truyen-dich
2636 Truyện
Sắp xếp theo
4.5
Thể loại: ABO, Cường Cường, Đam Mỹ, HE, Hiện Đại, Nguyên Sang, NP, Sắc, Thanh Xuân Tình Cảm, Vườn Trường
Bạn đã nghe nói về nhóm tra nam siêu cấp Alpha chưa?
Gương mặt đẹp trai tiêu chuẩn, thân hình đủ cao, tư thế lạnh lùng, khí chất tuyệt vời, thời trung học cấp ba, bốn anh chàng này không biết đã trêu mèo chọc chó biết bao nhiêu rồi, được vô số người yêu thích. Chỉ vì xác suất phát hiện ra A cao tới 90%, cho nên bọn họ ở trong trường rất độc đoán và bá đạo, để lại vô số cả nam lẫn nữ bị cặn bã làm cho khóc không ra nước mắt.
Vào thời điểm năm ba trung học sắp tốt nghiệp, nhóm tra nam siêu cấp A đó rốt cuộc cũng đã mười tám tuổi, đồng thời hầu hết bọn họ đều lần lượt phân hóa trước và sau khi tốt nghiệp.
Quả nhiên, sau khi phân hóa, thân người càng cao lớn hơn, khuôn mặt càng đẹp trai hơn, thậm chí “cây hàng” cũng trở nên lớn hơn. Từng người bọn họ đều là tiêu chuẩn ưu tú siêu cấp A, mà sau khi phân hóa lại có năng lực tìиɧ ɖu͙©, chỉ sợ lại càng thêm cặn bã.
Vào ngày tốt nghiệp, nhóm tra nam chỉ còn mỗi Trần Thọ là chưa phân hóa mà thôi.
Lúc chụp ảnh tốt nghiệp, ba người đưa Trần Thọ lùn hơn bọn họ vây ở giữa, cười đến đặc biệt vui vẻ, Trần Thọ chưa phân hóa cố gắng kiễng chân lên để giữ lại hình tượng, mà tấm ảnh này, cũng trở thành mối liên hệ duy nhất của cậu và quá khứ.
Trần Thọ chua xót ôm bức ảnh vào lòng, muốn khóc lại không khóc được, cậu đang tiếc thương cho thời gian làm tra nam của mình bị chết đi.
Bởi vì Trần Thọ không thể trở thành A.
Bạn đã nghe nói về nhóm tra nam siêu cấp Alpha chưa?
Gương mặt đẹp trai tiêu chuẩn, thân hình đủ cao, tư thế lạnh lùng, khí chất tuyệt vời, thời trung học cấp ba, bốn anh chàng này không biết đã trêu mèo chọc chó biết bao nhiêu rồi, được vô số người yêu thích. Chỉ vì xác suất phát hiện ra A cao tới 90%, cho nên bọn họ ở trong trường rất độc đoán và bá đạo, để lại vô số cả nam lẫn nữ bị cặn bã làm cho khóc không ra nước mắt.
Vào thời điểm năm ba trung học sắp tốt nghiệp, nhóm tra nam siêu cấp A đó rốt cuộc cũng đã mười tám tuổi, đồng thời hầu hết bọn họ đều lần lượt phân hóa trước và sau khi tốt nghiệp.
Quả nhiên, sau khi phân hóa, thân người càng cao lớn hơn, khuôn mặt càng đẹp trai hơn, thậm chí “cây hàng” cũng trở nên lớn hơn. Từng người bọn họ đều là tiêu chuẩn ưu tú siêu cấp A, mà sau khi phân hóa lại có năng lực tìиɧ ɖu͙©, chỉ sợ lại càng thêm cặn bã.
Vào ngày tốt nghiệp, nhóm tra nam chỉ còn mỗi Trần Thọ là chưa phân hóa mà thôi.
Lúc chụp ảnh tốt nghiệp, ba người đưa Trần Thọ lùn hơn bọn họ vây ở giữa, cười đến đặc biệt vui vẻ, Trần Thọ chưa phân hóa cố gắng kiễng chân lên để giữ lại hình tượng, mà tấm ảnh này, cũng trở thành mối liên hệ duy nhất của cậu và quá khứ.
Trần Thọ chua xót ôm bức ảnh vào lòng, muốn khóc lại không khóc được, cậu đang tiếc thương cho thời gian làm tra nam của mình bị chết đi.
Bởi vì Trần Thọ không thể trở thành A.
8.5
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Pháo Hôi Ác Độc Trọng Sinh của tác giả Bát Gia Đảng. Đào Mộ từ bé đã ở cô nhi viện, chịu đủ tủi nhục, bất công và thương tổn, nhưng làm sao cậu ngờ được tất cả chỉ vì cậu xui xẻo lấy nhầm kịch bản
Câu chuyện từ 18 năm trước, khởi nguồn cho hết thảy đau khổ của cuộc đời Đào Mộ, đó là y tá nhầm lẫn hai đứa bé vừa sinh ra với nhau, thế nên vốn sẽ lớn lên trong gia đình giàu có, Đào Mộ lại phải sống trong cô nhi viện.
Mười tám năm sau, sự việc bị phát hiện. Ban đầu Đào Mộ cho rằng mọi thứ sẽ quay trở về quỹ đạo. Nhưng cha mẹ huynh trưởng đều ghét bỏ cậu tâm cơ quá sâu, người yêu bạn bè cũng đều di tình biệt luyến. Bị đả kích lớn như vậy nên Đào Mộ đã hắc hóa, cuối cùng trở thành pháo hôi ác độc người người chán ghét, chúng bạn xa lánh, nhảy lầu tự sát.
Trọng sinh lại lần nữa, Đào Mộ ngạc nhiên khi phát hiện cậu sống trong một quyển sách. Nam chính trong sách chính là một ngốc bạch ngọt bị ôm sai khác. Còn cậu chẳng qua chỉ là một pháo hôi ác độc mà ngốc bạch ngọt sủng gặp phải.
Câu chuyện từ 18 năm trước, khởi nguồn cho hết thảy đau khổ của cuộc đời Đào Mộ, đó là y tá nhầm lẫn hai đứa bé vừa sinh ra với nhau, thế nên vốn sẽ lớn lên trong gia đình giàu có, Đào Mộ lại phải sống trong cô nhi viện.
Mười tám năm sau, sự việc bị phát hiện. Ban đầu Đào Mộ cho rằng mọi thứ sẽ quay trở về quỹ đạo. Nhưng cha mẹ huynh trưởng đều ghét bỏ cậu tâm cơ quá sâu, người yêu bạn bè cũng đều di tình biệt luyến. Bị đả kích lớn như vậy nên Đào Mộ đã hắc hóa, cuối cùng trở thành pháo hôi ác độc người người chán ghét, chúng bạn xa lánh, nhảy lầu tự sát.
Trọng sinh lại lần nữa, Đào Mộ ngạc nhiên khi phát hiện cậu sống trong một quyển sách. Nam chính trong sách chính là một ngốc bạch ngọt bị ôm sai khác. Còn cậu chẳng qua chỉ là một pháo hôi ác độc mà ngốc bạch ngọt sủng gặp phải.
4.7
Sau khi phát hiện bí mật của kẻ mà ai cũng chê
Tác giả: Ba phần bánh bao ngọt nhân đậu
Thể loại: nam x nam, hiện đại, cao H, học đường, con cưng lạnh lùng chó ngoan công x huấn luyện chó mỹ nhân song tính thụ, HE
Editor: Diên
Giới thiệu
Bùi Cảnh, con cưng của trời, vầng trăng sáng giữa bầu trời, cho dù tính tình lạnh nhạt xa cách vẫn được mọi người yêu mến như cũ.
Bạch Du, kẻ lập dị vạn người chê, luôn mặc áo đồng phục to rộng lôi thôi, để tóc mái dài ch nửa mặt, tính cách quái gở, ai gặp cũng một bộ tránh còn không kịp.
Không ai biết rằng, sau khi tan học, con cưng của trời sẽ đi theo đứa quái thai tới căn phòng trọ cũ nát của cậu.
Bạch Du cột hết tóc lên, mặc váy ngắn Bùi Cảnh mua cho, chẳng thèm quan tâm đến cái váy mặc như không mặc nọ, nâng chân khều cằm Bùi Cảnh, cười khẽ: "Thất thần làm gì, hôn tôi này, chó con."
Con cưng của trời thì sao nào, rồi cũng phải quỳ gối trước chân cậu, làm chó con độc quyền của riêng cậu mà thôi.
Tác giả: Ba phần bánh bao ngọt nhân đậu
Thể loại: nam x nam, hiện đại, cao H, học đường, con cưng lạnh lùng chó ngoan công x huấn luyện chó mỹ nhân song tính thụ, HE
Editor: Diên
Giới thiệu
Bùi Cảnh, con cưng của trời, vầng trăng sáng giữa bầu trời, cho dù tính tình lạnh nhạt xa cách vẫn được mọi người yêu mến như cũ.
Bạch Du, kẻ lập dị vạn người chê, luôn mặc áo đồng phục to rộng lôi thôi, để tóc mái dài ch nửa mặt, tính cách quái gở, ai gặp cũng một bộ tránh còn không kịp.
Không ai biết rằng, sau khi tan học, con cưng của trời sẽ đi theo đứa quái thai tới căn phòng trọ cũ nát của cậu.
Bạch Du cột hết tóc lên, mặc váy ngắn Bùi Cảnh mua cho, chẳng thèm quan tâm đến cái váy mặc như không mặc nọ, nâng chân khều cằm Bùi Cảnh, cười khẽ: "Thất thần làm gì, hôn tôi này, chó con."
Con cưng của trời thì sao nào, rồi cũng phải quỳ gối trước chân cậu, làm chó con độc quyền của riêng cậu mà thôi.
4.2
Tác giả: Duy Hòa Tống Tử
Độ dài: 96 chương + 6 ngoại truyện
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cưới trước yêu sau, Quyền đấu, Kim bài đề cử🏅, Kim bảng🎖
Giới thiệu:
Phủ Công chúa mở yến tiệc, trong một tòa điện hẻo lánh, Hạ Lan Từ siết chặt lòng bàn tay cố vịn vào tường, vô tình gặp phải tân khoa Trạng nguyên Lục Vô Ưu cũng đang xộc xệch đi tới.
