truyen-dich
Tác giả: Trí Ninh M
Thể loại: bách hợp, hiện đại, đô thị, giới giải trí, hỗ công
Độ dài: 60 chương + 4 phiên ngoại
_____________________
Trong con ngõ nhỏ tối tăm, Viên Tư Ý bất ngờ bắt gặp Lý Quân Nguyện đang định hôn môi cùng người khác.
Dưới ngọn đèn tranh tối tranh sáng, đôi mắt lẳng lơ kia của Lý Quân Nguyện khiến cô xác định, bản thân nhất định phải mời người này diễn nữ sát thủ trong kịch bản của mình.
Lý Quân Nguyện đóng máy xong, bị đạo diễn nói rất nhiều lần diễn tình cảm không có cảm giác, khó khăn lắm mới chuốc say bản thân, quyết tâm nhận một nụ hôn của người khác, không ngờ bị một mái đầu xù phá hỏng hứng thú.
Khi gặp lại đầu xù thế mà cô ta lại xin bản thân nhận kịch bản của cô ta, quỷ mới đồng ý ấy!
Đêm giao thừa dưới trời tuyết lớn, Lý Quân Nguyện bay từ ngàn dặm đến thành phố của Viên Tư Ý.
Lần đầu tiên cô ấy hôn người khác ngoài cảnh quay, sau khi để đối phương khẽ thở gấp mấy hơi giữa chừng, lại ôm người tiếp tục hôn lấy.
Đoàn phim đóng máy, Viên Tư Ý lại một đêm biến mất.
Lý Quân Nguyện:????? Vợ tôi đâu????
Diễn viên vạn người mê x biên kịch mới
Câu chuyện yêu đương gập ghềnh giữa hai tay mơ không cùng phong cách
Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm,
Định bất phụ tương tư ý.
Tác giả: Lâm Bạch
Editor: Kỳ Giản Niệm
Beta: Kỳ Giản Niệm
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt ngào, Hay khắc khẩu, Nhẹ nhàng, Góc nhìn của nữ chính
Nhân vật chính: Vương Dịch Chi, Lê Dụ
Độ dài: 08 chương
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Lê Dụ, nữ, học Trung y. Vương Dịch Chi, nam, học Tây y.
Mọi người đều nói Trung Quốc và Phương Tây kết hợp với nhau có hiệu quả vô cùng nhanh chóng? Phải nói là trời sinh đã thành oan gia mới đúng!!!!!
Lê Dụ: Tôi lúc thì vui, lúc thì buồn, lúc thì cáu kỉnh, lúc thì tức giận. Anh nói xem, tôi mắc bệnh gì rồi?
Vương Dịch Chi: Tôi khuyên cô nên đến khoa tâm lý khám thử, có khả năng cô bị đa nhân cách rồi.
Lê Dụ:???
Lê Dụ: Mỗi ngày đều rèn luyện sức khỏe thật tốt, hây ya hây ya ~
Vương Dịch Chi: Cô đang tập cái gì vậy? Bộ là học sinh tiểu học tập thể dục theo đài sao?
Lê Dụ: Đó là Ngũ Cầm Hí*!!!!!!!!!
Cứ tưởng rằng sẽ mãi không vừa mắt nhau đến hết cuộc đời, kết quả là, thầy thuốc Lê bị bác sĩ Vương bắt cóc!!!
Một ngày nọ, Lê Dụ đang bị thương bị Vương Dịch Chi ‘chụt chụt’ đến mức nói không nên lời.
Bác sĩ Vương, anh chơi xấu vl!
Tôi chơi xấu đấy, em làm gì được tôi bây giờ.
Bác sĩ Vương, anh đang ăn hiếp bệnh nhân đấy, anh không thể làm mâu thuẫn giữa bác sĩ và bệnh nhân càng thêm trầm trọng được!!!
Gỡ mìn ~
1. Ngắn!!! Siêu ngắn!!!
2. Không nhắc đến kiến thức chuyên ngành, xin đừng chửi (khom lưng).
Tag: Đô thị tình duyên, Yêu sâu sắc, Hoan hỉ oan gia, Truyện ngọt
Một câu tóm tắt: Câu chuyện của bác sĩ Trung y và bác sĩ Tây y.
