truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
4.7
Mẹ bạn mang về cho bạn một con búp bê Annabelle, lúc này gia đình bạn nhận nuôi một cô bé ở trại trẻ mồ côi. Bạn chọn: Tặng búp bê Annabelle cho cô bé đó làm quà gặp mặt.
Cha của bạn tiếp quản một khách sạn xa hoa, và mang theo người nhà cùng chuyển vào ở, bên cạnh khách sạn có một căn nhà gỗ nhỏ, nhưng chủ nhân căn nhà đó chưa bao giờ xuất hiện. Bạn chọn: Bởi vì cháy rừng mà gia đình bạn nhanh chóng chuyển đi.
Bạn nhận được một kiện hàng, bên trong là một con rối gỗ có nụ cười quỷ dị, vì thế bạn để nó và Annabelle cùng một chỗ, rồi còn tổ chức hôn lễ cho bọn chúng.
Bạn của bạn mang về một cuộn băng ghi hình, nghe nói sau khi xem bảy ngày sau sẽ qua đời, bạn suy nghĩ một lúc rồi không do dự tiêu hủy luôn cuộn băng đó.
Bạn học mời bạn đi thám hiểm hang động chưa được khám phá, bạn gọi luôn cho "Hiệp hội hang động quốc gia" báo cáo chúng nó.
Vì yêu thích mấy trò kích thích, nửa đêm bạn cùng phòng tụ họp chơi Bút tiên, nhưng bị bạn dùng một bộ bài tú lơ khơ làm gián đoạn quá trình làm phép.
Vì hám rẻ, bạn của bạn đặt cho bạn một căn phòng giá rẻ, bạn đứng lặng trước cái cửa cũ nát rồi quyết đoán bỏ chạy.
...
Nhiều năm sau, trong nhật ký, Sydel Christian viết:
Về việc làm thế nào sống sót trong thế giới "Chuyện lạ khắp nơi"...
Cô suy nghĩ hồi lâu rồi viết
Cha của bạn tiếp quản một khách sạn xa hoa, và mang theo người nhà cùng chuyển vào ở, bên cạnh khách sạn có một căn nhà gỗ nhỏ, nhưng chủ nhân căn nhà đó chưa bao giờ xuất hiện. Bạn chọn: Bởi vì cháy rừng mà gia đình bạn nhanh chóng chuyển đi.
Bạn nhận được một kiện hàng, bên trong là một con rối gỗ có nụ cười quỷ dị, vì thế bạn để nó và Annabelle cùng một chỗ, rồi còn tổ chức hôn lễ cho bọn chúng.
Bạn của bạn mang về một cuộn băng ghi hình, nghe nói sau khi xem bảy ngày sau sẽ qua đời, bạn suy nghĩ một lúc rồi không do dự tiêu hủy luôn cuộn băng đó.
Bạn học mời bạn đi thám hiểm hang động chưa được khám phá, bạn gọi luôn cho "Hiệp hội hang động quốc gia" báo cáo chúng nó.
Vì yêu thích mấy trò kích thích, nửa đêm bạn cùng phòng tụ họp chơi Bút tiên, nhưng bị bạn dùng một bộ bài tú lơ khơ làm gián đoạn quá trình làm phép.
Vì hám rẻ, bạn của bạn đặt cho bạn một căn phòng giá rẻ, bạn đứng lặng trước cái cửa cũ nát rồi quyết đoán bỏ chạy.
...
Nhiều năm sau, trong nhật ký, Sydel Christian viết:
Về việc làm thế nào sống sót trong thế giới "Chuyện lạ khắp nơi"...
Cô suy nghĩ hồi lâu rồi viết
4
Lận Kính Trầm là một vương gia mang tiếng ác đồn xa của triều Đại Kinh, cơ thể hắn bị trúng độc, độc này chỉ có thể giải bằng cách bú sữa của đàn bà.
Lão quản gia tốn công tìm cho hắn một tên vú em, nhưng đều bị Lận Kính Trầm đỏ bừng mắt phất tay đuổi ra ngoài, “Cho dù có chết! Bổn vương tuyệt đối sẽ không chịu uy hiếp từ đám gian thần đó! Chịu nhục nhã bị bọn chúng giẫm đạp!”
“Báo! Vương gia! Bắt được một tên vú em đang trèo tường muốn chạy trốn khỏi vương phủ!”
Lận Kính Trầm ngẩng đầu thì thấy, là một thiếu niên thanh tú trắng nõn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có vài vệt tro đen, đôi mắt vừa trong vừa sáng, bướng bỉnh giống như một con bò nhỏ, hai mắt rưng rưng trừng mắt nhìn hắn.
Từng tế bào máu trong cơ thể bị độc tố dày vò làm hắn đau đớn khôn nguôi, hắn thong thả hỏi: “….. Ngươi vừa nói gì, hắn là ai?”
“Báo cáo, là vú em của ngài.”
Ban đầu:
Lận Kính Trầm: Dù bổn vương có chết, cũng nhất định sẽ không ——
Sau đó:
Cố Viễn nhỏ giọng nức nở, “Núm vú bị cắn hư rồi, đau quá, huhu —— ngài nhẹ một chút.”
Lão quản gia tốn công tìm cho hắn một tên vú em, nhưng đều bị Lận Kính Trầm đỏ bừng mắt phất tay đuổi ra ngoài, “Cho dù có chết! Bổn vương tuyệt đối sẽ không chịu uy hiếp từ đám gian thần đó! Chịu nhục nhã bị bọn chúng giẫm đạp!”
“Báo! Vương gia! Bắt được một tên vú em đang trèo tường muốn chạy trốn khỏi vương phủ!”
Lận Kính Trầm ngẩng đầu thì thấy, là một thiếu niên thanh tú trắng nõn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có vài vệt tro đen, đôi mắt vừa trong vừa sáng, bướng bỉnh giống như một con bò nhỏ, hai mắt rưng rưng trừng mắt nhìn hắn.
Từng tế bào máu trong cơ thể bị độc tố dày vò làm hắn đau đớn khôn nguôi, hắn thong thả hỏi: “….. Ngươi vừa nói gì, hắn là ai?”
“Báo cáo, là vú em của ngài.”
Ban đầu:
Lận Kính Trầm: Dù bổn vương có chết, cũng nhất định sẽ không ——
Sau đó:
Cố Viễn nhỏ giọng nức nở, “Núm vú bị cắn hư rồi, đau quá, huhu —— ngài nhẹ một chút.”
2.9
Trương Vũ Văn, vị đạo diễn trẻ tuổi sở hữu khối tài sản kếch xù với biệt thự và xe Bentley hạng sang, lại là một chàng gay độc thân. Một ngày nọ, chán nản với ngành giải trí, anh quyết định rẽ hướng trở thành nhà văn, viết nên kiệt tác để đời.
Tuy nhiên, do thiếu kinh nghiệm sống và các mối quan hệ xã hội, việc xây dựng nhân vật trở nên vô cùng khó khăn với Trương Vũ Văn. Anh nảy ra ý tưởng cho thuê phòng trống trong biệt thự của mình cho những người đồng tính, với mục đích quan sát và lấy cảm hứng từ chính cuộc sống của họ.
Trải qua quá trình lựa chọn kỹ lưỡng, Trương Vũ Văn lần lượt chào đón những người bạn cùng nhà đặc biệt: Nghiêm Tuấn – chàng trai hiền lành gánh trên vai trách nhiệm chăm sóc các cháu nhỏ sau khi anh trai và chị dâu qua đời; Thường Cẩm Tinh – gã trai hư hỏng, lăng nhăng, thích ve vãn; Trần Hoành – huấn luyện viên thể hình khao khát đổi đời, bước chân vào giới thượng lưu; và Trịnh Duy Trạch – chàng trai giả gái nhút nhát, đa sầu đa cảm.
Bốn người bạn cùng nhà, mỗi người mang một câu chuyện, một góc nhìn khác nhau về tình yêu, tình bạn và cuộc sống của người đồng tính trong xã hội hiện đại. Họ lừa dối lẫn nhau, dè chừng nhau, nhưng cũng dần mở lòng, xây dựng tình bạn. Giống như câu chuyện trong bộ phim sitcom “Friends”, cuộc sống đời thường của họ diễn ra tại căn biệt thự của Trương Vũ Văn, đầy ắp những rắc rối dở khóc dở cười nhưng cũng ngập tràn hy vọng.
Trong khi đó, Trương Vũ Văn độc thân, dưới sự sắp đặt của duyên phận, đã gặp được chân ái của đời mình – Hoắc Tư Thần. Trải qua một hành trình tình yêu đầy thử thách, họ dần thấu hiểu đối phương nhưng vẫn giữ kín những bí mật thầm kín. Trương Vũ Văn giấu nhẹm thân phận giàu có, còn Hoắc Tư Thần che giấu quá khứ nợ nần chồng chất.
May mắn thay, sau tất cả những thử thách của cuộc sống, mỗi người đều tìm được bến đỗ cuối cùng cho riêng mình. Có thể không phải là cái kết viên mãn nhất, nhưng là cái kết mà họ có thể đối diện một cách thanh thản.
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại
Nhãn: Hiện đại, Giả nghèo thật ra giàu nứt đố đổ vách, Tình bạn, Tình thân, Streamer, Áp lực xã hội.
