All Mangas
2690 Truyện
Sắp xếp theo
3.7
Nương ta mất đi tất cả, cũng chỉ vì vẻ ngoài trông giống ánh trăng sáng trong lòng hoàng đế.
Hoàng đế đã vu tội cho cha ta, tìm cớ tru di gia tộc, sau đó cướp bà về hoàng cung.//
Nương phải liều mạng mới bảo vệ được ta.
Bà được phong làm quý phi, nhận hết sủng ái của hoàng thượng.
Người trong cung đều nói bà tham vinh hoa phú quý, là một kỹ nữ hạ tiện.
Nương chưa bao giờ để ý.
Hoàng đế đã vu tội cho cha ta, tìm cớ tru di gia tộc, sau đó cướp bà về hoàng cung.//
Nương phải liều mạng mới bảo vệ được ta.
Bà được phong làm quý phi, nhận hết sủng ái của hoàng thượng.
Người trong cung đều nói bà tham vinh hoa phú quý, là một kỹ nữ hạ tiện.
Nương chưa bao giờ để ý.
9.2
Tên truyện: Ánh trăng xanh
Tác giả: Dư Trình
Số chương: 42 chương + 2 ngoại truyện
Thể loại: Đam mỹ, thụ mất trí nhớ, thanh xuân học đường, đường trộn thủy tinh, có chua có ngọt, trông thì cưới trước yêu sau nhưng thật ra là gương vỡ lại lành, HE.
Edit: Apricity
______________________
CP: Từ Ngạn Hoàn x Du Tâm Kiều
(Luật sư x nghệ sĩ piano)
♪ Giới thiệu ♪
Du Tâm Kiều sống suôn sẻ tới năm hai mươi bốn tuổi thì đột nhiên gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh dậy, trí nhớ của cậu lại trôi về năm mười tám tuổi.
Nghe nói bây giờ mình là một nghệ sĩ biểu diễn khá nổi tiếng, Du Tâm Kiều tự dưng được pass qua hẳn 6 năm tập luyện hô to rằng “ôi mình lời thật đấy”.
Lời hơn nữa là— Cậu kết hôn rồi, đối tượng kết hôn còn là người mà khi niên thiếu mình muốn nhưng không có được.
Niềm vui qua đi, Du Tâm Kiều lại cảm thấy buồn bực. Từ Ngạn Hoàn lạnh hơn cả núi băng, năm đó Du Tâm Kiều rầm rộ theo đuổi anh làm cả trường biết hết. Có một lần cậu tự tay đánh bóng một viên đá “Ánh trăng xanh” tặng anh. Từ Ngạn Hoàn liếc cái tay được băng bó thành đòn bánh tét của Du Tâm Kiều, chỉ nói hai chữ: “Tránh ra.”
Du Tâm Kiều cố gắng lấy lại trí nhớ: “Tụi mình gặp lại nhau ở đâu thế?”
Từ Ngạn Hoàn đáp: “Ở công ty luật.”
Du Tâm Kiều: “Chẳng lẽ em tới gây phiền cho anh hả?”
Từ Ngạn Hoàn: “Em không biết anh làm việc ở đó.”
Du Tâm Kiều: “Thế sao chúng ta kết hôn được?”
Từ Ngạn Hoàn: “Em cầu hôn anh.”
Du Tâm Kiều: “Anh đồng ý lời cầu hôn của em? Anh tự nguyện ư? Không phải em dùng thủ đoạn gì đó ép anh chứ?”
Từ Ngạn Hoàn: “…”
Từ Ngạn Hoàn không biết rằng, cậu chủ nhỏ nhà họ Du sống nửa đời ngỗ ngược phóng túng, không hề biết “kiên trì bền bỉ” là như thế nào, duy chỉ cố chấp với hai chuyện—— Một là đàn piano, hai là Từ Ngạn Hoàn.
Du Tâm Kiều cũng không biết rằng, năm ấy sau khi cậu nản lòng rồi bỏ đi, năm phút sau Từ Ngạn Hoàn đã đi vòng về, khom lưng nhặt viên đá ánh trăng xanh bị vùi trong bùn đất kia, vẩy sạch bụi bẩn rồi bỏ vào túi.
“Thế sau khi cưới nhau, tụi mình có… hôn nhau chưa?”
“Ừm.”
“Thỉnh thoảng à?”
“Không, hằng ngày.”
___________________________
Lưu ý của chủ nhà:
Tác giả viết hiện thực và quá khứ đan xen, đường trộn thủy tinh. Chương có mũi tên tới là viết về hiện tại, chương có mũi tên lùi là viết về quá khứ. Nếu thấy quá rối, mọi người có thể nhìn tên chương để đọc theo thứ tự mình muốn.
Tác giả: Dư Trình
Số chương: 42 chương + 2 ngoại truyện
Thể loại: Đam mỹ, thụ mất trí nhớ, thanh xuân học đường, đường trộn thủy tinh, có chua có ngọt, trông thì cưới trước yêu sau nhưng thật ra là gương vỡ lại lành, HE.
Edit: Apricity
______________________
CP: Từ Ngạn Hoàn x Du Tâm Kiều
(Luật sư x nghệ sĩ piano)
♪ Giới thiệu ♪
Du Tâm Kiều sống suôn sẻ tới năm hai mươi bốn tuổi thì đột nhiên gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh dậy, trí nhớ của cậu lại trôi về năm mười tám tuổi.
Nghe nói bây giờ mình là một nghệ sĩ biểu diễn khá nổi tiếng, Du Tâm Kiều tự dưng được pass qua hẳn 6 năm tập luyện hô to rằng “ôi mình lời thật đấy”.
Lời hơn nữa là— Cậu kết hôn rồi, đối tượng kết hôn còn là người mà khi niên thiếu mình muốn nhưng không có được.
Niềm vui qua đi, Du Tâm Kiều lại cảm thấy buồn bực. Từ Ngạn Hoàn lạnh hơn cả núi băng, năm đó Du Tâm Kiều rầm rộ theo đuổi anh làm cả trường biết hết. Có một lần cậu tự tay đánh bóng một viên đá “Ánh trăng xanh” tặng anh. Từ Ngạn Hoàn liếc cái tay được băng bó thành đòn bánh tét của Du Tâm Kiều, chỉ nói hai chữ: “Tránh ra.”
Du Tâm Kiều cố gắng lấy lại trí nhớ: “Tụi mình gặp lại nhau ở đâu thế?”
Từ Ngạn Hoàn đáp: “Ở công ty luật.”
Du Tâm Kiều: “Chẳng lẽ em tới gây phiền cho anh hả?”
Từ Ngạn Hoàn: “Em không biết anh làm việc ở đó.”
Du Tâm Kiều: “Thế sao chúng ta kết hôn được?”
Từ Ngạn Hoàn: “Em cầu hôn anh.”
Du Tâm Kiều: “Anh đồng ý lời cầu hôn của em? Anh tự nguyện ư? Không phải em dùng thủ đoạn gì đó ép anh chứ?”
Từ Ngạn Hoàn: “…”
Từ Ngạn Hoàn không biết rằng, cậu chủ nhỏ nhà họ Du sống nửa đời ngỗ ngược phóng túng, không hề biết “kiên trì bền bỉ” là như thế nào, duy chỉ cố chấp với hai chuyện—— Một là đàn piano, hai là Từ Ngạn Hoàn.
Du Tâm Kiều cũng không biết rằng, năm ấy sau khi cậu nản lòng rồi bỏ đi, năm phút sau Từ Ngạn Hoàn đã đi vòng về, khom lưng nhặt viên đá ánh trăng xanh bị vùi trong bùn đất kia, vẩy sạch bụi bẩn rồi bỏ vào túi.
“Thế sau khi cưới nhau, tụi mình có… hôn nhau chưa?”
“Ừm.”
“Thỉnh thoảng à?”
“Không, hằng ngày.”
___________________________
Lưu ý của chủ nhà:
Tác giả viết hiện thực và quá khứ đan xen, đường trộn thủy tinh. Chương có mũi tên tới là viết về hiện tại, chương có mũi tên lùi là viết về quá khứ. Nếu thấy quá rối, mọi người có thể nhìn tên chương để đọc theo thứ tự mình muốn.
8.7
Tên khác: Đầu hào hắc phấn, 头号黑粉
Tác giả: Họa Ngữ (婳语)
Editor: Đoan Mộc Du Thanh
Thể loại: Thanh mai trúc mã, tình đầu, hỗ sủng, ngọt, tiểu trong suốt nhà văn phú nhị đại ngụy anti-fan thụ vs thâm tình ôn nhu chính trực đại minh tinh công
Nhân vật chính: Trâu Hàn, Ngu Thành Hà
Bộ này có một bộ khác cùng hệ liệt, nói về Thích Ca và Lộc Nhất Bạch. Bộ đó đi trước bộ này, tên là Sổ Tay Cưa Đổ Người Yêu Cũ.
Văn án
Trâu Hàn là một tác giả nhỏ không có tiếng tăm. Một ngày nào đó, cậu viết một quyển đam mỹ lấy hình tượng tình nhân trong mộng của cậu, trong một đêm liền nổi tiếng.
Tiếc cái không phải nổi tiếng tốt đẹp gì, mà là tiếng xấu vang xa, một đám người chạy tới dưới truyện của cậu mắng điên cuồng, nói cậu cọ nhiệt độ*.
*cọ nhiệt độ: dựa vào độ nổi tiếng của người khác để kéo mình lên.
