Cổ Đại
684 Truyện
Sắp xếp theo
6.4
Hoàng đế phong một nữ tử dân gian không rõ lai lịch làm Quý phi.
Nàng rao giảng về sự bình đẳng, mở trường nữ học, trong đầu dường như có vô vàn ý tưởng mới lạ.
Thái hậu khi nghe tin, chỉ cười nhạt:
"Ồ, thật giống ngươi khi vừa xuyên không đến."
Ta khiêm tốn cúi đầu, đáp: "Phải."
Phải, nhưng cũng không phải.
Khi mới đến đây, ta còn rực rỡ hơn nàng nhiều.
Nhưng bây giờ, ta chỉ là một cung nữ già nua, vô danh giữa chốn thâm cung.
Nàng rao giảng về sự bình đẳng, mở trường nữ học, trong đầu dường như có vô vàn ý tưởng mới lạ.
Thái hậu khi nghe tin, chỉ cười nhạt:
"Ồ, thật giống ngươi khi vừa xuyên không đến."
Ta khiêm tốn cúi đầu, đáp: "Phải."
Phải, nhưng cũng không phải.
Khi mới đến đây, ta còn rực rỡ hơn nàng nhiều.
Nhưng bây giờ, ta chỉ là một cung nữ già nua, vô danh giữa chốn thâm cung.
4.5
Văn án:
Ta xuyên không trở thành một nha hoàn, không kiêu ngạo không tự ti, được công tử thầm mến.
Khi phu nhân muốn nâng ta lên làm thông phòng, ta đã từ chối.
[...]
Ma ma tiếp tục nói, "Con ở ngoài không còn ai nương tựa, ở Lục phủ này, dù là người hầu, cũng không lo thiếu ăn thiếu mặc. Với tài năng của con, muốn sống tốt không phải là chuyện khó. Nói cho ma ma biết, tại sao nhất định phải rời đi?"
Ta ngẩng đầu từ lòng ma ma, ngồi thẳng dậy, nhìn vào ma ma hỏi:
"Ma ma, người còn nhớ Bích Đào không?"
"Bích Đào? Tất nhiên là nhớ rồi!"
"Người còn nhớ vì sao cô ấy bị bán ra khỏi phủ không?"
"Tất nhiên là nhớ, cô ấy tự tiện tặng công tử chiếc túi thêu đôi uyên ương, bị phu nhân bắt gặp, nên bị đánh hai mươi roi rồi bán đi."
"Ma ma, người nghĩ việc Bích Đào bị phạt như vậy có hợp lý không?"
Ma ma ngập ngừng nói, "Bích Đào có lỗi, nhưng phạt nặng như vậy thì quả là quá đáng. Nhưng chuyện đó liên quan gì đến con?"
"Ma ma, người cũng biết lỗi của Bích Đào không lớn, chỉ đánh và chuyển khỏi Bác Nhã Viện là đủ. Nhưng phu nhân lại cố ý phạt nặng, bán cô ấy đi, để làm gương cho toàn bộ nha hoàn trong phủ.
Nếu có ai dám có ý nghĩ vượt quá giới hạn, Bích Đào chính là ví dụ."
Ta tiếp tục, "Chỉ vì làm phiền công tử học, đụng chạm đến lợi ích của chủ nhân, mà không cho cơ hội, không nể chút tình cảm nào mà bán đi. Nếu một ngày nào đó con phạm lỗi, đụng chạm đến lợi ích của chủ nhân, làm chủ nhân không vui, thì con sẽ là Bích Đào tiếp theo. Và con có thể phản kháng không? Có thể nói không không? Không thể! Vì con là người hầu, là nô tỳ, con không phải là con, con chỉ là tài sản của chủ nhân, không khác gì một cái chén, cái bát trong tay họ."
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y ma ma, "Ma ma, con không muốn làm một cái chén, cái bát. Con muốn làm một người, một người có thể làm chủ vận mệnh của mình, một người có thể tự quyết định cuộc đời mình!"
[...]
Ta xuyên không trở thành một nha hoàn, không kiêu ngạo không tự ti, được công tử thầm mến.
Khi phu nhân muốn nâng ta lên làm thông phòng, ta đã từ chối.
[...]
Ma ma tiếp tục nói, "Con ở ngoài không còn ai nương tựa, ở Lục phủ này, dù là người hầu, cũng không lo thiếu ăn thiếu mặc. Với tài năng của con, muốn sống tốt không phải là chuyện khó. Nói cho ma ma biết, tại sao nhất định phải rời đi?"
Ta ngẩng đầu từ lòng ma ma, ngồi thẳng dậy, nhìn vào ma ma hỏi:
"Ma ma, người còn nhớ Bích Đào không?"
"Bích Đào? Tất nhiên là nhớ rồi!"
"Người còn nhớ vì sao cô ấy bị bán ra khỏi phủ không?"
"Tất nhiên là nhớ, cô ấy tự tiện tặng công tử chiếc túi thêu đôi uyên ương, bị phu nhân bắt gặp, nên bị đánh hai mươi roi rồi bán đi."
"Ma ma, người nghĩ việc Bích Đào bị phạt như vậy có hợp lý không?"
Ma ma ngập ngừng nói, "Bích Đào có lỗi, nhưng phạt nặng như vậy thì quả là quá đáng. Nhưng chuyện đó liên quan gì đến con?"
"Ma ma, người cũng biết lỗi của Bích Đào không lớn, chỉ đánh và chuyển khỏi Bác Nhã Viện là đủ. Nhưng phu nhân lại cố ý phạt nặng, bán cô ấy đi, để làm gương cho toàn bộ nha hoàn trong phủ.
Nếu có ai dám có ý nghĩ vượt quá giới hạn, Bích Đào chính là ví dụ."
Ta tiếp tục, "Chỉ vì làm phiền công tử học, đụng chạm đến lợi ích của chủ nhân, mà không cho cơ hội, không nể chút tình cảm nào mà bán đi. Nếu một ngày nào đó con phạm lỗi, đụng chạm đến lợi ích của chủ nhân, làm chủ nhân không vui, thì con sẽ là Bích Đào tiếp theo. Và con có thể phản kháng không? Có thể nói không không? Không thể! Vì con là người hầu, là nô tỳ, con không phải là con, con chỉ là tài sản của chủ nhân, không khác gì một cái chén, cái bát trong tay họ."
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y ma ma, "Ma ma, con không muốn làm một cái chén, cái bát. Con muốn làm một người, một người có thể làm chủ vận mệnh của mình, một người có thể tự quyết định cuộc đời mình!"
[...]
8.1
Luận pháo hôi làm sao trở thành đoàn sủng [xuyên thư].
Hán Việt: Luận pháo hôi như hà thành vi đoàn sủng.
Tác giả: Cố Thanh Từ
Edit + Beta: April
Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, tình cảm, HE, xuyên thư, cung đình hầu tước, Niên thượng, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Pháo hôi, 1v1, Đế vương.
Nhân vật chính: Tạ Nguyên Gia ----- Nhân vật phụ: Phó Cảnh Hồng, Quý Thiếu Viêm, Thuần Vu Nhã.
Văn án:
Một giấc ngủ dậy, Tạ Nguyên Gia, nam y tá duy nhất trong khoa sản của bệnh viện, xuyên không trở thành vị hoàng đế trẻ tuổi pháo hôi trong tiểu thuyết sảng văn nổi tiếng《 Mạt đại đế vương 》, y không chỉ bị nam chính NTR, còn bị đoạt quyền giam lỏng, cuối cùng được ban một ly rượu độc lìa đời. Đối với hướng đi của ngược văn, Tạ Nguyên Gia nguyện ý dùng hai tay dâng lên hoàng vị, chỉ cầu nam thần chừa cho con đường sống! QAQ!.
Mà lúc này Phó Cảnh Hồng, Nhiếp Chính Vương đang nắm quyền lạnh lùng cười: Ha, ta không tin, một thằng nhóc lông còn chưa mọc sao có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta?
Thiếu niên Đại tướng quân Quý Thiếu Viêm kiêu ngạo cuồng vọng: Cái gì? Thằng oát con này muốn lão tử trung thành với nó? Cai sữa chưa?
Thừa tướng mỹ nhân dịu dàng nho nhã: Chậc, nhìn Hoàng Thượng thế này sốt cả ruột.
Nhưng mà, định luật vả mặt luôn luôn hiện hữu, mấy năm sau ——
Nhiếp Chính Vương: Bảo bối của Bổn vương đâu?
Đại tướng quân: Hoàng Thượng, người không vừa mắt kẻ nào, chỉ cần người nói ta liền đập nó cho người!
Thừa tướng: Chậc, nhìn Nhiếp Chính Vương mà sốt cả ruột
Hán Việt: Luận pháo hôi như hà thành vi đoàn sủng.
Tác giả: Cố Thanh Từ
Edit + Beta: April
Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, tình cảm, HE, xuyên thư, cung đình hầu tước, Niên thượng, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Pháo hôi, 1v1, Đế vương.
Nhân vật chính: Tạ Nguyên Gia ----- Nhân vật phụ: Phó Cảnh Hồng, Quý Thiếu Viêm, Thuần Vu Nhã.
Văn án:
Một giấc ngủ dậy, Tạ Nguyên Gia, nam y tá duy nhất trong khoa sản của bệnh viện, xuyên không trở thành vị hoàng đế trẻ tuổi pháo hôi trong tiểu thuyết sảng văn nổi tiếng《 Mạt đại đế vương 》, y không chỉ bị nam chính NTR, còn bị đoạt quyền giam lỏng, cuối cùng được ban một ly rượu độc lìa đời. Đối với hướng đi của ngược văn, Tạ Nguyên Gia nguyện ý dùng hai tay dâng lên hoàng vị, chỉ cầu nam thần chừa cho con đường sống! QAQ!.
