Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
8.3
Khi trời lạnh.
Nguyễn Ngôn Hi: Lạnh quá, anh phải nằm.
Khi trời nóng.
Nguyễn Ngôn Hi: Nóng quá, anh phải nằm.
Mộc Thập (đẩy kính mắt): Có khi nào anh không muốn nằm không?
Nguyễn Ngôn Hi: Có, khi nghĩ đến vụ án và nghĩ đến việc phải hôn em như thế nào.
Nguyễn Ngôn Hi: Lạnh quá, anh phải nằm.
Khi trời nóng.
Nguyễn Ngôn Hi: Nóng quá, anh phải nằm.
Mộc Thập (đẩy kính mắt): Có khi nào anh không muốn nằm không?
Nguyễn Ngôn Hi: Có, khi nghĩ đến vụ án và nghĩ đến việc phải hôn em như thế nào.
4.2
Tác giả: Chi Đồng
Editor: Babyboo
Số chương: 110 chương chính văn, 6 chương ngoại truyện
Thể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình hầu tước, sủng ngọt, chữa lành, duyên trời tác hợp, tranh quyền đoạt vị, HE
[Tiểu công chúa mềm mại đáng yêu X Thái giám tàn nhẫn độc ác]
Warning: Thái giám giả (không bị cắt cái đó đó)
Văn án
Vụ Nguyệt là công chúa không được sủng ái, phải ở lãnh cung, ăn bánh bao thiu mà đến cung nữ còn chê sống qua ngày. Thế nhưng nàng vẫn tình nguyện chia nửa cái bánh bao cứu sống tên thái giám nằm ở chân tường.
Vụ Nguyệt chọc vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngươi tỉnh đi, ăn bánh bao của ta xong liền đến chỗ khác chết được không, đừng làm ta sợ."
Tạ Vụ Hành lau đi vết máu trên khoé miệng, đưa tay nhận lấy nửa cái bánh bao, lảo đảo đứng dậy rời khỏi lãnh cung.
Thấy hắn đi, Vụ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hôm sau tiểu thái giám lại đến tìm nàng. Tiểu công chúa buồn tủi bẻ nửa cái bánh bao cho hắn, "Ta cũng chỉ có cái bánh bao này thôi". Nhìn mặt hắn tái nhợt, nàng lại có chút không nỡ, "Sau này ta đều chia ngươi một nửa, được không?"
Ai ngờ tên tiểu thái giám càng ngày càng không biết đủ, cái gì của nàng hắn đều muốn chiếm.
Vụ Nguyệt nhẫn nhịn, đến khi tiểu thái giám không chỉ ăn bánh bao mà còn cắn ngón tay nàng, liền nhịn không nổi, "Ta không muốn chia cho ngươi nữa!"
Tiểu thái giám: "Chính công chúa nói cái gì cũng chia cho nô tài một nửa."
Tiểu công chúa vừa khóc vừa đá hắn "Nhưng ngươi quá phận, ta không muốn cho nữa"
"Bây giờ công chúa không cho cũng đã muộn" Tạ Vụ Hành ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng, thì thầm "Cho dù có là nước mắt, công chúa cũng phải chia cho nô tài một nửa".
Tạ Vụ Hành từ một thái giám ai cũng có thể đánh chửi như chó hoang, từng bước trở thành người nắm quyền lực trong tay. Thân thể bị người ta ghê tởm sớm đã hình thành tính cách vặn vẹo âm u. Chỉ có Vụ Nguyệt như ánh trăng sáng không nhiễm bụi trần được hắn cất giấu ở sâu trong tim. Vốn là kẻ ti tiện nhưng lại muốn độc chiếm ánh trăng sáng cho riêng mình.
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Vụ Nguyệt, Tạ Vụ Hành
Tóm tắt: Cứu được một tên thái giám bạch nhãn lang
Lập ý: Chúng ta đều sẽ hạnh phúc
Lưu ý: Tên chương do Editor đặt
Editor: Babyboo
Số chương: 110 chương chính văn, 6 chương ngoại truyện
Thể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình hầu tước, sủng ngọt, chữa lành, duyên trời tác hợp, tranh quyền đoạt vị, HE
[Tiểu công chúa mềm mại đáng yêu X Thái giám tàn nhẫn độc ác]
Warning: Thái giám giả (không bị cắt cái đó đó)
Văn án
Vụ Nguyệt là công chúa không được sủng ái, phải ở lãnh cung, ăn bánh bao thiu mà đến cung nữ còn chê sống qua ngày. Thế nhưng nàng vẫn tình nguyện chia nửa cái bánh bao cứu sống tên thái giám nằm ở chân tường.
Vụ Nguyệt chọc vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngươi tỉnh đi, ăn bánh bao của ta xong liền đến chỗ khác chết được không, đừng làm ta sợ."
Tạ Vụ Hành lau đi vết máu trên khoé miệng, đưa tay nhận lấy nửa cái bánh bao, lảo đảo đứng dậy rời khỏi lãnh cung.
Thấy hắn đi, Vụ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hôm sau tiểu thái giám lại đến tìm nàng. Tiểu công chúa buồn tủi bẻ nửa cái bánh bao cho hắn, "Ta cũng chỉ có cái bánh bao này thôi". Nhìn mặt hắn tái nhợt, nàng lại có chút không nỡ, "Sau này ta đều chia ngươi một nửa, được không?"
Ai ngờ tên tiểu thái giám càng ngày càng không biết đủ, cái gì của nàng hắn đều muốn chiếm.
Vụ Nguyệt nhẫn nhịn, đến khi tiểu thái giám không chỉ ăn bánh bao mà còn cắn ngón tay nàng, liền nhịn không nổi, "Ta không muốn chia cho ngươi nữa!"
Tiểu thái giám: "Chính công chúa nói cái gì cũng chia cho nô tài một nửa."
Tiểu công chúa vừa khóc vừa đá hắn "Nhưng ngươi quá phận, ta không muốn cho nữa"
"Bây giờ công chúa không cho cũng đã muộn" Tạ Vụ Hành ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng, thì thầm "Cho dù có là nước mắt, công chúa cũng phải chia cho nô tài một nửa".
Tạ Vụ Hành từ một thái giám ai cũng có thể đánh chửi như chó hoang, từng bước trở thành người nắm quyền lực trong tay. Thân thể bị người ta ghê tởm sớm đã hình thành tính cách vặn vẹo âm u. Chỉ có Vụ Nguyệt như ánh trăng sáng không nhiễm bụi trần được hắn cất giấu ở sâu trong tim. Vốn là kẻ ti tiện nhưng lại muốn độc chiếm ánh trăng sáng cho riêng mình.
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Vụ Nguyệt, Tạ Vụ Hành
Tóm tắt: Cứu được một tên thái giám bạch nhãn lang
Lập ý: Chúng ta đều sẽ hạnh phúc
Lưu ý: Tên chương do Editor đặt
4.8
Tác giả: Tuế Kiến
Editor: An Tĩnh
Độ dài: 28 chương
Thể loại: Tình yêu sâu sắc, thanh xuân vườn trường, yêu thầm, con cưng của trời
Nhân vật chính: Bùi Thức Nguyệt x Lương Vọng Thư, Giang Bảo Di x Tưởng Dịch
Một câu giới thiệu vắn tắt: Ngủ ngon, anh yêu em.
