Sủng
487 Truyện
Sắp xếp theo
4.2
Tên truyện: Tôi là con gái ruột mất tích nhiều năm của nhà giàu số một
Tác giả: Nam Phong Bắc Kí
Dịch: Dii
Bìa: Sooahie, Qi
Số chương: 44 chương
GIỚI THIỆU
Tần Hoài Húc là người thừa kế duy nhất của hào môn nhà họ Tần.
Quý Tinh Diêu thì chỉ là một cô nhi, thân cô thế cô.
Lúc Tần Hoài Húc và Quý Tinh Diêu vừa ở bên nhau, cả giới hào môn đều thấy Đại thiếu gia nhà họ Tần chỉ chơi đùa mà thôi.
Thế nên vào buổi tiệc đính hôn 3 năm sau, khi Tần Hoài Húc từ bỏ Quý Tinh Diêu để theo đuổi Châu Kế Nguyệt – cô bạn gái cũ và cũng là Bạch Nguyệt Quang của hắn, mọi người cũng chẳng thấy gì lạ cả.
Thân phận của Bạch Nguyệt Quang là gì?
Thiên kim nhà họ Triệu, còn là con gái nuôi của nhà giàu nhất thành phố, xuất thân cao quý, so với Quý Tinh Diêu, chính là khác nhau một trời một vực.
Người thông minh tất nhiên biết nên chọn ai.
Lúc bắt đầu, chuyện tình của cậu Tần và cô Châu cũng oanh liệt lắm, không ai rảnh mà đi quan tâm cái cô thế thân kia đã biến mất như thế nào, đã đi tới đâu.
——
Vài tháng sau, Tần Hoài Húc náo một trận với Bạch Nguyệt Quang, muốn quay lại với Quý Tinh Diêu, phái trợ lý đi thăm dò tin tức.
Bạn bè nói: “Cô ta quá yêu cậu, chỉ cần cậu vẫy tay, là cô ta sẽ ngoan ngoãn về bên cậu ngay thôi.”
Trợ lý do dự: “Nhưng mà, cô ấy quên anh rồi … là kiểu mất trí nhớ đó.”
Tần Hoài Húc hít một hơi thật sâu, “Không sao, theo đuổi lần nữa là được.”
“Nhưng cô ấy nói tình yêu không môn đăng hộ đối, thì không hợp nhau đâu.”
Bạn bè nói: “Gả vào hào môn, cô ta không vui sao?”
Trợ lý: “Nhưng cô ấy là con gái ruột vừa được nhà giàu nhất nhận về, tài sản còn gấp anh cả trăm lần…”
Bạn bè và Tần Hoài Húc: “!!!?”
“Quan trọng là, cô ấy đã có bạn trai mới rồi…”
“Bạn trai mới của cô ấy nói, cậu là tên sa cơ thất thế, … không xứng.”
*Đổi nam chính, không thể theo đuổi nữ chính thêm lần nào nữa.
*Tiểu tiên nữ xinh đẹp ấm áp x đại thiếu gia bướng bỉnh kỳ lạ.
———
Tag nội dung: Ngọt văn
Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Quý Tinh Diêu
Diễn cùng: Hạ Kiêu
Vai khác:
Giới thiệu đơn giản: Giá trị của tôi gấp tổng tài huỷ hôn tôi một trăm lần.
Dàn ý: Chữa lành, trưởng thành.
Tác giả: Nam Phong Bắc Kí
Dịch: Dii
Bìa: Sooahie, Qi
Số chương: 44 chương
GIỚI THIỆU
Tần Hoài Húc là người thừa kế duy nhất của hào môn nhà họ Tần.
Quý Tinh Diêu thì chỉ là một cô nhi, thân cô thế cô.
Lúc Tần Hoài Húc và Quý Tinh Diêu vừa ở bên nhau, cả giới hào môn đều thấy Đại thiếu gia nhà họ Tần chỉ chơi đùa mà thôi.
Thế nên vào buổi tiệc đính hôn 3 năm sau, khi Tần Hoài Húc từ bỏ Quý Tinh Diêu để theo đuổi Châu Kế Nguyệt – cô bạn gái cũ và cũng là Bạch Nguyệt Quang của hắn, mọi người cũng chẳng thấy gì lạ cả.
Thân phận của Bạch Nguyệt Quang là gì?
Thiên kim nhà họ Triệu, còn là con gái nuôi của nhà giàu nhất thành phố, xuất thân cao quý, so với Quý Tinh Diêu, chính là khác nhau một trời một vực.
Người thông minh tất nhiên biết nên chọn ai.
Lúc bắt đầu, chuyện tình của cậu Tần và cô Châu cũng oanh liệt lắm, không ai rảnh mà đi quan tâm cái cô thế thân kia đã biến mất như thế nào, đã đi tới đâu.
——
Vài tháng sau, Tần Hoài Húc náo một trận với Bạch Nguyệt Quang, muốn quay lại với Quý Tinh Diêu, phái trợ lý đi thăm dò tin tức.
Bạn bè nói: “Cô ta quá yêu cậu, chỉ cần cậu vẫy tay, là cô ta sẽ ngoan ngoãn về bên cậu ngay thôi.”
Trợ lý do dự: “Nhưng mà, cô ấy quên anh rồi … là kiểu mất trí nhớ đó.”
Tần Hoài Húc hít một hơi thật sâu, “Không sao, theo đuổi lần nữa là được.”
“Nhưng cô ấy nói tình yêu không môn đăng hộ đối, thì không hợp nhau đâu.”
Bạn bè nói: “Gả vào hào môn, cô ta không vui sao?”
Trợ lý: “Nhưng cô ấy là con gái ruột vừa được nhà giàu nhất nhận về, tài sản còn gấp anh cả trăm lần…”
Bạn bè và Tần Hoài Húc: “!!!?”
“Quan trọng là, cô ấy đã có bạn trai mới rồi…”
“Bạn trai mới của cô ấy nói, cậu là tên sa cơ thất thế, … không xứng.”
*Đổi nam chính, không thể theo đuổi nữ chính thêm lần nào nữa.
*Tiểu tiên nữ xinh đẹp ấm áp x đại thiếu gia bướng bỉnh kỳ lạ.
———
Tag nội dung: Ngọt văn
Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Quý Tinh Diêu
Diễn cùng: Hạ Kiêu
Vai khác:
Giới thiệu đơn giản: Giá trị của tôi gấp tổng tài huỷ hôn tôi một trăm lần.
Dàn ý: Chữa lành, trưởng thành.
3.7
Anh hứa với người bạn đã khuất sẽ chăm sóc con gái của anh ấy, nhưng kết quả là anh lại vô tình chăm sóc cô ấy trên giường!
Ngay cả khi sau này biết rằng đó là một âm mưu của cô, anh vẫn bị cơ thể nhạy cảm và căng tràn của cô ấy quyến rũ không thể cưỡng lại, chỉ muốn giam cầm cô gái này mãi mãi.
1v1, đôi bên trong sạch, chú cháu giả, chênh lệch 12 tuổi
Ngay cả khi sau này biết rằng đó là một âm mưu của cô, anh vẫn bị cơ thể nhạy cảm và căng tràn của cô ấy quyến rũ không thể cưỡng lại, chỉ muốn giam cầm cô gái này mãi mãi.
1v1, đôi bên trong sạch, chú cháu giả, chênh lệch 12 tuổi
4.1
Sau khi Phương Tử Dương chết đi mới biết mình cư nhiên là một nam phụ cực phẩm trong một bộ truyện ngọt sủng cẩu huyết.
Mà vai chính vĩnh viễn luôn là một bạn học lương thiện. Người kia có rất nhiều kim chủ ba ba, các công chính luôn chạy theo sau hắn.
Ở trong sách, anh trai của cậu, ba của cậu, còn có vị hôn phu, cữu cữu đều rất yêu thương vai chính, một đường tương thân tương ái, hạnh phúc ngập tràn.
Chỉ có cậu khắp nơi hãm hại vai chính, cuối cùng lại bị chính cha ruột của mình đuổi ra khỏi nhà, anh trai tự tay giết chết pháo hôi ác độc.
Một ngày kia, cậu được trọng sinh quay trở về thay đổi vận mệnh.
Lúc này cậu đang là bá vương vườn trường. Vì chuyện bạo lực học đường nam chính mà bị người người phỉ nhổ chửi bới.
Phương Tử Dương lấy điện thoại ra, đem tên weibo "Phương Tử Dương ✅" đổi thành "Cục cưng chỉ thích làm trời làm đất ✅".
Sau đó... Đăng một cái weibo.
【Cục cưng chỉ thích làm trời làm đất ✅: Xin chào tất cả mọi người, tôi là Phương Tử Dương. Đương nhiên các cậu cũng có thể gọi tôi là giáo bá nhất trung. Về sự kiện bạo lực học đường bạn học mà hai ngày nay mọi người mắng lên đầu tôi, vì lòng tốt nên hôm nay tôi sẽ phát sóng trực tiếp nói rõ cho các cậu nghe chuyện này. Muốn biết thì hẹn gặp lại lúc 8 giờ.】
Phương Tử Dương mỉm cười: Nếu tâm trạng của tôi không tốt, tất cả mọi người đều khỏi ngủ ngon luôn đi.
#Bắt đầu từ hôm nay sẽ làm trời làm đất.#
Nhắc nhở:
1, chủ thụ, làm mất mặt, ngược tra.
2, tiểu thụ miệng tương đối độc, điên lên thì đến cả chồng cũng mắng.
3, sinh tử văn, thế giới hôn nhân đồng tính hợp pháp.
Tag khác: Hào môn thế gia, tùy thân không gian, trọng sinh, điềm văn
Vai chính: Phương Tử Dương, Tạ Tranh
Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Tay xé vai chính, pháo hôi vươn mình.
Mà vai chính vĩnh viễn luôn là một bạn học lương thiện. Người kia có rất nhiều kim chủ ba ba, các công chính luôn chạy theo sau hắn.
Ở trong sách, anh trai của cậu, ba của cậu, còn có vị hôn phu, cữu cữu đều rất yêu thương vai chính, một đường tương thân tương ái, hạnh phúc ngập tràn.
Chỉ có cậu khắp nơi hãm hại vai chính, cuối cùng lại bị chính cha ruột của mình đuổi ra khỏi nhà, anh trai tự tay giết chết pháo hôi ác độc.
Một ngày kia, cậu được trọng sinh quay trở về thay đổi vận mệnh.
Lúc này cậu đang là bá vương vườn trường. Vì chuyện bạo lực học đường nam chính mà bị người người phỉ nhổ chửi bới.
Phương Tử Dương lấy điện thoại ra, đem tên weibo "Phương Tử Dương ✅" đổi thành "Cục cưng chỉ thích làm trời làm đất ✅".
Sau đó... Đăng một cái weibo.
【Cục cưng chỉ thích làm trời làm đất ✅: Xin chào tất cả mọi người, tôi là Phương Tử Dương. Đương nhiên các cậu cũng có thể gọi tôi là giáo bá nhất trung. Về sự kiện bạo lực học đường bạn học mà hai ngày nay mọi người mắng lên đầu tôi, vì lòng tốt nên hôm nay tôi sẽ phát sóng trực tiếp nói rõ cho các cậu nghe chuyện này. Muốn biết thì hẹn gặp lại lúc 8 giờ.】
Phương Tử Dương mỉm cười: Nếu tâm trạng của tôi không tốt, tất cả mọi người đều khỏi ngủ ngon luôn đi.
#Bắt đầu từ hôm nay sẽ làm trời làm đất.#
Nhắc nhở:
1, chủ thụ, làm mất mặt, ngược tra.
2, tiểu thụ miệng tương đối độc, điên lên thì đến cả chồng cũng mắng.
