All Mangas
2694 Truyện
Sắp xếp theo
4
Bạn đang đọc truyện Một Đêm Xuân của tác giả Thập Cụ.
Ta cố tình quyến rũ Trạng nguyên lang, không ngờ lại bị con trai cả của hắn ta bắt gặp.
Hắn túm lấy ta, hướng về phía Trạng nguyên lang mà xin lỗi: "Con quản giáo không nghiêm, khiến cha chê cười rồi."
Đêm đó, ta bị hắn dùng gia pháp trừng phạt, run rẩy không thôi.
Người vốn nho nhã như hắn giờ đây lại lạnh lùng nói: "Còn dám trêu ghẹo nữa không? Mẹ nhỏ".
Ta cố tình quyến rũ Trạng nguyên lang, không ngờ lại bị con trai cả của hắn ta bắt gặp.
Hắn túm lấy ta, hướng về phía Trạng nguyên lang mà xin lỗi: "Con quản giáo không nghiêm, khiến cha chê cười rồi."
Đêm đó, ta bị hắn dùng gia pháp trừng phạt, run rẩy không thôi.
Người vốn nho nhã như hắn giờ đây lại lạnh lùng nói: "Còn dám trêu ghẹo nữa không? Mẹ nhỏ".
7.6
Chàng giục ngựa Kim Xuyên, kiếm hướng sa trường, y sinh tử kề cạnh, tắm máu trường chinh, tình nùng bóng hình thiếu niên. Tuy nhiên dòng đời đẩy đưa, hiểu lầm nối tiếp nhau, từ đây đường chia đôi ngả, cuối cùng thành người xa lạ. Cho đến khi đắm chìm trong chốn phù hoa dập dềnh, nắm giữ giang sơn như tranh, chợt ngoảnh đầu lại, mới bần thần luyến lưu cảnh xuân nên thơ, nay đã là khoảng không mênh mang. Dưới một người trên vạn người, thần tử chuyển non dời địa, đổi lại bằng việc nhìn đấy, thấy đấy nhưng không thể kề bên cùng thước vải trắng. Hòa Thân, đệ nhất quyền thần giơ tay hô mưa gọi gió dưới triều đình Càn Long; Vĩnh Diễm, vị vua trẻ tuổi phía sau mê mờ; Phúc Khang An, chàng soái tước vương dõng mãnh thiên hạ; giữa ba người đã định sẵn cục diện rối ren khôn gỡ. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
Tag: HE (Heaven ending)
Nhân vật chính: Hòa Thân, Phúc Khang An, Vĩnh Diễm
Nhân vật phụ: Hoằng Lịch, Phúc Trường An, Tô Thanh Liên, Phùng Tễ Văn
Bối cảnh: thời Thanh
Giới thiệu từ tác giả: lịch sử giả tưởng, tiểu thuyết triều thanh, đảo ngược lại bản án để các bạn cùng xem., độc giả xem thoải mái nhưng hãy nhớ những điểm sau: 1. Đây là một đoạn dã sử không chính thống, 2. Tất cả những tư liệu lịch sử đều phục vụ cho quá trình tưởng tượng thôi
Xin hãy tạm quên hình ảnh hào hoa phong nhã, huy hoàng đi. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
Tag: HE (Heaven ending)
Nhân vật chính: Hòa Thân, Phúc Khang An, Vĩnh Diễm
Nhân vật phụ: Hoằng Lịch, Phúc Trường An, Tô Thanh Liên, Phùng Tễ Văn
Bối cảnh: thời Thanh
Giới thiệu từ tác giả: lịch sử giả tưởng, tiểu thuyết triều thanh, đảo ngược lại bản án để các bạn cùng xem., độc giả xem thoải mái nhưng hãy nhớ những điểm sau: 1. Đây là một đoạn dã sử không chính thống, 2. Tất cả những tư liệu lịch sử đều phục vụ cho quá trình tưởng tượng thôi
Xin hãy tạm quên hình ảnh hào hoa phong nhã, huy hoàng đi. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
4.2
Tên gốc: Thiên sinh nhất đối
Tác giả: Hàm Ngư 626 Hào
Thể loại: đam mỹ, thô tục, H văn, hiện đại, niên hạ, song tính, tam quan bất chính, vườn trường
Tóm tắt: Học sinh giỏi báo thù
Độ dài: 29 chương + 9 phiên ngoại
Editor: Lilinyann
Văn án
Ôn Kỳ Chí từ nhỏ đã bị người ta coi thường, vất vả lắm mới lên được Thành phố học tập, lại bị một tên nhà giàu khinh miệt. Mấy lần như vậy, Ôn Kỳ Chí tự thề với mình, nhất định phải đạp tên kia dưới chân, khiến cho anh ta không dám coi khinh người khác nữa…
Ôn Kỳ Chí trước đây gầy yếu, sau này cường tráng: gia đình nghèo khó, thần đồng học tập, quỷ súc biến thái, tự ti vặn vẹo.
Phó Gia Minh từ đầu đến cuối vẫn luôn xinh đẹp và phóng túng: có tiền tuỳ tiện, không học vấn không nghề nghiệp, không tim không phổi, không tình không nghĩa.
Lưu ý trước khi đọc:
+ Truyện H văn, có nhiều “lôi” về mặt tình dục, editor cũng edit thô tục hết nấc. Truyện có tag “tam quan bất chính”, mong bạn đọc hạn chế tối đa việc áp dụng các chuẩn mực đạo đức đối với công thụ trong truyện và cũng đừng bắt chước thực hiện những hành động vi phạm pháp luật của công thụ ngoài đời nha (づ。◕‿‿◕。)づ
+ Công và thụ từ bé đến lớn đều chí choé với nhau như chó với mèo. Công hay đành hanh tự ái, lật mặt như lật sách, đang nói chuyện vui vẻ bị “chạm vào vảy ngược” một xíu có thể nổi khùng lên vừa khóc vừa XX thụ. Ngoài ra còn nhỏ nhen tính chó, bị thụ đánh 1 trận thì hành hạ thụ gấp 10 trên giường, bị thụ mắng 1 câu thì gào mồm lên chửi thụ 10 câu. Thụ trông đỏng đảnh khó chiều nhưng bản chất khá dễ tính (một phần do tính cách cởi mở, tự do) và 5 lần 7 lượt chiều chuộng tính chó của công.
+ Công luôn muốn trở nên mạnh mẽ để hành thụ, kết quả công lại thành M rồi cưỡng ép thụ S mình. Thụ nghiện sex nhưng không có sở thích BDSM, có chi tiết công trói chặt thụ lại, cầm tay thụ vả mặt mình liên tục khiến thụ sợ hãi đến mức bật khóc xin ngừng, liệt dương và đi khám bác sĩ tâm lý một thời gian dài. Nhân vật không OOC theo thời gian. Sau này công vẫn mang thuộc tính M nhưng đồng thời vẫn quen thói trẻ trâu, nóng tính, chửi thề, thích thao túng tâm lý và kiểm soát thụ 24/07.
Tác giả: Hàm Ngư 626 Hào
Thể loại: đam mỹ, thô tục, H văn, hiện đại, niên hạ, song tính, tam quan bất chính, vườn trường
Tóm tắt: Học sinh giỏi báo thù
Độ dài: 29 chương + 9 phiên ngoại
Editor: Lilinyann
Văn án
Ôn Kỳ Chí từ nhỏ đã bị người ta coi thường, vất vả lắm mới lên được Thành phố học tập, lại bị một tên nhà giàu khinh miệt. Mấy lần như vậy, Ôn Kỳ Chí tự thề với mình, nhất định phải đạp tên kia dưới chân, khiến cho anh ta không dám coi khinh người khác nữa…
Ôn Kỳ Chí trước đây gầy yếu, sau này cường tráng: gia đình nghèo khó, thần đồng học tập, quỷ súc biến thái, tự ti vặn vẹo.
Phó Gia Minh từ đầu đến cuối vẫn luôn xinh đẹp và phóng túng: có tiền tuỳ tiện, không học vấn không nghề nghiệp, không tim không phổi, không tình không nghĩa.
Lưu ý trước khi đọc:
+ Truyện H văn, có nhiều “lôi” về mặt tình dục, editor cũng edit thô tục hết nấc. Truyện có tag “tam quan bất chính”, mong bạn đọc hạn chế tối đa việc áp dụng các chuẩn mực đạo đức đối với công thụ trong truyện và cũng đừng bắt chước thực hiện những hành động vi phạm pháp luật của công thụ ngoài đời nha (づ。◕‿‿◕。)づ
+ Công và thụ từ bé đến lớn đều chí choé với nhau như chó với mèo. Công hay đành hanh tự ái, lật mặt như lật sách, đang nói chuyện vui vẻ bị “chạm vào vảy ngược” một xíu có thể nổi khùng lên vừa khóc vừa XX thụ. Ngoài ra còn nhỏ nhen tính chó, bị thụ đánh 1 trận thì hành hạ thụ gấp 10 trên giường, bị thụ mắng 1 câu thì gào mồm lên chửi thụ 10 câu. Thụ trông đỏng đảnh khó chiều nhưng bản chất khá dễ tính (một phần do tính cách cởi mở, tự do) và 5 lần 7 lượt chiều chuộng tính chó của công.
+ Công luôn muốn trở nên mạnh mẽ để hành thụ, kết quả công lại thành M rồi cưỡng ép thụ S mình. Thụ nghiện sex nhưng không có sở thích BDSM, có chi tiết công trói chặt thụ lại, cầm tay thụ vả mặt mình liên tục khiến thụ sợ hãi đến mức bật khóc xin ngừng, liệt dương và đi khám bác sĩ tâm lý một thời gian dài. Nhân vật không OOC theo thời gian. Sau này công vẫn mang thuộc tính M nhưng đồng thời vẫn quen thói trẻ trâu, nóng tính, chửi thề, thích thao túng tâm lý và kiểm soát thụ 24/07.
4.1
Mùa hè được tạo thành từ những gì? Cánh đồng hoang, pháo hoa và tàu ngầm. Và Trình Trục có một bí mật liên quan đến một đồng tiền xu.