Lập ý: Hy vọng mọi người đều có được một tình yêu ấm áp và tốt đẹp
Giới thiệu
“Mỗi một câu chúc ngủ ngon là một lá thư tình đóng kín đợi mở ra.”
_
[1]
“Ngắm trăng”
“Em bảo anh là một tia sáng trong thanh xuân của em, vậy hãy để anh tiếp tục bầu bạn cùng em suốt phần đời còn lại.”
Mặt trời nhỏ giàu sức sống x Chú chó trung thành dịu dàng
Bùi Thức Nguyệt x Lương Vọng Thư
[2]
“Bạn trai đi ghép xe”
Tin tốt: Anh đẹp trai đi ghép xe đang theo đuổi tôi
Tin xấu: Không phải hình mẫu lý tưởng của tôi =(
Em gái ngọt ngào mắc chứng ngại giao tiếp xã hội x Yêu đương dứt khoát
Giang Bảo Di x Tưởng Dịch
*Ngọt/ngắn/truyện đơn vị
*Cập nhật không đều/free không vip
Editor: An Tĩnh
Độ dài: 28 chương
Thể loại: Tình yêu sâu sắc, thanh xuân vườn trường, yêu thầm, con cưng của trời
Nhân vật chính: Bùi Thức Nguyệt x Lương Vọng Thư, Giang Bảo Di x Tưởng Dịch
Một câu giới thiệu vắn tắt: Ngủ ngon, anh yêu em.
Lập ý: Hy vọng mọi người đều có được một tình yêu ấm áp và tốt đẹp
Giới thiệu
“Mỗi một câu chúc ngủ ngon là một lá thư tình đóng kín đợi mở ra.”
_
[1]
“Ngắm trăng”
“Em bảo anh là một tia sáng trong thanh xuân của em, vậy hãy để anh tiếp tục bầu bạn cùng em suốt phần đời còn lại.”
Mặt trời nhỏ giàu sức sống x Chú chó trung thành dịu dàng
Bùi Thức Nguyệt x Lương Vọng Thư
[2]
“Bạn trai đi ghép xe”
Tin tốt: Anh đẹp trai đi ghép xe đang theo đuổi tôi
Tin xấu: Không phải hình mẫu lý tưởng của tôi =(
Em gái ngọt ngào mắc chứng ngại giao tiếp xã hội x Yêu đương dứt khoát
Giang Bảo Di x Tưởng Dịch
*Ngọt/ngắn/truyện đơn vị
*Cập nhật không đều/free không vip
4.8
Tên Hán Việt: Vãn an nguyệt lượng
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.
3.2
Vu Nhiễm: “Thầy Chu, trong văn phòng không nên nghĩ những chuyện bậy bạ.”
Chu Nham: “Vậy thì làm luôn.”
Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.
Song khiết, hơi ngọt, hư cấu, tình yêu, thịt văn.
–
Để tôi kể bạn nghe sơ lược về chuyện xưa.
Về một người đàn ông áo mũ chỉnh tề, 28 tuổi. Anh có ngoại hình bảnh bao, vóc dáng cao ráo, bộ phận nào đó cũng rất to, hơn nữa còn tự do tài chính.
Thời gian rảnh anh sẽ đảm nhiệm chức vụ giáo viên bình thường ở trong trường, gặp được một cô gái rất thú vị, đồng thời cô gái ấy cũng thích anh.
Hai bên anh tình tôi nguyện, sau đó thuận theo tự nhiên mà đến với nhau, mở ra một ‘cuộc sống người lớn’ đầy ngượng ngùng xấu hổ.
Nam chính đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng đối với những kẻ thèm thuồng nữ chính thì cực kỳ không tốt, nhẹ thì gãy tay cụt chân, nặng thì được nhận một phần cơm tù.
Khi đeo kính, anh là một tài năng trẻ tuổi đầy triển vọng, tháo kính ra, anh cũng có thể là một tên ma vương điên cuồng bảo vệ vợ.
Anh ưu tú như thế, vậy thì nhìn trúng nữ chính ở điểm nào? Chính là vẻ đơn thuần và chân thật của cô (đương nhiên còn vì xinh đẹp, trắng trẻo, nước nhiều…à là nước mắt nhiều, có thể khóc liên tục).
Vậy thì nữ chính nhìn trúng anh ở điểm nào? Đúng, chính là vì ngửi được mùi hormone trên người anh.
Ai mà chẳng yêu sự quyến rũ độc đáo toát ra từ một người đàn ông ưu tú chứ. Đây là một cám dỗ rất lớn đối với một nữ chính dễ dàng ‘động tình’. Từ phản ứng sinh lý của cô là có thể nhận ra.
Khi ‘hương vị thịt thà’ qua đi, mối tình đầu của nam chính bỗng dưng tìm đến cửa, tặng cho nữ chính một bát giấm lâu năm.
Là bảo vệ tình yêu hay là đưa ra lựa chọn khó nhất giữa tình mới và tình cũ?
Nam nữ chính song xử.
Chu Nham: “Vậy thì làm luôn.”
Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.
Song khiết, hơi ngọt, hư cấu, tình yêu, thịt văn.
–
Để tôi kể bạn nghe sơ lược về chuyện xưa.
Về một người đàn ông áo mũ chỉnh tề, 28 tuổi. Anh có ngoại hình bảnh bao, vóc dáng cao ráo, bộ phận nào đó cũng rất to, hơn nữa còn tự do tài chính.
Thời gian rảnh anh sẽ đảm nhiệm chức vụ giáo viên bình thường ở trong trường, gặp được một cô gái rất thú vị, đồng thời cô gái ấy cũng thích anh.
Hai bên anh tình tôi nguyện, sau đó thuận theo tự nhiên mà đến với nhau, mở ra một ‘cuộc sống người lớn’ đầy ngượng ngùng xấu hổ.
Nam chính đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng đối với những kẻ thèm thuồng nữ chính thì cực kỳ không tốt, nhẹ thì gãy tay cụt chân, nặng thì được nhận một phần cơm tù.
Khi đeo kính, anh là một tài năng trẻ tuổi đầy triển vọng, tháo kính ra, anh cũng có thể là một tên ma vương điên cuồng bảo vệ vợ.
Anh ưu tú như thế, vậy thì nhìn trúng nữ chính ở điểm nào? Chính là vẻ đơn thuần và chân thật của cô (đương nhiên còn vì xinh đẹp, trắng trẻo, nước nhiều…à là nước mắt nhiều, có thể khóc liên tục).
Vậy thì nữ chính nhìn trúng anh ở điểm nào? Đúng, chính là vì ngửi được mùi hormone trên người anh.
Ai mà chẳng yêu sự quyến rũ độc đáo toát ra từ một người đàn ông ưu tú chứ. Đây là một cám dỗ rất lớn đối với một nữ chính dễ dàng ‘động tình’. Từ phản ứng sinh lý của cô là có thể nhận ra.
Khi ‘hương vị thịt thà’ qua đi, mối tình đầu của nam chính bỗng dưng tìm đến cửa, tặng cho nữ chính một bát giấm lâu năm.
Là bảo vệ tình yêu hay là đưa ra lựa chọn khó nhất giữa tình mới và tình cũ?
Nam nữ chính song xử.
5
Ta tên Hoàng Liên, vốn là một nữ nhân có tính cách bạo lực.
Phụ thân đã gả ta cho một người câm.
Các ngươi đều hiểu rõ, ‘người câm ăn hoàng liên’ thì có khổ cũng chẳng thể nói ra.
