truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
3.3
Nam Khê vất vả mãi mới thoát khỏi sa mạc giam cầm ba đời nhà mình, đang định đến Trung Nguyên dựa vào công thức ủ rượu gia truyền thể hiện tài năng, lại bị rắn độc cắn chết khi đang leo núi, xuyên qua cơ thể một tiểu cô nương.
Đứa nhỏ này số khổ, mất nương từ nhỏ, lớn lên mất cha, vất vả nuôi nấng đệ đệ duy nhất đến năm tám tuổi, đệ đệ lại rơi từ trên núi xuống thành tàn phế.
Dược phí giá trên trời, chỉ có thể bán vườn trái cây trong nhà đi.
Đợi đã!!
Vườn trái cây!!
Lúc này Nam Khê mới nhận ra nàng đã đến đảo Quỳnh Hoa bốn mùa như xuân!
Nơi này có vô số loại trái cây, nước ngọt vô tận, bờ biển mênh mông cùng các loại hải sản phong phú mỹ vị!
Đối với một người sống ở sa mạc từ nhỏ, há miệng là ăn cát mà nói thì nơi này quả thực chính là thiên đường!
Nam Khê không hào, đắc ý ở lại.
Về phần bán vườn lấy dược phí? Không không không, trái cây của nàng có tác dụng tốt hơn, có thể bán giá cao hơn!!
Đứa nhỏ này số khổ, mất nương từ nhỏ, lớn lên mất cha, vất vả nuôi nấng đệ đệ duy nhất đến năm tám tuổi, đệ đệ lại rơi từ trên núi xuống thành tàn phế.
Dược phí giá trên trời, chỉ có thể bán vườn trái cây trong nhà đi.
Đợi đã!!
Vườn trái cây!!
Lúc này Nam Khê mới nhận ra nàng đã đến đảo Quỳnh Hoa bốn mùa như xuân!
Nơi này có vô số loại trái cây, nước ngọt vô tận, bờ biển mênh mông cùng các loại hải sản phong phú mỹ vị!
Đối với một người sống ở sa mạc từ nhỏ, há miệng là ăn cát mà nói thì nơi này quả thực chính là thiên đường!
Nam Khê không hào, đắc ý ở lại.
Về phần bán vườn lấy dược phí? Không không không, trái cây của nàng có tác dụng tốt hơn, có thể bán giá cao hơn!!
2.8
Tên Trung: 灰色与青 _ 一只梅花鹿v
Truyện: Sắc xám và xanh
Tác giả: Nhất Chích Mai Hoa Lộc
Độ dài: 32 chương
Văn án
Năm 17 tuổi, Khôi Tuyết bởi vì không chịu nổi sự chèn ép của đồng sinh cùng hệ thống quản lý điên rồ kia, hoảng sợ lại sợ hãi chạy trốn khỏi trại trẻ mồ côi.
Trong tuyết rơi dày đặc vào ban đêm, trước mắt cô tối tăm, dưới tình huống sắp hôn mê, thấy một người phụ nữ cầm đèn ở xa xa -- Thẩm Thính Lan.
Người phụ nữ thân hình nhu mỹ, xuyên qua sương lạnh, mang theo ánh sáng hy vọng từng bước đi tới phía cô.
Lúc ấy, Khôi Tuyết cho rằng cô đã chạy thoát khỏi địa ngục, gặp phải một chùm ánh sáng xa vời kia.
Nhưng trên thực tế, Thẩm Thính Lan.
Mới là địa ngục thực sự trong cuộc sống của cô.
-
Nhân vật chính: Ngự tỷ biến thái bề ngoài thanh lãnh nội tâm đầy bụng đen (công) x Thiếu nữ tai sói bề ngoài khéo léo nội tâm thông minh (thụ)
* Truyện ngắn, bản chất HE, bối cảnh ở Anh (16 tuổi đã trưởng thành)
* Bài viết này không có logic, không nghiên cứu, luyện bút thôi.
* nhân vật chính tam quan không giống tam quan tác giả, đọc văn bản một cách hợp lý, suy nghĩ hợp lý.
Truyện: Sắc xám và xanh
Tác giả: Nhất Chích Mai Hoa Lộc
Độ dài: 32 chương
Văn án
Năm 17 tuổi, Khôi Tuyết bởi vì không chịu nổi sự chèn ép của đồng sinh cùng hệ thống quản lý điên rồ kia, hoảng sợ lại sợ hãi chạy trốn khỏi trại trẻ mồ côi.
Trong tuyết rơi dày đặc vào ban đêm, trước mắt cô tối tăm, dưới tình huống sắp hôn mê, thấy một người phụ nữ cầm đèn ở xa xa -- Thẩm Thính Lan.
Người phụ nữ thân hình nhu mỹ, xuyên qua sương lạnh, mang theo ánh sáng hy vọng từng bước đi tới phía cô.
Lúc ấy, Khôi Tuyết cho rằng cô đã chạy thoát khỏi địa ngục, gặp phải một chùm ánh sáng xa vời kia.
Nhưng trên thực tế, Thẩm Thính Lan.
Mới là địa ngục thực sự trong cuộc sống của cô.
-
Nhân vật chính: Ngự tỷ biến thái bề ngoài thanh lãnh nội tâm đầy bụng đen (công) x Thiếu nữ tai sói bề ngoài khéo léo nội tâm thông minh (thụ)
* Truyện ngắn, bản chất HE, bối cảnh ở Anh (16 tuổi đã trưởng thành)
* Bài viết này không có logic, không nghiên cứu, luyện bút thôi.
* nhân vật chính tam quan không giống tam quan tác giả, đọc văn bản một cách hợp lý, suy nghĩ hợp lý.
4.4
Trong lòng các tiểu thư khuê các nhà quyền quý trong kinh thành đều có cùng một ánh trăng sáng.
Đích trưởng tử của Tạ gia, Tạ Uẩn, tuấn mỹ vô trù, vô cùng tự phụ.
Nhưng Tang Yểu không thích hắn, nguyên nhân là có một lần nàng vô ý trẹo chân ở bên cạnh hắn, người này rõ ràng chỉ duỗi tay một cái là có thể đỡ lấy nàng vậy mà lại bất động thanh sắc né sang bên cạnh một chút, trơ mắt xem Tang Yểu té ngã, làm nàng mất mặt trước vô số người.
Tang Yểu: ╰ ( ‵□′) ╯
Việc này Tang Yểu ghi nhớ đã lâu, mỗi khi Tạ Uẩn đi qua nàng, nàng đều phải giận dỗi hừ một tiếng, nhưng trước nay Tạ Uẩn cũng chẳng liếc nhìn nàng một cái nào.
Tang Yểu: Càng tức giận hơn ( `Δ?)!
Mãi cho đến khi Tang Yểu vô tình nhặt được sổ tay của Tạ Uẩn, mở ra đã thấy ——
Bên trong không chỉ được ghi chép kỹ càng tỉ mỉ tình yêu của Tạ Uẩn đối với nàng mà còn có không ít hương tình diễm sử do hai người bọn họ đóng vai chính, càng kỳ quái hơn chính là còn có thư tình Tạ Uẩn viết cho nàng, vô cùng khoa trương, vô cùng lớn mật!
Tang Yểu thẹn quá hóa giận, nàng bang một tiếng, khép sổ tay lại, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Từ đây, ánh mắt khi nàng nhìn Tạ Uẩn trở nên khác lạ.
Quả nhiên mỗi một người ưu tú đều có phiền não riêng, Tạ Uẩn nhìn như không gì làm không được, kỳ thật cũng chỉ là một người yêu mà không có được, thậm chí còn không dám nói cùng nàng một câu, mỗi ngày chỉ có thể đáng thương chìm trong mộng ảo mà thôi.
Từ trước đến nay Tang Yểu vẫn luôn mềm lòng, ngẫu nhiên đại phát từ bi chủ động nói chuyện cùng Tạ Uẩn.
Tạ Uẩn vẫn cứ lãnh đạm như thường.
Tang Yểu: Thẹn thùng thôi.
Sau này trong gia tộc có biến, Tang Yểu bất đắc dĩ phải cầu kiến Tạ Uẩn.
Với Tạ Uẩn mà nói, đây cùng lắm cũng chỉ là lần gặp mặt cho có lệ mà thôi.
Sắc mặt hắn lạnh lùng, nhàn nhạt mở miệng: “Cô nương mời đi về, kết cục việc này đã định.”
Nàng biết ngay tên cẩu nam nhân này sẽ không dễ dàng đáp ứng nàng mà.
Tang Yểu không nói hai lời tiến lên hôn hắn một ngụm, “Đừng giả vờ nữa, thế này là được rồi chứ.”
……
Không gian tĩnh lặng, hai người bốn mắt nhìn nhau
Chuyện này không bao lâu thì thành danh, Tạ Uẩn từ trước đến nay thong dong bình tĩnh rốt cuộc bắt đầu nhìn thẳng vào vị thiếu nữ gan to bằng trời này.
*
Gã sai vặt bên người Tạ Uẩn trộm viết thoại bản đẩy thuyền cp Tang Yểu cùng Tạ Uẩn, một ngày nào đó hắn phát hiện thoại bản cẩm kỵ do mình tỉ mỉ sáng tác đột nhiên biến mất!
Sau này, tuy rằng thoại bản tử không thấy, nhưng cp hắn vẫn luôn mong ngóng kia lại thành thật rồi?!?