Trâu Hàn ngu người, sau đó mới biết, nam chính trong truyện của cậu có vẻ rất giống minh tinh nổi tiếng Ngu Thành Hà.
Không dưng bị khóa truyện, Trâu Hàn liền trở thành anti-fan số một của Ngu Thành Hà, kiên trì bôi đen Ngu Thành Hà.
Trâu Hàn: Nhìn bộ dáng quần áo xộc xệch này đi, thứ đồi phong bại tục [ ảnh ].
Fan: Má ơi! Zai đẹp zai đẹp zai đẹp! Liếm liếm liếm!
Trâu Hàn: Livestream dạ hội này nè, hát dở đến mẹ nhận không ra luôn [ video ].
Fan: Đứa nào nói đây là hát nhép, livestream Ngư Ngư* hát đỉnh cực kỳ!
*Ngư Ngư đọc gần giống Ngu (họ của công)
Trâu Hàn: Ăn nhiều như vậy, hắn là heo à [ ảnh ]?
Fan: Con trai tui đáng yêu quá điiii!
…
Fan: Lâu rồi không thấy tin của Ngư Ngư, đại đại* lộ diện nói gì đi.
*đại đại: ở đây là đang nói tới account của Trâu Hàn
Ngu Thành Hà: Xuỵt! Em ấy mới ngủ, đừng ầm ĩ.
Fan 1: Đờ phắc?
Fan 2: Đờ phắc!
Fan 3: Đờ phắc…
(Nhân vật trong truyện đều không có thực, đừng mang ra lẫn lộn với hiện thực.)
Tác giả: Họa Ngữ (婳语)
Editor: Đoan Mộc Du Thanh
Thể loại: Thanh mai trúc mã, tình đầu, hỗ sủng, ngọt, tiểu trong suốt nhà văn phú nhị đại ngụy anti-fan thụ vs thâm tình ôn nhu chính trực đại minh tinh công
Nhân vật chính: Trâu Hàn, Ngu Thành Hà
Bộ này có một bộ khác cùng hệ liệt, nói về Thích Ca và Lộc Nhất Bạch. Bộ đó đi trước bộ này, tên là Sổ Tay Cưa Đổ Người Yêu Cũ.
Văn án
Trâu Hàn là một tác giả nhỏ không có tiếng tăm. Một ngày nào đó, cậu viết một quyển đam mỹ lấy hình tượng tình nhân trong mộng của cậu, trong một đêm liền nổi tiếng.
Tiếc cái không phải nổi tiếng tốt đẹp gì, mà là tiếng xấu vang xa, một đám người chạy tới dưới truyện của cậu mắng điên cuồng, nói cậu cọ nhiệt độ*.
*cọ nhiệt độ: dựa vào độ nổi tiếng của người khác để kéo mình lên.
Trâu Hàn ngu người, sau đó mới biết, nam chính trong truyện của cậu có vẻ rất giống minh tinh nổi tiếng Ngu Thành Hà.
Không dưng bị khóa truyện, Trâu Hàn liền trở thành anti-fan số một của Ngu Thành Hà, kiên trì bôi đen Ngu Thành Hà.
Trâu Hàn: Nhìn bộ dáng quần áo xộc xệch này đi, thứ đồi phong bại tục [ ảnh ].
Fan: Má ơi! Zai đẹp zai đẹp zai đẹp! Liếm liếm liếm!
Trâu Hàn: Livestream dạ hội này nè, hát dở đến mẹ nhận không ra luôn [ video ].
Fan: Đứa nào nói đây là hát nhép, livestream Ngư Ngư* hát đỉnh cực kỳ!
*Ngư Ngư đọc gần giống Ngu (họ của công)
Trâu Hàn: Ăn nhiều như vậy, hắn là heo à [ ảnh ]?
Fan: Con trai tui đáng yêu quá điiii!
…
Fan: Lâu rồi không thấy tin của Ngư Ngư, đại đại* lộ diện nói gì đi.
*đại đại: ở đây là đang nói tới account của Trâu Hàn
Ngu Thành Hà: Xuỵt! Em ấy mới ngủ, đừng ầm ĩ.
Fan 1: Đờ phắc?
Fan 2: Đờ phắc!
Fan 3: Đờ phắc…
(Nhân vật trong truyện đều không có thực, đừng mang ra lẫn lộn với hiện thực.)
4
[ APP trực tiếp thành tinh ]
Tác giả: Túy Hựu Hà Phương.
Tên khác: Phát Sóng Trực Tiếp Thành Tinh APP 直播成精APP.
Edit + Beta: Thuốc diệt cỏ
Độ dài: 160 chương.
Văn án:
Giang Chước là thành viên của một tổ chuyên án đặc biệt, cậu gặp được những món đồ vật thành tinh.
Bánh bao thảm thiết kêu mình có độc, bức tranh trong triển lãm khóc lóc kể rằng tác giả chân chính vẽ nó đã chết, thang máy run rẩy gọi điện thoại bảo trong bụng vừa xảy ra án mạng.
Giang Chước: “Bình tĩnh bình tĩnh, để tôi đến xem.”
Dáng vẻ oai hùng khi cậu làm nhiệm vụ còn được phát trực tiếp ở mấy thế giới khác, fan điên cuồng bình luận.
“Stream này trông thật quá, đúng là kích thích!”
“Trời ơi kỹ năng của chủ kênh siêu tốt, giá trị nhan sắc cũng tốt luôn!”
“Một người thần bí tặng ngài biệt thự x 10000, chúc mừng chủ kênh có vinh dự đứng vào bảng xếp hạng phú hào!!”
Giang Chước: “==”
Không ngờ lại đột nhiên nổi tiếng phải làm sao bây giờ, online chờ gấp!
Đoạn trích nhỏ:
Giang Chước: “Bánh bao có độc, ăn vào sẽ bị nói lắp đấy.”
Thực khách: “Cút, đừng có nguyền rủa tôi!”
Ngày hôm sau, thực khách khóc rống, chảy nước mắt: “Cao, cao, cao, cao nhân, c-cứu … tôi!”
Giang Chước: “Trong thang máy có một bộ thi thể đấy.”
Mọi người mắt điếc tai ngơ: “Tránh ra, đừng có tranh hàng!”
Cửa thang máy mở ra, mọi người hồn vía lên mây: “Trời ơi, có người chết!!”
Giang Chước: “Hờ hờ.”
Có chút lì lợm trung khuyển công (Vân Túc Xuyên) x có chút lãnh khốc nam thần mỹ nhân thụ (Giang Chước)
Chú ý: Bối cảnh là thế giới không có thật, không cần kiểm tra lại.
Thể loại: cường cường, linh dị thần quái. điềm văn, sảng văn, 1v1, HE.
Nhân vật chính: Giang Chước, nhân vật phụ: Vân Túc Xuyên.
Nội dung cơ bản:
Là người thừa kế của một thế gia phong thủy, sau khi ông nội qua đời, Giang Chước bị trói buộc vào một ‘APP trực tiếp đa thế giới’, thông qua phần mềm này có được kĩ năng cùng những đồ vật thành tinh giao tiếp, quá trình phá giải các loại vụ án thần bí cũng hấp dẫn rất nhiều fan, cuối cùng dựa vào cố gắng của bản thân mà chấn hưng lại gia tộc.
Tác giả: Túy Hựu Hà Phương.
Tên khác: Phát Sóng Trực Tiếp Thành Tinh APP 直播成精APP.
Edit + Beta: Thuốc diệt cỏ
Độ dài: 160 chương.
Văn án:
Giang Chước là thành viên của một tổ chuyên án đặc biệt, cậu gặp được những món đồ vật thành tinh.
Bánh bao thảm thiết kêu mình có độc, bức tranh trong triển lãm khóc lóc kể rằng tác giả chân chính vẽ nó đã chết, thang máy run rẩy gọi điện thoại bảo trong bụng vừa xảy ra án mạng.
Giang Chước: “Bình tĩnh bình tĩnh, để tôi đến xem.”
Dáng vẻ oai hùng khi cậu làm nhiệm vụ còn được phát trực tiếp ở mấy thế giới khác, fan điên cuồng bình luận.
“Stream này trông thật quá, đúng là kích thích!”
“Trời ơi kỹ năng của chủ kênh siêu tốt, giá trị nhan sắc cũng tốt luôn!”
“Một người thần bí tặng ngài biệt thự x 10000, chúc mừng chủ kênh có vinh dự đứng vào bảng xếp hạng phú hào!!”
Giang Chước: “==”
Không ngờ lại đột nhiên nổi tiếng phải làm sao bây giờ, online chờ gấp!
Đoạn trích nhỏ:
Giang Chước: “Bánh bao có độc, ăn vào sẽ bị nói lắp đấy.”
Thực khách: “Cút, đừng có nguyền rủa tôi!”
Ngày hôm sau, thực khách khóc rống, chảy nước mắt: “Cao, cao, cao, cao nhân, c-cứu … tôi!”
Giang Chước: “Trong thang máy có một bộ thi thể đấy.”
Mọi người mắt điếc tai ngơ: “Tránh ra, đừng có tranh hàng!”
Cửa thang máy mở ra, mọi người hồn vía lên mây: “Trời ơi, có người chết!!”
Giang Chước: “Hờ hờ.”
Có chút lì lợm trung khuyển công (Vân Túc Xuyên) x có chút lãnh khốc nam thần mỹ nhân thụ (Giang Chước)
Chú ý: Bối cảnh là thế giới không có thật, không cần kiểm tra lại.
