Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
4.1
Cảnh Dực đang say ngủ, bỗng trong mơ thấy một con vịt quay vàng ươm, thơm ngậy. Cơn đói kéo đến, hắn từ từ tỉnh giấc, mơ màng mở mắt, giường bên cạnh chỉ còn trống trơn, trơ trọi mỗi mình hắn.
Hôm qua dường như hắn đã thành thân...
Phải không?
Cảnh Dực còn chưa kịp ngẫm lại, bên giường đã vang lên giọng nói già nua nhưng rõ ràng, "Gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh!"
Là tiếng của Tề thúc, đại quản gia thứ hai của Cảnh phủ, người đã nhìn hắn lớn lên từ nhỏ. Lão gia tử từng nói, chờ khi hắn thành thân, sẽ để Tề thúc sang giúp lo liệu mọi việc.
Cũng may là hắn biết tân nương là ai.
Tân nương là tam tiểu thư nhà Lãnh đại tướng quân đối diện, đang giữ chức nữ bộ đầu dưới trướng An Vương ở Hình Bộ, cũng chính là ánh trăng trong lòng hắn bấy lâu.
Dù sao cũng là chuyện tốt, bao năm mong nhớ cuối cùng cũng cưới được người trong lòng, đáng giá để ăn một bữa no nê.
Cảnh Dực nhắm mắt lại, thoải mái lăn lộn trong chăn, cuộn mình trong tấm chăn gấm đỏ thẫm, rồi uể oải nói, "Tề thúc, ta đói bụng..."
Tề thúc mặt đầy u sầu, nhét bộ y phục mới đỏ rực vào chăn của Cảnh Dực, "Gia, cả nhà đều đói rồi... Phu nhân sáng sớm đã ra nghiêm lệnh, đợi ngài tỉnh phải chép xong một lượt 《Liệt Nữ Truyện》, trong phủ mới được nhóm bếp nấu cơm. Ai dám lén ăn một miếng dưa leo cũng bị đuổi ra ngoài, ngài không chịu nổi mà chép sách, e là cả phủ sẽ chết đói mất thôi!"
Hôm qua dường như hắn đã thành thân...
Phải không?
Cảnh Dực còn chưa kịp ngẫm lại, bên giường đã vang lên giọng nói già nua nhưng rõ ràng, "Gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh!"
Là tiếng của Tề thúc, đại quản gia thứ hai của Cảnh phủ, người đã nhìn hắn lớn lên từ nhỏ. Lão gia tử từng nói, chờ khi hắn thành thân, sẽ để Tề thúc sang giúp lo liệu mọi việc.
Cũng may là hắn biết tân nương là ai.
Tân nương là tam tiểu thư nhà Lãnh đại tướng quân đối diện, đang giữ chức nữ bộ đầu dưới trướng An Vương ở Hình Bộ, cũng chính là ánh trăng trong lòng hắn bấy lâu.
Dù sao cũng là chuyện tốt, bao năm mong nhớ cuối cùng cũng cưới được người trong lòng, đáng giá để ăn một bữa no nê.
Cảnh Dực nhắm mắt lại, thoải mái lăn lộn trong chăn, cuộn mình trong tấm chăn gấm đỏ thẫm, rồi uể oải nói, "Tề thúc, ta đói bụng..."
Tề thúc mặt đầy u sầu, nhét bộ y phục mới đỏ rực vào chăn của Cảnh Dực, "Gia, cả nhà đều đói rồi... Phu nhân sáng sớm đã ra nghiêm lệnh, đợi ngài tỉnh phải chép xong một lượt 《Liệt Nữ Truyện》, trong phủ mới được nhóm bếp nấu cơm. Ai dám lén ăn một miếng dưa leo cũng bị đuổi ra ngoài, ngài không chịu nổi mà chép sách, e là cả phủ sẽ chết đói mất thôi!"
7.7
Tác giả: Phong Tử.
Số chương: 10 chương.
Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, duyên trời tác hợp, tình duyên nước ngoài, tình cảm, nhẹ nhàng, đoản văn, HE.
Edit: Tiệm Mỳ Bò.
Beta: Rose.
Bìa: Cải Xanh.
Convert: Rosa.
Văn án:
Tác phẩm động kinh. (Tác giả viết vậy thật đó, tui không biết gì đâu á nha~)
Số chương: 10 chương.
Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, duyên trời tác hợp, tình duyên nước ngoài, tình cảm, nhẹ nhàng, đoản văn, HE.
Edit: Tiệm Mỳ Bò.
Beta: Rose.
Bìa: Cải Xanh.
Convert: Rosa.
Văn án:
Tác phẩm động kinh. (Tác giả viết vậy thật đó, tui không biết gì đâu á nha~)
3.8
Nhà họ Thẩm ở Ninh Thành có hai cô con gái vẹn toàn. Đại tiểu thư Thẩm Như khôn khéo tài năng, nhị tiểu thư Thẩm Yên xinh đẹp động lòng người. Bỗng một ngày, xuất hiện thêm một vị Tam tiểu thư — Thẩm Loan.
Trầm mặc ít nói, miệng mồm không lanh lẹ, giống như một gốc tiểu Bạch Lê trong gió, mềm yếu không nơi nương tựa.
Cha Thẩm: “Chỉ nuôi thôi!”
Mẹ Trần: “Con gái của tiện nhân cũng chỉ là tiện nhân.”
Thẩm Như: “Một gia đình đáng ghét.”
Thẩm Yên: “Anh Kỳ ghét nhất là giả tạo.”
Thẩm Loan cười nhạt: Đừng nóng vội, từ từ sẽ đến lượt, ai cũng không chạy thoát.
…
Kiếp trước Thẩm Loan ngâm mình trong máu tươi, nội tạng bị lấy hết, chết trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo. Hưởng dương 30 tuổi, không có con cái.
Kiếp này cô đến để trả thù, cẩn thận từng bước một quậy cho Ninh Thành long trời lở đất, trong lúc vô tình lại chọc phải đại ma vương.
Quyền Hãn Đình, mọi người đều cung kính gọi một tiếng “Lục Gia”, lạnh lẽo vô tình, thân phận bí ẩn.
Lần đầu gặp gỡ, cô đã ăn sạch người ta sau đó chuồn mất.
Người đàn ông ngồi dựa vào đầu giường, trên người vẫn đầy vết cào thể hiện sự điên cuồng đêm qua, bỗng nhiên nở một nụ cười gian: “Thì ra không phải là tiểu bạch thỏ…”
…
[Chọc ghẹo cưng chiều] Lục gia: “Qua đêm rồi còn muốn chạy?”.
Thẩm Loan: “Chúng ta biết nhau sao?”
Lục gia: “Xem ra em cần phải ôn tập.”
Thẩm Loan: “… Anh làm gì vậy? Thả tôi xuống!”
Lục gia: “Một lần chưa nhớ, vậy hai lần.
[Cưng chiều đỉnh cao] Thẩm Loan đảo lôn Ninh Thành vẫn chưa đủ, còn muốn đến phía Bắc phá phách.
Sở Ngộ Giang: “Lục gia, ngài trông chừng đi!!”
Quyền Hãn Đình: “Đi ra ngoài.”
“Thẩm tiểu thư muốn giết người đó!”
“Vậy được, tôi đưa dao cho cô ấy.”
Lấy tính mạng của gia để đổi cho em một đời khuynh tình.
Dùng sự cưng chiều nhất để đổi cho em một tình yêu thực sự.
[Bánh bao nhỏ dễ thương] Có người nói ngày mà cục cưng họ Quyền sinh ra, cha Quyền đau đến chết đi sống lại.
Ừ, bị mẹ Quyền cắn.
Trầm mặc ít nói, miệng mồm không lanh lẹ, giống như một gốc tiểu Bạch Lê trong gió, mềm yếu không nơi nương tựa.
Cha Thẩm: “Chỉ nuôi thôi!”
Mẹ Trần: “Con gái của tiện nhân cũng chỉ là tiện nhân.”
Thẩm Như: “Một gia đình đáng ghét.”
Thẩm Yên: “Anh Kỳ ghét nhất là giả tạo.”
Thẩm Loan cười nhạt: Đừng nóng vội, từ từ sẽ đến lượt, ai cũng không chạy thoát.
…
Kiếp trước Thẩm Loan ngâm mình trong máu tươi, nội tạng bị lấy hết, chết trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo. Hưởng dương 30 tuổi, không có con cái.
