All Mangas
2699 Truyện
Sắp xếp theo
8.6
Văn án:
Nhiễm Dao vì tướng Lý Bạch trong game, mà tải Vương Giả Vinh Diệu.
Sửa lại ID có liên quan đến vị tướng này, ôm ấp tất cả các khát khao tốt đẹp về nó, lần đầu tiên sau khi tạo tài khoản, số mệnh của cô vừa vào trận đầu đã gặp được Lý Bạch.
Sau đó liền bị hắn đè xuống đất giết liên tục 12 lần:))
Để đền bù, sau này người này đã từ từ biến thành người nằm bên gối cô, giúp cô từ đồng thau lên cấp đến vương giả.
*Thứ tự leo rank là: Đồng, bạc, vàng, bạch kim, kim cương, tinh diệu, và vương giả là cao nhất.
# Lang quân giỏi quá, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi (?) #
*Bối cảnh game Vương giả vinh diệu, chủ yếu nói đến chuyện yêu đương của đôi trẻ, chưa từng chơi game cũng có thể đọc hiểu.
Tag: Ngọt văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Nhiễm Dao, Cố Tân Bạch ┃Vai phụ: Nhan Kiều, Thẩm Cảnh Trạch ┃ Cái khác:
Một câu tóm tắt: Tất cả là bạn trai.
Nhiễm Dao vì tướng Lý Bạch trong game, mà tải Vương Giả Vinh Diệu.
Sửa lại ID có liên quan đến vị tướng này, ôm ấp tất cả các khát khao tốt đẹp về nó, lần đầu tiên sau khi tạo tài khoản, số mệnh của cô vừa vào trận đầu đã gặp được Lý Bạch.
Sau đó liền bị hắn đè xuống đất giết liên tục 12 lần:))
Để đền bù, sau này người này đã từ từ biến thành người nằm bên gối cô, giúp cô từ đồng thau lên cấp đến vương giả.
*Thứ tự leo rank là: Đồng, bạc, vàng, bạch kim, kim cương, tinh diệu, và vương giả là cao nhất.
# Lang quân giỏi quá, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi (?) #
*Bối cảnh game Vương giả vinh diệu, chủ yếu nói đến chuyện yêu đương của đôi trẻ, chưa từng chơi game cũng có thể đọc hiểu.
Tag: Ngọt văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Nhiễm Dao, Cố Tân Bạch ┃Vai phụ: Nhan Kiều, Thẩm Cảnh Trạch ┃ Cái khác:
Một câu tóm tắt: Tất cả là bạn trai.
8.2
Đồng Miên có tính di truyền tin tức tố Omega hỗn loạn, cần được an ủi bằng tin tức tố Alpha. Nhưng đồng thời cậu lại có chứng kích ứng tin tức tố, tất cả độ xứng đôi đều rất thấp. Cảm thấy vô cùng sợ hãi khi thân cận với Alpha.
Mỗi khi chứng hỗn loạn bùng nổ, cậu chỉ có thể dựa vào thuốc ức chế để vượt qua.
Tuy nhiên, thuốc ức chế có hiệu quả tình trạng rối loạn đã được kiểm soát ở mức độ nhẹ cuộc sống của cậu còn tính là vẫn bình yên.
Đột nhiên có một ngày, cậu được cho hay, cậu với một vị nhân vật lớn nào đó có độ xứng đôi tin tức tố cực cao, đối phương còn bị chướng ngại rối loạn tin tố Alpha, hi vọng có thể cùng cậu kết hôn để cùng nhau hỗ trợ trị liệu.
Độ xứng đôi cao đến 99%, Đông Miên phát hiện mình cũng không kháng cự khi tiếp xúc với vị nhân vật lớn này.
Vậy liền kết hôn đi, gả vào hào môn cũng không tệ.
Sau khi kết hôn, Đồng Miên hoàn toàn không nghĩ tới, vị nhân vật lớn uy nghiêm lạnh lùng này vậy mà tại thời điểm khi cậu đi công tác lại gọi điện cho mình để hỏi " Vợ ơi, em nghĩ gì về việc sống chung với anh?".
Năm thứ hai sau khi kết hôn, Đoạn Việt Chinh sờ lên bụng Đồng Miên, rất lo lắng hỏi: "Vợ à, khi nào thì em mới có thể mang thai?".
Đồng Miên đỏ mặt, tức giận nói: "Không phải đã nói chỉ là hiệp nghị kết hôn trợ giúp lẫn nhau sao?".
Mỗi khi chứng hỗn loạn bùng nổ, cậu chỉ có thể dựa vào thuốc ức chế để vượt qua.
Tuy nhiên, thuốc ức chế có hiệu quả tình trạng rối loạn đã được kiểm soát ở mức độ nhẹ cuộc sống của cậu còn tính là vẫn bình yên.
Đột nhiên có một ngày, cậu được cho hay, cậu với một vị nhân vật lớn nào đó có độ xứng đôi tin tức tố cực cao, đối phương còn bị chướng ngại rối loạn tin tố Alpha, hi vọng có thể cùng cậu kết hôn để cùng nhau hỗ trợ trị liệu.
Độ xứng đôi cao đến 99%, Đông Miên phát hiện mình cũng không kháng cự khi tiếp xúc với vị nhân vật lớn này.
Vậy liền kết hôn đi, gả vào hào môn cũng không tệ.
Sau khi kết hôn, Đồng Miên hoàn toàn không nghĩ tới, vị nhân vật lớn uy nghiêm lạnh lùng này vậy mà tại thời điểm khi cậu đi công tác lại gọi điện cho mình để hỏi " Vợ ơi, em nghĩ gì về việc sống chung với anh?".
Năm thứ hai sau khi kết hôn, Đoạn Việt Chinh sờ lên bụng Đồng Miên, rất lo lắng hỏi: "Vợ à, khi nào thì em mới có thể mang thai?".
Đồng Miên đỏ mặt, tức giận nói: "Không phải đã nói chỉ là hiệp nghị kết hôn trợ giúp lẫn nhau sao?".
3.4
Mạnh Vũ yêu Tiêu Tề mười năm, anh là nam thần của cô, là ánh sáng của cô, cô đuổi theo anh, hèn mọn như cát bụi.
Nhưng cuối cùng, tình cảm mười năm cũng không bằng một tiếng cười của tình đầu dịu dàng trong lòng anh.
Dù cô ấy đã ly hôn, đã có một cô con gái, sau khi cô ấy quay lại, thì vẫn khiến anh rối loạn.
Yêu càng nhiều tổn thương càng sâu, Mạnh Vũ đã hoàn toàn tỉnh ngộ, tên chó nam thần này, cô từ bỏ.
Về sau…Mạnh Vũ bị buộc thay chị kế gả cho một người đàn ông quyền thế nhưng lại vừa xấu vừa già, ngày kết hôn, một người đàn ông cao lớn, anh tuấn đến trước mặt cô, nói: “Về sau chúng ta sẽ là vợ chồng, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn.”
Mạnh Vũ: “???”.
Hả? Sao nói là vừa già vừa xấu mà?
