Sủng
991 Truyện
Sắp xếp theo
4.2
Tên gốc: 肖想你许久
Tác giả: 九兜星 (Cửu Đâu Tinh)
Edit by Shmily
Số chương: 87 chương (68 chương chính văn + 19 chương ngoại truyện)
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, Song xử, Song hướng yêu thầm
Nhân vật chính: Đường Kỳ Thâm, Thời Lạc
VĂN ÁN
【Trúc mã văn nhã bại hoại có dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ Vs Tiểu thanh mai được nuông chiều đến mềm mại】
#Song hướng yêu thầm
Mọi người ở Tam Trung đều biết, hội trưởng hội học sinh Đường Kỳ Thâm thanh lãnh cao ngạo, tự phụ không ai bằng, lạnh lùng không dễ tiếp cận.
Cho tới khi một tin tức trên diễn đàn trường nổ ra.
Bên cạnh chỗ ngồi của hội trưởng với biệt danh người sống chớ tới gần có thêm một em gái nhỏ xinh đẹp nũng nịu.
Em gái nhỏ cứ líu ríu suốt ngày, bài tập không biết làm thì đều sẽ đẩy tới trước mặt anh, sau đó lại không coi ai ra gì nằm ra bàn ngủ mất.
Bạn học không nhịn được trào phúng: “Em gái ngu ngốc này ở đâu ra vậy, quả thực là chán sống rồi mà!”
Bạn tốt của hai người lại cảm khái: “Ôi, ai chán sống cơ? Đường Kỳ Thâm chăm em ấy như chăm con gái đó nhé!”
“Không không không, rõ ràng chính là con dâu nuôi từ bé mới đúng!”
Thời Lạc bề ngoài thì xấu hổ giận dữ, nhưng bên trong lại lén lút to gan bày tỏ tâm ý của mình với anh, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu từ chối nhàn nhạt.
Cô gái đỏ mắt tủi thân bỏ lại một câu: “Có phải trưởng thành rồi là em không được ăn vạ anh nữa đúng không?”
Sau đó liền thu lại tâm tính, trở nên xa cách với anh.
Thời gian đó, bạn học phát hiện, hội trưởng luôn luôn chuyên tâm giải đề nay lại thất thần, hồn vía như ở trên mây, sắc mặt cũng nặng nề hơn.
Đêm đó tan học, ở chỗ ngoặt ngoài cổng trường, đám côn đồ chặn đường Thời Lạc: “Đi với anh trai đi nào, đừng nghĩ tới tên Đường Kỳ Thâm đó nữa, không có kết quả đâu.”
“Hoa khôi thì làm sao chứ? Còn không phải là bị chơi chán rồi thì tùy tiện ném đi sao.”
Thiếu niên trước giờ luôn bình tĩnh ổn trọng trong nháy mắt mất đi lý trí, điên lên, cánh tay cũng nổi đầy gân xanh: “Không muốn chết thì cút mau!”
Sau đó lại dùng một tay ôm Thời Lạc vào lòng, thanh âm khàn khàn cầu xin: “Đừng sợ, về nhà với anh có được không…”
Không có ai biết rằng, đêm đó anh hôn lên đôi mắt ướt đẫm nước mắt của cô, nặng nề nói: “Trưởng thành rồi, cũng chỉ có thể ăn vạ anh.”
Đoạn kịch nhỏ:
Kỳ nghỉ, trong phòng khách biệt thự nhà họ Đường.
Thời Lạc mặc áo ngủ phấn hồng mềm mại, tay nhỏ nũng nịu ôm lấy cổ anh, “Muốn ăn!”
Người đàn ông cong môi cười, thay cô cài lại cúc áo bị lỏng, từng chút từng chút đút đồ ăn cho cô, cô ăn tới mức miệng dính đầy bơ, giống như con mèo hoa nhỏ.
Nhưng con mèo nhỏ này lại vô cùng dính người, làm nũng: “Hôn hôn em…”
Vừa vặn bị đàn em khóa dưới tới nhà tìm anh trả tài liệu kinh hãi nhìn thấy, chạy trối chết.
Thời Lạc xấu hổ, mặt mũi đỏ bừng che mặt lại.
Anh khàn giọng nói: “Còn muốn hôn nữa không?”.
Mèo sữa nhỏ trong ngực điên cuồng lắc đầu.
Thanh âm anh nặng nề: “Không thể.”
Bàn tay to rộng của người đàn ông không nhịn được nhéo lấy cằm cô, cúi đầu hôn thật sâu.
Đêm đó, diễn đàn trường học lại nổ tung rồi.
#Xin thưa, là bạn cùng lớp, tôi đính chính rằng mình tận mắt nhìn thấy hội trưởng đại nhân ăn đồ ăn thừa của em ấy đó#
#Hôm giao lưu, hội trưởng gọi cô ấy là tổ tông nhỏ, nghe lời một chút#
#Tôi có một đứa bạn nói nó có ảnh chụp hôn môi của hội trưởng nha!!#
1. Cao lãnh nhất thời, theo đuổi vợ tới hết đời
2. Song mối tình đầu, song hướng yêu thầm, ngọt sủng không ngược
Tag: Hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, ngọt văn.
Tác giả: 九兜星 (Cửu Đâu Tinh)
Edit by Shmily
Số chương: 87 chương (68 chương chính văn + 19 chương ngoại truyện)
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, Song xử, Song hướng yêu thầm
Nhân vật chính: Đường Kỳ Thâm, Thời Lạc
VĂN ÁN
【Trúc mã văn nhã bại hoại có dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ Vs Tiểu thanh mai được nuông chiều đến mềm mại】
#Song hướng yêu thầm
Mọi người ở Tam Trung đều biết, hội trưởng hội học sinh Đường Kỳ Thâm thanh lãnh cao ngạo, tự phụ không ai bằng, lạnh lùng không dễ tiếp cận.
Cho tới khi một tin tức trên diễn đàn trường nổ ra.
Bên cạnh chỗ ngồi của hội trưởng với biệt danh người sống chớ tới gần có thêm một em gái nhỏ xinh đẹp nũng nịu.
Em gái nhỏ cứ líu ríu suốt ngày, bài tập không biết làm thì đều sẽ đẩy tới trước mặt anh, sau đó lại không coi ai ra gì nằm ra bàn ngủ mất.
Bạn học không nhịn được trào phúng: “Em gái ngu ngốc này ở đâu ra vậy, quả thực là chán sống rồi mà!”
Bạn tốt của hai người lại cảm khái: “Ôi, ai chán sống cơ? Đường Kỳ Thâm chăm em ấy như chăm con gái đó nhé!”
“Không không không, rõ ràng chính là con dâu nuôi từ bé mới đúng!”
Thời Lạc bề ngoài thì xấu hổ giận dữ, nhưng bên trong lại lén lút to gan bày tỏ tâm ý của mình với anh, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu từ chối nhàn nhạt.
Cô gái đỏ mắt tủi thân bỏ lại một câu: “Có phải trưởng thành rồi là em không được ăn vạ anh nữa đúng không?”
Sau đó liền thu lại tâm tính, trở nên xa cách với anh.
Thời gian đó, bạn học phát hiện, hội trưởng luôn luôn chuyên tâm giải đề nay lại thất thần, hồn vía như ở trên mây, sắc mặt cũng nặng nề hơn.
Đêm đó tan học, ở chỗ ngoặt ngoài cổng trường, đám côn đồ chặn đường Thời Lạc: “Đi với anh trai đi nào, đừng nghĩ tới tên Đường Kỳ Thâm đó nữa, không có kết quả đâu.”
“Hoa khôi thì làm sao chứ? Còn không phải là bị chơi chán rồi thì tùy tiện ném đi sao.”
Thiếu niên trước giờ luôn bình tĩnh ổn trọng trong nháy mắt mất đi lý trí, điên lên, cánh tay cũng nổi đầy gân xanh: “Không muốn chết thì cút mau!”
Sau đó lại dùng một tay ôm Thời Lạc vào lòng, thanh âm khàn khàn cầu xin: “Đừng sợ, về nhà với anh có được không…”
Không có ai biết rằng, đêm đó anh hôn lên đôi mắt ướt đẫm nước mắt của cô, nặng nề nói: “Trưởng thành rồi, cũng chỉ có thể ăn vạ anh.”
Đoạn kịch nhỏ:
Kỳ nghỉ, trong phòng khách biệt thự nhà họ Đường.
Thời Lạc mặc áo ngủ phấn hồng mềm mại, tay nhỏ nũng nịu ôm lấy cổ anh, “Muốn ăn!”
Người đàn ông cong môi cười, thay cô cài lại cúc áo bị lỏng, từng chút từng chút đút đồ ăn cho cô, cô ăn tới mức miệng dính đầy bơ, giống như con mèo hoa nhỏ.
Nhưng con mèo nhỏ này lại vô cùng dính người, làm nũng: “Hôn hôn em…”
Vừa vặn bị đàn em khóa dưới tới nhà tìm anh trả tài liệu kinh hãi nhìn thấy, chạy trối chết.
Thời Lạc xấu hổ, mặt mũi đỏ bừng che mặt lại.
Anh khàn giọng nói: “Còn muốn hôn nữa không?”.
Mèo sữa nhỏ trong ngực điên cuồng lắc đầu.
Thanh âm anh nặng nề: “Không thể.”
Bàn tay to rộng của người đàn ông không nhịn được nhéo lấy cằm cô, cúi đầu hôn thật sâu.
Đêm đó, diễn đàn trường học lại nổ tung rồi.
#Xin thưa, là bạn cùng lớp, tôi đính chính rằng mình tận mắt nhìn thấy hội trưởng đại nhân ăn đồ ăn thừa của em ấy đó#
#Hôm giao lưu, hội trưởng gọi cô ấy là tổ tông nhỏ, nghe lời một chút#
#Tôi có một đứa bạn nói nó có ảnh chụp hôn môi của hội trưởng nha!!#
1. Cao lãnh nhất thời, theo đuổi vợ tới hết đời
2. Song mối tình đầu, song hướng yêu thầm, ngọt sủng không ngược
Tag: Hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, ngọt văn.
3.5
Kỷ Vân Chi từ nhỏ đã tá túc tại Lục gia, cùng với Lục tam gia thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng tốt đẹp. Về sau, nàng bị người ta bắt gặp “tư hội” cùng Lục tứ gia dưới đình.
Kỷ Vân Chi: …Thiên hạ này chẳng lẽ chỉ có mỗi nam nhân nhà họ Lục sao? Ai nàng cũng không cần, thu dọn đồ đạc rồi đi là được!
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn đột nhiên được ban xuống, nàng lại phải gả cho Lục nhị gia, vị nhị gia mà từ nhỏ nàng đã kính trọng như trưởng bối.
Kỷ Vân Chi: …
Nhị gia Lục Huyền là con trai của Trường công chúa, cũng là vị tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, hàm nhất phẩm Phiêu Kỵ đại tướng quân. Người còn đang trên đường khải hoàn, thánh chỉ phong vương đã được ban xuống.
Kỷ Vân Chi chính là lựa chọn của Lục Huyền khi quyết định lui về ở ẩn.
Gia tộc nàng thế lực nhỏ bé, không dính líu đến bất kỳ đảng phái nào. Tuy hắn không có nhiều ấn tượng về nàng, nhưng nàng từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh bà nội hắn, phẩm hạnh và tính tình chắc hẳn không tồi.
Đối với vị phu nhân nhỏ hơn mình 12 tuổi này, Lục Huyền sẽ cho nàng tất cả sự tôn trọng và vinh quang mà một người vợ nên có. Còn về những thứ ủy mị như tình yêu nam nữ trẻ con, hắn mới không thèm… Lão Tam, Lão Tứ, các ngươi mà còn nhìn tẩu tẩu của mình thêm một cái nữa ta móc mắt các ngươi ra bây giờ!!
Kỷ Vân Chi: …Thiên hạ này chẳng lẽ chỉ có mỗi nam nhân nhà họ Lục sao? Ai nàng cũng không cần, thu dọn đồ đạc rồi đi là được!
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn đột nhiên được ban xuống, nàng lại phải gả cho Lục nhị gia, vị nhị gia mà từ nhỏ nàng đã kính trọng như trưởng bối.
Kỷ Vân Chi: …
Nhị gia Lục Huyền là con trai của Trường công chúa, cũng là vị tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, hàm nhất phẩm Phiêu Kỵ đại tướng quân. Người còn đang trên đường khải hoàn, thánh chỉ phong vương đã được ban xuống.
Kỷ Vân Chi chính là lựa chọn của Lục Huyền khi quyết định lui về ở ẩn.
Gia tộc nàng thế lực nhỏ bé, không dính líu đến bất kỳ đảng phái nào. Tuy hắn không có nhiều ấn tượng về nàng, nhưng nàng từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh bà nội hắn, phẩm hạnh và tính tình chắc hẳn không tồi.
Đối với vị phu nhân nhỏ hơn mình 12 tuổi này, Lục Huyền sẽ cho nàng tất cả sự tôn trọng và vinh quang mà một người vợ nên có. Còn về những thứ ủy mị như tình yêu nam nữ trẻ con, hắn mới không thèm… Lão Tam, Lão Tứ, các ngươi mà còn nhìn tẩu tẩu của mình thêm một cái nữa ta móc mắt các ngươi ra bây giờ!!
4.6
💐Tên truyện: Mùa xuân thứ hai
💐Tác giả: Trương Bất Nhất
💐Chuyển ngữ: The Atlamtis
💐Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, ngược tra, sảng văn, HE.