Thật lâu sau nữa.
Thoại bản biến mất đã lâu lại xuất hiện trong tay phu nhân nhà hắn, phu nhân chỉ vào thoại bản nói cho hắn biết,“Đừng nhìn tên nam nhân cũ kỹ kia mà xem thường, kỳ thật nội tâm chàng ấy cũng rất cuồng dã đấy.”
1v1 sc he
【 Lưu ý 】
1: Nữ chính là một mỹ nhân ngốc, có thể không thích nhưng xin đừng buông lời thương tổn. Không thích xin dừng đọc.
2: Nam cường nữ nhược, nam nữ chính toàn tự mình công lược.
3: Tuyến tình cảm chiếm 90%, truyện ngọt
4: Nữ chính là một người mau nước mắt, một khi cãi nhau là kích động, kích động sẽ dễ rơi nước mắt.
5. Phần lớn tình tiết trong truyện sẽ được giải thích, mong lưu tâm chú ý trước khi buông lời nghi ngờ.
Tag: Duyên trời tác hợp, Ngọt văn.
Đích trưởng tử của Tạ gia, Tạ Uẩn, tuấn mỹ vô trù, vô cùng tự phụ.
Nhưng Tang Yểu không thích hắn, nguyên nhân là có một lần nàng vô ý trẹo chân ở bên cạnh hắn, người này rõ ràng chỉ duỗi tay một cái là có thể đỡ lấy nàng vậy mà lại bất động thanh sắc né sang bên cạnh một chút, trơ mắt xem Tang Yểu té ngã, làm nàng mất mặt trước vô số người.
Tang Yểu: ╰ ( ‵□′) ╯
Việc này Tang Yểu ghi nhớ đã lâu, mỗi khi Tạ Uẩn đi qua nàng, nàng đều phải giận dỗi hừ một tiếng, nhưng trước nay Tạ Uẩn cũng chẳng liếc nhìn nàng một cái nào.
Tang Yểu: Càng tức giận hơn ( `Δ?)!
Mãi cho đến khi Tang Yểu vô tình nhặt được sổ tay của Tạ Uẩn, mở ra đã thấy ——
Bên trong không chỉ được ghi chép kỹ càng tỉ mỉ tình yêu của Tạ Uẩn đối với nàng mà còn có không ít hương tình diễm sử do hai người bọn họ đóng vai chính, càng kỳ quái hơn chính là còn có thư tình Tạ Uẩn viết cho nàng, vô cùng khoa trương, vô cùng lớn mật!
Tang Yểu thẹn quá hóa giận, nàng bang một tiếng, khép sổ tay lại, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Từ đây, ánh mắt khi nàng nhìn Tạ Uẩn trở nên khác lạ.
Quả nhiên mỗi một người ưu tú đều có phiền não riêng, Tạ Uẩn nhìn như không gì làm không được, kỳ thật cũng chỉ là một người yêu mà không có được, thậm chí còn không dám nói cùng nàng một câu, mỗi ngày chỉ có thể đáng thương chìm trong mộng ảo mà thôi.
Từ trước đến nay Tang Yểu vẫn luôn mềm lòng, ngẫu nhiên đại phát từ bi chủ động nói chuyện cùng Tạ Uẩn.
Tạ Uẩn vẫn cứ lãnh đạm như thường.
Tang Yểu: Thẹn thùng thôi.
Sau này trong gia tộc có biến, Tang Yểu bất đắc dĩ phải cầu kiến Tạ Uẩn.
Với Tạ Uẩn mà nói, đây cùng lắm cũng chỉ là lần gặp mặt cho có lệ mà thôi.
Sắc mặt hắn lạnh lùng, nhàn nhạt mở miệng: “Cô nương mời đi về, kết cục việc này đã định.”
Nàng biết ngay tên cẩu nam nhân này sẽ không dễ dàng đáp ứng nàng mà.
Tang Yểu không nói hai lời tiến lên hôn hắn một ngụm, “Đừng giả vờ nữa, thế này là được rồi chứ.”
……
Không gian tĩnh lặng, hai người bốn mắt nhìn nhau
Chuyện này không bao lâu thì thành danh, Tạ Uẩn từ trước đến nay thong dong bình tĩnh rốt cuộc bắt đầu nhìn thẳng vào vị thiếu nữ gan to bằng trời này.
*
Gã sai vặt bên người Tạ Uẩn trộm viết thoại bản đẩy thuyền cp Tang Yểu cùng Tạ Uẩn, một ngày nào đó hắn phát hiện thoại bản cẩm kỵ do mình tỉ mỉ sáng tác đột nhiên biến mất!
Sau này, tuy rằng thoại bản tử không thấy, nhưng cp hắn vẫn luôn mong ngóng kia lại thành thật rồi?!?
Thật lâu sau nữa.
Thoại bản biến mất đã lâu lại xuất hiện trong tay phu nhân nhà hắn, phu nhân chỉ vào thoại bản nói cho hắn biết,“Đừng nhìn tên nam nhân cũ kỹ kia mà xem thường, kỳ thật nội tâm chàng ấy cũng rất cuồng dã đấy.”
1v1 sc he
【 Lưu ý 】
1: Nữ chính là một mỹ nhân ngốc, có thể không thích nhưng xin đừng buông lời thương tổn. Không thích xin dừng đọc.
2: Nam cường nữ nhược, nam nữ chính toàn tự mình công lược.
3: Tuyến tình cảm chiếm 90%, truyện ngọt
4: Nữ chính là một người mau nước mắt, một khi cãi nhau là kích động, kích động sẽ dễ rơi nước mắt.
5. Phần lớn tình tiết trong truyện sẽ được giải thích, mong lưu tâm chú ý trước khi buông lời nghi ngờ.
Tag: Duyên trời tác hợp, Ngọt văn.
3.2
Hán Việt: Phúc mãn nhân gian
Tác giả: Bất Hoán
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song tính, Sảng văn, Đoản văn, 1v1
Hồi xuân đại địa, phúc mãn nhân gian!
Nguyên sang tiểu thuyết - BL - ngắn - hoàn
Song tính - cao H - cổ đại - sảng văn
Bánh bao nhỏ
Lời chào năm mới, tôn chỉ chính là ngọt ngọt và ngọt!
Phúc hắc lão Vương gia × kiều man tiểu thư sinh
(Phúc mãn nhân gian có nghĩa là hạnh phúc, phúc khí tràn ngập nhân gian. Hạnh phúc tràn ngập thế gian.)
Warning⚠⚠⚠⚠: truyện có tình tiết sinh bánh bao, ai không thích vui lòng rời đi, đừng để đến khi đọc lại làm mất lòng nhau ạ.
Tác giả: Bất Hoán
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song tính, Sảng văn, Đoản văn, 1v1
Hồi xuân đại địa, phúc mãn nhân gian!
Nguyên sang tiểu thuyết - BL - ngắn - hoàn
Song tính - cao H - cổ đại - sảng văn
Bánh bao nhỏ
Lời chào năm mới, tôn chỉ chính là ngọt ngọt và ngọt!
Phúc hắc lão Vương gia × kiều man tiểu thư sinh
(Phúc mãn nhân gian có nghĩa là hạnh phúc, phúc khí tràn ngập nhân gian. Hạnh phúc tràn ngập thế gian.)
Warning⚠⚠⚠⚠: truyện có tình tiết sinh bánh bao, ai không thích vui lòng rời đi, đừng để đến khi đọc lại làm mất lòng nhau ạ.
1.5
Chàng thiếu gia nổi tiếng có má lúm đồng tiền.
Câu chuyện tình yêu của cô gái khiêu vũ và thiếu gia.
Câu chuyện tình yêu của cô gái khiêu vũ và thiếu gia.
3
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE (happy hay không thì chưa chắc), H văn, Hào môn thế gia, Ngược luyến, Gương vỡ lại lành, Vườn trường, Dark, Cường thủ hào đoạt, 1v1
Người rời đi thì đã đi xa, người ở lại thì vẫn nơi đó.
Từ nhỏ Lâm Chí Viễn thông minh ưu tú, diện mạo khôi ngô, ai ai cũng thích hắn; chỉ có Lương Bích Hà mới biết dưới vẻ ngoài hoàn hảo của hắn là một linh hồn điên cuồng và tà ác.
(Hành vi của nam nữ chính theo hướng hiện thực, mâu thuẫn tình cảm nặng nề, không thích hợp cho độc giả có tuổi tâm lý dưới 25 tuổi.)
Người rời đi thì đã đi xa, người ở lại thì vẫn nơi đó.
Từ nhỏ Lâm Chí Viễn thông minh ưu tú, diện mạo khôi ngô, ai ai cũng thích hắn; chỉ có Lương Bích Hà mới biết dưới vẻ ngoài hoàn hảo của hắn là một linh hồn điên cuồng và tà ác.
(Hành vi của nam nữ chính theo hướng hiện thực, mâu thuẫn tình cảm nặng nề, không thích hợp cho độc giả có tuổi tâm lý dưới 25 tuổi.)
4.9
Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân)
Tác giả: Bất Vấn Tam Cửu
Edit: Quá khứ chậm rãi
Thể loại: Đô thị, nhẹ nhàng, đời thường, Đổi công, bình dị
Nhân vật chính: Hàn Phương Trì (từ góc nhìn của Hà Lạc Tri)
Một câu tóm tắt: "Có phải cậu đã quên rồi không, người quen cậu trước là tôi."
