Trọng Sinh
121 Truyện
Sắp xếp theo
3.9
Ôn Chỉ Văn xuyên vào một quyển sách niên đại.
Nữ chủ trong quyển sách đó là người am hiểu lòng người, sau khi kết hôn liền sinh ba đứa con trai, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Không chị dạy dỗ con cái rất tốt mà còn cực kỳ ủng hộ sự nghiệp của chồng, cả nhà được truyền thành một giai thoại tốt đẹp, chính là một người vợ tốt mẫu mực trong văn niên đại.
Mà Ôn Chỉ Văn là tổ đối chiếu của nữ chủ, vừa kiều vừa hay gây chuyện, dẫm phải vận may cứt chó mới có thể gả cho đứa con của trời trong đại viện là Vu Hoài Ngạn.
Tuy là như thế nhưng Ôn Chỉ Văn vẫn không thỏa mãn.
Sau khi kết hôn, bởi vì Vu Hoài Ngạn bận rộn sự nghiệp mà Ôn Chỉ Văn cả ngày nghi thần nghi quỷ rằng anh không trở về nhà là bởi vì đã có người phụ nữ khác ở bên ngoài, cô làm trời làm đất, làm tới trong nhà gà chó không yên, không biết đã phá hỏng bao nhiêu mối làm ăn của Vu Hoài Ngạn.
Cuối cùng Vu Hoài Ngạn không thể nhịn được nữa mà ly hôn với cô, có thể nói là hung hăng mà phụ trợ cho nam nữ chủ một phen.
Ôn Chỉ Văn xem kịch bản xong:...... Cô lựa chọn cá mặn.
*
Ngày đầu tiên kết hôn, Vu Hoài Ngạn nói với người vợ không quá quen thuộc của mình: “Công việc của anh rất bận——”
Lời nói còn chưa nói xong thì đã bị Ôn Chỉ Văn cắt ngang, đối phương nắm lấy tay anh chân thành nói: “Yên tâm, em tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh!”
Một người chồng có nhiều tiền lại còn ít trở về nhà, đây quả thực chính là cuộc sống của thần tiên mà!
Vì thế, Ôn Chỉ Văn vui sướng mà bắt đầu cuộc sống cá mặn của cô.
Nữ chủ sáng sớm tinh mơ phải bò dậy nấu cơm cho cả nhà thì Ôn Chỉ Văn đang ngủ nướng một cách ngon lành.
Nữ chủ bị ba đứa con trai làm tức giận đến mức dậm chân thì Ôn Chỉ Văn đang vui vẻ mua sắm ở trung tâm thương mại vừa mới khai trương.
Nữ chủ chịu thương chịu khó mà chăm sóc người chồng say xỉn thì Ôn Chỉ Văn cầm điện thoại, lái xe ra ngoài hóng gió......
Nữ chủ: Mẹ nó! Đến tột cùng ai mới là tổ đối chiếu chứ!
Mà Ôn Chỉ Văn nhìn người chồng càng ngày càng chăm chỉ về nhà kia, rơi vào trầm tư:
Nói tốt là không hay về nhà rồi cơ mà!
Từ từ, anh đừng tới đây!
Tag: ngọt ngào, xuyên sách, niên đại, điền văn.
Một câu tóm tắt: Nói tốt là chồng vừa có tiền vừa không hay trở về nhà đâu rồi!
Lập ý: Dựa vào đôi tay sáng tạo tương lai hạnh phúc.
Nữ chủ trong quyển sách đó là người am hiểu lòng người, sau khi kết hôn liền sinh ba đứa con trai, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Không chị dạy dỗ con cái rất tốt mà còn cực kỳ ủng hộ sự nghiệp của chồng, cả nhà được truyền thành một giai thoại tốt đẹp, chính là một người vợ tốt mẫu mực trong văn niên đại.
Mà Ôn Chỉ Văn là tổ đối chiếu của nữ chủ, vừa kiều vừa hay gây chuyện, dẫm phải vận may cứt chó mới có thể gả cho đứa con của trời trong đại viện là Vu Hoài Ngạn.
Tuy là như thế nhưng Ôn Chỉ Văn vẫn không thỏa mãn.
Sau khi kết hôn, bởi vì Vu Hoài Ngạn bận rộn sự nghiệp mà Ôn Chỉ Văn cả ngày nghi thần nghi quỷ rằng anh không trở về nhà là bởi vì đã có người phụ nữ khác ở bên ngoài, cô làm trời làm đất, làm tới trong nhà gà chó không yên, không biết đã phá hỏng bao nhiêu mối làm ăn của Vu Hoài Ngạn.
Cuối cùng Vu Hoài Ngạn không thể nhịn được nữa mà ly hôn với cô, có thể nói là hung hăng mà phụ trợ cho nam nữ chủ một phen.
Ôn Chỉ Văn xem kịch bản xong:...... Cô lựa chọn cá mặn.
*
Ngày đầu tiên kết hôn, Vu Hoài Ngạn nói với người vợ không quá quen thuộc của mình: “Công việc của anh rất bận——”
Lời nói còn chưa nói xong thì đã bị Ôn Chỉ Văn cắt ngang, đối phương nắm lấy tay anh chân thành nói: “Yên tâm, em tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh!”
Một người chồng có nhiều tiền lại còn ít trở về nhà, đây quả thực chính là cuộc sống của thần tiên mà!
Vì thế, Ôn Chỉ Văn vui sướng mà bắt đầu cuộc sống cá mặn của cô.
Nữ chủ sáng sớm tinh mơ phải bò dậy nấu cơm cho cả nhà thì Ôn Chỉ Văn đang ngủ nướng một cách ngon lành.
Nữ chủ bị ba đứa con trai làm tức giận đến mức dậm chân thì Ôn Chỉ Văn đang vui vẻ mua sắm ở trung tâm thương mại vừa mới khai trương.
Nữ chủ chịu thương chịu khó mà chăm sóc người chồng say xỉn thì Ôn Chỉ Văn cầm điện thoại, lái xe ra ngoài hóng gió......
Nữ chủ: Mẹ nó! Đến tột cùng ai mới là tổ đối chiếu chứ!
Mà Ôn Chỉ Văn nhìn người chồng càng ngày càng chăm chỉ về nhà kia, rơi vào trầm tư:
Nói tốt là không hay về nhà rồi cơ mà!
Từ từ, anh đừng tới đây!
Tag: ngọt ngào, xuyên sách, niên đại, điền văn.
Một câu tóm tắt: Nói tốt là chồng vừa có tiền vừa không hay trở về nhà đâu rồi!
Lập ý: Dựa vào đôi tay sáng tạo tương lai hạnh phúc.
3.3
Sở Sở là con gái của gian thần. Trên đường lưu đày cả nhà thiếu chút nữa bị ăn hiếp, là Thành Vương thế tử cứu cô, đồng thời giữ cô ở bên mình. Quyền thế tranh đấu, vì bảo vệ con trai út của Tiên đế, thế tử đứng ra cản trúng kỳ độc. Trong lễ tang, Sở Sở đâm đầu vào trên quan tài gồ. Nhưng không ngờ lúc mở mắt ra, cô lại đi tới thập niên 70 của nước Hoa.
Triệu Văn Thao: Cọp cái nhà tôi biến thành con mèo dịu dàng, ông nói đông cô ấy không dám nói tây, ông nói tây cô ấy không dám nói đông!
Sở Sở: Cha đứa bé, đi thay tã và tắm cho con. Tối nay em làm đồ ngon cho anh!
Triệu Văn Thao vui mừng như đi điên đi nấu nước: Được thôi!
Mọi người:... Hai vợ chồng nhà này thật là khiến người ta cảm thấy ngọt ngào, ngọt muốn chết người!!!