Phụ thân đã gả ta cho một người câm.
Các ngươi đều hiểu rõ, ‘người câm ăn hoàng liên’ thì có khổ cũng chẳng thể nói ra.
4.1
Tác giả: Tiêu Bảo Quyển
Dịch: Nhím
Tag: Hiện đại, ngôn tình
Giới thiệu:
Bạn trai đại gia đưa tôi đến quán Karaoke gặp đối tác kinh doanh, và không ngờ đối tác đó lại là bạn tình cũ của tôi…
Vừa bước vào phòng, tôi chưa kịp nở nụ cười chuẩn mực thì đã ngu người…
Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, là người đàn ông đầu tiên của tôi!
Tôi cảm thấy bối rối đến nỗi da đầu tê dại.
Anh ấy lại nhìn tôi với ánh mắt đầy ý vị hàm xúc, lịch sự bắt tay tôi:
"Lần đầu gặp mặt, mong được giúp đỡ nhiều hơn."
Dịch: Nhím
Tag: Hiện đại, ngôn tình
Giới thiệu:
Bạn trai đại gia đưa tôi đến quán Karaoke gặp đối tác kinh doanh, và không ngờ đối tác đó lại là bạn tình cũ của tôi…
Vừa bước vào phòng, tôi chưa kịp nở nụ cười chuẩn mực thì đã ngu người…
Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, là người đàn ông đầu tiên của tôi!
Tôi cảm thấy bối rối đến nỗi da đầu tê dại.
Anh ấy lại nhìn tôi với ánh mắt đầy ý vị hàm xúc, lịch sự bắt tay tôi:
"Lần đầu gặp mặt, mong được giúp đỡ nhiều hơn."
4.6
Tên truyện: Người đẹp trong tay
Tác giả: Điềm Thố Ngư
Edit/beta: Bido’s project no.1
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, giới nhà giàu, HE...
Văn án 1:
Năm ấy, ở bên đường, lần đầu tiên Trần Điệp gặp Văn Lương là vào năm mười sáu tuổi, thiếu niên đang thưởng thức chiếc mũ trên tay, đôi con ngươi đen nhánh, đứng đối diện nhìn cô từ trên cao xuống. Hồi lâu sau, anh cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Đi theo tôi không?” Thiếu niên nói.
Trần Điệp thật sự đi theo anh, đi một lần đã sáu năm.
Thiếu niên lớn lên thành đàn ông, nuôi cô ăn nuôi cô uống, nuôi cô đi học, mà Trần Điệp lại bò lên giường của anh.
Văn án 2 by Sườn:
Mọi người đều biết Văn Lương bướng bỉnh khó trị, bất cần đời, nhưng nghe đồn trong nhà anh có một người đẹp là hoa khôi trường Điện ảnh, xinh đẹp rực rỡ, nhẹ nhàng thoát tục, tính tình bị anh chiều hư đến độ kiêu căng tùy hứng.
Hai người ai cũng có lòng riêng, đều ngầm hiểu rõ dù ngoài mặt vẫn ân ái khăng khít suốt bao năm.
Sau đó, Trần Điệp tốt nghiệp Đại học, phóng khoáng vẫy tay chào tạm biệt.
Còn cương quyết hơn cả lúc cô gật đầu đi theo anh.
Văn Lương châm thuốc, trong làn khói mịt mùng, anh ngước mắt lên, nhếch môi lạnh lùng khen cô: “Giỏi lắm.”
Sau khi Trần Điệp đi, Văn Lương vẫn hô mưa gọi gió, cuộc sống chẳng hề bị ảnh hưởng.
Ai nấy đều than cậu chủ nhà họ Văn quá đỗi bạc tình, ở chung với nhau bao năm mà chẳng hề để tâm.
Nhưng một ngày nọ, tin tức về hai người đứng bên đường bị tung ra…
Trên phố khuya, nữ diễn viên đang nổi tiếng Trần Điệp cho nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim mới ăn một bạt tai, bị người ta quay phim lại.
Trần Điệp tát xong, nhàn nhã đưa tay vuốt tóc, dùng giọng cực kỳ ngọt ngào, dịu dàng nói: “Tổng giám đốc Văn, tôi nhớ chúng ta đã chia tay lâu rồi cơ mà.”
Người kia chẳng những không giận mà còn dựa vào xe, liếm môi một cái, khen ngợi cô: “Báo con của anh ngay cả tát mà cũng giỏi vậy.”
Trần Điệp lạnh mặt nhìn anh, không nói chuyện.Văn Lương xưa nay có tiếng bất cần đời trong mắt người khác, cũng im lặng một chốc, sau đó khóe mắt từ từ đỏ lên.
Đôi tay anh run run, dè dặt kéo người kia vào lòng, gọi cô bằng cái tên thân mật chỉ mình anh biết: “Linh Linh, em đi theo anh đi.”
“Tất nhiên là tôi sẽ không cố hái trăng, tôi muốn ánh trăng phải chạy đến với tôi.”- Audrey Hepburn
Tác giả: Điềm Thố Ngư
Edit/beta: Bido’s project no.1
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, giới nhà giàu, HE...
Văn án 1:
Năm ấy, ở bên đường, lần đầu tiên Trần Điệp gặp Văn Lương là vào năm mười sáu tuổi, thiếu niên đang thưởng thức chiếc mũ trên tay, đôi con ngươi đen nhánh, đứng đối diện nhìn cô từ trên cao xuống. Hồi lâu sau, anh cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Đi theo tôi không?” Thiếu niên nói.
Trần Điệp thật sự đi theo anh, đi một lần đã sáu năm.
Thiếu niên lớn lên thành đàn ông, nuôi cô ăn nuôi cô uống, nuôi cô đi học, mà Trần Điệp lại bò lên giường của anh.
Văn án 2 by Sườn:
Mọi người đều biết Văn Lương bướng bỉnh khó trị, bất cần đời, nhưng nghe đồn trong nhà anh có một người đẹp là hoa khôi trường Điện ảnh, xinh đẹp rực rỡ, nhẹ nhàng thoát tục, tính tình bị anh chiều hư đến độ kiêu căng tùy hứng.
Hai người ai cũng có lòng riêng, đều ngầm hiểu rõ dù ngoài mặt vẫn ân ái khăng khít suốt bao năm.
Sau đó, Trần Điệp tốt nghiệp Đại học, phóng khoáng vẫy tay chào tạm biệt.
Còn cương quyết hơn cả lúc cô gật đầu đi theo anh.
Văn Lương châm thuốc, trong làn khói mịt mùng, anh ngước mắt lên, nhếch môi lạnh lùng khen cô: “Giỏi lắm.”
Sau khi Trần Điệp đi, Văn Lương vẫn hô mưa gọi gió, cuộc sống chẳng hề bị ảnh hưởng.
Ai nấy đều than cậu chủ nhà họ Văn quá đỗi bạc tình, ở chung với nhau bao năm mà chẳng hề để tâm.
Nhưng một ngày nọ, tin tức về hai người đứng bên đường bị tung ra…
Trên phố khuya, nữ diễn viên đang nổi tiếng Trần Điệp cho nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim mới ăn một bạt tai, bị người ta quay phim lại.
Trần Điệp tát xong, nhàn nhã đưa tay vuốt tóc, dùng giọng cực kỳ ngọt ngào, dịu dàng nói: “Tổng giám đốc Văn, tôi nhớ chúng ta đã chia tay lâu rồi cơ mà.”