***
Tiếng còi truyền đến từ trạm canh gác phía xa giống như một con dao cắt ngang bầu trời.
“Nhìn đằng kia, em thấy gì?”
Trình Trục nhìn qua, cô không thấy gì.
Chỉ có vùng biển yên tĩnh và thuyền bè.
“Có người trở về với chiếc thuyền trống rỗng.”
Lần này Trình Trục nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ, chủ thuyền chán nản lên bờ.
Cô hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Còn có thể làm gì được nữa? Ăn rau trộn thôi.” Tư thế của Tôn Minh Trì nhàn nhã, anh tuỳ ý giơ tay lên, chỉ về phía xa: “Thuyền chạy trên nước, gió êm sóng lặng là chuyện bình thường, gió nổi mây phun cũng là chuyện bình thường. Không có ai làm việc trên thuyền mà lại bỏ thuyền vì sóng lớn, cũng không có ai sẽ không bao giờ ra khơi nữa chỉ vì một lần trống lưới.”
Tôn Minh Trì dựa vào rào chắn, hơi nghiêng người nhìn ra xa: “Muốn thành công thì phải chịu rủi ro tương ứng, không có ai vì sợ rủi ro mà tránh thử tất cả mọi thứ.”
Trình Trục im lặng.
***
Có vẻ như Trình Trục đã mất hứng thú với việc hỏi Tôn Minh Trì yêu cô từ khi nào. Cô lười biếng dựa vào Tôn Minh Trì và nói: “Không tiếp tục nữa à? Sao lại kiềm chế thế? Không phải là anh không được đấy chứ?”
Tôn Minh Trì đã hoàn toàn miễn dịch với những câu khiêu khích kiểu này. Anh nhìn vẻ mặt không hài lòng của cô, khẽ mỉa mai: “Em không mệt à?”
“Sắp tới muốn mệt cũng không được.”
“Em nói hợp tình hợp lý thật đấy.”
***
Tiếng còi truyền đến từ trạm canh gác phía xa giống như một con dao cắt ngang bầu trời.
“Nhìn đằng kia, em thấy gì?”
Trình Trục nhìn qua, cô không thấy gì.
Chỉ có vùng biển yên tĩnh và thuyền bè.
“Có người trở về với chiếc thuyền trống rỗng.”
Lần này Trình Trục nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ, chủ thuyền chán nản lên bờ.
Cô hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Còn có thể làm gì được nữa? Ăn rau trộn thôi.” Tư thế của Tôn Minh Trì nhàn nhã, anh tuỳ ý giơ tay lên, chỉ về phía xa: “Thuyền chạy trên nước, gió êm sóng lặng là chuyện bình thường, gió nổi mây phun cũng là chuyện bình thường. Không có ai làm việc trên thuyền mà lại bỏ thuyền vì sóng lớn, cũng không có ai sẽ không bao giờ ra khơi nữa chỉ vì một lần trống lưới.”
Tôn Minh Trì dựa vào rào chắn, hơi nghiêng người nhìn ra xa: “Muốn thành công thì phải chịu rủi ro tương ứng, không có ai vì sợ rủi ro mà tránh thử tất cả mọi thứ.”
Trình Trục im lặng.
***
Có vẻ như Trình Trục đã mất hứng thú với việc hỏi Tôn Minh Trì yêu cô từ khi nào. Cô lười biếng dựa vào Tôn Minh Trì và nói: “Không tiếp tục nữa à? Sao lại kiềm chế thế? Không phải là anh không được đấy chứ?”
Tôn Minh Trì đã hoàn toàn miễn dịch với những câu khiêu khích kiểu này. Anh nhìn vẻ mặt không hài lòng của cô, khẽ mỉa mai: “Em không mệt à?”
“Sắp tới muốn mệt cũng không được.”
“Em nói hợp tình hợp lý thật đấy.”
7.4
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngược tra, HE.
Độ dài: 5c
Edit + Beta: Nene
GIỚI THIỆU:
Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ đưa tôi vào vòng bạn bè của hắn.
Trong bữa tiệc gặp gỡ bạn bè, người anh em của hắn đùa rằng: “Cậu với đứa nói lắp kia cãi nhau như thế nào?”
Tiểu thanh mai của hắn cười nói, “Nói một câu mất tận ba phút, rất ngu ngốc. Lần trước cô ấy còn không nói ra được, suýt khóc luôn.”
Mọi người cười ầm lên, “Xem ra là không định cho danh phận rồi.”
Phó Trì thờ ơ nói, “Chỉ là một đứa nói lắp, chơi chán rồi thì chia tay.”
Sau đó, tôi khoác tay anh trai hắn xuất hiện tại bữa tiệc.
Nói năng trôi chảy.
Phó Trì nắm lấy cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: “Em khỏi khi nào vậy?”
Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, mỉm cười: “Xin lỗi, cô ấy chửi người khác lúc nào cũng trôi chảy lắm.”
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngược tra, HE.
Độ dài: 5c
Edit + Beta: Nene
GIỚI THIỆU:
Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ đưa tôi vào vòng bạn bè của hắn.
Trong bữa tiệc gặp gỡ bạn bè, người anh em của hắn đùa rằng: “Cậu với đứa nói lắp kia cãi nhau như thế nào?”
Tiểu thanh mai của hắn cười nói, “Nói một câu mất tận ba phút, rất ngu ngốc. Lần trước cô ấy còn không nói ra được, suýt khóc luôn.”
Mọi người cười ầm lên, “Xem ra là không định cho danh phận rồi.”
Phó Trì thờ ơ nói, “Chỉ là một đứa nói lắp, chơi chán rồi thì chia tay.”
Sau đó, tôi khoác tay anh trai hắn xuất hiện tại bữa tiệc.
Nói năng trôi chảy.
Phó Trì nắm lấy cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: “Em khỏi khi nào vậy?”
Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, mỉm cười: “Xin lỗi, cô ấy chửi người khác lúc nào cũng trôi chảy lắm.”
3.5
Lần đầu tiên nhìn thấy em tôi liền biết. Tôi muốn huỷ hoại em, tôi muốn làm bẩn thân thể của em. Tôi muốn cả đời còn lại của em chỉ có thể trầm luân trong dục vọng hắc ám quay cuồng mới gọi là yêu. Những lời chúc em hạnh phúc, nguyện em tìm được người yêu em thật lòng đều chỉ che dấu dục vọng muốn chiếm hữu em cả đời.
4.1
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, 18+, 1v1, yêu thầm.
P/s:
- Công/thụ đều có người yêu cũ. (Đất diễn của nyc không nhiều, công/thụ vẫn còn là trai tân.
- Trẻ duới 18 tuổi vui lòng Click back 🥲
Giới thiệu
Tóm tắt: Chỉ có một chiếc lá như thế này
Nhiều năm trôi qua, Phương Gia Dật cuối cùng cũng thốt ra được câu hỏi chất chứa bấy lâu trong lòng: "Hồi cấp ba... làm sao cậu phát hiện ra?"
Ngu Hạo Dương nhìn cậu chăm chú một lúc, sau đó lấy điện thoại ra, cúi đầu mở khóa, lướt tìm một bức ảnh.
Màn hình điện thoại hướng về phía Phương Gia Dật. Trong bóng tối, cậu nheo mắt, cố gắng thích nghi với ánh sáng đột ngột, phải mất vài giây mới nhận ra đó là gì.
Bức ảnh được chụp bằng điện thoại cũ kỹ mang theo nét mờ ảo đặc trưng của những năm tháng ấy, nhưng kỳ lạ thay, ký ức của Phương Gia Dật về nó lại càng thêm rõ nét.
Mấy năm nay, chắc chắn hắn đã đổi không chỉ một chiếc điện thoại, vậy mà vẫn giữ bức ảnh này.
"Tại sao?" Phương Gia Dật hỏi.
Ngu Hạo Dương (Công) x Phương Gia Dật (Thụ)
Một câu chuyện đơn giản về tình yêu thầm kín hóa thành hiện thực, motif gương vỡ lại lành giả, bởi vì thời cấp ba họ chưa từng ở bên nhau.
P/s:
- Công/thụ đều có người yêu cũ. (Đất diễn của nyc không nhiều, công/thụ vẫn còn là trai tân.
- Trẻ duới 18 tuổi vui lòng Click back 🥲
Giới thiệu
Tóm tắt: Chỉ có một chiếc lá như thế này
Nhiều năm trôi qua, Phương Gia Dật cuối cùng cũng thốt ra được câu hỏi chất chứa bấy lâu trong lòng: "Hồi cấp ba... làm sao cậu phát hiện ra?"
Ngu Hạo Dương nhìn cậu chăm chú một lúc, sau đó lấy điện thoại ra, cúi đầu mở khóa, lướt tìm một bức ảnh.
Màn hình điện thoại hướng về phía Phương Gia Dật. Trong bóng tối, cậu nheo mắt, cố gắng thích nghi với ánh sáng đột ngột, phải mất vài giây mới nhận ra đó là gì.
Bức ảnh được chụp bằng điện thoại cũ kỹ mang theo nét mờ ảo đặc trưng của những năm tháng ấy, nhưng kỳ lạ thay, ký ức của Phương Gia Dật về nó lại càng thêm rõ nét.
Mấy năm nay, chắc chắn hắn đã đổi không chỉ một chiếc điện thoại, vậy mà vẫn giữ bức ảnh này.
"Tại sao?" Phương Gia Dật hỏi.
Ngu Hạo Dương (Công) x Phương Gia Dật (Thụ)
Một câu chuyện đơn giản về tình yêu thầm kín hóa thành hiện thực, motif gương vỡ lại lành giả, bởi vì thời cấp ba họ chưa từng ở bên nhau.
4
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Tình cảm, Niên thượng (kém 10 tuổi), Chủ thụ, Đô thị tình duyên, 1x1, Ngôi thứ nhất, HE
Giới thiệu vắn tắt:
Công là nhà văn sống một mình, thụ là biên tập thực tập có việc cầu công.
Công thụ hơn kém nhau 10 tuổi.