Triệu Văn Thao: Cọp cái nhà tôi biến thành con mèo dịu dàng, ông nói đông cô ấy không dám nói tây, ông nói tây cô ấy không dám nói đông!
Sở Sở: Cha đứa bé, đi thay tã và tắm cho con. Tối nay em làm đồ ngon cho anh!
Triệu Văn Thao vui mừng như đi điên đi nấu nước: Được thôi!
Mọi người:... Hai vợ chồng nhà này thật là khiến người ta cảm thấy ngọt ngào, ngọt muốn chết người!!!
4.4
Tên khác: Cô Vợ Bất Lương Có Chút Ngọt Ngào
"Khẩu vị của người này rốt cuộc ra sao a! Cái này cũng bỏ được vào miệng à?"
Sau khi cô tỉnh dậy, nhìn vào trong gương thấy chính mình đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác chỉ nhìn thêm một giây cũng hỏng đôi mắt.
Trước khi trọng sinh, Cố Việt Trạch chính là người mà cô dùng cả tấm lòng để yêu nhưng sau đó cũng là người mà cô hận thấu xương.
Đời trước cô chính là kiểu phụ nữ não tàn nên mới không muốn lây một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi tiện nam nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, kết cục cuối cùng chính là không còn người nào muốn ở gần cô.
Đời này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé!
"Khẩu vị của người này rốt cuộc ra sao a! Cái này cũng bỏ được vào miệng à?"
Sau khi cô tỉnh dậy, nhìn vào trong gương thấy chính mình đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác chỉ nhìn thêm một giây cũng hỏng đôi mắt.
Trước khi trọng sinh, Cố Việt Trạch chính là người mà cô dùng cả tấm lòng để yêu nhưng sau đó cũng là người mà cô hận thấu xương.
Đời trước cô chính là kiểu phụ nữ não tàn nên mới không muốn lây một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi tiện nam nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, kết cục cuối cùng chính là không còn người nào muốn ở gần cô.
Đời này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé!
4.2
Sai lầm đã làm trong quá khứ, liệu có thể thay đổi?
Chuyện xưa đau lòng, quá khứ tuổi trẻ bồng bột, chứng kiến vợ và hai cô con gái sinh đôi đáng yêu ngủ say trên giường, nhưng không bao giờ có thể thay đổi được nữa.
Ngày sau tuy giàu sang, nhưng ba bóng hình đó vẫn ám ảnh mãi trong tâm trí.
Ta không cần giàu sang, chỉ cần một lần được ôm lấy vợ con, vậy là đủ rồi!
Một câu chuyện kể về tình cảm gia đình. Tình thân mới là quan trọng nhất, đừng để lúc mất đi mới thấy hối hận!
- -----
Đôi khi thức giấc lúc giữa đêm, hắn không phân biệt được đây là hiện tại hay tương lai, đây là thực hay mơ?
Cơn ác mộng về chuyện vợ con đã mất lại hiện lên khiến hắn sợ hãi, tuyệt vọng. Hắn sợ mình lại mất đi tất cả, trở thành kẻ có tất cả nhưng cũng là kẻ cô đơn nhất thế gian.
Hắn đưa tay như muốn tìm thấy bóng dáng người thân, hắn chỉ sợ tất cả những điều mình đã làm chỉ là giấc mơ, giấc mơ của một kẻ đầy tội lỗi...
- -----
Mở mắt ra, là thời điểm trước một ngày mà vợ và con hắn tự sát...
Chuyện xưa đau lòng, quá khứ tuổi trẻ bồng bột, chứng kiến vợ và hai cô con gái sinh đôi đáng yêu ngủ say trên giường, nhưng không bao giờ có thể thay đổi được nữa.
Ngày sau tuy giàu sang, nhưng ba bóng hình đó vẫn ám ảnh mãi trong tâm trí.
Ta không cần giàu sang, chỉ cần một lần được ôm lấy vợ con, vậy là đủ rồi!
Một câu chuyện kể về tình cảm gia đình. Tình thân mới là quan trọng nhất, đừng để lúc mất đi mới thấy hối hận!
- -----
Đôi khi thức giấc lúc giữa đêm, hắn không phân biệt được đây là hiện tại hay tương lai, đây là thực hay mơ?
Cơn ác mộng về chuyện vợ con đã mất lại hiện lên khiến hắn sợ hãi, tuyệt vọng. Hắn sợ mình lại mất đi tất cả, trở thành kẻ có tất cả nhưng cũng là kẻ cô đơn nhất thế gian.
Hắn đưa tay như muốn tìm thấy bóng dáng người thân, hắn chỉ sợ tất cả những điều mình đã làm chỉ là giấc mơ, giấc mơ của một kẻ đầy tội lỗi...
- -----
Mở mắt ra, là thời điểm trước một ngày mà vợ và con hắn tự sát...
3.8
4.2
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Sủng, Ngọt
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".
7.2
Tác giả: Đường Kỳ Vy
Thể loại: Đô Thị, Trọng Sinh, Truyện Teen, Ngôn Tình
Giới thiệu:
Một đời của Bạch Sênh bị cặn bã hủy hoại, lần này sống lại, cô quyết tâm phải bỏ đi ngây thơ không cần thiết kia, trưởng thành hơn, yêu thương cha mẹ mình, tránh xa tiện nhân, trả thù những kẻ đã đẩy cô đến đường cùng ở kiếp trước.
Tiết Vũ Khiêm - Thiếu gia Tiết gia, Tiết tổng lạnh lùng của Tiết thị, hai đời chung tình với Bạch Sênh.
Đây là câu chuyện vị tiểu thư phế vật nổi tiếng tìm đường quay về, thành công lập nghiệp, nghịch thiên cải mệnh cho cuộc đời của mình.
Thể loại: Đô Thị, Trọng Sinh, Truyện Teen, Ngôn Tình
Giới thiệu:
Một đời của Bạch Sênh bị cặn bã hủy hoại, lần này sống lại, cô quyết tâm phải bỏ đi ngây thơ không cần thiết kia, trưởng thành hơn, yêu thương cha mẹ mình, tránh xa tiện nhân, trả thù những kẻ đã đẩy cô đến đường cùng ở kiếp trước.
Tiết Vũ Khiêm - Thiếu gia Tiết gia, Tiết tổng lạnh lùng của Tiết thị, hai đời chung tình với Bạch Sênh.
Đây là câu chuyện vị tiểu thư phế vật nổi tiếng tìm đường quay về, thành công lập nghiệp, nghịch thiên cải mệnh cho cuộc đời của mình.
4.3
Sau khi thông qua thế giới tận thế vô hạn, Diệp Tuyền mở một tiệm cơm để dưỡng lão.
Khi nào thức dậy thì mở quán, sau đó ăn uống no đủ thỏa thích! Cô sắp quên mất việc ăn uống bình thường là như thế nào rồi, lần này thì không ai có thể ngăn cản cô ăn được nữa!
Cửa hàng bị ma ám trên phố Hỉ Nhạc bắt đầu mở cửa kinh doanh!
Quán bán đồ ăn khuya này được mở từ lúc chạng vạng và đóng cửa lúc 12 giờ tối, thực đơn tùy theo chủ quán muốn ăn gì, giá cả cũng tùy theo tâm trạng của chủ quán, không giới hạn từ mười tệ đến một ngàn tệ.
Mọi người đều nhất trí cho rằng: Quán này sớm muộn gì cũng đóng cửa.
Sau này...
Chiên xào quay nướng, đồ ăn vặt làm theo công thức cổ truyền. Khách hàng mua đồ ăn trong quán xếp thành hàng dài, ai nấy đều vuốt bụng một cách thỏa mãn, phố Hỉ Nhạc vào ban đêm lại náo nhiệt hẳn lên.
