Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
3.5
Tác giả: Thất Duyên Lý
Thể loại: Đô thị, Yêu sâu sắc, Gặp gỡ định mệnh, Nhẹ nhàng
Số chương: 95 chương + 4 ngoại truyện
Editor: Gà - Góc Của Ngố
Giới thiệu
- Mưa Hè Bất Chợt – Khi Tình Đơn Phương Được Đền Đáp
Bạn đã bao giờ liều lĩnh vì một người, âm thầm bên cạnh họ, chứng kiến thanh xuân của họ mà chẳng dám hé nửa lời yêu?
Truyện kể về Thời Thần, cô gái mang trong mình mối tình đơn phương sâu đậm với Phương Lạc Tây.
Tình cảm ấy lặng lẽ nảy mầm, lớn lên cùng năm tháng, là những rung động đầu đời thuần khiết, là những hy sinh thầm lặng không một lời oán than.
- Từ việc nhặt viên đá anh đánh rơi, mang theo từ thành phố này sang thành phố khác, đến những lần uống rượu cùng anh giữa đêm khuya, hay liều mình chơi nhà ma vì anh… Thời Thần đã dành cả thanh xuân để viết nên câu chuyện tình yêu đơn phương của riêng mình.
Liệu tình cảm ấy có mãi mãi chôn giấu trong tim?
Liệu Phương Lạc Tây – chàng trai với vẻ ngoài lười biếng, bất cần đời kia có một ngày nhận ra tấm chân tình của cô gái năm ấy?
......
“Mưa Hè Bất Chợt” tựa như cơn mưa rào bất chợt giữa ngày hè oi ả, mang đến cảm giác trong trẻo, dịu dàng nhưng cũng đầy day dứt, khắc khoải.
✨ Truyện thuộc thể loại đô thị, là câu chuyện tình yêu đơn phương nhẹ nhàng, chậm rãi, hứa hẹn sẽ chạm đến trái tim của những độc giả yêu thích sự lãng mạn, ngọt ngào.
Thể loại: Đô thị, Yêu sâu sắc, Gặp gỡ định mệnh, Nhẹ nhàng
Số chương: 95 chương + 4 ngoại truyện
Editor: Gà - Góc Của Ngố
Giới thiệu
- Mưa Hè Bất Chợt – Khi Tình Đơn Phương Được Đền Đáp
Bạn đã bao giờ liều lĩnh vì một người, âm thầm bên cạnh họ, chứng kiến thanh xuân của họ mà chẳng dám hé nửa lời yêu?
Truyện kể về Thời Thần, cô gái mang trong mình mối tình đơn phương sâu đậm với Phương Lạc Tây.
Tình cảm ấy lặng lẽ nảy mầm, lớn lên cùng năm tháng, là những rung động đầu đời thuần khiết, là những hy sinh thầm lặng không một lời oán than.
- Từ việc nhặt viên đá anh đánh rơi, mang theo từ thành phố này sang thành phố khác, đến những lần uống rượu cùng anh giữa đêm khuya, hay liều mình chơi nhà ma vì anh… Thời Thần đã dành cả thanh xuân để viết nên câu chuyện tình yêu đơn phương của riêng mình.
Liệu tình cảm ấy có mãi mãi chôn giấu trong tim?
Liệu Phương Lạc Tây – chàng trai với vẻ ngoài lười biếng, bất cần đời kia có một ngày nhận ra tấm chân tình của cô gái năm ấy?
......
“Mưa Hè Bất Chợt” tựa như cơn mưa rào bất chợt giữa ngày hè oi ả, mang đến cảm giác trong trẻo, dịu dàng nhưng cũng đầy day dứt, khắc khoải.
✨ Truyện thuộc thể loại đô thị, là câu chuyện tình yêu đơn phương nhẹ nhàng, chậm rãi, hứa hẹn sẽ chạm đến trái tim của những độc giả yêu thích sự lãng mạn, ngọt ngào.
4.2
Tên truyện: Mùa Xuân Của Anh
Tác giả: Đào Chi Chi Chi
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Chữa lành lẫn nhau, Góc nhìn nữ chính, HE
Couple: Chu Thời Dư x Thịnh Tuệ
Số chương: 81 chương (70 chương + 11 NT)
Giới thiệu:
Vào ngày sinh nhật 27 tuổi, Thịnh Tuệ quyết định kết hôn với một người đàn ông mà cô chỉ mới gặp ba lần.
Lần gặp đầu tiên là ở trường.
Vì mấy học sinh đánh nhau nên Thịnh Tuệ gọi điện mời phụ huynh. Cô phát hiện ra đối phương là Chu Thời Dư, hồi cô học cấp 3, anh là một người siêu nổi bật trong trường.
Gương mặt của người đàn ông ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn lịch sự, khiến tất cả giáo viên nữ trong văn phòng đều than thở sao anh lập gia đình sớm quá.
Thịnh Tuệ tự giới thiệu: “Chào ba Chu, tôi là giáo viên chủ nhiệm của trò ấy.”
Chu Thời Dư sửng sốt một lúc, sau đó mỉm cười đáp lại.
Trước khi rời đi, người đàn ông hỏi cô: “Cô giáo Thịnh, cô có tiện thêm thông tin liên lạc không?”
*
Lần thứ hai là tại một nhà hàng cao cấp.
Thịnh Tuệ bị đối tượng xem mắt làm khó dễ, cô đang cố thoát thân thì cổ tay bất ngờ được một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Bên tai truyền đến tiếng kêu đau đớn vì bị ngã xuống đất của người đi xem mắt.
Chu Thời Dư đứng trước mặt cô, xoay người lại, đưa cho cô một chiếc khăn tay rồi dịu dàng nói: “Cô giáo Thịnh, cô có xem xét đối tượng xem mắt nào khác không?”
Lúc này Thịnh Tuệ biết được Chu Thời Dư hiện đang độc thân.
*
Lần gặp thứ ba là ở bệnh viện.
Rạng sáng, em trai cô bị ốm, cô vội vã chạy đến bệnh viện chăm sóc cho cậu nhóc. Cô nhìn thấy Chu Thời Dư đang truyền dịch trong góc phòng cấp cứu.
Anh ở đó một mình, làn da trắng mát lạnh trước kia bây giờ lại đỏ bừng, hô hấp không đều đặn.
Bàn tay anh nóng ran bắt lấy Thịnh Tuệ, nói với giọng yếu ớt: “Cô giáo Thịnh, có thể ở lại cạnh tôi không?”
Một ngày nọ sau khi kết hôn.
Đêm khuya mất ngủ, Thịnh Tuệ đứng dậy đi vào thư phòng, chọn một tập thơ mà chồng cô thường hay đọc, lúc mở ra lại có một tấm ảnh rơi xuống, bốn góc đã bị ố vàng.
Trong tấm ảnh, Thịnh Tuệ nhìn thấy mình và anh ở độ tuổi thiếu niên đang mỉm cười vô tư.
Cô quay đầu lại hỏi Chu Thời Dư, người đứng sau lưng cô im lặng nãy giờ: “Em còn không nhớ….”
“Không sao.”
Người đàn ông hôn giọt nước mắt trên khóe mi cô, vẫn dịu dàng như cũ: “Tương lai còn dài mà, từ từ anh sẽ nói cho em nghe.”
Mọi chuyện về “chúng ta”, anh đều thay cô nhớ rõ.
Từ năm mười sáu tuổi, Chu Thời Dư chôn trong lòng một bí mật.
Vào đêm Thịnh Tuệ đưa cho anh lá bùa bình an, anh muốn cùng cô làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào. (*)
Hướng dẫn đọc:
• Học trò đánh nhau trong truyện là em trai nam chính.
• Giáo viên trường giáo dục đặc biệt X Ông chủ ngành đầu tư mạo hiểm
• Góc nhìn của nữ chính là cưới trước yêu sau, góc nhìn của nam chính là một mối tình thầm thương trộm nhớ thành tình yêu hợp pháp.
• Câu chuyện ngọt ngào, chữa lành lẫn nhau, cả hai đều là mối tình đầu của nhau.
(*) Người biên tập chú thích thêm: “Anh muốn cùng em làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào” là câu thơ cuối trong bài thơ Poema 14 của Pablo Neruda – nhà thơ người Chile. Câu thơ mô tả tình yêu giống như mùa xuân đã làm những điều tốt đẹp cho cây anh đào, để những cây anh đào trơ trụi trong mùa đông sẽ hé nở những nụ hoa tươi đẹp khi mùa xuân đến.
Lời của editor: Mình rất ngưỡng mộ và khâm phục những giáo viên dạy trẻ tự kỷ/ thiểu năng, mình chưa từng đọc bộ nào viết về nam/ nữ chính làm nghề này cả, nên đó là lý do lớn nhất khiến mình đào hố. Thêm nữa là giọng văn của tác giả rất ấm áp, kiến thức về dinh dưỡng cũng tốt, anh nam chính soft kinh khủng luôn. 💖
Tác giả: Đào Chi Chi Chi
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Chữa lành lẫn nhau, Góc nhìn nữ chính, HE
Couple: Chu Thời Dư x Thịnh Tuệ
Số chương: 81 chương (70 chương + 11 NT)
Giới thiệu:
Vào ngày sinh nhật 27 tuổi, Thịnh Tuệ quyết định kết hôn với một người đàn ông mà cô chỉ mới gặp ba lần.