Kiếp này cô đến để trả thù, cẩn thận từng bước một quậy cho Ninh Thành long trời lở đất, trong lúc vô tình lại chọc phải đại ma vương.
Quyền Hãn Đình, mọi người đều cung kính gọi một tiếng “Lục Gia”, lạnh lẽo vô tình, thân phận bí ẩn.
Lần đầu gặp gỡ, cô đã ăn sạch người ta sau đó chuồn mất.
Người đàn ông ngồi dựa vào đầu giường, trên người vẫn đầy vết cào thể hiện sự điên cuồng đêm qua, bỗng nhiên nở một nụ cười gian: “Thì ra không phải là tiểu bạch thỏ…”
…
[Chọc ghẹo cưng chiều] Lục gia: “Qua đêm rồi còn muốn chạy?”.
Thẩm Loan: “Chúng ta biết nhau sao?”
Lục gia: “Xem ra em cần phải ôn tập.”
Thẩm Loan: “… Anh làm gì vậy? Thả tôi xuống!”
Lục gia: “Một lần chưa nhớ, vậy hai lần.
[Cưng chiều đỉnh cao] Thẩm Loan đảo lôn Ninh Thành vẫn chưa đủ, còn muốn đến phía Bắc phá phách.
Sở Ngộ Giang: “Lục gia, ngài trông chừng đi!!”
Quyền Hãn Đình: “Đi ra ngoài.”
“Thẩm tiểu thư muốn giết người đó!”
“Vậy được, tôi đưa dao cho cô ấy.”
Lấy tính mạng của gia để đổi cho em một đời khuynh tình.
Dùng sự cưng chiều nhất để đổi cho em một tình yêu thực sự.
[Bánh bao nhỏ dễ thương] Có người nói ngày mà cục cưng họ Quyền sinh ra, cha Quyền đau đến chết đi sống lại.
Ừ, bị mẹ Quyền cắn.
4.1
Ngày Tần Diễm vì tôi mà đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ, tôi đã tát hắn một cái. Hắn xấu hổ chạy ra ngoài, bất ngờ bị tai nạn xe cộ qua đời. Tôi viết xong di chúc, bỏ lại công ty bản thân mình đã dốc sức làm việc mười năm để đi theo hắn. Mở mắt lại lần nữa, trở lại năm chúng tôi yêu nhau nhất.
Lúc tìm được hắn, hắn đang ôm cô bạn thân thuở nhỏ liếc xéo tôi: “Thế nào, ngại đánh chưa đủ, còn muốn tát thêm một cái nữa sao?” Tôi chỉ đánh hắn một lần. Hắn, cũng sống lại rồi.
Lúc tìm được hắn, hắn đang ôm cô bạn thân thuở nhỏ liếc xéo tôi: “Thế nào, ngại đánh chưa đủ, còn muốn tát thêm một cái nữa sao?” Tôi chỉ đánh hắn một lần. Hắn, cũng sống lại rồi.
4.1
Văn án:
Một hôm, bà nội Ninh từ bên ngoài một tiểu cô nương, bắt Ninh Dã làm vị hôn thê.
Hắn trong lòng không hề kiên nhẫn, nhưng tiểu cô nương lại rất chủ động
Ở Ninh gia buổi tối thứ nhất, cô gái nhỏ lại nhút nhát, sợ sệt thò qua thăm hắn. Hắn lúc ấy yên tĩnh lạnh mắt nhìn một láy, sau đó lười biếng cong mong cười đến mất hồn:
"Như thế nào? Coi trọng tôi sao?"
-
Hôm nọ, hắn thấy tiểu cô nương của hắn đứng trước cửa nhà, trong mắt tràn đầy ý cười cảm ơn nam sinh đưa cô về.
Cũng không biết đối phương nói gì, cô liên tục lắc đầu.
"Không phải, tôi và anh ấy không có đính hôn, tôi cũng không thích anh ta".
-
Đêm đó, Ninh Dã say khướt đem người nhấn trong ngực, nhéo cằm, dán nàng bên tai nghiến răng nghiến lợi.
" Em mẹ nó nói lại lần nữa, em không thích ai
-
Cẩu nam nhân × chuyên trị cẩu nam nhân tiểu cô nương
Một hôm, bà nội Ninh từ bên ngoài một tiểu cô nương, bắt Ninh Dã làm vị hôn thê.
Hắn trong lòng không hề kiên nhẫn, nhưng tiểu cô nương lại rất chủ động
Ở Ninh gia buổi tối thứ nhất, cô gái nhỏ lại nhút nhát, sợ sệt thò qua thăm hắn. Hắn lúc ấy yên tĩnh lạnh mắt nhìn một láy, sau đó lười biếng cong mong cười đến mất hồn:
"Như thế nào? Coi trọng tôi sao?"
-
Hôm nọ, hắn thấy tiểu cô nương của hắn đứng trước cửa nhà, trong mắt tràn đầy ý cười cảm ơn nam sinh đưa cô về.
Cũng không biết đối phương nói gì, cô liên tục lắc đầu.
"Không phải, tôi và anh ấy không có đính hôn, tôi cũng không thích anh ta".
-
Đêm đó, Ninh Dã say khướt đem người nhấn trong ngực, nhéo cằm, dán nàng bên tai nghiến răng nghiến lợi.
" Em mẹ nó nói lại lần nữa, em không thích ai
-
Cẩu nam nhân × chuyên trị cẩu nam nhân tiểu cô nương
3.8
Tiền Ngân Tử đã ở bên Ngụy Tiêu suốt hai năm, dù biết trong lòng anh ta có một bóng hình không thể nào quên được, cô vẫn sẵn lòng làm người thay thế, mặc cho Ngụy Tiêu sỉ nhục, cô vẫn cam chịu, không bao giờ phản kháng lời nào của anh ta.
Trong đám bạn, ai cũng biết Tiền Ngân Tử không thể rời bỏ Ngụy Tiêu, cô yêu anh ta đến mức tận xương tủy.
Một thời gian sau, Tiền Ngân Tử lại sắp kết hôn với Kỷ Diễm, người bạn thân của Ngụy Tiêu.
Từ một đêm tình cờ trở thành mỗi ngày bên nhau, và cuối cùng là trở thành vợ chồng hợp pháp.
…
Kỷ Diễm: Ngụy Tiêu, tôi mong cậu làm phù rể trong đám cưới của tôi và vợ tôi. Nếu cậu biết trân trọng, làm gì có chuyện tôi được thay thế cậu.
Ngụy Tiêu: … Cậu đi chết đi.
…
Trong mắt nữ chính, bạn tình trở thành người chồng chính thức.
Trong mắt nam chính, nam phụ đã cướp vị trí vốn là của mình.
Trong mắt nam phụ, anh ta nghĩ rằng: “Chết tiệt, nhà của tôi bị trộm ghé thăm rồi.”
Lưu ý từ tác giả:
Cả hai đều là lần đầu. Nữ chính vẫn sạch, làm người thay thế có lý do.
Trong đám bạn, ai cũng biết Tiền Ngân Tử không thể rời bỏ Ngụy Tiêu, cô yêu anh ta đến mức tận xương tủy.
Một thời gian sau, Tiền Ngân Tử lại sắp kết hôn với Kỷ Diễm, người bạn thân của Ngụy Tiêu.
Từ một đêm tình cờ trở thành mỗi ngày bên nhau, và cuối cùng là trở thành vợ chồng hợp pháp.
…
Kỷ Diễm: Ngụy Tiêu, tôi mong cậu làm phù rể trong đám cưới của tôi và vợ tôi. Nếu cậu biết trân trọng, làm gì có chuyện tôi được thay thế cậu.
Ngụy Tiêu: … Cậu đi chết đi.
…
Trong mắt nữ chính, bạn tình trở thành người chồng chính thức.
Trong mắt nam chính, nam phụ đã cướp vị trí vốn là của mình.
Trong mắt nam phụ, anh ta nghĩ rằng: “Chết tiệt, nhà của tôi bị trộm ghé thăm rồi.”
Lưu ý từ tác giả:
Cả hai đều là lần đầu. Nữ chính vẫn sạch, làm người thay thế có lý do.