Tuy nhiên, do thiếu kinh nghiệm sống và các mối quan hệ xã hội, việc xây dựng nhân vật trở nên vô cùng khó khăn với Trương Vũ Văn. Anh nảy ra ý tưởng cho thuê phòng trống trong biệt thự của mình cho những người đồng tính, với mục đích quan sát và lấy cảm hứng từ chính cuộc sống của họ.
Trải qua quá trình lựa chọn kỹ lưỡng, Trương Vũ Văn lần lượt chào đón những người bạn cùng nhà đặc biệt: Nghiêm Tuấn – chàng trai hiền lành gánh trên vai trách nhiệm chăm sóc các cháu nhỏ sau khi anh trai và chị dâu qua đời; Thường Cẩm Tinh – gã trai hư hỏng, lăng nhăng, thích ve vãn; Trần Hoành – huấn luyện viên thể hình khao khát đổi đời, bước chân vào giới thượng lưu; và Trịnh Duy Trạch – chàng trai giả gái nhút nhát, đa sầu đa cảm.
Bốn người bạn cùng nhà, mỗi người mang một câu chuyện, một góc nhìn khác nhau về tình yêu, tình bạn và cuộc sống của người đồng tính trong xã hội hiện đại. Họ lừa dối lẫn nhau, dè chừng nhau, nhưng cũng dần mở lòng, xây dựng tình bạn. Giống như câu chuyện trong bộ phim sitcom “Friends”, cuộc sống đời thường của họ diễn ra tại căn biệt thự của Trương Vũ Văn, đầy ắp những rắc rối dở khóc dở cười nhưng cũng ngập tràn hy vọng.
Trong khi đó, Trương Vũ Văn độc thân, dưới sự sắp đặt của duyên phận, đã gặp được chân ái của đời mình – Hoắc Tư Thần. Trải qua một hành trình tình yêu đầy thử thách, họ dần thấu hiểu đối phương nhưng vẫn giữ kín những bí mật thầm kín. Trương Vũ Văn giấu nhẹm thân phận giàu có, còn Hoắc Tư Thần che giấu quá khứ nợ nần chồng chất.
May mắn thay, sau tất cả những thử thách của cuộc sống, mỗi người đều tìm được bến đỗ cuối cùng cho riêng mình. Có thể không phải là cái kết viên mãn nhất, nhưng là cái kết mà họ có thể đối diện một cách thanh thản.
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại
Nhãn: Hiện đại, Giả nghèo thật ra giàu nứt đố đổ vách, Tình bạn, Tình thân, Streamer, Áp lực xã hội.
4.8
Từ ngày đại hôn, phu quân vẫn không ngủ lại trong phòng của ta.
Sáng sớm ngày hôm sau, người trong lòng của hắn đến trước mặt ta khiêu khích.
"Chính thất phu nhân thì thế nào? Cũng chỉ có thể phòng không gối chiếc?"
Ta mỉm cười, cũng không giải thích, chỉ vuốt ve đầu chú chó vượng tài rồi cười nhạt.
Chăm sóc nam nhân còn không bằng nuôi chó còn hơn.
Có trời mới biết, một ngày không cần phải giải quyết chuyện gì, cũng không cần hầu hạ nam nhân thì có bao nhiêu thoải mái.
Nhưng có một hôm, sau khi hắn tiến cung trở về thì đột nhiên thay đổi.
Sáng sớm ngày hôm sau, người trong lòng của hắn đến trước mặt ta khiêu khích.
"Chính thất phu nhân thì thế nào? Cũng chỉ có thể phòng không gối chiếc?"
Ta mỉm cười, cũng không giải thích, chỉ vuốt ve đầu chú chó vượng tài rồi cười nhạt.
Chăm sóc nam nhân còn không bằng nuôi chó còn hơn.
Có trời mới biết, một ngày không cần phải giải quyết chuyện gì, cũng không cần hầu hạ nam nhân thì có bao nhiêu thoải mái.
Nhưng có một hôm, sau khi hắn tiến cung trở về thì đột nhiên thay đổi.
4.1
Tên Hán Việt: Phiên dũng (翻涌)
Thể loại: Hiện đại, Vườn trường, Gương vỡ lại lành, 1v1, HE
Editor: Finoary
Tình trạng bản gốc: Hoàn 96 chương + 27 ngoại truyện
Nhân vật chính: Trần Nghiên x Tống Tịnh Nguyên
Văn án
Trần Nguyên là một người có tiếng trong trường trung học phổ thông Kỳ Nguyên, một nam sinh phản nghịch, chuyên gây chuyện thị phi, không tuân theo quy tắc gì.
Hắn tựa như cuồng phong, thổi quét qua mà đi, không lưu lại chút gì, càng không để người bắt giữ được.
Còn Tống Tịnh Nguyên thì ngoan ngoãn trầm lặng, tính tình trong sáng, tuân theo quy củ, chỉ dám lén lút nhìn bóng lưng của hắn trong đám đông.
Họ như hai thái cực, không ai nghĩ sẽ ở bên nhau.
Trong một lần xảy ra tai nạn, cô tưởng hắn bị thương nên lo lắng chạy đến đưa thuốc đến cho hắn, lại bị hắn chặn ở góc phòng khách.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi đầy trời, sợi dây chuyền màu đen trên cổ hắn va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh, Trần Nghiên áp sát vào tai cô, cười tà mị: "Quan tâm tôi nhiều như vậy? Thích tôi sao?"
Nhiều năm sau đó, hai người tái hợp trong một quán bar.
Tống Tịnh Nguyên đi nhầm phòng, nhìn thấy Trần Nghiên đang uể oải dựa vào ghế sô pha, vẻ mặt không đổi, trên tay là điếu thuốc đang cháy dở, không chút để ý nói qua loa với người bên cạnh.
Khi ánh mắt hắn rơi vào người cô, nét mặt bình tĩnh thờ ơ, sau đó thu lại trong giây lát, như thể hai người chưa từng quen biết.
Cũng trong đêm đó, khi Tống Tịnh Nguyên bị kẻ xấu đeo bám, không biết từ đâu, Trần Nghiên đã thô bạo lôi cô vào một con hẻm nhỏ.
Tống Tịnh Nguyên cực kỳ bình tĩnh: "Trần Nghiên, chúng ta đã chia tay rồi."
Hai mắt Trần Nghiên đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi tố cáo cô: "Tống Tịnh Nguyên, rốt cuộc em xem tôi là cái loại gì? Rõ ràng chính em là người trêu chọc tôi trước. Cho nên em không có tư cách rời khỏi tôi."
– Bạn có tin vào phép màu không?
+ Trần Nghiên là phép màu của tôi.
"Cuối cùng tôi cũng biến thanh xuân của mình thành cô ấy." Trần Nghiên
Trần Nghiên × Tống Tịnh Nguyên,
Lưu manh xấu xa × Yên lặng trầm tính
Thể loại: Hiện đại, Vườn trường, Gương vỡ lại lành, 1v1, HE
Editor: Finoary
Tình trạng bản gốc: Hoàn 96 chương + 27 ngoại truyện
Nhân vật chính: Trần Nghiên x Tống Tịnh Nguyên
Văn án
Trần Nguyên là một người có tiếng trong trường trung học phổ thông Kỳ Nguyên, một nam sinh phản nghịch, chuyên gây chuyện thị phi, không tuân theo quy tắc gì.
Hắn tựa như cuồng phong, thổi quét qua mà đi, không lưu lại chút gì, càng không để người bắt giữ được.
Còn Tống Tịnh Nguyên thì ngoan ngoãn trầm lặng, tính tình trong sáng, tuân theo quy củ, chỉ dám lén lút nhìn bóng lưng của hắn trong đám đông.
Họ như hai thái cực, không ai nghĩ sẽ ở bên nhau.
Trong một lần xảy ra tai nạn, cô tưởng hắn bị thương nên lo lắng chạy đến đưa thuốc đến cho hắn, lại bị hắn chặn ở góc phòng khách.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi đầy trời, sợi dây chuyền màu đen trên cổ hắn va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh, Trần Nghiên áp sát vào tai cô, cười tà mị: "Quan tâm tôi nhiều như vậy? Thích tôi sao?"
Nhiều năm sau đó, hai người tái hợp trong một quán bar.
Tống Tịnh Nguyên đi nhầm phòng, nhìn thấy Trần Nghiên đang uể oải dựa vào ghế sô pha, vẻ mặt không đổi, trên tay là điếu thuốc đang cháy dở, không chút để ý nói qua loa với người bên cạnh.
Khi ánh mắt hắn rơi vào người cô, nét mặt bình tĩnh thờ ơ, sau đó thu lại trong giây lát, như thể hai người chưa từng quen biết.
Cũng trong đêm đó, khi Tống Tịnh Nguyên bị kẻ xấu đeo bám, không biết từ đâu, Trần Nghiên đã thô bạo lôi cô vào một con hẻm nhỏ.
Tống Tịnh Nguyên cực kỳ bình tĩnh: "Trần Nghiên, chúng ta đã chia tay rồi."
Hai mắt Trần Nghiên đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi tố cáo cô: "Tống Tịnh Nguyên, rốt cuộc em xem tôi là cái loại gì? Rõ ràng chính em là người trêu chọc tôi trước. Cho nên em không có tư cách rời khỏi tôi."
– Bạn có tin vào phép màu không?
+ Trần Nghiên là phép màu của tôi.
