Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
4
Tác giả: Mính Đính
Tran / Editor: AI_Mít
Beta: AI_Nguyệt Quý
Thể loại: Hiện đại, HE, Huyền huyễn, 18+, Nhẹ nhàng
Độ dài: 19
Giới thiệu:
Nữ chính là mèo, lúc mèo con lưu lạc bên ngoài thì có một người chồng mèo nhỏ, sau đó chồng mèo nhỏ bị con người đầu độc chết.
Sau khi nữ chính biến thành người thì gặp nam chính. Đôi mắt của anh có màu lam nhạt, giống hệt chồng mèo nhỏ.
Truyện thế thân, nam sạch nữ không sạch (Bởi vì nữ chính đã làm với chồng mèo nhỏ).
Tran / Editor: AI_Mít
Beta: AI_Nguyệt Quý
Thể loại: Hiện đại, HE, Huyền huyễn, 18+, Nhẹ nhàng
Độ dài: 19
Giới thiệu:
Nữ chính là mèo, lúc mèo con lưu lạc bên ngoài thì có một người chồng mèo nhỏ, sau đó chồng mèo nhỏ bị con người đầu độc chết.
Sau khi nữ chính biến thành người thì gặp nam chính. Đôi mắt của anh có màu lam nhạt, giống hệt chồng mèo nhỏ.
Truyện thế thân, nam sạch nữ không sạch (Bởi vì nữ chính đã làm với chồng mèo nhỏ).
6.3
Giang Hạ Vân là một cô gái ngây thơ, hiền lành và tốt bụng. Cô có vẻ ngoài ưa nhìn, trẻ trung. Cô là sinh viên năm ba của trường sân khấu điện ảnh hàng đầu trong nước. Để trang trải cho cuộc sống của mình, từ nhỏ cô đã làm đủ các công việc để nuôi sống bản thân. Hiện tại cô vừa đi học vừa làm một mẫu ảnh.
“Tốt! Tốt! Cứ như vậy! Giữ nguyên tư thế đó! Đẹp lắm!”
Hạ Vân liên tục tạo dáng cho những tấm hình quảng cáo. Cô rất chuyên nghiệp, những ai làm việc chung với cô đều rất hài lòng.
“Buổi chụp hình hôm nay kết thúc! Hạ Vân, ngày mai chụp nốt 5 bộ cuối nhé!”
Hạ Vân lấy chai nước suối uống một hơi cho đỡ khát, cô cười nói:”Vâng ạ! Ngày mai em đến! Chiều nay có tiết học, em về trước đây!”
“Được! Em về trước đi!”
Giang Hạ Vân chạy ra bàn rồi lấy cái túi nhỏ đeo lên vai. Cô vội vàng đi ra ngoài cửa.
“Tít! Tít!”_Đó là tiếng xe ô tô của cô kêu.
Cô mở cửa xe rồi ngồi vào bên trong.
“Rầm!”
Một tiếng va chạm lớn phát ra ở phía sau xe cô. Đúng thật là xui xẻo, cô phải “cày cuốc” bao nhiêu năm mới mua được chiếc xe này, bây giờ là ai đã tông vào nó chứ!
Cô tức giận, nhanh chóng chạy ra phía sau xe để xem. Trời ạ, là một chiếc ô tô khác tông vào xe cô.
“Cô ơi! Cô có sao không?”
Một người con trai xuống hỏi cô. Anh ta chính là người gây ra tai nạn hôm nay.
“Tôi không sao nhưng xe của tôi có sao đấy!”
Giang Hạ Vân ngước mặt lên nhìn người con trai đó. Anh ta rất tuấn tú, đẹp trai.
Anh ta nói:”Tôi xin lỗi! Tôi sẽ đền! Tôi tên Lý Nam Phong! Cô gọi cho số điện thoại này, tôi chuyển khoản cho cô!”
“Được! Tôi sẽ nhắn số tài khoản của tôi cho anh! Hy vọng anh đi đường để ý trước sau!”
Giang Hạ Vân nói rồi nhìn đồng hồ. Chết rồi! Trễ tiết học rồi! Cô chạy một mạch đến trường và để chiếc xe ở lại luôn.
“Tốt! Tốt! Cứ như vậy! Giữ nguyên tư thế đó! Đẹp lắm!”
Hạ Vân liên tục tạo dáng cho những tấm hình quảng cáo. Cô rất chuyên nghiệp, những ai làm việc chung với cô đều rất hài lòng.
“Buổi chụp hình hôm nay kết thúc! Hạ Vân, ngày mai chụp nốt 5 bộ cuối nhé!”
Hạ Vân lấy chai nước suối uống một hơi cho đỡ khát, cô cười nói:”Vâng ạ! Ngày mai em đến! Chiều nay có tiết học, em về trước đây!”
“Được! Em về trước đi!”
Giang Hạ Vân chạy ra bàn rồi lấy cái túi nhỏ đeo lên vai. Cô vội vàng đi ra ngoài cửa.
“Tít! Tít!”_Đó là tiếng xe ô tô của cô kêu.
Cô mở cửa xe rồi ngồi vào bên trong.
“Rầm!”
Một tiếng va chạm lớn phát ra ở phía sau xe cô. Đúng thật là xui xẻo, cô phải “cày cuốc” bao nhiêu năm mới mua được chiếc xe này, bây giờ là ai đã tông vào nó chứ!
Cô tức giận, nhanh chóng chạy ra phía sau xe để xem. Trời ạ, là một chiếc ô tô khác tông vào xe cô.
“Cô ơi! Cô có sao không?”
Một người con trai xuống hỏi cô. Anh ta chính là người gây ra tai nạn hôm nay.
“Tôi không sao nhưng xe của tôi có sao đấy!”
Giang Hạ Vân ngước mặt lên nhìn người con trai đó. Anh ta rất tuấn tú, đẹp trai.
Anh ta nói:”Tôi xin lỗi! Tôi sẽ đền! Tôi tên Lý Nam Phong! Cô gọi cho số điện thoại này, tôi chuyển khoản cho cô!”
“Được! Tôi sẽ nhắn số tài khoản của tôi cho anh! Hy vọng anh đi đường để ý trước sau!”
Giang Hạ Vân nói rồi nhìn đồng hồ. Chết rồi! Trễ tiết học rồi! Cô chạy một mạch đến trường và để chiếc xe ở lại luôn.
8.6
Hán Việt: Kiều nhuyễn mĩ nhân.
Thể loại: Ngôn tình, trọng sinh, sủng, 1v1, he, hào môn thế gia, giới giải trí, kim bài đề cử.
Editor: Trà Sữa Thêm Cheese
Tô Lăng trở lại năm mười chín tuổi, cô thề, đời này tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm của đời trước nữa!
Cô phải bảo vệ người nhà.
Còn phải tiến vào giới giải trí.
Quan trọng nhất chính là, không bị Tần Kiêu coi trọng, không trở thành tình nhân mềm mại của hắn.
Tần Kiêu có một bí mật, hắn có một sở thaich rất kì quái, chủ thích những nữ nhân mềm yếu nhu nhược.
Mãi cho tới kho Tô Lăng xuất hiện, tiểu mĩ nhân từ sợi tóc đến ngón chân đều giống như từ sở thích của hắn mà tạo ra.
Đáng tiếc, cô lại hận hắn tận xương tuỷ.
Dưới ánh đèn, hắn liếm miệng vết thương ở khoé môi, cúi đầu nhìn đến bộ dáng sợ hãi muốn khóc của cô.
Ngay cả tâm cũng mang cho em, em còn khóc cái gì? Nhưng con mẹ nó, ngay cả khóc cũng thật đẹp.
[tiểu mĩ nhân ngây thơ mềm yếu trọng sinh x bá đạo nhị thế tổ]
Kiếp trước, Tô Lăng sợ nhất ba câu nói của hắn khi động tình:
"Lăng Lăng, ngoan."
"Lăng Lăng, em kêu lên cũng rất dễ nghe."
"Lăng Lăng, nói yêu anh."
Yêu cái đầu anh, lăn.
Thể loại: Ngôn tình, trọng sinh, sủng, 1v1, he, hào môn thế gia, giới giải trí, kim bài đề cử.
Editor: Trà Sữa Thêm Cheese
Tô Lăng trở lại năm mười chín tuổi, cô thề, đời này tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm của đời trước nữa!
Cô phải bảo vệ người nhà.
Còn phải tiến vào giới giải trí.
Quan trọng nhất chính là, không bị Tần Kiêu coi trọng, không trở thành tình nhân mềm mại của hắn.
Tần Kiêu có một bí mật, hắn có một sở thaich rất kì quái, chủ thích những nữ nhân mềm yếu nhu nhược.
Mãi cho tới kho Tô Lăng xuất hiện, tiểu mĩ nhân từ sợi tóc đến ngón chân đều giống như từ sở thích của hắn mà tạo ra.
Đáng tiếc, cô lại hận hắn tận xương tuỷ.
Dưới ánh đèn, hắn liếm miệng vết thương ở khoé môi, cúi đầu nhìn đến bộ dáng sợ hãi muốn khóc của cô.
Ngay cả tâm cũng mang cho em, em còn khóc cái gì? Nhưng con mẹ nó, ngay cả khóc cũng thật đẹp.
[tiểu mĩ nhân ngây thơ mềm yếu trọng sinh x bá đạo nhị thế tổ]
Kiếp trước, Tô Lăng sợ nhất ba câu nói của hắn khi động tình:
"Lăng Lăng, ngoan."
"Lăng Lăng, em kêu lên cũng rất dễ nghe."
"Lăng Lăng, nói yêu anh."
Yêu cái đầu anh, lăn.
