truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
3.8
Tên: Bé theo đuôi hướng nội cùng ông xã đỉnh A của bé
Tên tiếng Trung: 社恐舔狗和他的顶A老公 (xã khủng thiểm cẩu hòa tha đích đỉnh A lão công)
Tác giả: 胡思乱想社恐症 - Hồ Tư Loạn Tưởng Xã Khủng Chứng
Editor: Bánh Bao (Dumpling312)
Số chương: 14 chương
Thể loại: Hiện đại, đoản, HE, đam mỹ, ABO, ghế nhà trường, có thai, caoh.
Thuộc tính: lúc đầu chảnh cún, lúc sau mê vợ đến chết Alpha công x em bé bình thường nhát gan simp chồng (lúc đầu) Beta thụ.
Tóm tắt toàn bộ chỉ bằng 1 câu: Lúc được mê không biết điều, lúc vợ bỏ thì chạy theo.
LÔI: CẢNH H LÚC ĐẦU LÀ CÔNG CƯỠNG ÉP THỤ.
Đưa lôi ra rồi. Ngại thì quay ra đừng vào rồi khó chịu giúp mình nhé.
Tên tiếng Trung: 社恐舔狗和他的顶A老公 (xã khủng thiểm cẩu hòa tha đích đỉnh A lão công)
Tác giả: 胡思乱想社恐症 - Hồ Tư Loạn Tưởng Xã Khủng Chứng
Editor: Bánh Bao (Dumpling312)
Số chương: 14 chương
Thể loại: Hiện đại, đoản, HE, đam mỹ, ABO, ghế nhà trường, có thai, caoh.
Thuộc tính: lúc đầu chảnh cún, lúc sau mê vợ đến chết Alpha công x em bé bình thường nhát gan simp chồng (lúc đầu) Beta thụ.
Tóm tắt toàn bộ chỉ bằng 1 câu: Lúc được mê không biết điều, lúc vợ bỏ thì chạy theo.
LÔI: CẢNH H LÚC ĐẦU LÀ CÔNG CƯỠNG ÉP THỤ.
Đưa lôi ra rồi. Ngại thì quay ra đừng vào rồi khó chịu giúp mình nhé.
3.7
Tên gốc: BỊ SỦNG HƯ BỆNH MỸ NHÂN
Tác giả: Hồng Diệp Nguyệt Thượng
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng
Độ dài chương: 56 chương
Văn án
Tiểu thiếu gia Vân gia - Vân Niệm bệnh tật ốm yếu, bị nuông chiều đến kiêu ngạo ương ngạnh.
Sau đó cậu xuyên sách, thành một pháo hôi đồng dạng bệnh tật ốm yếu đoản mệnh, khi gia đình nam chính Chu Hành Nghiên gặp nạn, hắn đã ức hiếp, chèn ép nam chính bằng đủ mọi cách.
Nam chính sau khi trưởng thành trở thành lão đại của giới thượng lưu chỉ nghe danh đã sợ vỡ mật, hung hăng quay lại trả thù.
Mà con ma ốm là hắn, không đợi đến khi nam chính ra tay, đã tự mình chết trước vì bệnh.
Vân Niệm: Đã hiểu, chỉ cần lãnh cơm hộp sớm, ai cũng không làm gì được tôi!.
Cha mẹ Chu Hành Nghiên đột ngột bị tai nạn qua đời, số mệnh vốn đã khổ, lại bị Vân tiểu thiếu gia suốt ngày hất mặt sai khiến, xem anh giống như người ở mà quát mắng.
Về sau, mọi người đều quen với dáng vẻ Chu Hành Nghiên đối xử với Vân Niệm.
Nửa đêm Vân Niệm nửa đêm muốn ăn bánh kem, anh sẽ dầm mưa đi mấy chục cây số mua về;
Vân Niệm tức giận, anh sẽ để đối phương tùy ý cắn lên vai anh vài cái, không rên la một tiếng;
Người khác cười nhạo anh là con chó bên cạnh Vân Niệm, anh thì chỉ lo tuyết rơi rồi Vân Niệm mặc quần áo quá mỏng sẽ sinh bệnh.
Vân Niệm vô tình tỉnh giấc bên cạnh Chu Hành Nghiên, Chu Hành Nghiên nhìn cậu bằng ánh mắt như muốn ăn thịt người, đáng sợ thật sự.
Không khỏi nơm nớp lo sợ mà nghĩ, có phải Chu Hành Nghiên bị cậu làm nhục quá nhiều nên đã hắc hóa rồi?
Thêm nữa từng ấy năm qua đi, sao cậu còn chưa bệnh chết!?
Vân Niệm cân nhắc, tuyệt đối không thể để Chu Hành Nghiên có cơ hội quay lại trả thù!
Vì thế, ngày đó khi Chu Hành Nghiên đoạt lại được sản nghiệp của cha mẹ, cậu đã chạy trốn suốt đêm.
Chu Hành Nghiên sau khi tham gia xong tiệc khánh thành công ty, trước 10h liền trở về, dỗ tiểu thiếu gia trong nhà đi ngủ.
Nhưng trong nhà bóng dáng Vân Niệm đều không thấy đâu......
Một tháng sau, Trăn Thành hứng chịu mưa gió bão bùng.
Bởi vì tổng tài tài nhẫn, thủ đoạn của Chu thị - Chu Hành Nghiên, đã mất đi người quan trọng nhất tại đây.
Thời điểm tìm được người, Vân Niệm trái ôm phải ấp tươi cười xán lạn, còn có một thiếu niên mặt mày ôn nhu bồi bên cạnh.
Chu Hành Nghiên hoảng sợ, ngoan ngoãn lại cẩn thận dỗ dành: "Niệm Niệm, về sau anh không bao giờ nói em ham chơi nữa, không trách em ăn quá nhiều đồ ngọt nữa, em muốn thế nào cũng đều được, trở về bên cạnh anh có được không?"
Tác giả: Hồng Diệp Nguyệt Thượng
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng
Độ dài chương: 56 chương
Văn án
Tiểu thiếu gia Vân gia - Vân Niệm bệnh tật ốm yếu, bị nuông chiều đến kiêu ngạo ương ngạnh.
Sau đó cậu xuyên sách, thành một pháo hôi đồng dạng bệnh tật ốm yếu đoản mệnh, khi gia đình nam chính Chu Hành Nghiên gặp nạn, hắn đã ức hiếp, chèn ép nam chính bằng đủ mọi cách.
Nam chính sau khi trưởng thành trở thành lão đại của giới thượng lưu chỉ nghe danh đã sợ vỡ mật, hung hăng quay lại trả thù.
Mà con ma ốm là hắn, không đợi đến khi nam chính ra tay, đã tự mình chết trước vì bệnh.
Vân Niệm: Đã hiểu, chỉ cần lãnh cơm hộp sớm, ai cũng không làm gì được tôi!.
Cha mẹ Chu Hành Nghiên đột ngột bị tai nạn qua đời, số mệnh vốn đã khổ, lại bị Vân tiểu thiếu gia suốt ngày hất mặt sai khiến, xem anh giống như người ở mà quát mắng.
Về sau, mọi người đều quen với dáng vẻ Chu Hành Nghiên đối xử với Vân Niệm.
Nửa đêm Vân Niệm nửa đêm muốn ăn bánh kem, anh sẽ dầm mưa đi mấy chục cây số mua về;
Vân Niệm tức giận, anh sẽ để đối phương tùy ý cắn lên vai anh vài cái, không rên la một tiếng;
Người khác cười nhạo anh là con chó bên cạnh Vân Niệm, anh thì chỉ lo tuyết rơi rồi Vân Niệm mặc quần áo quá mỏng sẽ sinh bệnh.
Vân Niệm vô tình tỉnh giấc bên cạnh Chu Hành Nghiên, Chu Hành Nghiên nhìn cậu bằng ánh mắt như muốn ăn thịt người, đáng sợ thật sự.
Không khỏi nơm nớp lo sợ mà nghĩ, có phải Chu Hành Nghiên bị cậu làm nhục quá nhiều nên đã hắc hóa rồi?
Thêm nữa từng ấy năm qua đi, sao cậu còn chưa bệnh chết!?
Vân Niệm cân nhắc, tuyệt đối không thể để Chu Hành Nghiên có cơ hội quay lại trả thù!
Vì thế, ngày đó khi Chu Hành Nghiên đoạt lại được sản nghiệp của cha mẹ, cậu đã chạy trốn suốt đêm.
Chu Hành Nghiên sau khi tham gia xong tiệc khánh thành công ty, trước 10h liền trở về, dỗ tiểu thiếu gia trong nhà đi ngủ.
Nhưng trong nhà bóng dáng Vân Niệm đều không thấy đâu......
Một tháng sau, Trăn Thành hứng chịu mưa gió bão bùng.
Bởi vì tổng tài tài nhẫn, thủ đoạn của Chu thị - Chu Hành Nghiên, đã mất đi người quan trọng nhất tại đây.
Thời điểm tìm được người, Vân Niệm trái ôm phải ấp tươi cười xán lạn, còn có một thiếu niên mặt mày ôn nhu bồi bên cạnh.
Chu Hành Nghiên hoảng sợ, ngoan ngoãn lại cẩn thận dỗ dành: "Niệm Niệm, về sau anh không bao giờ nói em ham chơi nữa, không trách em ăn quá nhiều đồ ngọt nữa, em muốn thế nào cũng đều được, trở về bên cạnh anh có được không?"
4.2
Ta là phu nhân hiền lương thục đức nhất kinh thành, mới qua cửa ngày thứ hai, nạp liền chop hu quân bốn thiếp thất.
Một năm qua đi, bốn cái bụng vẫn phẳng lì, yên tĩnh như gà. Ta bỗng nhiên ý thức được: Phu quân của ta, giống như...... Không được......
"Phu quân của ta, giống như...... Không thể......"
Vào lúc giữa trưa, bệnh nhân ở Hồi Xuân Đường đã lui hết rồi.
Ta nhìn về phía Âu Dương đại phu, nhích mông lại gần, xấu hổ nói, "Ngươi nói xem, nếu như có biện pháp nào tốt thì......"
Âu Dương đại phu liếc mắt qua lại, mặt không thay đổi lại gần, xốc áo choàng bên ngoài lên, "Tráng dương tán, năm đồng một gói, hàng thật giá thật già trẻ uống vào cái khác liền."
Ta nghiêm mặt, nhìn qua sau lưng của hắn có bức họa viết rõ ràng "Một lần chuẩn bệnh, trị giá ngàn vàng" nói, "Làm người có lương tâm chút đi."
Ta bỏ ra một ngàn lượng bạc, không phải đến mua thuốc giả.
Âu Dương đại phu vuốt râu, "Dùng xong rồi hãy nói."
Ta sờ sờ cọng tóc mai, một mặt khó xử, dù sao, dựa vào tình hình của phu quân ta hiện tại, khả năng có lẽ phải hợp tác với hắn lâu dài.
Âu Dương đại phu tiên phong đạo cốt, mười phần khinh bỉ nhìn ta, "Phu nhân quần áo hoa lệ, không giống người thiếu chút bạc này."
Ta đương nhiên là không thiếu bạc, mỗi tháng còn có bổng lộc nữa.