"Cuối cùng tôi cũng biến thanh xuân của mình thành cô ấy." Trần Nghiên
Trần Nghiên × Tống Tịnh Nguyên,
Lưu manh xấu xa × Yên lặng trầm tính
4.3
Ta vì chúng sinh mà hy sinh thân mình, mất trăm năm để khôi phục thần hồn và trở lại Cửu trùng thiên. Thế nhưng khi trở về, ta lại phát hiện ra mình có một kẻ thế thân.
Nàng ấy thay ta hưởng muôn vàn sự cúng bái của nhân gian, thay ta làm đứa con ngoan dưới gối của mẫu thân, thay ta kết hôn với tiên lữ.
Họ nói họ yêu ta nên mới tìm cho ta một người thế thân, nhưng khi ta trở về, để bảo vệ nàng ấy, họ không ngần ngại mong muốn ta c.h.ế.t.
Chỉ vỏn vẹn một trăm năm, thân nhân quay lưng, bạn bè xa lánh, đạo lữ nắm tay người khác.
Ta hận.
...
Nàng ấy thay ta hưởng muôn vàn sự cúng bái của nhân gian, thay ta làm đứa con ngoan dưới gối của mẫu thân, thay ta kết hôn với tiên lữ.
Họ nói họ yêu ta nên mới tìm cho ta một người thế thân, nhưng khi ta trở về, để bảo vệ nàng ấy, họ không ngần ngại mong muốn ta c.h.ế.t.
Chỉ vỏn vẹn một trăm năm, thân nhân quay lưng, bạn bè xa lánh, đạo lữ nắm tay người khác.
Ta hận.
...
3.4
Đường Viễn xuyên thành một dân chạy nạn, trở thành người có hai bàn tay trắng, một nghèo hai trắng.
Cũng may, quan phủ giúp bọn hắn phân đến ở một thôn nhỏ, may mà hắn không trở thành một người không hộ khẩu.
Người trong thôn vì đề phòng bọn họ, nên phân bọn họ ở rất xa.
Sau đó, Đường Viễn mở quán nhỏ, mở tiệm cơm, mở tửu lầu, đem cuộc sống tốt đến rực rỡ, chọc cho nhiều người đỏ mắt, làm cho những ai trong thôn xem thường hắn phải mở rộng tầm mắt.
Hắn còn gặp được một ca nhi xinh đẹp, ngoan ngoãn. Khi ánh mắt hắn lần đầu nhìn thấy tâm liền sinh hảo cảm, sau lại thông suốt và càng ngày càng nồng nhiệt. Liền đem người cưới về nhà, còn sinh hai cái tiểu tể mập mạp.
Nhắc nhỏ đọc:
1/ Đây là truyện hư cấu không nên tìm hiểu sâu, thế giới có ca nhi sinh con, không hợp cực đoan công, khống thụ, sủng.
2/ Tình tiết tương đối chậm, chuyện nhà, làm giàu.
3/ Đọc trên đường nếu có gì không khoẻ, thỉnh kịp thời điểm xoa ~
Vai chính: Đường Viễn| Vai phụ: Tô Nặc
Cái khác: Bố y sinh hoạt, làm ruộng văn, mỹ thực.
Một câu tóm tắt: Kiếm tiền, dưỡng gia, phu lang.
Cũng may, quan phủ giúp bọn hắn phân đến ở một thôn nhỏ, may mà hắn không trở thành một người không hộ khẩu.
Người trong thôn vì đề phòng bọn họ, nên phân bọn họ ở rất xa.
Sau đó, Đường Viễn mở quán nhỏ, mở tiệm cơm, mở tửu lầu, đem cuộc sống tốt đến rực rỡ, chọc cho nhiều người đỏ mắt, làm cho những ai trong thôn xem thường hắn phải mở rộng tầm mắt.
Hắn còn gặp được một ca nhi xinh đẹp, ngoan ngoãn. Khi ánh mắt hắn lần đầu nhìn thấy tâm liền sinh hảo cảm, sau lại thông suốt và càng ngày càng nồng nhiệt. Liền đem người cưới về nhà, còn sinh hai cái tiểu tể mập mạp.
Nhắc nhỏ đọc:
1/ Đây là truyện hư cấu không nên tìm hiểu sâu, thế giới có ca nhi sinh con, không hợp cực đoan công, khống thụ, sủng.
2/ Tình tiết tương đối chậm, chuyện nhà, làm giàu.
3/ Đọc trên đường nếu có gì không khoẻ, thỉnh kịp thời điểm xoa ~
Vai chính: Đường Viễn| Vai phụ: Tô Nặc
Cái khác: Bố y sinh hoạt, làm ruộng văn, mỹ thực.
Một câu tóm tắt: Kiếm tiền, dưỡng gia, phu lang.
3.8
Du Tiệm Ly xuyên vào sách, lại xuyên vào nhân vật chính trong tiểu thuyết, người được mệnh danh là bạch nguyệt quang xinh đẹp bị Quốc Tử Giám trục xuất.
Hắn chỉ có thể duy trì hình ảnh hoàn mỹ của bạch nguyệt quang, “yếu ớt không thể tự lo liệu” mà hoàn thành từng việc không thể.
Ví dụ như quay lại Quốc Tử Giám.
Du Tiệm Ly, người bị đuổi khỏi Quốc Tử Giám lại quay trở lại! Việc vào ra Quốc Tử Giám nhiều lần như vậy thực sự rất hiếm thấy, được coi là trò cười lớn nhất của Quốc Tử Giám.
Các học trò khác chẳng sợ học không tốt, vì luôn có một Du Tiệm Ly đứng cuối.
Quốc Tử Giám lại đón nhận Du Tiệm Ly, người nổi tiếng vì lưu ban! Rất nhiều học trò đều kéo nhau đến xem người lưu ban ngốc nghếch này ra sao, nhưng lại thấy một nam tử yếu đuối đẹp đẽ như ngọc mỉm cười với họ.
Trên đời này sao lại có người đẹp như vậy!
*
Trong phố lan truyền một cuốn sách phong lưu, văn hay chữ tốt, cốt truyện có sức hút, sách bán rất chạy.
Sau đó lại bị phát hiện ra nguyên mẫu của nhân vật chính hóa ra lại là tiểu quốc cữu gia thời bấy giờ? Ông chủ cửa tiệm đúng là cần tiền không cần mạng, ai mà không biết vị tiểu quốc cữu gia này bạo ngược vô pháp vô thiên, là người không thể chọc vào cơ chứ?
Quả nhiên, cửa tiệm bị dẹp, người viết sách cũng bị bắt đến Kỷ phủ, nghe nói là khóc cả đêm đến khàn cả giọng, e rằng không thể sống sót rời khỏi cửa Kỷ phủ.
Du Tiệm Ly không phải viết về Kỷ Nghiễn Bạch, nhưng từng chữ từng câu đều giống hắn.
Kỷ Nghiễn Bạch không trách hắn, chỉ là ngày ngày dùng nội dung trong sách để bắt nạt hắn.
Sau một tháng, cuối cùng Du Tiệm Ly cũng được rời khỏi Kỷ phủ, vì muốn tìm kiếm linh cảm khác nên hắn đã dũng cảm vào thanh lâu để “mở mang kiến thức”.
Kết quả lại bị Kỷ Nghiễn Bạch bắt tại trận.
Du Tiệm Ly buồn bã: “Tôi viết về nhân vật chính kiểu khác cũng không được sao?!!!”
*
Những ám vệ quỳ xung quanh ai nấy đều thấp thỏm lo âu, khuôn mặt trầm tĩnh của Kỷ Nghiễn Bạch dự báo sẽ có một trận mưa máu gió tanh sắp xảy ra.
Kỷ Nghiễn Bạch trầm ngâm, trong lòng nghĩ đến Du Tiệm Ly.
Hắn không yêu ta, hắn gắp thức ăn cho Minh Tri Ngôn nhiều hơn ta.
Không, hắn yêu ta, hắn viết về ta nhiều hơn Minh Tri Ngôn.
Thụ xinh đẹp, “học sinh lưu ban Quốc Tử giám” học rộng tài cao, bình tĩnh x “Học sinh cá biệt Quốc Tử Giám” ngang ngược, cứng đầu, tiểu quốc cữu.
(Cái gọi là lưu ban, là bị xóa tên vài lần rồi lại quay về Quốc Tử Giám.)
Bình luận về tác phẩm:
Tác phẩm này là một cuốn tiểu thuyết về cuộc sống hàng ngày trong khuôn viên trường học cổ đại, văn phong nhẹ nhàng, nhân vật tính cách rõ ràng và thú vị. Các nhân vật trong sách đều cố gắng tiến bộ, phấn đấu cho sự nghiệp và tương lai của mình, sau đó cống hiến cho đất nước. Trong sách có những mưu mô tranh đấu tại Quốc Tử Giám và chốn quan trường, cũng có tình bạn không thể từ bỏ giữa những người bạn đồng học, và hơn hết là những tình cảm ấm áp giữa con người với nhau.
Hắn chỉ có thể duy trì hình ảnh hoàn mỹ của bạch nguyệt quang, “yếu ớt không thể tự lo liệu” mà hoàn thành từng việc không thể.
Ví dụ như quay lại Quốc Tử Giám.
