All Mangas
2694 Truyện
Sắp xếp theo
9.3
Tác giả: Giá Oản Chúc
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Cát Tường
Thể loại: Hiện đại, HE
Giới thiệu:
Khương Lâm Tình theo đuổi Trì Cách hai mươi hai ngày, rốt cuộc trở thành bạn gái của anh.
Cô nói: “Đừng yêu tôi.”
Anh nói: “Cô cũng vậy.”
Bọn họ gặp nhau trên đường đi đến cái chết.
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Cát Tường
Thể loại: Hiện đại, HE
Giới thiệu:
Khương Lâm Tình theo đuổi Trì Cách hai mươi hai ngày, rốt cuộc trở thành bạn gái của anh.
Cô nói: “Đừng yêu tôi.”
Anh nói: “Cô cũng vậy.”
Bọn họ gặp nhau trên đường đi đến cái chết.
8.4
Tôi và Giang Dịch thanh mai trúc mã. Trong vòng tròn bạn bè, ai cũng biết anh ấy kiêu ngạo, còn tôi là cô gái duy nhất có thể khiến anh chịu đựng.
Nhưng sau đó, bên cạnh Giang Dịch xuất hiện một cô gái, tính cách kiêu ngạo tự do, nghe nói rất hợp khẩu vị của Giang Dịch.
Tôi bắt đầu xa lánh Giang Dịch, tránh không gặp anh ấy, cho đến một ngày cuối cùng tôi cũng chịu trở về nhà. Anh liền lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm, lén lút hôn lên eo tôi.
Toàn thân tôi run rẩy, nhưng anh lại cười khẽ bên tai: "Tống Ninh, em thử tránh anh thêm lần nữa xem".
Nhưng sau đó, bên cạnh Giang Dịch xuất hiện một cô gái, tính cách kiêu ngạo tự do, nghe nói rất hợp khẩu vị của Giang Dịch.
Tôi bắt đầu xa lánh Giang Dịch, tránh không gặp anh ấy, cho đến một ngày cuối cùng tôi cũng chịu trở về nhà. Anh liền lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm, lén lút hôn lên eo tôi.
Toàn thân tôi run rẩy, nhưng anh lại cười khẽ bên tai: "Tống Ninh, em thử tránh anh thêm lần nữa xem".
4.2
Đường Tâm là người có tính cách tươi sáng và ngoại hình đẹp xuất sắc, còn Thương Yến Thời là người ít nói, kiêu ngạo, đoan chính, nhã nhặn.
Hai người kết hôn với nhau hơn nửa năm nhưng rất hiếm khi gặp nhau.
Vốn dĩ mọi người tưởng rằng đây là một cuộc hôn nhân thương mại, khi đến kỳ hạn thì sẽ đường ai nấy đi, mỗi người tự tìm niềm vui cho riêng mình.
Mãi đến khi Đường Tâm gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh lại cô còn tưởng rằng mình đã xuyên vào một nhân vật làm bia đỡ đạn trong sách và gả cho nam chính Thương Yến Thời. Cô phải có được 100 nụ hôn của Thương Yến Thời thì mới có thể tiếp tục sống.
Nhưng Thương Yến Thời lại làm việc rất quyết đoán, lòng dạ sâu thăm thẳm, còn rất chán ghét mối quan hệ liên hôn với người vợ là cô đây.
Kết luận: Hôn ông chủ lớn này là một giấc mơ xa vời.
Vì thế sau khi thử nghiệm thất bại một loạt kỹ xảo hôn, thì tối hôm đó trong một bữa tiệc từ thiện, Đường Tâm không ngừng chuốc rượu cho Thương Yến Thời, cuối cùng để bản thân mình uống đến hai má đỏ rực, còn chưa hết hy vọng ôm lấy người đàn ông của cô rồi đẩy anh đến chân tường.
Cô kiễng chân ôm lấy cổ người ta, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của mình, chớp chớp hàng mi cong cong, rưng rưng nước mắt: “Thương Yến Thời, sao anh lại không hôn em? Anh hôn nhẹ em một cái thôi, có được không?”
Giọng của cô gái mềm mại ngọt ngào, toàn thân lộ ra hơi thở mê người, yết hầu của người đàn ông từ trước đến nay lạnh lùng, hờ hững nay lại trượt lên trượt xuống, đôi mắt đen như mực ấy chứa đầy sự ham muốn, giọng nói cực kỳ nguy hiểm: “Đường Tâm, một khi mà anh hôn em thì em sẽ không có cơ hội buông tay đâu.”
“Vậy, còn muốn hôn không?”
Đêm đó, Đường Tâm cảm thấy mình đã thu hoạch một nụ hôn thật mỹ mãn.
- -
Một khoảng thời gian sau, cuối cùng Đường Tâm cũng cực khổ mà nhận được 99 cái hôn, còn thiếu một cái cuối cùng nữa là đủ.
Dưới ánh trăng mờ, Đường Tâm làm đổ ly rượu xuống áo sơ mi của người đàn ông, ngón tay mềm mại từng chút một ôm lấy lồng ngực ướt sũng của người đàn ông, nhắm mắt lại cong môi.
Thời khắc mấu chốt, Đường Tâm lấy lại trí nhớ, thì ra cô không xuyên sách.
Khi nhìn thấy mình sắp hôn người đàn ông kia, trái tim Đường Tâm nhảy lên liên hồi, mặt cũng đỏ lên, dịu dàng giải thích: “Cái kia, có thể không… không hôn không?”
Cô vừa ngước mắt lên nhìn thì đối diện với đôi mắt đen láy của Thương Yến Thời.
Người đàn ông lạnh lùng, đưa tay tháo chiếc mắt kính gọng vàng xuống, từ từ ôm cô vào trong lòng, nghiêng người cúi đầu.
Giọng nói ấm áp đầy từ tính còn rất lưu luyến, cảm giác cực kỳ có tính chiếm hữu: “Không thể.”
Một tuần tiếp theo, Đường Tâm không thể nào thoát khỏi phòng của Thương Yến Thời.
Hai người kết hôn với nhau hơn nửa năm nhưng rất hiếm khi gặp nhau.
Vốn dĩ mọi người tưởng rằng đây là một cuộc hôn nhân thương mại, khi đến kỳ hạn thì sẽ đường ai nấy đi, mỗi người tự tìm niềm vui cho riêng mình.
Mãi đến khi Đường Tâm gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh lại cô còn tưởng rằng mình đã xuyên vào một nhân vật làm bia đỡ đạn trong sách và gả cho nam chính Thương Yến Thời. Cô phải có được 100 nụ hôn của Thương Yến Thời thì mới có thể tiếp tục sống.
Nhưng Thương Yến Thời lại làm việc rất quyết đoán, lòng dạ sâu thăm thẳm, còn rất chán ghét mối quan hệ liên hôn với người vợ là cô đây.
Kết luận: Hôn ông chủ lớn này là một giấc mơ xa vời.
Vì thế sau khi thử nghiệm thất bại một loạt kỹ xảo hôn, thì tối hôm đó trong một bữa tiệc từ thiện, Đường Tâm không ngừng chuốc rượu cho Thương Yến Thời, cuối cùng để bản thân mình uống đến hai má đỏ rực, còn chưa hết hy vọng ôm lấy người đàn ông của cô rồi đẩy anh đến chân tường.
Cô kiễng chân ôm lấy cổ người ta, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của mình, chớp chớp hàng mi cong cong, rưng rưng nước mắt: “Thương Yến Thời, sao anh lại không hôn em? Anh hôn nhẹ em một cái thôi, có được không?”
Giọng của cô gái mềm mại ngọt ngào, toàn thân lộ ra hơi thở mê người, yết hầu của người đàn ông từ trước đến nay lạnh lùng, hờ hững nay lại trượt lên trượt xuống, đôi mắt đen như mực ấy chứa đầy sự ham muốn, giọng nói cực kỳ nguy hiểm: “Đường Tâm, một khi mà anh hôn em thì em sẽ không có cơ hội buông tay đâu.”
“Vậy, còn muốn hôn không?”
Đêm đó, Đường Tâm cảm thấy mình đã thu hoạch một nụ hôn thật mỹ mãn.
