All Mangas
2694 Truyện
Sắp xếp theo
3.6
Ngủ một giấc dậy thì Kỷ Thuỵ đã xuyên không về 22 năm trước.
Cô không có tiền, không có điện thoại di động, cũng không tìm thấy ba mẹ vốn vẫn chưa kết hôn.
Sau ba ngày lang thang, cô quyết định đi đến nhờ cậy chú nhỏ không có quan hệ họ hàng, cũng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Uyên, đại thiếu gia giàu nhất thành phố này.
“Cháu đến từ 22 năm sau, chú sẽ mất tích một cách bí ẩn vào một năm sau, trước khi chú mất tích thì sẽ để lại toàn bộ tài sản của mình cho cháu… một đứa bé còn chưa chào đời.”
Đối mặt với người đàn ông tuy tàn tật nhưng lại vô cùng đẹp trai, nắng mưa thất thường trong truyền thuyết này, vẻ mặt Kỷ Thuỵ chân thành:
- Chú có tin không?
Người đàn ông im lặng một lúc:
- Tôi tin, với tư cách là người thừa kế tài sản của tôi, cô có thể giúp tôi một việc được không?
Kỷ Thuỵ: “Chú nói đi”.
Người đàn ông chỉ vào trung tâm mua sắm đối diện với tòa nhà văn phòng: “Đó là trung tâm mua sắm của đối thủ cạnh tranh của tôi, nó sẽ chính thức khai trương sau ba ngày nữa…”
Kỷ Thuỵ: “Hiểu rồi.”
Năm ngày sau
Người đàn ông hỏi thư ký tại sao trung tâm thương mại đối diện đột nhiên hoãn thời gian khai trương lại.
Thư ký: “Anh còn nhớ cô gái bị bệnh tâm thần lúc trước không?”.
Người đàn ông: “Làm sao?”
Thư ký: “Vào ngày khai trương, cô ấy đã dùng tấm lụa đỏ mà người ta cắt băng khánh thành để lấy trộm đi cây phát tài duy nhất trong trung tâm thương mại.”
Người đàn ông:…
#Đưa cô gái tâm thần trở về đây#
#Hạt giống kinh doanh tốt như vậy, không bồi dưỡng cẩn thận thì thật đáng tiếc#
…
Sau một khoảng thời gian sống chung, trong lúc vô tình thì Tạ Uyên đã phát hiện ra một lá thư tình còn chưa viết xong trên bàn của Kỷ Thuỵ
Tối hôm đó, anh gọi cô vào phòng và nghiêm túc tỏ vẻ rằng bọn họ không thể nào có kết quả.
Kỷ Thuỵ: “Chú hiểu lầm rồi, cái đó không phải viết cho chú.”
Tạ Uyên mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Anh quay đầu giẫm bức thư tình, xé nát nó thành từng mảnh rồi vứt vào cống thoát nước.
Kỷ Thuỵ: Gần đây chú nhỏ càng ngày càng trở nên kì lạ.
…
Điểm nổi bật: Không có quan hệ huyết thống, không có quan hệ họ hàng, không có sổ hộ khẩu, chú nhỏ là một cách xưng hô lịch sự, sự chênh lệch tuổi tác giữa nam và nữ chính là sáu tuổi.
Cô không có tiền, không có điện thoại di động, cũng không tìm thấy ba mẹ vốn vẫn chưa kết hôn.
Sau ba ngày lang thang, cô quyết định đi đến nhờ cậy chú nhỏ không có quan hệ họ hàng, cũng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Uyên, đại thiếu gia giàu nhất thành phố này.
“Cháu đến từ 22 năm sau, chú sẽ mất tích một cách bí ẩn vào một năm sau, trước khi chú mất tích thì sẽ để lại toàn bộ tài sản của mình cho cháu… một đứa bé còn chưa chào đời.”
Đối mặt với người đàn ông tuy tàn tật nhưng lại vô cùng đẹp trai, nắng mưa thất thường trong truyền thuyết này, vẻ mặt Kỷ Thuỵ chân thành:
- Chú có tin không?
Người đàn ông im lặng một lúc:
- Tôi tin, với tư cách là người thừa kế tài sản của tôi, cô có thể giúp tôi một việc được không?
Kỷ Thuỵ: “Chú nói đi”.
Người đàn ông chỉ vào trung tâm mua sắm đối diện với tòa nhà văn phòng: “Đó là trung tâm mua sắm của đối thủ cạnh tranh của tôi, nó sẽ chính thức khai trương sau ba ngày nữa…”
Kỷ Thuỵ: “Hiểu rồi.”
Năm ngày sau
Người đàn ông hỏi thư ký tại sao trung tâm thương mại đối diện đột nhiên hoãn thời gian khai trương lại.
Thư ký: “Anh còn nhớ cô gái bị bệnh tâm thần lúc trước không?”.
Người đàn ông: “Làm sao?”
Thư ký: “Vào ngày khai trương, cô ấy đã dùng tấm lụa đỏ mà người ta cắt băng khánh thành để lấy trộm đi cây phát tài duy nhất trong trung tâm thương mại.”
Người đàn ông:…
#Đưa cô gái tâm thần trở về đây#
#Hạt giống kinh doanh tốt như vậy, không bồi dưỡng cẩn thận thì thật đáng tiếc#
…
Sau một khoảng thời gian sống chung, trong lúc vô tình thì Tạ Uyên đã phát hiện ra một lá thư tình còn chưa viết xong trên bàn của Kỷ Thuỵ
Tối hôm đó, anh gọi cô vào phòng và nghiêm túc tỏ vẻ rằng bọn họ không thể nào có kết quả.
Kỷ Thuỵ: “Chú hiểu lầm rồi, cái đó không phải viết cho chú.”
Tạ Uyên mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Anh quay đầu giẫm bức thư tình, xé nát nó thành từng mảnh rồi vứt vào cống thoát nước.
Kỷ Thuỵ: Gần đây chú nhỏ càng ngày càng trở nên kì lạ.
…
Điểm nổi bật: Không có quan hệ huyết thống, không có quan hệ họ hàng, không có sổ hộ khẩu, chú nhỏ là một cách xưng hô lịch sự, sự chênh lệch tuổi tác giữa nam và nữ chính là sáu tuổi.
4.8
Tên truyện gốc: [ABO sinh con] Mất mà tìm lại
(tên truyện mới do editor tự đặt)
Tác giả: Hoa Sinh Tước Bất Động
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Sinh con, ABO, Song hướng yêu thầm, Niên thượng, Góc nhìn từ hai phía, Ấm áp, 1v1, Nhẹ nhàng, đoản văn
Số chương: 14 chương + 1 ngoại truyện
Couple: Giáo sư viện Y học Cố Hoài Châu (A công) x một lòng nuôi con giảng viên Vu Dao (O thụ)
Giới thiệu:
Giáo sư Cố Hoài Châu nổi tiếng của viện Y Học trong nước là một Alpha trung niên đầy ưu tú vẫn chưa lập gia đình. Trước đây khi anh được mời đến thỉnh giảng ở Thụy Điển, anh đã làm một việc không thể diễn tả với một Omega trong trường, sau đó còn chưa kịp hỏi rõ tên họ đã để lỡ mất người ta.
Nhiều năm sau, viện Y Học tuyển thêm một giảng viên Omega mới tên là Vu Dao, cậu chưa kết hôn đã có con, còn là một bé mèo nhỏ ham ăn, trời xui đất khiến lại trở thành trợ giảng của Cố Hoài Châu.
Vừa sinh lòng kính trọng với đối phương, vừa lo lắng đối phương sẽ chán ghét mình đã sinh con, cậu liên tục kiềm chế rồi lại không nhịn được muốn đến gần người đó. Bỗng một ngày cậu phát hiện ra, chất dẫn dụ của giáo sư Cố lại có thể trấn an bé con nhà mình.
- -------------------------------------------
Cẩm nang trước khi đọc truyện:
1. Công 40 tuổi, thụ 25 tuổi, hơn nhau 15 tuổi (niên thượng).
2. Bánh bao nhỏ mới 5 tuổi cực cute.
3. Thiết lập xã hội ABO hiện đại, không phân biệt mạnh yếu, mọi người đều bình đẳng!
4. Truyện song hướng yêu thầm, nhẹ nhàng, bình đạm, có tag H văn nhưng H không nhiều.
- ------
(*) Giải đáp về tên truyện "Châu về Hợp Phố":
"Châu về Hợp Phố" có nghĩa là "những cái quý giá không mất được, sớm muộn cũng sẽ quay trở về với chủ nó". Châu về Hợp Phố vốn là một điển tích gốc Hán, bắt nguồn từ câu "châu hoàn Hợp Phố" hoặc "Hợp Phố châu hoàn". Tương truyền, quận Hợp Phố có rất nhiều ngọc quý. Người dân thường đi mò ngọc để đổi lấy lương thực. Ở thời Hậu Hán, tại đây có tên quan thái thú tham lam, bạo tàn, thường bắt dân đi mò ngọc đem về cho chúng không biết bao nhiêu mà kể. Ngọc quý bỏ đi hết khiến dân không có gì đổi lấy cái ăn. Khi Mạnh Thường đến làm Thái thú tại đây đã bãi bỏ những tệ cũ, chăm lo cho đời sống của người dân tốt hơn nên chỉ chưa đầy một năm sau, ngọc bỏ đi này tìm về lại Hợp Phố và người dân lại trở về nghề cũ. Từ tích này, mới có câu "châu về Hợp Phố" để chỉ vật quý trở lại chốn cũ, hay nhận lại những vật quý đã mất.