Du Tiệm Ly, người bị đuổi khỏi Quốc Tử Giám lại quay trở lại! Việc vào ra Quốc Tử Giám nhiều lần như vậy thực sự rất hiếm thấy, được coi là trò cười lớn nhất của Quốc Tử Giám.
Các học trò khác chẳng sợ học không tốt, vì luôn có một Du Tiệm Ly đứng cuối.
Quốc Tử Giám lại đón nhận Du Tiệm Ly, người nổi tiếng vì lưu ban! Rất nhiều học trò đều kéo nhau đến xem người lưu ban ngốc nghếch này ra sao, nhưng lại thấy một nam tử yếu đuối đẹp đẽ như ngọc mỉm cười với họ.
Trên đời này sao lại có người đẹp như vậy!
*
Trong phố lan truyền một cuốn sách phong lưu, văn hay chữ tốt, cốt truyện có sức hút, sách bán rất chạy.
Sau đó lại bị phát hiện ra nguyên mẫu của nhân vật chính hóa ra lại là tiểu quốc cữu gia thời bấy giờ? Ông chủ cửa tiệm đúng là cần tiền không cần mạng, ai mà không biết vị tiểu quốc cữu gia này bạo ngược vô pháp vô thiên, là người không thể chọc vào cơ chứ?
Quả nhiên, cửa tiệm bị dẹp, người viết sách cũng bị bắt đến Kỷ phủ, nghe nói là khóc cả đêm đến khàn cả giọng, e rằng không thể sống sót rời khỏi cửa Kỷ phủ.
Du Tiệm Ly không phải viết về Kỷ Nghiễn Bạch, nhưng từng chữ từng câu đều giống hắn.
Kỷ Nghiễn Bạch không trách hắn, chỉ là ngày ngày dùng nội dung trong sách để bắt nạt hắn.
Sau một tháng, cuối cùng Du Tiệm Ly cũng được rời khỏi Kỷ phủ, vì muốn tìm kiếm linh cảm khác nên hắn đã dũng cảm vào thanh lâu để “mở mang kiến thức”.
Kết quả lại bị Kỷ Nghiễn Bạch bắt tại trận.
Du Tiệm Ly buồn bã: “Tôi viết về nhân vật chính kiểu khác cũng không được sao?!!!”
*
Những ám vệ quỳ xung quanh ai nấy đều thấp thỏm lo âu, khuôn mặt trầm tĩnh của Kỷ Nghiễn Bạch dự báo sẽ có một trận mưa máu gió tanh sắp xảy ra.
Kỷ Nghiễn Bạch trầm ngâm, trong lòng nghĩ đến Du Tiệm Ly.
Hắn không yêu ta, hắn gắp thức ăn cho Minh Tri Ngôn nhiều hơn ta.
Không, hắn yêu ta, hắn viết về ta nhiều hơn Minh Tri Ngôn.
Thụ xinh đẹp, “học sinh lưu ban Quốc Tử giám” học rộng tài cao, bình tĩnh x “Học sinh cá biệt Quốc Tử Giám” ngang ngược, cứng đầu, tiểu quốc cữu.
(Cái gọi là lưu ban, là bị xóa tên vài lần rồi lại quay về Quốc Tử Giám.)
Bình luận về tác phẩm:
Tác phẩm này là một cuốn tiểu thuyết về cuộc sống hàng ngày trong khuôn viên trường học cổ đại, văn phong nhẹ nhàng, nhân vật tính cách rõ ràng và thú vị. Các nhân vật trong sách đều cố gắng tiến bộ, phấn đấu cho sự nghiệp và tương lai của mình, sau đó cống hiến cho đất nước. Trong sách có những mưu mô tranh đấu tại Quốc Tử Giám và chốn quan trường, cũng có tình bạn không thể từ bỏ giữa những người bạn đồng học, và hơn hết là những tình cảm ấm áp giữa con người với nhau.
4.8
Tác giả: Viên Chocolate Ngọt Ngào
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Hoán Đổi Thân Xác, Chữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta và Tạ Trọng Lâu đã đính hôn mười sáu năm.
Một hôm, hắn bỗng nhiên đến từ hôn.
Ta đã cáo trạng lên Thái hậu, ép hắn ta phải cưới ta.
Sau khi thành thân, hắn ta đối xử với ta bằng sự sỉ nhục và lạnh nhạt, thậm chí còn mang một nữ nhân khác về, tuyên bố muốn bỏ vợ.
Ta là người có khí phách, làm sao chịu nổi sự uất ức này, trong đêm tân hôn của họ, ta đã phóng hỏa đốt phủ tướng quân.
Mở mắt ra lần nữa, ta lại được trọng sinh, quay về một tháng trước khi bị từ hôn.
Lần này, không đợi hắn ta mở lời, ta chủ động vào cung, cầu xin Thái hậu một đạo thánh chỉ: "Thần nữ và Tạ tướng quân có duyên không phận, chi bằng cứ thế giải trừ hôn ước, mỗi người tự tìm hạnh phúc của riêng mình."
Hôn ước được giải trừ, đáng lẽ Tạ Trọng Lâu phải vui mừng mới đúng, nhưng sau khi nhận thánh chỉ, hắn lại ngày ngày đến Lục phủ cầu kiến ta.
Ta không chịu nổi sự quấy rầy này, bèn sai nha hoàn nhắn lại với hắn: "Ngươi đã không muốn cưới ta, hành động lần này của ta, chẳng phải là vừa ý ngươi sao? Cớ gì lại đến dây dưa làm gì?"
Đêm đó, ta đẩy cửa sổ ra, thấy dưới ánh trăng có một thiếu niên áo đen trèo qua tường.
Hắn dừng lại trước cửa sổ, nghiến răng nghiến lợi hỏi ta: "Lục Chiêu Ý, ai nói bản công tử không muốn cưới nàng?"
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Hoán Đổi Thân Xác, Chữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta và Tạ Trọng Lâu đã đính hôn mười sáu năm.
Một hôm, hắn bỗng nhiên đến từ hôn.
Ta đã cáo trạng lên Thái hậu, ép hắn ta phải cưới ta.
Sau khi thành thân, hắn ta đối xử với ta bằng sự sỉ nhục và lạnh nhạt, thậm chí còn mang một nữ nhân khác về, tuyên bố muốn bỏ vợ.
Ta là người có khí phách, làm sao chịu nổi sự uất ức này, trong đêm tân hôn của họ, ta đã phóng hỏa đốt phủ tướng quân.
Mở mắt ra lần nữa, ta lại được trọng sinh, quay về một tháng trước khi bị từ hôn.
Lần này, không đợi hắn ta mở lời, ta chủ động vào cung, cầu xin Thái hậu một đạo thánh chỉ: "Thần nữ và Tạ tướng quân có duyên không phận, chi bằng cứ thế giải trừ hôn ước, mỗi người tự tìm hạnh phúc của riêng mình."
Hôn ước được giải trừ, đáng lẽ Tạ Trọng Lâu phải vui mừng mới đúng, nhưng sau khi nhận thánh chỉ, hắn lại ngày ngày đến Lục phủ cầu kiến ta.
Ta không chịu nổi sự quấy rầy này, bèn sai nha hoàn nhắn lại với hắn: "Ngươi đã không muốn cưới ta, hành động lần này của ta, chẳng phải là vừa ý ngươi sao? Cớ gì lại đến dây dưa làm gì?"
Đêm đó, ta đẩy cửa sổ ra, thấy dưới ánh trăng có một thiếu niên áo đen trèo qua tường.
Hắn dừng lại trước cửa sổ, nghiến răng nghiến lợi hỏi ta: "Lục Chiêu Ý, ai nói bản công tử không muốn cưới nàng?"
4.1
Cường thủ hào đoạt + Truy thê hỏa táng tràng + Song khiết + Nam chính bạch thiết hắc】
Thái tử Tạ Lâm Hành nổi tiếng là người không gần nữ sắc.
Nhiều năm qua chưa từng thân cận với bất kỳ nữ tử nào.
Năm Kiến An thứ hai, Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử nắm quyền.
Vì muốn gặp mẫu thân, Du Thính Vãn bất đắc dĩ phải cầu xin Tạ Lâm Hành.
Thiên hạ đều nói, Thái tử điện hạ phong thái như hạc, dáng vẻ như tùng, cao quý độc nhất, lại vô cùng ôn hòa bao dung.
Từng có lúc, Du Thính Vãn cũng nghĩ như vậy.
Cho đến một đêm nọ, hắn xé bỏ lớp vỏ bọc ôn hòa giả tạo, ép nàng vào góc tường, thô bạo ghì chặt gáy nàng, hung hăng hôn sâu.
Du Thính Vãn theo bản năng phản kháng, lại càng khiến hắn phát điên, eo nhỏ bị siết đến bầm tím.
—
Năm Kiến An thứ ba, Hoàng đế đại bệnh khỏi hẳn, tiếp tục chấp chính.
Du Thính Vãn quỳ giữa điện, trước mặt Tạ Lâm Hành, xin được tứ hôn.
"Trạng nguyên lang tài hoa kinh người, phong thái thanh tao, Thính Vãn và chàng hai lòng yêu mến nhau, xin Bệ hạ thành toàn."
Hoàng đế ở phía trên còn chưa lên tiếng, Tạ Lâm Hành đã trầm giọng ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào nữ tử đang quỳ.
Năm ngón tay siết chặt, chiếc nhẫn trên ngón cái vỡ tan.