Một người mềm mại vô lực, một người sắc mặt đỏ bừng.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy được tia tuyệt vọng trong mắt đối phương.
“Ta đi trước đây…”
“Ta đi hướng bên kia…”
Nhưng càng tuyệt vọng hơn chính là, cách đó không xa còn có thể nghe thấy tiếng thị nữ của Công chúa và tùy tùng của Nhị Hoàng tử đang tìm kiếm hai người họ.
Hạ Lan Từ cắn môi: “Hay là huynh thử đi theo Công chúa?”
Lục Vô Ưu cố kiềm chế: “Ta thấy con người Nhị Hoàng tử cũng không tệ.”
Hạ Lan Từ: “Còn nói nữa thì chỉ có hai chúng ta chịu thiệt thôi!”
Lục Vô Ưu nhắm mắt: “Vậy thì hai bên đều chịu thiệt đi.”
Hạ Lan Từ: “…”
***
Sau đêm đó, cả hai đã mất hết trong sạch, buộc lòng phải thành hôn. Song, địch mạnh rình mò khắp nơi, cuộc hôn nhân này khó khăn lắm mới thành.
Một bên là Nhị Hoàng tử ngóng trông nàng góa bụi như hổ rình mồi; một bên là Công chúa vẻ mặt âm u, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào nàng.
Hạ Lan Từ: “… Chàng chịu đựng được không?”
Lục Vô Ưu: “Chịu không được cũng phải chịu, bảo ta lấy vợ ta cũng đã lấy rồi, tương lai sau này ta còn muốn làm quyền thần, ta không thể gục ngã ở đây được.”
Hạ Lan Từ: “Vậy chàng cố gắng lên! Phải trông cậy vào chàng rồi!”.
Lục Vô Ưu: “…”
***
Nhiều năm về sau, Lục Vô Ưu đã trở thành Nội các Thủ phụ – địa vị cao nhất trong các đại thần, nắm quyền hành bậc nhất, lúc này chợt nhớ lại quá khứ.
Đệ tử xin hắn chỉ bảo, hỏi hắn làm sao để đi đến được ngày hôm nay.
Lục Thủ phụ thầm nghĩ, chỉ cần cưới một phu nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành thường xuyên bị người ta ngấp nghé thì sẽ có động lực để tiến bộ mà thôi.
Độ dài: 96 chương + 6 ngoại truyện
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cưới trước yêu sau, Quyền đấu, Kim bài đề cử🏅, Kim bảng🎖
Giới thiệu:
Phủ Công chúa mở yến tiệc, trong một tòa điện hẻo lánh, Hạ Lan Từ siết chặt lòng bàn tay cố vịn vào tường, vô tình gặp phải tân khoa Trạng nguyên Lục Vô Ưu cũng đang xộc xệch đi tới.
Một người mềm mại vô lực, một người sắc mặt đỏ bừng.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy được tia tuyệt vọng trong mắt đối phương.
“Ta đi trước đây…”
“Ta đi hướng bên kia…”
Nhưng càng tuyệt vọng hơn chính là, cách đó không xa còn có thể nghe thấy tiếng thị nữ của Công chúa và tùy tùng của Nhị Hoàng tử đang tìm kiếm hai người họ.
Hạ Lan Từ cắn môi: “Hay là huynh thử đi theo Công chúa?”
Lục Vô Ưu cố kiềm chế: “Ta thấy con người Nhị Hoàng tử cũng không tệ.”
Hạ Lan Từ: “Còn nói nữa thì chỉ có hai chúng ta chịu thiệt thôi!”
Lục Vô Ưu nhắm mắt: “Vậy thì hai bên đều chịu thiệt đi.”
Hạ Lan Từ: “…”
***
Sau đêm đó, cả hai đã mất hết trong sạch, buộc lòng phải thành hôn. Song, địch mạnh rình mò khắp nơi, cuộc hôn nhân này khó khăn lắm mới thành.
Một bên là Nhị Hoàng tử ngóng trông nàng góa bụi như hổ rình mồi; một bên là Công chúa vẻ mặt âm u, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào nàng.
Hạ Lan Từ: “… Chàng chịu đựng được không?”
Lục Vô Ưu: “Chịu không được cũng phải chịu, bảo ta lấy vợ ta cũng đã lấy rồi, tương lai sau này ta còn muốn làm quyền thần, ta không thể gục ngã ở đây được.”
Hạ Lan Từ: “Vậy chàng cố gắng lên! Phải trông cậy vào chàng rồi!”.
Lục Vô Ưu: “…”
***
Nhiều năm về sau, Lục Vô Ưu đã trở thành Nội các Thủ phụ – địa vị cao nhất trong các đại thần, nắm quyền hành bậc nhất, lúc này chợt nhớ lại quá khứ.
Đệ tử xin hắn chỉ bảo, hỏi hắn làm sao để đi đến được ngày hôm nay.
Lục Thủ phụ thầm nghĩ, chỉ cần cưới một phu nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành thường xuyên bị người ta ngấp nghé thì sẽ có động lực để tiến bộ mà thôi.
3.2
Tác giả: Mạnh Phàm Song
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Lilac
Thể loại: Kinh dị, Vô hạn lưu, HE
Giới thiệu
Mạnh Lan uống trúng ly rượu giả, sau khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở một nơi xa lạ.
Dưới vầng trăng đỏ dữ tợn, dòng chữ màu máu chậm rãi xuất hiện trong sương mù: [Xin hãy giết chết hung thủ.]
Mạnh Lan đang mơ màng:?
… Quả nhiên mình chưa tỉnh rượu rồi!
Chẳng những không biết đây là chốn nào,
Mà trong túi cô còn có một tấm bảng gỗ kỳ lạ.
Trên tấm bảng gỗ hiện lên dòng chữ: [Cô ta là gã ta.]
Mãi đến khi một tên đàn ông điên xuất hiện, buộc tội cô là sát nhân.
Bởi vì cô mặc áo màu đỏ giống sát nhân.
Bởi vì manh mối trên tấm bảng gỗ của người khác là: [Hung thủ màu đỏ.]
Mạnh Lan:?!
Thế giới Thần Ẩn, quỷ quái kinh dị.
Dân làng ở làng Trường Thọ với thảm trạng kỳ dị, những ánh nhìn trộm khắp nơi,
Khách sạn Hạnh Phúc của bệnh viện tâm thần, một gia đình năm người vốn đã mất tích, nay lại một mực ở cạnh họ,
Sơn trang Nhật Lạc trên đảo Nhật Lạc, người nhộng gốm mất tứ chi cùng nghi lễ hiến tế bí ẩn,
Tín ngưỡng kỳ lạ của trại Thiền Minh, các kẻ giả dạng đồng đội mình, đám dân làng kêu vo ve,
Người đàn ông biến mất trong trấn Dương Quang và con rối biến ước mơ thành sự thật,
Bóng ma truy đuổi, tiếng đập cửa giữa đêm khuya, chiếc điện thoại mất sóng.
...
Cô nhất định phải sống sót.
***
Trong thế giới Thần Ẩn đầy rẫy nguy cơ này, Mạnh Lan còn gặp phải Giang Sách Lãng – một kẻ thích “tìm đường chết” mỗi ngày.
Mạnh Lan: Chẹp, quá mệt tim!
Giang Sách Lãng: Chúng mình có thể lập đội đấy, hai ta bù trừ cho nhau thế mà.
Mạnh Lan: Ví dụ thử?
Giang Sách Lãng (cười): Ví dụ như, tôi vẫn luôn chờ em do dự rồi kéo tôi xuống nước.
Giáo sư Tâm lý học đam mê đánh cược VS Cô nàng giàu sụ lý trí giả lạnh lùng.
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Lilac
Thể loại: Kinh dị, Vô hạn lưu, HE
Giới thiệu
Mạnh Lan uống trúng ly rượu giả, sau khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở một nơi xa lạ.
Dưới vầng trăng đỏ dữ tợn, dòng chữ màu máu chậm rãi xuất hiện trong sương mù: [Xin hãy giết chết hung thủ.]
Mạnh Lan đang mơ màng:?
… Quả nhiên mình chưa tỉnh rượu rồi!
Chẳng những không biết đây là chốn nào,
Mà trong túi cô còn có một tấm bảng gỗ kỳ lạ.
Trên tấm bảng gỗ hiện lên dòng chữ: [Cô ta là gã ta.]
Mãi đến khi một tên đàn ông điên xuất hiện, buộc tội cô là sát nhân.
Bởi vì cô mặc áo màu đỏ giống sát nhân.
Bởi vì manh mối trên tấm bảng gỗ của người khác là: [Hung thủ màu đỏ.]
Mạnh Lan:?!
Thế giới Thần Ẩn, quỷ quái kinh dị.
Dân làng ở làng Trường Thọ với thảm trạng kỳ dị, những ánh nhìn trộm khắp nơi,
Khách sạn Hạnh Phúc của bệnh viện tâm thần, một gia đình năm người vốn đã mất tích, nay lại một mực ở cạnh họ,
Sơn trang Nhật Lạc trên đảo Nhật Lạc, người nhộng gốm mất tứ chi cùng nghi lễ hiến tế bí ẩn,
Tín ngưỡng kỳ lạ của trại Thiền Minh, các kẻ giả dạng đồng đội mình, đám dân làng kêu vo ve,
Người đàn ông biến mất trong trấn Dương Quang và con rối biến ước mơ thành sự thật,
Bóng ma truy đuổi, tiếng đập cửa giữa đêm khuya, chiếc điện thoại mất sóng.
...
Cô nhất định phải sống sót.
***
Trong thế giới Thần Ẩn đầy rẫy nguy cơ này, Mạnh Lan còn gặp phải Giang Sách Lãng – một kẻ thích “tìm đường chết” mỗi ngày.
Mạnh Lan: Chẹp, quá mệt tim!
Giang Sách Lãng: Chúng mình có thể lập đội đấy, hai ta bù trừ cho nhau thế mà.
Mạnh Lan: Ví dụ thử?
Giang Sách Lãng (cười): Ví dụ như, tôi vẫn luôn chờ em do dự rồi kéo tôi xuống nước.
Giáo sư Tâm lý học đam mê đánh cược VS Cô nàng giàu sụ lý trí giả lạnh lùng.