(tên truyện mới do editor tự đặt)
Tác giả: Hoa Sinh Tước Bất Động
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Sinh con, ABO, Song hướng yêu thầm, Niên thượng, Góc nhìn từ hai phía, Ấm áp, 1v1, Nhẹ nhàng, đoản văn
Số chương: 14 chương + 1 ngoại truyện
Couple: Giáo sư viện Y học Cố Hoài Châu (A công) x một lòng nuôi con giảng viên Vu Dao (O thụ)
Giới thiệu:
Giáo sư Cố Hoài Châu nổi tiếng của viện Y Học trong nước là một Alpha trung niên đầy ưu tú vẫn chưa lập gia đình. Trước đây khi anh được mời đến thỉnh giảng ở Thụy Điển, anh đã làm một việc không thể diễn tả với một Omega trong trường, sau đó còn chưa kịp hỏi rõ tên họ đã để lỡ mất người ta.
Nhiều năm sau, viện Y Học tuyển thêm một giảng viên Omega mới tên là Vu Dao, cậu chưa kết hôn đã có con, còn là một bé mèo nhỏ ham ăn, trời xui đất khiến lại trở thành trợ giảng của Cố Hoài Châu.
Vừa sinh lòng kính trọng với đối phương, vừa lo lắng đối phương sẽ chán ghét mình đã sinh con, cậu liên tục kiềm chế rồi lại không nhịn được muốn đến gần người đó. Bỗng một ngày cậu phát hiện ra, chất dẫn dụ của giáo sư Cố lại có thể trấn an bé con nhà mình.
- -------------------------------------------
Cẩm nang trước khi đọc truyện:
1. Công 40 tuổi, thụ 25 tuổi, hơn nhau 15 tuổi (niên thượng).
2. Bánh bao nhỏ mới 5 tuổi cực cute.
3. Thiết lập xã hội ABO hiện đại, không phân biệt mạnh yếu, mọi người đều bình đẳng!
4. Truyện song hướng yêu thầm, nhẹ nhàng, bình đạm, có tag H văn nhưng H không nhiều.
- ------
(*) Giải đáp về tên truyện "Châu về Hợp Phố":
"Châu về Hợp Phố" có nghĩa là "những cái quý giá không mất được, sớm muộn cũng sẽ quay trở về với chủ nó". Châu về Hợp Phố vốn là một điển tích gốc Hán, bắt nguồn từ câu "châu hoàn Hợp Phố" hoặc "Hợp Phố châu hoàn". Tương truyền, quận Hợp Phố có rất nhiều ngọc quý. Người dân thường đi mò ngọc để đổi lấy lương thực. Ở thời Hậu Hán, tại đây có tên quan thái thú tham lam, bạo tàn, thường bắt dân đi mò ngọc đem về cho chúng không biết bao nhiêu mà kể. Ngọc quý bỏ đi hết khiến dân không có gì đổi lấy cái ăn. Khi Mạnh Thường đến làm Thái thú tại đây đã bãi bỏ những tệ cũ, chăm lo cho đời sống của người dân tốt hơn nên chỉ chưa đầy một năm sau, ngọc bỏ đi này tìm về lại Hợp Phố và người dân lại trở về nghề cũ. Từ tích này, mới có câu "châu về Hợp Phố" để chỉ vật quý trở lại chốn cũ, hay nhận lại những vật quý đã mất.
4.2
Tác giả: Thải Hồng Đường
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Anh Đào
Thể loại: HE, Nhẹ nhàng, Sủng Ngọt, Chữa lành
Độ dài: 27
Giới thiệu
Người con gái tên Văn Hoa này:
Khi cô muốn yêu một người thì toàn tâm toàn ý, dốc sức dốc lòng.
Khi người muốn yêu cô thì lại không còn đường còn lối.
* Hội chứng Lithromantic (Hội chứng thích yêu đơn phương): Chỉ những người yêu say đắm một người khác nhưng lại không mong muốn được người khác đáp lại tình cảm của mình (hiểu đơn giản là chỉ thích đi "crush" người khác chứ không muốn được yêu lại). Tình yêu phức tạp của những người mắc hội chứng này có thể sẽ biến mất nếu như được đối phương đáp lại.
Nhân vật: Văn Hoa x Lâm Chính Tắc
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Anh Đào
Thể loại: HE, Nhẹ nhàng, Sủng Ngọt, Chữa lành
Độ dài: 27
Giới thiệu
Người con gái tên Văn Hoa này:
Khi cô muốn yêu một người thì toàn tâm toàn ý, dốc sức dốc lòng.
Khi người muốn yêu cô thì lại không còn đường còn lối.
* Hội chứng Lithromantic (Hội chứng thích yêu đơn phương): Chỉ những người yêu say đắm một người khác nhưng lại không mong muốn được người khác đáp lại tình cảm của mình (hiểu đơn giản là chỉ thích đi "crush" người khác chứ không muốn được yêu lại). Tình yêu phức tạp của những người mắc hội chứng này có thể sẽ biến mất nếu như được đối phương đáp lại.
Nhân vật: Văn Hoa x Lâm Chính Tắc
3.7
Câu chuyện của tôi và Yến Dương bắt đầu một cách cũ rích.
…
Trên thực tế, khi tôi hai tuổi ba mẹ tôi ly hôn, tôi sống cùng với người mẹ điên điên khùng khùng ấy, đến khi sáu tuổi mới biết thì ra tôi có một người ba còn sống.
…
Ba tôi và chúng tôi không qua lại gì với nhau cả, cùng lắm chỉ là mỗi tháng gửi tiền đúng hạn cho là sinh hoạt phí cho chúng tôi thôi.
…
Từ nhỏ tới lớn, cái ăn cái mặc cái xài của tôi đều là nhặt của người khác về cả, hàng xóm có một người anh lớn hơn tôi hai tuổi, đồ anh bỏ đi đều sẽ được chuyển đến nhà tôi.
Ngày ngày cứ thế mà trôi đi đến mười ba năm, quen rồi thì thấy cũng không gì ghê gớm lắm.
Nhưng mẹ tôi chết rồi, tự nhảy lầu chết đấy, hôm đó tôi đi học về đi đến dưới lầu, ông cụ hàng xóm chạy đến che mắt tôi lại.
Những người hàng xóm đó đều khá thương xót tôi, nhưng người thân tôi thì chưa bao giờ thương xót cho tôi.
Mẹ tôi chết rồi, tôi cần một người giám hộ mới, thế nên cuối cùng tôi cũng được ba tôi đón về.
Con người ta học được cách căm hận là một chuyện hết sức dễ dàng, chỉ cần để họ biết được rằng vốn dĩ họ có thể không cần khổ sở sống qua ngày là được.
Lần đầu tiên tôi gặp Yến Dương, em 10 tuổi, mặc áo sơ mi trắng thắt nơ như một người lớn tí hon.
Đứa em trai này của tôi cũng khá giống tôi đấy, nhất là đôi mắt.
Khi em vừa nghe thấy tiếng mở cửa đã chạy tới, nhìn thấy tôi trông có vẻ hơi hồi hộp, đầu tiên là xông vào phòng gọi một tiếng “Mẹ”, sau đó quay lại đưa tay ra nói với tôi bằng một dáng vẻ khá nghiêm túc: “Anh hai, em là Yến Dương.”
Em tên là Yến Dương.
Là nắng xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.
Tôi tên là Ân Minh.
Là mưa tối mịt mù, họa giáng liên miên.
…
Trên thực tế, khi tôi hai tuổi ba mẹ tôi ly hôn, tôi sống cùng với người mẹ điên điên khùng khùng ấy, đến khi sáu tuổi mới biết thì ra tôi có một người ba còn sống.
…
Ba tôi và chúng tôi không qua lại gì với nhau cả, cùng lắm chỉ là mỗi tháng gửi tiền đúng hạn cho là sinh hoạt phí cho chúng tôi thôi.
…
Từ nhỏ tới lớn, cái ăn cái mặc cái xài của tôi đều là nhặt của người khác về cả, hàng xóm có một người anh lớn hơn tôi hai tuổi, đồ anh bỏ đi đều sẽ được chuyển đến nhà tôi.
Ngày ngày cứ thế mà trôi đi đến mười ba năm, quen rồi thì thấy cũng không gì ghê gớm lắm.
Nhưng mẹ tôi chết rồi, tự nhảy lầu chết đấy, hôm đó tôi đi học về đi đến dưới lầu, ông cụ hàng xóm chạy đến che mắt tôi lại.
Những người hàng xóm đó đều khá thương xót tôi, nhưng người thân tôi thì chưa bao giờ thương xót cho tôi.
Mẹ tôi chết rồi, tôi cần một người giám hộ mới, thế nên cuối cùng tôi cũng được ba tôi đón về.
Con người ta học được cách căm hận là một chuyện hết sức dễ dàng, chỉ cần để họ biết được rằng vốn dĩ họ có thể không cần khổ sở sống qua ngày là được.
Lần đầu tiên tôi gặp Yến Dương, em 10 tuổi, mặc áo sơ mi trắng thắt nơ như một người lớn tí hon.
Đứa em trai này của tôi cũng khá giống tôi đấy, nhất là đôi mắt.
Khi em vừa nghe thấy tiếng mở cửa đã chạy tới, nhìn thấy tôi trông có vẻ hơi hồi hộp, đầu tiên là xông vào phòng gọi một tiếng “Mẹ”, sau đó quay lại đưa tay ra nói với tôi bằng một dáng vẻ khá nghiêm túc: “Anh hai, em là Yến Dương.”
Em tên là Yến Dương.
Là nắng xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.
Tôi tên là Ân Minh.
Là mưa tối mịt mù, họa giáng liên miên.
4.7
Bạn tình cũng có quy tắc của bạn tình.
Không hôn môi, không ngủ lại, không tán tỉnh nhau nơi công cộng…
Lên giường bung xõa thế nào cũng được, xuống giường phải hành xử đúng mực mọi lúc mọi nơi.