💐Độ dài: 68 chương + 3 NT
💐Văn án
(1) Lâm Niệm Sơ yêu Lương Thần vô cùng, hai người yêu nhau bảy năm, kết hôn ba năm thì Lương Thần lại ngoại tình. Kẻ thứ ba mang thai đến tận cửa bức vua thoái vị. Lâm Niệm Sơ không chút lưu tình trực tiếp ly hôn, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Trình Nghiễn vô cùng yêu nốt chu sa ở trong lòng, bạch nguyệt quang trước cửa sổ của mình. Nhưng mà lại bị bạch nguyệt quang ngược đến chết đi sống lại, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Vào buổi tối một ngày nào đó, Lâm Niệm Sơ và Trình Nghiễn gặp nhau ở trong một bán bar nào đó. Hai thanh niên độc thân yêu đương quần què quan sát đối phương, đánh hơi thấy từ trường giống nhau, vì thế bèn ứ ừ với nhau.
Một tháng sau Lâm Niệm Sơ phát hiện mình mang thai, cô bàn bạc với Trình Nghiễn, hai người quyết định vò đã mẻ thì cho sứt luôn, chắp vá mà sống. Vì thế sau đó liền tới cục dân chính đăng ký kết hôn.
(2) Trong một tiệc rượu nào đó, Lâm Niệm Sơ vô tình gặp chồng trước. Chồng trước muốn đến bắt chuyện, cô lập tức kéo tay Trình Nghiễn đặt lên trên cái bụng nhỏ hơi nhô ra của mình: “Ông xã à, anh nói xem sao lại có người vẫn nhớ mãi không quên vợ trước thế?”
Trình Nghiễn thản nhiên đáp: “Bởi vì anh ta hèn.”
Chồng trước: “…”
(3) Vợ chồng hai người đi dạo phố, vô tình gặp bạch nguyệt quang của Trình Nghiễn. Trà xanh bạch nguyệt quang còn chưa hết hy vọng, muốn tới gây chia rẽ tình cảm vợ chồng.
Trình Nghiễn thấy thế thì đặt tay lên bụng Lâm Niệm Sơ, hỏi từ trong thâm tâm: “Bà xã à, em nói xem bụng em cũng lớn như vậy rồi, sao mà em vẫn mặc cái gì cũng đẹp thế?”.
Lâm Niệm Sơ: “Chủ yếu là do em đẹp, tâm sinh tướng, không giống người nào đó, vừa nhìn thì đã biết chua ngoa, đời này đã định là cô đơn đến cuối đời.”
Bạch nguyệt quang: “…”
*Ghi chú:
1. Nam chính sạch, sau khi ở bên nữ chính thì một lòng một dạ, bạch nguyệt quang là một vật hy sinh.
2. Một bộ truyện cẩu huyết nam nữ chính cưới trước yêu sau, cùng nhau hành hạ cặn bã, gây dựng hạnh phúc, đừng nghiêm túc quá.
3. Thật ra cũng là một câu chuyện chữa lành lẫn nhau.
💐Tác giả: Trương Bất Nhất
💐Chuyển ngữ: The Atlamtis
💐Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, ngược tra, sảng văn, HE.
💐Độ dài: 68 chương + 3 NT
💐Văn án
(1) Lâm Niệm Sơ yêu Lương Thần vô cùng, hai người yêu nhau bảy năm, kết hôn ba năm thì Lương Thần lại ngoại tình. Kẻ thứ ba mang thai đến tận cửa bức vua thoái vị. Lâm Niệm Sơ không chút lưu tình trực tiếp ly hôn, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Trình Nghiễn vô cùng yêu nốt chu sa ở trong lòng, bạch nguyệt quang trước cửa sổ của mình. Nhưng mà lại bị bạch nguyệt quang ngược đến chết đi sống lại, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Vào buổi tối một ngày nào đó, Lâm Niệm Sơ và Trình Nghiễn gặp nhau ở trong một bán bar nào đó. Hai thanh niên độc thân yêu đương quần què quan sát đối phương, đánh hơi thấy từ trường giống nhau, vì thế bèn ứ ừ với nhau.
Một tháng sau Lâm Niệm Sơ phát hiện mình mang thai, cô bàn bạc với Trình Nghiễn, hai người quyết định vò đã mẻ thì cho sứt luôn, chắp vá mà sống. Vì thế sau đó liền tới cục dân chính đăng ký kết hôn.
(2) Trong một tiệc rượu nào đó, Lâm Niệm Sơ vô tình gặp chồng trước. Chồng trước muốn đến bắt chuyện, cô lập tức kéo tay Trình Nghiễn đặt lên trên cái bụng nhỏ hơi nhô ra của mình: “Ông xã à, anh nói xem sao lại có người vẫn nhớ mãi không quên vợ trước thế?”
Trình Nghiễn thản nhiên đáp: “Bởi vì anh ta hèn.”
Chồng trước: “…”
(3) Vợ chồng hai người đi dạo phố, vô tình gặp bạch nguyệt quang của Trình Nghiễn. Trà xanh bạch nguyệt quang còn chưa hết hy vọng, muốn tới gây chia rẽ tình cảm vợ chồng.
Trình Nghiễn thấy thế thì đặt tay lên bụng Lâm Niệm Sơ, hỏi từ trong thâm tâm: “Bà xã à, em nói xem bụng em cũng lớn như vậy rồi, sao mà em vẫn mặc cái gì cũng đẹp thế?”.
Lâm Niệm Sơ: “Chủ yếu là do em đẹp, tâm sinh tướng, không giống người nào đó, vừa nhìn thì đã biết chua ngoa, đời này đã định là cô đơn đến cuối đời.”
Bạch nguyệt quang: “…”
*Ghi chú:
1. Nam chính sạch, sau khi ở bên nữ chính thì một lòng một dạ, bạch nguyệt quang là một vật hy sinh.
2. Một bộ truyện cẩu huyết nam nữ chính cưới trước yêu sau, cùng nhau hành hạ cặn bã, gây dựng hạnh phúc, đừng nghiêm túc quá.
3. Thật ra cũng là một câu chuyện chữa lành lẫn nhau.
3.6
Bạch Vi vừa tỉnh lại đã xuyên về thập niên 80, trở thành một cô gái độc thân, bị cha mẹ thúc giục kết hôn.
Cô phải đi xem mắt, nghe người giới thiệu nói, đối phương có vóc dáng rất tốt, bề ngoài cực kỳ đẹp trai, còn rất có tiền.
Cô hưng phấn chạy đi xem mắt, quả thật nhìn thấy một anh chàng siêu cấp đẹp trai, chẳng qua trò chuyện mấy tiếng đồng hồ, hôm đó lại đột ngột đi kết hôn với người ta.
Sau khi cầm giấy chứng nhận kết hôn về nhà, người giới thiệu hùng hổ đến chất vấn cô cho người ta leo cây là như thế nào, cô mới biết mình xem mắt đi nhầm bàn rồi, nhầm đối tượng hôn nhân chớp nhoáng.
Cô phải đi xem mắt, nghe người giới thiệu nói, đối phương có vóc dáng rất tốt, bề ngoài cực kỳ đẹp trai, còn rất có tiền.
Cô hưng phấn chạy đi xem mắt, quả thật nhìn thấy một anh chàng siêu cấp đẹp trai, chẳng qua trò chuyện mấy tiếng đồng hồ, hôm đó lại đột ngột đi kết hôn với người ta.
Sau khi cầm giấy chứng nhận kết hôn về nhà, người giới thiệu hùng hổ đến chất vấn cô cho người ta leo cây là như thế nào, cô mới biết mình xem mắt đi nhầm bàn rồi, nhầm đối tượng hôn nhân chớp nhoáng.
3.3
Tên gốc: Giả thiếu gia hắn sau khi thức tỉnh thành thật đoàn sủng
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Niên hạ, Chủ công, Cẩu huyết, NP, Nhược công, Đoàn sủng, Mỹ công
Edit: Lynn J (
Văn án
Nhà họ Khương có hai thiếu gia, anh lớn thì sớm đã gây dựng sự nghiệp thành công, được mọi người ca ngợi và kính trọng, được xem là thiên tài trong giới kinh doanh.
Ngược lại em trai trong nhà thì lại ốm yếu từ nhỏ, cả ngày đều không rời thuốc, nếu không phải ở gia đình giàu có, dùng đủ loại dược liệu quý hiếm, chưa chắc cậu đã sống tới khi trưởng thành.
Chính vì cơ thể không tốt, nên toàn bộ Khương gia đều dành rất nhiều tình thương và thiên vị cho cậu, có gì tốt cũng nghĩ tới cậu đầu tiên.
Ai ai nhìn vào cũng chỉ có thể nói một câu mệnh tốt, thật hạnh phúc khi có một gia đình hết lòng yêu thương mình như vậy.
Sau đó, Khương Lạc nằm mơ, mơ thấy thân thế thật sự của mình, thì ra cậu bị ôm nhầm, thiếu gia họ Khương thật sự không phải cậu mà là thiếu niên tội nghiệp đang bị tra tấn ở nông thôn kia
Không lâu sau đó cậu sẽ bị vạch trần thân phận, bởi vì sợ hãi mất đi hết thảy mà trở nên không giống bản thân làm ra rất nhiều chuyện xấu, cuối cùng bị thiếu gia thật hung hăng trả thù, không có kết cục tốt.
Cậu thật sự rất sợ đau, trong mộng mình lại bị chết thê thảm như vậy.
Cậu quyết định trước đem chân tướng nói ra, có lẽ có thể trước tiên rời khỏi cốt truyện, hết thảy việc này đều sẽ phát sinh thay đổi.
Không nghĩ tới, sự thật đích xác thay đổi, nhưng phát triển lại càng ngày càng kỳ quái......
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Niên hạ, Chủ công, Cẩu huyết, NP, Nhược công, Đoàn sủng, Mỹ công
Edit: Lynn J (
http://mdmydreams10.wordpress.com
)Văn án
Nhà họ Khương có hai thiếu gia, anh lớn thì sớm đã gây dựng sự nghiệp thành công, được mọi người ca ngợi và kính trọng, được xem là thiên tài trong giới kinh doanh.
Ngược lại em trai trong nhà thì lại ốm yếu từ nhỏ, cả ngày đều không rời thuốc, nếu không phải ở gia đình giàu có, dùng đủ loại dược liệu quý hiếm, chưa chắc cậu đã sống tới khi trưởng thành.
Chính vì cơ thể không tốt, nên toàn bộ Khương gia đều dành rất nhiều tình thương và thiên vị cho cậu, có gì tốt cũng nghĩ tới cậu đầu tiên.
Ai ai nhìn vào cũng chỉ có thể nói một câu mệnh tốt, thật hạnh phúc khi có một gia đình hết lòng yêu thương mình như vậy.
Sau đó, Khương Lạc nằm mơ, mơ thấy thân thế thật sự của mình, thì ra cậu bị ôm nhầm, thiếu gia họ Khương thật sự không phải cậu mà là thiếu niên tội nghiệp đang bị tra tấn ở nông thôn kia
Không lâu sau đó cậu sẽ bị vạch trần thân phận, bởi vì sợ hãi mất đi hết thảy mà trở nên không giống bản thân làm ra rất nhiều chuyện xấu, cuối cùng bị thiếu gia thật hung hăng trả thù, không có kết cục tốt.
Cậu thật sự rất sợ đau, trong mộng mình lại bị chết thê thảm như vậy.
Cậu quyết định trước đem chân tướng nói ra, có lẽ có thể trước tiên rời khỏi cốt truyện, hết thảy việc này đều sẽ phát sinh thay đổi.
Không nghĩ tới, sự thật đích xác thay đổi, nhưng phát triển lại càng ngày càng kỳ quái......
3.2
Hán Việt: Phúc mãn nhân gian
Tác giả: Bất Hoán
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song tính, Sảng văn, Đoản văn, 1v1
Hồi xuân đại địa, phúc mãn nhân gian!
Nguyên sang tiểu thuyết - BL - ngắn - hoàn
Song tính - cao H - cổ đại - sảng văn
Bánh bao nhỏ
Lời chào năm mới, tôn chỉ chính là ngọt ngọt và ngọt!
Phúc hắc lão Vương gia × kiều man tiểu thư sinh
(Phúc mãn nhân gian có nghĩa là hạnh phúc, phúc khí tràn ngập nhân gian. Hạnh phúc tràn ngập thế gian.)
Warning⚠⚠⚠⚠: truyện có tình tiết sinh bánh bao, ai không thích vui lòng rời đi, đừng để đến khi đọc lại làm mất lòng nhau ạ.
Tác giả: Bất Hoán
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song tính, Sảng văn, Đoản văn, 1v1
Hồi xuân đại địa, phúc mãn nhân gian!
Nguyên sang tiểu thuyết - BL - ngắn - hoàn
Song tính - cao H - cổ đại - sảng văn
Bánh bao nhỏ
Lời chào năm mới, tôn chỉ chính là ngọt ngọt và ngọt!
Phúc hắc lão Vương gia × kiều man tiểu thư sinh
(Phúc mãn nhân gian có nghĩa là hạnh phúc, phúc khí tràn ngập nhân gian. Hạnh phúc tràn ngập thế gian.)
Warning⚠⚠⚠⚠: truyện có tình tiết sinh bánh bao, ai không thích vui lòng rời đi, đừng để đến khi đọc lại làm mất lòng nhau ạ.
2.7
Mảnh Ghép Ngày Tận Thế
Tác giả: Mẹ Kế
Thể loại: Sống lại, mạt thế, dị năng, nữ cường, sủng, ngược nam
Độ dài truyện: 91 chương
Giới thiệu truyện:
Tận thế ập đến một cách bất ngờ, vì đi công tác nên Vân Điệp không thể ở bên cạnh cha và bảo vệ ông.
Vào giây phút cô trút hơi thở cuối cùng, Vân Điệp không hề cam tâm, cô vô cùng uất hận với cái chết tức tưởi của bản thân. Đồng thời cảm thấy có lỗi sâu sắc với người cha đã luôn yêu thương mình.