4.7
Tác giả: Bạch Lộ Thành Song
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, HE
Số chương: 239 chương + 7 ngoại truyện
Dịch: Thư Ngố - Góc Của Ngố
GIỚI THIỆU:
Nàng - Khương Đào Hoa, Công chúa cao quý của nước Triệu, mang vẻ đẹp khuynh thành và trí tuệ hơn người.
Vì vận mệnh quốc gia, nàng chấp nhận hy sinh hạnh phúc bản thân, trở thành quân cờ gả sang nước Ngụy đầy rẫy cạm bẫy.
Y - Thẩm Tại Dã, Thừa tướng trẻ tuổi quyền khuynh triều chính nước Ngụy, mang trong mình vẻ ngoài tuấn mỹ cùng trái tim lạnh lẽo như băng.
Y dùng mưu lược, thủ đoạn để bảo vệ quyền lực, xem thường mọi thứ, kể cả nữ nhân.
Cuộc gặp gỡ định mệnh đưa đẩy hai con người, hai số phận đối lập trở thành vợ chồng.
Một nàng công chúa kiêu hãnh bị ép buộc trở thành chim lồng, một vị thừa tướng lạnh lùng che giấu dã tâm ngút trời.
Giữa muôn trùng sóng gió, liệu họ có thể tìm thấy tình yêu đích thực?
Trích đoạn:
Trong chốc lát, Đào Hoa cảm thấy Thẩm Tại Dã giống như từ một con rắn độc biến thành con ngựa ôn hòa.
Tiếc rằng là một con ngựa giống.
Lúc tình cảm dâng cao, Đào Hoa không nhịn nổi phát ra âm thanh, khi đầu óc không còn tỉnh táo, hình như nghe người ta thì thầm bên tai một câu: “Trách lầm nàng rồi.”
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, HE
Số chương: 239 chương + 7 ngoại truyện
Dịch: Thư Ngố - Góc Của Ngố
GIỚI THIỆU:
Nàng - Khương Đào Hoa, Công chúa cao quý của nước Triệu, mang vẻ đẹp khuynh thành và trí tuệ hơn người.
Vì vận mệnh quốc gia, nàng chấp nhận hy sinh hạnh phúc bản thân, trở thành quân cờ gả sang nước Ngụy đầy rẫy cạm bẫy.
Y - Thẩm Tại Dã, Thừa tướng trẻ tuổi quyền khuynh triều chính nước Ngụy, mang trong mình vẻ ngoài tuấn mỹ cùng trái tim lạnh lẽo như băng.
Y dùng mưu lược, thủ đoạn để bảo vệ quyền lực, xem thường mọi thứ, kể cả nữ nhân.
Cuộc gặp gỡ định mệnh đưa đẩy hai con người, hai số phận đối lập trở thành vợ chồng.
Một nàng công chúa kiêu hãnh bị ép buộc trở thành chim lồng, một vị thừa tướng lạnh lùng che giấu dã tâm ngút trời.
Giữa muôn trùng sóng gió, liệu họ có thể tìm thấy tình yêu đích thực?
Trích đoạn:
Trong chốc lát, Đào Hoa cảm thấy Thẩm Tại Dã giống như từ một con rắn độc biến thành con ngựa ôn hòa.
Tiếc rằng là một con ngựa giống.
Lúc tình cảm dâng cao, Đào Hoa không nhịn nổi phát ra âm thanh, khi đầu óc không còn tỉnh táo, hình như nghe người ta thì thầm bên tai một câu: “Trách lầm nàng rồi.”
6.7
Tác giả: Lý Phi Đao
Convert/Raw: Reine, Leosing (Koanchay)
Editor: Trà Trà Cô Nương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Hài hước, Lâu ngày sinh tình, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, 1v1.
Couple: Vân Huy tướng quân Lý Ẩn x nữ tiên sinh Đào Hoa
Số chương: 65 chương (60 chính văn + 5 ngoại truyện)
Giới thiệu:
Lý Ẩn: Yêu nữ! Suốt ngày chỉ biết quyến rũ đệ tử của mình.
Đào Hoa: Mãng phu! Vô sỉ đến mức không phải quân tử, không có vương pháp.
Lý Ẩn vì để chặt đứt tơ lòng của cháu trai mình mà mời nữ tiên sinh Đào Hoa danh chấn kinh thành vào phủ mình ở tạm, cuối cùng khiến bản thân rơi vào lưới tình, cam lòng vì một người tới mức từ bỏ dã tâm, bên mỹ nhân vân du tứ hải, bầu bạn suốt đời.
Convert/Raw: Reine, Leosing (Koanchay)
Editor: Trà Trà Cô Nương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Hài hước, Lâu ngày sinh tình, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, 1v1.
Couple: Vân Huy tướng quân Lý Ẩn x nữ tiên sinh Đào Hoa
Số chương: 65 chương (60 chính văn + 5 ngoại truyện)
Giới thiệu:
Lý Ẩn: Yêu nữ! Suốt ngày chỉ biết quyến rũ đệ tử của mình.
Đào Hoa: Mãng phu! Vô sỉ đến mức không phải quân tử, không có vương pháp.
Lý Ẩn vì để chặt đứt tơ lòng của cháu trai mình mà mời nữ tiên sinh Đào Hoa danh chấn kinh thành vào phủ mình ở tạm, cuối cùng khiến bản thân rơi vào lưới tình, cam lòng vì một người tới mức từ bỏ dã tâm, bên mỹ nhân vân du tứ hải, bầu bạn suốt đời.
4.6
Tình yêu ngây ngô của thiếu nam thiếu nữ.
Nữ chính: Chung Tình
Nam chính: Hạ Lân
Chung Tình rất nghèo, mà Hạ Lân lại có tiền.
Vì tiền, Chung Tình quyết định “bán mình” cho bạn học cùng lớp – Hạ Lân.
Sau lại, Chung Tình rất muốn yêu cậu, nhưng cô không dám.
“Không biết cậu ấy có thấy mình ti tiện không?”
Ở đảo nhỏ, có tình nhân cùng làm những việc vui sướng.
Không ngược, ngọt sủng, chỉ là thời kì thiếu niên hai người hay xấu hổ nên không mở miệng được.
Nữ chính: Chung Tình
Nam chính: Hạ Lân
Chung Tình rất nghèo, mà Hạ Lân lại có tiền.
Vì tiền, Chung Tình quyết định “bán mình” cho bạn học cùng lớp – Hạ Lân.
Sau lại, Chung Tình rất muốn yêu cậu, nhưng cô không dám.
“Không biết cậu ấy có thấy mình ti tiện không?”
Ở đảo nhỏ, có tình nhân cùng làm những việc vui sướng.
Không ngược, ngọt sủng, chỉ là thời kì thiếu niên hai người hay xấu hổ nên không mở miệng được.
7.5
Trên đời này chỉ có Hàn Tư Ngôn, sau khi biết cô thường dùng bút, sẽ cẩn thận mà hôn những vết chai sần trên đốt ngón tay cô.
Niên Hạ| Gương vỡ lại lành, chênh lệch tuổi tác chừng sáu tuổi.
Tránh Lôi: Nữ chính khi cực kỳ hưng phấn sẽ tiết ra sữa (không có sắp đặt theo logic, các tình tiết hoàn toàn là do sở thích thôi)
Th//ủ d*m| rình trộm | Gương vỡ lại lành tái ngộ những người yêu văn chương, chính là để thỏa sở thích của bản thân
Niên Hạ| Gương vỡ lại lành, chênh lệch tuổi tác chừng sáu tuổi.
Tránh Lôi: Nữ chính khi cực kỳ hưng phấn sẽ tiết ra sữa (không có sắp đặt theo logic, các tình tiết hoàn toàn là do sở thích thôi)
Th//ủ d*m| rình trộm | Gương vỡ lại lành tái ngộ những người yêu văn chương, chính là để thỏa sở thích của bản thân
8.3
Sáu năm trước, tôi chia tay Cố Hàn Châu.
"Anh quá nghèo, khi nào mua được Rolls-Royce thì tôi sẽ cưới anh."
Sau đó anh ấy bỏ học làm kinh doanh, thực sự đã kiếm đủ tiền để lái một chiếc Rolls-Royce đợi suốt đêm dưới nhà tôi.
Tôi vẫn không thèm nhìn anh ấy một lần.
Sau này Cố Hàn Châu trở thành một thương nhân mới nổi, xuất sắc lọt vào top 10 trong bảng xếp hạng tạp chí.