Một câu tóm tắt: Cuối đông bình dị rực rỡ
Lập ý: Yêu đương thật tốt.
Giới thiệu vắn tắt:
Công là nhà văn sống một mình, thụ là biên tập thực tập có việc cầu công.
Công thụ hơn kém nhau 10 tuổi.
Một câu tóm tắt: Cuối đông bình dị rực rỡ
Lập ý: Yêu đương thật tốt.
4.1
TRUYỆN: MỘT NẮNG HAI SƯƠNG ĐẾN NGỦ CÙNG ANH
🐰Tác giả: Tiểu Quyển Miêu
🐰 Thể loại: Haha văn, tình yêu đô thị, hiện đại
🐰Edit: Mướp + Táo
🐰 Giới thiệu edit bởi Min:
Khúc Úy là một trong số đông những người thuê trọ của Thẩm Dung Dữ.
Nếu nói cô có gì đặc biệt, thì chắc hẳn là cô xinh đẹp vừa đủ, đã thế...còn không xem anh ra gì.
Thôi thôi anh không muốn so đo với phụ nữ.
Vào một hôm, vị khách thuê trọ ngày ngày cao quý lạnh lùng này đột nhiên bỗng mặc váy ngủ đến gõ cửa phòng anh, hỏi anh: Một đêm có thể trả được tiền trọ một tháng không?
Cô trúc trắc lại to gan, chiếc mặt nạ lạnh lùng và hung hãn bị đập vỡ, Thẩm Dung Dữ ăn quen bén mùi.
Vào ngày thu tiền tháng sau, Thẩm Dung Dữ chặn ngay cửa nhà Khúc Úy, hỏi cô: "Tháng này em còn thiếu tiền chứ?"
Hướng dẫn dẫm mìn:
1. 1v1, nữ chính không phải là lần đầu của nam chính.
🐰Tác giả: Tiểu Quyển Miêu
🐰 Thể loại: Haha văn, tình yêu đô thị, hiện đại
🐰Edit: Mướp + Táo
🐰 Giới thiệu edit bởi Min:
Khúc Úy là một trong số đông những người thuê trọ của Thẩm Dung Dữ.
Nếu nói cô có gì đặc biệt, thì chắc hẳn là cô xinh đẹp vừa đủ, đã thế...còn không xem anh ra gì.
Thôi thôi anh không muốn so đo với phụ nữ.
Vào một hôm, vị khách thuê trọ ngày ngày cao quý lạnh lùng này đột nhiên bỗng mặc váy ngủ đến gõ cửa phòng anh, hỏi anh: Một đêm có thể trả được tiền trọ một tháng không?
Cô trúc trắc lại to gan, chiếc mặt nạ lạnh lùng và hung hãn bị đập vỡ, Thẩm Dung Dữ ăn quen bén mùi.
Vào ngày thu tiền tháng sau, Thẩm Dung Dữ chặn ngay cửa nhà Khúc Úy, hỏi cô: "Tháng này em còn thiếu tiền chứ?"
Hướng dẫn dẫm mìn:
1. 1v1, nữ chính không phải là lần đầu của nam chính.
4.4
MỘT NGÀN ĐÊM NGỦ ĐÔNG
Tác Giả: Tu Nguyệt Nha
Thể loại: Ngôn tình, Cận đại, Phương Tây, HE, 1v1
Editor: Bông Hồng Có Gai
Số chương: 73 chương + 2 ngoại truyện
Văn Án:
[1]
Đêm ấy, tuyết rơi ở Paris, Bạch Nhung vì lý do nào đó lạc lõng trên phố, nghèo đến mức không một xu dính túi, chiếc váy len rách cả túi, đồng xu cuối cùng rơi xuống đất.
Đầu gối cô bị thương nên không thể cúi xuống.
May mắn thay, một quý ông tốt bụng đi qua nhặt giúp cô đồng xu.
Ấn tượng đầu tiên của Bạch Nhung về Navarre là: ôn hòa, tao nhã, phong độ lịch lãm, đôi mắt nâu trong trẻo như tuyết tan.
… Thế giới vẫn còn người tốt! Sau một ngày trải qua như tận thế ở nơi đất khách quê người, Bạch Nhung đỏ mắt, hít một hơi sâu, sống mũi cay cay, chuẩn bị đưa tay ra nhận đồng xu — nhưng quý ông lại rụt tay lại, mỉm cười bình thản mà lịch sự với cô: “Xin lỗi, quý cô, đây là của tôi.”
Bạch Nhung: …?!
Mình đã thê thảm đến mức này rồi, sao vẫn có người muốn cướp tiền của mình chứ!
Vì định kiến này, Bạch Nhung đã lầm tưởng Navarre là một thương gia keo kiệt, nhưng sau này, có một ngày anh nói với cô:
“Liliane, em thích rượu vang à? Thật tốt, anh có một vườn nho ở Bordeaux đủ để em uống cả đời.”
“…Miễn phí sao?”
“Đương nhiên, nhưng vì tửu lượng của em, anh có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Uống say rồi, không được về nhà cùng người đàn ông khác.”
[2]
Mùa đông năm 1982 ẩm ướt và lạnh lẽo, Bạch Nhung ghét mùa đông.
Navarre lại thích mùa đông.
Anh thích cô gái nhỏ người Trung Quốc này nằm ngủ bên lò sưởi ấm áp, cuộn tròn trong vòng tay anh, nửa tỉnh nửa mê, giống như một chú mèo nhỏ trở mình, dùng tiếng Pháp ngọt ngào mơ màng gọi anh “Monsieur Navarre”.
_
Dans tes bras je veux me blottir
Pour mieux garder le souvenir de tout la chaleur de ton corps
—《Ce train qui s’en va》
Cho anh xin hôn đôi môi ngây ngất yêu thương
Tay trong tay ta say đắm với ái ân, cho anh yêu trong giấc mơ mỏng manh
—《Chuyến tàu biệt ly》
_
Cô gái nhỏ chơi violin lười biếng × Quý ông Pháp lịch lãm
(Nữ chính không nghèo, chỉ là gặp chút rắc rối ngay đầu truyện)
Hướng dẫn đọc:
■ Bối cảnh 1982 – 1984
■ Chênh lệch tuổi tác 10 tuổi: 18 tuổi & 28 tuổi
■ Chủ nhà máy rượu x Cô gái mê rượu
■ Nữ chính nghiện rượu, lười biếng, ủ rũ, dễ xúc động, khả năng chịu áp lực kém, trí nhớ tồi và mắc chứng ngủ rũ (thỉnh thoảng có thể ngủ gục khi đi bộ hoặc trò chuyện).
Tag: Duyên phận tình cờ, lãng mạn phương Tây
Tác Giả: Tu Nguyệt Nha
Thể loại: Ngôn tình, Cận đại, Phương Tây, HE, 1v1
Editor: Bông Hồng Có Gai
Số chương: 73 chương + 2 ngoại truyện
Văn Án:
[1]
Đêm ấy, tuyết rơi ở Paris, Bạch Nhung vì lý do nào đó lạc lõng trên phố, nghèo đến mức không một xu dính túi, chiếc váy len rách cả túi, đồng xu cuối cùng rơi xuống đất.
Đầu gối cô bị thương nên không thể cúi xuống.
May mắn thay, một quý ông tốt bụng đi qua nhặt giúp cô đồng xu.
Ấn tượng đầu tiên của Bạch Nhung về Navarre là: ôn hòa, tao nhã, phong độ lịch lãm, đôi mắt nâu trong trẻo như tuyết tan.
… Thế giới vẫn còn người tốt! Sau một ngày trải qua như tận thế ở nơi đất khách quê người, Bạch Nhung đỏ mắt, hít một hơi sâu, sống mũi cay cay, chuẩn bị đưa tay ra nhận đồng xu — nhưng quý ông lại rụt tay lại, mỉm cười bình thản mà lịch sự với cô: “Xin lỗi, quý cô, đây là của tôi.”
Bạch Nhung: …?!
Mình đã thê thảm đến mức này rồi, sao vẫn có người muốn cướp tiền của mình chứ!
Vì định kiến này, Bạch Nhung đã lầm tưởng Navarre là một thương gia keo kiệt, nhưng sau này, có một ngày anh nói với cô:
“Liliane, em thích rượu vang à? Thật tốt, anh có một vườn nho ở Bordeaux đủ để em uống cả đời.”
“…Miễn phí sao?”
“Đương nhiên, nhưng vì tửu lượng của em, anh có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Uống say rồi, không được về nhà cùng người đàn ông khác.”
[2]
Mùa đông năm 1982 ẩm ướt và lạnh lẽo, Bạch Nhung ghét mùa đông.
Navarre lại thích mùa đông.
Anh thích cô gái nhỏ người Trung Quốc này nằm ngủ bên lò sưởi ấm áp, cuộn tròn trong vòng tay anh, nửa tỉnh nửa mê, giống như một chú mèo nhỏ trở mình, dùng tiếng Pháp ngọt ngào mơ màng gọi anh “Monsieur Navarre”.
_
Dans tes bras je veux me blottir
Pour mieux garder le souvenir de tout la chaleur de ton corps
—《Ce train qui s’en va》
Cho anh xin hôn đôi môi ngây ngất yêu thương
Tay trong tay ta say đắm với ái ân, cho anh yêu trong giấc mơ mỏng manh
—《Chuyến tàu biệt ly》
_
Cô gái nhỏ chơi violin lười biếng × Quý ông Pháp lịch lãm
(Nữ chính không nghèo, chỉ là gặp chút rắc rối ngay đầu truyện)
Hướng dẫn đọc:
■ Bối cảnh 1982 – 1984
■ Chênh lệch tuổi tác 10 tuổi: 18 tuổi & 28 tuổi
■ Chủ nhà máy rượu x Cô gái mê rượu
■ Nữ chính nghiện rượu, lười biếng, ủ rũ, dễ xúc động, khả năng chịu áp lực kém, trí nhớ tồi và mắc chứng ngủ rũ (thỉnh thoảng có thể ngủ gục khi đi bộ hoặc trò chuyện).