Văn án
Hà Lạc Tri đã trải qua một mối tình kéo dài tám năm, tám năm ấy là quãng thời gian đầy hạnh phúc và êm dịu, thời gian như kéo dài chậm rãi từng ngày.
Nhưng khi tất cả những điều ấy bị chính người bạn trai nhiệt tình, thuần khiết của anh phá vỡ bằng một lời nói, từ đó tám năm ấy chợt như một giấc mơ dài.
Kết thúc một mối quan hệ nhiều năm giống như tự tách mình ra khỏi một phần cuộc sống, phải chuyển nhà, đổi tài khoản và cắt đứt vài mối quan hệ bạn bè chung.
Hàn Phương Trì và Chu Mộc Nghiêu là bạn thuở nhỏ, nhiều năm nay họ vẫn xem nhau như "anh em" thân thiết.
Trong số những người mà Hà Lạc Tri quyết định cắt đứt liên lạc, lẽ ra cũng có cả Hàn Phương Trì.
Nhưng Hàn Phương Trì lại có hơi khác biệt.
Sau thời gian chia tay, anh trở thành người bạn duy nhất mà Hà Lạc Tri còn giữ liên lạc.
Họ dần trở nên xa cách một cách tự nhiên, nhưng vẫn luôn có một sự thấu hiểu ngầm, không cần nói ra. Trong ánh mắt người kia, họ vẫn tìm thấy sự gần gũi lâu ngày không gặp.
Từ góc nhìn của Chu Mộc Nghiêu, hai người họ không thân thiết.
Nhưng với Hà Lạc Tri, họ cũng chẳng hề xa lạ.
Tác giả: Bất Vấn Tam Cửu
Edit: Quá khứ chậm rãi
Thể loại: Đô thị, nhẹ nhàng, đời thường, Đổi công, bình dị
Nhân vật chính: Hàn Phương Trì (từ góc nhìn của Hà Lạc Tri)
Một câu tóm tắt: "Có phải cậu đã quên rồi không, người quen cậu trước là tôi."
Văn án
Hà Lạc Tri đã trải qua một mối tình kéo dài tám năm, tám năm ấy là quãng thời gian đầy hạnh phúc và êm dịu, thời gian như kéo dài chậm rãi từng ngày.
Nhưng khi tất cả những điều ấy bị chính người bạn trai nhiệt tình, thuần khiết của anh phá vỡ bằng một lời nói, từ đó tám năm ấy chợt như một giấc mơ dài.
Kết thúc một mối quan hệ nhiều năm giống như tự tách mình ra khỏi một phần cuộc sống, phải chuyển nhà, đổi tài khoản và cắt đứt vài mối quan hệ bạn bè chung.
Hàn Phương Trì và Chu Mộc Nghiêu là bạn thuở nhỏ, nhiều năm nay họ vẫn xem nhau như "anh em" thân thiết.
Trong số những người mà Hà Lạc Tri quyết định cắt đứt liên lạc, lẽ ra cũng có cả Hàn Phương Trì.
Nhưng Hàn Phương Trì lại có hơi khác biệt.
Sau thời gian chia tay, anh trở thành người bạn duy nhất mà Hà Lạc Tri còn giữ liên lạc.
Họ dần trở nên xa cách một cách tự nhiên, nhưng vẫn luôn có một sự thấu hiểu ngầm, không cần nói ra. Trong ánh mắt người kia, họ vẫn tìm thấy sự gần gũi lâu ngày không gặp.
Từ góc nhìn của Chu Mộc Nghiêu, hai người họ không thân thiết.
Nhưng với Hà Lạc Tri, họ cũng chẳng hề xa lạ.
3.8
Tên: Bé theo đuôi hướng nội cùng ông xã đỉnh A của bé
Tên tiếng Trung: 社恐舔狗和他的顶A老公 (xã khủng thiểm cẩu hòa tha đích đỉnh A lão công)
Tác giả: 胡思乱想社恐症 - Hồ Tư Loạn Tưởng Xã Khủng Chứng
Editor: Bánh Bao (Dumpling312)
Số chương: 14 chương
Thể loại: Hiện đại, đoản, HE, đam mỹ, ABO, ghế nhà trường, có thai, caoh.
Thuộc tính: lúc đầu chảnh cún, lúc sau mê vợ đến chết Alpha công x em bé bình thường nhát gan simp chồng (lúc đầu) Beta thụ.
Tóm tắt toàn bộ chỉ bằng 1 câu: Lúc được mê không biết điều, lúc vợ bỏ thì chạy theo.
LÔI: CẢNH H LÚC ĐẦU LÀ CÔNG CƯỠNG ÉP THỤ.
Đưa lôi ra rồi. Ngại thì quay ra đừng vào rồi khó chịu giúp mình nhé.
Tên tiếng Trung: 社恐舔狗和他的顶A老公 (xã khủng thiểm cẩu hòa tha đích đỉnh A lão công)
Tác giả: 胡思乱想社恐症 - Hồ Tư Loạn Tưởng Xã Khủng Chứng
Editor: Bánh Bao (Dumpling312)
Số chương: 14 chương
Thể loại: Hiện đại, đoản, HE, đam mỹ, ABO, ghế nhà trường, có thai, caoh.
Thuộc tính: lúc đầu chảnh cún, lúc sau mê vợ đến chết Alpha công x em bé bình thường nhát gan simp chồng (lúc đầu) Beta thụ.
Tóm tắt toàn bộ chỉ bằng 1 câu: Lúc được mê không biết điều, lúc vợ bỏ thì chạy theo.
LÔI: CẢNH H LÚC ĐẦU LÀ CÔNG CƯỠNG ÉP THỤ.
Đưa lôi ra rồi. Ngại thì quay ra đừng vào rồi khó chịu giúp mình nhé.
3.7
Tên gốc: BỊ SỦNG HƯ BỆNH MỸ NHÂN
Tác giả: Hồng Diệp Nguyệt Thượng
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng
Độ dài chương: 56 chương
Văn án
Tiểu thiếu gia Vân gia - Vân Niệm bệnh tật ốm yếu, bị nuông chiều đến kiêu ngạo ương ngạnh.
Sau đó cậu xuyên sách, thành một pháo hôi đồng dạng bệnh tật ốm yếu đoản mệnh, khi gia đình nam chính Chu Hành Nghiên gặp nạn, hắn đã ức hiếp, chèn ép nam chính bằng đủ mọi cách.
Nam chính sau khi trưởng thành trở thành lão đại của giới thượng lưu chỉ nghe danh đã sợ vỡ mật, hung hăng quay lại trả thù.
Mà con ma ốm là hắn, không đợi đến khi nam chính ra tay, đã tự mình chết trước vì bệnh.
Vân Niệm: Đã hiểu, chỉ cần lãnh cơm hộp sớm, ai cũng không làm gì được tôi!.
Cha mẹ Chu Hành Nghiên đột ngột bị tai nạn qua đời, số mệnh vốn đã khổ, lại bị Vân tiểu thiếu gia suốt ngày hất mặt sai khiến, xem anh giống như người ở mà quát mắng.
Về sau, mọi người đều quen với dáng vẻ Chu Hành Nghiên đối xử với Vân Niệm.
Nửa đêm Vân Niệm nửa đêm muốn ăn bánh kem, anh sẽ dầm mưa đi mấy chục cây số mua về;
Vân Niệm tức giận, anh sẽ để đối phương tùy ý cắn lên vai anh vài cái, không rên la một tiếng;
Người khác cười nhạo anh là con chó bên cạnh Vân Niệm, anh thì chỉ lo tuyết rơi rồi Vân Niệm mặc quần áo quá mỏng sẽ sinh bệnh.
Vân Niệm vô tình tỉnh giấc bên cạnh Chu Hành Nghiên, Chu Hành Nghiên nhìn cậu bằng ánh mắt như muốn ăn thịt người, đáng sợ thật sự.
Không khỏi nơm nớp lo sợ mà nghĩ, có phải Chu Hành Nghiên bị cậu làm nhục quá nhiều nên đã hắc hóa rồi?
Thêm nữa từng ấy năm qua đi, sao cậu còn chưa bệnh chết!?
Vân Niệm cân nhắc, tuyệt đối không thể để Chu Hành Nghiên có cơ hội quay lại trả thù!
Vì thế, ngày đó khi Chu Hành Nghiên đoạt lại được sản nghiệp của cha mẹ, cậu đã chạy trốn suốt đêm.
Chu Hành Nghiên sau khi tham gia xong tiệc khánh thành công ty, trước 10h liền trở về, dỗ tiểu thiếu gia trong nhà đi ngủ.
Nhưng trong nhà bóng dáng Vân Niệm đều không thấy đâu......
Một tháng sau, Trăn Thành hứng chịu mưa gió bão bùng.
Bởi vì tổng tài tài nhẫn, thủ đoạn của Chu thị - Chu Hành Nghiên, đã mất đi người quan trọng nhất tại đây.
Thời điểm tìm được người, Vân Niệm trái ôm phải ấp tươi cười xán lạn, còn có một thiếu niên mặt mày ôn nhu bồi bên cạnh.