Thể loại: cường cường, linh dị thần quái. điềm văn, sảng văn, 1v1, HE.
Nhân vật chính: Giang Chước, nhân vật phụ: Vân Túc Xuyên.
Nội dung cơ bản:
Là người thừa kế của một thế gia phong thủy, sau khi ông nội qua đời, Giang Chước bị trói buộc vào một ‘APP trực tiếp đa thế giới’, thông qua phần mềm này có được kĩ năng cùng những đồ vật thành tinh giao tiếp, quá trình phá giải các loại vụ án thần bí cũng hấp dẫn rất nhiều fan, cuối cùng dựa vào cố gắng của bản thân mà chấn hưng lại gia tộc.
4.2
Khi bản thân rơi vào một tình huống nguy hiểm, không biết nên làm sao, không biết cầu cứu ai.
Mọi chuyện quá mức kì lạ, huyền bí, khó hiểu, làm sao để có thể khiến mọi người tin tưởng và giúp mình thoát ra?
Xin chào? Có ai không? Có thể cứu……cứu tôi không?
Tôi lo lắng ngồi vào chỗ của mình, ngồi bên trái, phía sau là ba người bạn cùng phòng của tôi, chúng tôi đều đang ngồi ở chỗ của mình làm việc riêng, cũng không nói chuyện. Ngoài cửa sổ là sương mù dày đặc, bao phủ mọi thứ.
Đây có vẻ như là cảnh tượng yên bình, nhưng tôi biết, trong sương mù này có thứ gì đó kỳ quặc, không ai có thể đi ra khỏi cửa ký túc xá mà vẫn an toàn. Mà đám bạn cùng phòng của tôi, vào buổi tối sẽ biến thành dáng vẻ đáng sợ không sao tả xiết.
Tôi lấy điện thoại ra, nhìn dòng chữ trên đó.
Tôi phải chạy khỏi nơi này.
Mọi chuyện quá mức kì lạ, huyền bí, khó hiểu, làm sao để có thể khiến mọi người tin tưởng và giúp mình thoát ra?
Xin chào? Có ai không? Có thể cứu……cứu tôi không?
Tôi lo lắng ngồi vào chỗ của mình, ngồi bên trái, phía sau là ba người bạn cùng phòng của tôi, chúng tôi đều đang ngồi ở chỗ của mình làm việc riêng, cũng không nói chuyện. Ngoài cửa sổ là sương mù dày đặc, bao phủ mọi thứ.
Đây có vẻ như là cảnh tượng yên bình, nhưng tôi biết, trong sương mù này có thứ gì đó kỳ quặc, không ai có thể đi ra khỏi cửa ký túc xá mà vẫn an toàn. Mà đám bạn cùng phòng của tôi, vào buổi tối sẽ biến thành dáng vẻ đáng sợ không sao tả xiết.
Tôi lấy điện thoại ra, nhìn dòng chữ trên đó.
Tôi phải chạy khỏi nơi này.
7.8
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Sinh con, Hào môn thế gia, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, 1v1.
Edit + Beta: ALice.
Văn án
Bách Nhạc dạo này đang cày một bộ truyện ngược tràn đầy cẩu huyết.
Cậu quá chìm đắm trong đó, thé nên một lòng đều muốn nhìn kết cục hạnh phúc của nam nữ chính, càng căm ghét tên pháo hôi tổng tài phú nhị đại cứ chen chân vào tình cảm của hai người.
Ai mà ngờ cậu ngủ có chút thôi, tỉnh lại liền trở thành tên tổng tài đáng hận trong tiểu thuyết.
Lại không ngờ qua một giấc ngủ dậy, cậu thế nhưng lại xuyên thành pháo hôi bá tổng mà mình ghét nhất kia, lại còn âm mưu hạ dược cho nam chính, cuối cùng lại bị chính hành động này khiến bản thân bị kéo vào.
Không những vậy, lần này còn thực sự "trúng độc đắc".
Sau này, lúc gặp lại trong một lần hợp tác một hạng mục lớn giữa hai công ty, Bách Nhạc liền lạnh lùng cười, kế tiếp cậu bi tráng lấy ra một cây bút máy, ở trên bụng chọc tới chọc lui, chỉ kém ở trên bụng mình viết hai chữ uy hiếp.
"Anh kí tên hay không kí tên?"
Tịch Yếm mặt vô biểu tình nhìn cậu một lát, cuối cùng vẫn là xoát xoát ở trên giấy kí xuống hai chữ to tên của mình.
"Kí, ngoan, em lấy bút ra trước."
Không hề có tình cảm làm nền tảng, hai bên quyết định sau khi sinh xong hài tử liền ly hôn. Nhưng cuối cùng, Bách Nhạc lại phát hiện ra người đàn ông nào đó, căn bản ngay từ lúc đầu đã không có ý định thực hiện khế ước hôn nhân.
Hướng dẫn sử dụng:
1. Nam tính có thể kết hôn, sinh con. Xã hội hiện đại phi thực tế.
2. Công lớn hơn thụ tám tuổi.
CP: Hung ác nham hiểm, lãnh tình cố chấp ngụy xe lăn lão nam nhân x tự cho mình là bá tổng, kì thực là con trai ngốc nhà địa chủ.
Edit + Beta: ALice.
Văn án
Bách Nhạc dạo này đang cày một bộ truyện ngược tràn đầy cẩu huyết.
Cậu quá chìm đắm trong đó, thé nên một lòng đều muốn nhìn kết cục hạnh phúc của nam nữ chính, càng căm ghét tên pháo hôi tổng tài phú nhị đại cứ chen chân vào tình cảm của hai người.
Ai mà ngờ cậu ngủ có chút thôi, tỉnh lại liền trở thành tên tổng tài đáng hận trong tiểu thuyết.
Lại không ngờ qua một giấc ngủ dậy, cậu thế nhưng lại xuyên thành pháo hôi bá tổng mà mình ghét nhất kia, lại còn âm mưu hạ dược cho nam chính, cuối cùng lại bị chính hành động này khiến bản thân bị kéo vào.
Không những vậy, lần này còn thực sự "trúng độc đắc".
Sau này, lúc gặp lại trong một lần hợp tác một hạng mục lớn giữa hai công ty, Bách Nhạc liền lạnh lùng cười, kế tiếp cậu bi tráng lấy ra một cây bút máy, ở trên bụng chọc tới chọc lui, chỉ kém ở trên bụng mình viết hai chữ uy hiếp.
"Anh kí tên hay không kí tên?"
Tịch Yếm mặt vô biểu tình nhìn cậu một lát, cuối cùng vẫn là xoát xoát ở trên giấy kí xuống hai chữ to tên của mình.
"Kí, ngoan, em lấy bút ra trước."
Không hề có tình cảm làm nền tảng, hai bên quyết định sau khi sinh xong hài tử liền ly hôn. Nhưng cuối cùng, Bách Nhạc lại phát hiện ra người đàn ông nào đó, căn bản ngay từ lúc đầu đã không có ý định thực hiện khế ước hôn nhân.
Hướng dẫn sử dụng:
1. Nam tính có thể kết hôn, sinh con. Xã hội hiện đại phi thực tế.
2. Công lớn hơn thụ tám tuổi.
CP: Hung ác nham hiểm, lãnh tình cố chấp ngụy xe lăn lão nam nhân x tự cho mình là bá tổng, kì thực là con trai ngốc nhà địa chủ.
8.4
Tác giả: Bản Lật Tử
Chuyển ngữ: Fire
Designer: Narciso
Tag: Cưng chiều, Cưới trước yêu sau, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Showbiz, Trùng sinh
Tổng số chương: 88
Giới thiệu:
Kim Mê đã từng là huyền thoại trong giới giải trí.
Với nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần, toàn tài trên mọi lĩnh vực ca hát, nhảy múa và diễn xuất. Kim Mê xuôi chèo mát mái trên con đường đại lộ danh vọng, đồng thời ẵm được đủ loại giải thưởng đến mỏi cả tay.
Ngay khi Kim Mê vững vàng trên đỉnh, khi mà cô nổi tiếng nhất thì người quản lý lại phát hiện cô đã chết tại nhà một cách bí ẩn.
Lúc mở mắt ra lần nữa, Kim Mê đã đến hai mươi năm sau.
Cô trở thành một nữ thần tượng hát dở, nhảy kém, diễn xuất thì tệ lậu, lại còn phải dựa vào sự lăng xê mạnh mẽ của nhà đầu tư để ra mắt.
Kim Mê:... Ồ, thú vị đấy.
Mà điều càng thú vị hơn nữa chính là: Nhà đầu tư đã lăng xê hùng hậu cho Kim Mê ra mắt lại là người chồng đã bí mật kết hôn với cô.
Giờ phút này, người chồng kia đang ngồi trong bệnh viện và nhìn vào cô – người vừa mới làm ầm lên rồi đòi tự tử vì một nam nghệ sĩ nổi tiếng nào đó.
Kim Mê: …
Một câu giới thiệu vắn tắt: Tài khoản vô dụng rồi, cày lại thôi.
Dàn ý: Vĩnh viễn không bỏ cuộc.
*Nữ chính đã bị mưu sát ở kiếp trước.
*Chồng (cũng là nam chính) là chồng của nữ chính vào hai mươi năm sau, cưới trước yêu sau.
*Lúc nữ chính chết, nam chính chỉ mới tám tuổi, câu chuyện của hai người họ sẽ được giải thích ở phần sau.