Tag: Duyên phận tình cờ, lãng mạn phương Tây
3.5
Từ khi nữ đế thượng vị, lập nên Tấn Triều thì địa vị của nữ nhân trong xã hội cũng vô tình đề cao không ngừng.
Cũng vì thế mà mọi phương diện đều cho nữ nhân có quyền lợi và không gian để phát triển, điển hình như trong điều luật cũng bãi bỏ chế độ tam thê tứ thiếp, và nữ tử cũng có quyền được kế thừa gia sản.
Dương Nhược Thanh vốn là nữ nhi của một tiểu thương, bình dân áo vải, xuất thân tầm thường, nhưng lại vinh hạnh được nữ đế khâm điểm làm nữ phu tử.
Lâu Ngữ Tuyết là nữ nhi của một phú thương, càng là con gái độc nhất, hưởng hết cưng chiều.
Hai người tại thư viện quen nhau, một người là phu tử, một người là học sinh.
Năm lần bảy lượt Ngữ Tuyết cố ý để lộ chân tâm, Nhược Thanh không thể nhịn được, cũng bị nàng hấp dẫn.
Dù bên ngoài vẫn luôn là vẻ mặt nghiêm túc, ngữ khí bình đạm, nhưng thật ra trong lòng vốn đã có nàng, càng không thể nhịn được sủng nàng, nghe theo nàng.
Thật là, mặt già phu tử là nàng không có chút biện pháp với Ngữ Tuyết.
Cũng vì thế mà mọi phương diện đều cho nữ nhân có quyền lợi và không gian để phát triển, điển hình như trong điều luật cũng bãi bỏ chế độ tam thê tứ thiếp, và nữ tử cũng có quyền được kế thừa gia sản.
Dương Nhược Thanh vốn là nữ nhi của một tiểu thương, bình dân áo vải, xuất thân tầm thường, nhưng lại vinh hạnh được nữ đế khâm điểm làm nữ phu tử.
Lâu Ngữ Tuyết là nữ nhi của một phú thương, càng là con gái độc nhất, hưởng hết cưng chiều.
Hai người tại thư viện quen nhau, một người là phu tử, một người là học sinh.
Năm lần bảy lượt Ngữ Tuyết cố ý để lộ chân tâm, Nhược Thanh không thể nhịn được, cũng bị nàng hấp dẫn.
Dù bên ngoài vẫn luôn là vẻ mặt nghiêm túc, ngữ khí bình đạm, nhưng thật ra trong lòng vốn đã có nàng, càng không thể nhịn được sủng nàng, nghe theo nàng.
Thật là, mặt già phu tử là nàng không có chút biện pháp với Ngữ Tuyết.
4.4
Tên Hán Việt: Nhất Cá Vũ Thiên
Tác giả: Thù Vỉ
Thể loại: HE, Ngôn tình, Ngọt ngào
Số chương: 52/52 + 6 Ngoại truyện
Giới thiệu
Ba giờ sáng.
Hứa Mộc Tử kéo vali bước vào nhà trọ, có người chưa ngủ, đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa.
Nhìn nghiêng khá đẹp trai.
Đợi đến khi nhìn rõ người đó là ai, Hứa Mộc Tử hít một hơi thật sâu, gặp ai không gặp, cố tình lại gặp phải Đặng Quân.
Một giờ chiều.
Hứa Mộc Tử trò chuyện vui vẻ với chàng trai mới đến, chàng trai tò mò hỏi Hứa Mộc Tử có quen Đặng Quân không.
Cô trả lời không quen nhưng kỹ năng hôn của anh không tồi.
Mười giờ đêm.
Hứa Mộc Tử và Đặng Quân bước vào cùng một phòng ngủ.
Tác giả: Thù Vỉ
Thể loại: HE, Ngôn tình, Ngọt ngào
Số chương: 52/52 + 6 Ngoại truyện
Giới thiệu
Ba giờ sáng.
Hứa Mộc Tử kéo vali bước vào nhà trọ, có người chưa ngủ, đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa.
Nhìn nghiêng khá đẹp trai.
Đợi đến khi nhìn rõ người đó là ai, Hứa Mộc Tử hít một hơi thật sâu, gặp ai không gặp, cố tình lại gặp phải Đặng Quân.
Một giờ chiều.
Hứa Mộc Tử trò chuyện vui vẻ với chàng trai mới đến, chàng trai tò mò hỏi Hứa Mộc Tử có quen Đặng Quân không.
Cô trả lời không quen nhưng kỹ năng hôn của anh không tồi.
Mười giờ đêm.
Hứa Mộc Tử và Đặng Quân bước vào cùng một phòng ngủ.
- Truyện: Một Ngày Mưa
- Tác giả: Thư Vỉ
- Thể loại: Ngọt ngào, HE (Happy Ending)
- Số chương: 52 chương + 6 ngoại truyện
- Nhân vật chính: Hứa Mộc Tử, Đặng Quân
- Một câu giới thiệu: 24h yêu.
- Thông điệp: Sống nỗ lực, hướng tới tương lai.
4.2
Hôn xong lại không dám chịu trách nhiệm, muốn bỏ chạy à? Đừng hòng!
Từ chối thành CP với Cố Mậu Hành? Tự động chạy lại dữ liệu lưu trữ.
Từ chối thành người yêu cùng Cố Mậu Hành? Tự động chạy lại dữ liệu lưu trữ.
Từ chối hôn Cố Mậu Hành? Đây là dữ liệu lưu trữ đó nha.
Một ngoài ý muốn nho nhỏ, khiến Ninh Lục Ly hôn Cố Mậu Hành trước sự vây quanh của mười cái máy quay.
Bắt đầu từ ngày đó, cuộc đời anh rơi vào một vòng tuần hoàn lưu trữ không thể hiểu được.
Ninh Lục Ly tâm như tro tàn, giống như cá mặn mất đi ước mơ.
Đến cùng làm sao mới không cưỡng chế lặp lại, thuận lợi qua cửa chứ!
Trò chơi yêu đương mà, đương nhiên là có được kết cục hoàn mỹ mới tính là qua cửa.
Từ chối thành CP với Cố Mậu Hành? Tự động chạy lại dữ liệu lưu trữ.
Từ chối thành người yêu cùng Cố Mậu Hành? Tự động chạy lại dữ liệu lưu trữ.
Từ chối hôn Cố Mậu Hành? Đây là dữ liệu lưu trữ đó nha.
Một ngoài ý muốn nho nhỏ, khiến Ninh Lục Ly hôn Cố Mậu Hành trước sự vây quanh của mười cái máy quay.
Bắt đầu từ ngày đó, cuộc đời anh rơi vào một vòng tuần hoàn lưu trữ không thể hiểu được.
Ninh Lục Ly tâm như tro tàn, giống như cá mặn mất đi ước mơ.
Đến cùng làm sao mới không cưỡng chế lặp lại, thuận lợi qua cửa chứ!
Trò chơi yêu đương mà, đương nhiên là có được kết cục hoàn mỹ mới tính là qua cửa.
7.4
Tô Ngải Chân đem lòng yêu thầm một Alpha rất lâu, người đó lại trở thành bạn trai của em trai cậu.
Chín năm sau ngày em trai qua đời, cậu kết hôn với Alpha kia.
- ------------------------------
Công miệng tiện, nhưng thật ra rất yêu thương thụ, còn thụ thì dịu dàng, xinh đẹp, nhẹ nhàng.
Chuyện tình ngốc nghếch của hai kẻ không biết cách thổ lộ.
【Thụ bị tật ở chân, phải ngồi xe lăn】
Tạ Sở Ngọc x Tô Ngải Chân
- ------------------
Tag: Nguyên sang, Đam mỹ, Hoàn, Hiện đại, ABO, Cưới trước yêu sau, Sinh tử
Chín năm sau ngày em trai qua đời, cậu kết hôn với Alpha kia.
- ------------------------------
Công miệng tiện, nhưng thật ra rất yêu thương thụ, còn thụ thì dịu dàng, xinh đẹp, nhẹ nhàng.
Chuyện tình ngốc nghếch của hai kẻ không biết cách thổ lộ.
【Thụ bị tật ở chân, phải ngồi xe lăn】
Tạ Sở Ngọc x Tô Ngải Chân
- ------------------
Tag: Nguyên sang, Đam mỹ, Hoàn, Hiện đại, ABO, Cưới trước yêu sau, Sinh tử
4.3
Tên: Một Phần Ba (三分之一)
Tác giả: Bán Duyên Tu Đạo (半缘修道)
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị
Tag: Ngọt sủng, HE, niên thượng, đổi công, đập chậu cướp hoa
Số chương: 53 chương
Người dịch: Liang
Giới thiệu
Nhã nhặn bại hoại công X Meo meo vui vẻ thụ
Cố Thành Xuyên có một em người yêu da trắng mặt xinh, eo nhỏ chân dài.
Hẹn hò hai năm, Cố Thành Xuyên mới giới thiệu Lý Thê với bạn bè của mình. Kể từ đó Lý Thê ngày càng cáu kỉnh, luôn nổi nóng vì những điều nhỏ nhặt, hở tí là cãi nhau với hắn làm Cố Thành Xuyên phiền không chịu được.
Cuối cùng hắn không nhịn nổi nữa, đá Lý Thê.
Một tháng sau, Lý Thê cặp với Từ Bùi - anh em tốt của hắn.
*
Dưới bầu trời sao, Từ Bùi đòi hôn Lý Thê.
Lý Thê ngập ngừng: "Tôi có bạn trai."
"Tôi biết." Từ Bùi cười hỏi: "Cậu muốn gọi cậu ta tới xem không?"
*
Từ Bùi & Lý Thê
Đổi công, đập chậu cướp hoa
Công là một tên xấu xa. Có cảnh công nhìn thấy thụ thân mật với bạn trai cũ.
Tất cả đều vô đạo đức, thận trọng trước khi nhảy hố, thận trọng trước khi nhảy hố, thận trọng trước khi nhảy hố.
Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả, xin đừng công kích tác giả.