Những thực khách ăn xong còn chưa đã thèm, ôm bàn nài nỉ: “Chủ quán, hay là cô mở tiệm ban ngày luôn đi, chúng tôi sẽ tới ủng hộ giúp cô phất nhanh!”
Trong cửa hàng có khách hàng sắc mặt tái nhợt nhìn bọn họ nói: “Không mở ban ngày thì chủ quán cũng giàu rồi!”
Những người kia:...Tuy rằng đối phương nói đúng nhưng mà hình như sai sai ở chỗ nào thì phải??
Diệp Tuyền: “Quỷ tai nạn xe cộ trang điểm đi rồi lại đến, quỷ thắt cổ thu lưỡi lại, không được dọa những khách hàng khác! Trước tiên cần giao tiếp âm dương để lấy số xếp hàng, cấm sử dụng phép thuật để lãnh cơm...Báo mộng làm con cháu tới chụp ảnh chung cũng không được! Nhường đường, nhường đường một chút đi, sò biển chưng tỏi băm của bàn số mười ba tới rồi đây!”.
Ngoại trừ một chút vấn đề ngoài ý muốn thì tiệm cơm dưỡng lão của cô vẫn sinh hoạt bình thường phải không??
Khi nào thức dậy thì mở quán, sau đó ăn uống no đủ thỏa thích! Cô sắp quên mất việc ăn uống bình thường là như thế nào rồi, lần này thì không ai có thể ngăn cản cô ăn được nữa!
Cửa hàng bị ma ám trên phố Hỉ Nhạc bắt đầu mở cửa kinh doanh!
Quán bán đồ ăn khuya này được mở từ lúc chạng vạng và đóng cửa lúc 12 giờ tối, thực đơn tùy theo chủ quán muốn ăn gì, giá cả cũng tùy theo tâm trạng của chủ quán, không giới hạn từ mười tệ đến một ngàn tệ.
Mọi người đều nhất trí cho rằng: Quán này sớm muộn gì cũng đóng cửa.
Sau này...
Chiên xào quay nướng, đồ ăn vặt làm theo công thức cổ truyền. Khách hàng mua đồ ăn trong quán xếp thành hàng dài, ai nấy đều vuốt bụng một cách thỏa mãn, phố Hỉ Nhạc vào ban đêm lại náo nhiệt hẳn lên.
Những thực khách ăn xong còn chưa đã thèm, ôm bàn nài nỉ: “Chủ quán, hay là cô mở tiệm ban ngày luôn đi, chúng tôi sẽ tới ủng hộ giúp cô phất nhanh!”
Trong cửa hàng có khách hàng sắc mặt tái nhợt nhìn bọn họ nói: “Không mở ban ngày thì chủ quán cũng giàu rồi!”
Những người kia:...Tuy rằng đối phương nói đúng nhưng mà hình như sai sai ở chỗ nào thì phải??
Diệp Tuyền: “Quỷ tai nạn xe cộ trang điểm đi rồi lại đến, quỷ thắt cổ thu lưỡi lại, không được dọa những khách hàng khác! Trước tiên cần giao tiếp âm dương để lấy số xếp hàng, cấm sử dụng phép thuật để lãnh cơm...Báo mộng làm con cháu tới chụp ảnh chung cũng không được! Nhường đường, nhường đường một chút đi, sò biển chưng tỏi băm của bàn số mười ba tới rồi đây!”.
Ngoại trừ một chút vấn đề ngoài ý muốn thì tiệm cơm dưỡng lão của cô vẫn sinh hoạt bình thường phải không??
3.2
Tô Ngọc Kiều có một giấc mơ, trong mơ gia đình cô bị kẻ xấu gài bẫy, ông bà tuổi già qua đời thê lương, ba cô, người cả đời chính trực bị vu oan sợ tội tự sát, mẹ cô, người luôn yêu thương và nâng niu cô không chịu nổi nhục nhã mà lao mình xuống sông, còn anh trai và chị dâu thì bị đày.
Gia đình chịu kết cục bi thảm, còn bản thân cô thì bị kẻ xấu đẩy vào đường cùng, đứa con trai ba tuổi sốt cao không được trị biến thành kẻ ngốc.
Vào thời điểm cuối cùng, chồng cũ mà cô đã ly hôn không màng gì cả trở về bảo vệ cô, gia đình chồng mà cô từng chê bai nhà quê cũng bỏ qua mọi chuyện đưa tay giúp đỡ.
Sau khi tỉnh dậy, Tô Ngọc Kiều toát mồ hôi lạnh, cô như nghe tiếng vận mệnh đang nói với mình, tất cả đều là sự thật....
...
Lục Hiểu đã kết hôn hơn bốn năm, cứ mỗi tháng đều nhận được một lá thư đòi ly hôn của vợ, ban đầu anh sẽ tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng dần dần quen thuộc, thậm chí không thèm mở ra đọc.
Ly hôn là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, Tô Ngọc Kiều cả đời chỉ có thể ở trong vòng tay anh.
...
Tô Ngọc Kiều chán ghét người chồng kia, từ khi còn là thiếu nữ cô đã bị anh dùng ánh mắt lang sói nhìn chằm chằm, như thể muốn ăn thịt cô vậy. Cô từng nghĩ rằng anh muốn đánh cô, nhưng sau đó cưới nhau rồi cô mới nhận ra người ta thật sự muốn “ăn thịt” mình...
Gia đình chịu kết cục bi thảm, còn bản thân cô thì bị kẻ xấu đẩy vào đường cùng, đứa con trai ba tuổi sốt cao không được trị biến thành kẻ ngốc.
Vào thời điểm cuối cùng, chồng cũ mà cô đã ly hôn không màng gì cả trở về bảo vệ cô, gia đình chồng mà cô từng chê bai nhà quê cũng bỏ qua mọi chuyện đưa tay giúp đỡ.
Sau khi tỉnh dậy, Tô Ngọc Kiều toát mồ hôi lạnh, cô như nghe tiếng vận mệnh đang nói với mình, tất cả đều là sự thật....
...
Lục Hiểu đã kết hôn hơn bốn năm, cứ mỗi tháng đều nhận được một lá thư đòi ly hôn của vợ, ban đầu anh sẽ tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng dần dần quen thuộc, thậm chí không thèm mở ra đọc.
Ly hôn là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, Tô Ngọc Kiều cả đời chỉ có thể ở trong vòng tay anh.
...
Tô Ngọc Kiều chán ghét người chồng kia, từ khi còn là thiếu nữ cô đã bị anh dùng ánh mắt lang sói nhìn chằm chằm, như thể muốn ăn thịt cô vậy. Cô từng nghĩ rằng anh muốn đánh cô, nhưng sau đó cưới nhau rồi cô mới nhận ra người ta thật sự muốn “ăn thịt” mình...
3.7
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, 1v1
Văn án:
Bạn trai có bệnh chiếm hữu quá nặng, thích khống chế mọi thứ, từ tin nhắn, điện thoại, thư từ qua lại anh ta đều phải xem.
Hứa Hạc tức giận nói chia tay, nhưng người kia sống chết không đồng ý, còn lấy danh nghĩa dưỡng bệnh giam cầm cậu ba năm.
Ba năm sống cùng tên bệnh hoạn, chiếm hữu giống như biến thái, Hứa Hạc mỗi ngày đều sống trong nước sôi lửa bỏng.
Thật vất vả trời cao mới cho cậu một cơ hội sống lại, trở lại trước khi được tỏ tình 1 ngày, chỉ cần từ chối lời tỏ tình, sau này trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá lội.
Nhưng mà...
Công: Cảm tạ trời cao cho anh một cơ hội nữa theo đuổi em.
Trăm triệu không nghĩ tới bạn trai cũng sống lại (ー△ー).
Si hán công × nam thần thụ, sủngx3.
Bối cảnh hiện đại, hôn nhân đồng tính hợp pháp. Truyện theo góc nhìn của Hứa Hạc, không thể tin hoàn toàn.