8.3
MINH BẢO PHỈ NHIÊN
Tác Giả: Tam Tam Nương
Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết 🕊️, Hào môn thế gia, Vườn trường, Niên thượng, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử 🥇, Kim Bảng 🏆, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chức nghiệp tinh anh
Editor: Bông Hồng Có Gai
Nhà thực vật học x Cô chủ nhà giàu Hồng Kông
- Tái ngộ sau thời gian dài xa cách / Tình yêu đơn phương từ hai phía / Nam chính lớn hơn nữ chính 5 tuổi
Vào mùa hè năm đó, Thương Minh Bảo ở lại nhà của một người bạn cùng nhóm trong một trại hè.
Ngày đầu tiên khi đến, cô biết được rằng bạn mình có một người cậu hư hỏng, đạo đức kém.
Tối hôm đó, Thương Minh Bảo bị mất ngủ ra vườn ngắm hoa, tình cờ gặp một người đàn ông đang làm thí nghiệm thụ phấn.
Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác đen, dưới ánh trăng đôi mắt của anh rất sắc bén.
Thấy cô mặc ít, anh ta đưa cho cô áo khoác nói: "Buổi tối lạnh đấy."
Thương Minh Bảo vừa chửi rủa trong lòng vừa nhận áo và ngoan ngoãn nói: "...Cảm ơn cậu ạ."
Sau khi gọi "cậu" một cách quen miệng, cô mới biết rằng người đó chính là anh trai của người bạn đã bảo vệ cô trong suốt thời gian qua.
Lúc đầu, Tiến sĩ Hướng nghĩ rằng cô gái này không nhìn rõ.
Sau đó anh thấy cô thật đáng thương.
Rồi sau nữa, anh không thể ngừng nghĩ: "Dễ thương quá. Sao lại là bạn gái của người khác?"
"Gặp cô ấy, là khởi đầu của sự thất bại trong cuộc đời anh."
Người cao lãnh vì yêu mà hạ thấp mình.
2:
Cho đến khi gặp lại ở New York.
Trên sân thượng của buổi tiệc, pháo hóa chiếu sáng trong đêm gió tuyết ở Manhattan.
"Nghe nói cháu trai của Đại sứ Hướng cũng ở đây." - Có người nhỏ giọng nhắc tới tên của vị quan ngoại đã về hưu.
Thương Minh Bảo không chú ý đến, uống say không còn biết gì. Cô hút thuốc trên sân thượng, bị người khác nháy mắt trêu chọc, nghe rõ tiếng "Bang" ——
Người đàn ông bước ra từ phía kệ sách bên cạnh, khép lại bức thư thông tin thực vật học quý hiểm, ánh mắt anh dừng lại trên người cô, giọng nhàn nhạt hỏi.
"Em trưởng thành rồi đúng không?"
Thương Minh Bảo kinh hoảng ngã xuống, mặt còn đỏ hơn cả ánh đỏ của tàn thuốc.
3:
Sau khi về nước nhận chức, việc tiến sĩ Hướng là tay trống trong ban nhạc ở New York bị lộ, hình ảnh năm xưa cũng bị tuồn ra. Trong ngỏ hẹp âm u, người đàn ông mang đồ đen, đoán chừng là tiến sĩ Hướng đang hôn con gái nhà người ta.
Nghiên cứu sinh bàng hoàng, toàn bộ sở thực vật nghi hoặc, chắc như đinh đống cột không phải là tiến sĩ Hướng. Cho đến khi một người làm việc ở Liên Hợp Quốc chụp được một bức ảnh bên ngoài quán bar.
Trong màn tuyết dày đặc, dưới ánh đường vàng, tiến sĩ Hướng mang áo khoác đen đang ôm chặt lấy thiếu nữ mang lễ phục, một tay đặt trên tường, thanh âm khàn khàn: "Đừng đi cùng hắn mà."
Ngày anh đứng báo cáo trước mặt đại hội bảo hộ sinh vật ở Liên Hợp Quốc cũng là ngày cô đính hôn với người khác.
——
"Vậy vì cô mà nổi điên."
**Lưu ý khi đọc:**
- Cả hai đều là người mới, kết thúc có hậu.
- Chi tiết "bạn gái của người khác" trong văn án là một sự hiểu lầm.
- Có yếu tố drama, cả nam và nữ chính đều không hoàn hảo.
**Từ khóa tìm kiếm:** Nhân vật chính: Thương Minh Bảo, Hướng Phỉ Nhiên ┃ Nhân vật phụ:┃ Khác:
**Tóm tắt một câu:** Bạn trai công chức của tôi ổn định về cảm xúc
**Ý tưởng chính:** Yêu thương và trân trọng từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống.
Tác Giả: Tam Tam Nương
Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết 🕊️, Hào môn thế gia, Vườn trường, Niên thượng, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử 🥇, Kim Bảng 🏆, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chức nghiệp tinh anh
Editor: Bông Hồng Có Gai
Nhà thực vật học x Cô chủ nhà giàu Hồng Kông
- Tái ngộ sau thời gian dài xa cách / Tình yêu đơn phương từ hai phía / Nam chính lớn hơn nữ chính 5 tuổi
Vào mùa hè năm đó, Thương Minh Bảo ở lại nhà của một người bạn cùng nhóm trong một trại hè.
Ngày đầu tiên khi đến, cô biết được rằng bạn mình có một người cậu hư hỏng, đạo đức kém.
Tối hôm đó, Thương Minh Bảo bị mất ngủ ra vườn ngắm hoa, tình cờ gặp một người đàn ông đang làm thí nghiệm thụ phấn.
Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác đen, dưới ánh trăng đôi mắt của anh rất sắc bén.
Thấy cô mặc ít, anh ta đưa cho cô áo khoác nói: "Buổi tối lạnh đấy."
Thương Minh Bảo vừa chửi rủa trong lòng vừa nhận áo và ngoan ngoãn nói: "...Cảm ơn cậu ạ."
Sau khi gọi "cậu" một cách quen miệng, cô mới biết rằng người đó chính là anh trai của người bạn đã bảo vệ cô trong suốt thời gian qua.
Lúc đầu, Tiến sĩ Hướng nghĩ rằng cô gái này không nhìn rõ.
Sau đó anh thấy cô thật đáng thương.
Rồi sau nữa, anh không thể ngừng nghĩ: "Dễ thương quá. Sao lại là bạn gái của người khác?"
"Gặp cô ấy, là khởi đầu của sự thất bại trong cuộc đời anh."
Người cao lãnh vì yêu mà hạ thấp mình.
2:
Cho đến khi gặp lại ở New York.
Trên sân thượng của buổi tiệc, pháo hóa chiếu sáng trong đêm gió tuyết ở Manhattan.
"Nghe nói cháu trai của Đại sứ Hướng cũng ở đây." - Có người nhỏ giọng nhắc tới tên của vị quan ngoại đã về hưu.
Thương Minh Bảo không chú ý đến, uống say không còn biết gì. Cô hút thuốc trên sân thượng, bị người khác nháy mắt trêu chọc, nghe rõ tiếng "Bang" ——
Người đàn ông bước ra từ phía kệ sách bên cạnh, khép lại bức thư thông tin thực vật học quý hiểm, ánh mắt anh dừng lại trên người cô, giọng nhàn nhạt hỏi.
"Em trưởng thành rồi đúng không?"
Thương Minh Bảo kinh hoảng ngã xuống, mặt còn đỏ hơn cả ánh đỏ của tàn thuốc.
3:
Sau khi về nước nhận chức, việc tiến sĩ Hướng là tay trống trong ban nhạc ở New York bị lộ, hình ảnh năm xưa cũng bị tuồn ra. Trong ngỏ hẹp âm u, người đàn ông mang đồ đen, đoán chừng là tiến sĩ Hướng đang hôn con gái nhà người ta.
Nghiên cứu sinh bàng hoàng, toàn bộ sở thực vật nghi hoặc, chắc như đinh đống cột không phải là tiến sĩ Hướng. Cho đến khi một người làm việc ở Liên Hợp Quốc chụp được một bức ảnh bên ngoài quán bar.
Trong màn tuyết dày đặc, dưới ánh đường vàng, tiến sĩ Hướng mang áo khoác đen đang ôm chặt lấy thiếu nữ mang lễ phục, một tay đặt trên tường, thanh âm khàn khàn: "Đừng đi cùng hắn mà."
Ngày anh đứng báo cáo trước mặt đại hội bảo hộ sinh vật ở Liên Hợp Quốc cũng là ngày cô đính hôn với người khác.
——
"Vậy vì cô mà nổi điên."
**Lưu ý khi đọc:**
- Cả hai đều là người mới, kết thúc có hậu.
- Chi tiết "bạn gái của người khác" trong văn án là một sự hiểu lầm.
- Có yếu tố drama, cả nam và nữ chính đều không hoàn hảo.
**Từ khóa tìm kiếm:** Nhân vật chính: Thương Minh Bảo, Hướng Phỉ Nhiên ┃ Nhân vật phụ:┃ Khác:
**Tóm tắt một câu:** Bạn trai công chức của tôi ổn định về cảm xúc
**Ý tưởng chính:** Yêu thương và trân trọng từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống.
4.2
Trong hộp đêm ồn ào náo nhiệt, Cảnh Dực nhắm hai mắt lại, anh đã ngà ngà say, đầu hơi choáng váng. Anh lấy tay day huyệt thái dương, trong đầu chợt hiện lên gương mặt của Minh Châu.
Đôi mắt đỏ hoe của cô dường như biết nói.
Vừa như cầu xin.
Vừa như gửi ám hiệu cầu cứu....
- --*---
*Nam chính là một gã lưu manh, nữ chính là sinh viên đại học.
