược lại cả ngày chỉ biết vây quanh Đoạn Hành Dư.
Sau này Đoạn Hành Dư mới biết được, từ nhỏ hắn đã thích giả đáng thương.
Khi còn nhỏ hay nước mắt lưng tròng, sau này lớn lên có tâm cơ thích ăn dấm, lại điên lại cố chấp!
Hiện tại hắn cần phải làm hai việc: đầu tiên và quan trọng nhất, phải tồn tại, giữ được mạng cái đã; thứ hai là phải khiến cho nhân vật chính bị nam phụ chia rẽ lại lần nữa hạnh phúc bên nhau
Để có thể tồn tại, bảo toàn sinh mệnh, Đoạn Hành Dư kiên định tránh thật xa nam phụ, nhưng chung quy không chịu nổi mà đành ở lại hầu hạ nam phụ đáng yêu thích khóc.
Đoạn Hành Dư không nhịn được đưa tay nhéo mặt tiểu bao tử mềm mụp: "Để ta sờ thử."
Vậy mà sau khi lớn lên, Tạ Thời Quyết căn bản không có làm ra bất luận trở ngại nào đến việc công thụ yêu đương, ngược lại cả ngày chỉ biết vây quanh Đoạn Hành Dư.
Sau này Đoạn Hành Dư mới biết được, từ nhỏ hắn đã thích giả đáng thương.
Khi còn nhỏ hay nước mắt lưng tròng, sau này lớn lên có tâm cơ thích ăn dấm, lại điên lại cố chấp!
8.4
Bạn đang đọc truyện Học Bá Cao Lãnh Là Quỷ Làm Nũng của tác giả Mạnh Dương.
Ở trước mặt toàn thể các giáo viên và học sinh Trường Trung học số 2, Lục Khuynh chính là đóa hoa cao lãnh, lạnh lùng hờ hững, cách xa người ngàn dặm.
Nhưng bọn họ không biết là, sau khi giờ tự học buổi tối kết thúc, trong con hẻm nhỏ bên cạnh trường:
Thiếu niên ngoài mặt lạnh lùng bị người ta chặn trong góc, khuôn mặt đỏ bừng.
Người đàn ông toát ra vẻ lưu manh cong môi cười, thở một hơi về phía cậu, chậm rãi nói: “Bạn nhỏ như này là không muốn đi à?”
Đôi mắt thiếu niên ngậm ánh nước, nắm góc áo của hắn, uất uất ức ức mở miệng: “Anh Nhiên.”
Tề Nhiên vốn cho rằng mình mở quán bar được ngày nào hay ngày ấy, nào ngờ gặp được bạn nhỏ bên ngoài lạnh lùng nhưng kỳ thực rất mê làm nũng.
Từ đây, chỉ cần bạn nhỏ gọi hắn một tiếng “anh Nhiên”, hắn có thể hái cả bầu trời sao xuống tặng cậu
Ở trước mặt toàn thể các giáo viên và học sinh Trường Trung học số 2, Lục Khuynh chính là đóa hoa cao lãnh, lạnh lùng hờ hững, cách xa người ngàn dặm.
Nhưng bọn họ không biết là, sau khi giờ tự học buổi tối kết thúc, trong con hẻm nhỏ bên cạnh trường:
Thiếu niên ngoài mặt lạnh lùng bị người ta chặn trong góc, khuôn mặt đỏ bừng.
Người đàn ông toát ra vẻ lưu manh cong môi cười, thở một hơi về phía cậu, chậm rãi nói: “Bạn nhỏ như này là không muốn đi à?”
Đôi mắt thiếu niên ngậm ánh nước, nắm góc áo của hắn, uất uất ức ức mở miệng: “Anh Nhiên.”
Tề Nhiên vốn cho rằng mình mở quán bar được ngày nào hay ngày ấy, nào ngờ gặp được bạn nhỏ bên ngoài lạnh lùng nhưng kỳ thực rất mê làm nũng.
Từ đây, chỉ cần bạn nhỏ gọi hắn một tiếng “anh Nhiên”, hắn có thể hái cả bầu trời sao xuống tặng cậu
3.8
Du Tiệm Ly xuyên vào sách, lại xuyên vào nhân vật chính trong tiểu thuyết, người được mệnh danh là bạch nguyệt quang xinh đẹp bị Quốc Tử Giám trục xuất.
Hắn chỉ có thể duy trì hình ảnh hoàn mỹ của bạch nguyệt quang, “yếu ớt không thể tự lo liệu” mà hoàn thành từng việc không thể.
Ví dụ như quay lại Quốc Tử Giám.
Du Tiệm Ly, người bị đuổi khỏi Quốc Tử Giám lại quay trở lại! Việc vào ra Quốc Tử Giám nhiều lần như vậy thực sự rất hiếm thấy, được coi là trò cười lớn nhất của Quốc Tử Giám.
Các học trò khác chẳng sợ học không tốt, vì luôn có một Du Tiệm Ly đứng cuối.
Quốc Tử Giám lại đón nhận Du Tiệm Ly, người nổi tiếng vì lưu ban! Rất nhiều học trò đều kéo nhau đến xem người lưu ban ngốc nghếch này ra sao, nhưng lại thấy một nam tử yếu đuối đẹp đẽ như ngọc mỉm cười với họ.
Trên đời này sao lại có người đẹp như vậy!
*
Trong phố lan truyền một cuốn sách phong lưu, văn hay chữ tốt, cốt truyện có sức hút, sách bán rất chạy.
Sau đó lại bị phát hiện ra nguyên mẫu của nhân vật chính hóa ra lại là tiểu quốc cữu gia thời bấy giờ? Ông chủ cửa tiệm đúng là cần tiền không cần mạng, ai mà không biết vị tiểu quốc cữu gia này bạo ngược vô pháp vô thiên, là người không thể chọc vào cơ chứ?
Quả nhiên, cửa tiệm bị dẹp, người viết sách cũng bị bắt đến Kỷ phủ, nghe nói là khóc cả đêm đến khàn cả giọng, e rằng không thể sống sót rời khỏi cửa Kỷ phủ.
Du Tiệm Ly không phải viết về Kỷ Nghiễn Bạch, nhưng từng chữ từng câu đều giống hắn.
Kỷ Nghiễn Bạch không trách hắn, chỉ là ngày ngày dùng nội dung trong sách để bắt nạt hắn.
Sau một tháng, cuối cùng Du Tiệm Ly cũng được rời khỏi Kỷ phủ, vì muốn tìm kiếm linh cảm khác nên hắn đã dũng cảm vào thanh lâu để “mở mang kiến thức”.
Kết quả lại bị Kỷ Nghiễn Bạch bắt tại trận.
Du Tiệm Ly buồn bã: “Tôi viết về nhân vật chính kiểu khác cũng không được sao?!!!”
*
Những ám vệ quỳ xung quanh ai nấy đều thấp thỏm lo âu, khuôn mặt trầm tĩnh của Kỷ Nghiễn Bạch dự báo sẽ có một trận mưa máu gió tanh sắp xảy ra.
Kỷ Nghiễn Bạch trầm ngâm, trong lòng nghĩ đến Du Tiệm Ly.
Hắn không yêu ta, hắn gắp thức ăn cho Minh Tri Ngôn nhiều hơn ta.
Không, hắn yêu ta, hắn viết về ta nhiều hơn Minh Tri Ngôn.
Thụ xinh đẹp, “học sinh lưu ban Quốc Tử giám” học rộng tài cao, bình tĩnh x “Học sinh cá biệt Quốc Tử Giám” ngang ngược, cứng đầu, tiểu quốc cữu.
(Cái gọi là lưu ban, là bị xóa tên vài lần rồi lại quay về Quốc Tử Giám.)
Bình luận về tác phẩm:
Tác phẩm này là một cuốn tiểu thuyết về cuộc sống hàng ngày trong khuôn viên trường học cổ đại, văn phong nhẹ nhàng, nhân vật tính cách rõ ràng và thú vị. Các nhân vật trong sách đều cố gắng tiến bộ, phấn đấu cho sự nghiệp và tương lai của mình, sau đó cống hiến cho đất nước. Trong sách có những mưu mô tranh đấu tại Quốc Tử Giám và chốn quan trường, cũng có tình bạn không thể từ bỏ giữa những người bạn đồng học, và hơn hết là những tình cảm ấm áp giữa con người với nhau.
