truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
4.6
Tag: Đam mỹ, cổ đại, tiên hiệp, tu chân, niên hạ, hệ thống, 1v1, HE
Nhân vật chính: Đoan Mộc Vô Cầu x Lạc Nhàn Vân (Một lòng hưởng lạc công x Ưu sầu vì nước vì dân, cứu thế thụ)
Giới thiệu:
Đoan Mộc Vô Cầu - ma tôn mạnh nhất hiện tại, bị hệ thống hủy diệt thế giới ràng buộc.
Hệ thống: Ting, hãy hủy diệt thế giới cũ mục nát, ngươi sẽ trở thành chủ nhân của thế giới.
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn khổ luyện mãi mới đạt được thực lực không ai dám đụng đến bản tôn, bản tôn muốn nghỉ ngơi.
Hệ thống: Để thực hiện mục tiêu bá chủ hủy diệt thế giới, hãy đến Lạc Tiêu Cốc, dùng gió cương rèn luyện thân thể, đạt được thân thể bất khả xâm phạm.
Đoan Mộc Vô Cầu: Trước đây bản tôn thử rồi, đau lắm, không luyện.
Hệ thống: Hãy đến Bắc Thần phái ám sát người đứng đầu Chính đạo Lạc Nhàn Vân, để y không ngăn cản sự nghiệp diệt thế của ngươi trong tương lai!
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn đi ngay.
- --
Đoan Mộc Vô Cầu gửi thiệp thăm hỏi Lạc Nhàn Vân, nói với y: Bản tôn có một tâm ma, ngày đêm thúc giục bản tôn hủy diệt thế giới, Chính đạo các ngươi có quản không?
Lạc Nhàn Vân (ngồi nghiêm chỉnh): Trách nhiệm của tại hạ, không thể không quản.
Đoan Mộc Vô Cầu: Vậy được, ngươi ở bên cạnh bản tôn, giúp bản tôn tìm cách giải quyết tâm ma.
Lạc Nhàn Vân vừa định đáp lời, bên tai bỗng vang lên một giọng nói: Hệ thống cứu thế đang kết nối, ngươi có chấp nhận không?
Lạc Nhàn Vân: Chấp nhận.
Hệ thống: Phát hiện độ hảo cảm của Ma tôn diệt thế đối với ngươi rất cao, đề nghị đi theo tuyến tình yêu để cứu thế. Lao vào ôm hắn, hôn môi hắn!
Lạc Nhàn Vân:... Có thể từ chối kết nối không?
Đoan Mộc Vô Cầu: Sao ngươi lại nhìn chằm chằm môi bản tôn? Vì nụ cười của bản tôn khát máu quá chăng?
Lạc Nhàn Vân: Không phải, có lẽ tại hạ cũng có tâm ma.
Đoan Mộc Vô Cầu: Có qua có lại, bản tôn giúp ngươi giải quyết!
Hệ thống cứu thế: Ngươi thấy chưa! Ta đã nói hắn có hảo cảm với ngươi mà! Nhào lên đi!
Lạc Nhàn Vân: Không cần thiết lắm đâu.
Nhân vật chính: Đoan Mộc Vô Cầu x Lạc Nhàn Vân (Một lòng hưởng lạc công x Ưu sầu vì nước vì dân, cứu thế thụ)
Giới thiệu:
Đoan Mộc Vô Cầu - ma tôn mạnh nhất hiện tại, bị hệ thống hủy diệt thế giới ràng buộc.
Hệ thống: Ting, hãy hủy diệt thế giới cũ mục nát, ngươi sẽ trở thành chủ nhân của thế giới.
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn khổ luyện mãi mới đạt được thực lực không ai dám đụng đến bản tôn, bản tôn muốn nghỉ ngơi.
Hệ thống: Để thực hiện mục tiêu bá chủ hủy diệt thế giới, hãy đến Lạc Tiêu Cốc, dùng gió cương rèn luyện thân thể, đạt được thân thể bất khả xâm phạm.
Đoan Mộc Vô Cầu: Trước đây bản tôn thử rồi, đau lắm, không luyện.
Hệ thống: Hãy đến Bắc Thần phái ám sát người đứng đầu Chính đạo Lạc Nhàn Vân, để y không ngăn cản sự nghiệp diệt thế của ngươi trong tương lai!
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn đi ngay.
- --
Đoan Mộc Vô Cầu gửi thiệp thăm hỏi Lạc Nhàn Vân, nói với y: Bản tôn có một tâm ma, ngày đêm thúc giục bản tôn hủy diệt thế giới, Chính đạo các ngươi có quản không?
Lạc Nhàn Vân (ngồi nghiêm chỉnh): Trách nhiệm của tại hạ, không thể không quản.
Đoan Mộc Vô Cầu: Vậy được, ngươi ở bên cạnh bản tôn, giúp bản tôn tìm cách giải quyết tâm ma.
Lạc Nhàn Vân vừa định đáp lời, bên tai bỗng vang lên một giọng nói: Hệ thống cứu thế đang kết nối, ngươi có chấp nhận không?
Lạc Nhàn Vân: Chấp nhận.
Hệ thống: Phát hiện độ hảo cảm của Ma tôn diệt thế đối với ngươi rất cao, đề nghị đi theo tuyến tình yêu để cứu thế. Lao vào ôm hắn, hôn môi hắn!
Lạc Nhàn Vân:... Có thể từ chối kết nối không?
Đoan Mộc Vô Cầu: Sao ngươi lại nhìn chằm chằm môi bản tôn? Vì nụ cười của bản tôn khát máu quá chăng?
Lạc Nhàn Vân: Không phải, có lẽ tại hạ cũng có tâm ma.
Đoan Mộc Vô Cầu: Có qua có lại, bản tôn giúp ngươi giải quyết!
Hệ thống cứu thế: Ngươi thấy chưa! Ta đã nói hắn có hảo cảm với ngươi mà! Nhào lên đi!
Lạc Nhàn Vân: Không cần thiết lắm đâu.
8.5
1.
Tập đoàn nhà Đàm Chước phá sản, chỉ sau một đêm, cô tiểu thư kiêu kỳ nổi tiếng từng được mọi người nâng niu đã rơi xuống khỏi bệ thờ.
Những công tử từng bị cô từ chối bắt đầu nhòm ngó vẻ đẹp của cô, dùng mọi thủ đoạn để tiếp cận.
Đàm Chước chán nản và quyết định tìm cho mình một chỗ dựa.
Cô nghĩ đến Triều Hồi Độ.
Đây là một nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu, được công nhận là quý phái và danh giá. Người ta đồn rằng đến giờ anh vẫn chưa kết hôn vì tiêu chuẩn của anh cao ngất ngưởng.
Trên boong tàu tối tăm của buổi vũ hội, Đàm Chước chặn anh lại, không may nhìn vào đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhưng cuốn hút của anh.
Đẹp trai thế này, khó trách tiêu chuẩn cao đến vậy -
Cô tiểu thư vốn tự tin về nhan sắc của mình hiếm khi lúng túng: “Anh có thiếu vợ không? Da trắng dáng xinh... còn dịu dàng ân cần nữa?”
2.
Mọi người nhận thấy rằng Đàm Chước không hề khó khăn sau khi phá sản như họ tưởng, cô vẫn tỏa sáng, đẹp lộng lẫy và còn mở một cửa hàng đồ cổ.
Cả giới xôn xao bàn tán.
Cho đến khi có người nhìn thấy chiếc xe riêng của Triều Hồi Độ thường xuyên xuất hiện bên ngoài cửa hàng đồ cổ.
Trong một buổi phỏng vấn với một tạp chí nổi tiếng.
Phóng viên: “Nghe nói gần đây anh thường đến cửa hàng đồ cổ, có tìm thấy bảo bối mới nào không?”
Người đàn ông trẻ tuổi xoay chiếc nhẫn biểu tượng quyền lực và địa vị của gia tộc, tỏa ra khí chất xa cách, khuôn mặt lãnh đạm mỉm cười:
“Đón bảo bối về nhà.”
3.
Ban đầu, Triều Hồi Độ cưới Đàm Chước về, coi cô như một bông hoa quý giá nhưng dễ vỡ, chăm sóc cẩn thận, thỉnh thoảng ngắm nhìn.
Sau đó, dần dần, cô biến thành một bông hoa ăn thịt người.
Đàm Chước nhớ lại lúc tự giới thiệu, có chút xấu hổ ngồi lên đùi anh: “Đinh đong, ‘cô vợ nhỏ ân cần’ của anh đây.”
Tag: Ngọt Ngào, Cứu Rỗi
Từ Khóa Tìm Kiếm: Nhân Vật Chính: Đàm Chước | Phụ: Triều Hồi Độ
Tập đoàn nhà Đàm Chước phá sản, chỉ sau một đêm, cô tiểu thư kiêu kỳ nổi tiếng từng được mọi người nâng niu đã rơi xuống khỏi bệ thờ.
Những công tử từng bị cô từ chối bắt đầu nhòm ngó vẻ đẹp của cô, dùng mọi thủ đoạn để tiếp cận.
Đàm Chước chán nản và quyết định tìm cho mình một chỗ dựa.
Cô nghĩ đến Triều Hồi Độ.
Đây là một nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu, được công nhận là quý phái và danh giá. Người ta đồn rằng đến giờ anh vẫn chưa kết hôn vì tiêu chuẩn của anh cao ngất ngưởng.
Trên boong tàu tối tăm của buổi vũ hội, Đàm Chước chặn anh lại, không may nhìn vào đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhưng cuốn hút của anh.