Mà lúc này Phó Cảnh Hồng, Nhiếp Chính Vương đang nắm quyền lạnh lùng cười: Ha, ta không tin, một thằng nhóc lông còn chưa mọc sao có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta?
Thiếu niên Đại tướng quân Quý Thiếu Viêm kiêu ngạo cuồng vọng: Cái gì? Thằng oát con này muốn lão tử trung thành với nó? Cai sữa chưa?
Thừa tướng mỹ nhân dịu dàng nho nhã: Chậc, nhìn Hoàng Thượng thế này sốt cả ruột.
Nhưng mà, định luật vả mặt luôn luôn hiện hữu, mấy năm sau ——
Nhiếp Chính Vương: Bảo bối của Bổn vương đâu?
Đại tướng quân: Hoàng Thượng, người không vừa mắt kẻ nào, chỉ cần người nói ta liền đập nó cho người!
Thừa tướng: Chậc, nhìn Nhiếp Chính Vương mà sốt cả ruột
4.4
Tags: Đam mỹ, cổ trang, giang hồ, cường x cường, mất trí nhớ, đôi mình cứu rỗi lẫn nhau, HE, chủ công, ngôi thứ nhất
Giới thiệu:
Khi cùng nhau chạy trốn, Tạ Ngọc Hành đã nhiều lần khuyên ta nên vứt cánh cung kia đi, nhưng ta cảm thấy không thể nghe lời y.
Tạ Ngọc Hành nhíu mày hỏi ta: “Ngươi rốt cuộc muốn giữ nó làm gì?”
Ta bình thản lắc đầu: “Ta cũng không biết. Nhưng thứ này nổi danh như thế, một đống người tranh đoạt, biết đâu nó cũng giống Ỷ Thiên kiếm hay Đồ Long đao gì đó, bên trong giấu bí kíp võ công thì sao.”
Tạ Ngọc Hành ngơ ngác: “Ngươi nói kiếm gì, đao gì?”
Ta gãi đầu, còn mờ mịt hơn: “Ai cha, vừa nói gì vậy nhỉ, ta cũng không biết nữa.”
Ta Ngọc Hành tức giận: “Đầu óc ngươi làm sao thế? Mới nói xong đã quên, sao ngươi không quên tên mình quách luôn cho rồi!”
Hẳn là y có cái miệng quạ đen.
Ta thật sự quên sạch.
—— oOo ——
CP: Thẩm Phù x Tạ Ngọc Hành
Cún con lạc quan tươi sáng hay tưởng bở, mất trí nhớ cũng không ảnh hưởng gì đến việc nghịch ngợm x Mỹ nhân thần bí, vừa biết đánh nhau vừa biết nghịch hùa với cún con
Tóm tắt trong một câu: Mất trí nhớ nhưng yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Đại ý: Giữ vững thiện ý, đoàn kết là sức mạnh.
Giới thiệu:
Khi cùng nhau chạy trốn, Tạ Ngọc Hành đã nhiều lần khuyên ta nên vứt cánh cung kia đi, nhưng ta cảm thấy không thể nghe lời y.
Tạ Ngọc Hành nhíu mày hỏi ta: “Ngươi rốt cuộc muốn giữ nó làm gì?”
Ta bình thản lắc đầu: “Ta cũng không biết. Nhưng thứ này nổi danh như thế, một đống người tranh đoạt, biết đâu nó cũng giống Ỷ Thiên kiếm hay Đồ Long đao gì đó, bên trong giấu bí kíp võ công thì sao.”
Tạ Ngọc Hành ngơ ngác: “Ngươi nói kiếm gì, đao gì?”
Ta gãi đầu, còn mờ mịt hơn: “Ai cha, vừa nói gì vậy nhỉ, ta cũng không biết nữa.”
Ta Ngọc Hành tức giận: “Đầu óc ngươi làm sao thế? Mới nói xong đã quên, sao ngươi không quên tên mình quách luôn cho rồi!”
Hẳn là y có cái miệng quạ đen.
Ta thật sự quên sạch.
—— oOo ——
CP: Thẩm Phù x Tạ Ngọc Hành
Cún con lạc quan tươi sáng hay tưởng bở, mất trí nhớ cũng không ảnh hưởng gì đến việc nghịch ngợm x Mỹ nhân thần bí, vừa biết đánh nhau vừa biết nghịch hùa với cún con
Tóm tắt trong một câu: Mất trí nhớ nhưng yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Đại ý: Giữ vững thiện ý, đoàn kết là sức mạnh.
9.1
Những năm tháng làm thiếp ở Trường Ninh hầu phủ, để lấy lòng Thẩm Hầu gia, ta đã phải khom lưng cúi đầu, làm đủ mọi điều nịnh nọt, cuối cùng vẫn bị hắn dễ dàng đưa cho người khác.
Thế nhưng, một ngày kia, hắn lại đỏ hoe khóe mắt, khẽ thì thầm bên tai ta: "Thập Nhất nương, ta nhớ nàng đến phát điên rồi."
Hừ, nam nhân.
Thế nhưng, một ngày kia, hắn lại đỏ hoe khóe mắt, khẽ thì thầm bên tai ta: "Thập Nhất nương, ta nhớ nàng đến phát điên rồi."
Hừ, nam nhân.
9.1
Tác giả: 潼安安
Thể loại: Cổ Đại, HE, Hài Hước, Gia Đình, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Giữa cơn binh biến, ta đã cứu hơn bốn mươi mạng người trong Khương phủ.
Sau đó, Hoàng thượng hỏi ta muốn được ban thưởng gì.
Ta quỳ xuống đất, thưa: "Dân nữ muốn vào cung."
Lời vừa dứt, ánh sáng rực rỡ trong mắt Khương nhị công tử đứng bên cạnh Hoàng thượng bỗng chốc vụt tắt, trở nên ảm đạm như tro tàn.
Thể loại: Cổ Đại, HE, Hài Hước, Gia Đình, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Giữa cơn binh biến, ta đã cứu hơn bốn mươi mạng người trong Khương phủ.
Sau đó, Hoàng thượng hỏi ta muốn được ban thưởng gì.
Ta quỳ xuống đất, thưa: "Dân nữ muốn vào cung."
Lời vừa dứt, ánh sáng rực rỡ trong mắt Khương nhị công tử đứng bên cạnh Hoàng thượng bỗng chốc vụt tắt, trở nên ảm đạm như tro tàn.
3
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, HE, Hài Hước, Ngược, Sủng, Cung Đấu, Xuyên Không, Hư Cấu Kỳ Ảo, Cưới Trước Yêu Sau, Ngọt
Team dịch: Ớ Hậu Quê
Giới thiệu:
Thân là một người quân y đặc chủng, cô không theo đuổi thần tượng, chỉ sùng bái anh hùng. Chủ nhân Mặc Cửu Diệp của lăng mộ này, chính là một trong số những anh hùng mà cô ngưỡng mộ.
Mặc Cửu Diệp là đệ nhất mãnh tướng dưới triều Đại Thuận, ông đã nhiều lần dẫn đại quân của mình đánh giặc ngoại xâm, khiến cho bọn chúng sợ chết khiếp. Tuy nhiên, chính là một vị anh hùng như vậy, nhưng vì công cao át chủ mà lại làm dấy lên sự kiêng kỵ của Hoàng thượng lúc bấy giờ, đến nỗi cuối cùng ông lại bị cách chức đi lưu đày.
Hách Tri Nhiễm nghe lời giới thiệu khoe khoang của hướng dẫn viên, trong lòng không ngừng cảm thán. Chỉ có thể nói rằng, vị anh hùng này sinh ra không đúng thời đại, nếu như Mặc Cửu Diệp có thể sống thêm vài năm nữa, đợi đến khi Tân đế lên ngôi, ông chắc chắn sẽ được sửa lại án sai, chỉ đáng tiếc là số phận trêu người đã khiến cho ông chết ở trên đường lưu đày...
Đúng lúc Hách Tri Nhiễm đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, đột nhiên cảm thấy dưới chân cô rung chuyển dữ dội.
Có người lớn tiếng hét lên:
- "Nhanh chạy đi, động đất rồi." Với khả năng của Hách Tri Nhiễm, cô hoàn toàn có thể thuận lợi thoát khỏi loại thiên tai này, tuy nhiên, cô lại vì cứu người mà vĩnh viễn lưu lại ở nơi này. Trước khi ý thức biến mất, khóe môi Hách Tri Nhiễm hơi nhếch lên:
- "Như thế này cũng tốt, có thể an giấc bầu bạn cùng với anh hùng."...
Team dịch: Ớ Hậu Quê
Giới thiệu:
Thân là một người quân y đặc chủng, cô không theo đuổi thần tượng, chỉ sùng bái anh hùng. Chủ nhân Mặc Cửu Diệp của lăng mộ này, chính là một trong số những anh hùng mà cô ngưỡng mộ.
Mặc Cửu Diệp là đệ nhất mãnh tướng dưới triều Đại Thuận, ông đã nhiều lần dẫn đại quân của mình đánh giặc ngoại xâm, khiến cho bọn chúng sợ chết khiếp. Tuy nhiên, chính là một vị anh hùng như vậy, nhưng vì công cao át chủ mà lại làm dấy lên sự kiêng kỵ của Hoàng thượng lúc bấy giờ, đến nỗi cuối cùng ông lại bị cách chức đi lưu đày.