Hắn chỉ có thể duy trì hình ảnh hoàn mỹ của bạch nguyệt quang, “yếu ớt không thể tự lo liệu” mà hoàn thành từng việc không thể.
Ví dụ như quay lại Quốc Tử Giám.
Du Tiệm Ly, người bị đuổi khỏi Quốc Tử Giám lại quay trở lại! Việc vào ra Quốc Tử Giám nhiều lần như vậy thực sự rất hiếm thấy, được coi là trò cười lớn nhất của Quốc Tử Giám.
Các học trò khác chẳng sợ học không tốt, vì luôn có một Du Tiệm Ly đứng cuối.
Quốc Tử Giám lại đón nhận Du Tiệm Ly, người nổi tiếng vì lưu ban! Rất nhiều học trò đều kéo nhau đến xem người lưu ban ngốc nghếch này ra sao, nhưng lại thấy một nam tử yếu đuối đẹp đẽ như ngọc mỉm cười với họ.
Trên đời này sao lại có người đẹp như vậy!
*
Trong phố lan truyền một cuốn sách phong lưu, văn hay chữ tốt, cốt truyện có sức hút, sách bán rất chạy.
Sau đó lại bị phát hiện ra nguyên mẫu của nhân vật chính hóa ra lại là tiểu quốc cữu gia thời bấy giờ? Ông chủ cửa tiệm đúng là cần tiền không cần mạng, ai mà không biết vị tiểu quốc cữu gia này bạo ngược vô pháp vô thiên, là người không thể chọc vào cơ chứ?
Quả nhiên, cửa tiệm bị dẹp, người viết sách cũng bị bắt đến Kỷ phủ, nghe nói là khóc cả đêm đến khàn cả giọng, e rằng không thể sống sót rời khỏi cửa Kỷ phủ.
Du Tiệm Ly không phải viết về Kỷ Nghiễn Bạch, nhưng từng chữ từng câu đều giống hắn.
Kỷ Nghiễn Bạch không trách hắn, chỉ là ngày ngày dùng nội dung trong sách để bắt nạt hắn.
Sau một tháng, cuối cùng Du Tiệm Ly cũng được rời khỏi Kỷ phủ, vì muốn tìm kiếm linh cảm khác nên hắn đã dũng cảm vào thanh lâu để “mở mang kiến thức”.
Kết quả lại bị Kỷ Nghiễn Bạch bắt tại trận.
Du Tiệm Ly buồn bã: “Tôi viết về nhân vật chính kiểu khác cũng không được sao?!!!”
*
Những ám vệ quỳ xung quanh ai nấy đều thấp thỏm lo âu, khuôn mặt trầm tĩnh của Kỷ Nghiễn Bạch dự báo sẽ có một trận mưa máu gió tanh sắp xảy ra.
Kỷ Nghiễn Bạch trầm ngâm, trong lòng nghĩ đến Du Tiệm Ly.
Hắn không yêu ta, hắn gắp thức ăn cho Minh Tri Ngôn nhiều hơn ta.
Không, hắn yêu ta, hắn viết về ta nhiều hơn Minh Tri Ngôn.
Thụ xinh đẹp, “học sinh lưu ban Quốc Tử giám” học rộng tài cao, bình tĩnh x “Học sinh cá biệt Quốc Tử Giám” ngang ngược, cứng đầu, tiểu quốc cữu.
(Cái gọi là lưu ban, là bị xóa tên vài lần rồi lại quay về Quốc Tử Giám.)
Bình luận về tác phẩm:
Tác phẩm này là một cuốn tiểu thuyết về cuộc sống hàng ngày trong khuôn viên trường học cổ đại, văn phong nhẹ nhàng, nhân vật tính cách rõ ràng và thú vị. Các nhân vật trong sách đều cố gắng tiến bộ, phấn đấu cho sự nghiệp và tương lai của mình, sau đó cống hiến cho đất nước. Trong sách có những mưu mô tranh đấu tại Quốc Tử Giám và chốn quan trường, cũng có tình bạn không thể từ bỏ giữa những người bạn đồng học, và hơn hết là những tình cảm ấm áp giữa con người với nhau.
7.6
✒️Tác giả: Khốn Khốn Khốn a.
📜 27 chương + 2 phiên ngoại.
🎉Thể loại: đam mỹ, sủng, tù cấm, song hướng thầm mến, h văn,...
VĂN ÁN
Tô Cẩm Chi ôm mối tình đơn phương với Kiều Vũ đã rất lâu.
Nhưng cậu không dám thổ lộ, chỉ có thể trộm quan sát đối phương, luôn đứng ở một góc nhìn ngóng về người đó.
Cứ nghĩ rằng hai người sẽ không có mối quan hệ gì với nhau, nhưng sau đó lại có một sợi dây liên kết vô hình, ai cũng không thể chặt đứt.
Kiều Vũ có một tình yêu bệnh hoạn với Tô Cẩm Chi, lần đầu tiên nhìn thấy Tô Cẩm Chi, anh đã muốn đem cậu nhốt lại, đánh gãy chân cậu, làm cậu không thể đi đâu được, chỉ có thể ở lại bên anh.
Biếи ŧɦái công x nhát gan thụ.
1. Công bệnh kiều. Công bệnh kiều. Công bệnh kiều.
(Quan trọng nhắc 3 lần)
2. Nội dung tù cấm, trói buộc.
3. Nội dung tù cấm bắt đầu từ chương 15, nếu muốn thì có thể nhảy ngay đến đọc để thỏa mãn thú tính
📜 27 chương + 2 phiên ngoại.
🎉Thể loại: đam mỹ, sủng, tù cấm, song hướng thầm mến, h văn,...
VĂN ÁN
Tô Cẩm Chi ôm mối tình đơn phương với Kiều Vũ đã rất lâu.
Nhưng cậu không dám thổ lộ, chỉ có thể trộm quan sát đối phương, luôn đứng ở một góc nhìn ngóng về người đó.
Cứ nghĩ rằng hai người sẽ không có mối quan hệ gì với nhau, nhưng sau đó lại có một sợi dây liên kết vô hình, ai cũng không thể chặt đứt.
Kiều Vũ có một tình yêu bệnh hoạn với Tô Cẩm Chi, lần đầu tiên nhìn thấy Tô Cẩm Chi, anh đã muốn đem cậu nhốt lại, đánh gãy chân cậu, làm cậu không thể đi đâu được, chỉ có thể ở lại bên anh.
Biếи ŧɦái công x nhát gan thụ.
1. Công bệnh kiều. Công bệnh kiều. Công bệnh kiều.
(Quan trọng nhắc 3 lần)
2. Nội dung tù cấm, trói buộc.
3. Nội dung tù cấm bắt đầu từ chương 15, nếu muốn thì có thể nhảy ngay đến đọc để thỏa mãn thú tính
8.9
Bạn đang đọc truyện Hôm Nào Cũng Muốn Trộm Nhóc Con Omega của tác giả Yểu Yểu Nhất Ngôn. Cậu tức giận vô cùng, cảm giác mình bị bôi nhọ...
Đến khi cậu nhìn thấy Beta kia, vừa khốn đốn, vừa nghèo khó lại bình phàm đang ôm một đứa bé ốm yếu kia chạy qua từng cái bệnh viện lớn, cậu lại cảm thấy đau lòng. Cậu ngăn cản Chu Hoài Sinh, muốn anh đưa con cho cậu nuôi lại bị từ chối.
Hai lần mất trí nhớ, ký ức mấy năm qua trong đầu Lâm Tri Dịch chỉ còn lại những đoạn ngắn nhỏ nhoi. Nhưng cho dù chỉ là đoạn ngắn, cậu cũng có thể cảm giác được Chu Hoài Sinh đã từng yêu thương và ngoan ngoãn phục tùng mình như thế nào.
Cho nên, cậu quyết định trộm con!
Có điều lần nào cũng bị Chu Hoài Sinh bắt được, Chu Hoài Sinh đoạt lại bé con trong lòng cậu, ánh mắt vừa bất lực vừa nuông chiều...