*Cảnh báo: Tác giả là Tô Mã Lệ (Đông Ca là bút danh khác của tác giả Tô Mã Lệ)
*Nam chính 27 tuổi, nữ chính 21 tuổi
Song xử, 1v1
Đôi mắt đỏ hoe của cô dường như biết nói.
Vừa như cầu xin.
Vừa như gửi ám hiệu cầu cứu....
- --*---
*Nam chính là một gã lưu manh, nữ chính là sinh viên đại học.
*Cảnh báo: Tác giả là Tô Mã Lệ (Đông Ca là bút danh khác của tác giả Tô Mã Lệ)
*Nam chính 27 tuổi, nữ chính 21 tuổi
Song xử, 1v1
3.9
Tác giả: Ô Hợp Chi Yến
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Edit: Xoăn dịch truyện
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, hài hước, 1v1, nam9 mỏ hỗn cơ mà soft xỉu, nuôi vợ từ bé, dưỡng thê kinh khủng, nu9 hiểu chuyện
Văn án
Cha mẹ Giang Nguyệt qua đời, gia sản bị chiếm đoạt. Bà nội độc ác muốn nàng gả cho con trai ngốc của Thái Thú, nàng chỉ còn cách vượt ngàn dặm tìm đến vị hôn phu mà ông nội đã định sẵn cho nàng.
Nhiếp Chiếu còn trẻ đã trở thành đầu lĩnh của đám lưu manh ở vùng Viễn Thành, tiền đồ "không thể đo lường".
Hắn ngậm cọng cỏ đuôi chó trong miệng, dáng vẻ lấc cấc, một chân đá văng cửa hàng lương thực của người ta, "Lão tử là Nhiếp Chiếu, mau lăn ra trả tiền!"
Giang Nguyệt thầm nhẩm những điều mình đã học về tam tòng tứ đức, nhưng lại nhìn vị hôn phu không ra gì mà thốt lên: chẳng thà giết ta đi, ngay bây giờ!
Lúc đầu, Nhiếp Chiếu gặp Giang Nguyệt liền muốn nàng cút ngay.
Vài tháng sau, hắn lại nghĩ một nữ nhân thì ăn được bao nhiêu lương thực? Để lại thì để lại...
Cuối cùng, Nhiếp Chiếu vác đao đi tòng quân - hắn nhất định phải để Giang Nguyệt có cuộc sống sung túc, muốn uống sữa đậu nành thì có bát này đến bát khác!
- ---------------------------------------
Thiếu nữ phong kiến x Cẩu nam manh mẹ hệ (một kiểu bạn trai cục súc nhưng trung thành)
Lưu ý: Nữ chính ban đầu bị tẩy não bởi tam tòng tứ đức, nam chính rất cục súc, cực kỳ cục súc với mọi người, nam nữ chính chênh nhau 6 tuổi, lần đầu gặp nam chính 18, nữ chính 12.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Edit: Xoăn dịch truyện
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, hài hước, 1v1, nam9 mỏ hỗn cơ mà soft xỉu, nuôi vợ từ bé, dưỡng thê kinh khủng, nu9 hiểu chuyện

Văn án
Cha mẹ Giang Nguyệt qua đời, gia sản bị chiếm đoạt. Bà nội độc ác muốn nàng gả cho con trai ngốc của Thái Thú, nàng chỉ còn cách vượt ngàn dặm tìm đến vị hôn phu mà ông nội đã định sẵn cho nàng.
Nhiếp Chiếu còn trẻ đã trở thành đầu lĩnh của đám lưu manh ở vùng Viễn Thành, tiền đồ "không thể đo lường".
Hắn ngậm cọng cỏ đuôi chó trong miệng, dáng vẻ lấc cấc, một chân đá văng cửa hàng lương thực của người ta, "Lão tử là Nhiếp Chiếu, mau lăn ra trả tiền!"
Giang Nguyệt thầm nhẩm những điều mình đã học về tam tòng tứ đức, nhưng lại nhìn vị hôn phu không ra gì mà thốt lên: chẳng thà giết ta đi, ngay bây giờ!
Lúc đầu, Nhiếp Chiếu gặp Giang Nguyệt liền muốn nàng cút ngay.
Vài tháng sau, hắn lại nghĩ một nữ nhân thì ăn được bao nhiêu lương thực? Để lại thì để lại...
Cuối cùng, Nhiếp Chiếu vác đao đi tòng quân - hắn nhất định phải để Giang Nguyệt có cuộc sống sung túc, muốn uống sữa đậu nành thì có bát này đến bát khác!
- ---------------------------------------
Thiếu nữ phong kiến x Cẩu nam manh mẹ hệ (một kiểu bạn trai cục súc nhưng trung thành)
Lưu ý: Nữ chính ban đầu bị tẩy não bởi tam tòng tứ đức, nam chính rất cục súc, cực kỳ cục súc với mọi người, nam nữ chính chênh nhau 6 tuổi, lần đầu gặp nam chính 18, nữ chính 12.
4
Thật ra ngay từ lúc ban đầu Diệp Sơ Thần không thích Tần Mộ Đông đến như vậy, anh chỉ lớn hơn cô sáu tuổi mà cô cứ luôn miệng gọi anh là chú Tần.
Trong sách nói, bạn đừng trông chờ vào một người đàn ông đối xử tốt với mình, bởi vì nếu anh ta tệ với bạn thì bạn sẽ chẳng còn gì cả.
Diệp Sơ Thần nghĩ, cả nhà cả xe Tần Mộ Đông đều cho cô rồi, nếu cô đối xử tệ với anh thì có phải anh sẽ chẳng còn gì nữa không?
Ban đầu cô mặt dày mày dạn mà trêu chọc anh… Cô nghĩ, mình là một cô gái mà còn không sợ thì anh lo sợ cái gì?
Sau đó anh nói cho cô biết, điều anh lo sợ chính là cô sẽ hối hận. Cũng may cô chưa bao giờ hối hận, anh cũng chưa từng phụ lòng cô.
Trong sách nói, bạn đừng trông chờ vào một người đàn ông đối xử tốt với mình, bởi vì nếu anh ta tệ với bạn thì bạn sẽ chẳng còn gì cả.
Diệp Sơ Thần nghĩ, cả nhà cả xe Tần Mộ Đông đều cho cô rồi, nếu cô đối xử tệ với anh thì có phải anh sẽ chẳng còn gì nữa không?
Ban đầu cô mặt dày mày dạn mà trêu chọc anh… Cô nghĩ, mình là một cô gái mà còn không sợ thì anh lo sợ cái gì?
Sau đó anh nói cho cô biết, điều anh lo sợ chính là cô sẽ hối hận. Cũng may cô chưa bao giờ hối hận, anh cũng chưa từng phụ lòng cô.
3.5
Có bạn tò mò hỏi: “Là cái gì? Lấy ra cho bọn tớ xem nào.”
Viên Vũ cũng hoài nghi quay đầu nhìn lại.
Sau đó, cô nhìn thấy đôi mắt đào hoa của anh, không hề chớp mắt dừng trên mặt mình...
Viên Vũ cũng hoài nghi quay đầu nhìn lại.
Sau đó, cô nhìn thấy đôi mắt đào hoa của anh, không hề chớp mắt dừng trên mặt mình...
5
Tác giả: Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Thể loại: Ngôn tình, đô thị, oan gia vui vẻ, thanh mai trúc mã, showbiz, nhẹ nhàng
Số chương: 49 Chương + 3 Ngoại Truyện
Editor: Mây - Góc Của Ngố
Giới thiệu
Trần Trường Phong thích Trình Nặc từ nhỏ, ai cũng nhìn ra được.
Còn cô thì sao? Hình như cô cũng có chút cảm nhận.
—
Chia xa nhiều năm, trong một buổi tiệc linh đình xa hoa, khi Trình Nặc định nhân lúc hơi men tỏ tình với vị Ảnh đế mới nổi, thì Trần Trường Phong, người thừa kế của tập đoàn Trần thị, đột ngột xuất hiện.
Trên tay anh đeo chuỗi vòng tay 108 hạt gỗ tử đàn lá nhỏ, thản nhiên gật đầu với Trình Nặc.
Trình Nặc chỉ nhìn tay anh vài lần, anh đã không giữ được vẻ mặt bình tĩnh: "Nghe nói giới công tử bột trong nước đang thịnh hành đeo chuỗi Phật châu, sao, lỗi thời rồi à?"
Trình Nặc cầm hai quả óc chó đưa cho anh.
Trần Trường Phong tưởng cô muốn anh mân mê, vừa xoay xoay hai lần, đã nghe cô nói: "Bổ não đấy."
Là cậu bạn thanh mai trúc mã ngổ ngáo của cô đã trở về.
Thể loại: Ngôn tình, đô thị, oan gia vui vẻ, thanh mai trúc mã, showbiz, nhẹ nhàng
Số chương: 49 Chương + 3 Ngoại Truyện
Editor: Mây - Góc Của Ngố
Giới thiệu
Trần Trường Phong thích Trình Nặc từ nhỏ, ai cũng nhìn ra được.
Còn cô thì sao? Hình như cô cũng có chút cảm nhận.
—
Chia xa nhiều năm, trong một buổi tiệc linh đình xa hoa, khi Trình Nặc định nhân lúc hơi men tỏ tình với vị Ảnh đế mới nổi, thì Trần Trường Phong, người thừa kế của tập đoàn Trần thị, đột ngột xuất hiện.
Trên tay anh đeo chuỗi vòng tay 108 hạt gỗ tử đàn lá nhỏ, thản nhiên gật đầu với Trình Nặc.