Một năm qua đi, bốn cái bụng vẫn phẳng lì, yên tĩnh như gà. Ta bỗng nhiên ý thức được: Phu quân của ta, giống như...... Không được......
"Phu quân của ta, giống như...... Không thể......"
Vào lúc giữa trưa, bệnh nhân ở Hồi Xuân Đường đã lui hết rồi.
Ta nhìn về phía Âu Dương đại phu, nhích mông lại gần, xấu hổ nói, "Ngươi nói xem, nếu như có biện pháp nào tốt thì......"
Âu Dương đại phu liếc mắt qua lại, mặt không thay đổi lại gần, xốc áo choàng bên ngoài lên, "Tráng dương tán, năm đồng một gói, hàng thật giá thật già trẻ uống vào cái khác liền."
Ta nghiêm mặt, nhìn qua sau lưng của hắn có bức họa viết rõ ràng "Một lần chuẩn bệnh, trị giá ngàn vàng" nói, "Làm người có lương tâm chút đi."
Ta bỏ ra một ngàn lượng bạc, không phải đến mua thuốc giả.
Âu Dương đại phu vuốt râu, "Dùng xong rồi hãy nói."
Ta sờ sờ cọng tóc mai, một mặt khó xử, dù sao, dựa vào tình hình của phu quân ta hiện tại, khả năng có lẽ phải hợp tác với hắn lâu dài.
Âu Dương đại phu tiên phong đạo cốt, mười phần khinh bỉ nhìn ta, "Phu nhân quần áo hoa lệ, không giống người thiếu chút bạc này."
Ta đương nhiên là không thiếu bạc, mỗi tháng còn có bổng lộc nữa.
4.2
Tên gốc: Liên nhân hậu ngã thành liễu đại lão đích bạch nguyệt quang联姻后我成了大佬的白月光
Tác giả: Kim Ngọc Kỳ Nội 金玉其内
Editor: Bánh bao
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Bạch nguyệt quang
Văn án
Hạ Trĩ là một tiểu thiếu gia sa sút lại đáng thương, bị mẹ kế bắt nạt, em trai chèn ép, sau khi bị đuổi ra khỏi nhà thì ở tầng dưới chót giới giải trí đóng vai phụ.
Một ngày, cậu được thông báo là phải thay mặt Hạ gia liên hôn với Thẩm gia giàu có trăm năm.
Hạ Trĩ: Chuyện tốt mà tới lượt tôi à? Không đi!
Tục truyền, gia chủ Thẩm gia Thẩm Thời Kiêu, tính cách nóng nảy, chẳng những nhớ mãi không quên mối tình đầu, còn mắc chứng buồn ngủ nghiêm trọng.
Sau khi bị bắt đi xem mắt, nhìn Thẩm Thời Kiêu cao gầy tao nhã cùng điều kiện liên hôn béo bở, Hạ Trĩ cắn miếng thịt bò không chịu thua kém khóc lên: Hic! Cậu miễn cưỡng đồng ý vậy!
Liên hôn không lâu, Hạ Trĩ còn chưa kịp bán manh ôm đùi làm nũng, đã bị người hãm hại làm vỡ đồng hồ bạch nguyệt quang tặng Thẩm Thời Kiêu.
Hạ Trĩ: Tôi không cố ý mà!
Chạng vạng, Thẩm Thời Kiêu về đến nhà, Hạ Trĩ cầm gậy gộc khập khiễng chạy đến trượt mặt hắn, nhẹ nhàng khóc thút thít: Ngài đánh nhẹ chút được không?
Thẩm Thời Kiêu nhíu nhíu mày, đột nhiên ngồi xổm xuống: Bị thương sao? Thổi thổi ~ không khóc.
Mọi người: Ngài không nhớ bạch nguyệt quang nữa à?
*
Không lâu sau, một vị thế hệ mới nhanh chóng bạo hồng. Tham gia show truyền hình gặt được vô số fan, phá kỷ lục phòng vé với bộ phim nghệ thuật, làm đại ngôn cho quảng cáo thì doanh số tăng vọt!
Hạ gia nhìn tấm áp phích khổng lồ của Hạ Trĩ, mặt bị vả đau điếng. Ai nói Hạ Trĩ gả vào nhà giàu không có tự do không được yêu thương?
Người nổi tiếng nhiều thị phi, theo một blogger nào đó, lưu lượng tiểu sinh Hạ Trĩ đã kết hôn, gia cảnh của đối phương bình thường, vô cùng nghèo khó.
Đang lúc antifan điên cuồng trào phúng, một lần quay show truyền hình, người chủ trì yêu cầu gọi ngẫu nhiên cho một người, Hạ Trĩ làm bộ không quen: Ngài đang làm gì đấy?"
Giọng của Thẩm Thời Kiêu truyền đến: Đang giặt áo ngủ ngày hôm qua của em.
Hotsearch # chồng của đỉnh lưu vậy mà là tổng tài ## Bá đạo tổng tài cùng tiểu kiều thê đời thực # bạo!
- -
Một ngày nào đó, Thẩm Thời Kiêu trong lúc vô ý phát hiện Lương ảnh đế nhắn tin tỏ tình với Hạ Trĩ, mặt lạnh kéo Hạ Trĩ vào phòng ngủ.
"Trĩ Trĩ, muốn hoàn toàn chữa khỏi bệnh buồn ngủ của tôi, cần làm cho a-đrê-na-lin của tôi tăng lên."
Hạ Trĩ cắn góc chăn: A! Anh quên bạch nguyệt quang của mình rồi à?
Thẩm Thời Kiêu nhếch môi: Bạch nguyệt quang? Đã sớm cưới tới tay.
*
Không lâu sau, Hạ gia kinh doanh không tốt liền phá sản. Cha Hạ Trĩ bán thảm với truyền thông: "Hạ Trĩ chính là một kẻ vong ân bội nghĩa! Không quan tâm tới chúng tôi! Không có tôi nuôi nấng làm sao có được hắn?
Siêu cấp nhà giàu Mạnh gia lên tiếng: Không có mi, thằng bé sẽ rất tốt.
Trong lúc mọi người đang ăn dưa, Mạnh gia tuyên bố Hạ Trĩ trở thành một trong những người thừa kế của gia tộc.
Hóa ra, mẹ của Hạ Trĩ chính là con gái nhỏ mất tích nhiều năm của Mạnh gia.
Người hâm mộ khóc: # Hạ Trĩ được hai nhà giàu hộ giá hộ tống # # Đỉnh lưu mới chân chính là đại gia #
Hài hước mặt trời nhỏ vs cao lãnh phúc hắn đại ma vương
Nội dung tag: Hào môn thế gia tình yêu giới giải trí và điềm văn hôn nhân
Tìm từ mấu chốt: Vai chính: Thẩm Thời Kiêu, Hạ Trĩ┃ Vai phụ ┃ cái khác:
Một câu giới thiệu vắn tắt: Diễn tinh tiểu khả ái VS Phúc hắc đại ma vương
Dàn ý: Cho dù vùi sâu trong thung lũng, vẫn không sợ khó khăn, cho ra nhân sinh phấn khích
1.Bạch nguyện quang: người trong lòng
2.Adrenalin: là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm. Adrenaline được phóng thích vào máu và phục vụ như các chất trung gian hóa học, đồng thời truyền tải xung thần kinh cho các cơ quan khác nhau. Í ảnh là XXX làm ảnh hưng phấn sẽ kích thích thần kinh giảm chứng buồn ngủ thì phải:v Tìm hiểu thêm vui lòng tra gg vì tui cũng hông rõ
3.Đại ngôn: hợp đồng quảng cáo, làm người đại diện cho một thương hiệu
4.Bạo hồng: được giới trẻ Trung Quốc sử dụng với hàm ý chỉ ai đó "đạt được thành công và nhanh chóng nổi tiếng chỉ sau một đêm"
5.Diễn tinh: kiểu người thích diễn ngoài đời thực, thường hiểu theo nghĩa tích cực
Tác giả: Kim Ngọc Kỳ Nội 金玉其内
Editor: Bánh bao
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Bạch nguyệt quang
Văn án
Hạ Trĩ là một tiểu thiếu gia sa sút lại đáng thương, bị mẹ kế bắt nạt, em trai chèn ép, sau khi bị đuổi ra khỏi nhà thì ở tầng dưới chót giới giải trí đóng vai phụ.
Một ngày, cậu được thông báo là phải thay mặt Hạ gia liên hôn với Thẩm gia giàu có trăm năm.
Hạ Trĩ: Chuyện tốt mà tới lượt tôi à? Không đi!
Tục truyền, gia chủ Thẩm gia Thẩm Thời Kiêu, tính cách nóng nảy, chẳng những nhớ mãi không quên mối tình đầu, còn mắc chứng buồn ngủ nghiêm trọng.
Sau khi bị bắt đi xem mắt, nhìn Thẩm Thời Kiêu cao gầy tao nhã cùng điều kiện liên hôn béo bở, Hạ Trĩ cắn miếng thịt bò không chịu thua kém khóc lên: Hic! Cậu miễn cưỡng đồng ý vậy!
Liên hôn không lâu, Hạ Trĩ còn chưa kịp bán manh ôm đùi làm nũng, đã bị người hãm hại làm vỡ đồng hồ bạch nguyệt quang tặng Thẩm Thời Kiêu.
Hạ Trĩ: Tôi không cố ý mà!
Chạng vạng, Thẩm Thời Kiêu về đến nhà, Hạ Trĩ cầm gậy gộc khập khiễng chạy đến trượt mặt hắn, nhẹ nhàng khóc thút thít: Ngài đánh nhẹ chút được không?
Thẩm Thời Kiêu nhíu nhíu mày, đột nhiên ngồi xổm xuống: Bị thương sao? Thổi thổi ~ không khóc.
Mọi người: Ngài không nhớ bạch nguyệt quang nữa à?
*
Không lâu sau, một vị thế hệ mới nhanh chóng bạo hồng. Tham gia show truyền hình gặt được vô số fan, phá kỷ lục phòng vé với bộ phim nghệ thuật, làm đại ngôn cho quảng cáo thì doanh số tăng vọt!
Hạ gia nhìn tấm áp phích khổng lồ của Hạ Trĩ, mặt bị vả đau điếng. Ai nói Hạ Trĩ gả vào nhà giàu không có tự do không được yêu thương?
Người nổi tiếng nhiều thị phi, theo một blogger nào đó, lưu lượng tiểu sinh Hạ Trĩ đã kết hôn, gia cảnh của đối phương bình thường, vô cùng nghèo khó.
Đang lúc antifan điên cuồng trào phúng, một lần quay show truyền hình, người chủ trì yêu cầu gọi ngẫu nhiên cho một người, Hạ Trĩ làm bộ không quen: Ngài đang làm gì đấy?"
Giọng của Thẩm Thời Kiêu truyền đến: Đang giặt áo ngủ ngày hôm qua của em.
Hotsearch # chồng của đỉnh lưu vậy mà là tổng tài ## Bá đạo tổng tài cùng tiểu kiều thê đời thực # bạo!
- -
Một ngày nào đó, Thẩm Thời Kiêu trong lúc vô ý phát hiện Lương ảnh đế nhắn tin tỏ tình với Hạ Trĩ, mặt lạnh kéo Hạ Trĩ vào phòng ngủ.