Lần gặp đầu tiên là ở trường.
Vì mấy học sinh đánh nhau nên Thịnh Tuệ gọi điện mời phụ huynh. Cô phát hiện ra đối phương là Chu Thời Dư, hồi cô học cấp 3, anh là một người siêu nổi bật trong trường.
Gương mặt của người đàn ông ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn lịch sự, khiến tất cả giáo viên nữ trong văn phòng đều than thở sao anh lập gia đình sớm quá.
Thịnh Tuệ tự giới thiệu: “Chào ba Chu, tôi là giáo viên chủ nhiệm của trò ấy.”
Chu Thời Dư sửng sốt một lúc, sau đó mỉm cười đáp lại.
Trước khi rời đi, người đàn ông hỏi cô: “Cô giáo Thịnh, cô có tiện thêm thông tin liên lạc không?”
*
Lần thứ hai là tại một nhà hàng cao cấp.
Thịnh Tuệ bị đối tượng xem mắt làm khó dễ, cô đang cố thoát thân thì cổ tay bất ngờ được một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Bên tai truyền đến tiếng kêu đau đớn vì bị ngã xuống đất của người đi xem mắt.
Chu Thời Dư đứng trước mặt cô, xoay người lại, đưa cho cô một chiếc khăn tay rồi dịu dàng nói: “Cô giáo Thịnh, cô có xem xét đối tượng xem mắt nào khác không?”
Lúc này Thịnh Tuệ biết được Chu Thời Dư hiện đang độc thân.
*
Lần gặp thứ ba là ở bệnh viện.
Rạng sáng, em trai cô bị ốm, cô vội vã chạy đến bệnh viện chăm sóc cho cậu nhóc. Cô nhìn thấy Chu Thời Dư đang truyền dịch trong góc phòng cấp cứu.
Anh ở đó một mình, làn da trắng mát lạnh trước kia bây giờ lại đỏ bừng, hô hấp không đều đặn.
Bàn tay anh nóng ran bắt lấy Thịnh Tuệ, nói với giọng yếu ớt: “Cô giáo Thịnh, có thể ở lại cạnh tôi không?”
Một ngày nọ sau khi kết hôn.
Đêm khuya mất ngủ, Thịnh Tuệ đứng dậy đi vào thư phòng, chọn một tập thơ mà chồng cô thường hay đọc, lúc mở ra lại có một tấm ảnh rơi xuống, bốn góc đã bị ố vàng.
Trong tấm ảnh, Thịnh Tuệ nhìn thấy mình và anh ở độ tuổi thiếu niên đang mỉm cười vô tư.
Cô quay đầu lại hỏi Chu Thời Dư, người đứng sau lưng cô im lặng nãy giờ: “Em còn không nhớ….”
“Không sao.”
Người đàn ông hôn giọt nước mắt trên khóe mi cô, vẫn dịu dàng như cũ: “Tương lai còn dài mà, từ từ anh sẽ nói cho em nghe.”
Mọi chuyện về “chúng ta”, anh đều thay cô nhớ rõ.
Từ năm mười sáu tuổi, Chu Thời Dư chôn trong lòng một bí mật.
Vào đêm Thịnh Tuệ đưa cho anh lá bùa bình an, anh muốn cùng cô làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào. (*)
Hướng dẫn đọc:
• Học trò đánh nhau trong truyện là em trai nam chính.
• Giáo viên trường giáo dục đặc biệt X Ông chủ ngành đầu tư mạo hiểm
• Góc nhìn của nữ chính là cưới trước yêu sau, góc nhìn của nam chính là một mối tình thầm thương trộm nhớ thành tình yêu hợp pháp.
• Câu chuyện ngọt ngào, chữa lành lẫn nhau, cả hai đều là mối tình đầu của nhau.
(*) Người biên tập chú thích thêm: “Anh muốn cùng em làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào” là câu thơ cuối trong bài thơ Poema 14 của Pablo Neruda – nhà thơ người Chile. Câu thơ mô tả tình yêu giống như mùa xuân đã làm những điều tốt đẹp cho cây anh đào, để những cây anh đào trơ trụi trong mùa đông sẽ hé nở những nụ hoa tươi đẹp khi mùa xuân đến.
Lời của editor: Mình rất ngưỡng mộ và khâm phục những giáo viên dạy trẻ tự kỷ/ thiểu năng, mình chưa từng đọc bộ nào viết về nam/ nữ chính làm nghề này cả, nên đó là lý do lớn nhất khiến mình đào hố. Thêm nữa là giọng văn của tác giả rất ấm áp, kiến thức về dinh dưỡng cũng tốt, anh nam chính soft kinh khủng luôn. 💖
3.1
Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn ấm áp, H văn, Tâm lý, Ngọt Sủng, 1v1, HE
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
4.1
Giới giải trí này vô cùng phức tạp, cái gọi là danh lợi, hào quang, danh tiếng, ích lợi...suy cho cùng ai bước chân vào, cũng đều sẽ mong chờ, đều sẽ khao khát nó.
Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...
- --------------
"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.
Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."
Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"
Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô."
"Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."
Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.
Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."
Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?"
"Cô muốn gì?"
"Anh không rõ sao?"
"Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có."
"Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."
Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...
- --------------
"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.
Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."
Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"
Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô."
"Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."
Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.
Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."
Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?"
"Cô muốn gì?"
"Anh không rõ sao?"
"Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có."
"Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."
4.6
💐Tên truyện: Mùa xuân thứ hai
💐Tác giả: Trương Bất Nhất
💐Chuyển ngữ: The Atlamtis
💐Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, ngược tra, sảng văn, HE.
💐Độ dài: 68 chương + 3 NT
💐Văn án
(1) Lâm Niệm Sơ yêu Lương Thần vô cùng, hai người yêu nhau bảy năm, kết hôn ba năm thì Lương Thần lại ngoại tình. Kẻ thứ ba mang thai đến tận cửa bức vua thoái vị. Lâm Niệm Sơ không chút lưu tình trực tiếp ly hôn, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Trình Nghiễn vô cùng yêu nốt chu sa ở trong lòng, bạch nguyệt quang trước cửa sổ của mình. Nhưng mà lại bị bạch nguyệt quang ngược đến chết đi sống lại, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Vào buổi tối một ngày nào đó, Lâm Niệm Sơ và Trình Nghiễn gặp nhau ở trong một bán bar nào đó. Hai thanh niên độc thân yêu đương quần què quan sát đối phương, đánh hơi thấy từ trường giống nhau, vì thế bèn ứ ừ với nhau.
Một tháng sau Lâm Niệm Sơ phát hiện mình mang thai, cô bàn bạc với Trình Nghiễn, hai người quyết định vò đã mẻ thì cho sứt luôn, chắp vá mà sống. Vì thế sau đó liền tới cục dân chính đăng ký kết hôn.
(2) Trong một tiệc rượu nào đó, Lâm Niệm Sơ vô tình gặp chồng trước. Chồng trước muốn đến bắt chuyện, cô lập tức kéo tay Trình Nghiễn đặt lên trên cái bụng nhỏ hơi nhô ra của mình: “Ông xã à, anh nói xem sao lại có người vẫn nhớ mãi không quên vợ trước thế?”
Trình Nghiễn thản nhiên đáp: “Bởi vì anh ta hèn.”
Chồng trước: “…”
(3) Vợ chồng hai người đi dạo phố, vô tình gặp bạch nguyệt quang của Trình Nghiễn. Trà xanh bạch nguyệt quang còn chưa hết hy vọng, muốn tới gây chia rẽ tình cảm vợ chồng.
Trình Nghiễn thấy thế thì đặt tay lên bụng Lâm Niệm Sơ, hỏi từ trong thâm tâm: “Bà xã à, em nói xem bụng em cũng lớn như vậy rồi, sao mà em vẫn mặc cái gì cũng đẹp thế?”.
Lâm Niệm Sơ: “Chủ yếu là do em đẹp, tâm sinh tướng, không giống người nào đó, vừa nhìn thì đã biết chua ngoa, đời này đã định là cô đơn đến cuối đời.”
Bạch nguyệt quang: “…”
*Ghi chú:
1. Nam chính sạch, sau khi ở bên nữ chính thì một lòng một dạ, bạch nguyệt quang là một vật hy sinh.
2. Một bộ truyện cẩu huyết nam nữ chính cưới trước yêu sau, cùng nhau hành hạ cặn bã, gây dựng hạnh phúc, đừng nghiêm túc quá.
3. Thật ra cũng là một câu chuyện chữa lành lẫn nhau.
💐Tác giả: Trương Bất Nhất
💐Chuyển ngữ: The Atlamtis
💐Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, ngược tra, sảng văn, HE.