Văn án:
Bạn trai có bệnh chiếm hữu quá nặng, thích khống chế mọi thứ, từ tin nhắn, điện thoại, thư từ qua lại anh ta đều phải xem.
Hứa Hạc tức giận nói chia tay, nhưng người kia sống chết không đồng ý, còn lấy danh nghĩa dưỡng bệnh giam cầm cậu ba năm.
Ba năm sống cùng tên bệnh hoạn, chiếm hữu giống như biến thái, Hứa Hạc mỗi ngày đều sống trong nước sôi lửa bỏng.
Thật vất vả trời cao mới cho cậu một cơ hội sống lại, trở lại trước khi được tỏ tình 1 ngày, chỉ cần từ chối lời tỏ tình, sau này trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá lội.
Nhưng mà...
Công: Cảm tạ trời cao cho anh một cơ hội nữa theo đuổi em.
Trăm triệu không nghĩ tới bạn trai cũng sống lại (ー△ー).
Si hán công × nam thần thụ, sủngx3.
Bối cảnh hiện đại, hôn nhân đồng tính hợp pháp. Truyện theo góc nhìn của Hứa Hạc, không thể tin hoàn toàn.
7.5
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Sủng, Cung Đấu
Team dịch: Diệp Gia Gia
Giới thiệu:
Chỉ vì một câu nói của Hoàng Thái tử Đại Tề, nàng, thân là chất nữ, phải ăn nhờ ở đậu, cuộc sống càng thêm khổ cực. Mỗi ngày trôi qua là một chuỗi dài những nỗi đau và tủi hổ, nàng dường như không còn biết đến hai chữ "an vui".
Hôm nay, nàng quyết định bỏ hết tất cả để làm lại từ đầu, tuyệt đối không dựa vào sắc đẹp để làm người. Nàng chọn con đường nữ giả nam trang, quyết tâm dựa vào tài nghệ kiếm sống, mong muốn có thể tìm lại tự do và phẩm giá cho bản thân. Thế nhưng, vận mệnh lại tiếp tục trêu đùa. Vì sao Hoàng Thái tử lại nhìn nàng và nói rằng mắt nàng chứa xuân sắc, rằng nàng muốn dựa vào gương mặt này để kiếm sống?
Nàng vội vàng giải thích, cố gắng nói rõ với Thái tử rằng ngài thật sự đã nhìn lầm rồi. Nàng chỉ muốn dùng tài năng của mình để sinh tồn, không hề có ý định dựa vào nhan sắc. Nhưng Thái tử điện hạ, với giọng điệu đầy quyền uy và quyết đoán, đã cắt ngang lời nàng: "Ít lải nhải đi, ta sẽ thưởng cho ngươi cơm ăn!".
Lời nói đó khiến nàng ngạc nhiên và bối rối. Dù biết rằng cuộc sống của mình vẫn nằm trong tay kẻ khác, nàng không thể ngừng hy vọng rằng một ngày nào đó, tài nghệ và sự nỗ lực của mình sẽ được công nhận. Nàng thầm nghĩ, có lẽ chỉ có thời gian mới chứng minh được sự thật và lòng kiên định của nàng.
Team dịch: Diệp Gia Gia
Giới thiệu:
Chỉ vì một câu nói của Hoàng Thái tử Đại Tề, nàng, thân là chất nữ, phải ăn nhờ ở đậu, cuộc sống càng thêm khổ cực. Mỗi ngày trôi qua là một chuỗi dài những nỗi đau và tủi hổ, nàng dường như không còn biết đến hai chữ "an vui".
Hôm nay, nàng quyết định bỏ hết tất cả để làm lại từ đầu, tuyệt đối không dựa vào sắc đẹp để làm người. Nàng chọn con đường nữ giả nam trang, quyết tâm dựa vào tài nghệ kiếm sống, mong muốn có thể tìm lại tự do và phẩm giá cho bản thân. Thế nhưng, vận mệnh lại tiếp tục trêu đùa. Vì sao Hoàng Thái tử lại nhìn nàng và nói rằng mắt nàng chứa xuân sắc, rằng nàng muốn dựa vào gương mặt này để kiếm sống?
Nàng vội vàng giải thích, cố gắng nói rõ với Thái tử rằng ngài thật sự đã nhìn lầm rồi. Nàng chỉ muốn dùng tài năng của mình để sinh tồn, không hề có ý định dựa vào nhan sắc. Nhưng Thái tử điện hạ, với giọng điệu đầy quyền uy và quyết đoán, đã cắt ngang lời nàng: "Ít lải nhải đi, ta sẽ thưởng cho ngươi cơm ăn!".
Lời nói đó khiến nàng ngạc nhiên và bối rối. Dù biết rằng cuộc sống của mình vẫn nằm trong tay kẻ khác, nàng không thể ngừng hy vọng rằng một ngày nào đó, tài nghệ và sự nỗ lực của mình sẽ được công nhận. Nàng thầm nghĩ, có lẽ chỉ có thời gian mới chứng minh được sự thật và lòng kiên định của nàng.
4.4
Bùi thế tử ra ngoài không xem lịch, vô tình gặp một nữ tử rơi xuống nước liền tốt bụng ra tay cứu giúp, nhưng không ngờ lại bị nàng tay chân quấn lấy, nói thế nào cũng muốn lấy thân báo đáp.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
7.1
Tác giả: Một Đáo Tam Cấp
..........................................................................................
Bị người hãm hại sau khi cướp đoạt Luân Hồi Ấn, Lục Thương xuyên việt về đến thời gian « Hư Không » mới vừa khai mở.
"Kích hoạt kỹ năng: Chí Cường Chúc Phúc"
Chí Cường Chúc Phúc: Thiên phú ngươi lấy đều là cấp SSS!
"Rút trúng thiên phú: Vô Hạn Trưởng Thành"
Vô Hạn Trưởng Thành: Mỗi lần ngươi tăng 3 cấp, nhận được một thiên phú mới!
Chiến Sĩ thiên phú cấp S nào đó: "Con bà nó! Hắn rốt cuộc có bao nhiêu thiên phú?"
Thích Khách cấp S nào đó: "Sao ta đánh hắn không mất máu? Ngược lại cột máu của hắn còn tăng lên điên cuồng?"
Kỵ Sĩ cấp S nào đó: "Rõ ràng là một Tán nhân, sao còn trâu hơn ta?".
Chí Cao Cường Hóa, Linh Hồn Đánh Cắp, Thời Chi Hồi Hưởng...
Lúc 100 cấp...
Lục Thương mang theo 33 Thiên phú cấp SSS, một đao trảm Thần!
..........................................................................................
Main là một trong tam đại Thần Vị, do lấy được Luân Hồi Ấn nên bị toàn bộ Thần Linh vây giết, đánh nát Luân Hồi Ấn, trở lại game lúc bắt đầu khai mở.
Võng du là cả Đa nguyên Vũ Trụ, tất cả chủng tộc văn minh đều tham gia, sau đó xâm lược lẫn nhau.
Main thuộc dạng người coi trọng đại thế, bỏ qua tiểu tiết, không coi khinh người khác dù mình từng là Thần, không trang bức không não. Đem tất cả lợi thế nhằm phát triển nhanh nhất để chống lại văn minh khác xâm lược.
........................... [ Edit by: Julian-V ]........................
..........................................................................................
Bị người hãm hại sau khi cướp đoạt Luân Hồi Ấn, Lục Thương xuyên việt về đến thời gian « Hư Không » mới vừa khai mở.
"Kích hoạt kỹ năng: Chí Cường Chúc Phúc"
Chí Cường Chúc Phúc: Thiên phú ngươi lấy đều là cấp SSS!