"Trĩ Trĩ, muốn hoàn toàn chữa khỏi bệnh buồn ngủ của tôi, cần làm cho a-đrê-na-lin của tôi tăng lên."
Hạ Trĩ cắn góc chăn: A! Anh quên bạch nguyệt quang của mình rồi à?
Thẩm Thời Kiêu nhếch môi: Bạch nguyệt quang? Đã sớm cưới tới tay.
*
Không lâu sau, Hạ gia kinh doanh không tốt liền phá sản. Cha Hạ Trĩ bán thảm với truyền thông: "Hạ Trĩ chính là một kẻ vong ân bội nghĩa! Không quan tâm tới chúng tôi! Không có tôi nuôi nấng làm sao có được hắn?
Siêu cấp nhà giàu Mạnh gia lên tiếng: Không có mi, thằng bé sẽ rất tốt.
Trong lúc mọi người đang ăn dưa, Mạnh gia tuyên bố Hạ Trĩ trở thành một trong những người thừa kế của gia tộc.
Hóa ra, mẹ của Hạ Trĩ chính là con gái nhỏ mất tích nhiều năm của Mạnh gia.
Người hâm mộ khóc: # Hạ Trĩ được hai nhà giàu hộ giá hộ tống # # Đỉnh lưu mới chân chính là đại gia #
Hài hước mặt trời nhỏ vs cao lãnh phúc hắn đại ma vương
Nội dung tag: Hào môn thế gia tình yêu giới giải trí và điềm văn hôn nhân
Tìm từ mấu chốt: Vai chính: Thẩm Thời Kiêu, Hạ Trĩ┃ Vai phụ ┃ cái khác:
Một câu giới thiệu vắn tắt: Diễn tinh tiểu khả ái VS Phúc hắc đại ma vương
Dàn ý: Cho dù vùi sâu trong thung lũng, vẫn không sợ khó khăn, cho ra nhân sinh phấn khích
1.Bạch nguyện quang: người trong lòng
2.Adrenalin: là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm. Adrenaline được phóng thích vào máu và phục vụ như các chất trung gian hóa học, đồng thời truyền tải xung thần kinh cho các cơ quan khác nhau. Í ảnh là XXX làm ảnh hưng phấn sẽ kích thích thần kinh giảm chứng buồn ngủ thì phải:v Tìm hiểu thêm vui lòng tra gg vì tui cũng hông rõ
3.Đại ngôn: hợp đồng quảng cáo, làm người đại diện cho một thương hiệu
4.Bạo hồng: được giới trẻ Trung Quốc sử dụng với hàm ý chỉ ai đó "đạt được thành công và nhanh chóng nổi tiếng chỉ sau một đêm"
5.Diễn tinh: kiểu người thích diễn ngoài đời thực, thường hiểu theo nghĩa tích cực
2.7
Tác giả: Tiết Hỏa Hỏa
Thể loại: Truyện Ngược, Đam Mỹ, Đô Thị...
Văn án:
Lâm Du không thể tưởng tượng nổi, hóa ra bản thân chỉ là kẻ thế thân cho người khác. Cậu làm cả bàn đồ ăn ngon lại không bằng một cuộc điện thoại. Lúc Phó Thời Văn nghe được điện thoại của bạch nguyệt quang, hắn đã rời đi luôn.
Phó Thời Văn nói: “Cơ thể của An Trừng không tốt, tôi đi xem em ấy, em ở nhà ngoan ngoãn một chút, đừng nổi nóng.”
Lâm Du gật đầu, cậu nghĩ là, chỉ cần bản thân ngoan ngoãn một chút, thì có thể ở mãi bên cạnh Phó Thời Văn.
Ở trước mặt bạn bè của Phó Thời Văn, anh bảo mọi người gọi bạch nguyệt quang là chị dâu, Lâm Du coi như bản thân không nghe thấy gì.
Lúc họp mặt đại gia đình, Phó Thời Văn cũng đưa bạch nguyệt quang trở về, Lâm Du lại tiếp tục giả vờ là không biết.
Sau này, Lâm Du mang thai.
Bạch nguyệt quang ép cậu phải uống thuốc phá thai, cậu phản kháng, đẩy bạch nguyệt quang ra.
Theo đà đó, bạch nguyệt quang giả vờ ngã xuống, nhìn ra phía sau lưng cậu, rơm rớm nước mắt: “Anh Thời Văn, em xin lỗi, em không nên động vào Lâm Du làm cậu ấy tức giận.”
Phó Thời Văn bế bạch nguyệt quang dậy, khuôn mặt đau lòng, hỏi bạch nguyệt quang có đau không.
“Chỉ hơi đau tay một chút, không sao đâu.”
“Đi bệnh viện.”
Lâm Du ôm bụng, cố nhịn đau đớn xuống, nói với Phó Thời Văn: “Phó Thời Văn, em không thoải mái.”
Phó Thời Văn quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Lâm Du, em giả vờ cái gì? “
Cuối cùng, Lâm Du cũng không thể tự lừa bản thân được nữa, nhìn bóng dáng hai người đang dần biến mất ở cửa, cậu nói thầm: “Chúc hai người hạnh phúc.”
Sau ngày hôm đó, Lâm Du biến mất. Mới đầu, Phó Thời Văn chỉ cho là, Lâm Du đang đùa giỡn với anh mà thôi.
Sau này, Phó Thời Văn đã tìm toàn bộ thành phố A, nhưng mà…anh không tìm thấy cậu.
***Bạch nguyệt quang: ám chỉ người mình ái mộ nhưng lại không được ở bên, giống như mặt trăng, dù rất sáng, ta có thể nhìn thấy ngay trước mắt nhưng lại rất xa, không thể với tới được.
Thể loại: Truyện Ngược, Đam Mỹ, Đô Thị...
Văn án:
Lâm Du không thể tưởng tượng nổi, hóa ra bản thân chỉ là kẻ thế thân cho người khác. Cậu làm cả bàn đồ ăn ngon lại không bằng một cuộc điện thoại. Lúc Phó Thời Văn nghe được điện thoại của bạch nguyệt quang, hắn đã rời đi luôn.
Phó Thời Văn nói: “Cơ thể của An Trừng không tốt, tôi đi xem em ấy, em ở nhà ngoan ngoãn một chút, đừng nổi nóng.”
Lâm Du gật đầu, cậu nghĩ là, chỉ cần bản thân ngoan ngoãn một chút, thì có thể ở mãi bên cạnh Phó Thời Văn.
Ở trước mặt bạn bè của Phó Thời Văn, anh bảo mọi người gọi bạch nguyệt quang là chị dâu, Lâm Du coi như bản thân không nghe thấy gì.
Lúc họp mặt đại gia đình, Phó Thời Văn cũng đưa bạch nguyệt quang trở về, Lâm Du lại tiếp tục giả vờ là không biết.
Sau này, Lâm Du mang thai.
Bạch nguyệt quang ép cậu phải uống thuốc phá thai, cậu phản kháng, đẩy bạch nguyệt quang ra.
Theo đà đó, bạch nguyệt quang giả vờ ngã xuống, nhìn ra phía sau lưng cậu, rơm rớm nước mắt: “Anh Thời Văn, em xin lỗi, em không nên động vào Lâm Du làm cậu ấy tức giận.”
Phó Thời Văn bế bạch nguyệt quang dậy, khuôn mặt đau lòng, hỏi bạch nguyệt quang có đau không.
“Chỉ hơi đau tay một chút, không sao đâu.”
“Đi bệnh viện.”
Lâm Du ôm bụng, cố nhịn đau đớn xuống, nói với Phó Thời Văn: “Phó Thời Văn, em không thoải mái.”
Phó Thời Văn quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Lâm Du, em giả vờ cái gì? “
Cuối cùng, Lâm Du cũng không thể tự lừa bản thân được nữa, nhìn bóng dáng hai người đang dần biến mất ở cửa, cậu nói thầm: “Chúc hai người hạnh phúc.”
Sau ngày hôm đó, Lâm Du biến mất. Mới đầu, Phó Thời Văn chỉ cho là, Lâm Du đang đùa giỡn với anh mà thôi.
Sau này, Phó Thời Văn đã tìm toàn bộ thành phố A, nhưng mà…anh không tìm thấy cậu.
***Bạch nguyệt quang: ám chỉ người mình ái mộ nhưng lại không được ở bên, giống như mặt trăng, dù rất sáng, ta có thể nhìn thấy ngay trước mắt nhưng lại rất xa, không thể với tới được.
3
Tác giả: 一等少女
Thể loại: Ngôn TìnhCổ ĐạiChữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Hoàng hậu hỏi ta: "Trân Trân, con có nguyện ý giúp ta chăm sóc Thái tử không?"
Ta gật đầu: "Con nguyện ý ạ."
Thế là, ta gả vào Đông cung, trở thành Thái tử phi.
Thể loại: Ngôn TìnhCổ ĐạiChữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Hoàng hậu hỏi ta: "Trân Trân, con có nguyện ý giúp ta chăm sóc Thái tử không?"
Ta gật đầu: "Con nguyện ý ạ."
Thế là, ta gả vào Đông cung, trở thành Thái tử phi.
4.5
Trên sân khấu trường Nam Trung, trong buổi lễ bế giảng năm học, Phó Hi - một nữ sinh xinh đẹp với mái tóc dài đen mượt, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ - đang tự tin đứng trên bục phát biểu, bản thảo bài phát biểu được kẹp chặt trong tay.
Dù xung quanh vang lên tiếng xì xào, bàn tán không ngừng nghỉ, Phó Hi vẫn giữ bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thu hút vang vọng khắp hội trường. Sau khi kết thúc bài phát biểu, cô cúi chào lịch sự và nhận được tràng vỗ tay tán thưởng từ phía dưới. "Này Thần ca, sao cứ nhìn chằm chằm Phó Hi thế?" Mạnh Vũ trêu chọc Lục Hoàn Thần, gã bạn thân nổi tiếng lạnh lùng và khó gần.
Phó Hi, nữ sinh với vẻ đẹp dịu dàng, thanh tao cùng thành tích học tập xuất sắc, cùng khả năng chơi đàn dương cầm điêu luyện, luôn khiến các nam sinh say mê. Giống như ánh trăng sáng lung linh, cô là hình ảnh hoàn hảo của một "thiên nga trắng" trong mắt họ.
Dù xung quanh vang lên tiếng xì xào, bàn tán không ngừng nghỉ, Phó Hi vẫn giữ bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thu hút vang vọng khắp hội trường. Sau khi kết thúc bài phát biểu, cô cúi chào lịch sự và nhận được tràng vỗ tay tán thưởng từ phía dưới. "Này Thần ca, sao cứ nhìn chằm chằm Phó Hi thế?" Mạnh Vũ trêu chọc Lục Hoàn Thần, gã bạn thân nổi tiếng lạnh lùng và khó gần.
Phó Hi, nữ sinh với vẻ đẹp dịu dàng, thanh tao cùng thành tích học tập xuất sắc, cùng khả năng chơi đàn dương cầm điêu luyện, luôn khiến các nam sinh say mê. Giống như ánh trăng sáng lung linh, cô là hình ảnh hoàn hảo của một "thiên nga trắng" trong mắt họ.
