truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
3.3
Mặt trời nhỏ thích diễn trò công VS Ảnh hậu lạnh lùng ngoài lạnh trong nóng thụ.
Đêm trước ngày kết hôn, Tô Nhan có một giấc mơ.
Trong mơ, cuộc hôn nhân cô tốn bao công sức gượng ép mới có được lại bắt đầu sụp đổ vào ba tháng sau ngày kết hôn.
Dù cô có làm gì chăng nữa Sở Ngữ Hâm cũng không buồn nhìn cô một lần, xa cách đến mức còn đáng sợ hơn người xa lạ.
Cô nói với bản thân rằng do tính cách Sở Ngữ Hâm lạnh lùng vậy thôi. Mãi đến khi nhìn thấy Sở Ngữ Hâm nở nụ cười rạng rỡ với người phụ nữ khác, cô lại không thể tìm được cớ lừa dối mình nữa.
Nhưng cô không cam lòng.
Vì vậy cô bước đến tuyên thệ chủ quyền, lại nhận được hai chữ “đừng phá” lạnh lùng của Sở Ngữ Hâm.
Cuối cùng cô hết hy vọng, dùng hết sức mình thẳng thắn bỏ đi, lại bị chiếc xe tải vượt đèn đỏ cướp đi tính mạng.
Nỗi đau khổ tột cùng trong mơ khiến lòng Tô Nhan vẫn còn sợ hãi, sau khi lướt đọc lịch sử trò chuyện của mình và Sở Ngữ Hâm, cuối cùng cô quyết định buông tay.
Cô tìm được Sở Ngữ Hâm: “Hôn lễ ngày mai hủy bỏ nhé!”
Sở Ngữ Hâm rũ mắt: “Ừ.”
Cái ngày Tô Nhan hoàn toàn buông tay, Sở Ngữ Hâm hai mắt đỏ hoe xuất hiện trước mặt cô, vươn tay định nắm lấy tay cô lại bị cô nhanh nhẹn né tránh.
Đến sau này, bất kể Tô Nhan đi đến đâu, mỗi khi quay đầu lại đều nhìn thấy đôi mắt ướt át và khuôn mặt đầy vẻ hối hận của Sở Ngữ Hâm. Làm cô nhớ đến một câu trong sách: Kẻ theo đuổi trước là kẻ thua cuộc.
Trước khi buông tay Tô Nhan hoàn toàn là kẻ thua. Sau khi buông bỏ lại thành kẻ chiến thắng chẳng biết từ lúc nào.
Ngữ Hâm, cậu nói cậu sai rồi, hối hận rồi, nhưng mình cũng đã không còn yêu cậu.
Giọng nói Sở Ngữ Hâm run rẩy: “Không sao, có mình yêu cậu là đủ.” Nàng cẩn thận nhích từng bước một, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hai bóng người trên mặt đất trùng điệp đan chéo vào nhau.
PS:
1: Song trọng sinh, sau này Sở Ngữ Hâm cũng mơ thấy chuyện kiếp trước.
2: Kiếp trước và kiếp này không phải Sở Ngữ Hâm không yêu, có uẩn khúc khác.
Đêm trước ngày kết hôn, Tô Nhan có một giấc mơ.
Trong mơ, cuộc hôn nhân cô tốn bao công sức gượng ép mới có được lại bắt đầu sụp đổ vào ba tháng sau ngày kết hôn.
Dù cô có làm gì chăng nữa Sở Ngữ Hâm cũng không buồn nhìn cô một lần, xa cách đến mức còn đáng sợ hơn người xa lạ.
Cô nói với bản thân rằng do tính cách Sở Ngữ Hâm lạnh lùng vậy thôi. Mãi đến khi nhìn thấy Sở Ngữ Hâm nở nụ cười rạng rỡ với người phụ nữ khác, cô lại không thể tìm được cớ lừa dối mình nữa.
Nhưng cô không cam lòng.
Vì vậy cô bước đến tuyên thệ chủ quyền, lại nhận được hai chữ “đừng phá” lạnh lùng của Sở Ngữ Hâm.
Cuối cùng cô hết hy vọng, dùng hết sức mình thẳng thắn bỏ đi, lại bị chiếc xe tải vượt đèn đỏ cướp đi tính mạng.
Nỗi đau khổ tột cùng trong mơ khiến lòng Tô Nhan vẫn còn sợ hãi, sau khi lướt đọc lịch sử trò chuyện của mình và Sở Ngữ Hâm, cuối cùng cô quyết định buông tay.
Cô tìm được Sở Ngữ Hâm: “Hôn lễ ngày mai hủy bỏ nhé!”
Sở Ngữ Hâm rũ mắt: “Ừ.”
Cái ngày Tô Nhan hoàn toàn buông tay, Sở Ngữ Hâm hai mắt đỏ hoe xuất hiện trước mặt cô, vươn tay định nắm lấy tay cô lại bị cô nhanh nhẹn né tránh.
Đến sau này, bất kể Tô Nhan đi đến đâu, mỗi khi quay đầu lại đều nhìn thấy đôi mắt ướt át và khuôn mặt đầy vẻ hối hận của Sở Ngữ Hâm. Làm cô nhớ đến một câu trong sách: Kẻ theo đuổi trước là kẻ thua cuộc.
Trước khi buông tay Tô Nhan hoàn toàn là kẻ thua. Sau khi buông bỏ lại thành kẻ chiến thắng chẳng biết từ lúc nào.
Ngữ Hâm, cậu nói cậu sai rồi, hối hận rồi, nhưng mình cũng đã không còn yêu cậu.
Giọng nói Sở Ngữ Hâm run rẩy: “Không sao, có mình yêu cậu là đủ.” Nàng cẩn thận nhích từng bước một, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hai bóng người trên mặt đất trùng điệp đan chéo vào nhau.
PS:
1: Song trọng sinh, sau này Sở Ngữ Hâm cũng mơ thấy chuyện kiếp trước.
2: Kiếp trước và kiếp này không phải Sở Ngữ Hâm không yêu, có uẩn khúc khác.
5
Tác giả: 扶光
Thể loại: Nữ Cường, Vả Mặt, Gia Đình, Tổng Tài
Team dịch: Nhân Mã Hoa Cát
Giới thiệu:
Hôm nhảy xuống biển tự sát, tôi đã bị bắt cóc.
Tên cầm đầu bọn bắt cóc gọi hết danh bạ của tôi, nhưng không ai nghe máy.
Tôi bất lực: "Không ai cứu tôi đâu, anh cứ giết tôi đi."
Tên cầm đầu bọn bắt cóc tức giận đến nghiến răng, ngược lại còn chuyển vào tài khoản của tôi năm mươi triệu tệ.
"Tiền thuê đã trả rồi, giờ cô thuộc về tôi."
Tôi: "?"
Thể loại: Nữ Cường, Vả Mặt, Gia Đình, Tổng Tài
Team dịch: Nhân Mã Hoa Cát
Giới thiệu:
Hôm nhảy xuống biển tự sát, tôi đã bị bắt cóc.
Tên cầm đầu bọn bắt cóc gọi hết danh bạ của tôi, nhưng không ai nghe máy.
Tôi bất lực: "Không ai cứu tôi đâu, anh cứ giết tôi đi."
Tên cầm đầu bọn bắt cóc tức giận đến nghiến răng, ngược lại còn chuyển vào tài khoản của tôi năm mươi triệu tệ.
"Tiền thuê đã trả rồi, giờ cô thuộc về tôi."
Tôi: "?"
4.1
Tác giả: Hiệp Cốt
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, H văn, Niên thượng
WARNING: có sử dụng từ ngữ thô tục, mong các bạn chuẩn bị tinh thần. Bị dị ứng thì không nên đọc ạ.
- -
Văn án
Hắn chỉ chọn cậu nhân viên số 3.
Niên thượng
Ngô Sâm x Hà Thanh
Ông chủ lớn (31) x Cậu nhân viên (19)
Hết thảy bắt đầu từ một buổi xoa bóp sau lễ tang.
Công có nhà có xe có vợ có con gái. Thụ bỏ học giữa chừng nghèo rớt mồng tơi.
Kẻ đa mưu túc trí và người không hiểu việc đời, sói xám và thỏ trắng. Từ góc nhìn của công, xài thận trước dùng tâm sau.
Đều là những kẻ đáng thương bị vận mệnh trêu ngươi, không khí truyện hơi tăm tối, thiên về thực tế.
Trong truyện có nội dung liên quan đến pháp luật và y học (tranh cãi tài sản, bệnh di truyền, vv) đều là bịa ra, không có bất kỳ giá trị tham khảo nào.
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, H văn, Niên thượng
WARNING: có sử dụng từ ngữ thô tục, mong các bạn chuẩn bị tinh thần. Bị dị ứng thì không nên đọc ạ.
- -
Văn án
Hắn chỉ chọn cậu nhân viên số 3.
Niên thượng
Ngô Sâm x Hà Thanh
Ông chủ lớn (31) x Cậu nhân viên (19)
Hết thảy bắt đầu từ một buổi xoa bóp sau lễ tang.
Công có nhà có xe có vợ có con gái. Thụ bỏ học giữa chừng nghèo rớt mồng tơi.
Kẻ đa mưu túc trí và người không hiểu việc đời, sói xám và thỏ trắng. Từ góc nhìn của công, xài thận trước dùng tâm sau.
Đều là những kẻ đáng thương bị vận mệnh trêu ngươi, không khí truyện hơi tăm tối, thiên về thực tế.
Trong truyện có nội dung liên quan đến pháp luật và y học (tranh cãi tài sản, bệnh di truyền, vv) đều là bịa ra, không có bất kỳ giá trị tham khảo nào.
3.9
Tác giả: Vãn Bích-挽碧
Thể loại: Đam mỹ, Nguyên sang, Hiện đại, OE, H văn, Xuyên nhanh, NP, Chủ thụ, Cưỡng chế ái, Vạn nhân mê
Edit: Nicpan3007
Giới thiệu:
Mỹ nhân vạn nhân mê bị nhóm si hán công cưỡng chế ái, đơn tính, không sinh con, np.
Lạc Vân Đường là thành viên của cục pháo hôi xuyên nhanh, nhiệm vụ của anh là tại các thế giới nhỏ đóng vai pháo hôi, nhưng mỗi khi kết thúc một thế giới, lần lượt vai chính, phản diện cùng các nhân vật quan trọng tại thế giới đó đều điên cuồng yêu anh.