Đôi lời của người dịch: Trong một ngày mình lên Trường Bội kiếm truyện đọc thì va phải truyện này, và rồi đọc bình luận bên đó vui quá nên quyết định dịch. Như mọi người thấy thì truyện có tag ĐẬP CHẬU CƯỚP HOA, thì nó đúng là đập chậu cướp hoa đấy ạ. Phần giới thiệu viết theo góc nhìn của Cố Thành Xuyên nên nó đúng nhưng chỉ đúng một phần, nếu mọi người có đọc thì sẽ rõ. Tag này không phải gu của ai thì đừng đọc để rồi buông lời cay đắng nha(⁎⁍̴̛ᴗ⁍̴̛⁎).
Tác giả: Bán Duyên Tu Đạo (半缘修道)
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị
Tag: Ngọt sủng, HE, niên thượng, đổi công, đập chậu cướp hoa
Số chương: 53 chương
Người dịch: Liang
Giới thiệu
Nhã nhặn bại hoại công X Meo meo vui vẻ thụ
Cố Thành Xuyên có một em người yêu da trắng mặt xinh, eo nhỏ chân dài.
Hẹn hò hai năm, Cố Thành Xuyên mới giới thiệu Lý Thê với bạn bè của mình. Kể từ đó Lý Thê ngày càng cáu kỉnh, luôn nổi nóng vì những điều nhỏ nhặt, hở tí là cãi nhau với hắn làm Cố Thành Xuyên phiền không chịu được.
Cuối cùng hắn không nhịn nổi nữa, đá Lý Thê.
Một tháng sau, Lý Thê cặp với Từ Bùi - anh em tốt của hắn.
*
Dưới bầu trời sao, Từ Bùi đòi hôn Lý Thê.
Lý Thê ngập ngừng: "Tôi có bạn trai."
"Tôi biết." Từ Bùi cười hỏi: "Cậu muốn gọi cậu ta tới xem không?"
*
Từ Bùi & Lý Thê
Đổi công, đập chậu cướp hoa
Công là một tên xấu xa. Có cảnh công nhìn thấy thụ thân mật với bạn trai cũ.
Tất cả đều vô đạo đức, thận trọng trước khi nhảy hố, thận trọng trước khi nhảy hố, thận trọng trước khi nhảy hố.
Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả, xin đừng công kích tác giả.
Đôi lời của người dịch: Trong một ngày mình lên Trường Bội kiếm truyện đọc thì va phải truyện này, và rồi đọc bình luận bên đó vui quá nên quyết định dịch. Như mọi người thấy thì truyện có tag ĐẬP CHẬU CƯỚP HOA, thì nó đúng là đập chậu cướp hoa đấy ạ. Phần giới thiệu viết theo góc nhìn của Cố Thành Xuyên nên nó đúng nhưng chỉ đúng một phần, nếu mọi người có đọc thì sẽ rõ. Tag này không phải gu của ai thì đừng đọc để rồi buông lời cay đắng nha(⁎⁍̴̛ᴗ⁍̴̛⁎).
4.5
Thẩm Nhất Nhất, người tình bí mật, đã chết cách đây hai năm.
Hồi sinh từ cõi chết, Thẩm Nhất Nhất trở lại đầy ngoạn mục, giờ đây cô là nhà sản xuất vàng với bảng thành tích đáng nể.
Trong giới giải trí đầy sóng gió, vô số người chen chúc muốn làm quen với cô, ngạc nhiên thay, trong số đó lại có cả vị nam thần kinh diễm của tập đoàn Cố thị?!
Dưa lớn như vậy, cắn một miếng không hết!
Cố tổng: "Chọn ngày lành tháng tốt, công khai em là Cố phu nhân."
Thẩm Nhất Nhất: "Không cần đâu Cố tổng, tôi đã kết hôn, có con rồi, ngài nên đi lừa người khác đi."
Cố tổng: "Có con cũng không sao, tôi cũng có."
Nói xong, dẫn ra cậu cả Cố Ân Nặc.
Thẩm Nhất Nhất kinh hãi: "Cố tổng thật hèn hạ! Trộm con tôi!".
Cậu bé Thẩm Cảnh Trừng vội vàng nhảy ra: "Mẹ đừng sợ! Không ai trộm con đâu!"
Thẩm Nhất Nhất há hốc mồm: "Sao, sao lại có hai đứa? Cố tổng, con của ngài và con tôi là cùng một khuôn đúc?!"
Cố tổng: "Muốn biết sao? Ký hợp đồng ràng buộc với tôi, tối nay tôi sẽ nói cho em biết."
Hồi sinh từ cõi chết, Thẩm Nhất Nhất trở lại đầy ngoạn mục, giờ đây cô là nhà sản xuất vàng với bảng thành tích đáng nể.
Trong giới giải trí đầy sóng gió, vô số người chen chúc muốn làm quen với cô, ngạc nhiên thay, trong số đó lại có cả vị nam thần kinh diễm của tập đoàn Cố thị?!
Dưa lớn như vậy, cắn một miếng không hết!
Cố tổng: "Chọn ngày lành tháng tốt, công khai em là Cố phu nhân."
Thẩm Nhất Nhất: "Không cần đâu Cố tổng, tôi đã kết hôn, có con rồi, ngài nên đi lừa người khác đi."
Cố tổng: "Có con cũng không sao, tôi cũng có."
Nói xong, dẫn ra cậu cả Cố Ân Nặc.
Thẩm Nhất Nhất kinh hãi: "Cố tổng thật hèn hạ! Trộm con tôi!".
Cậu bé Thẩm Cảnh Trừng vội vàng nhảy ra: "Mẹ đừng sợ! Không ai trộm con đâu!"
Thẩm Nhất Nhất há hốc mồm: "Sao, sao lại có hai đứa? Cố tổng, con của ngài và con tôi là cùng một khuôn đúc?!"
Cố tổng: "Muốn biết sao? Ký hợp đồng ràng buộc với tôi, tối nay tôi sẽ nói cho em biết."
3.5
Kỷ Vân Chi từ nhỏ đã tá túc tại Lục gia, cùng với Lục tam gia thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng tốt đẹp. Về sau, nàng bị người ta bắt gặp “tư hội” cùng Lục tứ gia dưới đình.
Kỷ Vân Chi: …Thiên hạ này chẳng lẽ chỉ có mỗi nam nhân nhà họ Lục sao? Ai nàng cũng không cần, thu dọn đồ đạc rồi đi là được!
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn đột nhiên được ban xuống, nàng lại phải gả cho Lục nhị gia, vị nhị gia mà từ nhỏ nàng đã kính trọng như trưởng bối.
Kỷ Vân Chi: …
Nhị gia Lục Huyền là con trai của Trường công chúa, cũng là vị tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, hàm nhất phẩm Phiêu Kỵ đại tướng quân. Người còn đang trên đường khải hoàn, thánh chỉ phong vương đã được ban xuống.
Kỷ Vân Chi chính là lựa chọn của Lục Huyền khi quyết định lui về ở ẩn.
Gia tộc nàng thế lực nhỏ bé, không dính líu đến bất kỳ đảng phái nào. Tuy hắn không có nhiều ấn tượng về nàng, nhưng nàng từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh bà nội hắn, phẩm hạnh và tính tình chắc hẳn không tồi.
Đối với vị phu nhân nhỏ hơn mình 12 tuổi này, Lục Huyền sẽ cho nàng tất cả sự tôn trọng và vinh quang mà một người vợ nên có. Còn về những thứ ủy mị như tình yêu nam nữ trẻ con, hắn mới không thèm… Lão Tam, Lão Tứ, các ngươi mà còn nhìn tẩu tẩu của mình thêm một cái nữa ta móc mắt các ngươi ra bây giờ!!
Kỷ Vân Chi: …Thiên hạ này chẳng lẽ chỉ có mỗi nam nhân nhà họ Lục sao? Ai nàng cũng không cần, thu dọn đồ đạc rồi đi là được!
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn đột nhiên được ban xuống, nàng lại phải gả cho Lục nhị gia, vị nhị gia mà từ nhỏ nàng đã kính trọng như trưởng bối.
Kỷ Vân Chi: …
Nhị gia Lục Huyền là con trai của Trường công chúa, cũng là vị tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, hàm nhất phẩm Phiêu Kỵ đại tướng quân. Người còn đang trên đường khải hoàn, thánh chỉ phong vương đã được ban xuống.
Kỷ Vân Chi chính là lựa chọn của Lục Huyền khi quyết định lui về ở ẩn.
Gia tộc nàng thế lực nhỏ bé, không dính líu đến bất kỳ đảng phái nào. Tuy hắn không có nhiều ấn tượng về nàng, nhưng nàng từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh bà nội hắn, phẩm hạnh và tính tình chắc hẳn không tồi.
Đối với vị phu nhân nhỏ hơn mình 12 tuổi này, Lục Huyền sẽ cho nàng tất cả sự tôn trọng và vinh quang mà một người vợ nên có. Còn về những thứ ủy mị như tình yêu nam nữ trẻ con, hắn mới không thèm… Lão Tam, Lão Tứ, các ngươi mà còn nhìn tẩu tẩu của mình thêm một cái nữa ta móc mắt các ngươi ra bây giờ!!
3.5
Nhà giàu mới nổi Tống Thiêm Tài vừa mới trải qua sinh nhật tuổi 30 đã xui xẻo xuyên vào thân xác một thư sinh nghèo.
Có một người vợ, nhưng lại bỏ trốn cùng kẻ khác; Có một anh cả, nhưng không phải ruột thịt; Có một chị dâu, nhưng chỉ hận không thể khiến hắn chết đi.
Tống Thiêm Tài than trời mình thiệt, thiệt lớn! Nhưng nhìn con trai ngốc nghếch đáng yêu, cha mẹ từ ái có thừa, Tống Thiêm Tài miễn cưỡng cảm thấy hắn cũng không tính quá thiệt.
Nhưng mà bạch nhãn lang nhất định phải trị, cuộc sống nông hộ cũng có thể trải qua có tư có vị.