Người khác nói anh lạnh lùng hà khắc lại có lòng dạ độc ác, bảo cô phải cư xử cẩn thận, nhưng sau khi Mạnh Vũ gả cho anh, lại được anh cực kỳ quan tâm, yêu chiều cô đến tận xương tủy…
Nhưng cuối cùng, tình cảm mười năm cũng không bằng một tiếng cười của tình đầu dịu dàng trong lòng anh.
Dù cô ấy đã ly hôn, đã có một cô con gái, sau khi cô ấy quay lại, thì vẫn khiến anh rối loạn.
Yêu càng nhiều tổn thương càng sâu, Mạnh Vũ đã hoàn toàn tỉnh ngộ, tên chó nam thần này, cô từ bỏ.
Về sau…Mạnh Vũ bị buộc thay chị kế gả cho một người đàn ông quyền thế nhưng lại vừa xấu vừa già, ngày kết hôn, một người đàn ông cao lớn, anh tuấn đến trước mặt cô, nói: “Về sau chúng ta sẽ là vợ chồng, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn.”
Mạnh Vũ: “???”.
Hả? Sao nói là vừa già vừa xấu mà?
Người khác nói anh lạnh lùng hà khắc lại có lòng dạ độc ác, bảo cô phải cư xử cẩn thận, nhưng sau khi Mạnh Vũ gả cho anh, lại được anh cực kỳ quan tâm, yêu chiều cô đến tận xương tủy…
9
Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, huyền huyễn, ôn nhu, nhẹ nhàng, Đoản văn
Couple: Cung Nguyệt (Kim Quế) X Đan Chu (Đan Quế)
Editor: Yang Hy
Văn án
Một câu chuyện ngọt ngào, nhẹ nhàng của hai cây hoa quế.
Couple: Cung Nguyệt (Kim Quế) X Đan Chu (Đan Quế)
Editor: Yang Hy
Văn án
Một câu chuyện ngọt ngào, nhẹ nhàng của hai cây hoa quế.
4.1
Nàng là kẻ bất hạnh, song, cũng là người may mắn.
Đã từng thấy cái lạnh lẽo của lòng người, cũng từng gặp sự ấm áp của thế gian.
Từ một đại tiểu thư cho đến một nha hoàn ti tiện, nàng chưa bao giờ từ bỏ hy vọng được sống.
Khi nàng chìm xuống tận đáy bùn, sắp sữa thối rữa, hắn đã nâng nàng lên, yêu thương như trân bảo.
……
“Không đúng, ta đã bị bán đi, ta không có nhà…”
“Ta cưới nàng, ta cho nàng mái nhà, ở lại bên ta được không?”.
Đã từng thấy cái lạnh lẽo của lòng người, cũng từng gặp sự ấm áp của thế gian.
Từ một đại tiểu thư cho đến một nha hoàn ti tiện, nàng chưa bao giờ từ bỏ hy vọng được sống.
Khi nàng chìm xuống tận đáy bùn, sắp sữa thối rữa, hắn đã nâng nàng lên, yêu thương như trân bảo.
……
“Không đúng, ta đã bị bán đi, ta không có nhà…”
“Ta cưới nàng, ta cho nàng mái nhà, ở lại bên ta được không?”.
7
Sau khi Tạ Dữ Từ bị hủy dung, hắn rớt xuống thần đàn, chịu đủ mọi sự khinh miệt.
Cả kinh thành này, chỉ có ta nguyện ý gả cho hắn.
Vì để chữa trị gương mặt cho hắn, ta lên núi hái thảo dược, không may ta đã bị gãy lưng lúc trượt chân ngã xuống vực, suốt đời không thể đi lại.
Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là phế hậu.
“Kẻ tàn tật như ngươi, không xứng ngồi vào vị trí Hoàng hậu.”
Hắn cưới Phù Dung - người đã cùng hắn lớn lên, năm đó từng dẫn đầu việc khinh miệt hắn.
Nàng ta ép ta uống Hạc Đỉnh Hồng, cười khúc khích: “Ngươi vì hắn làm nhiều đến vậy thì có ích gì, cuối cùng, hắn chẳng phải vẫn chỉ yêu mỗi mình ta đấy sao?”
Khi ta mở mắt lần nữa, trở về ngày Phù Dung định đuổi hắn khỏi học đường, lần này ta hoàn toàn thờ ơ.
Thế nhưng, mắt hắn đỏ hoe, ngày đêm đến tìm ta: “Liên nhi, ngay cả nàng cũng không muốn quan tâm đến ta sao?”
Ta gọi cung nữ đến: “Liên nhi là tên ngươi xứng gọi sao? Người đâu, kéo tên quái vật xấu xí này ra ngoài.”
Cả kinh thành này, chỉ có ta nguyện ý gả cho hắn.
Vì để chữa trị gương mặt cho hắn, ta lên núi hái thảo dược, không may ta đã bị gãy lưng lúc trượt chân ngã xuống vực, suốt đời không thể đi lại.
Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là phế hậu.
“Kẻ tàn tật như ngươi, không xứng ngồi vào vị trí Hoàng hậu.”
Hắn cưới Phù Dung - người đã cùng hắn lớn lên, năm đó từng dẫn đầu việc khinh miệt hắn.
Nàng ta ép ta uống Hạc Đỉnh Hồng, cười khúc khích: “Ngươi vì hắn làm nhiều đến vậy thì có ích gì, cuối cùng, hắn chẳng phải vẫn chỉ yêu mỗi mình ta đấy sao?”
Khi ta mở mắt lần nữa, trở về ngày Phù Dung định đuổi hắn khỏi học đường, lần này ta hoàn toàn thờ ơ.
Thế nhưng, mắt hắn đỏ hoe, ngày đêm đến tìm ta: “Liên nhi, ngay cả nàng cũng không muốn quan tâm đến ta sao?”
Ta gọi cung nữ đến: “Liên nhi là tên ngươi xứng gọi sao? Người đâu, kéo tên quái vật xấu xí này ra ngoài.”
8.7
Thổi mộng về Tây Châu
Tác giả: Anan
Edit: Thuấn Hoa - Vạn lý tương tư, vũ trụ tình
_______
Ta vốn là kỹ nữ ở Xuân Phong Lâu, lúc bị ném trước cửa chờ chết, đã được một thư sinh nghèo cứu.
Ta trêu chàng muốn lấy thân báo đáp, chàng hốt hoảng xua tay.
Chàng nói, chàng đã có người trong lòng được hứa hôn từ khi còn trong bụng mẹ rồi, chỉ đợi tích đủ tiền sính lễ là đi cầu hôn thôi.
Về sau, chàng bị người trong lòng hại chết.
Ta chôn cất chàng, vừa chôn vừa mắng:
“Ngu chết đi được, vừa nhìn đã biết là loại đàn bà xấu xa rồi, chỉ có tên ngốc như ngươi mới không nhìn ra thôi!”
Một nắm đất vàng, kèn bầu rền vang.
Ta trở về thanh lâu, rạng rỡ khoa trương.
Nghe nói người trong lòng của tên ngốc kia đang muốn gả vào nhà quyền quý.
