Cổ Đại
686 Truyện
Sắp xếp theo
3.2
Tiểu Tướng quân mà ta liều mạng cứu về, đưa ta ra công đường chỉ để hủy hôn với ta.
Hắn mắng ta tâm tư độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, khen ngợi nàng ta dịu dàng hiền hậu lương thiện.
Mà ta mất hết mặt mũi, không có ai muốn cưới, đành phải gả cho nịnh thần có tiếng xấu, Hoắc Chương.
Ngày xuất giá, hắt chợt một mình một ngựa chạy tới cướp hôn, nói bằng lòng nạp ta làm thiếp.
Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Con hàng này mà cũng xứng để nàng nhớ nhung nhiều năm à?”
Sau này, tiểu Tướng quân quỳ bên váy ta, bi thương cầu xin ta nhận hắn, cho dù chỉ làm nhỏ thôi.
Hắn mắng ta tâm tư độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, khen ngợi nàng ta dịu dàng hiền hậu lương thiện.
Mà ta mất hết mặt mũi, không có ai muốn cưới, đành phải gả cho nịnh thần có tiếng xấu, Hoắc Chương.
Ngày xuất giá, hắt chợt một mình một ngựa chạy tới cướp hôn, nói bằng lòng nạp ta làm thiếp.
Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Con hàng này mà cũng xứng để nàng nhớ nhung nhiều năm à?”
Sau này, tiểu Tướng quân quỳ bên váy ta, bi thương cầu xin ta nhận hắn, cho dù chỉ làm nhỏ thôi.
4.6
[ZHIHU] HẢI ĐƯỜNG
Tác giả: 南北西东
Editor: Fukamidori
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Năm Cảnh Trinh thứ mười ba, hoàng hậu Đại Cảnh sinh hạ thập tứ công chúa.
Đúng lúc bầu trời xuất hiện cảnh tượng lạ, trùng hợp là thập tứ công chúa lại có một dấu ấn hình hoa mai ngay giữa trán, đại tư tế bèn có lời rằng: Nơi công chúa ở chắc chắn sẽ gặp tai hoạ liên miên, xuất hiện điềm xấu.
Hoàng đế nổi giận, chém đầu đại tư tế, đồng thời ban cho thập tứ công chúa cái tên Tần Tranh.
Nào ngờ khi thập tứ công chúa mở mắt ra, mọi người phát hiện ra đồng tử của công chúa là màu đỏ thẫm. Hoàng đế muốn phong tỏa tin tức, nhưng ngoài đường đã bắt đầu có lời đồn, nói rằng trời giáng thiên tai lũ lụt, dân chạy nạn xuất hiện ở khắp nơi, thậm chí phải cắt đất nhường thành bởi vì thập tứ công chúa là một ngôi sao chổi.
Vậy nên, các quan đại thần dâng sớ cầu xin phế hậu hoặc vứt bỏ thập tứ công chúa. Hoàng đế không nỡ bỏ rơi công chúa, vậy nên đã nhốt công chúa lại trong điện Triều Vận, không cho xuất hiện trước mặt người khác.
Năm công chúa lên 6, Mạc Nam* phái sứ giả đến truyền lời, muốn Đại Cảnh đưa một vị công chúa đến Mạc Nam, giao cho Mạc Nam Vương nuôi dưỡng. Mạc Nam bảo đảm rằng chỉ cần Đại Cảnh không đến xâm phạm, Mạc Nam sẽ không chủ động tấn công Đại Cảnh.
(* Mạc Nam (漠南) là một thuật ngữ địa lý cổ đại, chỉ vùng đất phía Nam sa mạc Gobi và phía Bắc dãy núi Âm Sơn. Ngày nay, khu vực này nằm giữa biên giới Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Mông Cổ.)
Vì vậy, các phi tần đều rối rít cầu xin, không ai muốn con gái mình bị đưa đi.
Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào thập tứ công chúa vốn không được yêu thích.
Ngay lúc hoàng đế đang phân vân khó xử, hoàng hậu đã quỳ gối trước điện Minh Tâm, tự nguyện xin đưa thập tứ công chúa đến Mạc Nam.
Mạc Nam không quan tâm đến việc công chúa là một sao chổi, cũng không quan tâm đến việc công chúa có đôi mắt màu đỏ, càng không ngại việc công chúa không được yêu thích.
Mạc Nam Vương Hậu chỉ cần một cô con gái. Đối với Đại Cảnh, mất đi thập tứ công chúa, không những có thể may mắn hơn mà còn có thể đổi lấy mấy năm quốc thái dân an.
