truyen-dich
1395 Truyện
Sắp xếp theo
4.2
#Cổ đại, Cung đấu trạch đấu, Trùng sinh, Quyền mưu, Đại nữ chủ, Ngôn tình.
Giới thiệu truyện:
Phu quân của ta đã trùng sinh.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi trùng sinh là chạy đi cứu Châu Doanh, bỏ mặc ta bị xà nhà đè trúng.
Ở kiếp trước, Châu Doanh đã bị chết cháy trong thư phòng. Khi ngôi nhà bốc cháy, không ai biết rằng trong thư phòng vẫn còn người.
Nhìn phu quân chạy xa dần, trong lòng ta bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.
Kiếp này ta không còn phải gánh vác gông xiềng của ân cứu mạng, làm trâu làm ngựa cho nhà họ Thẩm nữa.
Giới thiệu truyện:
Phu quân của ta đã trùng sinh.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi trùng sinh là chạy đi cứu Châu Doanh, bỏ mặc ta bị xà nhà đè trúng.
Ở kiếp trước, Châu Doanh đã bị chết cháy trong thư phòng. Khi ngôi nhà bốc cháy, không ai biết rằng trong thư phòng vẫn còn người.
Nhìn phu quân chạy xa dần, trong lòng ta bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.
Kiếp này ta không còn phải gánh vác gông xiềng của ân cứu mạng, làm trâu làm ngựa cho nhà họ Thẩm nữa.
4
GIỚI THIỆU
Một:
Mối quan hệ của Lam Diệu Dương và Nghê Lam có chút vi diệu. Nói thế nào nhỉ? Lam Diệu Dương cho rằng Nghê Lam là một bình hoa, không có tài năng, còn không biết xấu hổ quấn lấy anh.
Lam Diệu Dương: “Quên rồi phải không?”
Nghê Lam: “Ừ.”
Lam Diệu Dương: “Cô không biết xấu hổ bò vào phòng tôi tính giở trò để kiếm một vai chính, bị tôi dứt khoát ném ra ngoài, còn nhớ rõ không?”
Nghê Lam: “…..”
Lam Diệu Dương: “Không nhớ rõ thì tìm kiếm tin tức giải trí, tìm tên cô và tôi.”
Nghê Lam: “…………..”
Lam Diệu Dương: “Muốn diễn xuất cũng không có diễn xuất, muốn chăm chỉ cũng không chăm chỉ, làm cái bình hoa di động cũng không an phận một chút, cô cho là bước vào giới diễn viên nghệ sĩ dễ như vậy sao? Nói đi, lần này bò vào đây là muốn làm gì?”
Nghê Lam: “Tôi là đi vào.”
Lam Diệu Dương: “Trọng điểm là muốn làm gì?”
Nghê Lam: “Mượn máy tính của anh dùng một chút.”
Lam Diệu Dương: “Để làm gì?”
Nghê Lam: “Tìm tên anh cùng tên tôi, sau đó hack đi.”
Lam Diệu Dương: “……..”
Hai:
Lam Diệu Dương: “Cộng đồng mạng thân mến, mong mọi người đừng đề cập tới chuyện lúc trước Lam Lam bị đuổi ra ngoài nữa, tôi theo đuổi cô ấy cũng cực kỳ vất vả.”
Cộng đồng mạng: “Đừng đùa nữa.”
Lam Diệu Dương: “Các anh chị phóng viên thân mến, sự thật lúc trước là như vầy, tôi và Lam Lam là cãi yêu mà thôi.”
Đám chó săn: “Đừng đùa chứ.”
Lam Diệu Dương: “Lam Lam, bảo bối, em yêu, nếu không như vậy đi, anh bò lên giường của em, em quăng anh ra ngoài, anh mời phóng viên tới chụp lấy lại mặt mũi cho em được không?”
Nghê Lam: “…”
Lam Diệu Dương: “Nhưng mà lúc ra ngoài nội trong vài giây, em phải lập tức lao tới ôm lấy anh, dỗ dành anh trở về, cho anh chút mặt mũi có được không?
Nghê Lam: “Đừng đùa.”
Ba:
Lam Diệu Dương: “Anh có nhiều bạn thân có thể giúp đỡ, tất cả mọi người đều thích xem phim trinh thám.”
Nghê Lam: “Im miệng.”
Lam Diệu Dương: “Chúng ta có tiền. Muốn tiền có tiền, muốn người có người.”
Nghê Lam: “Im miệng là được rồi, cám ơn.”
Một:
Mối quan hệ của Lam Diệu Dương và Nghê Lam có chút vi diệu. Nói thế nào nhỉ? Lam Diệu Dương cho rằng Nghê Lam là một bình hoa, không có tài năng, còn không biết xấu hổ quấn lấy anh.
Lam Diệu Dương: “Quên rồi phải không?”
Nghê Lam: “Ừ.”
Lam Diệu Dương: “Cô không biết xấu hổ bò vào phòng tôi tính giở trò để kiếm một vai chính, bị tôi dứt khoát ném ra ngoài, còn nhớ rõ không?”
Nghê Lam: “…..”
Lam Diệu Dương: “Không nhớ rõ thì tìm kiếm tin tức giải trí, tìm tên cô và tôi.”
Nghê Lam: “…………..”
Lam Diệu Dương: “Muốn diễn xuất cũng không có diễn xuất, muốn chăm chỉ cũng không chăm chỉ, làm cái bình hoa di động cũng không an phận một chút, cô cho là bước vào giới diễn viên nghệ sĩ dễ như vậy sao? Nói đi, lần này bò vào đây là muốn làm gì?”
Nghê Lam: “Tôi là đi vào.”
Lam Diệu Dương: “Trọng điểm là muốn làm gì?”
Nghê Lam: “Mượn máy tính của anh dùng một chút.”
Lam Diệu Dương: “Để làm gì?”
Nghê Lam: “Tìm tên anh cùng tên tôi, sau đó hack đi.”
Lam Diệu Dương: “……..”
Hai:
Lam Diệu Dương: “Cộng đồng mạng thân mến, mong mọi người đừng đề cập tới chuyện lúc trước Lam Lam bị đuổi ra ngoài nữa, tôi theo đuổi cô ấy cũng cực kỳ vất vả.”
Cộng đồng mạng: “Đừng đùa nữa.”
Lam Diệu Dương: “Các anh chị phóng viên thân mến, sự thật lúc trước là như vầy, tôi và Lam Lam là cãi yêu mà thôi.”
Đám chó săn: “Đừng đùa chứ.”
Lam Diệu Dương: “Lam Lam, bảo bối, em yêu, nếu không như vậy đi, anh bò lên giường của em, em quăng anh ra ngoài, anh mời phóng viên tới chụp lấy lại mặt mũi cho em được không?”
Nghê Lam: “…”
Lam Diệu Dương: “Nhưng mà lúc ra ngoài nội trong vài giây, em phải lập tức lao tới ôm lấy anh, dỗ dành anh trở về, cho anh chút mặt mũi có được không?
Nghê Lam: “Đừng đùa.”
Ba:
Lam Diệu Dương: “Anh có nhiều bạn thân có thể giúp đỡ, tất cả mọi người đều thích xem phim trinh thám.”
Nghê Lam: “Im miệng.”
Lam Diệu Dương: “Chúng ta có tiền. Muốn tiền có tiền, muốn người có người.”
Nghê Lam: “Im miệng là được rồi, cám ơn.”
7.8
Hán Việt: Huống phùng nhất đóa hoa tân
Tác giả: Nặc Danh Hàm Ngư
Thể loại: đam mỹ, cổ trang, tiên hiệp, ngắn ngọt sủng, 1v1, HE.
Đại ma vương bị tiểu công tử nhặt được chuyện xưa.
Tác giả: Nặc Danh Hàm Ngư
Thể loại: đam mỹ, cổ trang, tiên hiệp, ngắn ngọt sủng, 1v1, HE.
