truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
7.3
Lý Phàm vốn là Thiếu chủ của Long Môn, với khối tài sản hàng chục nghìn tỷ. Trong bốn năm ở rể, vì che giấu thân phận, bị chịu mọi khinh bỉ, ai cũng có thể ức hiếp. Vì con gái, vì vợ, anh không thể không trở về Long Môn và thừa kế tất cả! Đã từng hứa với cô ấy cuộc sống sung túc, bây giờ có thể cho cô cả thế giới!
3.7
Từ nhỏ Quý Tinh Nhiên đã nhận ra cha mẹ cậu không hề thích cậu.
Có lẽ cậu cảm thấy cậu chưa đủ tốt, chưa đủ giỏi. Cho nên từ khi còn nhỏ Quý Tinh Nhiên dốc hết sức lực để trở thành người giỏi toàn vẹn, chỉ để đổi lấy ánh nhìn và nụ cười của cha mẹ.
Đến khi sinh nhật 18 tuổi của cậu, Quý gia liền mở tiệc linh đình mời khắp thành phố, cậu nhìn bữa tiệc tổ chức với quy mô lớn, cậu định nói cho cha mẹ rằng cậu không thích kiểu sinh nhật như này nhưng nhìn khuôn mặt rạng rỡ tươi cười mà cậu dặn lòng không đậu, cố gắng thích nghi, để những dòng suy nghĩ trong lòng mà thuận theo.
Khi cậu 19 tuổi, Quý Tinh Nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng, ở bữa tiệc sinh nhật mình mà tiếp đãi khách khứa, làm quen để cho cha mẹ vui lòng.
Nhưng thẳng đến sinh nhật tiếp theo, cậu mới biết được tối nay vai chính cũng không phải là mình nữa.
Ở một nhà ba người chân chính đoàn viên, tụ họp với nhau như một gia đình thực thụ, Quý Tinh Nhiên lặng lẽ rời khỏi ngôi nhà trong cơn mưa.
- -----------------------------
Lộ Quy Chu từ công ty trở về, ở ven đường nhặt được thiếu niên xinh đẹp trong cơn mưa tầm tã.
Mỹ thiếu niên mất trí nhớ, không nhà để về, khóe mắt rưng rưng đáng thương vô cùng, Lộ Quy Chu nhất thời mềm lòng thu lưu cậu.
Vốn định tạm thời đem biệt thự, tìm được người nhà thiếu niên liền đưa cậu về nhà.
Chỉ là những ngày ở chung, mỹ thiếu niên từ lúc dè dặt, cẩn trọng với mọi thứ xung quanh cho đến khi càng ngày càng dính người như mèo con vậy. Lộ Quy Chu cảm thấy mình đang nuôi dưỡng một bé mèo ngoan ngoãn xinh đẹp, làm người lúc nào cũng lộ vẻ thương tiếc hận không thể sủng tận trời.
Lộ Quy Chu thay đổi chủ ý, coi như nuôi một đứa trẻ.
Thẳng đến một ngày, Lộ Quy Chu bị đứa trẻ cắn một phát vào má, Lộ Quy Chu kinh ngạc không thôi, bất đắc dĩ đẩy Quý Tinh Nhiên. Là một đứa trẻ không nghe lời, tốt nhất là nên tìm người nhận thân.
Đến khi, Quý Tinh Nhiên cậu thật sự đi rồi, lần đầu tiên Lộ Quy Chu nếm được tư vị gọi là hối hận.
Cả thương giới đều biết, người cầm quyền Lộ gia Lộ Quy Chu cao cao tại thượng, tuổi trẻ với tương lai mở rộng, hỡ hững với đời. Đến một hôm, có người nhìn thấy Lộ Quy Chu đang đi đến chỗ của một thanh niên với khuôn mặt xinh đẹp, giọng nói nhỏ nhẹ, tay chân luống cuống, thất thố mà đuổi theo bước chân của thiếu niên.
Người trong giới chưa lập gia đình hay đã kết hôn đếu rất sốc, đúng là còn sống còn có thể chứng kiến Lộ Quy Chu nổi tiếng tính tình như Diêm La sống cũng phải rơi vào lưới tình.
- ---------------------------------
Niên thượng, chua chua ngọt ngọt đan xen. Sau này có tình tiết giới giải trí
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Quý Tinh Nhiên, Lộ Quy Chu ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Vì người mà bắt đầu lại từ đầu.
Lập ý: Mặc dù thân rời vào cảnh cùng đường, nhưng sự lạc quan ấy vẫn sẽ mãi duy trì.
Có lẽ cậu cảm thấy cậu chưa đủ tốt, chưa đủ giỏi. Cho nên từ khi còn nhỏ Quý Tinh Nhiên dốc hết sức lực để trở thành người giỏi toàn vẹn, chỉ để đổi lấy ánh nhìn và nụ cười của cha mẹ.
Đến khi sinh nhật 18 tuổi của cậu, Quý gia liền mở tiệc linh đình mời khắp thành phố, cậu nhìn bữa tiệc tổ chức với quy mô lớn, cậu định nói cho cha mẹ rằng cậu không thích kiểu sinh nhật như này nhưng nhìn khuôn mặt rạng rỡ tươi cười mà cậu dặn lòng không đậu, cố gắng thích nghi, để những dòng suy nghĩ trong lòng mà thuận theo.
Khi cậu 19 tuổi, Quý Tinh Nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng, ở bữa tiệc sinh nhật mình mà tiếp đãi khách khứa, làm quen để cho cha mẹ vui lòng.
Nhưng thẳng đến sinh nhật tiếp theo, cậu mới biết được tối nay vai chính cũng không phải là mình nữa.
Ở một nhà ba người chân chính đoàn viên, tụ họp với nhau như một gia đình thực thụ, Quý Tinh Nhiên lặng lẽ rời khỏi ngôi nhà trong cơn mưa.
- -----------------------------
Lộ Quy Chu từ công ty trở về, ở ven đường nhặt được thiếu niên xinh đẹp trong cơn mưa tầm tã.
Mỹ thiếu niên mất trí nhớ, không nhà để về, khóe mắt rưng rưng đáng thương vô cùng, Lộ Quy Chu nhất thời mềm lòng thu lưu cậu.
Vốn định tạm thời đem biệt thự, tìm được người nhà thiếu niên liền đưa cậu về nhà.
Chỉ là những ngày ở chung, mỹ thiếu niên từ lúc dè dặt, cẩn trọng với mọi thứ xung quanh cho đến khi càng ngày càng dính người như mèo con vậy. Lộ Quy Chu cảm thấy mình đang nuôi dưỡng một bé mèo ngoan ngoãn xinh đẹp, làm người lúc nào cũng lộ vẻ thương tiếc hận không thể sủng tận trời.
Lộ Quy Chu thay đổi chủ ý, coi như nuôi một đứa trẻ.
Thẳng đến một ngày, Lộ Quy Chu bị đứa trẻ cắn một phát vào má, Lộ Quy Chu kinh ngạc không thôi, bất đắc dĩ đẩy Quý Tinh Nhiên. Là một đứa trẻ không nghe lời, tốt nhất là nên tìm người nhận thân.
Đến khi, Quý Tinh Nhiên cậu thật sự đi rồi, lần đầu tiên Lộ Quy Chu nếm được tư vị gọi là hối hận.
Cả thương giới đều biết, người cầm quyền Lộ gia Lộ Quy Chu cao cao tại thượng, tuổi trẻ với tương lai mở rộng, hỡ hững với đời. Đến một hôm, có người nhìn thấy Lộ Quy Chu đang đi đến chỗ của một thanh niên với khuôn mặt xinh đẹp, giọng nói nhỏ nhẹ, tay chân luống cuống, thất thố mà đuổi theo bước chân của thiếu niên.
Người trong giới chưa lập gia đình hay đã kết hôn đếu rất sốc, đúng là còn sống còn có thể chứng kiến Lộ Quy Chu nổi tiếng tính tình như Diêm La sống cũng phải rơi vào lưới tình.
- ---------------------------------
Niên thượng, chua chua ngọt ngọt đan xen. Sau này có tình tiết giới giải trí
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Quý Tinh Nhiên, Lộ Quy Chu ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Vì người mà bắt đầu lại từ đầu.
Lập ý: Mặc dù thân rời vào cảnh cùng đường, nhưng sự lạc quan ấy vẫn sẽ mãi duy trì.