Hách Tri Nhiễm nghe lời giới thiệu khoe khoang của hướng dẫn viên, trong lòng không ngừng cảm thán. Chỉ có thể nói rằng, vị anh hùng này sinh ra không đúng thời đại, nếu như Mặc Cửu Diệp có thể sống thêm vài năm nữa, đợi đến khi Tân đế lên ngôi, ông chắc chắn sẽ được sửa lại án sai, chỉ đáng tiếc là số phận trêu người đã khiến cho ông chết ở trên đường lưu đày...
Đúng lúc Hách Tri Nhiễm đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, đột nhiên cảm thấy dưới chân cô rung chuyển dữ dội.
Có người lớn tiếng hét lên:
- "Nhanh chạy đi, động đất rồi." Với khả năng của Hách Tri Nhiễm, cô hoàn toàn có thể thuận lợi thoát khỏi loại thiên tai này, tuy nhiên, cô lại vì cứu người mà vĩnh viễn lưu lại ở nơi này. Trước khi ý thức biến mất, khóe môi Hách Tri Nhiễm hơi nhếch lên:
- "Như thế này cũng tốt, có thể an giấc bầu bạn cùng với anh hùng."...
9.6
LƯU HẬU NƯƠNG TỬ
Tác giả: Bạch Thái Thái
Editor: Thiên Nhược Hữu Tình
________
GIỚI THIỆU NGẮN:
Năm ấy nhà ta khốn cùng nhất, ta nhận một mối sinh con nối dõi cho tử tù.
Đêm xuân ngắn ngủi qua đi, chàng lại được minh oan.
Triệu Thanh Hà lạnh nhạt nói với ta: “Sự đã rồi, nàng theo ta về phủ đi.”
Nhưng ta là góa phụ, còn chàng là quân tử như trúc được người người ca tụng ở kinh thành kia mà.
Tác giả: Bạch Thái Thái
Editor: Thiên Nhược Hữu Tình
________
GIỚI THIỆU NGẮN:
Năm ấy nhà ta khốn cùng nhất, ta nhận một mối sinh con nối dõi cho tử tù.
Đêm xuân ngắn ngủi qua đi, chàng lại được minh oan.
Triệu Thanh Hà lạnh nhạt nói với ta: “Sự đã rồi, nàng theo ta về phủ đi.”
Nhưng ta là góa phụ, còn chàng là quân tử như trúc được người người ca tụng ở kinh thành kia mà.
9.8
Tên gốc: 流光入画
Tên tác giả: Liễm Chu (敛舟)
Nhân vật chính: Dịch Già Thần Nhứ, Cảnh Hàm U
Tóm tắt:
Một sớm diệt quốc, Dịch Già Thần Nhứ bị hạ độc vào rượu, một thân võ công bị phế bỏ, trở thành nữ nhân của Cảnh Hàm U.
Một sớm phục quốc, Cảnh Hàm U cười giơ chén rượu: "Cũng chỉ là võ công mà thôi, nàng bỏ được, ta cũng bỏ được."
"Nếu như ta không nỡ bỏ thì sao? Phế đi võ công của nàng thì ai đến bảo hộ bản công chúa?"
Đây là câu chuyện về công chúa hai nước tương ái tương sát, lấy bối cảnh thù nước hận nhà, sau đó là cuộc sống gia đình bình lặng.
Editor: Hố
(Tui chỉ biết chút ít tiếng Trung, có vài đoạn edit chưa được sát.)
Tên tác giả: Liễm Chu (敛舟)
Nhân vật chính: Dịch Già Thần Nhứ, Cảnh Hàm U
Tóm tắt:
Một sớm diệt quốc, Dịch Già Thần Nhứ bị hạ độc vào rượu, một thân võ công bị phế bỏ, trở thành nữ nhân của Cảnh Hàm U.
Một sớm phục quốc, Cảnh Hàm U cười giơ chén rượu: "Cũng chỉ là võ công mà thôi, nàng bỏ được, ta cũng bỏ được."
"Nếu như ta không nỡ bỏ thì sao? Phế đi võ công của nàng thì ai đến bảo hộ bản công chúa?"
Đây là câu chuyện về công chúa hai nước tương ái tương sát, lấy bối cảnh thù nước hận nhà, sau đó là cuộc sống gia đình bình lặng.
Editor: Hố
(Tui chỉ biết chút ít tiếng Trung, có vài đoạn edit chưa được sát.)
8.1
Tác giả: Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Thể loại: Cổ Đại, Vả Mặt
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
Sau khi ta bị lưu đày biên ải, Lý Vô Già cùng vị hoàng muội thường bị ta ức hiếp đã ở bên nhau.
Người trong kinh thành đều nói, nàng là thế thân của ta.
Sau đó trong yến hội, nàng lỗ mãng, làm bể di vật của mẫu hậu ta.
Nàng quỳ gối trước mặt ta, nước mắt rơi như mưa.
“Tỷ tỷ, muội không cố ý, tỷ đừng giận muội…”
Lý Vô Già kéo nàng dậy, ôm vào trong lòng, lạnh mặt nhìn ta:
“Nàng có oán hận gì thì cứ nhằm vào ta này, đừng có bắt nạt muội muội của mình…”
Lời còn chưa dứt, ta rút kiếm, nhắm ngay yết hầu hắn.
“Vội cái gì, giờ không phải là đến phiên ngươi rồi sao?”
“Nếu đã yêu nàng ta như thế, vậy thì ngươi c..hết cùng nàng ta đi.”
Thể loại: Cổ Đại, Vả Mặt
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
Sau khi ta bị lưu đày biên ải, Lý Vô Già cùng vị hoàng muội thường bị ta ức hiếp đã ở bên nhau.
Người trong kinh thành đều nói, nàng là thế thân của ta.
Sau đó trong yến hội, nàng lỗ mãng, làm bể di vật của mẫu hậu ta.
Nàng quỳ gối trước mặt ta, nước mắt rơi như mưa.
“Tỷ tỷ, muội không cố ý, tỷ đừng giận muội…”
Lý Vô Già kéo nàng dậy, ôm vào trong lòng, lạnh mặt nhìn ta:
“Nàng có oán hận gì thì cứ nhằm vào ta này, đừng có bắt nạt muội muội của mình…”
Lời còn chưa dứt, ta rút kiếm, nhắm ngay yết hầu hắn.
“Vội cái gì, giờ không phải là đến phiên ngươi rồi sao?”
“Nếu đã yêu nàng ta như thế, vậy thì ngươi c..hết cùng nàng ta đi.”
4.4
Thể loại: Cổ đại, thế thân, ngược, tra công biến trung khuyển, cưới trước yêu sau, sinh tử, khổ tận cam lai, HE
Ngạo kiều, biệt nữu Thái tử công x Nho nhã, đạm mạc Thái tử phi thụ.
- ----
Bộ truyện này và “Triều Tần mộ Sở” là series, “Triều Tần mộ Sở” kể về câu chuyện của em trai, còn bộ này kể về câu chuyện của anh trai.
Giải thích tên truyện:
Lý Đại Đào Cương (Thay mận đổi đào) là kế thứ mười một trong binh pháp Tôn Tử, thuộc Bộ thứ hai: Địch Chiến Kế. Gồm: Vô trung sinh hữu • Ám độ trần thương • Cách ngạn quan hỏa • Tiểu lý tàng đao • Lý đại đào cương • Thuận thủ khiên dương.
3.6
PHẦN 1 của Trọng Tự
Phò mã của ta là một người vô cùng dịu dàng.
Lúc này, chàng đang cầm thanh trường kiếm dính đầy máu, điềm đạm cúi người che đi tầm mắt ta, sau đó cười dịu dàng nói với hạ nhân: “Là ai gọi điện hạ tới đây?”
Cung nữ thái giám co người run rẩy, không ai dám trả lời, cuối cùng chỉ có một tiểu cung nữ lên tiếng: “… là… là Tưởng công công”
Chàng “à” một tiếng, rồi phân phó cận vệ: “Đưa tới đây”
Ngửi thấy mùi máu tanh phả tới trước mặt, cơ thể ta không ngừng run lên.
Phò mã của ta là một người vô cùng dịu dàng.
Lúc này, chàng đang cầm thanh trường kiếm dính đầy máu, điềm đạm cúi người che đi tầm mắt ta, sau đó cười dịu dàng nói với hạ nhân: “Là ai gọi điện hạ tới đây?”
Cung nữ thái giám co người run rẩy, không ai dám trả lời, cuối cùng chỉ có một tiểu cung nữ lên tiếng: “… là… là Tưởng công công”
Chàng “à” một tiếng, rồi phân phó cận vệ: “Đưa tới đây”
Ngửi thấy mùi máu tanh phả tới trước mặt, cơ thể ta không ngừng run lên.
4.8
Bùi Tiềm đã quên mất ta, chỉ vì đêm trước ngày đón dâu say rượu ngã nhào, mà quên đi người mình muốn thú về làm vợ. Ta tin vào điều đó sao?
Tất nhiên là ta phải đội ơn đội nghĩa mà tin rồi. Hắn đã quên ta, chuyện giữa ta và hắn liền có thể hủy bỏ.
Ta thu thập lại tiền bạc và của hồi môn, vì chưa thể trở về Bác Lăng nên ta tạm thời ở lại Hà Đông.
Nếu không phải a phụ của ta mất sớm, sợ ngay cả cánh cửa của Bùi gia ta cũng không chạm tới nổi.
A phụ của ta vì dùng thuốc cấm nên chết một cách vội vàng. Người ngoài lại cho rằng ông là người anh tuấn kiệt xuất, là một kẻ trí thức chân chính!
Ông vốn chỉ thuộc chi thứ của Thôi thị, nhưng sau khi qua đời không lâu, lại trở thành vinh quang của cả gia tộc.