Giọng nói lạnh lẽo băng giá, ẩn chứa cơn thịnh nộ.
Từng chữ từng chữ, khiến người nghe phải run sợ.
"Vừa rồi nàng nói..."
"Tâm duyệt ai?".
Thái tử Tạ Lâm Hành nổi tiếng là người không gần nữ sắc.
Nhiều năm qua chưa từng thân cận với bất kỳ nữ tử nào.
Năm Kiến An thứ hai, Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử nắm quyền.
Vì muốn gặp mẫu thân, Du Thính Vãn bất đắc dĩ phải cầu xin Tạ Lâm Hành.
Thiên hạ đều nói, Thái tử điện hạ phong thái như hạc, dáng vẻ như tùng, cao quý độc nhất, lại vô cùng ôn hòa bao dung.
Từng có lúc, Du Thính Vãn cũng nghĩ như vậy.
Cho đến một đêm nọ, hắn xé bỏ lớp vỏ bọc ôn hòa giả tạo, ép nàng vào góc tường, thô bạo ghì chặt gáy nàng, hung hăng hôn sâu.
Du Thính Vãn theo bản năng phản kháng, lại càng khiến hắn phát điên, eo nhỏ bị siết đến bầm tím.
—
Năm Kiến An thứ ba, Hoàng đế đại bệnh khỏi hẳn, tiếp tục chấp chính.
Du Thính Vãn quỳ giữa điện, trước mặt Tạ Lâm Hành, xin được tứ hôn.
"Trạng nguyên lang tài hoa kinh người, phong thái thanh tao, Thính Vãn và chàng hai lòng yêu mến nhau, xin Bệ hạ thành toàn."
Hoàng đế ở phía trên còn chưa lên tiếng, Tạ Lâm Hành đã trầm giọng ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào nữ tử đang quỳ.
Năm ngón tay siết chặt, chiếc nhẫn trên ngón cái vỡ tan.
Giọng nói lạnh lẽo băng giá, ẩn chứa cơn thịnh nộ.
Từng chữ từng chữ, khiến người nghe phải run sợ.
"Vừa rồi nàng nói..."
"Tâm duyệt ai?".
4
Tên: Bảo mẫu mềm mại nhiều nước của hắn
Tác giả: Trời Không Mưa
Dịch: Suỵt 🤫
Số chương: 48 chương + 2 phiên ngoại
Thể loại: Nguyên sang/ Hiện đại/ Đam mỹ/ Nhẹ nhàng/ Cao H/ 1v1/ Lạnh lùng biến thái công x Mềm mại song tính thụ.
Giới thiệu:
Hạ Nguyên xuất thân từ thôn quê, làm bảo mẫu cho một gia đình giàu có để kiếm tiền trang trải cuộc sống học đại học, việc nhẹ lương cao nhưng ông chủ lại rất kén chọn và có thể sa thải cậu bất cứ lúc nào nếu không hài lòng.
Hạ Nguyên luôn cẩn thận để không phạm sai lầm, đồng thời cũng để bảo vệ bí mật của mình. Cậu vốn cho rằng mình đang giấu rất kỹ nhưng không biết ông chủ đã phát hiện ra “bí mật” của mình từ lâu. Hằng ngày, nhân lúc cậu ngủ, hắn đều chơi đùa với “bí mật” đến nỗi chín rục dâm dật, phun nước nhầy nhụa mỗi khi bị chạm vào.
Cho đến một ngày phát hiện ông chủ hóa thành cầm thú, ngày ngày đêm đêm đè cậu ra **, khiến lỗ nhỏ của sưng tấy đỏ bừng, khắp người cậu tràn ngập tinh dịch của hắn, toàn thân từ trong ra ngoài đều bị bao phủ trong mùi hương của hắn!
Lời người dịch: Công trong bộ này hơi ảo tưởng chút, mà ổng thương bé thụ lắm nên mọi người chửi khẽ thôi nha😂, tiêm phòng trước chứ đọc có mấy bộ chửi nhân vật quá tui hơi rén, nếu quá trớn quá mình sẽ xóa cmt và block nick đó nhé.
Tác giả: Trời Không Mưa
Dịch: Suỵt 🤫
Số chương: 48 chương + 2 phiên ngoại
Thể loại: Nguyên sang/ Hiện đại/ Đam mỹ/ Nhẹ nhàng/ Cao H/ 1v1/ Lạnh lùng biến thái công x Mềm mại song tính thụ.
Giới thiệu:
Hạ Nguyên xuất thân từ thôn quê, làm bảo mẫu cho một gia đình giàu có để kiếm tiền trang trải cuộc sống học đại học, việc nhẹ lương cao nhưng ông chủ lại rất kén chọn và có thể sa thải cậu bất cứ lúc nào nếu không hài lòng.
Hạ Nguyên luôn cẩn thận để không phạm sai lầm, đồng thời cũng để bảo vệ bí mật của mình. Cậu vốn cho rằng mình đang giấu rất kỹ nhưng không biết ông chủ đã phát hiện ra “bí mật” của mình từ lâu. Hằng ngày, nhân lúc cậu ngủ, hắn đều chơi đùa với “bí mật” đến nỗi chín rục dâm dật, phun nước nhầy nhụa mỗi khi bị chạm vào.
Cho đến một ngày phát hiện ông chủ hóa thành cầm thú, ngày ngày đêm đêm đè cậu ra **, khiến lỗ nhỏ của sưng tấy đỏ bừng, khắp người cậu tràn ngập tinh dịch của hắn, toàn thân từ trong ra ngoài đều bị bao phủ trong mùi hương của hắn!
Lời người dịch: Công trong bộ này hơi ảo tưởng chút, mà ổng thương bé thụ lắm nên mọi người chửi khẽ thôi nha😂, tiêm phòng trước chứ đọc có mấy bộ chửi nhân vật quá tui hơi rén, nếu quá trớn quá mình sẽ xóa cmt và block nick đó nhé.
4.4
Tác giả: Tiểu tiên nữ
Editor: Bách Niên Giai Lão
Thể loại: Cổ Đại, Cung Đấu, Hài Hước, Hoàng Cung, Tình Cảm
Giới thiệu
Đây là năm thứ ba ta ở trong lãnh cung.
Ta cũng không biết tại sao mình lại bị đày vào đây, vì ta nghĩ thân phận ban đầu của mình cũng khá tốt.
Giống như tám mươi phần trăm các cô gái xuyên không khác, ta tỉnh dậy trên một chiếc giường siêu rộng tám người vẫn nằm vừa, bên cạnh ta là Hoàng đế mặc áo màu vàng sáng, thêu hình rồng, đang nhìn ta.
Tại sao vừa mở mắt ta đã biết hắn là Hoàng đế? Bởi vì hắn đã nói một câu.
Hắn nói: "Người đâu, truyền chỉ của trẫm, phế truất Hoàng hậu vào lãnh cung."
Editor: Bách Niên Giai Lão
Thể loại: Cổ Đại, Cung Đấu, Hài Hước, Hoàng Cung, Tình Cảm
Giới thiệu
Đây là năm thứ ba ta ở trong lãnh cung.
Ta cũng không biết tại sao mình lại bị đày vào đây, vì ta nghĩ thân phận ban đầu của mình cũng khá tốt.
Giống như tám mươi phần trăm các cô gái xuyên không khác, ta tỉnh dậy trên một chiếc giường siêu rộng tám người vẫn nằm vừa, bên cạnh ta là Hoàng đế mặc áo màu vàng sáng, thêu hình rồng, đang nhìn ta.
Tại sao vừa mở mắt ta đã biết hắn là Hoàng đế? Bởi vì hắn đã nói một câu.
Hắn nói: "Người đâu, truyền chỉ của trẫm, phế truất Hoàng hậu vào lãnh cung."
4.9
Thẩm Tướng quân là mẫu thân ta, khi nàng ấy đang luyện kiếm không cẩn thận đá văng giày, lại bị đệ đệ của An Quý phi trông thấy.
Hắn ta nhặt giày của mẫu thân ta lên, ném xuống sông, còn nhìn chằm chằm vào chân nàng ấy với ánh mắt dâm đãng, cười khả ố mà bình phẩm:
"Thẩm Tướng quân ấy mà, tuy là một con hổ cái, hệt như nam nhân, nhưng đôi chân ngọc này lại mịn màng trắng nõn, nếu được vuốt ve trên giường, hẳn sẽ có hương vị khác."
Về sau, những lời đồn thổi về mẫu thân ta lan truyền khắp kinh thành.
Ca ca ta tức giận tột cùng, định đi báo quan.
Nào ngờ, An Quý phi sợ ca ca ta đi báo quan sẽ hủy hoại tiền đồ của đệ đệ nàng ta, vì vậy đã vu oan giá họa trước, bịa đặt lời gièm pha trước mặt Hoàng thượng, nói rằng ca ca ta có ý đồ mưu phản.
Hoàng thượng hạ lệnh chém đầu cả nhà ta, mùi tanh tưởi của máu lan tỏa cả một con phố.
Còn An Quý phi thì lập được đại công, được vạn dân yêu mến, danh tiếng vang xa, được phong làm Hoàng hậu.
Nhưng bọn chúng không ngờ rằng, ta vẫn còn sống, hơn nữa còn vào cung.