Còn tôi, với tư cách là một phóng viên, đã phỏng vấn anh ấy: "Cố tiên sinh, anh nghĩ điều gì đã giúp anh đạt được thành công như ngày hôm nay?"
Đôi mắt đen như đá obsidian của anh lóe lên: "Tôi phải cảm ơn một cô gái, nếu không có cô ấy, sẽ không có tôi ngày hôm nay."
Tôi nhìn ánh sáng trong mắt anh ấy, biết rằng người mà anh đang nói đến, chắc chắn không phải là tôi.
"Anh quá nghèo, khi nào mua được Rolls-Royce thì tôi sẽ cưới anh."
Sau đó anh ấy bỏ học làm kinh doanh, thực sự đã kiếm đủ tiền để lái một chiếc Rolls-Royce đợi suốt đêm dưới nhà tôi.
Tôi vẫn không thèm nhìn anh ấy một lần.
Sau này Cố Hàn Châu trở thành một thương nhân mới nổi, xuất sắc lọt vào top 10 trong bảng xếp hạng tạp chí.
Còn tôi, với tư cách là một phóng viên, đã phỏng vấn anh ấy: "Cố tiên sinh, anh nghĩ điều gì đã giúp anh đạt được thành công như ngày hôm nay?"
Đôi mắt đen như đá obsidian của anh lóe lên: "Tôi phải cảm ơn một cô gái, nếu không có cô ấy, sẽ không có tôi ngày hôm nay."
Tôi nhìn ánh sáng trong mắt anh ấy, biết rằng người mà anh đang nói đến, chắc chắn không phải là tôi.
4.2
Tác giả: Bọ Hoa
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Vườn trường, SP, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, 1v1.
Số chương: 43 chương
Nhân vật chính: Chu Quyền, Phong Nhã Tụng.
Editor: tieucute (Hạ Cẩm Vân)
Văn án:
Đối mặt với xấu hổ, linh hồn phát ra một tia sáng yếu ớt.
Một câu chuyện về dạy dỗ SP. (1)
Cuộc đời là những vũ điệu nhẹ nhàng và điên cuồng. Người đã dạy tôi những bước nhảy đầu tiên, tôi sẽ đợi người ấy, để người ấy cùng tôi đi đến cuối.
Từ thi đại học đến thi cao học.
Có một phần là thật, nhưng hãy coi đây là một câu chuyện.
Nói một cách thích hợp hơn, đây là một câu chuyện về SP và DDLG (2).
Chú thích:
(1) SP là viết tắt của từ Spank (Đánh đòn), đây là một hình thức trong SM. Khi quan hệ nhiều người sẽ tét vào mông bạn tình, điều này có thể khiến đôi bên đều cảm thấy hưng phấn.
(2) DDLG là viết tắt của từ Daddy dom little girl. Tự hiểu nha quý zị =)))
Warning:
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Vườn trường, SP, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, 1v1.
Số chương: 43 chương
Nhân vật chính: Chu Quyền, Phong Nhã Tụng.
Editor: tieucute (Hạ Cẩm Vân)
Văn án:
Đối mặt với xấu hổ, linh hồn phát ra một tia sáng yếu ớt.
Một câu chuyện về dạy dỗ SP. (1)
Cuộc đời là những vũ điệu nhẹ nhàng và điên cuồng. Người đã dạy tôi những bước nhảy đầu tiên, tôi sẽ đợi người ấy, để người ấy cùng tôi đi đến cuối.
Từ thi đại học đến thi cao học.
Có một phần là thật, nhưng hãy coi đây là một câu chuyện.
Nói một cách thích hợp hơn, đây là một câu chuyện về SP và DDLG (2).
Chú thích:
(1) SP là viết tắt của từ Spank (Đánh đòn), đây là một hình thức trong SM. Khi quan hệ nhiều người sẽ tét vào mông bạn tình, điều này có thể khiến đôi bên đều cảm thấy hưng phấn.
(2) DDLG là viết tắt của từ Daddy dom little girl. Tự hiểu nha quý zị =)))
Warning:
- Truyện có yếu tố SP nhẹ, nên tìm hiểu trước khi đọc.
- Nam là một người đàn ông trưởng thành, lõi đời, từng trải, ngày nào cũng tắm rửa thơm tho, vui lòng không hỏi nam sạch hay không.
9.2
Những nữ tử thế gia đại tộc, dung mạo muôn hình muôn vẻ, dáng vẻ uyển chuyển yêu kiều. Các nàng, người thì tôn quý ưu nhã, người thì đọc đủ loại thi thư, cũng có người tinh thông vũ kỹ.
Nhưng trong mắt trưởng bối gia tộc, các nàng chẳng qua cũng chỉ là quân cờ có thể khiến cho gia tộc càng thêm phồn vinh mà thôi.
Trong những quý nữ này, cháu gái trưởng dòng chính của phủ Hộ Quốc Công - Sở Ngọc Lang càng nổi bật hơn cả. Nàng có dung mạo tuyệt sắc nhất, khiến người nhìn thấy mà quên phàm tục.
Sở Ngọc Lang đẹp bao nhiêu thì tâm cơ cũng thâm trầm bấy nhiêu.
Trong buổi gia yến tông tộc Sở gia, tam đường muội và biểu muội dòng bên có ý đồ hãm hại Sở Ngọc Lang.
Nàng chỉ cười một cái ôn tồn châm ngòi hai câu, sau khi về nhà, tổ mẫu lập tức đưa đường muội vào đạo quán.
Trong buổi cung yến, có người mưu đồ thả sâu độc cắn nàng. Nàng chỉ hơi nhíu mày, lấy tay đè ngực. Không cần lên tiếng thản nhiên liếc mắt đã dẫn đường cho người vây xem khiển trách cô nương có ý đồ làm nàng bị thương, huỷ danh dự của người ta.
Chỉ có một người, không bị mê hoặc, còn vạch trần kỹ xảo của nàng ngay tại chỗ, sỉ nhục nàng.
Nhi tử thứ sáu của bệ hạ, kiêu căng tôn quý, từ thời thiếu niên đã được sắc phong làm Thái Tử.
“Làm càn.” Hắn nhíu mày, “Cô(*) không ngờ Sở gia là nhà có truyền thống gia học truyền từ đời qua đời khác, vậy mà đến cả nữ nhi cũng có lòng dạ thâm trầm hai mặt giống phụ thân.”
*孤 cô (tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến)。
Sở Ngọc Lang từ nhỏ mất mẹ, phụ thân thiên vị mẹ kế. Nàng và đệ đệ duy nhất sống nương tựa lẫn nhau, giống như một con nhím am hiểu ngụy trang, chỗ mềm mại sâu trong lòng chỉ để cho một người kia.
Một ngày nọ, bởi vì ngoài ý muốn, Thái Tử và đệ đệ tráo đổi linh hồn…
Một câu tóm tắt: Ta mang một thân ngông nghênh, tất cả đều bị nàng phá hỏng. (ngược nam chính)
P/s:
(1) Bông sen mưu mô tâm cơ cưng chiều đệ đệ vs Thái Tử gia kiêu căng tôn quý
(2) 1vs1 ngọt, nam chính trong truyện này cực thảm.
(3) Đệ đệ bảy tuổi vẫn còn là đứa nhóc! Chú ý, trong lúc tráo đổi thân thể không có tuyến tình cảm, cũng không có hành vi vượt quy củ! Sau khi đổi về lại mới bắt đầu theo đuổi!
(4) Nam nữ chính đều có khuyết điểm, nam chính nói kháy người khác rất lợi hại, nữ chính không phải người tốt, xin đừng có hiểu lầm. [Gỡ mìn!]
(5) Trước giai đoạn theo đuổi, nam chính rất chó, có thể mắng!
Nhưng trong mắt trưởng bối gia tộc, các nàng chẳng qua cũng chỉ là quân cờ có thể khiến cho gia tộc càng thêm phồn vinh mà thôi.
Trong những quý nữ này, cháu gái trưởng dòng chính của phủ Hộ Quốc Công - Sở Ngọc Lang càng nổi bật hơn cả. Nàng có dung mạo tuyệt sắc nhất, khiến người nhìn thấy mà quên phàm tục.
Sở Ngọc Lang đẹp bao nhiêu thì tâm cơ cũng thâm trầm bấy nhiêu.