Trong lúc nhất thời, giá trị của ta cùng với mấy người tỷ muội giống như thủy trướng thuyền cao*, các đại thế gia đều tới ngỏ lời cầu thân. A mẫu thậm chí quên cả việc giả khóc, ngày nào cũng vui vẻ phấn khởi, hết nghênh đón rồi lại tiễn khách.
*thủy trướng thuyền cao: nước lên thì thuyền lên; sự vật phát triển thì những gì tuỳ thuộc vào nó cũng phát triển theo
Thói đời đã điên rồ như vậy, con người cũng điên dại theo.
A mẫu ngàn chọn vạn tuyển, lại chọn cho ta vị nhị lang Bùi Tiềm của gia tộc Bùi thị ở Hà Đông.
Người đời đều truyền nhau rằng hắn là người tiêu sái phiêu dật, tính tình lại phóng túng ngỗ ngược, là kẻ phong lưu đứng đầu Đại Ngụy.
Ta liền nhớ tới a phụ, cả người da thịt trắng bóc lúc nào cũng chạy loạn như một kẻ điên.
Ta có lòng căm thù tới tận xương tủy đối với những kẻ được cho là danh sĩ.*
*danh sĩ: thời xưa chỉ những người rất có danh vọng nhưng không làm quan
Chẳng ngờ rằng, hắn dù có phải thay tên đổi họ cũng không muốn thú ta làm vợ, như vậy rất tốt.
_______________________
Tên truyện được tác giả lấy từ một câu thơ trong bài “Đường Đa Lệnh” của Ngô Văn Anh
Hán Việt:
“Hà xứ hợp thành sầu?
Ly nhân tâm thượng thu.
Túng ba tiêu bất vũ dã sưu sưu.
Đô đạo vãn lương thiên khí hảo,
Hữu minh nguyệt, phạ đăng lâu.
Niên sự mộng trung hưu,
Hoa không yên thủy lưu.
Yến từ quy, khách thượng yêm lưu.
Thùy liễu bất oanh quần đái trú,
Mạn trường thị, hệ hành châu.”
Phỏng dịch:
“Nơi nào kết hợp tình sầu,
Người đi xa vắng lòng đau muôn chiều.
Tiếng buồn vắng gió ba tiêu,
Người khen dễ chịu mát chiều canh thâu.
Có trăng sáng, sợ lên lầu,
Hoa niên năm tháng mộng sầu bấy nay.
Hoa trôi nước chảy khói bay,
Yến về ta vẫn còn đây lỡ làng.
Liễu tơ chẳng quấn áo nàng,
Có chăng vướng vít dây quàng thuyền ta.”
Tất nhiên là ta phải đội ơn đội nghĩa mà tin rồi. Hắn đã quên ta, chuyện giữa ta và hắn liền có thể hủy bỏ.
Ta thu thập lại tiền bạc và của hồi môn, vì chưa thể trở về Bác Lăng nên ta tạm thời ở lại Hà Đông.
Nếu không phải a phụ của ta mất sớm, sợ ngay cả cánh cửa của Bùi gia ta cũng không chạm tới nổi.
A phụ của ta vì dùng thuốc cấm nên chết một cách vội vàng. Người ngoài lại cho rằng ông là người anh tuấn kiệt xuất, là một kẻ trí thức chân chính!
Ông vốn chỉ thuộc chi thứ của Thôi thị, nhưng sau khi qua đời không lâu, lại trở thành vinh quang của cả gia tộc.
Trong lúc nhất thời, giá trị của ta cùng với mấy người tỷ muội giống như thủy trướng thuyền cao*, các đại thế gia đều tới ngỏ lời cầu thân. A mẫu thậm chí quên cả việc giả khóc, ngày nào cũng vui vẻ phấn khởi, hết nghênh đón rồi lại tiễn khách.
*thủy trướng thuyền cao: nước lên thì thuyền lên; sự vật phát triển thì những gì tuỳ thuộc vào nó cũng phát triển theo
Thói đời đã điên rồ như vậy, con người cũng điên dại theo.
A mẫu ngàn chọn vạn tuyển, lại chọn cho ta vị nhị lang Bùi Tiềm của gia tộc Bùi thị ở Hà Đông.
Người đời đều truyền nhau rằng hắn là người tiêu sái phiêu dật, tính tình lại phóng túng ngỗ ngược, là kẻ phong lưu đứng đầu Đại Ngụy.
Ta liền nhớ tới a phụ, cả người da thịt trắng bóc lúc nào cũng chạy loạn như một kẻ điên.
Ta có lòng căm thù tới tận xương tủy đối với những kẻ được cho là danh sĩ.*
*danh sĩ: thời xưa chỉ những người rất có danh vọng nhưng không làm quan
Chẳng ngờ rằng, hắn dù có phải thay tên đổi họ cũng không muốn thú ta làm vợ, như vậy rất tốt.
_______________________
Tên truyện được tác giả lấy từ một câu thơ trong bài “Đường Đa Lệnh” của Ngô Văn Anh
Hán Việt:
“Hà xứ hợp thành sầu?
Ly nhân tâm thượng thu.
Túng ba tiêu bất vũ dã sưu sưu.
Đô đạo vãn lương thiên khí hảo,
Hữu minh nguyệt, phạ đăng lâu.
Niên sự mộng trung hưu,
Hoa không yên thủy lưu.
Yến từ quy, khách thượng yêm lưu.
Thùy liễu bất oanh quần đái trú,
Mạn trường thị, hệ hành châu.”
Phỏng dịch:
“Nơi nào kết hợp tình sầu,
Người đi xa vắng lòng đau muôn chiều.
Tiếng buồn vắng gió ba tiêu,
Người khen dễ chịu mát chiều canh thâu.
Có trăng sáng, sợ lên lầu,
Hoa niên năm tháng mộng sầu bấy nay.
Hoa trôi nước chảy khói bay,
Yến về ta vẫn còn đây lỡ làng.
Liễu tơ chẳng quấn áo nàng,
Có chăng vướng vít dây quàng thuyền ta.”
4.6
Tag: Đam mỹ, cổ đại, tiên hiệp, tu chân, niên hạ, hệ thống, 1v1, HE
Nhân vật chính: Đoan Mộc Vô Cầu x Lạc Nhàn Vân (Một lòng hưởng lạc công x Ưu sầu vì nước vì dân, cứu thế thụ)
Giới thiệu:
Đoan Mộc Vô Cầu - ma tôn mạnh nhất hiện tại, bị hệ thống hủy diệt thế giới ràng buộc.
Hệ thống: Ting, hãy hủy diệt thế giới cũ mục nát, ngươi sẽ trở thành chủ nhân của thế giới.
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn khổ luyện mãi mới đạt được thực lực không ai dám đụng đến bản tôn, bản tôn muốn nghỉ ngơi.
Hệ thống: Để thực hiện mục tiêu bá chủ hủy diệt thế giới, hãy đến Lạc Tiêu Cốc, dùng gió cương rèn luyện thân thể, đạt được thân thể bất khả xâm phạm.
Đoan Mộc Vô Cầu: Trước đây bản tôn thử rồi, đau lắm, không luyện.
Hệ thống: Hãy đến Bắc Thần phái ám sát người đứng đầu Chính đạo Lạc Nhàn Vân, để y không ngăn cản sự nghiệp diệt thế của ngươi trong tương lai!
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn đi ngay.
- --
Đoan Mộc Vô Cầu gửi thiệp thăm hỏi Lạc Nhàn Vân, nói với y: Bản tôn có một tâm ma, ngày đêm thúc giục bản tôn hủy diệt thế giới, Chính đạo các ngươi có quản không?
Lạc Nhàn Vân (ngồi nghiêm chỉnh): Trách nhiệm của tại hạ, không thể không quản.
Đoan Mộc Vô Cầu: Vậy được, ngươi ở bên cạnh bản tôn, giúp bản tôn tìm cách giải quyết tâm ma.
Lạc Nhàn Vân vừa định đáp lời, bên tai bỗng vang lên một giọng nói: Hệ thống cứu thế đang kết nối, ngươi có chấp nhận không?
Lạc Nhàn Vân: Chấp nhận.
Hệ thống: Phát hiện độ hảo cảm của Ma tôn diệt thế đối với ngươi rất cao, đề nghị đi theo tuyến tình yêu để cứu thế. Lao vào ôm hắn, hôn môi hắn!
Lạc Nhàn Vân:... Có thể từ chối kết nối không?
Đoan Mộc Vô Cầu: Sao ngươi lại nhìn chằm chằm môi bản tôn? Vì nụ cười của bản tôn khát máu quá chăng?
Lạc Nhàn Vân: Không phải, có lẽ tại hạ cũng có tâm ma.
Đoan Mộc Vô Cầu: Có qua có lại, bản tôn giúp ngươi giải quyết!
Hệ thống cứu thế: Ngươi thấy chưa! Ta đã nói hắn có hảo cảm với ngươi mà! Nhào lên đi!
Lạc Nhàn Vân: Không cần thiết lắm đâu.
Nhân vật chính: Đoan Mộc Vô Cầu x Lạc Nhàn Vân (Một lòng hưởng lạc công x Ưu sầu vì nước vì dân, cứu thế thụ)
Giới thiệu:
Đoan Mộc Vô Cầu - ma tôn mạnh nhất hiện tại, bị hệ thống hủy diệt thế giới ràng buộc.
Hệ thống: Ting, hãy hủy diệt thế giới cũ mục nát, ngươi sẽ trở thành chủ nhân của thế giới.
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn khổ luyện mãi mới đạt được thực lực không ai dám đụng đến bản tôn, bản tôn muốn nghỉ ngơi.