3, sinh tử văn, thế giới hôn nhân đồng tính hợp pháp.
Tag khác: Hào môn thế gia, tùy thân không gian, trọng sinh, điềm văn
Vai chính: Phương Tử Dương, Tạ Tranh
Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Tay xé vai chính, pháo hôi vươn mình.
3.7
Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh mai
Nguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm, nhưng nàng biết có lẽ hắn đã thích thanh mai của mình.
Làm một thợ săn có đức tính cực kì nhẫn nại, Nguyên Sắt Sắt trước án binh bất động, mãi đến sau khi hồi kinh, Nguyên Sắt Sắt bắt lấy thời cơ, chính thức tấn công.
Nguyên Sắt Sắt vờ hiến kế giúp Dư Tu Bách, rằng hắn sẽ thân mật với biểu muội là nàng, làm cho Chu Thấm Nhiên ghen tỵ, làm nàng ta nhận ra tâm ý của mình, thúc đẩy chuyện tốt của hắn và Chu Thấm Nhiên.
Nhưng càng về sau, mọi chuyện lại lệch khỏi dự đoán của Dư Tu Bách, tiểu biểu muội nhu nhược từng bước thâm nhập vào lòng hắn, vầng dương tiểu tướng quân Dư Tu Bách từng bước từng bước rơi vào bẫy rập của tiểu biểu muội……
Trước đây nam chính là thiếu gia ăn chơi lêu lỏng, sau này bị phụ thân ném đến biên cương, rèn dũa trong quân đội vài năm, ngày quay về trở thành thiếu niên ổn trọng, tiểu tướng quân tài ba...
Nguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm, nhưng nàng biết có lẽ hắn đã thích thanh mai của mình.
Làm một thợ săn có đức tính cực kì nhẫn nại, Nguyên Sắt Sắt trước án binh bất động, mãi đến sau khi hồi kinh, Nguyên Sắt Sắt bắt lấy thời cơ, chính thức tấn công.
Nguyên Sắt Sắt vờ hiến kế giúp Dư Tu Bách, rằng hắn sẽ thân mật với biểu muội là nàng, làm cho Chu Thấm Nhiên ghen tỵ, làm nàng ta nhận ra tâm ý của mình, thúc đẩy chuyện tốt của hắn và Chu Thấm Nhiên.
Nhưng càng về sau, mọi chuyện lại lệch khỏi dự đoán của Dư Tu Bách, tiểu biểu muội nhu nhược từng bước thâm nhập vào lòng hắn, vầng dương tiểu tướng quân Dư Tu Bách từng bước từng bước rơi vào bẫy rập của tiểu biểu muội……
Trước đây nam chính là thiếu gia ăn chơi lêu lỏng, sau này bị phụ thân ném đến biên cương, rèn dũa trong quân đội vài năm, ngày quay về trở thành thiếu niên ổn trọng, tiểu tướng quân tài ba...
3.9
Tác giả: Công Tử Vu Ca
Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Sủng, Hài Hước
Giới thiệu:
Nhóc con sở hữu thân hình mềm mại, làn da như trứng non mới luộc, ngọt như đường phèn, thấy liền muốn cắn.
Cuốn tiểu thuyết này chính là một vở kịch cẩu huyết bối cảnh hào văn phong mát mẻ tinh tế ^^.
Tiền thân là một thẳng nam đầy ưu điểm, bỗng nhiên Trần Ngộ lại bị đưa vào một cuốn sách đam mỹ, trở thành Tiếu Dao, người được mệnh danh là "bông hậu" thụ, ngoại trừ xinh xẻo đáng yêu thì coi như hết bài, à mà còn phải nhắc là chồng cậu rất yêu thương cậu.
Chuyện thứ nhất mà Trần Ngộ phải làm sau khi xuyên đến chính là che dấu sự ưu tú của chính mình, làm một cái bình hoa thụ thật xuất sắc.
Chuyện thứ hai: thành thật dựa theo cốt truyện mà diễn tiếp mấy cảnh "Trà xanh kỹ nữ", "Ôm đùi", "Gương mặt thật bại lộ",... một loạt các tình tiết cẩu huyết cười ra nước mắt.
Chuyện thứ ba: tìm cách khiến cho chồng hiện tại của cậu nhanh chóng yêu người khác, thành công ly hôn.
Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Sủng, Hài Hước
Giới thiệu:
Nhóc con sở hữu thân hình mềm mại, làn da như trứng non mới luộc, ngọt như đường phèn, thấy liền muốn cắn.
Cuốn tiểu thuyết này chính là một vở kịch cẩu huyết bối cảnh hào văn phong mát mẻ tinh tế ^^.
Tiền thân là một thẳng nam đầy ưu điểm, bỗng nhiên Trần Ngộ lại bị đưa vào một cuốn sách đam mỹ, trở thành Tiếu Dao, người được mệnh danh là "bông hậu" thụ, ngoại trừ xinh xẻo đáng yêu thì coi như hết bài, à mà còn phải nhắc là chồng cậu rất yêu thương cậu.
Chuyện thứ nhất mà Trần Ngộ phải làm sau khi xuyên đến chính là che dấu sự ưu tú của chính mình, làm một cái bình hoa thụ thật xuất sắc.
Chuyện thứ hai: thành thật dựa theo cốt truyện mà diễn tiếp mấy cảnh "Trà xanh kỹ nữ", "Ôm đùi", "Gương mặt thật bại lộ",... một loạt các tình tiết cẩu huyết cười ra nước mắt.
Chuyện thứ ba: tìm cách khiến cho chồng hiện tại của cậu nhanh chóng yêu người khác, thành công ly hôn.
3.8
[Tác giả Mộ Kiến Xuân Thâm]
Nhóm dịch: Tiểu Mộc
Văn án
Dư Tương không cẩn thận xuyên thành thanh niên trí thức nữ phụ niên đại văn cùng tên với cô.
Nguyên chủ vì về thành phố mà bỏ chồng vứt con, sau khi về thành phố cho rằng mình thay thế em gái Lộ xuống nông thôn, do đó điên cuồng cướp đoạt tất cả những gì thuộc về em gái, tìm đường chết nhất là thiết kế chà đạp bạch nguyệt quang của em gái --- nam chính Ninh Miễn, cũng nhờ vào đó mà ép buộc Ninh Miễn kết hôn với cô ta.
Bây giờ Dư Tương còn chưa làm ra chuyện ác, nhưng em gái mang bàn tay vàng trùng sinh, đại lão Ninh Miễn tựa hồ cũng có trí nhớ kiếp trước, đều hận Dư Tương thấu xương.
Không sao cả, Dư Tương cũng có hệ thống gian lận.
Hệ thống: "Mời ký chủ duy trì hình tượng nữ phụ xấu xa, hoàn thành nhiệm vụ có thưởng tiền, bỏ nhiệm vụ sấm sét đánh lên người đến chết."
Dư Tương: "..."
Vì tính mạng và tiền, Dư Tương vén tay áo lên, cẩn trọng diễn vai nữ phụ xấu xa, chọc em gái tức giận đến giơ chân, kiếm được rất nhiều tiền.
Ngay khi Dư Tương cho rằng có thể công thành lui thân, cùng Ninh Miễn đề nghị li hôn.
Ninh Miễn rầu rĩ không vui ôm lấy cô: "Tương Tương, em mau chóng muốn làm gì với anh thì cứ làm, bỏ dở giữa chừng là không đúng."
Dư Tương sửng sốt: "Cái kịch bản này không đúng thì phải?".
Hệ thống oa oa khóc lớn: Từng thấy qua một cái hệ thống kỹ thuật kém phát triển chưa? Nó bị người phụ nữ xấu xa này lừa!
Nữ chính miệng ngọt tâm đen vs nam chính truy thê hỏa tá tràng
Nhóm dịch: Tiểu Mộc
Văn án
Dư Tương không cẩn thận xuyên thành thanh niên trí thức nữ phụ niên đại văn cùng tên với cô.
Nguyên chủ vì về thành phố mà bỏ chồng vứt con, sau khi về thành phố cho rằng mình thay thế em gái Lộ xuống nông thôn, do đó điên cuồng cướp đoạt tất cả những gì thuộc về em gái, tìm đường chết nhất là thiết kế chà đạp bạch nguyệt quang của em gái --- nam chính Ninh Miễn, cũng nhờ vào đó mà ép buộc Ninh Miễn kết hôn với cô ta.
Bây giờ Dư Tương còn chưa làm ra chuyện ác, nhưng em gái mang bàn tay vàng trùng sinh, đại lão Ninh Miễn tựa hồ cũng có trí nhớ kiếp trước, đều hận Dư Tương thấu xương.
Không sao cả, Dư Tương cũng có hệ thống gian lận.
Hệ thống: "Mời ký chủ duy trì hình tượng nữ phụ xấu xa, hoàn thành nhiệm vụ có thưởng tiền, bỏ nhiệm vụ sấm sét đánh lên người đến chết."
Dư Tương: "..."
Vì tính mạng và tiền, Dư Tương vén tay áo lên, cẩn trọng diễn vai nữ phụ xấu xa, chọc em gái tức giận đến giơ chân, kiếm được rất nhiều tiền.
Ngay khi Dư Tương cho rằng có thể công thành lui thân, cùng Ninh Miễn đề nghị li hôn.
Ninh Miễn rầu rĩ không vui ôm lấy cô: "Tương Tương, em mau chóng muốn làm gì với anh thì cứ làm, bỏ dở giữa chừng là không đúng."
Dư Tương sửng sốt: "Cái kịch bản này không đúng thì phải?".
Hệ thống oa oa khóc lớn: Từng thấy qua một cái hệ thống kỹ thuật kém phát triển chưa? Nó bị người phụ nữ xấu xa này lừa!
Nữ chính miệng ngọt tâm đen vs nam chính truy thê hỏa tá tràng
3.4
[1] Năm gặp được Chu Thừa Quyết, thiếu niên xuất thân danh giá, đẹp trai nhưng lười biếng, luôn đứng đầu môn tự nhiên, thu hút vô số nữ sinh trong trường, nói là con cưng của trời cũng không ngoa, chỉ có môn ngữ văn là không thể khoe ra.
Mà Sầm Tây lúc đó, thành tích ưu tú nhưng gia cảnh nghèo khó, ngay cả học phí cũng phải tự mình kiếm.
Mùa hè năm ấy, Chu Thừa Quyết bị ép xuống lầu mở cửa cho giáo viên dạy kèm mới: “Em đi thi học sinh giỏi, cô ra khỏi cửa rẽ phải không tiễn, môn ngữ văn không biết là không biết, ai đến cũng vô dụng-”
Giây tiếp theo, cô bạn cùng bàn Sầm Tây bất ngờ nhận công việc gia sư đã gõ cửa nhà họ Chu.
Từ đó về sau trong một thời gian dài, hai người cùng học tập, cùng sinh hoạt.
Cô được biết đến một thế giới chưa từng đặt chân và một Chu Thừa Quyết mà cô chỉ dám lặng lẽ lén nhìn trộm.
Sau này trước cửa thư phong, cô tình cờ nghe thấy thiếu niên lạnh lùng nói: “Ghét nhất cái kiểu văn vẻ màu mè đó.”
Cũng chính ngày hôm đó, Sầm Tây từ bỏ công việc gia sư, từ đó thu lại mọi ánh mắt dè dặt khi nhìn anh.
[2] Gặp lại ở đại học, chàng trai vẫn tràn đầy nhiệt huyết, cao ngạo không thể với tới.
Sầm Tây cố tình xa cách, nhưng vì chương trình công ích có nguy cơ bị hủy bỏ, cô buộc phải cắn răng mời anh tham gia.