Nào ngờ Vân Điệp có cơ hội sống lại, cô thề, đời này phải bảo vệ cho cha, xây dựng thế lực riêng, báo thù rửa hận.
Ấy vậy mà giữa đường lại nhảy ra một Ma Vương muốn dây dưa không ngừng với cô. Thế giới này thật khiến cô cảm thấy hoang mang!
🎶Lưu ý: Tất cả những tình tiết trong truyện đều là hư cấu. Trong truyện sẽ có một số yếu tố bạo lực và kinh dị!
Tác giả: Mẹ Kế
Thể loại: Sống lại, mạt thế, dị năng, nữ cường, sủng, ngược nam
Độ dài truyện: 91 chương
Giới thiệu truyện:
Tận thế ập đến một cách bất ngờ, vì đi công tác nên Vân Điệp không thể ở bên cạnh cha và bảo vệ ông.
Vào giây phút cô trút hơi thở cuối cùng, Vân Điệp không hề cam tâm, cô vô cùng uất hận với cái chết tức tưởi của bản thân. Đồng thời cảm thấy có lỗi sâu sắc với người cha đã luôn yêu thương mình.
Nào ngờ Vân Điệp có cơ hội sống lại, cô thề, đời này phải bảo vệ cho cha, xây dựng thế lực riêng, báo thù rửa hận.
Ấy vậy mà giữa đường lại nhảy ra một Ma Vương muốn dây dưa không ngừng với cô. Thế giới này thật khiến cô cảm thấy hoang mang!
🎶Lưu ý: Tất cả những tình tiết trong truyện đều là hư cấu. Trong truyện sẽ có một số yếu tố bạo lực và kinh dị!
3.9
Tác giả: Thời Tự
Thể loại: Đam Mỹ, HE, Hiện Đại, Sủng, Cưới Trước Yêu Sau, Ngọt
Team dịch: Mèo Cam
Giới thiệu
OMEGA DIỄN SÂU CŨNG TỰ CÓ TU DƯỠNG
Cậu biết rõ người đó thích kiểu omega như thế nào.
Thời niên thiếu Thẩm Bùi gặp được một omega. Khuôn mặt người ấy như thể được tạc từ sở thích của hắn, nhưng lại bị mái tóc màu bạc làm hỏng mất.
Tiêu Dương thuở nhỏ cũng từng gặp một alpha. Người ấy làm bạn với cậu trong đêm hè, lẻn vào giấc mơ của cậu cùng với tiếng ve râm ran, để lại hồi ức mà cậu giấu sâu trong lòng không để ai biết được.
Thể loại: Đam Mỹ, HE, Hiện Đại, Sủng, Cưới Trước Yêu Sau, Ngọt
Team dịch: Mèo Cam
Giới thiệu
OMEGA DIỄN SÂU CŨNG TỰ CÓ TU DƯỠNG
Cậu biết rõ người đó thích kiểu omega như thế nào.
Thời niên thiếu Thẩm Bùi gặp được một omega. Khuôn mặt người ấy như thể được tạc từ sở thích của hắn, nhưng lại bị mái tóc màu bạc làm hỏng mất.
Tiêu Dương thuở nhỏ cũng từng gặp một alpha. Người ấy làm bạn với cậu trong đêm hè, lẻn vào giấc mơ của cậu cùng với tiếng ve râm ran, để lại hồi ức mà cậu giấu sâu trong lòng không để ai biết được.
4.5
Vương Tiểu ba biết mình là một người rất đỗi bình phàm
Nhưng đó cũng không ngăn được bản thân cảm thấy tình yêu của mình vô cùng vô cùng đẹp.
Chỉ cần nhìn thấy cô ấy,
Tôi sẽ tựa như một chiếc mầm bé con vươn lên từ trong đất,
Là cảm giác ấm áp, tươi đẹp, là…
Xuân về hoa nở.
Chính là nói về tôi.
Câu chuyện về anh công nhân và cô gái nhỏ tiệm gội đầu.
Lập ý: Tôi yêu em, giống như chuột yêu gạo
Một câu tóm tắt: Lão tử nhìn trúng cô
Nhưng đó cũng không ngăn được bản thân cảm thấy tình yêu của mình vô cùng vô cùng đẹp.
Chỉ cần nhìn thấy cô ấy,
Tôi sẽ tựa như một chiếc mầm bé con vươn lên từ trong đất,
Là cảm giác ấm áp, tươi đẹp, là…
Xuân về hoa nở.
Chính là nói về tôi.
Câu chuyện về anh công nhân và cô gái nhỏ tiệm gội đầu.
Lập ý: Tôi yêu em, giống như chuột yêu gạo
Một câu tóm tắt: Lão tử nhìn trúng cô
2.5
Một câu chuyện dành cho đảng sủng công, mê công, chuyện xen lẫn vui buồn, có yếu tố giả tưởng, mỹ công cường thụ.
Một tác phẩm cũng dễ đọc, người bình thường vẫn xem được, nhưng mà nếu ai khó chịu về bạo lực và yếu tim thì không nên xem.
1. Sủng công, thụ theo đuổi công, thụ cưng chiều công.
2. Đoản văn, tầm năm tới sáu chương là hết, kết cục BE, không ngược công chỉ ngược thụ.
3. Có màn lật mặt khó hiểu, có chặt tay chân, có khát máu và vân vân
4. Có làm bậy, máu me, tâm lý vặn vẹo, vô cùng tự high.
5. Tâm lý vặn vẹo bé hư công x dịu dàng si tình có chút M thụ, Abis công, công càng lớn tâm lý càng méo mó, không cho phép mắng công.
Một tác phẩm cũng dễ đọc, người bình thường vẫn xem được, nhưng mà nếu ai khó chịu về bạo lực và yếu tim thì không nên xem.
1. Sủng công, thụ theo đuổi công, thụ cưng chiều công.
2. Đoản văn, tầm năm tới sáu chương là hết, kết cục BE, không ngược công chỉ ngược thụ.
3. Có màn lật mặt khó hiểu, có chặt tay chân, có khát máu và vân vân
4. Có làm bậy, máu me, tâm lý vặn vẹo, vô cùng tự high.
5. Tâm lý vặn vẹo bé hư công x dịu dàng si tình có chút M thụ, Abis công, công càng lớn tâm lý càng méo mó, không cho phép mắng công.
4.1
Giới giải trí này vô cùng phức tạp, cái gọi là danh lợi, hào quang, danh tiếng, ích lợi...suy cho cùng ai bước chân vào, cũng đều sẽ mong chờ, đều sẽ khao khát nó.
Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...
- --------------
"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.
Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."
Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"
Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô."
"Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."
Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.
Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."
Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?"
"Cô muốn gì?"
"Anh không rõ sao?"
"Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có."
"Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."
Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...
- --------------
"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.
Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."
Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"
Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô."
"Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."
Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.
Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."
Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?"
"Cô muốn gì?"
"Anh không rõ sao?"
"Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có."
"Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."
4.5
Văn án:
Hạ Miên xuyên thành thiếu nữ mười sáu tuổi, bên cạnh có thêm một bạn nhỏ.
Đứa bé phấn điêu ngọc trác, nghe lời hiểu chuyện, chỉ số thông minh rất cao, nhưng mà mệnh không tốt.
Mẹ vì tức mà chết. Tiểu tam thượng vị - mẹ kế tra tấn, còn tuổi nhỏ đã bị bỏng tới hủy dung.
Hạ Miên còn biết, tên ba ruột đáng hận kia - còn cùng mẹ kế hung hăng đánh đập, chèn ép, sinh hoạt cả đời của cậu nhóc đều chìm trong bóng tối.
Mà em trai cùng cha khác mẹ lại hưởng thụ tất cả hào quang thuộc về cậu.
Tính tình bạo dạn: Từ hôm nay trở đi, tôi che chở đứa bé này!
Người khác có cái gì, bảo bảo sẽ có cái đó! Ai dám bắt nạt con, đánh chết!
Bảo bảo: Muốn tem mẹ để lại.
Hạ Miên: Phải lấy về!
Bảo bảo: Muốn cái mâm kia.
Hạ Miên: Mua!
Bảo bảo: Muốn mua cổ phiếu.
Hạ Miên:??? Mua!
Bảo bảo: Muốn ở căn phòng đó.
Hạ miên:!!! Mua!
Nhiều năm về sau, giá con tem tăng cao, cái mâm cũng là vô giá, cổ phiếu tăng vọt liên tiếp mười ngày, còn phòng ở bị phá ……
Hạ Miên: …… trở thành tỉ phú nhờ sủng ái nhóc con.
Bảo bảo: Con muốn người đàn ông kia.
Hạ Miên:???
Bảo bảo: Miễn cưỡng có thể làm chú nhỏ.
Hạ Miên: Vì sao?
Sau khi bảo bảo suy tư một lúc lâu: Siêu kiếm ra tiền.
Thiếu nữ táo bạo max vũ lực, đương trường báo thù.
Hạ Miên xuyên thành thiếu nữ mười sáu tuổi, bên cạnh có thêm một bạn nhỏ.
Đứa bé phấn điêu ngọc trác, nghe lời hiểu chuyện, chỉ số thông minh rất cao, nhưng mà mệnh không tốt.
Mẹ vì tức mà chết. Tiểu tam thượng vị - mẹ kế tra tấn, còn tuổi nhỏ đã bị bỏng tới hủy dung.
Hạ Miên còn biết, tên ba ruột đáng hận kia - còn cùng mẹ kế hung hăng đánh đập, chèn ép, sinh hoạt cả đời của cậu nhóc đều chìm trong bóng tối.
Mà em trai cùng cha khác mẹ lại hưởng thụ tất cả hào quang thuộc về cậu.
Tính tình bạo dạn: Từ hôm nay trở đi, tôi che chở đứa bé này!
Người khác có cái gì, bảo bảo sẽ có cái đó! Ai dám bắt nạt con, đánh chết!
Bảo bảo: Muốn tem mẹ để lại.
Hạ Miên: Phải lấy về!
Bảo bảo: Muốn cái mâm kia.
Hạ Miên: Mua!
Bảo bảo: Muốn mua cổ phiếu.
Hạ Miên:??? Mua!
Bảo bảo: Muốn ở căn phòng đó.
Hạ miên:!!! Mua!
Nhiều năm về sau, giá con tem tăng cao, cái mâm cũng là vô giá, cổ phiếu tăng vọt liên tiếp mười ngày, còn phòng ở bị phá ……
Hạ Miên: …… trở thành tỉ phú nhờ sủng ái nhóc con.
Bảo bảo: Con muốn người đàn ông kia.
Hạ Miên:???
Bảo bảo: Miễn cưỡng có thể làm chú nhỏ.
Hạ Miên: Vì sao?
Sau khi bảo bảo suy tư một lúc lâu: Siêu kiếm ra tiền.
Thiếu nữ táo bạo max vũ lực, đương trường báo thù.
4
Tác giả: Mộc Đầu Khai Hoa
Chuyển ngữ: Minh Tiểu Lan
Tag: Duyên trời tác hợp, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Hài hước, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Ngược, Nham hiểm,
Tổng số chương: 71
Giới thiệu:
Trịnh Tây Tây sống đến năm mười tám tuổi mới biết được chính mình là thiên kim hàng thật giá thật lưu lạc bên ngoài của hào môn.
Khi mọi người đều cho rằng cô sẽ cầm kịch bản thiên kim thật, thiên kim giả, tranh sủng cùng với thiên kim giả thì Trịnh Tây Tây lại ôm được một cái đùi lớn – người thừa kế tập đoàn Cố thị, đại thiếu gia nhà họ Cố, Cố Duẫn.
Còn nhiều tiền hơn cả nhà họ Trịnh.
Cố Duẫn là một kỳ nhân, độc miệng, tính tình không tốt, cũng không kiên nhẫn nhưng lại bảo vệ Trịnh Tây Tây đủ đường.
Bên ngoài đều đang đồn rằng chuyện tốt của Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn sắp đến rồi, thậm chí cả bạn bè của Cố Duẫn cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Anh đây là trâu già gặm cỏ non à.”
Cố Duẫn: “Đừng nói bậy, tôi chỉ coi cô ấy là em gái, tuyệt đối không có tâm tư gì khác.”
Sau lại, Cố Duẫn: Mặt đau nha.
…
Từ nhỏ Cố Duẫn đã muốn có một cô em gái, lần đầu tiên khi nhìn thấy Trịnh Tây Tây, anh cảm thấy nếu như mình có em gái, cô em gái đó nên giống như Trịnh Tây Tây vậy, thông minh, giảo hoạt, còn có một chút đáng yêu.
Vì thế Cố đại thiếu gia quyết định – cô em gái này, tôi che chở.
Thật lâu sau, Cố Duẫn rốt cuộc hậu tri hậu giác mà ý thức được rằng, tâm tình lúc ban đầu của mình cũng không phải muốn coi cô là em gái, mà mẹ nó nên gọi là nhất kiến chung tình.
Tự vả mặt thì tự mình chịu.
Cô gái mà mình cưng chiều thì mình tự cưới.
Tuy rằng quá trình có phần quanh co lòng vòng, nhưng cuối cùng vẫn là lừa được bà xã về nhà
- Trích hồi ký của Cố thiếu gia.
…
Trịnh Tây Tây: “Trước kia có một chàng trai, anh ta lớn hơn tớ sáu tuổi, rất tuấn tú, thường hay lái xe thể thao đến đón tớ, mua cho tớ những món quà quý giá, mời tớ ăn cơm, mời tớ xem phim…”
“Anh ta muốn tán tỉnh cậu à?”
“Không phải, anh ấy muốn làm anh trai tớ.”