Đẹp trai thế này, khó trách tiêu chuẩn cao đến vậy -
Cô tiểu thư vốn tự tin về nhan sắc của mình hiếm khi lúng túng: “Anh có thiếu vợ không? Da trắng dáng xinh... còn dịu dàng ân cần nữa?”
2.
Mọi người nhận thấy rằng Đàm Chước không hề khó khăn sau khi phá sản như họ tưởng, cô vẫn tỏa sáng, đẹp lộng lẫy và còn mở một cửa hàng đồ cổ.
Cả giới xôn xao bàn tán.
Cho đến khi có người nhìn thấy chiếc xe riêng của Triều Hồi Độ thường xuyên xuất hiện bên ngoài cửa hàng đồ cổ.
Trong một buổi phỏng vấn với một tạp chí nổi tiếng.
Phóng viên: “Nghe nói gần đây anh thường đến cửa hàng đồ cổ, có tìm thấy bảo bối mới nào không?”
Người đàn ông trẻ tuổi xoay chiếc nhẫn biểu tượng quyền lực và địa vị của gia tộc, tỏa ra khí chất xa cách, khuôn mặt lãnh đạm mỉm cười:
“Đón bảo bối về nhà.”
3.
Ban đầu, Triều Hồi Độ cưới Đàm Chước về, coi cô như một bông hoa quý giá nhưng dễ vỡ, chăm sóc cẩn thận, thỉnh thoảng ngắm nhìn.
Sau đó, dần dần, cô biến thành một bông hoa ăn thịt người.
Đàm Chước nhớ lại lúc tự giới thiệu, có chút xấu hổ ngồi lên đùi anh: “Đinh đong, ‘cô vợ nhỏ ân cần’ của anh đây.”
Tag: Ngọt Ngào, Cứu Rỗi
Từ Khóa Tìm Kiếm: Nhân Vật Chính: Đàm Chước | Phụ: Triều Hồi Độ
8.2
9.5
Hán Việt: Đại thảo nguyên thượng đích tiểu miêu mễ
Tác giả: Tiểu Dã Khách
Edit: Mạc Tử Thiên
Số chương: 63
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Xuyên việt, Thú nhân, Chủ thụ, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Logic cùng chỉ số thông minh dừng ở vườn trẻ lớp lá, nhẹ nhàng đáng yêu là xong việc ~
Mặt khác, đây là truyện hư cấu! Hư cấu! Hư cấu!
Vai chính: Thiệu Dĩ Ninh, báo đen Già Lâu
Một câu tóm tắt: Cùng nhau mạo hiểm với mèo lớn
Văn án:
Xuyên thành mèo ở một thế giới không có mèo nhà, chỉ có mèo lớn là trải nghiệm như thế nào?
Thiệu Dĩ Ninh: "Tôi, người ở dị thế, mới vừa tiến vào thảo nguyên đã bị sư tử cái ngậm... QAQ"
Thiệu Dĩ Ninh xuyên qua, thành mèo con trên thảo nguyên rộng lớn, đáng sợ hơn là, nơi này có sư tử có hổ có báo... Nhưng lại không có mèo.
Đầu tiên, cậu bị coi thành ấu tể dị dạng; rồi sau đó, cậu bị nhặt về làm linh vật cho đàn sư tử; sau đó, cậu gặp một con báo đen hành xử khác người...
Sau, sau nữa, cậu thành đại bảo bối có thể đi ngang trên thảo nguyên rộng lớn!
Thiệu Dĩ Ninh: "...Tôi quá khó khăn, miêu!"
Mụ mụ sư tử cái: "Đứa nhỏ này có chứng Chu Nho sao? Qúa đáng thương, mãi không lớn được."
Tộc trưởng sư tử đực: "Ngoan hơn nhiều so với tiểu tử nhà ta, lưu lại đi."
Lang Vương cách vách: "Ngao ô tộc chúng ta không được phép dao động quân tâm trước vật nhỏ kia của miêu ô tộc!"
Báo đen: "Thu lại nước miếng hết đi! Đây là tức phụ của ta!"
Tác giả: Tiểu Dã Khách
Edit: Mạc Tử Thiên
Số chương: 63
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Xuyên việt, Thú nhân, Chủ thụ, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Logic cùng chỉ số thông minh dừng ở vườn trẻ lớp lá, nhẹ nhàng đáng yêu là xong việc ~
Mặt khác, đây là truyện hư cấu! Hư cấu! Hư cấu!
Vai chính: Thiệu Dĩ Ninh, báo đen Già Lâu
Một câu tóm tắt: Cùng nhau mạo hiểm với mèo lớn
Văn án:
Xuyên thành mèo ở một thế giới không có mèo nhà, chỉ có mèo lớn là trải nghiệm như thế nào?
Thiệu Dĩ Ninh: "Tôi, người ở dị thế, mới vừa tiến vào thảo nguyên đã bị sư tử cái ngậm... QAQ"
Thiệu Dĩ Ninh xuyên qua, thành mèo con trên thảo nguyên rộng lớn, đáng sợ hơn là, nơi này có sư tử có hổ có báo... Nhưng lại không có mèo.
Đầu tiên, cậu bị coi thành ấu tể dị dạng; rồi sau đó, cậu bị nhặt về làm linh vật cho đàn sư tử; sau đó, cậu gặp một con báo đen hành xử khác người...
Sau, sau nữa, cậu thành đại bảo bối có thể đi ngang trên thảo nguyên rộng lớn!
Thiệu Dĩ Ninh: "...Tôi quá khó khăn, miêu!"
Mụ mụ sư tử cái: "Đứa nhỏ này có chứng Chu Nho sao? Qúa đáng thương, mãi không lớn được."
Tộc trưởng sư tử đực: "Ngoan hơn nhiều so với tiểu tử nhà ta, lưu lại đi."
Lang Vương cách vách: "Ngao ô tộc chúng ta không được phép dao động quân tâm trước vật nhỏ kia của miêu ô tộc!"
Báo đen: "Thu lại nước miếng hết đi! Đây là tức phụ của ta!"
5.9
Tác giả: Mộng Hồi
Thể loại: Đam mỹ cổ trang, ngược luyến tình thâm, SE.
Nhân vật chính: Mộ Dung Hoa, Tiểu Thất, Bạch Thái Thiên.
Văn án:
Thời cổ đại xa xưa, nam bắc phân tranh người nào mạnh kẻ ấy làm vua, lúc bấy giờ đất nước được chia làm 2 miền Nam Bắc, mỗi miền là một người cầm quyền tự xưng đế và mang quốc hiệu của riêng mình.
Người ta hay nói Bắc Bạch-Nam Tề chính là vì nguyên nhân này. Hai miền giao chiến triền miên thề không đội trời chung, luôn dùng mọi cách áp bức đối phương phải nhượng bộ đem cống vật giao nộp.
Mà ở giữa 2 miền Nam Bắc là một dải núi không thuộc Bắc cũng chẳng thuộc Nam. Ở đó khí hậu ôn hoà cây cỏ tươi tốt và đặc biệt dược liệu rất nhiều, núi này gọi theo tên của một thần y ở đó, gọi là núi Trường An.
Liễu Trường An cùng với 7 đệ tử sống ở đây nghiên cứu y thuật cứu người còn trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm.
Có người đồn rằng Liễu thần y đã điều chế ra thuốc cải tử hoàn sinh làm lòng tham của người trong thiên hạ nổi lên. Từ người trong giang hồ cho tới người trong triều đình hay kể cả những bách tính bình thường đều tới ngỏ lời muốn mua lại. Liễu Trường An bất lực nói đi nói lại:" Không có gì gọi là cải tử hoàn sinh hết, lão phu chỉ là một đại phu bình thường cũng không phải tiên nhân làm sao có thể giúp người chết sống lại chứ."
Những người này căn bản nghe không vào còn cho rằng ông cố tình giấu diếm, bọn họ thương lượng không được đe doạ cũng không xong nên dùng vũ lực chèn ép Liễu thần y. Bọn chúng dùng tính mạng đệ tử đe doạ ông, nếu không giao thuốc sẽ hạ đao giết người. Đệ tử trong núi đều là những đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất mới chỉ có 22 còn nhỏ nhất thì mới 16 ông sao có thể lấy tính mạng của các đệ tử ra đánh cược, không thể đánh ông bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Hẹn bọn họ sáng ngày mai sẽ giao thuốc ra, đám người giang hồ gian xảo bắt ông giao ra ngay bây giờ nếu không thì đừng trách. Tên đại ca vung cây đao trên tay một đường xoẹt ngang một đệ tử ngã xuống đất, máu từ cổ chảy ra không ngừng nhuốm đỏ một vùng xung quanh. Mọi người vừa kinh hãi vừa căm phẫn hét lên:"Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ,"
Đại đệ tử điên cuồng vừa hét vừa lao tới tên lão đại:" Ngươi dám giết Tiểu Ngũ, ta liều chết với ngươi, aaaaa..."
Còn chưa chạy tới đã bị gã một đao chém chết ngay tại chỗ.
"Đại ca....huhu...đại ca..."
Núi Trường An trước đây không khí trong lành cây cỏ xanh tươi giờ bao trùm một màn u tối sặc mùi máu tanh. Liễu Trường An liều mình với đám đạo tặc giang hồ đem đệ tử thứ 7 tên Tiểu Thất trốn ra ngoài.