4.2
Nhân vật chính: Tương Trọng Kính x Cố Tòng Nhứ (Cố Canh Ba)
Văn án:
Tương Trọng Kính có tướng mạo nổi bật hơn người, vung một kiếm chấn động Cửu Châu.
Một lần trong bí cảnh, hắn vì cứu đám bạch nhãn lang mà lấy thân mạo hiểm phong ấn đại ác long, thế nhưng lại bị vu khống đến nỗi thanh danh mất sạch, tu vi tan hết, bị nhốt trong một cái quan tài ở bí cảnh mặc tự sinh tự diệt.
Sáu mươi năm sau, bí cảnh mở ra thêm lần nữa...
Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt trời, Tương Trọng Kính kích động đẩy nắp quan tài ra!!!
Đám bạch nhãn lang năm đó nay đã trở thành đại lão đang đồng loạt đứng bên ngoài quan tài, nhìn hắn với ánh mắt đau đớn lẫn hối hận.
Tương Trọng Kính: “…”
Quấy rầy, cáo từ.
Nắp quan tài từ từ đậy lại.
Các đại lão: “…”
Tương Trọng Kính không biết là sự việc của sáu mươi năm trước đã sáng tỏ, oan khiên của hắn đã được rửa sạch.
***
Tương Trọng Kính phong ấn ác long trong linh thể, tính tình ác long kiêu căng khó thuần, uy nghiêm nói: “Nếu có một ngày ta phá vỡ được phong ấn, sẽ lập tức một hớp ăn sạch ngươi.”
Tương Trọng Kính không hề sợ hãi, quen miệng buông lời cợt nhả: “Ngươi nói ăn là ăn cái nào? Có phải là ăn theo kiểu song tu… Chậc, rồng dâm.”
Ác long: “…”
Họa từ miệng mà ra, đến một ngày nọ, rốt cuộc Tương Trọng Kính cũng gặp báo ứng, ác long thành công phá vỡ phóng ấn lấy lại tự do.
Tương Trọng Kính: “…”
Văn án:
Tương Trọng Kính có tướng mạo nổi bật hơn người, vung một kiếm chấn động Cửu Châu.
Một lần trong bí cảnh, hắn vì cứu đám bạch nhãn lang mà lấy thân mạo hiểm phong ấn đại ác long, thế nhưng lại bị vu khống đến nỗi thanh danh mất sạch, tu vi tan hết, bị nhốt trong một cái quan tài ở bí cảnh mặc tự sinh tự diệt.
Sáu mươi năm sau, bí cảnh mở ra thêm lần nữa...
Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt trời, Tương Trọng Kính kích động đẩy nắp quan tài ra!!!
Đám bạch nhãn lang năm đó nay đã trở thành đại lão đang đồng loạt đứng bên ngoài quan tài, nhìn hắn với ánh mắt đau đớn lẫn hối hận.
Tương Trọng Kính: “…”
Quấy rầy, cáo từ.
Nắp quan tài từ từ đậy lại.
Các đại lão: “…”
Tương Trọng Kính không biết là sự việc của sáu mươi năm trước đã sáng tỏ, oan khiên của hắn đã được rửa sạch.
***
Tương Trọng Kính phong ấn ác long trong linh thể, tính tình ác long kiêu căng khó thuần, uy nghiêm nói: “Nếu có một ngày ta phá vỡ được phong ấn, sẽ lập tức một hớp ăn sạch ngươi.”
Tương Trọng Kính không hề sợ hãi, quen miệng buông lời cợt nhả: “Ngươi nói ăn là ăn cái nào? Có phải là ăn theo kiểu song tu… Chậc, rồng dâm.”
Ác long: “…”
Họa từ miệng mà ra, đến một ngày nọ, rốt cuộc Tương Trọng Kính cũng gặp báo ứng, ác long thành công phá vỡ phóng ấn lấy lại tự do.
Tương Trọng Kính: “…”
4.3
Triệu Vân Phù, thiên kim tiểu thư đích thực của Triệu gia, vì một sai lầm trong quá khứ mà bị trao đổi với Triệu Lăng Ca, đứa trẻ mồ côi. Hệ quả là Triệu Vân Phù phải chịu kiếp sống cơ cực nơi thôn quê suốt 16 năm, trong khi Triệu Lăng Ca lại được hưởng vinh hoa phú quý, sống như tiểu thư đích thực của Triệu gia.
Sự thật về thân phận của hai cô gái được hé lộ sau 16 năm. Triệu Vân Phù được đưa về Triệu gia, nhưng lão thái thái thương cảm cho Triệu Lăng Ca, vốn được nuôi nấng như con ruột từ nhỏ, nên quyết định giữ cả hai ở lại. Triệu Lăng Ca ban đầu hoang mang, lo lắng khi biết mình là tiểu thư giả. Tuy nhiên, chứng kiến bản lĩnh và sự mạnh mẽ của Triệu Vân Phù trong việc trừng trị kẻ ác, Triệu Lăng Ca dần nảy sinh sự ngưỡng mộ và kính trọng đối với người chị gái thất lạc.
Sự thật về thân phận của hai cô gái được hé lộ sau 16 năm. Triệu Vân Phù được đưa về Triệu gia, nhưng lão thái thái thương cảm cho Triệu Lăng Ca, vốn được nuôi nấng như con ruột từ nhỏ, nên quyết định giữ cả hai ở lại. Triệu Lăng Ca ban đầu hoang mang, lo lắng khi biết mình là tiểu thư giả. Tuy nhiên, chứng kiến bản lĩnh và sự mạnh mẽ của Triệu Vân Phù trong việc trừng trị kẻ ác, Triệu Lăng Ca dần nảy sinh sự ngưỡng mộ và kính trọng đối với người chị gái thất lạc.
8.1
Tác giả: Hoa Trong Gương
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, HE
Team dịch: Yêu Phi Họa Quốc
Giới thiệu
Ngày nương ta khó sinh mà chết, cha ta đang cùng tiểu thiếp ngắm pháo hoa.
Về sau tiểu thiếp kia trở thành kế mẫu của ba huynh muội chúng ta, tiến hành giáo dục chúng ta theo cách tâng bốc thái quá.
Ca ca nghiện cờ bạc, bị chặt hai tay, hoàn toàn trở thành phế nhân, nhảy sông tự vẫn.
Mà tỷ tỷ, bị kế mẫu giật dây, bỏ trốn cùng một thư sinh, lại bị đám ăn mày ở miếu hoang nhục nhã, rồi bị bán vào thanh lâu, chịu mọi tra tấn, cuối cùng nhảy giếng tự sát.
Mà ta, bị bọn buôn người cắt lưỡi, chặt đứt tứ chi, biến thành ăn mày kiếm tiền cho bọn chúng.
Lần này, ta sống lại vào năm ta bốn tuổi.
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, HE
Team dịch: Yêu Phi Họa Quốc
Giới thiệu
Ngày nương ta khó sinh mà chết, cha ta đang cùng tiểu thiếp ngắm pháo hoa.
Về sau tiểu thiếp kia trở thành kế mẫu của ba huynh muội chúng ta, tiến hành giáo dục chúng ta theo cách tâng bốc thái quá.
Ca ca nghiện cờ bạc, bị chặt hai tay, hoàn toàn trở thành phế nhân, nhảy sông tự vẫn.
Mà tỷ tỷ, bị kế mẫu giật dây, bỏ trốn cùng một thư sinh, lại bị đám ăn mày ở miếu hoang nhục nhã, rồi bị bán vào thanh lâu, chịu mọi tra tấn, cuối cùng nhảy giếng tự sát.
Mà ta, bị bọn buôn người cắt lưỡi, chặt đứt tứ chi, biến thành ăn mày kiếm tiền cho bọn chúng.
Lần này, ta sống lại vào năm ta bốn tuổi.
4.2
Ta và Thẩm Trường Dao là phu thê từ thời niên thiếu, ân ái mặn nồng khiến người ngoài phải ghen tị.
Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ.
Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các.
Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ.
Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng.
Hắn hỏi ta muốn gì.
Ta nói: "Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt"...
Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ.
Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các.
Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ.
Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng.
Hắn hỏi ta muốn gì.
Ta nói: "Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt"...
7.6
Thể loại: Tiên hiệp, Tu chân, Duyên trời tác hợp, HE
Edit + Beta: Nhược Thiên Y
Văn án
Mười năm bên nhau, chúng ta vốn lưỡng tình tương duyệt.
Ta chỉ không nghĩ tới, sư tôn thế mà lại quên mất ta.
Mới tháng trước, trước lúc bế quan, đêm ấy chúng ta còn thân mật với nhau.
Ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn vì sao, hưng phấn mà nói với ta: "Tiểu Ngọc, rất nhanh thôi, ta sẽ có thể cứu ngươi."
Tag: Duyên trời tác hợp, Tiên hiệp tu chân
Một câu tóm tắt: Ta và sư tôn ở bên nhau mười năm, nhưng hắn không nhớ ta nữa.
Edit + Beta: Nhược Thiên Y
Văn án
Mười năm bên nhau, chúng ta vốn lưỡng tình tương duyệt.
Ta chỉ không nghĩ tới, sư tôn thế mà lại quên mất ta.
Mới tháng trước, trước lúc bế quan, đêm ấy chúng ta còn thân mật với nhau.
Ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn vì sao, hưng phấn mà nói với ta: "Tiểu Ngọc, rất nhanh thôi, ta sẽ có thể cứu ngươi."
Tag: Duyên trời tác hợp, Tiên hiệp tu chân
Một câu tóm tắt: Ta và sư tôn ở bên nhau mười năm, nhưng hắn không nhớ ta nữa.
4.3
Năm thứ mười kể từ ngày ta chết, Tiêu Cảnh Thừa nạp thêm được mười mỹ nhân mới.
Người được sủng ái nhất có cặp mày đôi mắt hao hao giống ta.
Ta nhìn gương mặt giống hệt mình đang bóc nho cho Tiêu Cảnh Thừa ăn, cảm thấy vô cùng kỳ quái. Trái lại, hắn ta lại thích thú vô cùng, im lặng để nàng ta dỗ dành ăn hết cả đĩa nho.