8
Văn Án:
Bạn đang đọc truyện Thiếu Gia Giả Vs Thiếu Gia Thật của tác giả Đạo Thị Bình Thường. Ngủ một giấc sau đó tỉnh lại, Giang Dĩ Trạch tành người xuyên không.
Hắn rà soát mọi thông tin, biết được thật ra là mình xuyên một quyển tiểu thuyết hào môn, thật giả thiếu gia.
Mà hắn, hắn chính là tên thiếu gia nhà giàu giả mạo, đánh tráo thân phận.
Còn thiếu gia chính hiệu là Đường Cảnh Đồng, cũng là nam chính trong truyện, hai đứa nhỏ vừa sinh ra, thân phận liền tráo đổi, nhân sinh mỗi người cũng đi về mỗi hướng khác biệt.
Nhưng mà phải nói không hổ là nhân vật chính, dù là cô nhi, sinh hoạt khó khăn thiếu thốn, nhưng vẫn xuất sắc khiến nhân sinh trở nên tốt hơn.
Đường Cảnh Đồng may mắn vào giới giải trí, sau đó cũng thuận lợi trở thành một vị Ảnh đế nam thần số lượng fan đông nghìn nghịt.
Còn thiếu gia hàng giả thì điều kiện gia đình quá tốt, được nuông chiều thành quen, thế nên ngày càng không ra gì, vì ghen tức mà nhiều lần hãm hại nhân vật nam chính.
Tới khi chân tướng được phát hiện, thân phận cả hai đều hấp thụ ánh sáng, thì nam xứng ác độc bị đuổi khỏi gia môn, trắng tay lưu lạc đầu đường.
Thời điểm Giang Dĩ Trạch xuyên tới, vừa vặn rơi vào tình huống tên thiếu gia giả ỷ vào thân phận của mình chèn ép Đường Cảnh Đồng trong đoàn làm phim.
Nước đi này xin phép đi lại!
Để tránh rơi vào kết cục thảm hại sau khi bị vạch trần thân phận, Giang Dĩ Trạch phát huy kỹ năng ngầm, bắt đầu dấn thân vào con đường phát trực tiếp, trở thành một streamer nấu ăn. Ban đầu, ai nấy khịt mũi coi thường.
Sau đó: Thơm quá!!! Tiểu thiếu gia nấu ăn xuất sắc quá má ơi, muốn lấy đũa chọc vào màn hình gắp một miếng.
Bạn đang đọc truyện Thiếu Gia Giả Vs Thiếu Gia Thật của tác giả Đạo Thị Bình Thường. Ngủ một giấc sau đó tỉnh lại, Giang Dĩ Trạch tành người xuyên không.
Hắn rà soát mọi thông tin, biết được thật ra là mình xuyên một quyển tiểu thuyết hào môn, thật giả thiếu gia.
Mà hắn, hắn chính là tên thiếu gia nhà giàu giả mạo, đánh tráo thân phận.
Còn thiếu gia chính hiệu là Đường Cảnh Đồng, cũng là nam chính trong truyện, hai đứa nhỏ vừa sinh ra, thân phận liền tráo đổi, nhân sinh mỗi người cũng đi về mỗi hướng khác biệt.
Nhưng mà phải nói không hổ là nhân vật chính, dù là cô nhi, sinh hoạt khó khăn thiếu thốn, nhưng vẫn xuất sắc khiến nhân sinh trở nên tốt hơn.
Đường Cảnh Đồng may mắn vào giới giải trí, sau đó cũng thuận lợi trở thành một vị Ảnh đế nam thần số lượng fan đông nghìn nghịt.
Còn thiếu gia hàng giả thì điều kiện gia đình quá tốt, được nuông chiều thành quen, thế nên ngày càng không ra gì, vì ghen tức mà nhiều lần hãm hại nhân vật nam chính.
Tới khi chân tướng được phát hiện, thân phận cả hai đều hấp thụ ánh sáng, thì nam xứng ác độc bị đuổi khỏi gia môn, trắng tay lưu lạc đầu đường.
Thời điểm Giang Dĩ Trạch xuyên tới, vừa vặn rơi vào tình huống tên thiếu gia giả ỷ vào thân phận của mình chèn ép Đường Cảnh Đồng trong đoàn làm phim.
Nước đi này xin phép đi lại!
Để tránh rơi vào kết cục thảm hại sau khi bị vạch trần thân phận, Giang Dĩ Trạch phát huy kỹ năng ngầm, bắt đầu dấn thân vào con đường phát trực tiếp, trở thành một streamer nấu ăn. Ban đầu, ai nấy khịt mũi coi thường.
Sau đó: Thơm quá!!! Tiểu thiếu gia nấu ăn xuất sắc quá má ơi, muốn lấy đũa chọc vào màn hình gắp một miếng.
4.3
Thể loại: võ hiệp, nam chủ,...
Sau cái chết của Vong Ưu đại sư, một chiếc kim quan* thần bí xuất hiện tại thế gian, giang hồ dậy sóng từ đó cũng dậy sóng.
Hào kiệt khắp nơi nổi dậy, Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc, Thiên Nữ Nhụy đều lần lượt xuất hiện trong cuộc phần tranh này.
Sách mã giang hồ mộng, ỷ kiếm đạp ca hành. Câu chuyện về bí mật của quan tài vàng dần dần được hé mở...
*quan tài vàng.
Sau cái chết của Vong Ưu đại sư, một chiếc kim quan* thần bí xuất hiện tại thế gian, giang hồ dậy sóng từ đó cũng dậy sóng.
Hào kiệt khắp nơi nổi dậy, Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc, Thiên Nữ Nhụy đều lần lượt xuất hiện trong cuộc phần tranh này.
Sách mã giang hồ mộng, ỷ kiếm đạp ca hành. Câu chuyện về bí mật của quan tài vàng dần dần được hé mở...
*quan tài vàng.
4.1
Tác giả: Ngã Thị Đại Vương
Thể loại: Ngôn Tình, Đoản Văn, Chữa Lành
Team dịch: 22h mẹ bắt Triệu ngủ
Giới thiệu
Tôi sống lại sau khi ở cạnh gã sát nhân cuồng sát nổi tiếng ba ngày.
Khi ấy gã vẫn là đứa trẻ tội nghiệp ngồi xe lăn bị người khác bắt nạt.
Không sao, tôi không sợ, gã giết người cướp của là chuyện của hai mươi năm sau.
Tôi có đủ tự tin cải tạo gã thành người bình thường, tạo phúc cho xã hội chủ nghĩa!
Thể loại: Ngôn Tình, Đoản Văn, Chữa Lành
Team dịch: 22h mẹ bắt Triệu ngủ
Giới thiệu
Tôi sống lại sau khi ở cạnh gã sát nhân cuồng sát nổi tiếng ba ngày.
Khi ấy gã vẫn là đứa trẻ tội nghiệp ngồi xe lăn bị người khác bắt nạt.
Không sao, tôi không sợ, gã giết người cướp của là chuyện của hai mươi năm sau.
Tôi có đủ tự tin cải tạo gã thành người bình thường, tạo phúc cho xã hội chủ nghĩa!
8.5
Editor: Gà Mimi
Giản Nhất, một người phụ nữ 28 tuổi có công việc đàng hoàng, đã kết hôn, người thân qua đời sớm, chồng thì ngoại tình, một lần nọ đi máy bay thì xui xẻo gặp tai nạn máy bay rơi. Nhưng khi tỉnh lại, Giản Nhất bỗng phát hiện bản thân biến thành cô bé Giản Nhất 17 tuổi mang tiếng hư hỏng, vì cha mẹ chia tay, mẹ lấy bố dượng nên cô bé phản kháng bằng cách nổi loạn, đánh nhau, uống rượu, bỏ học, đi bụi.
Trong kiếp này, Giản Nhất đã trở thành một cô gái 17 tuổi khét tiếng đánh nhau, rượu chè, hoang đàng. Và:
Giản Nhât chỉ biết là nên làm một người tốt, kiếm tiền, đảo ngược hình ảnh và hướng tới một đỉnh cao khác trong cuộc đời.
Tóm lại một câu:
Tái sinh thành một cô gái, nhân đôi sự nghiệp và gia đình
P/S: Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, ấm áp dành cho ai thích truyện ngọt nhưng không ngấy. Mong các bạn ủng hộ….