Đại ma vương bị tiểu công tử nhặt được chuyện xưa.
4.4
Bạn đang đọc truyện Lập Hạ của tác giả Dư Lí.
“Đẩu chỉ Đông Nam, duy vì Lập Hạ.”
Trích đoạn:
“Đẩu chỉ Đông Nam, duy vì Lập Hạ.”
Hôm nay là tiết Lập Hạ, Ngụy Lật mở mục nhắc nhở trong lịch mới phát hiện ra.
Cô cố gắng lục lọi trí nhớ, nhưng mãi vẫn không nhớ ra ẩm thực truyền thống trong tiết khí này là món ăn nào, tiếc nuối ném điện thoại qua ghế phụ, ngón tay gõ gõ trên vô lăng chờ đợi.
Tình trạng ùn tắc giao thông ở thành phố này rất nghiêm trọng, xe cộ trên đường tranh nhau từng kẽ hở.
“Đẩu chỉ Đông Nam, duy vì Lập Hạ.”
Trích đoạn:
“Đẩu chỉ Đông Nam, duy vì Lập Hạ.”
Hôm nay là tiết Lập Hạ, Ngụy Lật mở mục nhắc nhở trong lịch mới phát hiện ra.
Cô cố gắng lục lọi trí nhớ, nhưng mãi vẫn không nhớ ra ẩm thực truyền thống trong tiết khí này là món ăn nào, tiếc nuối ném điện thoại qua ghế phụ, ngón tay gõ gõ trên vô lăng chờ đợi.
Tình trạng ùn tắc giao thông ở thành phố này rất nghiêm trọng, xe cộ trên đường tranh nhau từng kẽ hở.
3.3
Tôi nhận được tin anh đã chết, người tôi yêu nhất, đã chết khi làm nhiệm vụ. Anh tên Giang Tuỳ, anh là cảnh sát ngầm, chuyên nằm vùng ở các tổ chức nguy hiểm nhất.
Năm năm trôi qua, tôi vẫn nhớ anh da diết, nhưng khi tôi cho rằng tôi có thể quên anh, anh lại đột ngột xuất hiện ngay trên đường.
Nhưng tôi không ngờ rằng, lời nguyện cầu trong năm năm đã bị ác ma nghe thấy, anh thay đổi thân phận, có vợ con, anh có tất cả nhưng anh lại quên tôi.
Tôi nói với Giang Tùy: “Anh quên em rồi vậy em cũng không cần anh nữa".
Anh khóc đỏ mắt, tôi hỏi sao anh lại khóc, anh chỉ thẫn thờ buồn bã nhìn tôi, rồi lắc đầu.
Năm năm trôi qua, tôi vẫn nhớ anh da diết, nhưng khi tôi cho rằng tôi có thể quên anh, anh lại đột ngột xuất hiện ngay trên đường.
Nhưng tôi không ngờ rằng, lời nguyện cầu trong năm năm đã bị ác ma nghe thấy, anh thay đổi thân phận, có vợ con, anh có tất cả nhưng anh lại quên tôi.
Tôi nói với Giang Tùy: “Anh quên em rồi vậy em cũng không cần anh nữa".
Anh khóc đỏ mắt, tôi hỏi sao anh lại khóc, anh chỉ thẫn thờ buồn bã nhìn tôi, rồi lắc đầu.
7.6
Phương Như Ý tin rằng, vẫn luôn có tình yêu chung thủy, một đời không biến
Một tình cảm trung trinh, chân thành, tấm lòng chỉ hoàn toàn dành riêng cho một người, không thay không đổi
Người trong lòng cô,
Người cô mong đợi,
Người ấy như thiên thần, giáng xuống trần gian, cứu cô thoát khỏi cảnh hiểm nguy,
Người ấy chỉ dạy cô thật nhiều, nắm tay nói cho cô làm sao để có được khát vọng, làm sao có lý tưởng
Từng gắn bó bên cô trong thời thế loạn lạc này.
Anh đã từng hứa với cô.
Anh nhất định sẽ trở về.
Thường tồn bão trụ tín
Khởi thướng Vọng Phu đài.
* Chú thích: Đây là hai câu thơ trong bài Trường Can Hành kỳ 1 của Lý Bạch,
Bền vững lòng son sắt
Há lên Vọng phu đài
(Bản dịch của Trần Trọng San)
- ----------------------------------
Vai chính: Phương Như Ý, Thẩm Thiệu Nham
Vai phụ: Tần Kính Lưu, Dư Thi
Một tình cảm trung trinh, chân thành, tấm lòng chỉ hoàn toàn dành riêng cho một người, không thay không đổi
Người trong lòng cô,
Người cô mong đợi,
Người ấy như thiên thần, giáng xuống trần gian, cứu cô thoát khỏi cảnh hiểm nguy,
Người ấy chỉ dạy cô thật nhiều, nắm tay nói cho cô làm sao để có được khát vọng, làm sao có lý tưởng
Từng gắn bó bên cô trong thời thế loạn lạc này.
Anh đã từng hứa với cô.
Anh nhất định sẽ trở về.
Thường tồn bão trụ tín
Khởi thướng Vọng Phu đài.
* Chú thích: Đây là hai câu thơ trong bài Trường Can Hành kỳ 1 của Lý Bạch,
Bền vững lòng son sắt
Há lên Vọng phu đài
(Bản dịch của Trần Trọng San)
- ----------------------------------
Vai chính: Phương Như Ý, Thẩm Thiệu Nham
Vai phụ: Tần Kính Lưu, Dư Thi
9.1
CHỦ MẪU HẦU GIA
Tác giả: 调皮的豆哒
Thể loại: Cổ Đại, Vả Mặt, Nữ Cường, Báo Thù
Độ dài: 5 phần
Edit: Page Vô Hình
GIỚI THIỆU
Mẹ chồng ta nhặt về một đứa trẻ trông giống hệt phu quân đã mất của ta.
Bà bảo đấy là cái duyên, phu quân ta đã đầu thai và trở về báo hiếu.
Ta tin bà nên đã dốc toàn lực đưa nó lên làm thế tử Hầu phủ.
Nhưng sau này khi công thành danh toại, nó lại giam ta trong kho củi sau viện đến khi ta c.h *t.
Còn phu quân đã mất của ta thì sống lại, y dẫn theo phu nhân mới của mình đến trước mộ ta và bảo:
"Con của hai chúng ta đã đưa tiễn nàng đoạn đường cuối cùng, đời này của nàng cũng coi như sống xứng đáng rồi."
Một kiếp phục sinh, bọn họ muốn diễn kịch trên sân thì cứ việc.
Ta sẽ đứng dưới cổ vũ, cổ vũ cho bọn họ cửa nát nhà tan!
(...)
Tác giả: 调皮的豆哒
Thể loại: Cổ Đại, Vả Mặt, Nữ Cường, Báo Thù
Độ dài: 5 phần
Edit: Page Vô Hình
GIỚI THIỆU
Mẹ chồng ta nhặt về một đứa trẻ trông giống hệt phu quân đã mất của ta.
Bà bảo đấy là cái duyên, phu quân ta đã đầu thai và trở về báo hiếu.
Ta tin bà nên đã dốc toàn lực đưa nó lên làm thế tử Hầu phủ.
Nhưng sau này khi công thành danh toại, nó lại giam ta trong kho củi sau viện đến khi ta c.h *t.
Còn phu quân đã mất của ta thì sống lại, y dẫn theo phu nhân mới của mình đến trước mộ ta và bảo:
"Con của hai chúng ta đã đưa tiễn nàng đoạn đường cuối cùng, đời này của nàng cũng coi như sống xứng đáng rồi."
Một kiếp phục sinh, bọn họ muốn diễn kịch trên sân thì cứ việc.
Ta sẽ đứng dưới cổ vũ, cổ vũ cho bọn họ cửa nát nhà tan!