Về điểm này, Dư Hoan và Cao Yến luôn làm rất tốt.
Mãi đến khi công ty luật của Dư Hoan nhận một thực tập sinh mới,
Mà cậu chàng kia tình cờ lại là cháu gọi Cao Yến là cậu.
Mọi chuyện bắt đầu chệch hướng.
Không hôn môi, không ngủ lại, không tán tỉnh nhau nơi công cộng…
Lên giường bung xõa thế nào cũng được, xuống giường phải hành xử đúng mực mọi lúc mọi nơi.
Về điểm này, Dư Hoan và Cao Yến luôn làm rất tốt.
Mãi đến khi công ty luật của Dư Hoan nhận một thực tập sinh mới,
Mà cậu chàng kia tình cờ lại là cháu gọi Cao Yến là cậu.
Mọi chuyện bắt đầu chệch hướng.
8.4
Tác giả: W Tòng Tinh
Nhân vật chính: Mạnh Tân, Trần Ôn Tầm, Liêu Thâm
Tag: Truyện H, tình nhân thành tình địch, 3P
Số chương: 22
Giới thiệu:
Khi có người chen chân vào giữa một đôi tình nhân, sự ghen tuông chẳng những không giúp họ hiểu lòng nhau mà còn khiến vết nứt ngày càng rộng hơn.
Nhân vật chính: Mạnh Tân, Trần Ôn Tầm, Liêu Thâm
Tag: Truyện H, tình nhân thành tình địch, 3P
Số chương: 22
Giới thiệu:
Khi có người chen chân vào giữa một đôi tình nhân, sự ghen tuông chẳng những không giúp họ hiểu lòng nhau mà còn khiến vết nứt ngày càng rộng hơn.
3.4
Tên Khác: Tôi Có Một Chiếc Váy Tiên Nữ
Giữa cuộc sống bộn bề của thực tập sinh Triệu Hựu Cẩm, một món quà bí ẩn bất ngờ xuất hiện: chiếc váy lấp lánh tưởng như được dệt từ ánh trăng.
Cô không ngờ rằng, chỉ cần khoác lên mình chiếc váy, bản thân lập tức trở nên vô hình trước mọi ánh nhìn.
Đời sống công sở căng thẳng, những âm mưu ngấm ngầm và những khao khát thầm kín giờ đây hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cô sẽ làm gì khi bỗng chốc có thể biến mất giữa dòng đời tấp nập? Và rồi, điều gì đang chờ đợi cô trong thế giới phép màu đầy cạm bẫy ấy?
Giữa cuộc sống bộn bề của thực tập sinh Triệu Hựu Cẩm, một món quà bí ẩn bất ngờ xuất hiện: chiếc váy lấp lánh tưởng như được dệt từ ánh trăng.
Cô không ngờ rằng, chỉ cần khoác lên mình chiếc váy, bản thân lập tức trở nên vô hình trước mọi ánh nhìn.
Đời sống công sở căng thẳng, những âm mưu ngấm ngầm và những khao khát thầm kín giờ đây hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cô sẽ làm gì khi bỗng chốc có thể biến mất giữa dòng đời tấp nập? Và rồi, điều gì đang chờ đợi cô trong thế giới phép màu đầy cạm bẫy ấy?
2.5
Tác giả: Cam Tử
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Gia Đấu, Nữ Cường, Vả Mặt, Vô Tri, Ngược, Tổng Tài, Ngọt
Team dịch: Ngọc Tỉnh Liên - Ancoco
Giới thiệu
Mẫn Mẫn và Sương Sương là chị em cùng cha khác mẹ, tranh giành với nhau từ bé cho đến lớn.
Tới khi kết hôn, cả hai cũng vẫn cạnh tranh với nhau không ngừng.
Sau khi kết hôn, những tưởng đã không còn gì cạnh tranh nữa, hai chị em lại cùng nhau phát hiện hóa ra họ chỉ là tấm bình phong cho cuộc tình cấm kỵ trong gia đình chồng mà thôi.
Thế là, chị chị em em cùng nhau bỏ chồng.
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Gia Đấu, Nữ Cường, Vả Mặt, Vô Tri, Ngược, Tổng Tài, Ngọt
Team dịch: Ngọc Tỉnh Liên - Ancoco
Giới thiệu
Mẫn Mẫn và Sương Sương là chị em cùng cha khác mẹ, tranh giành với nhau từ bé cho đến lớn.
Tới khi kết hôn, cả hai cũng vẫn cạnh tranh với nhau không ngừng.
Sau khi kết hôn, những tưởng đã không còn gì cạnh tranh nữa, hai chị em lại cùng nhau phát hiện hóa ra họ chỉ là tấm bình phong cho cuộc tình cấm kỵ trong gia đình chồng mà thôi.
Thế là, chị chị em em cùng nhau bỏ chồng.
8.4
Minh Chúc năm 18 tuổi đã có người trong lòng, liền theo bà ngoại học thêu cho mình một bộ đồ cưới làm của hồi môn.
Năm 25 tuổi, cô đem đồ cưới của chính mình rao bán trên Taobao, bởi vì lúc trước tay nghề vụng về, bộ đồ gấm Tô Châu mãi vẫn không bán được. Nửa năm sau, đột nhiên có người tới tận cửa tìm mua.
Vài ngày sau, có một người đàn ông khiêng bộ đồ cưới của cô đến cửa nhà, một thân soái khí quân trang, bình tĩnh nhìn cô.
Anh trực tiếp đi vào nhà cô, tìm dụng cụ, giẫm lên giường của cô, đem đồ cưới của cô đóng đinh ngay phía trên đầu giường.
Toàn bộ quá trình đều không thèm đếm xỉa đến cô.
Cuối cùng, anh ném đi dụng cụ nhìn về phía cô: “Dám đem đồ cưới đi bán, em coi anh chết rồi à?”
Cho dù anh lòng dạ sắt đá đến mấy cũng không chịu nổi sự dịu dàng ôn nhu của cô.
Đội trưởng đặc chủng tính tình nóng nảy, ương ngạnh vs. Biên kịch xinh đẹp cuồng sườn xám chuyên trị đàn ông cứng rắn.
Note: Đây là truyện đầu tiên mình edit, có gì sai sót mong các bạn chỉ giáo:). Enjoy!!!!!!!!!!!!!
Editor: Bội Bội
Thể loại: Hiện đại, Quân nhân, Gương vỡ lại lành, 1v1
Nhân vật chính: Minh Chúc, Lục Trác Phong
Des bìa: Hi Hi (cám ơn bạn rất nhiều vì đã tài trợ bìa đẹp đẽ nên thơ như vầy)
Năm 25 tuổi, cô đem đồ cưới của chính mình rao bán trên Taobao, bởi vì lúc trước tay nghề vụng về, bộ đồ gấm Tô Châu mãi vẫn không bán được. Nửa năm sau, đột nhiên có người tới tận cửa tìm mua.
Vài ngày sau, có một người đàn ông khiêng bộ đồ cưới của cô đến cửa nhà, một thân soái khí quân trang, bình tĩnh nhìn cô.
Anh trực tiếp đi vào nhà cô, tìm dụng cụ, giẫm lên giường của cô, đem đồ cưới của cô đóng đinh ngay phía trên đầu giường.
Toàn bộ quá trình đều không thèm đếm xỉa đến cô.
Cuối cùng, anh ném đi dụng cụ nhìn về phía cô: “Dám đem đồ cưới đi bán, em coi anh chết rồi à?”
Cho dù anh lòng dạ sắt đá đến mấy cũng không chịu nổi sự dịu dàng ôn nhu của cô.
Đội trưởng đặc chủng tính tình nóng nảy, ương ngạnh vs. Biên kịch xinh đẹp cuồng sườn xám chuyên trị đàn ông cứng rắn.
Note: Đây là truyện đầu tiên mình edit, có gì sai sót mong các bạn chỉ giáo:). Enjoy!!!!!!!!!!!!!
Editor: Bội Bội
Thể loại: Hiện đại, Quân nhân, Gương vỡ lại lành, 1v1
Nhân vật chính: Minh Chúc, Lục Trác Phong
Des bìa: Hi Hi (cám ơn bạn rất nhiều vì đã tài trợ bìa đẹp đẽ nên thơ như vầy)
5.3
Tác giả: Sương Mun
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Giới thiệu:
Lương Y Thần một vị bác sĩ trẻ tuổi tài năng nhiệt huyết và yêu nghề với một tình yêu đẹp.
Đường Quân Viễn một người tài sắc có đủ sự thành công và tình yêu viên mãn.
Nhưng mọi chuyện sẽ đi về đâu khi cô nói lời chia tay với anh liệu tình yêu của cả hai sẽ đi về đâu.
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Giới thiệu:
Lương Y Thần một vị bác sĩ trẻ tuổi tài năng nhiệt huyết và yêu nghề với một tình yêu đẹp.
Đường Quân Viễn một người tài sắc có đủ sự thành công và tình yêu viên mãn.
Nhưng mọi chuyện sẽ đi về đâu khi cô nói lời chia tay với anh liệu tình yêu của cả hai sẽ đi về đâu.
8.3
Văn án:
Cậu em nhà bên không biết tại sao lại tự nhiên uống say, rồi chạy vào nhà mà ôm chầm lấy tôi.
Trong miệng lẩm bẩm rằng không muốn làm em trai, không chịu làm em trai.
“Muốn làm người trong lòng chị cơ.”
Tôi không dám động đậy dù chỉ là một chút, sợ bản thân sẽ không nhịn được mà thực sự biến em trai thành bạn trai.
Nhưng mà, tôi không làm gì, nhưng địch lại làm gì mới chết…
Cậu em nhà bên không biết tại sao lại tự nhiên uống say, rồi chạy vào nhà mà ôm chầm lấy tôi.