Xin vui lòng không sao chép và re-upload truyện dưới mọi hình thức.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ…
Giản Nhất, một người phụ nữ 28 tuổi có công việc đàng hoàng, đã kết hôn, người thân qua đời sớm, chồng thì ngoại tình, một lần nọ đi máy bay thì xui xẻo gặp tai nạn máy bay rơi. Nhưng khi tỉnh lại, Giản Nhất bỗng phát hiện bản thân biến thành cô bé Giản Nhất 17 tuổi mang tiếng hư hỏng, vì cha mẹ chia tay, mẹ lấy bố dượng nên cô bé phản kháng bằng cách nổi loạn, đánh nhau, uống rượu, bỏ học, đi bụi.
Trong kiếp này, Giản Nhất đã trở thành một cô gái 17 tuổi khét tiếng đánh nhau, rượu chè, hoang đàng. Và:
- Công ty của cha dượng phá sản và trở nên nghèo nàn.
- Danh tiếng không còn gì để bốc xấu hơn
Giản Nhât chỉ biết là nên làm một người tốt, kiếm tiền, đảo ngược hình ảnh và hướng tới một đỉnh cao khác trong cuộc đời.
Tóm lại một câu:
Tái sinh thành một cô gái, nhân đôi sự nghiệp và gia đình
P/S: Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, ấm áp dành cho ai thích truyện ngọt nhưng không ngấy. Mong các bạn ủng hộ….
Xin vui lòng không sao chép và re-upload truyện dưới mọi hình thức.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ…
3.9
Tô Tịch Nhan nhìn qua ngây thơ, hiền hậu, không khác gì bé thỏ trắng dễ bắt nạt nhưng thực ra cô gan lớn vô cùng, còn dám nghĩ cách làm sao để đá bay vị hôn phu Lục Sính của mình.
Nhưng mà từ nhỏ cô đã sợ Lục Sính, bởi vì ở trong mắt cô, vị hôn phu này không phải người.
Đội nón xanh không xong làm sao bây giờ? Chỉ có thể rưng rưng gả vào phủ thiếu soái!
Thiếu soái phu nhân không dễ làm, Tô Tịch Nhan mỗi ngày đều không thể thẳng eo dậy nổi.
Nhưng mà từ nhỏ cô đã sợ Lục Sính, bởi vì ở trong mắt cô, vị hôn phu này không phải người.
Đội nón xanh không xong làm sao bây giờ? Chỉ có thể rưng rưng gả vào phủ thiếu soái!
Thiếu soái phu nhân không dễ làm, Tô Tịch Nhan mỗi ngày đều không thể thẳng eo dậy nổi.
9.5
Tác giả: Lãnh Sơn Tựu Mộc
Lâm Hạc x Thẩm An
Lạnh lùng ít nói phúc hắc nhà nghèo học bá công x tiểu thiếu gia sa sút dương quang thụ (my tag, not author"s)
Song phương chữa lành, ngọt, nguỵ dưỡng thành, thanh xuân vườn trường.
Câu chuyện bánh ngọt nhỏ về hai chú cún không nơi nương tựa tự liếm vết thương cho nhau.
Lâm Hạc x Thẩm An
Lạnh lùng ít nói phúc hắc nhà nghèo học bá công x tiểu thiếu gia sa sút dương quang thụ (my tag, not author"s)
Song phương chữa lành, ngọt, nguỵ dưỡng thành, thanh xuân vườn trường.
Câu chuyện bánh ngọt nhỏ về hai chú cún không nơi nương tựa tự liếm vết thương cho nhau.
4
Vào cuối thời nhà Thanh đầu Trung Hoa Dân quốc, Lãnh Phong thiếu tướng công trạng hiển hách ở thành Tùng Tây cưới thiên kim Kiều Hạm, nhị tiểu thư nhà giàu bán tơ lụa.
Lãnh Phong vốn tưởng rằng Kiều Hạm chỉ là cô tiểu thư điềm tĩnh đơn thuần ngoan ngoãn, đời này hai người cứ thế mà tương kính như tân*, chưa từng nghĩ...
Đêm tân hôn, còn chưa viên phòng, cô lại kêu anh lấy giúp áo ngủ đến phòng tắm, lại mặc chiếc váy ngủ "mặc như không mặc" bằng sa mỏng ở trước mặt anh lúc ẩn lúc hiện, thậm chí còn nói muốn viên phòng trong phòng tắm?
Từ bàn tay trắng nõn như ngọc bích vươn ra từ phòng tắm vừa rồi, đến thân thể mê người chỉ mặc một chiếc sa mỏng nửa trong suốt như hiện tại...
Đây là đang câu dẫn anh sao?
Mặc kệ có phải câu dẫn hay không, hiện tại anh...chỉ muốn làm cô.
Giữa tình cảm mãnh liệt, Lãnh Phong nghe thiếu nữ dưới thân chịu không nổi than nhẹ, ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể thiếu nữ.
Xem ra, lần cưới này, kết đúng rồi.
Cuộc sống hôn nhân ngọt ngào của sói xám và tiểu bạch thỏ.
( nam chính lâu lâu nhu cầu mãnh liệt, nữ chính kiều nộn hàng đêm xin tha) (có cốt truyện có thịt).
Lãnh Phong vốn tưởng rằng Kiều Hạm chỉ là cô tiểu thư điềm tĩnh đơn thuần ngoan ngoãn, đời này hai người cứ thế mà tương kính như tân*, chưa từng nghĩ...
Đêm tân hôn, còn chưa viên phòng, cô lại kêu anh lấy giúp áo ngủ đến phòng tắm, lại mặc chiếc váy ngủ "mặc như không mặc" bằng sa mỏng ở trước mặt anh lúc ẩn lúc hiện, thậm chí còn nói muốn viên phòng trong phòng tắm?
Từ bàn tay trắng nõn như ngọc bích vươn ra từ phòng tắm vừa rồi, đến thân thể mê người chỉ mặc một chiếc sa mỏng nửa trong suốt như hiện tại...
Đây là đang câu dẫn anh sao?
Mặc kệ có phải câu dẫn hay không, hiện tại anh...chỉ muốn làm cô.
Giữa tình cảm mãnh liệt, Lãnh Phong nghe thiếu nữ dưới thân chịu không nổi than nhẹ, ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể thiếu nữ.
Xem ra, lần cưới này, kết đúng rồi.
Cuộc sống hôn nhân ngọt ngào của sói xám và tiểu bạch thỏ.
( nam chính lâu lâu nhu cầu mãnh liệt, nữ chính kiều nộn hàng đêm xin tha) (có cốt truyện có thịt).
3.2
Tiểu Tướng quân mà ta liều mạng cứu về, đưa ta ra công đường chỉ để hủy hôn với ta.
Hắn mắng ta tâm tư độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, khen ngợi nàng ta dịu dàng hiền hậu lương thiện.
Mà ta mất hết mặt mũi, không có ai muốn cưới, đành phải gả cho nịnh thần có tiếng xấu, Hoắc Chương.
Ngày xuất giá, hắt chợt một mình một ngựa chạy tới cướp hôn, nói bằng lòng nạp ta làm thiếp.
Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Con hàng này mà cũng xứng để nàng nhớ nhung nhiều năm à?”
Sau này, tiểu Tướng quân quỳ bên váy ta, bi thương cầu xin ta nhận hắn, cho dù chỉ làm nhỏ thôi.
Hắn mắng ta tâm tư độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, khen ngợi nàng ta dịu dàng hiền hậu lương thiện.
Mà ta mất hết mặt mũi, không có ai muốn cưới, đành phải gả cho nịnh thần có tiếng xấu, Hoắc Chương.
Ngày xuất giá, hắt chợt một mình một ngựa chạy tới cướp hôn, nói bằng lòng nạp ta làm thiếp.
Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Con hàng này mà cũng xứng để nàng nhớ nhung nhiều năm à?”
Sau này, tiểu Tướng quân quỳ bên váy ta, bi thương cầu xin ta nhận hắn, cho dù chỉ làm nhỏ thôi.
6.6
Phượng hoàng bất tử tái sinh từ đống tro tàn, nhưng cô đã bị nhai đến tận xương.
Sẽ thế nào khi nạn nhân của một vụ bắt cóc, tra tấn và sát hại sống lại?
Trở lại năm năm trước, cô chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: cứu lấy bản thân. Nhưng khao khát ấy dần trở nên vô vọng khi cô nhận ra rằng mình chẳng thể nào đơn độc chống lại những kẻ nắm trong tay tiền tài, quyền lực và dư luận.
Mặc kệ cô cố gắng tới đâu, mọi sự kiện của kiếp trước đều lặp lại. Hệt như một vòng lặp nghiệt ngã bất tận.
Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất. Đó là sự xuất hiện của anh – thái tử tập đoàn CCorp.
Vậy thì anh sẽ là điểm đột phá của cô. Cô không cảm thấy tội lỗi đâu, vì cô biết anh chẳng phải người tốt.
Phượng hoàng là loài chim bất tử. Cứ sau 5 thế kỷ, phượng hoàng sẽ ôm theo tất cả bất hạnh, cừu hận ân oán dấn thân vào lửa để kết thúc sinh mệnh để đổi lấy sự bình an và hạnh phúc cho thế gian.
Sau khi trải qua vạn nỗi thống khổ và luân hồi, phượng hoàng có được năng lượng niết bàn trỗi dậy. Dù chỉ còn là nắm tro bụi, phượng hoàng vẫn hồi sinh một cách mỹ lệ và hoàn mỹ hơn, truyền kỳ hơn bao giờ hết.
Phượng hoàng bất tử chính là ý nghĩa cái tên của cô - Phượng.
Và cô, không bao giờ khuất phục.
Sẽ thế nào khi nạn nhân của một vụ bắt cóc, tra tấn và sát hại sống lại?
Trở lại năm năm trước, cô chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: cứu lấy bản thân. Nhưng khao khát ấy dần trở nên vô vọng khi cô nhận ra rằng mình chẳng thể nào đơn độc chống lại những kẻ nắm trong tay tiền tài, quyền lực và dư luận.
Mặc kệ cô cố gắng tới đâu, mọi sự kiện của kiếp trước đều lặp lại. Hệt như một vòng lặp nghiệt ngã bất tận.
Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất. Đó là sự xuất hiện của anh – thái tử tập đoàn CCorp.
Vậy thì anh sẽ là điểm đột phá của cô. Cô không cảm thấy tội lỗi đâu, vì cô biết anh chẳng phải người tốt.
Phượng hoàng là loài chim bất tử. Cứ sau 5 thế kỷ, phượng hoàng sẽ ôm theo tất cả bất hạnh, cừu hận ân oán dấn thân vào lửa để kết thúc sinh mệnh để đổi lấy sự bình an và hạnh phúc cho thế gian.
Sau khi trải qua vạn nỗi thống khổ và luân hồi, phượng hoàng có được năng lượng niết bàn trỗi dậy. Dù chỉ còn là nắm tro bụi, phượng hoàng vẫn hồi sinh một cách mỹ lệ và hoàn mỹ hơn, truyền kỳ hơn bao giờ hết.
Phượng hoàng bất tử chính là ý nghĩa cái tên của cô - Phượng.
Và cô, không bao giờ khuất phục.
7.4
Lăng Tu Kiệt là học sinh ba tốt, lại đạt chuẩn chỉ tiêu tinh tế-kinh tế-tử tế. Nhưng gương mặt lạnh lùng, lúc nào cũng tràn ra hơi thở “tôi lạnh lùng lắm, đừng nói chuyện với tôi”.
Hạo Phong lại là học sinh bình thường, được cái hoạt bát, gương mặt lại rất đẹp nên được nhiều người yêu mến. Sự thật, anh bạn này lại là một con thỏ tinh nhỏ có hai lổ tai trên đầu và một cái đuôi đáng yêu.
Anh bạn thỏ nhỏ, trong mùa đông năm ấy đã phải lòng một bạn nữ ở trường bên cạnh, hết sức lấy lòng mà đem trà sữa tặng người ta.
Chỉ là tên không biết điều nào đó liên tục chặn đường hất đổ trà sữa của cậu!!!
Hạo Phong tức giận, quyết định đi bắt tên khốn nạn có khả năng là tình địch kia.
Chỉ thấy xoạt một cái. Mũ áo hoodie của tên có khả năng là tình địch kia rơi xuống. Lộ ra gương mặt siêu đẹp trai.
Thỏ-Hạo Phong: “Lớp trưởng cũng muốn làm tình địch với tui?”.
Học sinh ba tốt-Tu Kiệt: “không, tôi có người mình thích rồi”
Thỏ-Hạo Phong: “Là ai?”
Học sinh ba tốt - Tu Kiệt: “Không là ai cả, một chú thỏ trắng thôi”
Chỉ thấy đến đó trang mạng trường học bùng nổ một tin.
[Trang Cp Phong-Kiệt có một anh lớn đầu tư, mỗi tháng chi 2 triệu cho ảnh nền Cp, liên tục khuyến khích các đồng đu phát đường. Hoá ra lại là lớp trưởng ba tốt mê luyến bạn cùng bàn quá độ!!!]
Hạo Phong lại là học sinh bình thường, được cái hoạt bát, gương mặt lại rất đẹp nên được nhiều người yêu mến. Sự thật, anh bạn này lại là một con thỏ tinh nhỏ có hai lổ tai trên đầu và một cái đuôi đáng yêu.
Anh bạn thỏ nhỏ, trong mùa đông năm ấy đã phải lòng một bạn nữ ở trường bên cạnh, hết sức lấy lòng mà đem trà sữa tặng người ta.
Chỉ là tên không biết điều nào đó liên tục chặn đường hất đổ trà sữa của cậu!!!
Hạo Phong tức giận, quyết định đi bắt tên khốn nạn có khả năng là tình địch kia.
Chỉ thấy xoạt một cái. Mũ áo hoodie của tên có khả năng là tình địch kia rơi xuống. Lộ ra gương mặt siêu đẹp trai.
Thỏ-Hạo Phong: “Lớp trưởng cũng muốn làm tình địch với tui?”.
Học sinh ba tốt-Tu Kiệt: “không, tôi có người mình thích rồi”
Thỏ-Hạo Phong: “Là ai?”
Học sinh ba tốt - Tu Kiệt: “Không là ai cả, một chú thỏ trắng thôi”
Chỉ thấy đến đó trang mạng trường học bùng nổ một tin.
[Trang Cp Phong-Kiệt có một anh lớn đầu tư, mỗi tháng chi 2 triệu cho ảnh nền Cp, liên tục khuyến khích các đồng đu phát đường. Hoá ra lại là lớp trưởng ba tốt mê luyến bạn cùng bàn quá độ!!!]
3.4
Mạnh Vũ yêu Tiêu Tề mười năm, anh là nam thần của cô, là ánh sáng của cô, cô đuổi theo anh, hèn mọn như cát bụi.
Nhưng cuối cùng, tình cảm mười năm cũng không bằng một tiếng cười của tình đầu dịu dàng trong lòng anh.
Dù cô ấy đã ly hôn, đã có một cô con gái, sau khi cô ấy quay lại, thì vẫn khiến anh rối loạn.
Yêu càng nhiều tổn thương càng sâu, Mạnh Vũ đã hoàn toàn tỉnh ngộ, tên chó nam thần này, cô từ bỏ.
Về sau…Mạnh Vũ bị buộc thay chị kế gả cho một người đàn ông quyền thế nhưng lại vừa xấu vừa già, ngày kết hôn, một người đàn ông cao lớn, anh tuấn đến trước mặt cô, nói: “Về sau chúng ta sẽ là vợ chồng, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn.”
Mạnh Vũ: “???”.
Hả? Sao nói là vừa già vừa xấu mà?
Người khác nói anh lạnh lùng hà khắc lại có lòng dạ độc ác, bảo cô phải cư xử cẩn thận, nhưng sau khi Mạnh Vũ gả cho anh, lại được anh cực kỳ quan tâm, yêu chiều cô đến tận xương tủy…
Nhưng cuối cùng, tình cảm mười năm cũng không bằng một tiếng cười của tình đầu dịu dàng trong lòng anh.
Dù cô ấy đã ly hôn, đã có một cô con gái, sau khi cô ấy quay lại, thì vẫn khiến anh rối loạn.
Yêu càng nhiều tổn thương càng sâu, Mạnh Vũ đã hoàn toàn tỉnh ngộ, tên chó nam thần này, cô từ bỏ.
Về sau…Mạnh Vũ bị buộc thay chị kế gả cho một người đàn ông quyền thế nhưng lại vừa xấu vừa già, ngày kết hôn, một người đàn ông cao lớn, anh tuấn đến trước mặt cô, nói: “Về sau chúng ta sẽ là vợ chồng, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn.”
Mạnh Vũ: “???”.
Hả? Sao nói là vừa già vừa xấu mà?