- -
Một khoảng thời gian sau, cuối cùng Đường Tâm cũng cực khổ mà nhận được 99 cái hôn, còn thiếu một cái cuối cùng nữa là đủ.
Dưới ánh trăng mờ, Đường Tâm làm đổ ly rượu xuống áo sơ mi của người đàn ông, ngón tay mềm mại từng chút một ôm lấy lồng ngực ướt sũng của người đàn ông, nhắm mắt lại cong môi.
Thời khắc mấu chốt, Đường Tâm lấy lại trí nhớ, thì ra cô không xuyên sách.
Khi nhìn thấy mình sắp hôn người đàn ông kia, trái tim Đường Tâm nhảy lên liên hồi, mặt cũng đỏ lên, dịu dàng giải thích: “Cái kia, có thể không… không hôn không?”
Cô vừa ngước mắt lên nhìn thì đối diện với đôi mắt đen láy của Thương Yến Thời.
Người đàn ông lạnh lùng, đưa tay tháo chiếc mắt kính gọng vàng xuống, từ từ ôm cô vào trong lòng, nghiêng người cúi đầu.
Giọng nói ấm áp đầy từ tính còn rất lưu luyến, cảm giác cực kỳ có tính chiếm hữu: “Không thể.”
Một tuần tiếp theo, Đường Tâm không thể nào thoát khỏi phòng của Thương Yến Thời.
8.6
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Tình cảm, Vườn trường, H văn
Độ dài: 78 chương + 11 ngoại truyện
Giới thiệu:
Uông Thịnh là một học trò giỏi, nhưng lại bi một cậu bạn học tập kém Thi Hạ Dương bắt lấy tâm
Người kia không chịu học hành đàng hoàng, thay bạn gái liên tục, suốt ngày bị phạt...
Không hiểu sao cậu lại thích người kia cực kì, không nhịn được chú ý người kia.
Học sinh xuất sắc bụng dạ khó lường x Học sinh dốt ngoài mạnh trong yếu.
Độ dài: 78 chương + 11 ngoại truyện
Giới thiệu:
Uông Thịnh là một học trò giỏi, nhưng lại bi một cậu bạn học tập kém Thi Hạ Dương bắt lấy tâm
Người kia không chịu học hành đàng hoàng, thay bạn gái liên tục, suốt ngày bị phạt...
Không hiểu sao cậu lại thích người kia cực kì, không nhịn được chú ý người kia.
Học sinh xuất sắc bụng dạ khó lường x Học sinh dốt ngoài mạnh trong yếu.
5.6
Nếu biết rõ một mối tình không có tương lai, bạn có dám bước vào vùng hoang vu ấy, băng qua đầm lầy và ánh trăng, để ôm ấp người yêu cô đơn không?
Tag: Khúc tình ca bên lề
Nhân vật chính: Minh Vi, Thiệu Thần
Tóm tắt bằng một câu: Nhưng, mỗi ngày tôi đều nghĩ đến người.
Ý tưởng: Không để người cô đơn nữa.
- --------
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thực tế, chữa lành, BE
Bệnh nhân ung thư x Cô gái nổi loạn
Tag: Khúc tình ca bên lề
Nhân vật chính: Minh Vi, Thiệu Thần
Tóm tắt bằng một câu: Nhưng, mỗi ngày tôi đều nghĩ đến người.
Ý tưởng: Không để người cô đơn nữa.
- --------
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thực tế, chữa lành, BE
Bệnh nhân ung thư x Cô gái nổi loạn
3.9
Tác giả: Sơn Khẩu
Tran / Editor: AI_CamCam18
Beta: AI_Nguyệt Quý
Thể loại: Hiện đại, HE, Hài hước, Nhẹ nhàng, Sủng Ngọt, Thanh xuân vườn trường, 18+
Độ dài: 12
Giới thiệu
Cô nhào qua cắn anh, anh cười cười ôm người vào lòng để mặc cho cô cắn.
Thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, đáng yêu.
Tran / Editor: AI_CamCam18
Beta: AI_Nguyệt Quý
Thể loại: Hiện đại, HE, Hài hước, Nhẹ nhàng, Sủng Ngọt, Thanh xuân vườn trường, 18+
Độ dài: 12
Giới thiệu
Cô nhào qua cắn anh, anh cười cười ôm người vào lòng để mặc cho cô cắn.
Thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, đáng yêu.
10
Tác giả: Hán Chi Kỳ
Editor: Nghiên Tịnh Giai
Giới thiệu:
Phương Miên là một đóa hoa xinh đẹp trên giường Lương Ngộ Hành.
Phương Miên được nuôi ở bên người Lương Ngộ Hành bốn năm, nhưng hắn vẫn cảm thấy bất an, quái vật nhỏ thích ngủ đông này dường như chỉ là vị khách trong lâu đài mà hắn cẩn thận xây dựng cho cậu.
Lương Ngộ Hành thầm muốn dùng tình yêu nhốt Phương Miên vào trong lòng suốt đời.
Lưu ý: Thụ liên giới tính (song tính), H dày
Editor: Nghiên Tịnh Giai
Giới thiệu:
Phương Miên là một đóa hoa xinh đẹp trên giường Lương Ngộ Hành.
Phương Miên được nuôi ở bên người Lương Ngộ Hành bốn năm, nhưng hắn vẫn cảm thấy bất an, quái vật nhỏ thích ngủ đông này dường như chỉ là vị khách trong lâu đài mà hắn cẩn thận xây dựng cho cậu.
Lương Ngộ Hành thầm muốn dùng tình yêu nhốt Phương Miên vào trong lòng suốt đời.
Lưu ý: Thụ liên giới tính (song tính), H dày
3.8
Hà Lộ gia dân túc hôm nay đón một vị khách nam đặc biệt. Hắn cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt gần như bị che khuất bởi lớp phấn trang điểm dày cộm. Khi đăng ký, hắn gác tay lên quầy chờ đợi, cơ bắp rắn chắc cuồn cuộn khiến Hà Lộ không khỏi rùng mình.
Hắn chính là người đàn ông với đôi cánh tay vạm vỡ từng khiến Hà Lộ kinh hãi, người có thể dễ dàng nhấc bổng cô lên, vừa đi vừa "hành sự", khiến cho "nước sốt" giàn giụa... Sự xuất hiện của hắn gợi lên nhiều câu hỏi trong lòng Hà Lộ.
Hắn chính là người đàn ông với đôi cánh tay vạm vỡ từng khiến Hà Lộ kinh hãi, người có thể dễ dàng nhấc bổng cô lên, vừa đi vừa "hành sự", khiến cho "nước sốt" giàn giụa... Sự xuất hiện của hắn gợi lên nhiều câu hỏi trong lòng Hà Lộ.
9
Anh Thẩm, rất vinh hạnh vì gặp được anh trong 1,4 tỷ dân trong nước
4.6
Tác giả: 冰红茶白月光
Nhóm dịch: Vịt Trắng Lội Cỏ
Văn Án:
Giang Dao là thú nhân báo xinh đẹp nhất trong các thú nhân, nhưng hắn không còn cách nào khác ngoài việc lập khế ước với tôi.
Hắn thường cười tinh nghịch với tôi và nói:
“Hợp đồng sẽ chấm dứt khi con người chết, vậy khi nào em mới chết”
Giang Dao đã cứu Bạch nguyệt quang – người mà hắn hằng mong ước, và để tôi bị lũ cuốn trôi.
Khế ước cuối cùng đã bị chấm dứt.
Khi chúng tôi gặp lại nhau, hắn nhìn chằm chằm vào người đàn ông lịch lãm phía sau tôi và hỏi với ánh mắt nham hiểm:
“Em bỏ rơi tôi vì hắn ư? Hắn tốt hơn tôi chỗ nào?”
Hmm…
Có lẽ vì rắn có nhiều… hơn mấy thú nhân khác…
Nhóm dịch: Vịt Trắng Lội Cỏ
Văn Án:
Giang Dao là thú nhân báo xinh đẹp nhất trong các thú nhân, nhưng hắn không còn cách nào khác ngoài việc lập khế ước với tôi.
Hắn thường cười tinh nghịch với tôi và nói:
“Hợp đồng sẽ chấm dứt khi con người chết, vậy khi nào em mới chết”
Giang Dao đã cứu Bạch nguyệt quang – người mà hắn hằng mong ước, và để tôi bị lũ cuốn trôi.