Trong miệng lẩm bẩm rằng không muốn làm em trai, không chịu làm em trai.
“Muốn làm người trong lòng chị cơ.”
Tôi không dám động đậy dù chỉ là một chút, sợ bản thân sẽ không nhịn được mà thực sự biến em trai thành bạn trai.
Nhưng mà, tôi không làm gì, nhưng địch lại làm gì mới chết…
4.3
Ta lớn lên trong Hoắc phủ, suốt mười sáu năm chưa từng một lần đặt chân ra ngoài.
Khi vừa bước qua tuổi mười sáu, kế mẫu đã gả ta cho một người đàn ông góa vợ.
Vừa được gả đi, chưa kịp bái đường, người ấy đã đột ngột qua đời.
Huynh trưởng đón ta trong bộ hỷ phục quay trở lại Hoắc phủ.
Kế mẫu lại nói, “Con gái đã gả ra ngoài thì như bát nước đổ đi,” bà không cho phép ta bước vào cửa phủ.
Huynh trưởng giận dữ, định lên tiếng lý lẽ.
Ta chỉ mỉm cười dịu dàng, khẽ níu tay huynh ấy:
"Thôi vậy, không được thì để ta sống một mình cũng tốt."
Khi vừa bước qua tuổi mười sáu, kế mẫu đã gả ta cho một người đàn ông góa vợ.
Vừa được gả đi, chưa kịp bái đường, người ấy đã đột ngột qua đời.
Huynh trưởng đón ta trong bộ hỷ phục quay trở lại Hoắc phủ.
Kế mẫu lại nói, “Con gái đã gả ra ngoài thì như bát nước đổ đi,” bà không cho phép ta bước vào cửa phủ.
Huynh trưởng giận dữ, định lên tiếng lý lẽ.
Ta chỉ mỉm cười dịu dàng, khẽ níu tay huynh ấy:
"Thôi vậy, không được thì để ta sống một mình cũng tốt."
6.9
Tác giả: Đây là một con mèo sữa
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, HE, Hiện Đại, Showbiz, Xuyên Sách
Team dịch: Ổ Mèo Mụp Sữa
Giới thiệu
Tạ Ninh không nghĩ đến ông trời lại ưu ái mình đến thế.
Cho cô sống lại, còn xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết vô cùng nổi tiếng mà cô rất thích.
Nhưng điều may mắn nhất khi cô xuyên vào đây là gì biết không?
Đó chính là cô chỉ là một nhân vật quần chúng mờ nhạt, xuất hiện chưa đến hai dòng trong truyện, còn không được tác giả đặt cho cái tên đàng hoàng.
Thậm chí sau khi xuống đài, nhân vật của cô còn được nam nữ chính cho một khoản tiền kếch sù để về quê dưỡng già.
Còn gì tuyệt vời hơn cơ chứ.
Đây mới đích thực là thứ mà Tạ Ninh mong muốn.
Vậy nhưng dường như nam chính lại không cư xử giống như trong nguyên tác là sao?
Ai nói cho cô biết được không? Công cuộc nghỉ hưu non của Tạ Ninh sao mà bấp bênh thế này.
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, HE, Hiện Đại, Showbiz, Xuyên Sách
Team dịch: Ổ Mèo Mụp Sữa
Giới thiệu
Tạ Ninh không nghĩ đến ông trời lại ưu ái mình đến thế.
Cho cô sống lại, còn xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết vô cùng nổi tiếng mà cô rất thích.
Nhưng điều may mắn nhất khi cô xuyên vào đây là gì biết không?
Đó chính là cô chỉ là một nhân vật quần chúng mờ nhạt, xuất hiện chưa đến hai dòng trong truyện, còn không được tác giả đặt cho cái tên đàng hoàng.
Thậm chí sau khi xuống đài, nhân vật của cô còn được nam nữ chính cho một khoản tiền kếch sù để về quê dưỡng già.
Còn gì tuyệt vời hơn cơ chứ.
Đây mới đích thực là thứ mà Tạ Ninh mong muốn.
Vậy nhưng dường như nam chính lại không cư xử giống như trong nguyên tác là sao?
Ai nói cho cô biết được không? Công cuộc nghỉ hưu non của Tạ Ninh sao mà bấp bênh thế này.
8.6
CHỈ MONG NGƯỜI LÂU DÀI
Tác giả: Lý Vĩ.
Số chương: 56.
Thể loại: Hiện đại, Tình cảm, Cuộc sống đời thường, HE…
Editor: Gann.
Giới thiệu:
Ngày đó trong lúc đang nắn viền sủi cảo, mẹ cô nói với cô: “Con trai nhỏ nhà họ Tôn mới về được nửa năm, nếu con thích thì mẹ tới nhà họ hỏi thăm cho con.”
Chu Ngư không suy nghĩ đã hỏi ngay: “Là nhà họ Tôn nào hả mẹ?”
Nhà họ Tôn có bốn người con.
Con cả Tôn Cánh Việt là một cảnh sát hình sự. Là người mà ba Tôn tự hào nhất. Ông cho rằng những nghề nghiêm túc như bác sĩ, cảnh sát, công chức, giáo viên… là những nghề tốt nhất. Bởi những công việc này đều nằm trong tầm tay của người bình thường.
Con trai thứ hai, Tôn Cánh Huy, là chủ ngành kinh doanh ăn uống. Mẹ Tôn cảm thấy rất an tâm. Bởi vì dân dĩ thực vi thiên… Dân lấy cái ăn làm trọng mà…
Người con thứ ba và thứ tư là chị em sinh đôi, nổi loạn và khó giáo dục nhất. Nhưng con cả, một cảnh sát hình sự, lại không nghĩ như vậy, anh ấy thường an ủi ba Tôn: “Ba, ba nên nghĩ lại đi ba. Con ba và thằng tư không phạm tội giết người, chống đối xã hội và không gây rắc rối cho Cục Công an của chúng con thì đã là những công dân tốt rồi ba à!”
Nhân vật chính: Chu Ngư, Tôn Cánh Thành.
Đôi lời của editor: Truyện viết về cuộc sống gia đình. Nam nữ chính không phải là người hoàn mỹ, chỉ là những con người bình thường như bao nhiêu con người khác, cũng mắc phải sai lầm, cũng nông nổi bốc đồng. Cái tôi của họ quá lớn, dù đã là vợ chồng nhưng vì vốn mang tư tưởng lấy nhau do tạm bợ mà họ đối xử với nhau khá thờ ơ và xa cách… Cả bộ truyện là quá trình thay đổi để đi đến hạnh phúc của đôi vợ chồng đã ba mươi mấy bốn mươi tuổi.Dù chậm nhưng không trễ.
Tác giả: Lý Vĩ.
Số chương: 56.
Thể loại: Hiện đại, Tình cảm, Cuộc sống đời thường, HE…
Editor: Gann.
Giới thiệu:
Ngày đó trong lúc đang nắn viền sủi cảo, mẹ cô nói với cô: “Con trai nhỏ nhà họ Tôn mới về được nửa năm, nếu con thích thì mẹ tới nhà họ hỏi thăm cho con.”
Chu Ngư không suy nghĩ đã hỏi ngay: “Là nhà họ Tôn nào hả mẹ?”
Nhà họ Tôn có bốn người con.
Con cả Tôn Cánh Việt là một cảnh sát hình sự. Là người mà ba Tôn tự hào nhất. Ông cho rằng những nghề nghiêm túc như bác sĩ, cảnh sát, công chức, giáo viên… là những nghề tốt nhất. Bởi những công việc này đều nằm trong tầm tay của người bình thường.
Con trai thứ hai, Tôn Cánh Huy, là chủ ngành kinh doanh ăn uống. Mẹ Tôn cảm thấy rất an tâm. Bởi vì dân dĩ thực vi thiên… Dân lấy cái ăn làm trọng mà…
Người con thứ ba và thứ tư là chị em sinh đôi, nổi loạn và khó giáo dục nhất. Nhưng con cả, một cảnh sát hình sự, lại không nghĩ như vậy, anh ấy thường an ủi ba Tôn: “Ba, ba nên nghĩ lại đi ba. Con ba và thằng tư không phạm tội giết người, chống đối xã hội và không gây rắc rối cho Cục Công an của chúng con thì đã là những công dân tốt rồi ba à!”
Nhân vật chính: Chu Ngư, Tôn Cánh Thành.
Đôi lời của editor: Truyện viết về cuộc sống gia đình. Nam nữ chính không phải là người hoàn mỹ, chỉ là những con người bình thường như bao nhiêu con người khác, cũng mắc phải sai lầm, cũng nông nổi bốc đồng. Cái tôi của họ quá lớn, dù đã là vợ chồng nhưng vì vốn mang tư tưởng lấy nhau do tạm bợ mà họ đối xử với nhau khá thờ ơ và xa cách… Cả bộ truyện là quá trình thay đổi để đi đến hạnh phúc của đôi vợ chồng đã ba mươi mấy bốn mươi tuổi.Dù chậm nhưng không trễ.
3.7
Tác phẩm: Chỉ Muốn Làm Mỹ Nhân Tiên Tôn Lạnh Lùng Cao Quý
Tác giả: Hoàng
Editor: Ying Ying
Thể loại: Đam mỹ, tu chân, cao H, thô tục, song tính thụ, 1×1, HE.
Độ dài: 36 chương
Nhân vật:
– Thụ: Mỹ nhân song tính ngực khủng thân phận cao quý, tính tình lạnh lùng theo phong cách Hải Đường (H văn). Thụ yêu thầm công, nhưng không biết người đùa giỡn với cơ thể mình chính là công, cứ nghĩ mình bị một người đàn ông xa lạ xâm hại tình dục, trong lòng cực kỳ phản kháng nhưng cơ thể vẫn thấy sướng.