Người kia chẳng những không giận mà còn dựa vào xe, liếm môi một cái, khen ngợi cô: “Báo con của anh ngay cả tát mà cũng giỏi vậy.”
Trần Điệp lạnh mặt nhìn anh, không nói chuyện.Văn Lương xưa nay có tiếng bất cần đời trong mắt người khác, cũng im lặng một chốc, sau đó khóe mắt từ từ đỏ lên.
Đôi tay anh run run, dè dặt kéo người kia vào lòng, gọi cô bằng cái tên thân mật chỉ mình anh biết: “Linh Linh, em đi theo anh đi.”
“Tất nhiên là tôi sẽ không cố hái trăng, tôi muốn ánh trăng phải chạy đến với tôi.”- Audrey Hepburn
9.1
Tác giả: An Chi Nhược Miên
Tran / Editor: AI_Tamarillo
Beta: AI_Lilac
Thể loại: Hiện đại, HE, Sủng Ngọt, Phá án, Tâm lý, Góc nhìn nữ chính, Thiên chi kiêu tử, Nghiệp giới tinh anh
Giới thiệu
[Cô gái có IQ cao X Boss khó lường]
Những người phụ nữ trẻ bị sát hại lần lượt được tìm thấy ở thành phố C. Cùng lúc đó, Tiêu Ngũ, Phó đội trưởng Cục Cảnh sát thành phố nhận được nhiệm vụ từ người thầy của mình, thầy yêu cầu anh ta đến đón một cô gái bị ngồi tù oan mới được thả ra cách đây không lâu, nhân tiện gửi cô ấy tới chỗ làm mới. Nhưng ai sẽ chịu nhận một người đã thoát ly xã hội rất lâu chứ?
“Anh chắc chắn tôi có thể ở lại sao?” Diệp Tiểu Nhu nhắc nhở: “Thậm chí tôi còn từng vào bệnh viện tâm thần nữa đấy.”
“Cô đã vượt qua phòng phỏng vấn.” Người đàn ông tỏ vẻ rất bình tĩnh: “Yên tâm, chỗ này của tôi cũng chẳng có mấy người là bình thường.”
Khi ấy, cô vẫn còn là một “con chó hoang” mới ra tù, trông vừa nhếch nhác vừa bẩn thỉu.
Nhưng anh trong bộ trang phục tươm tất, lại bị thương bởi đòn tấn công đầy đề phòng của cô. Chẳng một ai có thể ngờ rằng trong quá trình điều tra các vụ án lớn, cô gái này đã thực sự bộc lộ tài năng mà người bình thường không tài nào tưởng tưởng được.
Bấy giờ, mọi người mới nhận ra, nhiều khả năng cô gái này là một thiên tài phá án.
- Em cất giấu bên mình biết bao bí mật ẩn sâu trong bóng tối, em đã chứng kiến hằng hà sa số mặt trái của nhân cách trên đời này, mãi đến khi gặp được anh, em mới leo từ vực thẳm lên.
Một câu chuyện ngọt ngào được bọc trong lớp áo suy luận trinh thám.
PS: Nam nữ chính đều là nhân vật chính diện.
Những giải thích về thuật ngữ Tâm lý học trong bài viết đều được lấy từ sách chuyên ngành Tâm lý học.
Gỡ mìn: Hướng phát triển của nhân vật nữ chính: Nữ chính sẽ trưởng thành, sau giai đoạn đầu thì hai người ngang nhau, nếu ai thích nam chính mạnh ngay từ đầu, xin hãy cẩn thận khi nhảy hố.
Người đẹp ốm yếu IQ cao X Thám tử lạnh lùng.
Tran / Editor: AI_Tamarillo
Beta: AI_Lilac
Thể loại: Hiện đại, HE, Sủng Ngọt, Phá án, Tâm lý, Góc nhìn nữ chính, Thiên chi kiêu tử, Nghiệp giới tinh anh
Giới thiệu
[Cô gái có IQ cao X Boss khó lường]
Những người phụ nữ trẻ bị sát hại lần lượt được tìm thấy ở thành phố C. Cùng lúc đó, Tiêu Ngũ, Phó đội trưởng Cục Cảnh sát thành phố nhận được nhiệm vụ từ người thầy của mình, thầy yêu cầu anh ta đến đón một cô gái bị ngồi tù oan mới được thả ra cách đây không lâu, nhân tiện gửi cô ấy tới chỗ làm mới. Nhưng ai sẽ chịu nhận một người đã thoát ly xã hội rất lâu chứ?
“Anh chắc chắn tôi có thể ở lại sao?” Diệp Tiểu Nhu nhắc nhở: “Thậm chí tôi còn từng vào bệnh viện tâm thần nữa đấy.”
“Cô đã vượt qua phòng phỏng vấn.” Người đàn ông tỏ vẻ rất bình tĩnh: “Yên tâm, chỗ này của tôi cũng chẳng có mấy người là bình thường.”
Khi ấy, cô vẫn còn là một “con chó hoang” mới ra tù, trông vừa nhếch nhác vừa bẩn thỉu.
Nhưng anh trong bộ trang phục tươm tất, lại bị thương bởi đòn tấn công đầy đề phòng của cô. Chẳng một ai có thể ngờ rằng trong quá trình điều tra các vụ án lớn, cô gái này đã thực sự bộc lộ tài năng mà người bình thường không tài nào tưởng tưởng được.
Bấy giờ, mọi người mới nhận ra, nhiều khả năng cô gái này là một thiên tài phá án.
- Em cất giấu bên mình biết bao bí mật ẩn sâu trong bóng tối, em đã chứng kiến hằng hà sa số mặt trái của nhân cách trên đời này, mãi đến khi gặp được anh, em mới leo từ vực thẳm lên.
Một câu chuyện ngọt ngào được bọc trong lớp áo suy luận trinh thám.
PS: Nam nữ chính đều là nhân vật chính diện.
Những giải thích về thuật ngữ Tâm lý học trong bài viết đều được lấy từ sách chuyên ngành Tâm lý học.
Gỡ mìn: Hướng phát triển của nhân vật nữ chính: Nữ chính sẽ trưởng thành, sau giai đoạn đầu thì hai người ngang nhau, nếu ai thích nam chính mạnh ngay từ đầu, xin hãy cẩn thận khi nhảy hố.
Người đẹp ốm yếu IQ cao X Thám tử lạnh lùng.
4.4
“Tần Thanh Dư, anh có thể tỉnh táo một chút được không?”
“Lấy anh đi.”
“Tôi không hiểu ý anh.”
“Lấy anh, marry me, heirate mich, sposami, Épouse-moi… Nếu vẫn không hiểu thì anh phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của em rồi đấy.”
“Lấy anh đi.”
“Tôi không hiểu ý anh.”
“Lấy anh, marry me, heirate mich, sposami, Épouse-moi… Nếu vẫn không hiểu thì anh phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của em rồi đấy.”
4.4
Với tư thế xấu hổ nhất, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất.
Quyền Đình (Dom) x Mộ Lôi (Sub)
Tương tư ngày đêm, không ngừng thăm dò.
Cuối cùng Mộ Lôi cũng trở thành Sub của Quyền Đình như mong muốn.
Chậm rãi nở rộ trong vòng tay anh, mạnh mẽ trưởng thành và luôn ngưỡng vọng (1) anh.