"Rút trúng thiên phú: Vô Hạn Trưởng Thành"
Vô Hạn Trưởng Thành: Mỗi lần ngươi tăng 3 cấp, nhận được một thiên phú mới!
Chiến Sĩ thiên phú cấp S nào đó: "Con bà nó! Hắn rốt cuộc có bao nhiêu thiên phú?"
Thích Khách cấp S nào đó: "Sao ta đánh hắn không mất máu? Ngược lại cột máu của hắn còn tăng lên điên cuồng?"
Kỵ Sĩ cấp S nào đó: "Rõ ràng là một Tán nhân, sao còn trâu hơn ta?".
Chí Cao Cường Hóa, Linh Hồn Đánh Cắp, Thời Chi Hồi Hưởng...
Lúc 100 cấp...
Lục Thương mang theo 33 Thiên phú cấp SSS, một đao trảm Thần!
..........................................................................................
Main là một trong tam đại Thần Vị, do lấy được Luân Hồi Ấn nên bị toàn bộ Thần Linh vây giết, đánh nát Luân Hồi Ấn, trở lại game lúc bắt đầu khai mở.
Võng du là cả Đa nguyên Vũ Trụ, tất cả chủng tộc văn minh đều tham gia, sau đó xâm lược lẫn nhau.
Main thuộc dạng người coi trọng đại thế, bỏ qua tiểu tiết, không coi khinh người khác dù mình từng là Thần, không trang bức không não. Đem tất cả lợi thế nhằm phát triển nhanh nhất để chống lại văn minh khác xâm lược.
........................... [ Edit by: Julian-V ]........................
8.3
Tên gốc: Trọng sinh chi làm cái tiểu nông dân
Tác giả: Tử Sắc Mộc Ốc
Edit + Beta: Thuỷ Tích Thanh Thanh
Thể loại: Đam mỹ, Trọng sinh, Hiện đại, Chủ thụ, Làm giàu trước yêu sau, Siêu lông gà vỏ tỏi, 1x1, HE
Lý Tân Hạo dùng một ngọn lửa thiêu chết Hàn Đông Lỗi cùng tình nhân của hắn, trước khi sống lại mối thù đã báo xong,
Sau khi sống lại mang lý tưởng vĩ đại làm một tiểu nông dân, đồng thời ứng phó tam cô lục bà, kiếm vài đồng tiền nhỏ.
Nhưng chẳng hiểu tại sao cậu lại dính phải tiểu thúc của tình nhân cũ?
Tác giả: Tử Sắc Mộc Ốc
Edit + Beta: Thuỷ Tích Thanh Thanh
Thể loại: Đam mỹ, Trọng sinh, Hiện đại, Chủ thụ, Làm giàu trước yêu sau, Siêu lông gà vỏ tỏi, 1x1, HE
Lý Tân Hạo dùng một ngọn lửa thiêu chết Hàn Đông Lỗi cùng tình nhân của hắn, trước khi sống lại mối thù đã báo xong,
Sau khi sống lại mang lý tưởng vĩ đại làm một tiểu nông dân, đồng thời ứng phó tam cô lục bà, kiếm vài đồng tiền nhỏ.
Nhưng chẳng hiểu tại sao cậu lại dính phải tiểu thúc của tình nhân cũ?
8.5
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Pháo Hôi Ác Độc Trọng Sinh của tác giả Bát Gia Đảng. Đào Mộ từ bé đã ở cô nhi viện, chịu đủ tủi nhục, bất công và thương tổn, nhưng làm sao cậu ngờ được tất cả chỉ vì cậu xui xẻo lấy nhầm kịch bản
Câu chuyện từ 18 năm trước, khởi nguồn cho hết thảy đau khổ của cuộc đời Đào Mộ, đó là y tá nhầm lẫn hai đứa bé vừa sinh ra với nhau, thế nên vốn sẽ lớn lên trong gia đình giàu có, Đào Mộ lại phải sống trong cô nhi viện.
Mười tám năm sau, sự việc bị phát hiện. Ban đầu Đào Mộ cho rằng mọi thứ sẽ quay trở về quỹ đạo. Nhưng cha mẹ huynh trưởng đều ghét bỏ cậu tâm cơ quá sâu, người yêu bạn bè cũng đều di tình biệt luyến. Bị đả kích lớn như vậy nên Đào Mộ đã hắc hóa, cuối cùng trở thành pháo hôi ác độc người người chán ghét, chúng bạn xa lánh, nhảy lầu tự sát.
Trọng sinh lại lần nữa, Đào Mộ ngạc nhiên khi phát hiện cậu sống trong một quyển sách. Nam chính trong sách chính là một ngốc bạch ngọt bị ôm sai khác. Còn cậu chẳng qua chỉ là một pháo hôi ác độc mà ngốc bạch ngọt sủng gặp phải.
Câu chuyện từ 18 năm trước, khởi nguồn cho hết thảy đau khổ của cuộc đời Đào Mộ, đó là y tá nhầm lẫn hai đứa bé vừa sinh ra với nhau, thế nên vốn sẽ lớn lên trong gia đình giàu có, Đào Mộ lại phải sống trong cô nhi viện.
Mười tám năm sau, sự việc bị phát hiện. Ban đầu Đào Mộ cho rằng mọi thứ sẽ quay trở về quỹ đạo. Nhưng cha mẹ huynh trưởng đều ghét bỏ cậu tâm cơ quá sâu, người yêu bạn bè cũng đều di tình biệt luyến. Bị đả kích lớn như vậy nên Đào Mộ đã hắc hóa, cuối cùng trở thành pháo hôi ác độc người người chán ghét, chúng bạn xa lánh, nhảy lầu tự sát.
Trọng sinh lại lần nữa, Đào Mộ ngạc nhiên khi phát hiện cậu sống trong một quyển sách. Nam chính trong sách chính là một ngốc bạch ngọt bị ôm sai khác. Còn cậu chẳng qua chỉ là một pháo hôi ác độc mà ngốc bạch ngọt sủng gặp phải.
4
Tác giả: Hạ Vũ Mãn Thiên
Biên tập: Lạc Tử Du
Thể loại: Giả tưởng, trùng tộc, trọng sinh, cơ giáp, chủ công, mỹ cường.
CP: Dịu dàng điềm tĩnh lý trí công x si mê công hung hãn thụ.
Giới thiệu
Mười lăm năm trước, lễ cưới giữa đại hoàng tử cao quý nhất đế quốc, Ren D. Himmel và thượng tướng Xavier, quân thư cấp SSR mạnh nhất lịch sử trùng tộc diễn ra trước sự chứng kiến của toàn bộ đế quốc, một hoàng tử cưới quân thư mạnh nhất để củng cố quyền lực, một quân thư gả cho trùng đực mà hắn đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Xavier dâng lên trái tim nhiệt thành của mình, mất thật nhiều năm cuối cùng cũng lay động được trái tim của đại điện hạ.
Những tưởng tình yêu sẽ kết trái ngọt nhưng biến cố ập đến. Đế quốc do hoàng tộc Himmel cai trị, trùng đực thâu tóm quyền lực nhưng bên trong mục ruỗng đến tận xương, thù trong giặc ngoài, cuối cùng cũng sụp đổ. Khi thư quân của hắn, Xavier, đang ở ngoài không gian chiến đấu bảo vệ đế quốc thì đại hoàng tử cứ như vậy mà bị phản quân hành quyết, chết trong sự nhục nhã và đau đớn nhất.
Xavier chỉ về muộn một chút, nhận lại là một cái xác không hồn. Cả bầu trời trong lòng hắn sụp đổ, đến ý nghĩa để sống tiếp cũng không còn.
Được trùng thần ban cho cơ hội sống lại một lần nữa, Ren quyết định sẽ tìm lại Xavier, lôi đám phản quân ra ánh sáng, nhưng theo hiệu ứng cánh bướm, mọi chuyện bắt đầu trở nên ngoài tầm kiểm soát.