“…”
Chuyển ngữ: Minh Tiểu Lan
Tag: Duyên trời tác hợp, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Hài hước, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Ngược, Nham hiểm,
Tổng số chương: 71
Giới thiệu:
Trịnh Tây Tây sống đến năm mười tám tuổi mới biết được chính mình là thiên kim hàng thật giá thật lưu lạc bên ngoài của hào môn.
Khi mọi người đều cho rằng cô sẽ cầm kịch bản thiên kim thật, thiên kim giả, tranh sủng cùng với thiên kim giả thì Trịnh Tây Tây lại ôm được một cái đùi lớn – người thừa kế tập đoàn Cố thị, đại thiếu gia nhà họ Cố, Cố Duẫn.
Còn nhiều tiền hơn cả nhà họ Trịnh.
Cố Duẫn là một kỳ nhân, độc miệng, tính tình không tốt, cũng không kiên nhẫn nhưng lại bảo vệ Trịnh Tây Tây đủ đường.
Bên ngoài đều đang đồn rằng chuyện tốt của Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn sắp đến rồi, thậm chí cả bạn bè của Cố Duẫn cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Anh đây là trâu già gặm cỏ non à.”
Cố Duẫn: “Đừng nói bậy, tôi chỉ coi cô ấy là em gái, tuyệt đối không có tâm tư gì khác.”
Sau lại, Cố Duẫn: Mặt đau nha.
…
Từ nhỏ Cố Duẫn đã muốn có một cô em gái, lần đầu tiên khi nhìn thấy Trịnh Tây Tây, anh cảm thấy nếu như mình có em gái, cô em gái đó nên giống như Trịnh Tây Tây vậy, thông minh, giảo hoạt, còn có một chút đáng yêu.
Vì thế Cố đại thiếu gia quyết định – cô em gái này, tôi che chở.
Thật lâu sau, Cố Duẫn rốt cuộc hậu tri hậu giác mà ý thức được rằng, tâm tình lúc ban đầu của mình cũng không phải muốn coi cô là em gái, mà mẹ nó nên gọi là nhất kiến chung tình.
Tự vả mặt thì tự mình chịu.
Cô gái mà mình cưng chiều thì mình tự cưới.
Tuy rằng quá trình có phần quanh co lòng vòng, nhưng cuối cùng vẫn là lừa được bà xã về nhà
- Trích hồi ký của Cố thiếu gia.
…
Trịnh Tây Tây: “Trước kia có một chàng trai, anh ta lớn hơn tớ sáu tuổi, rất tuấn tú, thường hay lái xe thể thao đến đón tớ, mua cho tớ những món quà quý giá, mời tớ ăn cơm, mời tớ xem phim…”
“Anh ta muốn tán tỉnh cậu à?”
“Không phải, anh ấy muốn làm anh trai tớ.”
“…”
3.9
Châu Y vừa mới lên đại học nửa tháng được nghỉ về nhà, không hiểu sao trong nhà lại xuất hiện một người đàn ông khoả thân.
Ánh mắt đầu tiên, lớn quá...
Ánh mắt thứ hai, con mẹ nó đây là nhà mình thật sao??!!
Thiếu chút nữa là cô tông cửa xông ra ngoài luôn đấy được không???!!!
Sau này, hai người quen biết rồi, Châu Y không có việc gì làm là lại thích trêu chọc cậu, đặc biệt thích lấy mấy câu văn chương sến sẩm trêu chọc cậu. Nhìn người ta mặt đỏ tai hồng không giống dáng vẻ thường ngày, cô sẽ không nhịn được muốn xoa đầu cậu.
Thiếu niên cũng không né tránh, phối hợp tất cả hành động của Châu Y, nghẹn đến mức khó chịu cũng chỉ biết trông mong nhìn Châu Y, tủi thân gọi “Chị ơi”.
Sau này nữa, tiếng chị ơi này đã gọi đến trên giường luôn rồi...
Ánh mắt đầu tiên, lớn quá...
Ánh mắt thứ hai, con mẹ nó đây là nhà mình thật sao??!!
Thiếu chút nữa là cô tông cửa xông ra ngoài luôn đấy được không???!!!
Sau này, hai người quen biết rồi, Châu Y không có việc gì làm là lại thích trêu chọc cậu, đặc biệt thích lấy mấy câu văn chương sến sẩm trêu chọc cậu. Nhìn người ta mặt đỏ tai hồng không giống dáng vẻ thường ngày, cô sẽ không nhịn được muốn xoa đầu cậu.
Thiếu niên cũng không né tránh, phối hợp tất cả hành động của Châu Y, nghẹn đến mức khó chịu cũng chỉ biết trông mong nhìn Châu Y, tủi thân gọi “Chị ơi”.
Sau này nữa, tiếng chị ơi này đã gọi đến trên giường luôn rồi...
3.4
Tác giả: 天山茶賓館
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Sủng
Team dịch: Tạ Huyên
Giới thiệu
Kiếp trước, vì tình yêu mù quáng mà cô đã kết hôn cùng với mối tình đã quen 3 năm từ thời đại học. Cùng Giang Thành tay trắng lập nghiệp cho đến khi công ty phát triển vững mạnh như ngày hôm nay.
Cô vốn dĩ là thiên kim đại tiểu thư của gia đình giàu có bậc nhất thành phố Bắc Hải này. Nhưng vì người cô yêu lại rất ghét những người giàu có, cuộc sống xa hoa nên bản thân đã giấu đi thân phận thật sự, còn trực tiếp cắt đứt quan hệ với gia đình khi bị họ phản đối tình yêu này.
Để rồi khi Giang Thành có tất cả mọi thứ trong tay thì bắt đầu chán ghét và có thói ong bướm bên ngoài. Cũng một tay anh đẩy cô và đứa con trong bụng còn chưa kịp thành hình người kia chết yểu trong đám cháy.
Lúc ấy, lại có một người không màng nguy hiểm xông vào biển lửa để cứu cô. Nhất quyết sẽ trả thù những người đã rấp tâm muốn hãm hại cô. Để cho họ biết cái cảnh sống không bằng chết là như thế nào.
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Sủng
Team dịch: Tạ Huyên
Giới thiệu
Kiếp trước, vì tình yêu mù quáng mà cô đã kết hôn cùng với mối tình đã quen 3 năm từ thời đại học. Cùng Giang Thành tay trắng lập nghiệp cho đến khi công ty phát triển vững mạnh như ngày hôm nay.
Cô vốn dĩ là thiên kim đại tiểu thư của gia đình giàu có bậc nhất thành phố Bắc Hải này. Nhưng vì người cô yêu lại rất ghét những người giàu có, cuộc sống xa hoa nên bản thân đã giấu đi thân phận thật sự, còn trực tiếp cắt đứt quan hệ với gia đình khi bị họ phản đối tình yêu này.
Để rồi khi Giang Thành có tất cả mọi thứ trong tay thì bắt đầu chán ghét và có thói ong bướm bên ngoài. Cũng một tay anh đẩy cô và đứa con trong bụng còn chưa kịp thành hình người kia chết yểu trong đám cháy.
Lúc ấy, lại có một người không màng nguy hiểm xông vào biển lửa để cứu cô. Nhất quyết sẽ trả thù những người đã rấp tâm muốn hãm hại cô. Để cho họ biết cái cảnh sống không bằng chết là như thế nào.
2.9
Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, ngọt sủng, quân nhân, HE
Độ dài: 78 chương + 8 ngoại truyện
CP: Tô Linh x Thẩm Tử Kiêu
Tóm tắt: Nguyện dẫn lửa thiêu thân vì em.
Chủ đề: Song hướng cứu rỗi.
Giới Thiệu :
[1]
Tô Linh gặp Thẩm Tử Kiêu vào một đêm mưa.
Lúc ấy anh bị thương vì cứu người, cả người đều là máu, tay đặt trên đầu gối, nửa sống nửa chết dựa vào đầu ngõ hẻm.
Tô Linh lấy dù che lên người anh, lúc xoay người chuẩn bị đi thì lại bị anh nắm chặt cổ tay lại.
Đôi mắt hẹp dài của Thẩm Tử Kiêu hơi phiếm hồng, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm Tô Linh, tựa như một con sư tử vừa mới tỉnh dậy, cả người toát lên sự lạnh lẽo thấu xương.
Sau đó … Tô Linh đưa anh về nhà.
[2]
Người trong nghề đều biết, cô tiểu thư Tô Linh trốn khỏi nhà kia, nhìn như vô hại, nhưng thực chất toàn thân đều có gai nhọn.
Cô từng ở trước mặt bao người, một động tác xinh đẹp quật ngã một tên tội phạm qua vai mình, cực kì dứt khoát và nhanh nhẹn giữ chặt cánh tay của người nọ lại, dùng một vật bén nhọn kề lên cổ người đó.
Có một tên ăn chơi trác táng trào phúng nói: “Tô Linh đã không còn được người nhà che chở, còn thích xông pha không biết trời cao đất rộng như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ trêu chọc phải phiền toái.”
“Cứ để cô ấy trêu chọc.”
Thẩm Tử Kiêu cứ thưởng thức chiếc cốc pha lê không chút để ý, hơi ngước mắt lên, giọng lạnh nhạt: “Tôi có thể che chở.”[3]Tô Linh cảm thấy, Thẩm Tử Kiêu chắc chắn là một tên nghèo đáng thương không có nhà để về, không nơi nương tựa. Có một ngày, Tô Linh tò mò: “Nếu mấy năm trước anh không lựa chọn con đường trở thành đặc cảnh thì anh sẽ làm nghề gì?”.
Thẩm Tử Kiêu ngước mắt, trả lời không chút suy nghĩ: “Kế thừa gia sản nhà anh, trở thành một phú nhị đại.”
Tô Linh vẫn luôn cho rằng Thẩm Tử Kiêu chỉ đang khoác lác.
Mãi đến thời điểm hai người tình cờ gặp lại nhau lần nữa, Thẩm Tử Kiêu xuất hiện trong một buổi đấu giá, ngồi ở vị trí đáng chú ý nhất bên trong hội trường, vung tiền như rác, mua lại một hòn đảo.
Vì em, anh cam tâm tình nguyện lao vào lửa thiêu thân.
Em là tín ngưỡng không bao giờ phai mờ cho đến khi anh chết đi, em là khát vọng và cố chấp cuối cùng của cuộc đời anh.
Độ dài: 78 chương + 8 ngoại truyện
- Cửu biệt gặp lại. Trên đường đi, nam nữ chính sẽ xa nhau một thời gian ngắn khoảng 1500 chữ.
- Cựu lính bắn tỉa SWAT, boss bùm nổ hormone X Thiên kim tiểu thư giỏi cận chiến bỏ trốn khỏi nhà.
- 1V1 ngôn tình có xen lẫn một số vụ án/song C, song mối tình đầu.
CP: Tô Linh x Thẩm Tử Kiêu
Tóm tắt: Nguyện dẫn lửa thiêu thân vì em.
Chủ đề: Song hướng cứu rỗi.
Giới Thiệu :
[1]
Tô Linh gặp Thẩm Tử Kiêu vào một đêm mưa.
Lúc ấy anh bị thương vì cứu người, cả người đều là máu, tay đặt trên đầu gối, nửa sống nửa chết dựa vào đầu ngõ hẻm.
Tô Linh lấy dù che lên người anh, lúc xoay người chuẩn bị đi thì lại bị anh nắm chặt cổ tay lại.
Đôi mắt hẹp dài của Thẩm Tử Kiêu hơi phiếm hồng, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm Tô Linh, tựa như một con sư tử vừa mới tỉnh dậy, cả người toát lên sự lạnh lẽo thấu xương.
Sau đó … Tô Linh đưa anh về nhà.
[2]
Người trong nghề đều biết, cô tiểu thư Tô Linh trốn khỏi nhà kia, nhìn như vô hại, nhưng thực chất toàn thân đều có gai nhọn.
Cô từng ở trước mặt bao người, một động tác xinh đẹp quật ngã một tên tội phạm qua vai mình, cực kì dứt khoát và nhanh nhẹn giữ chặt cánh tay của người nọ lại, dùng một vật bén nhọn kề lên cổ người đó.
Có một tên ăn chơi trác táng trào phúng nói: “Tô Linh đã không còn được người nhà che chở, còn thích xông pha không biết trời cao đất rộng như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ trêu chọc phải phiền toái.”
“Cứ để cô ấy trêu chọc.”
Thẩm Tử Kiêu cứ thưởng thức chiếc cốc pha lê không chút để ý, hơi ngước mắt lên, giọng lạnh nhạt: “Tôi có thể che chở.”[3]Tô Linh cảm thấy, Thẩm Tử Kiêu chắc chắn là một tên nghèo đáng thương không có nhà để về, không nơi nương tựa. Có một ngày, Tô Linh tò mò: “Nếu mấy năm trước anh không lựa chọn con đường trở thành đặc cảnh thì anh sẽ làm nghề gì?”.
Thẩm Tử Kiêu ngước mắt, trả lời không chút suy nghĩ: “Kế thừa gia sản nhà anh, trở thành một phú nhị đại.”
Tô Linh vẫn luôn cho rằng Thẩm Tử Kiêu chỉ đang khoác lác.
Mãi đến thời điểm hai người tình cờ gặp lại nhau lần nữa, Thẩm Tử Kiêu xuất hiện trong một buổi đấu giá, ngồi ở vị trí đáng chú ý nhất bên trong hội trường, vung tiền như rác, mua lại một hòn đảo.
Vì em, anh cam tâm tình nguyện lao vào lửa thiêu thân.
Em là tín ngưỡng không bao giờ phai mờ cho đến khi anh chết đi, em là khát vọng và cố chấp cuối cùng của cuộc đời anh.
4.5
Bởi vì điều tra một số vụ án chưa giải quyết, công tử Hạ Vân Khâm của ngành công nghiệp vải sợi ở bến Thượng Hải vô tình gặp được nữ sinh Ngu Hồng Đậu của trường đại học St. John.
