truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
8.2
Kẻ thù không đội trời chung của Chúc Tiêu là Ô Cửu bất ngờ qua đời. Khi đến tham dự tang lễ, cậu được thông báo: Toàn bộ tài sản kếch xù mà Ô Cửu để lại sẽ được trao cho cậu.
Nhưng có một yêu cầu: Cậu phải đến viếng mộ Ô Cửu mỗi tuần.
Chúc Tiêu đồng ý.
Vì vậy, cậu chuyên chọn những chuyện thất đức để làm. Bao gồm việc nhảy disco và ăn uống linh đình trên mộ Ô Cửu.
Chọc tức đến nỗi người chết cũng phải mở mắt đá văng nắp quan tài.
Cho đến khi điện thoại của cậu bị ép tải xuống ứng dụng “Kết Nối Âm Dương”, một liên lạc ẩn danh gửi tin nhắn cho cậu.
【Cậu giỏi lắm, ăn trên mộ tôi như heo vậy】
Chúc Tiêu gửi dấu chấm hỏi qua, trả lời: 【Cậu là ai?】
Sau đó lại hỏi: 【Có chuyện gì không?】
【Ô Cửu.】
Bên kia xoá xoá sửa sửa, một lúc lâu sau mới lúng túng nói vào vấn đề chính: 【Đốt cho tôi một tấm ảnh của cậu】
Điện thoại của cậu rung lên như điên.
Mở ra xem, toàn là tin nhắn từ ứng dụng “Kết Nối Âm Dương” hiện lên.
【? Người đàn ông bên cạnh cậu là ai】
【Cậu cười gì với anh ta?】
【Cậu còn dẫn anh ta đến mộ tôi?】
【Chịu thua, đúng là chết cũng bị cậu chọc tức cho sống lại!】
Ngày hôm sau, Chúc Tiêu vừa ra khỏi cửa đã thấy kẻ thù không đội trời chung đã chết tám trăm năm kia như cây nấm ngồi xổm trước cửa nhà mình, đầu bốc khói, vẻ mặt u oán nhìn cậu.
Chúc Tiêu: “…”
Thật là gặp quỷ rồi!!!
#Phiên bản trừu tượng của chuyện tình người duyên ma
【Chúc Tiêu là thụ】
Nhưng có một yêu cầu: Cậu phải đến viếng mộ Ô Cửu mỗi tuần.
Chúc Tiêu đồng ý.
Vì vậy, cậu chuyên chọn những chuyện thất đức để làm. Bao gồm việc nhảy disco và ăn uống linh đình trên mộ Ô Cửu.
Chọc tức đến nỗi người chết cũng phải mở mắt đá văng nắp quan tài.
Cho đến khi điện thoại của cậu bị ép tải xuống ứng dụng “Kết Nối Âm Dương”, một liên lạc ẩn danh gửi tin nhắn cho cậu.
【Cậu giỏi lắm, ăn trên mộ tôi như heo vậy】
Chúc Tiêu gửi dấu chấm hỏi qua, trả lời: 【Cậu là ai?】
Sau đó lại hỏi: 【Có chuyện gì không?】
【Ô Cửu.】
Bên kia xoá xoá sửa sửa, một lúc lâu sau mới lúng túng nói vào vấn đề chính: 【Đốt cho tôi một tấm ảnh của cậu】
Điện thoại của cậu rung lên như điên.
Mở ra xem, toàn là tin nhắn từ ứng dụng “Kết Nối Âm Dương” hiện lên.
【? Người đàn ông bên cạnh cậu là ai】
【Cậu cười gì với anh ta?】
【Cậu còn dẫn anh ta đến mộ tôi?】
【Chịu thua, đúng là chết cũng bị cậu chọc tức cho sống lại!】
Ngày hôm sau, Chúc Tiêu vừa ra khỏi cửa đã thấy kẻ thù không đội trời chung đã chết tám trăm năm kia như cây nấm ngồi xổm trước cửa nhà mình, đầu bốc khói, vẻ mặt u oán nhìn cậu.
Chúc Tiêu: “…”
Thật là gặp quỷ rồi!!!
#Phiên bản trừu tượng của chuyện tình người duyên ma
【Chúc Tiêu là thụ】
7.6
Ta là trưởng nữ trong gia đình, là người không được yêu thương.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
6.8
Bạn đang đọc truyện Diễm Lạc Hôn Hỏa của tác giả Phi Trường Tưởng Thụy Giác.
Đích tỷ của ta bắt ta gả vào Đông cung, gả cho vị thái tử đã bị phế đôi chân. Còn nàng, vào ngày thái tử Chu Diễm ngã ngựa, đã cùng tam hoàng tử Chu Lâm hoan lạc sau gốc cây.
"Làm thứ nữ mà có thể làm thái tử phi, đó là phúc khí của muội." Doãn Trinh không tự chủ mà đặt tay lên bụng, ánh mắt dời sang bộ hỷ phục đỏ thẫm bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Bộ hỷ phục này vốn là được may cho ta, thân hình muội gầy yếu, trước ngày xuất giá cần phải dưỡng cho đầy đặn mới có thể mặc đẹp bộ y phục này."
Ta đối diện ánh mắt của nàng, chỉ cười không nói.
Đích tỷ của ta bắt ta gả vào Đông cung, gả cho vị thái tử đã bị phế đôi chân. Còn nàng, vào ngày thái tử Chu Diễm ngã ngựa, đã cùng tam hoàng tử Chu Lâm hoan lạc sau gốc cây.
"Làm thứ nữ mà có thể làm thái tử phi, đó là phúc khí của muội." Doãn Trinh không tự chủ mà đặt tay lên bụng, ánh mắt dời sang bộ hỷ phục đỏ thẫm bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Bộ hỷ phục này vốn là được may cho ta, thân hình muội gầy yếu, trước ngày xuất giá cần phải dưỡng cho đầy đặn mới có thể mặc đẹp bộ y phục này."
Ta đối diện ánh mắt của nàng, chỉ cười không nói.
4.1
Giáo sư Bạch tại Đại học Vân Sư luôn có một cái đuôi nhỏ đi theo sau.
Cái đuôi nhỏ ấy tên là Trì Dữu, là sinh viên của trường Y bên cạnh.
Mỗi ngày Trì Dữu đều đến Đại học Vân Sư chỉ để nghe bài giảng của cô ấy.
Mỗi lần đến, nàng đều mang theo một viên kẹo, một cốc nước và một bông hoa cho người ta.
Nhưng giáo sư Bạch luôn trả lại những món quà đó, với khuôn mặt lạnh lùng, nói với nàng:
"Đừng mơ mộng hão huyền."