– Công: Ma Tôn biến thái, thích nhìn bộ dạng xấu hổ, nhục nhã của thụ, đóng giả nô bộc thô bỉ chơi đùa mỹ nhân. Công có tính chiếm hữu cực cao, không cho phép ai chạm vào vợ mình ngoại trừ mình, ngay cả khi có người qua đường thì cũng là phân thân của công.
Tác giả: Hoàng
Editor: Ying Ying
Thể loại: Đam mỹ, tu chân, cao H, thô tục, song tính thụ, 1×1, HE.
Độ dài: 36 chương
Nhân vật:
– Thụ: Mỹ nhân song tính ngực khủng thân phận cao quý, tính tình lạnh lùng theo phong cách Hải Đường (H văn). Thụ yêu thầm công, nhưng không biết người đùa giỡn với cơ thể mình chính là công, cứ nghĩ mình bị một người đàn ông xa lạ xâm hại tình dục, trong lòng cực kỳ phản kháng nhưng cơ thể vẫn thấy sướng.
– Công: Ma Tôn biến thái, thích nhìn bộ dạng xấu hổ, nhục nhã của thụ, đóng giả nô bộc thô bỉ chơi đùa mỹ nhân. Công có tính chiếm hữu cực cao, không cho phép ai chạm vào vợ mình ngoại trừ mình, ngay cả khi có người qua đường thì cũng là phân thân của công.
4.3
Nghe đồn rằng Lục Thời Kì là một người theo chủ nghĩa không kết hôn. Trong một lần ở riêng với nhau, Khương Ngưng đã bày tỏ mong muốn chỉ yêu đương chứ không muốn kết hôn.
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp, vô tình đã trò chuyện ‘tới tận khách sạn’.
Từ đó, cô bắt đầu mối tình bí mật với Lục Thời Kì – ông chủ của tập đoàn Lục thị.
Khương Ngưng cảm thấy, với năng lực của mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đưa Lục Thời Kỳ theo chủ nghĩa không kết hôn về nhà!
Tuy nhiên không lâu sau, Khương Ngưng bất ngờ mang thai.
Cô vẫn chưa thể chinh phục được Lục Thời Kì, lo lắng người đàn ông sẽ không cho đứa bé chào đời, Khương Ngưng quyết định mang theo đứa con trong bụng bỏ trốn, tiếp tục về nhà làm thiên kim tiểu thư được nuông chiều.
Sau khi sinh em bé, Khương Ngưng mới nhận ra rằng kết hôn với một người chán ngắt như Lục Thời Kì đâu có thể sánh bằng cuộc sống hiện tại của cô được chứ?
Ngày thường con trai được bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc, mỗi ngày cô chỉ cần bế con âu yếm hôn hít, còn có thể nghe thấy đứa trẻ giống Lục Thời Kì vùi vào cổ cô nũng nịu gọi mẹ, cuộc sống thật là sung sướng!
[2] Lục Thời Kì được bạn của anh là Thẩm Yến nhờ đến trường mẫu giáo đón đứa cháu trai của anh ấy.
Trong trường mẫu giáo, đứa trẻ ôm cổ Lục Thời Kì: “Chú ơi, chú giống người bố trong ảnh của cháu quá!”
“Bố của cháu sao không đến trường đón cháu tan học?”
Đứa trẻ chỉ lên trời, làm động tác im lặng: “Bố cháu mất rồi, không đến được ạ.”
Lục Thời Kì nhất thời cảm thấy đứa trẻ thật tội nghiệp.
[3] Lục Thời Kỳ đưa đứa trẻ về nhà, phát hiện một bức tường ảnh trong phòng khách nhà cậu bé.
Trong ảnh, anh nhìn thấy người phụ nữ bốn năm trước đột nhiên xông vào thế giới của anh, làm xáo trộn tâm trí anh, sau đó đột nhiên biến mất —— Khương Ngưng.
Hóa ra Khương Ngưng là em gái của Thẩm Yến, cô mang họ của mẹ.
Và người bố đã mất của đứa trẻ đó chính là anh.
Khương Ngưng vui vẻ tham dự Tuần lễ thời trang cao cấp Paris về, tự hào vì mình đã có thêm một chiếc váy yêu thích.
Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy Lục Thời Kì phiên bản lớn và Lục Thời Kì phiên bản nhỏ đang đứng trong phòng khách, Lục Thời Kì phiên bản lớn đang nhìn cô bằng ánh mắt rất nguy hiểm.
【Giới thiệu ngắn gọn 】
Đại tiểu thư tán tỉnh người ta rồi phát hiện mình có thai nên đã bỏ trốn, quyết định sinh con và sống một cuộc sống nhàn nhã, kết quả bố của đứa trẻ bất ngờ đến tận cửa quỳ xuống xin được ở rể (giỡn thôi)
※ Song C, chênh lệch nhau 5 tuổi
※ Em bé vẫn theo họ mẹ
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp, vô tình đã trò chuyện ‘tới tận khách sạn’.
Từ đó, cô bắt đầu mối tình bí mật với Lục Thời Kì – ông chủ của tập đoàn Lục thị.
Khương Ngưng cảm thấy, với năng lực của mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đưa Lục Thời Kỳ theo chủ nghĩa không kết hôn về nhà!
Tuy nhiên không lâu sau, Khương Ngưng bất ngờ mang thai.
Cô vẫn chưa thể chinh phục được Lục Thời Kì, lo lắng người đàn ông sẽ không cho đứa bé chào đời, Khương Ngưng quyết định mang theo đứa con trong bụng bỏ trốn, tiếp tục về nhà làm thiên kim tiểu thư được nuông chiều.
Sau khi sinh em bé, Khương Ngưng mới nhận ra rằng kết hôn với một người chán ngắt như Lục Thời Kì đâu có thể sánh bằng cuộc sống hiện tại của cô được chứ?
Ngày thường con trai được bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc, mỗi ngày cô chỉ cần bế con âu yếm hôn hít, còn có thể nghe thấy đứa trẻ giống Lục Thời Kì vùi vào cổ cô nũng nịu gọi mẹ, cuộc sống thật là sung sướng!
[2] Lục Thời Kì được bạn của anh là Thẩm Yến nhờ đến trường mẫu giáo đón đứa cháu trai của anh ấy.
Trong trường mẫu giáo, đứa trẻ ôm cổ Lục Thời Kì: “Chú ơi, chú giống người bố trong ảnh của cháu quá!”
“Bố của cháu sao không đến trường đón cháu tan học?”
Đứa trẻ chỉ lên trời, làm động tác im lặng: “Bố cháu mất rồi, không đến được ạ.”
Lục Thời Kì nhất thời cảm thấy đứa trẻ thật tội nghiệp.
[3] Lục Thời Kỳ đưa đứa trẻ về nhà, phát hiện một bức tường ảnh trong phòng khách nhà cậu bé.
Trong ảnh, anh nhìn thấy người phụ nữ bốn năm trước đột nhiên xông vào thế giới của anh, làm xáo trộn tâm trí anh, sau đó đột nhiên biến mất —— Khương Ngưng.
Hóa ra Khương Ngưng là em gái của Thẩm Yến, cô mang họ của mẹ.
Và người bố đã mất của đứa trẻ đó chính là anh.
Khương Ngưng vui vẻ tham dự Tuần lễ thời trang cao cấp Paris về, tự hào vì mình đã có thêm một chiếc váy yêu thích.
Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy Lục Thời Kì phiên bản lớn và Lục Thời Kì phiên bản nhỏ đang đứng trong phòng khách, Lục Thời Kì phiên bản lớn đang nhìn cô bằng ánh mắt rất nguy hiểm.
【Giới thiệu ngắn gọn 】
Đại tiểu thư tán tỉnh người ta rồi phát hiện mình có thai nên đã bỏ trốn, quyết định sinh con và sống một cuộc sống nhàn nhã, kết quả bố của đứa trẻ bất ngờ đến tận cửa quỳ xuống xin được ở rể (giỡn thôi)
※ Song C, chênh lệch nhau 5 tuổi
※ Em bé vẫn theo họ mẹ
8.4
Khi còn bé, Lục U từng có hôn ước với trúc mã, do ông bà hai bên gia đình định ra. Nhưng sau khi lên đại học, cô thích một người, cho nên mối hôn sự này cứ thế bị bỏ dở.
Lục U và bạn trai Hứa Trầm Chu cùng nhau phấn đấu, rốt cuộc công ty cũng lên được sàn.
Trên tiệc mừng công, bạch nguyệt quang của Hứa Trầm Chu đột nhiên xuất hiện, mỉm cười nói: “Chúc mừng tổng giám đốc Hứa.”
Lục U có dự cảm không tốt, quả nhiên ba ngày sau, Hứa Trầm Chu nói lời chia tay với Lục U.
“Anh nghĩ, cô ấy càng xứng đáng để đứng bên cạnh anh hơn.”
...
Sau khi trở lại kiếp độc thân, chuyện liên hôn của hai nhà Tưởng Lục lại được đưa lên trên bản tin hàng ngày.
Lần này, Lục U không cự tuyệt nữa.
Vào ngày kết hôn, Lục U nhìn thấy một người đàn ông trong bộ suit đen, vẻ bề ngoài đẹp trai không có bút viết nào tả được cùng với đôi chân dài, anh đứng dưới bức tường hoa hồng trắng, gương mặt giống như được “thiên sứ hôn lên” nở nụ cười phóng khoáng:
“Lần này, không trốn nữa sao?”.
-
Tưởng Đạc, đời thứ hai phóng đãng nhất thủ đô, cũng là chuyên gia tâm lý tội phạm trẻ tuổi nhất thủ đô, giúp đỡ đội hình sự phá được vô số vụ án.