💐Độ dài: 68 chương + 3 NT
💐Văn án
(1) Lâm Niệm Sơ yêu Lương Thần vô cùng, hai người yêu nhau bảy năm, kết hôn ba năm thì Lương Thần lại ngoại tình. Kẻ thứ ba mang thai đến tận cửa bức vua thoái vị. Lâm Niệm Sơ không chút lưu tình trực tiếp ly hôn, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Trình Nghiễn vô cùng yêu nốt chu sa ở trong lòng, bạch nguyệt quang trước cửa sổ của mình. Nhưng mà lại bị bạch nguyệt quang ngược đến chết đi sống lại, từ đó về sau nhìn thấu hồng trần, yêu đương cái quần què!
Vào buổi tối một ngày nào đó, Lâm Niệm Sơ và Trình Nghiễn gặp nhau ở trong một bán bar nào đó. Hai thanh niên độc thân yêu đương quần què quan sát đối phương, đánh hơi thấy từ trường giống nhau, vì thế bèn ứ ừ với nhau.
Một tháng sau Lâm Niệm Sơ phát hiện mình mang thai, cô bàn bạc với Trình Nghiễn, hai người quyết định vò đã mẻ thì cho sứt luôn, chắp vá mà sống. Vì thế sau đó liền tới cục dân chính đăng ký kết hôn.
(2) Trong một tiệc rượu nào đó, Lâm Niệm Sơ vô tình gặp chồng trước. Chồng trước muốn đến bắt chuyện, cô lập tức kéo tay Trình Nghiễn đặt lên trên cái bụng nhỏ hơi nhô ra của mình: “Ông xã à, anh nói xem sao lại có người vẫn nhớ mãi không quên vợ trước thế?”
Trình Nghiễn thản nhiên đáp: “Bởi vì anh ta hèn.”
Chồng trước: “…”
(3) Vợ chồng hai người đi dạo phố, vô tình gặp bạch nguyệt quang của Trình Nghiễn. Trà xanh bạch nguyệt quang còn chưa hết hy vọng, muốn tới gây chia rẽ tình cảm vợ chồng.
Trình Nghiễn thấy thế thì đặt tay lên bụng Lâm Niệm Sơ, hỏi từ trong thâm tâm: “Bà xã à, em nói xem bụng em cũng lớn như vậy rồi, sao mà em vẫn mặc cái gì cũng đẹp thế?”.
Lâm Niệm Sơ: “Chủ yếu là do em đẹp, tâm sinh tướng, không giống người nào đó, vừa nhìn thì đã biết chua ngoa, đời này đã định là cô đơn đến cuối đời.”
Bạch nguyệt quang: “…”
*Ghi chú:
1. Nam chính sạch, sau khi ở bên nữ chính thì một lòng một dạ, bạch nguyệt quang là một vật hy sinh.
2. Một bộ truyện cẩu huyết nam nữ chính cưới trước yêu sau, cùng nhau hành hạ cặn bã, gây dựng hạnh phúc, đừng nghiêm túc quá.
3. Thật ra cũng là một câu chuyện chữa lành lẫn nhau.
4.3
Trần Hương vốn dĩ chỉ tới đây thăm em trai, tiện thể giặt giũ quần áo và quét dọn nhà cửa, nhưng cô không nghĩ rằng mình sẽ đi nhầm phòng tắm, càng không nghĩ tới việc mình sẽ gặp được huấn luyện viên của em trai trong căn phòng tắm ấy.
Cô sợ hãi đến phát khóc, nhưng ngay sau đó lại nghe giọng nói khàn đục của người đàn ông: “Bỏ tay ra”.
“Tôi muốn xem v*.”
Đây là câu chuyện của chàng huấn luyện viên thô lỗ và cô gái nông thôn mềm mại.
Cô sợ hãi đến phát khóc, nhưng ngay sau đó lại nghe giọng nói khàn đục của người đàn ông: “Bỏ tay ra”.
“Tôi muốn xem v*.”
Đây là câu chuyện của chàng huấn luyện viên thô lỗ và cô gái nông thôn mềm mại.
3.9
Truyện kể về Phục Hoa nhìn thấy Hạng Chấn đang kiên nhẫn đút cơm cho một cô bé nhỏ, nụ cười rạng rỡ trên môi anh khiến trái tim cô chùng xuống. Mong muốn có con bỗng dấy lên trong lòng Phục Hoa. Cô khao khát có một đứa trẻ thuộc về cô và Hạng Chấn, một gia đình trọn vẹn. Tuy nhiên, Phục Hoa hiểu rằng đây là một vấn đề phức tạp.
Hạng Chấn có quá khứ bí ẩn và chưa bao giờ đề cập đến chuyện con cái. Liệu anh có mong muốn có con như cô? Phục Hoa cần tìm thời điểm thích hợp để chia sẻ mong muốn của mình với Hạng Chấn và cùng anh giải quyết những vấn đề liên quan. Câu chuyện này hứa hẹn sẽ mang đến những diễn biến thú vị xoay quanh mong muốn có con của Phục Hoa và phản ứng của Hạng Chấn...
Hạng Chấn có quá khứ bí ẩn và chưa bao giờ đề cập đến chuyện con cái. Liệu anh có mong muốn có con như cô? Phục Hoa cần tìm thời điểm thích hợp để chia sẻ mong muốn của mình với Hạng Chấn và cùng anh giải quyết những vấn đề liên quan. Câu chuyện này hứa hẹn sẽ mang đến những diễn biến thú vị xoay quanh mong muốn có con của Phục Hoa và phản ứng của Hạng Chấn...
4
Vân Tự chỉ là một cung nữ nhỏ bé. Nàng không phải người tốt, nhưng lại là một mỹ nhân.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
4.4
Tác giả: Đông Thời Tự
Thể loại: Hiện đại, mất trí nhớ, SC, HE
Số chương: 64
Giới thiệu:
Phó Văn Cảnh trúng tiếng sét ái tình ngay lần đầu gặp Hạ Thinh. Chỉ tiếc, trái tim cô đã thuộc về cậu bạn thanh mai trúc mã.
Rồi số phận run rủi, Hạ Thinh gặp tai nạn, mất trí nhớ. Cô nhìn Phó Văn Cảnh, đôi mắt ngơ ngác: "Anh là ai?"
Một thoáng lặng im, Phó Văn Cảnh mỉm cười đáp: "Anh là bạn trai em."
Tai nạn xảy ra khi Hạ Thinh đang trên đường vạch mặt kẻ bội bạc. Dù mất trí, ký ức về sự phản bội vẫn in hằn trong tâm trí cô. Tỉnh dậy, cô bắt gặp một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest vừa vặn ngồi bên giường bệnh.
Kìm nén cơn giận, Hạ Thinh lạnh lùng hỏi: "Anh là ai?"
Anh ta do dự giây lát rồi đáp: "Anh là bạn trai em."
Nắm đấm Hạ Thinh siết chặt. Vậy ra đây chính là tên khốn nạn dám cắm sừng cô!
Thể loại: Hiện đại, mất trí nhớ, SC, HE
Số chương: 64
Giới thiệu:
Phó Văn Cảnh trúng tiếng sét ái tình ngay lần đầu gặp Hạ Thinh. Chỉ tiếc, trái tim cô đã thuộc về cậu bạn thanh mai trúc mã.
Rồi số phận run rủi, Hạ Thinh gặp tai nạn, mất trí nhớ. Cô nhìn Phó Văn Cảnh, đôi mắt ngơ ngác: "Anh là ai?"
Một thoáng lặng im, Phó Văn Cảnh mỉm cười đáp: "Anh là bạn trai em."
Tai nạn xảy ra khi Hạ Thinh đang trên đường vạch mặt kẻ bội bạc. Dù mất trí, ký ức về sự phản bội vẫn in hằn trong tâm trí cô. Tỉnh dậy, cô bắt gặp một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest vừa vặn ngồi bên giường bệnh.
Kìm nén cơn giận, Hạ Thinh lạnh lùng hỏi: "Anh là ai?"
Anh ta do dự giây lát rồi đáp: "Anh là bạn trai em."
Nắm đấm Hạ Thinh siết chặt. Vậy ra đây chính là tên khốn nạn dám cắm sừng cô!
4.1
Giang Lạc Dao là đích nữ phủ Nhạc Xương Hầu, từ nhỏ đã được nuông chiều hết mực. Một ngày nọ, có một thầy bói đến cửa, nói rằng nàng có tai ương trong mệnh, trừ phi tìm được một người có hung khí bên cạnh mới có thể chuyển nguy thành an.
Cha nàng nghe xong thì hoảng sợ, vỗ đùi một cái, lập tức đưa nàng đến phủ Nhiếp Chính Vương
Nhiếp Chính Vương là người nổi tiếng hung bạo tàn nhẫn nhất thiên hạ, lại còn nợ Giang gia một ân tình. Ai ngờ Giang gia lại xoay người gửi gắm con gái cho hắn.
Nhiếp Chính Vương không ngẩng đầu lên, cầm bút viết thư trả lời: “Bản vương không cần con gái ngươi”.