"Trẻ con, cái gì cũng không hiểu."
"Thay vì làm mấy chuyện này, em nên xem sách chuyên môn nhiều hơn để bổ sung kiến thức đi."
Trì Dữu đã làm cái đuôi nhỏ suốt ba năm, còn giáo sư Bạch đã liên tục cắt cái đuôi ấy trong ba năm.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, sinh viên của hai trường đại học gần nhau tổ chức một bữa tiệc đêm liên hoan. Đêm hôm đó, trong trạng thái say xỉn, Trì Dữu dường như lờ mờ thấy bóng dáng của giáo sư Bạch.
— Không thể nào, giáo sư sẽ không bao giờ đến bữa tiệc của sinh viên đâu.
— Hứ, dù sao cũng giống, chi bằng coi người này như món ăn thay thế, tổ chức một buổi tiệc thật sự cuối cùng vậy.
Vì vậy, nàng tiến đến phía sau người đó, bàn tay nóng bỏng siết chặt cổ tay của họ.
Sáng hôm sau, khi lý trí quay lại, Trì Dữu lắc đầu, thậm chí còn không dám nhìn rõ mặt của người phụ nữ đang nằm quay lưng về phía mình trên giường, chỉ vội vàng thu dọn quần áo rồi chạy mất dạng.
Sau đó, mẹ Trì đã tìm cho nàng một đối tượng mới. Người này cao ráo, thanh lịch, trưởng thành, không có điểm nào để chê. Trì Dữu cũng muốn thử xem mình có thể phát triển mối quan hệ mới hay không nên đã đồng ý đi hẹn hò.
Vào ngày hẹn đầu tiên, sau khi ăn tối, người đó tiễn Trì Dữu về nhà.
Trên đường về, cánh tay họ chạm nhau, vai kề vai, vừa nói vừa cười. Khi quẹo qua một góc phố, đối tượng ấy mới bất ngờ thốt lên: "Ai thế?" và chỉ về một gương mặt lạ ở cửa nhà Trì Dữu.
Trì Dữu ngẩng đầu nhìn lên.
Người mà nàng đã không gặp kể từ khi tốt nghiệp, giáo sư Bạch đang đứng trên bậc thang nhà mình, trên tay cầm một bó hoa hồng, khuôn mặt không biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào người đang hẹn hò với nàng.
"Em không phải là người yêu thích tôi nhất sao?" Giáo sư Bạch lạnh lùng chất vấn.
"Không còn yêu nữa." Trì Dữu đáp lại một cách bình thản.
Giáo sư Bạch nghiến răng, gần như muốn đem câu này vụt ra miệng: Vậy thì em cũng phải chịu trách nhiệm cho đêm đó.
- Giáo sư đánh giá ẩm thực & Chuyên viên mai táng -
Mỹ nhân yếu đuối lạnh lùng 1 x Thỏ trắng tối tăm 0
Một câu tóm tắt: Yêu em bây giờ có tính là muộn không?
Thông điệp: Sẽ luôn có người yêu thích sự cô đơn và những điều kỳ quặc của ta.
Cách nhau 9 tuổi.
Nhân vật chính từng có mối quan hệ cô trò từ hồi tiểu học, tình cảm trong sáng trong suốt thời gian này.
Tags: Hỗ công, ông trời tác hợp, điềm văn, trưởng thành, HE.
Cái đuôi nhỏ ấy tên là Trì Dữu, là sinh viên của trường Y bên cạnh.
Mỗi ngày Trì Dữu đều đến Đại học Vân Sư chỉ để nghe bài giảng của cô ấy.
Mỗi lần đến, nàng đều mang theo một viên kẹo, một cốc nước và một bông hoa cho người ta.
Nhưng giáo sư Bạch luôn trả lại những món quà đó, với khuôn mặt lạnh lùng, nói với nàng:
"Đừng mơ mộng hão huyền."
"Trẻ con, cái gì cũng không hiểu."
"Thay vì làm mấy chuyện này, em nên xem sách chuyên môn nhiều hơn để bổ sung kiến thức đi."
Trì Dữu đã làm cái đuôi nhỏ suốt ba năm, còn giáo sư Bạch đã liên tục cắt cái đuôi ấy trong ba năm.
Vào ngày lễ tốt nghiệp, sinh viên của hai trường đại học gần nhau tổ chức một bữa tiệc đêm liên hoan. Đêm hôm đó, trong trạng thái say xỉn, Trì Dữu dường như lờ mờ thấy bóng dáng của giáo sư Bạch.
— Không thể nào, giáo sư sẽ không bao giờ đến bữa tiệc của sinh viên đâu.
— Hứ, dù sao cũng giống, chi bằng coi người này như món ăn thay thế, tổ chức một buổi tiệc thật sự cuối cùng vậy.
Vì vậy, nàng tiến đến phía sau người đó, bàn tay nóng bỏng siết chặt cổ tay của họ.
Sáng hôm sau, khi lý trí quay lại, Trì Dữu lắc đầu, thậm chí còn không dám nhìn rõ mặt của người phụ nữ đang nằm quay lưng về phía mình trên giường, chỉ vội vàng thu dọn quần áo rồi chạy mất dạng.
Sau đó, mẹ Trì đã tìm cho nàng một đối tượng mới. Người này cao ráo, thanh lịch, trưởng thành, không có điểm nào để chê. Trì Dữu cũng muốn thử xem mình có thể phát triển mối quan hệ mới hay không nên đã đồng ý đi hẹn hò.
Vào ngày hẹn đầu tiên, sau khi ăn tối, người đó tiễn Trì Dữu về nhà.
Trên đường về, cánh tay họ chạm nhau, vai kề vai, vừa nói vừa cười. Khi quẹo qua một góc phố, đối tượng ấy mới bất ngờ thốt lên: "Ai thế?" và chỉ về một gương mặt lạ ở cửa nhà Trì Dữu.
Trì Dữu ngẩng đầu nhìn lên.
Người mà nàng đã không gặp kể từ khi tốt nghiệp, giáo sư Bạch đang đứng trên bậc thang nhà mình, trên tay cầm một bó hoa hồng, khuôn mặt không biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào người đang hẹn hò với nàng.
"Em không phải là người yêu thích tôi nhất sao?" Giáo sư Bạch lạnh lùng chất vấn.
"Không còn yêu nữa." Trì Dữu đáp lại một cách bình thản.
Giáo sư Bạch nghiến răng, gần như muốn đem câu này vụt ra miệng: Vậy thì em cũng phải chịu trách nhiệm cho đêm đó.