Khế ước cuối cùng đã bị chấm dứt.
Khi chúng tôi gặp lại nhau, hắn nhìn chằm chằm vào người đàn ông lịch lãm phía sau tôi và hỏi với ánh mắt nham hiểm:
“Em bỏ rơi tôi vì hắn ư? Hắn tốt hơn tôi chỗ nào?”
Hmm…
Có lẽ vì rắn có nhiều… hơn mấy thú nhân khác…
8.6
Tác giả: Cố Tử Hành
Tran / Editor: AI_Dưa Gang
Beta: AI_Bán Nguyệt Diệp
Thể loại: Phá án, Hiện đại, HE, Gương vỡ lại lành, Trâu già gặm cỏ non, Góc nhìn nữ chính
Giới thiệu
[1]
Trong mắt người ngoài, Lục Chinh lạnh lùng vô tình, đứng đắn nghiêm túc, chỉ mỗi Vân Miểu biết anh không phải như vậy.
Anh sẽ gội đầu giúp cô, sẽ cẩn thận thử độ nóng của nước, sẽ xuất hiện đúng giờ trước cổng trường cô mỗi tối, thậm chí sẽ ngăn cản cô yêu đương…
Lúc đấy tuổi còn trẻ, Vân Miểu cảm thấy cách đối xử khác biệt này chính là thích.
Cô chủ động tỏ tình, nhưng nào ngờ hồi đáp lại là chính tay anh đưa cô đến nước Mỹ.
Tỉnh dậy khỏi giấc mơ…
[2]
Dạo gần đây, khoa trinh thám có một người đẹp lạnh lùng đến công tác, tốt nghiệp trường công nghệ Massachusetts (MIT), dựa vào kỹ thuật AI nhận diện khuôn mặt, phá được rất nhiều vụ án kỳ bí.
Khoảnh khắc tảng băng ngàn năm Lục Chinh nhìn thấy cô, bỗng đụng đổ ly cà phê trong tay… Cô gái nhỏ mất liên lạc nhiều năm đã trở về rồi.
Lục Chinh vui mừng nhưng lại nghe thấy cô nói với người bên cạnh: “Sao tôi có thể quen biết đội trưởng Lục của các anh chứ?”
Lục Chinh đi ngang qua đó, đạp một phát bay chiếc ghế bên cạnh…
[3]
Lục Chinh từng được rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng đều bị Vân Miểu bóp chết từ trong nôi rồi. Mấy lần trước, cô làm rất cẩn thận.
Sau này có một lần, cô làm trắng trợn quá bị Lục Chinh phát hiện: “Lần thứ mấy rồi?”
Vân Miểu rũ mi, phóng khoáng thừa nhận: “Lần thứ ba thì phải.”
Đèn trên đỉnh đầu mờ tối, anh bước từng bước đến gần, bóp chiếc cằm trắng nhỏ xinh của cô: “Sao nào, muốn anh độc thân?”
Vân Miểu không hề sợ hãi, cô ngửa đầu nhìn anh: “Chắc là… vì yêu sinh hận.”
Đáy mắt Lục Chinh tối tăm: “Còn yêu anh?”
Vân Miểu cười: “Ảo tưởng là bệnh đó, chú Lục à.”
Lục Chinh: “Miểu Miểu, anh còn nhớ có người từng nói không để anh cô đơn đến già.”
[4]
Vân Miểu có một con robot có thể giặt giũ nấu cơm, có thể phòng thân, còn có một chức năng không muốn ai biết đến. Nó có thể nhận diện khuôn mặt của Lục Chinh, đồng thời có thể ghi chép lại nhịp tim của anh khi anh đến gần.
AI: “Chủ nhân, tối qua khi Lục Chinh ôm chị, tim đập rất nhanh, đã ghi chép lại cho chị, đồng thời phân loại là thích.”
AI: “Chủ nhân, vừa nãy tim lại đập nhanh, hai người hôn rồi à?”
Vân Miểu: “Không, chị cắn anh ấy.”
AI: “Lần này phân loại là yêu. Chủ nhân, anh ấy yêu chị.”
Lục Chinh tắt con AI ồn ào đi, chăm chú nhìn cô: “Làm sao đây, lời anh muốn nói đều bị nó giành hết rồi.”
Vân Miểu: “Vậy anh nói thêm đi, biết đâu em muốn nghe.”
Tran / Editor: AI_Dưa Gang
Beta: AI_Bán Nguyệt Diệp
Thể loại: Phá án, Hiện đại, HE, Gương vỡ lại lành, Trâu già gặm cỏ non, Góc nhìn nữ chính
Giới thiệu
[1]
Trong mắt người ngoài, Lục Chinh lạnh lùng vô tình, đứng đắn nghiêm túc, chỉ mỗi Vân Miểu biết anh không phải như vậy.
Anh sẽ gội đầu giúp cô, sẽ cẩn thận thử độ nóng của nước, sẽ xuất hiện đúng giờ trước cổng trường cô mỗi tối, thậm chí sẽ ngăn cản cô yêu đương…
Lúc đấy tuổi còn trẻ, Vân Miểu cảm thấy cách đối xử khác biệt này chính là thích.
Cô chủ động tỏ tình, nhưng nào ngờ hồi đáp lại là chính tay anh đưa cô đến nước Mỹ.
Tỉnh dậy khỏi giấc mơ…
[2]
Dạo gần đây, khoa trinh thám có một người đẹp lạnh lùng đến công tác, tốt nghiệp trường công nghệ Massachusetts (MIT), dựa vào kỹ thuật AI nhận diện khuôn mặt, phá được rất nhiều vụ án kỳ bí.
Khoảnh khắc tảng băng ngàn năm Lục Chinh nhìn thấy cô, bỗng đụng đổ ly cà phê trong tay… Cô gái nhỏ mất liên lạc nhiều năm đã trở về rồi.
Lục Chinh vui mừng nhưng lại nghe thấy cô nói với người bên cạnh: “Sao tôi có thể quen biết đội trưởng Lục của các anh chứ?”
Lục Chinh đi ngang qua đó, đạp một phát bay chiếc ghế bên cạnh…
[3]
Lục Chinh từng được rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng đều bị Vân Miểu bóp chết từ trong nôi rồi. Mấy lần trước, cô làm rất cẩn thận.
Sau này có một lần, cô làm trắng trợn quá bị Lục Chinh phát hiện: “Lần thứ mấy rồi?”
Vân Miểu rũ mi, phóng khoáng thừa nhận: “Lần thứ ba thì phải.”
Đèn trên đỉnh đầu mờ tối, anh bước từng bước đến gần, bóp chiếc cằm trắng nhỏ xinh của cô: “Sao nào, muốn anh độc thân?”
Vân Miểu không hề sợ hãi, cô ngửa đầu nhìn anh: “Chắc là… vì yêu sinh hận.”
Đáy mắt Lục Chinh tối tăm: “Còn yêu anh?”
Vân Miểu cười: “Ảo tưởng là bệnh đó, chú Lục à.”
Lục Chinh: “Miểu Miểu, anh còn nhớ có người từng nói không để anh cô đơn đến già.”
[4]
Vân Miểu có một con robot có thể giặt giũ nấu cơm, có thể phòng thân, còn có một chức năng không muốn ai biết đến. Nó có thể nhận diện khuôn mặt của Lục Chinh, đồng thời có thể ghi chép lại nhịp tim của anh khi anh đến gần.
AI: “Chủ nhân, tối qua khi Lục Chinh ôm chị, tim đập rất nhanh, đã ghi chép lại cho chị, đồng thời phân loại là thích.”
AI: “Chủ nhân, vừa nãy tim lại đập nhanh, hai người hôn rồi à?”
Vân Miểu: “Không, chị cắn anh ấy.”
AI: “Lần này phân loại là yêu. Chủ nhân, anh ấy yêu chị.”
Lục Chinh tắt con AI ồn ào đi, chăm chú nhìn cô: “Làm sao đây, lời anh muốn nói đều bị nó giành hết rồi.”
Vân Miểu: “Vậy anh nói thêm đi, biết đâu em muốn nghe.”