Tiểu Thất là đứa trẻ ông nuôi từ khi còn bé xíu, nó ngoan ngoãn lương thiện lại rất có tố chất của một đại phu, chỉ là đứa trẻ này có gương mặt quá đẹp. Một nam tử lại thanh mảnh và nhẹ nhàng, làn da trắng như sứ, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như bước ra từ trong tranh. Ánh mắt to tròn lại trong sáng và đơn thuần tựa như một trang giấy trắng chưa nhiễm bụi trần, Liễu Trường An sợ khuôn mặt của Tiểu Thất nếu ra ngoài sẽ gặp phiền phức nên luôn giữ y ở trong núi. Ông yêu quý tiểu đệ tử này nhất nên cái gì biết đều sẽ chỉ cho Tiểu Thất, luôn đặt y trong tầm mắt, cật lực bảo vệ và che chở.
Hai thầy trò dọc theo hướng phía Nam chạy trốn khắp nơi, vừa phải tìm đường vừa tránh sự truy sát của đám giang hồ khiến cả hai người dần kiệt sức.
Liễu Trường An đưa tay nải cho Tiểu Thất dặn dò:
"Những gì ta dặn con trước đây hãy nhớ kĩ, đừng quá tin tưởng vào một ai người ta cho con một sẽ lấy của con mười thậm chí là trăm. Không được nói cho bất kì ai con là đệ tử của Liễu Trường An ta nghe rõ chưa. Thuốc chỉ được dùng trong trường hợp không còn cách nào khác, bảo quản nó cho tốt. Mau chạy đi sư phụ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng."
Tiểu Thất lắc đầu liên tục nước mắt lã chã rơi:
"Sư phụ đưa nó cho bọn chúng là được mà, chúng chỉ cần thuốc không cần mạng người."
"Không được yếu đuối như thế, con có phải là nam tử hán không, con như vậy sao ta có thể yên tâm chứ. Đám giang hồ kia con nghĩ chúng đơn giản chỉ vì thuốc cải tử hoàn sinh này thôi sao, dù đưa hay không thì chúng ta đều sẽ phải chết thôi, con đừng lưỡng lự nữa mau chạy đi ".
Xa xa đã nghe tiếng hét vang trời:" Đừng có trốn nữa, giao thuốc ra lão tử sẽ cho các ngươi một con đường sống còn không thì đừng có trách. Liễu Trường An nếu muốn giữ lại một mạng cho đệ tử của ngươi thì nên biết điều một chút ".
Liễu Trường An đẩy mạnh Tiểu Thất:
"Mau đi đi"
Tiểu Thất quệt ngang giọt nước trên mặt nhìn sư phụ lần cuối rồi cầm tay nải chạy vào sâu trong rừng.
Thể loại: Đam mỹ cổ trang, ngược luyến tình thâm, SE.
Nhân vật chính: Mộ Dung Hoa, Tiểu Thất, Bạch Thái Thiên.
Văn án:
Thời cổ đại xa xưa, nam bắc phân tranh người nào mạnh kẻ ấy làm vua, lúc bấy giờ đất nước được chia làm 2 miền Nam Bắc, mỗi miền là một người cầm quyền tự xưng đế và mang quốc hiệu của riêng mình.
Người ta hay nói Bắc Bạch-Nam Tề chính là vì nguyên nhân này. Hai miền giao chiến triền miên thề không đội trời chung, luôn dùng mọi cách áp bức đối phương phải nhượng bộ đem cống vật giao nộp.
Mà ở giữa 2 miền Nam Bắc là một dải núi không thuộc Bắc cũng chẳng thuộc Nam. Ở đó khí hậu ôn hoà cây cỏ tươi tốt và đặc biệt dược liệu rất nhiều, núi này gọi theo tên của một thần y ở đó, gọi là núi Trường An.
Liễu Trường An cùng với 7 đệ tử sống ở đây nghiên cứu y thuật cứu người còn trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm.
Có người đồn rằng Liễu thần y đã điều chế ra thuốc cải tử hoàn sinh làm lòng tham của người trong thiên hạ nổi lên. Từ người trong giang hồ cho tới người trong triều đình hay kể cả những bách tính bình thường đều tới ngỏ lời muốn mua lại. Liễu Trường An bất lực nói đi nói lại:" Không có gì gọi là cải tử hoàn sinh hết, lão phu chỉ là một đại phu bình thường cũng không phải tiên nhân làm sao có thể giúp người chết sống lại chứ."
Những người này căn bản nghe không vào còn cho rằng ông cố tình giấu diếm, bọn họ thương lượng không được đe doạ cũng không xong nên dùng vũ lực chèn ép Liễu thần y. Bọn chúng dùng tính mạng đệ tử đe doạ ông, nếu không giao thuốc sẽ hạ đao giết người. Đệ tử trong núi đều là những đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất mới chỉ có 22 còn nhỏ nhất thì mới 16 ông sao có thể lấy tính mạng của các đệ tử ra đánh cược, không thể đánh ông bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Hẹn bọn họ sáng ngày mai sẽ giao thuốc ra, đám người giang hồ gian xảo bắt ông giao ra ngay bây giờ nếu không thì đừng trách. Tên đại ca vung cây đao trên tay một đường xoẹt ngang một đệ tử ngã xuống đất, máu từ cổ chảy ra không ngừng nhuốm đỏ một vùng xung quanh. Mọi người vừa kinh hãi vừa căm phẫn hét lên:"Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ,"
Đại đệ tử điên cuồng vừa hét vừa lao tới tên lão đại:" Ngươi dám giết Tiểu Ngũ, ta liều chết với ngươi, aaaaa..."
Còn chưa chạy tới đã bị gã một đao chém chết ngay tại chỗ.
"Đại ca....huhu...đại ca..."
Núi Trường An trước đây không khí trong lành cây cỏ xanh tươi giờ bao trùm một màn u tối sặc mùi máu tanh. Liễu Trường An liều mình với đám đạo tặc giang hồ đem đệ tử thứ 7 tên Tiểu Thất trốn ra ngoài.
Tiểu Thất là đứa trẻ ông nuôi từ khi còn bé xíu, nó ngoan ngoãn lương thiện lại rất có tố chất của một đại phu, chỉ là đứa trẻ này có gương mặt quá đẹp. Một nam tử lại thanh mảnh và nhẹ nhàng, làn da trắng như sứ, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như bước ra từ trong tranh. Ánh mắt to tròn lại trong sáng và đơn thuần tựa như một trang giấy trắng chưa nhiễm bụi trần, Liễu Trường An sợ khuôn mặt của Tiểu Thất nếu ra ngoài sẽ gặp phiền phức nên luôn giữ y ở trong núi. Ông yêu quý tiểu đệ tử này nhất nên cái gì biết đều sẽ chỉ cho Tiểu Thất, luôn đặt y trong tầm mắt, cật lực bảo vệ và che chở.
Hai thầy trò dọc theo hướng phía Nam chạy trốn khắp nơi, vừa phải tìm đường vừa tránh sự truy sát của đám giang hồ khiến cả hai người dần kiệt sức.
Liễu Trường An đưa tay nải cho Tiểu Thất dặn dò:
"Những gì ta dặn con trước đây hãy nhớ kĩ, đừng quá tin tưởng vào một ai người ta cho con một sẽ lấy của con mười thậm chí là trăm. Không được nói cho bất kì ai con là đệ tử của Liễu Trường An ta nghe rõ chưa. Thuốc chỉ được dùng trong trường hợp không còn cách nào khác, bảo quản nó cho tốt. Mau chạy đi sư phụ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng."
Tiểu Thất lắc đầu liên tục nước mắt lã chã rơi:
"Sư phụ đưa nó cho bọn chúng là được mà, chúng chỉ cần thuốc không cần mạng người."
"Không được yếu đuối như thế, con có phải là nam tử hán không, con như vậy sao ta có thể yên tâm chứ. Đám giang hồ kia con nghĩ chúng đơn giản chỉ vì thuốc cải tử hoàn sinh này thôi sao, dù đưa hay không thì chúng ta đều sẽ phải chết thôi, con đừng lưỡng lự nữa mau chạy đi ".
Xa xa đã nghe tiếng hét vang trời:" Đừng có trốn nữa, giao thuốc ra lão tử sẽ cho các ngươi một con đường sống còn không thì đừng có trách. Liễu Trường An nếu muốn giữ lại một mạng cho đệ tử của ngươi thì nên biết điều một chút ".
Liễu Trường An đẩy mạnh Tiểu Thất:
"Mau đi đi"
Tiểu Thất quệt ngang giọt nước trên mặt nhìn sư phụ lần cuối rồi cầm tay nải chạy vào sâu trong rừng.
4.2
Hôm người nhà họ Lục đến là tiết Mang chủng, lúc chiều đổ xuống một trận mưa rào nên mặt đất lầy lội, hơi nóng bốc lên sau cơn mưa làm cả người nực nội. Giang Vu Thanh cúi đầu xách một thùng nước, đôi chân trần bước thấp bước cao trên đất bùn lẹp nhẹp, đột nhiên y nghe thấy tiếng chuông leng keng từ xa đến gần, có người hỏi: "Tiểu ca, đây là thôn Giang Gia đúng không?"
Giang Vu Thanh sửng sốt, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc xe ngựa to lớn đẹp đẽ dừng trước mặt, y giật nảy mình, vô thức lùi lại hai bước, thùng gỗ trong tay cũng lắc lư làm nước văng ra ngoài.