Từ góc nhìn của Mộ Lôi, cô phải ngẩng đầu lên mới trông thấy Quyền Đình. Cô cố gắng duỗi cổ để được nhìn rõ anh hơn, bản thân quỳ gối bên chân anh với một tư thế hèn mọn, điều này khiến trái tim Mộ Lôi chợt rung động...
Quyền Đình (Dom) x Mộ Lôi (Sub)
Tương tư ngày đêm, không ngừng thăm dò.
Cuối cùng Mộ Lôi cũng trở thành Sub của Quyền Đình như mong muốn.
Chậm rãi nở rộ trong vòng tay anh, mạnh mẽ trưởng thành và luôn ngưỡng vọng (1) anh.
Từ góc nhìn của Mộ Lôi, cô phải ngẩng đầu lên mới trông thấy Quyền Đình. Cô cố gắng duỗi cổ để được nhìn rõ anh hơn, bản thân quỳ gối bên chân anh với một tư thế hèn mọn, điều này khiến trái tim Mộ Lôi chợt rung động...
4.4
Năm thứ ba trong mối quan hệ bí mật với Chu Thừa Lâm, anh ấy vẫn không muốn công khai.
Trong một buổi tụ họp, có người trêu chọc tôi: "Anh Lâm, Tĩnh Chi xinh đẹp như vậy, mấy năm nay anh thật sự chưa từng động lòng sao?"
Tôi nhìn anh ấy đang cụng ly với mọi người, trong lòng có chút mong đợi mơ hồ.
Anh ấy dựa vào lưng ghế, chỉ thờ ơ nói: "Đừng nói bậy, tôi và Tĩnh Chi chỉ là bạn bè trong sáng mà thôi."
Tôi sững sờ một lúc, bỗng nhiên cảm thấy thật vô vị, "Đúng vậy, chúng tôi chỉ là bạn bình thường mà thôi."
Trong một buổi tụ họp, có người trêu chọc tôi: "Anh Lâm, Tĩnh Chi xinh đẹp như vậy, mấy năm nay anh thật sự chưa từng động lòng sao?"
Tôi nhìn anh ấy đang cụng ly với mọi người, trong lòng có chút mong đợi mơ hồ.
Anh ấy dựa vào lưng ghế, chỉ thờ ơ nói: "Đừng nói bậy, tôi và Tĩnh Chi chỉ là bạn bè trong sáng mà thôi."
Tôi sững sờ một lúc, bỗng nhiên cảm thấy thật vô vị, "Đúng vậy, chúng tôi chỉ là bạn bình thường mà thôi."
8.4
Edit: Hoài Cát & Ciel ( đến chương 5)
Beta: Cá muối ( từ chương 14)
Tên truyện: Nguyệt Lạc ( Ánh Trăng Rơi Xuống)
Tựa gốc: 月亮坠落 ( Ánh trăng rơi xuống)
Tác giả: Điềm Anh
Số chương: 72 chương + 6 ngoại truyện
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, Thị giác nữ chủ, yêu thầm.
Văn án:
Cuối mùa hè năm 2013, Thịnh Ý lần cuối nhìn thấy Giang Vọng ở Nam Thành.
Anh mặc chiếc áo thun trắng, trên tai còn đeo tai nghe, ngẩng đầu rẽ vào cửa tiệm băng đĩa ở đường Thanh Niên.
Cô đứng trong đám đông tấp nập người qua lại, ngẩn người... Cô bạn thân chọc nhẹ vào người hỏi cô đang nhìn gì thế?
Thịnh Ý ngước nhìn bầu trời quang đãng, nhẹ trả lời: "Mặt trăng".
Giang Vọng là ánh trăng của Thịnh Ý, là ánh trăng cô thầm giấu kín trong lòng không ai hay biết, bao gồm cả Giang Vọng.
Giang Vọng cả đời kiêu ngạo lại từng có một khoảng thời gian sa sút tinh thần trầm trọng, sống ẩn dật ở một thị trấn nhỏ.
Bạn bè cũ lần lượt cắt đứt liên lạc với anh, sợ rằng sẽ liên luỵ đến bản thân. Chỉ có cô gái mới đến phòng kế hoạch vẫn luôn bận tới bận lui quan tâm đến anh, đến nỗi khi anh bị làm khó dễ, cô đã dũng cảm đứng ra thay anh tiếp rượu.
Sau đó Giang Vọng đưa cô về nhà, trong xe chật chội anh ấn người đang say rượu khóc lóc om sòm vào trong ngực, nhẹ nhàng hỏi có thích anh không? Cô gái chớp chớp đôi mắt say khướt, nghe anh khẽ thở dài: "Em không thích anh cũng không sao. Còn anh thì đã thích em mất rồi."
Cô cắn chặt môi, nước mắt chợt tuôn hoài không dứt...
Beta: Cá muối ( từ chương 14)
Tên truyện: Nguyệt Lạc ( Ánh Trăng Rơi Xuống)
Tựa gốc: 月亮坠落 ( Ánh trăng rơi xuống)
Tác giả: Điềm Anh
Số chương: 72 chương + 6 ngoại truyện
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, Thị giác nữ chủ, yêu thầm.
Văn án:
Cuối mùa hè năm 2013, Thịnh Ý lần cuối nhìn thấy Giang Vọng ở Nam Thành.
Anh mặc chiếc áo thun trắng, trên tai còn đeo tai nghe, ngẩng đầu rẽ vào cửa tiệm băng đĩa ở đường Thanh Niên.
Cô đứng trong đám đông tấp nập người qua lại, ngẩn người... Cô bạn thân chọc nhẹ vào người hỏi cô đang nhìn gì thế?
Thịnh Ý ngước nhìn bầu trời quang đãng, nhẹ trả lời: "Mặt trăng".
Giang Vọng là ánh trăng của Thịnh Ý, là ánh trăng cô thầm giấu kín trong lòng không ai hay biết, bao gồm cả Giang Vọng.
Giang Vọng cả đời kiêu ngạo lại từng có một khoảng thời gian sa sút tinh thần trầm trọng, sống ẩn dật ở một thị trấn nhỏ.
Bạn bè cũ lần lượt cắt đứt liên lạc với anh, sợ rằng sẽ liên luỵ đến bản thân. Chỉ có cô gái mới đến phòng kế hoạch vẫn luôn bận tới bận lui quan tâm đến anh, đến nỗi khi anh bị làm khó dễ, cô đã dũng cảm đứng ra thay anh tiếp rượu.
Sau đó Giang Vọng đưa cô về nhà, trong xe chật chội anh ấn người đang say rượu khóc lóc om sòm vào trong ngực, nhẹ nhàng hỏi có thích anh không? Cô gái chớp chớp đôi mắt say khướt, nghe anh khẽ thở dài: "Em không thích anh cũng không sao. Còn anh thì đã thích em mất rồi."
Cô cắn chặt môi, nước mắt chợt tuôn hoài không dứt...
3.2
Ba năm đại hạn, nhân gian chìm trong khổ ải triền miên.
Phụ thân vì một bao lương thực, đành đem ta bán cho nhà họ Cố làm dâu.
Nhưng nhà họ Cố có đến ba huynh đệ, họ đều đã đến tuổi thành thân.
Rốt cuộc, ta phải gả cho ai đây?
Mẹ chồng và cha chồng không khỏi lo lắng.
Còn ta, nhìn ba huynh đệ ấy đứng ngoài cửa phòng mình, lòng cũng ngổn ngang trăm mối.