4.4
Văn Án
Từ Qua nghe nói Lục Thịnh yêu thầm một người, nảy ra ý xấu đi đến văn phòng của anh: “Nghe nói lễ tình nhân mà tỏ tình xác suất thành công rất cao, có “lên” không Đội trưởng Lục?
Lục Thịnh ngước nhìn cô chăm chú: “Trên?”
Từ Qua: “Anh hiểu mà.”
Lục Thịnh hiểu ý gật đầu: “Tối nay đến nhà em hay vẫn là nhà anh”
***
Có người hỏi Lục Thịnh tiêu chuẩn chọn vợ.
Lục Thịnh: “Tóc ngắn, thích mặc áo sơ mi, cảnh sát.”
Người qua đường: “Cậu nói thẳng là Từ Qua đi!”
Từ Qua nghe nói Lục Thịnh yêu thầm một người, nảy ra ý xấu đi đến văn phòng của anh: “Nghe nói lễ tình nhân mà tỏ tình xác suất thành công rất cao, có “lên” không Đội trưởng Lục?
Lục Thịnh ngước nhìn cô chăm chú: “Trên?”
Từ Qua: “Anh hiểu mà.”
Lục Thịnh hiểu ý gật đầu: “Tối nay đến nhà em hay vẫn là nhà anh”
***
Có người hỏi Lục Thịnh tiêu chuẩn chọn vợ.
Lục Thịnh: “Tóc ngắn, thích mặc áo sơ mi, cảnh sát.”
Người qua đường: “Cậu nói thẳng là Từ Qua đi!”
4
Lâm Tri Du không biết cô và Triệu Kinh Duy bắt đầu như thế nào, mọi thứ đều trở nên hỗn loạn.
Bên kia bức tường là Tống Mục Viễn, người mà cô thích thầm nhiều năm. Trước mặt là Triệu Kinh Duy, không gian chật hẹp, ánh sáng lờ mờ, xung quanh chất đống thứ lộn xộn, anh tựa lưng vào tấm ván cửa phía sau, nghiêng đầu nhìn cô: “Tiếp tục?”
Câu chuyện xưa về chàng trai và cô gái trong khuôn viên trường đại học.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Tri Du, Triệu Kinh Duy
Hướng dẫn đọc: Nữ chính thầm thích bạn của nam chính.
Bên kia bức tường là Tống Mục Viễn, người mà cô thích thầm nhiều năm. Trước mặt là Triệu Kinh Duy, không gian chật hẹp, ánh sáng lờ mờ, xung quanh chất đống thứ lộn xộn, anh tựa lưng vào tấm ván cửa phía sau, nghiêng đầu nhìn cô: “Tiếp tục?”
Câu chuyện xưa về chàng trai và cô gái trong khuôn viên trường đại học.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Tri Du, Triệu Kinh Duy
Hướng dẫn đọc: Nữ chính thầm thích bạn của nam chính.
5
Tác giả: 扶光
Thể loại: Nữ Cường, Vả Mặt, Gia Đình, Tổng Tài
Team dịch: Nhân Mã Hoa Cát
Giới thiệu:
Hôm nhảy xuống biển tự sát, tôi đã bị bắt cóc.
Tên cầm đầu bọn bắt cóc gọi hết danh bạ của tôi, nhưng không ai nghe máy.
Tôi bất lực: "Không ai cứu tôi đâu, anh cứ giết tôi đi."
Tên cầm đầu bọn bắt cóc tức giận đến nghiến răng, ngược lại còn chuyển vào tài khoản của tôi năm mươi triệu tệ.
"Tiền thuê đã trả rồi, giờ cô thuộc về tôi."
Tôi: "?"
Thể loại: Nữ Cường, Vả Mặt, Gia Đình, Tổng Tài
Team dịch: Nhân Mã Hoa Cát
Giới thiệu:
Hôm nhảy xuống biển tự sát, tôi đã bị bắt cóc.
Tên cầm đầu bọn bắt cóc gọi hết danh bạ của tôi, nhưng không ai nghe máy.
Tôi bất lực: "Không ai cứu tôi đâu, anh cứ giết tôi đi."
Tên cầm đầu bọn bắt cóc tức giận đến nghiến răng, ngược lại còn chuyển vào tài khoản của tôi năm mươi triệu tệ.
"Tiền thuê đã trả rồi, giờ cô thuộc về tôi."
Tôi: "?"
4.4
Tác giả: Lăng Nhiên
Edit: Trăng chưa từng nhàn rỗi - 月未曾闲
- ------
Văn án:
Tôi nhận được một gói hàng không rõ nguồn gốc, bên trong là một chai nước hoa tên "Kiss" và một tấm thiệp.
Trên tấm thiệp viết:
[Xịt nước hoa này lên, người thích bạn sẽ có khao khát muốn hôn bạn tăng tới 100%.]
Tôi nghĩ rằng dòng chữ trên thiệp chỉ là cách quảng cáo, không ngờ rằng từng chữ trong câu quảng cáo đều là sự thật.
Edit: Trăng chưa từng nhàn rỗi - 月未曾闲
- ------
Văn án:
Tôi nhận được một gói hàng không rõ nguồn gốc, bên trong là một chai nước hoa tên "Kiss" và một tấm thiệp.
Trên tấm thiệp viết:
[Xịt nước hoa này lên, người thích bạn sẽ có khao khát muốn hôn bạn tăng tới 100%.]
Tôi nghĩ rằng dòng chữ trên thiệp chỉ là cách quảng cáo, không ngờ rằng từng chữ trong câu quảng cáo đều là sự thật.
7.9
KHI RỪNG CAM NỞ RỘ
Tác giả: Thiện Tâm Nguyệt
Tag truyện: Hiện thực; Nữ cường; Bình dân sinh hoạt; Điền văn; Hiện đại; HE
Nội dung tóm tắt:
Nhiễm Anh đến từ một vùng quê xa xôi, gia đình cô nhiều đời làm nông dân, trong thôn cũng không có mấy người học hết trung học. Tuy vậy, nhờ sự cố gắng của cha mẹ, Nhiễm Anh đã có thể lên thành phố học đại học, cũng thành công trụ lại Hải Thành với một công việc ổn định.
Vốn dĩ cuộc sống của Nhiễm Anh sẽ êm đềm trôi qua nơi thành thị, nào ngờ một biến cố xảy ra với ông Nhiễm Trì, cha cô, đã buộc cô phải lựa chọn.
Sau rất nhiều trăn trở băn khoăn, Nhiễm Anh quyết định về quê, mặc dù đau lòng, nhưng vì sự cách biệt quá lớn, cô và người bạn trai lâu năm cũng quyết định đường ai nấy đi.
Vốn dĩ là một nhân viên văn phòng, Nhiễm Anh buộc phải trở về vạch xuất phát khi bắt tay vào làm nông nghiệp. Không những thế, việc vận động cải cách suy nghĩ và đường lối làm việc lạc hậu của người trong thôn cũng là một thử thách mà cô tưởng như đã không thể vượt qua.
Có khó khăn, có thất bại, nhưng Nhiễm Anh, với sự can đảm của tuổi trẻ, với sự giúp đỡ của những bạn học cũ, tình yêu thương của bố mẹ, và sự cổ vũ âm thầm của một người đặc biệt, đã không ngừng kéo tất cả thôn dân tiến về phía trước.
Một câu chuyện hiện thực, trong làn sóng nhiều bạn trẻ bỏ phố về quê, tiếp nối công việc truyền thống của gia đình, có lẽ chặng đường dài của Nhiễm Anh sẽ là cơn gió mát cho tất cả chúng ta sau những ngày ngột ngạt bởi khói bụi của thành thị.
“Tương lai sẽ càng ngày càng tốt”
Tác giả: Thiện Tâm Nguyệt
Tag truyện: Hiện thực; Nữ cường; Bình dân sinh hoạt; Điền văn; Hiện đại; HE
Nội dung tóm tắt:
Nhiễm Anh đến từ một vùng quê xa xôi, gia đình cô nhiều đời làm nông dân, trong thôn cũng không có mấy người học hết trung học. Tuy vậy, nhờ sự cố gắng của cha mẹ, Nhiễm Anh đã có thể lên thành phố học đại học, cũng thành công trụ lại Hải Thành với một công việc ổn định.