Nhưng chẳng bao lâu sau hắn ta lại nổi giận, hất bay đĩa xuống đất: "Ngươi không phải là nàng ấy! Cút ra ngoài! Tất cả cút ra ngoài cho trẫm! Nàng ấy chẳng bao giờ bóc nho cho trẫm cả!"
Lời này không sai, ta quả thật sẽ không làm vậy. Không đầu độc hắn ta đã là may lắm rồi.
Tiểu Liên đã từng khuyên ta: "Chủ nhân, người làm thế này, hoàng thượng sẽ không vui đâu."
Thật sao? Vậy thì tốt quá.
Tiêu Cảnh Thừa không vui.
Ta lại thấy vui.
Người được sủng ái nhất có cặp mày đôi mắt hao hao giống ta.
Ta nhìn gương mặt giống hệt mình đang bóc nho cho Tiêu Cảnh Thừa ăn, cảm thấy vô cùng kỳ quái. Trái lại, hắn ta lại thích thú vô cùng, im lặng để nàng ta dỗ dành ăn hết cả đĩa nho.
Nhưng chẳng bao lâu sau hắn ta lại nổi giận, hất bay đĩa xuống đất: "Ngươi không phải là nàng ấy! Cút ra ngoài! Tất cả cút ra ngoài cho trẫm! Nàng ấy chẳng bao giờ bóc nho cho trẫm cả!"
Lời này không sai, ta quả thật sẽ không làm vậy. Không đầu độc hắn ta đã là may lắm rồi.
Tiểu Liên đã từng khuyên ta: "Chủ nhân, người làm thế này, hoàng thượng sẽ không vui đâu."
Thật sao? Vậy thì tốt quá.
Tiêu Cảnh Thừa không vui.
Ta lại thấy vui.
4
Thẩm gia tự dưng gặp phải một trận hỏa hoạn lớn, may mắn đêm đó Thẩm Tinh Ngữ ngủ trong nhà bạn thân nên thoát được nguy hiểm. Một cô gái mồ côi khó có thể tự nuôi sống bản thân nên chỉ đành mang theo hôn thư lên kinh nương nhờ vị hôn phu.
May sao Cố gia còn nhớ tới hôn ước năm đó, cũng không ngại lúc bấy giờ nàng chỉ là một cô gái mồ côi không đem tới lợi ích gì được cho họ.
Thẩm Tinh Ngữ lấy lòng biết ơn lắm.
Người duy nhất khiến Thẩm Tinh Ngữ thấy ngại chính là vị hôn phu Cố Tu cứ lạnh lùng xa cách suốt. Đừng nói là cười, có khi cả một ngày cũng không nói với nàng được câu nào.
Thẩm Tinh Ngữ nghĩ, có lẽ tính cách phu quân mình vốn đã vậy rồi, nên nàng cố đè nén những suy nghĩ miên man trong lòng. Hàng ngày rửa tay nấu canh, tận tâm tận lực chăm sóc Cố Tu cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả giày tất cũng không muốn mượn tay nha hoàn.
Cho đến ngày hôm đó, du thuyền gặp phải bọn thủy phỉ, khoang thuyền bị đánh hỏng, Thẩm Tinh Ngữ và Thịnh Như Nguyệt cùng nhau rơi xuống nước. Nàng nhìn thấy, Cố Tu không chút do dự nhảy xuống, nhưng người hắn ôm lên bờ lại là Thịnh Như Nguyệt.
Giây phút đó, rất nhiều chi tiết bị xem nhẹ lần lượt lướt qua trong đầu Thẩm Tinh Ngữ.
Thì ra là bởi vì không yêu.
Lồng ngực bị khuấy động, chua xót khó chịu.
Thẩm Tinh Ngữ nhắm mắt, lặn xuống đáy nước bơi đi nơi khác.
Thẩm Tinh Ngữ giả chết sớm quá nên nàng không biết, trong khoảnh khắc thân ảnh nàng bị chôn vùi dưới đáy nước, Cố Tu liền điên rồi, không chút do dự nhảy xuống nước tìm nàng. Nếu không phải kiệt sức hôn mê được người hầu nâng lên, chắc đã chết đuối dưới đáy nước rồi.
Mà Thẩm Tinh Ngữ chạy trốn tới nơi khác, mua một khoảng sân nhỏ, hàng ngày thưởng trà trồng thêm các loại hoa. Nàng cảm thấy cuộc sống như vậy cũng không tệ.
Gặp lại đã là ba năm sau.
Cố Tu luôn luôn cao quý như trích tiên, chỉ liếc nhìn thoáng qua đã đỏ hốc mắt, ánh mắt cũng không nỡ rời khỏi Thẩm Tinh Ngữ.
Mà Thẩm Tinh Ngữ đã hoàn toàn buông xuống, "Công tử nhận lầm người rồi.”
Mặc cho Cố Tu đứng trong mưa gió lạnh, ngay cả cửa sổ cũng không muốn mở.
Mặc kệ hắn khổ nhọc theo đuổi, Thẩm Tinh Ngữ vẫn lạnh nhạt như cũ, Cố Tu lúc đó mới biết, hoá ra nàng có thể làm một người vợ ngọt ngào đáng yêu, nhưng cũng có thể cứ như vậy mà đâm dao thấu lòng người.
May sao Cố gia còn nhớ tới hôn ước năm đó, cũng không ngại lúc bấy giờ nàng chỉ là một cô gái mồ côi không đem tới lợi ích gì được cho họ.
Thẩm Tinh Ngữ lấy lòng biết ơn lắm.
Người duy nhất khiến Thẩm Tinh Ngữ thấy ngại chính là vị hôn phu Cố Tu cứ lạnh lùng xa cách suốt. Đừng nói là cười, có khi cả một ngày cũng không nói với nàng được câu nào.
Thẩm Tinh Ngữ nghĩ, có lẽ tính cách phu quân mình vốn đã vậy rồi, nên nàng cố đè nén những suy nghĩ miên man trong lòng. Hàng ngày rửa tay nấu canh, tận tâm tận lực chăm sóc Cố Tu cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả giày tất cũng không muốn mượn tay nha hoàn.
Cho đến ngày hôm đó, du thuyền gặp phải bọn thủy phỉ, khoang thuyền bị đánh hỏng, Thẩm Tinh Ngữ và Thịnh Như Nguyệt cùng nhau rơi xuống nước. Nàng nhìn thấy, Cố Tu không chút do dự nhảy xuống, nhưng người hắn ôm lên bờ lại là Thịnh Như Nguyệt.
Giây phút đó, rất nhiều chi tiết bị xem nhẹ lần lượt lướt qua trong đầu Thẩm Tinh Ngữ.
Thì ra là bởi vì không yêu.
Lồng ngực bị khuấy động, chua xót khó chịu.
Thẩm Tinh Ngữ nhắm mắt, lặn xuống đáy nước bơi đi nơi khác.
Thẩm Tinh Ngữ giả chết sớm quá nên nàng không biết, trong khoảnh khắc thân ảnh nàng bị chôn vùi dưới đáy nước, Cố Tu liền điên rồi, không chút do dự nhảy xuống nước tìm nàng. Nếu không phải kiệt sức hôn mê được người hầu nâng lên, chắc đã chết đuối dưới đáy nước rồi.
Mà Thẩm Tinh Ngữ chạy trốn tới nơi khác, mua một khoảng sân nhỏ, hàng ngày thưởng trà trồng thêm các loại hoa. Nàng cảm thấy cuộc sống như vậy cũng không tệ.
Gặp lại đã là ba năm sau.
Cố Tu luôn luôn cao quý như trích tiên, chỉ liếc nhìn thoáng qua đã đỏ hốc mắt, ánh mắt cũng không nỡ rời khỏi Thẩm Tinh Ngữ.
Mà Thẩm Tinh Ngữ đã hoàn toàn buông xuống, "Công tử nhận lầm người rồi.”
Mặc cho Cố Tu đứng trong mưa gió lạnh, ngay cả cửa sổ cũng không muốn mở.
Mặc kệ hắn khổ nhọc theo đuổi, Thẩm Tinh Ngữ vẫn lạnh nhạt như cũ, Cố Tu lúc đó mới biết, hoá ra nàng có thể làm một người vợ ngọt ngào đáng yêu, nhưng cũng có thể cứ như vậy mà đâm dao thấu lòng người.
3.4
Di nương vốn là người có cốt cách thanh cao, trầm lặng như hoa cúc. Khi phụ thân muốn cưới bà làm chính thê, bà bảo giữa hai người chỉ có tình huynh muội. Thế nhưng, vào ngày đại hôn của phụ thân, bà lại lén lút tư tình cùng ông.
Khi có kẻ vu oan bà tư thông với thị vệ, bà không phản kháng, cũng chẳng tự biện minh, chỉ thốt một câu nhạt nhẽo: “Thiếp thân có trăm cái miệng cũng không thể phân trần.”
Bị giam trong trang viên, bà cũng không thèm mang theo một xu dính túi, vẫn thanh cao đến mức chỉ cần giữ được thể diện.
Về sau, khi ta ở trang viên giành ăn với c.h.ó, tranh áo mặc với người, thậm chí phải cúi mình trước đứa con ngốc nghếch của một gia nhân để xin thuốc cho bà, bà lại nhìn ta khinh khỉnh: “Ngươi toan tính, hám lợi như vậy, thật chẳng có chút thanh nhã nào, không xứng làm con gái của ta.”
Cuối cùng, bà trở về Hầu phủ một mình, để mặc ta bơ vơ trong trang viên, còn sai người đến giec ta.
Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đúng vào ngày bà bị vu oan.
Ta chạy đến trước mặt phụ thân, hỏi lớn: “Thế nào là tư thông? Làm giày cho người khác có tính là tư thông không?”
Khi có kẻ vu oan bà tư thông với thị vệ, bà không phản kháng, cũng chẳng tự biện minh, chỉ thốt một câu nhạt nhẽo: “Thiếp thân có trăm cái miệng cũng không thể phân trần.”
Bị giam trong trang viên, bà cũng không thèm mang theo một xu dính túi, vẫn thanh cao đến mức chỉ cần giữ được thể diện.
Về sau, khi ta ở trang viên giành ăn với c.h.ó, tranh áo mặc với người, thậm chí phải cúi mình trước đứa con ngốc nghếch của một gia nhân để xin thuốc cho bà, bà lại nhìn ta khinh khỉnh: “Ngươi toan tính, hám lợi như vậy, thật chẳng có chút thanh nhã nào, không xứng làm con gái của ta.”