- Giáo sư đánh giá ẩm thực & Chuyên viên mai táng -
Mỹ nhân yếu đuối lạnh lùng 1 x Thỏ trắng tối tăm 0
Một câu tóm tắt: Yêu em bây giờ có tính là muộn không?
Thông điệp: Sẽ luôn có người yêu thích sự cô đơn và những điều kỳ quặc của ta.
Cách nhau 9 tuổi.
Nhân vật chính từng có mối quan hệ cô trò từ hồi tiểu học, tình cảm trong sáng trong suốt thời gian này.
Tags: Hỗ công, ông trời tác hợp, điềm văn, trưởng thành, HE.
3.7
Mạnh Kiều bị đối thủ lừa, ký một bộ điện ảnh có cảnh nhạy cảm.
Chỉ sợ sau khi quay xong, cô từ Ngọc nữ biến thành dục nữ.
Sau khi gia nhập đoàn làm phim khá lâu, lâu tới nỗi nam chính Trần Thâm đã trở thành bạn trai cô rồi. Cô mới biết được Trần Thâm là người đầu tư.
...
Nửa đêm tới gõ cửa phòng của anh: “Tiền bối, diễn thử chút không?”
Chỉ sợ sau khi quay xong, cô từ Ngọc nữ biến thành dục nữ.
Sau khi gia nhập đoàn làm phim khá lâu, lâu tới nỗi nam chính Trần Thâm đã trở thành bạn trai cô rồi. Cô mới biết được Trần Thâm là người đầu tư.
...
Nửa đêm tới gõ cửa phòng của anh: “Tiền bối, diễn thử chút không?”
4.6
Tác phẩm: Điên mỹ nhân cùng bệnh tiểu thư
Tác giả: Lương Bì Tựu Diện Bao
QT: RubyRuan_69
Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, tình yêu, giới giải trí, vả mặt, xuyên thư
Thị giác: chủ thụ
Vai chính: Tô Lệ x Giang Chước Dạ
Thuần khiết song O luyến, không có tình tiết trang A.
Trong truyện tam quan của vai chính không đại biểu cho tam quan của tác giả.
Có khúc truy thê hỏa táng tràng.
Tóm tắt: Ốm yếu đại tiểu thư chữa khỏi bệnh điên của mỹ nhân
Lập ý: Thoát khỏi thân phận trói buộc, tự do tìm kiếm chân ái
Văn án
Tô Lệ có được thể chất đỉnh cấp Omega, nhưng lại là đại tiểu thư đầy bệnh tật hào môn ốm yếu cực độ, từ nhỏ yêu sâu nặng nữ Alpha Ứng Phi Yên, yêu đến ruồng bỏ người nhà, cũng muốn gả cho cô.
Nhưng đến đêm trước khi kết hôn, Tô Lệ mơ thấy, mình chỉ là một mảnh trong tiểu thuyết, là vai phụ vợ trước của nữ chính Alpha Ứng Phi Yên, tân nhiệm ảnh hậu đỉnh cấp Omega Giang Chước Dạ, mới là nữ chính O chân chính, ngày hai nữ chính bên nhau, Tô Lệ ở bệnh viện chết thảm.
Từ mơ tỉnh lại, Tô Lệ cố nén trái tim đau đớn, đem chiếc siêu xe giới hạn toàn cầu mình tặng Ứng Phi Yên, chạy đến trước mặt Giang Chước Dạ, ném chìa khóa trong tay vào Giang Chước Dạ.
Mặt nàng không có chút máu, đôi mắt ướt át, khóe môi lại mím chặt, chỉ nói hai chữ:
"Đưa chị."
Lúc sau, Ứng Phi Yên ở trước mặt Tô Lệ hỏng mất hô to:
"Tôi là đỉnh cấp A, em là đỉnh cấp O, tin tức tố của chúng ta xứng đôi, mệnh trung chú định nên ở bên nhau."
Giang Chước Dạ đem Tô Lệ ốm yếu ôm vào lòng, hừ lạnh một tiếng:
"Tôi càng không tin vào định mệnh."
Tác giả: Lương Bì Tựu Diện Bao
QT: RubyRuan_69
Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, tình yêu, giới giải trí, vả mặt, xuyên thư
Thị giác: chủ thụ
Vai chính: Tô Lệ x Giang Chước Dạ
Thuần khiết song O luyến, không có tình tiết trang A.
Trong truyện tam quan của vai chính không đại biểu cho tam quan của tác giả.
Có khúc truy thê hỏa táng tràng.
Tóm tắt: Ốm yếu đại tiểu thư chữa khỏi bệnh điên của mỹ nhân
Lập ý: Thoát khỏi thân phận trói buộc, tự do tìm kiếm chân ái
Văn án
Tô Lệ có được thể chất đỉnh cấp Omega, nhưng lại là đại tiểu thư đầy bệnh tật hào môn ốm yếu cực độ, từ nhỏ yêu sâu nặng nữ Alpha Ứng Phi Yên, yêu đến ruồng bỏ người nhà, cũng muốn gả cho cô.
Nhưng đến đêm trước khi kết hôn, Tô Lệ mơ thấy, mình chỉ là một mảnh trong tiểu thuyết, là vai phụ vợ trước của nữ chính Alpha Ứng Phi Yên, tân nhiệm ảnh hậu đỉnh cấp Omega Giang Chước Dạ, mới là nữ chính O chân chính, ngày hai nữ chính bên nhau, Tô Lệ ở bệnh viện chết thảm.
Từ mơ tỉnh lại, Tô Lệ cố nén trái tim đau đớn, đem chiếc siêu xe giới hạn toàn cầu mình tặng Ứng Phi Yên, chạy đến trước mặt Giang Chước Dạ, ném chìa khóa trong tay vào Giang Chước Dạ.
Mặt nàng không có chút máu, đôi mắt ướt át, khóe môi lại mím chặt, chỉ nói hai chữ:
"Đưa chị."
Lúc sau, Ứng Phi Yên ở trước mặt Tô Lệ hỏng mất hô to:
"Tôi là đỉnh cấp A, em là đỉnh cấp O, tin tức tố của chúng ta xứng đôi, mệnh trung chú định nên ở bên nhau."
Giang Chước Dạ đem Tô Lệ ốm yếu ôm vào lòng, hừ lạnh một tiếng:
"Tôi càng không tin vào định mệnh."
7.9
Tác giả: Trương Nhược Dư
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Không CP, Vả Mặt, OE, Đoản Văn, Trả Thù, Huyền Huyễn, Tiên Hiệp, Phương Đông
Team dịch: Góc tiểu thuyết của mèo đen
Giới thiệu
Tiểu sư muội chết khi tất cả mọi người yêu thương nàng ta nhất.