Vừa lúc hắn đặt bút xuống, thì bên ngoài, một cô nương dung mạo tuyệt sắc khoác áo choàng trắng như tuyết bước vào, nhỏ giọng nói: “Lạnh”.
Nhiếp Chính Vương cau mày: “Lạnh? Lạnh thì đừng chạy lung tung”.
Cha nàng nghe xong thì hoảng sợ, vỗ đùi một cái, lập tức đưa nàng đến phủ Nhiếp Chính Vương
Nhiếp Chính Vương là người nổi tiếng hung bạo tàn nhẫn nhất thiên hạ, lại còn nợ Giang gia một ân tình. Ai ngờ Giang gia lại xoay người gửi gắm con gái cho hắn.
Nhiếp Chính Vương không ngẩng đầu lên, cầm bút viết thư trả lời: “Bản vương không cần con gái ngươi”.
Vừa lúc hắn đặt bút xuống, thì bên ngoài, một cô nương dung mạo tuyệt sắc khoác áo choàng trắng như tuyết bước vào, nhỏ giọng nói: “Lạnh”.
Nhiếp Chính Vương cau mày: “Lạnh? Lạnh thì đừng chạy lung tung”.
4.3
Ta vì dung mạo xinh đẹp nên được cha nuôi nhận nuôi.
Lại vì sức lực lớn nên bị đưa cho Cửu Vương gia.
Nhưng xui xẻo thay, ngay ngày hôm sau, Cửu Vương gia đã bị bắt vào thiên lao vì tội mưu phản.
Ta hỏi Cửu Vương gia có muốn vượt ngục không.
Cửu Vương gia buồn bã nói: "Ngục sắt trùng trùng, khó mà thoát được."
Đêm đó, thiên lao bị san bằng, Cửu Vương gia không cánh mà bay, biến mất khỏi kinh thành.
Lại vì sức lực lớn nên bị đưa cho Cửu Vương gia.
Nhưng xui xẻo thay, ngay ngày hôm sau, Cửu Vương gia đã bị bắt vào thiên lao vì tội mưu phản.
Ta hỏi Cửu Vương gia có muốn vượt ngục không.
Cửu Vương gia buồn bã nói: "Ngục sắt trùng trùng, khó mà thoát được."
Đêm đó, thiên lao bị san bằng, Cửu Vương gia không cánh mà bay, biến mất khỏi kinh thành.
4
Tô Mị trùng sinh, nhớ lại kết cục cả Tô gia bị chém đầu chết thảm vào kiếp trước. Nàng đâm đầu vào phủ Tấn Vương, quyết định ôm chân tân đế để giúp Tô gia tránh nạn.
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
4.7
“Trước khi gặp em, cuộc sống của anh rất vô vị nhàm chán; sau khi gặp em, anh mới nhận ra rằng cuộc sống lại đáng yêu và đầy màu sắc như vậy.”
Tính tình của Cố Khinh Thiển lạnh lùng, sở hữu khuôn mặt quyến rũ và dáng người lả lướt thu hút vô số đàn ông, nhưng, cô chán ghét giao lưu với mọi người, thế nên đã bỏ việc và tự mở một studio độc lập của riêng mình.
Ngay ngày đầu khai trương cô đã nhận được một cuộc gọi quấy rối, người đó thấy cô cho mình vào danh sách đen thì bắt đầu gửi tin nhắn vào tài khoản công khai của cô. Cô không thèm để ý đến, anh ta lại tới tận nhà để nhét thư vào cửa….
Cô không nhịn được nữa, tức giận gọi cho cảnh sát.
Viên cảnh sát đề nghị cô nên chuyển chỗ ở khác, vừa lúc chị Giang đang cho thuê nhà. Sau khi mừng rỡ ký hợp đồng xong, ở trong nhà chị Giang cô tình cờ gặp được đội trưởng Tống, là người đang thụ lý vụ án của cô.
Đội trưởng Tống như bị điểm huyệt trước nhan sắc của cô, cô không hề hay biết cứ thế yên tâm ở lại, không ngờ trong lúc bất cẩn lại bị ‘ăn sạch sành sanh’…
Một câu tóm tắt: Người đàn ông đó nói nhan sắc của cô bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng căn bản anh ta chỉ đang giả heo ăn thịt hổ!
Ngọt văn, 1v1, SongC.
Đội trưởng cảnh sát thô lỗ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng nội tâm tà răm X Nhà thiết kế sườn xám có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim mềm yếu.
Tác giả thích có ‘màn dạo đầu’, tốc độ lái xe hơi chậm, không phải vừa bắt đầu đã vào chủ đề chính. Thịt thà chỉ là dệt hoa trên gấm, không viết quá dài, không đào quá sâu.
Tính tình của Cố Khinh Thiển lạnh lùng, sở hữu khuôn mặt quyến rũ và dáng người lả lướt thu hút vô số đàn ông, nhưng, cô chán ghét giao lưu với mọi người, thế nên đã bỏ việc và tự mở một studio độc lập của riêng mình.
Ngay ngày đầu khai trương cô đã nhận được một cuộc gọi quấy rối, người đó thấy cô cho mình vào danh sách đen thì bắt đầu gửi tin nhắn vào tài khoản công khai của cô. Cô không thèm để ý đến, anh ta lại tới tận nhà để nhét thư vào cửa….
Cô không nhịn được nữa, tức giận gọi cho cảnh sát.
Viên cảnh sát đề nghị cô nên chuyển chỗ ở khác, vừa lúc chị Giang đang cho thuê nhà. Sau khi mừng rỡ ký hợp đồng xong, ở trong nhà chị Giang cô tình cờ gặp được đội trưởng Tống, là người đang thụ lý vụ án của cô.
Đội trưởng Tống như bị điểm huyệt trước nhan sắc của cô, cô không hề hay biết cứ thế yên tâm ở lại, không ngờ trong lúc bất cẩn lại bị ‘ăn sạch sành sanh’…
Một câu tóm tắt: Người đàn ông đó nói nhan sắc của cô bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng căn bản anh ta chỉ đang giả heo ăn thịt hổ!
Ngọt văn, 1v1, SongC.
Đội trưởng cảnh sát thô lỗ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng nội tâm tà răm X Nhà thiết kế sườn xám có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim mềm yếu.
Tác giả thích có ‘màn dạo đầu’, tốc độ lái xe hơi chậm, không phải vừa bắt đầu đã vào chủ đề chính. Thịt thà chỉ là dệt hoa trên gấm, không viết quá dài, không đào quá sâu.
9
Tác giả: Đào Hoa Dẫn
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh
Giới thiệu:
Thẩm Nhu không ngờ mình đã trọng sinh...
Cô vẫn nhớ rõ mình chán ghét cái người điên cuồng yêu mình, tình cảm vừa sâu sắc hèn mọn đến mức chỉ cầu mong cô quay lại nhìn cậu một cái.
Đã từng chán ghét là thế, nhưng người kia vẫn luôn thật sự chỉ có mình cô, thâm tình đến mức khiến cô cũng rung động.
Năm mười tám tuổi, cô quay về, nhìn người kia chưa từng có được chút hòa nhã của cô, chưa từng có được sự đáp lại của cô, cậu khóc, cô an ủi
"Cậu đừng khóc nữa, tôi thích cậu nhé?"
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh
Giới thiệu:
Thẩm Nhu không ngờ mình đã trọng sinh...
Cô vẫn nhớ rõ mình chán ghét cái người điên cuồng yêu mình, tình cảm vừa sâu sắc hèn mọn đến mức chỉ cầu mong cô quay lại nhìn cậu một cái.
Đã từng chán ghét là thế, nhưng người kia vẫn luôn thật sự chỉ có mình cô, thâm tình đến mức khiến cô cũng rung động.
Năm mười tám tuổi, cô quay về, nhìn người kia chưa từng có được chút hòa nhã của cô, chưa từng có được sự đáp lại của cô, cậu khóc, cô an ủi
"Cậu đừng khóc nữa, tôi thích cậu nhé?"
8.1
Nội dung truyện:
Đại tiểu thư Trình Dao Dao xuyên vào sách trở thành nữ phản diện trùng tên trùng họ.
Trình Dao Dao bày tỏ: Đây không phải là vấn đề, chỉ cần gương mặt xinh đẹp của cô vẫn còn, cô vẫn là cô gái đứng trêи đỉnh chuỗi thức ăn!
Nông thôn vào những năm 1970 có điều kiện không tốt, công việc nhiều và nặng nhọc, đại tiểu thư yếu ớt nhổ rễ cỏ cũng có thể làm tay bị thương khóc sướt mướt nhận rõ hiện thực.
Tạ Tam là con trai nhà địa chủ, âm trầm quái gở, tính tình ngoan lệ, người trong thôn chỉ sợ tránh không kịp.
Gần đây hắn có chút phiền não: Đại mỹ nhân Trình Dao Dao luôn quấn lấy hắn, vừa phiền phức vừa yếu ớt.
Trình Dao Dao: Chỉ cần giải quyết được tương lai của đại lão, cô vẫn là cô gái đứng trêи đỉnh chuỗi thức ăn!