Người khác nói anh lạnh lùng hà khắc lại có lòng dạ độc ác, bảo cô phải cư xử cẩn thận, nhưng sau khi Mạnh Vũ gả cho anh, lại được anh cực kỳ quan tâm, yêu chiều cô đến tận xương tủy…
4.1
Nàng là kẻ bất hạnh, song, cũng là người may mắn.
Đã từng thấy cái lạnh lẽo của lòng người, cũng từng gặp sự ấm áp của thế gian.
Từ một đại tiểu thư cho đến một nha hoàn ti tiện, nàng chưa bao giờ từ bỏ hy vọng được sống.
Khi nàng chìm xuống tận đáy bùn, sắp sữa thối rữa, hắn đã nâng nàng lên, yêu thương như trân bảo.
……
“Không đúng, ta đã bị bán đi, ta không có nhà…”
“Ta cưới nàng, ta cho nàng mái nhà, ở lại bên ta được không?”.
Đã từng thấy cái lạnh lẽo của lòng người, cũng từng gặp sự ấm áp của thế gian.
Từ một đại tiểu thư cho đến một nha hoàn ti tiện, nàng chưa bao giờ từ bỏ hy vọng được sống.
Khi nàng chìm xuống tận đáy bùn, sắp sữa thối rữa, hắn đã nâng nàng lên, yêu thương như trân bảo.
……
“Không đúng, ta đã bị bán đi, ta không có nhà…”
“Ta cưới nàng, ta cho nàng mái nhà, ở lại bên ta được không?”.
7
Sau khi Tạ Dữ Từ bị hủy dung, hắn rớt xuống thần đàn, chịu đủ mọi sự khinh miệt.
Cả kinh thành này, chỉ có ta nguyện ý gả cho hắn.
Vì để chữa trị gương mặt cho hắn, ta lên núi hái thảo dược, không may ta đã bị gãy lưng lúc trượt chân ngã xuống vực, suốt đời không thể đi lại.
Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là phế hậu.
“Kẻ tàn tật như ngươi, không xứng ngồi vào vị trí Hoàng hậu.”
Hắn cưới Phù Dung - người đã cùng hắn lớn lên, năm đó từng dẫn đầu việc khinh miệt hắn.
Nàng ta ép ta uống Hạc Đỉnh Hồng, cười khúc khích: “Ngươi vì hắn làm nhiều đến vậy thì có ích gì, cuối cùng, hắn chẳng phải vẫn chỉ yêu mỗi mình ta đấy sao?”
Khi ta mở mắt lần nữa, trở về ngày Phù Dung định đuổi hắn khỏi học đường, lần này ta hoàn toàn thờ ơ.
Thế nhưng, mắt hắn đỏ hoe, ngày đêm đến tìm ta: “Liên nhi, ngay cả nàng cũng không muốn quan tâm đến ta sao?”
Ta gọi cung nữ đến: “Liên nhi là tên ngươi xứng gọi sao? Người đâu, kéo tên quái vật xấu xí này ra ngoài.”
Cả kinh thành này, chỉ có ta nguyện ý gả cho hắn.
Vì để chữa trị gương mặt cho hắn, ta lên núi hái thảo dược, không may ta đã bị gãy lưng lúc trượt chân ngã xuống vực, suốt đời không thể đi lại.
Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là phế hậu.
“Kẻ tàn tật như ngươi, không xứng ngồi vào vị trí Hoàng hậu.”
Hắn cưới Phù Dung - người đã cùng hắn lớn lên, năm đó từng dẫn đầu việc khinh miệt hắn.
Nàng ta ép ta uống Hạc Đỉnh Hồng, cười khúc khích: “Ngươi vì hắn làm nhiều đến vậy thì có ích gì, cuối cùng, hắn chẳng phải vẫn chỉ yêu mỗi mình ta đấy sao?”
Khi ta mở mắt lần nữa, trở về ngày Phù Dung định đuổi hắn khỏi học đường, lần này ta hoàn toàn thờ ơ.
Thế nhưng, mắt hắn đỏ hoe, ngày đêm đến tìm ta: “Liên nhi, ngay cả nàng cũng không muốn quan tâm đến ta sao?”
Ta gọi cung nữ đến: “Liên nhi là tên ngươi xứng gọi sao? Người đâu, kéo tên quái vật xấu xí này ra ngoài.”
8.7
Thổi mộng về Tây Châu
Tác giả: Anan
Edit: Thuấn Hoa - Vạn lý tương tư, vũ trụ tình
_______
Ta vốn là kỹ nữ ở Xuân Phong Lâu, lúc bị ném trước cửa chờ chết, đã được một thư sinh nghèo cứu.
Ta trêu chàng muốn lấy thân báo đáp, chàng hốt hoảng xua tay.
Chàng nói, chàng đã có người trong lòng được hứa hôn từ khi còn trong bụng mẹ rồi, chỉ đợi tích đủ tiền sính lễ là đi cầu hôn thôi.
Về sau, chàng bị người trong lòng hại chết.
Ta chôn cất chàng, vừa chôn vừa mắng:
“Ngu chết đi được, vừa nhìn đã biết là loại đàn bà xấu xa rồi, chỉ có tên ngốc như ngươi mới không nhìn ra thôi!”
Một nắm đất vàng, kèn bầu rền vang.
Ta trở về thanh lâu, rạng rỡ khoa trương.
Nghe nói người trong lòng của tên ngốc kia đang muốn gả vào nhà quyền quý.
Tác giả: Anan
Edit: Thuấn Hoa - Vạn lý tương tư, vũ trụ tình
_______
Ta vốn là kỹ nữ ở Xuân Phong Lâu, lúc bị ném trước cửa chờ chết, đã được một thư sinh nghèo cứu.
Ta trêu chàng muốn lấy thân báo đáp, chàng hốt hoảng xua tay.
Chàng nói, chàng đã có người trong lòng được hứa hôn từ khi còn trong bụng mẹ rồi, chỉ đợi tích đủ tiền sính lễ là đi cầu hôn thôi.
Về sau, chàng bị người trong lòng hại chết.
Ta chôn cất chàng, vừa chôn vừa mắng:
“Ngu chết đi được, vừa nhìn đã biết là loại đàn bà xấu xa rồi, chỉ có tên ngốc như ngươi mới không nhìn ra thôi!”
Một nắm đất vàng, kèn bầu rền vang.
Ta trở về thanh lâu, rạng rỡ khoa trương.
Nghe nói người trong lòng của tên ngốc kia đang muốn gả vào nhà quyền quý.
4.2
Thể loại: Nguyên bản, không cp, cận đại & hiện đại, giả tưởng, tình cảm, ngọt ngào, niên đại văn, trưởng thành, chữa lành.
- ------
Khi Hạ Nhạc còn nhỏ, cô từng nghe ông nội kể lại vô vàn câu chuyện xưa của ông, những câu chuyện thời của ông khác hoàn toàn với thời nay, cô chỉ thích nghe những chuyện vui, thỉnh thoảng cô cũng thấy hơi nhàm chán đấy nhưng chưa bao giờ cô để ý nhiều đến những câu chuyện đó.
Cho đến một ngày ông nội đột ngột qua đời.
Kể từ lúc ấy, ánh sáng trong cuộc đời Hạ Nhạc không còn nữa.
Sau khi ông nội mất, hết người này đến người khác đổ lỗi cho cô bằng nhiều hình thức khác nhau.
Bởi vậy, cái chết của ông nội đã trở thành vết thương đau đớn không thể nào chữa lành nổi trong cuộc đời của cô.
25 tuổi, Hạ Nhạc đã trưởng thành nhưng cô vẫn cố chấp không bao giờ tha thứ cho chính mình và luôn luôn giữ khoảng cách với mọi người.
Bỗng một ngày, cô mở mắt ra thì thấy bản thân được trở về ngôi làng nhỏ nơi cô sống khi còn thơ ấu và chứng kiến tang lễ của ông nội.
Tất cả giống như một giấc mơ, cô được quay trở về quá khứ, thời gian lúc đó là năm 1949, một thời đại mà không ai có thể quên được…
Đó là thời thanh niên của ông nội.
–
Ở thời đại này, cô cố gắng hết sức để có thể được ở với ông và cô cũng muốn thay đổi cái chết của ông.
Song, cô không bao giờ nghĩ rằng ông nội hiền lành và tốt bụng của mình khi còn trẻ lại là một chàng trai lạnh lùng và đẹp trai đến thế.
Mọi thứ dường như khác hoàn toàn với những gì cô tưởng tượng.
“Ngoại hình của ông nội đỉnh đến mức ngang hàng với sao hạng A thời hiện đại luôn ấy.”