Lập ý: Ở đây không có gì ngoài cơm tró.
–
*Ngũ Cầm Hí (五禽戏): là một bài khí công cổ đại được mô phỏng theo điệu bộ của năm loài thú là cọp, nai, gấu, khỉ và chim.
Tác giả: Bạch Thái Thái
Thể loại: cổ đại, tình cảm, tình cảm gia đình, chữa lành, cứu rỗi
—————————
Giới thiệu:
Ca ca ta dùng tiền bán đất của gia đình dành dụm để huynh ấy đi học, mua về một tẩu tẩu yếu ớt.
Nàng ấy ăn cháo thì bị nôn ra m//áu, mặc quần áo vải thô thì cánh tay nổi mẩn đỏ.
Người trong làng đều nói nhà ta cưới phải một kẻ vô dụng.
Nhưng sau này, nàng ấy buôn bán kiếm được nhiều tiền, còn lén nấu canh ba ba bổ dưỡng cho ca ca ta uống.
Nàng ấy là tẩu tẩu tốt nhất trên thế gian này.
Tạ Trì muốn phế bỏ ta khỏi ngôi Hoàng hậu, để nhường chỗ cho quý phi mà hắn yêu thương. Nhưng hắn luôn đau đầu vì không tìm ra được lỗi lầm nào của ta.
Thế là hắn ngầm đồng ý để quý phi tìm một nam nhân có năm phần giống hắn, trà trộn vào cung để mê hoặc ta, hòng vu cáo ta tội ô uế hậu cung, khiến ta rơi vào cảnh thân bại danh liệt.
Ta cùng hắn thành thân đã nhiều năm, luôn tận tâm tận lực, quán xuyến hậu cung, lo liệu mọi việc chu toàn, ai ai cũng ca tụng ta là một Hoàng hậu hiền đức. Nhưng trái tim của Tạ Trì, ta mãi chẳng thể nào sưởi ấm.
Lần này, ta chọn làm theo ý hắn. Ta từ bỏ ngôi vị, xuất cung, nhường đường cho bọn họ.
Ta mang theo sính lễ của mình, gia nhân, thuộc hạ, sự ủng hộ của cả gia tộc họ Giang, cùng với nam nhân kia. Sau đó, lạnh lùng đứng nhìn Tạ Trì sống trong cảnh rối ren hỗn loạn, ngai vàng thì lung lay sắp đổ.
Cuối cùng, hắn cũng nhận ra giá trị của ta, đôi mắt đỏ hoe, lần đầu tiên lộ ra dáng vẻ thấp hèn, hoang mang như thế:
"A Thiền, ta hình như… đã hối hận rồi."
Người "nam sủng" mà hắn chính tay đưa cho ta bây giờ đang đan tay cùng ta, chắn trước mặt ta, bật cười đầy đắc ý:
"Đa tạ hoàng đệ đã nhường chỗ. Tiếc rằng, vị trí phu quân này, ngươi không thể lấy lại được nữa rồi."
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Trả Thù
Team dịch: Bao đồng một mối lương duyên?
Giới thiệu
A tỷ là Thánh nữ của Miêu Cương, nhưng nàng ta lại yêu một nam nhân bên ngoài.
Để được gả cho hắn, nàng ta đã lấy trộm cổ tình nhân. Trước khi đi còn phóng hỏa thiêu chết tất cả mọi người trong bộ tộc.
Mười năm sau, sủng phi của Hoàng đế mắc phải căn bệnh kỳ quái, toàn thân mọc đầy mặt người.
Nàng ta ra lệnh cho ta đến Miêu Cương tìm cổ sư để giải cổ cho mình.
Nhưng ta lại lắc đầu, nói: "Nương nương quên rồi sao, tất cả cổ sư đều bị nương nương thiêu chết rồi mà."
"Khẩu vị của người này rốt cuộc ra sao a! Cái này cũng bỏ được vào miệng à?"