Chu Hành Nghiên hoảng sợ, ngoan ngoãn lại cẩn thận dỗ dành: "Niệm Niệm, về sau anh không bao giờ nói em ham chơi nữa, không trách em ăn quá nhiều đồ ngọt nữa, em muốn thế nào cũng đều được, trở về bên cạnh anh có được không?"
Tác giả: Hồng Diệp Nguyệt Thượng
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng
Độ dài chương: 56 chương
Văn án
Tiểu thiếu gia Vân gia - Vân Niệm bệnh tật ốm yếu, bị nuông chiều đến kiêu ngạo ương ngạnh.
Sau đó cậu xuyên sách, thành một pháo hôi đồng dạng bệnh tật ốm yếu đoản mệnh, khi gia đình nam chính Chu Hành Nghiên gặp nạn, hắn đã ức hiếp, chèn ép nam chính bằng đủ mọi cách.
Nam chính sau khi trưởng thành trở thành lão đại của giới thượng lưu chỉ nghe danh đã sợ vỡ mật, hung hăng quay lại trả thù.
Mà con ma ốm là hắn, không đợi đến khi nam chính ra tay, đã tự mình chết trước vì bệnh.
Vân Niệm: Đã hiểu, chỉ cần lãnh cơm hộp sớm, ai cũng không làm gì được tôi!.
Cha mẹ Chu Hành Nghiên đột ngột bị tai nạn qua đời, số mệnh vốn đã khổ, lại bị Vân tiểu thiếu gia suốt ngày hất mặt sai khiến, xem anh giống như người ở mà quát mắng.
Về sau, mọi người đều quen với dáng vẻ Chu Hành Nghiên đối xử với Vân Niệm.
Nửa đêm Vân Niệm nửa đêm muốn ăn bánh kem, anh sẽ dầm mưa đi mấy chục cây số mua về;
Vân Niệm tức giận, anh sẽ để đối phương tùy ý cắn lên vai anh vài cái, không rên la một tiếng;
Người khác cười nhạo anh là con chó bên cạnh Vân Niệm, anh thì chỉ lo tuyết rơi rồi Vân Niệm mặc quần áo quá mỏng sẽ sinh bệnh.
Vân Niệm vô tình tỉnh giấc bên cạnh Chu Hành Nghiên, Chu Hành Nghiên nhìn cậu bằng ánh mắt như muốn ăn thịt người, đáng sợ thật sự.
Không khỏi nơm nớp lo sợ mà nghĩ, có phải Chu Hành Nghiên bị cậu làm nhục quá nhiều nên đã hắc hóa rồi?
Thêm nữa từng ấy năm qua đi, sao cậu còn chưa bệnh chết!?
Vân Niệm cân nhắc, tuyệt đối không thể để Chu Hành Nghiên có cơ hội quay lại trả thù!
Vì thế, ngày đó khi Chu Hành Nghiên đoạt lại được sản nghiệp của cha mẹ, cậu đã chạy trốn suốt đêm.
Chu Hành Nghiên sau khi tham gia xong tiệc khánh thành công ty, trước 10h liền trở về, dỗ tiểu thiếu gia trong nhà đi ngủ.
Nhưng trong nhà bóng dáng Vân Niệm đều không thấy đâu......
Một tháng sau, Trăn Thành hứng chịu mưa gió bão bùng.
Bởi vì tổng tài tài nhẫn, thủ đoạn của Chu thị - Chu Hành Nghiên, đã mất đi người quan trọng nhất tại đây.
Thời điểm tìm được người, Vân Niệm trái ôm phải ấp tươi cười xán lạn, còn có một thiếu niên mặt mày ôn nhu bồi bên cạnh.
Chu Hành Nghiên hoảng sợ, ngoan ngoãn lại cẩn thận dỗ dành: "Niệm Niệm, về sau anh không bao giờ nói em ham chơi nữa, không trách em ăn quá nhiều đồ ngọt nữa, em muốn thế nào cũng đều được, trở về bên cạnh anh có được không?"
4.2
Ta là phu nhân hiền lương thục đức nhất kinh thành, mới qua cửa ngày thứ hai, nạp liền chop hu quân bốn thiếp thất.
Một năm qua đi, bốn cái bụng vẫn phẳng lì, yên tĩnh như gà. Ta bỗng nhiên ý thức được: Phu quân của ta, giống như...... Không được......
"Phu quân của ta, giống như...... Không thể......"
Vào lúc giữa trưa, bệnh nhân ở Hồi Xuân Đường đã lui hết rồi.
Ta nhìn về phía Âu Dương đại phu, nhích mông lại gần, xấu hổ nói, "Ngươi nói xem, nếu như có biện pháp nào tốt thì......"
Âu Dương đại phu liếc mắt qua lại, mặt không thay đổi lại gần, xốc áo choàng bên ngoài lên, "Tráng dương tán, năm đồng một gói, hàng thật giá thật già trẻ uống vào cái khác liền."
Ta nghiêm mặt, nhìn qua sau lưng của hắn có bức họa viết rõ ràng "Một lần chuẩn bệnh, trị giá ngàn vàng" nói, "Làm người có lương tâm chút đi."
Ta bỏ ra một ngàn lượng bạc, không phải đến mua thuốc giả.
Âu Dương đại phu vuốt râu, "Dùng xong rồi hãy nói."
Ta sờ sờ cọng tóc mai, một mặt khó xử, dù sao, dựa vào tình hình của phu quân ta hiện tại, khả năng có lẽ phải hợp tác với hắn lâu dài.
Âu Dương đại phu tiên phong đạo cốt, mười phần khinh bỉ nhìn ta, "Phu nhân quần áo hoa lệ, không giống người thiếu chút bạc này."
Ta đương nhiên là không thiếu bạc, mỗi tháng còn có bổng lộc nữa.
Một năm qua đi, bốn cái bụng vẫn phẳng lì, yên tĩnh như gà. Ta bỗng nhiên ý thức được: Phu quân của ta, giống như...... Không được......
"Phu quân của ta, giống như...... Không thể......"
Vào lúc giữa trưa, bệnh nhân ở Hồi Xuân Đường đã lui hết rồi.
Ta nhìn về phía Âu Dương đại phu, nhích mông lại gần, xấu hổ nói, "Ngươi nói xem, nếu như có biện pháp nào tốt thì......"
Âu Dương đại phu liếc mắt qua lại, mặt không thay đổi lại gần, xốc áo choàng bên ngoài lên, "Tráng dương tán, năm đồng một gói, hàng thật giá thật già trẻ uống vào cái khác liền."
Ta nghiêm mặt, nhìn qua sau lưng của hắn có bức họa viết rõ ràng "Một lần chuẩn bệnh, trị giá ngàn vàng" nói, "Làm người có lương tâm chút đi."
Ta bỏ ra một ngàn lượng bạc, không phải đến mua thuốc giả.
Âu Dương đại phu vuốt râu, "Dùng xong rồi hãy nói."
Ta sờ sờ cọng tóc mai, một mặt khó xử, dù sao, dựa vào tình hình của phu quân ta hiện tại, khả năng có lẽ phải hợp tác với hắn lâu dài.
Âu Dương đại phu tiên phong đạo cốt, mười phần khinh bỉ nhìn ta, "Phu nhân quần áo hoa lệ, không giống người thiếu chút bạc này."
Ta đương nhiên là không thiếu bạc, mỗi tháng còn có bổng lộc nữa.
4.2
Tên gốc: Liên nhân hậu ngã thành liễu đại lão đích bạch nguyệt quang联姻后我成了大佬的白月光
Tác giả: Kim Ngọc Kỳ Nội 金玉其内
Editor: Bánh bao
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Bạch nguyệt quang
Văn án
Hạ Trĩ là một tiểu thiếu gia sa sút lại đáng thương, bị mẹ kế bắt nạt, em trai chèn ép, sau khi bị đuổi ra khỏi nhà thì ở tầng dưới chót giới giải trí đóng vai phụ.
Một ngày, cậu được thông báo là phải thay mặt Hạ gia liên hôn với Thẩm gia giàu có trăm năm.
Hạ Trĩ: Chuyện tốt mà tới lượt tôi à? Không đi!
Tục truyền, gia chủ Thẩm gia Thẩm Thời Kiêu, tính cách nóng nảy, chẳng những nhớ mãi không quên mối tình đầu, còn mắc chứng buồn ngủ nghiêm trọng.
Sau khi bị bắt đi xem mắt, nhìn Thẩm Thời Kiêu cao gầy tao nhã cùng điều kiện liên hôn béo bở, Hạ Trĩ cắn miếng thịt bò không chịu thua kém khóc lên: Hic! Cậu miễn cưỡng đồng ý vậy!
Liên hôn không lâu, Hạ Trĩ còn chưa kịp bán manh ôm đùi làm nũng, đã bị người hãm hại làm vỡ đồng hồ bạch nguyệt quang tặng Thẩm Thời Kiêu.
Hạ Trĩ: Tôi không cố ý mà!
Chạng vạng, Thẩm Thời Kiêu về đến nhà, Hạ Trĩ cầm gậy gộc khập khiễng chạy đến trượt mặt hắn, nhẹ nhàng khóc thút thít: Ngài đánh nhẹ chút được không?
Thẩm Thời Kiêu nhíu nhíu mày, đột nhiên ngồi xổm xuống: Bị thương sao? Thổi thổi ~ không khóc.
Mọi người: Ngài không nhớ bạch nguyệt quang nữa à?