“Gì cơ? Ông chú luôn phóng túng kia thực sự có tham gia thế vận hội á?!”
“Bà dì lúc đó không phải là bạn thân nhất của bà nội mà là tình địch của bà?”
…
Sau khi trải qua tất cả, cuối cùng Hạ Nhạc cũng hiểu được ông, hiểu được họ và thời đại ấy của ông.
Nhiều năm sau, Hạ Nhạc ngồi một mình trên chiếc ghế mây trong ngôi nhà cũ, bầu không khí tràn ngập mùi mốc từ năm nảo năm nao không hề tiêu tan, ánh sáng lọt qua khe cửa, phản chiếu hình ảnh cô không ngừng lau chùi bức ảnh chụp sáu người.
“Ông nội của con…ông ơi, ông thực sự đã phải chịu khổ cả đời rồi…”
Trong ảnh, ông nội chỉ mỉm cười dịu dàng, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp nhất trên đời.
Ông bảo, ông chỉ cần Nhạc Nhạc hạnh phúc.
- ------
Khi Hạ Nhạc còn nhỏ, cô từng nghe ông nội kể lại vô vàn câu chuyện xưa của ông, những câu chuyện thời của ông khác hoàn toàn với thời nay, cô chỉ thích nghe những chuyện vui, thỉnh thoảng cô cũng thấy hơi nhàm chán đấy nhưng chưa bao giờ cô để ý nhiều đến những câu chuyện đó.
Cho đến một ngày ông nội đột ngột qua đời.
Kể từ lúc ấy, ánh sáng trong cuộc đời Hạ Nhạc không còn nữa.
Sau khi ông nội mất, hết người này đến người khác đổ lỗi cho cô bằng nhiều hình thức khác nhau.
Bởi vậy, cái chết của ông nội đã trở thành vết thương đau đớn không thể nào chữa lành nổi trong cuộc đời của cô.
25 tuổi, Hạ Nhạc đã trưởng thành nhưng cô vẫn cố chấp không bao giờ tha thứ cho chính mình và luôn luôn giữ khoảng cách với mọi người.
Bỗng một ngày, cô mở mắt ra thì thấy bản thân được trở về ngôi làng nhỏ nơi cô sống khi còn thơ ấu và chứng kiến tang lễ của ông nội.
Tất cả giống như một giấc mơ, cô được quay trở về quá khứ, thời gian lúc đó là năm 1949, một thời đại mà không ai có thể quên được…
Đó là thời thanh niên của ông nội.
–
Ở thời đại này, cô cố gắng hết sức để có thể được ở với ông và cô cũng muốn thay đổi cái chết của ông.
Song, cô không bao giờ nghĩ rằng ông nội hiền lành và tốt bụng của mình khi còn trẻ lại là một chàng trai lạnh lùng và đẹp trai đến thế.
Mọi thứ dường như khác hoàn toàn với những gì cô tưởng tượng.
“Ngoại hình của ông nội đỉnh đến mức ngang hàng với sao hạng A thời hiện đại luôn ấy.”
“Gì cơ? Ông chú luôn phóng túng kia thực sự có tham gia thế vận hội á?!”
“Bà dì lúc đó không phải là bạn thân nhất của bà nội mà là tình địch của bà?”
…
Sau khi trải qua tất cả, cuối cùng Hạ Nhạc cũng hiểu được ông, hiểu được họ và thời đại ấy của ông.
Nhiều năm sau, Hạ Nhạc ngồi một mình trên chiếc ghế mây trong ngôi nhà cũ, bầu không khí tràn ngập mùi mốc từ năm nảo năm nao không hề tiêu tan, ánh sáng lọt qua khe cửa, phản chiếu hình ảnh cô không ngừng lau chùi bức ảnh chụp sáu người.
“Ông nội của con…ông ơi, ông thực sự đã phải chịu khổ cả đời rồi…”
Trong ảnh, ông nội chỉ mỉm cười dịu dàng, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp nhất trên đời.
Ông bảo, ông chỉ cần Nhạc Nhạc hạnh phúc.
4.4
Trác Khiêm ngủ một giấc tỉnh dậy, không chỉ xuyên thành thụ lót đường làm trời làm đất trong một bộ đam mỹ mà còn bị ràng buộc với một hệ thống nhiệm vụ.
Quả hệ thống này suốt ngày âm mưu xúi giục Trác Khiêm chia rẽ công thụ chính.
Tiếc thay trái tim công chính chỉ có thụ chính, trong mắt hắn những người khác tương đương với không khí, mà thụ chính lại là vỏ ngoài bạch liên hoa, thực tế là kiểu nhân vật sống sót qua 300 tập trong truyện cung đấu.
Trác Khiêm vô cùng rối rắm, chọc không nổi trốn không xong, chỉ đành phải giấu đầu hở đuôi mà sống.
Một buổi chiều nọ, Trác Khiêm đi học về, bắt gặp một đám người đang bị một người đánh.
Ráng đỏ bao lấy bầu trời, bóng người cao lớn đứng lặng giữa đám người đang lê lết gào khóc trên mặt đất.
Người kia mặc áo đen quần đen, tay cầm một cây gậy gỗ, nghe tiếng xoay người, mắt phượng híp lại: “Lại thêm một tên đến chịu chết.”
Trác Khiêm: “……”
Gương, gương mặt quen thuộc này không phải bạch liên hoa thì ai vào đây nữa…
Không phải nói mảnh mai yếu đuối à? Đang yên đang lành tự dưng OOC!
Trác Khiêm vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi, nhanh trí nảy ra ý tưởng, nhấc chân đá vào tên đang nằm gần nhất, tức giận gầm lên: “Ngay cả người tao thích mày cũng dám động đến? Đi chết đi!”
Lại một ngày nọ——
Trác Khiêm bị bạch liên hoa chặn ở góc nào đó.
Ánh mắt bạch liên hoa mang theo cáu giận nhìn cậu: “Không phải cậu nói cậu thích tôi sao?”
Trác Khiêm: “Nhưng, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau.”
Bạch liên hoa: “Tại sao?”
Trác Khiêm rớt nước mắt: “Tôi không muốn vì yêu làm 1!”
Bạch liên hoa: “……”
Thụ xuyên sách × Thụ chính chuyển công
Nhân vật chính: Trác Khiêm, Thẩm Gia Lan
Quả hệ thống này suốt ngày âm mưu xúi giục Trác Khiêm chia rẽ công thụ chính.
Tiếc thay trái tim công chính chỉ có thụ chính, trong mắt hắn những người khác tương đương với không khí, mà thụ chính lại là vỏ ngoài bạch liên hoa, thực tế là kiểu nhân vật sống sót qua 300 tập trong truyện cung đấu.
Trác Khiêm vô cùng rối rắm, chọc không nổi trốn không xong, chỉ đành phải giấu đầu hở đuôi mà sống.
Một buổi chiều nọ, Trác Khiêm đi học về, bắt gặp một đám người đang bị một người đánh.
Ráng đỏ bao lấy bầu trời, bóng người cao lớn đứng lặng giữa đám người đang lê lết gào khóc trên mặt đất.
Người kia mặc áo đen quần đen, tay cầm một cây gậy gỗ, nghe tiếng xoay người, mắt phượng híp lại: “Lại thêm một tên đến chịu chết.”
Trác Khiêm: “……”
Gương, gương mặt quen thuộc này không phải bạch liên hoa thì ai vào đây nữa…
Không phải nói mảnh mai yếu đuối à? Đang yên đang lành tự dưng OOC!
Trác Khiêm vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi, nhanh trí nảy ra ý tưởng, nhấc chân đá vào tên đang nằm gần nhất, tức giận gầm lên: “Ngay cả người tao thích mày cũng dám động đến? Đi chết đi!”
Lại một ngày nọ——
Trác Khiêm bị bạch liên hoa chặn ở góc nào đó.
Ánh mắt bạch liên hoa mang theo cáu giận nhìn cậu: “Không phải cậu nói cậu thích tôi sao?”
Trác Khiêm: “Nhưng, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau.”
Bạch liên hoa: “Tại sao?”
Trác Khiêm rớt nước mắt: “Tôi không muốn vì yêu làm 1!”
Bạch liên hoa: “……”
Thụ xuyên sách × Thụ chính chuyển công
Nhân vật chính: Trác Khiêm, Thẩm Gia Lan
4
Ta đã làm hoàng hậu ba năm, thái hậu hai mươi năm.
Sau khi chết, con cháu vây quanh, quần thần ai nấy đều khóc thương.