Có một người vợ, nhưng lại bỏ trốn cùng kẻ khác; Có một anh cả, nhưng không phải ruột thịt; Có một chị dâu, nhưng chỉ hận không thể khiến hắn chết đi.
Tống Thiêm Tài than trời mình thiệt, thiệt lớn! Nhưng nhìn con trai ngốc nghếch đáng yêu, cha mẹ từ ái có thừa, Tống Thiêm Tài miễn cưỡng cảm thấy hắn cũng không tính quá thiệt.
Nhưng mà bạch nhãn lang nhất định phải trị, cuộc sống nông hộ cũng có thể trải qua có tư có vị.
4.1
Chia tay hai năm, tôi và Trần Cảnh Thâm gặp lại nhau.
Anh vẫn tự phụ vô song như cũ, đi bên cạnh là cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp.
Mà tôi, trên người loang lổ vết thương được che đậy dưới lớp áo len xám.
“Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc đến chị.”
“Hồi đó hai người yêu nhau trong trường ngọt ngào thật ấy. Em còn rất ghen tị.”
Cô bạn gái xinh đẹp của anh đột nhiên mở miệng, khoác tay anh làm nũng:
“Nhưng mà Cảnh Thâm, hiện tại người anh yêu nhất chính là em, đúng không?”
Anh vẫn tự phụ vô song như cũ, đi bên cạnh là cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp.
Mà tôi, trên người loang lổ vết thương được che đậy dưới lớp áo len xám.
“Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc đến chị.”
“Hồi đó hai người yêu nhau trong trường ngọt ngào thật ấy. Em còn rất ghen tị.”
Cô bạn gái xinh đẹp của anh đột nhiên mở miệng, khoác tay anh làm nũng:
“Nhưng mà Cảnh Thâm, hiện tại người anh yêu nhất chính là em, đúng không?”
5
Tên khác: QUÝ CÔ HOẠT NGÔN
- ----
Tôi lớn lên trong một con hẻm
Ngồi trong vòng tay người
Tôi ấp ủ giấc mơ về một nữ hiệp
Lạc vào chốn giang hồ tĩnh lặng của người.
–
“Người đời chỉ trích em, phỉ báng em, bài xích em, xem em là kẻ khác người. Nhưng em vẫn luôn là em, xin em hãy sống theo cách mà em muốn, em không cần phải thay đổi vì ai cả. Anh mãi mãi tin tưởng em, bảo vệ em, chiến đấu cùng em. Anh yêu em.” — Will
*
Lưu manh ngõ hẻm & Phần tử trí thức
Nữ Po18 x Nam Tấn Giang
Gỡ mìn (nhất định phải gỡ mìn):
– Cả hai đều mất zin
– Nam chính từng ly hôn
– Nội dung không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi
Tóm tắt bằng một câu: Tạm biệt thành kiến!
Dàn ý: Cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.
- ----
Tôi lớn lên trong một con hẻm
Ngồi trong vòng tay người
Tôi ấp ủ giấc mơ về một nữ hiệp
Lạc vào chốn giang hồ tĩnh lặng của người.
–
“Người đời chỉ trích em, phỉ báng em, bài xích em, xem em là kẻ khác người. Nhưng em vẫn luôn là em, xin em hãy sống theo cách mà em muốn, em không cần phải thay đổi vì ai cả. Anh mãi mãi tin tưởng em, bảo vệ em, chiến đấu cùng em. Anh yêu em.” — Will
*
Lưu manh ngõ hẻm & Phần tử trí thức
Nữ Po18 x Nam Tấn Giang
Gỡ mìn (nhất định phải gỡ mìn):
– Cả hai đều mất zin
– Nam chính từng ly hôn
– Nội dung không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi
Tóm tắt bằng một câu: Tạm biệt thành kiến!
Dàn ý: Cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.
3.8
Thể loại: Niên thượng, ngược luyến, cẩu huyết, tam quan bất chính, thế thân, cưỡng chế ép buộc, trúc mã, HE.
Nhân vật chính: Phó Tuyên Liệu x Thời Mông
Thuộc tính nhân vật: Tổng giám đốc dữ dằn mạnh miệng công x Họa sĩ mỹ nhân lạnh lùng điên cuồng thụ
Văn án:
Phó Tuyên Liệu túm tóc Thời Mông, đè cậu lên gương, vỗ vỗ mu bàn tay lên gò má vì ngạt thở mà đỏ hồng của cậu, dán vào tai cậu mà nói: “Nhìn xem, trừ khuôn mặt này ra, cậu còn thứ gì đáng so sánh với em ấy?”
“Thế nhưng…” Thời Mông ho khù khụ, đối mặt với Phó Tuyên Liệu trong gương, khóe môi gợn lên một nụ cười mỉa mai, “Thế nhưng, anh ta chết rồi mà.”
Nhân vật chính: Phó Tuyên Liệu x Thời Mông
Thuộc tính nhân vật: Tổng giám đốc dữ dằn mạnh miệng công x Họa sĩ mỹ nhân lạnh lùng điên cuồng thụ
Văn án:
Phó Tuyên Liệu túm tóc Thời Mông, đè cậu lên gương, vỗ vỗ mu bàn tay lên gò má vì ngạt thở mà đỏ hồng của cậu, dán vào tai cậu mà nói: “Nhìn xem, trừ khuôn mặt này ra, cậu còn thứ gì đáng so sánh với em ấy?”
“Thế nhưng…” Thời Mông ho khù khụ, đối mặt với Phó Tuyên Liệu trong gương, khóe môi gợn lên một nụ cười mỉa mai, “Thế nhưng, anh ta chết rồi mà.”
5
Thể loại: Lãng mạn ấm áp, H văn, Ngọt Sủng, Dân quốc, Trâu già gặm cỏ non, 1v1, HE
Văn án
Bên ngoài học viện là là một khung cảnh xinh đẹp của thiếu niên cùng giai nhân.
Phó Hàn Sanh xuống xe, trên môi là nụ cười bất đắc dĩ, nhìn trước mắt.
Hoa tử đằng nở trên đầu tường thỏa sức tỏa hương, Mộ Diên rút chiếc khăn tơ màu vàng nhạt trước ngực ra, hoảng loạn thất thố che chóp mũi thiếu niên trước mặt lại.
Trong khung cảnh những ô kính thủy tinh năm màu rạng rỡ chói mắt, Phó Hàn Sanh từng bước đến gần.
Kể từ đó, bên cạnh anh em nhà họ Phó, mập ốm cao thấp, phấn hồng giai nhân, toàn bộ đều giống với cô.
Văn án
Bên ngoài học viện là là một khung cảnh xinh đẹp của thiếu niên cùng giai nhân.
Phó Hàn Sanh xuống xe, trên môi là nụ cười bất đắc dĩ, nhìn trước mắt.
Hoa tử đằng nở trên đầu tường thỏa sức tỏa hương, Mộ Diên rút chiếc khăn tơ màu vàng nhạt trước ngực ra, hoảng loạn thất thố che chóp mũi thiếu niên trước mặt lại.
Trong khung cảnh những ô kính thủy tinh năm màu rạng rỡ chói mắt, Phó Hàn Sanh từng bước đến gần.
Kể từ đó, bên cạnh anh em nhà họ Phó, mập ốm cao thấp, phấn hồng giai nhân, toàn bộ đều giống với cô.
3.8
Tin xấu là ta bị bán vào Ngô gia làm việc cần mẫn ba bốn năm, vừa mới được sống những ngày tháng an nhàn thì Ngô gia bị tịch thu gia sản.
Còn tin tốt là Ngô gia được đại xá, người nhà được tha, ngay cả lão gia cũng không phải chết.
Tin tốt hơn nữa là nhà ta ở Ninh Cổ Tháp...
Còn tin tốt là Ngô gia được đại xá, người nhà được tha, ngay cả lão gia cũng không phải chết.
Tin tốt hơn nữa là nhà ta ở Ninh Cổ Tháp...
3.5
Tác giả: Thất Duyên Lý
Thể loại: Đô thị, Yêu sâu sắc, Gặp gỡ định mệnh, Nhẹ nhàng
Số chương: 95 chương + 4 ngoại truyện
Editor: Gà - Góc Của Ngố
Giới thiệu
- Mưa Hè Bất Chợt – Khi Tình Đơn Phương Được Đền Đáp
Bạn đã bao giờ liều lĩnh vì một người, âm thầm bên cạnh họ, chứng kiến thanh xuân của họ mà chẳng dám hé nửa lời yêu?
Truyện kể về Thời Thần, cô gái mang trong mình mối tình đơn phương sâu đậm với Phương Lạc Tây.
Tình cảm ấy lặng lẽ nảy mầm, lớn lên cùng năm tháng, là những rung động đầu đời thuần khiết, là những hy sinh thầm lặng không một lời oán than.
- Từ việc nhặt viên đá anh đánh rơi, mang theo từ thành phố này sang thành phố khác, đến những lần uống rượu cùng anh giữa đêm khuya, hay liều mình chơi nhà ma vì anh… Thời Thần đã dành cả thanh xuân để viết nên câu chuyện tình yêu đơn phương của riêng mình.
Liệu tình cảm ấy có mãi mãi chôn giấu trong tim?
Liệu Phương Lạc Tây – chàng trai với vẻ ngoài lười biếng, bất cần đời kia có một ngày nhận ra tấm chân tình của cô gái năm ấy?
......
“Mưa Hè Bất Chợt” tựa như cơn mưa rào bất chợt giữa ngày hè oi ả, mang đến cảm giác trong trẻo, dịu dàng nhưng cũng đầy day dứt, khắc khoải.
✨ Truyện thuộc thể loại đô thị, là câu chuyện tình yêu đơn phương nhẹ nhàng, chậm rãi, hứa hẹn sẽ chạm đến trái tim của những độc giả yêu thích sự lãng mạn, ngọt ngào.
Thể loại: Đô thị, Yêu sâu sắc, Gặp gỡ định mệnh, Nhẹ nhàng
Số chương: 95 chương + 4 ngoại truyện
Editor: Gà - Góc Của Ngố
Giới thiệu
- Mưa Hè Bất Chợt – Khi Tình Đơn Phương Được Đền Đáp
Bạn đã bao giờ liều lĩnh vì một người, âm thầm bên cạnh họ, chứng kiến thanh xuân của họ mà chẳng dám hé nửa lời yêu?