Trình Nặc chỉ nhìn tay anh vài lần, anh đã không giữ được vẻ mặt bình tĩnh: "Nghe nói giới công tử bột trong nước đang thịnh hành đeo chuỗi Phật châu, sao, lỗi thời rồi à?"
Trình Nặc cầm hai quả óc chó đưa cho anh.
Trần Trường Phong tưởng cô muốn anh mân mê, vừa xoay xoay hai lần, đã nghe cô nói: "Bổ não đấy."
Là cậu bạn thanh mai trúc mã ngổ ngáo của cô đã trở về.
4.1
Bệnh viện vừa tiếp nhận một anh chàng đội trưởng đội cảnh sát hình sự tên Lâm Yến Thù. Con người này không những anh tuấn đẹp trai mà tất cả các phương diện khác đều cực kỳ ưu tú.
Có một ý tá vẫn còn FA tiên phong tiến hành do thám ‘Tình trạng hôn nhân’ của đội trưởng Lâm thì nhận được kết quả: Sau mối tình đầu tan vỡ Lâm Yến Thù vẫn luôn cô đơn lẻ bóng, không yêu thêm người nào khác.
Trong lúc trực ban, đám y tá túm năm tụm ba bàn tán về mối tình đầu bí ẩn của đội trưởng Lâm, rốt cuộc là thần thánh phương nào có thể sẵn sàng vứt bỏ một người ưu tú như Lâm Yến Thù, lại thuận miệng hỏi về mối tình đầu của bác sĩ Giang – người vẫn im lặng nãy giờ.
Giang Ninh trầm mặc hồi lâu, nhàn nhạt đáp: “Tuổi trẻ bồng bột.”
Sau đó không bao lâu, có người nhìn thấy Lâm Yến Thù nhốt bác sĩ Giang trong văn phòng: Lại bồng bột thêm lần nữa.
———-
Giang Ninh 16 tuổi viết thư tình bày tỏ với Lâm Yến Thù, 29 tuổi rơi vào tình yêu cuồng nhiệt, hoang đường với anh.
“Bác sĩ Giang, yêu nhau không? Là kiểu một đời một kiếp ấy.”
—-
Gặp nhau vội vàng không kịp chuẩn bị, bất ngờ rơi vào tình yêu nồng cháy như lửa.
Có một ý tá vẫn còn FA tiên phong tiến hành do thám ‘Tình trạng hôn nhân’ của đội trưởng Lâm thì nhận được kết quả: Sau mối tình đầu tan vỡ Lâm Yến Thù vẫn luôn cô đơn lẻ bóng, không yêu thêm người nào khác.
Trong lúc trực ban, đám y tá túm năm tụm ba bàn tán về mối tình đầu bí ẩn của đội trưởng Lâm, rốt cuộc là thần thánh phương nào có thể sẵn sàng vứt bỏ một người ưu tú như Lâm Yến Thù, lại thuận miệng hỏi về mối tình đầu của bác sĩ Giang – người vẫn im lặng nãy giờ.
Giang Ninh trầm mặc hồi lâu, nhàn nhạt đáp: “Tuổi trẻ bồng bột.”
Sau đó không bao lâu, có người nhìn thấy Lâm Yến Thù nhốt bác sĩ Giang trong văn phòng: Lại bồng bột thêm lần nữa.
———-
Giang Ninh 16 tuổi viết thư tình bày tỏ với Lâm Yến Thù, 29 tuổi rơi vào tình yêu cuồng nhiệt, hoang đường với anh.
“Bác sĩ Giang, yêu nhau không? Là kiểu một đời một kiếp ấy.”
—-
Gặp nhau vội vàng không kịp chuẩn bị, bất ngờ rơi vào tình yêu nồng cháy như lửa.
3.4
Nam nữ chính hơn kém nhau bốn tuổi.
Anh nam chính nhìn ngây thơ nhưng thực chấtt là sói đội lốt cừu non.
Anh nam chính nhìn ngây thơ nhưng thực chấtt là sói đội lốt cừu non.
10
Tác giả: Xuân Dữ Diên
Tran / Editor: AI_Sapoche
Beta: AI_Tử Đinh Hương
Thể loại: Hiện đại, HE, Hào môn thế gia, Góc nhìn nữ chính
Giới thiệu
Tối hôm đó, khi Lương Phong bị Nghiêm Sâm tặng cho Thẩm Di Châu, cô đã xé nát hết những tấm hình chụp cùng với anh ta.
"Không cần cảm ơn." Nghiêm Sâm cười nói: "Nếu như sau này có giàu có cũng đừng quên tôi."
Lương Phong yên lặng nhìn tấm hình đang bị đốt cháy, nhẹ giọng nói: "Nghiêm Sâm, lúc anh chết chắc chắn sẽ một mình."
Ngón tay Nghiêm Sâm vuốt bả vai cô, cũng không thấy có vấn đề gì: "Mượn lời chúc tốt lành của em."
Không lâu sau, Thẩm Di Châu cầu hôn với Lương Phong.
Ngày thử áo cưới, cô bị Nghiêm Sâm chặn lại trong phòng thử quần áo.
"Thật đẹp." Khóe mắt anh ta chứa ý cười, đưa tay sờ cằm của cô.
Giây tiếp theo, ngón tay tàn nhẫn bóp chặt, giọng nói lạnh lùng: "Thay ra!"
Đôi mắt Lương Phong lạnh lùng nhìn anh ta: "Anh coi tôi là cái gì?"
Ánh mắt Nghiêm Sâm bỗng nhiên lạnh lùng, cười nói: "Em vẫn đang sống trong giấc mơ hoàng lương của mình sao? Nếu như Thẩm Di Châu biết quá khứ của em và tôi, biết mục đích chẳng tốt lành của em là muốn dựa vào anh ta để thoát khỏi bể khổ, thì em cho là anh ta sẽ cưới em sao?"
Lương Phong đưa tay cản cổ tay của anh ta, đang muốn mở miệng ---
Bỗng nhiên cửa phòng thử quần áo bị người khác đá văng ra.
Đôi bàn tay mạnh mẽ không chút thương xót, đánh cho Nghiêm Sâm ngã xuống đất
Lương Phong sợ hãi nhìn Thẩm Di Châu phá cửa đi vào, mặt không còn chút máu.
"Anh đã nghe thấy hết rồi sao?"
Cả người Lương Phong lạnh run lên, nhỏ giọng hỏi.
Thẩm Di Châu rũ mắt xuống, lau sạch vết máu trên tay, cười một tiếng: "Nghe thấy."
Trong lòng Lương Phong như tro tàn.
Nhưng lại nhìn thấy anh dùng một bàn tay khác kéo cô vào trong lòng, nhẹ giọng nói:
"Sau này trở thành bà Thẩm rồi, không để em chịu khổ nữa."
- -
Ngày đó cô ở trong nước tiêu hết dưỡng khí, nhìn thấy anh cúi người xuống làn sóng yên tĩnh.
Vì thế, não cô như thiếu dưỡng khí rơi vào mớ hỗn độn.
Dễ dàng cảm thấy nghẹt thở, cái chết, tình yêu với anh.
Trong cơn mẹ, cô nghe thấy tiếng hát lúc có lúc không, từng tiếng từng tiếng lập lại bên tai cô:
"Những thứ càng đẹp tôi càng không thể chạm vào."
"Sợ bi kịch lại lặp lại."
- -- "Tôi đã trúng mục tiêu."
Lời nhạc bài "Dòng chảy ngầm"
Lưu ý:
Một câu giới thiệu vắn tắt: Lãng tử bị lừa gạt, còn muốn cho không.
Nam chính: Thẩm Di Châu.
Tran / Editor: AI_Sapoche
Beta: AI_Tử Đinh Hương
Thể loại: Hiện đại, HE, Hào môn thế gia, Góc nhìn nữ chính
Giới thiệu
Tối hôm đó, khi Lương Phong bị Nghiêm Sâm tặng cho Thẩm Di Châu, cô đã xé nát hết những tấm hình chụp cùng với anh ta.
"Không cần cảm ơn." Nghiêm Sâm cười nói: "Nếu như sau này có giàu có cũng đừng quên tôi."
Lương Phong yên lặng nhìn tấm hình đang bị đốt cháy, nhẹ giọng nói: "Nghiêm Sâm, lúc anh chết chắc chắn sẽ một mình."
Ngón tay Nghiêm Sâm vuốt bả vai cô, cũng không thấy có vấn đề gì: "Mượn lời chúc tốt lành của em."
Không lâu sau, Thẩm Di Châu cầu hôn với Lương Phong.
Ngày thử áo cưới, cô bị Nghiêm Sâm chặn lại trong phòng thử quần áo.
"Thật đẹp." Khóe mắt anh ta chứa ý cười, đưa tay sờ cằm của cô.
Giây tiếp theo, ngón tay tàn nhẫn bóp chặt, giọng nói lạnh lùng: "Thay ra!"
Đôi mắt Lương Phong lạnh lùng nhìn anh ta: "Anh coi tôi là cái gì?"
Ánh mắt Nghiêm Sâm bỗng nhiên lạnh lùng, cười nói: "Em vẫn đang sống trong giấc mơ hoàng lương của mình sao? Nếu như Thẩm Di Châu biết quá khứ của em và tôi, biết mục đích chẳng tốt lành của em là muốn dựa vào anh ta để thoát khỏi bể khổ, thì em cho là anh ta sẽ cưới em sao?"
Lương Phong đưa tay cản cổ tay của anh ta, đang muốn mở miệng ---
Bỗng nhiên cửa phòng thử quần áo bị người khác đá văng ra.
Đôi bàn tay mạnh mẽ không chút thương xót, đánh cho Nghiêm Sâm ngã xuống đất
Lương Phong sợ hãi nhìn Thẩm Di Châu phá cửa đi vào, mặt không còn chút máu.