Đến khi cậu nhìn thấy Beta kia, vừa khốn đốn, vừa nghèo khó lại bình phàm đang ôm một đứa bé ốm yếu kia chạy qua từng cái bệnh viện lớn, cậu lại cảm thấy đau lòng. Cậu ngăn cản Chu Hoài Sinh, muốn anh đưa con cho cậu nuôi lại bị từ chối.
Hai lần mất trí nhớ, ký ức mấy năm qua trong đầu Lâm Tri Dịch chỉ còn lại những đoạn ngắn nhỏ nhoi. Nhưng cho dù chỉ là đoạn ngắn, cậu cũng có thể cảm giác được Chu Hoài Sinh đã từng yêu thương và ngoan ngoãn phục tùng mình như thế nào.
Cho nên, cậu quyết định trộm con!
Có điều lần nào cũng bị Chu Hoài Sinh bắt được, Chu Hoài Sinh đoạt lại bé con trong lòng cậu, ánh mắt vừa bất lực vừa nuông chiều...
8.9
Truyện: Hôm nay anh chủ lại không về nhà (店长今天也没有回家)
Hán Việt: Điếm trưởng kim thiên dã một hữu hồi gia
Tác giả: Huyễn Yến (幻燕)
Edit: Nananiwe
Thể loại: Đam mỹ, tương lai, giả tưởng, lính gác dẫn đường, duyên phận ý trời, song khiết, chữa lành, ngọt ngào, niên hạ (4 tuổi), chủ công, 1x1, HE
Độ dài: 40 chương (37 chương chính truyện + 3 chương ngoại truyện)
Nhân vật: Lê Thương x Nghiêm Qua
(Dẫn đường x Lính gác)
Trước khi lên chiến trường, tất cả lính gác của liên minh đều phải ký vào một văn kiện, trên đó viết: Nếu bạn mất đi dẫn đường của mình, bạn sẽ chọn sống tiếp hay chọn cái chết nhẹ nhàng?
Đa phần mọi người đều viết là chọn cái chết nhẹ nhàng, bởi vì đau đớn khi mất đi dẫn đường giống như linh hồn bị xé rách, gần như không ai chịu đựng được. Chỉ có một số rất rất ít viết là muốn sống tiếp, mà Nghiêm Qua chính là một trong số đó.
Lính gác mất đi dẫn đường sẽ bị hủy hoại nghiêm trọng, tính cách nóng nảy, khó khống chế được chính mình. Thường thì để bảo đảm cho sự an toàn của dân chúng, những người này sẽ bị sung quân đến một nơi hoang vu, dựa vào trợ cấp mỗi tháng để tiếp tục sống tạm bợ, cứ như vậy cho đến khi tử vong thì thôi.
Có một ngày, một người tự xưng là nhà tâm lý chuyên nghiên cứu và chữa trị cho lính gác tìm tới đây, ký những tài liệu liên quan với chính phủ rồi mang Nghiêm Qua về nhà.
Linh hồn bị xé rách thật sự có thể chữa lành, hơn nữa còn có thể tìm được bến đỗ bình an một lần nữa sao?
#Dẫn đường (công) x (siêu hung dữ) lính gác (thụ)#
#Chủ công, tương lai, song khiết (cả về thể xác và trái tim), người cũ chỉ là bạn bè, chữa lành, chuyện thường ngày, rất nhiều thiết lập riêng#
Hán Việt: Điếm trưởng kim thiên dã một hữu hồi gia
Tác giả: Huyễn Yến (幻燕)
Edit: Nananiwe
Thể loại: Đam mỹ, tương lai, giả tưởng, lính gác dẫn đường, duyên phận ý trời, song khiết, chữa lành, ngọt ngào, niên hạ (4 tuổi), chủ công, 1x1, HE
Độ dài: 40 chương (37 chương chính truyện + 3 chương ngoại truyện)
Nhân vật: Lê Thương x Nghiêm Qua
(Dẫn đường x Lính gác)
Trước khi lên chiến trường, tất cả lính gác của liên minh đều phải ký vào một văn kiện, trên đó viết: Nếu bạn mất đi dẫn đường của mình, bạn sẽ chọn sống tiếp hay chọn cái chết nhẹ nhàng?
Đa phần mọi người đều viết là chọn cái chết nhẹ nhàng, bởi vì đau đớn khi mất đi dẫn đường giống như linh hồn bị xé rách, gần như không ai chịu đựng được. Chỉ có một số rất rất ít viết là muốn sống tiếp, mà Nghiêm Qua chính là một trong số đó.
Lính gác mất đi dẫn đường sẽ bị hủy hoại nghiêm trọng, tính cách nóng nảy, khó khống chế được chính mình. Thường thì để bảo đảm cho sự an toàn của dân chúng, những người này sẽ bị sung quân đến một nơi hoang vu, dựa vào trợ cấp mỗi tháng để tiếp tục sống tạm bợ, cứ như vậy cho đến khi tử vong thì thôi.
Có một ngày, một người tự xưng là nhà tâm lý chuyên nghiên cứu và chữa trị cho lính gác tìm tới đây, ký những tài liệu liên quan với chính phủ rồi mang Nghiêm Qua về nhà.
Linh hồn bị xé rách thật sự có thể chữa lành, hơn nữa còn có thể tìm được bến đỗ bình an một lần nữa sao?
#Dẫn đường (công) x (siêu hung dữ) lính gác (thụ)#
#Chủ công, tương lai, song khiết (cả về thể xác và trái tim), người cũ chỉ là bạn bè, chữa lành, chuyện thường ngày, rất nhiều thiết lập riêng#
4.3
Thiếu gia giàu có Thẩm Thanh Nhiên từ nhỏ không biết lao động, không phân biệt được ngũ cốc. Từ bé đến lớn, ngay cả cái đĩa rau cũng chưa bao giờ bưng qua.
Khi xuyên vào một quyển tiểu thuyết trồng trọt, cậu biến thành một "nữ phụ" vừa lười biếng vừa chua ngoa, lại vì thân thể yếu đuối, lại là kẻ ăn bám, bị mẹ ruột của mình cải trang thành nữ để thay tỷ tỷ gả cho vị hôn phu trở về từ chiến trường.
Sau đó bị "hưu thê" và chết đói.
Nguyên văn của mẹ cậu: "Nếu bị phát hiện thân phận, hắn không nuôi con thì con cứ chết đói đi."
Nghe nói xuyên sách đều phải nắm bắt tình tiết mà lật ngược tình thế một cách hoàn hảo.
Thẩm Thanh Nhiên tức giận: "Cốt truyện cái quái gì, cả quyển sách chỉ toàn là làm ruộng!"
Thôi thì đợi chết vậy.
Không làm việc bị đói một ngày, Thẩm Thanh Nhiên nghiến răng xuống ruộng, đi nhổ cỏ cho cánh đồng mía.
Một nhát cuốc xuống, cỏ dại vẫn còn, nhưng cây mía gãy rồi.
Cậu không tin chuyện này...
Một canh giờ sau, Thẩm Thanh Nhiên chột dạ cắm lại toàn bộ những cây mía bị gãy vào đất.
Để cậu yên tĩnh một chút.
"Hay là cứ bỏ ta đi, không thì ngươi có thể sẽ chết đói đấy." Thẩm Thanh Nhiên nói với người đàn ông đến tìm mình.
"Ngươi nghĩ hay lắm."
1. Thụ câm công què, thay nhau thể hiện kỹ năng diễn xuất, đều là ngụy trang.
2. Hệ thống + chủng điền + xuyên sách
Khi xuyên vào một quyển tiểu thuyết trồng trọt, cậu biến thành một "nữ phụ" vừa lười biếng vừa chua ngoa, lại vì thân thể yếu đuối, lại là kẻ ăn bám, bị mẹ ruột của mình cải trang thành nữ để thay tỷ tỷ gả cho vị hôn phu trở về từ chiến trường.
Sau đó bị "hưu thê" và chết đói.
Nguyên văn của mẹ cậu: "Nếu bị phát hiện thân phận, hắn không nuôi con thì con cứ chết đói đi."
Nghe nói xuyên sách đều phải nắm bắt tình tiết mà lật ngược tình thế một cách hoàn hảo.
Thẩm Thanh Nhiên tức giận: "Cốt truyện cái quái gì, cả quyển sách chỉ toàn là làm ruộng!"