Đại tiểu thư Trình Dao Dao xuyên vào sách trở thành nữ phản diện trùng tên trùng họ.
Trình Dao Dao bày tỏ: Đây không phải là vấn đề, chỉ cần gương mặt xinh đẹp của cô vẫn còn, cô vẫn là cô gái đứng trêи đỉnh chuỗi thức ăn!
Nông thôn vào những năm 1970 có điều kiện không tốt, công việc nhiều và nặng nhọc, đại tiểu thư yếu ớt nhổ rễ cỏ cũng có thể làm tay bị thương khóc sướt mướt nhận rõ hiện thực.
Tạ Tam là con trai nhà địa chủ, âm trầm quái gở, tính tình ngoan lệ, người trong thôn chỉ sợ tránh không kịp.
Gần đây hắn có chút phiền não: Đại mỹ nhân Trình Dao Dao luôn quấn lấy hắn, vừa phiền phức vừa yếu ớt.
Trình Dao Dao: Chỉ cần giải quyết được tương lai của đại lão, cô vẫn là cô gái đứng trêи đỉnh chuỗi thức ăn!
3.8
Năm 2023, Uông Lộ Hi thực hiện được ước mơ của mình – thi đỗ vào một trường đại học ở Bắc Kinh.
Cô sắp xếp đồ đến trường báo danh nhập học trước một tháng, sau đó lên kế hoạch thăm thú hết các điểm tham quan nổi tiếng ở Bắc Kinh.
Đành chịu thôi, nào là cố đô lục triều, nào là hào quang thủ đô,… Có quá nhiều thứ khiến cô cảm thấy hứng thú mới lạ.
Mùa xuân ở Đào Nhiên Đình, mùa hè ở Thập Sát Hải, mùa thu ở Thiên Đàn, và cả mùa đông tuyết rơi đầy trời ở tháp góc Cố Cung.
À, đúng rồi, cô còn muốn đến thăm nơi quay phim “Nhà Có Trai Có Gái” nữa, sau đó check-in ở khu chung cư nhà Lưu Tinh, rồi hét lên câu: “Tôi muốn nhuộm đầu thành màu xanh lá!”
*
Du lịch ở Bắc Kinh chẳng bao giờ có mùa vắng khách, mấy anh em mở công ty du lịch bận đứt hơi, Viên Bắc bị tóm đi dẫn đoàn vài ngày.
Dù sao thì từ nhỏ Viên Bắc đã là người rành rẽ ngõ ngách Hồ Đồng, mấy chỗ đó anh đều quen thuộc cả.
Một nhóm ông bà cụ chen Viên Bắc vào giữa, cái mic nhỏ cài ở trước vạt áo đã hết pin từ lâu, cổ họng anh khô khốc nóng rát. Viên Bắc trốn vào bóng râm nghỉ ngơi, song lại bất đắc dĩ trở thành kẻ nghe lén.
Cô gái duy nhất trong đoàn người lớn tuổi đang đứng quay lưng về phía anh gọi điện thoại.
“… Thôi đừng nhắc nữa, xui quá đi, hướng dẫn viên lần này chắc là người mới, thuyết minh ấp úng, mình sẽ khiếu nại.”
Viên Bắc gãi đầu, bị sặc một ngụm Coca lạnh.
“… Nhưng mà cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất cũng đẹp trai, he he, trông anh ta đẹp trai thật.”
Viên Bắc gật đầu, ừm, dễ chịu hơn rồi.
Anh quay lại chỗ máy bán hàng tự động, sau đó mua thêm một lon nữa. Cuối cùng Viên Bắc dùng một tay bật nắp lon, cạch một tiếng, bọt trào ra.
Anh nhướng mày nhìn cô gái trẻ đang trố mắt kinh ngạc: “Nói nhiều thế, khát không?”
Cuối cùng Uông Lộ Hi cũng không dám nhận lon Coca lạnh mà Viên Bắc đưa cho.
Nhưng hơi lạnh tỏa ra lại rất đúng lúc.
Nhẹ nhàng, len lỏi, thấm đầy mùa Hè năm 2023 ở Bắc Kinh.
*
Ông hoàng ra vẻ & Nữ sinh đại học thẳng thắn
100,000 chữ, truyện ngắn.
Vai chính: Uông Lộ Hi, Viên Bắc
Giới thiệu vắn tắt: Em chạy về phía anh, anh chạy về phía em.
Lập ý: Hãy trân trọng những người trước mắt.
***
P/s: Nữ chính 2005, nam chính hơn nữ chính 6 – 7 tuổi
“Tôi muốn nhuộm đầu thành màu xanh lá”: Câu này bắt nguồn từ bộ phim Nhà Có Trai Có Gái. Sau khi Lưu Tinh biết em gái Hạ Tuyết có hẹn với “bạn trai” thì đi thương lượng với mẹ, muốn được nhuộm đầu xanh lá để trông ngầu hơn còn tìm bạn gái. Nhưng vì bên Trung màu xanh lá là ẩn dụ cho việc bị “cắm sừng”, mà lại kết hợp với biểu cảm của Lưu Tinh nên câu nói này đã trở thành “meme kinh điển”.
Cô sắp xếp đồ đến trường báo danh nhập học trước một tháng, sau đó lên kế hoạch thăm thú hết các điểm tham quan nổi tiếng ở Bắc Kinh.
Đành chịu thôi, nào là cố đô lục triều, nào là hào quang thủ đô,… Có quá nhiều thứ khiến cô cảm thấy hứng thú mới lạ.
Mùa xuân ở Đào Nhiên Đình, mùa hè ở Thập Sát Hải, mùa thu ở Thiên Đàn, và cả mùa đông tuyết rơi đầy trời ở tháp góc Cố Cung.
À, đúng rồi, cô còn muốn đến thăm nơi quay phim “Nhà Có Trai Có Gái” nữa, sau đó check-in ở khu chung cư nhà Lưu Tinh, rồi hét lên câu: “Tôi muốn nhuộm đầu thành màu xanh lá!”
*
Du lịch ở Bắc Kinh chẳng bao giờ có mùa vắng khách, mấy anh em mở công ty du lịch bận đứt hơi, Viên Bắc bị tóm đi dẫn đoàn vài ngày.
Dù sao thì từ nhỏ Viên Bắc đã là người rành rẽ ngõ ngách Hồ Đồng, mấy chỗ đó anh đều quen thuộc cả.
Một nhóm ông bà cụ chen Viên Bắc vào giữa, cái mic nhỏ cài ở trước vạt áo đã hết pin từ lâu, cổ họng anh khô khốc nóng rát. Viên Bắc trốn vào bóng râm nghỉ ngơi, song lại bất đắc dĩ trở thành kẻ nghe lén.
Cô gái duy nhất trong đoàn người lớn tuổi đang đứng quay lưng về phía anh gọi điện thoại.
“… Thôi đừng nhắc nữa, xui quá đi, hướng dẫn viên lần này chắc là người mới, thuyết minh ấp úng, mình sẽ khiếu nại.”
Viên Bắc gãi đầu, bị sặc một ngụm Coca lạnh.
“… Nhưng mà cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất cũng đẹp trai, he he, trông anh ta đẹp trai thật.”
Viên Bắc gật đầu, ừm, dễ chịu hơn rồi.
Anh quay lại chỗ máy bán hàng tự động, sau đó mua thêm một lon nữa. Cuối cùng Viên Bắc dùng một tay bật nắp lon, cạch một tiếng, bọt trào ra.
Anh nhướng mày nhìn cô gái trẻ đang trố mắt kinh ngạc: “Nói nhiều thế, khát không?”
Cuối cùng Uông Lộ Hi cũng không dám nhận lon Coca lạnh mà Viên Bắc đưa cho.
Nhưng hơi lạnh tỏa ra lại rất đúng lúc.
Nhẹ nhàng, len lỏi, thấm đầy mùa Hè năm 2023 ở Bắc Kinh.
*
Ông hoàng ra vẻ & Nữ sinh đại học thẳng thắn
100,000 chữ, truyện ngắn.
Vai chính: Uông Lộ Hi, Viên Bắc
Giới thiệu vắn tắt: Em chạy về phía anh, anh chạy về phía em.
Lập ý: Hãy trân trọng những người trước mắt.
***
P/s: Nữ chính 2005, nam chính hơn nữ chính 6 – 7 tuổi
“Tôi muốn nhuộm đầu thành màu xanh lá”: Câu này bắt nguồn từ bộ phim Nhà Có Trai Có Gái. Sau khi Lưu Tinh biết em gái Hạ Tuyết có hẹn với “bạn trai” thì đi thương lượng với mẹ, muốn được nhuộm đầu xanh lá để trông ngầu hơn còn tìm bạn gái. Nhưng vì bên Trung màu xanh lá là ẩn dụ cho việc bị “cắm sừng”, mà lại kết hợp với biểu cảm của Lưu Tinh nên câu nói này đã trở thành “meme kinh điển”.