Sư huynh đính hôn với ta từ khi còn trong bụng mẹ muốn ta dùng mạng chuộc tội, tiểu sư đệ ta tự tay nuôi lớn rút kiếm muốn giết ta.
Bọn họ không biết, tiểu sư muội còn sống.
Người sắp chết là ta.
Trước khi chết, ta viết thư hủy hôn, đập nát ngọc bội tiểu sư đệ tặng, nhổ tận gốc chậu hoa nhị sư đệ tặng.
Thế nhưng, sau khi ta chết, cả tông môn đều phát điên.
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Không CP, Vả Mặt, OE, Đoản Văn, Trả Thù, Huyền Huyễn, Tiên Hiệp, Phương Đông
Team dịch: Góc tiểu thuyết của mèo đen
Giới thiệu
Tiểu sư muội chết khi tất cả mọi người yêu thương nàng ta nhất.
Sư huynh đính hôn với ta từ khi còn trong bụng mẹ muốn ta dùng mạng chuộc tội, tiểu sư đệ ta tự tay nuôi lớn rút kiếm muốn giết ta.
Bọn họ không biết, tiểu sư muội còn sống.
Người sắp chết là ta.
Trước khi chết, ta viết thư hủy hôn, đập nát ngọc bội tiểu sư đệ tặng, nhổ tận gốc chậu hoa nhị sư đệ tặng.
Thế nhưng, sau khi ta chết, cả tông môn đều phát điên.
6.9
Điền Viên Xuân
Tác giả: Minh Dã
Số chương: 37
Thể loại: Hiện Đại, HE, Ngọt, Hỗ Công, H
Giới thiệu
Điền Hòa Hòa bị bạn gái cũ đá vì kỹ năng giường chiếu tệ nên được Hà Viện Viện ôm về dạy.
Tác giả: Minh Dã
Số chương: 37
Thể loại: Hiện Đại, HE, Ngọt, Hỗ Công, H
Giới thiệu
Điền Hòa Hòa bị bạn gái cũ đá vì kỹ năng giường chiếu tệ nên được Hà Viện Viện ôm về dạy.
4.2
7.6
Sau khi Hạng gia suy tàn, lão cha của Hạng gia từ một quan viên thanh liêm lỗi lạc thoáng cái trở thành tham quan ai cũng kêu đánh, Hạng Nghi dẫn theo đệ muội tuổi nhỏ không nơi nương tựa, gian nan sống qua ngày.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
3.6
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Kinh dị, Chủ công, Cường cường, Vô hạn lưu, Nhẹ nhàng, Linh dị thần quái, 1v1
Mỹ nhân điên loạn công VS Cấm dục phúc hắc thụ
Khi cánh cổng địa ngục mở ra, bất kể là lệ quỷ hay kẻ ác, cũng không thể thoát khỏi sự truy đuổi của số phận.
Nhưng Ngụy Khoảnh không ngờ rằng, dù là một vị chủ thần, anh chỉ tiện đường ghé qua đã bị coi là bé đáng thương được bảo vệ.
Ngụy Khoảnh: Chắc chắn là vì tôi chưa đủ tàn nhẫn! Tôi phải tàn nhẫn hơn chút nữa!
Thế là...
Bản đồ Yêu Quái Thôn Quê:
NPC người thi hành pháp luật truy đuổi: Mắt anh ấy đỏ hoe thật đáng thương, tôi phải bảo vệ anh ấy!
Ngụy Khoảnh được cứu*1
Bản đồ Giải Đố Bệnh Viện Tâm Thần:
NPC đến để hù dọa: A, sao mà ảnh vừa dữ vừa đáng yêu thế này!
Ngụy Khoảnh được tha*1
Bản đồ Trốn Thoát Khỏi Rạp Xiếc:
Người cùng vượt ải: Đừng khóc, tôi nguyện dâng cả mạng sống của mình cho anh.
Ngụy Khoảnh đang ngáp bị hiểu lầm thành bé đáng thương*100
Còn đáng ngạc nhiên hơn, anh bị mỹ nhân coi như mỹ nhân trêu chọc.
Đường Kha Tâm: Trông anh thật đẹp.
Ngụy Khoảnh: "..." Tôi thực sự là chủ thần đấy, kiểu sẽ dọa chết cậu luôn đấy nhé ~
Cốt truyện có yếu tố kinh dị, nhưng không quá hack não.
***
♡ Ngụy Khoảnh là công, Đường Kha Tâm là thụ ♡
Tag: Cường cường, Linh dị thần quái, Khủng bố, Vô hạn lưu
Một câu tóm tắt: Đại lão mãn cấp online yếu đuối mong manh.
Thông điệp: Không ngừng hoàn thiện bản thân.
Mỹ nhân điên loạn công VS Cấm dục phúc hắc thụ
Khi cánh cổng địa ngục mở ra, bất kể là lệ quỷ hay kẻ ác, cũng không thể thoát khỏi sự truy đuổi của số phận.
Nhưng Ngụy Khoảnh không ngờ rằng, dù là một vị chủ thần, anh chỉ tiện đường ghé qua đã bị coi là bé đáng thương được bảo vệ.
Ngụy Khoảnh: Chắc chắn là vì tôi chưa đủ tàn nhẫn! Tôi phải tàn nhẫn hơn chút nữa!
Thế là...
Bản đồ Yêu Quái Thôn Quê:
NPC người thi hành pháp luật truy đuổi: Mắt anh ấy đỏ hoe thật đáng thương, tôi phải bảo vệ anh ấy!
Ngụy Khoảnh được cứu*1
Bản đồ Giải Đố Bệnh Viện Tâm Thần:
NPC đến để hù dọa: A, sao mà ảnh vừa dữ vừa đáng yêu thế này!
Ngụy Khoảnh được tha*1
Bản đồ Trốn Thoát Khỏi Rạp Xiếc:
Người cùng vượt ải: Đừng khóc, tôi nguyện dâng cả mạng sống của mình cho anh.
Ngụy Khoảnh đang ngáp bị hiểu lầm thành bé đáng thương*100
Còn đáng ngạc nhiên hơn, anh bị mỹ nhân coi như mỹ nhân trêu chọc.
Đường Kha Tâm: Trông anh thật đẹp.
Ngụy Khoảnh: "..." Tôi thực sự là chủ thần đấy, kiểu sẽ dọa chết cậu luôn đấy nhé ~
Cốt truyện có yếu tố kinh dị, nhưng không quá hack não.