Lẽ ra một cuộc đời như vậy, ta chẳng có gì phải hối tiếc.
Nhưng sống lại một đời, khi tổ mẫu hỏi ta muốn chọn ai làm phu quân, ta không chọn Thái tử nữa, mà chọn An Vương, người đang đóng quân nơi biên ải xa xôi.
Từ nay trời Nam đất Bắc, chỉ mong cùng hắn, vĩnh viễn không gặp lại người kia nữa.
Sau khi chết, con cháu vây quanh, quần thần ai nấy đều khóc thương.
Lẽ ra một cuộc đời như vậy, ta chẳng có gì phải hối tiếc.
Nhưng sống lại một đời, khi tổ mẫu hỏi ta muốn chọn ai làm phu quân, ta không chọn Thái tử nữa, mà chọn An Vương, người đang đóng quân nơi biên ải xa xôi.
Từ nay trời Nam đất Bắc, chỉ mong cùng hắn, vĩnh viễn không gặp lại người kia nữa.
4.6
Tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của ta được gả vào vương phủ đã ba năm, nhưng vẫn chưa có lấy một mụn con.
Nhìn thấy thiếp thất ngày càng lộng hành ngang ngược, phụ thân liền có ý đưa ta vào phủ làm thiếp, giúp tỷ tỷ củng cố ân sủng.
Nào ngờ, tỷ không bằng lòng, còn ép phụ thân định thân cho ta với một thư sinh nghèo, ba đời làm ruộng.
Thế nhưng, khi đến ngày khoa cử, thư sinh ấy bất ngờ đỗ trạng nguyên, còn đứng trước mặt phụ thân mà hứa hẹn một đời không phụ ta.
Các tiểu thư trong kinh thành ai nấy đều bảo ta may mắn, chỉ là thứ nữ mà lại chiếm được chân tình của một vị trạng nguyên.
Tỷ tỷ nhân cớ chúc mừng, mời ta đến vương phủ lưu lại một thời gian. Ta vâng mệnh, nào ngờ nàng ta lại cấu kết cùng kế mẫu bày mưu, vu khống ta tư thông với thị vệ trong phủ.
Lấy danh nghĩa giữ gìn thanh danh gia tộc, nàng ép ta uống một chén rượu độc.
Trước khi hạ thủ, tỷ tỷ mới tiết lộ chân tướng: "Thân là thứ nữ, ngươi chỉ xứng với thư sinh nghèo mà thôi! Trạng nguyên, tất nhiên chỉ có thể sánh đôi với tỷ muội cùng mẹ với ta."
Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại đêm đầu tiên bước vào vương phủ.
Trong cơ thể, xuân dược đã phát tác, ta ra sức chạy thoát khỏi hậu viện, nhưng tỷ tỷ đuổi theo không buông.
Ta không cam lòng chếc dễ dàng như thế…
Vậy nên, ta liều mình xông thẳng vào thư phòng của Vương gia.
Nhìn thấy thiếp thất ngày càng lộng hành ngang ngược, phụ thân liền có ý đưa ta vào phủ làm thiếp, giúp tỷ tỷ củng cố ân sủng.
Nào ngờ, tỷ không bằng lòng, còn ép phụ thân định thân cho ta với một thư sinh nghèo, ba đời làm ruộng.
Thế nhưng, khi đến ngày khoa cử, thư sinh ấy bất ngờ đỗ trạng nguyên, còn đứng trước mặt phụ thân mà hứa hẹn một đời không phụ ta.
Các tiểu thư trong kinh thành ai nấy đều bảo ta may mắn, chỉ là thứ nữ mà lại chiếm được chân tình của một vị trạng nguyên.
Tỷ tỷ nhân cớ chúc mừng, mời ta đến vương phủ lưu lại một thời gian. Ta vâng mệnh, nào ngờ nàng ta lại cấu kết cùng kế mẫu bày mưu, vu khống ta tư thông với thị vệ trong phủ.
Lấy danh nghĩa giữ gìn thanh danh gia tộc, nàng ép ta uống một chén rượu độc.
Trước khi hạ thủ, tỷ tỷ mới tiết lộ chân tướng: "Thân là thứ nữ, ngươi chỉ xứng với thư sinh nghèo mà thôi! Trạng nguyên, tất nhiên chỉ có thể sánh đôi với tỷ muội cùng mẹ với ta."
Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại đêm đầu tiên bước vào vương phủ.
Trong cơ thể, xuân dược đã phát tác, ta ra sức chạy thoát khỏi hậu viện, nhưng tỷ tỷ đuổi theo không buông.
Ta không cam lòng chếc dễ dàng như thế…
Vậy nên, ta liều mình xông thẳng vào thư phòng của Vương gia.
4.1
Thể loại: ngôn tình, hiện đại, 1v1, HE, h nhẹ, NỮ CÔNG*
Lỡ nhìn trúng một chàng trai cao quý, nhưng mảnh mai quá thể thì phải làm sao đây???
Ầy, chỉ có thể tận sức cưng chiều người ta thôi!
Phải cưng chiều cưng chiều thật nhiều, không thể chọc người ta tức giận.
Nữ bác sĩ lạnh lùng x quý công tử ốm yếu.
Lỡ nhìn trúng một chàng trai cao quý, nhưng mảnh mai quá thể thì phải làm sao đây???
Ầy, chỉ có thể tận sức cưng chiều người ta thôi!
Phải cưng chiều cưng chiều thật nhiều, không thể chọc người ta tức giận.
Nữ bác sĩ lạnh lùng x quý công tử ốm yếu.
3.6
Tag: Đam mỹ, HE, Hiện đại, Mạt thế, Mỹ Thực, Ngọt, Nhẹ nhàng
Dung Ngọc thức tỉnh song hệ dị năng, dị năng đầu tiên là dị năng hệ thủy, thứ hai là một dị năng rất đặc biệt.
Chỉ cần cho cậu 1 thực đơn, có tỉ lệ phối liệu thì dị năng thứ hai của Dung Ngọc sẽ có thể biến thực đơn đó thành đồ ăn thật.
Chính vì vậy, Dung Ngọc trở thành chiếc bánh ngọt thơm ngon…..
“Dung Ngọc, cho cậu cái thực đơn này, mau hiện thực hóa thành chân gà rút xương trộn lá chanh đi!”
“Dung Ngọc, mau biến thực đơn lẩu này thành nồi lẩu đi!! Tôi sắp thèm muốn chết rồi!!!”
“Dung Ngọc, em tìm được thực đơn ếch đồng ngâm ớt rồi, mau cứu đứa bé đáng thương này đi, thèm chết người!!”
“…….”
PS: Tuy rằng có tang thi nhưng đây không phải văn sinh tồn mạt thế đứng đắn, không có cứu vớt thế giới hay nghiên cứu vắc-xin phòng bệnh, chỉ là một thôn trang nhỏ thế ngoại đào viên do những người dân đơn thuần nỗ lực thành lập, sau đó hạnh phúc trầm mê trong mỹ thực Trung Hoa.
Tag: Làm ruộng, mạt thế, mỹ thực, ngọt sủng.
Dung Ngọc thức tỉnh song hệ dị năng, dị năng đầu tiên là dị năng hệ thủy, thứ hai là một dị năng rất đặc biệt.
Chỉ cần cho cậu 1 thực đơn, có tỉ lệ phối liệu thì dị năng thứ hai của Dung Ngọc sẽ có thể biến thực đơn đó thành đồ ăn thật.
Chính vì vậy, Dung Ngọc trở thành chiếc bánh ngọt thơm ngon…..
“Dung Ngọc, cho cậu cái thực đơn này, mau hiện thực hóa thành chân gà rút xương trộn lá chanh đi!”
“Dung Ngọc, mau biến thực đơn lẩu này thành nồi lẩu đi!! Tôi sắp thèm muốn chết rồi!!!”
“Dung Ngọc, em tìm được thực đơn ếch đồng ngâm ớt rồi, mau cứu đứa bé đáng thương này đi, thèm chết người!!”
“…….”
PS: Tuy rằng có tang thi nhưng đây không phải văn sinh tồn mạt thế đứng đắn, không có cứu vớt thế giới hay nghiên cứu vắc-xin phòng bệnh, chỉ là một thôn trang nhỏ thế ngoại đào viên do những người dân đơn thuần nỗ lực thành lập, sau đó hạnh phúc trầm mê trong mỹ thực Trung Hoa.