Thôi thì đợi chết vậy.
Không làm việc bị đói một ngày, Thẩm Thanh Nhiên nghiến răng xuống ruộng, đi nhổ cỏ cho cánh đồng mía.
Một nhát cuốc xuống, cỏ dại vẫn còn, nhưng cây mía gãy rồi.
Cậu không tin chuyện này...
Một canh giờ sau, Thẩm Thanh Nhiên chột dạ cắm lại toàn bộ những cây mía bị gãy vào đất.
Để cậu yên tĩnh một chút.
"Hay là cứ bỏ ta đi, không thì ngươi có thể sẽ chết đói đấy." Thẩm Thanh Nhiên nói với người đàn ông đến tìm mình.
"Ngươi nghĩ hay lắm."
1. Thụ câm công què, thay nhau thể hiện kỹ năng diễn xuất, đều là ngụy trang.
2. Hệ thống + chủng điền + xuyên sách
8.3
Hôm nay Quả Quýt Nhỏ cũng đang chăm chỉ để trở nên ngọt ngào!
Truyện này còn có tên là 《 Nhật ký Quả Quýt Nhỏ trở nên ngọt ngào 》, dạng văn bản tổng quát, ngọt.Họa sĩ dịu dàng công X lảm nhảm quả quýt tinh thụ.
Một câu chuyện nhỏ ngọt ngào, quả quýt chua đã biến thành quả quýt ngọt chưa nhỉ?
Nhân dịp mùa ăn quýt này, có muốn đến nhà tui ăn thử quýt nhỏ nhà tôi hong kkk?
Một câu chuyện kết thúc với mười nghìn từ. Rất mong các bạn ghé qua, không ngọt thì tui ăn vỏ quýt.
Thể loại: Ngọt sủng, bánh ngọt nhỏ, tình đầu ý hợp, HE.
Truyện này còn có tên là 《 Nhật ký Quả Quýt Nhỏ trở nên ngọt ngào 》, dạng văn bản tổng quát, ngọt.Họa sĩ dịu dàng công X lảm nhảm quả quýt tinh thụ.
Một câu chuyện nhỏ ngọt ngào, quả quýt chua đã biến thành quả quýt ngọt chưa nhỉ?
Nhân dịp mùa ăn quýt này, có muốn đến nhà tui ăn thử quýt nhỏ nhà tôi hong kkk?
Một câu chuyện kết thúc với mười nghìn từ. Rất mong các bạn ghé qua, không ngọt thì tui ăn vỏ quýt.
Thể loại: Ngọt sủng, bánh ngọt nhỏ, tình đầu ý hợp, HE.
4.1
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Cường cường, Vô hạn lưu, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Hài hước, Kim bài đề cử 🥇, Ngân bài đề cử 🥈, Linh dị thần quái, 1v1
Văn Án
Là một nhân viên văn phòng, ban ngày Chu Kỳ An bị sếp vắt kiệt sức lao động, buổi tối về nhà lại bị mẹ thúc giục cưới vợ, cuối tuần bị giáo viên ở lớp học buổi tối ghét bỏ chỉ số thông minh.
Vào cái ngày bị cuốn vào trò chơi vô hạn, Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm: Thật tốt quá.
Tạm biệt, ác ma cuồng ép cưới.
Tạm biệt, công việc 996*.
*"996" là một thuật ngữ phổ biến trong văn hóa làm việc ở Trung Quốc, đặc biệt là trong ngành công nghệ. Nó đề cập đến lịch làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần. Điều này có nghĩa là nhân viên phải làm việc 12 giờ mỗi ngày, và 72 giờ mỗi tuần.
Tạm biệt, lớp học buổi tối chết tiệt.
Tối nay, y sẽ bắt đầu chuyến đi xa!
###
Ở phần đầu của phó bản, Chu Kỳ An cùng một nhóm người chơi ngồi lên chiếc xe buýt khủng bố.
Khi xe đến đích, Chu Kỳ An bất ngờ thấy mẹ mình.
"Con yêu, con nghĩ rằng bỏ nhà ra đi là có thể tránh được chuyện đi xem mắt à?" Mẹ y cười lớn: "Không có chuyện đó đâu."
Chẳng bao lâu sau, quái vật NPC khủng bố bị quăng lên giường của Chu Kỳ An - đó chính là đối tượng xem mắt mới của y!
Ở phần thứ hai của phó bản, trong tòa nhà ma quái, Chu Kỳ An lại gặp sếp của mình giữa nhóm người chơi.
Đôi giày da sang trọng của sếp dẫm mạnh lên đầu quái vật, hắn tiến về phía Chu Kỳ An trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người.
"Tại sao đến giờ làm việc lại mất tích?"
"Nghe nói người chết ở đây thì ở ngoài đời cũng chết. Cậu định lừa tiền trợ cấp đúng không?"
"Đã hoàn thành kế hoạch chưa, tôi chỉ muốn hỏi, cậu.đã.hoàn.thành.hay.chưa?!"
Trong suốt thời gian của phó bản, sếp đại sát tứ phương, mà Chu Kỳ An phải thức trắng đêm 996.
Đi đến phó bản thứ ba, biển học vô tận (biển máu), là phần có độ khó cực cao với tỷ lệ tử vong lên tới 90%.
Chu Kỳ An-người đã trốn học nhiều lần, gặp lại giáo viên lớp học buổi tối.
"Kỳ An, tới đây với tôi." Người đàn ông với gương mặt tái nhợt đưa tay ra.
"!"
Mọi ý nghĩ về chuyến đi xa của Chu Kỳ An hoàn toàn tan biến, y quay người núp sau lưng đồng đội.
Nhưng vừa mới dựa vào, đồng đội đã tự động lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách.
"?" Hình như bọn họ đang sợ mình thì phải?
———
Ba năm trước một làn sương mù kỳ lạ bao trùm thành phố, kể từ đó, Chu Kỳ An phát hiện một số người xung quanh mình dường như không bình thường.
Cho đến khi bị cuốn vào trò chơi vô hạn, tất cả người chơi đều lên án NPC trong phó bản xảo quyệt, tàn nhẫn và khủng bố.
Chỉ có Chu Kỳ An chân thành cảm thán:
"Cuối cùng cũng gặp được người bình thường."
Tuy nhiên, tất cả mọi người chỉ im lặng nhìn y, gật đầu: "Đúng vậy, cậu là người bình thường nhất."
Bề ngoài thành thật thực tế đẹp trai nứt trời chỉ số thông minh vượt trội thụ VS kẻ điên từ trong ra ngoài dị đoan công.
Nhân vật chính: Thẩm Tri Ngật x Chu Kỳ An
Chú ý:
1. Bối cảnh giả tưởng, vui lòng không liên hệ với thực tế. Lời tác giả có tiểu phẩm miễn phí, đi ngang qua đừng bỏ lỡ~
Tag: Cường cường, yêu sâu sắc, vô hạn lưu, sảng văn, nhẹ nhàng.
Tóm tắt câu chuyện trong một câu: Nếu đánh không lại thì tham gia!
Lập y: Dù khó khăn gian khổ, thế giới có đảo lộn, cũng không bao giờ từ bỏ hy vọng sống!
________________
Văn Án
Là một nhân viên văn phòng, ban ngày Chu Kỳ An bị sếp vắt kiệt sức lao động, buổi tối về nhà lại bị mẹ thúc giục cưới vợ, cuối tuần bị giáo viên ở lớp học buổi tối ghét bỏ chỉ số thông minh.
Vào cái ngày bị cuốn vào trò chơi vô hạn, Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm: Thật tốt quá.
Tạm biệt, ác ma cuồng ép cưới.
Tạm biệt, công việc 996*.
*"996" là một thuật ngữ phổ biến trong văn hóa làm việc ở Trung Quốc, đặc biệt là trong ngành công nghệ. Nó đề cập đến lịch làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần. Điều này có nghĩa là nhân viên phải làm việc 12 giờ mỗi ngày, và 72 giờ mỗi tuần.
Tạm biệt, lớp học buổi tối chết tiệt.
Tối nay, y sẽ bắt đầu chuyến đi xa!
###
Ở phần đầu của phó bản, Chu Kỳ An cùng một nhóm người chơi ngồi lên chiếc xe buýt khủng bố.