3.9
Biến cố đáng sợ nhất mà một người phụ nữ gặp phải trong cuộc đời mình là gì?
Là kết hôn, kết quả phát hiện mình gửi gắm sai người?
Không, cảnh ngộ Mật Mật gặp phải còn đáng sợ hơn thế, cô rõ ràng có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, một người chồng thành đạt, vẻ ngoài đẹp trai, dịu dàng săn sóc, nhưng lại phát hiện mình trúng phải lời nguyền “Những người yêu nhau trên thế giới đều là anh em”
Càng đáng sợ hơn chính là, Lăng Nhiễm đã biết hết mọi chuyện nhưng vẫn cố tình làm vậy, vẫn từng bước từng bước làm quen với Mật Mật, yêu đương, giống như một người đàn ông bình thường cùng với một người phụ nữ bình thường, cứ như vậy nắm tay nhau bước vào nấm mồ hôn nhân.
Là kết hôn, kết quả phát hiện mình gửi gắm sai người?
Không, cảnh ngộ Mật Mật gặp phải còn đáng sợ hơn thế, cô rõ ràng có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, một người chồng thành đạt, vẻ ngoài đẹp trai, dịu dàng săn sóc, nhưng lại phát hiện mình trúng phải lời nguyền “Những người yêu nhau trên thế giới đều là anh em”
Càng đáng sợ hơn chính là, Lăng Nhiễm đã biết hết mọi chuyện nhưng vẫn cố tình làm vậy, vẫn từng bước từng bước làm quen với Mật Mật, yêu đương, giống như một người đàn ông bình thường cùng với một người phụ nữ bình thường, cứ như vậy nắm tay nhau bước vào nấm mồ hôn nhân.
4.4
Sơ Tửu Tửu gặp chuyện ngoài ý muốn xuyên vào một cuốn sách, trở thành một nữ phụ ác độc trong hậu cung. Nữ phụ xinh đẹp này trong sách đã từng bước tính toán, nhưng vẫn không nhận được sự xem trọng của đại phản diện điên cuồng, cuối cùng những việc xấu mà nàng ta làm bị phơi bày, kết cục cực kỳ thảm khốc.
Khi Sơ Tửu Tửu còn đang phân vân không biết làm thế nào để rút lui an toàn khỏi cung, hệ thống xuất hiện và buộc nàng phải tuân theo cốt truyện gốc.
Nếu có thể tránh được kết cục bi thảm của nguyên chủ, nàng sẽ sống sót.
Khi hệ thống yêu cầu nàng ban rượu độc cho tì nữ của Lý tài nhân:
Sơ Tửu Tửu đứng trước mặt tì nữ, từ từ cầm chén rượu: “Thấy ngươi trung thành như vậy, chén rượu này đích thân bản cung thưởng cho ngươi.”
Tì nữ gần như tuyệt vọng muốn nhận chén rượu, định một hơi uống cạn, nhưng phát hiện chén rượu bị Sơ Tửu Tửu nắm rất chặt.
Tì nữ sững sờ, cố gắng giật chén rượu từ tay nàng.
Sơ Tửu Tửu mặt ngoài bình tĩnh, thực tế đang dùng hết sức mình để giữ chặt chén rượu không buông.
Cùng lúc đó, tiếng lòng nàng vang lên: [Cứu mạng! Cứu mạng! Ai đến cứu ta với! Đây là rượu độc! Uống vào sẽ chết! Xong rồi xong rồi! Ta không muốn giết người, Ta không muốn giết người a a a a!]
Tì nữ của Lý tài nhân: “???”.
Khi hệ thống yêu cầu nàng chôn một túi hương độc dưới đất ở điện của Huệ tần:
Huệ tần khóc lóc kể lể với đại phản diện Hoàng thượng.
Kết quả đào lên chỉ là một túi hương không độc ghi chữ “túi hương độc”, bên trong nhét giấy viết “lời chúc tốt lành”.
Huệ tần: “???” Tiếng khóc nghẹn lại.
Sơ Tửu Tửu bình tĩnh nói: “Nô tì gọi đây là phúc ý khắc sâu.”
Đại phản diện Hoàng thượng: “…”
Chúng phi tần: Tin ngươi cái quái gì!!
Khi Sơ Tửu Tửu cuối cùng hoàn thành tất cả cốt truyện của nữ phụ ác độc, thành công sống sót.
Nhưng nàng phát hiện đại phản diện Hoàng thượng, người thường lạnh lùng, thực chất tàn bạo, nhìn nàng với ánh mắt như muốn nuốt chửng nàng…
Khi Sơ Tửu Tửu còn đang phân vân không biết làm thế nào để rút lui an toàn khỏi cung, hệ thống xuất hiện và buộc nàng phải tuân theo cốt truyện gốc.
Nếu có thể tránh được kết cục bi thảm của nguyên chủ, nàng sẽ sống sót.
Khi hệ thống yêu cầu nàng ban rượu độc cho tì nữ của Lý tài nhân:
Sơ Tửu Tửu đứng trước mặt tì nữ, từ từ cầm chén rượu: “Thấy ngươi trung thành như vậy, chén rượu này đích thân bản cung thưởng cho ngươi.”
Tì nữ gần như tuyệt vọng muốn nhận chén rượu, định một hơi uống cạn, nhưng phát hiện chén rượu bị Sơ Tửu Tửu nắm rất chặt.
Tì nữ sững sờ, cố gắng giật chén rượu từ tay nàng.
Sơ Tửu Tửu mặt ngoài bình tĩnh, thực tế đang dùng hết sức mình để giữ chặt chén rượu không buông.
Cùng lúc đó, tiếng lòng nàng vang lên: [Cứu mạng! Cứu mạng! Ai đến cứu ta với! Đây là rượu độc! Uống vào sẽ chết! Xong rồi xong rồi! Ta không muốn giết người, Ta không muốn giết người a a a a!]
Tì nữ của Lý tài nhân: “???”.
Khi hệ thống yêu cầu nàng chôn một túi hương độc dưới đất ở điện của Huệ tần:
Huệ tần khóc lóc kể lể với đại phản diện Hoàng thượng.
Kết quả đào lên chỉ là một túi hương không độc ghi chữ “túi hương độc”, bên trong nhét giấy viết “lời chúc tốt lành”.
Huệ tần: “???” Tiếng khóc nghẹn lại.
Sơ Tửu Tửu bình tĩnh nói: “Nô tì gọi đây là phúc ý khắc sâu.”
Đại phản diện Hoàng thượng: “…”
Chúng phi tần: Tin ngươi cái quái gì!!
Khi Sơ Tửu Tửu cuối cùng hoàn thành tất cả cốt truyện của nữ phụ ác độc, thành công sống sót.
Nhưng nàng phát hiện đại phản diện Hoàng thượng, người thường lạnh lùng, thực chất tàn bạo, nhìn nàng với ánh mắt như muốn nuốt chửng nàng…
4.1
Thể loại: Tương lai, Chủ công, Sống lại, Cường cường, Tình Cảm, Đổi thụ, Ngược cặn bã, Sủng công, 1x1, HE
- ----
Sơ Bạch là một đứa trẻ mồ côi trên tinh cầu rác, sau khi được Cảnh Lan nhặt về, cậu đã được hưởng thụ tất cả những gì cậu chưa từng có.
Cưng chiều, thiên vị, nâng niu.
Cảnh Lan đáp ứng mọi yêu cầu của cậu, dạy cậu tất cả những gì cậu muốn học, cho cậu tất cả những gì cậu muốn có.
Ngay khi Sơ Bạch nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như vậy, Cảnh Lan đột nhiên dẫn về một người, mà người đó giống cậu đến tám phần.
Cuối cùng, cậu bị đuổi đi và chết trên tinh cầu Mạn Mà.
Sau khi Sơ Bạch mở mắt ra một lần nữa, cậu trở lại năm thứ năm được Cảnh Lan nhận nuôi, đêm đầu tiên hai người xác định mối quan hệ.
Cậu bị bỏ thuốc, trong cơn mê man, cậu đẩy người kia ra, trốn vào tầng hầm bí mật của mình.
Ngay khi cậu chuẩn bị âm thầm chịu đựng, trong bóng tối bỗng vang lên tiếng động.
Sơ Bạch:?
Khoảnh khắc tiếp theo, đèn bật sáng, một người đàn ông có vẻ mặt u ám đứng dậy từ góc phòng.
Toàn thân hắn đầy vết thương đang rỉ máu, đôi mắt đen láy sâu thẳm và đáng sợ trong không gian tĩnh lặng.
Nhưng mà -
Đây không phải là kẻ thù không đội trời chung của Cảnh Lan sao!
Cận Văn Tu, một trong ba vị Vực chủ tương lai của các tinh vực, người được đồn đại là giết người dã man, u ám và tàn nhẫn.
Sơ Bạch: Đúng là xui xẻo
Cậu nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy sát khí, nghĩ đến những thủ đoạn tàn nhẫn của người kia, cậu không nói một lời nào mà lùi lại phía sau...
...
Sau khi Sơ Bạch chết, có tin đồn rằng một vị Vực chủ nào đó đã phát điên đi tìm người.
Cảnh Lan bỏ lại ánh trăng sáng của mình, chạy đến tinh cầu Mạn Mà, đào bới khắp nơi nhưng thậm chí không tìm thấy cả xác.
Sau khi trở về, gã suốt ngày say xỉn, mê man bất tỉnh, cuối cùng bị tinh vực láng giềng tấn công, chết dưới làn đạn của thủ lĩnh đối phương.
Nhưng mà, gã đã sống lại.
Ngay khi gã vừa khóc vừa cười đi tìm Sơ Bạch, muốn cứu vãn tất cả, gã lại phát hiện ra cậu đã biến mất.
Ngay sau đó, tại bữa tiệc mừng chiến thắng của kẻ thù không đội trời chung của gã, gã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó -
Gương mặt nghiêng xinh đẹp vẫn lạnh lùng và thờ ơ như mọi khi, ánh mắt lướt qua, Sơ Bạch nhìn thấy gã, nhưng trong đôi mắt bạc không còn hình bóng của gã nữa.
Khi Cảnh Lan ngây người muốn tiến lên, một bàn tay mạnh mẽ đột nhiên đặt lên vai Sơ Bạch kéo cậu lại.
Chỉ thấy Cận Văn Tu nhếch mép cười như không cười, ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt nhìn gã,
"Vực chủ Cảnh, quản cho tốt đôi mắt của anh."
Lời tác giả:
- CP: Xinh đẹp lạnh lùng công (Sơ Bạch) × Chó điên chiếm hữu cực mạnh thụ (Cận Văn Tu)
- Đổi thụ, nhẹ nhàng ngược cặn bã, công thụ sủng lẫn nhau.
- Công không yếu, không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên.
- Công đã từng quan hệ, thụ thì chưa. Sau khi sống lại cả hai đều còn trynh.
- Nhiều lôi mìn, cân nhắc trước khi đọc.
- ----
Sơ Bạch là một đứa trẻ mồ côi trên tinh cầu rác, sau khi được Cảnh Lan nhặt về, cậu đã được hưởng thụ tất cả những gì cậu chưa từng có.
Cưng chiều, thiên vị, nâng niu.