Sau khi cô tỉnh dậy, nhìn vào trong gương thấy chính mình đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác chỉ nhìn thêm một giây cũng hỏng đôi mắt.
Trước khi trọng sinh, Cố Việt Trạch chính là người mà cô dùng cả tấm lòng để yêu nhưng sau đó cũng là người mà cô hận thấu xương.
Đời trước cô chính là kiểu phụ nữ não tàn nên mới không muốn lây một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi tiện nam nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, kết cục cuối cùng chính là không còn người nào muốn ở gần cô.
Đời này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé!
Thể loại: Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Truyện Sủng
Giới thiệu:
Sau khi trở về nước, Mạc Ái Ly phát hiện bạn trai mà mình yêu sâu đậm đang lăn giường của một người phụ nữ lạ mặt. Cô tức giận cho đôi cẩu nam nữ kia một trận liền tuyên bố chia tay. Sau khi giải tỏa hết cơn bực tức trong lòng, cô liền hẹn bạn bè của mình đến quán bar để uống rượu giải sầu nhưng chưa uống được bao lâu cô đã say và không thể kiểm soát được hành động của mình. Sáng hôm sau, cô liền phát hiện bản thân đang nằm trong lòng một người đàn ông lạ mặt.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng, song khiết, hào môn thế gia, cưới trước yêu sau, đơn hướng yêu thầm, kim bài đề cử, góc nhìn nữ chính.
Tác giả: Nhược Thủy Thiên Lưu
Giới thiệu
Ngôn thị là Tập đoàn Tài chính đa quốc gia nổi tiếng hàng trăm năm, là gia tộc được công nhận giàu có nhất trong giới.
CEO đương nhiệm thủ đoạn quyết liệt, sát phạt quả quyết, một nhân vật tàn nhẫn ý chí sắt đá như vậy nhưng lại có khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành, nghìn năm có một.
Hàn Cẩm Thư nhớ lại lần đầu tiên gặp Ngôn Độ, đối phương mặc một bộ âu phục màu đen rất chỉnh tề, đôi mắt đen láy lạnh nhạt như phủ tầng sương lạnh.
Xa cách vạn dặm, không có tình cảm.
Vừa nhìn đã biết là người không thể dây vào.
Chính vì thế mà kết hôn 2 năm cũng là 2 năm Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ làm một cặp vợ chồng hờ trước mặt người ngoài.
Dần dần Hàn Cẩm Thư nảy sinh ý định muốn ly hôn, chuẩn bị bí mật liên hệ với luật sư cố vấn những vấn đề liên quan.
Sau khi biết được, Ngôn Độ lặng lẽ gọi Hàn Cẩm Thư vào thư phòng, đóng cửa, một tay dứt khoát kéo cô ngồi lên đùi mình ôm chặt vào lòng.
Giọng điệu vô cùng bình tĩnh, “Muốn ly hôn với anh ư?”.
Hàn Cẩm Thư: “Dù sao chúng ta cũng không có tình cảm với nhau”.
Ngôn Độ lặng người nhìn cô: “Không có tình cảm?”.
“Đúng vậy”.
“Em coi tài khoản của anh thành cái hốc cây, mười năm nay có chuyện gì cũng ném hết vào đó, vậy là không có tình cảm ư?”.
“…?”
“Anh không từ thủ đoạn lết khỏi địa ngục chỉ để đứng đây, để được em nhìn đến một lần cũng là không có tình cảm sao?”.
“…??”
“Hàn Cẩm Thư, em thật quá vô lương tâm”. Ngôn Độ khẽ nhếch miệng cười, nâng cằm cô lên nói thì thầm: “Đêm qua em cởi quần áo của anh, làm hỏng ba chiếc khuy, dày vò trên người anh tới quá nửa đêm, vậy mà giờ em dám nói không có tình cảm với anh?”.
“…??”.
…
Một thiếu niên điên cuồng hèn mọn, cố chấp bất cần đời năm 18 tuổi đem lòng yêu công chúa hoa hồng hoang dại hào quang chói lòa.