Truyện kể về Thời Thần, cô gái mang trong mình mối tình đơn phương sâu đậm với Phương Lạc Tây.
Tình cảm ấy lặng lẽ nảy mầm, lớn lên cùng năm tháng, là những rung động đầu đời thuần khiết, là những hy sinh thầm lặng không một lời oán than.
- Từ việc nhặt viên đá anh đánh rơi, mang theo từ thành phố này sang thành phố khác, đến những lần uống rượu cùng anh giữa đêm khuya, hay liều mình chơi nhà ma vì anh… Thời Thần đã dành cả thanh xuân để viết nên câu chuyện tình yêu đơn phương của riêng mình.
Liệu tình cảm ấy có mãi mãi chôn giấu trong tim?
Liệu Phương Lạc Tây – chàng trai với vẻ ngoài lười biếng, bất cần đời kia có một ngày nhận ra tấm chân tình của cô gái năm ấy?
......
“Mưa Hè Bất Chợt” tựa như cơn mưa rào bất chợt giữa ngày hè oi ả, mang đến cảm giác trong trẻo, dịu dàng nhưng cũng đầy day dứt, khắc khoải.
✨ Truyện thuộc thể loại đô thị, là câu chuyện tình yêu đơn phương nhẹ nhàng, chậm rãi, hứa hẹn sẽ chạm đến trái tim của những độc giả yêu thích sự lãng mạn, ngọt ngào.
4.2
Tên truyện: Mùa Xuân Của Anh
Tác giả: Đào Chi Chi Chi
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Chữa lành lẫn nhau, Góc nhìn nữ chính, HE
Couple: Chu Thời Dư x Thịnh Tuệ
Số chương: 81 chương (70 chương + 11 NT)
Giới thiệu:
Vào ngày sinh nhật 27 tuổi, Thịnh Tuệ quyết định kết hôn với một người đàn ông mà cô chỉ mới gặp ba lần.
Lần gặp đầu tiên là ở trường.
Vì mấy học sinh đánh nhau nên Thịnh Tuệ gọi điện mời phụ huynh. Cô phát hiện ra đối phương là Chu Thời Dư, hồi cô học cấp 3, anh là một người siêu nổi bật trong trường.
Gương mặt của người đàn ông ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn lịch sự, khiến tất cả giáo viên nữ trong văn phòng đều than thở sao anh lập gia đình sớm quá.
Thịnh Tuệ tự giới thiệu: “Chào ba Chu, tôi là giáo viên chủ nhiệm của trò ấy.”
Chu Thời Dư sửng sốt một lúc, sau đó mỉm cười đáp lại.
Trước khi rời đi, người đàn ông hỏi cô: “Cô giáo Thịnh, cô có tiện thêm thông tin liên lạc không?”
*
Lần thứ hai là tại một nhà hàng cao cấp.
Thịnh Tuệ bị đối tượng xem mắt làm khó dễ, cô đang cố thoát thân thì cổ tay bất ngờ được một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Bên tai truyền đến tiếng kêu đau đớn vì bị ngã xuống đất của người đi xem mắt.
Chu Thời Dư đứng trước mặt cô, xoay người lại, đưa cho cô một chiếc khăn tay rồi dịu dàng nói: “Cô giáo Thịnh, cô có xem xét đối tượng xem mắt nào khác không?”
Lúc này Thịnh Tuệ biết được Chu Thời Dư hiện đang độc thân.
*
Lần gặp thứ ba là ở bệnh viện.
Rạng sáng, em trai cô bị ốm, cô vội vã chạy đến bệnh viện chăm sóc cho cậu nhóc. Cô nhìn thấy Chu Thời Dư đang truyền dịch trong góc phòng cấp cứu.
Anh ở đó một mình, làn da trắng mát lạnh trước kia bây giờ lại đỏ bừng, hô hấp không đều đặn.
Bàn tay anh nóng ran bắt lấy Thịnh Tuệ, nói với giọng yếu ớt: “Cô giáo Thịnh, có thể ở lại cạnh tôi không?”
Một ngày nọ sau khi kết hôn.
Đêm khuya mất ngủ, Thịnh Tuệ đứng dậy đi vào thư phòng, chọn một tập thơ mà chồng cô thường hay đọc, lúc mở ra lại có một tấm ảnh rơi xuống, bốn góc đã bị ố vàng.
Trong tấm ảnh, Thịnh Tuệ nhìn thấy mình và anh ở độ tuổi thiếu niên đang mỉm cười vô tư.
Cô quay đầu lại hỏi Chu Thời Dư, người đứng sau lưng cô im lặng nãy giờ: “Em còn không nhớ….”
“Không sao.”
Người đàn ông hôn giọt nước mắt trên khóe mi cô, vẫn dịu dàng như cũ: “Tương lai còn dài mà, từ từ anh sẽ nói cho em nghe.”
Mọi chuyện về “chúng ta”, anh đều thay cô nhớ rõ.
Từ năm mười sáu tuổi, Chu Thời Dư chôn trong lòng một bí mật.
Vào đêm Thịnh Tuệ đưa cho anh lá bùa bình an, anh muốn cùng cô làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào. (*)
Hướng dẫn đọc:
• Học trò đánh nhau trong truyện là em trai nam chính.
• Giáo viên trường giáo dục đặc biệt X Ông chủ ngành đầu tư mạo hiểm
• Góc nhìn của nữ chính là cưới trước yêu sau, góc nhìn của nam chính là một mối tình thầm thương trộm nhớ thành tình yêu hợp pháp.
• Câu chuyện ngọt ngào, chữa lành lẫn nhau, cả hai đều là mối tình đầu của nhau.
(*) Người biên tập chú thích thêm: “Anh muốn cùng em làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào” là câu thơ cuối trong bài thơ Poema 14 của Pablo Neruda – nhà thơ người Chile. Câu thơ mô tả tình yêu giống như mùa xuân đã làm những điều tốt đẹp cho cây anh đào, để những cây anh đào trơ trụi trong mùa đông sẽ hé nở những nụ hoa tươi đẹp khi mùa xuân đến.
Lời của editor: Mình rất ngưỡng mộ và khâm phục những giáo viên dạy trẻ tự kỷ/ thiểu năng, mình chưa từng đọc bộ nào viết về nam/ nữ chính làm nghề này cả, nên đó là lý do lớn nhất khiến mình đào hố. Thêm nữa là giọng văn của tác giả rất ấm áp, kiến thức về dinh dưỡng cũng tốt, anh nam chính soft kinh khủng luôn. 💖
Tác giả: Đào Chi Chi Chi
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Chữa lành lẫn nhau, Góc nhìn nữ chính, HE
Couple: Chu Thời Dư x Thịnh Tuệ
Số chương: 81 chương (70 chương + 11 NT)
Giới thiệu:
Vào ngày sinh nhật 27 tuổi, Thịnh Tuệ quyết định kết hôn với một người đàn ông mà cô chỉ mới gặp ba lần.
Lần gặp đầu tiên là ở trường.
Vì mấy học sinh đánh nhau nên Thịnh Tuệ gọi điện mời phụ huynh. Cô phát hiện ra đối phương là Chu Thời Dư, hồi cô học cấp 3, anh là một người siêu nổi bật trong trường.
Gương mặt của người đàn ông ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn lịch sự, khiến tất cả giáo viên nữ trong văn phòng đều than thở sao anh lập gia đình sớm quá.
Thịnh Tuệ tự giới thiệu: “Chào ba Chu, tôi là giáo viên chủ nhiệm của trò ấy.”
Chu Thời Dư sửng sốt một lúc, sau đó mỉm cười đáp lại.
Trước khi rời đi, người đàn ông hỏi cô: “Cô giáo Thịnh, cô có tiện thêm thông tin liên lạc không?”
*
Lần thứ hai là tại một nhà hàng cao cấp.
Thịnh Tuệ bị đối tượng xem mắt làm khó dễ, cô đang cố thoát thân thì cổ tay bất ngờ được một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Bên tai truyền đến tiếng kêu đau đớn vì bị ngã xuống đất của người đi xem mắt.
Chu Thời Dư đứng trước mặt cô, xoay người lại, đưa cho cô một chiếc khăn tay rồi dịu dàng nói: “Cô giáo Thịnh, cô có xem xét đối tượng xem mắt nào khác không?”
Lúc này Thịnh Tuệ biết được Chu Thời Dư hiện đang độc thân.
*
Lần gặp thứ ba là ở bệnh viện.
Rạng sáng, em trai cô bị ốm, cô vội vã chạy đến bệnh viện chăm sóc cho cậu nhóc. Cô nhìn thấy Chu Thời Dư đang truyền dịch trong góc phòng cấp cứu.
Anh ở đó một mình, làn da trắng mát lạnh trước kia bây giờ lại đỏ bừng, hô hấp không đều đặn.
Bàn tay anh nóng ran bắt lấy Thịnh Tuệ, nói với giọng yếu ớt: “Cô giáo Thịnh, có thể ở lại cạnh tôi không?”
Một ngày nọ sau khi kết hôn.
Đêm khuya mất ngủ, Thịnh Tuệ đứng dậy đi vào thư phòng, chọn một tập thơ mà chồng cô thường hay đọc, lúc mở ra lại có một tấm ảnh rơi xuống, bốn góc đã bị ố vàng.
Trong tấm ảnh, Thịnh Tuệ nhìn thấy mình và anh ở độ tuổi thiếu niên đang mỉm cười vô tư.
Cô quay đầu lại hỏi Chu Thời Dư, người đứng sau lưng cô im lặng nãy giờ: “Em còn không nhớ….”
“Không sao.”
Người đàn ông hôn giọt nước mắt trên khóe mi cô, vẫn dịu dàng như cũ: “Tương lai còn dài mà, từ từ anh sẽ nói cho em nghe.”
Mọi chuyện về “chúng ta”, anh đều thay cô nhớ rõ.