Vốn dĩ cuộc sống của Nhiễm Anh sẽ êm đềm trôi qua nơi thành thị, nào ngờ một biến cố xảy ra với ông Nhiễm Trì, cha cô, đã buộc cô phải lựa chọn.
Sau rất nhiều trăn trở băn khoăn, Nhiễm Anh quyết định về quê, mặc dù đau lòng, nhưng vì sự cách biệt quá lớn, cô và người bạn trai lâu năm cũng quyết định đường ai nấy đi.
Vốn dĩ là một nhân viên văn phòng, Nhiễm Anh buộc phải trở về vạch xuất phát khi bắt tay vào làm nông nghiệp. Không những thế, việc vận động cải cách suy nghĩ và đường lối làm việc lạc hậu của người trong thôn cũng là một thử thách mà cô tưởng như đã không thể vượt qua.
Có khó khăn, có thất bại, nhưng Nhiễm Anh, với sự can đảm của tuổi trẻ, với sự giúp đỡ của những bạn học cũ, tình yêu thương của bố mẹ, và sự cổ vũ âm thầm của một người đặc biệt, đã không ngừng kéo tất cả thôn dân tiến về phía trước.
Một câu chuyện hiện thực, trong làn sóng nhiều bạn trẻ bỏ phố về quê, tiếp nối công việc truyền thống của gia đình, có lẽ chặng đường dài của Nhiễm Anh sẽ là cơn gió mát cho tất cả chúng ta sau những ngày ngột ngạt bởi khói bụi của thành thị.
“Tương lai sẽ càng ngày càng tốt”
3.5
Tôi là thiên kim thật, sống trong khu ổ chuột này suốt mười bảy năm, cuối cùng cũng chờ được cha mẹ ruột tìm thấy.
Tại đại sảnh tráng lệ.
Mẹ tôi nhìn tôi đầy áy náy.
"Chi Chi, mẹ đã sớm xem Gia Hân như con gái ruột của mình nên quyết định giữ nó lại, con không phiền chứ?"
Tôi mỉm cười nói:
"Con tất nhiên không phiền, kỳ thật con cũng không nỡ với cha mẹ nuôi, có thể để họ sống ở đây không ạ?"
Cứ như vậy, cha mẹ nuôi của tôi, cũng là cha mẹ ruột của thiên kim giả kia, đã định cư tại dinh thự này.
Hai người thất nghiệp luôn sống trong khu ổ chuột lần đầu tiên được đến khu nhà giàu tấc đất tấc vàng này, họ vui sướng đến phát điên.
Tại đại sảnh tráng lệ.
Mẹ tôi nhìn tôi đầy áy náy.
"Chi Chi, mẹ đã sớm xem Gia Hân như con gái ruột của mình nên quyết định giữ nó lại, con không phiền chứ?"
Tôi mỉm cười nói:
"Con tất nhiên không phiền, kỳ thật con cũng không nỡ với cha mẹ nuôi, có thể để họ sống ở đây không ạ?"
Cứ như vậy, cha mẹ nuôi của tôi, cũng là cha mẹ ruột của thiên kim giả kia, đã định cư tại dinh thự này.
Hai người thất nghiệp luôn sống trong khu ổ chuột lần đầu tiên được đến khu nhà giàu tấc đất tấc vàng này, họ vui sướng đến phát điên.
4.4
Thể loại: 1x1, HE, biến thành động vật, ngọt sủng, nguyên sang, hiện đại, chủ thụ, xuyên sách
Nhà giàu chiều tận trời công x Thông minh trong nóng ngoài lạnh thụ
Văn án:
Do một tai nạn, linh hồn của Quý Thời Thừa bị rút khỏi cơ thể. Để bù đắp, hệ thống cho cậu quyền chọn chủng loài và thế giới mà cậu muốn đến.Điều kiện là cậu phải chọn một thế giới tiểu thuyết để sống ba tháng và không được chết.
Hệ thống muốn cậu cứu phản diện, nhưng Quý Thời Thừa chẳng hứng thú, bèn chọn làm một con mèo. Ai ngờ hệ thống gian xảo, khiến cậu thành mèo của vai phản diện, mà phản diện này còn sắp chết tới nơi.
Giữa những tiếng ngăn cản của hệ thống, Quý Thời Thừa ấn mạnh móng vuốt vào mũi của phản diện. Này, đừng chết vội, kiếm cho tôi chút cơm ăn cái đã:-)
Phản diện đành mở mắt:????
Nhà giàu chiều tận trời công x Thông minh trong nóng ngoài lạnh thụ
Văn án:
Do một tai nạn, linh hồn của Quý Thời Thừa bị rút khỏi cơ thể. Để bù đắp, hệ thống cho cậu quyền chọn chủng loài và thế giới mà cậu muốn đến.Điều kiện là cậu phải chọn một thế giới tiểu thuyết để sống ba tháng và không được chết.
Hệ thống muốn cậu cứu phản diện, nhưng Quý Thời Thừa chẳng hứng thú, bèn chọn làm một con mèo. Ai ngờ hệ thống gian xảo, khiến cậu thành mèo của vai phản diện, mà phản diện này còn sắp chết tới nơi.
Giữa những tiếng ngăn cản của hệ thống, Quý Thời Thừa ấn mạnh móng vuốt vào mũi của phản diện. Này, đừng chết vội, kiếm cho tôi chút cơm ăn cái đã:-)
Phản diện đành mở mắt:????
3
KHI TRÀ XANH VẢ NHAU
- Tác giả: Tiểu Tửu Quán Tháng Bảy
- Thể loại: Vả Mặt, Hiện Đại
Văn án:
Trên chương trình truyền hình thực tế, nữ minh tinh "trà xanh" nửa đêm gọi điện cho nam thần đỉnh lưu, làm tôi bị đánh thức, không tài nào ngủ lại được.
Thấy tôi bực mình phàn nàn, cô ấy thẳng thắn nói:
"Chu Như, tôi chỉ nói mấy lời tâm sự nhỏ nhặt thôi mà~ Sợ làm ảnh hưởng đến cô, hay cô sang phòng bên ngủ nhé?"
Tôi ôm chăn gật đầu đồng ý ngay lập tức, xoay người tiến thẳng vào phòng của nam thần đỉnh lưu.
Ngày hôm sau, cô ấy xông vào phòng, phát ra tiếng hét chói tai.
Chỉ vì lúc đó tôi đang nằm say ngủ trong lòng nam thần đỉnh lưu.
“Dịch Châu đang ở thời kỳ thăng tiến trong sự nghiệp, Như Như, dù cô có thích anh ấy đến đâu cũng không nên dụ dỗ chứ.”
Tôi mơ màng tỉnh dậy, quay đầu hôn lên môi Giang Dịch Châu:
“Tôi hiểu mà, bởi vì tôi cũng là ‘trà xanh đích thực’. Xin lỗi nhé, nhưng môi anh ấy tôi hôn trước rồi.”
Bình luận nổ tung.
【Chị ơi, chị nào phải "trà xanh" chứ, Giang Dịch Châu phía sau đang giả vờ ngủ mà sắp sướng đến bay người rồi kìa!】
- Tác giả: Tiểu Tửu Quán Tháng Bảy
- Thể loại: Vả Mặt, Hiện Đại
Văn án:
Trên chương trình truyền hình thực tế, nữ minh tinh "trà xanh" nửa đêm gọi điện cho nam thần đỉnh lưu, làm tôi bị đánh thức, không tài nào ngủ lại được.
Thấy tôi bực mình phàn nàn, cô ấy thẳng thắn nói:
"Chu Như, tôi chỉ nói mấy lời tâm sự nhỏ nhặt thôi mà~ Sợ làm ảnh hưởng đến cô, hay cô sang phòng bên ngủ nhé?"
Tôi ôm chăn gật đầu đồng ý ngay lập tức, xoay người tiến thẳng vào phòng của nam thần đỉnh lưu.
Ngày hôm sau, cô ấy xông vào phòng, phát ra tiếng hét chói tai.
Chỉ vì lúc đó tôi đang nằm say ngủ trong lòng nam thần đỉnh lưu.
“Dịch Châu đang ở thời kỳ thăng tiến trong sự nghiệp, Như Như, dù cô có thích anh ấy đến đâu cũng không nên dụ dỗ chứ.”