Tác giả: Anan
Edit: Thuấn Hoa - Vạn lý tương tư, vũ trụ tình
_______
Ta vốn là kỹ nữ ở Xuân Phong Lâu, lúc bị ném trước cửa chờ chết, đã được một thư sinh nghèo cứu.
Ta trêu chàng muốn lấy thân báo đáp, chàng hốt hoảng xua tay.
Chàng nói, chàng đã có người trong lòng được hứa hôn từ khi còn trong bụng mẹ rồi, chỉ đợi tích đủ tiền sính lễ là đi cầu hôn thôi.
Về sau, chàng bị người trong lòng hại chết.
Ta chôn cất chàng, vừa chôn vừa mắng:
“Ngu chết đi được, vừa nhìn đã biết là loại đàn bà xấu xa rồi, chỉ có tên ngốc như ngươi mới không nhìn ra thôi!”
Một nắm đất vàng, kèn bầu rền vang.
Ta trở về thanh lâu, rạng rỡ khoa trương.
Nghe nói người trong lòng của tên ngốc kia đang muốn gả vào nhà quyền quý.
4.2
Thể loại: Nguyên bản, không cp, cận đại & hiện đại, giả tưởng, tình cảm, ngọt ngào, niên đại văn, trưởng thành, chữa lành.
- ------
Khi Hạ Nhạc còn nhỏ, cô từng nghe ông nội kể lại vô vàn câu chuyện xưa của ông, những câu chuyện thời của ông khác hoàn toàn với thời nay, cô chỉ thích nghe những chuyện vui, thỉnh thoảng cô cũng thấy hơi nhàm chán đấy nhưng chưa bao giờ cô để ý nhiều đến những câu chuyện đó.
Cho đến một ngày ông nội đột ngột qua đời.
Kể từ lúc ấy, ánh sáng trong cuộc đời Hạ Nhạc không còn nữa.
Sau khi ông nội mất, hết người này đến người khác đổ lỗi cho cô bằng nhiều hình thức khác nhau.
Bởi vậy, cái chết của ông nội đã trở thành vết thương đau đớn không thể nào chữa lành nổi trong cuộc đời của cô.
25 tuổi, Hạ Nhạc đã trưởng thành nhưng cô vẫn cố chấp không bao giờ tha thứ cho chính mình và luôn luôn giữ khoảng cách với mọi người.
Bỗng một ngày, cô mở mắt ra thì thấy bản thân được trở về ngôi làng nhỏ nơi cô sống khi còn thơ ấu và chứng kiến tang lễ của ông nội.
Tất cả giống như một giấc mơ, cô được quay trở về quá khứ, thời gian lúc đó là năm 1949, một thời đại mà không ai có thể quên được…
Đó là thời thanh niên của ông nội.
–
Ở thời đại này, cô cố gắng hết sức để có thể được ở với ông và cô cũng muốn thay đổi cái chết của ông.
Song, cô không bao giờ nghĩ rằng ông nội hiền lành và tốt bụng của mình khi còn trẻ lại là một chàng trai lạnh lùng và đẹp trai đến thế.
Mọi thứ dường như khác hoàn toàn với những gì cô tưởng tượng.
“Ngoại hình của ông nội đỉnh đến mức ngang hàng với sao hạng A thời hiện đại luôn ấy.”
“Gì cơ? Ông chú luôn phóng túng kia thực sự có tham gia thế vận hội á?!”
“Bà dì lúc đó không phải là bạn thân nhất của bà nội mà là tình địch của bà?”
…
Sau khi trải qua tất cả, cuối cùng Hạ Nhạc cũng hiểu được ông, hiểu được họ và thời đại ấy của ông.
Nhiều năm sau, Hạ Nhạc ngồi một mình trên chiếc ghế mây trong ngôi nhà cũ, bầu không khí tràn ngập mùi mốc từ năm nảo năm nao không hề tiêu tan, ánh sáng lọt qua khe cửa, phản chiếu hình ảnh cô không ngừng lau chùi bức ảnh chụp sáu người.
“Ông nội của con…ông ơi, ông thực sự đã phải chịu khổ cả đời rồi…”
Trong ảnh, ông nội chỉ mỉm cười dịu dàng, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp nhất trên đời.
Ông bảo, ông chỉ cần Nhạc Nhạc hạnh phúc.
- ------
Khi Hạ Nhạc còn nhỏ, cô từng nghe ông nội kể lại vô vàn câu chuyện xưa của ông, những câu chuyện thời của ông khác hoàn toàn với thời nay, cô chỉ thích nghe những chuyện vui, thỉnh thoảng cô cũng thấy hơi nhàm chán đấy nhưng chưa bao giờ cô để ý nhiều đến những câu chuyện đó.
Cho đến một ngày ông nội đột ngột qua đời.
Kể từ lúc ấy, ánh sáng trong cuộc đời Hạ Nhạc không còn nữa.
Sau khi ông nội mất, hết người này đến người khác đổ lỗi cho cô bằng nhiều hình thức khác nhau.
Bởi vậy, cái chết của ông nội đã trở thành vết thương đau đớn không thể nào chữa lành nổi trong cuộc đời của cô.
25 tuổi, Hạ Nhạc đã trưởng thành nhưng cô vẫn cố chấp không bao giờ tha thứ cho chính mình và luôn luôn giữ khoảng cách với mọi người.
Bỗng một ngày, cô mở mắt ra thì thấy bản thân được trở về ngôi làng nhỏ nơi cô sống khi còn thơ ấu và chứng kiến tang lễ của ông nội.
Tất cả giống như một giấc mơ, cô được quay trở về quá khứ, thời gian lúc đó là năm 1949, một thời đại mà không ai có thể quên được…
Đó là thời thanh niên của ông nội.
–
Ở thời đại này, cô cố gắng hết sức để có thể được ở với ông và cô cũng muốn thay đổi cái chết của ông.
Song, cô không bao giờ nghĩ rằng ông nội hiền lành và tốt bụng của mình khi còn trẻ lại là một chàng trai lạnh lùng và đẹp trai đến thế.
Mọi thứ dường như khác hoàn toàn với những gì cô tưởng tượng.
“Ngoại hình của ông nội đỉnh đến mức ngang hàng với sao hạng A thời hiện đại luôn ấy.”
“Gì cơ? Ông chú luôn phóng túng kia thực sự có tham gia thế vận hội á?!”
“Bà dì lúc đó không phải là bạn thân nhất của bà nội mà là tình địch của bà?”
…
Sau khi trải qua tất cả, cuối cùng Hạ Nhạc cũng hiểu được ông, hiểu được họ và thời đại ấy của ông.
Nhiều năm sau, Hạ Nhạc ngồi một mình trên chiếc ghế mây trong ngôi nhà cũ, bầu không khí tràn ngập mùi mốc từ năm nảo năm nao không hề tiêu tan, ánh sáng lọt qua khe cửa, phản chiếu hình ảnh cô không ngừng lau chùi bức ảnh chụp sáu người.