Sau khi phỏng vấn kết thúc, con cưng của trời hèn mọn đỏ hoe mắt, trước mặt mọi người nắm chặt cổ tay cô: “Anh tìm em vất vả lắm.”
Chu Thừa Quyết tự giễu nói: “Thư tình học viết được một nửa rồi, cô giáo nhỏ đã chạy mất rồi.”
Sầm Tây cay cay nơi sống mũi: “Tôi chỉ biết văn vẻ màu mè, không dạy anh được.”
Anh từng bước ép sát: “Anh chỉ thích văn vẻ màu vè.”
- 「Trải qua bao thăng trầm, may mắn em vẫn ở đây, chưa từng đi xa.」
(Nam nữ chính cùng lớp, nam chính hơn nữ chính một tuổi)
Yêu thầm x Giả vờ
Cô gái nhỏ kiên cường x Chàng trai trưởng thành si tình
Giả vờ lúc đầu:
Ngoài mặt: Bạn cùng bàn bình thường, chúng ta thân lắm sao?
Sau lưng: Tôi chỉ có mỗi một bạn cùng bàn này thôi, động vào thử xem?
Giả vờ sau này:
Trước mặt anh em: Vết thương nhỏ này mà cũng gọi là vết thương?
Trước mặt Sầm Tây: Vết thương này… Nếu không có bạn gái anh đau lòng, có thể sẽ chết đấy...
Mà Sầm Tây lúc đó, thành tích ưu tú nhưng gia cảnh nghèo khó, ngay cả học phí cũng phải tự mình kiếm.
Mùa hè năm ấy, Chu Thừa Quyết bị ép xuống lầu mở cửa cho giáo viên dạy kèm mới: “Em đi thi học sinh giỏi, cô ra khỏi cửa rẽ phải không tiễn, môn ngữ văn không biết là không biết, ai đến cũng vô dụng-”
Giây tiếp theo, cô bạn cùng bàn Sầm Tây bất ngờ nhận công việc gia sư đã gõ cửa nhà họ Chu.
Từ đó về sau trong một thời gian dài, hai người cùng học tập, cùng sinh hoạt.
Cô được biết đến một thế giới chưa từng đặt chân và một Chu Thừa Quyết mà cô chỉ dám lặng lẽ lén nhìn trộm.
Sau này trước cửa thư phong, cô tình cờ nghe thấy thiếu niên lạnh lùng nói: “Ghét nhất cái kiểu văn vẻ màu mè đó.”
Cũng chính ngày hôm đó, Sầm Tây từ bỏ công việc gia sư, từ đó thu lại mọi ánh mắt dè dặt khi nhìn anh.
[2] Gặp lại ở đại học, chàng trai vẫn tràn đầy nhiệt huyết, cao ngạo không thể với tới.
Sầm Tây cố tình xa cách, nhưng vì chương trình công ích có nguy cơ bị hủy bỏ, cô buộc phải cắn răng mời anh tham gia.
Sau khi phỏng vấn kết thúc, con cưng của trời hèn mọn đỏ hoe mắt, trước mặt mọi người nắm chặt cổ tay cô: “Anh tìm em vất vả lắm.”
Chu Thừa Quyết tự giễu nói: “Thư tình học viết được một nửa rồi, cô giáo nhỏ đã chạy mất rồi.”
Sầm Tây cay cay nơi sống mũi: “Tôi chỉ biết văn vẻ màu mè, không dạy anh được.”
Anh từng bước ép sát: “Anh chỉ thích văn vẻ màu vè.”
- 「Trải qua bao thăng trầm, may mắn em vẫn ở đây, chưa từng đi xa.」
(Nam nữ chính cùng lớp, nam chính hơn nữ chính một tuổi)
Yêu thầm x Giả vờ
Cô gái nhỏ kiên cường x Chàng trai trưởng thành si tình
Giả vờ lúc đầu:
Ngoài mặt: Bạn cùng bàn bình thường, chúng ta thân lắm sao?
Sau lưng: Tôi chỉ có mỗi một bạn cùng bàn này thôi, động vào thử xem?
Giả vờ sau này:
Trước mặt anh em: Vết thương nhỏ này mà cũng gọi là vết thương?
Trước mặt Sầm Tây: Vết thương này… Nếu không có bạn gái anh đau lòng, có thể sẽ chết đấy...
4.1
Cường thủ hào đoạt + Truy thê hỏa táng tràng + Song khiết + Nam chính bạch thiết hắc】
Thái tử Tạ Lâm Hành nổi tiếng là người không gần nữ sắc.
Nhiều năm qua chưa từng thân cận với bất kỳ nữ tử nào.
Năm Kiến An thứ hai, Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử nắm quyền.
Vì muốn gặp mẫu thân, Du Thính Vãn bất đắc dĩ phải cầu xin Tạ Lâm Hành.
Thiên hạ đều nói, Thái tử điện hạ phong thái như hạc, dáng vẻ như tùng, cao quý độc nhất, lại vô cùng ôn hòa bao dung.
Từng có lúc, Du Thính Vãn cũng nghĩ như vậy.
Cho đến một đêm nọ, hắn xé bỏ lớp vỏ bọc ôn hòa giả tạo, ép nàng vào góc tường, thô bạo ghì chặt gáy nàng, hung hăng hôn sâu.
Du Thính Vãn theo bản năng phản kháng, lại càng khiến hắn phát điên, eo nhỏ bị siết đến bầm tím.
—
Năm Kiến An thứ ba, Hoàng đế đại bệnh khỏi hẳn, tiếp tục chấp chính.
Du Thính Vãn quỳ giữa điện, trước mặt Tạ Lâm Hành, xin được tứ hôn.
"Trạng nguyên lang tài hoa kinh người, phong thái thanh tao, Thính Vãn và chàng hai lòng yêu mến nhau, xin Bệ hạ thành toàn."
Hoàng đế ở phía trên còn chưa lên tiếng, Tạ Lâm Hành đã trầm giọng ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào nữ tử đang quỳ.
Năm ngón tay siết chặt, chiếc nhẫn trên ngón cái vỡ tan.
Giọng nói lạnh lẽo băng giá, ẩn chứa cơn thịnh nộ.
Từng chữ từng chữ, khiến người nghe phải run sợ.
"Vừa rồi nàng nói..."
"Tâm duyệt ai?".
Thái tử Tạ Lâm Hành nổi tiếng là người không gần nữ sắc.
Nhiều năm qua chưa từng thân cận với bất kỳ nữ tử nào.
Năm Kiến An thứ hai, Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử nắm quyền.
Vì muốn gặp mẫu thân, Du Thính Vãn bất đắc dĩ phải cầu xin Tạ Lâm Hành.
Thiên hạ đều nói, Thái tử điện hạ phong thái như hạc, dáng vẻ như tùng, cao quý độc nhất, lại vô cùng ôn hòa bao dung.
Từng có lúc, Du Thính Vãn cũng nghĩ như vậy.
Cho đến một đêm nọ, hắn xé bỏ lớp vỏ bọc ôn hòa giả tạo, ép nàng vào góc tường, thô bạo ghì chặt gáy nàng, hung hăng hôn sâu.
Du Thính Vãn theo bản năng phản kháng, lại càng khiến hắn phát điên, eo nhỏ bị siết đến bầm tím.
—
Năm Kiến An thứ ba, Hoàng đế đại bệnh khỏi hẳn, tiếp tục chấp chính.
Du Thính Vãn quỳ giữa điện, trước mặt Tạ Lâm Hành, xin được tứ hôn.
"Trạng nguyên lang tài hoa kinh người, phong thái thanh tao, Thính Vãn và chàng hai lòng yêu mến nhau, xin Bệ hạ thành toàn."
Hoàng đế ở phía trên còn chưa lên tiếng, Tạ Lâm Hành đã trầm giọng ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào nữ tử đang quỳ.
Năm ngón tay siết chặt, chiếc nhẫn trên ngón cái vỡ tan.
Giọng nói lạnh lẽo băng giá, ẩn chứa cơn thịnh nộ.
Từng chữ từng chữ, khiến người nghe phải run sợ.
"Vừa rồi nàng nói..."
"Tâm duyệt ai?".
4.9
Mạnh Hồi Thanh là một con hồ ly tinh ba đuôi với tu vi không cao.
Một ngày nọ, một con cá nướng khổng lồ từ trên trời rơi xuống, đáp vào vườn rau của y.
Khi y đang định bắt đầu thưởng thức, bỗng mắt cá khẽ động đậy.
Tin tốt: Con cá chưa chết
Tin xấu: Không còn cá nướng để ăn nữa
Tin tốt: Con cá có linh trí
Tin xấu: Nó đã mất trí nhớ
Từ đó, Mạnh Hồi Thanh có thêm một đệ tử tên là Tiểu Ngư.
"Hê hê, ta cũng được làm sư tôn rồi, được trải qua cuộc sống tuyệt vời nuôi dạy tiểu đồ đệ~" Mạnh Hồi Thanh vừa nghĩ vừa vẫy đuôi, tưởng tượng ra cảnh tượng tốt đẹp.
Điều đáng tiếc duy nhất là, tên tiểu đồ đệ này chưa bao giờ gọi y một tiếng sư tôn.
Một năm sau, trên Cửu Trùng Thiên, Mạnh Hồi Thanh nhìn thấy tên đồ đệ bội bạc bỏ đi không một lời từ biệt của mình. Xung quanh, các vị thần tiên đều gọi hắn là: Huyền Diệu Thần Quân.
*****
Chiến Thần Huyền Diệu bị thương trong trận đại chiến thần ma, vô tình rơi xuống trần gian, được một con hồ ly hoang dã cứu sống.
Tuy có xinh đẹp thật, nhưng lại là một kẻ ngốc nghếch. Tuy nhiên, ân cứu mạng phải báo đáp hết lòng.
Vì vậy, khi tên hồ ly tinh này đề nghị thu nhận hắn làm đệ tử, dù trong lòng không muốn, nhưng Huyền Diệu vẫn không từ chối, chỉ là vì thân phận nên chưa từng gọi một tiếng "sư tôn".
Thiên thượng một ngày, nhân gian một năm.
Khi Huyền Diệu trở lại Cửu Trùng Thiên, trong đám thần tiên đến chúc mừng, hắn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Trong đôi mắt từng tràn ngập tình cảm lưu luyến, giờ đây chỉ còn sự xa lạ.
Hắn vội vàng đuổi theo, buột miệng thốt lên: "Sư tôn!".
"Thần quân chớ gọi nhầm, ta chỉ là một con hồ ly tinh nơi núi rừng hoang dã, sao dám nhận mình là sư tôn của thần quân."
Huyền Diệu nắm chặt tay Mạnh Hồi Thanh: "Một ngày làm thầy, cả đời..."
Tag: Linh dị thần quái; Nhân duyên tình cờ gặp gỡ; Nhẹ nhàng; Sư đồ.
Góc nhìn chủ thụ Mạnh Hồi Thanh, tương tác với Huyền Diệu và các nhân vật phụ khác.
Tóm tắt trong một câu: Một ngày vi sư, chung thân làm vợ.
Ý nghĩa: Tri ân báo đáp, trừng ác dương thiện (biết ơn phải báo đáp, trừng trị kẻ ác và tôn vinh điều thiện)
Một ngày nọ, một con cá nướng khổng lồ từ trên trời rơi xuống, đáp vào vườn rau của y.
Khi y đang định bắt đầu thưởng thức, bỗng mắt cá khẽ động đậy.
Tin tốt: Con cá chưa chết
Tin xấu: Không còn cá nướng để ăn nữa
Tin tốt: Con cá có linh trí
Tin xấu: Nó đã mất trí nhớ
Từ đó, Mạnh Hồi Thanh có thêm một đệ tử tên là Tiểu Ngư.