"Anh đã nghe thấy hết rồi sao?"
Cả người Lương Phong lạnh run lên, nhỏ giọng hỏi.
Thẩm Di Châu rũ mắt xuống, lau sạch vết máu trên tay, cười một tiếng: "Nghe thấy."
Trong lòng Lương Phong như tro tàn.
Nhưng lại nhìn thấy anh dùng một bàn tay khác kéo cô vào trong lòng, nhẹ giọng nói:
"Sau này trở thành bà Thẩm rồi, không để em chịu khổ nữa."
- -
Ngày đó cô ở trong nước tiêu hết dưỡng khí, nhìn thấy anh cúi người xuống làn sóng yên tĩnh.
Vì thế, não cô như thiếu dưỡng khí rơi vào mớ hỗn độn.
Dễ dàng cảm thấy nghẹt thở, cái chết, tình yêu với anh.
Trong cơn mẹ, cô nghe thấy tiếng hát lúc có lúc không, từng tiếng từng tiếng lập lại bên tai cô:
"Những thứ càng đẹp tôi càng không thể chạm vào."
"Sợ bi kịch lại lặp lại."
- -- "Tôi đã trúng mục tiêu."
Lời nhạc bài "Dòng chảy ngầm"
Lưu ý:
Một câu giới thiệu vắn tắt: Lãng tử bị lừa gạt, còn muốn cho không.
Nam chính: Thẩm Di Châu.
4.1
Cô tên là Tường Vi, một cô gái xinh đẹp ở thời hiện đại, phải chật vật với cuộc sống hiện tại cùng đồng lương ít ỏi. Sở thích của cô là muốn tham quan những công trình kiến trúc cổ. Bởi vì cô là người Mãn nên mỗi khi đến nhưng nơi như vậy đều khiến cho cô có một cảm giác rất khó tả.
Trong một lần đi lạc ở Cố Cung, cô xuyên không về thời Thanh triều, gặp gỡ được Thập tam a ca nhiệt tình giúp đỡ. Nhưng phận là hồng nhan phải thuận theo ý các vị a ca khiến cô cảm thấy mệt mỏi rồi dẫn đến tổn thương.
Trong một lần đi lạc ở Cố Cung, cô xuyên không về thời Thanh triều, gặp gỡ được Thập tam a ca nhiệt tình giúp đỡ. Nhưng phận là hồng nhan phải thuận theo ý các vị a ca khiến cô cảm thấy mệt mỏi rồi dẫn đến tổn thương.
4.6
Tiểu thư đối với ta rất tốt, không chỉ ban cho ta một cái tên, mà còn cho ta cơ hội cùng nàng bó chân.
Nàng bảo, trong chốn nội viện tịch mịch này, điều cốt yếu nhất chính là nương tựa lẫn nhau.
Nàng hứa, nếu mai sau được gả vào nhà tốt, sẽ để ta thay thế nàng trong lúc nàng mang thai, trở thành nha hoàn thông phòng của phu quân nàng.
Thế nhưng, sau này nàng lại đổi ý.
Nàng chỉ nói: “A Lê, mau chạy đi.”
Nàng bảo, trong chốn nội viện tịch mịch này, điều cốt yếu nhất chính là nương tựa lẫn nhau.
Nàng hứa, nếu mai sau được gả vào nhà tốt, sẽ để ta thay thế nàng trong lúc nàng mang thai, trở thành nha hoàn thông phòng của phu quân nàng.
Thế nhưng, sau này nàng lại đổi ý.
Nàng chỉ nói: “A Lê, mau chạy đi.”
2.7
Ta là một ngựa gầy Dương Châu*, ai cũng có thể làm chồng.
(*) Ý chỉ các bé gái nhà nghèo xinh đẹp được mua về để dạy dỗ, sau này lớn lên sẽ mang bán lại.
Nhị Hoàng tử của vương triều lại nâng niu ta trong lòng bàn tay, coi ta như báu vật, vì ta mà không tiếc gi-ế-t huynh hại thê.
Hắn ta tưởng rằng ta yêu hắn ta như sinh mạng, giống như cách hắn ta đối xử với ta.
Hừ, hắn ta quả thật coi trọng ta quá.
Kỹ nữ vô tình, con hát vô nghĩa.
Để gi-ế-t hắn ta, ta đã lấy thân trong sạch đọa vào địa ng-ự-c, chỉ là muốn trong lúc hắn ta thả lỏng nhất, đưa hắn ta đi gặp ca ca và tẩu tẩu của ta.
(*) Ý chỉ các bé gái nhà nghèo xinh đẹp được mua về để dạy dỗ, sau này lớn lên sẽ mang bán lại.
Nhị Hoàng tử của vương triều lại nâng niu ta trong lòng bàn tay, coi ta như báu vật, vì ta mà không tiếc gi-ế-t huynh hại thê.
Hắn ta tưởng rằng ta yêu hắn ta như sinh mạng, giống như cách hắn ta đối xử với ta.
Hừ, hắn ta quả thật coi trọng ta quá.
Kỹ nữ vô tình, con hát vô nghĩa.
Để gi-ế-t hắn ta, ta đã lấy thân trong sạch đọa vào địa ng-ự-c, chỉ là muốn trong lúc hắn ta thả lỏng nhất, đưa hắn ta đi gặp ca ca và tẩu tẩu của ta.
8.6
Tác giả: Thiết Miêu
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Vô Tri, Hiện Đại, Hành Động, Hài Hước, Hư Cấu Kỳ Ảo
Team dịch: Hạt Đậu Xanh
Giới thiệu
Khi vừa đủ 18 tuổi, người có lực lượng khí lực tương tác với hành tinh cao nhất của mỗi gia tộc sẽ được tiến hành làm lễ trói định một tinh cầu.
Vân Ca là một trong số đó, cô mang trong mình năng lượng khí lực lớn mạnh, nhưng lại trói được một tinh cầu xấu xí, cằn cỗi, nghèo nàn, rách nát.
Mọi người trong gia tộc đồn thổi, châm chọc khí lực của cô, lại còn cho rằng tinh cầu của cô sẽ làm mất mặt gia tộc. Cho nên, họ quyết định sẽ tìm cách gả cô cho một gia tộc khác.
Vân Ca lại không muốn như thế, trước mặt cô vẫn tỏ ra theo ý gia tộc, sau lưng lại âm thầm tìm hiểu về tinh cầu xấu xí.
Cô gái nhu nhược ấy mà lại triệu hồi ra một đám nhân loại, cùng với bản thân ôm mộng làm giàu tinh cầu.
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Vô Tri, Hiện Đại, Hành Động, Hài Hước, Hư Cấu Kỳ Ảo
Team dịch: Hạt Đậu Xanh
Giới thiệu
Khi vừa đủ 18 tuổi, người có lực lượng khí lực tương tác với hành tinh cao nhất của mỗi gia tộc sẽ được tiến hành làm lễ trói định một tinh cầu.
Vân Ca là một trong số đó, cô mang trong mình năng lượng khí lực lớn mạnh, nhưng lại trói được một tinh cầu xấu xí, cằn cỗi, nghèo nàn, rách nát.
Mọi người trong gia tộc đồn thổi, châm chọc khí lực của cô, lại còn cho rằng tinh cầu của cô sẽ làm mất mặt gia tộc. Cho nên, họ quyết định sẽ tìm cách gả cô cho một gia tộc khác.
Vân Ca lại không muốn như thế, trước mặt cô vẫn tỏ ra theo ý gia tộc, sau lưng lại âm thầm tìm hiểu về tinh cầu xấu xí.
Cô gái nhu nhược ấy mà lại triệu hồi ra một đám nhân loại, cùng với bản thân ôm mộng làm giàu tinh cầu.
4.4
Tác giả: 一夜惊亭
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, SE, BE, OE, Ngược, Ngược Luyến Tàn Tâm, Ngược Nữ, Ngược Nam, Trả Thù, Cung Đấu, Xuyên Không, Phương Đông
Team dịch: Ác Ma Đến Từ Thiên Đường
Giới thiệu
Trong kinh thành mấy ngày gần đây xảy ra hai chuyện lớn.
Tân Hoàng lập Hậu, công chúa gả cho người đã khuất.
Tân Hoàng đế là hoàng huynh của ta, mà ta lại chính là vị công chúa kia.
Ngày thành hôn hôm ấy, ta đưa trượng phu của mình đi hỏa táng.
Đốt cháy cùng chàng là chiếc giá y mà ta tự tay khâu từng mũi một.
Ta cầm trong tay chiếc khăn trùm màu đỏ thầm hứa với chàng ấy:
Chiếc khăn này kích thước vừa vặn phù hợp, khi đến lúc sẽ cùng với thủ cấp của hoàng huynh tiễn đến chỗ chàng, tránh để mắt chàng bị ô uế.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, SE, BE, OE, Ngược, Ngược Luyến Tàn Tâm, Ngược Nữ, Ngược Nam, Trả Thù, Cung Đấu, Xuyên Không, Phương Đông
Team dịch: Ác Ma Đến Từ Thiên Đường
Giới thiệu
Trong kinh thành mấy ngày gần đây xảy ra hai chuyện lớn.
Tân Hoàng lập Hậu, công chúa gả cho người đã khuất.
Tân Hoàng đế là hoàng huynh của ta, mà ta lại chính là vị công chúa kia.
Ngày thành hôn hôm ấy, ta đưa trượng phu của mình đi hỏa táng.
Đốt cháy cùng chàng là chiếc giá y mà ta tự tay khâu từng mũi một.