“Ông nội của con…ông ơi, ông thực sự đã phải chịu khổ cả đời rồi…”
Trong ảnh, ông nội chỉ mỉm cười dịu dàng, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp nhất trên đời.
Ông bảo, ông chỉ cần Nhạc Nhạc hạnh phúc.
4.4
Trác Khiêm ngủ một giấc tỉnh dậy, không chỉ xuyên thành thụ lót đường làm trời làm đất trong một bộ đam mỹ mà còn bị ràng buộc với một hệ thống nhiệm vụ.
Quả hệ thống này suốt ngày âm mưu xúi giục Trác Khiêm chia rẽ công thụ chính.
Tiếc thay trái tim công chính chỉ có thụ chính, trong mắt hắn những người khác tương đương với không khí, mà thụ chính lại là vỏ ngoài bạch liên hoa, thực tế là kiểu nhân vật sống sót qua 300 tập trong truyện cung đấu.
Trác Khiêm vô cùng rối rắm, chọc không nổi trốn không xong, chỉ đành phải giấu đầu hở đuôi mà sống.
Một buổi chiều nọ, Trác Khiêm đi học về, bắt gặp một đám người đang bị một người đánh.
Ráng đỏ bao lấy bầu trời, bóng người cao lớn đứng lặng giữa đám người đang lê lết gào khóc trên mặt đất.
Người kia mặc áo đen quần đen, tay cầm một cây gậy gỗ, nghe tiếng xoay người, mắt phượng híp lại: “Lại thêm một tên đến chịu chết.”
Trác Khiêm: “……”
Gương, gương mặt quen thuộc này không phải bạch liên hoa thì ai vào đây nữa…
Không phải nói mảnh mai yếu đuối à? Đang yên đang lành tự dưng OOC!
Trác Khiêm vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi, nhanh trí nảy ra ý tưởng, nhấc chân đá vào tên đang nằm gần nhất, tức giận gầm lên: “Ngay cả người tao thích mày cũng dám động đến? Đi chết đi!”
Lại một ngày nọ——
Trác Khiêm bị bạch liên hoa chặn ở góc nào đó.
Ánh mắt bạch liên hoa mang theo cáu giận nhìn cậu: “Không phải cậu nói cậu thích tôi sao?”
Trác Khiêm: “Nhưng, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau.”
Bạch liên hoa: “Tại sao?”
Trác Khiêm rớt nước mắt: “Tôi không muốn vì yêu làm 1!”
Bạch liên hoa: “……”
Thụ xuyên sách × Thụ chính chuyển công
Nhân vật chính: Trác Khiêm, Thẩm Gia Lan
Quả hệ thống này suốt ngày âm mưu xúi giục Trác Khiêm chia rẽ công thụ chính.
Tiếc thay trái tim công chính chỉ có thụ chính, trong mắt hắn những người khác tương đương với không khí, mà thụ chính lại là vỏ ngoài bạch liên hoa, thực tế là kiểu nhân vật sống sót qua 300 tập trong truyện cung đấu.
Trác Khiêm vô cùng rối rắm, chọc không nổi trốn không xong, chỉ đành phải giấu đầu hở đuôi mà sống.
Một buổi chiều nọ, Trác Khiêm đi học về, bắt gặp một đám người đang bị một người đánh.
Ráng đỏ bao lấy bầu trời, bóng người cao lớn đứng lặng giữa đám người đang lê lết gào khóc trên mặt đất.
Người kia mặc áo đen quần đen, tay cầm một cây gậy gỗ, nghe tiếng xoay người, mắt phượng híp lại: “Lại thêm một tên đến chịu chết.”
Trác Khiêm: “……”
Gương, gương mặt quen thuộc này không phải bạch liên hoa thì ai vào đây nữa…
Không phải nói mảnh mai yếu đuối à? Đang yên đang lành tự dưng OOC!
Trác Khiêm vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi, nhanh trí nảy ra ý tưởng, nhấc chân đá vào tên đang nằm gần nhất, tức giận gầm lên: “Ngay cả người tao thích mày cũng dám động đến? Đi chết đi!”
Lại một ngày nọ——
Trác Khiêm bị bạch liên hoa chặn ở góc nào đó.
Ánh mắt bạch liên hoa mang theo cáu giận nhìn cậu: “Không phải cậu nói cậu thích tôi sao?”
Trác Khiêm: “Nhưng, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau.”
Bạch liên hoa: “Tại sao?”
Trác Khiêm rớt nước mắt: “Tôi không muốn vì yêu làm 1!”
Bạch liên hoa: “……”
Thụ xuyên sách × Thụ chính chuyển công
Nhân vật chính: Trác Khiêm, Thẩm Gia Lan
4
Ta đã làm hoàng hậu ba năm, thái hậu hai mươi năm.
Sau khi chết, con cháu vây quanh, quần thần ai nấy đều khóc thương.
Lẽ ra một cuộc đời như vậy, ta chẳng có gì phải hối tiếc.
Nhưng sống lại một đời, khi tổ mẫu hỏi ta muốn chọn ai làm phu quân, ta không chọn Thái tử nữa, mà chọn An Vương, người đang đóng quân nơi biên ải xa xôi.
Từ nay trời Nam đất Bắc, chỉ mong cùng hắn, vĩnh viễn không gặp lại người kia nữa.
Sau khi chết, con cháu vây quanh, quần thần ai nấy đều khóc thương.
Lẽ ra một cuộc đời như vậy, ta chẳng có gì phải hối tiếc.
Nhưng sống lại một đời, khi tổ mẫu hỏi ta muốn chọn ai làm phu quân, ta không chọn Thái tử nữa, mà chọn An Vương, người đang đóng quân nơi biên ải xa xôi.
Từ nay trời Nam đất Bắc, chỉ mong cùng hắn, vĩnh viễn không gặp lại người kia nữa.
4.6
Tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của ta được gả vào vương phủ đã ba năm, nhưng vẫn chưa có lấy một mụn con.
Nhìn thấy thiếp thất ngày càng lộng hành ngang ngược, phụ thân liền có ý đưa ta vào phủ làm thiếp, giúp tỷ tỷ củng cố ân sủng.
Nào ngờ, tỷ không bằng lòng, còn ép phụ thân định thân cho ta với một thư sinh nghèo, ba đời làm ruộng.
Thế nhưng, khi đến ngày khoa cử, thư sinh ấy bất ngờ đỗ trạng nguyên, còn đứng trước mặt phụ thân mà hứa hẹn một đời không phụ ta.
Các tiểu thư trong kinh thành ai nấy đều bảo ta may mắn, chỉ là thứ nữ mà lại chiếm được chân tình của một vị trạng nguyên.
Tỷ tỷ nhân cớ chúc mừng, mời ta đến vương phủ lưu lại một thời gian. Ta vâng mệnh, nào ngờ nàng ta lại cấu kết cùng kế mẫu bày mưu, vu khống ta tư thông với thị vệ trong phủ.
Lấy danh nghĩa giữ gìn thanh danh gia tộc, nàng ép ta uống một chén rượu độc.