Hệ thống: Để thực hiện mục tiêu bá chủ hủy diệt thế giới, hãy đến Lạc Tiêu Cốc, dùng gió cương rèn luyện thân thể, đạt được thân thể bất khả xâm phạm.
Đoan Mộc Vô Cầu: Trước đây bản tôn thử rồi, đau lắm, không luyện.
Hệ thống: Hãy đến Bắc Thần phái ám sát người đứng đầu Chính đạo Lạc Nhàn Vân, để y không ngăn cản sự nghiệp diệt thế của ngươi trong tương lai!
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn đi ngay.
- --
Đoan Mộc Vô Cầu gửi thiệp thăm hỏi Lạc Nhàn Vân, nói với y: Bản tôn có một tâm ma, ngày đêm thúc giục bản tôn hủy diệt thế giới, Chính đạo các ngươi có quản không?
Lạc Nhàn Vân (ngồi nghiêm chỉnh): Trách nhiệm của tại hạ, không thể không quản.
Đoan Mộc Vô Cầu: Vậy được, ngươi ở bên cạnh bản tôn, giúp bản tôn tìm cách giải quyết tâm ma.
Lạc Nhàn Vân vừa định đáp lời, bên tai bỗng vang lên một giọng nói: Hệ thống cứu thế đang kết nối, ngươi có chấp nhận không?
Lạc Nhàn Vân: Chấp nhận.
Hệ thống: Phát hiện độ hảo cảm của Ma tôn diệt thế đối với ngươi rất cao, đề nghị đi theo tuyến tình yêu để cứu thế. Lao vào ôm hắn, hôn môi hắn!
Lạc Nhàn Vân:... Có thể từ chối kết nối không?
Đoan Mộc Vô Cầu: Sao ngươi lại nhìn chằm chằm môi bản tôn? Vì nụ cười của bản tôn khát máu quá chăng?
Lạc Nhàn Vân: Không phải, có lẽ tại hạ cũng có tâm ma.
Đoan Mộc Vô Cầu: Có qua có lại, bản tôn giúp ngươi giải quyết!
Hệ thống cứu thế: Ngươi thấy chưa! Ta đã nói hắn có hảo cảm với ngươi mà! Nhào lên đi!
Lạc Nhàn Vân: Không cần thiết lắm đâu.
4.7
Hệ thống bảo ta đi công lược Ma tôn, ta từ chối.
"Ai thèm làm chó cho tên đàn ông tồi và bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có khuynh hướng thích bị ngược đãi."
Hệ thống: "Nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy."
Vài năm sau, quả nhiên ngay lúc ta sắp chết đến nơi, đang cấp bách cần tiền thì lại nhặt được Ma tôn ở ven đường.
Chàng trai trẻ tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Ta là ai? Ngươi là ai?"
Ta ghé sát vào tai hắn, thì thầm như quỷ dữ: "Ta là vị hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?"
"Ai thèm làm chó cho tên đàn ông tồi và bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có khuynh hướng thích bị ngược đãi."
Hệ thống: "Nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy."
Vài năm sau, quả nhiên ngay lúc ta sắp chết đến nơi, đang cấp bách cần tiền thì lại nhặt được Ma tôn ở ven đường.
Chàng trai trẻ tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Ta là ai? Ngươi là ai?"
Ta ghé sát vào tai hắn, thì thầm như quỷ dữ: "Ta là vị hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?"
8.6
Tên gốc: MẶC NHẬN | 墨刃
Tác giả: Nhạc Thiên Nguyệt
Edit: chi
Độ dài: 67 chương + 9 Ngoại truyện
Tags: Đam mỹ, cổ đại, HE, trùng sinh, chủ công, cường x cường, ân oán giang hồ, 1×1
Giới thiệu:
Cửu Trọng Điện chủ Sở Ngôn cả đời kiêu căng cao ngạo, tự phụ bản thân thiên tư hơn người, cuối cùng thua dưới tay tiểu nam sủng suốt mười năm của mình
Cơ nghiệp tổ tiên hủy trong nháy mắt, cùng đường mạt lộ, người người xa lánh, hắn lại nhớ đến người thị vệ theo hắn cả đời, bị chính miệng hắn lạ lệnh xử tử.
Một sớm tỉnh giấc, thời gian đảo ngược, như mộng như ảo.
Chưa kịp vui mừng vì bóng người áo đen trầm lặng kia vẫn còn ở bên mình, đã phát hiện đáy mắt người nọ tràn ngập ánh sáng lạnh lẽo của bi thương chất chồng.
—— Kiếm gãy rồi có thể đúc lại, lòng người mất rồi phải làm sao?
—oOo—
CP chính: Cường hãn bá đạo Điện chủ công x bình tĩnh ẩn nhẫn thị vệ thụ
CP phụ: Cố chấp táo bạo xà tinh bệnh công x si tình ngoan độc hắc liên hoa thụ
Báo động trước: truyện máu chó siêu lỗi thời, HE.
Lập ý: Đông Sơn tái khởi, rẽ mây thấy mặt trời.
—oOo—
Lời tác giả:
Trước khi bắt đầu chính văn, cho phép tôi lải nhải vài câu =v=
Có không ít người không có thói quen đọc lời giới thiệu, nên kẻ hèn này tự ý bày ra vài quả mìn ngay tại đây, dâng lên cho các tình yêu:
Tác giả: Nhạc Thiên Nguyệt
Edit: chi
Độ dài: 67 chương + 9 Ngoại truyện
Tags: Đam mỹ, cổ đại, HE, trùng sinh, chủ công, cường x cường, ân oán giang hồ, 1×1
Giới thiệu:
Cửu Trọng Điện chủ Sở Ngôn cả đời kiêu căng cao ngạo, tự phụ bản thân thiên tư hơn người, cuối cùng thua dưới tay tiểu nam sủng suốt mười năm của mình
Cơ nghiệp tổ tiên hủy trong nháy mắt, cùng đường mạt lộ, người người xa lánh, hắn lại nhớ đến người thị vệ theo hắn cả đời, bị chính miệng hắn lạ lệnh xử tử.
Một sớm tỉnh giấc, thời gian đảo ngược, như mộng như ảo.
Chưa kịp vui mừng vì bóng người áo đen trầm lặng kia vẫn còn ở bên mình, đã phát hiện đáy mắt người nọ tràn ngập ánh sáng lạnh lẽo của bi thương chất chồng.
—— Kiếm gãy rồi có thể đúc lại, lòng người mất rồi phải làm sao?
—oOo—
CP chính: Cường hãn bá đạo Điện chủ công x bình tĩnh ẩn nhẫn thị vệ thụ
CP phụ: Cố chấp táo bạo xà tinh bệnh công x si tình ngoan độc hắc liên hoa thụ
Báo động trước: truyện máu chó siêu lỗi thời, HE.
Lập ý: Đông Sơn tái khởi, rẽ mây thấy mặt trời.
—oOo—
Lời tác giả:
Trước khi bắt đầu chính văn, cho phép tôi lải nhải vài câu =v=
Có không ít người không có thói quen đọc lời giới thiệu, nên kẻ hèn này tự ý bày ra vài quả mìn ngay tại đây, dâng lên cho các tình yêu:
- Góc nhìn của công, thỉnh thoảng lẫn vào góc nhìn của thụ, không phá hủy thì không thể đảo ngược.
- Kiếp trước quá thảm, là chủ thượng kiêu căng x thị vệ ngu trung. Công lăn giường cùng nam sủng, thụ bị công tra tấn vứt bỏ, cuối cùng vì công mà chết. Sau khi sống lại, công hối hận, giác ngộ, bù đắp, còn thụ thì vẫn yêu hắn lặng lẽ đậm sâu như cũ. Trước ngược sau ngọt, HE.
Nhắc nhở thân thiện: Nhóm có yêu cầu cao với công, thụ; nhóm chú trọng vệ sinh thân thể, nhóm thuần ngọt ngào cưng chiều, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc. Thụ xuất thân là tử sĩ, xin hãy gọi y là trung khuyển thụ, đừng gọi y là tiện thụ. - Có CP phụ thời lượng xuất hiện không đáng kể, không phải kiểu yêu đương phổ quát.
- Truyện lỗi thời, hành văn hạn chế, không có logic. Ý tưởng này hình thành từ hồi tâm sinh lý tác giả còn ở tuổi dậy thì, bây giờ được cấp quyền làm kịch truyền thanh phi thương mại nên đã chỉnh sửa lại lịch sử đen tối để tự mình giải trí, thỉnh các thiên thần nhỏ hãy nhẹ nhàng với nó.
- Tôi đã cố gắng liệt kê hết những thứ tôi nghĩ là bom mìn đối với độc giả, nếu khó chịu hãy dừng bước kịp thời. Tác phẩm này không set VIP, chỉ nhằm mục đích giải trí, vì vậy tôi lịch sự từ chối những bình luận ác ý và tiêu cực.
- Bản gốc được đăng tải miễn phí trên Tấn Giang, đừng đọc bản lậu nhé…
- Theo đánh giá của tôi thì đây là ngụy tra công x máu M thụ nhảy disco trên bãi mìn (thần kỳ là tới hết truyện vẫn toàn thây).
- Tác giả có nói đây là motif máu chó lỗi thời, trước ngược sau ngọt; nhưng tôi thấy ngược ngọt đan xen thì đúng hơn.
- Truyện này thỏa mãn được gu mỹ nhân đau bệnh vừa hộc máu vừa chém boss (của tôi) ( ̄▽ ̄)
4.5
ĐƯỢC CHUYỂN THỂ THÀNH PHIM "DẠ TỬ QUY"
Trong thành Trường An, Mai gia lang quân hai mươi hai tuổi làm người luôn đoan chính, sắp sửa nghênh thú Nhị nương tử Võ Trinh của Quốc công phủ, chính là cô nương đã hai mươi sáu mùa xuân xanh mà còn chưa xuất giá.