"Hê hê, ta cũng được làm sư tôn rồi, được trải qua cuộc sống tuyệt vời nuôi dạy tiểu đồ đệ~" Mạnh Hồi Thanh vừa nghĩ vừa vẫy đuôi, tưởng tượng ra cảnh tượng tốt đẹp.
Điều đáng tiếc duy nhất là, tên tiểu đồ đệ này chưa bao giờ gọi y một tiếng sư tôn.
Một năm sau, trên Cửu Trùng Thiên, Mạnh Hồi Thanh nhìn thấy tên đồ đệ bội bạc bỏ đi không một lời từ biệt của mình. Xung quanh, các vị thần tiên đều gọi hắn là: Huyền Diệu Thần Quân.
*****
Chiến Thần Huyền Diệu bị thương trong trận đại chiến thần ma, vô tình rơi xuống trần gian, được một con hồ ly hoang dã cứu sống.
Tuy có xinh đẹp thật, nhưng lại là một kẻ ngốc nghếch. Tuy nhiên, ân cứu mạng phải báo đáp hết lòng.
Vì vậy, khi tên hồ ly tinh này đề nghị thu nhận hắn làm đệ tử, dù trong lòng không muốn, nhưng Huyền Diệu vẫn không từ chối, chỉ là vì thân phận nên chưa từng gọi một tiếng "sư tôn".
Thiên thượng một ngày, nhân gian một năm.
Khi Huyền Diệu trở lại Cửu Trùng Thiên, trong đám thần tiên đến chúc mừng, hắn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Trong đôi mắt từng tràn ngập tình cảm lưu luyến, giờ đây chỉ còn sự xa lạ.
Hắn vội vàng đuổi theo, buột miệng thốt lên: "Sư tôn!".
"Thần quân chớ gọi nhầm, ta chỉ là một con hồ ly tinh nơi núi rừng hoang dã, sao dám nhận mình là sư tôn của thần quân."
Huyền Diệu nắm chặt tay Mạnh Hồi Thanh: "Một ngày làm thầy, cả đời..."
Tag: Linh dị thần quái; Nhân duyên tình cờ gặp gỡ; Nhẹ nhàng; Sư đồ.
Góc nhìn chủ thụ Mạnh Hồi Thanh, tương tác với Huyền Diệu và các nhân vật phụ khác.
Tóm tắt trong một câu: Một ngày vi sư, chung thân làm vợ.
Ý nghĩa: Tri ân báo đáp, trừng ác dương thiện (biết ơn phải báo đáp, trừng trị kẻ ác và tôn vinh điều thiện)
4.1
Giới thiệu:
Ta xuyên không rồi! Chính xác là xuyên vào truyện tiểu thuyết rồi, những tưởng sẽ sống sung sướng, nhàn hạ ở cuộc đời mới. Nhưng không? Các con ta phá gia chi tử, ta lại cầm đầu quân phản diện. Vốn định quay đầu là bờ, ngoan ngoãn sống qua ngày, nhưng nữ chính cũng xuyên rồi, nàng ta sẽ báo thù, phá hoại cả gia tộc ta.
Ta sẽ sống cuộc đời vai ác hay thay đổi được vận mệnh?
Ta xuyên không rồi! Chính xác là xuyên vào truyện tiểu thuyết rồi, những tưởng sẽ sống sung sướng, nhàn hạ ở cuộc đời mới. Nhưng không? Các con ta phá gia chi tử, ta lại cầm đầu quân phản diện. Vốn định quay đầu là bờ, ngoan ngoãn sống qua ngày, nhưng nữ chính cũng xuyên rồi, nàng ta sẽ báo thù, phá hoại cả gia tộc ta.
Ta sẽ sống cuộc đời vai ác hay thay đổi được vận mệnh?
4.8
Bạn đang đọc truyện Ghi Chép Về Sách Minh Họa Sưu Tầm Ác Mộng của tác giả Dậu Thời Hỏa. Những người gặp chứng mất ngủ, tính tình thường rất dễ kích động và táo bạo, mà Ân Lưu Minh cũng không ngoại lệ, y còn là một người bị mất ngủ nghiêm trọng
Một ngày nọ, y quyết định kí khế ước cùng với Mộng Yểm - Linh hồn của sách minh họa trò chơi Ác Mộng.
Sau đó y có thể tiến vào các giấc mơ, thông qun trong đó, tự dùng bản thân làm tế phẩm, đánh đổi hết thảy để thu thập sách minh họa để đạt được cơ hội trị chứng mất ngủ.
Dần dà, những người tiến vào trò chơi phát hiện, người mới chơi đang hợp tác cùng họ lại là một kẻ hai mặtBan ngày Ân Lưu Minh vừa ôn hòa vừa khiêm tốn, dùng đức độ thu phục con người, thấy quái vật thì tao nhã bắt trói: "Thẻ hai sao à... Thôi thì dùng tạm vậy".
Buổi tối Ân Lưu Minh cáu kỉnh dễ bực tức, dùng năng lực bắt yêu ma đầu hàng, đập nát từng con quái vật dám trêu chọc mình, cuối cùng thu chúng vào sách minh họa: "Ba sao, thẻ vô dụng".
Những người chơi mỏi mệt nhìn Ân Lưu Minh trình diễn, vẻ mặt chuyển từ kinh ngạc sang chết lặng.
... Mọi người đang chơi trò chơi sinh tồn, còn cậu đi sưu tầm thẻ bài đấy à?
Một ngày nọ, y quyết định kí khế ước cùng với Mộng Yểm - Linh hồn của sách minh họa trò chơi Ác Mộng.
Sau đó y có thể tiến vào các giấc mơ, thông qun trong đó, tự dùng bản thân làm tế phẩm, đánh đổi hết thảy để thu thập sách minh họa để đạt được cơ hội trị chứng mất ngủ.
Dần dà, những người tiến vào trò chơi phát hiện, người mới chơi đang hợp tác cùng họ lại là một kẻ hai mặtBan ngày Ân Lưu Minh vừa ôn hòa vừa khiêm tốn, dùng đức độ thu phục con người, thấy quái vật thì tao nhã bắt trói: "Thẻ hai sao à... Thôi thì dùng tạm vậy".
Buổi tối Ân Lưu Minh cáu kỉnh dễ bực tức, dùng năng lực bắt yêu ma đầu hàng, đập nát từng con quái vật dám trêu chọc mình, cuối cùng thu chúng vào sách minh họa: "Ba sao, thẻ vô dụng".
Những người chơi mỏi mệt nhìn Ân Lưu Minh trình diễn, vẻ mặt chuyển từ kinh ngạc sang chết lặng.
... Mọi người đang chơi trò chơi sinh tồn, còn cậu đi sưu tầm thẻ bài đấy à?
4.7
Mạt Thế Có Bé Hamster Giàu Chảy Mỡ
Tên gốc: 末世仓鼠富流油 - Mạt thế thương thử phú lưu du
Tác giả: Họa Hề
Số chương: 92 chương + 03 PnGiới thiệu
Ngũ Nhất là một bé hamster, nhũ danh Thối Thối, có một ba ba rất đẹp trai, mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, không buồn không lo.
Nhưng mà, đột nhiên có một ngày, trên Trái Đất xuất hiện mối nguy hiểm là zombie, toàn thế giới tiến vào thời đại tận thế. Kèm theo sự xuất hiện của tang thi, nhân loại, động, thực vật cũng đồng thời thức tỉnh dị năng.
Sau khi ngủ một giấc dậy, bé hamster phát hiện mình đột nhiên biến thành thú hai chân giống như ba ba, hai túi dự trữ thức ăn ban đầu cũng biến thành hai cái không gian siêu bự.
Bé hamster đối với chuyện này đã vui đến lăn lộn, suy nghĩ đầu tiên là muốn nói cho ba ba.
Cuối cùng trải qua trăm cay ngàn đắng, trèo đèo lội suối, bé hamster rốt cuộc cũng tìm được ba ba. Trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc cứu được Nhiếp Tiêu từ trong tay zombie cấp 3.
"Ba ba, cục cưng rốt cuộc tìm được ba rồi!"
Nhiếp Tiêu cả mặt mông lung: "..." Cái gì? Ba của ai???
Mọi người trong căn cứ bấm ngón tay tính tính: móa nó! Lão đại quả nhiên thiên phú dị bẩm, 7 tuổi đã có con, bây giờ con đã lớn như vậy rồi!
Nhân Vật chính: Ngũ Nhất, Nhiếp Tiêu.
Tên gốc: 末世仓鼠富流油 - Mạt thế thương thử phú lưu du
Tác giả: Họa Hề
Số chương: 92 chương + 03 PnGiới thiệu
Ngũ Nhất là một bé hamster, nhũ danh Thối Thối, có một ba ba rất đẹp trai, mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, không buồn không lo.
Nhưng mà, đột nhiên có một ngày, trên Trái Đất xuất hiện mối nguy hiểm là zombie, toàn thế giới tiến vào thời đại tận thế. Kèm theo sự xuất hiện của tang thi, nhân loại, động, thực vật cũng đồng thời thức tỉnh dị năng.
Sau khi ngủ một giấc dậy, bé hamster phát hiện mình đột nhiên biến thành thú hai chân giống như ba ba, hai túi dự trữ thức ăn ban đầu cũng biến thành hai cái không gian siêu bự.
Bé hamster đối với chuyện này đã vui đến lăn lộn, suy nghĩ đầu tiên là muốn nói cho ba ba.
Cuối cùng trải qua trăm cay ngàn đắng, trèo đèo lội suối, bé hamster rốt cuộc cũng tìm được ba ba. Trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc cứu được Nhiếp Tiêu từ trong tay zombie cấp 3.
"Ba ba, cục cưng rốt cuộc tìm được ba rồi!"
Nhiếp Tiêu cả mặt mông lung: "..." Cái gì? Ba của ai???
Mọi người trong căn cứ bấm ngón tay tính tính: móa nó! Lão đại quả nhiên thiên phú dị bẩm, 7 tuổi đã có con, bây giờ con đã lớn như vậy rồi!
Nhân Vật chính: Ngũ Nhất, Nhiếp Tiêu.
4
Từ Hoãn là một cô gái ít nói, thích thẩm du.
Sau đó....
"Sao em lại nhiều nước vậy hả?"
"Để tôi làm em thoải mái nhé?"
Giang Quyết chết mê chết mệt “tiểu Từ Hoãn”
Vừa hồng lại vừa mềm
Lại còn cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ đã rỉ nước.
Sau đó....
"Sao em lại nhiều nước vậy hả?"
"Để tôi làm em thoải mái nhé?"
Giang Quyết chết mê chết mệt “tiểu Từ Hoãn”
Vừa hồng lại vừa mềm
Lại còn cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ đã rỉ nước.
4.3
Nghe đồn rằng Lục Thời Kì là một người theo chủ nghĩa không kết hôn. Trong một lần ở riêng với nhau, Khương Ngưng đã bày tỏ mong muốn chỉ yêu đương chứ không muốn kết hôn.
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp, vô tình đã trò chuyện ‘tới tận khách sạn’.
Từ đó, cô bắt đầu mối tình bí mật với Lục Thời Kì – ông chủ của tập đoàn Lục thị.
Khương Ngưng cảm thấy, với năng lực của mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đưa Lục Thời Kỳ theo chủ nghĩa không kết hôn về nhà!
Tuy nhiên không lâu sau, Khương Ngưng bất ngờ mang thai.
Cô vẫn chưa thể chinh phục được Lục Thời Kì, lo lắng người đàn ông sẽ không cho đứa bé chào đời, Khương Ngưng quyết định mang theo đứa con trong bụng bỏ trốn, tiếp tục về nhà làm thiên kim tiểu thư được nuông chiều.