Trong buổi gia yến tông tộc Sở gia, tam đường muội và biểu muội dòng bên có ý đồ hãm hại Sở Ngọc Lang.
Nàng chỉ cười một cái ôn tồn châm ngòi hai câu, sau khi về nhà, tổ mẫu lập tức đưa đường muội vào đạo quán.
Trong buổi cung yến, có người mưu đồ thả sâu độc cắn nàng. Nàng chỉ hơi nhíu mày, lấy tay đè ngực. Không cần lên tiếng thản nhiên liếc mắt đã dẫn đường cho người vây xem khiển trách cô nương có ý đồ làm nàng bị thương, huỷ danh dự của người ta.
Chỉ có một người, không bị mê hoặc, còn vạch trần kỹ xảo của nàng ngay tại chỗ, sỉ nhục nàng.
Nhi tử thứ sáu của bệ hạ, kiêu căng tôn quý, từ thời thiếu niên đã được sắc phong làm Thái Tử.
“Làm càn.” Hắn nhíu mày, “Cô(*) không ngờ Sở gia là nhà có truyền thống gia học truyền từ đời qua đời khác, vậy mà đến cả nữ nhi cũng có lòng dạ thâm trầm hai mặt giống phụ thân.”
*孤 cô (tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến)。
Sở Ngọc Lang từ nhỏ mất mẹ, phụ thân thiên vị mẹ kế. Nàng và đệ đệ duy nhất sống nương tựa lẫn nhau, giống như một con nhím am hiểu ngụy trang, chỗ mềm mại sâu trong lòng chỉ để cho một người kia.
Một ngày nọ, bởi vì ngoài ý muốn, Thái Tử và đệ đệ tráo đổi linh hồn…
Một câu tóm tắt: Ta mang một thân ngông nghênh, tất cả đều bị nàng phá hỏng. (ngược nam chính)
P/s:
(1) Bông sen mưu mô tâm cơ cưng chiều đệ đệ vs Thái Tử gia kiêu căng tôn quý
(2) 1vs1 ngọt, nam chính trong truyện này cực thảm.
(3) Đệ đệ bảy tuổi vẫn còn là đứa nhóc! Chú ý, trong lúc tráo đổi thân thể không có tuyến tình cảm, cũng không có hành vi vượt quy củ! Sau khi đổi về lại mới bắt đầu theo đuổi!
(4) Nam nữ chính đều có khuyết điểm, nam chính nói kháy người khác rất lợi hại, nữ chính không phải người tốt, xin đừng có hiểu lầm. [Gỡ mìn!]
(5) Trước giai đoạn theo đuổi, nam chính rất chó, có thể mắng!
4.3
Gió đêm khẽ xuyên giấc mộng xuân.
Vẫn treo hoa đào khi nửa tỉnh.
Chỉ nói trong mộng ngẫu nhiên gặp
Tương tư chưa biết là tương tư.
Không biết vì sao sau khi Thư Khuynh Mặc bị ép mua một chiếc vòng tay,
Kết quả
Mỗi đêm mộng xuân đến không ngừng.
Hơn nữa mỗi lần đều là cùng một người đàn ông…Giả thiết đã hoàn thành:
1.Đêm thứ nhất vương giá bá đạo và khuê tú ngây thơ.
2.Đêm thứ hai đại tỷ gia giáo và tiểu học đệ trung học.
3.Đêm thứ ba thư sinh hạ lưu và mỹ nhân thẹn thùng.
4.Đêm thứ tư hoa hậu giảng đường lạnh lùng và giáo viên ấm áp như mặt trời.
5.Đêm thứ năm tiểu nữ tặc tự cho là thông minh và Trạng Nguyên thâm tàng bất lộ.
6.Đêm thứ sáu thiếu niên văn nhã nhặt được mèo và thiếu nữ vưu vật biến thành mèo.
7.Nhiếp chính vương vs nữ Phò Mã.
Sắp sửa (có khả năng) tiến hành:
Bác sĩ gia đình vs thiếu gia kiêu ngạo.
Hoàng Thượng phúc hắc vs cơ thiếp con vợ lẽ.
Đại sư tỷ cung Hợp Hoan vs tiểu sư đệ phái Thục Sơn.
Hoa yêu vs tùng tiên.
Công chúa ngang ngược vs Thái Phó Tể Tướng.
Thái tử không có năng lực vs kế hậu xinh đẹp.
Vẫn treo hoa đào khi nửa tỉnh.
Chỉ nói trong mộng ngẫu nhiên gặp
Tương tư chưa biết là tương tư.
Không biết vì sao sau khi Thư Khuynh Mặc bị ép mua một chiếc vòng tay,
Kết quả
Mỗi đêm mộng xuân đến không ngừng.
Hơn nữa mỗi lần đều là cùng một người đàn ông…Giả thiết đã hoàn thành:
1.Đêm thứ nhất vương giá bá đạo và khuê tú ngây thơ.
2.Đêm thứ hai đại tỷ gia giáo và tiểu học đệ trung học.
3.Đêm thứ ba thư sinh hạ lưu và mỹ nhân thẹn thùng.
4.Đêm thứ tư hoa hậu giảng đường lạnh lùng và giáo viên ấm áp như mặt trời.
5.Đêm thứ năm tiểu nữ tặc tự cho là thông minh và Trạng Nguyên thâm tàng bất lộ.
6.Đêm thứ sáu thiếu niên văn nhã nhặt được mèo và thiếu nữ vưu vật biến thành mèo.
7.Nhiếp chính vương vs nữ Phò Mã.
Sắp sửa (có khả năng) tiến hành:
Bác sĩ gia đình vs thiếu gia kiêu ngạo.
Hoàng Thượng phúc hắc vs cơ thiếp con vợ lẽ.
Đại sư tỷ cung Hợp Hoan vs tiểu sư đệ phái Thục Sơn.
Hoa yêu vs tùng tiên.
Công chúa ngang ngược vs Thái Phó Tể Tướng.
Thái tử không có năng lực vs kế hậu xinh đẹp.
4.1
Cường thủ hào đoạt + Truy thê hỏa táng tràng + Song khiết + Nam chính bạch thiết hắc】
Thái tử Tạ Lâm Hành nổi tiếng là người không gần nữ sắc.
Nhiều năm qua chưa từng thân cận với bất kỳ nữ tử nào.
Năm Kiến An thứ hai, Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử nắm quyền.
Vì muốn gặp mẫu thân, Du Thính Vãn bất đắc dĩ phải cầu xin Tạ Lâm Hành.
Thiên hạ đều nói, Thái tử điện hạ phong thái như hạc, dáng vẻ như tùng, cao quý độc nhất, lại vô cùng ôn hòa bao dung.
Từng có lúc, Du Thính Vãn cũng nghĩ như vậy.
Cho đến một đêm nọ, hắn xé bỏ lớp vỏ bọc ôn hòa giả tạo, ép nàng vào góc tường, thô bạo ghì chặt gáy nàng, hung hăng hôn sâu.
Du Thính Vãn theo bản năng phản kháng, lại càng khiến hắn phát điên, eo nhỏ bị siết đến bầm tím.
—
Năm Kiến An thứ ba, Hoàng đế đại bệnh khỏi hẳn, tiếp tục chấp chính.
Du Thính Vãn quỳ giữa điện, trước mặt Tạ Lâm Hành, xin được tứ hôn.
"Trạng nguyên lang tài hoa kinh người, phong thái thanh tao, Thính Vãn và chàng hai lòng yêu mến nhau, xin Bệ hạ thành toàn."
Hoàng đế ở phía trên còn chưa lên tiếng, Tạ Lâm Hành đã trầm giọng ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào nữ tử đang quỳ.
Năm ngón tay siết chặt, chiếc nhẫn trên ngón cái vỡ tan.
Giọng nói lạnh lẽo băng giá, ẩn chứa cơn thịnh nộ.
Từng chữ từng chữ, khiến người nghe phải run sợ.
"Vừa rồi nàng nói..."
"Tâm duyệt ai?".
Thái tử Tạ Lâm Hành nổi tiếng là người không gần nữ sắc.
Nhiều năm qua chưa từng thân cận với bất kỳ nữ tử nào.
Năm Kiến An thứ hai, Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử nắm quyền.
Vì muốn gặp mẫu thân, Du Thính Vãn bất đắc dĩ phải cầu xin Tạ Lâm Hành.