TG 1: Mỹ nhân đáng thương bị tội phạm theo dõi sát hại.
Khi nam chủ chính trực thiện lương cùng vai ác giết người như ngoé đấu trí đấu dũng tại kịch bản trinh thám hồi hộp gay cấn, Lạc Vân Đường lại là pháo hôi bé nhỏ bị tàn nhẫn giẫm đạp.
Thế nhưng --
Vì sao vai ác không chỉ không giết anh, còn nhốt anh lại bên cạnh, giống như chó điên mà liếm tới liếm lui, lại còn phải chịu đựng hắn nhão nhão dính dính xâm phạm.
Anh không dám nề hà, chỉ đành cầu xin nam chủ chính trực giúp đỡ, lại bị hắn ta lấy danh nghĩa "bảo hộ" khoá lên giường, ngày đêm "tưới".
TG 2: Pháo hôi Beta trong thế giới ABO
Một Beta không có tin tức tố, lại có thể khiến bọn AO kia phát điên.
Công A Công B Công O x Thụ B
[Chỉ là cậu ấy vĩnh viễn sẽ không nhiễm được hơi thở của các người.]
Toàn bộ công khùng điên vô nhân tính, thụ đắm chìm vào nhiệm vụ.
_____________
Tránh lôi:
Có rape, giam cầm, luận loan..
Thụ sẽ không yêu công, từ đầu đến cuối là cưỡng chế ái.
⚠ H văn đừng dùng đến não, đi thận đừng đi tâm
Thể loại: Đam mỹ, Nguyên sang, Hiện đại, OE, H văn, Xuyên nhanh, NP, Chủ thụ, Cưỡng chế ái, Vạn nhân mê
Edit: Nicpan3007
Giới thiệu:
Mỹ nhân vạn nhân mê bị nhóm si hán công cưỡng chế ái, đơn tính, không sinh con, np.
Lạc Vân Đường là thành viên của cục pháo hôi xuyên nhanh, nhiệm vụ của anh là tại các thế giới nhỏ đóng vai pháo hôi, nhưng mỗi khi kết thúc một thế giới, lần lượt vai chính, phản diện cùng các nhân vật quan trọng tại thế giới đó đều điên cuồng yêu anh.
TG 1: Mỹ nhân đáng thương bị tội phạm theo dõi sát hại.
Khi nam chủ chính trực thiện lương cùng vai ác giết người như ngoé đấu trí đấu dũng tại kịch bản trinh thám hồi hộp gay cấn, Lạc Vân Đường lại là pháo hôi bé nhỏ bị tàn nhẫn giẫm đạp.
Thế nhưng --
Vì sao vai ác không chỉ không giết anh, còn nhốt anh lại bên cạnh, giống như chó điên mà liếm tới liếm lui, lại còn phải chịu đựng hắn nhão nhão dính dính xâm phạm.
Anh không dám nề hà, chỉ đành cầu xin nam chủ chính trực giúp đỡ, lại bị hắn ta lấy danh nghĩa "bảo hộ" khoá lên giường, ngày đêm "tưới".
TG 2: Pháo hôi Beta trong thế giới ABO
Một Beta không có tin tức tố, lại có thể khiến bọn AO kia phát điên.
Công A Công B Công O x Thụ B
[Chỉ là cậu ấy vĩnh viễn sẽ không nhiễm được hơi thở của các người.]
Toàn bộ công khùng điên vô nhân tính, thụ đắm chìm vào nhiệm vụ.
_____________
Tránh lôi:
Có rape, giam cầm, luận loan..
Thụ sẽ không yêu công, từ đầu đến cuối là cưỡng chế ái.
⚠ H văn đừng dùng đến não, đi thận đừng đi tâm
4.2
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "VĨNH DẠ TINH HÀ" - NGU THƯ HÂN, ĐINH VŨ HỀ ĐÓNG CHÍNH
Giới thiệu
Một thế giới mà yêu quái khắp nơi, cần người dẹp loạn, là thời khắc của các anh hùng xuất hiện, viết câu chuyện của bản thân mình.
Tiếc thay, cô xuyên qua chính là một nhân vất nửa vời.
Không phải nữ chính thanh lãnh băng khiết mà ai cũng thích, cũng không phải nữ phụ kiều quý xuất thân tốt đẹp, cô chỉ là một vai pháo hôi người người đều ghét.
Cô cần phải làm chính là một lòng ghen ghét, hận thù nữ chính, tìm mọi cách hãm hại, cống hiến ra giá trị bản thân, dùng hết khả năng ngăn cản nhân vật chính đến với nhau.
Sau cùng, chính là khiến cho nam phụ tỷ khống* đạp dưới chân, dùng cả tính mạng để giải nghĩa hai chữ "ngu xuẩn".
*tỷ khống: yêu thích chị gái
"Ý ngươi là... Đoạt người đàn ông của nữ chính, là ta sẽ thành công?"
"Xin lỗi, đối tượng công lược của cô là... em trai nữ chính."
"Em trai?"
"Đúng. Chính là kẻ yêu thầm chị gái mình mà không được, tâm thuật bất chính, tâm lý vặn vẹo, tàn nhẫn độc ác... Em trai Hắc liên hoa."
Giới thiệu
Một thế giới mà yêu quái khắp nơi, cần người dẹp loạn, là thời khắc của các anh hùng xuất hiện, viết câu chuyện của bản thân mình.
Tiếc thay, cô xuyên qua chính là một nhân vất nửa vời.
Không phải nữ chính thanh lãnh băng khiết mà ai cũng thích, cũng không phải nữ phụ kiều quý xuất thân tốt đẹp, cô chỉ là một vai pháo hôi người người đều ghét.
Cô cần phải làm chính là một lòng ghen ghét, hận thù nữ chính, tìm mọi cách hãm hại, cống hiến ra giá trị bản thân, dùng hết khả năng ngăn cản nhân vật chính đến với nhau.
Sau cùng, chính là khiến cho nam phụ tỷ khống* đạp dưới chân, dùng cả tính mạng để giải nghĩa hai chữ "ngu xuẩn".
*tỷ khống: yêu thích chị gái
"Ý ngươi là... Đoạt người đàn ông của nữ chính, là ta sẽ thành công?"
"Xin lỗi, đối tượng công lược của cô là... em trai nữ chính."
"Em trai?"
"Đúng. Chính là kẻ yêu thầm chị gái mình mà không được, tâm thuật bất chính, tâm lý vặn vẹo, tàn nhẫn độc ác... Em trai Hắc liên hoa."
4.8
Tên truyện: May Mắn Nhỏ Của Em
Tác giả: Duy Kỳ
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thực tế, chữa lành, HE
Giới thiệu:
Giang Sinh lái xe tải đi khắp nam bắc, không ngờ một ngày lại vớt được một cô gái từ hồ lên. Cô gái xinh đẹp, người nhỏ nhắn gầy gò, nhưng tính khí lại rất lớn, suốt ngày mặt lạnh lùng, động một tí là nổi cáu.
Giang Sinh rất đau đầu, nhưng biết làm sao đây? Người mình cứu, dù phải quỳ xuống cũng phải chăm sóc đến cùng. Ai ngờ được một ngày cô gái lại túm cổ áo anh mà hôn, còn nói giọng khàn khàn: “Giang Sinh, em thích anh.”
Giang Sinh:??????
Hạ La chưa bao giờ nghĩ rằng một người đẹp siêu cấp như cô lại tỏ tình thất bại.
“Giang Sinh, em thích anh.”
“Tôi chỉ xem em như em gái thôi.”
“Nói bậy! Đừng lấy mấy lời vô nghĩa đó để lừa em!”
“Em cũng khá là tự luyến đấy.”
Hạ La chống nạnh: “Chuyện khác thì em không tự tin, nhưng nhan sắc thì em chưa thua ai. Anh dám nói là chưa từng có ý đồ gì với em sao?!”
Giang Sinh: ……..
(Giả) Người thất nghiệp x (Giả) Tài xế xe tải
— Thế giới này rộng lớn, luôn có một kẻ kỳ quặc phù hợp với bạn
(Nam chính chung thủy về thể xác lẫn tinh thần)
(Một câu chuyện tình yêu không điển hình, một câu chuyện nhỏ bình dị)
Tag: Đô thị, Tâm lý xã hội
Nhân vật chính: Hạ La, Giang Sinh
Nhân vật phụ: Lục Tắc Tây, Trình Tương
Giới thiệu ngắn gọn: Gã đàn ông thô kệch x Yêu tinh
Chủ đề: Cứu rỗi tâm hồn
Tác giả: Duy Kỳ
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thực tế, chữa lành, HE
Giới thiệu:
Giang Sinh lái xe tải đi khắp nam bắc, không ngờ một ngày lại vớt được một cô gái từ hồ lên. Cô gái xinh đẹp, người nhỏ nhắn gầy gò, nhưng tính khí lại rất lớn, suốt ngày mặt lạnh lùng, động một tí là nổi cáu.
Giang Sinh rất đau đầu, nhưng biết làm sao đây? Người mình cứu, dù phải quỳ xuống cũng phải chăm sóc đến cùng. Ai ngờ được một ngày cô gái lại túm cổ áo anh mà hôn, còn nói giọng khàn khàn: “Giang Sinh, em thích anh.”
Giang Sinh:??????
Hạ La chưa bao giờ nghĩ rằng một người đẹp siêu cấp như cô lại tỏ tình thất bại.
“Giang Sinh, em thích anh.”
“Tôi chỉ xem em như em gái thôi.”
“Nói bậy! Đừng lấy mấy lời vô nghĩa đó để lừa em!”
“Em cũng khá là tự luyến đấy.”
Hạ La chống nạnh: “Chuyện khác thì em không tự tin, nhưng nhan sắc thì em chưa thua ai. Anh dám nói là chưa từng có ý đồ gì với em sao?!”
Giang Sinh: ……..
(Giả) Người thất nghiệp x (Giả) Tài xế xe tải
— Thế giới này rộng lớn, luôn có một kẻ kỳ quặc phù hợp với bạn
(Nam chính chung thủy về thể xác lẫn tinh thần)
(Một câu chuyện tình yêu không điển hình, một câu chuyện nhỏ bình dị)
Tag: Đô thị, Tâm lý xã hội
Nhân vật chính: Hạ La, Giang Sinh
Nhân vật phụ: Lục Tắc Tây, Trình Tương
Giới thiệu ngắn gọn: Gã đàn ông thô kệch x Yêu tinh
Chủ đề: Cứu rỗi tâm hồn
3.3
Truyện Đóa Hướng Dương Của Anh của tác giả Tử Bách là một câu chuyện về tình yêu sét đánh.