- Đại tiểu thư xinh đẹp kiêu căng vs Tổng tài cố chấp yêu thầm cưng vợ tận trời.
- Cưới trước yêu sau, yêu thầm, 1v1, song xử.
- Nữ chính là bác sĩ chỉnh hình, nam chính bề ngoài hổ báo bên trong mặt dày đeo bám, nam chính có bệnh tâm lý.
- Khả năng sẽ bị ngọt chết, chuẩn bị thuốc trợ tim.
Vai chính: Hàn Cẩm Thư, Ngôn Độ
Lập ý: Yêu là tín ngưỡng vĩnh hằng.
"Ồn ào - tham tiền - mị tục*."
*Mị tục: xinh đẹp nhưng dung tục.
Gương mặt nhà giàu mới nổi đầy mưu mô thủ đoạn này sao có thể xứng đôi với bạn của anh.
Đồng Kinh Niên lên kế hoạch kéo bạn tốt của mình thoát khỏi vũng bùn mang tên Tô Tâm Đường, khiến hắn quay đầu là bờ.
Vậy mà cuối cùng chính anh lại là người đâm đầu lao vào.
Cản anh bao nhiêu, anh lại càng điên cuồng bấy nhiêu.
...
Đồng Kinh Niên: Môi của Đường Đường thật mềm, eo cũng thật nhỏ, đêm nay Đường Đường có muốn làm chút chuyện ân ái hay không?
Nam tiểu tam độc miệng X Nữ xinh đẹp đê tiện.
Anh già 35 tuổi tinh thần chán chường x Cô bé 18 tuổi sinh hoạt nề nếp
Chênh lệch 17 tuổi, câu chuyện diễn ra tại một thành phố nhỏ vùng duyên hải.
Thật không nghĩ đến người chồng vẻ ngoài thành thật, sau lưng lại cùng mối tình đầu vươn vấn qua lại, ngoài miệng thì nói chăm sóc em gái, kết quả chăm sóc đến tận giường.
Trong một lần trường học tổ chức kiểm tra sức khỏe, cô liền nhìn trúng bác sĩ phụ trách – Ôn Sâm Ngôn.
Một câu tóm tắt: Anh ta ngoại tình, chị đây liền khiến anh ta đội nón xanh, một người vui không bằng mọi người cùng vui...
Nhiều khi có đối tượng nói chuyện hợp ý, nhưng các cô đều hứng thú với bạn chung phòng hơn,
Sau khi thất tình thêm lần nữa, Tang Lân vô cùng đau buồn, vừa xem phim 18+ tự sướng vừa ước một ngày nào đó mình sẽ được sờ bư*m thật.
Tự sướng xong cậu ngủ thiếp đi.
Tác giả: Đường Cầu
Tình trạng: Hoàn thành ( 33 chương)
Thể loại: H văn H văn H văn, nhất công đa thụ, hiện đại, ấm áp, ngọt sủng, ngụy phụ tử
Nội dung: Cuộc sống ấm áp và tràn trề H của 1 baba công cùng đám con của mình. Ờ thì con cháu đầy nhà mà bị “chén sạch” hết rồi
Edit: Thanh Phong
Nhân vật: Tề Tu Viễn ( công), dàn thụ: Trì Vũ, Trần Quyện, Tề Nhất Tê, Văn Hi, Tề Trường Hoan, Tề Trường Sinh, Thẩm Thanh Ca ( tất cả đều là nhận nuôi ngoại trừ Tề Nhất Tê là con ruột và Thẩm Thanh Ca là anh họ)
• Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Gương vỡ lại lành, Ngược luyến, Tình cảm, Cẩu huyết, Tra công tiện thụ, Nhiều CP, HE
• Biên tập: Mai thực vật @VTC
• Chỉnh sửa: June @VTC
• Độ dài: 52 chương
• Giới thiệu:
Người rung vang chiếc chuông trong tay, tôi liền trở thành con chó trung thành của người.
Hai CP, phần diễn ước chừng mỗi cặp một nửa.