Ta cầm trong tay chiếc khăn trùm màu đỏ thầm hứa với chàng ấy:
Chiếc khăn này kích thước vừa vặn phù hợp, khi đến lúc sẽ cùng với thủ cấp của hoàng huynh tiễn đến chỗ chàng, tránh để mắt chàng bị ô uế.
4.7
Cha mẹ nàng trước đây bị mang tiếng xấu là không có năng lực điều binh khiển tướng trong trận chiến với Tây Lương, họ đã hy sinh vì đất nước, nhưng lại bị người xem như vết nhơ
Nàng không thể không mạnh mẽ đứng lên, gánh vác đội quân, đồng thời cũng âm thầm tra xét tình huống năm đó có gì khuất tất, khiến cha mẹ cô đều bỏ mình.
Có lẽ lo sợ nàng sẽ gây rối, sẽ khám phá điều gì bất lợi, thế nên nàng bị tứ hôn cho Tạ Cẩn, đồng thời muốn lấy đi binh quyền của nàng.
Nàng không thể không mạnh mẽ đứng lên, gánh vác đội quân, đồng thời cũng âm thầm tra xét tình huống năm đó có gì khuất tất, khiến cha mẹ cô đều bỏ mình.
Có lẽ lo sợ nàng sẽ gây rối, sẽ khám phá điều gì bất lợi, thế nên nàng bị tứ hôn cho Tạ Cẩn, đồng thời muốn lấy đi binh quyền của nàng.
4
Bạn đang đọc truyện Một Đêm Xuân của tác giả Thập Cụ.
Ta cố tình quyến rũ Trạng nguyên lang, không ngờ lại bị con trai cả của hắn ta bắt gặp.
Hắn túm lấy ta, hướng về phía Trạng nguyên lang mà xin lỗi: "Con quản giáo không nghiêm, khiến cha chê cười rồi."
Đêm đó, ta bị hắn dùng gia pháp trừng phạt, run rẩy không thôi.
Người vốn nho nhã như hắn giờ đây lại lạnh lùng nói: "Còn dám trêu ghẹo nữa không? Mẹ nhỏ".
Ta cố tình quyến rũ Trạng nguyên lang, không ngờ lại bị con trai cả của hắn ta bắt gặp.
Hắn túm lấy ta, hướng về phía Trạng nguyên lang mà xin lỗi: "Con quản giáo không nghiêm, khiến cha chê cười rồi."
Đêm đó, ta bị hắn dùng gia pháp trừng phạt, run rẩy không thôi.
Người vốn nho nhã như hắn giờ đây lại lạnh lùng nói: "Còn dám trêu ghẹo nữa không? Mẹ nhỏ".
4.1
Mùa hè được tạo thành từ những gì? Cánh đồng hoang, pháo hoa và tàu ngầm. Và Trình Trục có một bí mật liên quan đến một đồng tiền xu.
***
Tiếng còi truyền đến từ trạm canh gác phía xa giống như một con dao cắt ngang bầu trời.
“Nhìn đằng kia, em thấy gì?”
Trình Trục nhìn qua, cô không thấy gì.
Chỉ có vùng biển yên tĩnh và thuyền bè.
“Có người trở về với chiếc thuyền trống rỗng.”
Lần này Trình Trục nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ, chủ thuyền chán nản lên bờ.
Cô hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Còn có thể làm gì được nữa? Ăn rau trộn thôi.” Tư thế của Tôn Minh Trì nhàn nhã, anh tuỳ ý giơ tay lên, chỉ về phía xa: “Thuyền chạy trên nước, gió êm sóng lặng là chuyện bình thường, gió nổi mây phun cũng là chuyện bình thường. Không có ai làm việc trên thuyền mà lại bỏ thuyền vì sóng lớn, cũng không có ai sẽ không bao giờ ra khơi nữa chỉ vì một lần trống lưới.”
Tôn Minh Trì dựa vào rào chắn, hơi nghiêng người nhìn ra xa: “Muốn thành công thì phải chịu rủi ro tương ứng, không có ai vì sợ rủi ro mà tránh thử tất cả mọi thứ.”
Trình Trục im lặng.
***
Có vẻ như Trình Trục đã mất hứng thú với việc hỏi Tôn Minh Trì yêu cô từ khi nào. Cô lười biếng dựa vào Tôn Minh Trì và nói: “Không tiếp tục nữa à? Sao lại kiềm chế thế? Không phải là anh không được đấy chứ?”
Tôn Minh Trì đã hoàn toàn miễn dịch với những câu khiêu khích kiểu này. Anh nhìn vẻ mặt không hài lòng của cô, khẽ mỉa mai: “Em không mệt à?”
“Sắp tới muốn mệt cũng không được.”
“Em nói hợp tình hợp lý thật đấy.”
***
Tiếng còi truyền đến từ trạm canh gác phía xa giống như một con dao cắt ngang bầu trời.
“Nhìn đằng kia, em thấy gì?”
Trình Trục nhìn qua, cô không thấy gì.
Chỉ có vùng biển yên tĩnh và thuyền bè.
“Có người trở về với chiếc thuyền trống rỗng.”
Lần này Trình Trục nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ, chủ thuyền chán nản lên bờ.
Cô hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Còn có thể làm gì được nữa? Ăn rau trộn thôi.” Tư thế của Tôn Minh Trì nhàn nhã, anh tuỳ ý giơ tay lên, chỉ về phía xa: “Thuyền chạy trên nước, gió êm sóng lặng là chuyện bình thường, gió nổi mây phun cũng là chuyện bình thường. Không có ai làm việc trên thuyền mà lại bỏ thuyền vì sóng lớn, cũng không có ai sẽ không bao giờ ra khơi nữa chỉ vì một lần trống lưới.”
Tôn Minh Trì dựa vào rào chắn, hơi nghiêng người nhìn ra xa: “Muốn thành công thì phải chịu rủi ro tương ứng, không có ai vì sợ rủi ro mà tránh thử tất cả mọi thứ.”
Trình Trục im lặng.
***
Có vẻ như Trình Trục đã mất hứng thú với việc hỏi Tôn Minh Trì yêu cô từ khi nào. Cô lười biếng dựa vào Tôn Minh Trì và nói: “Không tiếp tục nữa à? Sao lại kiềm chế thế? Không phải là anh không được đấy chứ?”
Tôn Minh Trì đã hoàn toàn miễn dịch với những câu khiêu khích kiểu này. Anh nhìn vẻ mặt không hài lòng của cô, khẽ mỉa mai: “Em không mệt à?”
“Sắp tới muốn mệt cũng không được.”
“Em nói hợp tình hợp lý thật đấy.”
7.4
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngược tra, HE.
Độ dài: 5c
Edit + Beta: Nene
GIỚI THIỆU:
Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ đưa tôi vào vòng bạn bè của hắn.
Trong bữa tiệc gặp gỡ bạn bè, người anh em của hắn đùa rằng: “Cậu với đứa nói lắp kia cãi nhau như thế nào?”
Tiểu thanh mai của hắn cười nói, “Nói một câu mất tận ba phút, rất ngu ngốc. Lần trước cô ấy còn không nói ra được, suýt khóc luôn.”
Mọi người cười ầm lên, “Xem ra là không định cho danh phận rồi.”
Phó Trì thờ ơ nói, “Chỉ là một đứa nói lắp, chơi chán rồi thì chia tay.”
Sau đó, tôi khoác tay anh trai hắn xuất hiện tại bữa tiệc.
Nói năng trôi chảy.
Phó Trì nắm lấy cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: “Em khỏi khi nào vậy?”
Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, mỉm cười: “Xin lỗi, cô ấy chửi người khác lúc nào cũng trôi chảy lắm.”
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngược tra, HE.
Độ dài: 5c
Edit + Beta: Nene
GIỚI THIỆU:
Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ đưa tôi vào vòng bạn bè của hắn.
Trong bữa tiệc gặp gỡ bạn bè, người anh em của hắn đùa rằng: “Cậu với đứa nói lắp kia cãi nhau như thế nào?”
Tiểu thanh mai của hắn cười nói, “Nói một câu mất tận ba phút, rất ngu ngốc. Lần trước cô ấy còn không nói ra được, suýt khóc luôn.”
Mọi người cười ầm lên, “Xem ra là không định cho danh phận rồi.”
Phó Trì thờ ơ nói, “Chỉ là một đứa nói lắp, chơi chán rồi thì chia tay.”
Sau đó, tôi khoác tay anh trai hắn xuất hiện tại bữa tiệc.
Nói năng trôi chảy.
Phó Trì nắm lấy cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: “Em khỏi khi nào vậy?”
Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, mỉm cười: “Xin lỗi, cô ấy chửi người khác lúc nào cũng trôi chảy lắm.”
3.5
Lần đầu tiên nhìn thấy em tôi liền biết. Tôi muốn huỷ hoại em, tôi muốn làm bẩn thân thể của em. Tôi muốn cả đời còn lại của em chỉ có thể trầm luân trong dục vọng hắc ám quay cuồng mới gọi là yêu. Những lời chúc em hạnh phúc, nguyện em tìm được người yêu em thật lòng đều chỉ che dấu dục vọng muốn chiếm hữu em cả đời.
4.1
TRUYỆN: MỘT NẮNG HAI SƯƠNG ĐẾN NGỦ CÙNG ANH
🐰Tác giả: Tiểu Quyển Miêu
🐰 Thể loại: Haha văn, tình yêu đô thị, hiện đại
🐰Edit: Mướp + Táo
🐰 Giới thiệu edit bởi Min:
Khúc Úy là một trong số đông những người thuê trọ của Thẩm Dung Dữ.
Nếu nói cô có gì đặc biệt, thì chắc hẳn là cô xinh đẹp vừa đủ, đã thế...còn không xem anh ra gì.