Khi xe đến đích, Chu Kỳ An bất ngờ thấy mẹ mình.
"Con yêu, con nghĩ rằng bỏ nhà ra đi là có thể tránh được chuyện đi xem mắt à?" Mẹ y cười lớn: "Không có chuyện đó đâu."
Chẳng bao lâu sau, quái vật NPC khủng bố bị quăng lên giường của Chu Kỳ An - đó chính là đối tượng xem mắt mới của y!
Ở phần thứ hai của phó bản, trong tòa nhà ma quái, Chu Kỳ An lại gặp sếp của mình giữa nhóm người chơi.
Đôi giày da sang trọng của sếp dẫm mạnh lên đầu quái vật, hắn tiến về phía Chu Kỳ An trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người.
"Tại sao đến giờ làm việc lại mất tích?"
"Nghe nói người chết ở đây thì ở ngoài đời cũng chết. Cậu định lừa tiền trợ cấp đúng không?"
"Đã hoàn thành kế hoạch chưa, tôi chỉ muốn hỏi, cậu.đã.hoàn.thành.hay.chưa?!"
Trong suốt thời gian của phó bản, sếp đại sát tứ phương, mà Chu Kỳ An phải thức trắng đêm 996.
Đi đến phó bản thứ ba, biển học vô tận (biển máu), là phần có độ khó cực cao với tỷ lệ tử vong lên tới 90%.
Chu Kỳ An-người đã trốn học nhiều lần, gặp lại giáo viên lớp học buổi tối.
"Kỳ An, tới đây với tôi." Người đàn ông với gương mặt tái nhợt đưa tay ra.
"!"
Mọi ý nghĩ về chuyến đi xa của Chu Kỳ An hoàn toàn tan biến, y quay người núp sau lưng đồng đội.
Nhưng vừa mới dựa vào, đồng đội đã tự động lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách.
"?" Hình như bọn họ đang sợ mình thì phải?
———
Ba năm trước một làn sương mù kỳ lạ bao trùm thành phố, kể từ đó, Chu Kỳ An phát hiện một số người xung quanh mình dường như không bình thường.
Cho đến khi bị cuốn vào trò chơi vô hạn, tất cả người chơi đều lên án NPC trong phó bản xảo quyệt, tàn nhẫn và khủng bố.
Chỉ có Chu Kỳ An chân thành cảm thán:
"Cuối cùng cũng gặp được người bình thường."
Tuy nhiên, tất cả mọi người chỉ im lặng nhìn y, gật đầu: "Đúng vậy, cậu là người bình thường nhất."
Bề ngoài thành thật thực tế đẹp trai nứt trời chỉ số thông minh vượt trội thụ VS kẻ điên từ trong ra ngoài dị đoan công.
Nhân vật chính: Thẩm Tri Ngật x Chu Kỳ An
Chú ý:
1. Bối cảnh giả tưởng, vui lòng không liên hệ với thực tế. Lời tác giả có tiểu phẩm miễn phí, đi ngang qua đừng bỏ lỡ~
Tag: Cường cường, yêu sâu sắc, vô hạn lưu, sảng văn, nhẹ nhàng.
Tóm tắt câu chuyện trong một câu: Nếu đánh không lại thì tham gia!
Lập y: Dù khó khăn gian khổ, thế giới có đảo lộn, cũng không bao giờ từ bỏ hy vọng sống!
________________
10
4.1
Tác giả: reinhard.
Độ dài: 84 Chương + 35 Chương phiên ngoại
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Cẩu huyết, ABO.
Editor: Escanor
Beta: Ngự và Eli
Giới thiệu:
Cậu là một vũng nước đọng, cậu là ngọn lửa đơn độc, cậu là một hòn đá cứng đầu.
Nếu như cậu có thể cảm nhận được tin tức tố, thì cậu đã có thể sớm hơn một chút nhận ra rằng có một người yêu cậu ấy nhiều đến thế.
Trong ngoài không đồng nhất alpha công X Một người bình thường, thành thật beta thụ
Tam quan không bình thường - máu chó - cưỡng chế yêu
Độ dài: 84 Chương + 35 Chương phiên ngoại
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Cẩu huyết, ABO.
Editor: Escanor
Beta: Ngự và Eli
Giới thiệu:
Cậu là một vũng nước đọng, cậu là ngọn lửa đơn độc, cậu là một hòn đá cứng đầu.
Nếu như cậu có thể cảm nhận được tin tức tố, thì cậu đã có thể sớm hơn một chút nhận ra rằng có một người yêu cậu ấy nhiều đến thế.
Trong ngoài không đồng nhất alpha công X Một người bình thường, thành thật beta thụ
Tam quan không bình thường - máu chó - cưỡng chế yêu
4.5
Thể loại: Đam mỹ, coming-of-age, đời thường, chủ công, niên hạ, hỗ sủng, HE.
Giới thiệu:
Sau kỳ thi đại học, Trần Lâm Hổ trượt trường mơ ước, đành về quê học một ngành xa lạ ở trường địa phương.
Quê nhà vẫn là khu tập thể cũ kỹ, đầy hơi thở cuộc sống thường ngày. Có ông nội tai điếc giọng to như loa phường, có hàng xóm láng giềng ngày đêm buôn chuyện.
Rồi có anh chàng Trương Huấn thuê trọ tầng trên, thỉnh thoảng thòng giỏ xuống cho mèo hoang ăn.
Một ngày nọ, cái giỏ dừng giữa chừng, gõ cộc cộc vào cửa sổ nhà Trần Lâm Hổ.
Trong giỏ có một gói bánh mì nhỏ, kèm theo một mảnh giấy.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Cho mèo."
Trương Huấn nghĩ bụng: "Chẳng phải hổ cũng chỉ là bé mèo to xác thôi sao?"
Ngay khoảnh khắc mắt cá chân bị Trần Lâm Hổ nắm lấy, Trương Huấn đã biết hành động này không thể có lần thứ hai.
Dù hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền qua da thịt, len lỏi vào mạch máu rồi lan tỏa khắp cơ thể anh, cũng không thể có lần thứ hai.
Hổ rốt cuộc vẫn khác mèo, hổ có thể nhai ngấu nghiến nuốt chửng người ta vào bụng, biến thành một phần của mình.
Tóm tắt một câu: Tất cả mọi người đều là những đứa trẻ dại khờ ngốc nghếch.
Ý nghĩa rút ra: Chúng ta không thể quyết định con đường tương lai, nhưng vẫn có thể chọn không trở thành một loại người nào đó.
CP: Hiểu chuyện, kiệm lời, dễ nóng (Trần Lâm Hổ) x Trưởng thành, lắm mồm, giỏi dỗ (Trương Huấn)
🌥🌥🌥
Lời tác giả:
1. Truyện đời thường, tình yêu nhẹ nhàng.
2. Công nhỏ tuổi hơn. Công-thụ chênh lệch 8 tuổi.
3. Không phù hợp với độc giả công khống/thụ khống. Giải tán đi! Đây không phải là diễn tập! Đây không phải là diễn tập!
4. Cả công và thụ đều từng có mối tình ngắn ngủi, ai để ý thì mau chạy đi nhe!! Tui đã kéo to còi báo động rồi đó!!
5. Tính cách của cả công và thụ đều không hoàn hảo, đều có những điểm cần trưởng thành.
6. Gọi là chủ công vì phần lớn quá trình trưởng thành nằm ở Trần Lâm Hổ.
7. Yêu chiều lẫn nhau (aka hỗ sủng). Tui nghĩ vậy. Nếu bạn thấy không phải thì cũng được thôi QWQ.
8. Văn phong nát.
9. Tạm thời là vậy nhá, nếu cần thiết sẽ bổ sung sau.
Giới thiệu:
Sau kỳ thi đại học, Trần Lâm Hổ trượt trường mơ ước, đành về quê học một ngành xa lạ ở trường địa phương.
Quê nhà vẫn là khu tập thể cũ kỹ, đầy hơi thở cuộc sống thường ngày. Có ông nội tai điếc giọng to như loa phường, có hàng xóm láng giềng ngày đêm buôn chuyện.
Rồi có anh chàng Trương Huấn thuê trọ tầng trên, thỉnh thoảng thòng giỏ xuống cho mèo hoang ăn.