Trước khi hạ thủ, tỷ tỷ mới tiết lộ chân tướng: "Thân là thứ nữ, ngươi chỉ xứng với thư sinh nghèo mà thôi! Trạng nguyên, tất nhiên chỉ có thể sánh đôi với tỷ muội cùng mẹ với ta."
Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại đêm đầu tiên bước vào vương phủ.
Trong cơ thể, xuân dược đã phát tác, ta ra sức chạy thoát khỏi hậu viện, nhưng tỷ tỷ đuổi theo không buông.
Ta không cam lòng chếc dễ dàng như thế…
Vậy nên, ta liều mình xông thẳng vào thư phòng của Vương gia.
Nhìn thấy thiếp thất ngày càng lộng hành ngang ngược, phụ thân liền có ý đưa ta vào phủ làm thiếp, giúp tỷ tỷ củng cố ân sủng.
Nào ngờ, tỷ không bằng lòng, còn ép phụ thân định thân cho ta với một thư sinh nghèo, ba đời làm ruộng.
Thế nhưng, khi đến ngày khoa cử, thư sinh ấy bất ngờ đỗ trạng nguyên, còn đứng trước mặt phụ thân mà hứa hẹn một đời không phụ ta.
Các tiểu thư trong kinh thành ai nấy đều bảo ta may mắn, chỉ là thứ nữ mà lại chiếm được chân tình của một vị trạng nguyên.
Tỷ tỷ nhân cớ chúc mừng, mời ta đến vương phủ lưu lại một thời gian. Ta vâng mệnh, nào ngờ nàng ta lại cấu kết cùng kế mẫu bày mưu, vu khống ta tư thông với thị vệ trong phủ.
Lấy danh nghĩa giữ gìn thanh danh gia tộc, nàng ép ta uống một chén rượu độc.
Trước khi hạ thủ, tỷ tỷ mới tiết lộ chân tướng: "Thân là thứ nữ, ngươi chỉ xứng với thư sinh nghèo mà thôi! Trạng nguyên, tất nhiên chỉ có thể sánh đôi với tỷ muội cùng mẹ với ta."
Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại đêm đầu tiên bước vào vương phủ.
Trong cơ thể, xuân dược đã phát tác, ta ra sức chạy thoát khỏi hậu viện, nhưng tỷ tỷ đuổi theo không buông.
Ta không cam lòng chếc dễ dàng như thế…
Vậy nên, ta liều mình xông thẳng vào thư phòng của Vương gia.
4.1
Thể loại: ngôn tình, hiện đại, 1v1, HE, h nhẹ, NỮ CÔNG*
Lỡ nhìn trúng một chàng trai cao quý, nhưng mảnh mai quá thể thì phải làm sao đây???
Ầy, chỉ có thể tận sức cưng chiều người ta thôi!
Phải cưng chiều cưng chiều thật nhiều, không thể chọc người ta tức giận.
Nữ bác sĩ lạnh lùng x quý công tử ốm yếu.
Lỡ nhìn trúng một chàng trai cao quý, nhưng mảnh mai quá thể thì phải làm sao đây???
Ầy, chỉ có thể tận sức cưng chiều người ta thôi!
Phải cưng chiều cưng chiều thật nhiều, không thể chọc người ta tức giận.
Nữ bác sĩ lạnh lùng x quý công tử ốm yếu.
3.6
Tag: Đam mỹ, HE, Hiện đại, Mạt thế, Mỹ Thực, Ngọt, Nhẹ nhàng
Dung Ngọc thức tỉnh song hệ dị năng, dị năng đầu tiên là dị năng hệ thủy, thứ hai là một dị năng rất đặc biệt.
Chỉ cần cho cậu 1 thực đơn, có tỉ lệ phối liệu thì dị năng thứ hai của Dung Ngọc sẽ có thể biến thực đơn đó thành đồ ăn thật.
Chính vì vậy, Dung Ngọc trở thành chiếc bánh ngọt thơm ngon…..
“Dung Ngọc, cho cậu cái thực đơn này, mau hiện thực hóa thành chân gà rút xương trộn lá chanh đi!”
“Dung Ngọc, mau biến thực đơn lẩu này thành nồi lẩu đi!! Tôi sắp thèm muốn chết rồi!!!”
“Dung Ngọc, em tìm được thực đơn ếch đồng ngâm ớt rồi, mau cứu đứa bé đáng thương này đi, thèm chết người!!”
“…….”
PS: Tuy rằng có tang thi nhưng đây không phải văn sinh tồn mạt thế đứng đắn, không có cứu vớt thế giới hay nghiên cứu vắc-xin phòng bệnh, chỉ là một thôn trang nhỏ thế ngoại đào viên do những người dân đơn thuần nỗ lực thành lập, sau đó hạnh phúc trầm mê trong mỹ thực Trung Hoa.
Tag: Làm ruộng, mạt thế, mỹ thực, ngọt sủng.
Dung Ngọc thức tỉnh song hệ dị năng, dị năng đầu tiên là dị năng hệ thủy, thứ hai là một dị năng rất đặc biệt.
Chỉ cần cho cậu 1 thực đơn, có tỉ lệ phối liệu thì dị năng thứ hai của Dung Ngọc sẽ có thể biến thực đơn đó thành đồ ăn thật.
Chính vì vậy, Dung Ngọc trở thành chiếc bánh ngọt thơm ngon…..
“Dung Ngọc, cho cậu cái thực đơn này, mau hiện thực hóa thành chân gà rút xương trộn lá chanh đi!”
“Dung Ngọc, mau biến thực đơn lẩu này thành nồi lẩu đi!! Tôi sắp thèm muốn chết rồi!!!”
“Dung Ngọc, em tìm được thực đơn ếch đồng ngâm ớt rồi, mau cứu đứa bé đáng thương này đi, thèm chết người!!”
“…….”
PS: Tuy rằng có tang thi nhưng đây không phải văn sinh tồn mạt thế đứng đắn, không có cứu vớt thế giới hay nghiên cứu vắc-xin phòng bệnh, chỉ là một thôn trang nhỏ thế ngoại đào viên do những người dân đơn thuần nỗ lực thành lập, sau đó hạnh phúc trầm mê trong mỹ thực Trung Hoa.
Tag: Làm ruộng, mạt thế, mỹ thực, ngọt sủng.
8.6
[Phiên bản nữ chính].
Trong giới thượng lưu Giang Thành gần đây xuất hiện một tin đồn, sau khi Vệ Lai bị bạn trai cũ đá, giấc mộng hào môn tan vỡ, hiện giờ đang qua lại với một vị sếp lớn nào đó.
Một ngày nọ, Vệ Lai đến tham dự một buổi tiệc, cô là người cuối cùng bước vào phòng bao, không ngờ tên bạn trai cũ cũng có mặt ở đó.
Cô chỉ là một nhân vật nhỏ, không đủ tư cách để chủ tiệc giới thiệu toàn bộ mọi người với cô.
Trong bữa tiệc, bạn trai cũ kính rượu cô: “Chúc mừng, nghe nói em có bạn trai mới rồi.”
Có người hóng hớt không chê chuyện lớn, hỏi cô bạn trai mới là ai.