Trước khi kết hôn, Hạ Vân Khâm theo đuổi vợ, bảo vệ vợ, cướp vợ.
Sau khi kết hôn, Hạ Vân Khâm trêu chọc vợ, sủng vợ, yêu vợ...
Trước khi kết hôn, Hạ Vân Khâm theo đuổi vợ, bảo vệ vợ, cướp vợ.
Sau khi kết hôn, Hạ Vân Khâm trêu chọc vợ, sủng vợ, yêu vợ...
4.4
Trong lòng các tiểu thư khuê các nhà quyền quý trong kinh thành đều có cùng một ánh trăng sáng.
Đích trưởng tử của Tạ gia, Tạ Uẩn, tuấn mỹ vô trù, vô cùng tự phụ.
Nhưng Tang Yểu không thích hắn, nguyên nhân là có một lần nàng vô ý trẹo chân ở bên cạnh hắn, người này rõ ràng chỉ duỗi tay một cái là có thể đỡ lấy nàng vậy mà lại bất động thanh sắc né sang bên cạnh một chút, trơ mắt xem Tang Yểu té ngã, làm nàng mất mặt trước vô số người.
Tang Yểu: ╰ ( ‵□′) ╯
Việc này Tang Yểu ghi nhớ đã lâu, mỗi khi Tạ Uẩn đi qua nàng, nàng đều phải giận dỗi hừ một tiếng, nhưng trước nay Tạ Uẩn cũng chẳng liếc nhìn nàng một cái nào.
Tang Yểu: Càng tức giận hơn ( `Δ?)!
Mãi cho đến khi Tang Yểu vô tình nhặt được sổ tay của Tạ Uẩn, mở ra đã thấy ——
Bên trong không chỉ được ghi chép kỹ càng tỉ mỉ tình yêu của Tạ Uẩn đối với nàng mà còn có không ít hương tình diễm sử do hai người bọn họ đóng vai chính, càng kỳ quái hơn chính là còn có thư tình Tạ Uẩn viết cho nàng, vô cùng khoa trương, vô cùng lớn mật!
Tang Yểu thẹn quá hóa giận, nàng bang một tiếng, khép sổ tay lại, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Từ đây, ánh mắt khi nàng nhìn Tạ Uẩn trở nên khác lạ.
Quả nhiên mỗi một người ưu tú đều có phiền não riêng, Tạ Uẩn nhìn như không gì làm không được, kỳ thật cũng chỉ là một người yêu mà không có được, thậm chí còn không dám nói cùng nàng một câu, mỗi ngày chỉ có thể đáng thương chìm trong mộng ảo mà thôi.
Từ trước đến nay Tang Yểu vẫn luôn mềm lòng, ngẫu nhiên đại phát từ bi chủ động nói chuyện cùng Tạ Uẩn.
Tạ Uẩn vẫn cứ lãnh đạm như thường.
Tang Yểu: Thẹn thùng thôi.
Sau này trong gia tộc có biến, Tang Yểu bất đắc dĩ phải cầu kiến Tạ Uẩn.
Với Tạ Uẩn mà nói, đây cùng lắm cũng chỉ là lần gặp mặt cho có lệ mà thôi.
Sắc mặt hắn lạnh lùng, nhàn nhạt mở miệng: “Cô nương mời đi về, kết cục việc này đã định.”
Nàng biết ngay tên cẩu nam nhân này sẽ không dễ dàng đáp ứng nàng mà.
Tang Yểu không nói hai lời tiến lên hôn hắn một ngụm, “Đừng giả vờ nữa, thế này là được rồi chứ.”
……
Không gian tĩnh lặng, hai người bốn mắt nhìn nhau
Chuyện này không bao lâu thì thành danh, Tạ Uẩn từ trước đến nay thong dong bình tĩnh rốt cuộc bắt đầu nhìn thẳng vào vị thiếu nữ gan to bằng trời này.
*
Gã sai vặt bên người Tạ Uẩn trộm viết thoại bản đẩy thuyền cp Tang Yểu cùng Tạ Uẩn, một ngày nào đó hắn phát hiện thoại bản cẩm kỵ do mình tỉ mỉ sáng tác đột nhiên biến mất!
Sau này, tuy rằng thoại bản tử không thấy, nhưng cp hắn vẫn luôn mong ngóng kia lại thành thật rồi?!?
Thật lâu sau nữa.
Thoại bản biến mất đã lâu lại xuất hiện trong tay phu nhân nhà hắn, phu nhân chỉ vào thoại bản nói cho hắn biết,“Đừng nhìn tên nam nhân cũ kỹ kia mà xem thường, kỳ thật nội tâm chàng ấy cũng rất cuồng dã đấy.”
1v1 sc he
【 Lưu ý 】
1: Nữ chính là một mỹ nhân ngốc, có thể không thích nhưng xin đừng buông lời thương tổn. Không thích xin dừng đọc.
2: Nam cường nữ nhược, nam nữ chính toàn tự mình công lược.
3: Tuyến tình cảm chiếm 90%, truyện ngọt
4: Nữ chính là một người mau nước mắt, một khi cãi nhau là kích động, kích động sẽ dễ rơi nước mắt.
5. Phần lớn tình tiết trong truyện sẽ được giải thích, mong lưu tâm chú ý trước khi buông lời nghi ngờ.
Tag: Duyên trời tác hợp, Ngọt văn.
Đích trưởng tử của Tạ gia, Tạ Uẩn, tuấn mỹ vô trù, vô cùng tự phụ.
Nhưng Tang Yểu không thích hắn, nguyên nhân là có một lần nàng vô ý trẹo chân ở bên cạnh hắn, người này rõ ràng chỉ duỗi tay một cái là có thể đỡ lấy nàng vậy mà lại bất động thanh sắc né sang bên cạnh một chút, trơ mắt xem Tang Yểu té ngã, làm nàng mất mặt trước vô số người.
Tang Yểu: ╰ ( ‵□′) ╯
Việc này Tang Yểu ghi nhớ đã lâu, mỗi khi Tạ Uẩn đi qua nàng, nàng đều phải giận dỗi hừ một tiếng, nhưng trước nay Tạ Uẩn cũng chẳng liếc nhìn nàng một cái nào.
Tang Yểu: Càng tức giận hơn ( `Δ?)!
Mãi cho đến khi Tang Yểu vô tình nhặt được sổ tay của Tạ Uẩn, mở ra đã thấy ——
Bên trong không chỉ được ghi chép kỹ càng tỉ mỉ tình yêu của Tạ Uẩn đối với nàng mà còn có không ít hương tình diễm sử do hai người bọn họ đóng vai chính, càng kỳ quái hơn chính là còn có thư tình Tạ Uẩn viết cho nàng, vô cùng khoa trương, vô cùng lớn mật!
Tang Yểu thẹn quá hóa giận, nàng bang một tiếng, khép sổ tay lại, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Từ đây, ánh mắt khi nàng nhìn Tạ Uẩn trở nên khác lạ.
Quả nhiên mỗi một người ưu tú đều có phiền não riêng, Tạ Uẩn nhìn như không gì làm không được, kỳ thật cũng chỉ là một người yêu mà không có được, thậm chí còn không dám nói cùng nàng một câu, mỗi ngày chỉ có thể đáng thương chìm trong mộng ảo mà thôi.
Từ trước đến nay Tang Yểu vẫn luôn mềm lòng, ngẫu nhiên đại phát từ bi chủ động nói chuyện cùng Tạ Uẩn.
Tạ Uẩn vẫn cứ lãnh đạm như thường.
Tang Yểu: Thẹn thùng thôi.
Sau này trong gia tộc có biến, Tang Yểu bất đắc dĩ phải cầu kiến Tạ Uẩn.
Với Tạ Uẩn mà nói, đây cùng lắm cũng chỉ là lần gặp mặt cho có lệ mà thôi.
Sắc mặt hắn lạnh lùng, nhàn nhạt mở miệng: “Cô nương mời đi về, kết cục việc này đã định.”
Nàng biết ngay tên cẩu nam nhân này sẽ không dễ dàng đáp ứng nàng mà.
Tang Yểu không nói hai lời tiến lên hôn hắn một ngụm, “Đừng giả vờ nữa, thế này là được rồi chứ.”
……
Không gian tĩnh lặng, hai người bốn mắt nhìn nhau
Chuyện này không bao lâu thì thành danh, Tạ Uẩn từ trước đến nay thong dong bình tĩnh rốt cuộc bắt đầu nhìn thẳng vào vị thiếu nữ gan to bằng trời này.
*
Gã sai vặt bên người Tạ Uẩn trộm viết thoại bản đẩy thuyền cp Tang Yểu cùng Tạ Uẩn, một ngày nào đó hắn phát hiện thoại bản cẩm kỵ do mình tỉ mỉ sáng tác đột nhiên biến mất!
Sau này, tuy rằng thoại bản tử không thấy, nhưng cp hắn vẫn luôn mong ngóng kia lại thành thật rồi?!?
Thật lâu sau nữa.
Thoại bản biến mất đã lâu lại xuất hiện trong tay phu nhân nhà hắn, phu nhân chỉ vào thoại bản nói cho hắn biết,“Đừng nhìn tên nam nhân cũ kỹ kia mà xem thường, kỳ thật nội tâm chàng ấy cũng rất cuồng dã đấy.”
1v1 sc he
【 Lưu ý 】
1: Nữ chính là một mỹ nhân ngốc, có thể không thích nhưng xin đừng buông lời thương tổn. Không thích xin dừng đọc.
2: Nam cường nữ nhược, nam nữ chính toàn tự mình công lược.
3: Tuyến tình cảm chiếm 90%, truyện ngọt
4: Nữ chính là một người mau nước mắt, một khi cãi nhau là kích động, kích động sẽ dễ rơi nước mắt.
5. Phần lớn tình tiết trong truyện sẽ được giải thích, mong lưu tâm chú ý trước khi buông lời nghi ngờ.
Tag: Duyên trời tác hợp, Ngọt văn.
4.4
Tên tiếng trung: 到底是谁咬了我
Editor: Q
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, ABO, Vườn trường, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1
Tình trạng tác phẩm: Chưa hoàn.
Tình trạng edit: Đang tiến hành.
Tag: Ảo tưởng không gian, ngọt, vườn trường.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Lan ┃ vai phụ: Hứa Tinh Nhiên, Cố Lệ Vũ, Tiêu Thần.
Yêu một người chính là sự giao thoa giữa hai linh hồn, giới tính chẳng liên quan gì cả!
An Lan không thể ngờ rằng mười mấy năm trời là cơ thể Beta, bỗng nhiên một ngày nọ lại có xu hướng phân hóa thành Alpha!
Nhiều sự thay đổi diễn ra rõ rệt, thân hình bắt đầu cao hơn, đẹp trai hơn, giá trị mị lực ở trong mắt các bạn học Omega thẳng tắp bay cao, ngay đến cả các Alpha chất lượng tốt trong lớp cũng bắt đầu vươn một cành ô liu về phía cậu.
Vui quá thì hóa buồn, thời điểm An Lan đi ăn mừng với bạn bè, không may đụng phải đồ vật không nên đụng. Bởi vì tin tức tố Alpha trong người không đủ mạnh nên cậu sắp "ngỏm" rồi.
Có một Alpha chất lượng tốt đã cứu An Lan, không chỉ cắn vào gáy của cậu mà còn đưa cậu về nhà.
Thế nhưng...... An Lan dần dần xuất hiện các loại bệnh trạng của Omega.
Vừa đi khám đã thấy nguy! Mặc dù tin tức tố của Alpha chất lượng cao kia đã giúp An Lan nhặt về một mạng, nhưng tin tức tố của hắn lại quá bá đạo, thậm chí còn có một chút tâm tư không thể nói đối với An Lan cho nên ảnh hưởng đến An Lan phân hóa.
An Lan bắt buộc phải tìm được Alpha chất lượng tốt này, nói với hắn —— đừng có mà điên cuồng yêu tôi nữa!
Nhưng Apha chất lượng tốt này rốt cuộc là ai đây?
Lựa chọn thứ nhất, đại biểu môn ngữ văn ôn tồn, lịch sự.
Lựa chọn thứ hai, giáo bá học lệch – đại biểu môn toán học.
Lựa chọn thứ ba, hot boy vườn trường lạnh lùng đến mức không có X dục trong truyền thuyết.
Một câu tóm tắt: Rốt cuộc là ai cắn tôi?
———————————–
ABO chỉ là một loại giới tính, hay là nói, là lực hấp dẫn của giới tính. Để quyết định một người có cường đại hay không, chính là nội tâm kiên cường, dẻo dai của người đó.
Nếu tôi là một Alpha, có lẽ tôi sẽ bay lượn vạn dặm.
Nhưng nếu tôi là một Omega, nó cũng không thể ngăn cản tôi nói nói cười cười, trở nên nổi bật. —— An Lan.
Editor: Q
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, ABO, Vườn trường, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1
Tình trạng tác phẩm: Chưa hoàn.
Tình trạng edit: Đang tiến hành.
Tag: Ảo tưởng không gian, ngọt, vườn trường.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Lan ┃ vai phụ: Hứa Tinh Nhiên, Cố Lệ Vũ, Tiêu Thần.
Yêu một người chính là sự giao thoa giữa hai linh hồn, giới tính chẳng liên quan gì cả!
An Lan không thể ngờ rằng mười mấy năm trời là cơ thể Beta, bỗng nhiên một ngày nọ lại có xu hướng phân hóa thành Alpha!
Nhiều sự thay đổi diễn ra rõ rệt, thân hình bắt đầu cao hơn, đẹp trai hơn, giá trị mị lực ở trong mắt các bạn học Omega thẳng tắp bay cao, ngay đến cả các Alpha chất lượng tốt trong lớp cũng bắt đầu vươn một cành ô liu về phía cậu.