8.1
Phu quân của ta, gần đây dường như đã trở thành một người khác.
Người xưa nay luôn giữ mình trong sạch, giờ đây lại đắm chìm trong hoa lâu nhiều ngày, hơi men ngào ngạt, còn nói muốn cưới con gái thừa tướng, người đã từng từ hôn với hắn.
Ta muốn hòa ly.
Mọi người đều khuyên ta: "Hầu gia có lẽ bị mê hoặc nhất thời, đợi khi tỉnh rượu là sẽ ổn thôi."
Không, hắn sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Chỉ có ta biết, linh hồn từ dị thế trên người hắn, giờ đã trở về thời đại chiến loạn kia rồi.
Thân cao bảy thước ấy, đã dành trọn cho quốc gia, làm sao có thể chỉ dành cho ta.
...
Người xưa nay luôn giữ mình trong sạch, giờ đây lại đắm chìm trong hoa lâu nhiều ngày, hơi men ngào ngạt, còn nói muốn cưới con gái thừa tướng, người đã từng từ hôn với hắn.
Ta muốn hòa ly.
Mọi người đều khuyên ta: "Hầu gia có lẽ bị mê hoặc nhất thời, đợi khi tỉnh rượu là sẽ ổn thôi."
Không, hắn sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Chỉ có ta biết, linh hồn từ dị thế trên người hắn, giờ đã trở về thời đại chiến loạn kia rồi.
Thân cao bảy thước ấy, đã dành trọn cho quốc gia, làm sao có thể chỉ dành cho ta.
...
3.8
Người Tần Tranh muốn trói là thiên kim tiểu thư khác, nào biết lại bắt cóc tôn đại thần Tang Nhược này tới.
Khó khăn lắm mới đưa người trở lại, Tần Tranh mềm lòng đi ngang qua, nhìn thấy cô gái nhỏ ngốc nghếch đang đứng đó, không có một ai quan tâm đến cô.
Tần Tranh cắn răng, lại phải đưa cô gái nhỏ về nhà.
* Kẻ bắt cóc x cô gái nhỏ đáng thương bị bắt nhầm
* Niên thượng/ Độ tuổi cách nhau mười tuổi
* Hướng cứu rỗi.
Khó khăn lắm mới đưa người trở lại, Tần Tranh mềm lòng đi ngang qua, nhìn thấy cô gái nhỏ ngốc nghếch đang đứng đó, không có một ai quan tâm đến cô.
Tần Tranh cắn răng, lại phải đưa cô gái nhỏ về nhà.
* Kẻ bắt cóc x cô gái nhỏ đáng thương bị bắt nhầm
* Niên thượng/ Độ tuổi cách nhau mười tuổi
* Hướng cứu rỗi.
3.9
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Xuyên sách, 1v1
Tag: Xuyên qua thời không, Trùng sinh, Nữ phụ, Xuyên thư
Tình trạng cv: Hoàn (76 chương)
Edit + Beta: Thiên Ngân (Nấm)
Nữ phụ trong tiểu thuyết là một nhân vật trong cuộc đời của nam chính, nhưng chỉ yêu đương một thời gian, kết cục lại là bất đắc kì tử.
Hà Lan đã xuyên vào sách, thay thế nhân vật nữ phụ trong đó.
Mấy năm sau, nam chính cũng xuôi tay, sau đó lại bất ngờ được trọng sinh, trở về ba năm trước.
Có điều, Hà Lan mà nam chính tìm kiếm lại không phải là Hà Lan đã xuyên sách, chỉ là một nữ phụ như nguyên tác.
Chờ đợi suốt hai đời, Lăng Việt triệt để hắc hóa.
Mãi đến đời thứ ba, Lăng Việt đã hắc hóa mới tìm được Hải Lan của anh.
Tag: Xuyên qua thời không, Trùng sinh, Nữ phụ, Xuyên thư
Tình trạng cv: Hoàn (76 chương)
Edit + Beta: Thiên Ngân (Nấm)
Nữ phụ trong tiểu thuyết là một nhân vật trong cuộc đời của nam chính, nhưng chỉ yêu đương một thời gian, kết cục lại là bất đắc kì tử.
Hà Lan đã xuyên vào sách, thay thế nhân vật nữ phụ trong đó.
Mấy năm sau, nam chính cũng xuôi tay, sau đó lại bất ngờ được trọng sinh, trở về ba năm trước.
Có điều, Hà Lan mà nam chính tìm kiếm lại không phải là Hà Lan đã xuyên sách, chỉ là một nữ phụ như nguyên tác.
Chờ đợi suốt hai đời, Lăng Việt triệt để hắc hóa.
Mãi đến đời thứ ba, Lăng Việt đã hắc hóa mới tìm được Hải Lan của anh.
4.5
Sau khi ta chết, nam nhân ta yêu nhất đã cưới kẻ giết ta. Ba năm sau, hắn vui mừng đón con trai đầu lòng, lại bỗng nhiên nhớ đến ta.
Hắn đến nơi ta từng sống, nhưng lại được thông báo: "Chết lâu rồi, một bát thuốc độc, chết nhanh lắm."
Hắn sững sờ, miệng phun ra máu tươi, lao đến giật lấy bài vị của ta.
Thế nhưng, tất cả đã quá muộn rồi.
Hắn đến nơi ta từng sống, nhưng lại được thông báo: "Chết lâu rồi, một bát thuốc độc, chết nhanh lắm."
Hắn sững sờ, miệng phun ra máu tươi, lao đến giật lấy bài vị của ta.
Thế nhưng, tất cả đã quá muộn rồi.
8.4
Tác giả: 田智锦黎
Thể loại: Ngôn Tình, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược, Xuyên Sách, Gả Thay, Ngọt
Team dịch: Anan
Giới thiệu
Lục Ngọc không ngờ đùng một cái bản thân lại xuyên vào tiểu thuyết. Trong đây, cô là nữ phụ mệnh khổ, thế gả chị họ, bị người nhà chồng trả về, cha mẹ còn bị sỉ nhục, cuối cùng gia đình không chịu được ô uế, người tự sát, kẻ phát điên. Mà Lục Kiều chị họ cô lại vào được cửa cao, một bước thành bà hoàng.
Làm éo gì lại có chuyện vô lý thế được!
Đã đến đây, Lục Ngọc quyết tâm sửa lại cái kết chó má này!
Nhìn anh chồng Phó Cầm Duy đẹp trai tốt bụng, lại là thư sinh hàng hiếm, Lục Ngọc càng cảm thấy bọn họ mới là một đôi trời sinh, kiếp này cô đã ở đây thì tuyệt đối sẽ không để lỡ anh!
Thể loại: Ngôn Tình, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược, Xuyên Sách, Gả Thay, Ngọt
Team dịch: Anan
Giới thiệu
Lục Ngọc không ngờ đùng một cái bản thân lại xuyên vào tiểu thuyết. Trong đây, cô là nữ phụ mệnh khổ, thế gả chị họ, bị người nhà chồng trả về, cha mẹ còn bị sỉ nhục, cuối cùng gia đình không chịu được ô uế, người tự sát, kẻ phát điên. Mà Lục Kiều chị họ cô lại vào được cửa cao, một bước thành bà hoàng.
Làm éo gì lại có chuyện vô lý thế được!
Đã đến đây, Lục Ngọc quyết tâm sửa lại cái kết chó má này!
Nhìn anh chồng Phó Cầm Duy đẹp trai tốt bụng, lại là thư sinh hàng hiếm, Lục Ngọc càng cảm thấy bọn họ mới là một đôi trời sinh, kiếp này cô đã ở đây thì tuyệt đối sẽ không để lỡ anh!
4.2
Trước khi mất trí nhớ, Vân Kiều si mê say đắm vị hôn phu liên hôn của mình, nhưng cô đã bị phản bội đầy đau đớn.
Sau khi mất trí nhớ, Vân Kiều chỉ nhớ mình thích vị ân nhân cứu mạng - Thẩm Trạm.
Thẩm Trạm là ai?
Đối thủ một mất một còn của vị hôn phu cũ!
[1]
Thuở nhỏ, Vân Kiều bị bắt nạt, chỉ mỗi vị hôn phu trong miệng người lớn đứng ra bảo vệ cô.
Năm mười chín tuổi, Vân Kiều ôm bao kỳ vọng muốn thổ lộ tình cảm với anh ta, lại chứng kiến anh ta ôm người con gái khác, thân mật hôn môi.
“Tôi không ưng mấy cô nhóc nhạt nhẽo vô vị.” Người đàn ông lạnh lùng nhìn cô, trong ánh mắt xa cách không hề có tình cảm.
Vân Kiều nản lòng thoái chí.
Cô mở mắt thêm lần nữa, nào ngờ bị đập đầu mất trí nhớ, bám chặt lấy người đầu tiên mà mình nhìn thấy khi tỉnh lại.
-
Kể từ khi nhặt được vị hôn thê của đối thủ không đội trời chung, Thẩm Trạm kiêu ngạo, nóng tính buộc phải sinh hoạt theo nếp sống chăm con nhỏ, về nhà vào đúng tám giờ tối mỗi ngày.