- ----
Nhân vật chính: Lục Vân Đình x Giang Vu Thanh (Mỹ công ốm yếu kiêu ngạo x Thụ ngốc bạch ngọt)
Tag: Cổ đại, niên thượng, hỗ sủng, có H, 1v1, HE
Giang Vu Thanh sửng sốt, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc xe ngựa to lớn đẹp đẽ dừng trước mặt, y giật nảy mình, vô thức lùi lại hai bước, thùng gỗ trong tay cũng lắc lư làm nước văng ra ngoài.
- ----
Nhân vật chính: Lục Vân Đình x Giang Vu Thanh (Mỹ công ốm yếu kiêu ngạo x Thụ ngốc bạch ngọt)
Tag: Cổ đại, niên thượng, hỗ sủng, có H, 1v1, HE
2.9
Việc khiến Bạch Nhiễm hối hận nhất trong cuộc đời này là cô đã tin nhầm người, yêu nhầm người. Kết hôn ba năm, cô mắc bệnh hiểm nghèo sắp chết, Quý lại nói muốn cô hiến giác mạc cho bạn của hắn sớm một chút, dù gì cũng sẽ chết mà. Bạn? Hay tình nhân?
Nếu được làm lại một lần nữa, cô tuyệt đối không lựa chọn người đàn ông lòng dạ hiểm độc kia, không phản đối lời dạy của cha mẹ…
…
Nam Cung Tử Thiêm mặt dày nói: “Gia đình hối thúc, không thể không cưới.”
Bạch Nhiễm bất lực: “Cha mẹ yêu cầu, không thể không gả."
Thật ra là cô bị người đàn ông kia dụ dỗ đưa vào tròng thì đúng hơn!
Nếu được làm lại một lần nữa, cô tuyệt đối không lựa chọn người đàn ông lòng dạ hiểm độc kia, không phản đối lời dạy của cha mẹ…
…
Nam Cung Tử Thiêm mặt dày nói: “Gia đình hối thúc, không thể không cưới.”
Bạch Nhiễm bất lực: “Cha mẹ yêu cầu, không thể không gả."
Thật ra là cô bị người đàn ông kia dụ dỗ đưa vào tròng thì đúng hơn!
8.3
Tên truyện: Một chút ngọt ngào
Tác giả: Khuyển Thăng
Số chương: 70 chương chính truyện + 6 chương ngoại truyện.
Thể loại: Yêu thầm trở thành sự thật, niên thượng, ngọt sủng, HE.
Dịch Nhiên x Mục Đồng
Trai ngoan thủ thân như ngọc sở hữu gương mặt trai đểu x Máy phiên dịch động vật động vật ngốc nghếch dũng cảm tiến về phía trước.
GIỚI THIỆU
Kỳ thi đại học năm ấy, tôi bị đồ vật từ trên trời rơi xuống nện trúng đầu, hôn mê năm năm.
Lúc tôi tỉnh lại, bỗng nhiên đám thú nhỏ biết mở miệng nói chuyện.
Từ ngày đó trở đi, xung quanh tôi chẳng còn bí mật nào có thể che giấu được nữa.
Dịch Nhiên là người mới chuyển đến gần nhà tôi khoảng độ gần đây, anh là anh trai của đối tượng mà tôi thầm mến ngày trước.
Tôi chẳng hiểu người này mấy, anh có một khuôn mặt trai đểu, nhưng lúc nào cũng đem đến cho người ta cảm giác xa cách, hơn nữa anh còn thấy chướng mắt đồ ngọt.
Ngày xưa tôi hơi sợ anh, bởi vì mỗi một lần tôi đến nhà họ chơi, ánh mắt anh nhìn tôi luôn giống như muốn cắt đứt tôi vậy.
Tôi còn tưởng Dịch Nhiên rất ghét tôi, mãi cho đến khi có một ngày, con chó của anh nói rằng, anh vừa nhân lúc tôi không để ý đã lén uống một ngụm trà sữa socola mà tôi không thèm.
...
[Chính truyện kể bằng ngôi thứ ba]
Trước là yêu thầm từ một phía sau là hai phía, công đã có hứng thú với thụ từ rất lâu về trước rồi.
Tác giả: Khuyển Thăng
Số chương: 70 chương chính truyện + 6 chương ngoại truyện.
Thể loại: Yêu thầm trở thành sự thật, niên thượng, ngọt sủng, HE.
Dịch Nhiên x Mục Đồng
Trai ngoan thủ thân như ngọc sở hữu gương mặt trai đểu x Máy phiên dịch động vật động vật ngốc nghếch dũng cảm tiến về phía trước.
GIỚI THIỆU
Kỳ thi đại học năm ấy, tôi bị đồ vật từ trên trời rơi xuống nện trúng đầu, hôn mê năm năm.
Lúc tôi tỉnh lại, bỗng nhiên đám thú nhỏ biết mở miệng nói chuyện.
Từ ngày đó trở đi, xung quanh tôi chẳng còn bí mật nào có thể che giấu được nữa.
Dịch Nhiên là người mới chuyển đến gần nhà tôi khoảng độ gần đây, anh là anh trai của đối tượng mà tôi thầm mến ngày trước.
Tôi chẳng hiểu người này mấy, anh có một khuôn mặt trai đểu, nhưng lúc nào cũng đem đến cho người ta cảm giác xa cách, hơn nữa anh còn thấy chướng mắt đồ ngọt.
Ngày xưa tôi hơi sợ anh, bởi vì mỗi một lần tôi đến nhà họ chơi, ánh mắt anh nhìn tôi luôn giống như muốn cắt đứt tôi vậy.
Tôi còn tưởng Dịch Nhiên rất ghét tôi, mãi cho đến khi có một ngày, con chó của anh nói rằng, anh vừa nhân lúc tôi không để ý đã lén uống một ngụm trà sữa socola mà tôi không thèm.
...
[Chính truyện kể bằng ngôi thứ ba]
Trước là yêu thầm từ một phía sau là hai phía, công đã có hứng thú với thụ từ rất lâu về trước rồi.
8.2
Cậu là một tên cuồng khống chế thường hay mất kiểm soát.
Tay bass X hát chính.
Truyện về ban nhạc, tay bass cực ngầu X mỹ nhân điên hát chính (chắc vậy).
Khâu Thanh là một nhà sản xuất âm nhạc, có sắc có tài nhưng không có bạn bè, cậu nổi danh là tên “cuồng khống chế” trong giới. Thứ cậu hối hận nhất từ trước đến giờ là bị cư dân mạng phát hiện lịch sử đen tối trong ban nhạc underground.
Hiện trường đập đàn chia tay bị phơi bày, không ai ngờ Khâu Thanh lại dám cầm video đi tìm Văn Hựu Hạ.
Khâu Thanh nghĩ, cậu cược Văn Hựu Hạ không quên trận tuyết kia.
Trận tuyết lớn năm năm trước như vĩnh viễn không hòa tan, bọn họ ngồi ở đầu ngõ, đó là lần đầu tiên Văn Hựu Hạ viết bài hát cho Khâu Thanh.
“Em lướt qua tôi vài giây, nhưng đủ để tôi muốn hôn em, hôn em đến tận kiếp người.”
—
Ghi chú:
1. Niên thượng kém 2 tuổi, 1v1, HE
2. Công rất lý trí, tích chữ như vàng; thụ vô cùng cố chấp, lại có máu điên trong người. Đây là câu chuyện giữa hai mảnh ghép có hình thù kỳ quái tìm kiếm và hợp nhất lại với nhau. Chia thành hai phần, A = hiện tại, B = quá khứ.
3. Có một chút liên quan tới giới giải trí nhưng không đại diện cho thực tế, cảm ơn.
4. Có ngọt, có chua, có đau, “nghèo” vì theo đuổi lý tưởng mà hy sinh vật chất, sau này sẽ có tiền!
Quan trọng: Gương vỡ lại lành, HE
Tay bass X hát chính.
Truyện về ban nhạc, tay bass cực ngầu X mỹ nhân điên hát chính (chắc vậy).
Khâu Thanh là một nhà sản xuất âm nhạc, có sắc có tài nhưng không có bạn bè, cậu nổi danh là tên “cuồng khống chế” trong giới. Thứ cậu hối hận nhất từ trước đến giờ là bị cư dân mạng phát hiện lịch sử đen tối trong ban nhạc underground.
Hiện trường đập đàn chia tay bị phơi bày, không ai ngờ Khâu Thanh lại dám cầm video đi tìm Văn Hựu Hạ.
Khâu Thanh nghĩ, cậu cược Văn Hựu Hạ không quên trận tuyết kia.
Trận tuyết lớn năm năm trước như vĩnh viễn không hòa tan, bọn họ ngồi ở đầu ngõ, đó là lần đầu tiên Văn Hựu Hạ viết bài hát cho Khâu Thanh.
“Em lướt qua tôi vài giây, nhưng đủ để tôi muốn hôn em, hôn em đến tận kiếp người.”
—
Ghi chú:
1. Niên thượng kém 2 tuổi, 1v1, HE
2. Công rất lý trí, tích chữ như vàng; thụ vô cùng cố chấp, lại có máu điên trong người. Đây là câu chuyện giữa hai mảnh ghép có hình thù kỳ quái tìm kiếm và hợp nhất lại với nhau. Chia thành hai phần, A = hiện tại, B = quá khứ.
3. Có một chút liên quan tới giới giải trí nhưng không đại diện cho thực tế, cảm ơn.
4. Có ngọt, có chua, có đau, “nghèo” vì theo đuổi lý tưởng mà hy sinh vật chất, sau này sẽ có tiền!
Quan trọng: Gương vỡ lại lành, HE
4.4
Hán Việt: Hạnh tử hồng (cổ đại / chủng điền / cao H song khiết)
Tác giả: Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thật
Nguyên sang / nam nam / cổ đại / cao H / chính kịch / làm ruộng văn / ấm áp
Văn án
Vào hè, quả mơ chậm rãi chín đỏ.