Một ngày nọ, cái giỏ dừng giữa chừng, gõ cộc cộc vào cửa sổ nhà Trần Lâm Hổ.
Trong giỏ có một gói bánh mì nhỏ, kèm theo một mảnh giấy.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Cho mèo."
Trương Huấn nghĩ bụng: "Chẳng phải hổ cũng chỉ là bé mèo to xác thôi sao?"
Ngay khoảnh khắc mắt cá chân bị Trần Lâm Hổ nắm lấy, Trương Huấn đã biết hành động này không thể có lần thứ hai.
Dù hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền qua da thịt, len lỏi vào mạch máu rồi lan tỏa khắp cơ thể anh, cũng không thể có lần thứ hai.
Hổ rốt cuộc vẫn khác mèo, hổ có thể nhai ngấu nghiến nuốt chửng người ta vào bụng, biến thành một phần của mình.
Tóm tắt một câu: Tất cả mọi người đều là những đứa trẻ dại khờ ngốc nghếch.
Ý nghĩa rút ra: Chúng ta không thể quyết định con đường tương lai, nhưng vẫn có thể chọn không trở thành một loại người nào đó.
CP: Hiểu chuyện, kiệm lời, dễ nóng (Trần Lâm Hổ) x Trưởng thành, lắm mồm, giỏi dỗ (Trương Huấn)
🌥🌥🌥
Lời tác giả:
1. Truyện đời thường, tình yêu nhẹ nhàng.
2. Công nhỏ tuổi hơn. Công-thụ chênh lệch 8 tuổi.
3. Không phù hợp với độc giả công khống/thụ khống. Giải tán đi! Đây không phải là diễn tập! Đây không phải là diễn tập!
4. Cả công và thụ đều từng có mối tình ngắn ngủi, ai để ý thì mau chạy đi nhe!! Tui đã kéo to còi báo động rồi đó!!
5. Tính cách của cả công và thụ đều không hoàn hảo, đều có những điểm cần trưởng thành.
6. Gọi là chủ công vì phần lớn quá trình trưởng thành nằm ở Trần Lâm Hổ.
7. Yêu chiều lẫn nhau (aka hỗ sủng). Tui nghĩ vậy. Nếu bạn thấy không phải thì cũng được thôi QWQ.
8. Văn phong nát.
9. Tạm thời là vậy nhá, nếu cần thiết sẽ bổ sung sau.
4.2
🎹Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Sinh tử văn, ABO, Cưới trước yêu sau.
🎹 Nhân vật chính: Bùi Diệu x Dư An (Doanh nhân tổng giám đốc A x Nghệ sĩ piano O)
🎹 Pheromone: Gỗ đàn hương x Hoa quỳnh
Tóm tắt:
Dư An có một vị hôn phu, là liên hôn thương nghiệp, họ được đính hôn từ lúc còn trong bụng mẹ.
Một tai nạn xe cộ ngoài ý muốn xảy ra khiến cậu nằm hôn mê mấy tháng trên giường bệnh. Khi tỉnh lại, từ một người độc thân biến thành người đã kết hôn.
Vị Alpha nọ đứng bên giường, giọng nói vững vàng bình tĩnh chẳng mang chút cảm xúc nào, "Tôi sẽ chăm sóc em thật tốt."
Dư An hiểu, đó là trách nghiệm, là nghĩa vụ.
Mà một kẻ phế nhân như mình, sớm đã chẳng còn quyền được lựa chọn hay từ chối nữa rồi.
🎹 Nhân vật chính: Bùi Diệu x Dư An (Doanh nhân tổng giám đốc A x Nghệ sĩ piano O)
🎹 Pheromone: Gỗ đàn hương x Hoa quỳnh
Tóm tắt:
Dư An có một vị hôn phu, là liên hôn thương nghiệp, họ được đính hôn từ lúc còn trong bụng mẹ.
Một tai nạn xe cộ ngoài ý muốn xảy ra khiến cậu nằm hôn mê mấy tháng trên giường bệnh. Khi tỉnh lại, từ một người độc thân biến thành người đã kết hôn.
Vị Alpha nọ đứng bên giường, giọng nói vững vàng bình tĩnh chẳng mang chút cảm xúc nào, "Tôi sẽ chăm sóc em thật tốt."
Dư An hiểu, đó là trách nghiệm, là nghĩa vụ.
Mà một kẻ phế nhân như mình, sớm đã chẳng còn quyền được lựa chọn hay từ chối nữa rồi.
8.7
Tác giả: Thiên Thập Cửu
Số chương: 25 + 3 NT
Thể loại: tiểu thuyết gốc, tình cảm, hiện đại, hỏny, ịch ịch, 1x1, HE
Xếp chữ: Miên
Giới thiệu:
Em là đóa hồng cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi của tôi.
Lòng có ánh trăng sáng yêu cái đẹp công x Diện mạo bình thường thụ
Luật sư x Phóng viên chiến trường
Du Tri Niên x Tiêu Ý Trì
Giới thiệu của editor:
Tag 🐈⬛ tự gắn (chỉ để tham khảo):
Chảnh mòe ngoài lạnh trong nóng tinh tế công x Phóng khoáng phong lưu quả cảm không siểm nịnh thụ
Công và thụ quen nhau qua một lần xem mắt. Công là luật sư hàng đầu, mặt đẹp cuto ví dày. Ngon giai là thế, nhưng vẫn mắc cái thói trông mặt mà bắt hình dong, đã thế mà ảnh còn thuộc tuýp người coi trọng ngoại hình aka nhan khống. Thụ là phóng viên chiến trường mới từ nước ngoài trở về, do mất hành lý cộng thêm ngoại hình bình thường nên lần đầu gặp đã bị anh công gắn cho cái mác "xuất khẩu lao động". Có thể nói, với luật sư Du thì Tiêu Ý Trì là Tiêu-ba-không: không ngoại hình, không có gu, không thái độ. Tóm lại là hình tượng nát bét. Nhưng mà ai ngờ lại có ngày luật sư Du chinh chiến bốn phương lại lần đầu cứng họng trước Tiêu-ba-không. Cùng đón xem mỏ hỗn tắt đài, kéo theo dài dài những cú vả mặt khác.
Tóm tắt "Honey" bằng hình ảnh 🥵

#Luật_sư_Du_hôm_nay_hết_"nắng"_chưa
#Tiêu_Ý_Trì_không_được_trêu_bạn
#Sống_thật_đi_Du_Tri_Niên
Dò mìn:
Cuộc gặp gỡ của hai cây kiếm trải nát "thao" trường (yên tâm, không phải trai tồi, chỉ là người lớn giải quyết nhu cầu).
Trong quá khứ, công từng phạm sai lầm, giữa công và ánh trăng sáng có tình tiết r*pe, cân nhắc trước khi đọc.
Số chương: 25 + 3 NT
Thể loại: tiểu thuyết gốc, tình cảm, hiện đại, hỏny, ịch ịch, 1x1, HE
Xếp chữ: Miên
Giới thiệu:
Em là đóa hồng cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi của tôi.
Lòng có ánh trăng sáng yêu cái đẹp công x Diện mạo bình thường thụ
Luật sư x Phóng viên chiến trường
Du Tri Niên x Tiêu Ý Trì
Giới thiệu của editor:
Tag 🐈⬛ tự gắn (chỉ để tham khảo):
Chảnh mòe ngoài lạnh trong nóng tinh tế công x Phóng khoáng phong lưu quả cảm không siểm nịnh thụ
Công và thụ quen nhau qua một lần xem mắt. Công là luật sư hàng đầu, mặt đẹp cuto ví dày. Ngon giai là thế, nhưng vẫn mắc cái thói trông mặt mà bắt hình dong, đã thế mà ảnh còn thuộc tuýp người coi trọng ngoại hình aka nhan khống. Thụ là phóng viên chiến trường mới từ nước ngoài trở về, do mất hành lý cộng thêm ngoại hình bình thường nên lần đầu gặp đã bị anh công gắn cho cái mác "xuất khẩu lao động". Có thể nói, với luật sư Du thì Tiêu Ý Trì là Tiêu-ba-không: không ngoại hình, không có gu, không thái độ. Tóm lại là hình tượng nát bét. Nhưng mà ai ngờ lại có ngày luật sư Du chinh chiến bốn phương lại lần đầu cứng họng trước Tiêu-ba-không. Cùng đón xem mỏ hỗn tắt đài, kéo theo dài dài những cú vả mặt khác.