Tôi mơ màng tỉnh dậy, quay đầu hôn lên môi Giang Dịch Châu:
“Tôi hiểu mà, bởi vì tôi cũng là ‘trà xanh đích thực’. Xin lỗi nhé, nhưng môi anh ấy tôi hôn trước rồi.”
Bình luận nổ tung.
【Chị ơi, chị nào phải "trà xanh" chứ, Giang Dịch Châu phía sau đang giả vờ ngủ mà sắp sướng đến bay người rồi kìa!】
4.1
Thang Chi Niệm là con gái của bảo mẫu nhà họ Cận.
Căn nhà của chủ giống như một mê cung, cô theo mẹ cùng nhau sống trong biệt thự này.
Ngày đầu tiên đến đây, Thang Chi Niệm nhìn thấy con trai cưng của chủ nhà đang chơi bóng rổ ở sân sau.
Lúc ấy, Cận Vu Thân mười bảy tuổi, hào hoa phong nhã, sở hữu một khuôn mặt mê người.
Không lâu sau đó, Thang Chi Niệm trở thành bảo mẫu riêng cho Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân không muốn làm bài tập, Thang Chi Niệm giúp cậu làm.
Cận Vu Thân lười từ chối những lá thư tỏ tình, Thang Chi Niệm ra mặt làm kẻ xấu.
Cận Vu Thân muốn ăn món tráng miệng cách nhà mười mấy cây số, Thang Chi Niệm bất chấp mưa to đi mua về…
Cứ như vậy, Thang Chi Niệm cẩn thận làm bảo mẫu ròng rã suốt hai năm, cũng tiết kiệm được kha khá tiền.
Đêm trước ngày tốt nghiệp trung học phổ thông, Cận Vu Thân đã yêu cầu Thang Chi Niệm chăm chỉ nỗ lực để vào trường đại học nổi tiếng với cậu.
Thang Chi Niệm ngoài miệng cười hì hì trả lời được được được.
Sau khi khai giảng, Thang Chi Niệm lại im hơi lặng tiếng mang theo hành lý đến trường đại học xa Cận Vu Thân nhất, trời nam biển bắc.
Không ai biết rằng, một ngày trước khai giảng, Thang Chi Niệm không những hôn Cận Vu Thân, mà còn…
*
Gặp lại nhau sau vài năm.
Thang Chi Niệm được một công ty khác lôi kéo sang làm thư ký giám đốc, cô chạm mặt Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân chính là tổng giám đốc của công ty đó.
Một đêm hoang đường, chuyện đã rồi, Thang Chi Niệm cả người đau nhức chuẩn bị lẻn đi.
Không ngờ, người đàn ông phía sau lạnh lùng nói: “Lần này chuẩn bị chạy đi đâu?”
# Mặt dày theo đuổi vợ lần nữa #, 50% học đường, 50% đô thị
Tuyến tình yêu sau khi thi đại học, nhân vật chính đã trưởng thành.
Tóm tắt một câu: Thiếu gia ngạo mạn vs Bảo mẫu nhỏ [Anh ấy siêu yêu]
Căn nhà của chủ giống như một mê cung, cô theo mẹ cùng nhau sống trong biệt thự này.
Ngày đầu tiên đến đây, Thang Chi Niệm nhìn thấy con trai cưng của chủ nhà đang chơi bóng rổ ở sân sau.
Lúc ấy, Cận Vu Thân mười bảy tuổi, hào hoa phong nhã, sở hữu một khuôn mặt mê người.
Không lâu sau đó, Thang Chi Niệm trở thành bảo mẫu riêng cho Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân không muốn làm bài tập, Thang Chi Niệm giúp cậu làm.
Cận Vu Thân lười từ chối những lá thư tỏ tình, Thang Chi Niệm ra mặt làm kẻ xấu.
Cận Vu Thân muốn ăn món tráng miệng cách nhà mười mấy cây số, Thang Chi Niệm bất chấp mưa to đi mua về…
Cứ như vậy, Thang Chi Niệm cẩn thận làm bảo mẫu ròng rã suốt hai năm, cũng tiết kiệm được kha khá tiền.
Đêm trước ngày tốt nghiệp trung học phổ thông, Cận Vu Thân đã yêu cầu Thang Chi Niệm chăm chỉ nỗ lực để vào trường đại học nổi tiếng với cậu.
Thang Chi Niệm ngoài miệng cười hì hì trả lời được được được.
Sau khi khai giảng, Thang Chi Niệm lại im hơi lặng tiếng mang theo hành lý đến trường đại học xa Cận Vu Thân nhất, trời nam biển bắc.
Không ai biết rằng, một ngày trước khai giảng, Thang Chi Niệm không những hôn Cận Vu Thân, mà còn…
*
Gặp lại nhau sau vài năm.
Thang Chi Niệm được một công ty khác lôi kéo sang làm thư ký giám đốc, cô chạm mặt Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân chính là tổng giám đốc của công ty đó.
Một đêm hoang đường, chuyện đã rồi, Thang Chi Niệm cả người đau nhức chuẩn bị lẻn đi.
Không ngờ, người đàn ông phía sau lạnh lùng nói: “Lần này chuẩn bị chạy đi đâu?”
# Mặt dày theo đuổi vợ lần nữa #, 50% học đường, 50% đô thị
Tuyến tình yêu sau khi thi đại học, nhân vật chính đã trưởng thành.
Tóm tắt một câu: Thiếu gia ngạo mạn vs Bảo mẫu nhỏ [Anh ấy siêu yêu]
7.6
Yêu nhau hai năm, Lục Chẩm Thu phát hiện bạn gái Đường Nghênh Hạ ngoại tình, nàng không có chất vấn, không có cãi nhau ầm ĩ, mà là suốt đêm nhờ bạn tốt giúp mình tìm một nơi ở mới, chuyển nhà chạy lấy người.
Thật trùng hợp, chủ nhà mới là đối thủ một mất một còn của Đường Nghênh Hạ, nhà văn kiêm biên kịch nổi tiếng Cận Thủy Lan, tính cách hẻo lánh, không dễ ở chung, cao lãnh chi hoa điển hình trong giới, tên gọi tắt là goá bụa(*). Người theo đuổi cô có vô số, nhưng từ trước đến nay cô đều từ chối, không có bất kỳ đối tượng tai tiếng nào, ai cũng không biết trong lòng cô cất giấu một người.
Về sau, người này nửa đêm gõ cửa phòng cô, tiến vào ở trong phòng cô.
(*) Goá bụa: có thể hiểu là goá vợ (chồng) hoặc là cô đơn về mặt đời sống.
Tiểu kịch trường:
Doanh số sách mới bán ra không tệ, tạp chí muốn cùng Cận Thủy Lan phát sóng trực tiếp một lần, mời vài vị khách quý, Đường Nghênh Hạ cũng ở trong đó. Phát sóng không bao lâu, bên phía Cận Thuỷ Lan truyền đến vài tiếng chó sủa, trong màn hình xuất hiện một con lông vàng, biên tập viên nghi hoặc hỏi: "Cận lão sư không phải không nuôi chó sao?"
Goá bụa vương giả Cận Thủy Lan cười nhạt giải thích: "Là bạn gái tôi nuôi."
Tất cả độc giả trong buổi phát sóng trực tiếp: ĐM!!
Đường Nghênh Hạ nhìn thấy vòng cổ của lông vàng khi nó đứng lên, mặt đều tái mét.
Một câu tóm tắt: Tưởng chừng những cuộc gặp gỡ tình cờ, đều là chủ mưu đã lên kế hoạch từ lâu.
Lập ý: Hữu tình nhân chung thành quyến chúc
Thật trùng hợp, chủ nhà mới là đối thủ một mất một còn của Đường Nghênh Hạ, nhà văn kiêm biên kịch nổi tiếng Cận Thủy Lan, tính cách hẻo lánh, không dễ ở chung, cao lãnh chi hoa điển hình trong giới, tên gọi tắt là goá bụa(*). Người theo đuổi cô có vô số, nhưng từ trước đến nay cô đều từ chối, không có bất kỳ đối tượng tai tiếng nào, ai cũng không biết trong lòng cô cất giấu một người.