Quả mơ đỏ
Dạy học tiên sinh tâm cơ công x thợ săn nhân thê cộc lốc thụ, hư cấu cổ đại, chủ thụ niên thượng, song khiết, HE.
Gỡ mìn: Bình bình đạm đạm mới là thật, văn điều hòa, không có cốt truyện, không có logic, nhân vật chính như vậy, khả năng chỉ có nấu cơm cùng làm tình, có thể tiếp thu thì chậm rãi xem đi.
Tài liệu tham khảo: 《 Đông Kinh mộng hoa lục 》, 《 Cô Tô thực thoại 》,《 chi nghiễn trai toàn bình Thạch Đầu Ký 》
Review trên Koanchay: Mỹ cường, điềm văn, 1v1, HE.
Ngắn ngọt có thịt có xương, đọc đỡ mệt tim. Cùng lắm chỉ có bút lông play ngọc hành play thoi. Không gặp sự cản trở của trưởng bối và ngừi xung quanh. Đọc dễ chịu rì lắc.
*Ngọc hành: Bộ phận sinh dục ngoài của đàn ông.
Tới khúc 2 đứa thân mật mình sẽ đổi sang xưng hô Ta - Em nha =)))
Nguồn: Koanchay
Tác giả: Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thật
Nguyên sang / nam nam / cổ đại / cao H / chính kịch / làm ruộng văn / ấm áp
Văn án
Vào hè, quả mơ chậm rãi chín đỏ.
Quả mơ đỏ
Dạy học tiên sinh tâm cơ công x thợ săn nhân thê cộc lốc thụ, hư cấu cổ đại, chủ thụ niên thượng, song khiết, HE.
Gỡ mìn: Bình bình đạm đạm mới là thật, văn điều hòa, không có cốt truyện, không có logic, nhân vật chính như vậy, khả năng chỉ có nấu cơm cùng làm tình, có thể tiếp thu thì chậm rãi xem đi.
Tài liệu tham khảo: 《 Đông Kinh mộng hoa lục 》, 《 Cô Tô thực thoại 》,《 chi nghiễn trai toàn bình Thạch Đầu Ký 》
Review trên Koanchay: Mỹ cường, điềm văn, 1v1, HE.
Ngắn ngọt có thịt có xương, đọc đỡ mệt tim. Cùng lắm chỉ có bút lông play ngọc hành play thoi. Không gặp sự cản trở của trưởng bối và ngừi xung quanh. Đọc dễ chịu rì lắc.
*Ngọc hành: Bộ phận sinh dục ngoài của đàn ông.
Tới khúc 2 đứa thân mật mình sẽ đổi sang xưng hô Ta - Em nha =)))
Nguồn: Koanchay
9
Tác giả: Tử Kim Trần
Dịch giả: Vũ Thị Hà
Giới thiệu:
Nghi can gϊếŧ người, vứt xác, nhưng không ngờ lại bị bắt quả tang ngay giữa chốn công cộng đông người. Lúc đó ít nhất có đến vài trăm người tận mắt chứng kiến, hắn cũng đã khai nhận toàn bộ quá trình phạm tội. Tất cả chuỗi chứng cứ đều đầy đủ: nhân chứng, vật chứng, lời khai, nhưng đúng vào thời điểm cơ quan kiểm sát chính thức đưa ra khởi tố, thì tình tiết vụ án có sự thay đổi đột ngột to lớn..
Đằng sau sự việc này rốt cục ẩn giấu tình hình vụ án kinh thiên động địa đến nhường nào? Những nhân vật trong truyện đứng giữa ranh giới giữa cái thiện và cái ác, giữa sự sống và cái chết, mỗi quyết định đều thay đổi vận mệnh cả đời họ. Liệu họ sẽ rẽ về hướng nào? Liệu cái thiện có lên ngôi và cái ác có phải chịu sự trừng phạt...?
Dịch giả: Vũ Thị Hà
Giới thiệu:
Nghi can gϊếŧ người, vứt xác, nhưng không ngờ lại bị bắt quả tang ngay giữa chốn công cộng đông người. Lúc đó ít nhất có đến vài trăm người tận mắt chứng kiến, hắn cũng đã khai nhận toàn bộ quá trình phạm tội. Tất cả chuỗi chứng cứ đều đầy đủ: nhân chứng, vật chứng, lời khai, nhưng đúng vào thời điểm cơ quan kiểm sát chính thức đưa ra khởi tố, thì tình tiết vụ án có sự thay đổi đột ngột to lớn..
Đằng sau sự việc này rốt cục ẩn giấu tình hình vụ án kinh thiên động địa đến nhường nào? Những nhân vật trong truyện đứng giữa ranh giới giữa cái thiện và cái ác, giữa sự sống và cái chết, mỗi quyết định đều thay đổi vận mệnh cả đời họ. Liệu họ sẽ rẽ về hướng nào? Liệu cái thiện có lên ngôi và cái ác có phải chịu sự trừng phạt...?
4.4
Khương Miễu 22 tuổi đang làm giáo viên cao trung không chịu nổi việc ba mẹ thúc giục kết hôn liên tục, vì thế tìm một người đàn ông quen thuộc gả qua.
Thật không nghĩ đến người chồng vẻ ngoài thành thật, sau lưng lại cùng mối tình đầu vươn vấn qua lại, ngoài miệng thì nói chăm sóc em gái, kết quả chăm sóc đến tận giường.
Trong một lần trường học tổ chức kiểm tra sức khỏe, cô liền nhìn trúng bác sĩ phụ trách – Ôn Sâm Ngôn.
Một câu tóm tắt: Anh ta ngoại tình, chị đây liền khiến anh ta đội nón xanh, một người vui không bằng mọi người cùng vui...
Thật không nghĩ đến người chồng vẻ ngoài thành thật, sau lưng lại cùng mối tình đầu vươn vấn qua lại, ngoài miệng thì nói chăm sóc em gái, kết quả chăm sóc đến tận giường.
Trong một lần trường học tổ chức kiểm tra sức khỏe, cô liền nhìn trúng bác sĩ phụ trách – Ôn Sâm Ngôn.
Một câu tóm tắt: Anh ta ngoại tình, chị đây liền khiến anh ta đội nón xanh, một người vui không bằng mọi người cùng vui...
4
Tác giả: Băng Đường Thư Sinh
Edit: Aly
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Xuyên không, Cao H, Mỹ nhân thụ, Cường công cường thụ
Song tính cao lãnh tổng giám đốc bướm nộn thụ vs Cự điểu hung mãnh dã nhân công
Cao lãnh tổng giám đốc bị lạc rừng, bị dã nhân nhặt về nhà.
Dã nhân đói khát phát hiện phía dưới của anh sẽ chảy ra hoa mật, ngày ngày đều muốn hút.
Khẩu vị nặng / Mang thai sinh con / Uống nước tiểu / Cầm tù / Các loại kịch bản liếm mút / Ngọt thịt.
Edit: Aly
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Xuyên không, Cao H, Mỹ nhân thụ, Cường công cường thụ
Song tính cao lãnh tổng giám đốc bướm nộn thụ vs Cự điểu hung mãnh dã nhân công
Cao lãnh tổng giám đốc bị lạc rừng, bị dã nhân nhặt về nhà.
Dã nhân đói khát phát hiện phía dưới của anh sẽ chảy ra hoa mật, ngày ngày đều muốn hút.
Khẩu vị nặng / Mang thai sinh con / Uống nước tiểu / Cầm tù / Các loại kịch bản liếm mút / Ngọt thịt.
3.5
1. Đường Thời Ngữ xuất thân từ Hầu phủ, cẩm y ngọc thực được cha mẹ yêu thương, nhưng bông hoa đào thối bằng thạch da chó lại nhiều đến đếm không xuể. Một trận gió bão biến thành nhà tan cửa nát, nàng cũng chết thảm dưới đao, thi thể không còn.
Sau khi trọng sinh, nàng quyết định tránh xa và không trêu chọc nam nhân nữa.
2. Bên cạnh nàng có một thiếu niên, ánh mắt trong trẻo, ngây thơ trong sáng.
Thiếu niên luôn cười đến rạng rỡ, nhưng khi xoay người lại, lặng lẽ lau đi máu tươi trên đầu ngón tay, ánh mắt nhìn tử thi trên mặt đất lạnh thấu xương như băng, tàn nhẫn vô tình.
*
Sau đó, thiếu niên cuối cùng cũng hiện nguyên hình. Hai mắt hắn đỏ thẫm ngăn người lại, bàn tay dính máu run rẩy muốn khẽ vuốt ve hai má nàng, rồi lại sợ làm bẩn nàng. Thiếu niên nóng nảy, nỉ non bên tai nàng, khàn khàn khắc chế sự cố chấp điên cuồng:
“Nàng thích ai hãy nói cho ta biết.”
“Ta đi giết hắn.”
Cho đến sau này, Đường Thời Ngữ mới biết thiếu niên làm bạn với nàng hai đời, một đời duyên cạn, một đời viên mãn.
Hắn lấy huyết nhục làm ô, xương vụn trải đường, chỉ cầu nàng vĩnh viễn không trải qua mưa gió, đi đến cuối đời này.