*
Không lâu sau, một vị thế hệ mới nhanh chóng bạo hồng. Tham gia show truyền hình gặt được vô số fan, phá kỷ lục phòng vé với bộ phim nghệ thuật, làm đại ngôn cho quảng cáo thì doanh số tăng vọt!
Hạ gia nhìn tấm áp phích khổng lồ của Hạ Trĩ, mặt bị vả đau điếng. Ai nói Hạ Trĩ gả vào nhà giàu không có tự do không được yêu thương?
Người nổi tiếng nhiều thị phi, theo một blogger nào đó, lưu lượng tiểu sinh Hạ Trĩ đã kết hôn, gia cảnh của đối phương bình thường, vô cùng nghèo khó.
Đang lúc antifan điên cuồng trào phúng, một lần quay show truyền hình, người chủ trì yêu cầu gọi ngẫu nhiên cho một người, Hạ Trĩ làm bộ không quen: Ngài đang làm gì đấy?"
Giọng của Thẩm Thời Kiêu truyền đến: Đang giặt áo ngủ ngày hôm qua của em.
Hotsearch # chồng của đỉnh lưu vậy mà là tổng tài ## Bá đạo tổng tài cùng tiểu kiều thê đời thực # bạo!
- -
Một ngày nào đó, Thẩm Thời Kiêu trong lúc vô ý phát hiện Lương ảnh đế nhắn tin tỏ tình với Hạ Trĩ, mặt lạnh kéo Hạ Trĩ vào phòng ngủ.
"Trĩ Trĩ, muốn hoàn toàn chữa khỏi bệnh buồn ngủ của tôi, cần làm cho a-đrê-na-lin của tôi tăng lên."
Hạ Trĩ cắn góc chăn: A! Anh quên bạch nguyệt quang của mình rồi à?
Thẩm Thời Kiêu nhếch môi: Bạch nguyệt quang? Đã sớm cưới tới tay.
*
Không lâu sau, Hạ gia kinh doanh không tốt liền phá sản. Cha Hạ Trĩ bán thảm với truyền thông: "Hạ Trĩ chính là một kẻ vong ân bội nghĩa! Không quan tâm tới chúng tôi! Không có tôi nuôi nấng làm sao có được hắn?
Siêu cấp nhà giàu Mạnh gia lên tiếng: Không có mi, thằng bé sẽ rất tốt.
Trong lúc mọi người đang ăn dưa, Mạnh gia tuyên bố Hạ Trĩ trở thành một trong những người thừa kế của gia tộc.
Hóa ra, mẹ của Hạ Trĩ chính là con gái nhỏ mất tích nhiều năm của Mạnh gia.
Người hâm mộ khóc: # Hạ Trĩ được hai nhà giàu hộ giá hộ tống # # Đỉnh lưu mới chân chính là đại gia #
Hài hước mặt trời nhỏ vs cao lãnh phúc hắn đại ma vương
Nội dung tag: Hào môn thế gia tình yêu giới giải trí và điềm văn hôn nhân
Tìm từ mấu chốt: Vai chính: Thẩm Thời Kiêu, Hạ Trĩ┃ Vai phụ ┃ cái khác:
Một câu giới thiệu vắn tắt: Diễn tinh tiểu khả ái VS Phúc hắc đại ma vương
Dàn ý: Cho dù vùi sâu trong thung lũng, vẫn không sợ khó khăn, cho ra nhân sinh phấn khích
1.Bạch nguyện quang: người trong lòng
2.Adrenalin: là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm. Adrenaline được phóng thích vào máu và phục vụ như các chất trung gian hóa học, đồng thời truyền tải xung thần kinh cho các cơ quan khác nhau. Í ảnh là XXX làm ảnh hưng phấn sẽ kích thích thần kinh giảm chứng buồn ngủ thì phải:v Tìm hiểu thêm vui lòng tra gg vì tui cũng hông rõ
3.Đại ngôn: hợp đồng quảng cáo, làm người đại diện cho một thương hiệu
4.Bạo hồng: được giới trẻ Trung Quốc sử dụng với hàm ý chỉ ai đó "đạt được thành công và nhanh chóng nổi tiếng chỉ sau một đêm"
5.Diễn tinh: kiểu người thích diễn ngoài đời thực, thường hiểu theo nghĩa tích cực
Tác giả: Kim Ngọc Kỳ Nội 金玉其内
Editor: Bánh bao
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Bạch nguyệt quang
Văn án
Hạ Trĩ là một tiểu thiếu gia sa sút lại đáng thương, bị mẹ kế bắt nạt, em trai chèn ép, sau khi bị đuổi ra khỏi nhà thì ở tầng dưới chót giới giải trí đóng vai phụ.
Một ngày, cậu được thông báo là phải thay mặt Hạ gia liên hôn với Thẩm gia giàu có trăm năm.
Hạ Trĩ: Chuyện tốt mà tới lượt tôi à? Không đi!
Tục truyền, gia chủ Thẩm gia Thẩm Thời Kiêu, tính cách nóng nảy, chẳng những nhớ mãi không quên mối tình đầu, còn mắc chứng buồn ngủ nghiêm trọng.
Sau khi bị bắt đi xem mắt, nhìn Thẩm Thời Kiêu cao gầy tao nhã cùng điều kiện liên hôn béo bở, Hạ Trĩ cắn miếng thịt bò không chịu thua kém khóc lên: Hic! Cậu miễn cưỡng đồng ý vậy!
Liên hôn không lâu, Hạ Trĩ còn chưa kịp bán manh ôm đùi làm nũng, đã bị người hãm hại làm vỡ đồng hồ bạch nguyệt quang tặng Thẩm Thời Kiêu.
Hạ Trĩ: Tôi không cố ý mà!
Chạng vạng, Thẩm Thời Kiêu về đến nhà, Hạ Trĩ cầm gậy gộc khập khiễng chạy đến trượt mặt hắn, nhẹ nhàng khóc thút thít: Ngài đánh nhẹ chút được không?
Thẩm Thời Kiêu nhíu nhíu mày, đột nhiên ngồi xổm xuống: Bị thương sao? Thổi thổi ~ không khóc.
Mọi người: Ngài không nhớ bạch nguyệt quang nữa à?
*
Không lâu sau, một vị thế hệ mới nhanh chóng bạo hồng. Tham gia show truyền hình gặt được vô số fan, phá kỷ lục phòng vé với bộ phim nghệ thuật, làm đại ngôn cho quảng cáo thì doanh số tăng vọt!
Hạ gia nhìn tấm áp phích khổng lồ của Hạ Trĩ, mặt bị vả đau điếng. Ai nói Hạ Trĩ gả vào nhà giàu không có tự do không được yêu thương?
Người nổi tiếng nhiều thị phi, theo một blogger nào đó, lưu lượng tiểu sinh Hạ Trĩ đã kết hôn, gia cảnh của đối phương bình thường, vô cùng nghèo khó.
Đang lúc antifan điên cuồng trào phúng, một lần quay show truyền hình, người chủ trì yêu cầu gọi ngẫu nhiên cho một người, Hạ Trĩ làm bộ không quen: Ngài đang làm gì đấy?"
Giọng của Thẩm Thời Kiêu truyền đến: Đang giặt áo ngủ ngày hôm qua của em.
Hotsearch # chồng của đỉnh lưu vậy mà là tổng tài ## Bá đạo tổng tài cùng tiểu kiều thê đời thực # bạo!
- -
Một ngày nào đó, Thẩm Thời Kiêu trong lúc vô ý phát hiện Lương ảnh đế nhắn tin tỏ tình với Hạ Trĩ, mặt lạnh kéo Hạ Trĩ vào phòng ngủ.
"Trĩ Trĩ, muốn hoàn toàn chữa khỏi bệnh buồn ngủ của tôi, cần làm cho a-đrê-na-lin của tôi tăng lên."
Hạ Trĩ cắn góc chăn: A! Anh quên bạch nguyệt quang của mình rồi à?
Thẩm Thời Kiêu nhếch môi: Bạch nguyệt quang? Đã sớm cưới tới tay.
*
Không lâu sau, Hạ gia kinh doanh không tốt liền phá sản. Cha Hạ Trĩ bán thảm với truyền thông: "Hạ Trĩ chính là một kẻ vong ân bội nghĩa! Không quan tâm tới chúng tôi! Không có tôi nuôi nấng làm sao có được hắn?
Siêu cấp nhà giàu Mạnh gia lên tiếng: Không có mi, thằng bé sẽ rất tốt.
Trong lúc mọi người đang ăn dưa, Mạnh gia tuyên bố Hạ Trĩ trở thành một trong những người thừa kế của gia tộc.
Hóa ra, mẹ của Hạ Trĩ chính là con gái nhỏ mất tích nhiều năm của Mạnh gia.