Bạn bè thảo luận sôi nổi: “Anh Thẩm, sao gần đây anh ngày càng ngoan ngoãn vậy?”
“Con mắt nào của cậu thấy tôi ngoan?” Thẩm Trạm nâng ly rượu lên, cười nhạt.
Giây tiếp theo, tiếng chuông quan tâm đặc biệt vang lên, anh nhanh chân chạy về dỗ người.
[2]
Người cũ mất đi mới biết quý trọng, ân hận về việc trước đây, lao đến nhà họ Thẩm đòi người.
Bà Thẩm mới lên chức không hiểu gì hết: “Ông xã, anh ta là ai thế?”
Thẩm Trạm sầm mặt: “Kẻ thù không đội trời chung của nhà ta.”
Kiều Kiều bừng tỉnh, chỉ thẳng vào người cũ không chút nương tay: “Đóng cửa, thả chó, đánh đuổi tên đó ra ngoài!”
-
Ban đầu, khi nhặt được vị hôn thê của đối thủ một mất một còn, Thẩm Trạm chỉ muốn ra oai phủ đầu!
Về sau, Vân Kiều vừa rơi một giọt nước mắt, Thẩm Trạm đã quỳ xuống ngay!
Sau khi mất trí nhớ, Vân Kiều chỉ nhớ mình thích vị ân nhân cứu mạng - Thẩm Trạm.
Thẩm Trạm là ai?
Đối thủ một mất một còn của vị hôn phu cũ!
[1]
Thuở nhỏ, Vân Kiều bị bắt nạt, chỉ mỗi vị hôn phu trong miệng người lớn đứng ra bảo vệ cô.
Năm mười chín tuổi, Vân Kiều ôm bao kỳ vọng muốn thổ lộ tình cảm với anh ta, lại chứng kiến anh ta ôm người con gái khác, thân mật hôn môi.
“Tôi không ưng mấy cô nhóc nhạt nhẽo vô vị.” Người đàn ông lạnh lùng nhìn cô, trong ánh mắt xa cách không hề có tình cảm.
Vân Kiều nản lòng thoái chí.
Cô mở mắt thêm lần nữa, nào ngờ bị đập đầu mất trí nhớ, bám chặt lấy người đầu tiên mà mình nhìn thấy khi tỉnh lại.
-
Kể từ khi nhặt được vị hôn thê của đối thủ không đội trời chung, Thẩm Trạm kiêu ngạo, nóng tính buộc phải sinh hoạt theo nếp sống chăm con nhỏ, về nhà vào đúng tám giờ tối mỗi ngày.
Bạn bè thảo luận sôi nổi: “Anh Thẩm, sao gần đây anh ngày càng ngoan ngoãn vậy?”
“Con mắt nào của cậu thấy tôi ngoan?” Thẩm Trạm nâng ly rượu lên, cười nhạt.
Giây tiếp theo, tiếng chuông quan tâm đặc biệt vang lên, anh nhanh chân chạy về dỗ người.
[2]
Người cũ mất đi mới biết quý trọng, ân hận về việc trước đây, lao đến nhà họ Thẩm đòi người.
Bà Thẩm mới lên chức không hiểu gì hết: “Ông xã, anh ta là ai thế?”
Thẩm Trạm sầm mặt: “Kẻ thù không đội trời chung của nhà ta.”
Kiều Kiều bừng tỉnh, chỉ thẳng vào người cũ không chút nương tay: “Đóng cửa, thả chó, đánh đuổi tên đó ra ngoài!”
-
Ban đầu, khi nhặt được vị hôn thê của đối thủ một mất một còn, Thẩm Trạm chỉ muốn ra oai phủ đầu!
Về sau, Vân Kiều vừa rơi một giọt nước mắt, Thẩm Trạm đã quỳ xuống ngay!
7.9
Tác giả: Bán Đường
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hiện Đại, Hành Động, Hài Hước, Sủng, Trả Thù, Chữa Lành, Điền Văn, Ngọt
Team dịch: Giải tích về nỗi nhớ
Giới thiệu
Họ từng yêu nhau say đắm dưới màn tuyết trắng xóa của núi Nam. Nhưng tình yêu ấy chỉ là ảo ảnh, che giấu mối thù chất chồng suốt bốn năm.
Đêm tân hôn, nàng kết thúc cuộc tình bằng viên đạ/n oan nghiệt, để lại hắn trong vũng ma/u, chìm trong tuyệt vọng và nỗi đau khôn cùng.
Giữa tuyết trắng núi Nam, chuyện tình này liệu có tan thành nước? Dư âm đau thương này liệu có thể xóa nhòa được hay chăng?
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hiện Đại, Hành Động, Hài Hước, Sủng, Trả Thù, Chữa Lành, Điền Văn, Ngọt
Team dịch: Giải tích về nỗi nhớ
Giới thiệu
Họ từng yêu nhau say đắm dưới màn tuyết trắng xóa của núi Nam. Nhưng tình yêu ấy chỉ là ảo ảnh, che giấu mối thù chất chồng suốt bốn năm.
Đêm tân hôn, nàng kết thúc cuộc tình bằng viên đạ/n oan nghiệt, để lại hắn trong vũng ma/u, chìm trong tuyệt vọng và nỗi đau khôn cùng.
Giữa tuyết trắng núi Nam, chuyện tình này liệu có tan thành nước? Dư âm đau thương này liệu có thể xóa nhòa được hay chăng?
3.9
Editor: Xamxam, Tuyết Vô Thường, Dạ Tâm, Lang Băm
Thể loại: Hiện đại, hài hước, phúc hắc
Giới thiệu:
Phòng bên cạnh chuyển tới một mỹ nam kiêu ngạo, tự đại, IQ=max EQ=0. Ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt cô đã bị anh đưa vào đồn cảnh sát nên Tô Song Song quyết định thù này không báo không phải nữ tử, không ngờ kế hoạch trả thù rất thuận lợi, thế nhưng anh lại nói "Cô làm hỏng hôn sự của tôi nên cô phải dùng chính mình để đền.
Thể loại: Hiện đại, hài hước, phúc hắc
Giới thiệu:
Phòng bên cạnh chuyển tới một mỹ nam kiêu ngạo, tự đại, IQ=max EQ=0. Ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt cô đã bị anh đưa vào đồn cảnh sát nên Tô Song Song quyết định thù này không báo không phải nữ tử, không ngờ kế hoạch trả thù rất thuận lợi, thế nhưng anh lại nói "Cô làm hỏng hôn sự của tôi nên cô phải dùng chính mình để đền.
4.4
NĂM THÁNG VÀNG SON
Tác Giả: Kiệt Trạch Nhi Du
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, Tây huyễn, Vampire, Phương Tây, Thị giác nữ chủ
Editor + Bìa: Bông Hồng Có Gai
Văn án:
"Iris, lại đây."
Người đàn ông trong bóng tối vẫy tay gọi cô, ra hiệu cho cô đến chỗ anh. Cô phản kháng theo bản năng, nhưng cơ thể lại từng bước tiến về phía anh.
Cô không thể từ chối anh, ít nhất là cơ thể cô không thể từ chối, sự cám dỗ từ anh còn mãnh liệt hơn cả quả táo trong vườn Địa Đàng.
"Vâng, thưa chủ nhân của tôi."
Cô học cách gọi anh như những người khác trong lâu đài cổ này.
Nhưng dường như anh đang... tức giận.
Đôi mắt màu tro pha lẫn cơn giận không tên, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thì thầm bên tai.
"Từ nay về sau, gọi ta là "trưởng thân", nhớ chưa?"
—
"A Khánh."
Hắn gọi tên cô bằng tiếng Tiên Ti không thành thạo, ánh mắt dịu dàng như thiên thần cánh vàng bên cạnh Đức Chúa.
Nhưng cô biết, hắn đến từ sâu thẳm địa ngục, là một ác quỷ chính hiệu.
Cái ôm của ác quỷ là liều thuốc độc ngọt ngào.
Nhưng cô lại mê luyến nó.
"A Khánh, lần sau gặp lại, ta sẽ nói cho em biết tất cả."
"Còn nữa, Heine không phải là "trưởng thân" của em, ta mới phải."
Dưới ánh hoàng hôn, hắn đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối mà mỉm cười với cô.
Cô mong chờ cuộc gặp gỡ tiếp theo mà hắn nói đến, hết lần này đến lần khác, nhưng mãi không biết sự thật đó là gì.
Heine và Kim, hai chủ nhân trong cùng một thân thể.
Một người gọi cô là Iris, người kia gọi cô là A Khánh.
Họ đều là huyết tộc, và cô cũng vậy.
Tiếng lục lạc ngân vang, kết nối một vương quốc cổ xưa huyền bí.
Tám trăm năm trước, một đoàn thương buôn khởi hành từ Lạc Dương, sau nhiều năm đã đến Florence.
Sau đó, lâu đài cổ im lặng trăm năm lại một lần nữa rực sáng, chờ đợi chủ nhân của nó tỉnh dậy.