Vui quá thì hóa buồn, thời điểm An Lan đi ăn mừng với bạn bè, không may đụng phải đồ vật không nên đụng. Bởi vì tin tức tố Alpha trong người không đủ mạnh nên cậu sắp "ngỏm" rồi.
Có một Alpha chất lượng tốt đã cứu An Lan, không chỉ cắn vào gáy của cậu mà còn đưa cậu về nhà.
Thế nhưng...... An Lan dần dần xuất hiện các loại bệnh trạng của Omega.
Vừa đi khám đã thấy nguy! Mặc dù tin tức tố của Alpha chất lượng cao kia đã giúp An Lan nhặt về một mạng, nhưng tin tức tố của hắn lại quá bá đạo, thậm chí còn có một chút tâm tư không thể nói đối với An Lan cho nên ảnh hưởng đến An Lan phân hóa.
An Lan bắt buộc phải tìm được Alpha chất lượng tốt này, nói với hắn —— đừng có mà điên cuồng yêu tôi nữa!
Nhưng Apha chất lượng tốt này rốt cuộc là ai đây?
Lựa chọn thứ nhất, đại biểu môn ngữ văn ôn tồn, lịch sự.
Lựa chọn thứ hai, giáo bá học lệch – đại biểu môn toán học.
Lựa chọn thứ ba, hot boy vườn trường lạnh lùng đến mức không có X dục trong truyền thuyết.
Một câu tóm tắt: Rốt cuộc là ai cắn tôi?
———————————–
ABO chỉ là một loại giới tính, hay là nói, là lực hấp dẫn của giới tính. Để quyết định một người có cường đại hay không, chính là nội tâm kiên cường, dẻo dai của người đó.
Nếu tôi là một Alpha, có lẽ tôi sẽ bay lượn vạn dặm.
Nhưng nếu tôi là một Omega, nó cũng không thể ngăn cản tôi nói nói cười cười, trở nên nổi bật. —— An Lan.
4.2
[ Edit - Đam Mỹ/ Thô Tục ] Phu Nhân Nhà Giàu.
Tên convert: Phu nhân nhà giàu
Tên Hán Việt: Khoát thái thái
Tên Tiếng Trung: 闊太太
Tác giả: Tế Liễu Tàng Nha - 細柳藏鴉
Số chương: 3 chương + 2 ngoại truyện.
Editor: Charon_1332
Thể loại: Original, đam mỹ, hiện đại, HE, ngọt ngào, H văn, lãng mạn, trôn có lài, 1v1, công xinh trai.
Tag: Truyện BL ngắn - hài hước - đã hoàn thành - trôn có lài - trâu già gặm cỏ non - công chiều thụ.
Tóm tắt: Chàng vợ mũm mĩm của ông chủ nhà lạnh lùng.
Chủ nhà đẹp trai lạnh lùng x cậu tài xế liên giới tính diện mạo bình thường mũm mĩm.
Công: Tân Duẫn Hách - 辛允赫
Thụ: Đinh Hâm - 丁鑫.
_________
P/s: Tên em thụ có nghĩa là chàng trai giàu có á mấy bà:)))))))
Tên convert: Phu nhân nhà giàu
Tên Hán Việt: Khoát thái thái
Tên Tiếng Trung: 闊太太
Tác giả: Tế Liễu Tàng Nha - 細柳藏鴉
Số chương: 3 chương + 2 ngoại truyện.
Editor: Charon_1332
Thể loại: Original, đam mỹ, hiện đại, HE, ngọt ngào, H văn, lãng mạn, trôn có lài, 1v1, công xinh trai.
Tag: Truyện BL ngắn - hài hước - đã hoàn thành - trôn có lài - trâu già gặm cỏ non - công chiều thụ.
Tóm tắt: Chàng vợ mũm mĩm của ông chủ nhà lạnh lùng.
Chủ nhà đẹp trai lạnh lùng x cậu tài xế liên giới tính diện mạo bình thường mũm mĩm.
Công: Tân Duẫn Hách - 辛允赫
Thụ: Đinh Hâm - 丁鑫.
_________
P/s: Tên em thụ có nghĩa là chàng trai giàu có á mấy bà:)))))))
4.7
Tác giả: Dạo Bước
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hiện Đại, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Thao Dang
Giới thiệu
Trước khi đi, anh đắn đo một chút, rồi cuối cùng quay lại hỏi cô: "Tống Nguyên, tại sao em lại thi vào đây? Bảo tàng ở chỗ chúng ta cũng không hẳn là đặc biệt tốt mà, đúng không?" Cô đứng ngược sáng, câu hỏi này dễ trả lời, cô đã tập luyện rất nhiều lần trong đầu rồi. Cô đáp: "Chỗ tốt hơn thì điểm không đủ để đậu. Em còn muốn vào Bảo tàng Quốc gia nữa kia, nhưng họ đâu có nhận." Nói xong, cô vô thức nhìn vào mắt anh, nhưng anh chỉ cúi đầu khẽ gật, chẳng nói thêm gì cả.
Một bộ truyện nhẹ nhàng nhưng không nhàm chán, diễn biến tâm lý và tình tiết truyện hợp lý, sát với thực tế, có cả tình yêu đôi lứa và tình thân gia đình, rất phù hợp để chữa lành những tâm hồn đang tìm sự bình yên nhé!
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hiện Đại, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Thao Dang
Giới thiệu
Trước khi đi, anh đắn đo một chút, rồi cuối cùng quay lại hỏi cô: "Tống Nguyên, tại sao em lại thi vào đây? Bảo tàng ở chỗ chúng ta cũng không hẳn là đặc biệt tốt mà, đúng không?" Cô đứng ngược sáng, câu hỏi này dễ trả lời, cô đã tập luyện rất nhiều lần trong đầu rồi. Cô đáp: "Chỗ tốt hơn thì điểm không đủ để đậu. Em còn muốn vào Bảo tàng Quốc gia nữa kia, nhưng họ đâu có nhận." Nói xong, cô vô thức nhìn vào mắt anh, nhưng anh chỉ cúi đầu khẽ gật, chẳng nói thêm gì cả.
Một bộ truyện nhẹ nhàng nhưng không nhàm chán, diễn biến tâm lý và tình tiết truyện hợp lý, sát với thực tế, có cả tình yêu đôi lứa và tình thân gia đình, rất phù hợp để chữa lành những tâm hồn đang tìm sự bình yên nhé!
4.2
Trích đoạn:
Thành phố B bệnh viện Lương thị, tầng 9, phòng cố vấn tâm lý. Thứ hai buổi chiều 4h30, không có quá nhiều người đến khám bệnh. Đã qua 1 giờ kể từ lúc người đến khám bệnh cuối cùng rời đi. Lương Diễn Chiếu sửa lại lịch khám bệnh, chuẩn bị khoảng 5h30 tan làm. Bệnh viện Lương thị là bệnh viện tư nhân, viện trưởng là cha của Lương Diễn Chiếu. Nói cách khác, anh chính là người thừa kế bệnh viện trong tương lai.
Thời gian tan làm của bệnh viện bình thường là 6 giờ, nhưng với Lương Diễn Chiếu, anh đi làm không cần báo cáo, không cần chấm công, thích về lúc nào cũng được. Thử hỏi toàn bộ bệnh viện, có ai dám quản anh? Ở thành phố A, bệnh viện có phòng cố vấn tâm lý cũng không nhiều. Thông thường đều là phòng khám tư nhân, giá cả đắt, đồng thời cũng phải có tiền mới đặt lịch hẹn trước được...
Thành phố B bệnh viện Lương thị, tầng 9, phòng cố vấn tâm lý. Thứ hai buổi chiều 4h30, không có quá nhiều người đến khám bệnh. Đã qua 1 giờ kể từ lúc người đến khám bệnh cuối cùng rời đi. Lương Diễn Chiếu sửa lại lịch khám bệnh, chuẩn bị khoảng 5h30 tan làm. Bệnh viện Lương thị là bệnh viện tư nhân, viện trưởng là cha của Lương Diễn Chiếu. Nói cách khác, anh chính là người thừa kế bệnh viện trong tương lai.
Thời gian tan làm của bệnh viện bình thường là 6 giờ, nhưng với Lương Diễn Chiếu, anh đi làm không cần báo cáo, không cần chấm công, thích về lúc nào cũng được. Thử hỏi toàn bộ bệnh viện, có ai dám quản anh? Ở thành phố A, bệnh viện có phòng cố vấn tâm lý cũng không nhiều. Thông thường đều là phòng khám tư nhân, giá cả đắt, đồng thời cũng phải có tiền mới đặt lịch hẹn trước được...
3.3
Nam Khê vất vả mãi mới thoát khỏi sa mạc giam cầm ba đời nhà mình, đang định đến Trung Nguyên dựa vào công thức ủ rượu gia truyền thể hiện tài năng, lại bị rắn độc cắn chết khi đang leo núi, xuyên qua cơ thể một tiểu cô nương.
Đứa nhỏ này số khổ, mất nương từ nhỏ, lớn lên mất cha, vất vả nuôi nấng đệ đệ duy nhất đến năm tám tuổi, đệ đệ lại rơi từ trên núi xuống thành tàn phế.
Dược phí giá trên trời, chỉ có thể bán vườn trái cây trong nhà đi.
Đợi đã!!
Vườn trái cây!!
Lúc này Nam Khê mới nhận ra nàng đã đến đảo Quỳnh Hoa bốn mùa như xuân!
Nơi này có vô số loại trái cây, nước ngọt vô tận, bờ biển mênh mông cùng các loại hải sản phong phú mỹ vị!
Đối với một người sống ở sa mạc từ nhỏ, há miệng là ăn cát mà nói thì nơi này quả thực chính là thiên đường!
Nam Khê không hào, đắc ý ở lại.
Về phần bán vườn lấy dược phí? Không không không, trái cây của nàng có tác dụng tốt hơn, có thể bán giá cao hơn!!
Đứa nhỏ này số khổ, mất nương từ nhỏ, lớn lên mất cha, vất vả nuôi nấng đệ đệ duy nhất đến năm tám tuổi, đệ đệ lại rơi từ trên núi xuống thành tàn phế.
Dược phí giá trên trời, chỉ có thể bán vườn trái cây trong nhà đi.
Đợi đã!!
Vườn trái cây!!
Lúc này Nam Khê mới nhận ra nàng đã đến đảo Quỳnh Hoa bốn mùa như xuân!
Nơi này có vô số loại trái cây, nước ngọt vô tận, bờ biển mênh mông cùng các loại hải sản phong phú mỹ vị!
Đối với một người sống ở sa mạc từ nhỏ, há miệng là ăn cát mà nói thì nơi này quả thực chính là thiên đường!
Nam Khê không hào, đắc ý ở lại.
Về phần bán vườn lấy dược phí? Không không không, trái cây của nàng có tác dụng tốt hơn, có thể bán giá cao hơn!!
4
Yêu từ cái nhìn đầu tiên với tổng tài khuyết tật
对残疾总裁一见钟情后
|| Đối tàn tật tổng tài nhất kiến chung tình hậu ||
Tác giả: 77 Gia Đích Miêu/77家的喵
Tóm tắt:
Lộ Trình Trình đã sống suốt hai mươi năm như một "đứa trẻ ngoan nhà người ta", cậu thực sự quá mệt mỏi với vai diễn này và quyết định nổi loạn một lần để cha mẹ không còn đặt quá nhiều kỳ vọng vào cậu nữa.Lợi dụng việc đọc truyện tranh đam mỹ bị cha mẹ phát hiện, cậu dũng cảm come out, và khi bị đuổi ra khỏi nhà, cậu lại thở phào nhẹ nhõm. Nhưng số tiền tiêu vặt cậu tích góp nhiều năm qua, rốt cuộc đi đâu mất rồi?!
Lộ Trình Trình nhìn vào số dư tài khoản ngân hàng chỉ còn hai chữ số mà há hốc mồm, cuối cùng chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận sự thật này.Để không phải ngủ ngoài đường, cậu tìm một công việc giao đồ ăn, nhưng nhà hàng cao cấp này chẳng ai đặt hàng cả. Cậu chờ đợi mãi, đến khi hoa cũng tàn thì mới có một vị khách VVVVIP gọi món.
Ngay lập tức, cậu mang hộp thức ăn quý giá mà quản lý dặn dò kỹ lưỡng, lái chiếc xe nhỏ của nhà hàng, chạy hơn mười cây số đến vùng hoang vu để giao đồ ăn cho vị khách đó.
Cậu nhấn chuông cửa, không có phản hồi.
Cậu gọi điện, không ai nghe.
Cậu ngồi chờ trước cửa, đến mức sắp biến thành tảng đá vọng phu mà cũng chẳng thấy bóng người.
Vừa nóng, vừa khát, vừa đói, thiếu gia nhỏ Lộ Trình Trình quyết định không chịu đựng nữa. Cậu ngồi trên bậc thềm, không ngần ngại mở túi thức ăn, ai ngờ vừa nhét miếng thịt bò đầu tiên vào miệng thì cánh cửa đóng kín gần một giờ đồng hồ bỗng mở ra.
Lộ Trình Trình từ từ quay đầu lại, ánh mắt di chuyển từ chiếc xe lăn điện đầy công nghệ đến gương mặt như tạc tượng của người đàn ông, miếng thịt bò trong miệng cậu "phịch" một tiếng rơi xuống đất.Cậu nghĩ, xong rồi, trái tim bé nhỏ của cậu đã không còn đập loạn nhịp nữa mà đã ngã quỵ rồi, nếu không lấy được người đàn ông này thì cậu không đứng dậy nổi.