Nhiễm Mộ Húc lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên kia đã rung động thật lâu, cả tâm trí chỉ dồn về thân ảnh ấy, sau một thời gian kiên trì theo đuổi, cuối cùng cũng tu thành chính quả.
Bạch Tĩnh An: Có phải anh chỉ thích mặt em thôi?
Nhiễm Mộ Húc: Tất nhiên là không phải rồi, mọi thứ của cực cưng anh đều thích hết.
Bạch Tĩnh An: Vậy thì sao trong điện thoại của anh lại lưu nhiều hình của em vậy?
Nhiễm Mộ Húc cười nhẹ: Đây là một bí mật.
Một ngày nọ, Bạch Tĩnh An lên trường, một chủ đề trên baidu thu hút sự chú ý của cậu: Hotboy có bạn trai, đối phương lại là sếp lớn, mọi người không có hy vọng gì nữa rồi.
Bạch Tĩnh An:??? Có ai đó theo dõi cuộc sống sinh hoạt của mình sao?
Ở bên nhau một thời gian, Nhiễm Mộ Húc mỗi ngày đều nghiện, ví như: Nhiễm Mộ Húc: Bé cưng, em đẹp quá đi, thơm thơm cục cưng, anh thật sự hông muốn đi làm một tẹo nào.
Nhiễm Mộ Húc lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên kia đã rung động thật lâu, cả tâm trí chỉ dồn về thân ảnh ấy, sau một thời gian kiên trì theo đuổi, cuối cùng cũng tu thành chính quả.
Bạch Tĩnh An: Có phải anh chỉ thích mặt em thôi?
Nhiễm Mộ Húc: Tất nhiên là không phải rồi, mọi thứ của cực cưng anh đều thích hết.
Bạch Tĩnh An: Vậy thì sao trong điện thoại của anh lại lưu nhiều hình của em vậy?
Nhiễm Mộ Húc cười nhẹ: Đây là một bí mật.
Một ngày nọ, Bạch Tĩnh An lên trường, một chủ đề trên baidu thu hút sự chú ý của cậu: Hotboy có bạn trai, đối phương lại là sếp lớn, mọi người không có hy vọng gì nữa rồi.
Bạch Tĩnh An:??? Có ai đó theo dõi cuộc sống sinh hoạt của mình sao?
Ở bên nhau một thời gian, Nhiễm Mộ Húc mỗi ngày đều nghiện, ví như: Nhiễm Mộ Húc: Bé cưng, em đẹp quá đi, thơm thơm cục cưng, anh thật sự hông muốn đi làm một tẹo nào.
4.5
Bởi vì điều tra một số vụ án chưa giải quyết, công tử Hạ Vân Khâm của ngành công nghiệp vải sợi ở bến Thượng Hải vô tình gặp được nữ sinh Ngu Hồng Đậu của trường đại học St. John.
Trước khi kết hôn, Hạ Vân Khâm theo đuổi vợ, bảo vệ vợ, cướp vợ.
Sau khi kết hôn, Hạ Vân Khâm trêu chọc vợ, sủng vợ, yêu vợ...
Trước khi kết hôn, Hạ Vân Khâm theo đuổi vợ, bảo vệ vợ, cướp vợ.
Sau khi kết hôn, Hạ Vân Khâm trêu chọc vợ, sủng vợ, yêu vợ...
3.6
Tám mươi năm trước, Uyển Thành Trúc xa hoa vung tiền mua lấy một chuỗi vòng tay, thứ ông mua không phải trang sức, mà là một điệu nhảy của Kim Hồng Mai.
Đáng tiếc đến kết câu chuyện, người không còn nữa, ngay cả trang sức cũng không giữ được.
Tám mươi năm sau, cách núi cao, cách biển lớn, cách năm tháng dài đằng đẵng.
Ngày đó khi đặt chân đến Melbourne, Mộc Tử Quân hoàn toàn không hề nghĩ đến sẽ có một người nhặt lấy từng hạt ngọc rải rác khắp Nam bán cầu đeo lại trên cổ tay cô.
Tống Duy Bồ cũng không ngờ đến, vào ngày vòng tay về với chủ cũ của nó, anh cũng đã chắp vá lại cả đời như cỏ dại bám rễ của bà ngoại mình.
Giới thiệu vắn tắt: Hai chuyện tình cách nhau nửa thế kỷ.
Quan niệm: Tình yêu là hai tâm hồn cho nhau dũng khí khi sánh bước bên nhau.
Đáng tiếc đến kết câu chuyện, người không còn nữa, ngay cả trang sức cũng không giữ được.
Tám mươi năm sau, cách núi cao, cách biển lớn, cách năm tháng dài đằng đẵng.
Ngày đó khi đặt chân đến Melbourne, Mộc Tử Quân hoàn toàn không hề nghĩ đến sẽ có một người nhặt lấy từng hạt ngọc rải rác khắp Nam bán cầu đeo lại trên cổ tay cô.
Tống Duy Bồ cũng không ngờ đến, vào ngày vòng tay về với chủ cũ của nó, anh cũng đã chắp vá lại cả đời như cỏ dại bám rễ của bà ngoại mình.
Giới thiệu vắn tắt: Hai chuyện tình cách nhau nửa thế kỷ.
Quan niệm: Tình yêu là hai tâm hồn cho nhau dũng khí khi sánh bước bên nhau.
4.6
Bảy năm trước vào một đêm khuya, cảnh sát hình sự Lý Cẩn Thành mất tích bí ẩn tại làng đô thị.
Để tìm Lý Cẩn Thành, Trần Phổ – người anh em thân thiết nhất của anh không yêu đương, không hưởng lạc, không thăng chức, đóng đô ở làng đô thị suốt bảy năm trời.
Về sau, có một thành viên mới đến đội cảnh sát hình sự mà Trần Phổ làm việc, cô là em gái Lý Cẩn Thành.
Một ngày nọ, khi chứng kiến chú ve xanh rụng khỏi cành, tiến về phía sau những con bọ ngựa.
Tôi quyết định trở thành kẻ săn mồi.
Để tìm Lý Cẩn Thành, Trần Phổ – người anh em thân thiết nhất của anh không yêu đương, không hưởng lạc, không thăng chức, đóng đô ở làng đô thị suốt bảy năm trời.
Về sau, có một thành viên mới đến đội cảnh sát hình sự mà Trần Phổ làm việc, cô là em gái Lý Cẩn Thành.
Một ngày nọ, khi chứng kiến chú ve xanh rụng khỏi cành, tiến về phía sau những con bọ ngựa.
Tôi quyết định trở thành kẻ săn mồi.
4.5
Văn án:
Hạ Miên xuyên thành thiếu nữ mười sáu tuổi, bên cạnh có thêm một bạn nhỏ.
Đứa bé phấn điêu ngọc trác, nghe lời hiểu chuyện, chỉ số thông minh rất cao, nhưng mà mệnh không tốt.
Mẹ vì tức mà chết. Tiểu tam thượng vị - mẹ kế tra tấn, còn tuổi nhỏ đã bị bỏng tới hủy dung.
Hạ Miên còn biết, tên ba ruột đáng hận kia - còn cùng mẹ kế hung hăng đánh đập, chèn ép, sinh hoạt cả đời của cậu nhóc đều chìm trong bóng tối.
Mà em trai cùng cha khác mẹ lại hưởng thụ tất cả hào quang thuộc về cậu.
Tính tình bạo dạn: Từ hôm nay trở đi, tôi che chở đứa bé này!
Người khác có cái gì, bảo bảo sẽ có cái đó! Ai dám bắt nạt con, đánh chết!
Bảo bảo: Muốn tem mẹ để lại.
Hạ Miên: Phải lấy về!
Bảo bảo: Muốn cái mâm kia.
Hạ Miên: Mua!
Bảo bảo: Muốn mua cổ phiếu.
Hạ Miên:??? Mua!
Bảo bảo: Muốn ở căn phòng đó.
Hạ miên:!!! Mua!
Nhiều năm về sau, giá con tem tăng cao, cái mâm cũng là vô giá, cổ phiếu tăng vọt liên tiếp mười ngày, còn phòng ở bị phá ……
Hạ Miên: …… trở thành tỉ phú nhờ sủng ái nhóc con.
Bảo bảo: Con muốn người đàn ông kia.
Hạ Miên:???
Bảo bảo: Miễn cưỡng có thể làm chú nhỏ.
Hạ Miên: Vì sao?
Sau khi bảo bảo suy tư một lúc lâu: Siêu kiếm ra tiền.
Thiếu nữ táo bạo max vũ lực, đương trường báo thù.
Hạ Miên xuyên thành thiếu nữ mười sáu tuổi, bên cạnh có thêm một bạn nhỏ.
Đứa bé phấn điêu ngọc trác, nghe lời hiểu chuyện, chỉ số thông minh rất cao, nhưng mà mệnh không tốt.
Mẹ vì tức mà chết. Tiểu tam thượng vị - mẹ kế tra tấn, còn tuổi nhỏ đã bị bỏng tới hủy dung.
Hạ Miên còn biết, tên ba ruột đáng hận kia - còn cùng mẹ kế hung hăng đánh đập, chèn ép, sinh hoạt cả đời của cậu nhóc đều chìm trong bóng tối.
Mà em trai cùng cha khác mẹ lại hưởng thụ tất cả hào quang thuộc về cậu.
Tính tình bạo dạn: Từ hôm nay trở đi, tôi che chở đứa bé này!
Người khác có cái gì, bảo bảo sẽ có cái đó! Ai dám bắt nạt con, đánh chết!
Bảo bảo: Muốn tem mẹ để lại.
Hạ Miên: Phải lấy về!
Bảo bảo: Muốn cái mâm kia.
Hạ Miên: Mua!
Bảo bảo: Muốn mua cổ phiếu.
Hạ Miên:??? Mua!
Bảo bảo: Muốn ở căn phòng đó.
Hạ miên:!!! Mua!
Nhiều năm về sau, giá con tem tăng cao, cái mâm cũng là vô giá, cổ phiếu tăng vọt liên tiếp mười ngày, còn phòng ở bị phá ……
Hạ Miên: …… trở thành tỉ phú nhờ sủng ái nhóc con.
Bảo bảo: Con muốn người đàn ông kia.
Hạ Miên:???
Bảo bảo: Miễn cưỡng có thể làm chú nhỏ.