(...)
8.4
Tôi và Giang Dịch thanh mai trúc mã. Trong vòng tròn bạn bè, ai cũng biết anh ấy kiêu ngạo, còn tôi là cô gái duy nhất có thể khiến anh chịu đựng.
Nhưng sau đó, bên cạnh Giang Dịch xuất hiện một cô gái, tính cách kiêu ngạo tự do, nghe nói rất hợp khẩu vị của Giang Dịch.
Tôi bắt đầu xa lánh Giang Dịch, tránh không gặp anh ấy, cho đến một ngày cuối cùng tôi cũng chịu trở về nhà. Anh liền lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm, lén lút hôn lên eo tôi.
Toàn thân tôi run rẩy, nhưng anh lại cười khẽ bên tai: "Tống Ninh, em thử tránh anh thêm lần nữa xem".
Nhưng sau đó, bên cạnh Giang Dịch xuất hiện một cô gái, tính cách kiêu ngạo tự do, nghe nói rất hợp khẩu vị của Giang Dịch.
Tôi bắt đầu xa lánh Giang Dịch, tránh không gặp anh ấy, cho đến một ngày cuối cùng tôi cũng chịu trở về nhà. Anh liền lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm, lén lút hôn lên eo tôi.
Toàn thân tôi run rẩy, nhưng anh lại cười khẽ bên tai: "Tống Ninh, em thử tránh anh thêm lần nữa xem".
4.1
Tại khu bờ biển Bretagne rộng lớn ở nước Pháp, Trang Du Mộng vừa mới lấy được giấy phép lặn biển đang háo hức chuẩn bị cho lần đầu tiên lặn xuống dưới đáy biển sâu. Bởi vì quá phấn khích nên cô còn chưa thực hiện những động tác làm nóng cơ thể mà đã nhảy xuống nước. Khoảnh khắc chân trái bị chuột rút, cô cảm thấy cả trời đất giống như chìm xuống biển.
Cho đến khi cô mở mắt tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên bãi cát mềm mại, còn có một chàng trai không một mảnh áo che thân ngồi bên cạnh.
Anh có tay dài chân dài, da trắng mắt sáng. Giữa những sợi tóc màu nâu nhạt, vô số giọt nước nhỏ li ti bị ánh mặt trời chiếu vào, ánh lên vẻ lấp lánh trong suốt.
Trong lần di cư này, Lục Tinh đang bơi theo bộ tộc của mình ở trên mặt biển, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng đen rơi xuống vực sâu. Anh không thèm suy nghĩ đã tách khỏi đội ngũ bộ tộc rồi đỡ người nọ ở trên lưng, sau đó nhanh chóng bơi về phía bờ biển.
Đợi anh lấy lại tinh thần, mới phát hiện đã không thấy bóng dáng bộ tộc đâu nữa, anh trở thành con cá voi trắng duy nhất ở vùng biển này.
Nhưng sau đó anh đã suy nghĩ lại, tách khỏi bộ tộc cũng không có gì đáng sợ, vì anh có thể tự tạo ra bộ tộc khác bằng bản lĩnh của mình.
CP: Cá voi trắng kiêu ngạo giả vờ lạnh lùng X Thợ lặn xinh đẹp lương thiện
Cho đến khi cô mở mắt tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên bãi cát mềm mại, còn có một chàng trai không một mảnh áo che thân ngồi bên cạnh.
Anh có tay dài chân dài, da trắng mắt sáng. Giữa những sợi tóc màu nâu nhạt, vô số giọt nước nhỏ li ti bị ánh mặt trời chiếu vào, ánh lên vẻ lấp lánh trong suốt.
Trong lần di cư này, Lục Tinh đang bơi theo bộ tộc của mình ở trên mặt biển, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng đen rơi xuống vực sâu. Anh không thèm suy nghĩ đã tách khỏi đội ngũ bộ tộc rồi đỡ người nọ ở trên lưng, sau đó nhanh chóng bơi về phía bờ biển.
Đợi anh lấy lại tinh thần, mới phát hiện đã không thấy bóng dáng bộ tộc đâu nữa, anh trở thành con cá voi trắng duy nhất ở vùng biển này.
Nhưng sau đó anh đã suy nghĩ lại, tách khỏi bộ tộc cũng không có gì đáng sợ, vì anh có thể tự tạo ra bộ tộc khác bằng bản lĩnh của mình.
CP: Cá voi trắng kiêu ngạo giả vờ lạnh lùng X Thợ lặn xinh đẹp lương thiện
3.9
Năm thứ ba quen biết Nghiêm Thanh Dữ, chúng tôi quyết định đi đăng kí kết hôn. Không ngờ, anh ta lại nói: “Xin lỗi, anh không thể cưới em.” Sau ngày hôm đó, gia đình tôi nhà tan cửa nát. Về phần Nghiêm Thanh Dữ, anh ta là một đặc vụ ngầm, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được ghi danh vào sử sách!
4.3
Tên khác: Mắc bệnh chiều em
Tại Lâm thành, Ngu Thanh Vãn là một mỹ nhân ốm yếu có tiếng, như một đóa kiều hoa được nuôi trong nhà ấm, mang khí chất thanh cao thoát tục. Có người nói đùa, có khi cô đi được hai bước thì bị gió thổi bay.
Cho đến khi nhà họ Dung - nhận nuôi cô - trong một đêm liền phá sản.
Ông cụ Dung đột ngột phát bệnh tim mà qua đời, khiến cô con gái nuôi Ngu Thanh Vãn suýt bị đuổi ra khỏi nhà, trở thành trò cười ở Lâm thành.
Tại lễ tang, Ngu Thanh Vãn gặp được đầu sỏ một tay thao túng khiến Dung thị phá sản.
Tại nghĩa trang, mưa bụi bay bay, một người đàn ông bước từ Cayenne xuống. Anh mặc bộ vest đen, cơ thể cao lớn, cảm giác áp bách mạnh mẽ, như Diêm Vương xuất thế.
Những người từng khinh nhục, phản bội hắn giờ chỉ còn Ngu Thanh Vãn.
Trong mưa, cô quỳ gối trước mộ, cơ thể gầy yếu run bần bật nhưng không ai dám bung dù che cho cô.
Hắn hơi gầy khom người xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô quay mặt về phía bia mộ.
Cảm nhận được thân thể đang run rẩy của cô, Hạ Thành nở nụ cười vừa tàn nhẫn vừa thỏa mãn, anh ghé vào tai cô nói: " Chỗ dựa của em cuối cùng cũng sụp đổ rồi"
"Mà em, chỉ có thể cầu xin tôi."
Ngu Thanh Vãn cắn môi, bỗng nhiên nghiêng đầu, cắn thật mạnh lên tay anh.
Cô giương mặt lên, gằn từng chữ: " Anh nằm mơ."
Cho đến khi máu tươi nhè nhẹ chảy ra, Hạ Thành vẫn chưa buông tay.
Anh cười lạnh như băng "Đáng tiếc, em không còn sự lựa chọn nào khác."
***
Vào một ngày nào đó, bộ tranh của tân họa sĩ Ngu Thanh Vãn nổi tiếng trên internet.
Cô gái trong tranh mặc bộ sườn xám màu đen dệt nổi, da trắng như tuyết, vòng eo thon nhỏ một tay cũng có thể ôm hết.
Trong hội đấu giá, bức tranh giúp Ngu Thanh Vãn thành danh được moitj người thần bí mua vêg với giá trên trời - một trăm triệu đô la Mỹ.
Hôm sau,cánh truyền thông bất ngờ chụp được người cầm quyền của nhà họ Hạ xuất hiện ở triển lãm tranh của Ngu Thanh Vãn.
Một phóng viên dũng cảm tiến lên: "Xin hỏi Tổng giám đốc Hạ, điểm gì trong bức tranh này níu giữ ngài lâu như vậy? "
Hạ Thành nhìn chằm chằm bức tranh không rời mắt: "Tác giả."