Tóm tắt "Honey" bằng hình ảnh 🥵
#Luật_sư_Du_hôm_nay_hết_"nắng"_chưa
#Tiêu_Ý_Trì_không_được_trêu_bạn
#Sống_thật_đi_Du_Tri_Niên
Dò mìn:
Cuộc gặp gỡ của hai cây kiếm trải nát "thao" trường (yên tâm, không phải trai tồi, chỉ là người lớn giải quyết nhu cầu).
Trong quá khứ, công từng phạm sai lầm, giữa công và ánh trăng sáng có tình tiết r*pe, cân nhắc trước khi đọc.
4.9
Thể loại: Đam mỹ, Cường công nhược thụ, Hiện đại, Đoản văn, Chữa lành, Cẩu huyết, Niên thượng, HE, Đổi công, Ngược tra, Trí lực chướng ngại thụ.
CP: Nguyên Liệt x Cận Hướng Dương
Cận Hướng Dương: thiểu năng trí tuệ thụ
Nguyên Liệt: Công chính
Kết cục của Cận Đình Hựu sớm đã an bài, đất diễn của công chính và tra nam tương đương nhau, không có nam thứ.
Cảnh báo: Trong sạch đảng không nên vào, Thụ không sạch.
CP: Nguyên Liệt x Cận Hướng Dương
Cận Hướng Dương: thiểu năng trí tuệ thụ
Nguyên Liệt: Công chính
Kết cục của Cận Đình Hựu sớm đã an bài, đất diễn của công chính và tra nam tương đương nhau, không có nam thứ.
Cảnh báo: Trong sạch đảng không nên vào, Thụ không sạch.
8.3
Tên gốc: Trọng sinh chi làm cái tiểu nông dân
Tác giả: Tử Sắc Mộc Ốc
Edit + Beta: Thuỷ Tích Thanh Thanh
Thể loại: Đam mỹ, Trọng sinh, Hiện đại, Chủ thụ, Làm giàu trước yêu sau, Siêu lông gà vỏ tỏi, 1x1, HE
Lý Tân Hạo dùng một ngọn lửa thiêu chết Hàn Đông Lỗi cùng tình nhân của hắn, trước khi sống lại mối thù đã báo xong,
Sau khi sống lại mang lý tưởng vĩ đại làm một tiểu nông dân, đồng thời ứng phó tam cô lục bà, kiếm vài đồng tiền nhỏ.
Nhưng chẳng hiểu tại sao cậu lại dính phải tiểu thúc của tình nhân cũ?
Tác giả: Tử Sắc Mộc Ốc
Edit + Beta: Thuỷ Tích Thanh Thanh
Thể loại: Đam mỹ, Trọng sinh, Hiện đại, Chủ thụ, Làm giàu trước yêu sau, Siêu lông gà vỏ tỏi, 1x1, HE
Lý Tân Hạo dùng một ngọn lửa thiêu chết Hàn Đông Lỗi cùng tình nhân của hắn, trước khi sống lại mối thù đã báo xong,
Sau khi sống lại mang lý tưởng vĩ đại làm một tiểu nông dân, đồng thời ứng phó tam cô lục bà, kiếm vài đồng tiền nhỏ.
Nhưng chẳng hiểu tại sao cậu lại dính phải tiểu thúc của tình nhân cũ?
6.2
Abel là một hùng trùng thuần khiết, cao quý, là trân bảo trùng tộc, là đế vương trùng tộc.
Thế nhưng, cậu cảm thấy rất phiền trước sự bảo vệ quá mức của trùng tộc, cậu chỉ muốn làm một hùng trùng tự do tự tại.
Vậy là, khi không thể chịu nổi nữa, cậu trốn khỏi nhà!Rốt cuộc ai cho cậu biết đây là đâu?
Tại sao còn chưa kịp thu dọn hành lý, thì đã đi tới tận 2000 năm sau.
Cậu quyết định phải giữ kín thân phận, tuyệt đối không thể bị lộ mình là hùng trùng!
Các thư trùng: con trùng này trông yếu ớt cả, ta chỉ cần một tay là có thể... ôm lấy em ấy.
Ps:
Vai chính là công, tuyệt đối là đại tổng công.
Công thuộc tính vạn nhân mê, cả thế giới đều sủng cậu.
Là công khống văn, sủng thụ tuyệt đối đừng rớ vào
Chính văn vô CP
Tóm tắt chỉ trong một câu: Cuộc sống thường ngày của một hùng trùng được cả thế giới cưng chiều.
Vai chính: Abel ┃ vai phụ: Theodore, Uriah ┃ cái khác: Vạn nhân mê, đoàn sủng
Thế nhưng, cậu cảm thấy rất phiền trước sự bảo vệ quá mức của trùng tộc, cậu chỉ muốn làm một hùng trùng tự do tự tại.
Vậy là, khi không thể chịu nổi nữa, cậu trốn khỏi nhà!Rốt cuộc ai cho cậu biết đây là đâu?
Tại sao còn chưa kịp thu dọn hành lý, thì đã đi tới tận 2000 năm sau.
Cậu quyết định phải giữ kín thân phận, tuyệt đối không thể bị lộ mình là hùng trùng!
Các thư trùng: con trùng này trông yếu ớt cả, ta chỉ cần một tay là có thể... ôm lấy em ấy.
Ps:
Vai chính là công, tuyệt đối là đại tổng công.
Công thuộc tính vạn nhân mê, cả thế giới đều sủng cậu.
Là công khống văn, sủng thụ tuyệt đối đừng rớ vào
Chính văn vô CP
Tóm tắt chỉ trong một câu: Cuộc sống thường ngày của một hùng trùng được cả thế giới cưng chiều.
Vai chính: Abel ┃ vai phụ: Theodore, Uriah ┃ cái khác: Vạn nhân mê, đoàn sủng
9.2
Tên: Hướng dẫn chăn nuôi tiểu zombie
Tác giả: Vũ Vụ Thu
Editor: Hoa và Nắng
Thể loại: trùng sinh, tận thế, truyện ngọt, xuyên sách, 1x1, hỗ sủng, HE.
Tag : trung khuyển chiếm hữu vua zombie công x thông minh nuông chiều thú cưng chủ nhân thụ. Sở Hiêu Trần x Tạ Linh Dụ.
*
Giới thiệu:
【 Kiếp trước kiếp này, công thụ đều chỉ thích lẫn nhau, hơn nữa chỉ ngủ cùng nhau. 】
Pháp sư vong linh Tạ Linh Dụ ngoài ý muốn xuyên sách, chỉ khi lấy được trái tim của công chính, anh mới có thể sống lại.
Thế giới hung tàn, vì để tự bảo vệ mình, anh ký khế ước với một tiểu zombie đã chết từ lâu.
Tiểu zombie có tướng mạo tuấn mỹ tinh xảo, giá trị vũ lực siêu phàm, cực kỳ phù hợp với mong muốn Tạ Linh Dụ.
Khuyết điểm duy nhất của tiểu zombie là thích ăn giấm, thích làm nũng, không có lúc nào là không độc chiếm Tạ Linh Dụ, còn không cho phép anh ký khế ước với các con zombie khác.
Tạ Linh Dụ vẫn luôn coi tiểu zombie như một con thú cưng có trí tuệ thấp, cảm xúc bộc trực.
Vì vậy để làm một chủ nhân đủ tư cách, Tạ Linh Dụ đã tuân thủ ngiêm ngặt những điều cần thiết khi nuôi thú cưng.
Thứ nhất, thân thể khỏe mạnh.
Tạ Linh Dụ: Làm tốt! Hắn rất thích uống máu của tôi! Sau khi được cho ăn cũng vô cùng vui vẻ!
Thứ hai, tâm lý khỏe mạnh.
Tạ Linh Dụ: Không thành vấn đề! Tôi thường xuyên ôm ôm hôn hôn hắn! Hắn cũng đáp trả tôi như tôi muốn!
Tạ Linh Dụ cảm thấy bản thân rất thành công trong công việc nuôi thú cưng này.