Chuyển ngữ: Fire
Designer: Narciso
Tag: Cưng chiều, Cưới trước yêu sau, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Showbiz, Trùng sinh
Tổng số chương: 88
Giới thiệu:
Kim Mê đã từng là huyền thoại trong giới giải trí.
Với nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần, toàn tài trên mọi lĩnh vực ca hát, nhảy múa và diễn xuất. Kim Mê xuôi chèo mát mái trên con đường đại lộ danh vọng, đồng thời ẵm được đủ loại giải thưởng đến mỏi cả tay.
Ngay khi Kim Mê vững vàng trên đỉnh, khi mà cô nổi tiếng nhất thì người quản lý lại phát hiện cô đã chết tại nhà một cách bí ẩn.
Lúc mở mắt ra lần nữa, Kim Mê đã đến hai mươi năm sau.
Cô trở thành một nữ thần tượng hát dở, nhảy kém, diễn xuất thì tệ lậu, lại còn phải dựa vào sự lăng xê mạnh mẽ của nhà đầu tư để ra mắt.
Kim Mê:... Ồ, thú vị đấy.
Mà điều càng thú vị hơn nữa chính là: Nhà đầu tư đã lăng xê hùng hậu cho Kim Mê ra mắt lại là người chồng đã bí mật kết hôn với cô.
Giờ phút này, người chồng kia đang ngồi trong bệnh viện và nhìn vào cô – người vừa mới làm ầm lên rồi đòi tự tử vì một nam nghệ sĩ nổi tiếng nào đó.
Kim Mê: …
Một câu giới thiệu vắn tắt: Tài khoản vô dụng rồi, cày lại thôi.
Dàn ý: Vĩnh viễn không bỏ cuộc.
*Nữ chính đã bị mưu sát ở kiếp trước.
*Chồng (cũng là nam chính) là chồng của nữ chính vào hai mươi năm sau, cưới trước yêu sau.
*Lúc nữ chính chết, nam chính chỉ mới tám tuổi, câu chuyện của hai người họ sẽ được giải thích ở phần sau.
7.8
Tác giả: 小酒樱桃
Thể loại: HE, Hiện Đại, Tổng Tài, Ngọt
Team dịch: Cá Mặn Rất Mặn
Giới thiệu
Đồng nghiệp của tôi là em gái mưa của người yêu tôi.
Cô ta thường xuyên nói xấu tôi trước mặt anh ta.
Cô ta nói rằng tôi có ý đồ không đứng đắn với sếp của mình.
Mơ mộng chim sẻ hóa phượng hoàng.
Để đạt được mục đích mà cô ta bày mưu đủ cách để tôi và sếp ở riêng với nhau.
Chỉ để chứng minh là tôi có tội.
Sau đó, vào ngày mà sếp quỳ xuống cầu hôn tôi.
Tôi đã cố tình gửi thiệp mời cho cô ta.
[Cảm ơn nhé, hiệp sĩ mai mối.]
Thể loại: HE, Hiện Đại, Tổng Tài, Ngọt
Team dịch: Cá Mặn Rất Mặn
Giới thiệu
Đồng nghiệp của tôi là em gái mưa của người yêu tôi.
Cô ta thường xuyên nói xấu tôi trước mặt anh ta.
Cô ta nói rằng tôi có ý đồ không đứng đắn với sếp của mình.
Mơ mộng chim sẻ hóa phượng hoàng.
Để đạt được mục đích mà cô ta bày mưu đủ cách để tôi và sếp ở riêng với nhau.
Chỉ để chứng minh là tôi có tội.
Sau đó, vào ngày mà sếp quỳ xuống cầu hôn tôi.
Tôi đã cố tình gửi thiệp mời cho cô ta.
[Cảm ơn nhé, hiệp sĩ mai mối.]
9.1
Tên truyện: Ba năm rồi lại ba năm
Tác giả: Nhị Bát Giang
Editor: Linh Đang, Qzh
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, chữa lành, hướng hiện thực, chua chua ngọt ngọt, HE
Độ dài: 62 chương
Giới thiệu
“Đây là năm thứ bảy em yêu anh ấy, em muốn kết hôn với anh ấy.”
Vào mùa hè đầy biến động sau kỳ thi đại học năm mười chín tuổi, Lâm Dĩ Nhiên mất tất cả, nhưng cô đã gặp Khâu Hành, người cùng cô ở đáy vực sâu. Khâu Hành nhiều lần kéo cô ra khỏi tuyệt vọng, dù anh không thích nói chuyện, luôn tỏ ra lạnh lùng.
Chiếc xe tải chạy như trốn thoát trên đường, lao mãi về phía xa xăm không ngừng nghỉ. Trong thùng xe bằng sắt vuông vức, Lâm Dĩ Nhiên tìm thấy một nơi bình yên để trú ngụ. Nó mục nát và cũ kỹ, nhưng lại vững chắc và an toàn. Sau một đêm trượt đường ray, họ bị buộc chặt vào nhau trong một thời gian dài, cùng nhau trải qua hai khoảng thời gian ba năm. Theo góc nhìn của Lâm Dĩ Nhiên, tất cả đều là sự trao đổi. Ba năm đầu tiên cô dùng sự ngây thơ của mình để đổi lấy. Ba năm tiếp theo cô dùng nước mắt để đổi lấy.
Nhưng thực ra Khâu Hành chưa bao giờ cần cô đổi lấy điều gì. Điểm đến cuối cùng của Khâu Hành chỉ có một, đó là nâng đỡ cô, để cuộc sống của cô không còn biến động, bình yên và ổn định sống tốt cả cuộc đời.
Tác giả: Nhị Bát Giang
Editor: Linh Đang, Qzh
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, chữa lành, hướng hiện thực, chua chua ngọt ngọt, HE
Độ dài: 62 chương
Giới thiệu
“Đây là năm thứ bảy em yêu anh ấy, em muốn kết hôn với anh ấy.”
Vào mùa hè đầy biến động sau kỳ thi đại học năm mười chín tuổi, Lâm Dĩ Nhiên mất tất cả, nhưng cô đã gặp Khâu Hành, người cùng cô ở đáy vực sâu. Khâu Hành nhiều lần kéo cô ra khỏi tuyệt vọng, dù anh không thích nói chuyện, luôn tỏ ra lạnh lùng.
Chiếc xe tải chạy như trốn thoát trên đường, lao mãi về phía xa xăm không ngừng nghỉ. Trong thùng xe bằng sắt vuông vức, Lâm Dĩ Nhiên tìm thấy một nơi bình yên để trú ngụ. Nó mục nát và cũ kỹ, nhưng lại vững chắc và an toàn. Sau một đêm trượt đường ray, họ bị buộc chặt vào nhau trong một thời gian dài, cùng nhau trải qua hai khoảng thời gian ba năm. Theo góc nhìn của Lâm Dĩ Nhiên, tất cả đều là sự trao đổi. Ba năm đầu tiên cô dùng sự ngây thơ của mình để đổi lấy. Ba năm tiếp theo cô dùng nước mắt để đổi lấy.
Nhưng thực ra Khâu Hành chưa bao giờ cần cô đổi lấy điều gì. Điểm đến cuối cùng của Khâu Hành chỉ có một, đó là nâng đỡ cô, để cuộc sống của cô không còn biến động, bình yên và ổn định sống tốt cả cuộc đời.
3.5
Văn án:
Ba năm sau khi chia tay Cố Thâm, tôi rơi từ trên tòa nhà cao tầng xuống, xác bị vứt vào một nơi hoang dã.
Cố Thâm về nước, lái xe đâm vào thi thể tôi.
Bà nội tôi thần trí mơ mơ hồ hồ, buộc tội anh là người gây ra tai nạn, gi người rồi bỏ chạy.
Cố Thâm tìm luật sư giỏi nhất, sau khi chứng minh mình vô tội, anh tiện tay tống luôn bà nội tôi vào tù vì tội tống tiền.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, bạn bè tổ chức một bữa tiệc cho anh để rửa sạch những điều xui xẻo mà anh vừa về nước đã gặp phải.
Trong bữa tiệc, có người đột nhiên nói: “Trùng hợp quá, cô gái Khương Ninh vừa mất chính là người yêu cũ của luật sư Cố đấy.”
Ly rượu vang đỏ trên tay Cố Thâm bỗng nhiên rơi mạnh xuống đất.
Dưới ánh đèn, sắc mặt anh đột nhiên trở nên trắng bệch.
Ba năm sau khi chia tay Cố Thâm, tôi rơi từ trên tòa nhà cao tầng xuống, xác bị vứt vào một nơi hoang dã.
Cố Thâm về nước, lái xe đâm vào thi thể tôi.
Bà nội tôi thần trí mơ mơ hồ hồ, buộc tội anh là người gây ra tai nạn, gi người rồi bỏ chạy.
Cố Thâm tìm luật sư giỏi nhất, sau khi chứng minh mình vô tội, anh tiện tay tống luôn bà nội tôi vào tù vì tội tống tiền.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, bạn bè tổ chức một bữa tiệc cho anh để rửa sạch những điều xui xẻo mà anh vừa về nước đã gặp phải.
Trong bữa tiệc, có người đột nhiên nói: “Trùng hợp quá, cô gái Khương Ninh vừa mất chính là người yêu cũ của luật sư Cố đấy.”
Ly rượu vang đỏ trên tay Cố Thâm bỗng nhiên rơi mạnh xuống đất.