Hắn ta nhặt giày của mẫu thân ta lên, ném xuống sông, còn nhìn chằm chằm vào chân nàng ấy với ánh mắt dâm đãng, cười khả ố mà bình phẩm:
"Thẩm Tướng quân ấy mà, tuy là một con hổ cái, hệt như nam nhân, nhưng đôi chân ngọc này lại mịn màng trắng nõn, nếu được vuốt ve trên giường, hẳn sẽ có hương vị khác."
Về sau, những lời đồn thổi về mẫu thân ta lan truyền khắp kinh thành.
Ca ca ta tức giận tột cùng, định đi báo quan.
Nào ngờ, An Quý phi sợ ca ca ta đi báo quan sẽ hủy hoại tiền đồ của đệ đệ nàng ta, vì vậy đã vu oan giá họa trước, bịa đặt lời gièm pha trước mặt Hoàng thượng, nói rằng ca ca ta có ý đồ mưu phản.
Hoàng thượng hạ lệnh chém đầu cả nhà ta, mùi tanh tưởi của máu lan tỏa cả một con phố.
Còn An Quý phi thì lập được đại công, được vạn dân yêu mến, danh tiếng vang xa, được phong làm Hoàng hậu.
Nhưng bọn chúng không ngờ rằng, ta vẫn còn sống, hơn nữa còn vào cung.
3.3
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, 1v1, Nữ trang đại lão.
CP: Phúc hắc có chút trà xanh mỏng manh mềm mại nữ trang công (Khương Duy/ Khương Vi) x Đơn thuần đã bị bán còn giúp đếm tiền thẳng nam thụ (Quý Tinh)
Giới thiệu:
"Thợ săn lão luyện thường xuất hiện như con mồi."
Quý Tinh vô tình "ngủ" với một nữ thần tóc đen dài thẳng.
Nữ thần bám lấy cậu, ngày nào cũng theo cậu về nhà.
Quý Tinh cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, nửa vui nửa buồn.
Một ngày nọ, cậu chợt nhận ra có sự hiểu lầm.
Nữ thần không hề theo cậu về nhà.
Cô ấy là bạn gái của người bạn cùng phòng thuê đối diện.
Quý Tinh với đạo đức liêm khiết, nghĩ: "Không được, không được, chuyện này không đúng! Bạn gái của bạn không thể đụng vào! Bạn cùng phòng cũng là bạn! Dù tôi chưa từng gặp anh ta bao giờ!"
Không ngờ nữ thần lại rút ra thứ còn to hơn của cậu: "Hả?"
"Ai nói tôi có bạn trai?"
CP: Phúc hắc có chút trà xanh mỏng manh mềm mại nữ trang công (Khương Duy/ Khương Vi) x Đơn thuần đã bị bán còn giúp đếm tiền thẳng nam thụ (Quý Tinh)
Giới thiệu:
"Thợ săn lão luyện thường xuất hiện như con mồi."
Quý Tinh vô tình "ngủ" với một nữ thần tóc đen dài thẳng.
Nữ thần bám lấy cậu, ngày nào cũng theo cậu về nhà.
Quý Tinh cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, nửa vui nửa buồn.
Một ngày nọ, cậu chợt nhận ra có sự hiểu lầm.
Nữ thần không hề theo cậu về nhà.
Cô ấy là bạn gái của người bạn cùng phòng thuê đối diện.
Quý Tinh với đạo đức liêm khiết, nghĩ: "Không được, không được, chuyện này không đúng! Bạn gái của bạn không thể đụng vào! Bạn cùng phòng cũng là bạn! Dù tôi chưa từng gặp anh ta bao giờ!"
Không ngờ nữ thần lại rút ra thứ còn to hơn của cậu: "Hả?"
"Ai nói tôi có bạn trai?"
4.3
Update sau.
3.8
“Tôi sẽ không thích anh.”
“Ừ, tôi cũng thế.”
“Tôi ghét anh.”
“Tôi biết,…bởi em đã nói câu này từ lâu rồi.”
“Trời cao đường xa, người hoà trong tuyết.”* (Từ lời bài hát Thiên Trản Đăng)
Quá khứ được soi sáng, chỉ vì em hóa sao trời.
Trần Thương x An Du
“Ừ, tôi cũng thế.”
“Tôi ghét anh.”
“Tôi biết,…bởi em đã nói câu này từ lâu rồi.”
“Trời cao đường xa, người hoà trong tuyết.”* (Từ lời bài hát Thiên Trản Đăng)
Quá khứ được soi sáng, chỉ vì em hóa sao trời.
Trần Thương x An Du
3.9
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Xuyên sách, 1v1
Tag: Xuyên qua thời không, Trùng sinh, Nữ phụ, Xuyên thư
Tình trạng cv: Hoàn (76 chương)
Edit + Beta: Thiên Ngân (Nấm)
Nữ phụ trong tiểu thuyết là một nhân vật trong cuộc đời của nam chính, nhưng chỉ yêu đương một thời gian, kết cục lại là bất đắc kì tử.
Hà Lan đã xuyên vào sách, thay thế nhân vật nữ phụ trong đó.
Mấy năm sau, nam chính cũng xuôi tay, sau đó lại bất ngờ được trọng sinh, trở về ba năm trước.
Có điều, Hà Lan mà nam chính tìm kiếm lại không phải là Hà Lan đã xuyên sách, chỉ là một nữ phụ như nguyên tác.
Chờ đợi suốt hai đời, Lăng Việt triệt để hắc hóa.
Mãi đến đời thứ ba, Lăng Việt đã hắc hóa mới tìm được Hải Lan của anh.
Tag: Xuyên qua thời không, Trùng sinh, Nữ phụ, Xuyên thư
Tình trạng cv: Hoàn (76 chương)
Edit + Beta: Thiên Ngân (Nấm)
Nữ phụ trong tiểu thuyết là một nhân vật trong cuộc đời của nam chính, nhưng chỉ yêu đương một thời gian, kết cục lại là bất đắc kì tử.
Hà Lan đã xuyên vào sách, thay thế nhân vật nữ phụ trong đó.
Mấy năm sau, nam chính cũng xuôi tay, sau đó lại bất ngờ được trọng sinh, trở về ba năm trước.
Có điều, Hà Lan mà nam chính tìm kiếm lại không phải là Hà Lan đã xuyên sách, chỉ là một nữ phụ như nguyên tác.
Chờ đợi suốt hai đời, Lăng Việt triệt để hắc hóa.
Mãi đến đời thứ ba, Lăng Việt đã hắc hóa mới tìm được Hải Lan của anh.
4.7
Số chương: 367+
Có người con gái nào mà không giao trái tim của mình cho anh khi ở anh tạo cho người ta cảm giác nhẹ nhàng bình yên.
Sênh Sênh, Sênh Sênh...đó là tên thân mật anh hay gọi cô bằng giọng rất đỗi dịu dàng mà triền miên.
Trong mắt người khác, anh mang vầng hào quang rực sáng, con người anh ôn hòa nhã nhặn, phong thái anh cao quý lịch thiệp, rất xứng với cái tên Thời Cẩn đầy ý thơ.
Nhưng họ chưa từng thấy anh cầm dao phanh thây với đôi mắt đỏ quạnh màu máu.
Khương Cửu Sênh gặp Thời Cẩn lần đầu ở thang máy chung cư.
"Tay anh đẹp quá". Cô khen ngợi từ tận đáy lòng, đôi mắt không sao dứt được, "Tôi có thể... sờ thử không?".
Anh kinh ngạc.
Cô ngượng ngùng giải thích: "Xin lỗi, tôi bị cuồng tay mức độ nhẹ".
Có người con gái nào mà không giao trái tim của mình cho anh khi ở anh tạo cho người ta cảm giác nhẹ nhàng bình yên.
Sênh Sênh, Sênh Sênh...đó là tên thân mật anh hay gọi cô bằng giọng rất đỗi dịu dàng mà triền miên.
Trong mắt người khác, anh mang vầng hào quang rực sáng, con người anh ôn hòa nhã nhặn, phong thái anh cao quý lịch thiệp, rất xứng với cái tên Thời Cẩn đầy ý thơ.
Nhưng họ chưa từng thấy anh cầm dao phanh thây với đôi mắt đỏ quạnh màu máu.
Khương Cửu Sênh gặp Thời Cẩn lần đầu ở thang máy chung cư.
"Tay anh đẹp quá". Cô khen ngợi từ tận đáy lòng, đôi mắt không sao dứt được, "Tôi có thể... sờ thử không?".
Anh kinh ngạc.
Cô ngượng ngùng giải thích: "Xin lỗi, tôi bị cuồng tay mức độ nhẹ".
4.7
Mạt Thế Có Bé Hamster Giàu Chảy Mỡ
Tên gốc: 末世仓鼠富流油 - Mạt thế thương thử phú lưu du
Tác giả: Họa Hề
Số chương: 92 chương + 03 PnGiới thiệu
Ngũ Nhất là một bé hamster, nhũ danh Thối Thối, có một ba ba rất đẹp trai, mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, không buồn không lo.
Nhưng mà, đột nhiên có một ngày, trên Trái Đất xuất hiện mối nguy hiểm là zombie, toàn thế giới tiến vào thời đại tận thế. Kèm theo sự xuất hiện của tang thi, nhân loại, động, thực vật cũng đồng thời thức tỉnh dị năng.
Sau khi ngủ một giấc dậy, bé hamster phát hiện mình đột nhiên biến thành thú hai chân giống như ba ba, hai túi dự trữ thức ăn ban đầu cũng biến thành hai cái không gian siêu bự.