Công và thụ đều là trùng bản địa.
Công và thụ có chiều cao tương đương nhau, trùng đực cơ thể thiên gầy, quân thư cường tráng hơn.
Quân thư có thể trùng hóa, quân thư cấp S trở lên có siêu kỹ năng (siêu năng lực).
Bối cảnh: Trùng tộc có ngoại hình giống con người, không có giới tính nữ, trùng tộc chia ra trùng đực và trùng cái. Trùng đực và trùng cái chiều cao xấp xỉ nhau, nhưng trùng đực thường mảnh khảnh và yếu hơn. Trùng cái thể hình cường tráng, chia ra hai loại: quân thư và á thư. Có sức mạnh vượt trội và có thể trùng hóa để chiến đấu gọi là quân thư, quân thư từ cấp S trở lên có năng lực đặc biệt. Á thư không thể trùng hóa, vẻ ngoài mảnh mai nhỏ nhắn, tỉ lệ mang thai cao hơn quân thư. Trùng cái mang thai 2 tháng sẽ sinh trứng, sau khi sinh trứng trùng đực sẽ ấp trứng cho đến khi trứng nở ra trùng con.
Ở trùng tộc, trùng đực thì ít mà trùng cái thì nhiều, tỉ lệ 1:100. Bởi vậy trùng đực sẽ được bảo vệ và nhận được nhiều ưu đãi trong xã hội trùng tộc. Sau khi kết hôn, trùng cái sẽ gọi trùng đực là hùng chủ, một trùng đực sẽ cưới một thư quân (vợ cả) và nhiều thư hầu (thiếp). Một số có thể có thư nô (nô lệ).
Trùng đực có thể sử dụng tinh thần lực để kiểm soát lãnh hải tinh thần của trùng cái, bắt trùng cái làm theo ý mình.
Biên tập: Lạc Tử Du
Thể loại: Giả tưởng, trùng tộc, trọng sinh, cơ giáp, chủ công, mỹ cường.
CP: Dịu dàng điềm tĩnh lý trí công x si mê công hung hãn thụ.
Giới thiệu
Mười lăm năm trước, lễ cưới giữa đại hoàng tử cao quý nhất đế quốc, Ren D. Himmel và thượng tướng Xavier, quân thư cấp SSR mạnh nhất lịch sử trùng tộc diễn ra trước sự chứng kiến của toàn bộ đế quốc, một hoàng tử cưới quân thư mạnh nhất để củng cố quyền lực, một quân thư gả cho trùng đực mà hắn đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Xavier dâng lên trái tim nhiệt thành của mình, mất thật nhiều năm cuối cùng cũng lay động được trái tim của đại điện hạ.
Những tưởng tình yêu sẽ kết trái ngọt nhưng biến cố ập đến. Đế quốc do hoàng tộc Himmel cai trị, trùng đực thâu tóm quyền lực nhưng bên trong mục ruỗng đến tận xương, thù trong giặc ngoài, cuối cùng cũng sụp đổ. Khi thư quân của hắn, Xavier, đang ở ngoài không gian chiến đấu bảo vệ đế quốc thì đại hoàng tử cứ như vậy mà bị phản quân hành quyết, chết trong sự nhục nhã và đau đớn nhất.
Xavier chỉ về muộn một chút, nhận lại là một cái xác không hồn. Cả bầu trời trong lòng hắn sụp đổ, đến ý nghĩa để sống tiếp cũng không còn.
Được trùng thần ban cho cơ hội sống lại một lần nữa, Ren quyết định sẽ tìm lại Xavier, lôi đám phản quân ra ánh sáng, nhưng theo hiệu ứng cánh bướm, mọi chuyện bắt đầu trở nên ngoài tầm kiểm soát.
Công và thụ đều là trùng bản địa.
Công và thụ có chiều cao tương đương nhau, trùng đực cơ thể thiên gầy, quân thư cường tráng hơn.
Quân thư có thể trùng hóa, quân thư cấp S trở lên có siêu kỹ năng (siêu năng lực).
Bối cảnh: Trùng tộc có ngoại hình giống con người, không có giới tính nữ, trùng tộc chia ra trùng đực và trùng cái. Trùng đực và trùng cái chiều cao xấp xỉ nhau, nhưng trùng đực thường mảnh khảnh và yếu hơn. Trùng cái thể hình cường tráng, chia ra hai loại: quân thư và á thư. Có sức mạnh vượt trội và có thể trùng hóa để chiến đấu gọi là quân thư, quân thư từ cấp S trở lên có năng lực đặc biệt. Á thư không thể trùng hóa, vẻ ngoài mảnh mai nhỏ nhắn, tỉ lệ mang thai cao hơn quân thư. Trùng cái mang thai 2 tháng sẽ sinh trứng, sau khi sinh trứng trùng đực sẽ ấp trứng cho đến khi trứng nở ra trùng con.
Ở trùng tộc, trùng đực thì ít mà trùng cái thì nhiều, tỉ lệ 1:100. Bởi vậy trùng đực sẽ được bảo vệ và nhận được nhiều ưu đãi trong xã hội trùng tộc. Sau khi kết hôn, trùng cái sẽ gọi trùng đực là hùng chủ, một trùng đực sẽ cưới một thư quân (vợ cả) và nhiều thư hầu (thiếp). Một số có thể có thư nô (nô lệ).
Trùng đực có thể sử dụng tinh thần lực để kiểm soát lãnh hải tinh thần của trùng cái, bắt trùng cái làm theo ý mình.
3.7
Ta đầu thai vào năm thứ mười hai.
Việc đầu tiên sau khi rời khỏi Tạ phủ là đến vùng ngoại ô hoang vắng thăm mộ kiếp trước của ta. Ngôi mộ đơn độc, ngày Thanh Minh lạnh lẽo như giữa đông, cỏ dại mọc cao ba thước.
Ta thêm một nắm đất mới, tự nhủ:
"A Lan, đừng ngoảnh đầu lại, hãy bước tiếp."
…
Trích đoạn:
Lúc Lan Hoa và Tạ Trưng giao đấu, Vương Huyền đang ngồi ở cách vách. Hắn đã sớm thu phục một nhóm người của Hầu phủ, có quyền có tiền làm việc luôn phải nhanh hơn, ngay cả nhà giam cũng đục một cái lỗ.
Nhìn thanh sắt nung kề sát mặt Lan Hoa, mà nàng không hề sợ hãi, thật muốn khen một câu đáng yêu; nhìn Tạ Trưng bóp cổ Lan Hoa, bị nàng hóa giải bằng mấy câu nói, lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi, lại khen nàng đáng yêu; nhìn nàng ba lời hai câu, đã dẫn dắt lòng người, khiến Hầu gia nghi ngờ Quận chúa, nghi ngờ huyết thống, hắn vẫn khen nàng đáng yêu …
Thị vệ: "Hay là ngài đổi câu khác đi? Lão gia cho ngài đi học nhiều năm như vậy, biết được sẽ tức chết."
Vương Huyền: “Liên quan gì đến ngươi? Ra ngoài chơi một lát đi, đừng đến làm phiền ta. Nàng thật đáng yêu.”
Việc đầu tiên sau khi rời khỏi Tạ phủ là đến vùng ngoại ô hoang vắng thăm mộ kiếp trước của ta. Ngôi mộ đơn độc, ngày Thanh Minh lạnh lẽo như giữa đông, cỏ dại mọc cao ba thước.
Ta thêm một nắm đất mới, tự nhủ:
"A Lan, đừng ngoảnh đầu lại, hãy bước tiếp."
…
Trích đoạn:
Lúc Lan Hoa và Tạ Trưng giao đấu, Vương Huyền đang ngồi ở cách vách. Hắn đã sớm thu phục một nhóm người của Hầu phủ, có quyền có tiền làm việc luôn phải nhanh hơn, ngay cả nhà giam cũng đục một cái lỗ.