Cẩu huyết nhiều, không có logic, hành văn, kịch bản đều nhạt nhẽo.
Nhảy hố cẩn thận, giẫm lôi thì tự chịu.
CP1: Chu Duệ Quân (công) x Phương Duy (thụ)
CP2: Tạ Hành (công) x Đàm Tây Nguyên (thụ)
Lưu ý: Đảng song khiết cẩn thận.
Trước thời gian cậu con trai út về một ngày, năm người đàn ông đã chuẩn bị xong hết thảy mọi việc: phòng ốc cũ nát được quét tước sạch sẽ, phân công người điệu gùi lên trấn trên mua chăn mềm và đồ dùng sinh hoạt mới. Chẳng những thế, họ còn giết thịt một con lợn béo dành để đãi đôi bạn trẻ. Tuy chuẩn bị ổn thoả hết mọi thứ, nhưng đêm đến cha Chu vẫn ngủ không yên. Nghe con trai nói, bạn gái của nó là người thành phố, không phải huyện thành nhỏ, mà là người ở kinh thành...
Trên sân vườn rộng lớn là một dãy hoa hồng tầng tầng lớp lớp xen lẫn hàng cây xanh được chăm sóc chu đáo.
Điều đặc biệt là ở giữa có một bức tượng nhân ngư đang cầm một cái bình to, dòng nước trong vắt phun ra từ miệng bình.
Không gian bên trong biệt thự vô cùng tinh xảo, lộ ra một cổ khí chất trang nghiêm và lãng mạn, tường trắng kết hợp cùng gạch ngói, cổng vòm và hành lang gấp khúc, cửa phòng cao lớn làm người ta không khỏi nhộn nhạo.
Nào ngờ nhà họ Ôn cũng bày mưu tính kế.
Đích nữ Ôn Thù Sắc bên cạnh lão phu nhân nhà họ Ôn dung mạo tuyệt sắc, nhưng từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư, sợ rằng tương lai sẽ bị chồng xem thường. Nghe nói trưởng tôn nhà họ Tạ ôn nhu săn sóc, lão phu nhân nhà họ Ôn bất chấp tiếng xấu, đẩy nàng lên kiệu hoa thay cho tỷ tỷ.
Đêm đó, tiếng cười nhạo chế giễu cợt của đại phòng nhà họ Tạ vang vọng đến tận phòng tân hôn.
Dưới ánh nến đỏ, công tử bột cùng đại tiểu thư kiêu căng nhìn nhau chằm chằm, kẻ tám lạng người nửa cân, cùng buông xuôi phó mặc. Điều an ủi duy nhất có lẽ chính là dung mạo của đối phương.
Sau khi thành hôn, hai người phát huy hết thảy khuyết điểm của bản thân, khiến cuộc sống ngày càng túng quẫn.
Ôn Thù Sắc cũng chưa từng oán trách, chỉ là mỗi khi Tạ Thiệu trở về lúc hoàng hôn, đều thấy nàng nhìn về phía sân viện của đại phòng bên cạnh, tay phe phẩy quạt lụa, vẻ mặt sầu não ước ao: "Thật muốn đập đổ bức tường này quá đi, không được ăn thì ngửi mùi thôi cũng được."
Dù sao cũng đã theo mình, không thể để nàng chết đói, ngày hôm sau, Tạ Thiệu lần đầu tiên bước vào thư phòng, sao chép sách vở.
Nhưng Ôn Thù Sắc không chỉ là người kiêu căng, mà còn là một cái động không đáy...
"Váy áo mới của tẩu tẩu hôm nay thật đẹp."
"Thúc đệ hôm qua tặng đệ muội một đôi khuyên tai, bạch ngọc đẹp như vậy ta cả đời chưa từng thấy."
"Phu quân chàng có biết, quạt lụa mà tiểu thư nhà họ Ngô dùng hôm nay, vậy mà lại làm bằng vàng đấy."
Tạ Thiệu:....
Tạ Thiệu nghiến răng ngồi dậy từ trường kỷ.