Thiên hạ đều nói, Thái tử điện hạ phong thái như hạc, dáng vẻ như tùng, cao quý độc nhất, lại vô cùng ôn hòa bao dung.
Từng có lúc, Du Thính Vãn cũng nghĩ như vậy.
Cho đến một đêm nọ, hắn xé bỏ lớp vỏ bọc ôn hòa giả tạo, ép nàng vào góc tường, thô bạo ghì chặt gáy nàng, hung hăng hôn sâu.
Du Thính Vãn theo bản năng phản kháng, lại càng khiến hắn phát điên, eo nhỏ bị siết đến bầm tím.
—
Năm Kiến An thứ ba, Hoàng đế đại bệnh khỏi hẳn, tiếp tục chấp chính.
Du Thính Vãn quỳ giữa điện, trước mặt Tạ Lâm Hành, xin được tứ hôn.
"Trạng nguyên lang tài hoa kinh người, phong thái thanh tao, Thính Vãn và chàng hai lòng yêu mến nhau, xin Bệ hạ thành toàn."
Hoàng đế ở phía trên còn chưa lên tiếng, Tạ Lâm Hành đã trầm giọng ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào nữ tử đang quỳ.
Năm ngón tay siết chặt, chiếc nhẫn trên ngón cái vỡ tan.
Giọng nói lạnh lẽo băng giá, ẩn chứa cơn thịnh nộ.
Từng chữ từng chữ, khiến người nghe phải run sợ.
"Vừa rồi nàng nói..."
"Tâm duyệt ai?".
7.7
Tên truyện: Đêm Xuân
Tác giả: Y Nhân Khuê Khuê
Thể loại: Cổ đại, thiên kim thật giả, HE
Số chương: 80
Editor: Team Trích Tinh Lâu
Giới thiệu:
Nữ chính Thích Ánh Trúc, là một mỹ nhân ốm yếu bệnh tật. Thích Ánh Trúc sống mười bảy năm trong Hầu phủ hóa ra là bị người ốm nhầm. Sau khi thiên kim thật trở về, Thích Ánh Trúc né tránh vào trong núi dưỡng bệnh, đoạn tuyệt chuyện cũ trên đời.
Vào một đêm mùa xuân, hoa rơi thành bùn, một người thiếu niên tên Thời Vũ bỗng ngã trước cửa nhà của Thích Ánh Trúc.
Nàng dạy hắn viết chữ đọc sách đút hắn uống thuốc ăn cơm, mưu tính gả cho người rời xa quê hương đến đây dưỡng già, còn không biết hắn là sát thủ nổi danh trên giang hồ.
—
Mưa xào xạc ngoài mái hiên.
Thích Ánh Trúc uể oải ngồi dưới cửa sổ viết chữ, nghe ma ma lải nhải: “…… Này cũng không tốt, kia cũng không thấy hứng thú, ngươi rốt cuộc thích cái gì?”
Ma ma đi rồi, Thích Ánh Trúc ngồi thêm một chút rồi hướng ngoài cửa sổ gọi một tiếng: “Thời Vũ.”
Nàng thử kiểm tra xem hắn có ở đó không, nhưng không ngờ thiếu niên kia tránh ở trên cây lộ ra nửa khuôn mặt, đôi mắt tựa núi xa: “Ngươi thích ta sao?”
Thích Ánh Trúc ngẩn ra, mặt đỏ lên, nhỏ giọng: “…… Không có.”
Thời Vũ chẳng hề để ý mà: “Ồ.”
Một lúc sau, trên cây truyền đến giọng nói ướt át của hắn bị mưa che mất: “Ta lại rất thích ngươi.”
Một câu tóm tắt: Thiếu nữ khuê tú VS thiếu niên sát thủ
Tác giả: Y Nhân Khuê Khuê
Thể loại: Cổ đại, thiên kim thật giả, HE
Số chương: 80
Editor: Team Trích Tinh Lâu
Giới thiệu:
Nữ chính Thích Ánh Trúc, là một mỹ nhân ốm yếu bệnh tật. Thích Ánh Trúc sống mười bảy năm trong Hầu phủ hóa ra là bị người ốm nhầm. Sau khi thiên kim thật trở về, Thích Ánh Trúc né tránh vào trong núi dưỡng bệnh, đoạn tuyệt chuyện cũ trên đời.
Vào một đêm mùa xuân, hoa rơi thành bùn, một người thiếu niên tên Thời Vũ bỗng ngã trước cửa nhà của Thích Ánh Trúc.
Nàng dạy hắn viết chữ đọc sách đút hắn uống thuốc ăn cơm, mưu tính gả cho người rời xa quê hương đến đây dưỡng già, còn không biết hắn là sát thủ nổi danh trên giang hồ.
—
Mưa xào xạc ngoài mái hiên.
Thích Ánh Trúc uể oải ngồi dưới cửa sổ viết chữ, nghe ma ma lải nhải: “…… Này cũng không tốt, kia cũng không thấy hứng thú, ngươi rốt cuộc thích cái gì?”
Ma ma đi rồi, Thích Ánh Trúc ngồi thêm một chút rồi hướng ngoài cửa sổ gọi một tiếng: “Thời Vũ.”
Nàng thử kiểm tra xem hắn có ở đó không, nhưng không ngờ thiếu niên kia tránh ở trên cây lộ ra nửa khuôn mặt, đôi mắt tựa núi xa: “Ngươi thích ta sao?”
Thích Ánh Trúc ngẩn ra, mặt đỏ lên, nhỏ giọng: “…… Không có.”
Thời Vũ chẳng hề để ý mà: “Ồ.”
Một lúc sau, trên cây truyền đến giọng nói ướt át của hắn bị mưa che mất: “Ta lại rất thích ngươi.”
Một câu tóm tắt: Thiếu nữ khuê tú VS thiếu niên sát thủ
4.4
Thuở nhỏ đã thiếu thốn tình cảm, thế nên Phó Tẫn vẫn luôn tự hạn chế bản thân trong thế giới của chính mình, mà thế giới riêng của anh thuần một không khí nặng nề, u ám, dường như không có bất kì sắc thái nào, nhưng mà Chung Viễn Huỳnh lại vô tình tiến vào, thành một tồn tại đặc biệt.
Trong mắt người khác, anh là Phó Tẫn ngoan ngoãn bình tĩnh, một lòng một dạ đi theo phía sau Chung Viễn Huỳnh, làm cái đuôi nhỏ cho cô.
Chỉ có Chung Viễn Huỳnh biết, anh là người ương bướng cố chấp cỡ nào.
Anh không cho cô chơi chung với người khác, không cho cô làm lơ anh, thậm chí còn không cho cô chơi chung với búp bê.
Chung Viễn Huỳnh giận dỗi, quyết tâm tuyệt giao với anh, Phó Tẫn mặc một chiếc váy, đi theo phía sau cô, nhỏ giọng cầu xin: "A Huỳnh, đừng không quan tâm đến em, em làm búp bê cho chị, chị nhìn em một chút đi..."
Các bậc cha chú để ý đến chuyện đó, muốn trách móc Chung Viễn Huỳnh, Phó Tẫn đưa cô ra phía sau bảo vệ, nói với bọn họ: "Con thích làm đồ chơi cho chị ấy."
Nhiều năm sau hai người gặp lại.
Chung Viễn Huỳnh: "Rốt cuộc em muốn như nào mới buông tha cho chị?"
Phó Tẫn chậm rãi cởi áo sơ mi ra, cong khóe môi cười: "Chị, có muốn chơi với em không?"
/Chị là phương xa em không thể chạm tới, chị cũng là điều mòn mỏi trong tim em./
Tình chị em không huyết thống, cũng không có quan hệ pháp luật nào, liên quan đến nội dung của truyện, sau này sẽ giải thích.
Nam chính có bệnh, nhân cách thiếu hụt, đảng nam chính đừng nhấp vào.
Trong mắt người khác, anh là Phó Tẫn ngoan ngoãn bình tĩnh, một lòng một dạ đi theo phía sau Chung Viễn Huỳnh, làm cái đuôi nhỏ cho cô.
Chỉ có Chung Viễn Huỳnh biết, anh là người ương bướng cố chấp cỡ nào.
Anh không cho cô chơi chung với người khác, không cho cô làm lơ anh, thậm chí còn không cho cô chơi chung với búp bê.