Nhìn thanh sắt nung kề sát mặt Lan Hoa, mà nàng không hề sợ hãi, thật muốn khen một câu đáng yêu; nhìn Tạ Trưng bóp cổ Lan Hoa, bị nàng hóa giải bằng mấy câu nói, lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi, lại khen nàng đáng yêu; nhìn nàng ba lời hai câu, đã dẫn dắt lòng người, khiến Hầu gia nghi ngờ Quận chúa, nghi ngờ huyết thống, hắn vẫn khen nàng đáng yêu …
Thị vệ: "Hay là ngài đổi câu khác đi? Lão gia cho ngài đi học nhiều năm như vậy, biết được sẽ tức chết."
Vương Huyền: “Liên quan gì đến ngươi? Ra ngoài chơi một lát đi, đừng đến làm phiền ta. Nàng thật đáng yêu.”
9.3
Tôi là tình đầu đã chết của anh
(Tên gốc: Tôi là ánh trăng sáng đã chết của đại lão)
Tác giả: Tưởng Mục Đồng
Thể loại: Trùng sinh, thanh xuân vườn trường, vui vẻ, ngọt ngào, sủng, sạch, kiếp trước kiếp này.
Editor: Hàn Mai
Beta-er: Linh xù
Văn án:
Từ nhỏ đến lớn đều là Kỷ Nhiễm đè ép người khác, chờ tới lúc bước vào ngành đầu tư cô gặp phải khắc tinh lớn nhất cuộc đời mình, đó là Thẩm Chấp, không những bị anh cướp mất hạng mục mà còn liên tục bị đối phương nghiền ép.
Ai ngờ vì việc ngoài ý muốn mà cô quay trở về năm mười bảy tuổi.
Kỷ Nhiễm chưa từng nghĩ đến, nam thần Thẩm Chấp xếp hạng NO.1 trong ngành đầu tư ở thời niên thiếu lại quát tháo đánh nhau hung dữ như vậy.
Mãi tới một ngày, lúc Kỷ Nhiễm đi qua cầu thang thì thấy một đám thiếu niên mắc chứng hoang tưởng tuổi dậy thì* đứng khoác lác hưng phấn.
* chứng hoang tưởng tuổi dậy thì: gốc là bệnh trung nhị, ở VN còn có tên gọi khác là “hội chứng tuổi dậy thì” hay “hội chứng tuổi teen”.
Cô nghe được một nam sinh hưng phấn nói: “Tìm bạn gái thì phải tìm người như Kỷ Nhiễm, eo nhỏ chân dài…”
Kết quả cậu nhóc còn chưa nói xong thì Thẩm Chấp đã đạp thẳng chân tới, lạnh mặt: “Mẹ mày, mày hoang tưởng cái gì.”
Có một câu cậu còn chưa nói ra khỏi miệng, ông đây còn chưa theo đuổi được.
[đại lão* học đường mất nhân tính X một tiểu tiên nữ còn hung dữ hơn mình]
*Đại lão: một người có kiến thức, có kinh nghiệm, nổi tiếng hoặc tài giỏi trong một lĩnh vực nào đó.
Sống lại một đời, vẫn luôn tự nhận mình là kẻ thù một mất một còn và cũng là người hiểu biết Thẩm Chấp nhất, Kỷ Nhiễm chợt phát hiện, trước giờ cô chưa từng hiểu người đàn ông này.
Ví dụ như cô chưa bao giờ biết thời niên thiếu anh lại có tính tình tùy tiện như vậy.
Còn có chuyện cô cũng không biết…
Hóa ra tình đầu sâu sắc bị người trong ngành đồn đãi xôn xao là đã chết của Thẩm Chấp chính là cô.
“Thẩm Chấp, vì sao từ lúc đầu cậu đã chú ý tới tớ?”
“Người khác đều sợ tớ, sao cậu không sợ?”
Cậu không thể nói ra miệng, cậu là người tớ bằng lòng dùng cả tính mạng để đổi lấy.
#Mọi người đừng nhìn đoạn văn này vô cùng làm điệu bộ, thật ra đây là sân trường ngọt ngào, bí mất nhỏ bị thời gian che giấu, rốt cục cũng có thể thấy ánh mặt trời #
#Ví dụ như anh yêu em#
[nhắc nhở]
(Tên gốc: Tôi là ánh trăng sáng đã chết của đại lão)
Tác giả: Tưởng Mục Đồng
Thể loại: Trùng sinh, thanh xuân vườn trường, vui vẻ, ngọt ngào, sủng, sạch, kiếp trước kiếp này.
Editor: Hàn Mai
Beta-er: Linh xù
Văn án:
Từ nhỏ đến lớn đều là Kỷ Nhiễm đè ép người khác, chờ tới lúc bước vào ngành đầu tư cô gặp phải khắc tinh lớn nhất cuộc đời mình, đó là Thẩm Chấp, không những bị anh cướp mất hạng mục mà còn liên tục bị đối phương nghiền ép.
Ai ngờ vì việc ngoài ý muốn mà cô quay trở về năm mười bảy tuổi.
Kỷ Nhiễm chưa từng nghĩ đến, nam thần Thẩm Chấp xếp hạng NO.1 trong ngành đầu tư ở thời niên thiếu lại quát tháo đánh nhau hung dữ như vậy.
Mãi tới một ngày, lúc Kỷ Nhiễm đi qua cầu thang thì thấy một đám thiếu niên mắc chứng hoang tưởng tuổi dậy thì* đứng khoác lác hưng phấn.
* chứng hoang tưởng tuổi dậy thì: gốc là bệnh trung nhị, ở VN còn có tên gọi khác là “hội chứng tuổi dậy thì” hay “hội chứng tuổi teen”.
Cô nghe được một nam sinh hưng phấn nói: “Tìm bạn gái thì phải tìm người như Kỷ Nhiễm, eo nhỏ chân dài…”
Kết quả cậu nhóc còn chưa nói xong thì Thẩm Chấp đã đạp thẳng chân tới, lạnh mặt: “Mẹ mày, mày hoang tưởng cái gì.”
Có một câu cậu còn chưa nói ra khỏi miệng, ông đây còn chưa theo đuổi được.
[đại lão* học đường mất nhân tính X một tiểu tiên nữ còn hung dữ hơn mình]
*Đại lão: một người có kiến thức, có kinh nghiệm, nổi tiếng hoặc tài giỏi trong một lĩnh vực nào đó.
Sống lại một đời, vẫn luôn tự nhận mình là kẻ thù một mất một còn và cũng là người hiểu biết Thẩm Chấp nhất, Kỷ Nhiễm chợt phát hiện, trước giờ cô chưa từng hiểu người đàn ông này.
Ví dụ như cô chưa bao giờ biết thời niên thiếu anh lại có tính tình tùy tiện như vậy.
Còn có chuyện cô cũng không biết…
Hóa ra tình đầu sâu sắc bị người trong ngành đồn đãi xôn xao là đã chết của Thẩm Chấp chính là cô.
“Thẩm Chấp, vì sao từ lúc đầu cậu đã chú ý tới tớ?”
“Người khác đều sợ tớ, sao cậu không sợ?”
Cậu không thể nói ra miệng, cậu là người tớ bằng lòng dùng cả tính mạng để đổi lấy.
#Mọi người đừng nhìn đoạn văn này vô cùng làm điệu bộ, thật ra đây là sân trường ngọt ngào, bí mất nhỏ bị thời gian che giấu, rốt cục cũng có thể thấy ánh mặt trời #
#Ví dụ như anh yêu em#
[nhắc nhở]
- Mặc dù trùng sinh nhưng không có bàn tay vàng, chỉ là câu chuyện vườn trường về một cái bánh ngọt.