Dưới ánh đèn, sắc mặt anh đột nhiên trở nên trắng bệch.
9.3
Bởi vì nhà cũ sắp bị phá bỏ và di dời, Tống Viêm về lại nơi đã từng sinh sống mười mấy năm, không ngờ thế mà lại bắt gặp người yêu đã chết cách đây 3 năm đang nằm trong một cái quan tài màu đen.
Không bao lâu sau, cậu phát hiện mình đã có thai.
Nếu đây là đứa con mà ông chồng quỷ để lại cho cậu, tất nhiên Tống Viêm sẽ nuôi nấng thật tốt, nhưng mấy tháng sau, trong một lần tình cờ, cậu bị cuốn vào một trò chơi tên là “Ba ngày hung trạch” –––––
Kỷ Hành Phong: Tôi đang đeo mặt nạ, chỉ cần tôi không nói, chắc chắn vợ yêu sẽ nhận không ra.
Tống Viêm: Ừm, ôm eo em, tặng hoa cho em, còn trèo lên giường của em, sao em có thể không biết anh là ai chứ hả! (>皿<)
CP: Hủy dung trung khuyển boss công (Kỷ Hành Phong) x Đối ngoại lạnh lùng đối nội trẻ con thụ (Tống Viêm)
__________
Quy tắc của trò chơi:
1. Số người tham gia của mỗi vòng chơi không cố định, trong đó sẽ ngẫu nhiên chọn ra một kẻ hiến tế được giấu tên, người chơi cần tìm ra kẻ hiến tế trong vòng 3 ngày.
2. Tất cả người chơi sau khi tiến vào hung trạch, phải nhập vai vào nhân vật trong ngôi nhà, hành động cử chỉ phải phù hợp với nhân vật.
3. Không được vô cớ tấn công người chơi khác, nếu người chơi giết người (chơi) vô tội thì sẽ bị trừng phạt.
- -----------------------
Thể loại: hiện đại, HE, ngọt sủng, sinh con, kinh dị, vô hạn lưu, 1×1
Không bao lâu sau, cậu phát hiện mình đã có thai.
Nếu đây là đứa con mà ông chồng quỷ để lại cho cậu, tất nhiên Tống Viêm sẽ nuôi nấng thật tốt, nhưng mấy tháng sau, trong một lần tình cờ, cậu bị cuốn vào một trò chơi tên là “Ba ngày hung trạch” –––––
Kỷ Hành Phong: Tôi đang đeo mặt nạ, chỉ cần tôi không nói, chắc chắn vợ yêu sẽ nhận không ra.
Tống Viêm: Ừm, ôm eo em, tặng hoa cho em, còn trèo lên giường của em, sao em có thể không biết anh là ai chứ hả! (>皿<)
CP: Hủy dung trung khuyển boss công (Kỷ Hành Phong) x Đối ngoại lạnh lùng đối nội trẻ con thụ (Tống Viêm)
__________
Quy tắc của trò chơi:
1. Số người tham gia của mỗi vòng chơi không cố định, trong đó sẽ ngẫu nhiên chọn ra một kẻ hiến tế được giấu tên, người chơi cần tìm ra kẻ hiến tế trong vòng 3 ngày.
2. Tất cả người chơi sau khi tiến vào hung trạch, phải nhập vai vào nhân vật trong ngôi nhà, hành động cử chỉ phải phù hợp với nhân vật.
3. Không được vô cớ tấn công người chơi khác, nếu người chơi giết người (chơi) vô tội thì sẽ bị trừng phạt.
- -----------------------
Thể loại: hiện đại, HE, ngọt sủng, sinh con, kinh dị, vô hạn lưu, 1×1
4.4
《三日春》《Ba ngày xuân》
Tác giả: Bản Lật Tử 板栗子
Số chương: 62 chương
Edit: Carrot – Beta: Carrot – Bìa: Cún
《Giới thiệu》
Nhà họ Kiều và nhà họ Lương có ý muốn kết thông gia với nhau, Kiều Nhuỵ Kỳ bay từ thành phố H tới thành phố A, để gặp Lương Khâm Việt.
Lương Khâm Việt đang bận rộn tổ chức sinh nhật cho KOL mới, nhờ người anh em Tiêu Đạc ra sân bay đón Kiều Nhuỵ Kỳ.
Ngày ấy Lương Khâm Việt đồng ý làm đám cưới, gọi điện thoại cho Kiều Nhuỵ Kỳ nhưng không ai nghe máy.
Trong phòng Kiều Nhuỵ Kỳ, Tiêu Đạc vươn tay ngắt kết nối chiếc điện thoại đang không ngừng đổ chuông.
–
Kiều Nhuỵ Kỳ ở cùng một người đàn ông ba ngày trong biệt thự của ông nội Khâu. Khi ấy cô bị mù tạm thời do một vụ tai nạn nhỏ.
Cô vẫn luôn nghĩ người đàn ông đó là Lương Khâm Việt.
Tiêu Đạc từng nhìn thấy hoa hồng ở sa mạc, ngày thứ nhất hoa hồng chỉ là nụ hoa, ngày thứ hai cánh hoa hồng hơi mở, ngày thứ 3, hoa hồng bừng nở vì một mình anh.
–
Sau này, tại đám cưới của Kiều Nhuỵ Kỳ và Tiêu Đạc.
Lương Khâm Việt đỏ mắt chất vấn Tiêu Đạc: “Lần trước anh cố tình giới thiệu cho tôi cô KOL kia? Là để đến gần Kiều Nhuỵ Kỳ?”.
Con mắt xinh đẹp của Tiêu Đạc hiện lên ý cười, anh khẽ cúi người, ghé vào tai Lương Khâm Việt nói nhỏ: “Trước cả khi ấy, bắt đầu từ ngày tôi cứu cậu.”
Tác giả: Bản Lật Tử 板栗子
Số chương: 62 chương
Edit: Carrot – Beta: Carrot – Bìa: Cún
《Giới thiệu》
Nhà họ Kiều và nhà họ Lương có ý muốn kết thông gia với nhau, Kiều Nhuỵ Kỳ bay từ thành phố H tới thành phố A, để gặp Lương Khâm Việt.
Lương Khâm Việt đang bận rộn tổ chức sinh nhật cho KOL mới, nhờ người anh em Tiêu Đạc ra sân bay đón Kiều Nhuỵ Kỳ.
Ngày ấy Lương Khâm Việt đồng ý làm đám cưới, gọi điện thoại cho Kiều Nhuỵ Kỳ nhưng không ai nghe máy.
Trong phòng Kiều Nhuỵ Kỳ, Tiêu Đạc vươn tay ngắt kết nối chiếc điện thoại đang không ngừng đổ chuông.
–
Kiều Nhuỵ Kỳ ở cùng một người đàn ông ba ngày trong biệt thự của ông nội Khâu. Khi ấy cô bị mù tạm thời do một vụ tai nạn nhỏ.
Cô vẫn luôn nghĩ người đàn ông đó là Lương Khâm Việt.
Tiêu Đạc từng nhìn thấy hoa hồng ở sa mạc, ngày thứ nhất hoa hồng chỉ là nụ hoa, ngày thứ hai cánh hoa hồng hơi mở, ngày thứ 3, hoa hồng bừng nở vì một mình anh.
–
Sau này, tại đám cưới của Kiều Nhuỵ Kỳ và Tiêu Đạc.
Lương Khâm Việt đỏ mắt chất vấn Tiêu Đạc: “Lần trước anh cố tình giới thiệu cho tôi cô KOL kia? Là để đến gần Kiều Nhuỵ Kỳ?”.
Con mắt xinh đẹp của Tiêu Đạc hiện lên ý cười, anh khẽ cúi người, ghé vào tai Lương Khâm Việt nói nhỏ: “Trước cả khi ấy, bắt đầu từ ngày tôi cứu cậu.”
7.4
Con hẻm hẹp, không khí đầy ám muội. Khói thuốc lượn lờ, hoa khôi bị chàng trai da trắng lạnh lùng ép vào tường.
Ánh trăng soi sáng nốt ruồi lệ dưới mắt anh ta, gợi cảm khiêu khích. Hoa khôi ngượng ngùng nói: "Có người ở đằng kia."
Kỳ Lãng quay đầu liếc mắt nhìn cô gái đang lúng túng mang lạp xưởng tới cho anh, thái độ lười biếng—— "Ồ, em gái tôi."
……
Bạch Hà và Kỳ Lãng là thanh mai trúc mã. Kỳ Lãng từ nhỏ đã nghịch ngợm, nắn nắn má cô bé: "Tiểu Bách Hợp, gọi anh đi, anh mời em ăn kẹo." Bạch Hà đỏ mặt, mím chặt môi, cố chấp không chịu gọi hai từ đó.
Ngoài Kỳ Lãng, còn có Ngôn Dịch lớn lên cùng Bạch Hà. Ngôn Dịch ít nói, nhỏ tuổi hơn cô, thường bị trẻ con trong hẻm bắt nạt, Bạch Hà như siêu nhân bảo vệ Ngôn Dịch.
"Ngôn Dịch, cậu phải cười nhiều lên, cậu cười trông rất đẹp, còn có má lúm đồng tiền nữa, đừng lạnh lùng thế." "Được."
Từ đó về sau, Ngôn Dịch chỉ cười với một mình cô.