Cuối cùng, bà trở về Hầu phủ một mình, để mặc ta bơ vơ trong trang viên, còn sai người đến giec ta.
Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đúng vào ngày bà bị vu oan.
Ta chạy đến trước mặt phụ thân, hỏi lớn: “Thế nào là tư thông? Làm giày cho người khác có tính là tư thông không?”
4
Hán Việt: Ti vi bị thai nhân thiết phiên xa hậu (khoái xuyên)
Tên QT: Hèn mọn lốp xe dự phòng nhân thiết lật xe sau (xuyên nhanh)
Tác giả: Mông Mông Bất Manh
Số chương: chính văn: 230, phiên ngoại: 9
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hệ thống, Xuyên nhanh, Xuyên thư, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
Edit: Torinyt
===================
#ta chỉ muốn bình yên đóng vai một kẻ đeo bám#
#ta chỉ vì tiền thưởng mới theo đuổi ngươi, ngươi coi như là chiếm lợi một chút thôi có được không, mẹ nó đừng đuổi theo ta nữa#
Triều Từ là một nhân viên xuyên nhanh có thành tích cực tốt, công việc chính của cậu là đi theo đuôi nhân vật chính.
Công việc này không một ai thèm làm, nhưng Triều Từ lại vì tiền thưởng mà làm đến mức hô mưa gọi gió.
Sau khi Triều Từ hoàn thành xong công việc, chưa được thoải mái hưởng thụ tiền thưởng mấy ngày thì bị bắt quay trở về.
Nghe nói các nhân vật chính mà cậu từng theo đuổi đều trở nên hắc hoá cho nên bị bắt quay trở lại???
- ------------------------
CP: Không tim không phổi trong lòng chỉ có mỗi tiền thưởng, lớn lên xinh đẹp vạn nhân mê mà không tự biết thụ X Trong lòng siêu thích nhưng không chịu thừa nhận, cuối cùng phải theo đuổi lên bờ xuống ruộng, siêu cấp ngạo kiều công.
① Thượng thần độ kiếp chuyển thế công X Tiểu công tử phàm giới xinh đẹp thụ
Lúc trước Triều Từ đem hết tâm can đối đãi với thượng thần, nhưng thượng thần lại không quan tâm đến kẻ phàm nhân hèn mọn này. Sau khi độ kiếp liền tiêu trừ ký ức về thần giới của Triều Từ. Sau này thượng thần hối tiếc quay trở lại phàm giới, nhưng Triều Từ bị mất đi ký ức đã có người khác ở trong lòng.
② Hắc ám nam chính công X Đại năng chuyên cấp tiền, cấp tài nguyên thụ
Phụ thân nam chính chết thảm, lúc lâm chung đã giao cho nam chính nhiệm vụ kế thừa tông môn. Trong lúc tông môn bị người ngoài chầu chực, không còn đường sống thì một Đại năng Phân thần kỳ nổi danh toàn tu chân giới giang tay ra giúp đỡ. Hắn nói có thể đưa tiền, cấp tài nguyên, che chở tông môn cho nam chính nhưng điều kiện là phải làm đạo lữ với hắn trong năm năm, có muốn làm hay không?
Nam chính nhếch miệng cười đáp: "Làm."
Sau đó Triều Từ đào hết tâm can ra đối xử với nam chính, nói gì nghe nấy. Sau năm năm, nam chính đã thăng cấp đến Đại Thừa kỳ đứng đầu tu chân giới, vốn nghĩ rằng Triều Từ sẽ mặt dày tiếp tục bám lấy, ai ngờ đâu người nọ lại dứt khoát ra đi.
Ai bảo ngươi nói đi liền đi vậy???
③ Rời nhà bỏ trốn phú nhị đại ảnh đế công X Kim chủ xinh đẹp thụ
Lúc trước Triều Từ đưa tiền, cấp tài nguyên nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt và tai tiếng, giờ đây Triều Từ muốn trốn đi nhưng mỗi ngày đều bị kéo lại tra hỏi???
④ Tổng tài bá đạo công X Thế thân (cũng không hẳn thế thân) thụ
Trước giờ Triều Từ hiểu rõ bổn phận làm thế thân của mình, mỗi ngày đều diễn tốt vai trò thế thân, hỏi han ân cần, tận tình chu đáo. Hiện tại Triều Từ chỉ muốn chia tay, tổng- nội tâm pha lê dễ vỡ- tài hoài nghi cậu có phải đã thay lòng đổi dạ rồi hay không???
......
Tác giả nhắc nhở:
Số lượng thế giới không hẳn nhiêu đó, trình tự văn án không biểu thị trình tự chính văn thực tế.
Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả, vì cốt truyện phục vụ.
Nếu tác giả hành văn chưa tốt, nhân vật chính vạn nhân mê làm bạn đọc khó chịu, không thích thì xin vui lòng thoát ra.
Một câu tóm tắt: Ta chỉ vì tiền thưởng và thành tích!
Ý chính: Cho đi sẽ có hồi báo!
—————————
Lưu ý: Đây là truyện tra công, ngược công, các thế giới nhỏ đều SE/ BE, nếu ai không thích thể loại này xin mời quay xe ngay ạ!!!
Sẽ có nhiều tình tiết khiến mọi người muốn chửi, nhưng xin để lại comment văn minh, lịch sự, đừng buông lời cay đắng. 🙏🙏🙏
Tên QT: Hèn mọn lốp xe dự phòng nhân thiết lật xe sau (xuyên nhanh)
Tác giả: Mông Mông Bất Manh
Số chương: chính văn: 230, phiên ngoại: 9
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hệ thống, Xuyên nhanh, Xuyên thư, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử 🥇, 1v1
Edit: Torinyt
===================
#ta chỉ muốn bình yên đóng vai một kẻ đeo bám#
#ta chỉ vì tiền thưởng mới theo đuổi ngươi, ngươi coi như là chiếm lợi một chút thôi có được không, mẹ nó đừng đuổi theo ta nữa#
Triều Từ là một nhân viên xuyên nhanh có thành tích cực tốt, công việc chính của cậu là đi theo đuôi nhân vật chính.
Công việc này không một ai thèm làm, nhưng Triều Từ lại vì tiền thưởng mà làm đến mức hô mưa gọi gió.
Sau khi Triều Từ hoàn thành xong công việc, chưa được thoải mái hưởng thụ tiền thưởng mấy ngày thì bị bắt quay trở về.
Nghe nói các nhân vật chính mà cậu từng theo đuổi đều trở nên hắc hoá cho nên bị bắt quay trở lại???
- ------------------------
CP: Không tim không phổi trong lòng chỉ có mỗi tiền thưởng, lớn lên xinh đẹp vạn nhân mê mà không tự biết thụ X Trong lòng siêu thích nhưng không chịu thừa nhận, cuối cùng phải theo đuổi lên bờ xuống ruộng, siêu cấp ngạo kiều công.
① Thượng thần độ kiếp chuyển thế công X Tiểu công tử phàm giới xinh đẹp thụ
Lúc trước Triều Từ đem hết tâm can đối đãi với thượng thần, nhưng thượng thần lại không quan tâm đến kẻ phàm nhân hèn mọn này. Sau khi độ kiếp liền tiêu trừ ký ức về thần giới của Triều Từ. Sau này thượng thần hối tiếc quay trở lại phàm giới, nhưng Triều Từ bị mất đi ký ức đã có người khác ở trong lòng.
② Hắc ám nam chính công X Đại năng chuyên cấp tiền, cấp tài nguyên thụ
Phụ thân nam chính chết thảm, lúc lâm chung đã giao cho nam chính nhiệm vụ kế thừa tông môn. Trong lúc tông môn bị người ngoài chầu chực, không còn đường sống thì một Đại năng Phân thần kỳ nổi danh toàn tu chân giới giang tay ra giúp đỡ. Hắn nói có thể đưa tiền, cấp tài nguyên, che chở tông môn cho nam chính nhưng điều kiện là phải làm đạo lữ với hắn trong năm năm, có muốn làm hay không?
Nam chính nhếch miệng cười đáp: "Làm."
Sau đó Triều Từ đào hết tâm can ra đối xử với nam chính, nói gì nghe nấy. Sau năm năm, nam chính đã thăng cấp đến Đại Thừa kỳ đứng đầu tu chân giới, vốn nghĩ rằng Triều Từ sẽ mặt dày tiếp tục bám lấy, ai ngờ đâu người nọ lại dứt khoát ra đi.
Ai bảo ngươi nói đi liền đi vậy???
③ Rời nhà bỏ trốn phú nhị đại ảnh đế công X Kim chủ xinh đẹp thụ
Lúc trước Triều Từ đưa tiền, cấp tài nguyên nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt và tai tiếng, giờ đây Triều Từ muốn trốn đi nhưng mỗi ngày đều bị kéo lại tra hỏi???
④ Tổng tài bá đạo công X Thế thân (cũng không hẳn thế thân) thụ
Trước giờ Triều Từ hiểu rõ bổn phận làm thế thân của mình, mỗi ngày đều diễn tốt vai trò thế thân, hỏi han ân cần, tận tình chu đáo. Hiện tại Triều Từ chỉ muốn chia tay, tổng- nội tâm pha lê dễ vỡ- tài hoài nghi cậu có phải đã thay lòng đổi dạ rồi hay không???
......
Tác giả nhắc nhở:
Số lượng thế giới không hẳn nhiêu đó, trình tự văn án không biểu thị trình tự chính văn thực tế.
Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả, vì cốt truyện phục vụ.
Nếu tác giả hành văn chưa tốt, nhân vật chính vạn nhân mê làm bạn đọc khó chịu, không thích thì xin vui lòng thoát ra.
Một câu tóm tắt: Ta chỉ vì tiền thưởng và thành tích!
Ý chính: Cho đi sẽ có hồi báo!
—————————
Lưu ý: Đây là truyện tra công, ngược công, các thế giới nhỏ đều SE/ BE, nếu ai không thích thể loại này xin mời quay xe ngay ạ!!!