Thanh danh của Nhị nương tử thối chẳng ra gì, là kẻ ăn chơi trác táng đứng đầu thành Trường An.
Mọi người ai ai cũng chờ xem sau hôn sự hai người này sẽ gà bay chó sủa thế nào, ai ngờ..
【Hư cấu, huyền huyễn, có yêu quái. 】
Quần áo lụa là miêu yêu đại tỷ tỷ × chính trực đạo sĩ tiểu lang quân.
Miêu công lập gia đình.
Đạo sĩ cưới vợ.
Trong thành Trường An, Mai gia lang quân hai mươi hai tuổi làm người luôn đoan chính, sắp sửa nghênh thú Nhị nương tử Võ Trinh của Quốc công phủ, chính là cô nương đã hai mươi sáu mùa xuân xanh mà còn chưa xuất giá.
Thanh danh của Nhị nương tử thối chẳng ra gì, là kẻ ăn chơi trác táng đứng đầu thành Trường An.
Mọi người ai ai cũng chờ xem sau hôn sự hai người này sẽ gà bay chó sủa thế nào, ai ngờ..
【Hư cấu, huyền huyễn, có yêu quái. 】
Quần áo lụa là miêu yêu đại tỷ tỷ × chính trực đạo sĩ tiểu lang quân.
Miêu công lập gia đình.
Đạo sĩ cưới vợ.
8.5
Thân là một người xuyên không, đại sư huynh Vân Dã Môn luôn cho rằng sư môn của mình là bình thường, không có gì phải bàn cãi.
Y rất hài lòng với loại bầu không khí này.
Cho đến khi sư phụ nhặt được tiểu sư đệ.
Đại sư huynh nhìn tiểu sư đệ đeo phù hiệu Long Ngạo Thiên lâm vào trầm mặc.
Sư phụ, không ai dặn người không được nhặt đồ ven đường sao?
Sau khi hệ thống online, đại sư huynh nhận được vài tin tức. (tin xấu)
Nhị sư muội của y, nữ chính vạn người mê, dưới ánh hào quang của nhân vật chính tất cả mọi người đều yêu mến nàng.
Đại sư huynh: Xin lỗi hoàn toàn không phát hiện ra.
Tam sư muội của y, nữ chính của truyện ngược luyến tình thâm, sắp bắt đầu vào ba kiếp ngược luyến.
Đại sư huynh: Sư muội, công pháp muội tu luyện chính là Thái Thượng Vong Tình! Nếm mùi đau khổ tình yêu làm gì!
Tứ sư muội của y, một trong những giai lệ trong hậu cung trong truyện của Long Ngạo Thiên.
Sư huynh: Mài dao, xem ai dám ăn bắp cải nhỏ nhà lão tử.
Sau đó các nàng rời khỏi tông môn bắt đầu cốt truyện với cùng một lý do: Tìm kiếm đại sư huynh mất tích.
Đại sư huynh:....
Cái này còn chưa hết đâu, vở kịch lớn còn ở phía sau
Tiểu sư đệ của y, theo kịch bản nam chính nghịch tập, lúc đầu tiến vào Tu chân giới, mục đích chính là tìm người giết sư huynh báo thù.
Đại sư huynh: "Từ từ, sư huynh xuống lỗ này là ai?".
Hệ thống: "Cậu chứ ai."
Đại sư huynh:...
Nhóm sư muội đến nơi y mất tích, đến cũng thành thi thể, y đã nói là không nên nhận tiểu sư đệ mà.
Thôi, ít nhất còn nhớ rõ giúp y báo thù, cũng coi như không phí công nuôi dưỡng.
Mới vừa an ủi chính mình, hệ thống lại lần nữa ném xuống một quả bom.
Hệ thống: Nhân vật chính báo thù thất bại.
Đại sư huynh: "... Phế vật, thằng nhỏ đó không phải nhân vật chính hả?"
Hệ thống: "Quyển sách này bịp cậu rồi, bởi vì phản diện quá mạnh, tác giả không nghĩ ra cách nào để nhân vật chính chiến thắng nên nghỉ viết luôn."
Hệ thống: "Nhiệm vụ dài hạn của ký chủ, duy trì các điểm cốt truyện quan trọng và giúp nam chính tiêu diệt phản diện."
Đại sư huynh: "Phản diện này là?"
Hệ thống: "Ma tôn tương lai, kẻ đã giết cậu và biến cậu thành con rối."
"Chính là kẻ cậu sắp gặp đây, cậu sắp chết rồi."Đại sư huynh: "..."
Chú thích: Truyện là tác giả tự mình viết tự mình vui, không thích xin đừng vào.
____________________
Nhân vật chính: Túc Ly x Trúc Ẩn Trần
Lời mở đầu:《 Vào nhầm trận doanh của phản diện 》
Âm u vặn vẹo bệnh xà tinh công vs Dần dần điên luôn theo công thụ.
Tag: Cường cường/ Tiên hiệp tu chân/Tương ái tương sát/ Xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Đại sư huynh, nhân vật phản diện ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Hai thằng chả mỗi ngày đều đâm nhau.
Lập ý: Khao khát một cuộc sống ổn định.
Y rất hài lòng với loại bầu không khí này.
Cho đến khi sư phụ nhặt được tiểu sư đệ.
Đại sư huynh nhìn tiểu sư đệ đeo phù hiệu Long Ngạo Thiên lâm vào trầm mặc.
Sư phụ, không ai dặn người không được nhặt đồ ven đường sao?
Sau khi hệ thống online, đại sư huynh nhận được vài tin tức. (tin xấu)
Nhị sư muội của y, nữ chính vạn người mê, dưới ánh hào quang của nhân vật chính tất cả mọi người đều yêu mến nàng.
Đại sư huynh: Xin lỗi hoàn toàn không phát hiện ra.
Tam sư muội của y, nữ chính của truyện ngược luyến tình thâm, sắp bắt đầu vào ba kiếp ngược luyến.
Đại sư huynh: Sư muội, công pháp muội tu luyện chính là Thái Thượng Vong Tình! Nếm mùi đau khổ tình yêu làm gì!
Tứ sư muội của y, một trong những giai lệ trong hậu cung trong truyện của Long Ngạo Thiên.
Sư huynh: Mài dao, xem ai dám ăn bắp cải nhỏ nhà lão tử.
Sau đó các nàng rời khỏi tông môn bắt đầu cốt truyện với cùng một lý do: Tìm kiếm đại sư huynh mất tích.
Đại sư huynh:....
Cái này còn chưa hết đâu, vở kịch lớn còn ở phía sau
Tiểu sư đệ của y, theo kịch bản nam chính nghịch tập, lúc đầu tiến vào Tu chân giới, mục đích chính là tìm người giết sư huynh báo thù.
Đại sư huynh: "Từ từ, sư huynh xuống lỗ này là ai?".
Hệ thống: "Cậu chứ ai."
Đại sư huynh:...
Nhóm sư muội đến nơi y mất tích, đến cũng thành thi thể, y đã nói là không nên nhận tiểu sư đệ mà.
Thôi, ít nhất còn nhớ rõ giúp y báo thù, cũng coi như không phí công nuôi dưỡng.
Mới vừa an ủi chính mình, hệ thống lại lần nữa ném xuống một quả bom.
Hệ thống: Nhân vật chính báo thù thất bại.
Đại sư huynh: "... Phế vật, thằng nhỏ đó không phải nhân vật chính hả?"
Hệ thống: "Quyển sách này bịp cậu rồi, bởi vì phản diện quá mạnh, tác giả không nghĩ ra cách nào để nhân vật chính chiến thắng nên nghỉ viết luôn."
Hệ thống: "Nhiệm vụ dài hạn của ký chủ, duy trì các điểm cốt truyện quan trọng và giúp nam chính tiêu diệt phản diện."
Đại sư huynh: "Phản diện này là?"
Hệ thống: "Ma tôn tương lai, kẻ đã giết cậu và biến cậu thành con rối."
"Chính là kẻ cậu sắp gặp đây, cậu sắp chết rồi."Đại sư huynh: "..."
Chú thích: Truyện là tác giả tự mình viết tự mình vui, không thích xin đừng vào.
____________________
Nhân vật chính: Túc Ly x Trúc Ẩn Trần
Lời mở đầu:《 Vào nhầm trận doanh của phản diện 》
Âm u vặn vẹo bệnh xà tinh công vs Dần dần điên luôn theo công thụ.
Tag: Cường cường/ Tiên hiệp tu chân/Tương ái tương sát/ Xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Đại sư huynh, nhân vật phản diện ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Hai thằng chả mỗi ngày đều đâm nhau.
Lập ý: Khao khát một cuộc sống ổn định.
3.8
Ôn Diệp kiếp trước khó khăn lắm mới đấu tranh đến vị trí tổng giám của công ty, bỗng bị tai nạn xe đầu thai thành con gái thứ của một gia tộc lớn thời xưa.
Sau khi Ôn Diệp biết được chân tướng thì hoàn toàn làm một con cá mặn suốt ngày nằm lười.
Đấu đá trong gia tộc giành yêu thương gì đó mệt lắm, nàng chỉ muốn nằm ngay đơ làm con cá mặn, ngẫu nhiên lật người lại thôi.
Hậu quả của nằm lười là nàng đã hai mươi tuổi, di nương sốt ruột xin mẹ cả giúp cho.
Mẹ cả xưa nay khắc nghiệt cho Ôn Diệp ba lựa chọn:
Một: Tiến Sĩ tân khoa.