Bé hamster đối với chuyện này đã vui đến lăn lộn, suy nghĩ đầu tiên là muốn nói cho ba ba.
Cuối cùng trải qua trăm cay ngàn đắng, trèo đèo lội suối, bé hamster rốt cuộc cũng tìm được ba ba. Trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc cứu được Nhiếp Tiêu từ trong tay zombie cấp 3.
"Ba ba, cục cưng rốt cuộc tìm được ba rồi!"
Nhiếp Tiêu cả mặt mông lung: "..." Cái gì? Ba của ai???
Mọi người trong căn cứ bấm ngón tay tính tính: móa nó! Lão đại quả nhiên thiên phú dị bẩm, 7 tuổi đã có con, bây giờ con đã lớn như vậy rồi!
Nhân Vật chính: Ngũ Nhất, Nhiếp Tiêu.
Tên gốc: 末世仓鼠富流油 - Mạt thế thương thử phú lưu du
Tác giả: Họa Hề
Số chương: 92 chương + 03 PnGiới thiệu
Ngũ Nhất là một bé hamster, nhũ danh Thối Thối, có một ba ba rất đẹp trai, mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, không buồn không lo.
Nhưng mà, đột nhiên có một ngày, trên Trái Đất xuất hiện mối nguy hiểm là zombie, toàn thế giới tiến vào thời đại tận thế. Kèm theo sự xuất hiện của tang thi, nhân loại, động, thực vật cũng đồng thời thức tỉnh dị năng.
Sau khi ngủ một giấc dậy, bé hamster phát hiện mình đột nhiên biến thành thú hai chân giống như ba ba, hai túi dự trữ thức ăn ban đầu cũng biến thành hai cái không gian siêu bự.
Bé hamster đối với chuyện này đã vui đến lăn lộn, suy nghĩ đầu tiên là muốn nói cho ba ba.
Cuối cùng trải qua trăm cay ngàn đắng, trèo đèo lội suối, bé hamster rốt cuộc cũng tìm được ba ba. Trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc cứu được Nhiếp Tiêu từ trong tay zombie cấp 3.
"Ba ba, cục cưng rốt cuộc tìm được ba rồi!"
Nhiếp Tiêu cả mặt mông lung: "..." Cái gì? Ba của ai???
Mọi người trong căn cứ bấm ngón tay tính tính: móa nó! Lão đại quả nhiên thiên phú dị bẩm, 7 tuổi đã có con, bây giờ con đã lớn như vậy rồi!
Nhân Vật chính: Ngũ Nhất, Nhiếp Tiêu.
4.4
Văn Án
Từ Qua nghe nói Lục Thịnh yêu thầm một người, nảy ra ý xấu đi đến văn phòng của anh: “Nghe nói lễ tình nhân mà tỏ tình xác suất thành công rất cao, có “lên” không Đội trưởng Lục?
Lục Thịnh ngước nhìn cô chăm chú: “Trên?”
Từ Qua: “Anh hiểu mà.”
Lục Thịnh hiểu ý gật đầu: “Tối nay đến nhà em hay vẫn là nhà anh”
***
Có người hỏi Lục Thịnh tiêu chuẩn chọn vợ.
Lục Thịnh: “Tóc ngắn, thích mặc áo sơ mi, cảnh sát.”
Người qua đường: “Cậu nói thẳng là Từ Qua đi!”
Từ Qua nghe nói Lục Thịnh yêu thầm một người, nảy ra ý xấu đi đến văn phòng của anh: “Nghe nói lễ tình nhân mà tỏ tình xác suất thành công rất cao, có “lên” không Đội trưởng Lục?
Lục Thịnh ngước nhìn cô chăm chú: “Trên?”
Từ Qua: “Anh hiểu mà.”
Lục Thịnh hiểu ý gật đầu: “Tối nay đến nhà em hay vẫn là nhà anh”
***
Có người hỏi Lục Thịnh tiêu chuẩn chọn vợ.
Lục Thịnh: “Tóc ngắn, thích mặc áo sơ mi, cảnh sát.”
Người qua đường: “Cậu nói thẳng là Từ Qua đi!”
5
Cố Ngôi trước giờ cô độc, cậu cho rằng mình thấp hèn như bụi bặm, cuộc đời cậu tăm tối như bóng đêm không một ngôi sao, mà cậu cũng chìm trong bùn, dơ bẩn bất kham.
Cậu là một con sói không sợ hãi, không biết đau, cậu có một ngôi sao xinh đẹp nơi cuối chân trời, cậu rất muốn ngắm nhìn mỗi ngày, chỉ cần đứng từ xa nhìn là đủ, không dám lại gần, càng không dám dùng đôi tay này chạm vào.
Có một lần Cố Ngôi cảm giác bản thân mình đã quá tuyệt vọng, đường cùng ngay trước mặt, trong đầu chỉ nghĩ về hủy diệt, muốn phá hủy hết thảy, thế rồi chiếc điện thoại đã im lặng từ lâu bất ngờ đổ chuông, là Chúc Triều Ca gọi đến.
"Cố Ngôi... Anh có thể đến đây được không?"
Bên trong điện thoại truyền tới tiếng khóc nức nở, cậu bỏ mặc tất cả vội vàng chạy về phía đầu ngõ. Giống như khi còn bé đã làm vô số lần, dịu dàng an ủi cô, cưng chiều dỗ dành cô, nói với cô rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Không một ai biết, trước khi Chúc Triều Ca gọi đến. Cậu thiếu niên nào đó đã lên sẵn kế hoạch để tự sát.
1V1 thanh mai trúc mã
Tóm lại là ngọt văn.
Xin đừng nhập nội dung tiểu thuyết vào thực tế. Chăm chỉ học tập mỗi ngày đều tiến về phía trước nha.
Cậu là một con sói không sợ hãi, không biết đau, cậu có một ngôi sao xinh đẹp nơi cuối chân trời, cậu rất muốn ngắm nhìn mỗi ngày, chỉ cần đứng từ xa nhìn là đủ, không dám lại gần, càng không dám dùng đôi tay này chạm vào.
Có một lần Cố Ngôi cảm giác bản thân mình đã quá tuyệt vọng, đường cùng ngay trước mặt, trong đầu chỉ nghĩ về hủy diệt, muốn phá hủy hết thảy, thế rồi chiếc điện thoại đã im lặng từ lâu bất ngờ đổ chuông, là Chúc Triều Ca gọi đến.
"Cố Ngôi... Anh có thể đến đây được không?"
Bên trong điện thoại truyền tới tiếng khóc nức nở, cậu bỏ mặc tất cả vội vàng chạy về phía đầu ngõ. Giống như khi còn bé đã làm vô số lần, dịu dàng an ủi cô, cưng chiều dỗ dành cô, nói với cô rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Không một ai biết, trước khi Chúc Triều Ca gọi đến. Cậu thiếu niên nào đó đã lên sẵn kế hoạch để tự sát.
1V1 thanh mai trúc mã
Tóm lại là ngọt văn.
Xin đừng nhập nội dung tiểu thuyết vào thực tế. Chăm chỉ học tập mỗi ngày đều tiến về phía trước nha.
4.7
Thời trung học, ai cũng biết Vân Từ có một địch thủ đã giao đấu với nhau suốt ba năm, nhìn nhau không vừa mắt.
Không ngờ cả hai lạ chọn trường đại học giống nhau, còn thành bạn cùng phòng kí túc xá.
Ngay lúc Vân Từ đang phân vân viêc mình nên nghỉ học không thì bất chợt phát hiện…
Hình như thằng cha này crush mình.
Ngu Tầm x Vân Từ
"Kẻ thù không đội trời chung" biến thành người yêu.
Không ngờ cả hai lạ chọn trường đại học giống nhau, còn thành bạn cùng phòng kí túc xá.
Ngay lúc Vân Từ đang phân vân viêc mình nên nghỉ học không thì bất chợt phát hiện…
Hình như thằng cha này crush mình.
Ngu Tầm x Vân Từ
"Kẻ thù không đội trời chung" biến thành người yêu.
4.9
“Em từng yêu sâu đậm một người.”
“Trùng hợp thật, anh cũng thế.”
“Em không thể sinh con.”
“Anh ghét nhất là bọn con nít.”
Cứ thế, họ bắt đầu cuộc tình mà không đăng ký kết hôn, cùng thắp lửa cho những tháng ngày chung đôi.
Họ chung sống êm đềm trong căn hẻm nhỏ, ngày qua ngày êm ả đầy viên mãn. Điều duy nhất mà Triệu Từ Thấm không hài lòng chính là ham muốn tình dục của Từ Tỉnh quá mãnh liệt. Anh thích nhất là ung dung cởi bỏ từng chiếc cúc sườn xám của cô, sau đó dùng ngón tay xâm nhập vào nơi ướt át khiến cô rỉ mật ngọt...
“Trùng hợp thật, anh cũng thế.”
“Em không thể sinh con.”
“Anh ghét nhất là bọn con nít.”
Cứ thế, họ bắt đầu cuộc tình mà không đăng ký kết hôn, cùng thắp lửa cho những tháng ngày chung đôi.