Phụ thân vì một bao lương thực, đành đem ta bán cho nhà họ Cố làm dâu.
Nhưng nhà họ Cố có đến ba huynh đệ, họ đều đã đến tuổi thành thân.
Rốt cuộc, ta phải gả cho ai đây?
Mẹ chồng và cha chồng không khỏi lo lắng.
Còn ta, nhìn ba huynh đệ ấy đứng ngoài cửa phòng mình, lòng cũng ngổn ngang trăm mối.
3.2
Sau khi Liễu Nha Nhi xuyên qua, rốt cuộc cũng hiểu được cái gì gọi là nhà chỉ có bốn bức tường, ăn bữa nay lo bữa mai. Tuy là nữ nhi nhà tú tài, nhưng mỗi ngày trôi qua cũng không hơn khất cái là mấy.
Lúc mới xuyên qua, vì có thể lấp đầy bụng mỗi ngày nàng chỉ có thể đào rau dại, trèo cây lấy tổ chim, xuống sông bắt cá. Chỉ cần có thể bỏ vào miệng, nàng đều không bỏ qua.
Nhưng rau dại ngày nào cũng đào lụi dần, trứng chim cũng không còn mấy quả.
Nàng không muốn sống cuộc sống như vậy thêm một ngày nào nữa!
Kiếm tiền, nhất định phải kiếm tiền, liều mạng kiếm tiền!
Bán rau kê đầu, làm nước tương, trồng cải dầu.
Liễu Nha Nhi không buông tha bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào, cuối cùng trời xanh không phụ lòng người, nàng trở thành một tiểu phú bà.
Sĩ nông công thương, quyền lợi tối thượng.
Liễu Nha Nhi có được một ít tiền trinh lại thúc giục người cha tú tài của mình nhặt lại sách vở, tham gia khoa cử. Không nghĩ tới, cha nàng lại rất biết tranh đua có thể thi được tiến sĩ nhị giáp.
Ngay khi Liễu Nha Nhi bắt đầu giấc mộng làm tiểu thư cẩm y ngọc thực, lại bị một tờ giấy nhậm chức đánh thẳng vào mặt.
Chức quan của cha nàng là một huyện lệnh ở Lĩnh Nam xa xôi.
Nhìn cánh cửa cũ nát, tróc sơn ngoài huyện nha, Liễu Nha Nhi khóc không ra nước mắt.
Lại nhìn cỏ dại khắp nơi, Liễu Nha Nhi than thở cuối cùng cũng không trốn được việc làm nông. Xem như cha nàng có làm quan, nàng cũng chỉ đổi đến một nơi khác làm nông mà thôi.
Đột nhiên, Liễu Nha Nhi thấy rõ hình dạng của cây cỏ dại này. Không ngờ khóe miệng lại vô thức chảy nước miếng.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Liễu Nha Nhi ┃ vai phụ: Mọi người ┃ cái khác: Ấm áp làm ruộng văn, không có đại bàn tay vàng, không có ác độc vai ác
Một câu tóm tắt: Ấm áp làm ruộng mỗi ngày.
Lúc mới xuyên qua, vì có thể lấp đầy bụng mỗi ngày nàng chỉ có thể đào rau dại, trèo cây lấy tổ chim, xuống sông bắt cá. Chỉ cần có thể bỏ vào miệng, nàng đều không bỏ qua.
Nhưng rau dại ngày nào cũng đào lụi dần, trứng chim cũng không còn mấy quả.
Nàng không muốn sống cuộc sống như vậy thêm một ngày nào nữa!
Kiếm tiền, nhất định phải kiếm tiền, liều mạng kiếm tiền!
Bán rau kê đầu, làm nước tương, trồng cải dầu.
Liễu Nha Nhi không buông tha bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào, cuối cùng trời xanh không phụ lòng người, nàng trở thành một tiểu phú bà.
Sĩ nông công thương, quyền lợi tối thượng.
Liễu Nha Nhi có được một ít tiền trinh lại thúc giục người cha tú tài của mình nhặt lại sách vở, tham gia khoa cử. Không nghĩ tới, cha nàng lại rất biết tranh đua có thể thi được tiến sĩ nhị giáp.
Ngay khi Liễu Nha Nhi bắt đầu giấc mộng làm tiểu thư cẩm y ngọc thực, lại bị một tờ giấy nhậm chức đánh thẳng vào mặt.
Chức quan của cha nàng là một huyện lệnh ở Lĩnh Nam xa xôi.
Nhìn cánh cửa cũ nát, tróc sơn ngoài huyện nha, Liễu Nha Nhi khóc không ra nước mắt.
Lại nhìn cỏ dại khắp nơi, Liễu Nha Nhi than thở cuối cùng cũng không trốn được việc làm nông. Xem như cha nàng có làm quan, nàng cũng chỉ đổi đến một nơi khác làm nông mà thôi.
Đột nhiên, Liễu Nha Nhi thấy rõ hình dạng của cây cỏ dại này. Không ngờ khóe miệng lại vô thức chảy nước miếng.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Liễu Nha Nhi ┃ vai phụ: Mọi người ┃ cái khác: Ấm áp làm ruộng văn, không có đại bàn tay vàng, không có ác độc vai ác
Một câu tóm tắt: Ấm áp làm ruộng mỗi ngày.
4.7
Tác giả: Mộc Dịch
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Cung Đấu, Cưới Trước Yêu Sau
Team dịch: Lộn Xộn page
Giới thiệu
Kết hôn đã bảy năm, phu quân chưa từng một lần bước vào phòng ta.
Hắn cũng có người trong lòng, là cô nhi được cứu về từ chiến trường.
Nàng ta kiêu ngạo, nhiều lần đến trước mặt ta khiêu khích: "Chính thất phu nhân thì thế nào? Chẳng phải cũng chỉ có thể cô độc một mình trong phòng sao."
Ta nhếch khóe miệng, không thèm tranh cãi, xoa đầu chú chó Vượng Tài, nhẹ nhàng cười.
Nuôi nam nhân còn không bằng nuôi một con chó.
Trời mới biết, những ngày tháng không phải lo lắng, không phải hầu hạ nam nhân thoải mái đến mức nào.
Nhưng một ngày nọ, sau khi hắn tiến cung, đột nhiên lại thay đổi.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Cung Đấu, Cưới Trước Yêu Sau
Team dịch: Lộn Xộn page
Giới thiệu
Kết hôn đã bảy năm, phu quân chưa từng một lần bước vào phòng ta.
Hắn cũng có người trong lòng, là cô nhi được cứu về từ chiến trường.
Nàng ta kiêu ngạo, nhiều lần đến trước mặt ta khiêu khích: "Chính thất phu nhân thì thế nào? Chẳng phải cũng chỉ có thể cô độc một mình trong phòng sao."
Ta nhếch khóe miệng, không thèm tranh cãi, xoa đầu chú chó Vượng Tài, nhẹ nhàng cười.
Nuôi nam nhân còn không bằng nuôi một con chó.
Trời mới biết, những ngày tháng không phải lo lắng, không phải hầu hạ nam nhân thoải mái đến mức nào.
Nhưng một ngày nọ, sau khi hắn tiến cung, đột nhiên lại thay đổi.
4.8
Từ ngày đại hôn, phu quân vẫn không ngủ lại trong phòng của ta.
Sáng sớm ngày hôm sau, người trong lòng của hắn đến trước mặt ta khiêu khích.