Đêm nay đã định sẵn sẽ không yên giấc.
—
Hướng dẫn sử dụng:
Song C, đều là mối tình đầu. Nam chính có nhân cách phân liệt, không dành cho những ai yêu thích sự thuần khiết tuyệt đối.
Bối cảnh lịch sử giả tưởng thời Trung cổ + giả tưởng phương Tây với yếu tố ma thuật + thiết lập cá nhân.
Nhân vật: vị thân vương phân liệt x viên ngọc phương Đông, cả hai đều là huyết tộc.
Những năm tháng vàng son mang ý nghĩa là thời gian đẹp đang dần trôi qua, nhưng đối với huyết tộc, nó là vĩnh cửu.
Tác Giả: Kiệt Trạch Nhi Du
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, Tây huyễn, Vampire, Phương Tây, Thị giác nữ chủ
Editor + Bìa: Bông Hồng Có Gai
Văn án:
"Iris, lại đây."
Người đàn ông trong bóng tối vẫy tay gọi cô, ra hiệu cho cô đến chỗ anh. Cô phản kháng theo bản năng, nhưng cơ thể lại từng bước tiến về phía anh.
Cô không thể từ chối anh, ít nhất là cơ thể cô không thể từ chối, sự cám dỗ từ anh còn mãnh liệt hơn cả quả táo trong vườn Địa Đàng.
"Vâng, thưa chủ nhân của tôi."
Cô học cách gọi anh như những người khác trong lâu đài cổ này.
Nhưng dường như anh đang... tức giận.
Đôi mắt màu tro pha lẫn cơn giận không tên, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thì thầm bên tai.
"Từ nay về sau, gọi ta là "trưởng thân", nhớ chưa?"
—
"A Khánh."
Hắn gọi tên cô bằng tiếng Tiên Ti không thành thạo, ánh mắt dịu dàng như thiên thần cánh vàng bên cạnh Đức Chúa.
Nhưng cô biết, hắn đến từ sâu thẳm địa ngục, là một ác quỷ chính hiệu.
Cái ôm của ác quỷ là liều thuốc độc ngọt ngào.
Nhưng cô lại mê luyến nó.
"A Khánh, lần sau gặp lại, ta sẽ nói cho em biết tất cả."
"Còn nữa, Heine không phải là "trưởng thân" của em, ta mới phải."
Dưới ánh hoàng hôn, hắn đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối mà mỉm cười với cô.
Cô mong chờ cuộc gặp gỡ tiếp theo mà hắn nói đến, hết lần này đến lần khác, nhưng mãi không biết sự thật đó là gì.
Heine và Kim, hai chủ nhân trong cùng một thân thể.
Một người gọi cô là Iris, người kia gọi cô là A Khánh.
Họ đều là huyết tộc, và cô cũng vậy.
Tiếng lục lạc ngân vang, kết nối một vương quốc cổ xưa huyền bí.
Tám trăm năm trước, một đoàn thương buôn khởi hành từ Lạc Dương, sau nhiều năm đã đến Florence.
Sau đó, lâu đài cổ im lặng trăm năm lại một lần nữa rực sáng, chờ đợi chủ nhân của nó tỉnh dậy.
Đêm nay đã định sẵn sẽ không yên giấc.
—
Hướng dẫn sử dụng:
Song C, đều là mối tình đầu. Nam chính có nhân cách phân liệt, không dành cho những ai yêu thích sự thuần khiết tuyệt đối.
Bối cảnh lịch sử giả tưởng thời Trung cổ + giả tưởng phương Tây với yếu tố ma thuật + thiết lập cá nhân.
Nhân vật: vị thân vương phân liệt x viên ngọc phương Đông, cả hai đều là huyết tộc.
Những năm tháng vàng son mang ý nghĩa là thời gian đẹp đang dần trôi qua, nhưng đối với huyết tộc, nó là vĩnh cửu.
4.4
Năm thứ hai sau khi kết hôn, Ôn Dạng phát hiện Trình Ngôn Vũ ngoại tình, đối phương là một người phụ nữ hơn anh ta 2 tuổi.
Người phụ nữ này tao nhã, trí thức, trên thương trường từng chỉ điểm giúp đỡ anh ta.
Hai người họ vô cùng tâm đầu ý hợp, không chuyện gì là không thể nói.
Cô ta rất biết chừng mực, biết thân biết phận, chưa từng oán trách hay tranh giành sự cưng chiều.
Nhưng lại khiến Trình Ngôn Vũ vì cô ta mà si mê điên cuồng, xem cô ta như ánh trăng sáng, hận không thể dâng cả thế giới đến trước mặt cô ta.
Còn cô...
Từ lúc phát hiện đến lúc điều tra, cô đã thua đến thảm hại. Trong mắt Trình Ngôn Vũ giờ đây chỉ có hình bóng của cô ta.
Ban đầu cô cứ ngỡ cô ta chỉ là kẻ thứ ba phá hoại hôn nhân của mình, nào ngờ cô ta đã có gia đình từ lâu, hơn nữa chồng của cô ta còn là một người đàn ông vô cùng giàu có và điển trai.
Vì cuộc hôn nhân này, cô đã tìm đến chồng của cô ta —— Phó Hành Chu.
Hướng dẫn đọc:
1, Nam chính là Phó Hành Chu.
2, Nữ chính tìm đến nam chính vì muốn giải quyết chuyện ngoại tình của tiểu tam (vợ của nam chính) và chồng mình.
Người phụ nữ này tao nhã, trí thức, trên thương trường từng chỉ điểm giúp đỡ anh ta.
Hai người họ vô cùng tâm đầu ý hợp, không chuyện gì là không thể nói.
Cô ta rất biết chừng mực, biết thân biết phận, chưa từng oán trách hay tranh giành sự cưng chiều.
Nhưng lại khiến Trình Ngôn Vũ vì cô ta mà si mê điên cuồng, xem cô ta như ánh trăng sáng, hận không thể dâng cả thế giới đến trước mặt cô ta.
Còn cô...
Từ lúc phát hiện đến lúc điều tra, cô đã thua đến thảm hại. Trong mắt Trình Ngôn Vũ giờ đây chỉ có hình bóng của cô ta.
Ban đầu cô cứ ngỡ cô ta chỉ là kẻ thứ ba phá hoại hôn nhân của mình, nào ngờ cô ta đã có gia đình từ lâu, hơn nữa chồng của cô ta còn là một người đàn ông vô cùng giàu có và điển trai.
Vì cuộc hôn nhân này, cô đã tìm đến chồng của cô ta —— Phó Hành Chu.
Hướng dẫn đọc:
1, Nam chính là Phó Hành Chu.
2, Nữ chính tìm đến nam chính vì muốn giải quyết chuyện ngoại tình của tiểu tam (vợ của nam chính) và chồng mình.
4.8
Tác giả: Đông Thi Nương
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Team dịch: Anan
Giới thiệu:
Nàng là Sương Sương (Gia Ninh) có quyền cao thế lớn, rất nổi tiếng trong kinh thành. Theo quy tắc, người nàng lấy làm phu thê phải là nam nhân có thân phận cao quý, tướng mạo càng phải xuất chúng phi phàm. Mà Ổ Tương Đình trước mặt, so với một tên hầu xách giày cho nàng cũng chẳng xứng. Thế sự khó lường, biến cố ập đến khi Khương quốc lụi bại. Nàng uống rượu độc tự vẫn. Vậy mà chén rượu độc ấy lại không lấy mạng nàng. Trớ trêu thay, nó biến nàng thành một nữ nhân ti tiện trong sở quán.
Càng trêu đùa lòng người hơn chính là, Sương Sương gặp lại người đàn ông hạ đẳng kia, nhưng thân phận lúc này đã bị đảo ngược. Hắn cao quý, nàng thấp kém. Nàng ngàn vạn lần không ngờ rằng một ngày kia, nàng sẽ cầu xin hắn chuộc thân cho mình…
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Team dịch: Anan
Giới thiệu:
Nàng là Sương Sương (Gia Ninh) có quyền cao thế lớn, rất nổi tiếng trong kinh thành. Theo quy tắc, người nàng lấy làm phu thê phải là nam nhân có thân phận cao quý, tướng mạo càng phải xuất chúng phi phàm. Mà Ổ Tương Đình trước mặt, so với một tên hầu xách giày cho nàng cũng chẳng xứng. Thế sự khó lường, biến cố ập đến khi Khương quốc lụi bại. Nàng uống rượu độc tự vẫn. Vậy mà chén rượu độc ấy lại không lấy mạng nàng. Trớ trêu thay, nó biến nàng thành một nữ nhân ti tiện trong sở quán.
Càng trêu đùa lòng người hơn chính là, Sương Sương gặp lại người đàn ông hạ đẳng kia, nhưng thân phận lúc này đã bị đảo ngược. Hắn cao quý, nàng thấp kém. Nàng ngàn vạn lần không ngờ rằng một ngày kia, nàng sẽ cầu xin hắn chuộc thân cho mình…