[Lạnh lùng ít nói, công khuyết tật X ngoại hình thuần khiết, nội tâm nóng bỏng thụ. Siêu ngọt][Chân của công trong truyện sẽ không hồi phục, nhưng luôn cố gắng điều trị. Điểm này thuộc về kết thúc mở]
Thẻ nội dung (tags): Tình duyên đô thị, Gia tộc hào môn, Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, Truyện ngọt ngào.
Từ khóa tìm kiếm:
Nhân vật chính: Doãn Mạch, Lộ Trình Trình
Nhân vật phụ: Lộ Diệc Diễm, Mục Nhan, Dung Lạc Ngữ
Khác:Truyện ngọt ngào, Cưng chiều lẫn nhau.
Một câu tóm tắt: Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thì làm sao? Đương nhiên là dũng cảm tiến tới.
Ý nghĩa: Dù khuyết tật nhưng vẫn kiên cường phấn đấu, mọi người đều bình đẳng, cùng xây dựng hòa hợp.
对残疾总裁一见钟情后
|| Đối tàn tật tổng tài nhất kiến chung tình hậu ||
Tác giả: 77 Gia Đích Miêu/77家的喵
Tóm tắt:
Lộ Trình Trình đã sống suốt hai mươi năm như một "đứa trẻ ngoan nhà người ta", cậu thực sự quá mệt mỏi với vai diễn này và quyết định nổi loạn một lần để cha mẹ không còn đặt quá nhiều kỳ vọng vào cậu nữa.Lợi dụng việc đọc truyện tranh đam mỹ bị cha mẹ phát hiện, cậu dũng cảm come out, và khi bị đuổi ra khỏi nhà, cậu lại thở phào nhẹ nhõm. Nhưng số tiền tiêu vặt cậu tích góp nhiều năm qua, rốt cuộc đi đâu mất rồi?!
Lộ Trình Trình nhìn vào số dư tài khoản ngân hàng chỉ còn hai chữ số mà há hốc mồm, cuối cùng chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận sự thật này.Để không phải ngủ ngoài đường, cậu tìm một công việc giao đồ ăn, nhưng nhà hàng cao cấp này chẳng ai đặt hàng cả. Cậu chờ đợi mãi, đến khi hoa cũng tàn thì mới có một vị khách VVVVIP gọi món.
Ngay lập tức, cậu mang hộp thức ăn quý giá mà quản lý dặn dò kỹ lưỡng, lái chiếc xe nhỏ của nhà hàng, chạy hơn mười cây số đến vùng hoang vu để giao đồ ăn cho vị khách đó.
Cậu nhấn chuông cửa, không có phản hồi.
Cậu gọi điện, không ai nghe.
Cậu ngồi chờ trước cửa, đến mức sắp biến thành tảng đá vọng phu mà cũng chẳng thấy bóng người.
Vừa nóng, vừa khát, vừa đói, thiếu gia nhỏ Lộ Trình Trình quyết định không chịu đựng nữa. Cậu ngồi trên bậc thềm, không ngần ngại mở túi thức ăn, ai ngờ vừa nhét miếng thịt bò đầu tiên vào miệng thì cánh cửa đóng kín gần một giờ đồng hồ bỗng mở ra.
Lộ Trình Trình từ từ quay đầu lại, ánh mắt di chuyển từ chiếc xe lăn điện đầy công nghệ đến gương mặt như tạc tượng của người đàn ông, miếng thịt bò trong miệng cậu "phịch" một tiếng rơi xuống đất.Cậu nghĩ, xong rồi, trái tim bé nhỏ của cậu đã không còn đập loạn nhịp nữa mà đã ngã quỵ rồi, nếu không lấy được người đàn ông này thì cậu không đứng dậy nổi.
[Lạnh lùng ít nói, công khuyết tật X ngoại hình thuần khiết, nội tâm nóng bỏng thụ. Siêu ngọt][Chân của công trong truyện sẽ không hồi phục, nhưng luôn cố gắng điều trị. Điểm này thuộc về kết thúc mở]
Thẻ nội dung (tags): Tình duyên đô thị, Gia tộc hào môn, Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, Truyện ngọt ngào.
Từ khóa tìm kiếm:
Nhân vật chính: Doãn Mạch, Lộ Trình Trình
Nhân vật phụ: Lộ Diệc Diễm, Mục Nhan, Dung Lạc Ngữ
Khác:Truyện ngọt ngào, Cưng chiều lẫn nhau.
Một câu tóm tắt: Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thì làm sao? Đương nhiên là dũng cảm tiến tới.
Ý nghĩa: Dù khuyết tật nhưng vẫn kiên cường phấn đấu, mọi người đều bình đẳng, cùng xây dựng hòa hợp.
4
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Niên hạ, Sinh con, Chủ công, Cung đình hầu tước, 1v1, Mỹ công
- ----
Thái tử phúc hắc giả ngốc công X Tướng quân trung khuyển sủng "thê" thụ.
Thánh chỉ ban hôn vừa đến, Tiêu Tắc Tự vẫn còn ngồi xổm trong lãnh cung đếm kiến;
Sau đó, y bị tròng lên áo cưới rồi bị đóng gói đưa đến phủ tướng quân...
Tiêu Tắc Tự từng kinh tài tuyệt diễm, giống như hiền quân;
Nhưng bị người hãm hại, uống phải độc tửu, trở nên ngốc nghếch, bị phế truất chức vị Thái tử, ban hôn cho tướng quân tàn tật, triệt để cắt đứt khả năng phục vị...
Đêm tân hôn đột nhiên tỉnh lại, Tiêu Tắc Tự nhìn lão nam nhân bên cạnh, không khỏi nhíu mày.
Thôi thì, giữ lại mạng cho ngươi! Để Cô dùng ngươi làm tấm chắn vậy!
Sau đó, thái tử điện hạ mượn danh ngốc nghếch, hết lần này đến lần khác sờ mó Hạ tướng quân...
Thật vả mặt!
**
Hạ Hàn Thanh xuất thân nhà tướng, dũng mãnh thiện chiến, là tướng tinh chuyển thế, trở về kinh thành lại phải ngồi trên xe lăn với thân thể bệnh tật;
Hoàng đế khen thưởng Hạ gia, đem nhi tử mình ban làm phu nhân tướng quân.
Hạ Hàn Thanh quỳ trước tiền điện ba ngày ba đêm cũng không cầu được hoàng đế thu hồi thánh chỉ, chỉ có thể bất đắc dĩ cưới thê.
Đêm tân hôn mở khăn voan, tiểu ngốc tử xinh đẹp mặc giá y đỏ thẫm, mềm mại kêu một tiếng "Tướng công!"
Tay Hạ Hàn Thanh run lên, mặt già đỏ bừng, đáp một tiếng.
Thật vả mặt!
Từ đó nơi Tiêu Tắc Tự đếm kiến từ lãnh cung chuyển thành hoa viên hậu phủ tướng quân.
Phía sau còn có một kẻ dai như keo hỏi y khát không? Đói không? Mệt không?
Tướng quân giết chóc quyết đoán Hạ Hàn Thanh lau khô máu trên tay, ôn nhu dỗ dành tiểu nương tử của hắn, muốn sao không cho trăng.
Hạ tướng quân cực kỳ cưng chiều mỹ nhân nhu nhược của hắn...
Cho đến một ngày, Hạ Hàn Thanh thấy "mềm mại yếu đuối" điện hạ khoác trên mình chiếc áo choàng lông.
Cười tươi một kiếm chặt đứt đầu thích khách, chậm rãi nói mấy chữ "Không để lại nhân chứng!"
Đầu lăn đến bên chân Hạ Hàn Thanh, Hạ Hàn Thanh nuốt một ngụm nước bọt, đối diện với ánh mắt của Tiêu Tắc Tự.
Tiêu Tắc Tự lập tức lao đến, chui vào lòng hắn, "Tướng công, ta sợ quá."
Sau đó Hạ Hàn Thanh cùng tiểu nương tử của hắn rốt cuộc cũng viên phòng, cuối cùng phát hiện bụng của mình vậy mà dần dần to lên.
Hạ Hàn Thanh:??? Chắc là bị chứng tích thực.
Lão đại phu giàu kinh nghiệm mừng rỡ đến phát khóc: Tướng quân, ngài đây là có hỉ rồi.
Hạ Hàn Thanh:??? Tuyệt đối không có khả năng này.
Lời chưa kịp ra khỏi miệng đã bị người ôm vào lòng, Tiêu Tắc Tự véo má hắn, "Ngươi gọi nhi tử của Cô là chứng tích thực?"
Lưu ý quan trọng:
1.Sinh tử!! Tiêu Tắc Tự là công!! Mỹ công soái thụ!! Cường cường! Mỹ cường thảm!
2.Hỗ sủng; giai đoạn đầu sủng công, giai đoạn đầu công ngốc nghếch! Là ngốc thật! Vừa mềm vừa thích khóc.
3.Niên hạ; chênh lệch 9 tuổi!
4.Quyền mưu trẻ con, nhân vật phụ vô não, tình yêu ngọt ngào là chính, hãy coi như truyện ngọt sủng mà đọc.
5.Công đôi khi là ngốc, vì thế góc nhìn của thụ cũng không ít.
Nội dung tag: Sinh tử, niên hạ, cung đình hầu tước, triều đình.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiêu Tắc Tự, Hạ Hàn Thanh ┃ Vai phụ: ┃ Khác: Dự thu: Đây là giá tiền khác xin lưu lại nha.
Một câu giới thiệu: Thái tử điện hạ hôm nay còn diễn không?
Lập ý: Khốn cảnh chỉ là tạm thời, hãy tin rằng bình minh sẽ đến.
- ----
Thái tử phúc hắc giả ngốc công X Tướng quân trung khuyển sủng "thê" thụ.
Thánh chỉ ban hôn vừa đến, Tiêu Tắc Tự vẫn còn ngồi xổm trong lãnh cung đếm kiến;
Sau đó, y bị tròng lên áo cưới rồi bị đóng gói đưa đến phủ tướng quân...
Tiêu Tắc Tự từng kinh tài tuyệt diễm, giống như hiền quân;
Nhưng bị người hãm hại, uống phải độc tửu, trở nên ngốc nghếch, bị phế truất chức vị Thái tử, ban hôn cho tướng quân tàn tật, triệt để cắt đứt khả năng phục vị...
Đêm tân hôn đột nhiên tỉnh lại, Tiêu Tắc Tự nhìn lão nam nhân bên cạnh, không khỏi nhíu mày.
Thôi thì, giữ lại mạng cho ngươi! Để Cô dùng ngươi làm tấm chắn vậy!
Sau đó, thái tử điện hạ mượn danh ngốc nghếch, hết lần này đến lần khác sờ mó Hạ tướng quân...
Thật vả mặt!
**
Hạ Hàn Thanh xuất thân nhà tướng, dũng mãnh thiện chiến, là tướng tinh chuyển thế, trở về kinh thành lại phải ngồi trên xe lăn với thân thể bệnh tật;
Hoàng đế khen thưởng Hạ gia, đem nhi tử mình ban làm phu nhân tướng quân.
Hạ Hàn Thanh quỳ trước tiền điện ba ngày ba đêm cũng không cầu được hoàng đế thu hồi thánh chỉ, chỉ có thể bất đắc dĩ cưới thê.
Đêm tân hôn mở khăn voan, tiểu ngốc tử xinh đẹp mặc giá y đỏ thẫm, mềm mại kêu một tiếng "Tướng công!"
Tay Hạ Hàn Thanh run lên, mặt già đỏ bừng, đáp một tiếng.
Thật vả mặt!
Từ đó nơi Tiêu Tắc Tự đếm kiến từ lãnh cung chuyển thành hoa viên hậu phủ tướng quân.
Phía sau còn có một kẻ dai như keo hỏi y khát không? Đói không? Mệt không?
Tướng quân giết chóc quyết đoán Hạ Hàn Thanh lau khô máu trên tay, ôn nhu dỗ dành tiểu nương tử của hắn, muốn sao không cho trăng.
Hạ tướng quân cực kỳ cưng chiều mỹ nhân nhu nhược của hắn...
Cho đến một ngày, Hạ Hàn Thanh thấy "mềm mại yếu đuối" điện hạ khoác trên mình chiếc áo choàng lông.
Cười tươi một kiếm chặt đứt đầu thích khách, chậm rãi nói mấy chữ "Không để lại nhân chứng!"
Đầu lăn đến bên chân Hạ Hàn Thanh, Hạ Hàn Thanh nuốt một ngụm nước bọt, đối diện với ánh mắt của Tiêu Tắc Tự.
Tiêu Tắc Tự lập tức lao đến, chui vào lòng hắn, "Tướng công, ta sợ quá."
Sau đó Hạ Hàn Thanh cùng tiểu nương tử của hắn rốt cuộc cũng viên phòng, cuối cùng phát hiện bụng của mình vậy mà dần dần to lên.
Hạ Hàn Thanh:??? Chắc là bị chứng tích thực.
Lão đại phu giàu kinh nghiệm mừng rỡ đến phát khóc: Tướng quân, ngài đây là có hỉ rồi.
Hạ Hàn Thanh:??? Tuyệt đối không có khả năng này.
Lời chưa kịp ra khỏi miệng đã bị người ôm vào lòng, Tiêu Tắc Tự véo má hắn, "Ngươi gọi nhi tử của Cô là chứng tích thực?"
Lưu ý quan trọng:
1.Sinh tử!! Tiêu Tắc Tự là công!! Mỹ công soái thụ!! Cường cường! Mỹ cường thảm!
2.Hỗ sủng; giai đoạn đầu sủng công, giai đoạn đầu công ngốc nghếch! Là ngốc thật! Vừa mềm vừa thích khóc.
3.Niên hạ; chênh lệch 9 tuổi!