Trong tuổi thanh xuân, Bạch Hà chia sẻ những bí mật của thiếu nữ với Ngôn Dịch. Nhưng cô không biết, Ngôn Dịch cũng có bí mật—— Mỗi khi cô mải mê ngắm nhìn chàng trai phóng khoáng, bất cần đời kia, Ngôn Dịch đều lén nhìn cô.
Thời đại học, Ngôn Dịch cuối cùng cũng theo đuổi được Bạch Hà, hai người công khai hạnh phúc trong vòng bạn bè vào buổi tối hôm đó, Kỳ Lãng lười nhác cười trước mặt mọi người, chúc mừng một câu. Uống say ba ngày, sau đó mọi người phát hiện, trên cổ tay Kỳ Lãng có thêm một hình xăm bông hoa bách hợp mềm mại.
Từ đó, lãng tử hóa thành Phật tử.…
Ở bên nhau một thời gian, Ngôn Dịch vô tình phát hiện, cô vẫn giữ chiếc dây chuyền "Trái tim rung động" Kỳ Lãng tặng cô, món quà thời thiếu niên, lại được cô cẩn thận kẹp trong cuốn sổ tay quý giá nhất. Ngôn Dịch không chất vấn cô, anh cắt viên kim cương giả ở giữa, thay bằng viên kim cương lấp lánh thực sự.
Để cô mãi mãi chỉ lưu giữ trái tim của anh.
Chó trung thành trở thành sói xám gian xảo.
Ánh trăng soi sáng nốt ruồi lệ dưới mắt anh ta, gợi cảm khiêu khích. Hoa khôi ngượng ngùng nói: "Có người ở đằng kia."
Kỳ Lãng quay đầu liếc mắt nhìn cô gái đang lúng túng mang lạp xưởng tới cho anh, thái độ lười biếng—— "Ồ, em gái tôi."
……
Bạch Hà và Kỳ Lãng là thanh mai trúc mã. Kỳ Lãng từ nhỏ đã nghịch ngợm, nắn nắn má cô bé: "Tiểu Bách Hợp, gọi anh đi, anh mời em ăn kẹo." Bạch Hà đỏ mặt, mím chặt môi, cố chấp không chịu gọi hai từ đó.
Ngoài Kỳ Lãng, còn có Ngôn Dịch lớn lên cùng Bạch Hà. Ngôn Dịch ít nói, nhỏ tuổi hơn cô, thường bị trẻ con trong hẻm bắt nạt, Bạch Hà như siêu nhân bảo vệ Ngôn Dịch.
"Ngôn Dịch, cậu phải cười nhiều lên, cậu cười trông rất đẹp, còn có má lúm đồng tiền nữa, đừng lạnh lùng thế." "Được."
Từ đó về sau, Ngôn Dịch chỉ cười với một mình cô.
Trong tuổi thanh xuân, Bạch Hà chia sẻ những bí mật của thiếu nữ với Ngôn Dịch. Nhưng cô không biết, Ngôn Dịch cũng có bí mật—— Mỗi khi cô mải mê ngắm nhìn chàng trai phóng khoáng, bất cần đời kia, Ngôn Dịch đều lén nhìn cô.
Thời đại học, Ngôn Dịch cuối cùng cũng theo đuổi được Bạch Hà, hai người công khai hạnh phúc trong vòng bạn bè vào buổi tối hôm đó, Kỳ Lãng lười nhác cười trước mặt mọi người, chúc mừng một câu. Uống say ba ngày, sau đó mọi người phát hiện, trên cổ tay Kỳ Lãng có thêm một hình xăm bông hoa bách hợp mềm mại.
Từ đó, lãng tử hóa thành Phật tử.…
Ở bên nhau một thời gian, Ngôn Dịch vô tình phát hiện, cô vẫn giữ chiếc dây chuyền "Trái tim rung động" Kỳ Lãng tặng cô, món quà thời thiếu niên, lại được cô cẩn thận kẹp trong cuốn sổ tay quý giá nhất. Ngôn Dịch không chất vấn cô, anh cắt viên kim cương giả ở giữa, thay bằng viên kim cương lấp lánh thực sự.
Để cô mãi mãi chỉ lưu giữ trái tim của anh.
Chó trung thành trở thành sói xám gian xảo.
4.6
Tác giả: Mộc Tô Lí
Thể loại: Cổ Đại, Đam Mỹ, Linh Dị, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Giới thiệu:
Tà ma tràn ngập thế gian, mà nơi trú ngụ nhiều nhất chính là thành Chiếu Dạ, hơn phân nửa đều ở tại nơi này.
Một nửa còn lại thì sao?
Nửa còn lại đều đã vong hồn dưới tay của thượng tiên Tiêu Phục Huyên tại Bắc Vực của Thương lang, cũng là nơi thượng tiên cai quản.
Còn có một tồn tại đặc thù khác, chính là Ô Hành Tuyết, thành chủ của Chiếu Dạ, đã bị cầm tù 25 năm và vẫn còn tồn tại.
Thể loại: Cổ Đại, Đam Mỹ, Linh Dị, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Giới thiệu:
Tà ma tràn ngập thế gian, mà nơi trú ngụ nhiều nhất chính là thành Chiếu Dạ, hơn phân nửa đều ở tại nơi này.
Một nửa còn lại thì sao?
Nửa còn lại đều đã vong hồn dưới tay của thượng tiên Tiêu Phục Huyên tại Bắc Vực của Thương lang, cũng là nơi thượng tiên cai quản.
Còn có một tồn tại đặc thù khác, chính là Ô Hành Tuyết, thành chủ của Chiếu Dạ, đã bị cầm tù 25 năm và vẫn còn tồn tại.
4.2
Thể loại: Đam mỹ, tinh tế, tương lai, ABO, trùng sinh, cường cường, ngọt sủng, sảng văn, vả mặt, cưới trước yêu sau, chủ công, AxA, không H, HE.
Nhân vật chính: Dung Thời (công) x Tống Du (thụ)
Công: nỗ lực để trở thành một sinh viên lười biếng kém cỏi; lạnh lùng, độc miệng & Thụ: anh quậy tôi cũng quậy, điên rồ, đẹp trai, thích nói chuyện bằng nắm đấm.
Giới thiệu vắn tắt: Alpha hàng đầu nên sánh vai với Alpha hàng đầu.
Dàn ý: Tình yêu đẹp nhất là cùng lớn lên, kề vai sát cánh tạo nên thành tựu.
Dung Thời trời sinh thông minh, tuấn tú, tàn nhẫn. Lập nhiều chiến công hiển hách nên chưa tới ba mươi tuổi hắn được phong hàm thiếu tướng, được công nhận là Alpha hàng đầu. Rồi hắn bất ngờ bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, bởi kiên quyết cự tuyệt cưỡng chế ghép đôi mà thân hãm trong ngục tối.
Mở mắt tỉnh dậy, hắn sống lại vào năm mười tám tuổi.
Đọc giấy báo nhập học vừa được gửi tới, hắn quyết định che giấu tài năng để điều tra chân tướng.
Tại lễ khai giảng, một câu phát biểu "Tôi đến đây để quậy phá" của Dung Thời đã tạo nên sóng to gió lớn.
Con trai một kẻ đào ngũ, nhập học gian lận, tư tưởng rác rưởi – trở thành đề tài nóng được bàn tán sôi nổi trong Học viện quân sự.
Hắn cho rằng như vậy đã đủ hạ thấp mình, thế mà vẫn bị nhóm Omega đổ xô tới xem mặt nên hắn dứt khoát tuyên bố:
"Tôi thích Alpha."
Tay Dung Thời chỉ bừa vào đám đông: "Đặc biệt là kiểu vừa đẹp trai vừa quyến rũ như cậu bạn kia kìa."
Tống Du: "???"
***
Tống Du thân là nhị vương tử của Đế Quốc nhưng luôn lấn át đại vương tử, để tránh mũi nhọn quá bén, cậu che giấu thân phận rồi tới Học viện Quân sự Trung ương rèn luyện.
Ngày nhập học, cậu bị một tên Alpha tuấn tú chỉ thẳng vào mặt, tuyên bố một câu như thế.
Tống Du: "Tốt thôi, vậy thì chúng ta kết hôn đi."
Dung Thời: "???"
Nhóm Omega:?!!
***
Trong cuộc chiến mô phỏng, một đội viên suýt mất mạng, thời khắc cuối cùng, Dung Thời giơ tay chém xuống, cứu người trong hiểm cảnh.
Các đội viên khác: "Đờ mờ! Thực ra anh rất xuất sắc có phải không?"
Vẻ mặt lạnh lùng, Dung Thời lướt ngang qua: "Chó ngáp phải ruồi ấy mà."
#Tôi không muốn nhưng tay chân cứ tự giác hành động#
Dung Thời chưa từng gặp mặt mối tình đầu, hắn nghĩ đối phương nhất định là một Omega tươi tắn đáng yêu.
Để bù đắp tiếc nuối kiếp trước, hắn quyết định hẹn gặp đối phương.
《Phú bà nhỏ, chúng ta gặp mặt đi?》
Nhắn tin xong, hắn nghe thấy thiết bị đầu cuối của Tống Du vang lên.
Đối phương liếc mắt đọc xong thì sáp lại gần hắn và hỏi: "Này, anh có biết khi gặp mặt Omega cần phải chú ý những gì không?"
Dung Thời: "... Hiện giờ có khả năng cậu ấy chẳng muốn gặp cậu đâu."
***
Lưu ý:
1, 1v1
2, Giai đoạn trước học đường giai đoạn sau chiến trường, theo hướng hành động kịch tính.