Cảnh Lan đáp ứng mọi yêu cầu của cậu, dạy cậu tất cả những gì cậu muốn học, cho cậu tất cả những gì cậu muốn có.
Ngay khi Sơ Bạch nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như vậy, Cảnh Lan đột nhiên dẫn về một người, mà người đó giống cậu đến tám phần.
Cuối cùng, cậu bị đuổi đi và chết trên tinh cầu Mạn Mà.
Sau khi Sơ Bạch mở mắt ra một lần nữa, cậu trở lại năm thứ năm được Cảnh Lan nhận nuôi, đêm đầu tiên hai người xác định mối quan hệ.
Cậu bị bỏ thuốc, trong cơn mê man, cậu đẩy người kia ra, trốn vào tầng hầm bí mật của mình.
Ngay khi cậu chuẩn bị âm thầm chịu đựng, trong bóng tối bỗng vang lên tiếng động.
Sơ Bạch:?
Khoảnh khắc tiếp theo, đèn bật sáng, một người đàn ông có vẻ mặt u ám đứng dậy từ góc phòng.
Toàn thân hắn đầy vết thương đang rỉ máu, đôi mắt đen láy sâu thẳm và đáng sợ trong không gian tĩnh lặng.
Nhưng mà -
Đây không phải là kẻ thù không đội trời chung của Cảnh Lan sao!
Cận Văn Tu, một trong ba vị Vực chủ tương lai của các tinh vực, người được đồn đại là giết người dã man, u ám và tàn nhẫn.
Sơ Bạch: Đúng là xui xẻo
Cậu nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy sát khí, nghĩ đến những thủ đoạn tàn nhẫn của người kia, cậu không nói một lời nào mà lùi lại phía sau...
...
Sau khi Sơ Bạch chết, có tin đồn rằng một vị Vực chủ nào đó đã phát điên đi tìm người.
Cảnh Lan bỏ lại ánh trăng sáng của mình, chạy đến tinh cầu Mạn Mà, đào bới khắp nơi nhưng thậm chí không tìm thấy cả xác.
Sau khi trở về, gã suốt ngày say xỉn, mê man bất tỉnh, cuối cùng bị tinh vực láng giềng tấn công, chết dưới làn đạn của thủ lĩnh đối phương.
Nhưng mà, gã đã sống lại.
Ngay khi gã vừa khóc vừa cười đi tìm Sơ Bạch, muốn cứu vãn tất cả, gã lại phát hiện ra cậu đã biến mất.
Ngay sau đó, tại bữa tiệc mừng chiến thắng của kẻ thù không đội trời chung của gã, gã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó -
Gương mặt nghiêng xinh đẹp vẫn lạnh lùng và thờ ơ như mọi khi, ánh mắt lướt qua, Sơ Bạch nhìn thấy gã, nhưng trong đôi mắt bạc không còn hình bóng của gã nữa.
Khi Cảnh Lan ngây người muốn tiến lên, một bàn tay mạnh mẽ đột nhiên đặt lên vai Sơ Bạch kéo cậu lại.
Chỉ thấy Cận Văn Tu nhếch mép cười như không cười, ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt nhìn gã,
"Vực chủ Cảnh, quản cho tốt đôi mắt của anh."
Lời tác giả:
- CP: Xinh đẹp lạnh lùng công (Sơ Bạch) × Chó điên chiếm hữu cực mạnh thụ (Cận Văn Tu)
- Đổi thụ, nhẹ nhàng ngược cặn bã, công thụ sủng lẫn nhau.
- Công không yếu, không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên.
- Công đã từng quan hệ, thụ thì chưa. Sau khi sống lại cả hai đều còn trynh.
- Nhiều lôi mìn, cân nhắc trước khi đọc.
4
Tô Mị trùng sinh, nhớ lại kết cục cả Tô gia bị chém đầu chết thảm vào kiếp trước. Nàng đâm đầu vào phủ Tấn Vương, quyết định ôm chân tân đế để giúp Tô gia tránh nạn.
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
4
Phiên bản này chắc chắn mọi người sẽ thích. He he
Tống Lương ở thành phố có kinh doanh một cửa hàng sửa xe. Một ngày nọ nhận được điện thoại báo rằng anh em tốt của anh đã chết, để lại lời dặn dò cho anh là chăm sóc vợ sắp cưới của hắn.
Chăm qua chăm lại, người kia lại thành bà xã của anh.
.....
Ngày thứ ba mang Hướng Chu về nhà, anh ngửi thấy mùi nước dâm của phụ nữ trên gối ngủ của mình.
Đó là nước của Hướng Chu nhân lúc anh ra ngoài mà ngồi trên giường nghĩ tới anh tự an ủi rồi để lại...
Tống Lương ở thành phố có kinh doanh một cửa hàng sửa xe. Một ngày nọ nhận được điện thoại báo rằng anh em tốt của anh đã chết, để lại lời dặn dò cho anh là chăm sóc vợ sắp cưới của hắn.
Chăm qua chăm lại, người kia lại thành bà xã của anh.
.....
Ngày thứ ba mang Hướng Chu về nhà, anh ngửi thấy mùi nước dâm của phụ nữ trên gối ngủ của mình.
Đó là nước của Hướng Chu nhân lúc anh ra ngoài mà ngồi trên giường nghĩ tới anh tự an ủi rồi để lại...
4.1
Ta chết vào năm thứ ba sau khi Lục Hạc An lên ngôi Hoàng đế.
Hắn ta tự tay giam ta trong một ngôi miếu đổ nát, để mặc lũ ăn mày ùa vào hành hạ ta đến chết.
Mà Thẩm gia đã trung thành qua nhiều đời, vừa mới giúp hắn quét sạch phe của Thái hậu để lên ngôi, ngay sau đó lại bị vu oan tội mưu phản, tru di cửu tộc.
Sau khi xong chuyện thì bị vứt bỏ. Tất cả chỉ vì ta đã gi-ế-t nữ tử xuyên không mà hắn ta yêu nhất.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại vào ngày Thái tử đưa nữ tử xuyên không kia về kinh thành.
Khi Thái tử lại một lần nữa thề sẽ cưới ta làm Thái tử phi, ta cười nhạt.
Thái tử phi ư?
Thẩm gia ta có ba mươi vạn đại quân, ai thèm làm Thái tử phi gì đó chứ...
Hắn ta tự tay giam ta trong một ngôi miếu đổ nát, để mặc lũ ăn mày ùa vào hành hạ ta đến chết.
Mà Thẩm gia đã trung thành qua nhiều đời, vừa mới giúp hắn quét sạch phe của Thái hậu để lên ngôi, ngay sau đó lại bị vu oan tội mưu phản, tru di cửu tộc.
Sau khi xong chuyện thì bị vứt bỏ. Tất cả chỉ vì ta đã gi-ế-t nữ tử xuyên không mà hắn ta yêu nhất.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại vào ngày Thái tử đưa nữ tử xuyên không kia về kinh thành.
Khi Thái tử lại một lần nữa thề sẽ cưới ta làm Thái tử phi, ta cười nhạt.
Thái tử phi ư?
Thẩm gia ta có ba mươi vạn đại quân, ai thèm làm Thái tử phi gì đó chứ...
3.8
Cả kinh thành đều biết, trong lòng phụ thân ta chỉ có hình bóng bạch nguyệt quang của ông - vị nữ Tướng quân anh dũng.
Nhưng mẫu thân ta lại lén bỏ thuốc vào rượu và trèo lên giường ông.
Sau đó, bà mang thai ta.
Bà nghĩ rằng nhờ vào con cái, bà sẽ được nâng đỡ và ban ân. Thế nhưng, phụ thân ta không chấp nhận điều đó.
Nhờ vào sự hiện diện của lão phu nhân mà ta mới được sinh ra.
Vài năm sau, nữ Tướng quân khải hoàn trở về trong vinh quang.
Phụ thân liền đem cả hai mẹ con ta đuổi ra ngoài.
Mẫu thân ta ghét bỏ ta, xem ta như gánh nặng và cũng không cần ta nữa.
Nhưng ngay khoảnh khắc bà vứt bỏ ta, vị nữ Tướng quân xuất hiện.
Bà bước tới dưới ánh sáng, đưa tay về phía ta.
"Ngươi có muốn theo ta về nhà không?"
Nhưng mẫu thân ta lại lén bỏ thuốc vào rượu và trèo lên giường ông.
Sau đó, bà mang thai ta.
Bà nghĩ rằng nhờ vào con cái, bà sẽ được nâng đỡ và ban ân. Thế nhưng, phụ thân ta không chấp nhận điều đó.
Nhờ vào sự hiện diện của lão phu nhân mà ta mới được sinh ra.
Vài năm sau, nữ Tướng quân khải hoàn trở về trong vinh quang.
Phụ thân liền đem cả hai mẹ con ta đuổi ra ngoài.
Mẫu thân ta ghét bỏ ta, xem ta như gánh nặng và cũng không cần ta nữa.
Nhưng ngay khoảnh khắc bà vứt bỏ ta, vị nữ Tướng quân xuất hiện.
Bà bước tới dưới ánh sáng, đưa tay về phía ta.
"Ngươi có muốn theo ta về nhà không?"
4
Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Ngược luyến tàn tâm.
Tác giả: 么么
Dịch bởi: Hũ Mật Ngọt – 蜂蜜罐
Trích đoạn:
Đêm lặng như nước.
19:30, cô làm một bàn thức ăn đầy ắp, anh vẫn chưa trở về.
20:00, cô đã chuẩn bị xong nước tắm cho anh, anh vẫn chưa trở về.
23:00, cô đã ủi phẳng quần áo ngày mai anh mặc, anh vẫn chưa trở về.
23:59, cô ngồi chờ bên bàn thức ăn đã lạnh ngắt trong ngôi nhà trống vắng.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông, anh cuối cùng cũng bước vào cửa nhà trước lúc 24 giờ.
Trước khi kết hôn, cô đã đưa ra giới hạn cuối cùng cho anh, mỗi ngày trước nửa đêm phải trở về nhà, cho nên anh mỗi ngày đều sẽ bước qua cửa nhà vào giây cuối cùng của ngày, tuyệt đối không muộn hơn một giây một phút nào.
Đồng Khiết bước lên trước, giúp anh cởi áo vest ra treo lên giá như mọi ngày, “Cơm đã nấu xong xuôi rồi, em đi hâm nóng lại cho anh. ”Mạc Thiệu Khiêm làm theo đúng trong hợp đồng, hôn vào bên má cô một cái, thần sắc đạm mạc như không, “Mỗi ngày cô làm bộ làm tịch như vậy không thấy mệt à? Biết rõ là tôi sẽ không ăn mà vẫn làm mấy thứ này.”
Nói xong, anh móc từ trong túi áo ra một cái hộp, ném cho cô.
“Cho cô, quà kỷ niệm ba năm kết hôn mà cô muốn đấy.”
“Hôm trước.” Đồng Khiết nói.
“Gì cơ?” Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày.
“Ngày kỷ niệm kết hôn, là hôm trước.”
Mỗi năm anh đều mang quà kỷ niệm ngày cưới về cho cô theo như trong hợp đồng, nhưng năm nào cũng nhớ sai, hơn nữa…
Tất cả đều là thứ cô không thích.