Thuở thiếu thời anh phong lưu phóng khoáng, buông thả lại kiêu ngạo, dưới mắt có một nốt ruồi bạc tình, không biết đã làm tổn thương bao nhiêu trái tim của các cô gái trẻ.
Nghe nói anh không chút do dự đồng ý cuộc liên hôn này, đính hôn cùng một người phụ nữ chưa chia tay người yêu được mấy ngày, bạn bè lập tức gửi tin nhắn cho anh:
“Đệt! Anh Đạc, chuyện này thì liên quan gì đến anh chứ? Anh có bị điên không?”
Tưởng Đạc thay bộ đồ được đặt may ra, mặc tây trang vào, sửa sang lại cà-vạt, từ trong ngăn kéo lấy ra quyển sổ hộ khẩu đã chuẩn bị từ lâu: “Ừ.”
Anh đã điên vì cô năm năm rồi.....
#Đi qua núi đao biển lửa, bụi gai phủ kín thân, quỳ dưới chân em, chờ em cúi đầu hôn anh#
Nam chính bụng dạ đen tối cố chấp, không từ thủ đoạn, không phải hạng người lương thiện.
Nam thần bụng dạ đen tối u mê VS Cô gái lạc quan ngoan ngoãn.
Song xử.
Lục U và bạn trai Hứa Trầm Chu cùng nhau phấn đấu, rốt cuộc công ty cũng lên được sàn.
Trên tiệc mừng công, bạch nguyệt quang của Hứa Trầm Chu đột nhiên xuất hiện, mỉm cười nói: “Chúc mừng tổng giám đốc Hứa.”
Lục U có dự cảm không tốt, quả nhiên ba ngày sau, Hứa Trầm Chu nói lời chia tay với Lục U.
“Anh nghĩ, cô ấy càng xứng đáng để đứng bên cạnh anh hơn.”
...
Sau khi trở lại kiếp độc thân, chuyện liên hôn của hai nhà Tưởng Lục lại được đưa lên trên bản tin hàng ngày.
Lần này, Lục U không cự tuyệt nữa.
Vào ngày kết hôn, Lục U nhìn thấy một người đàn ông trong bộ suit đen, vẻ bề ngoài đẹp trai không có bút viết nào tả được cùng với đôi chân dài, anh đứng dưới bức tường hoa hồng trắng, gương mặt giống như được “thiên sứ hôn lên” nở nụ cười phóng khoáng:
“Lần này, không trốn nữa sao?”.
-
Tưởng Đạc, đời thứ hai phóng đãng nhất thủ đô, cũng là chuyên gia tâm lý tội phạm trẻ tuổi nhất thủ đô, giúp đỡ đội hình sự phá được vô số vụ án.
Thuở thiếu thời anh phong lưu phóng khoáng, buông thả lại kiêu ngạo, dưới mắt có một nốt ruồi bạc tình, không biết đã làm tổn thương bao nhiêu trái tim của các cô gái trẻ.
Nghe nói anh không chút do dự đồng ý cuộc liên hôn này, đính hôn cùng một người phụ nữ chưa chia tay người yêu được mấy ngày, bạn bè lập tức gửi tin nhắn cho anh:
“Đệt! Anh Đạc, chuyện này thì liên quan gì đến anh chứ? Anh có bị điên không?”
Tưởng Đạc thay bộ đồ được đặt may ra, mặc tây trang vào, sửa sang lại cà-vạt, từ trong ngăn kéo lấy ra quyển sổ hộ khẩu đã chuẩn bị từ lâu: “Ừ.”
Anh đã điên vì cô năm năm rồi.....
#Đi qua núi đao biển lửa, bụi gai phủ kín thân, quỳ dưới chân em, chờ em cúi đầu hôn anh#
Nam chính bụng dạ đen tối cố chấp, không từ thủ đoạn, không phải hạng người lương thiện.
Nam thần bụng dạ đen tối u mê VS Cô gái lạc quan ngoan ngoãn.
Song xử.
3.9
Ai cũng biết ảnh đế Tô Hi có một chiếc vòng lưu ly, lúc nào cũng đeo trên tay.
Mọi người đồn đoán đó là vật kỷ niệm của một cô gái anh yêu quý, hoặc là quà tặng từ một bậc trưởng lão đáng kính.
Tôi nghe xong suýt cười sặc.
Nhìn vào thùng hàng đầy vòng lưu ly mua sỉ từ Nghĩa Ô,
Loại vòng cùng kiểu dáng trên tay Tô Hi.
Tôi chợt nhận ra con đường làm giàu đang rộng mở.
Mọi người đồn đoán đó là vật kỷ niệm của một cô gái anh yêu quý, hoặc là quà tặng từ một bậc trưởng lão đáng kính.
Tôi nghe xong suýt cười sặc.
Nhìn vào thùng hàng đầy vòng lưu ly mua sỉ từ Nghĩa Ô,
Loại vòng cùng kiểu dáng trên tay Tô Hi.
Tôi chợt nhận ra con đường làm giàu đang rộng mở.
4.1
“ Em có biết tiểu thư xô - fa là làm cái gì không? “
“ Biết “ Cô bé gậ gật đầu “ Chị Liễu, chị hãy nhận em đi, em sẽ làm thật tốt “
“ Nhưng tuổi em không đủ, chỗ của chị chỉ nhận người từ mười sáu tuổi trở lên “
“ Chị cứ nói em mười sáu tuổi không được sao? “ Cô bé ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo khẩn cầu.
Tơ Liễu cười nói. “ Vấn đề không phải chỉ có số tuổi “
Tơ Liễu trả lời thật hàm súc, ánh mắt lại đánh giá cô bé trước mặt một hồi, thật cô bé này thật sự không đủ tư cách, dáng cao cô không cần, đàn ông khẩu vị rất tạp, có người thích cao gầy, có người thích bé bỏng, nhưng những chỗ cần mập phải béo một chút, dù gì đàn ông đều là thị giác động vật.
“ Biết “ Cô bé gậ gật đầu “ Chị Liễu, chị hãy nhận em đi, em sẽ làm thật tốt “
“ Nhưng tuổi em không đủ, chỗ của chị chỉ nhận người từ mười sáu tuổi trở lên “
“ Chị cứ nói em mười sáu tuổi không được sao? “ Cô bé ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo khẩn cầu.
Tơ Liễu cười nói. “ Vấn đề không phải chỉ có số tuổi “
Tơ Liễu trả lời thật hàm súc, ánh mắt lại đánh giá cô bé trước mặt một hồi, thật cô bé này thật sự không đủ tư cách, dáng cao cô không cần, đàn ông khẩu vị rất tạp, có người thích cao gầy, có người thích bé bỏng, nhưng những chỗ cần mập phải béo một chút, dù gì đàn ông đều là thị giác động vật.
6.7
Tên gốc: (Hán việt) Bả tha quan khởi lai
Tác giả: Nhĩ Đóa
Editor: Jouriee65
Truyện gồm 2 quyển truyện dài, nhưng có nội dung riêng biệt không liên quan gì đến nhau.
- -------♡------
Quyển 1: Bí Mật Trong Ký Túc Xá
Tags: Đam mỹ, hiện đại, HE, H văn, 3P tổng thụ, cưỡng chế yêu, ngược, sinh con, sản nhũ, giam cầm, chiếm hữu dục cực cao thủ đoạn cố chấp công vs song tính mềm yếu mít ướt mỹ nhân thụ.
Giới thiệu: Trong suốt bốn năm đại học Hàn Diệc chưa từng rời khỏi phòng ký túc xá. Bọn họ coi cậu như vật sở hữu không ngần ngại trói cậu vào đầu giường ký túc xá, banh rộng hai chân của cậu để làm tình cả ngày lẫn đêm.
Các sinh viên khác thậm chí còn không biết từng có một sinh viên thứ ba sống trong phòng ký túc xá số 503.
Cậu bị giam cầm trong phòng ký túc xá, mất hoàn toàn liên lạc với thế giới bên ngoài và bị xã hội lãng quên. Cậu trở thành vật sở hữu của riêng bọn họ, tử cung luôn bị tinh dịch lấp đầy, thậm chí còn sinh con dưỡng cái cho bọn họ.
- -------♡------
Quyển 2: Quan Hệ Nguy Hiểm
Tags: Đam mỹ, hiện đại, HE, 1v1, có H, sinh con, sản nhũ, ngược, sát thủ thô bạo lạnh nhạt độc chiếm dục cao mỹ cường công VS Song tính kiên cường dịu ngoan mỹ nhân thụ.
Giới thiệu: Lâm Hiểu vô tình chứng kiến một vụ án giết người, tay sát thủ lạnh lùng tàn nhẫn nhuốm máu nhưng không lấy mạng cậu mà chỉ nhốt cậu lại.
“Không được khóc, không được kêu.” Đây là mệnh lệnh của người đàn ông dành cho cậu.
Để sống sót cậu trở thành đồng phạm của hắn, thậm chí còn dang rộng hai chân trước mặt người đàn ông lạnh lùng ấy, để hắn coi mình như vật sở hữu và rót đầy tinh dịch vào người cậu.
Chỉ cần còn sống là được.
Tác giả: Nhĩ Đóa
Editor: Jouriee65
Truyện gồm 2 quyển truyện dài, nhưng có nội dung riêng biệt không liên quan gì đến nhau.
- -------♡------
Quyển 1: Bí Mật Trong Ký Túc Xá
Tags: Đam mỹ, hiện đại, HE, H văn, 3P tổng thụ, cưỡng chế yêu, ngược, sinh con, sản nhũ, giam cầm, chiếm hữu dục cực cao thủ đoạn cố chấp công vs song tính mềm yếu mít ướt mỹ nhân thụ.