Người hâm mộ khóc: # Hạ Trĩ được hai nhà giàu hộ giá hộ tống # # Đỉnh lưu mới chân chính là đại gia #
Hài hước mặt trời nhỏ vs cao lãnh phúc hắn đại ma vương
Nội dung tag: Hào môn thế gia tình yêu giới giải trí và điềm văn hôn nhân
Tìm từ mấu chốt: Vai chính: Thẩm Thời Kiêu, Hạ Trĩ┃ Vai phụ ┃ cái khác:
Một câu giới thiệu vắn tắt: Diễn tinh tiểu khả ái VS Phúc hắc đại ma vương
Dàn ý: Cho dù vùi sâu trong thung lũng, vẫn không sợ khó khăn, cho ra nhân sinh phấn khích
1.Bạch nguyện quang: người trong lòng
2.Adrenalin: là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm. Adrenaline được phóng thích vào máu và phục vụ như các chất trung gian hóa học, đồng thời truyền tải xung thần kinh cho các cơ quan khác nhau. Í ảnh là XXX làm ảnh hưng phấn sẽ kích thích thần kinh giảm chứng buồn ngủ thì phải:v Tìm hiểu thêm vui lòng tra gg vì tui cũng hông rõ
3.Đại ngôn: hợp đồng quảng cáo, làm người đại diện cho một thương hiệu
4.Bạo hồng: được giới trẻ Trung Quốc sử dụng với hàm ý chỉ ai đó "đạt được thành công và nhanh chóng nổi tiếng chỉ sau một đêm"
5.Diễn tinh: kiểu người thích diễn ngoài đời thực, thường hiểu theo nghĩa tích cực
2.7
Tác giả: Tiết Hỏa Hỏa
Thể loại: Truyện Ngược, Đam Mỹ, Đô Thị...
Văn án:
Lâm Du không thể tưởng tượng nổi, hóa ra bản thân chỉ là kẻ thế thân cho người khác. Cậu làm cả bàn đồ ăn ngon lại không bằng một cuộc điện thoại. Lúc Phó Thời Văn nghe được điện thoại của bạch nguyệt quang, hắn đã rời đi luôn.
Phó Thời Văn nói: “Cơ thể của An Trừng không tốt, tôi đi xem em ấy, em ở nhà ngoan ngoãn một chút, đừng nổi nóng.”
Lâm Du gật đầu, cậu nghĩ là, chỉ cần bản thân ngoan ngoãn một chút, thì có thể ở mãi bên cạnh Phó Thời Văn.
Ở trước mặt bạn bè của Phó Thời Văn, anh bảo mọi người gọi bạch nguyệt quang là chị dâu, Lâm Du coi như bản thân không nghe thấy gì.
Lúc họp mặt đại gia đình, Phó Thời Văn cũng đưa bạch nguyệt quang trở về, Lâm Du lại tiếp tục giả vờ là không biết.
Sau này, Lâm Du mang thai.
Bạch nguyệt quang ép cậu phải uống thuốc phá thai, cậu phản kháng, đẩy bạch nguyệt quang ra.
Theo đà đó, bạch nguyệt quang giả vờ ngã xuống, nhìn ra phía sau lưng cậu, rơm rớm nước mắt: “Anh Thời Văn, em xin lỗi, em không nên động vào Lâm Du làm cậu ấy tức giận.”
Phó Thời Văn bế bạch nguyệt quang dậy, khuôn mặt đau lòng, hỏi bạch nguyệt quang có đau không.
“Chỉ hơi đau tay một chút, không sao đâu.”
“Đi bệnh viện.”
Lâm Du ôm bụng, cố nhịn đau đớn xuống, nói với Phó Thời Văn: “Phó Thời Văn, em không thoải mái.”
Phó Thời Văn quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Lâm Du, em giả vờ cái gì? “
Cuối cùng, Lâm Du cũng không thể tự lừa bản thân được nữa, nhìn bóng dáng hai người đang dần biến mất ở cửa, cậu nói thầm: “Chúc hai người hạnh phúc.”
Sau ngày hôm đó, Lâm Du biến mất. Mới đầu, Phó Thời Văn chỉ cho là, Lâm Du đang đùa giỡn với anh mà thôi.
Sau này, Phó Thời Văn đã tìm toàn bộ thành phố A, nhưng mà…anh không tìm thấy cậu.
***Bạch nguyệt quang: ám chỉ người mình ái mộ nhưng lại không được ở bên, giống như mặt trăng, dù rất sáng, ta có thể nhìn thấy ngay trước mắt nhưng lại rất xa, không thể với tới được.
Thể loại: Truyện Ngược, Đam Mỹ, Đô Thị...
Văn án:
Lâm Du không thể tưởng tượng nổi, hóa ra bản thân chỉ là kẻ thế thân cho người khác. Cậu làm cả bàn đồ ăn ngon lại không bằng một cuộc điện thoại. Lúc Phó Thời Văn nghe được điện thoại của bạch nguyệt quang, hắn đã rời đi luôn.
Phó Thời Văn nói: “Cơ thể của An Trừng không tốt, tôi đi xem em ấy, em ở nhà ngoan ngoãn một chút, đừng nổi nóng.”
Lâm Du gật đầu, cậu nghĩ là, chỉ cần bản thân ngoan ngoãn một chút, thì có thể ở mãi bên cạnh Phó Thời Văn.
Ở trước mặt bạn bè của Phó Thời Văn, anh bảo mọi người gọi bạch nguyệt quang là chị dâu, Lâm Du coi như bản thân không nghe thấy gì.
Lúc họp mặt đại gia đình, Phó Thời Văn cũng đưa bạch nguyệt quang trở về, Lâm Du lại tiếp tục giả vờ là không biết.
Sau này, Lâm Du mang thai.
Bạch nguyệt quang ép cậu phải uống thuốc phá thai, cậu phản kháng, đẩy bạch nguyệt quang ra.
Theo đà đó, bạch nguyệt quang giả vờ ngã xuống, nhìn ra phía sau lưng cậu, rơm rớm nước mắt: “Anh Thời Văn, em xin lỗi, em không nên động vào Lâm Du làm cậu ấy tức giận.”
Phó Thời Văn bế bạch nguyệt quang dậy, khuôn mặt đau lòng, hỏi bạch nguyệt quang có đau không.
“Chỉ hơi đau tay một chút, không sao đâu.”
“Đi bệnh viện.”
Lâm Du ôm bụng, cố nhịn đau đớn xuống, nói với Phó Thời Văn: “Phó Thời Văn, em không thoải mái.”
Phó Thời Văn quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Lâm Du, em giả vờ cái gì? “
Cuối cùng, Lâm Du cũng không thể tự lừa bản thân được nữa, nhìn bóng dáng hai người đang dần biến mất ở cửa, cậu nói thầm: “Chúc hai người hạnh phúc.”
Sau ngày hôm đó, Lâm Du biến mất. Mới đầu, Phó Thời Văn chỉ cho là, Lâm Du đang đùa giỡn với anh mà thôi.
Sau này, Phó Thời Văn đã tìm toàn bộ thành phố A, nhưng mà…anh không tìm thấy cậu.
***Bạch nguyệt quang: ám chỉ người mình ái mộ nhưng lại không được ở bên, giống như mặt trăng, dù rất sáng, ta có thể nhìn thấy ngay trước mắt nhưng lại rất xa, không thể với tới được.
3
Tác giả: 一等少女
Thể loại: Ngôn TìnhCổ ĐạiChữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Hoàng hậu hỏi ta: "Trân Trân, con có nguyện ý giúp ta chăm sóc Thái tử không?"
Ta gật đầu: "Con nguyện ý ạ."
Thế là, ta gả vào Đông cung, trở thành Thái tử phi.
Thể loại: Ngôn TìnhCổ ĐạiChữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Hoàng hậu hỏi ta: "Trân Trân, con có nguyện ý giúp ta chăm sóc Thái tử không?"
Ta gật đầu: "Con nguyện ý ạ."
Thế là, ta gả vào Đông cung, trở thành Thái tử phi.
4.5
Trên sân khấu trường Nam Trung, trong buổi lễ bế giảng năm học, Phó Hi - một nữ sinh xinh đẹp với mái tóc dài đen mượt, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ - đang tự tin đứng trên bục phát biểu, bản thảo bài phát biểu được kẹp chặt trong tay.
Dù xung quanh vang lên tiếng xì xào, bàn tán không ngừng nghỉ, Phó Hi vẫn giữ bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thu hút vang vọng khắp hội trường. Sau khi kết thúc bài phát biểu, cô cúi chào lịch sự và nhận được tràng vỗ tay tán thưởng từ phía dưới. "Này Thần ca, sao cứ nhìn chằm chằm Phó Hi thế?" Mạnh Vũ trêu chọc Lục Hoàn Thần, gã bạn thân nổi tiếng lạnh lùng và khó gần.
Phó Hi, nữ sinh với vẻ đẹp dịu dàng, thanh tao cùng thành tích học tập xuất sắc, cùng khả năng chơi đàn dương cầm điêu luyện, luôn khiến các nam sinh say mê. Giống như ánh trăng sáng lung linh, cô là hình ảnh hoàn hảo của một "thiên nga trắng" trong mắt họ.
Dù xung quanh vang lên tiếng xì xào, bàn tán không ngừng nghỉ, Phó Hi vẫn giữ bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thu hút vang vọng khắp hội trường. Sau khi kết thúc bài phát biểu, cô cúi chào lịch sự và nhận được tràng vỗ tay tán thưởng từ phía dưới. "Này Thần ca, sao cứ nhìn chằm chằm Phó Hi thế?" Mạnh Vũ trêu chọc Lục Hoàn Thần, gã bạn thân nổi tiếng lạnh lùng và khó gần.