***
♡ Ngụy Khoảnh là công, Đường Kha Tâm là thụ ♡
Tag: Cường cường, Linh dị thần quái, Khủng bố, Vô hạn lưu
Một câu tóm tắt: Đại lão mãn cấp online yếu đuối mong manh.
Thông điệp: Không ngừng hoàn thiện bản thân.
6.4
Lục Lâm Thiên mở to hai mắt chăm chú nhìn quanh bốn phía, theo những tin tức nhận được từ đại não, cùng với việc đã từng xem qua mấy tiểu thuyết xuyên việt, Lục Lâm Thiên khẳng định rằng mình đã bị xuyên việt rồi. Tình huống này tưởng chừng như không có thật, thậm chí trong trăm triệu hoàn cảnh cũng chưa chắc tìm được một, vậy mà lại xảy ra trên người hắn.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
6.4
Lục Lâm Thiên mở to hai mắt chăm chú nhìn quanh bốn phía, theo những tin tức nhận được từ đại não, cùng với việc đã từng xem qua mấy tiểu thuyết xuyên việt, Lục Lâm Thiên khẳng định rằng mình đã bị xuyên việt rồi. Tình huống này tưởng chừng như không có thật, thậm chí trong trăm triệu hoàn cảnh cũng chưa chắc tìm được một, vậy mà lại xảy ra trên người hắn.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
6
Tác giả: 无语子
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
“Đại cô nương! Đại cô nương! Có chuyện vui lớn!” giọng nói kích động của Thanh Tước từ xa vọng vào tai.
Ta không tự chủ được mở mắt ra, muốn nhìn đại nha hoàn hoạt bát tươi đẹp trước kia.
Nàng ấy c..hết vì ta, nhưng ta chưa bao giờ gặp nàng ấy trong mơ. Đây là lần đầu tiên.
“Nhỏ tiếng một chút!” Thanh Mai thấp giọng quát: “Cô nương thật khó khăn mới nghỉ ngơi được một lát, ngươi hốt hoảng như thế đã đánh thức cô nương, xem ta xử lý ngươi như thế nào.”
Ta theo giọng nói nhìn về phía Thanh Mai, trong lòng càng kinh ngạc.
Thanh Mai cũng không còn lão hóa và tiều tụy nữa, khôi phục thành dáng vẻ thiếu nữ.
Một giấc mộng cũ, hai vị cố nhân, có cả Thanh Mai...
Mũi cay cay, ta bất giác rơi nước mắt.
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
“Đại cô nương! Đại cô nương! Có chuyện vui lớn!” giọng nói kích động của Thanh Tước từ xa vọng vào tai.
Ta không tự chủ được mở mắt ra, muốn nhìn đại nha hoàn hoạt bát tươi đẹp trước kia.
Nàng ấy c..hết vì ta, nhưng ta chưa bao giờ gặp nàng ấy trong mơ. Đây là lần đầu tiên.
“Nhỏ tiếng một chút!” Thanh Mai thấp giọng quát: “Cô nương thật khó khăn mới nghỉ ngơi được một lát, ngươi hốt hoảng như thế đã đánh thức cô nương, xem ta xử lý ngươi như thế nào.”
Ta theo giọng nói nhìn về phía Thanh Mai, trong lòng càng kinh ngạc.
Thanh Mai cũng không còn lão hóa và tiều tụy nữa, khôi phục thành dáng vẻ thiếu nữ.
Một giấc mộng cũ, hai vị cố nhân, có cả Thanh Mai...
Mũi cay cay, ta bất giác rơi nước mắt.
4
Người mình yêu thầm thế mà đụng mặt nhau cô còn chưa định thần, chưa kịp nhận ra anh.
Tưởng là vô tình chạm mặt thôi, không ngờ anh ấy lại thành hàng xóm của cô???
Có người ánh mắt tựa gió, có người cười lên tựa phong cảnh.
Vậy còn anh?
Tôi có em.
Tưởng là vô tình chạm mặt thôi, không ngờ anh ấy lại thành hàng xóm của cô???
Có người ánh mắt tựa gió, có người cười lên tựa phong cảnh.
Vậy còn anh?
Tôi có em.
9.1
Thể loại: Sư đồ, xuyên thư, huyền huyễn, HE
Editor: Edelweiss
Nhân vật chính: Vân Dao, Mộ Hàn Uyên.
Văn án
1.
Toàn bộ Tu chân giới đều xem Mộ Hàn Uyên là “ánh trăng sáng”, là nghĩa đen lẫn nghĩa bóng,Hắn khí chất tươi mát, trong trẻo, xuất trần, tựa như ánh trăng trên cao, không vương khói lửa nhân gian, cũng tựa như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn, sạch sẽ, thuần khiết,
Thế nên cũng là ánh trăng sáng trong lòng của vô số người tu chân cả nam lẫn nữ.
Đáng tiếc, ánh trăng này, vốc tuyết này lại bị một bàn chân ngọc ngà giẫm đạp, tùy ý lăng nhục, giẫm thành bùn lầy nhơ nhuốc.
Người nọ chính là sư phụ của Mộ Hàn Uyên, Vân Dao.
2.
Sau cái chết bất ngờ của Vân Dao, Mộ Hàn Uyên dần trở thành đại ma đầu mà giới tu chân vừa nghe tên đã sợ mất mật, hắn là bậc kỳ tài ngút trời, chỉ mới tu hành ngàn năm mà đã sắp sửa phi thăng.
Nhưng, trước khi phi thăng, Mộ Hàn Uyên tình cờ phát hiện, trong thần hồn của hắn cất giấu một tâm ma ——
Không ai khác chính là sư phụ Vân Dao, kẻ xưa kia ép hắn làm lô đỉnh mua vui cho nàng.
Muốn loại bỏ tâm ma, chỉ có thể tự tay giết chết.
Mộ Hàn Uyên xoay chuyển thời không, thần hồn trở về mấy trăm năm trước.
Hắn muốn đoạt xá “bản thân” vào thời điểm thích hợp, sau đó tự tay giết chết Vân Dao, như thế mới có thể thành tiên.
Editor: Edelweiss
Nhân vật chính: Vân Dao, Mộ Hàn Uyên.
Văn án
1.
Toàn bộ Tu chân giới đều xem Mộ Hàn Uyên là “ánh trăng sáng”, là nghĩa đen lẫn nghĩa bóng,Hắn khí chất tươi mát, trong trẻo, xuất trần, tựa như ánh trăng trên cao, không vương khói lửa nhân gian, cũng tựa như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn, sạch sẽ, thuần khiết,
Thế nên cũng là ánh trăng sáng trong lòng của vô số người tu chân cả nam lẫn nữ.