Sau khi sinh em bé, Khương Ngưng mới nhận ra rằng kết hôn với một người chán ngắt như Lục Thời Kì đâu có thể sánh bằng cuộc sống hiện tại của cô được chứ?
Ngày thường con trai được bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc, mỗi ngày cô chỉ cần bế con âu yếm hôn hít, còn có thể nghe thấy đứa trẻ giống Lục Thời Kì vùi vào cổ cô nũng nịu gọi mẹ, cuộc sống thật là sung sướng!
[2] Lục Thời Kì được bạn của anh là Thẩm Yến nhờ đến trường mẫu giáo đón đứa cháu trai của anh ấy.
Trong trường mẫu giáo, đứa trẻ ôm cổ Lục Thời Kì: “Chú ơi, chú giống người bố trong ảnh của cháu quá!”
“Bố của cháu sao không đến trường đón cháu tan học?”
Đứa trẻ chỉ lên trời, làm động tác im lặng: “Bố cháu mất rồi, không đến được ạ.”
Lục Thời Kì nhất thời cảm thấy đứa trẻ thật tội nghiệp.
[3] Lục Thời Kỳ đưa đứa trẻ về nhà, phát hiện một bức tường ảnh trong phòng khách nhà cậu bé.
Trong ảnh, anh nhìn thấy người phụ nữ bốn năm trước đột nhiên xông vào thế giới của anh, làm xáo trộn tâm trí anh, sau đó đột nhiên biến mất —— Khương Ngưng.
Hóa ra Khương Ngưng là em gái của Thẩm Yến, cô mang họ của mẹ.
Và người bố đã mất của đứa trẻ đó chính là anh.
Khương Ngưng vui vẻ tham dự Tuần lễ thời trang cao cấp Paris về, tự hào vì mình đã có thêm một chiếc váy yêu thích.
Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy Lục Thời Kì phiên bản lớn và Lục Thời Kì phiên bản nhỏ đang đứng trong phòng khách, Lục Thời Kì phiên bản lớn đang nhìn cô bằng ánh mắt rất nguy hiểm.
【Giới thiệu ngắn gọn 】
Đại tiểu thư tán tỉnh người ta rồi phát hiện mình có thai nên đã bỏ trốn, quyết định sinh con và sống một cuộc sống nhàn nhã, kết quả bố của đứa trẻ bất ngờ đến tận cửa quỳ xuống xin được ở rể (giỡn thôi)
※ Song C, chênh lệch nhau 5 tuổi
※ Em bé vẫn theo họ mẹ
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp, vô tình đã trò chuyện ‘tới tận khách sạn’.
Từ đó, cô bắt đầu mối tình bí mật với Lục Thời Kì – ông chủ của tập đoàn Lục thị.
Khương Ngưng cảm thấy, với năng lực của mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đưa Lục Thời Kỳ theo chủ nghĩa không kết hôn về nhà!
Tuy nhiên không lâu sau, Khương Ngưng bất ngờ mang thai.
Cô vẫn chưa thể chinh phục được Lục Thời Kì, lo lắng người đàn ông sẽ không cho đứa bé chào đời, Khương Ngưng quyết định mang theo đứa con trong bụng bỏ trốn, tiếp tục về nhà làm thiên kim tiểu thư được nuông chiều.
Sau khi sinh em bé, Khương Ngưng mới nhận ra rằng kết hôn với một người chán ngắt như Lục Thời Kì đâu có thể sánh bằng cuộc sống hiện tại của cô được chứ?
Ngày thường con trai được bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc, mỗi ngày cô chỉ cần bế con âu yếm hôn hít, còn có thể nghe thấy đứa trẻ giống Lục Thời Kì vùi vào cổ cô nũng nịu gọi mẹ, cuộc sống thật là sung sướng!
[2] Lục Thời Kì được bạn của anh là Thẩm Yến nhờ đến trường mẫu giáo đón đứa cháu trai của anh ấy.
Trong trường mẫu giáo, đứa trẻ ôm cổ Lục Thời Kì: “Chú ơi, chú giống người bố trong ảnh của cháu quá!”
“Bố của cháu sao không đến trường đón cháu tan học?”
Đứa trẻ chỉ lên trời, làm động tác im lặng: “Bố cháu mất rồi, không đến được ạ.”
Lục Thời Kì nhất thời cảm thấy đứa trẻ thật tội nghiệp.
[3] Lục Thời Kỳ đưa đứa trẻ về nhà, phát hiện một bức tường ảnh trong phòng khách nhà cậu bé.
Trong ảnh, anh nhìn thấy người phụ nữ bốn năm trước đột nhiên xông vào thế giới của anh, làm xáo trộn tâm trí anh, sau đó đột nhiên biến mất —— Khương Ngưng.
Hóa ra Khương Ngưng là em gái của Thẩm Yến, cô mang họ của mẹ.
Và người bố đã mất của đứa trẻ đó chính là anh.
Khương Ngưng vui vẻ tham dự Tuần lễ thời trang cao cấp Paris về, tự hào vì mình đã có thêm một chiếc váy yêu thích.
Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy Lục Thời Kì phiên bản lớn và Lục Thời Kì phiên bản nhỏ đang đứng trong phòng khách, Lục Thời Kì phiên bản lớn đang nhìn cô bằng ánh mắt rất nguy hiểm.
【Giới thiệu ngắn gọn 】
Đại tiểu thư tán tỉnh người ta rồi phát hiện mình có thai nên đã bỏ trốn, quyết định sinh con và sống một cuộc sống nhàn nhã, kết quả bố của đứa trẻ bất ngờ đến tận cửa quỳ xuống xin được ở rể (giỡn thôi)
※ Song C, chênh lệch nhau 5 tuổi
※ Em bé vẫn theo họ mẹ
3.8
Sau khi xin nghỉ việc, Hà Lạc dọn về sống ở vùng ngoại ô cách xa thành phố, vậy mà không ngờ rằng chỉ vì lười phải ra ngoài mua đồ mà cô lại gặp được một anh chàng đẹp trai.
Cô nhìn người đàn ông mặc đồng phục nhân viên của cửa hàng một lúc lâu, sau đó không nhịn nổi sự tò mò bèn trêu anh: “Dạo này, nhân viên giao hàng của tiệm trái cây đều đẹp trai như vậy sao?”
Nghe thấy thế, anh chàng giao hàng sững sờ, anh quay đầu lại nhìn cô rồi bật cười: “Cô có muốn kiểm tra để xác nhận lại không?”
“… Cho tôi sờ thử à.”
Ở trước cửa ra vào, ánh đèn mờ ảo, eo của người đàn ông kia còn đẹp hơn cô nghĩ, trông có vẻ rất săn chắc và vạm vỡ.
Hà Lạc liếm đôi môi khô khốc của mình, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Cơ bụng rất săn chắc, không biết lúc ở trên giường thì sẽ như thế nào đây?”.
“Vậy thì thử xem sao?”.
Ánh nắng ấm áp vào đầu mùa hè phá tan sự yên bình bấy lâu của cô, ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực ra, thứ duy nhất mà cô có thể cảm nhận được vào lúc này chính là sự ngọt ngào.
CP: Cô nàng độc thân và Ông chủ tiệm trái cây
Tuy nhút nhát nhưng lại thích trêu chọc người khác vs kho hormone nam tính di động
Cô nhìn người đàn ông mặc đồng phục nhân viên của cửa hàng một lúc lâu, sau đó không nhịn nổi sự tò mò bèn trêu anh: “Dạo này, nhân viên giao hàng của tiệm trái cây đều đẹp trai như vậy sao?”
Nghe thấy thế, anh chàng giao hàng sững sờ, anh quay đầu lại nhìn cô rồi bật cười: “Cô có muốn kiểm tra để xác nhận lại không?”
“… Cho tôi sờ thử à.”
Ở trước cửa ra vào, ánh đèn mờ ảo, eo của người đàn ông kia còn đẹp hơn cô nghĩ, trông có vẻ rất săn chắc và vạm vỡ.
Hà Lạc liếm đôi môi khô khốc của mình, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Cơ bụng rất săn chắc, không biết lúc ở trên giường thì sẽ như thế nào đây?”.
“Vậy thì thử xem sao?”.
Ánh nắng ấm áp vào đầu mùa hè phá tan sự yên bình bấy lâu của cô, ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực ra, thứ duy nhất mà cô có thể cảm nhận được vào lúc này chính là sự ngọt ngào.
CP: Cô nàng độc thân và Ông chủ tiệm trái cây
Tuy nhút nhát nhưng lại thích trêu chọc người khác vs kho hormone nam tính di động
4
Người ta nói "vỏ quýt dày có móng tay nhọn".
Mộc Tắc dù có là đại boss lợi hại cỡ nào, lãnh đạm cỡ nào, tâm tính khó lưởng cỡ nào đi nữa, chỉ là hai mươi tám năm qua anh chưa từng đụng phải đối tượng khiến lớp vỏ cứng rắn, lạnh lùng, tàn nhẫn kia vô hiệu mà thôi.
Chúc mừng anh, Mộc Tắc, anh đã gặp Thẩm Hạ Thời.
*
Khi mọi người cùng hè nhau chơi trò " Truth or Dare", họ hỏi rằng cuộc đời anh lúc nào là nah cảm thấy khó chịu nhất.
Anh lẳng lặng uống một hớp rượu, nhớ tới đêm qua, nhớ tới Thẩm Hạ Thời
Cô ôm eo anh, mắt đào hoa ánh lên hơi nước mông lung, cất giọng ngọt ngào mềm mỏng: "Ông xã, ôm~"
Muốn anh chết!
Mộc đại gia cuồng dã kiêu ngạo gặp được Thẩm yêu tinh.
Một thân cứng rắn, tràn ngập nhu tình.
Cưng chiều cô đến tận trời.
"Cô như giọt rượu lại như trái cấm, làm anh vạn phần nghiện ngập đến mê muội."
Một câu chuyện tình cuồng nhiệt và tràn ngập nhu tình mật ý.
Nam nhân mặt dày đê tiện x tiểu yêu tinh cay độc
Mộc Tắc dù có là đại boss lợi hại cỡ nào, lãnh đạm cỡ nào, tâm tính khó lưởng cỡ nào đi nữa, chỉ là hai mươi tám năm qua anh chưa từng đụng phải đối tượng khiến lớp vỏ cứng rắn, lạnh lùng, tàn nhẫn kia vô hiệu mà thôi.
Chúc mừng anh, Mộc Tắc, anh đã gặp Thẩm Hạ Thời.
*
Khi mọi người cùng hè nhau chơi trò " Truth or Dare", họ hỏi rằng cuộc đời anh lúc nào là nah cảm thấy khó chịu nhất.
Anh lẳng lặng uống một hớp rượu, nhớ tới đêm qua, nhớ tới Thẩm Hạ Thời
Cô ôm eo anh, mắt đào hoa ánh lên hơi nước mông lung, cất giọng ngọt ngào mềm mỏng: "Ông xã, ôm~"
Muốn anh chết!
Mộc đại gia cuồng dã kiêu ngạo gặp được Thẩm yêu tinh.
Một thân cứng rắn, tràn ngập nhu tình.
Cưng chiều cô đến tận trời.
"Cô như giọt rượu lại như trái cấm, làm anh vạn phần nghiện ngập đến mê muội."
Một câu chuyện tình cuồng nhiệt và tràn ngập nhu tình mật ý.
Nam nhân mặt dày đê tiện x tiểu yêu tinh cay độc
3.9
Bạn đang đọc truyện Hàm Ngọc của tác giả Trường Thanh Trường Bạch.