- Những cái khác không thể bảo đảm, duy nhất có thể xác định là tác phẩm của tôi rất lừa người.
4.6
Là một cậu chủ thật bị ôm nhầm, Trần Mặc không cách nào hiểu nổi tại sao người bị quăng bên ngoài mười bảy năm là cậu nhưng người luôn được tất cả mọi người thích lại là cậu chủ giả Dương Thư Lạc, thế nên cậu liều mạng đi tranh, đi giành, đi cướp.
Kết quả lại là ba mẹ chán ghét vứt bỏ, chúng bạn xa lánh, bản thân cũng chết thảm ngoài ý muốn.
Cho nên, sau khi trùng sinh Trần Mặc đã nghĩ thoáng ra.
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, ngủ sớm mới có thể sống đến già.
Không lâu sau khi về nhà, ba mẹ ruột hỏi cậu: "Trần Mặc, em trai con... Giờ nó có thể sống cùng gia đình mình tiếp không?".
Trần Mặc thật lòng nói: "Mọi người vui là được."
Lễ tết bảy cô tám dì khen cậu chủ giả.
Trần Mặc uống nước ngâm cẩu kỷ, táo đỏ, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, tầm nhìn của mọi người chuẩn lắm."
Mọi người xung quanh âm thầm so sánh hai người họ, mỉa mai rằng cậu chả xứng với thân phận cậu chủ nhà quyền quý thật sự chút nào.
Trần Mặc ngâm chân, ngủ ngon tới mức đầu óc lên mây: "Cái này thì không phải là sự thật, cứ việc nói đi, ra đường cầm loa hét cũng được."
Những người khác: "..."
Sau này bọn họ phát hiện cậu chủ thật nhà quyền quý này này am hiểu nhất là ba chuyện.
Ăn cơm, đi ngủ, với cả làm gay.
Cậu ta không chỉ làm gay mà còn biến thanh mai trúc mã của cậu chủ giả kia cong theo.
Trần Mặc cảm thấy vô cùng oan uổng.
Cái tên Diêm Vương mặt lạnh Tịch Tư Yến đời trước có chào đón mình đâu, con mắt nào của mấy người này thấy mình bẻ cong cậu ta nhỉ.
"Hay là để tôi ra mặt giải thích thay cậu nha?" Hôm nào đó Trần Mặc hỏi thử.
Người đang dựa vào tường nhìn chăm chăm vào cậu, nhướng mày: "Giải thích cái gì?".
"Nói là Tịch Tư Yến cậu kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng không dính dáng gì đến Trần Mặc."
Người trước mặt bước đến hôn cậu, lạnh lùng nói: "Giờ thì có rồi."
Trần Mặc kinh hãi: Tịch Tư Yến! Tên chó này hại tôi rồi!!!
Kết quả lại là ba mẹ chán ghét vứt bỏ, chúng bạn xa lánh, bản thân cũng chết thảm ngoài ý muốn.
Cho nên, sau khi trùng sinh Trần Mặc đã nghĩ thoáng ra.
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, ngủ sớm mới có thể sống đến già.
Không lâu sau khi về nhà, ba mẹ ruột hỏi cậu: "Trần Mặc, em trai con... Giờ nó có thể sống cùng gia đình mình tiếp không?".
Trần Mặc thật lòng nói: "Mọi người vui là được."
Lễ tết bảy cô tám dì khen cậu chủ giả.
Trần Mặc uống nước ngâm cẩu kỷ, táo đỏ, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, tầm nhìn của mọi người chuẩn lắm."
Mọi người xung quanh âm thầm so sánh hai người họ, mỉa mai rằng cậu chả xứng với thân phận cậu chủ nhà quyền quý thật sự chút nào.
Trần Mặc ngâm chân, ngủ ngon tới mức đầu óc lên mây: "Cái này thì không phải là sự thật, cứ việc nói đi, ra đường cầm loa hét cũng được."
Những người khác: "..."
Sau này bọn họ phát hiện cậu chủ thật nhà quyền quý này này am hiểu nhất là ba chuyện.
Ăn cơm, đi ngủ, với cả làm gay.
Cậu ta không chỉ làm gay mà còn biến thanh mai trúc mã của cậu chủ giả kia cong theo.
Trần Mặc cảm thấy vô cùng oan uổng.
Cái tên Diêm Vương mặt lạnh Tịch Tư Yến đời trước có chào đón mình đâu, con mắt nào của mấy người này thấy mình bẻ cong cậu ta nhỉ.
"Hay là để tôi ra mặt giải thích thay cậu nha?" Hôm nào đó Trần Mặc hỏi thử.
Người đang dựa vào tường nhìn chăm chăm vào cậu, nhướng mày: "Giải thích cái gì?".
"Nói là Tịch Tư Yến cậu kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng không dính dáng gì đến Trần Mặc."
Người trước mặt bước đến hôn cậu, lạnh lùng nói: "Giờ thì có rồi."
Trần Mặc kinh hãi: Tịch Tư Yến! Tên chó này hại tôi rồi!!!
8.2
Văn án:
Trước khi trọng sinh, Tô Duyệt Cẩn là ngôi sao cực kỳ nổi tiếng, hào quang đầy người, giải thưởng nhận đến mỏi tay, liếc mắt một cái có thể khuynh thành. Nhưng không phải ai cũng biết, cô có một bạch nguyệt quang mà bản thân tâm tâm niệm niệm, cô có thể khuynh đảo mọi người xung quanh, duy nhất đối với người con gái ấy là lễ phép là xa cách.
Sau khi trọng sinh, Tô Duyệt Cẩn cất giấu tình cảm này, một lòng theo đuổi sự nghiệp, nhưng trong một góc tối tăm, bạch nguyệt quang hôn cô, đáy mắt toàn là chiếm hữu mãnh liệt, từ vực sâu bừng cháy lên ngọn lửa, lan ra đồng cỏ.
"Tần Liễm Vi, cô có ý gì đây?"
"Không được cười với người khác, đẹp như vậy, tôi sẽ ghen ghét."
【Cùng nhau trọng sinh, cùng lao vào nhau】
Một câu tóm tắt: Bắt đầu tình yêu hóa thành sao trời, diu dàng trong đôi mắt người.
Lập ý: Trong bóng đêm, luôn có một ngọn đèn chiếu sáng cho con đường phía trước, không sợ mưa gió, mới có thể thấy cầu vồng.
===============
Trước khi trọng sinh, Tô Duyệt Cẩn là ngôi sao cực kỳ nổi tiếng, hào quang đầy người, giải thưởng nhận đến mỏi tay, liếc mắt một cái có thể khuynh thành. Nhưng không phải ai cũng biết, cô có một bạch nguyệt quang mà bản thân tâm tâm niệm niệm, cô có thể khuynh đảo mọi người xung quanh, duy nhất đối với người con gái ấy là lễ phép là xa cách.
Sau khi trọng sinh, Tô Duyệt Cẩn cất giấu tình cảm này, một lòng theo đuổi sự nghiệp, nhưng trong một góc tối tăm, bạch nguyệt quang hôn cô, đáy mắt toàn là chiếm hữu mãnh liệt, từ vực sâu bừng cháy lên ngọn lửa, lan ra đồng cỏ.
"Tần Liễm Vi, cô có ý gì đây?"
"Không được cười với người khác, đẹp như vậy, tôi sẽ ghen ghét."
【Cùng nhau trọng sinh, cùng lao vào nhau】
Một câu tóm tắt: Bắt đầu tình yêu hóa thành sao trời, diu dàng trong đôi mắt người.
Lập ý: Trong bóng đêm, luôn có một ngọn đèn chiếu sáng cho con đường phía trước, không sợ mưa gió, mới có thể thấy cầu vồng.
===============