Hạ Miên: Vì sao?
Sau khi bảo bảo suy tư một lúc lâu: Siêu kiếm ra tiền.
Thiếu nữ táo bạo max vũ lực, đương trường báo thù.
3.1
Hoàng thượng băng hà.
Theo quy định, các phi tần không có con như chúng ta đều phải tuẫn táng.
Thái giám đè mạnh ta xuống, định ép ra uống rượu độc, ta hét lên: “Làm càn! Bản cung đã mang long chủng trong bụng, ai dám đụng đến ta?”
Tổng quản thái giám mặt trắng bệch, bán tín bán nghi, phái người đi kính sự phòng ghi chú từng ngày, kiểm tra ngay trước mặt ta.
Lúc sau, chỉ thấy đuôi lông mày hắn nhướn lên, vẻ như cực kỳ kinh ngạc, sau đó khoanh tay cung kính thỉnh tội với ta: “Nô tài có mắt không tròng, thỉnh Lệ phi nương nương thứ tội”
Ta biết, người ở trong cung không thể đắc tội chính là tổng quản thái giám này, hoà nhã cười nói: “Không biết không có tội, công công đứng lên đi”
Hắn có chút lấy lòng ta, liếc nhìn cái bụng phẳng lì của ta, trong mắt loé tinh quang, ngầm suy tính.
Ta biết hắn hoài nghi cái gì. Hắn đã đoán đúng. Đứa nhỏ này không phải của lão hoàng đế.
Mà của tân đế sắp đăng cơ.
Theo quy định, các phi tần không có con như chúng ta đều phải tuẫn táng.
Thái giám đè mạnh ta xuống, định ép ra uống rượu độc, ta hét lên: “Làm càn! Bản cung đã mang long chủng trong bụng, ai dám đụng đến ta?”
Tổng quản thái giám mặt trắng bệch, bán tín bán nghi, phái người đi kính sự phòng ghi chú từng ngày, kiểm tra ngay trước mặt ta.
Lúc sau, chỉ thấy đuôi lông mày hắn nhướn lên, vẻ như cực kỳ kinh ngạc, sau đó khoanh tay cung kính thỉnh tội với ta: “Nô tài có mắt không tròng, thỉnh Lệ phi nương nương thứ tội”
Ta biết, người ở trong cung không thể đắc tội chính là tổng quản thái giám này, hoà nhã cười nói: “Không biết không có tội, công công đứng lên đi”
Hắn có chút lấy lòng ta, liếc nhìn cái bụng phẳng lì của ta, trong mắt loé tinh quang, ngầm suy tính.
Ta biết hắn hoài nghi cái gì. Hắn đã đoán đúng. Đứa nhỏ này không phải của lão hoàng đế.
Mà của tân đế sắp đăng cơ.
4.9
Tên gốc: Trầm Nịch
Tác giả: Thanh Thang Xuyến Hương Thái
Thể loại: Bách hợp, hiện đại, hỗ công, HE, tình cờ gặp gỡ, điểm yếu trong tình yêu
Văn án
Khương Niệm gặp Diêu Nhiễm lần thứ hai tại quán bar, cô nghe thấy người đẹp lạnh lùng này đang từ chối người khác: "Đừng chạm vào tôi, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn."
Nhưng ngay sau đó, nơi góc khuất, cô vòng tay qua eo nàng, hai người hôn nhau say đắm đến mức không thở được...
Khương Niệm:???
Diêu Nhiễm luôn lý trí, ban đầu nàng nghĩ rằng mối quan hệ giữa hai người sẽ kết thúc chỉ sau một đêm, nhưng...
"Chị vẫn muốn cùng tôi chứ? Chị có thể làm điều đó bất cứ lúc nào."
[CP] Thông minh, thẳng thắn VS giả vờ lạnh lùng, nhàm chán nhưng bên trong quyến rũ, ôn nhu tỷ tỷ
[Nhà hát nhỏ]
Ngày hôm đó, một khách hàng đến studio, đi cùng cô ấy còn có một mỹ nhân,
Khương Niệm ngẩng đầu lên, hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu.
Lúc này cô nghe thấy cô gái nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị quen cô ấy sao?"
Một lúc sau, một giọng nói trầm thấp trả lời: "Không quen."
Khương Niệm không nói nên lời, giọng nói trong trẻo với những lời lẽ lạnh lùng này, đã vô số lần vì động tình mà rên rỉ bên tai cô.
Sau khi rời khỏi studio
"Chị ơi, thợ xăm hình kia có đẹp không? Cô ấy thật ngầu và quyến rũ phải không? Thật tuyệt nếu được ngủ với cô ấy."
Diêu Nhiễm: "..."
Thân hình cô ấy tuyệt vời như thế nào, nàng là người biết rõ nhất.
Hướng dẫn nhảy hố:
1. Nữ chính hai đã ly hôn (hôn nhân vì công việc, không có tình yêu); làm trước rồi mới yêu. Không thích có thể bỏ qua.
2. Khi viết không có nội tình gì, đó chỉ là một câu chuyện đơn giản, hãy thưởng thức.
3. Một tác phẩm đồng hành với "Mê mẩn", nhưng các chi tiết có thể không hoàn toàn phù hợp, vui lòng đọc độc lập.
4. Có một số khúc mắc; nhưng vẫn về với nhau, nhìn chung là ngọt văn (chia tay không phải là trọng tâm của tác phẩm này).
5. Theo dõi danh sách cập nhật khoảng năm chương một tuần (thường không có cập nhật vào Chủ Nhật và Thứ Tư).
Thẻ nội dung: Điểm yếu trong tình yêu, tình cờ gặp được ngự tỷ
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Khương Niệm, Diêu Nhiễm┃Nhân vật phụ: Rất nhiều
Giới thiệu ngắn gọn: Thông minh thẳng thắn VS tiết chế cấm dục
Mục đích: Hãy trân trọng sự gặp gỡ.
Tác giả: Thanh Thang Xuyến Hương Thái
Thể loại: Bách hợp, hiện đại, hỗ công, HE, tình cờ gặp gỡ, điểm yếu trong tình yêu
Văn án
Khương Niệm gặp Diêu Nhiễm lần thứ hai tại quán bar, cô nghe thấy người đẹp lạnh lùng này đang từ chối người khác: "Đừng chạm vào tôi, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn."
Nhưng ngay sau đó, nơi góc khuất, cô vòng tay qua eo nàng, hai người hôn nhau say đắm đến mức không thở được...
Khương Niệm:???
Diêu Nhiễm luôn lý trí, ban đầu nàng nghĩ rằng mối quan hệ giữa hai người sẽ kết thúc chỉ sau một đêm, nhưng...
"Chị vẫn muốn cùng tôi chứ? Chị có thể làm điều đó bất cứ lúc nào."
[CP] Thông minh, thẳng thắn VS giả vờ lạnh lùng, nhàm chán nhưng bên trong quyến rũ, ôn nhu tỷ tỷ
[Nhà hát nhỏ]
Ngày hôm đó, một khách hàng đến studio, đi cùng cô ấy còn có một mỹ nhân,
Khương Niệm ngẩng đầu lên, hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu.
Lúc này cô nghe thấy cô gái nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị quen cô ấy sao?"
Một lúc sau, một giọng nói trầm thấp trả lời: "Không quen."
Khương Niệm không nói nên lời, giọng nói trong trẻo với những lời lẽ lạnh lùng này, đã vô số lần vì động tình mà rên rỉ bên tai cô.
Sau khi rời khỏi studio
"Chị ơi, thợ xăm hình kia có đẹp không? Cô ấy thật ngầu và quyến rũ phải không? Thật tuyệt nếu được ngủ với cô ấy."
Diêu Nhiễm: "..."
Thân hình cô ấy tuyệt vời như thế nào, nàng là người biết rõ nhất.
Hướng dẫn nhảy hố:
1. Nữ chính hai đã ly hôn (hôn nhân vì công việc, không có tình yêu); làm trước rồi mới yêu. Không thích có thể bỏ qua.
2. Khi viết không có nội tình gì, đó chỉ là một câu chuyện đơn giản, hãy thưởng thức.
3. Một tác phẩm đồng hành với "Mê mẩn", nhưng các chi tiết có thể không hoàn toàn phù hợp, vui lòng đọc độc lập.
4. Có một số khúc mắc; nhưng vẫn về với nhau, nhìn chung là ngọt văn (chia tay không phải là trọng tâm của tác phẩm này).
5. Theo dõi danh sách cập nhật khoảng năm chương một tuần (thường không có cập nhật vào Chủ Nhật và Thứ Tư).
Thẻ nội dung: Điểm yếu trong tình yêu, tình cờ gặp được ngự tỷ
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Khương Niệm, Diêu Nhiễm┃Nhân vật phụ: Rất nhiều
Giới thiệu ngắn gọn: Thông minh thẳng thắn VS tiết chế cấm dục
Mục đích: Hãy trân trọng sự gặp gỡ.
4.2
Tác giả: Chi Đồng
Editor: Babyboo
Số chương: 110 chương chính văn, 6 chương ngoại truyện
Thể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình hầu tước, sủng ngọt, chữa lành, duyên trời tác hợp, tranh quyền đoạt vị, HE
[Tiểu công chúa mềm mại đáng yêu X Thái giám tàn nhẫn độc ác]
Warning: Thái giám giả (không bị cắt cái đó đó)
Văn án
Vụ Nguyệt là công chúa không được sủng ái, phải ở lãnh cung, ăn bánh bao thiu mà đến cung nữ còn chê sống qua ngày. Thế nhưng nàng vẫn tình nguyện chia nửa cái bánh bao cứu sống tên thái giám nằm ở chân tường.
Vụ Nguyệt chọc vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngươi tỉnh đi, ăn bánh bao của ta xong liền đến chỗ khác chết được không, đừng làm ta sợ."
Tạ Vụ Hành lau đi vết máu trên khoé miệng, đưa tay nhận lấy nửa cái bánh bao, lảo đảo đứng dậy rời khỏi lãnh cung.
Thấy hắn đi, Vụ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hôm sau tiểu thái giám lại đến tìm nàng. Tiểu công chúa buồn tủi bẻ nửa cái bánh bao cho hắn, "Ta cũng chỉ có cái bánh bao này thôi". Nhìn mặt hắn tái nhợt, nàng lại có chút không nỡ, "Sau này ta đều chia ngươi một nửa, được không?"
Ai ngờ tên tiểu thái giám càng ngày càng không biết đủ, cái gì của nàng hắn đều muốn chiếm.