Phó Hi, nữ sinh với vẻ đẹp dịu dàng, thanh tao cùng thành tích học tập xuất sắc, cùng khả năng chơi đàn dương cầm điêu luyện, luôn khiến các nam sinh say mê. Giống như ánh trăng sáng lung linh, cô là hình ảnh hoàn hảo của một "thiên nga trắng" trong mắt họ.
3.9
Biến cố đáng sợ nhất mà một người phụ nữ gặp phải trong cuộc đời mình là gì?
Là kết hôn, kết quả phát hiện mình gửi gắm sai người?
Không, cảnh ngộ Mật Mật gặp phải còn đáng sợ hơn thế, cô rõ ràng có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, một người chồng thành đạt, vẻ ngoài đẹp trai, dịu dàng săn sóc, nhưng lại phát hiện mình trúng phải lời nguyền “Những người yêu nhau trên thế giới đều là anh em”
Càng đáng sợ hơn chính là, Lăng Nhiễm đã biết hết mọi chuyện nhưng vẫn cố tình làm vậy, vẫn từng bước từng bước làm quen với Mật Mật, yêu đương, giống như một người đàn ông bình thường cùng với một người phụ nữ bình thường, cứ như vậy nắm tay nhau bước vào nấm mồ hôn nhân.
Là kết hôn, kết quả phát hiện mình gửi gắm sai người?
Không, cảnh ngộ Mật Mật gặp phải còn đáng sợ hơn thế, cô rõ ràng có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, một người chồng thành đạt, vẻ ngoài đẹp trai, dịu dàng săn sóc, nhưng lại phát hiện mình trúng phải lời nguyền “Những người yêu nhau trên thế giới đều là anh em”
Càng đáng sợ hơn chính là, Lăng Nhiễm đã biết hết mọi chuyện nhưng vẫn cố tình làm vậy, vẫn từng bước từng bước làm quen với Mật Mật, yêu đương, giống như một người đàn ông bình thường cùng với một người phụ nữ bình thường, cứ như vậy nắm tay nhau bước vào nấm mồ hôn nhân.
4.4
Sơ Tửu Tửu gặp chuyện ngoài ý muốn xuyên vào một cuốn sách, trở thành một nữ phụ ác độc trong hậu cung. Nữ phụ xinh đẹp này trong sách đã từng bước tính toán, nhưng vẫn không nhận được sự xem trọng của đại phản diện điên cuồng, cuối cùng những việc xấu mà nàng ta làm bị phơi bày, kết cục cực kỳ thảm khốc.
Khi Sơ Tửu Tửu còn đang phân vân không biết làm thế nào để rút lui an toàn khỏi cung, hệ thống xuất hiện và buộc nàng phải tuân theo cốt truyện gốc.
Nếu có thể tránh được kết cục bi thảm của nguyên chủ, nàng sẽ sống sót.
Khi hệ thống yêu cầu nàng ban rượu độc cho tì nữ của Lý tài nhân:
Sơ Tửu Tửu đứng trước mặt tì nữ, từ từ cầm chén rượu: “Thấy ngươi trung thành như vậy, chén rượu này đích thân bản cung thưởng cho ngươi.”
Tì nữ gần như tuyệt vọng muốn nhận chén rượu, định một hơi uống cạn, nhưng phát hiện chén rượu bị Sơ Tửu Tửu nắm rất chặt.
Tì nữ sững sờ, cố gắng giật chén rượu từ tay nàng.
Sơ Tửu Tửu mặt ngoài bình tĩnh, thực tế đang dùng hết sức mình để giữ chặt chén rượu không buông.
Cùng lúc đó, tiếng lòng nàng vang lên: [Cứu mạng! Cứu mạng! Ai đến cứu ta với! Đây là rượu độc! Uống vào sẽ chết! Xong rồi xong rồi! Ta không muốn giết người, Ta không muốn giết người a a a a!]
Tì nữ của Lý tài nhân: “???”.
Khi hệ thống yêu cầu nàng chôn một túi hương độc dưới đất ở điện của Huệ tần:
Huệ tần khóc lóc kể lể với đại phản diện Hoàng thượng.
Kết quả đào lên chỉ là một túi hương không độc ghi chữ “túi hương độc”, bên trong nhét giấy viết “lời chúc tốt lành”.
Huệ tần: “???” Tiếng khóc nghẹn lại.
Sơ Tửu Tửu bình tĩnh nói: “Nô tì gọi đây là phúc ý khắc sâu.”
Đại phản diện Hoàng thượng: “…”
Chúng phi tần: Tin ngươi cái quái gì!!
Khi Sơ Tửu Tửu cuối cùng hoàn thành tất cả cốt truyện của nữ phụ ác độc, thành công sống sót.
Nhưng nàng phát hiện đại phản diện Hoàng thượng, người thường lạnh lùng, thực chất tàn bạo, nhìn nàng với ánh mắt như muốn nuốt chửng nàng…
Khi Sơ Tửu Tửu còn đang phân vân không biết làm thế nào để rút lui an toàn khỏi cung, hệ thống xuất hiện và buộc nàng phải tuân theo cốt truyện gốc.
Nếu có thể tránh được kết cục bi thảm của nguyên chủ, nàng sẽ sống sót.
Khi hệ thống yêu cầu nàng ban rượu độc cho tì nữ của Lý tài nhân:
Sơ Tửu Tửu đứng trước mặt tì nữ, từ từ cầm chén rượu: “Thấy ngươi trung thành như vậy, chén rượu này đích thân bản cung thưởng cho ngươi.”
Tì nữ gần như tuyệt vọng muốn nhận chén rượu, định một hơi uống cạn, nhưng phát hiện chén rượu bị Sơ Tửu Tửu nắm rất chặt.
Tì nữ sững sờ, cố gắng giật chén rượu từ tay nàng.
Sơ Tửu Tửu mặt ngoài bình tĩnh, thực tế đang dùng hết sức mình để giữ chặt chén rượu không buông.
Cùng lúc đó, tiếng lòng nàng vang lên: [Cứu mạng! Cứu mạng! Ai đến cứu ta với! Đây là rượu độc! Uống vào sẽ chết! Xong rồi xong rồi! Ta không muốn giết người, Ta không muốn giết người a a a a!]
Tì nữ của Lý tài nhân: “???”.
Khi hệ thống yêu cầu nàng chôn một túi hương độc dưới đất ở điện của Huệ tần:
Huệ tần khóc lóc kể lể với đại phản diện Hoàng thượng.
Kết quả đào lên chỉ là một túi hương không độc ghi chữ “túi hương độc”, bên trong nhét giấy viết “lời chúc tốt lành”.
Huệ tần: “???” Tiếng khóc nghẹn lại.
Sơ Tửu Tửu bình tĩnh nói: “Nô tì gọi đây là phúc ý khắc sâu.”
Đại phản diện Hoàng thượng: “…”
Chúng phi tần: Tin ngươi cái quái gì!!
Khi Sơ Tửu Tửu cuối cùng hoàn thành tất cả cốt truyện của nữ phụ ác độc, thành công sống sót.
Nhưng nàng phát hiện đại phản diện Hoàng thượng, người thường lạnh lùng, thực chất tàn bạo, nhìn nàng với ánh mắt như muốn nuốt chửng nàng…
4.1
Thể loại: Tương lai, Chủ công, Sống lại, Cường cường, Tình Cảm, Đổi thụ, Ngược cặn bã, Sủng công, 1x1, HE
- ----
Sơ Bạch là một đứa trẻ mồ côi trên tinh cầu rác, sau khi được Cảnh Lan nhặt về, cậu đã được hưởng thụ tất cả những gì cậu chưa từng có.
Cưng chiều, thiên vị, nâng niu.
Cảnh Lan đáp ứng mọi yêu cầu của cậu, dạy cậu tất cả những gì cậu muốn học, cho cậu tất cả những gì cậu muốn có.
Ngay khi Sơ Bạch nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như vậy, Cảnh Lan đột nhiên dẫn về một người, mà người đó giống cậu đến tám phần.
Cuối cùng, cậu bị đuổi đi và chết trên tinh cầu Mạn Mà.
Sau khi Sơ Bạch mở mắt ra một lần nữa, cậu trở lại năm thứ năm được Cảnh Lan nhận nuôi, đêm đầu tiên hai người xác định mối quan hệ.
Cậu bị bỏ thuốc, trong cơn mê man, cậu đẩy người kia ra, trốn vào tầng hầm bí mật của mình.
Ngay khi cậu chuẩn bị âm thầm chịu đựng, trong bóng tối bỗng vang lên tiếng động.
Sơ Bạch:?
Khoảnh khắc tiếp theo, đèn bật sáng, một người đàn ông có vẻ mặt u ám đứng dậy từ góc phòng.
Toàn thân hắn đầy vết thương đang rỉ máu, đôi mắt đen láy sâu thẳm và đáng sợ trong không gian tĩnh lặng.
Nhưng mà -
Đây không phải là kẻ thù không đội trời chung của Cảnh Lan sao!
Cận Văn Tu, một trong ba vị Vực chủ tương lai của các tinh vực, người được đồn đại là giết người dã man, u ám và tàn nhẫn.
Sơ Bạch: Đúng là xui xẻo
Cậu nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy sát khí, nghĩ đến những thủ đoạn tàn nhẫn của người kia, cậu không nói một lời nào mà lùi lại phía sau...
...
Sau khi Sơ Bạch chết, có tin đồn rằng một vị Vực chủ nào đó đã phát điên đi tìm người.