Đáng tiếc, ánh trăng này, vốc tuyết này lại bị một bàn chân ngọc ngà giẫm đạp, tùy ý lăng nhục, giẫm thành bùn lầy nhơ nhuốc.
Người nọ chính là sư phụ của Mộ Hàn Uyên, Vân Dao.
2.
Sau cái chết bất ngờ của Vân Dao, Mộ Hàn Uyên dần trở thành đại ma đầu mà giới tu chân vừa nghe tên đã sợ mất mật, hắn là bậc kỳ tài ngút trời, chỉ mới tu hành ngàn năm mà đã sắp sửa phi thăng.
Nhưng, trước khi phi thăng, Mộ Hàn Uyên tình cờ phát hiện, trong thần hồn của hắn cất giấu một tâm ma ——
Không ai khác chính là sư phụ Vân Dao, kẻ xưa kia ép hắn làm lô đỉnh mua vui cho nàng.
Muốn loại bỏ tâm ma, chỉ có thể tự tay giết chết.
Mộ Hàn Uyên xoay chuyển thời không, thần hồn trở về mấy trăm năm trước.
Hắn muốn đoạt xá “bản thân” vào thời điểm thích hợp, sau đó tự tay giết chết Vân Dao, như thế mới có thể thành tiên.
3.4
Thể loại: Tiểu thuyết gốc, đam mỹ, BL, hiện đại, HE, tình cảm, niên hạ, cẩu huyết, đổi công, từ thẳng thành cong, 1v1, có H, tô công dụ thụ, ngủ trước yêu sau, Chuyên gia tâm lý luôn tỉnh táo (công) x Nghệ sĩ cello xinh đẹp bị thần kinh (thụ)
CP: Đoàn Triết x Lâm Nhất
Tóm tắt Đời người là một khối dục vọng, không thỏa mãn thì khổ sở, thỏa mãn rồi lại nhàm chán.
*
Đồ hoa – Loại hoa không thể kết trái, chỉ nở rộ để héo tàn, ngụ ý miêu tả những thứ chỉ có vỏ ngoài đẹp đẽ phù phiếm nhưng bản chất lại trống rỗng.
Còn được gọi là hoa đực.
*
Lâm Nhất ở dưới đáy sâu địa ngục từng nắm lấy hai cánh tay.
Cánh tay đầu tiên, anh tưởng người đó đến cứu mình.
Cánh tay thứ hai, lại chỉ đơn thuần muốn đến cứu mình.
Tóm tắt trong một câu: Chuyện về một con người tỉnh táo nhất trần đời đột nhiên không còn tỉnh táo nữa.
*
Ghi chú của tác giả:
CP: Đoàn Triết x Lâm Nhất
Tóm tắt Đời người là một khối dục vọng, không thỏa mãn thì khổ sở, thỏa mãn rồi lại nhàm chán.
*
Đồ hoa – Loại hoa không thể kết trái, chỉ nở rộ để héo tàn, ngụ ý miêu tả những thứ chỉ có vỏ ngoài đẹp đẽ phù phiếm nhưng bản chất lại trống rỗng.
Còn được gọi là hoa đực.
*
Lâm Nhất ở dưới đáy sâu địa ngục từng nắm lấy hai cánh tay.
Cánh tay đầu tiên, anh tưởng người đó đến cứu mình.
Cánh tay thứ hai, lại chỉ đơn thuần muốn đến cứu mình.
Tóm tắt trong một câu: Chuyện về một con người tỉnh táo nhất trần đời đột nhiên không còn tỉnh táo nữa.
*
Ghi chú của tác giả:
- Chuyên gia tâm lý luôn tỉnh táo x Mỹ nhân chơi cello bị thần kinh, CP về 2 hợp chất đơn giản phản ứng thành hợp chất siêu phức tạp, cùng hệ liệt với bộ《 Sao rơi 》.
- Đổi công không điển hình, thế thân không chính thống, ngủ trước yêu sau, 1v1, HE.
- Tô công dụ thụ, thụ có bệnh thần kinh, thiết lập nhân vật không hoàn mỹ.
- Ngược hay không không thể nói rõ, nhưng chắc chắn không phải truyện ngọt. Lôi ném ào ào, máu chó nguyên xô, trạng thái tinh thần của tác giả còn đáng ngại hơn nhân vật, đảng công khống thụ khống song khiết đều có khả năng giẫm mìn, chạy bây giờ còn kịp.
- Để phòng ngừa có người hiểu lầm, đặc biệt nhấn mạnh: Công không phụ trách điều trị tâm lý cho thụ, không phụ trách điều trị tâm lý cho thụ, không phụ trách điều trị tâm lý cho thụ.
3.3
Truyện Đóa Hướng Dương Của Anh của tác giả Tử Bách là một câu chuyện về tình yêu sét đánh.
Nhiễm Mộ Húc lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên kia đã rung động thật lâu, cả tâm trí chỉ dồn về thân ảnh ấy, sau một thời gian kiên trì theo đuổi, cuối cùng cũng tu thành chính quả.
Bạch Tĩnh An: Có phải anh chỉ thích mặt em thôi?
Nhiễm Mộ Húc: Tất nhiên là không phải rồi, mọi thứ của cực cưng anh đều thích hết.
Bạch Tĩnh An: Vậy thì sao trong điện thoại của anh lại lưu nhiều hình của em vậy?
Nhiễm Mộ Húc cười nhẹ: Đây là một bí mật.
Một ngày nọ, Bạch Tĩnh An lên trường, một chủ đề trên baidu thu hút sự chú ý của cậu: Hotboy có bạn trai, đối phương lại là sếp lớn, mọi người không có hy vọng gì nữa rồi.
Bạch Tĩnh An:??? Có ai đó theo dõi cuộc sống sinh hoạt của mình sao?
Ở bên nhau một thời gian, Nhiễm Mộ Húc mỗi ngày đều nghiện, ví như: Nhiễm Mộ Húc: Bé cưng, em đẹp quá đi, thơm thơm cục cưng, anh thật sự hông muốn đi làm một tẹo nào.
Nhiễm Mộ Húc lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên kia đã rung động thật lâu, cả tâm trí chỉ dồn về thân ảnh ấy, sau một thời gian kiên trì theo đuổi, cuối cùng cũng tu thành chính quả.
Bạch Tĩnh An: Có phải anh chỉ thích mặt em thôi?
Nhiễm Mộ Húc: Tất nhiên là không phải rồi, mọi thứ của cực cưng anh đều thích hết.
Bạch Tĩnh An: Vậy thì sao trong điện thoại của anh lại lưu nhiều hình của em vậy?