Nhân vật chính: Dung Thời (công) x Tống Du (thụ)
Công: nỗ lực để trở thành một sinh viên lười biếng kém cỏi; lạnh lùng, độc miệng & Thụ: anh quậy tôi cũng quậy, điên rồ, đẹp trai, thích nói chuyện bằng nắm đấm.
Giới thiệu vắn tắt: Alpha hàng đầu nên sánh vai với Alpha hàng đầu.
Dàn ý: Tình yêu đẹp nhất là cùng lớn lên, kề vai sát cánh tạo nên thành tựu.
Dung Thời trời sinh thông minh, tuấn tú, tàn nhẫn. Lập nhiều chiến công hiển hách nên chưa tới ba mươi tuổi hắn được phong hàm thiếu tướng, được công nhận là Alpha hàng đầu. Rồi hắn bất ngờ bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, bởi kiên quyết cự tuyệt cưỡng chế ghép đôi mà thân hãm trong ngục tối.
Mở mắt tỉnh dậy, hắn sống lại vào năm mười tám tuổi.
Đọc giấy báo nhập học vừa được gửi tới, hắn quyết định che giấu tài năng để điều tra chân tướng.
Tại lễ khai giảng, một câu phát biểu "Tôi đến đây để quậy phá" của Dung Thời đã tạo nên sóng to gió lớn.
Con trai một kẻ đào ngũ, nhập học gian lận, tư tưởng rác rưởi – trở thành đề tài nóng được bàn tán sôi nổi trong Học viện quân sự.
Hắn cho rằng như vậy đã đủ hạ thấp mình, thế mà vẫn bị nhóm Omega đổ xô tới xem mặt nên hắn dứt khoát tuyên bố:
"Tôi thích Alpha."
Tay Dung Thời chỉ bừa vào đám đông: "Đặc biệt là kiểu vừa đẹp trai vừa quyến rũ như cậu bạn kia kìa."
Tống Du: "???"
***
Tống Du thân là nhị vương tử của Đế Quốc nhưng luôn lấn át đại vương tử, để tránh mũi nhọn quá bén, cậu che giấu thân phận rồi tới Học viện Quân sự Trung ương rèn luyện.
Ngày nhập học, cậu bị một tên Alpha tuấn tú chỉ thẳng vào mặt, tuyên bố một câu như thế.
Tống Du: "Tốt thôi, vậy thì chúng ta kết hôn đi."
Dung Thời: "???"
Nhóm Omega:?!!
***
Trong cuộc chiến mô phỏng, một đội viên suýt mất mạng, thời khắc cuối cùng, Dung Thời giơ tay chém xuống, cứu người trong hiểm cảnh.
Các đội viên khác: "Đờ mờ! Thực ra anh rất xuất sắc có phải không?"
Vẻ mặt lạnh lùng, Dung Thời lướt ngang qua: "Chó ngáp phải ruồi ấy mà."
#Tôi không muốn nhưng tay chân cứ tự giác hành động#
Dung Thời chưa từng gặp mặt mối tình đầu, hắn nghĩ đối phương nhất định là một Omega tươi tắn đáng yêu.
Để bù đắp tiếc nuối kiếp trước, hắn quyết định hẹn gặp đối phương.
《Phú bà nhỏ, chúng ta gặp mặt đi?》
Nhắn tin xong, hắn nghe thấy thiết bị đầu cuối của Tống Du vang lên.
Đối phương liếc mắt đọc xong thì sáp lại gần hắn và hỏi: "Này, anh có biết khi gặp mặt Omega cần phải chú ý những gì không?"
Dung Thời: "... Hiện giờ có khả năng cậu ấy chẳng muốn gặp cậu đâu."
***
Lưu ý:
1, 1v1
2, Giai đoạn trước học đường giai đoạn sau chiến trường, theo hướng hành động kịch tính.
9.9
Lâm Dập nhất thời chủ quan bị Tô Hoài Du mình ghét từ nhỏ đè ra chịch, đồng thời còn bị ép cưới. Mặc dù giờ hắn đã là vợ mình nhưng đừng hòng XXOO mình nữa! Nhưng hắn có vú hồng, có mông mềm, thậm chí ngay cả chân và chim cũng thơm phức...... Còn biết làm gì đây? Chỉ có thể để vợ chủ động dẫn dụ mình mất trinh mất tim thôi.
Nhưng hình như vợ muốn ly hôn thì phải? Lâm chó con mạnh miệng đành phải nhận sai, xin lỗi khóc lóc van nài: Vợ ơi em sai rồi! Em là chó con của anh, đừng bỏ em mà, hức hức!
- ------
Nhân vật chính: Lâm Dậpx Tô Hoài Du (Công mít ướt mạnh miệng mềm lòng x Thụ kiêu kỳ tâm cơ thâm tình)
Tag: Ngắn, chủ công, ngôi thứ nhất, niên hạ, trúc mã, có H, hài, ấm áp, 1v1, HE
Nhưng hình như vợ muốn ly hôn thì phải? Lâm chó con mạnh miệng đành phải nhận sai, xin lỗi khóc lóc van nài: Vợ ơi em sai rồi! Em là chó con của anh, đừng bỏ em mà, hức hức!
- ------
Nhân vật chính: Lâm Dậpx Tô Hoài Du (Công mít ướt mạnh miệng mềm lòng x Thụ kiêu kỳ tâm cơ thâm tình)
Tag: Ngắn, chủ công, ngôi thứ nhất, niên hạ, trúc mã, có H, hài, ấm áp, 1v1, HE
4.9
4.2
Trích đoạn:
Thành phố B bệnh viện Lương thị, tầng 9, phòng cố vấn tâm lý. Thứ hai buổi chiều 4h30, không có quá nhiều người đến khám bệnh. Đã qua 1 giờ kể từ lúc người đến khám bệnh cuối cùng rời đi. Lương Diễn Chiếu sửa lại lịch khám bệnh, chuẩn bị khoảng 5h30 tan làm. Bệnh viện Lương thị là bệnh viện tư nhân, viện trưởng là cha của Lương Diễn Chiếu. Nói cách khác, anh chính là người thừa kế bệnh viện trong tương lai.
Thời gian tan làm của bệnh viện bình thường là 6 giờ, nhưng với Lương Diễn Chiếu, anh đi làm không cần báo cáo, không cần chấm công, thích về lúc nào cũng được. Thử hỏi toàn bộ bệnh viện, có ai dám quản anh? Ở thành phố A, bệnh viện có phòng cố vấn tâm lý cũng không nhiều. Thông thường đều là phòng khám tư nhân, giá cả đắt, đồng thời cũng phải có tiền mới đặt lịch hẹn trước được...
Thành phố B bệnh viện Lương thị, tầng 9, phòng cố vấn tâm lý. Thứ hai buổi chiều 4h30, không có quá nhiều người đến khám bệnh. Đã qua 1 giờ kể từ lúc người đến khám bệnh cuối cùng rời đi. Lương Diễn Chiếu sửa lại lịch khám bệnh, chuẩn bị khoảng 5h30 tan làm. Bệnh viện Lương thị là bệnh viện tư nhân, viện trưởng là cha của Lương Diễn Chiếu. Nói cách khác, anh chính là người thừa kế bệnh viện trong tương lai.
Thời gian tan làm của bệnh viện bình thường là 6 giờ, nhưng với Lương Diễn Chiếu, anh đi làm không cần báo cáo, không cần chấm công, thích về lúc nào cũng được. Thử hỏi toàn bộ bệnh viện, có ai dám quản anh? Ở thành phố A, bệnh viện có phòng cố vấn tâm lý cũng không nhiều. Thông thường đều là phòng khám tư nhân, giá cả đắt, đồng thời cũng phải có tiền mới đặt lịch hẹn trước được...
3.5
4.3
1.
Sau khi cô từ chối nam sinh thể thao đã theo đuổi cô trong một tháng, bạn tốt hỏi Nghê Thanh Gia: "Rốt cuộc cậu thích kiểu người gì?"
Nghê Thanh Gia tiện tay chỉ vào Trần Kính đang đi ngang qua. Một học sinh ba tốt nghiêm túc và trung thực.
Bạn tốt lắc đầu: "Cậu không trị được cậu ta." Nghê Thanh Gia không tin.
2.
Về sau, khi bị đụng vào chỗ không thoải mái.
Nghê Thanh Gia nắm tóc Trần Kính, giận dữ mắng mỏ: "Dám làm điều đó ở chỗ này, cậu không phải con người."
"Đúng." Giọng nói mơ hồ của Trần Kính phát ra từ dưới váy cô: "Tôi là con chó của cậu."
Sau khi cô từ chối nam sinh thể thao đã theo đuổi cô trong một tháng, bạn tốt hỏi Nghê Thanh Gia: "Rốt cuộc cậu thích kiểu người gì?"
Nghê Thanh Gia tiện tay chỉ vào Trần Kính đang đi ngang qua. Một học sinh ba tốt nghiêm túc và trung thực.
Bạn tốt lắc đầu: "Cậu không trị được cậu ta." Nghê Thanh Gia không tin.
2.
Về sau, khi bị đụng vào chỗ không thoải mái.
Nghê Thanh Gia nắm tóc Trần Kính, giận dữ mắng mỏ: "Dám làm điều đó ở chỗ này, cậu không phải con người."
"Đúng." Giọng nói mơ hồ của Trần Kính phát ra từ dưới váy cô: "Tôi là con chó của cậu."