"Kia..."
Anh lười nhác giương mắt, giọng nói không kiên nhẫn: " Bà xã vẽ tôi, có vấn đề?"
"Vậy anh dùng một trăm triệu đô la Mỹ mua để.... "
"Dỗ vợ "
***
Trên mạng thi nhau để lại bình luận, nhắn lại nổi lên bốn phía, đều xót thương người đẹp mảnh mai như thế nào mà lại rơi vào tay Diêm Vương Hạ Thành. Chắc chắn là bị ép buộc.
"Người đẹp ốm yếu này rơi vào tay vị kia nhà họ Hạ khẳng định không đến hai ngày bệnh sẽ càng nặng hơn đi?".
Thẳng đến không lâu sau, lại có một bộ ảnh chụp truyền ra.
Trong ảnh chụp, người cầm quyền nhà họ Hạ hung tàn đang nửa ngồi xổm xuống, bưng bát thuốc, kiên nhẫn mà đút thuốc cho người đẹp ốm yếu kia, cổ tay áo bị dính thuốc cũng không để ý.
Anh còn nhẹ giọng dỗ dành: " Vãn Vãn ngoan, uống thêm một ngụm."
Tại Lâm thành, Ngu Thanh Vãn là một mỹ nhân ốm yếu có tiếng, như một đóa kiều hoa được nuôi trong nhà ấm, mang khí chất thanh cao thoát tục. Có người nói đùa, có khi cô đi được hai bước thì bị gió thổi bay.
Cho đến khi nhà họ Dung - nhận nuôi cô - trong một đêm liền phá sản.
Ông cụ Dung đột ngột phát bệnh tim mà qua đời, khiến cô con gái nuôi Ngu Thanh Vãn suýt bị đuổi ra khỏi nhà, trở thành trò cười ở Lâm thành.
Tại lễ tang, Ngu Thanh Vãn gặp được đầu sỏ một tay thao túng khiến Dung thị phá sản.
Tại nghĩa trang, mưa bụi bay bay, một người đàn ông bước từ Cayenne xuống. Anh mặc bộ vest đen, cơ thể cao lớn, cảm giác áp bách mạnh mẽ, như Diêm Vương xuất thế.
Những người từng khinh nhục, phản bội hắn giờ chỉ còn Ngu Thanh Vãn.
Trong mưa, cô quỳ gối trước mộ, cơ thể gầy yếu run bần bật nhưng không ai dám bung dù che cho cô.
Hắn hơi gầy khom người xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô quay mặt về phía bia mộ.
Cảm nhận được thân thể đang run rẩy của cô, Hạ Thành nở nụ cười vừa tàn nhẫn vừa thỏa mãn, anh ghé vào tai cô nói: " Chỗ dựa của em cuối cùng cũng sụp đổ rồi"
"Mà em, chỉ có thể cầu xin tôi."
Ngu Thanh Vãn cắn môi, bỗng nhiên nghiêng đầu, cắn thật mạnh lên tay anh.
Cô giương mặt lên, gằn từng chữ: " Anh nằm mơ."
Cho đến khi máu tươi nhè nhẹ chảy ra, Hạ Thành vẫn chưa buông tay.
Anh cười lạnh như băng "Đáng tiếc, em không còn sự lựa chọn nào khác."
***
Vào một ngày nào đó, bộ tranh của tân họa sĩ Ngu Thanh Vãn nổi tiếng trên internet.
Cô gái trong tranh mặc bộ sườn xám màu đen dệt nổi, da trắng như tuyết, vòng eo thon nhỏ một tay cũng có thể ôm hết.
Trong hội đấu giá, bức tranh giúp Ngu Thanh Vãn thành danh được moitj người thần bí mua vêg với giá trên trời - một trăm triệu đô la Mỹ.
Hôm sau,cánh truyền thông bất ngờ chụp được người cầm quyền của nhà họ Hạ xuất hiện ở triển lãm tranh của Ngu Thanh Vãn.
Một phóng viên dũng cảm tiến lên: "Xin hỏi Tổng giám đốc Hạ, điểm gì trong bức tranh này níu giữ ngài lâu như vậy? "
Hạ Thành nhìn chằm chằm bức tranh không rời mắt: "Tác giả."
"Kia..."
Anh lười nhác giương mắt, giọng nói không kiên nhẫn: " Bà xã vẽ tôi, có vấn đề?"
"Vậy anh dùng một trăm triệu đô la Mỹ mua để.... "
"Dỗ vợ "
***
Trên mạng thi nhau để lại bình luận, nhắn lại nổi lên bốn phía, đều xót thương người đẹp mảnh mai như thế nào mà lại rơi vào tay Diêm Vương Hạ Thành. Chắc chắn là bị ép buộc.
"Người đẹp ốm yếu này rơi vào tay vị kia nhà họ Hạ khẳng định không đến hai ngày bệnh sẽ càng nặng hơn đi?".
Thẳng đến không lâu sau, lại có một bộ ảnh chụp truyền ra.
Trong ảnh chụp, người cầm quyền nhà họ Hạ hung tàn đang nửa ngồi xổm xuống, bưng bát thuốc, kiên nhẫn mà đút thuốc cho người đẹp ốm yếu kia, cổ tay áo bị dính thuốc cũng không để ý.
Anh còn nhẹ giọng dỗ dành: " Vãn Vãn ngoan, uống thêm một ngụm."
3.9
Tên truyện: DU VÃN MỘ THỪA NGÔN
Tác giả: Khai Tân
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, cưới trước yêu sau, ngọt sủng
Giới thiệu:
Năm tôi bốn tuổi, đi coi bói người ta nói tôi khắc cha mẹ. Cha mẹ gửi tôi đến thôn trang, mười năm trời không một lần gặp mặt, cũng mặc kệ sự sống chết của tôi.
Năm tôi mười bốn tuổi, bọn họ đón tôi về, để tôi gả chồng.
Chị cả cười nhạo: "Kẻ ngốc gả cho ma bệnh, quả là một đôi trời sinh."
Cha mẹ bảo: "Nếu không phải vì hôn ước này không thể hủy, chị cả của mày sắp sửa gả cao thì ngay cả việc xách dép cho người ta mày cũng không xứng đâu."
"Con gái gả đi như nước đã đổ ra ngoài, từ nay về sau dù có chuyện hay không thì cũng đừng trở về."
Chỉ có mình chàng, nắm tay tôi, dạy tôi viết tên mình.
Viết rằng: "Phụ nữ cũng xứng đáng có lòng tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, hăng hái tiến tới."
Tác giả: Khai Tân
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, cưới trước yêu sau, ngọt sủng
Giới thiệu:
Năm tôi bốn tuổi, đi coi bói người ta nói tôi khắc cha mẹ. Cha mẹ gửi tôi đến thôn trang, mười năm trời không một lần gặp mặt, cũng mặc kệ sự sống chết của tôi.
Năm tôi mười bốn tuổi, bọn họ đón tôi về, để tôi gả chồng.
Chị cả cười nhạo: "Kẻ ngốc gả cho ma bệnh, quả là một đôi trời sinh."
Cha mẹ bảo: "Nếu không phải vì hôn ước này không thể hủy, chị cả của mày sắp sửa gả cao thì ngay cả việc xách dép cho người ta mày cũng không xứng đâu."
"Con gái gả đi như nước đã đổ ra ngoài, từ nay về sau dù có chuyện hay không thì cũng đừng trở về."
Chỉ có mình chàng, nắm tay tôi, dạy tôi viết tên mình.
Viết rằng: "Phụ nữ cũng xứng đáng có lòng tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, hăng hái tiến tới."
4.5
Câu chuyện cứu rỗi lẫn nhau của hai đứa trẻ trong gia đình ly hôn.