Hai: Biểu ca con dòng phụ nhà mẹ đẻ của mẹ cả.
Ba: Thị Lang Hình Bộ đã chết vợ có một đứa con.
Ôn Diệp suy xét một ngày, cuối cùng chọn người thứ ba...
Sau khi Ôn Diệp biết được chân tướng thì hoàn toàn làm một con cá mặn suốt ngày nằm lười.
Đấu đá trong gia tộc giành yêu thương gì đó mệt lắm, nàng chỉ muốn nằm ngay đơ làm con cá mặn, ngẫu nhiên lật người lại thôi.
Hậu quả của nằm lười là nàng đã hai mươi tuổi, di nương sốt ruột xin mẹ cả giúp cho.
Mẹ cả xưa nay khắc nghiệt cho Ôn Diệp ba lựa chọn:
Một: Tiến Sĩ tân khoa.
Hai: Biểu ca con dòng phụ nhà mẹ đẻ của mẹ cả.
Ba: Thị Lang Hình Bộ đã chết vợ có một đứa con.
Ôn Diệp suy xét một ngày, cuối cùng chọn người thứ ba...
9.7
Mẫu thân ta là một nông nữ không biết chữ, nhưng lại nuôi dưỡng phụ thân ta để ông đỗ tú tài.
Ngày phụ thân ta muốn cưới đích nữ của phủ Tể tướng, mẫu thân ta ngoan ngoãn chấp nhận làm bình thê.
Phụ thân ta cho rằng mẫu thân yêu ông nên dễ dàng khống chế. Đích mẫu nghĩ rằng mẫu thân xuất thân từ làng quê, không phải là đối thủ của bà.
Mẫu thân ta cứ thế dưới ánh mắt khinh thường của họ, giả ngu ăn thịt hổ, nuôi dưỡng ta thành người cao quý không thể tưởng.
Ngày phụ thân ta muốn cưới đích nữ của phủ Tể tướng, mẫu thân ta ngoan ngoãn chấp nhận làm bình thê.
Phụ thân ta cho rằng mẫu thân yêu ông nên dễ dàng khống chế. Đích mẫu nghĩ rằng mẫu thân xuất thân từ làng quê, không phải là đối thủ của bà.
Mẫu thân ta cứ thế dưới ánh mắt khinh thường của họ, giả ngu ăn thịt hổ, nuôi dưỡng ta thành người cao quý không thể tưởng.
4.4
Gia Ninh công chúa, Lý Tiện Ngư, vốn ngoan ngoãn từ nhỏ, điều duy nhất mà nàng từng làm trái là vào ngày sinh nhật năm đó đã tự mình mua về một thiếu niên lạnh lùng tuấn tú.
Lý Tiện Ngư đặt tên cho hắn là Lâm Uyên, để hắn làm ảnh vệ của mình.
Cung nhân đều biết, ảnh vệ tên Lâm Uyên kia tuy tuấn mỹ nhưng ít nói, tính tình lạnh nhạt đến cực điểm.
Cho dù là cung nga mỹ mạo rơi xuống nước ngay trước mặt hắn, hắn cũng tuyệt không duỗi tay cứu giúp.
Nhưng chỉ cần Lý Tiện Ngư gọi tên hắn, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, Lâm Uyên luôn xuất hiện ở bên cạnh công chúa, nói một câu —— “Thần ở đây.”
Sau này ——
Địch Nhung tiếp cận, kiếm chỉ đế kinh, việc mất nước chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Các cung nhân đều tìm cơ hội trốn đi, cuối cùng, ngay cả Lâm Uyên suốt ngày trầm mặc bên người công chúa cũng không xuất hiện nữa.
Mọi người đều nói Lâm Uyên đã rời bỏ công chúa nhỏ để bỏ trốn một mình.
Lý Tiện Ngư tránh trong chăn gấm khóc suốt một đêm, khi tỉnh lại hốc mắt nàng đỏ hồng, cản lại người muốn bắt mình.
—— Dù sao thì thân thủ Lâm Uyên tốt như vậy, nhất định có thể bình an sống sót trong loạn quân.
Chỉ cần không mang theo gánh nặng là nàng.
***
Ngày mất nước, công chúa đầu rơi trâm cài, váy áo nhiễm máu, mắt thấy sắp bị làm nhục dưới người Nhung.
Một nhánh thiết kỵ phá trận mà đến, nam tử cầm đầu mặc giáp sắt đeo trường kiếm, rạch ra một đường máu trong loạn quân, cứu Lý Tiện Ngư.
Lý Tiện Ngư nghe thấy người khác gọi hắn là ‘ bệ hạ ’, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên từ trong lòng ngực hắn, đối diện với gương mặt thanh lãnh, nghẹn ngào mở miệng.
“Lâm Uyên?”
Nam tử ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt trên đuôi mắt nàng, thấp giọng đáp lại.
“Thần ở đây.”
“Nguyện vì công chúa, một đời làm thần.”
Lý Tiện Ngư đặt tên cho hắn là Lâm Uyên, để hắn làm ảnh vệ của mình.
Cung nhân đều biết, ảnh vệ tên Lâm Uyên kia tuy tuấn mỹ nhưng ít nói, tính tình lạnh nhạt đến cực điểm.
Cho dù là cung nga mỹ mạo rơi xuống nước ngay trước mặt hắn, hắn cũng tuyệt không duỗi tay cứu giúp.
Nhưng chỉ cần Lý Tiện Ngư gọi tên hắn, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, Lâm Uyên luôn xuất hiện ở bên cạnh công chúa, nói một câu —— “Thần ở đây.”
Sau này ——
Địch Nhung tiếp cận, kiếm chỉ đế kinh, việc mất nước chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Các cung nhân đều tìm cơ hội trốn đi, cuối cùng, ngay cả Lâm Uyên suốt ngày trầm mặc bên người công chúa cũng không xuất hiện nữa.
Mọi người đều nói Lâm Uyên đã rời bỏ công chúa nhỏ để bỏ trốn một mình.
Lý Tiện Ngư tránh trong chăn gấm khóc suốt một đêm, khi tỉnh lại hốc mắt nàng đỏ hồng, cản lại người muốn bắt mình.
—— Dù sao thì thân thủ Lâm Uyên tốt như vậy, nhất định có thể bình an sống sót trong loạn quân.
Chỉ cần không mang theo gánh nặng là nàng.
***
Ngày mất nước, công chúa đầu rơi trâm cài, váy áo nhiễm máu, mắt thấy sắp bị làm nhục dưới người Nhung.
Một nhánh thiết kỵ phá trận mà đến, nam tử cầm đầu mặc giáp sắt đeo trường kiếm, rạch ra một đường máu trong loạn quân, cứu Lý Tiện Ngư.
Lý Tiện Ngư nghe thấy người khác gọi hắn là ‘ bệ hạ ’, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên từ trong lòng ngực hắn, đối diện với gương mặt thanh lãnh, nghẹn ngào mở miệng.
“Lâm Uyên?”
Nam tử ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt trên đuôi mắt nàng, thấp giọng đáp lại.
“Thần ở đây.”
“Nguyện vì công chúa, một đời làm thần.”
4.3
Năm đó mất mùa đói kém, ta cùng tỷ tỷ mạo hiểm kiếm chút đỉnh từ những người đã khuất, may mắn vơ vét được một đôi tín vật của chủ tớ đã qua đời.
Khi gia nhân từ phủ Thừa tướng tìm đến, họ hỏi ai trong chúng ta là tiểu thư.
Tỷ tỷ lập tức nhận mình là tiểu thư, còn ta đánh phải ấm ức trở thành nha hoàn.
Thấy ta tỏ vẻ không vui, tỷ tỷ liền thẳng tay vỗ một cái vào sau gáy ta:
“Ngươi đúng là đồ ngốc, hai câu còn nói chẳng nên hồn đã định kéo ta vào chỗ chec, còn dám trưng bộ mặt khó ưa với ta nữa à?”
Ta chỉ cười khờ khạo. Ai bảo ta sinh ra đã đần độn, làm sao nhanh trí bằng tỷ tỷ được...
...
Khi gia nhân từ phủ Thừa tướng tìm đến, họ hỏi ai trong chúng ta là tiểu thư.
Tỷ tỷ lập tức nhận mình là tiểu thư, còn ta đánh phải ấm ức trở thành nha hoàn.
Thấy ta tỏ vẻ không vui, tỷ tỷ liền thẳng tay vỗ một cái vào sau gáy ta:
“Ngươi đúng là đồ ngốc, hai câu còn nói chẳng nên hồn đã định kéo ta vào chỗ chec, còn dám trưng bộ mặt khó ưa với ta nữa à?”
Ta chỉ cười khờ khạo. Ai bảo ta sinh ra đã đần độn, làm sao nhanh trí bằng tỷ tỷ được...
...
4.3
Vừa mới thành thân được một năm, phu quân của ta đã dẫn Linh Mạn Như đến trước mặt ta, nói muốn nạp nàng ta làm thiếp.
Dĩ nhiên ta không đồng ý.
Linh Mạn Như kiêu ngạo, ỷ vào sự sủng ái của phu quân ta mà đấu đá với ta. Cả Hầu phủ trở nên hỗn loạn, u ám. Ta mất đứa con của mình và mất cả khả năng sinh sản, còn Linh Mạn Như thì mất đi mạng sống.
Danh tiếng của ta vì thế mà bị hủy hoại hoàn toàn.
Cả Thịnh Kinh đều đồn đại rằng, phu nhân Hầu phủ An Nam ngu ngốc ghen tuông, độc ác như rắn rết. Phụ mẫu ta vì danh tiếng của Quốc công phủ mà chủ động đồng ý cho phu quân ta tái hôn với một người phụ nữ ngang hàng. Người được cưới chính là biểu muội của hắn.