"Chính thất phu nhân thì thế nào? Cũng chỉ có thể phòng không gối chiếc?"
Ta mỉm cười, cũng không giải thích, chỉ vuốt ve đầu chú chó vượng tài rồi cười nhạt.
Chăm sóc nam nhân còn không bằng nuôi chó còn hơn.
Có trời mới biết, một ngày không cần phải giải quyết chuyện gì, cũng không cần hầu hạ nam nhân thì có bao nhiêu thoải mái.
Nhưng có một hôm, sau khi hắn tiến cung trở về thì đột nhiên thay đổi.
Sáng sớm ngày hôm sau, người trong lòng của hắn đến trước mặt ta khiêu khích.
"Chính thất phu nhân thì thế nào? Cũng chỉ có thể phòng không gối chiếc?"
Ta mỉm cười, cũng không giải thích, chỉ vuốt ve đầu chú chó vượng tài rồi cười nhạt.
Chăm sóc nam nhân còn không bằng nuôi chó còn hơn.
Có trời mới biết, một ngày không cần phải giải quyết chuyện gì, cũng không cần hầu hạ nam nhân thì có bao nhiêu thoải mái.
Nhưng có một hôm, sau khi hắn tiến cung trở về thì đột nhiên thay đổi.
3.6
Nhuế Thu vốn mang tâm tư không tốt khi thăm dò Cố gia, không ngờ lại vô tình đụng phải nhị thiếu gia Cố Nguyệt Thịnh.
Trêu đùa thiếu niên dễ đỏ mặt này, sau đó lại khiến ngừoi kia động lòng, cho tới hiện tại, khi Cố Nguyệt Thịnh cắt đôi đoạn nến đỏ (*) vì bọn họ mà cháy, Nhuế Thu rốt cuộc ý thức được, hết thảy đều đã rối loạn.
[(*): Đêm động phòng hoa chúc, đuốc hoa (hoa chúc) đã được phổ thông để chỉ cặp nến trong phòng đặc biệt của đôi vợ chồng mới (tân lang và tân nương) đêm tân hôn. Cặp nến này phải cháy sáng song hành với nhau, tức là cùng thắp sáng và cùng tàn lụi một lần. Hành động cắt nến đỏ thể hiện ước nguyện bách niên giai lão, đầu bạc răng long, cùng sống cùng chết]
“Núi non tươi mát sau mưa,
Khí trời chiều đến, thu vừa bước sang.”
(trích thơ “Sơn cư thu minh”.)
Công tử Kim Lăng thanh quý ôn nhã Cố Nguyệt Thịnh × Đạo tặc phiêu bạt giang hồ chỉ yêu tiền Nhuế Thu.
Trêu đùa thiếu niên dễ đỏ mặt này, sau đó lại khiến ngừoi kia động lòng, cho tới hiện tại, khi Cố Nguyệt Thịnh cắt đôi đoạn nến đỏ (*) vì bọn họ mà cháy, Nhuế Thu rốt cuộc ý thức được, hết thảy đều đã rối loạn.
[(*): Đêm động phòng hoa chúc, đuốc hoa (hoa chúc) đã được phổ thông để chỉ cặp nến trong phòng đặc biệt của đôi vợ chồng mới (tân lang và tân nương) đêm tân hôn. Cặp nến này phải cháy sáng song hành với nhau, tức là cùng thắp sáng và cùng tàn lụi một lần. Hành động cắt nến đỏ thể hiện ước nguyện bách niên giai lão, đầu bạc răng long, cùng sống cùng chết]
“Núi non tươi mát sau mưa,
Khí trời chiều đến, thu vừa bước sang.”
(trích thơ “Sơn cư thu minh”.)
Công tử Kim Lăng thanh quý ôn nhã Cố Nguyệt Thịnh × Đạo tặc phiêu bạt giang hồ chỉ yêu tiền Nhuế Thu.
7.1
Trước kia, là một cô bé hiền lành, thiện lương đã cứu vớt sinh mạng của một cậu bé ăn mày.
Trong cơn đói, trời lạnh giá, cảm giác khốn cùng và tuyệt vọng bủa vây, một cô gái nhỏ giúp cậu bé xua đi đám chó hoang, còn tặng hộp chocolate mà cô bé rất thích.
Chính cử chỉ này đã gieo duyên cho 16 năm sau, cậu bé trưởng thành, và quay lại tìm cô bé năm ấy, âm thầm bảo vệ cô trong vai người chồng bất tài và khờ khạo...
Trong cơn đói, trời lạnh giá, cảm giác khốn cùng và tuyệt vọng bủa vây, một cô gái nhỏ giúp cậu bé xua đi đám chó hoang, còn tặng hộp chocolate mà cô bé rất thích.
Chính cử chỉ này đã gieo duyên cho 16 năm sau, cậu bé trưởng thành, và quay lại tìm cô bé năm ấy, âm thầm bảo vệ cô trong vai người chồng bất tài và khờ khạo...
2.9
Los Angeles, nước Mỹ.
Trong một công ty truyền thông lớn nằm tại vùng phồn hoa của thành phố, một nhóm nhân viên đang bận rộn làm công tác chuẩn bị đón một nhân vật ở cấp độ thiên vương. Một trợ lý mới đến mang theo thắc mắc đi hỏi một vị tiền bối như đang lâm đại địch: “Không phải lần trước cũng có một vị siêu sao đến ghi hình mà chúng ta chỉ chuẩn bị nhẹ nhàng thôi sao? Tại sao lần này phải cẩn thận như vậy ạ?”
“Cầu God tha thứ cho sự vô tri của cậu, so với vị sắp đến thì người lần trước cũng chỉ đơn giản là một nhân vật nhỏ mà thôi. Giới giải trí là chỗ nào hả? Là nơi mà mị lực của một người có thể được khuếch đại lên cả trăm lần! Nhưng mà vị kia, chỉ cần vừa đứng trước mặt cậu thôi là cậu sẽ lập tức có loại xúc động muốn thờ phụng liền, càng không cần nhắc tới giọng nói cực kỳ quyến rũ kia, quả thật là lĩnh vực của thần!” nhìn bộ dáng càng nói càng kích động như fan hâm mộ khi nhắc đến “vị kia” của tiền bối.
“Tiền bối, chẳng lẽ……chẳng lẽ là……?” là thiên tài kia sao? Cậu tân binh nghe qua tiền bối miêu tả cũng bắt đầu trở nên kích động, thậm chí tay còn bắt đầu run lên.
“Đợi người ta tới rồi thì cậu liền biết.” Tiền bối nháy mắt với cậu tân binh một cái, anh liếc mắt nhìn đồng hồ rồi bảo “Bây giờ chắc cũng tới nơi……”
Còn chưa nói hết câu thì một người con trai tóc nâu đã xông vào phòng thu âm, lớn giọng hô lên: “Cậu ấy mất tích rồi!”
Trong một công ty truyền thông lớn nằm tại vùng phồn hoa của thành phố, một nhóm nhân viên đang bận rộn làm công tác chuẩn bị đón một nhân vật ở cấp độ thiên vương. Một trợ lý mới đến mang theo thắc mắc đi hỏi một vị tiền bối như đang lâm đại địch: “Không phải lần trước cũng có một vị siêu sao đến ghi hình mà chúng ta chỉ chuẩn bị nhẹ nhàng thôi sao? Tại sao lần này phải cẩn thận như vậy ạ?”