9.4
Bạn đang đọc truyện Luận Như Thế Nào Thao Đến Bạn Cùng Phòng của tác giả Ngã Đắc. Khi biết thân thể của mình không giống người khác, là dị dạng, Lâm Thâm Thâm học được cách che dấu.
Mười mấy năm qua, cô cự tuyệt giao lưu, rời xa quần thể đắm chìm ở một thế giới riêng. Cho đến đi vào đại học, cô mới chậm rãi ý thức được trên người dư ra dương v*t dùng để làm gì.
Cô muốn đem bạn cùng phòng trắng trẻo mềm mại, luôn câu dẫn mình, phát tao trước mặt cô thao đến d*m thủy chảy ròng. Làm nàng sinh con cho mình.
Mười mấy năm qua, cô cự tuyệt giao lưu, rời xa quần thể đắm chìm ở một thế giới riêng. Cho đến đi vào đại học, cô mới chậm rãi ý thức được trên người dư ra dương v*t dùng để làm gì.
Cô muốn đem bạn cùng phòng trắng trẻo mềm mại, luôn câu dẫn mình, phát tao trước mặt cô thao đến d*m thủy chảy ròng. Làm nàng sinh con cho mình.
4.6
Tình yêu ngây ngô của thiếu nam thiếu nữ.
Nữ chính: Chung Tình
Nam chính: Hạ Lân
Chung Tình rất nghèo, mà Hạ Lân lại có tiền.
Vì tiền, Chung Tình quyết định “bán mình” cho bạn học cùng lớp – Hạ Lân.
Sau lại, Chung Tình rất muốn yêu cậu, nhưng cô không dám.
“Không biết cậu ấy có thấy mình ti tiện không?”
Ở đảo nhỏ, có tình nhân cùng làm những việc vui sướng.
Không ngược, ngọt sủng, chỉ là thời kì thiếu niên hai người hay xấu hổ nên không mở miệng được.
Nữ chính: Chung Tình
Nam chính: Hạ Lân
Chung Tình rất nghèo, mà Hạ Lân lại có tiền.
Vì tiền, Chung Tình quyết định “bán mình” cho bạn học cùng lớp – Hạ Lân.
Sau lại, Chung Tình rất muốn yêu cậu, nhưng cô không dám.
“Không biết cậu ấy có thấy mình ti tiện không?”
Ở đảo nhỏ, có tình nhân cùng làm những việc vui sướng.
Không ngược, ngọt sủng, chỉ là thời kì thiếu niên hai người hay xấu hổ nên không mở miệng được.
3.9
Bạn đang đọc truyện Ta Dựa Nói Ngọt Tung Hoành Hậu Cung của tác giả Toán Dung Thổ Tư. Một vị công tử anh tuấn, phong độ, nổi tiếng tiêu sái, nhẹ nhàng khắp Cảnh Thành tên Kỳ Văn.
Không chỉ tướng mạo, phong tư xuất chúng, mà gia thế cũng khiến người hâm mộ, là tiểu thế tử của Kỳ Hầu phủ, là lang quân trong mộng của vô số người, tư thái như ngọc, ai lại không đem lòng nhớ thương?
Thế rồi một hôm, thánh chỉ được hạ, Kỳ Văn thế tử tứ hôn cho Nhị hoàng tử, chuẩn bị thành Hoàng tử phi. Một khi được chọn làm hoàng tử phi, vị công tử vô tư tiêu sái sẽ bị giam cầm trong chốn thâm cung, cùng vị hoàng tử không được sủng ái Yến Dĩ Tuần kết làm phu thê.
Nói là phu thê, thế nhưng Yến Dĩ Tuần lại chỉ coi y là người xa lạ!
Ngày thường hắn đối với người khác thì nói cười vui vẻ, nhưng đối với y lại phớt lờ, không để ý.
Người trong cung này cũng vô cùng kỳ quái...
Không chỉ tướng mạo, phong tư xuất chúng, mà gia thế cũng khiến người hâm mộ, là tiểu thế tử của Kỳ Hầu phủ, là lang quân trong mộng của vô số người, tư thái như ngọc, ai lại không đem lòng nhớ thương?
Thế rồi một hôm, thánh chỉ được hạ, Kỳ Văn thế tử tứ hôn cho Nhị hoàng tử, chuẩn bị thành Hoàng tử phi. Một khi được chọn làm hoàng tử phi, vị công tử vô tư tiêu sái sẽ bị giam cầm trong chốn thâm cung, cùng vị hoàng tử không được sủng ái Yến Dĩ Tuần kết làm phu thê.
Nói là phu thê, thế nhưng Yến Dĩ Tuần lại chỉ coi y là người xa lạ!
Ngày thường hắn đối với người khác thì nói cười vui vẻ, nhưng đối với y lại phớt lờ, không để ý.
Người trong cung này cũng vô cùng kỳ quái...
9.3
"Tôi đã từng thấy vô số biển cả, nhưng chỉ đắm chìm vào một đôi mắt."
Lần đầu tiên Sầm Ni gặp Moger là tại Địa Trung Hải ở miền Nam nước Pháp.
Người đàn ông có gương mặt lạnh lùng, khi châm thuốc dáng vẻ nhàn nhã và kiêu ngạo, nhưng đường nét phóng túng lại mang một chút mềm mại đặc trưng của người phương Đông.
"Cô có muốn đến chỗ tôi không?" Anh ta nói.
Sầm Ni nhướn mày, "Ở đó có váy để thay không?".
"Không có." Người đàn ông trả lời với vẻ mặt đầy tự tin, "Nhưng có thể có."
Giữa những người trưởng thành, sự qua lại giữa hai bên giống như một trò chơi đoán ý, không cần nói rõ nhưng cả hai đều hiểu rõ trong lòng.
Tối hôm đó, anh ta lái chiếc xe thể thao mui trần, chở cô chạy dọc theo vách đá ven biển, cúi xuống đi đôi giày cao gót vào chân cô.
Hai người hôn nhau trên ban công trong làn gió đêm khiến ngọn lửa cháy bùng lên.
Cánh đồng hoa Provence xanh biếc như màn sương lam khi họ gặp nhau lần đầu.
Sau khoảng thời gian ngắn ngủi bên nhau, lý trí của cô trở lại.
- Sau một cuộc gặp gỡ bất chợt, cả hai nên quên nhau ở nơi lãng mạn ban đầu.
Nhưng Sầm Ni không ngờ giữa đàn ông và phụ nữ, đôi khi thực sự có duyên phận.
Dù tan biến giữa biển người, họ vẫn tình cờ gặp lại.
- Mỹ nhân quyến rũ đầy nắng x Công tử phản nghịch
- Kết thúc HE, tiểu thuyết về hành trình tình yêu trên đường cao tốc ở nước ngoài, với một số địa điểm và cài đặt giả tưởng dựa trên thực tế
Tag nội dung: Duyên phận nước ngoài, gần sông gần hồ, lãng mạn phương Tây
Một câu tóm tắt: Sự qua lại giữa những người trưởng thành.
Ý nghĩa: Tình yêu và sự trưởng thành, cùng nhau vượt qua ngàn núi sông.
Đánh giá tác phẩm: Sầm Ni, một sinh viên khoa Xã hội học đang du học tại Pháp, đã gặp gỡ Moger, một công tử giàu có, tại Provence đầy lãng mạn. Chỉ trong một ánh nhìn, cô đã bị anh cuốn hút. Họ nhanh chóng bắt đầu cuộc hành trình tình yêu đầy lãng mạn ở đất nước xa lạ, nhưng gia tộc của anh không cho phép anh lăng nhăng khi đã có hôn ước nên liên tục truy đuổi ngăn cản họ. Đối mặt với sự cản trở của gia đình, với đạn lửa ngút trời, với lời dèm pha của người ngoài, họ đã trải qua muôn vàn khó khăn chỉ để có thể ở bên nhau.