Năm đó, Lâm Ngọc thoái hôn với Lý Hạc Minh, khắp các con phố đều đồn đại rằng Lý Hạc Minh giẫm lên thi thể của quan triều để bước đến chức Cẩm Y Vệ của Bắc Trấn Phủ Sử, bên cạnh đó, thân thể Lâm Ngọc yếu ớt, Lâm gia lo lắng nàng sẽ bị lệ khí của Lý Hạc Minh khắc chết cho nên mới đưa ra hạ sách này.
Người ngoài lại không hề hay biết, nguyên nhân sâu xa là vì Lý Hạc Minh không thích Lâm Ngọc nàng.
Nhưng, cho dù thế nào đi chăng nữa, việc từ hôn này đã làm mất hết thể diện của Lý Hạc Minh.
Cẩm Y Vệ thừa lệnh giám sát quan lại, Lý Hạ Minh là móng vuốt của Hoàng Đế. Phụ thân và huynh trưởng của Lâm Ngọc đều làm quan trong triều, nếu có vô tình gặp nhau trên đường, nàng chỉ có thể cúi đầu, cụp mi.
Song, điều khiến nàng khó hiểu nhất là, rõ ràng hắn rất ghét nàng, nhưng dưới màn mưa, hắn trầm giọng hỏi nàng: “Vì sao lúc trước lại từ hôn?”.
Năm đó, Lâm Ngọc thoái hôn với Lý Hạc Minh, khắp các con phố đều đồn đại rằng Lý Hạc Minh giẫm lên thi thể của quan triều để bước đến chức Cẩm Y Vệ của Bắc Trấn Phủ Sử, bên cạnh đó, thân thể Lâm Ngọc yếu ớt, Lâm gia lo lắng nàng sẽ bị lệ khí của Lý Hạc Minh khắc chết cho nên mới đưa ra hạ sách này.
Người ngoài lại không hề hay biết, nguyên nhân sâu xa là vì Lý Hạc Minh không thích Lâm Ngọc nàng.
Nhưng, cho dù thế nào đi chăng nữa, việc từ hôn này đã làm mất hết thể diện của Lý Hạc Minh.
Cẩm Y Vệ thừa lệnh giám sát quan lại, Lý Hạ Minh là móng vuốt của Hoàng Đế. Phụ thân và huynh trưởng của Lâm Ngọc đều làm quan trong triều, nếu có vô tình gặp nhau trên đường, nàng chỉ có thể cúi đầu, cụp mi.
Song, điều khiến nàng khó hiểu nhất là, rõ ràng hắn rất ghét nàng, nhưng dưới màn mưa, hắn trầm giọng hỏi nàng: “Vì sao lúc trước lại từ hôn?”.
3.8
“Hạ Hạ, trước khi cậu đồng ý làm bạn gái tớ, tớ sẽ không đi vào.”
“Hạ Hạ…”
“Câm miệng!!! Cậu có thể vừa nói vừa động tay động chân với tớ không!!!
Tôi xem cậu là em trai, còn cậu lại muốn trèo lên người tôi!!!
“Hạ Hạ…”
“Câm miệng!!! Cậu có thể vừa nói vừa động tay động chân với tớ không!!!
Tôi xem cậu là em trai, còn cậu lại muốn trèo lên người tôi!!!
4.6
“A...Chồng...thật lớn… A… Thật thoải mái… A… Muốn tới…”
Trong chuồng ngựa truyền đến tiếng nữ nhân kiều mị rên rỉ.Tất cả con ngựa cách một khoảng phun cái mũi,thấy người phụ nữ bị nam nhân đè ở dưới thân thao làm.
Không bao lâu, người đàn ông kéo quần đứng lên,mặc quần áo vào, cài lại chiếc thắt lưng đắt tiền.Vừa nghiêng đầu liền thấy người quản lí chuồng nuôi ngựa đứng ở bên cạnh đang vỗ vào cổ con ngựa.
Không biết nhìn bao lâu.
Trong chuồng ngựa truyền đến tiếng nữ nhân kiều mị rên rỉ.Tất cả con ngựa cách một khoảng phun cái mũi,thấy người phụ nữ bị nam nhân đè ở dưới thân thao làm.
Không bao lâu, người đàn ông kéo quần đứng lên,mặc quần áo vào, cài lại chiếc thắt lưng đắt tiền.Vừa nghiêng đầu liền thấy người quản lí chuồng nuôi ngựa đứng ở bên cạnh đang vỗ vào cổ con ngựa.
Không biết nhìn bao lâu.
4
Tên gốc: 六十章蜜方 (Sáu mươi chương mật phương)
Tác giả: Linh Độ Tịch Mịch
Thể loại: Sạch, sủng, sắc, ngọt, hiện đại, ấm áp, nam là tổng tài, nữ là bác sĩ tâm lý, chữa bệnh, HE
Editor: Y Phi, Tư Nguyệt
Couple: Chung Ngải x Quý Phàm Trạch
ʕ´•ᴥ•`ʔ Văn án ʕ´•ᴥ•`ʔ
Quý Phàm Trạch tự nhận mình có tiền mà không tùy tiện, cao lãnh mà không hời hợt, là một người đàn ông hoàn mỹ. Cho đến một ngày nọ khi vào nhầm phòng của nữ bác sĩ tâm lý Chung Ngả, anh mới phát hiện cả tâm lý lẫn sinh lý của mình đều bắt đầu không bình thường.
Chung Ngả tự nhận tay nghề bác sĩ của mình gà mờ nhưng rất có đạo đức của người làm nghề y, bệnh nhân nào theo đuổi cô cũng đều nhận được một câu: “Tôi không nói chuyện yêu đương với người có bệnh tâm thần” rồi phải chạy mất dép. Cho đến một ngày kia cô phát hiện mình bị một tên mắc bệnh mặt người dạ thú quyến rũ.
Nữ bác sĩ tâm lý vs. Tổng tài cao phú soái
————
Trên đời này nhất định sẽ có một người khiến cho em hiểu, thì ra thứ gọi là tình yêu tốt đẹp như vậy.
==================
Lưu ý nhỏ: Nữ chính là bác sĩ tâm lý, chuyên chữa trị cho những chứng bệnh tâm thần như trầm cảm, hoang tưởng, rối loạn lưỡng cực,… Trong khi đó bệnh thần kinh là những chứng bệnh liên quan đến tổn thương của hệ thần kinh như đau nửa đầu, động kinh, thoát vị đĩa đệm, đột quỵ,… Hai khái niệm này vẫn hay bị nhầm lẫn với nhau, cho nên trong truyện mình đều để hết là bệnh tâm thần mặc dù nghe không thuận tai.
Tác giả: Linh Độ Tịch Mịch
Thể loại: Sạch, sủng, sắc, ngọt, hiện đại, ấm áp, nam là tổng tài, nữ là bác sĩ tâm lý, chữa bệnh, HE
Editor: Y Phi, Tư Nguyệt
Couple: Chung Ngải x Quý Phàm Trạch
ʕ´•ᴥ•`ʔ Văn án ʕ´•ᴥ•`ʔ
Quý Phàm Trạch tự nhận mình có tiền mà không tùy tiện, cao lãnh mà không hời hợt, là một người đàn ông hoàn mỹ. Cho đến một ngày nọ khi vào nhầm phòng của nữ bác sĩ tâm lý Chung Ngả, anh mới phát hiện cả tâm lý lẫn sinh lý của mình đều bắt đầu không bình thường.
Chung Ngả tự nhận tay nghề bác sĩ của mình gà mờ nhưng rất có đạo đức của người làm nghề y, bệnh nhân nào theo đuổi cô cũng đều nhận được một câu: “Tôi không nói chuyện yêu đương với người có bệnh tâm thần” rồi phải chạy mất dép. Cho đến một ngày kia cô phát hiện mình bị một tên mắc bệnh mặt người dạ thú quyến rũ.
Nữ bác sĩ tâm lý vs. Tổng tài cao phú soái
————
Trên đời này nhất định sẽ có một người khiến cho em hiểu, thì ra thứ gọi là tình yêu tốt đẹp như vậy.
==================
Lưu ý nhỏ: Nữ chính là bác sĩ tâm lý, chuyên chữa trị cho những chứng bệnh tâm thần như trầm cảm, hoang tưởng, rối loạn lưỡng cực,… Trong khi đó bệnh thần kinh là những chứng bệnh liên quan đến tổn thương của hệ thần kinh như đau nửa đầu, động kinh, thoát vị đĩa đệm, đột quỵ,… Hai khái niệm này vẫn hay bị nhầm lẫn với nhau, cho nên trong truyện mình đều để hết là bệnh tâm thần mặc dù nghe không thuận tai.
4
Thẩm Gia là mỹ nhân vô dụng nổi tiếng ở kinh thành, vẻ ngoài kiều diễm, trong bụng toàn cỏ dại, thường bị xấu mặt trong các loại yến tịch, bởi vậy bị chê cười khắp nơi.
Hoài Ngọc là con trai độc nhất của Phù Phong vương, từ nhỏ đã quậy phá náo loạn, quậy đến gà bay chó chạy, tai họa xóm giềng, được xưng tụng là “Tiểu sát tinh”.
Một ngày nọ, hai người vốn chẳng liên quan gì lại vì một mục tiêu không thể cho ai biết mà cấu kết với nhau.
Hoài Ngọc: “Ta coi trọng tỷ tỷ ngươi nhưng cha ngươi hứa gả nàng cho Trạng Nguyên, ngươi giúp ta, ngày sau sẽ đền đáp ngươi xứng đáng.”
Thẩm Gia: “Trùng hợp vậy! Ta thích Trạng Nguyên! Đang lo không biết làm thế nào để chia rẽ hai người bọn họ!”
Bốn mắt nhìn nhau, đôi bên vừa lòng gật đầu.
Xác nhận qua ánh mắt, là người có thể liên thủ.
*
Vì nhiệm vụ thành công, Thẩm Gia quyết định hạ dược Trạng Nguyên, muốn gạo nấu thành cơm.
Sau khi bỏ thuốc vào ly xong, Hoài Ngọc trùng hợp đi tới bàn bạc mưu sâu kế hiểm với nàng.
Thẩm Gia hứng thú bừng bừng trần thuật kế hoạch của mình với hắn, Hoài Ngọc ngồi bên cạnh bổ sung, hai người càng nói càng hăng say, phảng phất như đã thấy ánh rạng đông thắng lợi.
Nói nhiều quá, Hoài Ngọc miệng khô lưỡi khô, thuận tay cầm lấy chén trà trên bàn uống.
Một nén nhang sau, hắn cảm giác bụng nhỏ có ngọn lửa dâng lên.
*
Sau khi Hoài Ngọc cùng Thẩm Gia đính thân, bá tánh khắp kinh thành mừng vui khắp nơi, bao cỏ và phế vật, tuyệt phối!
Mọi người sôi nổi ủng hộ mối hôn sự này, chỉ đính thân thôi thì chưa đủ.
Hoài Ngọc: “Đùa cái gì thế! Ta mà lấy nữ nhân đanh đá kia á?”
Thẩm Gia: “Ta thích người tài hoa, tiểu sát tinh hắn tính là thứ gì chứ!”
Nhưng mà Thánh Thượng tự mình chỉ hôn, mối hôn sự này không thành cũng phải thành.
Sau khi thành hôn ngày thứ nhất, Hoài Ngọc hùng hổ vọt vào hoàng cung, tuyên cáo với Thái Hậu: “Ta nhất định phải bỏ nữ nhân đanh đá kia!”
Hoài Ngọc là con trai độc nhất của Phù Phong vương, từ nhỏ đã quậy phá náo loạn, quậy đến gà bay chó chạy, tai họa xóm giềng, được xưng tụng là “Tiểu sát tinh”.