Nhiễm Mộ Húc cười nhẹ: Đây là một bí mật.
Một ngày nọ, Bạch Tĩnh An lên trường, một chủ đề trên baidu thu hút sự chú ý của cậu: Hotboy có bạn trai, đối phương lại là sếp lớn, mọi người không có hy vọng gì nữa rồi.
Bạch Tĩnh An:??? Có ai đó theo dõi cuộc sống sinh hoạt của mình sao?
Ở bên nhau một thời gian, Nhiễm Mộ Húc mỗi ngày đều nghiện, ví như: Nhiễm Mộ Húc: Bé cưng, em đẹp quá đi, thơm thơm cục cưng, anh thật sự hông muốn đi làm một tẹo nào.
4
Thường gia tiểu thư đứng trước cửa sổ, cười nói: “Nhị ca lại xem con gái của bảo mẫu Tô Châu, khuôn mặt như vải tươi lột vỏ, mọng nước.”
Một tia nắng mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ khắc hoa chiếu vào nửa bên mặt người đàn ông cao lớn tranh tối tranh sáng.
Phùng Chi nhón chân ngắt đóa dành dành vừa trắng vừa đẹp, cài lên tóc mai, vô tình thoáng liếc nhìn thấy anh bên cửa sổ.
Năm ấy, cô mười bảy, anh đã ba mươi.
….
“Miệng ngọt đuôi độc, eo đầy phấn, tìm hoa vấn liễu, ăn hương ăn hoa, khối nhung nhỏ gắng vác nặng, đôi cánh mỏng manh bay theo gió, là gì?”
“Ong vàng?” Phùng Chi hơi thở hỗn loạn, ôm vòng eo tinh tráng của hắn.
Hắn cúi đầu hôn lên vết nốt ruồi son: “Là em!”
Ghi chú:
Cốt truyện có thịt! Nhập hố cần cẩn thận.
Tác giả: Đại cô nương Sói.
Thể loại: Đại thúc x loli, H+
Một tia nắng mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ khắc hoa chiếu vào nửa bên mặt người đàn ông cao lớn tranh tối tranh sáng.
Phùng Chi nhón chân ngắt đóa dành dành vừa trắng vừa đẹp, cài lên tóc mai, vô tình thoáng liếc nhìn thấy anh bên cửa sổ.
Năm ấy, cô mười bảy, anh đã ba mươi.
….
“Miệng ngọt đuôi độc, eo đầy phấn, tìm hoa vấn liễu, ăn hương ăn hoa, khối nhung nhỏ gắng vác nặng, đôi cánh mỏng manh bay theo gió, là gì?”
“Ong vàng?” Phùng Chi hơi thở hỗn loạn, ôm vòng eo tinh tráng của hắn.
Hắn cúi đầu hôn lên vết nốt ruồi son: “Là em!”
Ghi chú:
Cốt truyện có thịt! Nhập hố cần cẩn thận.
Tác giả: Đại cô nương Sói.
Thể loại: Đại thúc x loli, H+
8.5
Tên truyện: Đoan Ngọ
Tác giả: Phẩm Phong
Editor: Linh Đang
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Đô thị, Thanh xuân, Tâm lý xã hội, HE
Độ dài: 32 chương + 1 ngoại truyện
Tóm tắt: Một câu chuyện thoạt nhìn có vẻ buồn nhưng thực ra lại ấm áp. Nữ chính thoạt nhìn có vẻ nhút nhát nhưng thực ra rất kiên cường.
Tag: Đô thị, thanh xuân, tâm lý xã hội, HE
Nhân vật chính: Đoan Ngọ, Chu Hành
Nhân vật phụ: Đoan Mạn Mạn, Nhiếp Minh Kính, Lý Nhất Nặc, Lê Vi Vi, Lý Ngộ Hằng
Khác: Không có
Tóm tắt bằng một câu: Đôi khi cỏ xanh chim hót, đôi khi xuân lạnh thấu xương.
Ý nghĩa: Chờ bổ sung
Đôi lời gửi đến các độc giả từ Linh Đang:
Tác giả: Phẩm Phong
Editor: Linh Đang
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Đô thị, Thanh xuân, Tâm lý xã hội, HE
Độ dài: 32 chương + 1 ngoại truyện
Tóm tắt: Một câu chuyện thoạt nhìn có vẻ buồn nhưng thực ra lại ấm áp. Nữ chính thoạt nhìn có vẻ nhút nhát nhưng thực ra rất kiên cường.
Tag: Đô thị, thanh xuân, tâm lý xã hội, HE
Nhân vật chính: Đoan Ngọ, Chu Hành
Nhân vật phụ: Đoan Mạn Mạn, Nhiếp Minh Kính, Lý Nhất Nặc, Lê Vi Vi, Lý Ngộ Hằng
Khác: Không có
Tóm tắt bằng một câu: Đôi khi cỏ xanh chim hót, đôi khi xuân lạnh thấu xương.
Ý nghĩa: Chờ bổ sung
Đôi lời gửi đến các độc giả từ Linh Đang:
- Nhà trai từng có bạn gái cũ và không phải trai tơ
- Nhà trai hơn nhà gái 7 tuổi
- Nhà gái yêu sớm và rất yêu nhà trai
- Nhà gái rung động và yêu nhà trai trước, nhà trai lúc ban đầu chỉ xem nhà gái là em gái và chắc chắn không có tình cảm vượt quá giới hạn với cô nhưng dần dần đã bị cô thu hút và yêu cô
- Nhà trai đồng ý yêu nhà gái trong tình huống đặc biệt, đọc truyện sẽ rõ hơn nhé
- Nhà trai sẽ không bị nhà gái cho ăn ‘hành’
- Không có chuyện nhà gái muốn chia tay, sau đó nhà trai theo đuổi lại nhà gái ‘sấp mặt’
- Trong lúc yêu nhau, nhà trai không ngoại tình tư tưởng hay có ý định làm chuyện sai trái với nhà gái. Nếu như muốn chê trách hay phê phán anh thì hãy đọc thật kỹ truyện
- Đừng lấy góc nhìn của người trưởng thành và góc nhìn của Thượng đế để đánh giá nhà gái, bởi lúc này cô chỉ là một cô bé 17, 18 tuổi
- Các nhân vật không hoàn mỹ, đều có khuyết điểm nhưng cũng có ưu điểm
4.5
Tác giả: Lam Sấu Tử.
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Góc nhìn nữ chính, Song hướng chữa lành, Yêu thầm, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Ấm áp, HE.
Biên tập: Blue Avenue.