Vụ Nguyệt nhẫn nhịn, đến khi tiểu thái giám không chỉ ăn bánh bao mà còn cắn ngón tay nàng, liền nhịn không nổi, "Ta không muốn chia cho ngươi nữa!"
Tiểu thái giám: "Chính công chúa nói cái gì cũng chia cho nô tài một nửa."
Tiểu công chúa vừa khóc vừa đá hắn "Nhưng ngươi quá phận, ta không muốn cho nữa"
"Bây giờ công chúa không cho cũng đã muộn" Tạ Vụ Hành ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng, thì thầm "Cho dù có là nước mắt, công chúa cũng phải chia cho nô tài một nửa".
Tạ Vụ Hành từ một thái giám ai cũng có thể đánh chửi như chó hoang, từng bước trở thành người nắm quyền lực trong tay. Thân thể bị người ta ghê tởm sớm đã hình thành tính cách vặn vẹo âm u. Chỉ có Vụ Nguyệt như ánh trăng sáng không nhiễm bụi trần được hắn cất giấu ở sâu trong tim. Vốn là kẻ ti tiện nhưng lại muốn độc chiếm ánh trăng sáng cho riêng mình.
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Vụ Nguyệt, Tạ Vụ Hành
Tóm tắt: Cứu được một tên thái giám bạch nhãn lang
Lập ý: Chúng ta đều sẽ hạnh phúc
Lưu ý: Tên chương do Editor đặt
Editor: Babyboo
Số chương: 110 chương chính văn, 6 chương ngoại truyện
Thể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình hầu tước, sủng ngọt, chữa lành, duyên trời tác hợp, tranh quyền đoạt vị, HE
[Tiểu công chúa mềm mại đáng yêu X Thái giám tàn nhẫn độc ác]
Warning: Thái giám giả (không bị cắt cái đó đó)
Văn án
Vụ Nguyệt là công chúa không được sủng ái, phải ở lãnh cung, ăn bánh bao thiu mà đến cung nữ còn chê sống qua ngày. Thế nhưng nàng vẫn tình nguyện chia nửa cái bánh bao cứu sống tên thái giám nằm ở chân tường.
Vụ Nguyệt chọc vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngươi tỉnh đi, ăn bánh bao của ta xong liền đến chỗ khác chết được không, đừng làm ta sợ."
Tạ Vụ Hành lau đi vết máu trên khoé miệng, đưa tay nhận lấy nửa cái bánh bao, lảo đảo đứng dậy rời khỏi lãnh cung.
Thấy hắn đi, Vụ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hôm sau tiểu thái giám lại đến tìm nàng. Tiểu công chúa buồn tủi bẻ nửa cái bánh bao cho hắn, "Ta cũng chỉ có cái bánh bao này thôi". Nhìn mặt hắn tái nhợt, nàng lại có chút không nỡ, "Sau này ta đều chia ngươi một nửa, được không?"
Ai ngờ tên tiểu thái giám càng ngày càng không biết đủ, cái gì của nàng hắn đều muốn chiếm.
Vụ Nguyệt nhẫn nhịn, đến khi tiểu thái giám không chỉ ăn bánh bao mà còn cắn ngón tay nàng, liền nhịn không nổi, "Ta không muốn chia cho ngươi nữa!"
Tiểu thái giám: "Chính công chúa nói cái gì cũng chia cho nô tài một nửa."
Tiểu công chúa vừa khóc vừa đá hắn "Nhưng ngươi quá phận, ta không muốn cho nữa"
"Bây giờ công chúa không cho cũng đã muộn" Tạ Vụ Hành ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng, thì thầm "Cho dù có là nước mắt, công chúa cũng phải chia cho nô tài một nửa".
Tạ Vụ Hành từ một thái giám ai cũng có thể đánh chửi như chó hoang, từng bước trở thành người nắm quyền lực trong tay. Thân thể bị người ta ghê tởm sớm đã hình thành tính cách vặn vẹo âm u. Chỉ có Vụ Nguyệt như ánh trăng sáng không nhiễm bụi trần được hắn cất giấu ở sâu trong tim. Vốn là kẻ ti tiện nhưng lại muốn độc chiếm ánh trăng sáng cho riêng mình.
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Vụ Nguyệt, Tạ Vụ Hành
Tóm tắt: Cứu được một tên thái giám bạch nhãn lang
Lập ý: Chúng ta đều sẽ hạnh phúc
Lưu ý: Tên chương do Editor đặt
3.4
Tên gốc: 与他告别
Tác giả: Hựu Lam 又蓝
Thể loại: Truyện gốc, Đam mỹ, Cường cường, Niên hạ, Có chi tiết gây ức chế, Truyện hành nhau, Truyện ngắn, Gương vỡ khó lành, OE.
Giới thiệu:
Tôi nhớ mãi chẳng quên,
Chỉ đành vĩnh biệt em.
Một đoản văn máu chó vừa có mất trí nhớ vừa có bệnh nan y, chính truyện BE ngoại truyện HE, ngôi thứ nhất dưới góc nhìn của thụ.
Không hỗ công. Cẩn thận mìn.
Vào đọc cẩn thận, đoản này mình viết nhiều lắm.
Thiết lập ABO, đoản này AA.
Các đoản AA ngắn cùng hệ liệt (thật ra là chung thiết lập):
“Chẳng ai cứu tôi” (cả truyện BE)
“Vĩnh biệt em” (chính truyện BE ngoại truyện HE)
“Chờ tuyết tan” (định HE, có đổi công, đang viết)
Mình cảm ơn các bạn độc giả đã gợi ý bài “Tiểu Thành Đại Sự” của Dương Thiên Hoa hay Trương Học Hữu. Lời bài hát rất phù hợp.
—
Cặp đôi chính: Kỷ Thanh Nghiễn × Quan Nghị.
Thợ xếp chữ: Kokuu.
Tác giả: Hựu Lam 又蓝
Thể loại: Truyện gốc, Đam mỹ, Cường cường, Niên hạ, Có chi tiết gây ức chế, Truyện hành nhau, Truyện ngắn, Gương vỡ khó lành, OE.
Giới thiệu:
Tôi nhớ mãi chẳng quên,
Chỉ đành vĩnh biệt em.
Một đoản văn máu chó vừa có mất trí nhớ vừa có bệnh nan y, chính truyện BE ngoại truyện HE, ngôi thứ nhất dưới góc nhìn của thụ.
Không hỗ công. Cẩn thận mìn.
Vào đọc cẩn thận, đoản này mình viết nhiều lắm.
Thiết lập ABO, đoản này AA.
Các đoản AA ngắn cùng hệ liệt (thật ra là chung thiết lập):
“Chẳng ai cứu tôi” (cả truyện BE)
“Vĩnh biệt em” (chính truyện BE ngoại truyện HE)
“Chờ tuyết tan” (định HE, có đổi công, đang viết)
Mình cảm ơn các bạn độc giả đã gợi ý bài “Tiểu Thành Đại Sự” của Dương Thiên Hoa hay Trương Học Hữu. Lời bài hát rất phù hợp.
—
Cặp đôi chính: Kỷ Thanh Nghiễn × Quan Nghị.
Thợ xếp chữ: Kokuu.
3.7
Tác phẩm: Chỉ Muốn Làm Mỹ Nhân Tiên Tôn Lạnh Lùng Cao Quý
Tác giả: Hoàng
Editor: Ying Ying
Thể loại: Đam mỹ, tu chân, cao H, thô tục, song tính thụ, 1×1, HE.
Độ dài: 36 chương
Nhân vật:
– Thụ: Mỹ nhân song tính ngực khủng thân phận cao quý, tính tình lạnh lùng theo phong cách Hải Đường (H văn). Thụ yêu thầm công, nhưng không biết người đùa giỡn với cơ thể mình chính là công, cứ nghĩ mình bị một người đàn ông xa lạ xâm hại tình dục, trong lòng cực kỳ phản kháng nhưng cơ thể vẫn thấy sướng.
– Công: Ma Tôn biến thái, thích nhìn bộ dạng xấu hổ, nhục nhã của thụ, đóng giả nô bộc thô bỉ chơi đùa mỹ nhân. Công có tính chiếm hữu cực cao, không cho phép ai chạm vào vợ mình ngoại trừ mình, ngay cả khi có người qua đường thì cũng là phân thân của công.
Tác giả: Hoàng
Editor: Ying Ying
Thể loại: Đam mỹ, tu chân, cao H, thô tục, song tính thụ, 1×1, HE.
Độ dài: 36 chương
Nhân vật:
– Thụ: Mỹ nhân song tính ngực khủng thân phận cao quý, tính tình lạnh lùng theo phong cách Hải Đường (H văn). Thụ yêu thầm công, nhưng không biết người đùa giỡn với cơ thể mình chính là công, cứ nghĩ mình bị một người đàn ông xa lạ xâm hại tình dục, trong lòng cực kỳ phản kháng nhưng cơ thể vẫn thấy sướng.
– Công: Ma Tôn biến thái, thích nhìn bộ dạng xấu hổ, nhục nhã của thụ, đóng giả nô bộc thô bỉ chơi đùa mỹ nhân. Công có tính chiếm hữu cực cao, không cho phép ai chạm vào vợ mình ngoại trừ mình, ngay cả khi có người qua đường thì cũng là phân thân của công.
3.5
Tôi là một Thụ Yêu, sinh ra cùng bầu trời đầy tuyết của tháng mười hai trên đỉnh núi Phù Lung, đã kết hôn.
Tòa trạch viện có hoa có cỏ trước mắt chính là một cửa hàng nhỏ mà tôi dùng để mưu sinh trên thế gian này, nó có cái tên rất kỳ lại, gọi là "Bất Đình"[*]
[*]Bất Đình(不停)nghĩa là không dừng lại.
Tòa trạch viện có hoa có cỏ trước mắt chính là một cửa hàng nhỏ mà tôi dùng để mưu sinh trên thế gian này, nó có cái tên rất kỳ lại, gọi là "Bất Đình"[*]
[*]Bất Đình(不停)nghĩa là không dừng lại.
4
Ta và Hoàng đế bị sét đánh, từ đó hoán đổi cảm giác với nhau.
Nói đơn giản, là vết thương trên người ta thì hắn lại cảm thấy đau, còn ngược lại, vết thương trên người hắn thì ta sẽ chịu thay. Hắn cho rằng ta ở hậu cung sống trong nhung lụa, có thể đau đến mức nào. Ta thì nghĩ xung quanh hắn toàn cao thủ, làm gì có mấy nguy hiểm.