Sao giăng đầy trời, trăng treo lơ lửng.
Nực cười biết bao, người ở trong lòng anh, tên là Đồng Tinh Nguyệt.
Tuy đã kết hôn với cô, nhưng anh luôn dùng rất nhiều phương thức để nhắc nhở cô rằng: Đồng Khiết, cô đã dùng cách đê tiện để có được đoạn hôn nhân này, tôi đồng ý tất cả mọi yêu cầu của cô, nhưng tôi không yêu cô, thậm chí ghê tởm cô.
Có lẽ nỗi đau khổ trong ba năm quá nhiều, Đồng Khiết phát hiện năng lực tiếp nhận của mình đã trở nên vô cùng cao rồi, cô nhận lấy món quà, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Em rất thích món quà này, anh xem quà em chuẩn bị cho anh đi.”
Mạc Thiệu Khiêm vừa nói không cần, giây tiếp theo, Đồng Khiết lại mở lời, kiên định nói: “Em để ở trên bàn, anh nhất định sẽ thích nó.”
Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày, chậm rãi bước đến trước bàn ăn, nhưng lại chỉ nhìn thấy một tờ giấy…
Đơn ly hôn?!
“Mạc Thiệu Khiêm, kỷ niệm tròn ba năm kết hôn vui vẻ.” Đồng Khiết đứng đằng sau lưng anh, nói từng từ từng chữ, “Chúng ta ly hôn đi.”
Trong mắt Mạc Thiệu Khiêm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, “Cô lại giở trò mới gì thế, tôi không có sức lực chơi với cô đâu.”
“Anh đi tìm Đồng Tinh Nguyệt đi, từ nay về sau, anh được tự do rồi.”
Tác giả: 么么
Dịch bởi: Hũ Mật Ngọt – 蜂蜜罐
Trích đoạn:
Đêm lặng như nước.
19:30, cô làm một bàn thức ăn đầy ắp, anh vẫn chưa trở về.
20:00, cô đã chuẩn bị xong nước tắm cho anh, anh vẫn chưa trở về.
23:00, cô đã ủi phẳng quần áo ngày mai anh mặc, anh vẫn chưa trở về.
23:59, cô ngồi chờ bên bàn thức ăn đã lạnh ngắt trong ngôi nhà trống vắng.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông, anh cuối cùng cũng bước vào cửa nhà trước lúc 24 giờ.
Trước khi kết hôn, cô đã đưa ra giới hạn cuối cùng cho anh, mỗi ngày trước nửa đêm phải trở về nhà, cho nên anh mỗi ngày đều sẽ bước qua cửa nhà vào giây cuối cùng của ngày, tuyệt đối không muộn hơn một giây một phút nào.
Đồng Khiết bước lên trước, giúp anh cởi áo vest ra treo lên giá như mọi ngày, “Cơm đã nấu xong xuôi rồi, em đi hâm nóng lại cho anh. ”Mạc Thiệu Khiêm làm theo đúng trong hợp đồng, hôn vào bên má cô một cái, thần sắc đạm mạc như không, “Mỗi ngày cô làm bộ làm tịch như vậy không thấy mệt à? Biết rõ là tôi sẽ không ăn mà vẫn làm mấy thứ này.”
Nói xong, anh móc từ trong túi áo ra một cái hộp, ném cho cô.
“Cho cô, quà kỷ niệm ba năm kết hôn mà cô muốn đấy.”
“Hôm trước.” Đồng Khiết nói.
“Gì cơ?” Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày.
“Ngày kỷ niệm kết hôn, là hôm trước.”
Mỗi năm anh đều mang quà kỷ niệm ngày cưới về cho cô theo như trong hợp đồng, nhưng năm nào cũng nhớ sai, hơn nữa…
Tất cả đều là thứ cô không thích.
Sao giăng đầy trời, trăng treo lơ lửng.
Nực cười biết bao, người ở trong lòng anh, tên là Đồng Tinh Nguyệt.
Tuy đã kết hôn với cô, nhưng anh luôn dùng rất nhiều phương thức để nhắc nhở cô rằng: Đồng Khiết, cô đã dùng cách đê tiện để có được đoạn hôn nhân này, tôi đồng ý tất cả mọi yêu cầu của cô, nhưng tôi không yêu cô, thậm chí ghê tởm cô.
Có lẽ nỗi đau khổ trong ba năm quá nhiều, Đồng Khiết phát hiện năng lực tiếp nhận của mình đã trở nên vô cùng cao rồi, cô nhận lấy món quà, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Em rất thích món quà này, anh xem quà em chuẩn bị cho anh đi.”
Mạc Thiệu Khiêm vừa nói không cần, giây tiếp theo, Đồng Khiết lại mở lời, kiên định nói: “Em để ở trên bàn, anh nhất định sẽ thích nó.”
Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày, chậm rãi bước đến trước bàn ăn, nhưng lại chỉ nhìn thấy một tờ giấy…
Đơn ly hôn?!
“Mạc Thiệu Khiêm, kỷ niệm tròn ba năm kết hôn vui vẻ.” Đồng Khiết đứng đằng sau lưng anh, nói từng từ từng chữ, “Chúng ta ly hôn đi.”
Trong mắt Mạc Thiệu Khiêm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, “Cô lại giở trò mới gì thế, tôi không có sức lực chơi với cô đâu.”
“Anh đi tìm Đồng Tinh Nguyệt đi, từ nay về sau, anh được tự do rồi.”
4.3
Tên gốc: 抱抱 Bão bão
Tác giả: 姜可是 Khương Khả Thị
Editor: Kẹo Mặn Chát
Thể loại: Đam mỹ, cưới trước yêu sau, gương vỡ lại lành, niên thượng, HE.
Giới thiệu:
Đầu hạ năm 1997, khi số nhà cấp cho các giáo viên đã kết hôn tại Đại học Công nghiệp nhẹ sắp hết, Vương Ngân Khâu quyết định kết hôn. Căn nhà được cấp nằm trong khu Xuân Hiểu Uyển mới xây đối diện trường. Ban đầu, Vương Ngân Khâu dọn ra khỏi nhà mẹ, chỉ muốn có một căn nhà của riêng mình, còn Tề Mãn Mễ từ nông thôn đến thành phố, chỉ muốn tìm một nơi để ở.
-
Câu chuyện hàng ngày của những người bình thường; nhân vật chính có nhiều khuyết điểm về đạo đức, nếu để ý thì xin dừng bước.
-
CP: Miệng chê nhưng cơ thể thành thật công x Ngây thơ khờ khạo thụ
Tác giả: 姜可是 Khương Khả Thị
Editor: Kẹo Mặn Chát
Thể loại: Đam mỹ, cưới trước yêu sau, gương vỡ lại lành, niên thượng, HE.
Giới thiệu:
Đầu hạ năm 1997, khi số nhà cấp cho các giáo viên đã kết hôn tại Đại học Công nghiệp nhẹ sắp hết, Vương Ngân Khâu quyết định kết hôn. Căn nhà được cấp nằm trong khu Xuân Hiểu Uyển mới xây đối diện trường. Ban đầu, Vương Ngân Khâu dọn ra khỏi nhà mẹ, chỉ muốn có một căn nhà của riêng mình, còn Tề Mãn Mễ từ nông thôn đến thành phố, chỉ muốn tìm một nơi để ở.
-
Câu chuyện hàng ngày của những người bình thường; nhân vật chính có nhiều khuyết điểm về đạo đức, nếu để ý thì xin dừng bước.
-
CP: Miệng chê nhưng cơ thể thành thật công x Ngây thơ khờ khạo thụ
1.6
Thời gian lâu nhất là khi hắn nhốt cô và chó trong lồng sống chung một tuần, là cơn ác mộng tối tăm khiến cô khóc đến tê tâm liệt phế mỗi khi nhớ đến, cuối cùng cách lồng sắt cô đã phải đầu hàng.
4.1
Tên truyện: Tôi Dùng Tấm Chân Tình Cúng Tế Thời Gian
Tác giả: Nhị Kiều
Thể loại: Ngôn tình đô thị, Ngược thân ngược tâm, BE
Tình trạng: Đã hoàn thành
Edit: Si Yan
Beta: Bánh Mì
Giới thiệu:
“Tôi đã từng do dự, tôi quay lại đối diện với chút hy vọng của mình, nhưng vẫn không có ai quan tâm.”
“Sau đó, sương mù dày đặc kéo đến, anh nói rằng anh rất yêu tôi, nhưng tại sao tình yêu của anh còn mờ nhạt hơn cả sương mù, mờ đến nỗi tôi cũng không thể nhìn rõ.” - Thẩm Niệm
Tác giả: Nhị Kiều
Thể loại: Ngôn tình đô thị, Ngược thân ngược tâm, BE
Tình trạng: Đã hoàn thành
Edit: Si Yan
Beta: Bánh Mì
Giới thiệu:
“Tôi đã từng do dự, tôi quay lại đối diện với chút hy vọng của mình, nhưng vẫn không có ai quan tâm.”
“Sau đó, sương mù dày đặc kéo đến, anh nói rằng anh rất yêu tôi, nhưng tại sao tình yêu của anh còn mờ nhạt hơn cả sương mù, mờ đến nỗi tôi cũng không thể nhìn rõ.” - Thẩm Niệm
4.4
Tác giả: Tô Cảnh Nhàn
Editor: Mập Mạp Tròn Vo
Văn án:
Khi 19 tuổi, Kỳ Ngôn trở lại Kỳ gia, bên ngoài bịa đặt cho cậu 800 loại thân thế bi thảm.
Khi Kỳ Ngôn được miễn thi vào các trường đại học top 1 thì em trai cùng cha khác mẹ liền thông báo: "Tuy rằng anh trai học tại nơi có điều kiện không tốt nhưng vì để hắn có được tư cách nhập học nhà mình phải quyên góp cho trường một toà nhà lớn, anh trai rất thích học tập đó!"
Khi đi học, Kỳ Ngôn không đi trễ thì cũng đi ngủ, em trai giải thích: "Anh trai không cố ý đâu, ảnh không có căn bản nên không hiểu gì thôi!"
Kỳ Ngôn luôn thiên vị vệ sĩ thân cận, em trai tỏ vẻ đau lòng: "Anh trai tuy thích loại người không lên nổi mặt bàn này, ba mẹ rất giận, nhưng thật ra ảnh chỉ tạm thời bị ma quỷ ám ảnh."
Những người biết chân tướng vẻ mặt mê mang.
Hiệu trưởng: "Quyên góp một toà nhà? Không không, vì để Kỳ Ngôn tới trường chúng tôi học, tôi phải gửi thư mời, đợi tận ba ngày ba đêm!"
Giáo sư: "Mong Kỳ Ngôn không đi học. Tới làm gì? Nghe tôi giảng sai chỗ nào hả?"
Kỳ Ngôn vô tình tìm được một vệ sĩ, thời hạn hai năm. Xét thấy Lục Phong Hàn rất hợp tâm ý nên cậu không ngại đối xử với hắn tốt một tí, thuận tay giúp ít chuyện.
Có một lần yến tiệc, có người thấy Lục Phong Hàn đứng kế người đứng đầu quân đội, như sao vây quanh trăng, huân chương sao bạc trước người làm chói mắt kẻ khác.