Chung Viễn Huỳnh giận dỗi, quyết tâm tuyệt giao với anh, Phó Tẫn mặc một chiếc váy, đi theo phía sau cô, nhỏ giọng cầu xin: "A Huỳnh, đừng không quan tâm đến em, em làm búp bê cho chị, chị nhìn em một chút đi..."
Các bậc cha chú để ý đến chuyện đó, muốn trách móc Chung Viễn Huỳnh, Phó Tẫn đưa cô ra phía sau bảo vệ, nói với bọn họ: "Con thích làm đồ chơi cho chị ấy."
Nhiều năm sau hai người gặp lại.
Chung Viễn Huỳnh: "Rốt cuộc em muốn như nào mới buông tha cho chị?"
Phó Tẫn chậm rãi cởi áo sơ mi ra, cong khóe môi cười: "Chị, có muốn chơi với em không?"
/Chị là phương xa em không thể chạm tới, chị cũng là điều mòn mỏi trong tim em./
Tình chị em không huyết thống, cũng không có quan hệ pháp luật nào, liên quan đến nội dung của truyện, sau này sẽ giải thích.
Nam chính có bệnh, nhân cách thiếu hụt, đảng nam chính đừng nhấp vào.
4.4
Tác giả: Hành Chi
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu:
(Dành cho ai ưng bộ "Nàng ấy là Văn Thanh" ^^)
Vào mùa xuân, gió xuân mang theo cái lạnh rét buốt của núi non.
Hoàng đế còn nhỏ, Đại tư mã Yến Ôn nắm giữ toàn bộ quyền lực triều đình.
Nghe đồn rằng Đại tư mã chính là khách trong màn của Hoàng thái hậu.
Ta mỉm cười, vậy người đang nằm trên giường ta lúc này là ai?
Khi ta gả cho hắn, người ngoài đều nói ta không xứng với hắn. Đến lúc hòa ly, họ lại nói ta không chịu nổi tịch mịch mà hồng hạnh xuất tường*.
(*) Hồng hạnh xuất tường: ám chỉ người ngoại tình
Ta chỉ cười mà không nói gì. Dưỡng một con chó còn biết phải chọn con ưa nhìn, huống chi là chọn tình lang?
[...]
Cha thường ngày rất ít khi nghiêm túc với ta, nhưng đêm đó ông uống một trận, ngồi trên giường, ngắm nghía cây trâm bạc đơn giản trong tay, ngắm xong lại lấy khăn lau đi lau lại.
Ông đi đâu cũng mang theo cây trâm bạc này.
Cây trâm có kiểu dáng rất đơn giản, đầu trâm là một đám mây, trong tên của mẹ ta có chữ "Vân".
Cây trâm này là của mẹ ta, bà không để lại gì cho ta, nhưng lại để lại cây trâm này cho cha.
Ta không biết đó là lòng từ bi hay tàn nhẫn, đã đi rồi thì không nên để lại chút kỷ niệm nào cho cha mới phải.
"A Thời, Tử Kỳ là một đứa trẻ tốt, mẹ con ở dưới suối vàng biết được cũng sẽ yên tâm. Con đi ngủ đi! Cha muốn nói chuyện với mẹ con một lúc."
Đêm đó đèn trong phòng cha không tắt suốt đêm, sáng hôm sau ta thấy cha, tuy có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần rất tốt.
Ta muốn biết, ông đã nói gì với một người đã khuất, có thể nói gì với một người đã khuất?
Sao cha có thể yêu một người không chút oán hận như vậy?
Lúc đó ta còn nhỏ, tự cho rằng tình yêu chẳng phải là mỗi ngày ngọt ngào bên nhau, cùng nhau trải qua những ngày tháng dầu muối gạo mắm, cùng nhau đến già sao.
Sau này khi ta lớn lên, ta mới hiểu cha, hiểu mẹ.
Hóa ra tình yêu là một cuộc tu hành chỉ có một người, có người mệt mỏi sẽ bỏ dở giữa chừng, có người lại cố gắng đi đến cuối cùng.
Đến khi cuối cùng, người ta yêu hoặc vẫn còn đó, hoặc đã rẽ sang đường khác, hoặc chỉ còn lại một mình.
Nhưng đã gọi là tu hành, thì không tính toán được mất thành bại.
Tóm lại, yêu là đủ.
Không cần nói không oán không hận, nếu có thật, thời gian cũng sẽ làm phai mờ mọi thứ.
Ta hỏi cha tình yêu là gì?
Cha nói con yêu thế nào thì tình yêu là thế đó, của người khác không giống của con.
Đúng là không giống, nhưng có một điểm luôn giống nhau.
Người ta đã yêu, hoặc đang yêu, là không thể thay thế, không thể thiếu, người đó khiến ta nếm trải đủ vị ngọt đắng của đời người, chỉ để ký ức không nhạt nhòa.
Những năm không có Yến Ôn, ta dùng những ký ức đó để bao bọc chính mình.
Ta biết, hắn yêu ta như ta yêu hắn.
Chúng ta không phải không yêu, chỉ là yêu quá nhiều.
[...]
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu:
(Dành cho ai ưng bộ "Nàng ấy là Văn Thanh" ^^)
Vào mùa xuân, gió xuân mang theo cái lạnh rét buốt của núi non.
Hoàng đế còn nhỏ, Đại tư mã Yến Ôn nắm giữ toàn bộ quyền lực triều đình.
Nghe đồn rằng Đại tư mã chính là khách trong màn của Hoàng thái hậu.
Ta mỉm cười, vậy người đang nằm trên giường ta lúc này là ai?
Khi ta gả cho hắn, người ngoài đều nói ta không xứng với hắn. Đến lúc hòa ly, họ lại nói ta không chịu nổi tịch mịch mà hồng hạnh xuất tường*.
(*) Hồng hạnh xuất tường: ám chỉ người ngoại tình
Ta chỉ cười mà không nói gì. Dưỡng một con chó còn biết phải chọn con ưa nhìn, huống chi là chọn tình lang?
[...]
Cha thường ngày rất ít khi nghiêm túc với ta, nhưng đêm đó ông uống một trận, ngồi trên giường, ngắm nghía cây trâm bạc đơn giản trong tay, ngắm xong lại lấy khăn lau đi lau lại.
Ông đi đâu cũng mang theo cây trâm bạc này.
Cây trâm có kiểu dáng rất đơn giản, đầu trâm là một đám mây, trong tên của mẹ ta có chữ "Vân".
Cây trâm này là của mẹ ta, bà không để lại gì cho ta, nhưng lại để lại cây trâm này cho cha.
Ta không biết đó là lòng từ bi hay tàn nhẫn, đã đi rồi thì không nên để lại chút kỷ niệm nào cho cha mới phải.
"A Thời, Tử Kỳ là một đứa trẻ tốt, mẹ con ở dưới suối vàng biết được cũng sẽ yên tâm. Con đi ngủ đi! Cha muốn nói chuyện với mẹ con một lúc."
Đêm đó đèn trong phòng cha không tắt suốt đêm, sáng hôm sau ta thấy cha, tuy có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần rất tốt.
Ta muốn biết, ông đã nói gì với một người đã khuất, có thể nói gì với một người đã khuất?
Sao cha có thể yêu một người không chút oán hận như vậy?
Lúc đó ta còn nhỏ, tự cho rằng tình yêu chẳng phải là mỗi ngày ngọt ngào bên nhau, cùng nhau trải qua những ngày tháng dầu muối gạo mắm, cùng nhau đến già sao.
Sau này khi ta lớn lên, ta mới hiểu cha, hiểu mẹ.
Hóa ra tình yêu là một cuộc tu hành chỉ có một người, có người mệt mỏi sẽ bỏ dở giữa chừng, có người lại cố gắng đi đến cuối cùng.
Đến khi cuối cùng, người ta yêu hoặc vẫn còn đó, hoặc đã rẽ sang đường khác, hoặc chỉ còn lại một mình.
Nhưng đã gọi là tu hành, thì không tính toán được mất thành bại.
Tóm lại, yêu là đủ.
Không cần nói không oán không hận, nếu có thật, thời gian cũng sẽ làm phai mờ mọi thứ.
Ta hỏi cha tình yêu là gì?
Cha nói con yêu thế nào thì tình yêu là thế đó, của người khác không giống của con.