Về sau, khi Tạ Thiệu đem sắc phong nhất phẩm phu nhân đưa cho nàng, thật sự không nhịn được nữa: "Đủ chưa, nếu nàng còn chưa thấy đủ, vi phu chỉ còn nước đi soán ngôi thôi."
Cuộc sống này, con moẹ nó thật mệt mỏi.
Dưới bóng cây trên chiếc ghế dài, một bóng hình gầy gò đang ngồi. Vệ Đông ngồi xuống bên cạnh, khiến bóng hình kia co rúm người lại.
"Bao nhiêu tiền một lần?" Vệ Đông khẽ hỏi.
"... Hai trăm." Tuy không nhìn rõ mặt, nhưng giọng nói trong trẻo, có vẻ còn khá trẻ.
Hai trăm tệ tương đương với nửa ca làm việc lái máy xúc của Vệ Đông trên công trường. Trong lúc anh đang suy nghĩ, giọng nói kia rụt rè hỏi: "Vậy... một trăm năm mươi được không ạ?"
- -----------
Dò mìn: Người lái máy xúc trên công trường cùng thiếu niên bị mắc kẹt nơi bùn lầy, cả hai đều không "trong sạch", hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc. Câu chuyện hơi thiên về hiện thực, nhưng xin đừng áp dụng vào đời thực. Tình cảm luôn song phương, nhìn chung ngọt ngào, giai đoạn sau có chút đau thương. Nhưng tôi vẫn cố chấp muốn xếp nó vào thể loại truyện ngọt.
Câu chuyện này thực sự là đường trộn thuỷ tinh nhé, những gì Du Du đã từng phải trải qua có thể sẽ gây khó chịu và nằm ngoài phạm vi có thể chấp nhận của một vài bạn. Có tình tiết bạo lực học đường và quấy rối, nhưng không phải và không có r***.
Giới thiệu 1: Mạnh Quân hơi giận, cô cảm thấy Trần Việt không thích cô nhiều như cô thích anh. Cô không biết, Trần Việt đã thầm yêu cô suốt tám năm.
Giới thiệu 2: Anh và cô cách nhau hơn nửa vòng Trung Quốc, từ Thượng Hải đến Vân Nam, một lần đi về cách tám ngàn dặm đường.
Bạn học gặp lại, đại tiểu thư & chàng trai nghèo
Ba ngày không cãi nhau là cáu kỉnh, xù lông VS phái hành động, trầm tĩnh kiệm lời.
Truyện viết dưới góc nhìn của cả nam chính và nữ chính
Tám ngàn dặm đường, Quân và Việt.
Con bé nói: "Mẹ đừng diễn nữa, tham gia chương trình giải trí đi."
Sau đó, chương trình giải trí mà tôi tham gia trở nên nổi tiếng.
Con bé nói: "Bây giờ, mẹ hãy đi học kỹ năng diễn xuất và diễn cho tốt vào.”
Vì vậy, tôi đã nỗ lực rất nhiều để giành được vị trí Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất.
Con bé nói: “Bây giờ mẹ đã có tiền và danh tiếng, con sẽ tìm cho mẹ một người chồng.”
Vì thế, những nhân vật đứng đầu các ngành đã xếp hàng dài chờ đợi tôi để mắt đến.
Đây là... niềm vui khi được ông chủ lớn dẫn dắt đó sao?
“Em thật sự hỏi quá nhiều thứ, em bị bệnh rối loạn lưỡng cực hay bệnh lải nhải vậy.”
“Em là Yếm Yếm không có bệnh.”
“Tiểu Kỷ thiếu gia, nếu ngay từ đầu em biết anh là người buồn nôn như vậy, có chết em cũng không nói chuyện với anh đâu.”
Bệnh tâm thần một lời khó nói hết × trầm tĩnh, dịu dàng, yếu đuối, đen tối.
1v1, SC, HE. Chậm nhiệt, thịt cực nhỏ, chữa lành/trầm cảm.
Giúp bệnh nhân rối loạn lưỡng cực bị chướng ngại tình cảm thay đổi.
Song hướng chữa lành – Bạo lực học đường