Nhưng ta bị mẫu thân hắn đánh đòn, hắn phải ôm mông hối hả đến cứu ta. Hắn bị thích khách đá vào chỗ hiểm, ta ôm khoảng không đau đến chớt đi sống lại. Hắn tức giận muốn lật áo ta để nhét đệm bông vào, còn ta thì giơ dao găm, nhìn chằm chằm hạ bộ của hắn với đôi mắt rực lửa. Đại thái giám nhìn thấy, sợ đến mức chạy tán loạn, miệng không ngừng kêu lên: "Điên rồi, điên thật rồi, đều điên hết rồi!"
Nói đơn giản, là vết thương trên người ta thì hắn lại cảm thấy đau, còn ngược lại, vết thương trên người hắn thì ta sẽ chịu thay. Hắn cho rằng ta ở hậu cung sống trong nhung lụa, có thể đau đến mức nào. Ta thì nghĩ xung quanh hắn toàn cao thủ, làm gì có mấy nguy hiểm.
Nhưng ta bị mẫu thân hắn đánh đòn, hắn phải ôm mông hối hả đến cứu ta. Hắn bị thích khách đá vào chỗ hiểm, ta ôm khoảng không đau đến chớt đi sống lại. Hắn tức giận muốn lật áo ta để nhét đệm bông vào, còn ta thì giơ dao găm, nhìn chằm chằm hạ bộ của hắn với đôi mắt rực lửa. Đại thái giám nhìn thấy, sợ đến mức chạy tán loạn, miệng không ngừng kêu lên: "Điên rồi, điên thật rồi, đều điên hết rồi!"
3.5
Đột nhiên, một gian khác trong viện truyền ra một tiếng vang lớn, tiếp theo là một trận leng keng leng keng, có vẻ rất ồn ào trong sân viện có phần vắng vẻ này. Triệu Vu như suy tư gì đó mà nhìn cánh cửa đóng chặt kia, không dấu vết mà căng căng cái eo có chút bủn rủn.
Thân hình Triệu Vu vốn là thực mảnh khảnh, vì nhiều ngày mang thai mà hao gầy đến lợi hại, áo choàng bên ngoài có chút rộng, cái bụng tròn vo nhô lên một đường cong ưu nhã.
Triệu Vu ánh mắt mềm mại, vỗ về bụng, nhỏ giọng như đang cùng hài tử thương lượng: "Ngoan, chờ phụ thân ngươi tới, chúng ta liền......"Triệu Vu ánh mắt mềm mại, vỗ về bụng, nhỏ giọng như đang cùng hài tử thương lượng: "Ngoan, chờ phụ thân ngươi tới, chúng ta liền......"
Thân hình Triệu Vu vốn là thực mảnh khảnh, vì nhiều ngày mang thai mà hao gầy đến lợi hại, áo choàng bên ngoài có chút rộng, cái bụng tròn vo nhô lên một đường cong ưu nhã.
Triệu Vu ánh mắt mềm mại, vỗ về bụng, nhỏ giọng như đang cùng hài tử thương lượng: "Ngoan, chờ phụ thân ngươi tới, chúng ta liền......"Triệu Vu ánh mắt mềm mại, vỗ về bụng, nhỏ giọng như đang cùng hài tử thương lượng: "Ngoan, chờ phụ thân ngươi tới, chúng ta liền......"
4.5
Tần Nhất trọng sinh, cô trở về nửa tháng trước trước khi tận thế buông xuống.
Đời này nhìn rõ mặt mũi thật của em gái và người cha cặn bã, cô thề phải để cho bọn họ nợ máu thì trả bằng máu.
Cô giả nam, một đường không ngừng thăng cấp bản thân để trở nên mạnh mẽ, thế nhân tôn xưng cô là "Công tử đại nhân", có vô số người nguyện ý khom lưng.
Chỉ là...người đàn ông quấn quít lấy cô không buông này là ai hả?
Cô không phải đồng tính!
Đối mặt với một đám nam nữ muốn cùng mình cướp người, người nào đó vẻ mặt đầy sát khí: "Thất Thất là của tôi."
Sau đó da mặt dày bước đến trước mặt Tần Nhất: "Thất Thất, anh không để ý giới tính của em đâu..."
Mọi người:...
Đời này nhìn rõ mặt mũi thật của em gái và người cha cặn bã, cô thề phải để cho bọn họ nợ máu thì trả bằng máu.
Cô giả nam, một đường không ngừng thăng cấp bản thân để trở nên mạnh mẽ, thế nhân tôn xưng cô là "Công tử đại nhân", có vô số người nguyện ý khom lưng.
Chỉ là...người đàn ông quấn quít lấy cô không buông này là ai hả?
Cô không phải đồng tính!
Đối mặt với một đám nam nữ muốn cùng mình cướp người, người nào đó vẻ mặt đầy sát khí: "Thất Thất là của tôi."
Sau đó da mặt dày bước đến trước mặt Tần Nhất: "Thất Thất, anh không để ý giới tính của em đâu..."
Mọi người:...
3.1
Triệu Mộng Điềm có một bí mật nhỏ khó nói:
Cô yêu thầm bạn trai của bạn thân.
Bắt đầu từ cấp ba cho đến tận hiện tại.
Lúc biết bạn trai của bạn thân biến thành bạn trai cũ, bạn thân cũng tìm được hạnh phúc mới, cô vẫn không dám nhìn thẳng vào “tình cảm” này.
Cô chỉ yên lặng nhớ thương anh, giống như khi nhìn ngắm những ngôi sao trên bầu trời, thích nhưng không thể với tới.
Yêu thầm tựa như thưởng thức một tách trà, mùi hương thì thơm ngát nhưng uống vào lại đắng chát. Cuối cùng chỉ có thể lựa chọn nuốt xuống rồi chờ thời gian làm cho phai mờ đi …
Mãi đến một ngày, có một ông lão thần bí đưa cho cô một sợi dây tơ hồng, giúp cô gỡ bỏ mối tương tư nhiều năm.
° ° °
Tần Dạ nổi tiếng khó ở trong đám bạn bè thân thiết.
Tính tình nóng lạnh bất thường, đối với phụ nữ không chút mềm lòng, lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh nhạt vô tình đúng với hình tượng tổng tài bá đạo.
Anh từng nói hùng hồn rằng vợ tương lai của mình phải thoả mãn đồng thời ba điều kiện thông minh, xinh đẹp, giàu có... Thiếu một thứ cũng không được.
Nếu không anh sẽ tình nguyện sống độc thân cả đời.
Sau này chính Tần Dạ đã bị vả mặt.
Anh gặp một cô gái mềm mại thích khóc, cô gái ấy ám ảnh anh giống như ma quỷ, khiến anh cưng chiều cô đến nỗi không ngừng được.
Thậm chí sau này cô gái nhỏ biến mất… anh còn điên cuồng đi tìm cô.
° ° °
Yêu – chính là chỉ cần có một tia hy vọng thì sẽ nguyện ý đi yêu người ấy.
Yêu – chính là không tiếc đánh vỡ nguyên tắc và liều mạng bảo vệ người trong lòng.
Nếu một ngày bạn gặp được người như thế, vậy đừng chần chờ, hãy mạnh mẽ mà yêu đi!!
Cô yêu thầm bạn trai của bạn thân.
Bắt đầu từ cấp ba cho đến tận hiện tại.
Lúc biết bạn trai của bạn thân biến thành bạn trai cũ, bạn thân cũng tìm được hạnh phúc mới, cô vẫn không dám nhìn thẳng vào “tình cảm” này.
Cô chỉ yên lặng nhớ thương anh, giống như khi nhìn ngắm những ngôi sao trên bầu trời, thích nhưng không thể với tới.
Yêu thầm tựa như thưởng thức một tách trà, mùi hương thì thơm ngát nhưng uống vào lại đắng chát. Cuối cùng chỉ có thể lựa chọn nuốt xuống rồi chờ thời gian làm cho phai mờ đi …
Mãi đến một ngày, có một ông lão thần bí đưa cho cô một sợi dây tơ hồng, giúp cô gỡ bỏ mối tương tư nhiều năm.
° ° °
Tần Dạ nổi tiếng khó ở trong đám bạn bè thân thiết.
Tính tình nóng lạnh bất thường, đối với phụ nữ không chút mềm lòng, lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh nhạt vô tình đúng với hình tượng tổng tài bá đạo.
Anh từng nói hùng hồn rằng vợ tương lai của mình phải thoả mãn đồng thời ba điều kiện thông minh, xinh đẹp, giàu có... Thiếu một thứ cũng không được.
Nếu không anh sẽ tình nguyện sống độc thân cả đời.
Sau này chính Tần Dạ đã bị vả mặt.
Anh gặp một cô gái mềm mại thích khóc, cô gái ấy ám ảnh anh giống như ma quỷ, khiến anh cưng chiều cô đến nỗi không ngừng được.
Thậm chí sau này cô gái nhỏ biến mất… anh còn điên cuồng đi tìm cô.
° ° °
Yêu – chính là chỉ cần có một tia hy vọng thì sẽ nguyện ý đi yêu người ấy.
Yêu – chính là không tiếc đánh vỡ nguyên tắc và liều mạng bảo vệ người trong lòng.
Nếu một ngày bạn gặp được người như thế, vậy đừng chần chờ, hãy mạnh mẽ mà yêu đi!!
2.9
Trương Vũ Văn, vị đạo diễn trẻ tuổi sở hữu khối tài sản kếch xù với biệt thự và xe Bentley hạng sang, lại là một chàng gay độc thân. Một ngày nọ, chán nản với ngành giải trí, anh quyết định rẽ hướng trở thành nhà văn, viết nên kiệt tác để đời.
Tuy nhiên, do thiếu kinh nghiệm sống và các mối quan hệ xã hội, việc xây dựng nhân vật trở nên vô cùng khó khăn với Trương Vũ Văn. Anh nảy ra ý tưởng cho thuê phòng trống trong biệt thự của mình cho những người đồng tính, với mục đích quan sát và lấy cảm hứng từ chính cuộc sống của họ.