Một ngày nọ, hai người vốn chẳng liên quan gì lại vì một mục tiêu không thể cho ai biết mà cấu kết với nhau.
Hoài Ngọc: “Ta coi trọng tỷ tỷ ngươi nhưng cha ngươi hứa gả nàng cho Trạng Nguyên, ngươi giúp ta, ngày sau sẽ đền đáp ngươi xứng đáng.”
Thẩm Gia: “Trùng hợp vậy! Ta thích Trạng Nguyên! Đang lo không biết làm thế nào để chia rẽ hai người bọn họ!”
Bốn mắt nhìn nhau, đôi bên vừa lòng gật đầu.
Xác nhận qua ánh mắt, là người có thể liên thủ.
*
Vì nhiệm vụ thành công, Thẩm Gia quyết định hạ dược Trạng Nguyên, muốn gạo nấu thành cơm.
Sau khi bỏ thuốc vào ly xong, Hoài Ngọc trùng hợp đi tới bàn bạc mưu sâu kế hiểm với nàng.
Thẩm Gia hứng thú bừng bừng trần thuật kế hoạch của mình với hắn, Hoài Ngọc ngồi bên cạnh bổ sung, hai người càng nói càng hăng say, phảng phất như đã thấy ánh rạng đông thắng lợi.
Nói nhiều quá, Hoài Ngọc miệng khô lưỡi khô, thuận tay cầm lấy chén trà trên bàn uống.
Một nén nhang sau, hắn cảm giác bụng nhỏ có ngọn lửa dâng lên.
*
Sau khi Hoài Ngọc cùng Thẩm Gia đính thân, bá tánh khắp kinh thành mừng vui khắp nơi, bao cỏ và phế vật, tuyệt phối!
Mọi người sôi nổi ủng hộ mối hôn sự này, chỉ đính thân thôi thì chưa đủ.
Hoài Ngọc: “Đùa cái gì thế! Ta mà lấy nữ nhân đanh đá kia á?”
Thẩm Gia: “Ta thích người tài hoa, tiểu sát tinh hắn tính là thứ gì chứ!”
Nhưng mà Thánh Thượng tự mình chỉ hôn, mối hôn sự này không thành cũng phải thành.
Sau khi thành hôn ngày thứ nhất, Hoài Ngọc hùng hổ vọt vào hoàng cung, tuyên cáo với Thái Hậu: “Ta nhất định phải bỏ nữ nhân đanh đá kia!”
3.9
Tôi mắc chứng "khát da". Sau kỳ thi đại học, tôi đã thuê một bạn trai để giải tỏa căng thẳng. Anh ta có cơ bụng 8 múi, vai rộng eo thon, còn thích mặc quần màu xám, trực tiếp khiến tôi mê mẩn.
Sau kỳ nghỉ hè không biết xấu hổ, tôi đã đề nghị chia tay, lý do có chút tệ bạc:
"Thầy bói nói em khắc chồng.”
Giang Dã đỏ cả vành mắt: "Anh mang giày Nike, đừng chia tay có được không?"
Cứ như vậy, tôi vẫn kiên quyết không mềm lòng.
Ngày khai giảng đại học, Giang Dã bước xuống từ một chiếc siêu xe, toàn thân đồ hiệu:
"Bệnh khỏi rồi? Đến lượt anh chữa bệnh rồi đấy."
Tôi choáng váng.
Tôi đây là vô tình bao nuôi cậu ấm nhà giàu rồi sao?
Sau kỳ nghỉ hè không biết xấu hổ, tôi đã đề nghị chia tay, lý do có chút tệ bạc:
"Thầy bói nói em khắc chồng.”
Giang Dã đỏ cả vành mắt: "Anh mang giày Nike, đừng chia tay có được không?"
Cứ như vậy, tôi vẫn kiên quyết không mềm lòng.
Ngày khai giảng đại học, Giang Dã bước xuống từ một chiếc siêu xe, toàn thân đồ hiệu:
"Bệnh khỏi rồi? Đến lượt anh chữa bệnh rồi đấy."
Tôi choáng váng.
Tôi đây là vô tình bao nuôi cậu ấm nhà giàu rồi sao?
4
Tác giả: Noãn Dương Tây Tây
Edit: Đậu Xanh
Số chương: 63 chương + 2 PN
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, 21+, Ngọt sủng, Làm ruộng, Nhẹ nhàng, Cận thủy lâu đài, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ, Bình dân sinh hoạt
——————————————————-
VĂN ÁN
Anh là một người đàn ông như thế, chưa từng đến những phố xá sầm uất, cũng chưa từng gặp người mình yêu trong biển người rộng lớn, nửa đời chỉ trú ngụ bên ngọn núi này, nhưng trong tim luôn đặt tình yêu và trách nhiệm ngang nhau, một trái tim không phù phiếm, một chấp niệm không từ bỏ.
Tình cờ gặp gỡ, chờ đợi cô, yêu cô, ngủ với cô, đó chính là trách nhiệm nắm tay nhau cả một đời.
Văn án sơ lược: Đây là nhật ký viết về cuộc sống ung dung ngày qua ngày của một người đàn ông sống trong núi.
Một chàng trai dịu dàng, trầm tĩnh, tài “giỏi” và một cô gái có thân phận trước mắt chưa được quyết định, cùng nhau giải mã câu chuyện mới nhé?
Anh nói: “Em đã đến rồi thì đừng hòng đi.”
Nhưng, cô vẫn đi mất…
[Một câu chuyện ngày thường đơn giản, thuận tiện khiến bọn họ yêu nhau đến sống dở chết dở, không xa không rời, sống chết có nhau, kiếp trước kiếp này đều thuộc kiểu cuồng yêu não tàn máu chó…]
- Nhân vật chính: Từ Tư Nhan x Trần Chiêu
Edit: Đậu Xanh
Số chương: 63 chương + 2 PN
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, 21+, Ngọt sủng, Làm ruộng, Nhẹ nhàng, Cận thủy lâu đài, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ, Bình dân sinh hoạt
——————————————————-
VĂN ÁN
Anh là một người đàn ông như thế, chưa từng đến những phố xá sầm uất, cũng chưa từng gặp người mình yêu trong biển người rộng lớn, nửa đời chỉ trú ngụ bên ngọn núi này, nhưng trong tim luôn đặt tình yêu và trách nhiệm ngang nhau, một trái tim không phù phiếm, một chấp niệm không từ bỏ.
Tình cờ gặp gỡ, chờ đợi cô, yêu cô, ngủ với cô, đó chính là trách nhiệm nắm tay nhau cả một đời.
Văn án sơ lược: Đây là nhật ký viết về cuộc sống ung dung ngày qua ngày của một người đàn ông sống trong núi.
Một chàng trai dịu dàng, trầm tĩnh, tài “giỏi” và một cô gái có thân phận trước mắt chưa được quyết định, cùng nhau giải mã câu chuyện mới nhé?
Anh nói: “Em đã đến rồi thì đừng hòng đi.”
Nhưng, cô vẫn đi mất…
[Một câu chuyện ngày thường đơn giản, thuận tiện khiến bọn họ yêu nhau đến sống dở chết dở, không xa không rời, sống chết có nhau, kiếp trước kiếp này đều thuộc kiểu cuồng yêu não tàn máu chó…]
- Nhân vật chính: Từ Tư Nhan x Trần Chiêu
4.7
1.
Lần đầu nhìn thấy Tống Đĩnh Ngôn, Tô Anh đã rạo rực khắp người: “Lên giường, lên giường với anh ấy…”
Về sau, cô được người nọ đè dưới thân, vào sâu ra cạn như mong muốn, run rẩy đón nhận kích thích, lên đến đỉnh cao dục vọng.
Cô nức nở: “Thầy… Thầy ơi…”
Người đàn ông ngừng chuyển động, cái lưỡi nóng bỏng liếm lên tai cô: “Em vừa gọi tôi là gì, hửm?”
Giọng cô yếu dần đi: “A… anh họ…”
Trán tựa trán, anh vùi sâu vào nơi ướt át mềm mại, nhẹ cười: “Ngoan quá…”
2.
Tống Đĩnh Ngôn dồn Tô Anh vào góc tường, khuôn mặt ôn hòa lộ vẻ giận dữ hiếm thấy.
“Tán cho đã đời rồi chạy mất hút, là thế này đây phải không?”
Tô Anh cúi đầu không đáp.
Ngón tay thon dài quấn lấy lọn tóc mềm trên bờ vai người con gái, giọng anh thoảng qua tai cô.
“Tiểu Anh Đào, anh nói rồi, đã leo lên giường của anh thì em đừng hòng bước xuống…”
Lần đầu nhìn thấy Tống Đĩnh Ngôn, Tô Anh đã rạo rực khắp người: “Lên giường, lên giường với anh ấy…”
Về sau, cô được người nọ đè dưới thân, vào sâu ra cạn như mong muốn, run rẩy đón nhận kích thích, lên đến đỉnh cao dục vọng.
Cô nức nở: “Thầy… Thầy ơi…”
Người đàn ông ngừng chuyển động, cái lưỡi nóng bỏng liếm lên tai cô: “Em vừa gọi tôi là gì, hửm?”
Giọng cô yếu dần đi: “A… anh họ…”
Trán tựa trán, anh vùi sâu vào nơi ướt át mềm mại, nhẹ cười: “Ngoan quá…”
2.
Tống Đĩnh Ngôn dồn Tô Anh vào góc tường, khuôn mặt ôn hòa lộ vẻ giận dữ hiếm thấy.
“Tán cho đã đời rồi chạy mất hút, là thế này đây phải không?”
Tô Anh cúi đầu không đáp.
Ngón tay thon dài quấn lấy lọn tóc mềm trên bờ vai người con gái, giọng anh thoảng qua tai cô.
“Tiểu Anh Đào, anh nói rồi, đã leo lên giường của anh thì em đừng hòng bước xuống…”
4.6
Đây không phải lần đầu tiên Trường Ngọc gặp mộng xuân, thực tế từ một tháng trước, sau đợt nghỉ hè ở nơi mình học năm xưa cô liền bắt đầu nằm mơ.
Vừa mới bắt đầu chỉ là một tuần một lần, đến bây giờ, cơ bản là hai ba ngày một lần.
Cô còn nhớ rõ ngày gặp mộng xuân, mẹ của đại trúc mã thuở ấu thơ bỗng nhiên tìm cô, nói muốn cho cô một thứ. Thật ra lúc ấy cô nắm di động trong tay, chần chừ không muốn đi, vì cái tên đã biến mất khỏi sinh mệnh cô thật lâu kia nay bỗng xuất hiện.
Nhưng trong điện thoại, giọng nói của dì ẩn ẩn mang theo cầu xin cùng đau thương, cô nói không nên lời cự tuyệt.
Vừa mới bắt đầu chỉ là một tuần một lần, đến bây giờ, cơ bản là hai ba ngày một lần.
Cô còn nhớ rõ ngày gặp mộng xuân, mẹ của đại trúc mã thuở ấu thơ bỗng nhiên tìm cô, nói muốn cho cô một thứ. Thật ra lúc ấy cô nắm di động trong tay, chần chừ không muốn đi, vì cái tên đã biến mất khỏi sinh mệnh cô thật lâu kia nay bỗng xuất hiện.
Nhưng trong điện thoại, giọng nói của dì ẩn ẩn mang theo cầu xin cùng đau thương, cô nói không nên lời cự tuyệt.
4.3
Giới thiệu:
【Một】
Ngày đầu tiên vào đại học, Tạ Du đã chứng kiến được sự kỳ quái của Phó Đình Sâm.
Người nọ ngậm điếu thuốc bên môi đi ra từ góc tường, chặn đi mọi ánh mắt xấu xa như người anh hùng, “Người này, tao bảo kê!”