Họ chung sống êm đềm trong căn hẻm nhỏ, ngày qua ngày êm ả đầy viên mãn. Điều duy nhất mà Triệu Từ Thấm không hài lòng chính là ham muốn tình dục của Từ Tỉnh quá mãnh liệt. Anh thích nhất là ung dung cởi bỏ từng chiếc cúc sườn xám của cô, sau đó dùng ngón tay xâm nhập vào nơi ướt át khiến cô rỉ mật ngọt...
3.5
Phó Lê xuyên thành nữ phụ trắng trẻo giàu có xinh đẹp lúc nào cũng chỉ nghĩ đến yêu đương trong sách, xuân sắc ngời ngời, gia cảnh giàu có, cả ngày lại lao tới chèn ép nữ chính.
Vì vậy trong đoạn kết của nguyên tác, nam chính nguyên tác phẫn nộ vì hồng nhan, cô ấy phá sản.
Bây giờ cách kết cục phá sản còn 5 năm, cô còn có cơ hội lật bàn!
Nhưng mà hiện thực tàn khốc, lực lượng cốt truyện nguyên tác cường đại, cô bị bắt lặp lại cốt truyện bia đỡ đạn não tàn.
Trời xui đất khiến, Phó Lê trói định một APP nuôi bé con, hệ thống nói cho cô, chỉ cần an tâm nuôi bé con là có thể thông qua bé con thăng cấp đạt được quyền hạn thay đổi cốt truyện.
Trước khi đổi nội dung cốt truyện, Phó Lê mắng nữ chính nguyên tác, để đàn em ức hϊếp cô ấy.
Sau khi đổi nội dung cốt truyện, Phó Lê dịu dàng săn sóc nữ chính nguyên tác các loại, giúp đỡ cô ấy.
Nam chính nguyên tác: Cậu đừng tin cậu ta, chắc chắn cậu ta có âm mưu gì đó với cậu!
Nữ chính nguyên tác: Cậu ấy nói trước đây là mắt không tốt mới thích cậu, bây giờ không thích nữa, muốn làm bạn tốt với tớ, chị gái nhỏ xinh đẹp thiện lương như vậy sao có thể có âm mưu chứ!
Nam chính nguyên tác: …
Phó Lê vốn chỉ muốn làm một người chơi vô tình để thăng cấp máy móc, nhưng lúc cô nhìn thấy hình ảnh đứa bé đói bụng run bần bật thì đã bước lên con đường nạp tiền không lối về.
Bé con của cô đáng yêu như vậy, cần phải lóng lánh nhất, đạp đám tiểu nhân nịnh giàu đạp nghèo kia dưới chân!
“Sao bé con không có đồ quý limited để mặc! Mua mua mua!”
“Màu này hợp với bé con nhà mình! Mua mua mua!”
“Hả? Bé con thiếu đồng hồ, tiếp tục mua!”
Tiệc tối tụ tập hào môn thế gia, Phó Lê nhìn chằm chằm điện thoại, nhìn bé con lộ ra nụ cười của mẹ hiền, nhóm tiểu thư quý tộc xung quanh thấp giọng tán thưởng làm cô không khỏi ngẩng đầu.
Chàng trai lạnh lùng thanh quý đang ở trên sân khấu đọc diễn văn là chú nhỏ của nam chính nguyên tác, kỳ tài thương nghiệp giàu có.
Chẳng qua là bộ quần áo trên người của người đó, sao giống như đúc với bộ đồ cô mới vừa định chế cho bé con thế???
Sau khi chính thức gặp mặt:
Phó Lê thở dài: Em coi anh là bé con, anh lại muốn làm người yêu của em.
Bé con nguy hiểm híp mắt: Em nhìn anh nói lại lần nữa?
Phó Lê: Không, coi như em chưa nói gì đi.
Bé con lấy một tấm thẻ đen ra: Ngoan, kiểu mới nhất, mua hết đi.
Vì vậy trong đoạn kết của nguyên tác, nam chính nguyên tác phẫn nộ vì hồng nhan, cô ấy phá sản.
Bây giờ cách kết cục phá sản còn 5 năm, cô còn có cơ hội lật bàn!
Nhưng mà hiện thực tàn khốc, lực lượng cốt truyện nguyên tác cường đại, cô bị bắt lặp lại cốt truyện bia đỡ đạn não tàn.
Trời xui đất khiến, Phó Lê trói định một APP nuôi bé con, hệ thống nói cho cô, chỉ cần an tâm nuôi bé con là có thể thông qua bé con thăng cấp đạt được quyền hạn thay đổi cốt truyện.
Trước khi đổi nội dung cốt truyện, Phó Lê mắng nữ chính nguyên tác, để đàn em ức hϊếp cô ấy.
Sau khi đổi nội dung cốt truyện, Phó Lê dịu dàng săn sóc nữ chính nguyên tác các loại, giúp đỡ cô ấy.
Nam chính nguyên tác: Cậu đừng tin cậu ta, chắc chắn cậu ta có âm mưu gì đó với cậu!
Nữ chính nguyên tác: Cậu ấy nói trước đây là mắt không tốt mới thích cậu, bây giờ không thích nữa, muốn làm bạn tốt với tớ, chị gái nhỏ xinh đẹp thiện lương như vậy sao có thể có âm mưu chứ!
Nam chính nguyên tác: …
Phó Lê vốn chỉ muốn làm một người chơi vô tình để thăng cấp máy móc, nhưng lúc cô nhìn thấy hình ảnh đứa bé đói bụng run bần bật thì đã bước lên con đường nạp tiền không lối về.
Bé con của cô đáng yêu như vậy, cần phải lóng lánh nhất, đạp đám tiểu nhân nịnh giàu đạp nghèo kia dưới chân!
“Sao bé con không có đồ quý limited để mặc! Mua mua mua!”
“Màu này hợp với bé con nhà mình! Mua mua mua!”
“Hả? Bé con thiếu đồng hồ, tiếp tục mua!”
Tiệc tối tụ tập hào môn thế gia, Phó Lê nhìn chằm chằm điện thoại, nhìn bé con lộ ra nụ cười của mẹ hiền, nhóm tiểu thư quý tộc xung quanh thấp giọng tán thưởng làm cô không khỏi ngẩng đầu.
Chàng trai lạnh lùng thanh quý đang ở trên sân khấu đọc diễn văn là chú nhỏ của nam chính nguyên tác, kỳ tài thương nghiệp giàu có.
Chẳng qua là bộ quần áo trên người của người đó, sao giống như đúc với bộ đồ cô mới vừa định chế cho bé con thế???
Sau khi chính thức gặp mặt:
Phó Lê thở dài: Em coi anh là bé con, anh lại muốn làm người yêu của em.
Bé con nguy hiểm híp mắt: Em nhìn anh nói lại lần nữa?
Phó Lê: Không, coi như em chưa nói gì đi.
Bé con lấy một tấm thẻ đen ra: Ngoan, kiểu mới nhất, mua hết đi.
4.1
Bạn đang đọc truyện Garfield Báo Thù Ký của tác giả Kim Cương Quyển. Lý Trăn Nhược ở trong gia đình hào môn, tranh đấu không ngừng, nhưng cậu không ngờ được, cuộc nội đấu này, cậu thành người đầu tiên bị loại, lại còn bị người thiết kế, thành tử vong "ngoài ý muốn"
Nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc.
Sau khi "vô tình" tỉnh tại, Lý Trăn Nhược không thể hiểu nổi tại sao mình hóa thành một con mèo Garfield, nhưng đây cũng là cơ hội che giấu thân thế, để cậu trở về nhà, làm rõ ràng ai là thủ phạm sau kế hoạch khiến cậu chết vì tai nạn bất ngờ kia,Đồng thời, Lý Trăn Nhược cũng phát hiện ra, mình hình như không phải một con mèo bình thường mà có thể... biến thân.
Nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc.
Sau khi "vô tình" tỉnh tại, Lý Trăn Nhược không thể hiểu nổi tại sao mình hóa thành một con mèo Garfield, nhưng đây cũng là cơ hội che giấu thân thế, để cậu trở về nhà, làm rõ ràng ai là thủ phạm sau kế hoạch khiến cậu chết vì tai nạn bất ngờ kia,Đồng thời, Lý Trăn Nhược cũng phát hiện ra, mình hình như không phải một con mèo bình thường mà có thể... biến thân.
4.1
Chia tay hai năm, tôi và Trần Cảnh Thâm gặp lại nhau.
Anh vẫn tự phụ vô song như cũ, đi bên cạnh là cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp.
Mà tôi, trên người loang lổ vết thương được che đậy dưới lớp áo len xám.
“Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc đến chị.”
“Hồi đó hai người yêu nhau trong trường ngọt ngào thật ấy. Em còn rất ghen tị.”
Cô bạn gái xinh đẹp của anh đột nhiên mở miệng, khoác tay anh làm nũng:
“Nhưng mà Cảnh Thâm, hiện tại người anh yêu nhất chính là em, đúng không?”
Anh vẫn tự phụ vô song như cũ, đi bên cạnh là cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp.
Mà tôi, trên người loang lổ vết thương được che đậy dưới lớp áo len xám.
“Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc đến chị.”
“Hồi đó hai người yêu nhau trong trường ngọt ngào thật ấy. Em còn rất ghen tị.”
Cô bạn gái xinh đẹp của anh đột nhiên mở miệng, khoác tay anh làm nũng:
“Nhưng mà Cảnh Thâm, hiện tại người anh yêu nhất chính là em, đúng không?”