Sẽ có nhiều tình tiết khiến mọi người muốn chửi, nhưng xin để lại comment văn minh, lịch sự, đừng buông lời cay đắng. 🙏🙏🙏
3.3
Tên gốc: Giả thiếu gia hắn sau khi thức tỉnh thành thật đoàn sủng
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Niên hạ, Chủ công, Cẩu huyết, NP, Nhược công, Đoàn sủng, Mỹ công
Edit: Lynn J (
Văn án
Nhà họ Khương có hai thiếu gia, anh lớn thì sớm đã gây dựng sự nghiệp thành công, được mọi người ca ngợi và kính trọng, được xem là thiên tài trong giới kinh doanh.
Ngược lại em trai trong nhà thì lại ốm yếu từ nhỏ, cả ngày đều không rời thuốc, nếu không phải ở gia đình giàu có, dùng đủ loại dược liệu quý hiếm, chưa chắc cậu đã sống tới khi trưởng thành.
Chính vì cơ thể không tốt, nên toàn bộ Khương gia đều dành rất nhiều tình thương và thiên vị cho cậu, có gì tốt cũng nghĩ tới cậu đầu tiên.
Ai ai nhìn vào cũng chỉ có thể nói một câu mệnh tốt, thật hạnh phúc khi có một gia đình hết lòng yêu thương mình như vậy.
Sau đó, Khương Lạc nằm mơ, mơ thấy thân thế thật sự của mình, thì ra cậu bị ôm nhầm, thiếu gia họ Khương thật sự không phải cậu mà là thiếu niên tội nghiệp đang bị tra tấn ở nông thôn kia
Không lâu sau đó cậu sẽ bị vạch trần thân phận, bởi vì sợ hãi mất đi hết thảy mà trở nên không giống bản thân làm ra rất nhiều chuyện xấu, cuối cùng bị thiếu gia thật hung hăng trả thù, không có kết cục tốt.
Cậu thật sự rất sợ đau, trong mộng mình lại bị chết thê thảm như vậy.
Cậu quyết định trước đem chân tướng nói ra, có lẽ có thể trước tiên rời khỏi cốt truyện, hết thảy việc này đều sẽ phát sinh thay đổi.
Không nghĩ tới, sự thật đích xác thay đổi, nhưng phát triển lại càng ngày càng kỳ quái......
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Niên hạ, Chủ công, Cẩu huyết, NP, Nhược công, Đoàn sủng, Mỹ công
Edit: Lynn J (
http://mdmydreams10.wordpress.com
)Văn án
Nhà họ Khương có hai thiếu gia, anh lớn thì sớm đã gây dựng sự nghiệp thành công, được mọi người ca ngợi và kính trọng, được xem là thiên tài trong giới kinh doanh.
Ngược lại em trai trong nhà thì lại ốm yếu từ nhỏ, cả ngày đều không rời thuốc, nếu không phải ở gia đình giàu có, dùng đủ loại dược liệu quý hiếm, chưa chắc cậu đã sống tới khi trưởng thành.
Chính vì cơ thể không tốt, nên toàn bộ Khương gia đều dành rất nhiều tình thương và thiên vị cho cậu, có gì tốt cũng nghĩ tới cậu đầu tiên.
Ai ai nhìn vào cũng chỉ có thể nói một câu mệnh tốt, thật hạnh phúc khi có một gia đình hết lòng yêu thương mình như vậy.
Sau đó, Khương Lạc nằm mơ, mơ thấy thân thế thật sự của mình, thì ra cậu bị ôm nhầm, thiếu gia họ Khương thật sự không phải cậu mà là thiếu niên tội nghiệp đang bị tra tấn ở nông thôn kia
Không lâu sau đó cậu sẽ bị vạch trần thân phận, bởi vì sợ hãi mất đi hết thảy mà trở nên không giống bản thân làm ra rất nhiều chuyện xấu, cuối cùng bị thiếu gia thật hung hăng trả thù, không có kết cục tốt.
Cậu thật sự rất sợ đau, trong mộng mình lại bị chết thê thảm như vậy.
Cậu quyết định trước đem chân tướng nói ra, có lẽ có thể trước tiên rời khỏi cốt truyện, hết thảy việc này đều sẽ phát sinh thay đổi.
Không nghĩ tới, sự thật đích xác thay đổi, nhưng phát triển lại càng ngày càng kỳ quái......
4.5
Tên truyện: Sau khi thức tỉnh cốt truyện nữ phụ
Tác giả: Tạc Mao Tiểu Hùng
Thể loại: ngôn tình, hiện đại, truyện ngọt, 1v1, HE
Số chương: 05 chương
Chuyển ngữ: Thanh Ninh
– Edit: Cáo
– Beta: Amin, Maria
GIỚI THIỆU TÓM TẮT
Sau khi hạ thuốc Châu Khí Dã, tôi thức tỉnh cốt truyện nữ phụ ác độc.
Hóa ra Châu Khí Dã là nam phụ thâm tình trong truyện tổng tài, sau khi bị tôi hạ thuốc thì anh bị ép phải từ bỏ nữ chính.
Từ đó anh căm thù tôi đến tận xương tủy, cuối cùng khiến tôi nhà tan cửa nát, tự tay tống tôi vào tù.
Tôi bị nội dung cốt truyện đột ngột nhảy ra trong đầu làm cho giật mình đến độ cả người đổ mồ hôi lạnh, tay đang sờ về phía eo của anh như bị bỏng, vừa lăn vừa bò chạy xuống giường.
Nhưng giây tiếp theo, tôi lại bị người đàn ông phía sau ôm vào lòng.
Đôi mắt Châu Khí Dã đỏ bừng, quần áo nửa cởi nửa mặc, khuôn mặt vốn lạnh lùng lưu manh lúc này lại tràn đầy vẻ ham muốn chưa được thỏa mãn.
“Sao lại không tiếp tục nữa?”
Tác giả: Tạc Mao Tiểu Hùng
Thể loại: ngôn tình, hiện đại, truyện ngọt, 1v1, HE
Số chương: 05 chương
Chuyển ngữ: Thanh Ninh
– Edit: Cáo
– Beta: Amin, Maria
GIỚI THIỆU TÓM TẮT
Sau khi hạ thuốc Châu Khí Dã, tôi thức tỉnh cốt truyện nữ phụ ác độc.
Hóa ra Châu Khí Dã là nam phụ thâm tình trong truyện tổng tài, sau khi bị tôi hạ thuốc thì anh bị ép phải từ bỏ nữ chính.
Từ đó anh căm thù tôi đến tận xương tủy, cuối cùng khiến tôi nhà tan cửa nát, tự tay tống tôi vào tù.
Tôi bị nội dung cốt truyện đột ngột nhảy ra trong đầu làm cho giật mình đến độ cả người đổ mồ hôi lạnh, tay đang sờ về phía eo của anh như bị bỏng, vừa lăn vừa bò chạy xuống giường.
Nhưng giây tiếp theo, tôi lại bị người đàn ông phía sau ôm vào lòng.
Đôi mắt Châu Khí Dã đỏ bừng, quần áo nửa cởi nửa mặc, khuôn mặt vốn lạnh lùng lưu manh lúc này lại tràn đầy vẻ ham muốn chưa được thỏa mãn.
“Sao lại không tiếp tục nữa?”
3.9
Tống Thức Chu đã chết.
Khi còn sống, cô là con gái duy nhất của nhà hào môn họ Tống. Đáng tiếc là ngay từ khi mới sinh, cô đã bị trao nhầm cho người khác. Cha mẹ nuôi thì đánh đập, mắng nhiếc cô, trong khi cha mẹ ruột lại chê cô không xứng đáng, không thể so sánh với thiên kim giả kia.
Nhưng tất cả những điều này không quan trọng.
Sau khi trở về nhà họ Tống, cô tham gia một buổi tiệc. Tại buổi tiệc, cô tình cờ gặp một người trông giống hệt "chị gái dịu dàng" mà cô đã từng thầm mến khi còn nhỏ. Dưới men rượu, Tống Thức Chu đã mạnh dạn bước lên tỏ tình. Cô nghĩ mình sẽ bị từ chối, nhưng không ngờ người đó lại đồng ý.
Cô nhớ rất rõ biểu cảm của người đó, một nụ cười đầy dịu dàng khi lắng nghe lời tỏ tình của cô.
Nhưng sáng hôm sau, Tống Thức Chu mới nhận ra mình đã nhầm. Omega trước mặt cô tuy có vài nét giống chị gái dịu dàng của mình, nhưng rõ ràng không phải là cùng một người.
Thế giới này thật bất công với cô, nhưng nhìn vào khuôn mặt của Omega khi đang say ngủ, Tống Thức Chu quyết định sẽ chăm sóc và bảo vệ cô ấy như thứ trân quý nhất của đời mình.
Tuy nhiên, Omega ngoan ngoãn ban đầu dường như đã thay đổi sau khi tỉnh dậy. Người đó cười nhạo cô, bắt nạt cô, yêu cầu cô dùng mọi cách để chứng minh tình yêu. Chỉ cần không vừa lòng, Omega sẽ lạnh nhạt, bạo lực tinh thần với cô.
Ban đầu, Tống Thức Chu nghĩ rằng đây chỉ là một Omega được nuông chiều quá mức, nên cô nhẫn nhịn. Nhưng sau đó cô mới phát hiện ra, người mà cô yêu thương hết mực, không phải là một Omega yếu đuối cần bảo vệ, mà là Giám sát trưởng quyền lực của thành phố, Bạch Nhược Vi.
Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, Tống Thức Chu không biết tự lượng sức mà cầu hôn cô ấy. Bạch tiểu thư chỉ mỉm cười, nhìn cô với ánh mắt chế nhạo.
Không có gì bất ngờ, cô bị từ chối.
Lúc này, Tống Thức Chu mới thực sự nhận ra, tất cả những tình yêu, những lời thề non hẹn biển, những lời tình cảm nhẫn nhịn mà cô dành cho cô ấy...
Chỉ là một trò tiêu khiển của Bạch tiểu thư trong những lúc buồn chán.
Nhìn khuôn mặt chế nhạo đầy vui thích của nữ nhân xinh đẹp, lần đầu tiên Tống Thức Chu cảm nhận được cảm giác trái tim tan vỡ là như thế nào.
...
Có lẽ ông trời thương xót cuộc đời bi thương của cô, nên đã cho cô một cơ hội sống lại.
Lần này, Tống Thức Chu không còn muốn bất cứ điều gì nữa.