Cảnh Lan bỏ lại ánh trăng sáng của mình, chạy đến tinh cầu Mạn Mà, đào bới khắp nơi nhưng thậm chí không tìm thấy cả xác.
Sau khi trở về, gã suốt ngày say xỉn, mê man bất tỉnh, cuối cùng bị tinh vực láng giềng tấn công, chết dưới làn đạn của thủ lĩnh đối phương.
Nhưng mà, gã đã sống lại.
Ngay khi gã vừa khóc vừa cười đi tìm Sơ Bạch, muốn cứu vãn tất cả, gã lại phát hiện ra cậu đã biến mất.
Ngay sau đó, tại bữa tiệc mừng chiến thắng của kẻ thù không đội trời chung của gã, gã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó -
Gương mặt nghiêng xinh đẹp vẫn lạnh lùng và thờ ơ như mọi khi, ánh mắt lướt qua, Sơ Bạch nhìn thấy gã, nhưng trong đôi mắt bạc không còn hình bóng của gã nữa.
Khi Cảnh Lan ngây người muốn tiến lên, một bàn tay mạnh mẽ đột nhiên đặt lên vai Sơ Bạch kéo cậu lại.
Chỉ thấy Cận Văn Tu nhếch mép cười như không cười, ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt nhìn gã,
"Vực chủ Cảnh, quản cho tốt đôi mắt của anh."
Lời tác giả:
- CP: Xinh đẹp lạnh lùng công (Sơ Bạch) × Chó điên chiếm hữu cực mạnh thụ (Cận Văn Tu)
- Đổi thụ, nhẹ nhàng ngược cặn bã, công thụ sủng lẫn nhau.
- Công không yếu, không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên.
- Công đã từng quan hệ, thụ thì chưa. Sau khi sống lại cả hai đều còn trynh.
- Nhiều lôi mìn, cân nhắc trước khi đọc.
- ----
Sơ Bạch là một đứa trẻ mồ côi trên tinh cầu rác, sau khi được Cảnh Lan nhặt về, cậu đã được hưởng thụ tất cả những gì cậu chưa từng có.
Cưng chiều, thiên vị, nâng niu.
Cảnh Lan đáp ứng mọi yêu cầu của cậu, dạy cậu tất cả những gì cậu muốn học, cho cậu tất cả những gì cậu muốn có.
Ngay khi Sơ Bạch nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như vậy, Cảnh Lan đột nhiên dẫn về một người, mà người đó giống cậu đến tám phần.
Cuối cùng, cậu bị đuổi đi và chết trên tinh cầu Mạn Mà.
Sau khi Sơ Bạch mở mắt ra một lần nữa, cậu trở lại năm thứ năm được Cảnh Lan nhận nuôi, đêm đầu tiên hai người xác định mối quan hệ.
Cậu bị bỏ thuốc, trong cơn mê man, cậu đẩy người kia ra, trốn vào tầng hầm bí mật của mình.
Ngay khi cậu chuẩn bị âm thầm chịu đựng, trong bóng tối bỗng vang lên tiếng động.
Sơ Bạch:?
Khoảnh khắc tiếp theo, đèn bật sáng, một người đàn ông có vẻ mặt u ám đứng dậy từ góc phòng.
Toàn thân hắn đầy vết thương đang rỉ máu, đôi mắt đen láy sâu thẳm và đáng sợ trong không gian tĩnh lặng.
Nhưng mà -
Đây không phải là kẻ thù không đội trời chung của Cảnh Lan sao!
Cận Văn Tu, một trong ba vị Vực chủ tương lai của các tinh vực, người được đồn đại là giết người dã man, u ám và tàn nhẫn.
Sơ Bạch: Đúng là xui xẻo
Cậu nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy sát khí, nghĩ đến những thủ đoạn tàn nhẫn của người kia, cậu không nói một lời nào mà lùi lại phía sau...
...
Sau khi Sơ Bạch chết, có tin đồn rằng một vị Vực chủ nào đó đã phát điên đi tìm người.
Cảnh Lan bỏ lại ánh trăng sáng của mình, chạy đến tinh cầu Mạn Mà, đào bới khắp nơi nhưng thậm chí không tìm thấy cả xác.
Sau khi trở về, gã suốt ngày say xỉn, mê man bất tỉnh, cuối cùng bị tinh vực láng giềng tấn công, chết dưới làn đạn của thủ lĩnh đối phương.
Nhưng mà, gã đã sống lại.
Ngay khi gã vừa khóc vừa cười đi tìm Sơ Bạch, muốn cứu vãn tất cả, gã lại phát hiện ra cậu đã biến mất.
Ngay sau đó, tại bữa tiệc mừng chiến thắng của kẻ thù không đội trời chung của gã, gã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó -
Gương mặt nghiêng xinh đẹp vẫn lạnh lùng và thờ ơ như mọi khi, ánh mắt lướt qua, Sơ Bạch nhìn thấy gã, nhưng trong đôi mắt bạc không còn hình bóng của gã nữa.
Khi Cảnh Lan ngây người muốn tiến lên, một bàn tay mạnh mẽ đột nhiên đặt lên vai Sơ Bạch kéo cậu lại.
Chỉ thấy Cận Văn Tu nhếch mép cười như không cười, ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt nhìn gã,
"Vực chủ Cảnh, quản cho tốt đôi mắt của anh."
Lời tác giả:
- CP: Xinh đẹp lạnh lùng công (Sơ Bạch) × Chó điên chiếm hữu cực mạnh thụ (Cận Văn Tu)
- Đổi thụ, nhẹ nhàng ngược cặn bã, công thụ sủng lẫn nhau.
- Công không yếu, không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên.
- Công đã từng quan hệ, thụ thì chưa. Sau khi sống lại cả hai đều còn trynh.
- Nhiều lôi mìn, cân nhắc trước khi đọc.
4
Tô Mị trùng sinh, nhớ lại kết cục cả Tô gia bị chém đầu chết thảm vào kiếp trước. Nàng đâm đầu vào phủ Tấn Vương, quyết định ôm chân tân đế để giúp Tô gia tránh nạn.
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
4
Phiên bản này chắc chắn mọi người sẽ thích. He he
Tống Lương ở thành phố có kinh doanh một cửa hàng sửa xe. Một ngày nọ nhận được điện thoại báo rằng anh em tốt của anh đã chết, để lại lời dặn dò cho anh là chăm sóc vợ sắp cưới của hắn.
Chăm qua chăm lại, người kia lại thành bà xã của anh.
.....
Ngày thứ ba mang Hướng Chu về nhà, anh ngửi thấy mùi nước dâm của phụ nữ trên gối ngủ của mình.
Đó là nước của Hướng Chu nhân lúc anh ra ngoài mà ngồi trên giường nghĩ tới anh tự an ủi rồi để lại...
Tống Lương ở thành phố có kinh doanh một cửa hàng sửa xe. Một ngày nọ nhận được điện thoại báo rằng anh em tốt của anh đã chết, để lại lời dặn dò cho anh là chăm sóc vợ sắp cưới của hắn.
Chăm qua chăm lại, người kia lại thành bà xã của anh.
.....
Ngày thứ ba mang Hướng Chu về nhà, anh ngửi thấy mùi nước dâm của phụ nữ trên gối ngủ của mình.
Đó là nước của Hướng Chu nhân lúc anh ra ngoài mà ngồi trên giường nghĩ tới anh tự an ủi rồi để lại...
4.1
Ta chết vào năm thứ ba sau khi Lục Hạc An lên ngôi Hoàng đế.
Hắn ta tự tay giam ta trong một ngôi miếu đổ nát, để mặc lũ ăn mày ùa vào hành hạ ta đến chết.
Mà Thẩm gia đã trung thành qua nhiều đời, vừa mới giúp hắn quét sạch phe của Thái hậu để lên ngôi, ngay sau đó lại bị vu oan tội mưu phản, tru di cửu tộc.
Sau khi xong chuyện thì bị vứt bỏ. Tất cả chỉ vì ta đã gi-ế-t nữ tử xuyên không mà hắn ta yêu nhất.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại vào ngày Thái tử đưa nữ tử xuyên không kia về kinh thành.
Khi Thái tử lại một lần nữa thề sẽ cưới ta làm Thái tử phi, ta cười nhạt.
Thái tử phi ư?
Thẩm gia ta có ba mươi vạn đại quân, ai thèm làm Thái tử phi gì đó chứ...
Hắn ta tự tay giam ta trong một ngôi miếu đổ nát, để mặc lũ ăn mày ùa vào hành hạ ta đến chết.
Mà Thẩm gia đã trung thành qua nhiều đời, vừa mới giúp hắn quét sạch phe của Thái hậu để lên ngôi, ngay sau đó lại bị vu oan tội mưu phản, tru di cửu tộc.
Sau khi xong chuyện thì bị vứt bỏ. Tất cả chỉ vì ta đã gi-ế-t nữ tử xuyên không mà hắn ta yêu nhất.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại vào ngày Thái tử đưa nữ tử xuyên không kia về kinh thành.
Khi Thái tử lại một lần nữa thề sẽ cưới ta làm Thái tử phi, ta cười nhạt.
Thái tử phi ư?
Thẩm gia ta có ba mươi vạn đại quân, ai thèm làm Thái tử phi gì đó chứ...