Giới thiệu: Trong suốt bốn năm đại học Hàn Diệc chưa từng rời khỏi phòng ký túc xá. Bọn họ coi cậu như vật sở hữu không ngần ngại trói cậu vào đầu giường ký túc xá, banh rộng hai chân của cậu để làm tình cả ngày lẫn đêm.
Các sinh viên khác thậm chí còn không biết từng có một sinh viên thứ ba sống trong phòng ký túc xá số 503.
Cậu bị giam cầm trong phòng ký túc xá, mất hoàn toàn liên lạc với thế giới bên ngoài và bị xã hội lãng quên. Cậu trở thành vật sở hữu của riêng bọn họ, tử cung luôn bị tinh dịch lấp đầy, thậm chí còn sinh con dưỡng cái cho bọn họ.
- -------♡------
Quyển 2: Quan Hệ Nguy Hiểm
Tags: Đam mỹ, hiện đại, HE, 1v1, có H, sinh con, sản nhũ, ngược, sát thủ thô bạo lạnh nhạt độc chiếm dục cao mỹ cường công VS Song tính kiên cường dịu ngoan mỹ nhân thụ.
Giới thiệu: Lâm Hiểu vô tình chứng kiến một vụ án giết người, tay sát thủ lạnh lùng tàn nhẫn nhuốm máu nhưng không lấy mạng cậu mà chỉ nhốt cậu lại.
“Không được khóc, không được kêu.” Đây là mệnh lệnh của người đàn ông dành cho cậu.
Để sống sót cậu trở thành đồng phạm của hắn, thậm chí còn dang rộng hai chân trước mặt người đàn ông lạnh lùng ấy, để hắn coi mình như vật sở hữu và rót đầy tinh dịch vào người cậu.
Chỉ cần còn sống là được.
3.9
Chỉ qua một mùa hè, hai người vốn quan hệ không tốt lại đột nhiên chuyển biến 180 độ.
Bạn bè của Lương Nhạc và Chúc Úy Hàng đều biết hai người ghét cay ghét đắng đối phương, nhưng rồi bỗng nhiên lại khăng khít, hài hòa như vậy, rốt cuộc mùa hè kia đã có chuyện gì xảy ra.
Lương Nhạc: “Chuyện này thì cũng rất dài.”
Chúc Uý Hàng: “Dài hả?”
Lương Nhạc: “Hừm… Hình như cũng không dài lắm. Ờm, còn ngắn nữa.”
Chúc Uý Hàng: “Cậu muốn chết à?”
Bạn bè: “Hiểu rồi, ngoài mặt thì hai người ra vẻ hoà thuận chứ sau lưng thì vẫn còn đánh nhau thường xuyên chứ gì?”
Lương Nhạc: “Ò, ngày nào cũng đánh nhau…”
Trong trận chiến mùa hè này, cả hai người đều đầu hàng nhau.
Bạn bè của Lương Nhạc và Chúc Úy Hàng đều biết hai người ghét cay ghét đắng đối phương, nhưng rồi bỗng nhiên lại khăng khít, hài hòa như vậy, rốt cuộc mùa hè kia đã có chuyện gì xảy ra.
Lương Nhạc: “Chuyện này thì cũng rất dài.”
Chúc Uý Hàng: “Dài hả?”
Lương Nhạc: “Hừm… Hình như cũng không dài lắm. Ờm, còn ngắn nữa.”
Chúc Uý Hàng: “Cậu muốn chết à?”
Bạn bè: “Hiểu rồi, ngoài mặt thì hai người ra vẻ hoà thuận chứ sau lưng thì vẫn còn đánh nhau thường xuyên chứ gì?”
Lương Nhạc: “Ò, ngày nào cũng đánh nhau…”
Trong trận chiến mùa hè này, cả hai người đều đầu hàng nhau.
6.6
6.6
9.1
CHIẾU ĐIỆN HỒNG
Tác giả: 昔昔盐
Nguồn: Zhihu
Edit: Thời Khanh
__________________
Giới thiệu:
Thuở nhỏ ta từng tranh ăn cùng chó hoang, thời điểm sắp ch.ết vì đói, có một tiểu quan chia cho ta nửa cái màn thầu. Vì báo ơn, ta nữ giả nam trang, làm gã sai vặt ở bên người hắn.
Người này từng là Hoàng Thái tử tôn quý nhất của quốc triều. Một sớm một chiều lưu lạc ở nơi bùn đọng dơ dáy lại bị kẻ thù cũ lăng nhục chà đạp.
Về sau, hắn trở thành Hoàng đế điên cuồng khiến người người e ngại. Nhưng vào một đêm tuyết rơi, trước khi t.ự v.ẫn, hắn đã si ngốc cầu xin:
“Vân Linh, đừng nhìn ta… Ta rất bẩn.”
Mở mắt một lần nữa, thời gian đã quay trở về hai mươi năm về trước. Đế sư lòng lang dạ sói, Tướng quân như hổ rình mồi, Hoàng đệ mưu đồ làm phản. Chỉ có tiểu điện hạ ngây thơ trong sáng, hồn nhiên chẳng hề hay biết.
Một đời này, ta chỉ đến để bảo vệ chàng thôi.
Tác giả: 昔昔盐
Nguồn: Zhihu
Edit: Thời Khanh
__________________
Giới thiệu:
Thuở nhỏ ta từng tranh ăn cùng chó hoang, thời điểm sắp ch.ết vì đói, có một tiểu quan chia cho ta nửa cái màn thầu. Vì báo ơn, ta nữ giả nam trang, làm gã sai vặt ở bên người hắn.
Người này từng là Hoàng Thái tử tôn quý nhất của quốc triều. Một sớm một chiều lưu lạc ở nơi bùn đọng dơ dáy lại bị kẻ thù cũ lăng nhục chà đạp.
Về sau, hắn trở thành Hoàng đế điên cuồng khiến người người e ngại. Nhưng vào một đêm tuyết rơi, trước khi t.ự v.ẫn, hắn đã si ngốc cầu xin:
“Vân Linh, đừng nhìn ta… Ta rất bẩn.”
Mở mắt một lần nữa, thời gian đã quay trở về hai mươi năm về trước. Đế sư lòng lang dạ sói, Tướng quân như hổ rình mồi, Hoàng đệ mưu đồ làm phản. Chỉ có tiểu điện hạ ngây thơ trong sáng, hồn nhiên chẳng hề hay biết.
Một đời này, ta chỉ đến để bảo vệ chàng thôi.
4.8
Kiều Lộc và người yêu cũ của mình vừa mới đăng kí kết hôn xong, điều đáng nói là từ khi gặp lại nhau cho tới thời điểm này, cùng lắm cũng chỉ mới nửa tháng mà thôi.
Bạn bè hai người biết chuyện, mắt chữ A mồm chữ O, hỏi họ có phải là lâu ngày gặp lại, tình cảm bốc lửa chăng.
Hai người bọn họ đều trả lời giống nhau – liên hôn thương mại.
Bạn bè của bọn họ đều khóc sụt sịt, dù sao thì bọn họ cũng được công nhận là cặp đôi ngọt ngào nhất thời đại học, ai ngờ lại thành ra thế này.
Ừm ừm ừm? Đợi đã? Hôm nhân thương mại kiểu gì mà trả lời tin nhắn của vợ 24/7? Hôn nhân thương mại kiểu gì mà cứ đúng giờ gọi điện thoại cho vợ hỏi han ân cần thế kia? Hôn nhân thương mại kiểu gì mà phải đi loanh quanh ba tiếng đồng hồ chỉ để mua một con búp bê nhỏ màu hồng?
Đám bạn: Hôn nhân thương mại cái quái gì! Đều là thủ đoạn của Giang Kỳ! Đều là thủ đoạn của đôi vợ chồng thối này!
Mà bản thân Giang Kỳ lại cười cười, thủ đoạn sao? Vậy thì là thủ đoạn vậy.
Nếu anh không lên kế hoạch cẩn thận thì sao bọn họ có thể cửu biệt trùng phùng.
《Vở kịch nhỏ》
Trưởng khoa Ngoại của bệnh viện Bắc Thành họ Giang tên Kỳ, đảm đương chức danh “Cao Phú Soái” của bệnh viện thành phố.
Cao: Kỹ thuật siêu cao, tỷ lệ phẫu thuật thất bại gần như bằng không.
Phú: Con trai út của nhà họ Giang giàu có ở Bắc Thành.
Soái: Giá trị nhan sắc có thể đè bẹp được rất nhiều tiểu thịt tươi trong giới giải trí.
Không chỉ có bệnh viện thành phố, các bệnh viện khác cũng muốn đào người.
Cũng có người muốn làm bạn gái của anh, nhưng Giang Kỳ lại không chút động lòng.
Một ngày nọ, y tá trưởng của khoa cùng các em gái trong khoa hỏi về hình mẫu lý tưởng của bác sĩ Giang.
Giang Kỳ suy nghĩ hai giây: “Bánh bèo nhõng nhẽo một chút.”
Y tá trưởng:?
Lúc này, điện thoại đang treo của Giang Kỳ truyền đến giọng nói tức giận của Kiều Lộc: “Tên họ Giang kia, anh ngoại tình rồi đấy à? Anh nói đi, bánh bèo nhõng nhẽo là ai?”
Giang Kỳ cười nói: “Em nói xem.”
Kiều Lộc xì một tiếng rồi cúp điện thoại.
Tối hôm đó, Kiều Lộc đến đón người tan làm, bên ngoài trời mưa lác đác, lúc xuống xe, đôi giày trắng của Kiều Lộc lấm lem bùn đất, cô rất không vui vươn tay về phía người đàn ông đang đi về phía cô: “Giày em vừa mới mua, phiền quá đi.”