Cô không muốn ở lại nhà họ Tống, càng không muốn có bất kỳ dính dáng nào với Bạch Nhược Vi.
Cô may mắn trở về đúng đêm buổi tiệc, ngay khoảnh khắc cô đang đè Bạch Nhược Vi xuống giường...
Bạch tiểu thư vốn là một người lạnh lùng đến mức đáng sợ, nhưng lúc này lại nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy tình cảm.
Thậm chí còn dịu dàng hơn nhiều so với lần đầu tiên trong ký ức của cô.
Tống Thức Chu xin lỗi cô ấy, sau đó tiễn cô ấy về.
Hai tháng sau, tại phòng tranh nhỏ mà chị gái dịu dàng vừa mở, Tống Thức Chu lại gặp Bạch Nhược Vi.
Bạch tiểu thư luôn là người khiến mọi người phải khiếp sợ, lúc này lại nắm chặt tay cô.
"Không phải em nói... sẽ yêu tôi cả đời sao?"
"Tại sao lại lừa tôi?"
...
Mọi người đều nói rằng Bạch Nhược Vi có tính cách cô độc, lạnh lùng khó tiếp cận.
Cho đến một ngày, một kẻ ngốc đã nhặt được cô ấy.
Kẻ ngốc đó rất ngốc, nhưng lại rất chân thành, chân thành đến mức thì thầm bên tai cô ấy cả nghìn lần câu "Em yêu chị."
Bạch Nhược Vi đã tin điều đó.
Nếu kẻ ngốc ấy yêu cô đến vậy, thì cô có thể tạm hạ mình, miễn cưỡng cùng kẻ đó chơi một chút.
Nhưng kẻ ngốc ấy đã thất hứa, em ấy đã chết.
Bạch Nhược Vi nhớ rõ bài học kiếp trước, quyết định ở kiếp này đối xử tốt hơn với Tống Thức Chu, cho cô ấy nhiều niềm vui hơn, để cô ấy ngoan ngoãn làm "chó nhỏ" của mình.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là...
Tống Thức Chu không cần cô nữa.
Bạch Nhược Vi tìm ra dấu vết của Tống Thức Chu, bám theo đến một phòng tranh nhỏ. Từ ngoài cửa kính, cô thấy Tống Thức Chu đang cười với một người phụ nữ giống hệt mình, nụ cười mà trước đây chỉ dành cho cô.
Khoảnh khắc đó, Bạch Nhược Vi hoàn toàn phát điên.
- --
Tóm tắt một câu: Họ đều yêu tôi, nhưng không nói ra.
Ý tưởng: Nỗ lực sẽ luôn có được thành quả.
Khi còn sống, cô là con gái duy nhất của nhà hào môn họ Tống. Đáng tiếc là ngay từ khi mới sinh, cô đã bị trao nhầm cho người khác. Cha mẹ nuôi thì đánh đập, mắng nhiếc cô, trong khi cha mẹ ruột lại chê cô không xứng đáng, không thể so sánh với thiên kim giả kia.
Nhưng tất cả những điều này không quan trọng.
Sau khi trở về nhà họ Tống, cô tham gia một buổi tiệc. Tại buổi tiệc, cô tình cờ gặp một người trông giống hệt "chị gái dịu dàng" mà cô đã từng thầm mến khi còn nhỏ. Dưới men rượu, Tống Thức Chu đã mạnh dạn bước lên tỏ tình. Cô nghĩ mình sẽ bị từ chối, nhưng không ngờ người đó lại đồng ý.
Cô nhớ rất rõ biểu cảm của người đó, một nụ cười đầy dịu dàng khi lắng nghe lời tỏ tình của cô.
Nhưng sáng hôm sau, Tống Thức Chu mới nhận ra mình đã nhầm. Omega trước mặt cô tuy có vài nét giống chị gái dịu dàng của mình, nhưng rõ ràng không phải là cùng một người.
Thế giới này thật bất công với cô, nhưng nhìn vào khuôn mặt của Omega khi đang say ngủ, Tống Thức Chu quyết định sẽ chăm sóc và bảo vệ cô ấy như thứ trân quý nhất của đời mình.
Tuy nhiên, Omega ngoan ngoãn ban đầu dường như đã thay đổi sau khi tỉnh dậy. Người đó cười nhạo cô, bắt nạt cô, yêu cầu cô dùng mọi cách để chứng minh tình yêu. Chỉ cần không vừa lòng, Omega sẽ lạnh nhạt, bạo lực tinh thần với cô.
Ban đầu, Tống Thức Chu nghĩ rằng đây chỉ là một Omega được nuông chiều quá mức, nên cô nhẫn nhịn. Nhưng sau đó cô mới phát hiện ra, người mà cô yêu thương hết mực, không phải là một Omega yếu đuối cần bảo vệ, mà là Giám sát trưởng quyền lực của thành phố, Bạch Nhược Vi.
Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, Tống Thức Chu không biết tự lượng sức mà cầu hôn cô ấy. Bạch tiểu thư chỉ mỉm cười, nhìn cô với ánh mắt chế nhạo.
Không có gì bất ngờ, cô bị từ chối.
Lúc này, Tống Thức Chu mới thực sự nhận ra, tất cả những tình yêu, những lời thề non hẹn biển, những lời tình cảm nhẫn nhịn mà cô dành cho cô ấy...
Chỉ là một trò tiêu khiển của Bạch tiểu thư trong những lúc buồn chán.
Nhìn khuôn mặt chế nhạo đầy vui thích của nữ nhân xinh đẹp, lần đầu tiên Tống Thức Chu cảm nhận được cảm giác trái tim tan vỡ là như thế nào.
...
Có lẽ ông trời thương xót cuộc đời bi thương của cô, nên đã cho cô một cơ hội sống lại.
Lần này, Tống Thức Chu không còn muốn bất cứ điều gì nữa.
Cô không muốn ở lại nhà họ Tống, càng không muốn có bất kỳ dính dáng nào với Bạch Nhược Vi.
Cô may mắn trở về đúng đêm buổi tiệc, ngay khoảnh khắc cô đang đè Bạch Nhược Vi xuống giường...
Bạch tiểu thư vốn là một người lạnh lùng đến mức đáng sợ, nhưng lúc này lại nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy tình cảm.
Thậm chí còn dịu dàng hơn nhiều so với lần đầu tiên trong ký ức của cô.
Tống Thức Chu xin lỗi cô ấy, sau đó tiễn cô ấy về.
Hai tháng sau, tại phòng tranh nhỏ mà chị gái dịu dàng vừa mở, Tống Thức Chu lại gặp Bạch Nhược Vi.
Bạch tiểu thư luôn là người khiến mọi người phải khiếp sợ, lúc này lại nắm chặt tay cô.
"Không phải em nói... sẽ yêu tôi cả đời sao?"
"Tại sao lại lừa tôi?"
...
Mọi người đều nói rằng Bạch Nhược Vi có tính cách cô độc, lạnh lùng khó tiếp cận.
Cho đến một ngày, một kẻ ngốc đã nhặt được cô ấy.
Kẻ ngốc đó rất ngốc, nhưng lại rất chân thành, chân thành đến mức thì thầm bên tai cô ấy cả nghìn lần câu "Em yêu chị."
Bạch Nhược Vi đã tin điều đó.
Nếu kẻ ngốc ấy yêu cô đến vậy, thì cô có thể tạm hạ mình, miễn cưỡng cùng kẻ đó chơi một chút.
Nhưng kẻ ngốc ấy đã thất hứa, em ấy đã chết.
Bạch Nhược Vi nhớ rõ bài học kiếp trước, quyết định ở kiếp này đối xử tốt hơn với Tống Thức Chu, cho cô ấy nhiều niềm vui hơn, để cô ấy ngoan ngoãn làm "chó nhỏ" của mình.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là...
Tống Thức Chu không cần cô nữa.
Bạch Nhược Vi tìm ra dấu vết của Tống Thức Chu, bám theo đến một phòng tranh nhỏ. Từ ngoài cửa kính, cô thấy Tống Thức Chu đang cười với một người phụ nữ giống hệt mình, nụ cười mà trước đây chỉ dành cho cô.
Khoảnh khắc đó, Bạch Nhược Vi hoàn toàn phát điên.
- --
Tóm tắt một câu: Họ đều yêu tôi, nhưng không nói ra.
Ý tưởng: Nỗ lực sẽ luôn có được thành quả.
7.9
Trong tác phẩm "Sau Khi Tôi Cướp Đi Nam Phụ, Nữ Chính Khóc Rồi" của Mỹ Nhân Vô Sương, nữ chính đuổi theo nam chính trong một câu chuyện ngược tâm ngược thân, chỉ có nam phụ với đôi chân tàn tật luôn bảo vệ cô ấy.
Nam phụ đã đánh tất cả để bảo vệ nữ chính, thậm chí là tính mạng của mình, nhưng nữ chính vẫn không thể yêu anh ta.
Sau khi Kiều Tịch xuyên sách, cô phát hiện rằng tính mạng của mình sẽ phụ thuộc vào nam phụ với đôi chân tàn tật đó.
Vì vậy, cô đã dành nhiều thời gian để tiếp cận và chỉ thực hiện những cách nói lời ân ái với anh ta, vuốt ve đôi chân xấu xí của anh ta và truyền tải cho anh ta những cảm xúc của mình.
Nam phụ luôn tỏ ra ngại ngùng và lấy chăn che kín đôi chân của mình.
Cuối cùng, nam phụ không thể chịu đựng nữa và hôn Kiều Tịch. Thật bất ngờ, đôi chân tàn tật của anh ta đột nhiên biến thành một chiếc đuôi cá không hoàn chỉnh....
Nam phụ đã đánh tất cả để bảo vệ nữ chính, thậm chí là tính mạng của mình, nhưng nữ chính vẫn không thể yêu anh ta.
Sau khi Kiều Tịch xuyên sách, cô phát hiện rằng tính mạng của mình sẽ phụ thuộc vào nam phụ với đôi chân tàn tật đó.
Vì vậy, cô đã dành nhiều thời gian để tiếp cận và chỉ thực hiện những cách nói lời ân ái với anh ta, vuốt ve đôi chân xấu xí của anh ta và truyền tải cho anh ta những cảm xúc của mình.