Về sau, người này nửa đêm gõ cửa phòng cô, tiến vào ở trong phòng cô.
(*) Goá bụa: có thể hiểu là goá vợ (chồng) hoặc là cô đơn về mặt đời sống.
Tiểu kịch trường:
Doanh số sách mới bán ra không tệ, tạp chí muốn cùng Cận Thủy Lan phát sóng trực tiếp một lần, mời vài vị khách quý, Đường Nghênh Hạ cũng ở trong đó. Phát sóng không bao lâu, bên phía Cận Thuỷ Lan truyền đến vài tiếng chó sủa, trong màn hình xuất hiện một con lông vàng, biên tập viên nghi hoặc hỏi: "Cận lão sư không phải không nuôi chó sao?"
Goá bụa vương giả Cận Thủy Lan cười nhạt giải thích: "Là bạn gái tôi nuôi."
Tất cả độc giả trong buổi phát sóng trực tiếp: ĐM!!
Đường Nghênh Hạ nhìn thấy vòng cổ của lông vàng khi nó đứng lên, mặt đều tái mét.
Một câu tóm tắt: Tưởng chừng những cuộc gặp gỡ tình cờ, đều là chủ mưu đã lên kế hoạch từ lâu.
Lập ý: Hữu tình nhân chung thành quyến chúc
3.4
Trì Dư đọc một quyển truyện ngôn tình tên là [Tổng tài cường thủ hào đoạt], ngủ một giấc tỉnh dậy thì phát hiện mình đã xuyên vào sách rồi, xuyên thành nữ phụ độc ác trong nguyên văn, nhiệm vụ với tư cách nữ phụ chính là thúc đẩy phát triển đường tình cảm của nam nữ chính.
Mà thần kỳ hơn là quyển truyện [Tổng tài cường thủ hào đoạt] cũng xuyên vào thế giới tiểu thuyết theo cô.
Vào buổi tối của một ngày nọ, trên trang giấy trắng của quyển truyện hiện lên một đoạn chữ [Nếu như đường tình cảm của nam chính xảy ra sai lệch thì cô sẽ phải chịu phản phệ.]
Khi Trì Dư cảm thấy sức khoẻ của mình càng ngày càng trở nên yếu, cô thử thăm dò hỏi nam chính: “Trình Ngôn, có phải là anh thích em không?”
Trình Ngôn nghiêm túc nói: “Đúng vậy!”
Trì Dư trực tiếp phun một ngụm máu tươi vào mặt anh.
“Cầu xin anh đừng có thích em…”
“Vì sao?”
Trì Dư dùng hết một hơi cuối cùng nói: “Tình yêu của anh… có độc…”
Trình Ngôn rơi giọt nước mắt đau khổ xuống: “Anh phải làm như thế nào mới có thể cứu được em?”
Trì Dư chậm rãi mở miệng nói: “Đi cầu xin mọi người bỏ lợn cho tác giả đi, chỉ có tác giả mới có thể cứu được em…”
Mà thần kỳ hơn là quyển truyện [Tổng tài cường thủ hào đoạt] cũng xuyên vào thế giới tiểu thuyết theo cô.
Vào buổi tối của một ngày nọ, trên trang giấy trắng của quyển truyện hiện lên một đoạn chữ [Nếu như đường tình cảm của nam chính xảy ra sai lệch thì cô sẽ phải chịu phản phệ.]
Khi Trì Dư cảm thấy sức khoẻ của mình càng ngày càng trở nên yếu, cô thử thăm dò hỏi nam chính: “Trình Ngôn, có phải là anh thích em không?”
Trình Ngôn nghiêm túc nói: “Đúng vậy!”
Trì Dư trực tiếp phun một ngụm máu tươi vào mặt anh.
“Cầu xin anh đừng có thích em…”
“Vì sao?”
Trì Dư dùng hết một hơi cuối cùng nói: “Tình yêu của anh… có độc…”
Trình Ngôn rơi giọt nước mắt đau khổ xuống: “Anh phải làm như thế nào mới có thể cứu được em?”
Trì Dư chậm rãi mở miệng nói: “Đi cầu xin mọi người bỏ lợn cho tác giả đi, chỉ có tác giả mới có thể cứu được em…”
8.5
1.
Tập đoàn nhà Đàm Chước phá sản, chỉ sau một đêm, cô tiểu thư kiêu kỳ nổi tiếng từng được mọi người nâng niu đã rơi xuống khỏi bệ thờ.
Những công tử từng bị cô từ chối bắt đầu nhòm ngó vẻ đẹp của cô, dùng mọi thủ đoạn để tiếp cận.
Đàm Chước chán nản và quyết định tìm cho mình một chỗ dựa.
Cô nghĩ đến Triều Hồi Độ.
Đây là một nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu, được công nhận là quý phái và danh giá. Người ta đồn rằng đến giờ anh vẫn chưa kết hôn vì tiêu chuẩn của anh cao ngất ngưởng.
Trên boong tàu tối tăm của buổi vũ hội, Đàm Chước chặn anh lại, không may nhìn vào đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhưng cuốn hút của anh.
Đẹp trai thế này, khó trách tiêu chuẩn cao đến vậy -
Cô tiểu thư vốn tự tin về nhan sắc của mình hiếm khi lúng túng: “Anh có thiếu vợ không? Da trắng dáng xinh... còn dịu dàng ân cần nữa?”
2.
Mọi người nhận thấy rằng Đàm Chước không hề khó khăn sau khi phá sản như họ tưởng, cô vẫn tỏa sáng, đẹp lộng lẫy và còn mở một cửa hàng đồ cổ.
Cả giới xôn xao bàn tán.
Cho đến khi có người nhìn thấy chiếc xe riêng của Triều Hồi Độ thường xuyên xuất hiện bên ngoài cửa hàng đồ cổ.
Trong một buổi phỏng vấn với một tạp chí nổi tiếng.
Phóng viên: “Nghe nói gần đây anh thường đến cửa hàng đồ cổ, có tìm thấy bảo bối mới nào không?”
Người đàn ông trẻ tuổi xoay chiếc nhẫn biểu tượng quyền lực và địa vị của gia tộc, tỏa ra khí chất xa cách, khuôn mặt lãnh đạm mỉm cười:
“Đón bảo bối về nhà.”
3.
Ban đầu, Triều Hồi Độ cưới Đàm Chước về, coi cô như một bông hoa quý giá nhưng dễ vỡ, chăm sóc cẩn thận, thỉnh thoảng ngắm nhìn.
Sau đó, dần dần, cô biến thành một bông hoa ăn thịt người.
Đàm Chước nhớ lại lúc tự giới thiệu, có chút xấu hổ ngồi lên đùi anh: “Đinh đong, ‘cô vợ nhỏ ân cần’ của anh đây.”
Tag: Ngọt Ngào, Cứu Rỗi
Từ Khóa Tìm Kiếm: Nhân Vật Chính: Đàm Chước | Phụ: Triều Hồi Độ
Tập đoàn nhà Đàm Chước phá sản, chỉ sau một đêm, cô tiểu thư kiêu kỳ nổi tiếng từng được mọi người nâng niu đã rơi xuống khỏi bệ thờ.
Những công tử từng bị cô từ chối bắt đầu nhòm ngó vẻ đẹp của cô, dùng mọi thủ đoạn để tiếp cận.
Đàm Chước chán nản và quyết định tìm cho mình một chỗ dựa.
Cô nghĩ đến Triều Hồi Độ.
Đây là một nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu, được công nhận là quý phái và danh giá. Người ta đồn rằng đến giờ anh vẫn chưa kết hôn vì tiêu chuẩn của anh cao ngất ngưởng.
Trên boong tàu tối tăm của buổi vũ hội, Đàm Chước chặn anh lại, không may nhìn vào đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhưng cuốn hút của anh.
Đẹp trai thế này, khó trách tiêu chuẩn cao đến vậy -
Cô tiểu thư vốn tự tin về nhan sắc của mình hiếm khi lúng túng: “Anh có thiếu vợ không? Da trắng dáng xinh... còn dịu dàng ân cần nữa?”
2.
Mọi người nhận thấy rằng Đàm Chước không hề khó khăn sau khi phá sản như họ tưởng, cô vẫn tỏa sáng, đẹp lộng lẫy và còn mở một cửa hàng đồ cổ.