Đôi mắt hoa đào sâu thẳm nhìn qua, nhướng mày cười, “Nhuyễn Nhuyễn, nhắm mắt lại.”
Khoảnh khắc đó Tạ Du thảng thốt thấy được anh bé chắn đằng trước cô ở kho hàng cũ nát trong mơ.
Tới lúc cô mở mắt ra, người xấu nọ dồn cô vào trong góc, “Anh cũng không phải người tốt gì đâu, về sau thấy anh nhớ đi đường vòng, nếu không thì gặp lần nào hôn lần đấy.”
Tạ Du nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi một giọt nước mắt nào.
【Hai】
Ai ai cũng nói Phó Đình Sâm hung tàn ít nói, không ai có thể thu phục anh.
Phó Đình Sâm cực kỳ hài lòng với nhận xét này.
Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, anh ngồi trong góc phì phèo điếu thuốc, nhìn đồng chí vừa bị bạn gái đá đang giả say gọi điện thoại xin quay lại, yết hầu anh khẽ gợn, chế nhạo, “Dở hơi.”
Về sau, sau khi bé tiên nữ đến từ khoa Vật lý khiến mọi người kinh ngạc với màn múa bale trong buổi tiệc tối Nguyên Đán, mọi người thấy Phó Đình Sâm chui vào hậu trường, không nhịn được mà vụng về hôn cô gái nhỏ, giọng nói nghẹn ngào đáng thương, “Nhuyễn Nhuyễn, tối đừng khóa cửa được không? Phòng khách lạnh lắm.”
Về sau nữa, anh em trong đội đua xe hỏi anh, “Không phải anh ghét nhất mấy cô bé hay khóc sướt mướt à?”
Phó Đình Sâm kẹp điếu thuốc, nheo mắt, “Mẹ nó, dáng vẻ cô gái nhỏ nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi nước mắt đáng yêu vãi!”
【Tay đua xe chuyên nghiệp vừa khiêu gợi vừa nóng nảy x Bé tiên nữ ba lê vừa mềm mại vừa ngọt ngào】
Một câu tóm tắt: Cô vừa mềm mại lại ngọt ngào, khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn.
【Một】
Ngày đầu tiên vào đại học, Tạ Du đã chứng kiến được sự kỳ quái của Phó Đình Sâm.
Người nọ ngậm điếu thuốc bên môi đi ra từ góc tường, chặn đi mọi ánh mắt xấu xa như người anh hùng, “Người này, tao bảo kê!”
Đôi mắt hoa đào sâu thẳm nhìn qua, nhướng mày cười, “Nhuyễn Nhuyễn, nhắm mắt lại.”
Khoảnh khắc đó Tạ Du thảng thốt thấy được anh bé chắn đằng trước cô ở kho hàng cũ nát trong mơ.
Tới lúc cô mở mắt ra, người xấu nọ dồn cô vào trong góc, “Anh cũng không phải người tốt gì đâu, về sau thấy anh nhớ đi đường vòng, nếu không thì gặp lần nào hôn lần đấy.”
Tạ Du nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi một giọt nước mắt nào.
【Hai】
Ai ai cũng nói Phó Đình Sâm hung tàn ít nói, không ai có thể thu phục anh.
Phó Đình Sâm cực kỳ hài lòng với nhận xét này.
Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, anh ngồi trong góc phì phèo điếu thuốc, nhìn đồng chí vừa bị bạn gái đá đang giả say gọi điện thoại xin quay lại, yết hầu anh khẽ gợn, chế nhạo, “Dở hơi.”
Về sau, sau khi bé tiên nữ đến từ khoa Vật lý khiến mọi người kinh ngạc với màn múa bale trong buổi tiệc tối Nguyên Đán, mọi người thấy Phó Đình Sâm chui vào hậu trường, không nhịn được mà vụng về hôn cô gái nhỏ, giọng nói nghẹn ngào đáng thương, “Nhuyễn Nhuyễn, tối đừng khóa cửa được không? Phòng khách lạnh lắm.”
Về sau nữa, anh em trong đội đua xe hỏi anh, “Không phải anh ghét nhất mấy cô bé hay khóc sướt mướt à?”
Phó Đình Sâm kẹp điếu thuốc, nheo mắt, “Mẹ nó, dáng vẻ cô gái nhỏ nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi nước mắt đáng yêu vãi!”
【Tay đua xe chuyên nghiệp vừa khiêu gợi vừa nóng nảy x Bé tiên nữ ba lê vừa mềm mại vừa ngọt ngào】
Một câu tóm tắt: Cô vừa mềm mại lại ngọt ngào, khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn.
3.8
Mọi người đều nói, dây vào ai chứ đừng dây vào cửu gia của nhà họ Tưởng, đó là người ăn thịt người không nhả xương.
Phù Đại cau mày: Cậu ấy chọc giận tôi thì phải làm sao?
Mọi người lườm: Mau tỉnh lại, đừng nằm mơ nữa!
Tưởng cửu gia: Đại Đại, vào vòng tay anh này.
Mọi người: Chắc chắn chúng ta đang mơ!
Anh là quý ông trong đám phổ thỉ, là tên lưu manh trong số các quý ông, dạo quanh hai giới hắc bạch, đi qua thiện ác, nhưng lại hoàn toàn tin tưởng một người.
Tưởng cửu gia: Nếu anh có bất trắc gì, có lẽ là chết trên thân em.
Phù Đại: Anh cút đi!!
Phù Đại cau mày: Cậu ấy chọc giận tôi thì phải làm sao?
Mọi người lườm: Mau tỉnh lại, đừng nằm mơ nữa!
Tưởng cửu gia: Đại Đại, vào vòng tay anh này.
Mọi người: Chắc chắn chúng ta đang mơ!
Anh là quý ông trong đám phổ thỉ, là tên lưu manh trong số các quý ông, dạo quanh hai giới hắc bạch, đi qua thiện ác, nhưng lại hoàn toàn tin tưởng một người.
Tưởng cửu gia: Nếu anh có bất trắc gì, có lẽ là chết trên thân em.
Phù Đại: Anh cút đi!!
3.6
Mười bảy tuổi, Trình Bắc Mạt chỉ có một ước mơ duy nhất, đó là giành giải nhất toàn trường trong kỳ thi đại học, để nhận được học bổng hai vạn tệ.
Tuy nhiên, giữa đường bất ngờ xuất hiện một Trình Giảo Kim, học sinh chuyển trường Bùi Tụng đã dễ dàng cướp mất vị trí dẫn đầu của cô từ bảng xếp hạng.
Học sinh giỏi của trường điểm tỉnh chuyển đến "ngôi trường ba không", trở thành tin tức lớn nhất toàn trường.
Trình Bắc Mạt lườm nguýt bảng xếp hạng, lẩm bẩm: "Tên này muốn làm gì vậy?".
Bùi Tụng với khuôn mặt ngạo nghễ xuất hiện: "Thiếu tiền."
Trình Bắc Mạt nhìn chằm chằm đôi giày thể thao hàng hiệu đắt tiền của cậu, im lặng.
Lần lượt thất bại trong những kỳ thi sau đó, Trình Bắc Mạt nằm dài trên sân trường trống trải, ôm lấy cánh tay thở dài: "Hóa ra trên đời thực sự có những thứ dù cố gắng thế nào cũng không thể đạt được."
Bùi Tụng đi ngang qua, nghe thấy những lời này của cô, cậu lạnh lùng nói: "Trình Bắc Mạt, cậu chưa từng cố gắng thực sự, làm sao biết được là không thể đạt được?"
Trình Bắc Mạt nhíu mày: "Tôi nói đến giải nhất toàn trường, cậu nói đến cái gì?".
Thiếu niên thờ ơ: "Tôi cũng nói đến giải nhất toàn trường đấy."
Thế giới bỗng chốc mất đi âm thanh, chỉ còn lại hai trái tim đập loạn nhịp.
Tuy nhiên, giữa đường bất ngờ xuất hiện một Trình Giảo Kim, học sinh chuyển trường Bùi Tụng đã dễ dàng cướp mất vị trí dẫn đầu của cô từ bảng xếp hạng.
Học sinh giỏi của trường điểm tỉnh chuyển đến "ngôi trường ba không", trở thành tin tức lớn nhất toàn trường.
Trình Bắc Mạt lườm nguýt bảng xếp hạng, lẩm bẩm: "Tên này muốn làm gì vậy?".
Bùi Tụng với khuôn mặt ngạo nghễ xuất hiện: "Thiếu tiền."
Trình Bắc Mạt nhìn chằm chằm đôi giày thể thao hàng hiệu đắt tiền của cậu, im lặng.
Lần lượt thất bại trong những kỳ thi sau đó, Trình Bắc Mạt nằm dài trên sân trường trống trải, ôm lấy cánh tay thở dài: "Hóa ra trên đời thực sự có những thứ dù cố gắng thế nào cũng không thể đạt được."
Bùi Tụng đi ngang qua, nghe thấy những lời này của cô, cậu lạnh lùng nói: "Trình Bắc Mạt, cậu chưa từng cố gắng thực sự, làm sao biết được là không thể đạt được?"
Trình Bắc Mạt nhíu mày: "Tôi nói đến giải nhất toàn trường, cậu nói đến cái gì?".
Thiếu niên thờ ơ: "Tôi cũng nói đến giải nhất toàn trường đấy."
Thế giới bỗng chốc mất đi âm thanh, chỉ còn lại hai trái tim đập loạn nhịp.
8.3
Tên truyện: Kiệt ngạo khó thuần.
Tác giả: Dư Cáp Lợi.
Edit: Gió Bắc nhỏ.
Số chương: 40
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, ABO, Cưới trước yêu sau, 1v1.
Văn án:
Phương Kính Dực tôi đời này sẽ sống cùng thuốc ức chế.
Bề ngoài, cả hai đều có vẻ lãnh đạm hơn đối phương, nhưng trong thâm tâm, anh dịu dàng còn tôi làm nũng.
Lúc hai mươi hai tuổi, Phương Kính Dực lớn tiếng tuyên bố trong quán bar là đời này mình sẽ sống cùng thuốc ức chế; nhưng tới lúc hai mươi sáu tuổi lại ngồi im lặng trong xe cùng ông xã quân nhân.
Lúc vào bộ đội, Nghiêm Minh Du vốn đâu nghĩ bản thân sẽ kết hôn, cho nên cũng chẳng ngờ được có ngày mình sẽ khẽ nói câu “Chuyện này thật không công bằng” với bạn đời của mình.
Trước cưới sau yêu.
Hai kẻ bị ép kết hôn, cuối cùng lại vô cùng nồng thắm.
Tác giả: Dư Cáp Lợi.
Edit: Gió Bắc nhỏ.
Số chương: 40
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, ABO, Cưới trước yêu sau, 1v1.
Văn án:
Phương Kính Dực tôi đời này sẽ sống cùng thuốc ức chế.
Bề ngoài, cả hai đều có vẻ lãnh đạm hơn đối phương, nhưng trong thâm tâm, anh dịu dàng còn tôi làm nũng.
Lúc hai mươi hai tuổi, Phương Kính Dực lớn tiếng tuyên bố trong quán bar là đời này mình sẽ sống cùng thuốc ức chế; nhưng tới lúc hai mươi sáu tuổi lại ngồi im lặng trong xe cùng ông xã quân nhân.
Lúc vào bộ đội, Nghiêm Minh Du vốn đâu nghĩ bản thân sẽ kết hôn, cho nên cũng chẳng ngờ được có ngày mình sẽ khẽ nói câu “Chuyện này thật không công bằng” với bạn đời của mình.
Trước cưới sau yêu.
Hai kẻ bị ép kết hôn, cuối cùng lại vô cùng nồng thắm.