Đúng là không giống, nhưng có một điểm luôn giống nhau.
Người ta đã yêu, hoặc đang yêu, là không thể thay thế, không thể thiếu, người đó khiến ta nếm trải đủ vị ngọt đắng của đời người, chỉ để ký ức không nhạt nhòa.
Những năm không có Yến Ôn, ta dùng những ký ức đó để bao bọc chính mình.
Ta biết, hắn yêu ta như ta yêu hắn.
Chúng ta không phải không yêu, chỉ là yêu quá nhiều.
[...]
4.8
Tên truyện: Đèn neon thời tiết
Tác giả: Nghiêm Tuyết Giới
Dịch: Lá Nhỏ
Thể loại: Trân hạt nhài x Long vô tri, nhẹ nhàng, đời thực, nam chính bán thịt nướng
Số chương: 61
Giới thiệu:
Khi trở thành bạn thân của một người khác giới, có lẽ bản thân người ấy sẽ ấp ủ trong mình tình cảm nào đó, Vưu Tuyết Trân cũng có cảm giác như vậy với bạn thân của mình.
Nhưng điểm khác biệt là, suốt bao năm nay, cô luôn che giấu rất tốt thứ tình cảm đó. Anh ấy liên tục thay bạn gái, còn cô vẫn luôn là người bạn tốt của anh.
Cô cứ ngỡ chỉ có bạn bè mới được coi là đặc biệt, mới có thể duy trì mãi mãi. Nhưng tới một ngày nọ, cô đã gặp một người, người đó nghiêm túc nói với cô rằng: “Sao lại có người nỡ làm bạn với cô chứ?”
“Một là chúng ta làm người xa lạ, hai là làm người yêu, em chọn đi.”
Về sau cô có nghĩ, anh thật sự đã nói đúng, bởi vì người bạn tốt của cô đã quay đầu lại nhìn cô, cố tình thoải mái hỏi: “Chúng ta đừng làm bạn bè nữa được không?”
Cô tiếc nuối nghĩ, hình như đã muộn rồi.
Tác giả: Nghiêm Tuyết Giới
Dịch: Lá Nhỏ
Thể loại: Trân hạt nhài x Long vô tri, nhẹ nhàng, đời thực, nam chính bán thịt nướng
Số chương: 61
Giới thiệu:
Khi trở thành bạn thân của một người khác giới, có lẽ bản thân người ấy sẽ ấp ủ trong mình tình cảm nào đó, Vưu Tuyết Trân cũng có cảm giác như vậy với bạn thân của mình.
Nhưng điểm khác biệt là, suốt bao năm nay, cô luôn che giấu rất tốt thứ tình cảm đó. Anh ấy liên tục thay bạn gái, còn cô vẫn luôn là người bạn tốt của anh.
Cô cứ ngỡ chỉ có bạn bè mới được coi là đặc biệt, mới có thể duy trì mãi mãi. Nhưng tới một ngày nọ, cô đã gặp một người, người đó nghiêm túc nói với cô rằng: “Sao lại có người nỡ làm bạn với cô chứ?”
“Một là chúng ta làm người xa lạ, hai là làm người yêu, em chọn đi.”
Về sau cô có nghĩ, anh thật sự đã nói đúng, bởi vì người bạn tốt của cô đã quay đầu lại nhìn cô, cố tình thoải mái hỏi: “Chúng ta đừng làm bạn bè nữa được không?”
Cô tiếc nuối nghĩ, hình như đã muộn rồi.
4.3
Ân Ly lập tức đi nhanh tới sau lưng Tuân Du nói: “Vương gia, tiểu nữ đã ra ngoài lâu rồi, bây giờ đi thì có chút bất tiện, hay là chúng ta hẹn ngày khác được không ạ?" Tuân Du sao lại không biết "hẹn ngày khác" của nàng là đang từ chối, liền xoay đầu khẽ cười nói: “ n cô nương lẽ nào không muốn biết vị phu tử vừa giảng bài là ai sao? Hay là để Tế Tửu dẫn ngươi đi?"
Ân Ly nhìn chằm chằm người đàn ông với nụ cười gian xảo đang đứng trước mặt thầm nghĩ, tại sao mỗi lần gặp nhau hắn đều khiến nàng sợ hãi chứ.
Ân Ly nhìn chằm chằm người đàn ông với nụ cười gian xảo đang đứng trước mặt thầm nghĩ, tại sao mỗi lần gặp nhau hắn đều khiến nàng sợ hãi chứ.
7.6
Ta là trưởng nữ trong gia đình, là người không được yêu thương.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
6.8
Bạn đang đọc truyện Diễm Lạc Hôn Hỏa của tác giả Phi Trường Tưởng Thụy Giác.
Đích tỷ của ta bắt ta gả vào Đông cung, gả cho vị thái tử đã bị phế đôi chân. Còn nàng, vào ngày thái tử Chu Diễm ngã ngựa, đã cùng tam hoàng tử Chu Lâm hoan lạc sau gốc cây.
"Làm thứ nữ mà có thể làm thái tử phi, đó là phúc khí của muội." Doãn Trinh không tự chủ mà đặt tay lên bụng, ánh mắt dời sang bộ hỷ phục đỏ thẫm bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Bộ hỷ phục này vốn là được may cho ta, thân hình muội gầy yếu, trước ngày xuất giá cần phải dưỡng cho đầy đặn mới có thể mặc đẹp bộ y phục này."
Ta đối diện ánh mắt của nàng, chỉ cười không nói.
Đích tỷ của ta bắt ta gả vào Đông cung, gả cho vị thái tử đã bị phế đôi chân. Còn nàng, vào ngày thái tử Chu Diễm ngã ngựa, đã cùng tam hoàng tử Chu Lâm hoan lạc sau gốc cây.
"Làm thứ nữ mà có thể làm thái tử phi, đó là phúc khí của muội." Doãn Trinh không tự chủ mà đặt tay lên bụng, ánh mắt dời sang bộ hỷ phục đỏ thẫm bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Bộ hỷ phục này vốn là được may cho ta, thân hình muội gầy yếu, trước ngày xuất giá cần phải dưỡng cho đầy đặn mới có thể mặc đẹp bộ y phục này."
Ta đối diện ánh mắt của nàng, chỉ cười không nói.
3.7
Mạnh Kiều bị đối thủ lừa, ký một bộ điện ảnh có cảnh nhạy cảm.
Chỉ sợ sau khi quay xong, cô từ Ngọc nữ biến thành dục nữ.
Sau khi gia nhập đoàn làm phim khá lâu, lâu tới nỗi nam chính Trần Thâm đã trở thành bạn trai cô rồi. Cô mới biết được Trần Thâm là người đầu tư.
...
Nửa đêm tới gõ cửa phòng của anh: “Tiền bối, diễn thử chút không?”
Chỉ sợ sau khi quay xong, cô từ Ngọc nữ biến thành dục nữ.
Sau khi gia nhập đoàn làm phim khá lâu, lâu tới nỗi nam chính Trần Thâm đã trở thành bạn trai cô rồi. Cô mới biết được Trần Thâm là người đầu tư.
...
Nửa đêm tới gõ cửa phòng của anh: “Tiền bối, diễn thử chút không?”
7.6
Sau khi Hạng gia suy tàn, lão cha của Hạng gia từ một quan viên thanh liêm lỗi lạc thoáng cái trở thành tham quan ai cũng kêu đánh, Hạng Nghi dẫn theo đệ muội tuổi nhỏ không nơi nương tựa, gian nan sống qua ngày.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
6.4
Lục Lâm Thiên mở to hai mắt chăm chú nhìn quanh bốn phía, theo những tin tức nhận được từ đại não, cùng với việc đã từng xem qua mấy tiểu thuyết xuyên việt, Lục Lâm Thiên khẳng định rằng mình đã bị xuyên việt rồi. Tình huống này tưởng chừng như không có thật, thậm chí trong trăm triệu hoàn cảnh cũng chưa chắc tìm được một, vậy mà lại xảy ra trên người hắn.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.
Lục Lâm Thiên ngẫm lại, mình vừa mới tốt nghiệp đại học hạng ba, cũng tìm được công việc vặt vãnh ở trong một văn phòng nhỏ. Trong khi đang giúp cấp trên photo tài liệu thì không ngờ máy photocopy bị rò điện, hắn bị chết bất đắc kỳ tử mà xuyên qua.