“Là vị sếp lớn nào trong giới thế?”
Vệ Lai vốn dĩ không quen vị sếp lớn nào cả, cũng không biết tin đồn bắt nguồn từ đâu.
Cô tuỳ tiện nói ra cái tên của một người mà cô nghe nói chưa kết hôn: “Châu Túc Tấn.”
Mọi người: “…”
Tất cả kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm.
Vệ Lai không hiểu chuyện gì, cũng liếc mắt nhìn sang, liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa sự tò mò của người đàn ông.
Anh dựa lưng vào ghế, dáng vẻ cao quý lãnh đạm, tư thế ung dung nhưng khí chất thì bức người, ánh mắt nhìn về phía cô.
Vệ Lai thầm nghĩ, sẽ không xui xẻo vậy chứ, chẳng lẽ người này là bạn của Châu Túc Tấn?
Lúc này, chủ tiệc định thần lại, thấy Châu Túc Tấn không phủ nhận thì mỉm cười chúc mừng anh: “Tôi nói tại sao cậu đột nhiên đến Giang Thành, thì ra là tới thăm bạn gái.”
Châu Túc Tấn cười nhạt.
Bản thân anh còn không biết mình có bạn gái từ khi nào đấy.
Vệ Lai vốn tưởng mình đã trả thù thành công bạn trai cũ, nào ngờ lại thành đào hố chôn thân.
Câu đầu tiên Châu Túc Tấn nói với Vệ Lai là: “Nếu đã công khai, vậy đến ngồi cạnh tôi đi.”
Vệ Lai: “……”
[Phiên bản nam chính]
Vào đêm sinh nhật lần thứ 30, bạn bè đều bảo anh ước nguyện.
Không hiểu sao, anh lại nghĩ tới Vệ Lai.
Người ngoài nói anh lạnh lùng, tàn nhẫn.
Chỉ có Vệ Lai nói anh là người tốt.
Cô ngọt ngào như vậy, cũng vì lợi dụng anh.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh dành điều ước sinh nhật của mình cho một người phụ nữ, mong em có được những gì mình muốn.
Một đêm nào đó, có người @anh trong nhóm chat: Có người mạo danh cậu viết thư tình gửi Vệ Lai, chữ viết hình như không giống cậu.
Chữ viết chỉ là lý do, bởi không ai tin rằng một người cao cao tại thượng như Nhị công tử nhà họ Châu sẽ hạ mình vì tình yêu.
Châu Túc Tấn trả lời: [Không ai mạo danh, là tôi viết.]
Từng nét bút, từng câu từ bên trong bức thư tình, đều do chính anh viết.
Nếu như cô muốn dựa thế anh, anh tình nguyện cho cô dựa cả đời.
Một câu giới thiệu: Diễn giả thành thật, cưới trước yêu sau.
Trong giới thượng lưu Giang Thành gần đây xuất hiện một tin đồn, sau khi Vệ Lai bị bạn trai cũ đá, giấc mộng hào môn tan vỡ, hiện giờ đang qua lại với một vị sếp lớn nào đó.
Một ngày nọ, Vệ Lai đến tham dự một buổi tiệc, cô là người cuối cùng bước vào phòng bao, không ngờ tên bạn trai cũ cũng có mặt ở đó.
Cô chỉ là một nhân vật nhỏ, không đủ tư cách để chủ tiệc giới thiệu toàn bộ mọi người với cô.
Trong bữa tiệc, bạn trai cũ kính rượu cô: “Chúc mừng, nghe nói em có bạn trai mới rồi.”
Có người hóng hớt không chê chuyện lớn, hỏi cô bạn trai mới là ai.
“Là vị sếp lớn nào trong giới thế?”
Vệ Lai vốn dĩ không quen vị sếp lớn nào cả, cũng không biết tin đồn bắt nguồn từ đâu.
Cô tuỳ tiện nói ra cái tên của một người mà cô nghe nói chưa kết hôn: “Châu Túc Tấn.”
Mọi người: “…”
Tất cả kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm.
Vệ Lai không hiểu chuyện gì, cũng liếc mắt nhìn sang, liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa sự tò mò của người đàn ông.
Anh dựa lưng vào ghế, dáng vẻ cao quý lãnh đạm, tư thế ung dung nhưng khí chất thì bức người, ánh mắt nhìn về phía cô.
Vệ Lai thầm nghĩ, sẽ không xui xẻo vậy chứ, chẳng lẽ người này là bạn của Châu Túc Tấn?
Lúc này, chủ tiệc định thần lại, thấy Châu Túc Tấn không phủ nhận thì mỉm cười chúc mừng anh: “Tôi nói tại sao cậu đột nhiên đến Giang Thành, thì ra là tới thăm bạn gái.”
Châu Túc Tấn cười nhạt.
Bản thân anh còn không biết mình có bạn gái từ khi nào đấy.
Vệ Lai vốn tưởng mình đã trả thù thành công bạn trai cũ, nào ngờ lại thành đào hố chôn thân.
Câu đầu tiên Châu Túc Tấn nói với Vệ Lai là: “Nếu đã công khai, vậy đến ngồi cạnh tôi đi.”
Vệ Lai: “……”
[Phiên bản nam chính]
Vào đêm sinh nhật lần thứ 30, bạn bè đều bảo anh ước nguyện.
Không hiểu sao, anh lại nghĩ tới Vệ Lai.
Người ngoài nói anh lạnh lùng, tàn nhẫn.
Chỉ có Vệ Lai nói anh là người tốt.
Cô ngọt ngào như vậy, cũng vì lợi dụng anh.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh dành điều ước sinh nhật của mình cho một người phụ nữ, mong em có được những gì mình muốn.
Một đêm nào đó, có người @anh trong nhóm chat: Có người mạo danh cậu viết thư tình gửi Vệ Lai, chữ viết hình như không giống cậu.
Chữ viết chỉ là lý do, bởi không ai tin rằng một người cao cao tại thượng như Nhị công tử nhà họ Châu sẽ hạ mình vì tình yêu.
Châu Túc Tấn trả lời: [Không ai mạo danh, là tôi viết.]
Từng nét bút, từng câu từ bên trong bức thư tình, đều do chính anh viết.
Nếu như cô muốn dựa thế anh, anh tình nguyện cho cô dựa cả đời.
Một câu giới thiệu: Diễn giả thành thật, cưới trước yêu sau.
10
Câu chuyện cũ có nguyên mẫu, cải biên từ câu chuyện có thật.
Nhân vật chính là bạn thân tôi.
Thư tình 5 năm, 5 năm tình cảm lâu dài.
Nhát gan không dám yêu.
Mỗi một lần bỏ lỡ, đều phải dùng tiếc nuối quãng đời còn lại để sửa chữa.
Từ khóa nội dung: mùa hoa, mùa mưa, bi kịch.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Nguỵ Thi┃ Vai phụ: Trình Văn Huyên ┃ Khác:
Một câu giới thiệu: Xin đừng ngại ngùng nói ra tình yêu.
Lập ý: Dũng cảm.
Nhân vật chính là bạn thân tôi.