4.Quyền mưu trẻ con, nhân vật phụ vô não, tình yêu ngọt ngào là chính, hãy coi như truyện ngọt sủng mà đọc.
5.Công đôi khi là ngốc, vì thế góc nhìn của thụ cũng không ít.
Nội dung tag: Sinh tử, niên hạ, cung đình hầu tước, triều đình.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiêu Tắc Tự, Hạ Hàn Thanh ┃ Vai phụ: ┃ Khác: Dự thu: Đây là giá tiền khác xin lưu lại nha.
Một câu giới thiệu: Thái tử điện hạ hôm nay còn diễn không?
Lập ý: Khốn cảnh chỉ là tạm thời, hãy tin rằng bình minh sẽ đến.
3.7
Tạ Tiểu Ngọc là cháu gái trưởng thôn, dáng vẻ xinh đẹp, tính cách tốt bụng, đôi mắt long lanh giống như biết nói chuyện.
Tạ Tiểu Ngọc thích một thanh niên trí thức xuống quê, lấy phần lương thực không nhiều nấu thành cơm, dùng lá sen gói kỹ len lét nhét vào túi của Nghiêm Dặc.
Chăm sóc người nhà của anh, yêu quý em gái nhỏ của anh.
Nhưng Tạ Tiểu Ngọc không biết Nghiêm Dặc có thích cô hay không...
Nghiêm gia bình phản, hỏi Tạ Tiểu Ngọc muốn điều gì?
Tạ Tiểu Ngọc nhìn thấy tình huống ở thế giới song song, một người đầy ân huệ, cô gả cho Nghiêm Dặc, hai người sống một cuộc đời đầy oán hận.
Tạ Tiểu Ngọc thấy trước tình huống, liền đổi câu nói muốn làm vợ của Nghiêm Dặc, kịp thời đổi thành: Cháu muốn làm em gái Nghiêm Dặc.
Nghiêm gia sau khi đến Bắc Kinh, Tạ Tiểu Ngọc có công việc, vui vẻ kiếm tiền, phiền não duy nhất chính là Nghiêm Dặc, không có gì lại chạy đến bên cạnh cô, còn không có nói có thích cô hay không.
Tạ Tiểu Ngọc hận nên thề, nhất định phải tìm một người đàn ông tốt gấp một trăm lần Nghiêm Dặc.
Có người giới thiệu đối tượng cho Tạ Tiểu Ngọc, lúc coi mắt Nghiêm Dặc cũng ở đây.
Tạ Tiểu Ngọc giới thiệu Nghiêm Dặc với người đàn ông đối diện: "Đây là anh tôi..."
Nghiêm Dặc lạnh lùng cười một tiếng: "Thường những người đàn ông trả lời lại, đều bị tôi chặt đứt chân, lại thích đi chợ coi mắt, chê cười"
Tạ Tiểu Ngọc thích một thanh niên trí thức xuống quê, lấy phần lương thực không nhiều nấu thành cơm, dùng lá sen gói kỹ len lét nhét vào túi của Nghiêm Dặc.
Chăm sóc người nhà của anh, yêu quý em gái nhỏ của anh.
Nhưng Tạ Tiểu Ngọc không biết Nghiêm Dặc có thích cô hay không...
Nghiêm gia bình phản, hỏi Tạ Tiểu Ngọc muốn điều gì?
Tạ Tiểu Ngọc nhìn thấy tình huống ở thế giới song song, một người đầy ân huệ, cô gả cho Nghiêm Dặc, hai người sống một cuộc đời đầy oán hận.
Tạ Tiểu Ngọc thấy trước tình huống, liền đổi câu nói muốn làm vợ của Nghiêm Dặc, kịp thời đổi thành: Cháu muốn làm em gái Nghiêm Dặc.
Nghiêm gia sau khi đến Bắc Kinh, Tạ Tiểu Ngọc có công việc, vui vẻ kiếm tiền, phiền não duy nhất chính là Nghiêm Dặc, không có gì lại chạy đến bên cạnh cô, còn không có nói có thích cô hay không.
Tạ Tiểu Ngọc hận nên thề, nhất định phải tìm một người đàn ông tốt gấp một trăm lần Nghiêm Dặc.
Có người giới thiệu đối tượng cho Tạ Tiểu Ngọc, lúc coi mắt Nghiêm Dặc cũng ở đây.
Tạ Tiểu Ngọc giới thiệu Nghiêm Dặc với người đàn ông đối diện: "Đây là anh tôi..."
Nghiêm Dặc lạnh lùng cười một tiếng: "Thường những người đàn ông trả lời lại, đều bị tôi chặt đứt chân, lại thích đi chợ coi mắt, chê cười"
3.8
Hôm ấy, phu quân ta đưa về một vị cô nương xinh đẹp.
Khi đám gia nhân đều nghĩ nàng đến để tranh sủng với ta, thì mỹ nhân ấy lại e ấp tựa vào lòng ta, ánh mắt long lanh, ẩn chứa nét quyến rũ: "A Kiều, bên ngoài có sấm kìa."
Ngược lại, phu quân ta là người đã mang nàng về, nhưng hắn chẳng còn vẻ dịu dàng thường ngày mà mặt mày trở nên u ám, kéo ta vào lòng mình, khẽ hỏi: "Kiều Kiều, nàng muốn rời bỏ ai?"
Khi đám gia nhân đều nghĩ nàng đến để tranh sủng với ta, thì mỹ nhân ấy lại e ấp tựa vào lòng ta, ánh mắt long lanh, ẩn chứa nét quyến rũ: "A Kiều, bên ngoài có sấm kìa."
Ngược lại, phu quân ta là người đã mang nàng về, nhưng hắn chẳng còn vẻ dịu dàng thường ngày mà mặt mày trở nên u ám, kéo ta vào lòng mình, khẽ hỏi: "Kiều Kiều, nàng muốn rời bỏ ai?"
3.8
1. Thẩm Hàm Chi ngủ một giấc dậy phát hiện mình đã xuyên thành một nhân vật cùng tên trong cuốn sách có tên " Tra A ". Nguyên nhân bức bách nữ chủ tội nghiệp Ôn Cẩn. Người có gia đình gặp rắc rối, cưỡng ép Ôn Cẩn gả cho mình, mạnh mẽ đánh dấu, và sau khi chơi chán, cô ta lại mang tiểu tình nhân về nhà chọc giận Ôn Cẩn, người đã mang thai và bị Thẩm Hàm Chi giam cầm trong biệt thự, khiến nàng hoàn toàn hắc hoá.
Sau đó Ôn Cẩn dưới sự giúp đỡ của nam chính Lương Sóc, đã hoàn toàn trốn thoát khỏi Thẩm gia. Khiến cho Thẩm Hàm Chi trở nên thân bại danh liệt, và trở thành một kẻ điên sống ở đầu đường xó chợ.
Thẩm Hàm Chi tiếp nhận cốt truyện của nguyên tác, khi tỉnh táo lại, cô đang đeo nhẫn cưới cho Ôn Cẩn, cô xoay người muốn trốn khỏi hiện trường đám cưới trước khi kịp cử động chân, trung ương thần kinh ngay lập tức ăn một phát giật điện.
Cùng với dòng điện giật, trong đầu cô đột nhiên vang lên một giọng nói kỳ lạ: Ký chủ không thể OOC, nếu không sẽ bị hệ thống A của tên cặn bã này phán đoán là tử vong ngay lập tức.
Đối với chuyện này, Thẩm Hàm Chi tỏ vẻ cả người đều đã tê rần!
Vì vậy cuộc sống hàng ngày của Thẩm Hàm Chi và Ôn Cẩn biến thành như thế này:
Thẩm Hàm Chi hung tợn nhìn chằm chằm Ôn Cẩn: “Tên của tôi viết xấu như vậy, tôi sẽ phạt em viết lại mười lần!”
Thẩm Hàm Chi nhìn chằm chằm cô bé đáng yêu mềm mại trên giường, giọng điệu không tốt nói: “Tôi đã nói với em tám trăm lần rồi, ăn nhiều ớt xanh là bổ dưỡng, ai lại để cho em kén ăn vậy!”
Văn án 2:
Ôn Cẩn sống trong vũng lầy, nàng là đứa con gái ngoài giá thú bị Ôn gia coi là nỗi sỉ nhục. Cuộc sống của nàng trong gia đình còn tệ hơn cả một con chó. 19 tuổi nàng rời khỏi Ôn gia. Trước khi nàng rời đi thậm chí một chữ cũng không biết, là người phụ nữ tên là Thẩm Hàm Chi dạy cho nàng biết chữ, đưa nàng đến nhiều nơi để chơi và làm cho nàng có dáng vẻ một con người nên có.
Thẩm tỷ tỷ của nàng cái gì cũng giỏi, nhưng mà đôi khi nói chuyện với nàng bằng giọng điệu gay gắt, nhưng khi xem TV, nàng mới hiểu đó là tình thú giữa vợ chồng, nàng không sợ hãi
Khi Ôn Cẩn 20 tuổi, Thẩm Hàm Chi cuối cùng cũng tích lũy đủ điểm A cặn bã và có thể ly hôn với cô bé và sống cuộc sống của riêng mình. Sau đó cô nhìn thấy cô bé ôm cổ mình và có hành động khiêu gợi: Chị ơi, em thích chị bắt nạt em.
Một câu tóm tắt: Cứu vớt nữ chủ tiểu bạch thỏ
Lập ý: Nỗ lực phấn đấu, cứu rỗi người bên cạnh.
Nhân vật chính: Thẩm Hàm Chi × Ôn Cẩn
Sau đó Ôn Cẩn dưới sự giúp đỡ của nam chính Lương Sóc, đã hoàn toàn trốn thoát khỏi Thẩm gia. Khiến cho Thẩm Hàm Chi trở nên thân bại danh liệt, và trở thành một kẻ điên sống ở đầu đường xó chợ.
Thẩm Hàm Chi tiếp nhận cốt truyện của nguyên tác, khi tỉnh táo lại, cô đang đeo nhẫn cưới cho Ôn Cẩn, cô xoay người muốn trốn khỏi hiện trường đám cưới trước khi kịp cử động chân, trung ương thần kinh ngay lập tức ăn một phát giật điện.
Cùng với dòng điện giật, trong đầu cô đột nhiên vang lên một giọng nói kỳ lạ: Ký chủ không thể OOC, nếu không sẽ bị hệ thống A của tên cặn bã này phán đoán là tử vong ngay lập tức.
Đối với chuyện này, Thẩm Hàm Chi tỏ vẻ cả người đều đã tê rần!
Vì vậy cuộc sống hàng ngày của Thẩm Hàm Chi và Ôn Cẩn biến thành như thế này:
Thẩm Hàm Chi hung tợn nhìn chằm chằm Ôn Cẩn: “Tên của tôi viết xấu như vậy, tôi sẽ phạt em viết lại mười lần!”
Thẩm Hàm Chi nhìn chằm chằm cô bé đáng yêu mềm mại trên giường, giọng điệu không tốt nói: “Tôi đã nói với em tám trăm lần rồi, ăn nhiều ớt xanh là bổ dưỡng, ai lại để cho em kén ăn vậy!”
Văn án 2:
Ôn Cẩn sống trong vũng lầy, nàng là đứa con gái ngoài giá thú bị Ôn gia coi là nỗi sỉ nhục. Cuộc sống của nàng trong gia đình còn tệ hơn cả một con chó. 19 tuổi nàng rời khỏi Ôn gia. Trước khi nàng rời đi thậm chí một chữ cũng không biết, là người phụ nữ tên là Thẩm Hàm Chi dạy cho nàng biết chữ, đưa nàng đến nhiều nơi để chơi và làm cho nàng có dáng vẻ một con người nên có.
Thẩm tỷ tỷ của nàng cái gì cũng giỏi, nhưng mà đôi khi nói chuyện với nàng bằng giọng điệu gay gắt, nhưng khi xem TV, nàng mới hiểu đó là tình thú giữa vợ chồng, nàng không sợ hãi
Khi Ôn Cẩn 20 tuổi, Thẩm Hàm Chi cuối cùng cũng tích lũy đủ điểm A cặn bã và có thể ly hôn với cô bé và sống cuộc sống của riêng mình. Sau đó cô nhìn thấy cô bé ôm cổ mình và có hành động khiêu gợi: Chị ơi, em thích chị bắt nạt em.
Một câu tóm tắt: Cứu vớt nữ chủ tiểu bạch thỏ
Lập ý: Nỗ lực phấn đấu, cứu rỗi người bên cạnh.
Nhân vật chính: Thẩm Hàm Chi × Ôn Cẩn
4.4
Đích mẫu muốn ta gả cho một thư sinh gia thế trong sạch làm chính thê.
Ta chẳng bằng lòng, ta thà làm thiếp trong phủ Thừa tướng mà được cưng chiều, còn hơn phải sống trong cảnh nghèo hèn.
Bao lần giả vờ ngã vào lòng đích tử của Thừa tướng, khéo léo múa chuông, vạt áo tay dài tung bay, mọi thứ đều là thủ đoạn ta dày công sắp đặt để tiến thân.
Hắn chỉ khẽ lắc đầu, nhìn ta mà hỏi: “Nàng thực sự có chút tình cảm nào với ta không?”
Ta chẳng bằng lòng, ta thà làm thiếp trong phủ Thừa tướng mà được cưng chiều, còn hơn phải sống trong cảnh nghèo hèn.
Bao lần giả vờ ngã vào lòng đích tử của Thừa tướng, khéo léo múa chuông, vạt áo tay dài tung bay, mọi thứ đều là thủ đoạn ta dày công sắp đặt để tiến thân.
Hắn chỉ khẽ lắc đầu, nhìn ta mà hỏi: “Nàng thực sự có chút tình cảm nào với ta không?”