Từ năm mười sáu tuổi, Chu Thời Dư chôn trong lòng một bí mật.
Vào đêm Thịnh Tuệ đưa cho anh lá bùa bình an, anh muốn cùng cô làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào. (*)
Hướng dẫn đọc:
• Học trò đánh nhau trong truyện là em trai nam chính.
• Giáo viên trường giáo dục đặc biệt X Ông chủ ngành đầu tư mạo hiểm
• Góc nhìn của nữ chính là cưới trước yêu sau, góc nhìn của nam chính là một mối tình thầm thương trộm nhớ thành tình yêu hợp pháp.
• Câu chuyện ngọt ngào, chữa lành lẫn nhau, cả hai đều là mối tình đầu của nhau.
(*) Người biên tập chú thích thêm: “Anh muốn cùng em làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào” là câu thơ cuối trong bài thơ Poema 14 của Pablo Neruda – nhà thơ người Chile. Câu thơ mô tả tình yêu giống như mùa xuân đã làm những điều tốt đẹp cho cây anh đào, để những cây anh đào trơ trụi trong mùa đông sẽ hé nở những nụ hoa tươi đẹp khi mùa xuân đến.
Lời của editor: Mình rất ngưỡng mộ và khâm phục những giáo viên dạy trẻ tự kỷ/ thiểu năng, mình chưa từng đọc bộ nào viết về nam/ nữ chính làm nghề này cả, nên đó là lý do lớn nhất khiến mình đào hố. Thêm nữa là giọng văn của tác giả rất ấm áp, kiến thức về dinh dưỡng cũng tốt, anh nam chính soft kinh khủng luôn. 💖
4.6
Thể loại: Nam × nam, thanh xuân vườn trường, chủ thụ, ngược nhẹ, oan gia thành tình nhân, 1×1, HE
Nhân vật chính: Đàm Duệ Khang x Diêu Viễn
“Vì để trưởng thành, em phải trả giá những gì.” Nếu tạo hóa cho phép, có lẽ không ai trong chúng ta, đặc biệt là những người đã trưởng thành, mong muốn mình lớn lên. Bởi lẽ, trưởng thành là một quá trình vô cùng đau đớn. Dù muốn dù không, cũng sẽ có rất nhiều điều bắt buộc phải lựa chọn, nhưng ranh giới của những lựa chọn vốn dĩ mong manh làm sao và chỉ cần một quyết định sai lầm, định mệnh sẽ lập tức rẽ sang lối mới.
Những con người đã đi lướt qua đời nhau, những năm tháng đã trôi qua vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại. Kể cả Diêu Viễn, một đứa trẻ tưởng chừng như được số phận ưu ái, có cuộc sống khá giả, được người thân yêu thương, được bạn bè quý mến, là một chàng công tử bột đứng giữa trung tâm những phù phiếm phồn hoa, khi đi qua giai đoạn đất nước chuyển mình, thời cuộc thay đổi, cũng không tránh khỏi những hụt hẫng, chới với trên con đường bắt buộc phải trưởng thành.
Mùa Xuân Của Công Tử Bột, thực chất là sự tìm về thơ ngây khờ dại của những năm xưa tháng cũ, của những bỡ ngỡ và hoang mang khi đứng giữa ngã rẽ cuộc đời, của một tuổi thanh xuân lướt vội qua khung cửa sổ trong ngày lộng gió.
Nhân vật chính: Đàm Duệ Khang x Diêu Viễn
“Vì để trưởng thành, em phải trả giá những gì.” Nếu tạo hóa cho phép, có lẽ không ai trong chúng ta, đặc biệt là những người đã trưởng thành, mong muốn mình lớn lên. Bởi lẽ, trưởng thành là một quá trình vô cùng đau đớn. Dù muốn dù không, cũng sẽ có rất nhiều điều bắt buộc phải lựa chọn, nhưng ranh giới của những lựa chọn vốn dĩ mong manh làm sao và chỉ cần một quyết định sai lầm, định mệnh sẽ lập tức rẽ sang lối mới.
Những con người đã đi lướt qua đời nhau, những năm tháng đã trôi qua vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại. Kể cả Diêu Viễn, một đứa trẻ tưởng chừng như được số phận ưu ái, có cuộc sống khá giả, được người thân yêu thương, được bạn bè quý mến, là một chàng công tử bột đứng giữa trung tâm những phù phiếm phồn hoa, khi đi qua giai đoạn đất nước chuyển mình, thời cuộc thay đổi, cũng không tránh khỏi những hụt hẫng, chới với trên con đường bắt buộc phải trưởng thành.
Mùa Xuân Của Công Tử Bột, thực chất là sự tìm về thơ ngây khờ dại của những năm xưa tháng cũ, của những bỡ ngỡ và hoang mang khi đứng giữa ngã rẽ cuộc đời, của một tuổi thanh xuân lướt vội qua khung cửa sổ trong ngày lộng gió.
8.8
Tên Hán Việt: Cá Sấu Tiên Sinh Mùa Xuân
Tác giả: Vương Gia Phỉ
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngọt, đoản văn, 1×1, HE
CP: Nghiêm Mạc – tự mình theo đuổi ngây thơ (công) × Hạ Giác – dịu dàng ân cần vợ hiền (thụ)
Độ dài: 6 chương + ngoại truyện
Xếp chữ: Cam
GIỚI THIỆU
Anh hàng xóm mà tôi yêu là một con cá sấu.
“Gấp lắm rồi!! Đang online chờ, đối tượng yêu đương của tôi, anh ấy không phải là người thì phải làm sao?”
Lầu 1: “Giờ đã là thời đại nào rồi, chỉ cần yêu nhau là có thể vượt qua giới tính, tuổi tác, không gian… và nhiều thứ khác nữa. Cái gì cơ, cậu nói anh ta không phải là người á?”
Lầu 2: “Vậy thì cũng có sao đâu, cậu xem hiện tại có cả chuyện kết hôn với nhân vật 2D cơ mà, chả có gì lạ cả.”
Nhưng đối tượng của tôi cũng không phải là nhân vật 2D đâu.
Anh ấy là một con cá sấu lớn thành tinh đó!
Vì một sự hiểu lầm, quản lý khu chung cư Hạ Giác đã hỗ trợ và quen biết với người thuê nhà mới, Nghiêm Mạc.
Sau đó, Hạ Giác lại gặp Nghiêm Mạc hai lần: một lần giúp anh đòi nợ từ kẻ buôn bán bất lương và một lần giúp anh tìm kính mắt bị mất.
Để đền đáp, Nghiêm Mạc mời Hạ Giác ăn một bữa cơm do chính tay mình nấu…
Khi tình cảm giữa hai người ngày càng nở rộ, Hạ Giác phát hiện ra một bí mật động trời.
Hóa ra Nghiêm Mạc không phải là người! Mà là một con cá sấu khổng lồ biết ăn thịt người!
Lời tác giả: Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhỏ trong thành phố, hy vọng mọi người sẽ vui!
Tác giả: Vương Gia Phỉ
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngọt, đoản văn, 1×1, HE
CP: Nghiêm Mạc – tự mình theo đuổi ngây thơ (công) × Hạ Giác – dịu dàng ân cần vợ hiền (thụ)
Độ dài: 6 chương + ngoại truyện
Xếp chữ: Cam
GIỚI THIỆU
Anh hàng xóm mà tôi yêu là một con cá sấu.
“Gấp lắm rồi!! Đang online chờ, đối tượng yêu đương của tôi, anh ấy không phải là người thì phải làm sao?”
Lầu 1: “Giờ đã là thời đại nào rồi, chỉ cần yêu nhau là có thể vượt qua giới tính, tuổi tác, không gian… và nhiều thứ khác nữa. Cái gì cơ, cậu nói anh ta không phải là người á?”
Lầu 2: “Vậy thì cũng có sao đâu, cậu xem hiện tại có cả chuyện kết hôn với nhân vật 2D cơ mà, chả có gì lạ cả.”
Nhưng đối tượng của tôi cũng không phải là nhân vật 2D đâu.
Anh ấy là một con cá sấu lớn thành tinh đó!
Vì một sự hiểu lầm, quản lý khu chung cư Hạ Giác đã hỗ trợ và quen biết với người thuê nhà mới, Nghiêm Mạc.
Sau đó, Hạ Giác lại gặp Nghiêm Mạc hai lần: một lần giúp anh đòi nợ từ kẻ buôn bán bất lương và một lần giúp anh tìm kính mắt bị mất.
Để đền đáp, Nghiêm Mạc mời Hạ Giác ăn một bữa cơm do chính tay mình nấu…
Khi tình cảm giữa hai người ngày càng nở rộ, Hạ Giác phát hiện ra một bí mật động trời.
Hóa ra Nghiêm Mạc không phải là người! Mà là một con cá sấu khổng lồ biết ăn thịt người!
Lời tác giả: Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhỏ trong thành phố, hy vọng mọi người sẽ vui!
3.1
Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn ấm áp, H văn, Tâm lý, Ngọt Sủng, 1v1, HE
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
9.8
Văn án: Mùa xuân đến hơn năm, thực tế bốn mùa đều tốt.
Bá đạo dính người tinh báo nhỏ công X ôn nhu trung khuyển kim mao thụ.
(Alpha) Bạch Yến X(Omega) Huyền Dật
Bá đạo dính người tinh báo nhỏ công X ôn nhu trung khuyển kim mao thụ.
(Alpha) Bạch Yến X(Omega) Huyền Dật
4.1
Giới giải trí này vô cùng phức tạp, cái gọi là danh lợi, hào quang, danh tiếng, ích lợi...suy cho cùng ai bước chân vào, cũng đều sẽ mong chờ, đều sẽ khao khát nó.
Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...
- --------------
"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.
Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."
Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"
Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô."
"Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."
Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.
Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."
Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?"
"Cô muốn gì?"
"Anh không rõ sao?"
"Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có."
"Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."
Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...
- --------------
"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.
Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."
Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"
Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô."
"Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."
Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.
Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."
Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?"
"Cô muốn gì?"
"Anh không rõ sao?"
"Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có."
"Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."