Thư tình 5 năm, 5 năm tình cảm lâu dài.
Nhát gan không dám yêu.
Mỗi một lần bỏ lỡ, đều phải dùng tiếc nuối quãng đời còn lại để sửa chữa.
Từ khóa nội dung: mùa hoa, mùa mưa, bi kịch.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Nguỵ Thi┃ Vai phụ: Trình Văn Huyên ┃ Khác:
Một câu giới thiệu: Xin đừng ngại ngùng nói ra tình yêu.
Lập ý: Dũng cảm.
3.7
Tác giả: Cẩu Oa Tử aka Thiên Nhất
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, tình cảm, đô thị tình duyên, H văn, HE
Edit+beta: yumi
Văn án: Thủ trưởng thụ x tiểu viên chức công mới đến, chỉ có ba ba ba
Manh điểm: Tiểu viên chức mới vào công ty không bao lâu, sau khi tan tầm, không cẩn thận nhìn trộm quản lý ở trong phòng làm việc dùng gậy xoa bóp tự an ủi, vì vậy tiểu viên chức liền mộng xuân. Sau lại có một ngày nhịn không được duỗi móng vuốt sói mà tấn công. Cơ mà tiểu viên chức là xử nam, thủ trưởng liền dạy hắn làm sao H H H mình, thủ trưởng mẫn cảm lại nhiều nước, dục vọng tràn đầy liền bị tiểu viên chức th*o đến bắn nước ti*u
Ta thích mất khống chế
Ta thích tiểu công b*n nước ti*u vào bụng tiểu thụ
Ta thích tiểu thụ PY chảy ra nước ti*u hợp cùng t*nh d*ch giữa hai chân, sau đó tiểu công sẽ li*m sạch sẽ
Văn này có manh điểm, không chịu trách nhiệm nếu có bom mìn
Mời mọi người xem xét rồi hãy vào xem
Tác giả thích nhất thể loại: địa vị công thụ không giống nhau, càng thích d*m đãng thụ cao cao tại thượng nhưng lại chịu cúi đầu trước công
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, tình cảm, đô thị tình duyên, H văn, HE
Edit+beta: yumi
Văn án: Thủ trưởng thụ x tiểu viên chức công mới đến, chỉ có ba ba ba
Manh điểm: Tiểu viên chức mới vào công ty không bao lâu, sau khi tan tầm, không cẩn thận nhìn trộm quản lý ở trong phòng làm việc dùng gậy xoa bóp tự an ủi, vì vậy tiểu viên chức liền mộng xuân. Sau lại có một ngày nhịn không được duỗi móng vuốt sói mà tấn công. Cơ mà tiểu viên chức là xử nam, thủ trưởng liền dạy hắn làm sao H H H mình, thủ trưởng mẫn cảm lại nhiều nước, dục vọng tràn đầy liền bị tiểu viên chức th*o đến bắn nước ti*u
Ta thích mất khống chế
Ta thích tiểu công b*n nước ti*u vào bụng tiểu thụ
Ta thích tiểu thụ PY chảy ra nước ti*u hợp cùng t*nh d*ch giữa hai chân, sau đó tiểu công sẽ li*m sạch sẽ
Văn này có manh điểm, không chịu trách nhiệm nếu có bom mìn
Mời mọi người xem xét rồi hãy vào xem
Tác giả thích nhất thể loại: địa vị công thụ không giống nhau, càng thích d*m đãng thụ cao cao tại thượng nhưng lại chịu cúi đầu trước công
3.4
Mọi người đều nói Thử trưởng nữ của Ngôn gia là một nữ tử có dung mạo xinh đẹp, song lại vô cùng ngang ngược và kiêu ngạo.
Uổng cho bề ngoài xinh đẹp như vậy lại đi gây đại họa khắp nơi.
Ngay cả cổ trùng để cứu mạng thái tử cũng nuốt được, nàng vọng tưởng có thể thay thế muội muội bò lên giường của Thái Tử!
-
Thái Tử ngọc thụ lâm phong, anh dũng thiện chiến bất hạnh phụ trúng cổ độc.
Chỉ cần một nữ tử lấy thân nuôi cổ trùng, ngâm mình trong nước thuốc để trở thành dược nhân sau đó giao hoan cùng Thái Tử.
Thái tử phải uống nước bọt và sữa của nàng trong ba tháng mới có thể tiêu độc.
Thiên gia dùng tất cả dược liệu quý báu để luyện ra một con cổ trùng, nào ngờ lại bị ác nữ của Ngôn gia nuốt mất.
Thái tử rau cải xanh lan chi ngọc thụ phải quấn lấy ác nữ đầu heo!!
-
Vì chỉ có thể ngủ với ác nữ, ngay từ lúc bắt đầu Thái Tử đã không cam lòng, chỉ là không ngờ được, hắn càng ngủ càng hăng.
Lúc bắt đầu: Ba tháng sau ngươi cút cho ta! Ta không thu nạp ác nữ.
Lúc sau lại: Ác nữ gì đó cũng do thiên hạ nói quá thôi, ba tháng sau cho ngươi chức Nhũ Nhân.
Ba tháng sau: Này! Nương tử đừng chạy.
Ác nữ: Hừ! Cẩu nam nhân ~ tự bản thân ta xinh đẹp không phải rất ngon sao?
Uổng cho bề ngoài xinh đẹp như vậy lại đi gây đại họa khắp nơi.
Ngay cả cổ trùng để cứu mạng thái tử cũng nuốt được, nàng vọng tưởng có thể thay thế muội muội bò lên giường của Thái Tử!
-
Thái Tử ngọc thụ lâm phong, anh dũng thiện chiến bất hạnh phụ trúng cổ độc.
Chỉ cần một nữ tử lấy thân nuôi cổ trùng, ngâm mình trong nước thuốc để trở thành dược nhân sau đó giao hoan cùng Thái Tử.
Thái tử phải uống nước bọt và sữa của nàng trong ba tháng mới có thể tiêu độc.
Thiên gia dùng tất cả dược liệu quý báu để luyện ra một con cổ trùng, nào ngờ lại bị ác nữ của Ngôn gia nuốt mất.
Thái tử rau cải xanh lan chi ngọc thụ phải quấn lấy ác nữ đầu heo!!
-
Vì chỉ có thể ngủ với ác nữ, ngay từ lúc bắt đầu Thái Tử đã không cam lòng, chỉ là không ngờ được, hắn càng ngủ càng hăng.
Lúc bắt đầu: Ba tháng sau ngươi cút cho ta! Ta không thu nạp ác nữ.
Lúc sau lại: Ác nữ gì đó cũng do thiên hạ nói quá thôi, ba tháng sau cho ngươi chức Nhũ Nhân.
Ba tháng sau: Này! Nương tử đừng chạy.
Ác nữ: Hừ! Cẩu nam nhân ~ tự bản thân ta xinh đẹp không phải rất ngon sao?
4.2
Liên tục đánh đập ba vị hôn phu đến mức bị từ hôn, cha ta cho rằng tinh thần của ta có chút vấn đề.
Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để "tái tạo" lại.