Nam phụ luôn tỏ ra ngại ngùng và lấy chăn che kín đôi chân của mình.
Cuối cùng, nam phụ không thể chịu đựng nữa và hôn Kiều Tịch. Thật bất ngờ, đôi chân tàn tật của anh ta đột nhiên biến thành một chiếc đuôi cá không hoàn chỉnh....
4.3
Đoạn trích:
"Đúng là tên trap boi, bỏ vợ ngoại tình đấy à!"
Tiếng kêu kinh hoàng vang lên từ tòa nhà cao cấp, cực kỳ to lớn đến mức có thể làm rung cả trần nhà.
Thích Thần, người bạn tận tâm của Giản Nại, nhìn chằm chằm vào anh ta với ánh mắt đỏ bạo: "Tôi đã học rất nhiều thứ vì anh ta. Anh ta bảo thích được chăm sóc, tôi đã học nấu ăn. Anh ta nói thích chơi game, tôi đã chơi game cùng anh ta. Bao nhiêu thứ tôi đã làm chỉ vì anh ta, và mà anh ta thực ra đang muốn chơi trò chơi này."
Giản Nại nhẹ nhàng hỏi: "Trò chơi nào thế?"
Bên cạnh đó, bạn cũng có thể đọc các tác phẩm khác của cùng tác giả như Truyền Nhân Trừ Ma: Bạn Trai Tôi Là Cương Thi hoặc Sau Khi Trọng Sinh, Pháo Hôi, Thiếu Gia Sợ Người.
"Đúng là tên trap boi, bỏ vợ ngoại tình đấy à!"
Tiếng kêu kinh hoàng vang lên từ tòa nhà cao cấp, cực kỳ to lớn đến mức có thể làm rung cả trần nhà.
Thích Thần, người bạn tận tâm của Giản Nại, nhìn chằm chằm vào anh ta với ánh mắt đỏ bạo: "Tôi đã học rất nhiều thứ vì anh ta. Anh ta bảo thích được chăm sóc, tôi đã học nấu ăn. Anh ta nói thích chơi game, tôi đã chơi game cùng anh ta. Bao nhiêu thứ tôi đã làm chỉ vì anh ta, và mà anh ta thực ra đang muốn chơi trò chơi này."
Giản Nại nhẹ nhàng hỏi: "Trò chơi nào thế?"
Bên cạnh đó, bạn cũng có thể đọc các tác phẩm khác của cùng tác giả như Truyền Nhân Trừ Ma: Bạn Trai Tôi Là Cương Thi hoặc Sau Khi Trọng Sinh, Pháo Hôi, Thiếu Gia Sợ Người.
8.8
Tên truyện (tạm dịch): Sau khi trốn nhà rời đi tôi thành kẻ lừa đảo
Tác giả: Miêu Giới Đệ Nhất Lỗ
Editor: Dikarya
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Niên thượng, 1v1
Giới thiệu:
[1]
Diệp Dạng quyết liệt từ bỏ việc học, rời xa nơi cậu sinh sống suốt mười bảy năm, muốn xóa đi ký ức mười bảy năm này bắt đầu một cuộc sống mới.
Cậu cứ ngỡ khởi đầu mới này sẽ rất khó khăn và cô đơn nhưng cậu đã nhìn thấy ánh nắng mà suốt gần hai mươi năm qua chưa từng thấy, cảm nhận được sự ấm áp chưa từng có.
Cậu nghĩ ông trời còn có mắt, số phận vẫn dành chút ưu ái cho mình để bản thân không bước đến con đường cùng.
[2]
Diệp Dạng sau khi trốn khỏi nhà, vì chưa đủ mười tám tuổi lại không muốn tiết lộ sự thật tại sao cậu lại bỏ nhà đi, nên đã nói dối một vài chuyện.
Sau đó, cậu gặp được một người đàn ông, anh ta không chỉ vạch trần tất cả lời nói dối của cậu mà còn bắt cậu gọi bằng "anh" mỗi ngày. Để tiếp tục cuộc sống êm đẹp này, cậu chỉ có thể thỏa hiệp một cách thật xấu hổ.
Nhưng sau đó cậu phát hiện người này không chỉ muốn thành anh trai của cậu mà còn muốn trở thành người đàn ông của cậu.
CP: Hạ Đông x Diệp Dạng
Lão lưu manh ranh mãnh thích chọc ghẹo (công) x Thời thơ ấu u ám trưởng thành mềm mại ngoan ngoãn (thụ)
Niên thượng công hơn thụ 10 tuổi.
Tác giả: Miêu Giới Đệ Nhất Lỗ
Editor: Dikarya
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Niên thượng, 1v1
Giới thiệu:
[1]
Diệp Dạng quyết liệt từ bỏ việc học, rời xa nơi cậu sinh sống suốt mười bảy năm, muốn xóa đi ký ức mười bảy năm này bắt đầu một cuộc sống mới.
Cậu cứ ngỡ khởi đầu mới này sẽ rất khó khăn và cô đơn nhưng cậu đã nhìn thấy ánh nắng mà suốt gần hai mươi năm qua chưa từng thấy, cảm nhận được sự ấm áp chưa từng có.
Cậu nghĩ ông trời còn có mắt, số phận vẫn dành chút ưu ái cho mình để bản thân không bước đến con đường cùng.
[2]
Diệp Dạng sau khi trốn khỏi nhà, vì chưa đủ mười tám tuổi lại không muốn tiết lộ sự thật tại sao cậu lại bỏ nhà đi, nên đã nói dối một vài chuyện.
Sau đó, cậu gặp được một người đàn ông, anh ta không chỉ vạch trần tất cả lời nói dối của cậu mà còn bắt cậu gọi bằng "anh" mỗi ngày. Để tiếp tục cuộc sống êm đẹp này, cậu chỉ có thể thỏa hiệp một cách thật xấu hổ.
Nhưng sau đó cậu phát hiện người này không chỉ muốn thành anh trai của cậu mà còn muốn trở thành người đàn ông của cậu.
CP: Hạ Đông x Diệp Dạng
Lão lưu manh ranh mãnh thích chọc ghẹo (công) x Thời thơ ấu u ám trưởng thành mềm mại ngoan ngoãn (thụ)
Niên thượng công hơn thụ 10 tuổi.
3.6
Tác giả: Ngày ngày ăn cá
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Trả Thù, Cung Đấu
Team dịch: Diệu Diệu Thần Kỳ
Giới thiệu:
Kiếp trước, Dương Vũ Phi tâm cao khí ngạo, nhìn người không rõ, bị tên hôn phu cặn bã cùng cô em họ trà xanh liên thủ hãm hại, khiến người chồng yêu thương nàng sâu đậm chết thảm, bản thân nàng đang mang thai chín tháng cũng một xác hai mạng, bị hành hạ đến chết. Mang theo mối hận ngập trời và sát khí trùng trùng, nàng trọng sinh trở về, quay lại cái ngày bị hãm hại có tư tình với Thế tử Trấn Nam Vương - Diêu Minh Cẩn.
Nàng gan dạ cẩn thận, từng bước hóa giải mọi mưu kế, tránh được sự hãm hại của hôn phu, cứu được Thế tử Trấn Nam Vương cũng đang bị người ta tính kế, bảo toàn danh dự cho cả nàng và Diêu Minh Cẩn. Nàng lập tức vạch trần mối quan hệ mờ ám của hôn phu và cô em họ trà xanh trước mặt mọi người, đóng đinh bọn họ vào cột nhục nhã, biến thành trò cười cho thiên hạ.
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Trả Thù, Cung Đấu
Team dịch: Diệu Diệu Thần Kỳ
Giới thiệu:
Kiếp trước, Dương Vũ Phi tâm cao khí ngạo, nhìn người không rõ, bị tên hôn phu cặn bã cùng cô em họ trà xanh liên thủ hãm hại, khiến người chồng yêu thương nàng sâu đậm chết thảm, bản thân nàng đang mang thai chín tháng cũng một xác hai mạng, bị hành hạ đến chết. Mang theo mối hận ngập trời và sát khí trùng trùng, nàng trọng sinh trở về, quay lại cái ngày bị hãm hại có tư tình với Thế tử Trấn Nam Vương - Diêu Minh Cẩn.
Nàng gan dạ cẩn thận, từng bước hóa giải mọi mưu kế, tránh được sự hãm hại của hôn phu, cứu được Thế tử Trấn Nam Vương cũng đang bị người ta tính kế, bảo toàn danh dự cho cả nàng và Diêu Minh Cẩn. Nàng lập tức vạch trần mối quan hệ mờ ám của hôn phu và cô em họ trà xanh trước mặt mọi người, đóng đinh bọn họ vào cột nhục nhã, biến thành trò cười cho thiên hạ.
4.6
Đây không phải lần đầu tiên Trường Ngọc gặp mộng xuân, thực tế từ một tháng trước, sau đợt nghỉ hè ở nơi mình học năm xưa cô liền bắt đầu nằm mơ.
Vừa mới bắt đầu chỉ là một tuần một lần, đến bây giờ, cơ bản là hai ba ngày một lần.
Cô còn nhớ rõ ngày gặp mộng xuân, mẹ của đại trúc mã thuở ấu thơ bỗng nhiên tìm cô, nói muốn cho cô một thứ. Thật ra lúc ấy cô nắm di động trong tay, chần chừ không muốn đi, vì cái tên đã biến mất khỏi sinh mệnh cô thật lâu kia nay bỗng xuất hiện.
Nhưng trong điện thoại, giọng nói của dì ẩn ẩn mang theo cầu xin cùng đau thương, cô nói không nên lời cự tuyệt.
Vừa mới bắt đầu chỉ là một tuần một lần, đến bây giờ, cơ bản là hai ba ngày một lần.
Cô còn nhớ rõ ngày gặp mộng xuân, mẹ của đại trúc mã thuở ấu thơ bỗng nhiên tìm cô, nói muốn cho cô một thứ. Thật ra lúc ấy cô nắm di động trong tay, chần chừ không muốn đi, vì cái tên đã biến mất khỏi sinh mệnh cô thật lâu kia nay bỗng xuất hiện.
Nhưng trong điện thoại, giọng nói của dì ẩn ẩn mang theo cầu xin cùng đau thương, cô nói không nên lời cự tuyệt.