Lần đầu tiên Sầm Ni gặp Moger là tại Địa Trung Hải ở miền Nam nước Pháp.
Người đàn ông có gương mặt lạnh lùng, khi châm thuốc dáng vẻ nhàn nhã và kiêu ngạo, nhưng đường nét phóng túng lại mang một chút mềm mại đặc trưng của người phương Đông.
"Cô có muốn đến chỗ tôi không?" Anh ta nói.
Sầm Ni nhướn mày, "Ở đó có váy để thay không?".
"Không có." Người đàn ông trả lời với vẻ mặt đầy tự tin, "Nhưng có thể có."
Giữa những người trưởng thành, sự qua lại giữa hai bên giống như một trò chơi đoán ý, không cần nói rõ nhưng cả hai đều hiểu rõ trong lòng.
Tối hôm đó, anh ta lái chiếc xe thể thao mui trần, chở cô chạy dọc theo vách đá ven biển, cúi xuống đi đôi giày cao gót vào chân cô.
Hai người hôn nhau trên ban công trong làn gió đêm khiến ngọn lửa cháy bùng lên.
Cánh đồng hoa Provence xanh biếc như màn sương lam khi họ gặp nhau lần đầu.
Sau khoảng thời gian ngắn ngủi bên nhau, lý trí của cô trở lại.
- Sau một cuộc gặp gỡ bất chợt, cả hai nên quên nhau ở nơi lãng mạn ban đầu.
Nhưng Sầm Ni không ngờ giữa đàn ông và phụ nữ, đôi khi thực sự có duyên phận.
Dù tan biến giữa biển người, họ vẫn tình cờ gặp lại.
- Mỹ nhân quyến rũ đầy nắng x Công tử phản nghịch
- Kết thúc HE, tiểu thuyết về hành trình tình yêu trên đường cao tốc ở nước ngoài, với một số địa điểm và cài đặt giả tưởng dựa trên thực tế
Tag nội dung: Duyên phận nước ngoài, gần sông gần hồ, lãng mạn phương Tây
Một câu tóm tắt: Sự qua lại giữa những người trưởng thành.
Ý nghĩa: Tình yêu và sự trưởng thành, cùng nhau vượt qua ngàn núi sông.
Đánh giá tác phẩm: Sầm Ni, một sinh viên khoa Xã hội học đang du học tại Pháp, đã gặp gỡ Moger, một công tử giàu có, tại Provence đầy lãng mạn. Chỉ trong một ánh nhìn, cô đã bị anh cuốn hút. Họ nhanh chóng bắt đầu cuộc hành trình tình yêu đầy lãng mạn ở đất nước xa lạ, nhưng gia tộc của anh không cho phép anh lăng nhăng khi đã có hôn ước nên liên tục truy đuổi ngăn cản họ. Đối mặt với sự cản trở của gia đình, với đạn lửa ngút trời, với lời dèm pha của người ngoài, họ đã trải qua muôn vàn khó khăn chỉ để có thể ở bên nhau.
5.8
Thể loại: Hiện đại, tỷ đệ, huyền huyễn, ngọt ngào hài hước, song xử, SIÊU ĐÁNG YÊU, H+
Dạo gần đây đêm nào Chu Tử Ninh học lớp mười một cũng mơ thấy mình bị biến thành mèo. Kể từ khi cậu bắt đầu nằm mơ thì hằng đêm Vân Du – sinh viên năm ba đều nhìn thấy một con mèo cam mập mạp lắc lư ở trước cửa nhà mình.
[1]
Chu Tử Ninh đau buồn cảm nhận động tác nhanh gọn và không hề lưu tình của bác sĩ. Từ một chú mèo đực nho nhỏ đáng yêu, cậu đã biến thành một con mèo công công dễ thương chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Đây là một sự biến đổi vô cùng thê thảm!
Mỗi giây mỗi phút trôi qua cậu đều bị nỗi đau khổ dày vò, mà trong khi đó, kẻ đầu sỏ lại đang ung dung tự tại đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật.
Vân Du, sao em có thể thiến bạn trai mình thành ra như vậy?
Sao em lại có thể nhẫn tâm đến thế?
Nếu em đã vô tình, vậy thì đừng trách anh vô nghĩa!
[2]
Cậu tách chân cô ra, cẩn thận từng li từng tí cạo lớp lông mềm.
“Anh vốn muốn trừng phạt em, nhưng em…haizz… thật sự khiến anh không giận nổi.”
Lưỡi dao sắc lạnh lướt qua da thịt mềm mại rồi cạo đến tận chân lông.
“Ngoan, đừng nhúc nhích.” Hơi nóng đốt người của cậu phả vào khiến tai cô ửng đỏ.
“Sau khi cạo sạch, anh có thể ăn cô bé của em một cách thỏa thích rồi.” Lưỡi dao cọ qua cọ lại ở vách thịt, tạo ra sự chấn động nho nhỏ với hang động bí ẩn của cô.
Dạo gần đây đêm nào Chu Tử Ninh học lớp mười một cũng mơ thấy mình bị biến thành mèo. Kể từ khi cậu bắt đầu nằm mơ thì hằng đêm Vân Du – sinh viên năm ba đều nhìn thấy một con mèo cam mập mạp lắc lư ở trước cửa nhà mình.
[1]
Chu Tử Ninh đau buồn cảm nhận động tác nhanh gọn và không hề lưu tình của bác sĩ. Từ một chú mèo đực nho nhỏ đáng yêu, cậu đã biến thành một con mèo công công dễ thương chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Đây là một sự biến đổi vô cùng thê thảm!
Mỗi giây mỗi phút trôi qua cậu đều bị nỗi đau khổ dày vò, mà trong khi đó, kẻ đầu sỏ lại đang ung dung tự tại đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật.
Vân Du, sao em có thể thiến bạn trai mình thành ra như vậy?
Sao em lại có thể nhẫn tâm đến thế?
Nếu em đã vô tình, vậy thì đừng trách anh vô nghĩa!
[2]
Cậu tách chân cô ra, cẩn thận từng li từng tí cạo lớp lông mềm.
“Anh vốn muốn trừng phạt em, nhưng em…haizz… thật sự khiến anh không giận nổi.”
Lưỡi dao sắc lạnh lướt qua da thịt mềm mại rồi cạo đến tận chân lông.
“Ngoan, đừng nhúc nhích.” Hơi nóng đốt người của cậu phả vào khiến tai cô ửng đỏ.
“Sau khi cạo sạch, anh có thể ăn cô bé của em một cách thỏa thích rồi.” Lưỡi dao cọ qua cọ lại ở vách thịt, tạo ra sự chấn động nho nhỏ với hang động bí ẩn của cô.
4.5
Tác giả: 呜啦啦啦
Editor: Bắc Nguyệt Tề Nhất
VĂN ÁN
Người ở rể bị ta đuổi ra khỏi nhà đã trở thành hoàng đế.
Nha hoàn giúp ta thu thập hành lý ngay trong đêm:
“Tiểu thư, mau chạy đi! Cô gia trước đó vào ban ngày bị người mắng chửi, vào ban đêm còn hầu hạ người rửa chân. Hắn trở về chắc chắn sẽ trả thù!”
Ta vừa ra khỏi cửa, ai ngờ đụng phải một lồng ngực rắn chắc.
Ta che mũi, ngẩng đầu, liền thấy người ở rể kia đứng ở cửa, từ trên cao nhìn xuống:
“Phu nhân, nàng đi đâu vậy?”
Editor: Bắc Nguyệt Tề Nhất
VĂN ÁN
Người ở rể bị ta đuổi ra khỏi nhà đã trở thành hoàng đế.
Nha hoàn giúp ta thu thập hành lý ngay trong đêm:
“Tiểu thư, mau chạy đi! Cô gia trước đó vào ban ngày bị người mắng chửi, vào ban đêm còn hầu hạ người rửa chân. Hắn trở về chắc chắn sẽ trả thù!”