Tình yêu kiềm chế, độc chiếm, thâm tình/ Tiểu Bạch cẩu thích giả vờ vô tội.
Nhìn xuống thế gian, thiện lương và lạc quan/ Trải qua gió tuyết nhưng vẫn ấm áp như mặt trời nhỏ trước đây.
Sau khi trọng sinh, nàng quyết định tránh xa và không trêu chọc nam nhân nữa.
2. Bên cạnh nàng có một thiếu niên, ánh mắt trong trẻo, ngây thơ trong sáng.
Thiếu niên luôn cười đến rạng rỡ, nhưng khi xoay người lại, lặng lẽ lau đi máu tươi trên đầu ngón tay, ánh mắt nhìn tử thi trên mặt đất lạnh thấu xương như băng, tàn nhẫn vô tình.
*
Sau đó, thiếu niên cuối cùng cũng hiện nguyên hình. Hai mắt hắn đỏ thẫm ngăn người lại, bàn tay dính máu run rẩy muốn khẽ vuốt ve hai má nàng, rồi lại sợ làm bẩn nàng. Thiếu niên nóng nảy, nỉ non bên tai nàng, khàn khàn khắc chế sự cố chấp điên cuồng:
“Nàng thích ai hãy nói cho ta biết.”
“Ta đi giết hắn.”
Cho đến sau này, Đường Thời Ngữ mới biết thiếu niên làm bạn với nàng hai đời, một đời duyên cạn, một đời viên mãn.
Hắn lấy huyết nhục làm ô, xương vụn trải đường, chỉ cầu nàng vĩnh viễn không trải qua mưa gió, đi đến cuối đời này.
Tình yêu kiềm chế, độc chiếm, thâm tình/ Tiểu Bạch cẩu thích giả vờ vô tội.
Nhìn xuống thế gian, thiện lương và lạc quan/ Trải qua gió tuyết nhưng vẫn ấm áp như mặt trời nhỏ trước đây.
4.3
Giới thiệu:
【Một】
Ngày đầu tiên vào đại học, Tạ Du đã chứng kiến được sự kỳ quái của Phó Đình Sâm.
Người nọ ngậm điếu thuốc bên môi đi ra từ góc tường, chặn đi mọi ánh mắt xấu xa như người anh hùng, “Người này, tao bảo kê!”
Đôi mắt hoa đào sâu thẳm nhìn qua, nhướng mày cười, “Nhuyễn Nhuyễn, nhắm mắt lại.”
Khoảnh khắc đó Tạ Du thảng thốt thấy được anh bé chắn đằng trước cô ở kho hàng cũ nát trong mơ.
Tới lúc cô mở mắt ra, người xấu nọ dồn cô vào trong góc, “Anh cũng không phải người tốt gì đâu, về sau thấy anh nhớ đi đường vòng, nếu không thì gặp lần nào hôn lần đấy.”
Tạ Du nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi một giọt nước mắt nào.
【Hai】
Ai ai cũng nói Phó Đình Sâm hung tàn ít nói, không ai có thể thu phục anh.
Phó Đình Sâm cực kỳ hài lòng với nhận xét này.
Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, anh ngồi trong góc phì phèo điếu thuốc, nhìn đồng chí vừa bị bạn gái đá đang giả say gọi điện thoại xin quay lại, yết hầu anh khẽ gợn, chế nhạo, “Dở hơi.”
Về sau, sau khi bé tiên nữ đến từ khoa Vật lý khiến mọi người kinh ngạc với màn múa bale trong buổi tiệc tối Nguyên Đán, mọi người thấy Phó Đình Sâm chui vào hậu trường, không nhịn được mà vụng về hôn cô gái nhỏ, giọng nói nghẹn ngào đáng thương, “Nhuyễn Nhuyễn, tối đừng khóa cửa được không? Phòng khách lạnh lắm.”
Về sau nữa, anh em trong đội đua xe hỏi anh, “Không phải anh ghét nhất mấy cô bé hay khóc sướt mướt à?”
Phó Đình Sâm kẹp điếu thuốc, nheo mắt, “Mẹ nó, dáng vẻ cô gái nhỏ nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi nước mắt đáng yêu vãi!”
【Tay đua xe chuyên nghiệp vừa khiêu gợi vừa nóng nảy x Bé tiên nữ ba lê vừa mềm mại vừa ngọt ngào】
Một câu tóm tắt: Cô vừa mềm mại lại ngọt ngào, khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn.
【Một】
Ngày đầu tiên vào đại học, Tạ Du đã chứng kiến được sự kỳ quái của Phó Đình Sâm.
Người nọ ngậm điếu thuốc bên môi đi ra từ góc tường, chặn đi mọi ánh mắt xấu xa như người anh hùng, “Người này, tao bảo kê!”
Đôi mắt hoa đào sâu thẳm nhìn qua, nhướng mày cười, “Nhuyễn Nhuyễn, nhắm mắt lại.”
Khoảnh khắc đó Tạ Du thảng thốt thấy được anh bé chắn đằng trước cô ở kho hàng cũ nát trong mơ.
Tới lúc cô mở mắt ra, người xấu nọ dồn cô vào trong góc, “Anh cũng không phải người tốt gì đâu, về sau thấy anh nhớ đi đường vòng, nếu không thì gặp lần nào hôn lần đấy.”
Tạ Du nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi một giọt nước mắt nào.
【Hai】
Ai ai cũng nói Phó Đình Sâm hung tàn ít nói, không ai có thể thu phục anh.
Phó Đình Sâm cực kỳ hài lòng với nhận xét này.
Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, anh ngồi trong góc phì phèo điếu thuốc, nhìn đồng chí vừa bị bạn gái đá đang giả say gọi điện thoại xin quay lại, yết hầu anh khẽ gợn, chế nhạo, “Dở hơi.”
Về sau, sau khi bé tiên nữ đến từ khoa Vật lý khiến mọi người kinh ngạc với màn múa bale trong buổi tiệc tối Nguyên Đán, mọi người thấy Phó Đình Sâm chui vào hậu trường, không nhịn được mà vụng về hôn cô gái nhỏ, giọng nói nghẹn ngào đáng thương, “Nhuyễn Nhuyễn, tối đừng khóa cửa được không? Phòng khách lạnh lắm.”
Về sau nữa, anh em trong đội đua xe hỏi anh, “Không phải anh ghét nhất mấy cô bé hay khóc sướt mướt à?”
Phó Đình Sâm kẹp điếu thuốc, nheo mắt, “Mẹ nó, dáng vẻ cô gái nhỏ nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi nước mắt đáng yêu vãi!”
【Tay đua xe chuyên nghiệp vừa khiêu gợi vừa nóng nảy x Bé tiên nữ ba lê vừa mềm mại vừa ngọt ngào】
Một câu tóm tắt: Cô vừa mềm mại lại ngọt ngào, khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn.
3.3
Sở Ninh vì Kiều thiếu gia, từ bỏ nhận nhiệm vụ khẩn cấp, mà tiếp nhận nhiệm vụ của anh.
Kiều Thời Chiến nhìn thiếu niên trước mặt, biểu tình ngại ngùng lại say mê, vừa ngơ ngác lại thèm khát, anh cảm giác như một viên kẹo thỏ trắng đang ở trong miệng, thật sự tràn đầy hứng thú.
Kiều Thời Chiến nhìn thiếu niên trước mặt, biểu tình ngại ngùng lại say mê, vừa ngơ ngác lại thèm khát, anh cảm giác như một viên kẹo thỏ trắng đang ở trong miệng, thật sự tràn đầy hứng thú.
8.7
Tác giả: Tần Tam Kiến
Biên tập: Quét
Thể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ kế đa đoan công x nhân viên văn phòng cực kỳ có ý thức đề phòng lừa đảo thụ, HE.
Giới thiệu:
Câu chuyện tình yêu hoang đường bắt đầu từ chuyến du lịch nhân kỳ nghỉ Quốc Khánh.
—
Sau ba năm, Tống Huyền cuối cùng đã được đi du lịch.
Với Tống Huyền mà nói, chuyến đi du lịch là cuộc ăn chơi thỏa thê của con dân nô lệ văn phòng thời nay.
Biên tập: Quét
Thể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ kế đa đoan công x nhân viên văn phòng cực kỳ có ý thức đề phòng lừa đảo thụ, HE.
Giới thiệu:
Câu chuyện tình yêu hoang đường bắt đầu từ chuyến du lịch nhân kỳ nghỉ Quốc Khánh.
—
Sau ba năm, Tống Huyền cuối cùng đã được đi du lịch.
Với Tống Huyền mà nói, chuyến đi du lịch là cuộc ăn chơi thỏa thê của con dân nô lệ văn phòng thời nay.
1.1
Tên truyện: Triết học ngoại tình
Tác giả: Đình Vãn
Thể loại: hiện đại, HE, H văn, sinh tử văn, chủ công, NP, NTR.
Editor: Nguyễn Anh
Văn án
20 năm sống như một anh nông dân chân đất mắt toét, Tề Nguyên không ngờ có ngày được thiên tử chi kiêu Lâu Duẫn nhìn trúng. Vẻ ngoài anh tuấn, tương lai xán lạn, cậu ấy là ước mơ của biết bao nam thanh nữ tú. Lẽ ra, Tề Nguyên nên trân trọng mối lương duyên trời ban này, thực tế, chính anh cũng nhận thức điều đó... Nhưng không ngờ, đời đẩy đưa anh vào hoàn cảnh ố dề.