Cả giới xôn xao bàn tán.
Cho đến khi có người nhìn thấy chiếc xe riêng của Triều Hồi Độ thường xuyên xuất hiện bên ngoài cửa hàng đồ cổ.
Trong một buổi phỏng vấn với một tạp chí nổi tiếng.
Phóng viên: “Nghe nói gần đây anh thường đến cửa hàng đồ cổ, có tìm thấy bảo bối mới nào không?”
Người đàn ông trẻ tuổi xoay chiếc nhẫn biểu tượng quyền lực và địa vị của gia tộc, tỏa ra khí chất xa cách, khuôn mặt lãnh đạm mỉm cười:
“Đón bảo bối về nhà.”
3.
Ban đầu, Triều Hồi Độ cưới Đàm Chước về, coi cô như một bông hoa quý giá nhưng dễ vỡ, chăm sóc cẩn thận, thỉnh thoảng ngắm nhìn.
Sau đó, dần dần, cô biến thành một bông hoa ăn thịt người.
Đàm Chước nhớ lại lúc tự giới thiệu, có chút xấu hổ ngồi lên đùi anh: “Đinh đong, ‘cô vợ nhỏ ân cần’ của anh đây.”
Tag: Ngọt Ngào, Cứu Rỗi
Từ Khóa Tìm Kiếm: Nhân Vật Chính: Đàm Chước | Phụ: Triều Hồi Độ
3.3
Khó Theo Đuổi
Tác giả: Bát Nguyệt Vu Hạ
Editor: Jeongie
Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào
Độ dài: 83 chương + 8 ngoại truyện
Giới thiệu
Năm năm trước, chỉ một câu nói “Nhạt nhẽo, tầm thường” của Lục Hoài Nghiên đã chôn vùi tâm tư thiếu nữ của Giang Sắt ngay tại lễ trưởng thành tuổi mười tám của mình.
Đêm ấy, Giang Sắt đã âm thầm cầu nguyện: Rồi sẽ có một ngày, sẽ có người cao tay hơn xuất hiện, đè Lục Hoài Nghiên xuống đất rồi giẫm thật mạnh lên mặt anh ta.
Năm năm sau, chỉ vỏn vẹn trong một đêm, Giang Sắt từ một thiên kim danh giá ở Bắc Thành bỗng chốc trở thành tiểu thư giả mạo gia cảnh nghèo khó.
Mất đi thân phận thiên kim, rời khỏi Bắc Thành, bắt đầu cuộc sống tự lực cánh sinh.
Thế nhưng, cô lại vui vẻ tiếp nhận mọi thứ.
Chỉ có một chuyện khiến cô tiếc nuối mãi, chính là đời này e rằng không còn cơ hội nhìn thấy cảnh Lục Hoài Nghiên bị người ta “chà đạp”.
Về sau…
Vị thái tử Lục thị kiêu căng, ngạo mạn, lạnh lùng, tàn nhẫn kia vô tình biết được nỗi niềm tiếc nuối của Giang Sắt.
Biết rõ cô nàng này thù dai cỡ nào, người đàn ông thẳng tay lôi Giang Sắt ra khỏi chăn, nhấc chân trái cô lên rồi áp vào mặt mình, ung dung nói, “Nào, em cứ giẫm thoả thích.”
Giang Sắt: …
…
Ngày xưa, khi Giang Sắt còn đi tò tò sau lưng gọi anh là anh Hoài Nghiên, Lục Hoài Nghiên chẳng hề để cô nhóc vào mắt.
Sau này Lục Hoài Nghiên mới nhận ra, muốn dỗ cô gọi mình một tiếng anh Hoài Nghiên thật đúng là khó hơn cả lên trời…
*Đoạn kịch ngắn*
Một ngày nọ, tin tức đính hôn giữa Lục Hoài Nghiên và công chúa nhỏ nhà họ Quan bị lan truyền một cách chóng mặt.
Giang Sắt chỉ gửi cho anh một tin nhắn ngắn gọn: Tạm biệt.
Đêm đó, Lục Hoài Nghiên chạy thẳng đến sân bay giữ người lại.
Giang Sắt cười nhạt, “Lục Hoài Nghiên, tôi không đụng vào đồ đã có chủ, dễ hợp thì dễ tan.”
Lục Hoài Nghiên siết chặt tay cô, cắn răng nói, “Sao? Ngay cả đồ của mình mà em cũng không muốn đụng tới sao?”
Không lâu sau, một bài đăng Weibo của tổng giám đốc Lục thị đã nằm chiễm chệ trên hot search.
#Không đính hôn, không liên hôn, tổ tông nhà tôi vừa khó dỗ lại còn khó hầu hạ, vẫn còn đang trong quá trình theo đuổi# @Bán giang sắt sắt bán giang hồng*.
* Một câu trong bài thơ Mộ giang ngâm của Bạch Cư Dị.
Tác giả: Bát Nguyệt Vu Hạ
Editor: Jeongie
Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào
Độ dài: 83 chương + 8 ngoại truyện
Giới thiệu
Năm năm trước, chỉ một câu nói “Nhạt nhẽo, tầm thường” của Lục Hoài Nghiên đã chôn vùi tâm tư thiếu nữ của Giang Sắt ngay tại lễ trưởng thành tuổi mười tám của mình.
Đêm ấy, Giang Sắt đã âm thầm cầu nguyện: Rồi sẽ có một ngày, sẽ có người cao tay hơn xuất hiện, đè Lục Hoài Nghiên xuống đất rồi giẫm thật mạnh lên mặt anh ta.
Năm năm sau, chỉ vỏn vẹn trong một đêm, Giang Sắt từ một thiên kim danh giá ở Bắc Thành bỗng chốc trở thành tiểu thư giả mạo gia cảnh nghèo khó.
Mất đi thân phận thiên kim, rời khỏi Bắc Thành, bắt đầu cuộc sống tự lực cánh sinh.
Thế nhưng, cô lại vui vẻ tiếp nhận mọi thứ.
Chỉ có một chuyện khiến cô tiếc nuối mãi, chính là đời này e rằng không còn cơ hội nhìn thấy cảnh Lục Hoài Nghiên bị người ta “chà đạp”.
Về sau…
Vị thái tử Lục thị kiêu căng, ngạo mạn, lạnh lùng, tàn nhẫn kia vô tình biết được nỗi niềm tiếc nuối của Giang Sắt.
Biết rõ cô nàng này thù dai cỡ nào, người đàn ông thẳng tay lôi Giang Sắt ra khỏi chăn, nhấc chân trái cô lên rồi áp vào mặt mình, ung dung nói, “Nào, em cứ giẫm thoả thích.”
Giang Sắt: …
…
Ngày xưa, khi Giang Sắt còn đi tò tò sau lưng gọi anh là anh Hoài Nghiên, Lục Hoài Nghiên chẳng hề để cô nhóc vào mắt.
Sau này Lục Hoài Nghiên mới nhận ra, muốn dỗ cô gọi mình một tiếng anh Hoài Nghiên thật đúng là khó hơn cả lên trời…
*Đoạn kịch ngắn*
Một ngày nọ, tin tức đính hôn giữa Lục Hoài Nghiên và công chúa nhỏ nhà họ Quan bị lan truyền một cách chóng mặt.
Giang Sắt chỉ gửi cho anh một tin nhắn ngắn gọn: Tạm biệt.
Đêm đó, Lục Hoài Nghiên chạy thẳng đến sân bay giữ người lại.
Giang Sắt cười nhạt, “Lục Hoài Nghiên, tôi không đụng vào đồ đã có chủ, dễ hợp thì dễ tan.”
Lục Hoài Nghiên siết chặt tay cô, cắn răng nói, “Sao? Ngay cả đồ của mình mà em cũng không muốn đụng tới sao?”
Không lâu sau, một bài đăng Weibo của tổng giám đốc Lục thị đã nằm chiễm chệ trên hot search.
#Không đính hôn, không liên hôn, tổ tông nhà tôi vừa khó dỗ lại còn khó hầu hạ, vẫn còn đang trong quá trình theo đuổi# @Bán giang sắt sắt bán giang hồng*.
* Một câu trong bài thơ Mộ giang ngâm của Bạch Cư Dị.