8.9
Bách Hoa Lâu
Tác giả: Đông Tuyết
Giới thiệu
Mẫu thân ta là chủ chứa, đã cứu Hiền phi khi nàng bị rơi xuống nước.
Mẫu thân ta giấu Hiền phi trong Bách Hoa Lâu để tránh sự truy sát của thích khách.
Sau khi thủ lĩnh của bọn cướp bị giết, Hiền phi muốn xóa bỏ sự thật rằng nàng từng lưu lạc ở thanh lâu.
Nàng vu oan cho mẫu thân ta là đồng đảng, ra lệnh chém đầu mẫu thân ta.
Mẫu thân ta chết ngay tại chỗ, Hiền phi tỏ vẻ khinh bỉ, chế giễu rằng:
[Kẻ hèn hạ, ngươi cũng xứng xưng chị em với ta sao?]
Bách Hoa Lâu bị thiêu rụi thành tro, ba mươi hai kỹ nữ trong sạch bị binh lính làm nhục rồi vứt xác ở bãi tha ma.
Còn ta vì đang đi học ở xa nên may mắn thoát nạn.
Hiền phi lại đạp lên thi thể mẫu thân ta để trở thành Quý phi.
Nửa năm sau, Quý phi phát bệnh đau đầu, thái y trong cung đều bó tay.
Ta quỳ gối trước giường của Quý phi, cung kính nói rằng:
[Bẩm nương nương, nô tỳ có thể chữa khỏi bệnh đau đầu của người.]
Tác giả: Đông Tuyết
Giới thiệu
Mẫu thân ta là chủ chứa, đã cứu Hiền phi khi nàng bị rơi xuống nước.
Mẫu thân ta giấu Hiền phi trong Bách Hoa Lâu để tránh sự truy sát của thích khách.
Sau khi thủ lĩnh của bọn cướp bị giết, Hiền phi muốn xóa bỏ sự thật rằng nàng từng lưu lạc ở thanh lâu.
Nàng vu oan cho mẫu thân ta là đồng đảng, ra lệnh chém đầu mẫu thân ta.
Mẫu thân ta chết ngay tại chỗ, Hiền phi tỏ vẻ khinh bỉ, chế giễu rằng:
[Kẻ hèn hạ, ngươi cũng xứng xưng chị em với ta sao?]
Bách Hoa Lâu bị thiêu rụi thành tro, ba mươi hai kỹ nữ trong sạch bị binh lính làm nhục rồi vứt xác ở bãi tha ma.
Còn ta vì đang đi học ở xa nên may mắn thoát nạn.
Hiền phi lại đạp lên thi thể mẫu thân ta để trở thành Quý phi.
Nửa năm sau, Quý phi phát bệnh đau đầu, thái y trong cung đều bó tay.
Ta quỳ gối trước giường của Quý phi, cung kính nói rằng:
[Bẩm nương nương, nô tỳ có thể chữa khỏi bệnh đau đầu của người.]
3.5
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Nguyên sang, Esport, Tình cảm, Niên thượng, 1×1, HE
Giới thiệu:
Mắng em là vì anh muốn tốt cho em.
Tới cũng đã tới rồi, hãy chiến đấu hết mình thôi.
Trò chơi trong truyện là trò chơi chiến đấu trực tuyến nhiều người chơi góc nhìn thứ nhất, lối chơi tham khảo từ nhiều game khác và sẽ không được miêu tả kỹ.
Thụ thuần khiết AD mạnh mẽ x Công phụ trợ vàng trưởng thành điềm tĩnh.
Giới thiệu:
Mắng em là vì anh muốn tốt cho em.
Tới cũng đã tới rồi, hãy chiến đấu hết mình thôi.
Trò chơi trong truyện là trò chơi chiến đấu trực tuyến nhiều người chơi góc nhìn thứ nhất, lối chơi tham khảo từ nhiều game khác và sẽ không được miêu tả kỹ.
Thụ thuần khiết AD mạnh mẽ x Công phụ trợ vàng trưởng thành điềm tĩnh.
7.7
Mấy gã bạn thân của Lộ Sơ Dương vừa đi vừa thấy điếu thuốc trong miệng hắn đã thay thành một cây kẹo que, rồi lại đổi thành một cây tăm xỉa răng, thế là cả đám thiếu gia nhà giàu bèn nhao nhao lên: “Ôi trời đạo diễn Lộ, cai thuốc lá thật à?”.
“Ai dà.” Lộ Sơ Dương giả vờ phiền não thở dài, “Hết cách rồi, A Thiều không cho tao hút.”
Bạch Thiều đứng dưới chòi hóng mát, hai tay đút trong túi, liếc mắt nhìn Lộ Sơ Dương, rồi anh quay người bước về phía cổng bệnh viện.
Lộ Sơ Dương nhanh nhẩu đứng dậy, vẫy tay với lũ bạn chí cốt của mình: “Bác sĩ nhà tao kêu tao về, tao té trước đây.”
“Ai dà.” Lộ Sơ Dương giả vờ phiền não thở dài, “Hết cách rồi, A Thiều không cho tao hút.”
Bạch Thiều đứng dưới chòi hóng mát, hai tay đút trong túi, liếc mắt nhìn Lộ Sơ Dương, rồi anh quay người bước về phía cổng bệnh viện.
Lộ Sơ Dương nhanh nhẩu đứng dậy, vẫy tay với lũ bạn chí cốt của mình: “Bác sĩ nhà tao kêu tao về, tao té trước đây.”
7.3
Năm hai mươi tuổi, ta quyết định gả cho Thế tử Hầu phủ, người vẫn luôn theo đuổi ta.
Đêm tân hôn, chúng ta đã thổ lộ tình cảm với nhau.
Ta nói với hắn ta: “Ta không phải người bình thường, nếu chàng cưới ta, cả đời chàng chỉ có thể có ta. Bằng không, ta sẽ khiến chàng sống không bằng chết.”
Thế tử mỉm cười ôm lấy ta: “Xem ra, vi phu đã được định sẵn là sống trăm tuổi rồi.”
Tuy nhiên, chỉ hai năm sau khi thành hôn, Thế tử đã đưa Bạch Nguyệt Quang mất tích nhiều năm của hắn ta trở về Hầu phủ.
Sắc mặt Bạch Nguyệt Quang nhân đạm như cúc, khẳng định nàng ta đến đây không phải là để chia rẽ mà là để gia nhập vào nơi này.
“Ta chinh chiến ở biên giới nhiều năm, thập tử nhất sinh, ta đã nhìn thấu mọi chuyện. Muội muội là người buôn bán làm ăn, có nhiều kinh nghiệm. Lẽ nào không yên tâm ta và Thế tử sao? Hai người chúng ta như huynh đệ vậy.”
Sau đó, ta thờ ơ nhìn Thế tử vì nàng ta mà múa bút trút mực, viết cả một bức tường thơ tình ở chùa Đại Tướng Quốc.
Vì nàng ta, hắn ta đã đào hết số tre xanh mà ban đầu chàng ta vì ta đã trồng, tặng nàng ta cả một vườn hoa rực rỡ đua màu khoe sắc.
Ta cười chết mất, thiết lập hình tượng nhân đạm như cúc chỉ để cho hắn ta hiểu rõ thôi.
___
[ZHIHU] Bạch Nguyệt Quang của Thế tử nhân đạm như cúc(*)
Tác giả: 暖可可
(*) Nhân đạm như cúc: thể hiện sự mong muốn hướng tới sự thanh đạm, tinh khiết như hoa cúc.
Đêm tân hôn, chúng ta đã thổ lộ tình cảm với nhau.
Ta nói với hắn ta: “Ta không phải người bình thường, nếu chàng cưới ta, cả đời chàng chỉ có thể có ta. Bằng không, ta sẽ khiến chàng sống không bằng chết.”
Thế tử mỉm cười ôm lấy ta: “Xem ra, vi phu đã được định sẵn là sống trăm tuổi rồi.”
Tuy nhiên, chỉ hai năm sau khi thành hôn, Thế tử đã đưa Bạch Nguyệt Quang mất tích nhiều năm của hắn ta trở về Hầu phủ.
Sắc mặt Bạch Nguyệt Quang nhân đạm như cúc, khẳng định nàng ta đến đây không phải là để chia rẽ mà là để gia nhập vào nơi này.
“Ta chinh chiến ở biên giới nhiều năm, thập tử nhất sinh, ta đã nhìn thấu mọi chuyện. Muội muội là người buôn bán làm ăn, có nhiều kinh nghiệm. Lẽ nào không yên tâm ta và Thế tử sao? Hai người chúng ta như huynh đệ vậy.”
Sau đó, ta thờ ơ nhìn Thế tử vì nàng ta mà múa bút trút mực, viết cả một bức tường thơ tình ở chùa Đại Tướng Quốc.
Vì nàng ta, hắn ta đã đào hết số tre xanh mà ban đầu chàng ta vì ta đã trồng, tặng nàng ta cả một vườn hoa rực rỡ đua màu khoe sắc.
Ta cười chết mất, thiết lập hình tượng nhân đạm như cúc chỉ để cho hắn ta hiểu rõ thôi.
___
[ZHIHU] Bạch Nguyệt Quang của Thế tử nhân đạm như cúc(*)
Tác giả: 暖可可
(*) Nhân đạm như cúc: thể hiện sự mong muốn hướng tới sự thanh đạm, tinh khiết như hoa cúc.