Trải qua quá trình lựa chọn kỹ lưỡng, Trương Vũ Văn lần lượt chào đón những người bạn cùng nhà đặc biệt: Nghiêm Tuấn – chàng trai hiền lành gánh trên vai trách nhiệm chăm sóc các cháu nhỏ sau khi anh trai và chị dâu qua đời; Thường Cẩm Tinh – gã trai hư hỏng, lăng nhăng, thích ve vãn; Trần Hoành – huấn luyện viên thể hình khao khát đổi đời, bước chân vào giới thượng lưu; và Trịnh Duy Trạch – chàng trai giả gái nhút nhát, đa sầu đa cảm.
Bốn người bạn cùng nhà, mỗi người mang một câu chuyện, một góc nhìn khác nhau về tình yêu, tình bạn và cuộc sống của người đồng tính trong xã hội hiện đại. Họ lừa dối lẫn nhau, dè chừng nhau, nhưng cũng dần mở lòng, xây dựng tình bạn. Giống như câu chuyện trong bộ phim sitcom “Friends”, cuộc sống đời thường của họ diễn ra tại căn biệt thự của Trương Vũ Văn, đầy ắp những rắc rối dở khóc dở cười nhưng cũng ngập tràn hy vọng.
Trong khi đó, Trương Vũ Văn độc thân, dưới sự sắp đặt của duyên phận, đã gặp được chân ái của đời mình – Hoắc Tư Thần. Trải qua một hành trình tình yêu đầy thử thách, họ dần thấu hiểu đối phương nhưng vẫn giữ kín những bí mật thầm kín. Trương Vũ Văn giấu nhẹm thân phận giàu có, còn Hoắc Tư Thần che giấu quá khứ nợ nần chồng chất.
May mắn thay, sau tất cả những thử thách của cuộc sống, mỗi người đều tìm được bến đỗ cuối cùng cho riêng mình. Có thể không phải là cái kết viên mãn nhất, nhưng là cái kết mà họ có thể đối diện một cách thanh thản.
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại
Nhãn: Hiện đại, Giả nghèo thật ra giàu nứt đố đổ vách, Tình bạn, Tình thân, Streamer, Áp lực xã hội.
Tuy nhiên, do thiếu kinh nghiệm sống và các mối quan hệ xã hội, việc xây dựng nhân vật trở nên vô cùng khó khăn với Trương Vũ Văn. Anh nảy ra ý tưởng cho thuê phòng trống trong biệt thự của mình cho những người đồng tính, với mục đích quan sát và lấy cảm hứng từ chính cuộc sống của họ.
Trải qua quá trình lựa chọn kỹ lưỡng, Trương Vũ Văn lần lượt chào đón những người bạn cùng nhà đặc biệt: Nghiêm Tuấn – chàng trai hiền lành gánh trên vai trách nhiệm chăm sóc các cháu nhỏ sau khi anh trai và chị dâu qua đời; Thường Cẩm Tinh – gã trai hư hỏng, lăng nhăng, thích ve vãn; Trần Hoành – huấn luyện viên thể hình khao khát đổi đời, bước chân vào giới thượng lưu; và Trịnh Duy Trạch – chàng trai giả gái nhút nhát, đa sầu đa cảm.
Bốn người bạn cùng nhà, mỗi người mang một câu chuyện, một góc nhìn khác nhau về tình yêu, tình bạn và cuộc sống của người đồng tính trong xã hội hiện đại. Họ lừa dối lẫn nhau, dè chừng nhau, nhưng cũng dần mở lòng, xây dựng tình bạn. Giống như câu chuyện trong bộ phim sitcom “Friends”, cuộc sống đời thường của họ diễn ra tại căn biệt thự của Trương Vũ Văn, đầy ắp những rắc rối dở khóc dở cười nhưng cũng ngập tràn hy vọng.
Trong khi đó, Trương Vũ Văn độc thân, dưới sự sắp đặt của duyên phận, đã gặp được chân ái của đời mình – Hoắc Tư Thần. Trải qua một hành trình tình yêu đầy thử thách, họ dần thấu hiểu đối phương nhưng vẫn giữ kín những bí mật thầm kín. Trương Vũ Văn giấu nhẹm thân phận giàu có, còn Hoắc Tư Thần che giấu quá khứ nợ nần chồng chất.
May mắn thay, sau tất cả những thử thách của cuộc sống, mỗi người đều tìm được bến đỗ cuối cùng cho riêng mình. Có thể không phải là cái kết viên mãn nhất, nhưng là cái kết mà họ có thể đối diện một cách thanh thản.
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại
Nhãn: Hiện đại, Giả nghèo thật ra giàu nứt đố đổ vách, Tình bạn, Tình thân, Streamer, Áp lực xã hội.
3.5
Hứa Phong là một người xuyên không, thế nhưng lại là thai xuyên.
Kết quả là từ khi được sinh ra cho tới khi trưởng thành, Hứa Phong quên mất bản thân chỉ là người xuyên không.
Chỉ đến khi tấm lòng chân thành của mình bị chà đạp đến không còn một chút gì, Hứa Phong mới muộn màng biết được mình không phải là người của thế giới này mà chỉ là một kẻ xuyên không.
Nhiệm vụ thất bại, không sao hết. Tình yêu bị phụ bạc, không sao hết. Ân nghĩa bị ruồng bỏ, không sao hết.
Hứa Phong chỉ muốn về nhà.
Kết quả là từ khi được sinh ra cho tới khi trưởng thành, Hứa Phong quên mất bản thân chỉ là người xuyên không.
Chỉ đến khi tấm lòng chân thành của mình bị chà đạp đến không còn một chút gì, Hứa Phong mới muộn màng biết được mình không phải là người của thế giới này mà chỉ là một kẻ xuyên không.
Nhiệm vụ thất bại, không sao hết. Tình yêu bị phụ bạc, không sao hết. Ân nghĩa bị ruồng bỏ, không sao hết.
Hứa Phong chỉ muốn về nhà.
3.8
Ta mười tám tuổi xuân xanh, nhưng chưa có nổi một mống trượng phu.
Mẫu thân lo lắng vô cùng, mời biết bao bà mối, vất vả lắm mới định được hôn ước với vị thiếu gia nhỏ hơn ta hai tuổi của phủ Tướng quân. Ai ngờ đâu, ngày thành thân, vị thiếu gia kia lại mang theo thanh mai trúc mã bỏ trốn mất dạng.
Mọi người đều thở dài, tiếc cho tiểu thư phủ Thừa tướng lận đận đường tình duyên, e là cả đời phải làm lão cô nương rồi.
Ta chỉ cười, ánh mắt xuyên qua lớp khăn voan đỏ thắm, hướng về phía nam nhân đang ngồi uy nghiêm trên cao đường phủ Tướng quân.
Mục tiêu của ta, từ trước đến nay chỉ có một.
Mẫu thân lo lắng vô cùng, mời biết bao bà mối, vất vả lắm mới định được hôn ước với vị thiếu gia nhỏ hơn ta hai tuổi của phủ Tướng quân. Ai ngờ đâu, ngày thành thân, vị thiếu gia kia lại mang theo thanh mai trúc mã bỏ trốn mất dạng.
Mọi người đều thở dài, tiếc cho tiểu thư phủ Thừa tướng lận đận đường tình duyên, e là cả đời phải làm lão cô nương rồi.
Ta chỉ cười, ánh mắt xuyên qua lớp khăn voan đỏ thắm, hướng về phía nam nhân đang ngồi uy nghiêm trên cao đường phủ Tướng quân.
Mục tiêu của ta, từ trước đến nay chỉ có một.
4.2
Đường Tâm là người có tính cách tươi sáng và ngoại hình đẹp xuất sắc, còn Thương Yến Thời là người ít nói, kiêu ngạo, đoan chính, nhã nhặn.
Hai người kết hôn với nhau hơn nửa năm nhưng rất hiếm khi gặp nhau.
Vốn dĩ mọi người tưởng rằng đây là một cuộc hôn nhân thương mại, khi đến kỳ hạn thì sẽ đường ai nấy đi, mỗi người tự tìm niềm vui cho riêng mình.
Mãi đến khi Đường Tâm gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh lại cô còn tưởng rằng mình đã xuyên vào một nhân vật làm bia đỡ đạn trong sách và gả cho nam chính Thương Yến Thời. Cô phải có được 100 nụ hôn của Thương Yến Thời thì mới có thể tiếp tục sống.
Nhưng Thương Yến Thời lại làm việc rất quyết đoán, lòng dạ sâu thăm thẳm, còn rất chán ghét mối quan hệ liên hôn với người vợ là cô đây.
Kết luận: Hôn ông chủ lớn này là một giấc mơ xa vời.
Vì thế sau khi thử nghiệm thất bại một loạt kỹ xảo hôn, thì tối hôm đó trong một bữa tiệc từ thiện, Đường Tâm không ngừng chuốc rượu cho Thương Yến Thời, cuối cùng để bản thân mình uống đến hai má đỏ rực, còn chưa hết hy vọng ôm lấy người đàn ông của cô rồi đẩy anh đến chân tường.
Cô kiễng chân ôm lấy cổ người ta, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của mình, chớp chớp hàng mi cong cong, rưng rưng nước mắt: “Thương Yến Thời, sao anh lại không hôn em? Anh hôn nhẹ em một cái thôi, có được không?”
Giọng của cô gái mềm mại ngọt ngào, toàn thân lộ ra hơi thở mê người, yết hầu của người đàn ông từ trước đến nay lạnh lùng, hờ hững nay lại trượt lên trượt xuống, đôi mắt đen như mực ấy chứa đầy sự ham muốn, giọng nói cực kỳ nguy hiểm: “Đường Tâm, một khi mà anh hôn em thì em sẽ không có cơ hội buông tay đâu.”
“Vậy, còn muốn hôn không?”
Đêm đó, Đường Tâm cảm thấy mình đã thu hoạch một nụ hôn thật mỹ mãn.
- -
Một khoảng thời gian sau, cuối cùng Đường Tâm cũng cực khổ mà nhận được 99 cái hôn, còn thiếu một cái cuối cùng nữa là đủ.
Dưới ánh trăng mờ, Đường Tâm làm đổ ly rượu xuống áo sơ mi của người đàn ông, ngón tay mềm mại từng chút một ôm lấy lồng ngực ướt sũng của người đàn ông, nhắm mắt lại cong môi.
Thời khắc mấu chốt, Đường Tâm lấy lại trí nhớ, thì ra cô không xuyên sách.
Khi nhìn thấy mình sắp hôn người đàn ông kia, trái tim Đường Tâm nhảy lên liên hồi, mặt cũng đỏ lên, dịu dàng giải thích: “Cái kia, có thể không… không hôn không?”