Nhưng không ngờ... ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện.
Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa.
Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng...
Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui.
Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống...
Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn.
Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân.
Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm:
"Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi..."
Ta: …
*蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.
Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để "tái tạo" lại.
Nhưng không ngờ... ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện.
Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa.
Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng...
Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui.
Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống...
Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn.
Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân.
Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm:
"Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi..."
Ta: …
*蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.
3.6
Thiếu gia ấm áp, kiềm chế, chiếm hữu mạnh mẽ (thích bị ngược đãi) × nữ vệ sĩ trung thành quyến rũ, độc đoán (thích bạo lực & ngược đãi)
Đây là một câu chuyện bối cảnh ở thời Dân Quốc. Ngọt ngào và cao trào.
H ít, có cốt truyện nhẹ nhàng
Đây là một câu chuyện bối cảnh ở thời Dân Quốc. Ngọt ngào và cao trào.
H ít, có cốt truyện nhẹ nhàng
7.7
Việc đầu tiên ta làm sau khi trọng sinh chính là từ trang viên bên ngoài chạy về phủ Thừa tướng.
Trong phủ lúc này có một nữ tử đang quỳ, nàng ta có gương mặt tái nhợt, gầy yếu, trên người vá chằng vá đụp.
Nàng ta là thứ nữ, là kết quả sau một đêm phong lưu của phụ thân ta với người khác nhiều năm trước.
Kiếp trước, nàng ta thay ta gả cho bạo quân, sau khi được sủng ái đã hạ độc cả nhà.
Ta làm quỷ mười hai năm, ban đầu căm hận nàng ta đến tận xương tủy, nhưng sau khi biết rõ sự thật lại rất thương hại nàng ta.
"Phụ thân, mẫu thân, con sẽ gả."
Ta đỡ thứ muội dậy: "Đây vốn là do Bệ hạ chỉ mặt gọi tên muốn con, không có lý nào để người khác thay con gánh tai họa, con sẽ đi."
Trong phủ lúc này có một nữ tử đang quỳ, nàng ta có gương mặt tái nhợt, gầy yếu, trên người vá chằng vá đụp.
Nàng ta là thứ nữ, là kết quả sau một đêm phong lưu của phụ thân ta với người khác nhiều năm trước.
Kiếp trước, nàng ta thay ta gả cho bạo quân, sau khi được sủng ái đã hạ độc cả nhà.
Ta làm quỷ mười hai năm, ban đầu căm hận nàng ta đến tận xương tủy, nhưng sau khi biết rõ sự thật lại rất thương hại nàng ta.
"Phụ thân, mẫu thân, con sẽ gả."
Ta đỡ thứ muội dậy: "Đây vốn là do Bệ hạ chỉ mặt gọi tên muốn con, không có lý nào để người khác thay con gánh tai họa, con sẽ đi."
4.2
Thái tử đem lòng yêu một cô gái câm đã cứu mình, nhất quyết đòi hủy hôn với ta.
Ta lòng tốt khuyên can: “Nữ tử câm kia thân cô thế cô, lai lịch lại không rõ, chi bằng trước tiên cứ nạp nàng ta làm thiếp”.
Nào ngờ, nữ tử ấy cảm thấy bị sỉ nhục, xấu hổ và phẫn uất mà tự vẫn.
Mười năm sau, việc đầu tiên khi Thái tử lên ngôi Hoàng đế là phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu của ta, diệt cả tộc ta.
Tỉnh lại một lần nữa, ta trở về buổi tiệc mừng sinh thần mười sáu tuổi của mình.
Hoàng đế hỏi ta có điều gì mong muốn.
Ta cung kính cúi mình:
"Chỉ nguyện Thái tử điện hạ và Liễu cô nương...bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm."
"Xin bệ hạ ban hôn cho hai người."
Ta lòng tốt khuyên can: “Nữ tử câm kia thân cô thế cô, lai lịch lại không rõ, chi bằng trước tiên cứ nạp nàng ta làm thiếp”.
Nào ngờ, nữ tử ấy cảm thấy bị sỉ nhục, xấu hổ và phẫn uất mà tự vẫn.
Mười năm sau, việc đầu tiên khi Thái tử lên ngôi Hoàng đế là phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu của ta, diệt cả tộc ta.
Tỉnh lại một lần nữa, ta trở về buổi tiệc mừng sinh thần mười sáu tuổi của mình.
Hoàng đế hỏi ta có điều gì mong muốn.
Ta cung kính cúi mình:
"Chỉ nguyện Thái tử điện hạ và Liễu cô nương...bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm."
"Xin bệ hạ ban hôn cho hai người."
8.3
Tác giả: 铁柱子
Thể loại: Đô Thị, HE, Chữa Lành
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
Tôi thuê một người bạn trai trên mạng về nhà ăn Tết.
Đến địa điểm hẹn, người xuất hiện lại là sếp của tôi, Nhậm Bách Nhiên.
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn chạy trốn. Nhưng Nhậm Bách Nhiên đã phát hiện ra tôi.
Thể loại: Đô Thị, HE, Chữa Lành
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
Tôi thuê một người bạn trai trên mạng về nhà ăn Tết.
Đến địa điểm hẹn, người xuất hiện lại là sếp của tôi, Nhậm Bách Nhiên.
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn chạy trốn. Nhưng Nhậm Bách Nhiên đã phát hiện ra tôi.
2.8
[ZHIHU] THUỘC TÍNH CAPYBARA BÙNG NỔ
Tác giả: 大梦三千
Editor: Fukamidori
Thể loại: Xuyên không, live stream game kinh dị, động vật, hài hước, HE
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Tôi là capybara, nhỏ bạn thân là một con khỉ hoang.
Sau khi xuyên vào game, tôi bỏ gánh không làm còn nó thì phát điên, hai chúng tôi hợp tác làm loạn trên live stream.
Ác quỷ nhai đầu tôi, tôi thờ ơ ăn táo. Quái vật xúc tu bò trên người tôi, tôi vẫn thản nhiên rút gỗ.
Về phần bạn thân chân chính của tôi, khỉ hoang —
Cậu ấy tối tăm, tâm lý méo mó, thường xuyên lên cơn điên, thậm chí còn chơi xích đu trên đầu của tôi.
“Khà khà khà khà khà khà…”
Tác giả: 大梦三千
Editor: Fukamidori
Thể loại: Xuyên không, live stream game kinh dị, động vật, hài hước, HE
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Tôi là capybara, nhỏ bạn thân là một con khỉ hoang.
Sau khi xuyên vào game, tôi bỏ gánh không làm còn nó thì phát điên, hai chúng tôi hợp tác làm loạn trên live stream.
Ác quỷ nhai đầu tôi, tôi thờ ơ ăn táo. Quái vật xúc tu bò trên người tôi, tôi vẫn thản nhiên rút gỗ.
Về phần bạn thân chân chính của tôi, khỉ hoang —
Cậu ấy tối tăm, tâm lý méo mó, thường xuyên lên cơn điên, thậm chí còn chơi xích đu trên đầu của tôi.
“Khà khà khà khà khà khà…”