Thôi thôi anh không muốn so đo với phụ nữ.
Vào một hôm, vị khách thuê trọ ngày ngày cao quý lạnh lùng này đột nhiên bỗng mặc váy ngủ đến gõ cửa phòng anh, hỏi anh: Một đêm có thể trả được tiền trọ một tháng không?
Cô trúc trắc lại to gan, chiếc mặt nạ lạnh lùng và hung hãn bị đập vỡ, Thẩm Dung Dữ ăn quen bén mùi.
Vào ngày thu tiền tháng sau, Thẩm Dung Dữ chặn ngay cửa nhà Khúc Úy, hỏi cô: "Tháng này em còn thiếu tiền chứ?"
Hướng dẫn dẫm mìn:
1. 1v1, nữ chính không phải là lần đầu của nam chính.
🐰Tác giả: Tiểu Quyển Miêu
🐰 Thể loại: Haha văn, tình yêu đô thị, hiện đại
🐰Edit: Mướp + Táo
🐰 Giới thiệu edit bởi Min:
Khúc Úy là một trong số đông những người thuê trọ của Thẩm Dung Dữ.
Nếu nói cô có gì đặc biệt, thì chắc hẳn là cô xinh đẹp vừa đủ, đã thế...còn không xem anh ra gì.
Thôi thôi anh không muốn so đo với phụ nữ.
Vào một hôm, vị khách thuê trọ ngày ngày cao quý lạnh lùng này đột nhiên bỗng mặc váy ngủ đến gõ cửa phòng anh, hỏi anh: Một đêm có thể trả được tiền trọ một tháng không?
Cô trúc trắc lại to gan, chiếc mặt nạ lạnh lùng và hung hãn bị đập vỡ, Thẩm Dung Dữ ăn quen bén mùi.
Vào ngày thu tiền tháng sau, Thẩm Dung Dữ chặn ngay cửa nhà Khúc Úy, hỏi cô: "Tháng này em còn thiếu tiền chứ?"
Hướng dẫn dẫm mìn:
1. 1v1, nữ chính không phải là lần đầu của nam chính.
4.4
MỘT NGÀN ĐÊM NGỦ ĐÔNG
Tác Giả: Tu Nguyệt Nha
Thể loại: Ngôn tình, Cận đại, Phương Tây, HE, 1v1
Editor: Bông Hồng Có Gai
Số chương: 73 chương + 2 ngoại truyện
Văn Án:
[1]
Đêm ấy, tuyết rơi ở Paris, Bạch Nhung vì lý do nào đó lạc lõng trên phố, nghèo đến mức không một xu dính túi, chiếc váy len rách cả túi, đồng xu cuối cùng rơi xuống đất.
Đầu gối cô bị thương nên không thể cúi xuống.
May mắn thay, một quý ông tốt bụng đi qua nhặt giúp cô đồng xu.
Ấn tượng đầu tiên của Bạch Nhung về Navarre là: ôn hòa, tao nhã, phong độ lịch lãm, đôi mắt nâu trong trẻo như tuyết tan.
… Thế giới vẫn còn người tốt! Sau một ngày trải qua như tận thế ở nơi đất khách quê người, Bạch Nhung đỏ mắt, hít một hơi sâu, sống mũi cay cay, chuẩn bị đưa tay ra nhận đồng xu — nhưng quý ông lại rụt tay lại, mỉm cười bình thản mà lịch sự với cô: “Xin lỗi, quý cô, đây là của tôi.”
Bạch Nhung: …?!
Mình đã thê thảm đến mức này rồi, sao vẫn có người muốn cướp tiền của mình chứ!
Vì định kiến này, Bạch Nhung đã lầm tưởng Navarre là một thương gia keo kiệt, nhưng sau này, có một ngày anh nói với cô:
“Liliane, em thích rượu vang à? Thật tốt, anh có một vườn nho ở Bordeaux đủ để em uống cả đời.”
“…Miễn phí sao?”
“Đương nhiên, nhưng vì tửu lượng của em, anh có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Uống say rồi, không được về nhà cùng người đàn ông khác.”
[2]
Mùa đông năm 1982 ẩm ướt và lạnh lẽo, Bạch Nhung ghét mùa đông.
Navarre lại thích mùa đông.
Anh thích cô gái nhỏ người Trung Quốc này nằm ngủ bên lò sưởi ấm áp, cuộn tròn trong vòng tay anh, nửa tỉnh nửa mê, giống như một chú mèo nhỏ trở mình, dùng tiếng Pháp ngọt ngào mơ màng gọi anh “Monsieur Navarre”.
_
Dans tes bras je veux me blottir
Pour mieux garder le souvenir de tout la chaleur de ton corps
—《Ce train qui s’en va》
Cho anh xin hôn đôi môi ngây ngất yêu thương
Tay trong tay ta say đắm với ái ân, cho anh yêu trong giấc mơ mỏng manh
—《Chuyến tàu biệt ly》
_
Cô gái nhỏ chơi violin lười biếng × Quý ông Pháp lịch lãm
(Nữ chính không nghèo, chỉ là gặp chút rắc rối ngay đầu truyện)
Hướng dẫn đọc:
■ Bối cảnh 1982 – 1984
■ Chênh lệch tuổi tác 10 tuổi: 18 tuổi & 28 tuổi
■ Chủ nhà máy rượu x Cô gái mê rượu
■ Nữ chính nghiện rượu, lười biếng, ủ rũ, dễ xúc động, khả năng chịu áp lực kém, trí nhớ tồi và mắc chứng ngủ rũ (thỉnh thoảng có thể ngủ gục khi đi bộ hoặc trò chuyện).
Tag: Duyên phận tình cờ, lãng mạn phương Tây
Tác Giả: Tu Nguyệt Nha
Thể loại: Ngôn tình, Cận đại, Phương Tây, HE, 1v1
Editor: Bông Hồng Có Gai
Số chương: 73 chương + 2 ngoại truyện
Văn Án:
[1]
Đêm ấy, tuyết rơi ở Paris, Bạch Nhung vì lý do nào đó lạc lõng trên phố, nghèo đến mức không một xu dính túi, chiếc váy len rách cả túi, đồng xu cuối cùng rơi xuống đất.
Đầu gối cô bị thương nên không thể cúi xuống.
May mắn thay, một quý ông tốt bụng đi qua nhặt giúp cô đồng xu.
Ấn tượng đầu tiên của Bạch Nhung về Navarre là: ôn hòa, tao nhã, phong độ lịch lãm, đôi mắt nâu trong trẻo như tuyết tan.
… Thế giới vẫn còn người tốt! Sau một ngày trải qua như tận thế ở nơi đất khách quê người, Bạch Nhung đỏ mắt, hít một hơi sâu, sống mũi cay cay, chuẩn bị đưa tay ra nhận đồng xu — nhưng quý ông lại rụt tay lại, mỉm cười bình thản mà lịch sự với cô: “Xin lỗi, quý cô, đây là của tôi.”
Bạch Nhung: …?!
Mình đã thê thảm đến mức này rồi, sao vẫn có người muốn cướp tiền của mình chứ!
Vì định kiến này, Bạch Nhung đã lầm tưởng Navarre là một thương gia keo kiệt, nhưng sau này, có một ngày anh nói với cô:
“Liliane, em thích rượu vang à? Thật tốt, anh có một vườn nho ở Bordeaux đủ để em uống cả đời.”
“…Miễn phí sao?”
“Đương nhiên, nhưng vì tửu lượng của em, anh có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Uống say rồi, không được về nhà cùng người đàn ông khác.”
[2]
Mùa đông năm 1982 ẩm ướt và lạnh lẽo, Bạch Nhung ghét mùa đông.
Navarre lại thích mùa đông.
Anh thích cô gái nhỏ người Trung Quốc này nằm ngủ bên lò sưởi ấm áp, cuộn tròn trong vòng tay anh, nửa tỉnh nửa mê, giống như một chú mèo nhỏ trở mình, dùng tiếng Pháp ngọt ngào mơ màng gọi anh “Monsieur Navarre”.
_
Dans tes bras je veux me blottir
Pour mieux garder le souvenir de tout la chaleur de ton corps
—《Ce train qui s’en va》
Cho anh xin hôn đôi môi ngây ngất yêu thương
Tay trong tay ta say đắm với ái ân, cho anh yêu trong giấc mơ mỏng manh
—《Chuyến tàu biệt ly》
_
Cô gái nhỏ chơi violin lười biếng × Quý ông Pháp lịch lãm
(Nữ chính không nghèo, chỉ là gặp chút rắc rối ngay đầu truyện)
Hướng dẫn đọc:
■ Bối cảnh 1982 – 1984
■ Chênh lệch tuổi tác 10 tuổi: 18 tuổi & 28 tuổi
■ Chủ nhà máy rượu x Cô gái mê rượu
■ Nữ chính nghiện rượu, lười biếng, ủ rũ, dễ xúc động, khả năng chịu áp lực kém, trí nhớ tồi và mắc chứng ngủ rũ (thỉnh thoảng có thể ngủ gục khi đi bộ hoặc trò chuyện).
Tag: Duyên phận tình cờ, lãng mạn phương Tây
4.4
Tên Hán Việt: Nhất Cá Vũ Thiên
Tác giả: Thù Vỉ
Thể loại: HE, Ngôn tình, Ngọt ngào
Số chương: 52/52 + 6 Ngoại truyện
Giới thiệu
Ba giờ sáng.
Hứa Mộc Tử kéo vali bước vào nhà trọ, có người chưa ngủ, đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa.
Nhìn nghiêng khá đẹp trai.