Giang Kỳ lấy ra một đôi giày cao gót xinh đẹp từ hộp giày dự phòng ra như thường lệ, anh ngồi xổm xuống rồi thay đôi giày lấm lem trên chân Kiều Lộc ra. Sau đó, anh xoay người lại rồi vỗ lên vai mình: “Lên nào.”
Anh cõng người phụ nữ đến bãi đậu xe, anh cười nói: “Bây giờ đã biết là ai bánh bèo nhõng nhẽo chưa?”
Thứ trả lời anh là vết răng mà Kiều Lộc đã cắn lên cổ anh.
Ngày hôm sau, bệnh viện thành phố lại rộ lên tin đồn: Bác sĩ Giang của khoa Ngoại sau khi tan làm đã cõng một người phụ nữ lên xe, vậy là bông hoa của núi cao bị hái rồi đúng không.
Về chuyện này, Giang Kỳ đã chính miệng trả lời: Đó là bà xã tôi.
Bạn bè hai người biết chuyện, mắt chữ A mồm chữ O, hỏi họ có phải là lâu ngày gặp lại, tình cảm bốc lửa chăng.
Hai người bọn họ đều trả lời giống nhau – liên hôn thương mại.
Bạn bè của bọn họ đều khóc sụt sịt, dù sao thì bọn họ cũng được công nhận là cặp đôi ngọt ngào nhất thời đại học, ai ngờ lại thành ra thế này.
Ừm ừm ừm? Đợi đã? Hôm nhân thương mại kiểu gì mà trả lời tin nhắn của vợ 24/7? Hôn nhân thương mại kiểu gì mà cứ đúng giờ gọi điện thoại cho vợ hỏi han ân cần thế kia? Hôn nhân thương mại kiểu gì mà phải đi loanh quanh ba tiếng đồng hồ chỉ để mua một con búp bê nhỏ màu hồng?
Đám bạn: Hôn nhân thương mại cái quái gì! Đều là thủ đoạn của Giang Kỳ! Đều là thủ đoạn của đôi vợ chồng thối này!
Mà bản thân Giang Kỳ lại cười cười, thủ đoạn sao? Vậy thì là thủ đoạn vậy.
Nếu anh không lên kế hoạch cẩn thận thì sao bọn họ có thể cửu biệt trùng phùng.
《Vở kịch nhỏ》
Trưởng khoa Ngoại của bệnh viện Bắc Thành họ Giang tên Kỳ, đảm đương chức danh “Cao Phú Soái” của bệnh viện thành phố.
Cao: Kỹ thuật siêu cao, tỷ lệ phẫu thuật thất bại gần như bằng không.
Phú: Con trai út của nhà họ Giang giàu có ở Bắc Thành.
Soái: Giá trị nhan sắc có thể đè bẹp được rất nhiều tiểu thịt tươi trong giới giải trí.
Không chỉ có bệnh viện thành phố, các bệnh viện khác cũng muốn đào người.
Cũng có người muốn làm bạn gái của anh, nhưng Giang Kỳ lại không chút động lòng.
Một ngày nọ, y tá trưởng của khoa cùng các em gái trong khoa hỏi về hình mẫu lý tưởng của bác sĩ Giang.
Giang Kỳ suy nghĩ hai giây: “Bánh bèo nhõng nhẽo một chút.”
Y tá trưởng:?
Lúc này, điện thoại đang treo của Giang Kỳ truyền đến giọng nói tức giận của Kiều Lộc: “Tên họ Giang kia, anh ngoại tình rồi đấy à? Anh nói đi, bánh bèo nhõng nhẽo là ai?”
Giang Kỳ cười nói: “Em nói xem.”
Kiều Lộc xì một tiếng rồi cúp điện thoại.
Tối hôm đó, Kiều Lộc đến đón người tan làm, bên ngoài trời mưa lác đác, lúc xuống xe, đôi giày trắng của Kiều Lộc lấm lem bùn đất, cô rất không vui vươn tay về phía người đàn ông đang đi về phía cô: “Giày em vừa mới mua, phiền quá đi.”
Giang Kỳ lấy ra một đôi giày cao gót xinh đẹp từ hộp giày dự phòng ra như thường lệ, anh ngồi xổm xuống rồi thay đôi giày lấm lem trên chân Kiều Lộc ra. Sau đó, anh xoay người lại rồi vỗ lên vai mình: “Lên nào.”
Anh cõng người phụ nữ đến bãi đậu xe, anh cười nói: “Bây giờ đã biết là ai bánh bèo nhõng nhẽo chưa?”
Thứ trả lời anh là vết răng mà Kiều Lộc đã cắn lên cổ anh.
Ngày hôm sau, bệnh viện thành phố lại rộ lên tin đồn: Bác sĩ Giang của khoa Ngoại sau khi tan làm đã cõng một người phụ nữ lên xe, vậy là bông hoa của núi cao bị hái rồi đúng không.
Về chuyện này, Giang Kỳ đã chính miệng trả lời: Đó là bà xã tôi.
7.8
[ Zhihu] Chiêu Nghi.
——
Tác giả: 宛宛
Editor: Truc Phuong Tran
——
Trưởng tỷ của ta ốm yếu, mỏng manh và gầy như que củi.
Đại phu nhân nói tỷ ấy là Triệu Phi Yến chuyển thế, nhất định sẽ nhảy múa khuynh thành, được sủng nhất lục cung.
Sau này, thái tử đăng cơ sớm hơn dự định, mở yến tiệc ở trong Cung.
Vì thế, trưởng tỷ đã khổ tâm tập luyện múa trên băng, không tiếc sử dụng tức cơ hoàn.
Trước khi vào Cung, ta lo lắng tỷ ấy sẽ bị tức cơ hoàn làm cho không thể sinh con đẻ cái, nên khuyên tỷ ấy đừng sử dụng.
Nhưng lúc trưởng tỷ hiến vũ lại đạp vỡ băng, đế vương vì thế mà mất đi hứng thú.
Sau khi hồi phủ, tỷ ấy tàn nhẫn nhét tức cơ hoàn vào miệng của ta, kích động mà chửi mắng:
“Đều tại ngươi, nếu không phải do ngươi cố ý phá hoại! Không cho ta uống tức cơ hoàn, thì sao ta lại không thể tiến vào hoàng cung được chứ?”
“Ta là Triệu Phi Yến chuyển thế, là hoàng hậu tương lai ở trong Cung!”
Thuốc mạnh xung đột ở trong cơ thể của ta, làm cho ta đau đớn khó chịu, không thể sinh con đẻ cái.
Còn trưởng tỷ thì lại lấy lùi làm tiến, thay thế ta gả vào hầu phủ, trở thành quý phụ nhất phẩm trong Kinh Thành.
Ta bị cạo tóc hủy dung, ôm hận mà ch.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã được sống lại vào ngày mà trưởng tỷ hiến vũ thất bại.
Lần này, ta dứt khoát nhường lại hôn ước, tự xin đi đến tự miếu nuôi tóc tu hành.
Bởi vì bọn họ đều không biết được.
Bậc đế vương trẻ tuổi vừa mới đăng cơ lại vô cùng hiếu thuận, đêm khuya cứ ở trong tự miếu, cầu phúc cho vương triều.
Nếu như trưởng tỷ thích được gả thay ta như vậy, vậy thì ngôi vị hoàng hậu mà tỷ ấy hằng mong ước, để ta ngồi thay vậy!
——
Tác giả: 宛宛
Editor: Truc Phuong Tran
——
Trưởng tỷ của ta ốm yếu, mỏng manh và gầy như que củi.
Đại phu nhân nói tỷ ấy là Triệu Phi Yến chuyển thế, nhất định sẽ nhảy múa khuynh thành, được sủng nhất lục cung.
Sau này, thái tử đăng cơ sớm hơn dự định, mở yến tiệc ở trong Cung.
Vì thế, trưởng tỷ đã khổ tâm tập luyện múa trên băng, không tiếc sử dụng tức cơ hoàn.
Trước khi vào Cung, ta lo lắng tỷ ấy sẽ bị tức cơ hoàn làm cho không thể sinh con đẻ cái, nên khuyên tỷ ấy đừng sử dụng.
Nhưng lúc trưởng tỷ hiến vũ lại đạp vỡ băng, đế vương vì thế mà mất đi hứng thú.
Sau khi hồi phủ, tỷ ấy tàn nhẫn nhét tức cơ hoàn vào miệng của ta, kích động mà chửi mắng:
“Đều tại ngươi, nếu không phải do ngươi cố ý phá hoại! Không cho ta uống tức cơ hoàn, thì sao ta lại không thể tiến vào hoàng cung được chứ?”
“Ta là Triệu Phi Yến chuyển thế, là hoàng hậu tương lai ở trong Cung!”
Thuốc mạnh xung đột ở trong cơ thể của ta, làm cho ta đau đớn khó chịu, không thể sinh con đẻ cái.
Còn trưởng tỷ thì lại lấy lùi làm tiến, thay thế ta gả vào hầu phủ, trở thành quý phụ nhất phẩm trong Kinh Thành.
Ta bị cạo tóc hủy dung, ôm hận mà ch.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã được sống lại vào ngày mà trưởng tỷ hiến vũ thất bại.
Lần này, ta dứt khoát nhường lại hôn ước, tự xin đi đến tự miếu nuôi tóc tu hành.
Bởi vì bọn họ đều không biết được.
Bậc đế vương trẻ tuổi vừa mới đăng cơ lại vô cùng hiếu thuận, đêm khuya cứ ở trong tự miếu, cầu phúc cho vương triều.
Nếu như trưởng tỷ thích được gả thay ta như vậy, vậy thì ngôi vị hoàng hậu mà tỷ ấy hằng mong ước, để ta ngồi thay vậy!