Sau này ta mới biết, người phu quân ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ là biểu muội của hắn, còn ta và Linh Mạn Như, chỉ là bậc thang mà thôi.
Ta bị nhốt trong trang viên, sống cô độc suốt ba mươi năm. Và rồi ta được sống lại.
Dĩ nhiên ta không đồng ý.
Linh Mạn Như kiêu ngạo, ỷ vào sự sủng ái của phu quân ta mà đấu đá với ta. Cả Hầu phủ trở nên hỗn loạn, u ám. Ta mất đứa con của mình và mất cả khả năng sinh sản, còn Linh Mạn Như thì mất đi mạng sống.
Danh tiếng của ta vì thế mà bị hủy hoại hoàn toàn.
Cả Thịnh Kinh đều đồn đại rằng, phu nhân Hầu phủ An Nam ngu ngốc ghen tuông, độc ác như rắn rết. Phụ mẫu ta vì danh tiếng của Quốc công phủ mà chủ động đồng ý cho phu quân ta tái hôn với một người phụ nữ ngang hàng. Người được cưới chính là biểu muội của hắn.
Sau này ta mới biết, người phu quân ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ là biểu muội của hắn, còn ta và Linh Mạn Như, chỉ là bậc thang mà thôi.
Ta bị nhốt trong trang viên, sống cô độc suốt ba mươi năm. Và rồi ta được sống lại.
9.5
Hán Việt: Đại thảo nguyên thượng đích tiểu miêu mễ
Tác giả: Tiểu Dã Khách
Edit: Mạc Tử Thiên
Số chương: 63
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Xuyên việt, Thú nhân, Chủ thụ, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Logic cùng chỉ số thông minh dừng ở vườn trẻ lớp lá, nhẹ nhàng đáng yêu là xong việc ~
Mặt khác, đây là truyện hư cấu! Hư cấu! Hư cấu!
Vai chính: Thiệu Dĩ Ninh, báo đen Già Lâu
Một câu tóm tắt: Cùng nhau mạo hiểm với mèo lớn
Văn án:
Xuyên thành mèo ở một thế giới không có mèo nhà, chỉ có mèo lớn là trải nghiệm như thế nào?
Thiệu Dĩ Ninh: "Tôi, người ở dị thế, mới vừa tiến vào thảo nguyên đã bị sư tử cái ngậm... QAQ"
Thiệu Dĩ Ninh xuyên qua, thành mèo con trên thảo nguyên rộng lớn, đáng sợ hơn là, nơi này có sư tử có hổ có báo... Nhưng lại không có mèo.
Đầu tiên, cậu bị coi thành ấu tể dị dạng; rồi sau đó, cậu bị nhặt về làm linh vật cho đàn sư tử; sau đó, cậu gặp một con báo đen hành xử khác người...
Sau, sau nữa, cậu thành đại bảo bối có thể đi ngang trên thảo nguyên rộng lớn!
Thiệu Dĩ Ninh: "...Tôi quá khó khăn, miêu!"
Mụ mụ sư tử cái: "Đứa nhỏ này có chứng Chu Nho sao? Qúa đáng thương, mãi không lớn được."
Tộc trưởng sư tử đực: "Ngoan hơn nhiều so với tiểu tử nhà ta, lưu lại đi."
Lang Vương cách vách: "Ngao ô tộc chúng ta không được phép dao động quân tâm trước vật nhỏ kia của miêu ô tộc!"
Báo đen: "Thu lại nước miếng hết đi! Đây là tức phụ của ta!"
Tác giả: Tiểu Dã Khách
Edit: Mạc Tử Thiên
Số chương: 63
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Xuyên việt, Thú nhân, Chủ thụ, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Logic cùng chỉ số thông minh dừng ở vườn trẻ lớp lá, nhẹ nhàng đáng yêu là xong việc ~
Mặt khác, đây là truyện hư cấu! Hư cấu! Hư cấu!
Vai chính: Thiệu Dĩ Ninh, báo đen Già Lâu
Một câu tóm tắt: Cùng nhau mạo hiểm với mèo lớn
Văn án:
Xuyên thành mèo ở một thế giới không có mèo nhà, chỉ có mèo lớn là trải nghiệm như thế nào?
Thiệu Dĩ Ninh: "Tôi, người ở dị thế, mới vừa tiến vào thảo nguyên đã bị sư tử cái ngậm... QAQ"
Thiệu Dĩ Ninh xuyên qua, thành mèo con trên thảo nguyên rộng lớn, đáng sợ hơn là, nơi này có sư tử có hổ có báo... Nhưng lại không có mèo.
Đầu tiên, cậu bị coi thành ấu tể dị dạng; rồi sau đó, cậu bị nhặt về làm linh vật cho đàn sư tử; sau đó, cậu gặp một con báo đen hành xử khác người...
Sau, sau nữa, cậu thành đại bảo bối có thể đi ngang trên thảo nguyên rộng lớn!
Thiệu Dĩ Ninh: "...Tôi quá khó khăn, miêu!"
Mụ mụ sư tử cái: "Đứa nhỏ này có chứng Chu Nho sao? Qúa đáng thương, mãi không lớn được."
Tộc trưởng sư tử đực: "Ngoan hơn nhiều so với tiểu tử nhà ta, lưu lại đi."
Lang Vương cách vách: "Ngao ô tộc chúng ta không được phép dao động quân tâm trước vật nhỏ kia của miêu ô tộc!"
Báo đen: "Thu lại nước miếng hết đi! Đây là tức phụ của ta!"
9.5
Hán Việt: Đại thảo nguyên thượng đích tiểu miêu mễ
Tác giả: Tiểu Dã Khách
Edit: Mạc Tử Thiên
Số chương: 63
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Xuyên việt, Thú nhân, Chủ thụ, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Logic cùng chỉ số thông minh dừng ở vườn trẻ lớp lá, nhẹ nhàng đáng yêu là xong việc ~
Mặt khác, đây là truyện hư cấu! Hư cấu! Hư cấu!
Vai chính: Thiệu Dĩ Ninh, báo đen Già Lâu
Một câu tóm tắt: Cùng nhau mạo hiểm với mèo lớn
Văn án:
Xuyên thành mèo ở một thế giới không có mèo nhà, chỉ có mèo lớn là trải nghiệm như thế nào?
Thiệu Dĩ Ninh: "Tôi, người ở dị thế, mới vừa tiến vào thảo nguyên đã bị sư tử cái ngậm... QAQ"
Thiệu Dĩ Ninh xuyên qua, thành mèo con trên thảo nguyên rộng lớn, đáng sợ hơn là, nơi này có sư tử có hổ có báo... Nhưng lại không có mèo.
Đầu tiên, cậu bị coi thành ấu tể dị dạng; rồi sau đó, cậu bị nhặt về làm linh vật cho đàn sư tử; sau đó, cậu gặp một con báo đen hành xử khác người...
Sau, sau nữa, cậu thành đại bảo bối có thể đi ngang trên thảo nguyên rộng lớn!
Thiệu Dĩ Ninh: "...Tôi quá khó khăn, miêu!"
Mụ mụ sư tử cái: "Đứa nhỏ này có chứng Chu Nho sao? Qúa đáng thương, mãi không lớn được."
Tộc trưởng sư tử đực: "Ngoan hơn nhiều so với tiểu tử nhà ta, lưu lại đi."
Lang Vương cách vách: "Ngao ô tộc chúng ta không được phép dao động quân tâm trước vật nhỏ kia của miêu ô tộc!"
Báo đen: "Thu lại nước miếng hết đi! Đây là tức phụ của ta!"
Tác giả: Tiểu Dã Khách
Edit: Mạc Tử Thiên
Số chương: 63
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Xuyên việt, Thú nhân, Chủ thụ, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Logic cùng chỉ số thông minh dừng ở vườn trẻ lớp lá, nhẹ nhàng đáng yêu là xong việc ~
Mặt khác, đây là truyện hư cấu! Hư cấu! Hư cấu!
Vai chính: Thiệu Dĩ Ninh, báo đen Già Lâu
Một câu tóm tắt: Cùng nhau mạo hiểm với mèo lớn
Văn án:
Xuyên thành mèo ở một thế giới không có mèo nhà, chỉ có mèo lớn là trải nghiệm như thế nào?
Thiệu Dĩ Ninh: "Tôi, người ở dị thế, mới vừa tiến vào thảo nguyên đã bị sư tử cái ngậm... QAQ"
Thiệu Dĩ Ninh xuyên qua, thành mèo con trên thảo nguyên rộng lớn, đáng sợ hơn là, nơi này có sư tử có hổ có báo... Nhưng lại không có mèo.
Đầu tiên, cậu bị coi thành ấu tể dị dạng; rồi sau đó, cậu bị nhặt về làm linh vật cho đàn sư tử; sau đó, cậu gặp một con báo đen hành xử khác người...
Sau, sau nữa, cậu thành đại bảo bối có thể đi ngang trên thảo nguyên rộng lớn!
Thiệu Dĩ Ninh: "...Tôi quá khó khăn, miêu!"
Mụ mụ sư tử cái: "Đứa nhỏ này có chứng Chu Nho sao? Qúa đáng thương, mãi không lớn được."
Tộc trưởng sư tử đực: "Ngoan hơn nhiều so với tiểu tử nhà ta, lưu lại đi."
Lang Vương cách vách: "Ngao ô tộc chúng ta không được phép dao động quân tâm trước vật nhỏ kia của miêu ô tộc!"
Báo đen: "Thu lại nước miếng hết đi! Đây là tức phụ của ta!"