Tề Nguyên trở thành nhân vật chính của một nồi drama máu chó, nơi cuộc sống chân chất của anh va chạm với thế giới hào nhoáng, xa hoa của một đám sói xảo quyệt.
Bản tính bình dị, Tề Nguyên lại đụng phải những tình huống dị hợm, khiến cuộc sống của anh bị đảo lộn hoàn toàn.
Tác giả: Đình Vãn
Thể loại: hiện đại, HE, H văn, sinh tử văn, chủ công, NP, NTR.
Editor: Nguyễn Anh
Văn án
20 năm sống như một anh nông dân chân đất mắt toét, Tề Nguyên không ngờ có ngày được thiên tử chi kiêu Lâu Duẫn nhìn trúng. Vẻ ngoài anh tuấn, tương lai xán lạn, cậu ấy là ước mơ của biết bao nam thanh nữ tú. Lẽ ra, Tề Nguyên nên trân trọng mối lương duyên trời ban này, thực tế, chính anh cũng nhận thức điều đó... Nhưng không ngờ, đời đẩy đưa anh vào hoàn cảnh ố dề.
Tề Nguyên trở thành nhân vật chính của một nồi drama máu chó, nơi cuộc sống chân chất của anh va chạm với thế giới hào nhoáng, xa hoa của một đám sói xảo quyệt.
Bản tính bình dị, Tề Nguyên lại đụng phải những tình huống dị hợm, khiến cuộc sống của anh bị đảo lộn hoàn toàn.
3.3
TÁC GIẢ: Thanh đào khí phao thủy
Số chương: 36
Thể loại: 1x1, Hiện đại, Đô thị tình duyên, H văn, Tâm lý, HE (Happy Ending), Ngọt Sủng, Niên thượng (nam9 > nữ 9 khá nhiều)
Edit: dao_bach_phung
Vài lời giới thiệu:
Tiểu Ngải là gái quê, không học thức, không thông minh, không tiền bạc, còn là đứa nhỏ được người ta lượm về nuôi lớn. Ước mơ lớn nhất của cô là thoát nghèo.
Ninh Gia Tề là giám đốc xí nghiệp, giàu có, đủ quyết đoán, đủ tình yêu thương, khuyết điểm lớn nhất là hắn đã năm mươi tám tuổi!
Ninh Gia Tề thích Tiểu Ngải. Đây là một câu chuyện chồng già vợ trẻ, nói chính xác là trâu già gặm cỏ non, sinh hoạt hàng ngày.
Số chương: 36
Thể loại: 1x1, Hiện đại, Đô thị tình duyên, H văn, Tâm lý, HE (Happy Ending), Ngọt Sủng, Niên thượng (nam9 > nữ 9 khá nhiều)
Edit: dao_bach_phung
Vài lời giới thiệu:
Tiểu Ngải là gái quê, không học thức, không thông minh, không tiền bạc, còn là đứa nhỏ được người ta lượm về nuôi lớn. Ước mơ lớn nhất của cô là thoát nghèo.
Ninh Gia Tề là giám đốc xí nghiệp, giàu có, đủ quyết đoán, đủ tình yêu thương, khuyết điểm lớn nhất là hắn đã năm mươi tám tuổi!
Ninh Gia Tề thích Tiểu Ngải. Đây là một câu chuyện chồng già vợ trẻ, nói chính xác là trâu già gặm cỏ non, sinh hoạt hàng ngày.
3.1
Chuyện tình điên rồ của tên cặn bã phản diện và một cậu ngốc. Ai cũng biết Liên Thiên Tuyết chăm sóc cậu thiếu gia nhỏ nhà họ Tư là vì lý do gì. Cho tiền xài, cho thẻ quẹt, suốt ngày lo xử lý hậu quả, chẳng phải vì muốn theo đuổi anh trai cậu ta sao. Cũng có người nói là vì hai anh em nhà họ Tư là song sinh, Tư Chiêu tuy điên nhưng dù sao cũng là một con chó đẹp.
Liên Thiên Tuyết chịu khó dọn dẹp chắc chắn phải có quan hệ mờ ám gì đó. Chó ngốc, chó khó chịu, ai nói vậy đều bị cắn hết. Tư Chiêu ngày ngày đều rất vui vẻ gây họa cho đến khi anh trai cậu cưới vợ, mà chú rể lại không phải anh Thiên Tuyết. Cái kịch bản máu chó này là gì vậy? Sao lại là hài kịch?
Liên Thiên Tuyết chịu khó dọn dẹp chắc chắn phải có quan hệ mờ ám gì đó. Chó ngốc, chó khó chịu, ai nói vậy đều bị cắn hết. Tư Chiêu ngày ngày đều rất vui vẻ gây họa cho đến khi anh trai cậu cưới vợ, mà chú rể lại không phải anh Thiên Tuyết. Cái kịch bản máu chó này là gì vậy? Sao lại là hài kịch?
4.4
GIẢ BỘ
TÊN KHÁC: GIẢ VỜ
TÁC GIẢ: BÁN TIỆT BẠCH THÁI
Vào độ tuổi mười tám.
Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp nhau, anh đứng bên cạnh kẻ thù cũ của cô, tên Nhan Khả.
Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tách biệt rõ ràng, giống như hai thế giới, cô không thể bước qua, mà anh cũng không đi tới.
Sau này, vào mùa hè nắng chói chang, trong căn phòng tối tăm, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay mân mê da thịt của cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.”
–
Năm hai mươi bốn tuổi.
Ôn Nam Tịch và Phó Diên lại gặp mặt nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ lạnh nhạt và vô cảm.
Cô cầm sơ yếu lý lịch đứng trước mặt anh, nhìn anh từ xa, sau đó cô lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.”
Sắc mặt anh không hề thay đổi, chỉ liếc nhìn cô một cái.
Công ty này là của anh, cô biết rõ bản thân không có cơ hội.
Vậy nên cô xoay người bỏ đi.
Nhìn bóng dáng cô dần rời xa, lòng bàn tay của anh siết chặt.
–
Sau này gặp lại.
Ngày đó sương mù che kín khung cửa sổ, nước mưa lăn dài xuống từng ô cửa sổ, thấy cô ngày càng đến gần, anh giơ tay lên nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn chơi tôi không?”.
–
Hôm ấy sương mù đọng đầy trên cửa sổ xe, trên lớp sương ngập tràn bóng hình em.
Các ngành liên quan: Internet of Things (IoT) + Y tế thông minh.
Phó Diên trong bộ 《Thất Hôn》, mạnh mẽ, anh và nam chính của bộ 《hoa hồng đỏ》 có mối quan hệ họ hàng.
TÊN KHÁC: GIẢ VỜ
TÁC GIẢ: BÁN TIỆT BẠCH THÁI
Vào độ tuổi mười tám.
Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp nhau, anh đứng bên cạnh kẻ thù cũ của cô, tên Nhan Khả.
Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tách biệt rõ ràng, giống như hai thế giới, cô không thể bước qua, mà anh cũng không đi tới.
Sau này, vào mùa hè nắng chói chang, trong căn phòng tối tăm, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay mân mê da thịt của cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.”
–
Năm hai mươi bốn tuổi.
Ôn Nam Tịch và Phó Diên lại gặp mặt nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ lạnh nhạt và vô cảm.
Cô cầm sơ yếu lý lịch đứng trước mặt anh, nhìn anh từ xa, sau đó cô lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.”
Sắc mặt anh không hề thay đổi, chỉ liếc nhìn cô một cái.
Công ty này là của anh, cô biết rõ bản thân không có cơ hội.
Vậy nên cô xoay người bỏ đi.
Nhìn bóng dáng cô dần rời xa, lòng bàn tay của anh siết chặt.
–
Sau này gặp lại.
Ngày đó sương mù che kín khung cửa sổ, nước mưa lăn dài xuống từng ô cửa sổ, thấy cô ngày càng đến gần, anh giơ tay lên nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn chơi tôi không?”.
–
Hôm ấy sương mù đọng đầy trên cửa sổ xe, trên lớp sương ngập tràn bóng hình em.
Các ngành liên quan: Internet of Things (IoT) + Y tế thông minh.
Phó Diên trong bộ 《Thất Hôn》, mạnh mẽ, anh và nam chính của bộ 《hoa hồng đỏ》 có mối quan hệ họ hàng.
8.7
Tên truyện: Giả Ngu Kết Hôn Với Vai Ác Bị Mù [ Xuyên Thư]
Hán Việt: Trang sỏa hòa nhãn manh phản phái liên nhân hậu [ xuyên thư ]
Tác giả: Niệm Tứ
Số chương: 106c + 15pn
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết 🕊️, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Ấm áp, Pháo hôi, Vả mặt, 1v1, Giả heo ăn hổ
Editor: Yui/Cú/Sen Đá
Beta: Snow, Yên Vũ, Kasshi, Cú, Sen!
_________Văn án_______
Ngủ một giấc tỉnh dậy, Bùi Ý xuyên vào nhân vật thiếu gia nhà giàu cùng tên trong một cuốn truyện.
Nguyên chủ lúc mười tuổi rơi xuống bể bơi suýt chết đuối, lúc tỉnh lại lần nữa đã biến thành một tên ngốc, trở thành trò cười của toàn bộ Đế Kinh.
Trưởng bối trong nhà lấy lợi ích làm trọng, đã dùng cậu liên hôn cho mấy vụ mua bán quyền thế.
Nguyên chủ nghe theo sắp xếp của trưởng bối, kết hôn với nhị thiếu gia nhà họ Bạc bị tai nạn giao thông nên hai mắt không nhìn thấy gì.