Ta vừa ra khỏi cửa, ai ngờ đụng phải một lồng ngực rắn chắc.
Ta che mũi, ngẩng đầu, liền thấy người ở rể kia đứng ở cửa, từ trên cao nhìn xuống:
“Phu nhân, nàng đi đâu vậy?”
3.3
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, 1v1, Nữ trang đại lão.
CP: Phúc hắc có chút trà xanh mỏng manh mềm mại nữ trang công (Khương Duy/ Khương Vi) x Đơn thuần đã bị bán còn giúp đếm tiền thẳng nam thụ (Quý Tinh)
Giới thiệu:
"Thợ săn lão luyện thường xuất hiện như con mồi."
Quý Tinh vô tình "ngủ" với một nữ thần tóc đen dài thẳng.
Nữ thần bám lấy cậu, ngày nào cũng theo cậu về nhà.
Quý Tinh cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, nửa vui nửa buồn.
Một ngày nọ, cậu chợt nhận ra có sự hiểu lầm.
Nữ thần không hề theo cậu về nhà.
Cô ấy là bạn gái của người bạn cùng phòng thuê đối diện.
Quý Tinh với đạo đức liêm khiết, nghĩ: "Không được, không được, chuyện này không đúng! Bạn gái của bạn không thể đụng vào! Bạn cùng phòng cũng là bạn! Dù tôi chưa từng gặp anh ta bao giờ!"
Không ngờ nữ thần lại rút ra thứ còn to hơn của cậu: "Hả?"
"Ai nói tôi có bạn trai?"
CP: Phúc hắc có chút trà xanh mỏng manh mềm mại nữ trang công (Khương Duy/ Khương Vi) x Đơn thuần đã bị bán còn giúp đếm tiền thẳng nam thụ (Quý Tinh)
Giới thiệu:
"Thợ săn lão luyện thường xuất hiện như con mồi."
Quý Tinh vô tình "ngủ" với một nữ thần tóc đen dài thẳng.
Nữ thần bám lấy cậu, ngày nào cũng theo cậu về nhà.
Quý Tinh cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, nửa vui nửa buồn.
Một ngày nọ, cậu chợt nhận ra có sự hiểu lầm.
Nữ thần không hề theo cậu về nhà.
Cô ấy là bạn gái của người bạn cùng phòng thuê đối diện.
Quý Tinh với đạo đức liêm khiết, nghĩ: "Không được, không được, chuyện này không đúng! Bạn gái của bạn không thể đụng vào! Bạn cùng phòng cũng là bạn! Dù tôi chưa từng gặp anh ta bao giờ!"
Không ngờ nữ thần lại rút ra thứ còn to hơn của cậu: "Hả?"
"Ai nói tôi có bạn trai?"
3.5
Xuyên qua năm thứ mười tám, cuối cùng ta cũng trở thành một nô tỳ đủ tiêu chuẩn.
Lão phu nhân và Nhị gia cãi nhau, ta ra mặt làm dịu bầu không khí. Ta quỳ trên mặt đất ôm chân Nhị gia, khuyên hắn đừng vì tức giận mà nói những lời không nên.
Nhị gia nhéo cằm ta, cười lạnh:
“Ta biết Tam đệ nhớ thương ngươi, nhưng ta nhất định phải để ngươi làm thiếp của ta, cho dù hắn biết được thì cũng có thể làm gì.”
Đương nhiên Tam gia sẽ không làm gì được Nhị gia. Hắn sẽ chỉ âm thầm giở trò chỉnh chớt ta. Ta là đồ vật của Tam gia, cho dù có chớt cũng không thể bị vấy bẩn.
Ở trong mắt những người này, ta là một nô tỳ, là món đồ chơi mặc cho người ta tranh giành.
Lão phu nhân và Nhị gia cãi nhau, ta ra mặt làm dịu bầu không khí. Ta quỳ trên mặt đất ôm chân Nhị gia, khuyên hắn đừng vì tức giận mà nói những lời không nên.
Nhị gia nhéo cằm ta, cười lạnh:
“Ta biết Tam đệ nhớ thương ngươi, nhưng ta nhất định phải để ngươi làm thiếp của ta, cho dù hắn biết được thì cũng có thể làm gì.”
Đương nhiên Tam gia sẽ không làm gì được Nhị gia. Hắn sẽ chỉ âm thầm giở trò chỉnh chớt ta. Ta là đồ vật của Tam gia, cho dù có chớt cũng không thể bị vấy bẩn.
Ở trong mắt những người này, ta là một nô tỳ, là món đồ chơi mặc cho người ta tranh giành.
4.1
Bảng vinh danh và bảng kỷ luật của trường số Sáu được đặt rất gần nhau, hai tủ kính liền kề nhau luôn dán hai tấm ảnh.
Bên phải là Chu Ải trong mắt mọi người là một người câm khép kín, không được gia đình yêu thương và không có bạn bè.
Bên trái là Trần Tầm Phong trong mắt mọi người là con cưng, ngang ngược và không sợ trời đất.
Hai người vốn không liên quan gì đến nhau, nhưng có người đã buột miệng nói hai chữ “thằng câm” trước mặt Trần Tầm Phong, Trần Tầm Phong lập tức sa sầm mặt, trực tiếp ném bóng rổ về phía người đó.
Điều này trực tiếp xác nhận mối quan hệ thù địch giữa học sinh giỏi và anh đại trường.
Và cuối cùng khi Trần Tầm Phong chặn Chu Ải ở cổng trường chật hẹp phía sau, những người xung quanh đều xắn tay áo chuẩn bị để lại vết sẹo trên khuôn mặt xinh đẹp của cậu câm.
Anh đại lạnh lùng của họ lại chống tay vào tường, cúi người nhẹ nhàng hỏi: “Tôi đã đợi hơn nửa năm rồi, ngày nào cũng lảng vảng trước mặt cậu, cậu thực sự không nhớ tôi sao?”
Chu Ải ngước đôi mắt lạnh lùng thường cụp xuống, trước mặt mọi người tát thẳng vào mặt Trần Tầm Phong, người mà không ai dám đụng đến.
Họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Chu Ải dùng ngôn ngữ ký hiệu, nhưng trong số những người có mặt chỉ có Trần Tầm Phong hiểu được nội dung.
Chu Ải ra hiệu: Rốt cuộc đã giả vờ đủ rồi à?
Cậu câm chưa bao giờ nói chuyện, nhưng khi mới vào mẫu giáo, không ai dám nhìn cậu nhiều lần, vì bên cạnh cậu có một tên điên hung dữ chỉ cần thấy ai là cắn.
Họ là cặp đôi kỳ lạ nhất trường mẫu giáo – một tên điên bẩn thỉu và một người câm trắng trẻo, thế giới của họ không ai có thể chen chân vào.
Nhưng vài năm sau, tên điên bị người ta bắt đi, người câm hoàn toàn trở thành người câm cô đơn.
Cậu câm đơn độc đi đến năm 16 tuổi, cuối cùng tên điên cũng mạnh mẽ xuất hiện trở lại bên cạnh cậu.
Và lần này, tên điên và người câm không bao giờ xa nhau nữa.
Cho đến nhiều năm sau, người câm vẫn là người câm, tên điên vẫn là tên điên.
Nhưng tên điên ngày nào cũng đúng 6 giờ chiều đều phải tạm gác mọi việc, đến đón cậu câm tan sở bên ngoài viện nghiên cứu về nhà.