Số chương: 43 chương chính truyện + 1 chương ngoại truyện.
GIỚI THIỆU:
“Năm 2017, một cô gái đi du lịch một mình bị phát hiện mất tích bên bờ hồ. Thi thể được tìm thấy một tháng sau đó, nguyên nhân tử vong được xác nhận là tự tử. Cô gái để lại lời trăn trối: Sống 27 năm rồi, không thể tiếp tục cố gắng được nữa.”
Văn Tuyết lưu mẩu tin này trong điện thoại.
Hai năm sau, cô lên một chuyến tàu quốc tế sáu ngày năm đêm từ Bắc Kinh đến Moscow (*).
Đây lẽ ra phải là cuộc hành trình cuối cùng của cuộc đời cô.
(*) Moskva (tiếng Nga: Москва, chuyển tự. Moskva, IPA [mɐˈskva]; phiên âm: “Mát-xcơ-va”, đôi khi viết theo tiếng Anh thành “Moscow”), là thủ đô và là thành phố lớn nhất của Nga. Thành phố nằm bên sông Moskva, ở trong Khu vực kinh tế trung tâm nước Nga.
Chú ý:
Câu chuyện này không ngược, song hướng chữa lành, có thể an tâm mà đọc.
Đoạn đầu tiên được trích từ nguồn tin thực tế.
Tag: Đô thị tình duyên, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ.
Vai chính: Văn Tuyết; Phương Hàn Tẫn | Vai phụ: Phương Xuân Sinh; Diệp Tử Hàng; Trịnh Khải Nhiên và rất nhiều người nước ngoài khác.
Một câu tóm tắt: Nếu con đường phía trước không có ánh sáng, anh nguyện làm ngọn đèn dẫn lối em.
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Góc nhìn nữ chính, Song hướng chữa lành, Yêu thầm, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Ấm áp, HE.
Biên tập: Blue Avenue.
Số chương: 43 chương chính truyện + 1 chương ngoại truyện.
GIỚI THIỆU:
“Năm 2017, một cô gái đi du lịch một mình bị phát hiện mất tích bên bờ hồ. Thi thể được tìm thấy một tháng sau đó, nguyên nhân tử vong được xác nhận là tự tử. Cô gái để lại lời trăn trối: Sống 27 năm rồi, không thể tiếp tục cố gắng được nữa.”
Văn Tuyết lưu mẩu tin này trong điện thoại.
Hai năm sau, cô lên một chuyến tàu quốc tế sáu ngày năm đêm từ Bắc Kinh đến Moscow (*).
Đây lẽ ra phải là cuộc hành trình cuối cùng của cuộc đời cô.
(*) Moskva (tiếng Nga: Москва, chuyển tự. Moskva, IPA [mɐˈskva]; phiên âm: “Mát-xcơ-va”, đôi khi viết theo tiếng Anh thành “Moscow”), là thủ đô và là thành phố lớn nhất của Nga. Thành phố nằm bên sông Moskva, ở trong Khu vực kinh tế trung tâm nước Nga.
Chú ý:
Câu chuyện này không ngược, song hướng chữa lành, có thể an tâm mà đọc.
Đoạn đầu tiên được trích từ nguồn tin thực tế.
Tag: Đô thị tình duyên, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ.
Vai chính: Văn Tuyết; Phương Hàn Tẫn | Vai phụ: Phương Xuân Sinh; Diệp Tử Hàng; Trịnh Khải Nhiên và rất nhiều người nước ngoài khác.
Một câu tóm tắt: Nếu con đường phía trước không có ánh sáng, anh nguyện làm ngọn đèn dẫn lối em.
3
Nhậm Khanh Khanh cùng phu quân thành thân ba năm, hiếu kính với phụ mẫu, dưỡng dục hài tử, ngày thường mở cửa hàng bán đậu hũ lấy tiền cho phu quân đọc sách.
Nào biết phu quân của nàng một sớm bay cao, chỉ đón phụ mẫu hắn lên kinh hưởng phúc, còn nàng cùng đứa bé coi như chẳng có gì. Lại có tin tức truyền đến, kẻ phụ lòng kia lên làm Thám Hoa, còn được công chúa để mắt chiêu làm phò mã, vài ngày nữa muốn thành thân.
Tính tình Nhậm Khanh Khanh dịu dàng hiền hậu, nghe thấy tin này cũng đã hạ quyết tâm, trèo đèo lội suối mấy ngàn dặm, bôn ba mấy tháng, muốn lên kinh cáo trạng.
Nàng nghĩ, đương kim thánh thượng chính trực, sao lại cho phép chuyện gièm pha này phát sinh ở triều đại của mình.
Vậy mà nàng không nghĩ đến, bệ hạ chính trực, lại làm chuyện gièm pha quan quân đoạt thần thê như vậy.
Giữa Kim Loan Điện, nữ tử nhỏ xinh giữ đầu nam tử, khẽ nhếch miệng nhỏ phát ra tiếng kêu rên: “Nhẹ thôi.. a…” Đế vương trẻ tuổi ngẩng đầu, lau lau giọt sữa tươi còn sót lại trên khoé môi, mắt ưng híp lại: “Hương vị Khanh Khanh thơm ngon, trẫm không nhẹ được.”
Nam nữ không sạch.
Nào biết phu quân của nàng một sớm bay cao, chỉ đón phụ mẫu hắn lên kinh hưởng phúc, còn nàng cùng đứa bé coi như chẳng có gì. Lại có tin tức truyền đến, kẻ phụ lòng kia lên làm Thám Hoa, còn được công chúa để mắt chiêu làm phò mã, vài ngày nữa muốn thành thân.
Tính tình Nhậm Khanh Khanh dịu dàng hiền hậu, nghe thấy tin này cũng đã hạ quyết tâm, trèo đèo lội suối mấy ngàn dặm, bôn ba mấy tháng, muốn lên kinh cáo trạng.
Nàng nghĩ, đương kim thánh thượng chính trực, sao lại cho phép chuyện gièm pha này phát sinh ở triều đại của mình.
Vậy mà nàng không nghĩ đến, bệ hạ chính trực, lại làm chuyện gièm pha quan quân đoạt thần thê như vậy.
Giữa Kim Loan Điện, nữ tử nhỏ xinh giữ đầu nam tử, khẽ nhếch miệng nhỏ phát ra tiếng kêu rên: “Nhẹ thôi.. a…” Đế vương trẻ tuổi ngẩng đầu, lau lau giọt sữa tươi còn sót lại trên khoé môi, mắt ưng híp lại: “Hương vị Khanh Khanh thơm ngon, trẫm không nhẹ được.”
Nam nữ không sạch.