Cho đến một ngày nọ, ban đêm lúc tỉnh dậy Tạ Linh Dụ phát hiện tiểu zombie của mình biến mất rồi.
Đi theo cảm ứng của khế ước, Tạ Linh Dụ nhìn thấy tiểu zombie nhà mình đứng trước một đàn zombie, dễ dàng vặn gãy đầu con zombie buổi sáng anh định kết khế ước.
"Đừng đến gần em ấy."
Giọng điệu của zombie lạnh lùng và tàn nhẫn, không có chút nào giống với thú cưng không có trí thông minh cả.
Tạ Linh Dụ:?!
- --
Sau đó, Tạ Linh Dụ phát hiện tiểu zombie ngoan ngoãn đáng yêu siêu dính người của mình thế mà lại là một con zombie người người nghe tên đều sợ vỡ mật - vua zombie.
Vị vua zombie kia ôm chặt anh trong ngực, trong ánh mắt hiện lên vẻ chiếm hữu không chút che giấu.
"Chủ nhân, đừng rời bỏ tôi, em đã đồng ý với tôi rồi."
Tác giả: Vũ Vụ Thu
Editor: Hoa và Nắng
Thể loại: trùng sinh, tận thế, truyện ngọt, xuyên sách, 1x1, hỗ sủng, HE.
Tag : trung khuyển chiếm hữu vua zombie công x thông minh nuông chiều thú cưng chủ nhân thụ. Sở Hiêu Trần x Tạ Linh Dụ.
*
Giới thiệu:
【 Kiếp trước kiếp này, công thụ đều chỉ thích lẫn nhau, hơn nữa chỉ ngủ cùng nhau. 】
Pháp sư vong linh Tạ Linh Dụ ngoài ý muốn xuyên sách, chỉ khi lấy được trái tim của công chính, anh mới có thể sống lại.
Thế giới hung tàn, vì để tự bảo vệ mình, anh ký khế ước với một tiểu zombie đã chết từ lâu.
Tiểu zombie có tướng mạo tuấn mỹ tinh xảo, giá trị vũ lực siêu phàm, cực kỳ phù hợp với mong muốn Tạ Linh Dụ.
Khuyết điểm duy nhất của tiểu zombie là thích ăn giấm, thích làm nũng, không có lúc nào là không độc chiếm Tạ Linh Dụ, còn không cho phép anh ký khế ước với các con zombie khác.
Tạ Linh Dụ vẫn luôn coi tiểu zombie như một con thú cưng có trí tuệ thấp, cảm xúc bộc trực.
Vì vậy để làm một chủ nhân đủ tư cách, Tạ Linh Dụ đã tuân thủ ngiêm ngặt những điều cần thiết khi nuôi thú cưng.
Thứ nhất, thân thể khỏe mạnh.
Tạ Linh Dụ: Làm tốt! Hắn rất thích uống máu của tôi! Sau khi được cho ăn cũng vô cùng vui vẻ!
Thứ hai, tâm lý khỏe mạnh.
Tạ Linh Dụ: Không thành vấn đề! Tôi thường xuyên ôm ôm hôn hôn hắn! Hắn cũng đáp trả tôi như tôi muốn!
Tạ Linh Dụ cảm thấy bản thân rất thành công trong công việc nuôi thú cưng này.
Cho đến một ngày nọ, ban đêm lúc tỉnh dậy Tạ Linh Dụ phát hiện tiểu zombie của mình biến mất rồi.
Đi theo cảm ứng của khế ước, Tạ Linh Dụ nhìn thấy tiểu zombie nhà mình đứng trước một đàn zombie, dễ dàng vặn gãy đầu con zombie buổi sáng anh định kết khế ước.
"Đừng đến gần em ấy."
Giọng điệu của zombie lạnh lùng và tàn nhẫn, không có chút nào giống với thú cưng không có trí thông minh cả.
Tạ Linh Dụ:?!
- --
Sau đó, Tạ Linh Dụ phát hiện tiểu zombie ngoan ngoãn đáng yêu siêu dính người của mình thế mà lại là một con zombie người người nghe tên đều sợ vỡ mật - vua zombie.
Vị vua zombie kia ôm chặt anh trong ngực, trong ánh mắt hiện lên vẻ chiếm hữu không chút che giấu.
"Chủ nhân, đừng rời bỏ tôi, em đã đồng ý với tôi rồi."
4.9
Hán Việt: Liên Hương
Tác giả: Thổ Kháng
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cận đại, Dân quốc, Tình cảm, H Văn, Cao H, Thô tục, Song khiết, Song tính, Niên hạ, Dirty talk, Sinh con, Cường thủ hào đoạt, HE, 1×1
Editor: thỏ béo (wp thobeooo)
Giới thiệu
Giang Nam là nơi nhiều mưa, mưa phùn tí tách tí tách bắn xuống trên nền đường lát đá, không gian xung quanh mù mịt hơi nước, làm mọi thứ trở nên mông lung.
Một chiếc xe ô tô ngừng lại trước ở sân trước của một tòa nhà tráng lệ, quản gia đã đứng đợi ở trước của từ sớm, vừa thấy xe tới liền nhanh chóng mở ô vội vàng đi tới trước cửa xe. Cửa xe mở ra, một người đàn ông từ trong xe bước xuống.
“Thiếu gia.” Quản gia cung kính cúi đầu gọi người đó.
Người đàn ông mặc một bộ tây trang màu đen, ánh mặt lạnh nhạt nhìn khăn tang trắng tinh ở trước mặt được treo ở cửa nhà. Hắn im lặng theo chân quản gia bước vào nhà, người hầu bên cạnh cũng theo sát che ô cho hắn.
Một tòa nhà to lớn tráng lệ như vậy, giờ đây chỉ còn lại sự đượm buồn ảm đạm.
Chu Kỳ Ngọc vừa mới bước vào linh đường*, liền thấy một đám người quỳ trên mặt đất thấp giọng khóc thút thít, quản gia đứng bên cạnh hắn nhẹ nhàng bước lên nhỏ giọng nói với một người đang quỳ gối ở phía trước.
Người đàn ông nọ nghe xong liền giơ tay lau nước mắt, đứng lên rồi đi tới, dung mạo của anh ta rất tuấn tú, nhưng sắc mặt lại cực kỳ bi thương.
“Kỳ Ngọc, cha… đã đi rồi.”
Tác giả: Thổ Kháng
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cận đại, Dân quốc, Tình cảm, H Văn, Cao H, Thô tục, Song khiết, Song tính, Niên hạ, Dirty talk, Sinh con, Cường thủ hào đoạt, HE, 1×1
Editor: thỏ béo (wp thobeooo)
Giới thiệu
Giang Nam là nơi nhiều mưa, mưa phùn tí tách tí tách bắn xuống trên nền đường lát đá, không gian xung quanh mù mịt hơi nước, làm mọi thứ trở nên mông lung.
Một chiếc xe ô tô ngừng lại trước ở sân trước của một tòa nhà tráng lệ, quản gia đã đứng đợi ở trước của từ sớm, vừa thấy xe tới liền nhanh chóng mở ô vội vàng đi tới trước cửa xe. Cửa xe mở ra, một người đàn ông từ trong xe bước xuống.
“Thiếu gia.” Quản gia cung kính cúi đầu gọi người đó.
Người đàn ông mặc một bộ tây trang màu đen, ánh mặt lạnh nhạt nhìn khăn tang trắng tinh ở trước mặt được treo ở cửa nhà. Hắn im lặng theo chân quản gia bước vào nhà, người hầu bên cạnh cũng theo sát che ô cho hắn.
Một tòa nhà to lớn tráng lệ như vậy, giờ đây chỉ còn lại sự đượm buồn ảm đạm.
Chu Kỳ Ngọc vừa mới bước vào linh đường*, liền thấy một đám người quỳ trên mặt đất thấp giọng khóc thút thít, quản gia đứng bên cạnh hắn nhẹ nhàng bước lên nhỏ giọng nói với một người đang quỳ gối ở phía trước.
Người đàn ông nọ nghe xong liền giơ tay lau nước mắt, đứng lên rồi đi tới, dung mạo của anh ta rất tuấn tú, nhưng sắc mặt lại cực kỳ bi thương.
“Kỳ Ngọc, cha… đã đi rồi.”