"Vị này nhìn giống chuẩn tướng trẻ tuổi nhất quân đội ha..."
"Giống vệ sĩ trước đây của tiểu thiếu gia nhà họ Kỳ thế!"
"Lục chuẩn tướng sao có thể làm vệ sĩ cho người ta được? Nằm mơ."
[Thụ xinh đẹp, bên ngoài lạnh lùng bên trong dính người x Công đẹp trai, cam tâm bị dính.]
1. Bối cảnh tự thiết lập, tinh tế, miễn tranh luận, toàn hư cấu cả.
2. 1v1, HE, sảng văn.
3. Nếu văn án và chính văn có điểm khác biệt, lấy tình tiết trong truyện chính làm chuẩn.
Tag: cường cường, thâm tình, thiên chi kiêu tử, tinh tế.
Từ khoá: Nhân vật chính: Kỳ Ngôn, Lục Phong Hàn; nhân vật phụ: Mai Tiệp Lâm, Hạ Tri Dương, Diệp Bùi, Hạ Gia Nhĩ, Nhiếp Hoài Đình.
Tóm tắt
Kỳ Ngôn 19 tuổi trở lại Leto – thủ đô Liên Minh, tình cờ cứu được Lục Phong Hàn bị thương nặng, để đáp trả Lục Phong Hàn ký hiệp ước cùng Kỳ Ngôn: trong hai năm, bất kể thời gian, địa điểm anh ta phải bảo vệ Kỳ Ngôn an toàn. Sớm chiều ở chung khiến họ nhận ra đối phương đều mang trong mình một sức mạnh bí ẩn. Cùng lúc đó ở tiền tuyến, quân Viễn Chinh liên tiếp thất bại, quân Phản Loạn giơ cao lá cờ "Thần quyền", lại có kẻ địch như hổ rình mồi. Thêm phái chủ chiến chủ hoà mâu thuẫn gay gắt... Dưới vẻ ngoài gió êm sống lặng báo hiệu phong ba bão táp.
Editor: Mập Mạp Tròn Vo
Văn án:
Khi 19 tuổi, Kỳ Ngôn trở lại Kỳ gia, bên ngoài bịa đặt cho cậu 800 loại thân thế bi thảm.
Khi Kỳ Ngôn được miễn thi vào các trường đại học top 1 thì em trai cùng cha khác mẹ liền thông báo: "Tuy rằng anh trai học tại nơi có điều kiện không tốt nhưng vì để hắn có được tư cách nhập học nhà mình phải quyên góp cho trường một toà nhà lớn, anh trai rất thích học tập đó!"
Khi đi học, Kỳ Ngôn không đi trễ thì cũng đi ngủ, em trai giải thích: "Anh trai không cố ý đâu, ảnh không có căn bản nên không hiểu gì thôi!"
Kỳ Ngôn luôn thiên vị vệ sĩ thân cận, em trai tỏ vẻ đau lòng: "Anh trai tuy thích loại người không lên nổi mặt bàn này, ba mẹ rất giận, nhưng thật ra ảnh chỉ tạm thời bị ma quỷ ám ảnh."
Những người biết chân tướng vẻ mặt mê mang.
Hiệu trưởng: "Quyên góp một toà nhà? Không không, vì để Kỳ Ngôn tới trường chúng tôi học, tôi phải gửi thư mời, đợi tận ba ngày ba đêm!"
Giáo sư: "Mong Kỳ Ngôn không đi học. Tới làm gì? Nghe tôi giảng sai chỗ nào hả?"
Kỳ Ngôn vô tình tìm được một vệ sĩ, thời hạn hai năm. Xét thấy Lục Phong Hàn rất hợp tâm ý nên cậu không ngại đối xử với hắn tốt một tí, thuận tay giúp ít chuyện.
Có một lần yến tiệc, có người thấy Lục Phong Hàn đứng kế người đứng đầu quân đội, như sao vây quanh trăng, huân chương sao bạc trước người làm chói mắt kẻ khác.
"Vị này nhìn giống chuẩn tướng trẻ tuổi nhất quân đội ha..."
"Giống vệ sĩ trước đây của tiểu thiếu gia nhà họ Kỳ thế!"
"Lục chuẩn tướng sao có thể làm vệ sĩ cho người ta được? Nằm mơ."
[Thụ xinh đẹp, bên ngoài lạnh lùng bên trong dính người x Công đẹp trai, cam tâm bị dính.]
1. Bối cảnh tự thiết lập, tinh tế, miễn tranh luận, toàn hư cấu cả.
2. 1v1, HE, sảng văn.
3. Nếu văn án và chính văn có điểm khác biệt, lấy tình tiết trong truyện chính làm chuẩn.
Tag: cường cường, thâm tình, thiên chi kiêu tử, tinh tế.
Từ khoá: Nhân vật chính: Kỳ Ngôn, Lục Phong Hàn; nhân vật phụ: Mai Tiệp Lâm, Hạ Tri Dương, Diệp Bùi, Hạ Gia Nhĩ, Nhiếp Hoài Đình.
Tóm tắt
Kỳ Ngôn 19 tuổi trở lại Leto – thủ đô Liên Minh, tình cờ cứu được Lục Phong Hàn bị thương nặng, để đáp trả Lục Phong Hàn ký hiệp ước cùng Kỳ Ngôn: trong hai năm, bất kể thời gian, địa điểm anh ta phải bảo vệ Kỳ Ngôn an toàn. Sớm chiều ở chung khiến họ nhận ra đối phương đều mang trong mình một sức mạnh bí ẩn. Cùng lúc đó ở tiền tuyến, quân Viễn Chinh liên tiếp thất bại, quân Phản Loạn giơ cao lá cờ "Thần quyền", lại có kẻ địch như hổ rình mồi. Thêm phái chủ chiến chủ hoà mâu thuẫn gay gắt... Dưới vẻ ngoài gió êm sống lặng báo hiệu phong ba bão táp.
3.7
Trần Vụ và Quý Minh Xuyên lớn lên bên nhau, phát triển thành mối quan hệ người yêu một cách rất tự nhiên.
Quý Minh Xuyên không bao giờ chạm vào anh.
Nói là quá quý trọng anh, không muốn anh chịu uất ức.
Nhất định phải đợi đến tương lai khi sự nghiệp thành công mới đeo nhẫn lên cho anh.
Hiện tại, Quý Minh Xuyên lớp mười hai, ôm một cô gái mười tám mười chín tuổi mềm mại ướt át, hôn nồng nhiệt quên cả bản thân.
Anh đứng phía sau hồi lâu, những quả hồng đỏ anh mang từ quê lên vương vãi khắp đất, nhưng Quý Minh Xuyên cũng không phát hiện ra.
——
Trong mắt những người ở thôn Lão Thạch, Trần Vụ đơn giản thuần phác, không có gì quanh co phức tạp.
Nhưng mọi người xung quanh Yến Vi Sí đều cảm thấy, con mẹ nó bụng dạ Trần Vụ còn nhiều mưu hèn kế bẩn hơn cả hạt quả thanh long.
——
“Anh Sí chỉ bị sốt nhẹ thôi, mà ai kia như kiểu trời sập đến nơi ấy, diễn ghê quá.”
“…”
“Bạn trai cũ của anh ta quỵ lụy em gái tao, anh ta trà trộn vào vòng tròn của chúng ta với thân phận này, khéo thật đấy.”
“…”
“Anh Sí chỉ đi công tác hai ngày mà anh ta viết một đống ghi chú, thu xếp trông như vợ hiền mẹ đảm, diễn quá giả, tao nhìn còn buồn cười.”
Người trong giới thầm nghĩ, cũng may anh Sí của bọn họ rất tỉnh táo và có thể nhìn thấu màn kịch của Trần Vụ, chẳng qua là lười tính toán thôi.
Bọn họ đâu ngờ rằng, anh Sí sẽ trở thành kẻ yêu đương mù quáng.
Do Trần Vụ một tay bồi dưỡng mà thành.
Trần Vụ chính là tên yêu nghiệt, anh Sí của họ tiêu rồi.
——
Gỡ mìn:
Truyện đổi công | thường ngày | chủ thụ || truyện không não || logic cứng nhắc || thế giới hoàn toàn không có thật, chỉ do tác giả sáng tạo ra || cập nhật không ổn định.
Nội dung thể loại: Tình cảm duy nhất, nhẹ nhàng
Tag của editor: chủ thụ, hiện đại, thụ lớn hơn công năm tuổi, công con lai có tóc xoăn vàng, thụ đeo kính.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trần Vụ, Yến Vi Sí ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu giới thiệu vắn tắt: Mưu đồ thầm kín
Lập ý: Mỗi người bình thường đều là nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình.
Quý Minh Xuyên không bao giờ chạm vào anh.
Nói là quá quý trọng anh, không muốn anh chịu uất ức.
Nhất định phải đợi đến tương lai khi sự nghiệp thành công mới đeo nhẫn lên cho anh.
Hiện tại, Quý Minh Xuyên lớp mười hai, ôm một cô gái mười tám mười chín tuổi mềm mại ướt át, hôn nồng nhiệt quên cả bản thân.
Anh đứng phía sau hồi lâu, những quả hồng đỏ anh mang từ quê lên vương vãi khắp đất, nhưng Quý Minh Xuyên cũng không phát hiện ra.
——
Trong mắt những người ở thôn Lão Thạch, Trần Vụ đơn giản thuần phác, không có gì quanh co phức tạp.
Nhưng mọi người xung quanh Yến Vi Sí đều cảm thấy, con mẹ nó bụng dạ Trần Vụ còn nhiều mưu hèn kế bẩn hơn cả hạt quả thanh long.
——
“Anh Sí chỉ bị sốt nhẹ thôi, mà ai kia như kiểu trời sập đến nơi ấy, diễn ghê quá.”
“…”
“Bạn trai cũ của anh ta quỵ lụy em gái tao, anh ta trà trộn vào vòng tròn của chúng ta với thân phận này, khéo thật đấy.”
“…”
“Anh Sí chỉ đi công tác hai ngày mà anh ta viết một đống ghi chú, thu xếp trông như vợ hiền mẹ đảm, diễn quá giả, tao nhìn còn buồn cười.”
Người trong giới thầm nghĩ, cũng may anh Sí của bọn họ rất tỉnh táo và có thể nhìn thấu màn kịch của Trần Vụ, chẳng qua là lười tính toán thôi.
Bọn họ đâu ngờ rằng, anh Sí sẽ trở thành kẻ yêu đương mù quáng.
Do Trần Vụ một tay bồi dưỡng mà thành.
Trần Vụ chính là tên yêu nghiệt, anh Sí của họ tiêu rồi.
——
Gỡ mìn:
Truyện đổi công | thường ngày | chủ thụ || truyện không não || logic cứng nhắc || thế giới hoàn toàn không có thật, chỉ do tác giả sáng tạo ra || cập nhật không ổn định.
Nội dung thể loại: Tình cảm duy nhất, nhẹ nhàng
Tag của editor: chủ thụ, hiện đại, thụ lớn hơn công năm tuổi, công con lai có tóc xoăn vàng, thụ đeo kính.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trần Vụ, Yến Vi Sí ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu giới thiệu vắn tắt: Mưu đồ thầm kín
Lập ý: Mỗi người bình thường đều là nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình.