Ngu ngốc với mắt mù, rõ ràng là sỉ nhục.
Chỉ tiếc người ngoài không biết, nhị thiếu gia nhà họ Bạc bị mù này lại là một nhân vật cực kì quan trọng trong bộ truyện.
Còn nguyên chủ ngu si, sau khi bị nhân vật chính bày mưu tính kế đuổi ra khỏi nhà, cuối cùng vẫn không tránh khỏi số mệnh rơi xuống sông chết thảm.
...
Bùi Ý sau khi tỉnh dậy đã nắm được cốt truyện của cuốn truyện mà bản thân xuyên vào, không bao lâu sau đã gặp được đối tượng kết hôn trên danh nghĩa của "mình": Bạc Việt Minh.
Dáng người tỉ lệ vàng, eo thon chân dài, gương mặt tuấn tú trời ban, quan trọng là đối phương còn bị mù nữa, mình làm cái gì cũng không bị để ý.
Rất tốt, cuộc liên hôn này dù sao cũng phải cưới.
Nhân lúc "bia đỡ đạn" nguyên chủ chưa xảy ra chuyện như trong cốt truyện, Bùi Ý dự định sẽ kiếm đủ một mớ rồi rời khỏi nhà họ Bạc, ai ngờ lại bị Bạc Việt Minh chắn đường không sai một li nào.
"Em đi muốn đâu?"
Đôi mắt kia không hề u tối như thường ngày, trái lại còn ngập tràn cảm giác chiếm hữu không chịu buông tha.
"... Không phải mắt anh không nhìn thấy gì sao?"
"Giả vờ đó!"
30
"???"
...
Nhị thiếu gia nhà họ Bạc có một bí mật không muốn người khác biết, vì để tranh quyền báo thù, sau khi hắn bị tai nạn giao thông đã tương kế tựu kế, giả vờ không nhìn thấy để kẻ địch buông lỏng cảnh giác.
Vì thế hắn tình nguyện chịu đựng cuộc liên hôn hoang đường trong miệng người ngoài, nhưng thứ khiến hắn không ngờ tới là, Bùi tiểu thiếu gia ngu ngốc trong lời đồn kia cũng đang giả vờ...
Người này một bên kêu "Em muốn uống sữa bò", quay đầu lại đã có thể lén lút giấu hắn dốc hết những bảo bối trong tủ rượu của hắn vào trong miệng.
Người này một bên kêu "Em muốn mặc quần áo ngủ gấu con", quay đầu lại đã có thể phanh áo ngủ để lộ cặp chân dài eo thon lắc lư trước mặt hắn.
Người này một bên kêu "Chồng ơi bảo vệ em", quay đầu lại đã có thể dễ dàng đánh cho mấy người họ hàng nhà bọn họ gục trên đất.
Bạc Việt Minh chưa bao giờ vạch trần những hành động của đối tượng liên hôn đáng yêu này, chẳng qua là sống chung càng lâu, hắn lại càng lún sâu, cho đến một ngày...
Bùi Ý vừa ngọt ngào nói "Chồng ơi ngủ ngon", kết quả một giây sau đã xách hành lý nghênh ngang định bỏ chạy.
Bạc Việt Minh: Không giả vờ nữa, vợ sắp chạy mất rồi.
***
Diễn xuất hàng đầu, từng bước nắm quyền công X giả vờ ngu ngốc, thoát khỏi xui xẻo thụ
Xuyên thư hào môn vả mặt, Giả ngu, giả mù, phu phu lòng dạ đen tối cả đôi, công thụ thể xác và tinh thần đều khiết, 1V1, sủng lẫn nhau.
___________
☠️ Đọc hết rồi nhảy hố (cẩn thận nhảy xuống bị ngã dập cổ)
- Truyện ban đầu đọc hay, tui thích cách thiết lập của thụ, nhưng càng về cuối chương cách hành văn không còn hay như trước, mà lạm dụng quá nhiều từ. Ví dụ như từ "người yêu", Edit mà nản. (kh bt đây có phải là cách hành văn đặc biệt của tác giả không:Đ?)
- Tẩy trắng nhân vật như dùng ô mô=))
- Đây là lời nhận xét thật lòng của Cú, cân nhắc kỹ khi đọc nhe:3
Hán Việt: Trang sỏa hòa nhãn manh phản phái liên nhân hậu [ xuyên thư ]
Tác giả: Niệm Tứ
Số chương: 106c + 15pn
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết 🕊️, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Ấm áp, Pháo hôi, Vả mặt, 1v1, Giả heo ăn hổ
Editor: Yui/Cú/Sen Đá
Beta: Snow, Yên Vũ, Kasshi, Cú, Sen!
_________Văn án_______
Ngủ một giấc tỉnh dậy, Bùi Ý xuyên vào nhân vật thiếu gia nhà giàu cùng tên trong một cuốn truyện.
Nguyên chủ lúc mười tuổi rơi xuống bể bơi suýt chết đuối, lúc tỉnh lại lần nữa đã biến thành một tên ngốc, trở thành trò cười của toàn bộ Đế Kinh.
Trưởng bối trong nhà lấy lợi ích làm trọng, đã dùng cậu liên hôn cho mấy vụ mua bán quyền thế.
Nguyên chủ nghe theo sắp xếp của trưởng bối, kết hôn với nhị thiếu gia nhà họ Bạc bị tai nạn giao thông nên hai mắt không nhìn thấy gì.
Ngu ngốc với mắt mù, rõ ràng là sỉ nhục.
Chỉ tiếc người ngoài không biết, nhị thiếu gia nhà họ Bạc bị mù này lại là một nhân vật cực kì quan trọng trong bộ truyện.
Còn nguyên chủ ngu si, sau khi bị nhân vật chính bày mưu tính kế đuổi ra khỏi nhà, cuối cùng vẫn không tránh khỏi số mệnh rơi xuống sông chết thảm.
...
Bùi Ý sau khi tỉnh dậy đã nắm được cốt truyện của cuốn truyện mà bản thân xuyên vào, không bao lâu sau đã gặp được đối tượng kết hôn trên danh nghĩa của "mình": Bạc Việt Minh.
Dáng người tỉ lệ vàng, eo thon chân dài, gương mặt tuấn tú trời ban, quan trọng là đối phương còn bị mù nữa, mình làm cái gì cũng không bị để ý.
Rất tốt, cuộc liên hôn này dù sao cũng phải cưới.
Nhân lúc "bia đỡ đạn" nguyên chủ chưa xảy ra chuyện như trong cốt truyện, Bùi Ý dự định sẽ kiếm đủ một mớ rồi rời khỏi nhà họ Bạc, ai ngờ lại bị Bạc Việt Minh chắn đường không sai một li nào.
"Em đi muốn đâu?"
Đôi mắt kia không hề u tối như thường ngày, trái lại còn ngập tràn cảm giác chiếm hữu không chịu buông tha.
"... Không phải mắt anh không nhìn thấy gì sao?"
"Giả vờ đó!"
30
"???"
...
Nhị thiếu gia nhà họ Bạc có một bí mật không muốn người khác biết, vì để tranh quyền báo thù, sau khi hắn bị tai nạn giao thông đã tương kế tựu kế, giả vờ không nhìn thấy để kẻ địch buông lỏng cảnh giác.
Vì thế hắn tình nguyện chịu đựng cuộc liên hôn hoang đường trong miệng người ngoài, nhưng thứ khiến hắn không ngờ tới là, Bùi tiểu thiếu gia ngu ngốc trong lời đồn kia cũng đang giả vờ...
Người này một bên kêu "Em muốn uống sữa bò", quay đầu lại đã có thể lén lút giấu hắn dốc hết những bảo bối trong tủ rượu của hắn vào trong miệng.
Người này một bên kêu "Em muốn mặc quần áo ngủ gấu con", quay đầu lại đã có thể phanh áo ngủ để lộ cặp chân dài eo thon lắc lư trước mặt hắn.
Người này một bên kêu "Chồng ơi bảo vệ em", quay đầu lại đã có thể dễ dàng đánh cho mấy người họ hàng nhà bọn họ gục trên đất.
Bạc Việt Minh chưa bao giờ vạch trần những hành động của đối tượng liên hôn đáng yêu này, chẳng qua là sống chung càng lâu, hắn lại càng lún sâu, cho đến một ngày...
Bùi Ý vừa ngọt ngào nói "Chồng ơi ngủ ngon", kết quả một giây sau đã xách hành lý nghênh ngang định bỏ chạy.
Bạc Việt Minh: Không giả vờ nữa, vợ sắp chạy mất rồi.
***
Diễn xuất hàng đầu, từng bước nắm quyền công X giả vờ ngu ngốc, thoát khỏi xui xẻo thụ
Xuyên thư hào môn vả mặt, Giả ngu, giả mù, phu phu lòng dạ đen tối cả đôi, công thụ thể xác và tinh thần đều khiết, 1V1, sủng lẫn nhau.
___________
☠️ Đọc hết rồi nhảy hố (cẩn thận nhảy xuống bị ngã dập cổ)
- Truyện ban đầu đọc hay, tui thích cách thiết lập của thụ, nhưng càng về cuối chương cách hành văn không còn hay như trước, mà lạm dụng quá nhiều từ. Ví dụ như từ "người yêu", Edit mà nản. (kh bt đây có phải là cách hành văn đặc biệt của tác giả không:Đ?)
- Tẩy trắng nhân vật như dùng ô mô=))
- Đây là lời nhận xét thật lòng của Cú, cân nhắc kỹ khi đọc nhe:3