Cô vừa ngước mắt lên nhìn thì đối diện với đôi mắt đen láy của Thương Yến Thời.
Người đàn ông lạnh lùng, đưa tay tháo chiếc mắt kính gọng vàng xuống, từ từ ôm cô vào trong lòng, nghiêng người cúi đầu.
Giọng nói ấm áp đầy từ tính còn rất lưu luyến, cảm giác cực kỳ có tính chiếm hữu: “Không thể.”
Một tuần tiếp theo, Đường Tâm không thể nào thoát khỏi phòng của Thương Yến Thời.
Hai người kết hôn với nhau hơn nửa năm nhưng rất hiếm khi gặp nhau.
Vốn dĩ mọi người tưởng rằng đây là một cuộc hôn nhân thương mại, khi đến kỳ hạn thì sẽ đường ai nấy đi, mỗi người tự tìm niềm vui cho riêng mình.
Mãi đến khi Đường Tâm gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh lại cô còn tưởng rằng mình đã xuyên vào một nhân vật làm bia đỡ đạn trong sách và gả cho nam chính Thương Yến Thời. Cô phải có được 100 nụ hôn của Thương Yến Thời thì mới có thể tiếp tục sống.
Nhưng Thương Yến Thời lại làm việc rất quyết đoán, lòng dạ sâu thăm thẳm, còn rất chán ghét mối quan hệ liên hôn với người vợ là cô đây.
Kết luận: Hôn ông chủ lớn này là một giấc mơ xa vời.
Vì thế sau khi thử nghiệm thất bại một loạt kỹ xảo hôn, thì tối hôm đó trong một bữa tiệc từ thiện, Đường Tâm không ngừng chuốc rượu cho Thương Yến Thời, cuối cùng để bản thân mình uống đến hai má đỏ rực, còn chưa hết hy vọng ôm lấy người đàn ông của cô rồi đẩy anh đến chân tường.
Cô kiễng chân ôm lấy cổ người ta, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của mình, chớp chớp hàng mi cong cong, rưng rưng nước mắt: “Thương Yến Thời, sao anh lại không hôn em? Anh hôn nhẹ em một cái thôi, có được không?”
Giọng của cô gái mềm mại ngọt ngào, toàn thân lộ ra hơi thở mê người, yết hầu của người đàn ông từ trước đến nay lạnh lùng, hờ hững nay lại trượt lên trượt xuống, đôi mắt đen như mực ấy chứa đầy sự ham muốn, giọng nói cực kỳ nguy hiểm: “Đường Tâm, một khi mà anh hôn em thì em sẽ không có cơ hội buông tay đâu.”
“Vậy, còn muốn hôn không?”
Đêm đó, Đường Tâm cảm thấy mình đã thu hoạch một nụ hôn thật mỹ mãn.
- -
Một khoảng thời gian sau, cuối cùng Đường Tâm cũng cực khổ mà nhận được 99 cái hôn, còn thiếu một cái cuối cùng nữa là đủ.
Dưới ánh trăng mờ, Đường Tâm làm đổ ly rượu xuống áo sơ mi của người đàn ông, ngón tay mềm mại từng chút một ôm lấy lồng ngực ướt sũng của người đàn ông, nhắm mắt lại cong môi.
Thời khắc mấu chốt, Đường Tâm lấy lại trí nhớ, thì ra cô không xuyên sách.
Khi nhìn thấy mình sắp hôn người đàn ông kia, trái tim Đường Tâm nhảy lên liên hồi, mặt cũng đỏ lên, dịu dàng giải thích: “Cái kia, có thể không… không hôn không?”
Cô vừa ngước mắt lên nhìn thì đối diện với đôi mắt đen láy của Thương Yến Thời.
Người đàn ông lạnh lùng, đưa tay tháo chiếc mắt kính gọng vàng xuống, từ từ ôm cô vào trong lòng, nghiêng người cúi đầu.
Giọng nói ấm áp đầy từ tính còn rất lưu luyến, cảm giác cực kỳ có tính chiếm hữu: “Không thể.”
Một tuần tiếp theo, Đường Tâm không thể nào thoát khỏi phòng của Thương Yến Thời.
4.1
Thể loại: ngôn tình, hiện đại, 1v1, HE, h nhẹ, NỮ CÔNG*
Lỡ nhìn trúng một chàng trai cao quý, nhưng mảnh mai quá thể thì phải làm sao đây???
Ầy, chỉ có thể tận sức cưng chiều người ta thôi!
Phải cưng chiều cưng chiều thật nhiều, không thể chọc người ta tức giận.
Nữ bác sĩ lạnh lùng x quý công tử ốm yếu.
Lỡ nhìn trúng một chàng trai cao quý, nhưng mảnh mai quá thể thì phải làm sao đây???
Ầy, chỉ có thể tận sức cưng chiều người ta thôi!
Phải cưng chiều cưng chiều thật nhiều, không thể chọc người ta tức giận.
Nữ bác sĩ lạnh lùng x quý công tử ốm yếu.
3.1
Sau khi tôi qua đời, gia đình đốt cho tôi một con bò giấy.
Trải qua một thời gian chăn bò, tôi kiệt quệ, mệt mỏi không sao tả xiết, bèn báo mộng cho mẹ:
"Mỗi ngày con đều phải đi cắt cỏ, chăn bò, cực lắm mẹ ơi."
Không lâu sau, gia đình đốt cho tôi một người hầu. Chỉ là họ đốt vội quá, quên mất vẽ mắt, khoét tai cho người này.
Tôi lại báo mộng cho ba:
"Ba đốt cho con cái gì thế? Vừa điếc vừa mù, suốt ngày mò mẫm đi lung tung. Con chăn bò về còn phải chạy đi khắp thôn tìm nó."
Hôm sau, gia đình lại đốt cho tôi một người hầu khác. Lần này thì không quên vẽ mắt, cũng không quên khoét tai, chỉ là bị gãy mất một chân.
Tôi đành báo mộng cho em trai:
"Cả nhà có thể để cho chị mày sống yên ổn một chút được không? Trước đây chỉ phải chăn bò và tìm người mù điếc thôi. Bây giờ lại còn phải cõng thêm người què đi chữa bệnh, một ngày không đưa đi là người đó kêu đau."
Vài hôm sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ trẻ, kèm theo một lá thư, nói rằng đôi nam nữ này có thể chăm sóc tôi.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa. Đôi nam nữ này thì chẳng có vấn đề gì, chỉ là suốt ngày yêu đương chẳng lo làm việc. Thế là tôi còn phải nấu cơm hầu hạ cho họ.
Mỗi buổi sáng tôi phải dậy sớm nấu cơm, ăn xong thì cõng người què đi chữa bệnh. Trở về lại đi chăn bò. Chăn xong thì trời đã tối, tôi còn phải chạy khắp thôn để đi tìm người mù điếc.
Ông trời ơi, con đã chec rồi mà cũng không thể sống một ngày yên ổn được sao?
Trải qua một thời gian chăn bò, tôi kiệt quệ, mệt mỏi không sao tả xiết, bèn báo mộng cho mẹ:
"Mỗi ngày con đều phải đi cắt cỏ, chăn bò, cực lắm mẹ ơi."
Không lâu sau, gia đình đốt cho tôi một người hầu. Chỉ là họ đốt vội quá, quên mất vẽ mắt, khoét tai cho người này.
Tôi lại báo mộng cho ba:
"Ba đốt cho con cái gì thế? Vừa điếc vừa mù, suốt ngày mò mẫm đi lung tung. Con chăn bò về còn phải chạy đi khắp thôn tìm nó."
Hôm sau, gia đình lại đốt cho tôi một người hầu khác. Lần này thì không quên vẽ mắt, cũng không quên khoét tai, chỉ là bị gãy mất một chân.
Tôi đành báo mộng cho em trai:
"Cả nhà có thể để cho chị mày sống yên ổn một chút được không? Trước đây chỉ phải chăn bò và tìm người mù điếc thôi. Bây giờ lại còn phải cõng thêm người què đi chữa bệnh, một ngày không đưa đi là người đó kêu đau."
Vài hôm sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ trẻ, kèm theo một lá thư, nói rằng đôi nam nữ này có thể chăm sóc tôi.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa. Đôi nam nữ này thì chẳng có vấn đề gì, chỉ là suốt ngày yêu đương chẳng lo làm việc. Thế là tôi còn phải nấu cơm hầu hạ cho họ.
Mỗi buổi sáng tôi phải dậy sớm nấu cơm, ăn xong thì cõng người què đi chữa bệnh. Trở về lại đi chăn bò. Chăn xong thì trời đã tối, tôi còn phải chạy khắp thôn để đi tìm người mù điếc.
Ông trời ơi, con đã chec rồi mà cũng không thể sống một ngày yên ổn được sao?
3.7
Khi Thẩm Ngọc tỉnh lại, phát hiện mình đã thành thân, nhưng chính là ở rễ xung hỷ, tiểu nương tử có dung mạo bình thường, tính tình hung hãn, cử chỉ không e dè, khác xa với hình mẫu mà hắn thích!
“Bạch Vi, nàng không được để lộ đôi chân của mình trước mặt mọi người!”
Nữ nhân giơ đôi chân trắng nõn mềm mại xoa xoa lên chân hắn: “Huynh giúp ta mang giày được không?”
"Đừng giơ tay trước mặt mọi người!"
Nữ nhân nhào vào lòng hắn, ngẩng đầu hôn lên cằm hắn: "Cái này thì sao?"
"Bạch Vi, nàng không thể để trần ngực và cánh tay trước mặt ta!"
Nữ nhân đẩy hắn xuống, ngồi lên người hắn, cởi áo trong ra: "Ta cứ cởi đấy, huynh có thể làm gì được ta?"
Thẩm Ngọc:...Thơm quá! ———
“Bạch Vi, nàng không được để lộ đôi chân của mình trước mặt mọi người!”
Nữ nhân giơ đôi chân trắng nõn mềm mại xoa xoa lên chân hắn: “Huynh giúp ta mang giày được không?”
"Đừng giơ tay trước mặt mọi người!"
Nữ nhân nhào vào lòng hắn, ngẩng đầu hôn lên cằm hắn: "Cái này thì sao?"
"Bạch Vi, nàng không thể để trần ngực và cánh tay trước mặt ta!"
Nữ nhân đẩy hắn xuống, ngồi lên người hắn, cởi áo trong ra: "Ta cứ cởi đấy, huynh có thể làm gì được ta?"
Thẩm Ngọc:...Thơm quá! ———