3.6
《Sau khi điên cuồng quyến rũ sư đệ, tôi trở thành vạn người mê》
Tác giả: Nhất Ngôn Cửu Đỉnh
- Văn chính: 188 chương
- phiên ngoại: 16 chương
Tóm tắt: Quý Từ xuyên sách, từ nam sinh thanh thuần ấm áp xuyên thành nam phụ độc ác bên cạnh nhân vật chính vạn người mê.
Hệ thống:【 Nhẫn nhục cẩn trọng, tham sống sợ chết, ngày sau ký chủ tất thành đại sự! Đi lên đỉnh cao nhân sinh! 】
Quý Từ: "Hiểu rồi."
Kết quả là, nhân vật chính gặp nạn hắn chắn đao, nhân vật chính đói bụng hắn nấu cơm, nhân vật chính bị biến thái đeo bám, hắn là người đầu tiên lao ra cứu nhân vật chính trong nước sôi lửa bỏng!
Tác giả: Nhất Ngôn Cửu Đỉnh
- Văn chính: 188 chương
- phiên ngoại: 16 chương
Tóm tắt: Quý Từ xuyên sách, từ nam sinh thanh thuần ấm áp xuyên thành nam phụ độc ác bên cạnh nhân vật chính vạn người mê.
Hệ thống:【 Nhẫn nhục cẩn trọng, tham sống sợ chết, ngày sau ký chủ tất thành đại sự! Đi lên đỉnh cao nhân sinh! 】
Quý Từ: "Hiểu rồi."
Kết quả là, nhân vật chính gặp nạn hắn chắn đao, nhân vật chính đói bụng hắn nấu cơm, nhân vật chính bị biến thái đeo bám, hắn là người đầu tiên lao ra cứu nhân vật chính trong nước sôi lửa bỏng!
4.6
Tác giả: Trúc Giản Ẩm Trà Khách
Editor: evie (wattpad @eviehouse)
Số chương: 14
Thể loại: Hiện đại, ABO, chủ công, niên hạ, thụ theo đuổi công, H văn, HE.
Giới thiệu
Năm thứ ba Cố Niệm Đường gả cho Thẩm Tùy, mối tình đầu của Thẩm Tùy về nước.
Ánh trăng sáng trong lòng Thẩm Tùy là một omega trội, xinh đẹp dịu dàng, khí chất tao nhã, hơn nữa độ phù hợp với hắn còn cao tới 99%, hai người chẳng khác nào đôi uyên ương được đất trời tác hợp.
Cố Niệm Đường thì hoàn toàn ngược lại. Anh mặt mày lạnh lùng, tính cách khó gần, là một người què đi lại bất tiện. Cho dù là omega, độ tương thích pheromone với Thẩm Tùy lại thấp đến đáng thương.
Trước đây họ kết hôn chỉ vì mối tình đầu đi du học rồi Cố Niệm Đường thừa cơ chen chân vào, vừa đe dọa vừa dụ dỗ mới khiến Thẩm Tùy bất đắc dĩ phục tùng.
Vào ngày người ấy về nước, Thẩm Tùy cả đêm không về, Cố Niệm Đường ở nhà chuốc bản thân say mèm.
Hôm sau Thẩm Tùy vừa mở cửa đã thấy một Cố Niệm Đường uống đến ngã trái ngã phải, mượn men say mà hôn lên môi hắn, nghiêm túc nói từng câu từng chữ:
“Thẩm Tùy, cả đời anh đều được chăng hay chớ, có những thứ anh không thể có được, anh đành cam chịu. Nhưng chỉ có em là anh không thể nào từ bỏ, dù em không yêu anh, anh cũng muốn cưỡng cầu.”
Cố Niệm Đường không biết nói những lời đường mật, không hiểu cách để diễn đạt tình yêu, chỉ biết vụng về đi sau lưng Thẩm Tùy, khập khiễng từng bước, đợi người đàn ông ấy quay đầu lại một lần.
Thật ra, anh vốn đã chờ được rồi.
CP: Thẩm Tùy (công) x Cố Niệm Đường (thụ)
Editor: evie (wattpad @eviehouse)
Số chương: 14
Thể loại: Hiện đại, ABO, chủ công, niên hạ, thụ theo đuổi công, H văn, HE.
Giới thiệu
Năm thứ ba Cố Niệm Đường gả cho Thẩm Tùy, mối tình đầu của Thẩm Tùy về nước.
Ánh trăng sáng trong lòng Thẩm Tùy là một omega trội, xinh đẹp dịu dàng, khí chất tao nhã, hơn nữa độ phù hợp với hắn còn cao tới 99%, hai người chẳng khác nào đôi uyên ương được đất trời tác hợp.
Cố Niệm Đường thì hoàn toàn ngược lại. Anh mặt mày lạnh lùng, tính cách khó gần, là một người què đi lại bất tiện. Cho dù là omega, độ tương thích pheromone với Thẩm Tùy lại thấp đến đáng thương.
Trước đây họ kết hôn chỉ vì mối tình đầu đi du học rồi Cố Niệm Đường thừa cơ chen chân vào, vừa đe dọa vừa dụ dỗ mới khiến Thẩm Tùy bất đắc dĩ phục tùng.
Vào ngày người ấy về nước, Thẩm Tùy cả đêm không về, Cố Niệm Đường ở nhà chuốc bản thân say mèm.
Hôm sau Thẩm Tùy vừa mở cửa đã thấy một Cố Niệm Đường uống đến ngã trái ngã phải, mượn men say mà hôn lên môi hắn, nghiêm túc nói từng câu từng chữ:
“Thẩm Tùy, cả đời anh đều được chăng hay chớ, có những thứ anh không thể có được, anh đành cam chịu. Nhưng chỉ có em là anh không thể nào từ bỏ, dù em không yêu anh, anh cũng muốn cưỡng cầu.”
Cố Niệm Đường không biết nói những lời đường mật, không hiểu cách để diễn đạt tình yêu, chỉ biết vụng về đi sau lưng Thẩm Tùy, khập khiễng từng bước, đợi người đàn ông ấy quay đầu lại một lần.
Thật ra, anh vốn đã chờ được rồi.
CP: Thẩm Tùy (công) x Cố Niệm Đường (thụ)
4.7
Thể loại: Hiện đại, song A mỹ cường, niên hạ, sản nhũ, nhạy cảm thiếu nữ dễ khóc công x rộng lượng đầu gỗ cool ngầu thụ
- -----------------------------
Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận việc mỗi ngày chứa một bụng đầy t/inh d/ịch của tên khốn lúc nào cũng khóc sướt mướt kia đi ngủ đâu.
Tân Tranh người cũng như tên, một Alpha thuần với thân hình mạnh mẽ khỏe khoắn, chỉ cần không cẩn thận quên khống chế pheromone là toàn bộ Omega gần đó sẽ đỏ mặt, chân mềm.
Kinh Miểu là một Alpha trắng nõn mềm yếu mới phân hóa chưa lâu, mỗi lần cùng Tân Tranh lên giường sẽ bị phản ứng với pheromone mãnh liệt của đồng loại hun cho nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, vừa nước mắt ngắn nước mắt dài, vừa tàn nhẫn đâm sâu vào khoang sinh sản yếu mềm của đối phương, nhịn xuống cơn đau đầu đau khoang mũi mà cố chấp cắn lên gáy đối phương khiến cho máu thịt lẫn lộn, cùng là Alpha mà còn bá đạo yêu cầu đối phương giữ nguyên t/inh d/ịch của mình đi ngủ.
Tân Tranh không có cách nào ứng phó với cậu, đành phải mỗi sáng che chiếc cổ đầy máu đi rửa sạch t/inh d/ịch, quay lại khuyên bạn trai nhỏ vừa rời giường đã lại rơi nước mắt:
"Cố chấp như vậy làm gì? Anh đã nói là hai ta không thể sinh con được, em đánh dấu hay bắn vào trong cũng vậy, anh là Alpha sao có thể mang thai được chứ?"
Kinh Miểu không nghe, đêm nào cũng vừa khóc vừa cày cấy.
Là một Alpha luôn tin tưởng nguyên tắc sinh lý khoa học, Tân Tranh cũng mở chân mặc kệ cậu, mỗi ngày bị nhét cự vật chặn không cho t/inh d/ịch chảy ra khi ngủ anh cũng không thèm để ý, còn dư sức trêu chọc đối phương "nếu em có thể làm anh mang thai, anh dám sinh con ra cho em."
Mãi cho đến một ngày, Kinh Miểu vuốt vuốt cái bụng hơi phồng lên của anh vui vẻ nói "em không còn bị pheromone của anh hun sặc nữa rồi", khi đó sự tin tưởng vào nguyên tắc sinh lý khoa học của Tân Tranh mới bắt đầu phát hiện điều không đúng......
- -----------------------------
Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận việc mỗi ngày chứa một bụng đầy t/inh d/ịch của tên khốn lúc nào cũng khóc sướt mướt kia đi ngủ đâu.
Tân Tranh người cũng như tên, một Alpha thuần với thân hình mạnh mẽ khỏe khoắn, chỉ cần không cẩn thận quên khống chế pheromone là toàn bộ Omega gần đó sẽ đỏ mặt, chân mềm.
Kinh Miểu là một Alpha trắng nõn mềm yếu mới phân hóa chưa lâu, mỗi lần cùng Tân Tranh lên giường sẽ bị phản ứng với pheromone mãnh liệt của đồng loại hun cho nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, vừa nước mắt ngắn nước mắt dài, vừa tàn nhẫn đâm sâu vào khoang sinh sản yếu mềm của đối phương, nhịn xuống cơn đau đầu đau khoang mũi mà cố chấp cắn lên gáy đối phương khiến cho máu thịt lẫn lộn, cùng là Alpha mà còn bá đạo yêu cầu đối phương giữ nguyên t/inh d/ịch của mình đi ngủ.
Tân Tranh không có cách nào ứng phó với cậu, đành phải mỗi sáng che chiếc cổ đầy máu đi rửa sạch t/inh d/ịch, quay lại khuyên bạn trai nhỏ vừa rời giường đã lại rơi nước mắt:
"Cố chấp như vậy làm gì? Anh đã nói là hai ta không thể sinh con được, em đánh dấu hay bắn vào trong cũng vậy, anh là Alpha sao có thể mang thai được chứ?"
Kinh Miểu không nghe, đêm nào cũng vừa khóc vừa cày cấy.
Là một Alpha luôn tin tưởng nguyên tắc sinh lý khoa học, Tân Tranh cũng mở chân mặc kệ cậu, mỗi ngày bị nhét cự vật chặn không cho t/inh d/ịch chảy ra khi ngủ anh cũng không thèm để ý, còn dư sức trêu chọc đối phương "nếu em có thể làm anh mang thai, anh dám sinh con ra cho em."
Mãi cho đến một ngày, Kinh Miểu vuốt vuốt cái bụng hơi phồng lên của anh vui vẻ nói "em không còn bị pheromone của anh hun sặc nữa rồi", khi đó sự tin tưởng vào nguyên tắc sinh lý khoa học của Tân Tranh mới bắt đầu phát hiện điều không đúng......