Tag: Làm ruộng, mạt thế, mỹ thực, ngọt sủng.
8.6
[Phiên bản nữ chính].
Trong giới thượng lưu Giang Thành gần đây xuất hiện một tin đồn, sau khi Vệ Lai bị bạn trai cũ đá, giấc mộng hào môn tan vỡ, hiện giờ đang qua lại với một vị sếp lớn nào đó.
Một ngày nọ, Vệ Lai đến tham dự một buổi tiệc, cô là người cuối cùng bước vào phòng bao, không ngờ tên bạn trai cũ cũng có mặt ở đó.
Cô chỉ là một nhân vật nhỏ, không đủ tư cách để chủ tiệc giới thiệu toàn bộ mọi người với cô.
Trong bữa tiệc, bạn trai cũ kính rượu cô: “Chúc mừng, nghe nói em có bạn trai mới rồi.”
Có người hóng hớt không chê chuyện lớn, hỏi cô bạn trai mới là ai.
“Là vị sếp lớn nào trong giới thế?”
Vệ Lai vốn dĩ không quen vị sếp lớn nào cả, cũng không biết tin đồn bắt nguồn từ đâu.
Cô tuỳ tiện nói ra cái tên của một người mà cô nghe nói chưa kết hôn: “Châu Túc Tấn.”
Mọi người: “…”
Tất cả kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm.
Vệ Lai không hiểu chuyện gì, cũng liếc mắt nhìn sang, liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa sự tò mò của người đàn ông.
Anh dựa lưng vào ghế, dáng vẻ cao quý lãnh đạm, tư thế ung dung nhưng khí chất thì bức người, ánh mắt nhìn về phía cô.
Vệ Lai thầm nghĩ, sẽ không xui xẻo vậy chứ, chẳng lẽ người này là bạn của Châu Túc Tấn?
Lúc này, chủ tiệc định thần lại, thấy Châu Túc Tấn không phủ nhận thì mỉm cười chúc mừng anh: “Tôi nói tại sao cậu đột nhiên đến Giang Thành, thì ra là tới thăm bạn gái.”
Châu Túc Tấn cười nhạt.
Bản thân anh còn không biết mình có bạn gái từ khi nào đấy.
Vệ Lai vốn tưởng mình đã trả thù thành công bạn trai cũ, nào ngờ lại thành đào hố chôn thân.
Câu đầu tiên Châu Túc Tấn nói với Vệ Lai là: “Nếu đã công khai, vậy đến ngồi cạnh tôi đi.”
Vệ Lai: “……”
[Phiên bản nam chính]
Vào đêm sinh nhật lần thứ 30, bạn bè đều bảo anh ước nguyện.
Không hiểu sao, anh lại nghĩ tới Vệ Lai.
Người ngoài nói anh lạnh lùng, tàn nhẫn.
Chỉ có Vệ Lai nói anh là người tốt.
Cô ngọt ngào như vậy, cũng vì lợi dụng anh.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh dành điều ước sinh nhật của mình cho một người phụ nữ, mong em có được những gì mình muốn.
Một đêm nào đó, có người @anh trong nhóm chat: Có người mạo danh cậu viết thư tình gửi Vệ Lai, chữ viết hình như không giống cậu.
Chữ viết chỉ là lý do, bởi không ai tin rằng một người cao cao tại thượng như Nhị công tử nhà họ Châu sẽ hạ mình vì tình yêu.
Châu Túc Tấn trả lời: [Không ai mạo danh, là tôi viết.]
Từng nét bút, từng câu từ bên trong bức thư tình, đều do chính anh viết.
Nếu như cô muốn dựa thế anh, anh tình nguyện cho cô dựa cả đời.
Một câu giới thiệu: Diễn giả thành thật, cưới trước yêu sau.
Trong giới thượng lưu Giang Thành gần đây xuất hiện một tin đồn, sau khi Vệ Lai bị bạn trai cũ đá, giấc mộng hào môn tan vỡ, hiện giờ đang qua lại với một vị sếp lớn nào đó.
Một ngày nọ, Vệ Lai đến tham dự một buổi tiệc, cô là người cuối cùng bước vào phòng bao, không ngờ tên bạn trai cũ cũng có mặt ở đó.
Cô chỉ là một nhân vật nhỏ, không đủ tư cách để chủ tiệc giới thiệu toàn bộ mọi người với cô.
Trong bữa tiệc, bạn trai cũ kính rượu cô: “Chúc mừng, nghe nói em có bạn trai mới rồi.”
Có người hóng hớt không chê chuyện lớn, hỏi cô bạn trai mới là ai.
“Là vị sếp lớn nào trong giới thế?”
Vệ Lai vốn dĩ không quen vị sếp lớn nào cả, cũng không biết tin đồn bắt nguồn từ đâu.
Cô tuỳ tiện nói ra cái tên của một người mà cô nghe nói chưa kết hôn: “Châu Túc Tấn.”
Mọi người: “…”
Tất cả kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm.
Vệ Lai không hiểu chuyện gì, cũng liếc mắt nhìn sang, liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa sự tò mò của người đàn ông.
Anh dựa lưng vào ghế, dáng vẻ cao quý lãnh đạm, tư thế ung dung nhưng khí chất thì bức người, ánh mắt nhìn về phía cô.
Vệ Lai thầm nghĩ, sẽ không xui xẻo vậy chứ, chẳng lẽ người này là bạn của Châu Túc Tấn?
Lúc này, chủ tiệc định thần lại, thấy Châu Túc Tấn không phủ nhận thì mỉm cười chúc mừng anh: “Tôi nói tại sao cậu đột nhiên đến Giang Thành, thì ra là tới thăm bạn gái.”
Châu Túc Tấn cười nhạt.
Bản thân anh còn không biết mình có bạn gái từ khi nào đấy.
Vệ Lai vốn tưởng mình đã trả thù thành công bạn trai cũ, nào ngờ lại thành đào hố chôn thân.
Câu đầu tiên Châu Túc Tấn nói với Vệ Lai là: “Nếu đã công khai, vậy đến ngồi cạnh tôi đi.”
Vệ Lai: “……”
[Phiên bản nam chính]
Vào đêm sinh nhật lần thứ 30, bạn bè đều bảo anh ước nguyện.
Không hiểu sao, anh lại nghĩ tới Vệ Lai.
Người ngoài nói anh lạnh lùng, tàn nhẫn.
Chỉ có Vệ Lai nói anh là người tốt.
Cô ngọt ngào như vậy, cũng vì lợi dụng anh.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh dành điều ước sinh nhật của mình cho một người phụ nữ, mong em có được những gì mình muốn.
Một đêm nào đó, có người @anh trong nhóm chat: Có người mạo danh cậu viết thư tình gửi Vệ Lai, chữ viết hình như không giống cậu.
Chữ viết chỉ là lý do, bởi không ai tin rằng một người cao cao tại thượng như Nhị công tử nhà họ Châu sẽ hạ mình vì tình yêu.
Châu Túc Tấn trả lời: [Không ai mạo danh, là tôi viết.]
Từng nét bút, từng câu từ bên trong bức thư tình, đều do chính anh viết.
Nếu như cô muốn dựa thế anh, anh tình nguyện cho cô dựa cả đời.
Một câu giới thiệu: Diễn giả thành thật, cưới trước yêu sau.
10
Câu chuyện cũ có nguyên mẫu, cải biên từ câu chuyện có thật.
Nhân vật chính là bạn thân tôi.
Thư tình 5 năm, 5 năm tình cảm lâu dài.
Nhát gan không dám yêu.
Mỗi một lần bỏ lỡ, đều phải dùng tiếc nuối quãng đời còn lại để sửa chữa.
Từ khóa nội dung: mùa hoa, mùa mưa, bi kịch.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Nguỵ Thi┃ Vai phụ: Trình Văn Huyên ┃ Khác:
Một câu giới thiệu: Xin đừng ngại ngùng nói ra tình yêu.
Lập ý: Dũng cảm.
Nhân vật chính là bạn thân tôi.
Thư tình 5 năm, 5 năm tình cảm lâu dài.
Nhát gan không dám yêu.
Mỗi một lần bỏ lỡ, đều phải dùng tiếc nuối quãng đời còn lại để sửa chữa.
Từ khóa nội dung: mùa hoa, mùa mưa, bi kịch.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Nguỵ Thi┃ Vai phụ: Trình Văn Huyên ┃ Khác:
Một câu giới thiệu: Xin đừng ngại ngùng nói ra tình yêu.
Lập ý: Dũng cảm.