____
1. Nhà nghiên cứu khoa học lạnh lùng thụ × Tổng tài bá đạo trung thành điên cuồng công // Học sinh giỏi thụ × Anh đại trường công
2. Trúc mã trúc mã/ HE/ Chủ yếu là bối cảnh trường học
3. Khi bắt đầu có tuyến tình cảm thì công thụ đã trưởng thành
Nhãn nội dung: Trời sinh một cặp, Con cưng của trời, trưởng thành, trường học, nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: | Nhân vật phụ: | Khác:
Tóm tắt một câu: Đúng 6 giờ mỗi ngày, đúng giờ đón vợ tan sở về nhà
Ý nghĩa: Kiên trì không ngừng, sống là chính mình
Bên phải là Chu Ải trong mắt mọi người là một người câm khép kín, không được gia đình yêu thương và không có bạn bè.
Bên trái là Trần Tầm Phong trong mắt mọi người là con cưng, ngang ngược và không sợ trời đất.
Hai người vốn không liên quan gì đến nhau, nhưng có người đã buột miệng nói hai chữ “thằng câm” trước mặt Trần Tầm Phong, Trần Tầm Phong lập tức sa sầm mặt, trực tiếp ném bóng rổ về phía người đó.
Điều này trực tiếp xác nhận mối quan hệ thù địch giữa học sinh giỏi và anh đại trường.
Và cuối cùng khi Trần Tầm Phong chặn Chu Ải ở cổng trường chật hẹp phía sau, những người xung quanh đều xắn tay áo chuẩn bị để lại vết sẹo trên khuôn mặt xinh đẹp của cậu câm.
Anh đại lạnh lùng của họ lại chống tay vào tường, cúi người nhẹ nhàng hỏi: “Tôi đã đợi hơn nửa năm rồi, ngày nào cũng lảng vảng trước mặt cậu, cậu thực sự không nhớ tôi sao?”
Chu Ải ngước đôi mắt lạnh lùng thường cụp xuống, trước mặt mọi người tát thẳng vào mặt Trần Tầm Phong, người mà không ai dám đụng đến.
Họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Chu Ải dùng ngôn ngữ ký hiệu, nhưng trong số những người có mặt chỉ có Trần Tầm Phong hiểu được nội dung.
Chu Ải ra hiệu: Rốt cuộc đã giả vờ đủ rồi à?
Cậu câm chưa bao giờ nói chuyện, nhưng khi mới vào mẫu giáo, không ai dám nhìn cậu nhiều lần, vì bên cạnh cậu có một tên điên hung dữ chỉ cần thấy ai là cắn.
Họ là cặp đôi kỳ lạ nhất trường mẫu giáo – một tên điên bẩn thỉu và một người câm trắng trẻo, thế giới của họ không ai có thể chen chân vào.
Nhưng vài năm sau, tên điên bị người ta bắt đi, người câm hoàn toàn trở thành người câm cô đơn.
Cậu câm đơn độc đi đến năm 16 tuổi, cuối cùng tên điên cũng mạnh mẽ xuất hiện trở lại bên cạnh cậu.
Và lần này, tên điên và người câm không bao giờ xa nhau nữa.
Cho đến nhiều năm sau, người câm vẫn là người câm, tên điên vẫn là tên điên.
Nhưng tên điên ngày nào cũng đúng 6 giờ chiều đều phải tạm gác mọi việc, đến đón cậu câm tan sở bên ngoài viện nghiên cứu về nhà.
____
1. Nhà nghiên cứu khoa học lạnh lùng thụ × Tổng tài bá đạo trung thành điên cuồng công // Học sinh giỏi thụ × Anh đại trường công
2. Trúc mã trúc mã/ HE/ Chủ yếu là bối cảnh trường học
3. Khi bắt đầu có tuyến tình cảm thì công thụ đã trưởng thành
Nhãn nội dung: Trời sinh một cặp, Con cưng của trời, trưởng thành, trường học, nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: | Nhân vật phụ: | Khác:
Tóm tắt một câu: Đúng 6 giờ mỗi ngày, đúng giờ đón vợ tan sở về nhà
Ý nghĩa: Kiên trì không ngừng, sống là chính mình
8.5
Truyện Xuyên Thành Phu Lang Của Đồ Tể Thô Bạo của tác giả Hậu Lai Giả. Đường Thọ xuyên không, vốn là một thẳng nam, thẳng cứng như sắt thép, thế mà xuyên rồi lại trở thành phu lang của người ta, thân phận không khác gì thê tử thời cổ đại.
Mà chuyện đã vậy, cũng đành nhận, chỉ là người làm phu quân kia lại là một đồ tể hung bạo và đáng sợ, ai ai cũng không muốn lại gần y.
Chỉ là đi nhà vệ sinh mà thôi, tên đồ tể kia lại hiểu lầm cái gì không biết, thân hình to như núi kia chặn ngang hắn lại, khiêng lên vai đi về..
Lại còn hung ác cảnh cáo: "Muốn chạy? Không có cửa đâu! Ngươi đời này sống là người của ta, chết là quỷ của ta, cũng chỉ có thể làm phu lang của ta!"
Ở nhà buồn chán, muốn đi dạo trong thôn, nửa đường đụng phải đồ tể đi giết lợn thôn bên cạnh đi về...Lại bị khiêng lên,...
Đồ tể hung thần ác sát vẫn câu nói kia:" Muốn chạy? Không có cửa đâu! Ngươi đời này là người của ta, chết là quỷ của ta, cũng chỉ có thể làm phu lang của ta!"
Tháng nào sau đó, Đường Thọ nghe câu nói này đến nỗi tai muốn đóng kén, đồ tể rốt cục đổi câu nói.
"Ta sinh ra là người của ngươi, chết cũng là quỷ của ngươi, cũng chỉ làm đương gia của ngươi mà thôi!"
Đường Thọ:"...."
Mà chuyện đã vậy, cũng đành nhận, chỉ là người làm phu quân kia lại là một đồ tể hung bạo và đáng sợ, ai ai cũng không muốn lại gần y.
Chỉ là đi nhà vệ sinh mà thôi, tên đồ tể kia lại hiểu lầm cái gì không biết, thân hình to như núi kia chặn ngang hắn lại, khiêng lên vai đi về..
Lại còn hung ác cảnh cáo: "Muốn chạy? Không có cửa đâu! Ngươi đời này sống là người của ta, chết là quỷ của ta, cũng chỉ có thể làm phu lang của ta!"
Ở nhà buồn chán, muốn đi dạo trong thôn, nửa đường đụng phải đồ tể đi giết lợn thôn bên cạnh đi về...Lại bị khiêng lên,...
Đồ tể hung thần ác sát vẫn câu nói kia:" Muốn chạy? Không có cửa đâu! Ngươi đời này là người của ta, chết là quỷ của ta, cũng chỉ có thể làm phu lang của ta!"
Tháng nào sau đó, Đường Thọ nghe câu nói này đến nỗi tai muốn đóng kén, đồ tể rốt cục đổi câu nói.
"Ta sinh ra là người của ngươi, chết cũng là quỷ của ngươi, cũng chỉ làm đương gia của ngươi mà thôi!"
Đường Thọ:"...."
8.9
[ Zhihu] Với tựa đề: " xuyên thành nữ phụ độc ác" để viết lên một câu chuyện
- ---
Tác giả: 玻狸猫
Xuyên thành nữ phụ độc ác,
Ta không đánh thì mắng đối với vị nhân vật phản diện chưa thành niên kia.
Sau này chàng ta quyền lực ngập trời, nhưng hiện tại đang ở trước mặt ta hèn mọn cầu hoan:
" Phu nhân, roi da hôm nay vẫn chưa có phạt có thể để vi phu lên trường kỉ ngủ không?"
- ---
Tác giả: 玻狸猫
Xuyên thành nữ phụ độc ác,
Ta không đánh thì mắng đối với vị nhân vật phản diện chưa thành niên kia.
Sau này chàng ta quyền lực ngập trời, nhưng hiện tại đang ở trước mặt ta hèn mọn cầu hoan:
" Phu nhân, roi da hôm nay vẫn chưa có phạt có thể để vi phu lên trường kỉ ngủ không?"