“Cầu God tha thứ cho sự vô tri của cậu, so với vị sắp đến thì người lần trước cũng chỉ đơn giản là một nhân vật nhỏ mà thôi. Giới giải trí là chỗ nào hả? Là nơi mà mị lực của một người có thể được khuếch đại lên cả trăm lần! Nhưng mà vị kia, chỉ cần vừa đứng trước mặt cậu thôi là cậu sẽ lập tức có loại xúc động muốn thờ phụng liền, càng không cần nhắc tới giọng nói cực kỳ quyến rũ kia, quả thật là lĩnh vực của thần!” nhìn bộ dáng càng nói càng kích động như fan hâm mộ khi nhắc đến “vị kia” của tiền bối.
“Tiền bối, chẳng lẽ……chẳng lẽ là……?” là thiên tài kia sao? Cậu tân binh nghe qua tiền bối miêu tả cũng bắt đầu trở nên kích động, thậm chí tay còn bắt đầu run lên.
“Đợi người ta tới rồi thì cậu liền biết.” Tiền bối nháy mắt với cậu tân binh một cái, anh liếc mắt nhìn đồng hồ rồi bảo “Bây giờ chắc cũng tới nơi……”
Còn chưa nói hết câu thì một người con trai tóc nâu đã xông vào phòng thu âm, lớn giọng hô lên: “Cậu ấy mất tích rồi!”
3.4
Tác giả: Hoàng Đào Nãi Du Băng Kích Lăng
Chuyển ngữ: Myung Wol
Designer: Narciso
Tag: Cao H, Cưỡng ép - chiếm đoạt, H văn - Thịt văn, HE, Hiện đại, 💣Mìn, NTR, Gangbang, NP,
Tổng số chương: 46
Giới thiệu:
Học sinh trong ký túc xá ăn chơi đua đòi, dụ dỗ Trương Tuyết Cơ đi lên con đường bán thân.
Sau khi tốt nghiệp, Trương Tuyết Cơ dựa vào bằng cấp của khoa chính quy và gương mặt đẹp, dáng người nóng bỏng, thành công nhận được lời mời làm thư ký.
Cuộc sống hằng ngày của thư ký: bị sếp ch*i, bị đối tác của sếp ch*i, sau đó còn bị chụp ảnh b**m non chảy đầy t*nh cho chồng xem, chồng cô bị đội nón xanh còn vui vẻ xem, cam tâm tình nguyện trở thành người đại diện để vợ yêu đi bán thân...
Chuyển ngữ: Myung Wol
Designer: Narciso
Tag: Cao H, Cưỡng ép - chiếm đoạt, H văn - Thịt văn, HE, Hiện đại, 💣Mìn, NTR, Gangbang, NP,
Tổng số chương: 46
Giới thiệu:
Học sinh trong ký túc xá ăn chơi đua đòi, dụ dỗ Trương Tuyết Cơ đi lên con đường bán thân.
Sau khi tốt nghiệp, Trương Tuyết Cơ dựa vào bằng cấp của khoa chính quy và gương mặt đẹp, dáng người nóng bỏng, thành công nhận được lời mời làm thư ký.
Cuộc sống hằng ngày của thư ký: bị sếp ch*i, bị đối tác của sếp ch*i, sau đó còn bị chụp ảnh b**m non chảy đầy t*nh cho chồng xem, chồng cô bị đội nón xanh còn vui vẻ xem, cam tâm tình nguyện trở thành người đại diện để vợ yêu đi bán thân...
9
Tác giả: Ocean
Editor: Page này chưa được đặt tên
Thể loại: ngôn tình, cổ đại, nhẹ nhàng, HE, thật giả thiên kim
Giới thiệu:
Tin tốt là ta tìm được cha mẹ ruột.
Còn có quyền thế.
Tin xấu là bọn họ bị tru di cửu tộc.
Ta cũng phải chết.
Cho nên ta chưa từng có một ngày tốt lành.
Còn phải chết thay cho kẻ giả mạo đã hưởng thụ đãi ngộ tiểu thư hơn mười năm qua.
Ta thật sự cạn lời.
Editor: Page này chưa được đặt tên
Thể loại: ngôn tình, cổ đại, nhẹ nhàng, HE, thật giả thiên kim
Giới thiệu:
Tin tốt là ta tìm được cha mẹ ruột.
Còn có quyền thế.
Tin xấu là bọn họ bị tru di cửu tộc.
Ta cũng phải chết.
Cho nên ta chưa từng có một ngày tốt lành.
Còn phải chết thay cho kẻ giả mạo đã hưởng thụ đãi ngộ tiểu thư hơn mười năm qua.
Ta thật sự cạn lời.
4.2
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "CẨM TÚ AN NINH" - TRƯƠNG VÃN Ý, NHẬM MẪN ĐÓNG CHÍNH
Thể loại: Thanh mai trúc mã, sủng, ngọt, cung đình hầu tước, trùng sinh.
Nhân vật chính: La Nghi Ninh
Phối hợp diễn: La Thận Viễn
Thừa tướng tương lai quyền khuynh thiên hạ, thủ đoạn lạnh lùng, tàn nhẫn, hiện giờ còn đang là con thứ không được sủng ái. La Nghi Ninh sống lại, nhìn thấy cảnh này có chút chột dạ. Cảm giác mình đang ngược đãi vị Thừa tướng tương lai này.
Cho dù hắn có thấp kém đê tiện đi nữa, rồi có một ngày hắn đứng trên cao, trở thành người mà bất kỳ kẻ nào cũng phải ngưỡng mộ.
Chính vì La Nghi Ninh biết điều này, cho nên nàng càng muốn khóc...
Thể loại: Thanh mai trúc mã, sủng, ngọt, cung đình hầu tước, trùng sinh.
Nhân vật chính: La Nghi Ninh
Phối hợp diễn: La Thận Viễn
Thừa tướng tương lai quyền khuynh thiên hạ, thủ đoạn lạnh lùng, tàn nhẫn, hiện giờ còn đang là con thứ không được sủng ái. La Nghi Ninh sống lại, nhìn thấy cảnh này có chút chột dạ. Cảm giác mình đang ngược đãi vị Thừa tướng tương lai này.
Cho dù hắn có thấp kém đê tiện đi nữa, rồi có một ngày hắn đứng trên cao, trở thành người mà bất kỳ kẻ nào cũng phải ngưỡng mộ.
Chính vì La Nghi Ninh biết điều này, cho nên nàng càng muốn khóc...
4.3
Charlie Stoker có một sở thích rất kì quái. Hắn thích thong thả gi.ải ph.ẫu cơ thể người, nhưng chẳng hề coi thứ thịt ấy là món ngọt lành như gã Hannibal.
Ngoài ra hắn còn quan niệm rằng, để gặp được người quan trọng nhất cuộc đời mình, giết sạch tất cả những kẻ ngáng đường chẳng có gì sai trái.
Song một ngày nọ, sự chú ý của hắn buộc phải chuyển hướng, cô nhóc quái đản nhà hàng xóm lại chạy sang làm trò quái gì vậy
Ngoài ra hắn còn quan niệm rằng, để gặp được người quan trọng nhất cuộc đời mình, giết sạch tất cả những kẻ ngáng đường chẳng có gì sai trái.
Song một ngày nọ, sự chú ý của hắn buộc phải chuyển hướng, cô nhóc quái đản nhà hàng xóm lại chạy sang làm trò quái gì vậy