Đợi đến khi nhìn rõ người đó là ai, Hứa Mộc Tử hít một hơi thật sâu, gặp ai không gặp, cố tình lại gặp phải Đặng Quân.
Một giờ chiều.
Hứa Mộc Tử trò chuyện vui vẻ với chàng trai mới đến, chàng trai tò mò hỏi Hứa Mộc Tử có quen Đặng Quân không.
Cô trả lời không quen nhưng kỹ năng hôn của anh không tồi.
Mười giờ đêm.
Hứa Mộc Tử và Đặng Quân bước vào cùng một phòng ngủ.
Tác giả: Thù Vỉ
Thể loại: HE, Ngôn tình, Ngọt ngào
Số chương: 52/52 + 6 Ngoại truyện
Giới thiệu
Ba giờ sáng.
Hứa Mộc Tử kéo vali bước vào nhà trọ, có người chưa ngủ, đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa.
Nhìn nghiêng khá đẹp trai.
Đợi đến khi nhìn rõ người đó là ai, Hứa Mộc Tử hít một hơi thật sâu, gặp ai không gặp, cố tình lại gặp phải Đặng Quân.
Một giờ chiều.
Hứa Mộc Tử trò chuyện vui vẻ với chàng trai mới đến, chàng trai tò mò hỏi Hứa Mộc Tử có quen Đặng Quân không.
Cô trả lời không quen nhưng kỹ năng hôn của anh không tồi.
Mười giờ đêm.
Hứa Mộc Tử và Đặng Quân bước vào cùng một phòng ngủ.
- Truyện: Một Ngày Mưa
- Tác giả: Thư Vỉ
- Thể loại: Ngọt ngào, HE (Happy Ending)
- Số chương: 52 chương + 6 ngoại truyện
- Nhân vật chính: Hứa Mộc Tử, Đặng Quân
- Một câu giới thiệu: 24h yêu.
- Thông điệp: Sống nỗ lực, hướng tới tương lai.
4.5
Thẩm Nhất Nhất, người tình bí mật, đã chết cách đây hai năm.
Hồi sinh từ cõi chết, Thẩm Nhất Nhất trở lại đầy ngoạn mục, giờ đây cô là nhà sản xuất vàng với bảng thành tích đáng nể.
Trong giới giải trí đầy sóng gió, vô số người chen chúc muốn làm quen với cô, ngạc nhiên thay, trong số đó lại có cả vị nam thần kinh diễm của tập đoàn Cố thị?!
Dưa lớn như vậy, cắn một miếng không hết!
Cố tổng: "Chọn ngày lành tháng tốt, công khai em là Cố phu nhân."
Thẩm Nhất Nhất: "Không cần đâu Cố tổng, tôi đã kết hôn, có con rồi, ngài nên đi lừa người khác đi."
Cố tổng: "Có con cũng không sao, tôi cũng có."
Nói xong, dẫn ra cậu cả Cố Ân Nặc.
Thẩm Nhất Nhất kinh hãi: "Cố tổng thật hèn hạ! Trộm con tôi!".
Cậu bé Thẩm Cảnh Trừng vội vàng nhảy ra: "Mẹ đừng sợ! Không ai trộm con đâu!"
Thẩm Nhất Nhất há hốc mồm: "Sao, sao lại có hai đứa? Cố tổng, con của ngài và con tôi là cùng một khuôn đúc?!"
Cố tổng: "Muốn biết sao? Ký hợp đồng ràng buộc với tôi, tối nay tôi sẽ nói cho em biết."
Hồi sinh từ cõi chết, Thẩm Nhất Nhất trở lại đầy ngoạn mục, giờ đây cô là nhà sản xuất vàng với bảng thành tích đáng nể.
Trong giới giải trí đầy sóng gió, vô số người chen chúc muốn làm quen với cô, ngạc nhiên thay, trong số đó lại có cả vị nam thần kinh diễm của tập đoàn Cố thị?!
Dưa lớn như vậy, cắn một miếng không hết!
Cố tổng: "Chọn ngày lành tháng tốt, công khai em là Cố phu nhân."
Thẩm Nhất Nhất: "Không cần đâu Cố tổng, tôi đã kết hôn, có con rồi, ngài nên đi lừa người khác đi."
Cố tổng: "Có con cũng không sao, tôi cũng có."
Nói xong, dẫn ra cậu cả Cố Ân Nặc.
Thẩm Nhất Nhất kinh hãi: "Cố tổng thật hèn hạ! Trộm con tôi!".
Cậu bé Thẩm Cảnh Trừng vội vàng nhảy ra: "Mẹ đừng sợ! Không ai trộm con đâu!"
Thẩm Nhất Nhất há hốc mồm: "Sao, sao lại có hai đứa? Cố tổng, con của ngài và con tôi là cùng một khuôn đúc?!"
Cố tổng: "Muốn biết sao? Ký hợp đồng ràng buộc với tôi, tối nay tôi sẽ nói cho em biết."
4.1
Chia tay hai năm, tôi và Trần Cảnh Thâm gặp lại nhau.
Anh vẫn tự phụ vô song như cũ, đi bên cạnh là cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp.
Mà tôi, trên người loang lổ vết thương được che đậy dưới lớp áo len xám.
“Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc đến chị.”
“Hồi đó hai người yêu nhau trong trường ngọt ngào thật ấy. Em còn rất ghen tị.”
Cô bạn gái xinh đẹp của anh đột nhiên mở miệng, khoác tay anh làm nũng:
“Nhưng mà Cảnh Thâm, hiện tại người anh yêu nhất chính là em, đúng không?”
Anh vẫn tự phụ vô song như cũ, đi bên cạnh là cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp.
Mà tôi, trên người loang lổ vết thương được che đậy dưới lớp áo len xám.
“Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc đến chị.”
“Hồi đó hai người yêu nhau trong trường ngọt ngào thật ấy. Em còn rất ghen tị.”
Cô bạn gái xinh đẹp của anh đột nhiên mở miệng, khoác tay anh làm nũng:
“Nhưng mà Cảnh Thâm, hiện tại người anh yêu nhất chính là em, đúng không?”
5
Tên khác: QUÝ CÔ HOẠT NGÔN
- ----
Tôi lớn lên trong một con hẻm
Ngồi trong vòng tay người
Tôi ấp ủ giấc mơ về một nữ hiệp
Lạc vào chốn giang hồ tĩnh lặng của người.
–
“Người đời chỉ trích em, phỉ báng em, bài xích em, xem em là kẻ khác người. Nhưng em vẫn luôn là em, xin em hãy sống theo cách mà em muốn, em không cần phải thay đổi vì ai cả. Anh mãi mãi tin tưởng em, bảo vệ em, chiến đấu cùng em. Anh yêu em.” — Will
*
Lưu manh ngõ hẻm & Phần tử trí thức
Nữ Po18 x Nam Tấn Giang
Gỡ mìn (nhất định phải gỡ mìn):
– Cả hai đều mất zin
– Nam chính từng ly hôn
– Nội dung không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi
Tóm tắt bằng một câu: Tạm biệt thành kiến!
Dàn ý: Cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.
- ----
Tôi lớn lên trong một con hẻm
Ngồi trong vòng tay người
Tôi ấp ủ giấc mơ về một nữ hiệp
Lạc vào chốn giang hồ tĩnh lặng của người.
–
“Người đời chỉ trích em, phỉ báng em, bài xích em, xem em là kẻ khác người. Nhưng em vẫn luôn là em, xin em hãy sống theo cách mà em muốn, em không cần phải thay đổi vì ai cả. Anh mãi mãi tin tưởng em, bảo vệ em, chiến đấu cùng em. Anh yêu em.” — Will
*
Lưu manh ngõ hẻm & Phần tử trí thức
Nữ Po18 x Nam Tấn Giang
Gỡ mìn (nhất định phải gỡ mìn):
– Cả hai đều mất zin
– Nam chính từng ly hôn
– Nội dung không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi
Tóm tắt bằng một câu: Tạm biệt thành kiến!
Dàn ý: Cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.
5
Thể loại: Lãng mạn ấm áp, H văn, Ngọt Sủng, Dân quốc, Trâu già gặm cỏ non, 1v1, HE
Văn án
Bên ngoài học viện là là một khung cảnh xinh đẹp của thiếu niên cùng giai nhân.
Phó Hàn Sanh xuống xe, trên môi là nụ cười bất đắc dĩ, nhìn trước mắt.
Hoa tử đằng nở trên đầu tường thỏa sức tỏa hương, Mộ Diên rút chiếc khăn tơ màu vàng nhạt trước ngực ra, hoảng loạn thất thố che chóp mũi thiếu niên trước mặt lại.
Trong khung cảnh những ô kính thủy tinh năm màu rạng rỡ chói mắt, Phó Hàn Sanh từng bước đến gần.
Kể từ đó, bên cạnh anh em nhà họ Phó, mập ốm cao thấp, phấn hồng giai nhân, toàn bộ đều giống với cô.
Văn án
Bên ngoài học viện là là một khung cảnh xinh đẹp của thiếu niên cùng giai nhân.
Phó Hàn Sanh xuống xe, trên môi là nụ cười bất đắc dĩ, nhìn trước mắt.
Hoa tử đằng nở trên đầu tường thỏa sức tỏa hương, Mộ Diên rút chiếc khăn tơ màu vàng nhạt trước ngực ra, hoảng loạn thất thố che chóp mũi thiếu niên trước mặt lại.
Trong khung cảnh những ô kính thủy tinh năm màu rạng rỡ chói mắt, Phó Hàn Sanh từng bước đến gần.
Kể từ đó, bên cạnh anh em nhà họ Phó, mập ốm cao thấp, phấn hồng giai nhân, toàn bộ đều giống với cô.