Dù sao thì sau này sẽ có thêm thập ngũ công chúa, thập lục công chúa kia mà.
Tác giả: 南北西东
Editor: Fukamidori
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Năm Cảnh Trinh thứ mười ba, hoàng hậu Đại Cảnh sinh hạ thập tứ công chúa.
Đúng lúc bầu trời xuất hiện cảnh tượng lạ, trùng hợp là thập tứ công chúa lại có một dấu ấn hình hoa mai ngay giữa trán, đại tư tế bèn có lời rằng: Nơi công chúa ở chắc chắn sẽ gặp tai hoạ liên miên, xuất hiện điềm xấu.
Hoàng đế nổi giận, chém đầu đại tư tế, đồng thời ban cho thập tứ công chúa cái tên Tần Tranh.
Nào ngờ khi thập tứ công chúa mở mắt ra, mọi người phát hiện ra đồng tử của công chúa là màu đỏ thẫm. Hoàng đế muốn phong tỏa tin tức, nhưng ngoài đường đã bắt đầu có lời đồn, nói rằng trời giáng thiên tai lũ lụt, dân chạy nạn xuất hiện ở khắp nơi, thậm chí phải cắt đất nhường thành bởi vì thập tứ công chúa là một ngôi sao chổi.
Vậy nên, các quan đại thần dâng sớ cầu xin phế hậu hoặc vứt bỏ thập tứ công chúa. Hoàng đế không nỡ bỏ rơi công chúa, vậy nên đã nhốt công chúa lại trong điện Triều Vận, không cho xuất hiện trước mặt người khác.
Năm công chúa lên 6, Mạc Nam* phái sứ giả đến truyền lời, muốn Đại Cảnh đưa một vị công chúa đến Mạc Nam, giao cho Mạc Nam Vương nuôi dưỡng. Mạc Nam bảo đảm rằng chỉ cần Đại Cảnh không đến xâm phạm, Mạc Nam sẽ không chủ động tấn công Đại Cảnh.
(* Mạc Nam (漠南) là một thuật ngữ địa lý cổ đại, chỉ vùng đất phía Nam sa mạc Gobi và phía Bắc dãy núi Âm Sơn. Ngày nay, khu vực này nằm giữa biên giới Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Mông Cổ.)
Vì vậy, các phi tần đều rối rít cầu xin, không ai muốn con gái mình bị đưa đi.
Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào thập tứ công chúa vốn không được yêu thích.
Ngay lúc hoàng đế đang phân vân khó xử, hoàng hậu đã quỳ gối trước điện Minh Tâm, tự nguyện xin đưa thập tứ công chúa đến Mạc Nam.
Mạc Nam không quan tâm đến việc công chúa là một sao chổi, cũng không quan tâm đến việc công chúa có đôi mắt màu đỏ, càng không ngại việc công chúa không được yêu thích.
Mạc Nam Vương Hậu chỉ cần một cô con gái. Đối với Đại Cảnh, mất đi thập tứ công chúa, không những có thể may mắn hơn mà còn có thể đổi lấy mấy năm quốc thái dân an.
Dù sao thì sau này sẽ có thêm thập ngũ công chúa, thập lục công chúa kia mà.
3.7
[ZHIHU] TRĂNG SÁNG RỌI SÔNG XUÂN
Tác giả: 南北西东
Editor: Fukamidori
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Tề Võ năm thứ mười một, tứ hoàng tử Sở Dục Lễ được phong làm thái tử, thái phó Châu Văn Tùng nhận lệnh dốc lòng dạy dỗ, bồi dưỡng trữ quân.
Thái phó có một cô con gái tên là Dung Sương, mắt ngọc mày ngài, văn hay chữ tốt, tài hoa không thua đấng nam nhi. Hai người cùng nhau trưởng thành từ nhỏ đến lớn, thái tử thầm thương trộm nhớ đã lâu, tính xin tứ hôn.
Nào ngờ trước khi thánh chỉ được ban ra, thôn trang nơi Dung Sương đi kiểm toán bỗng bùng cháy, nàng bị chôn vùi trong biển lửa.
Sau khi vực dậy từ nỗi đau, tính tình của thái tử thay đổi một trời một vực, bắt đầu kết giao với những nữ tử thế gia, có quan hệ rất tốt với đích nữ của thừa tướng là Tống Doanh Xu.
Trên phố sôi nổi xuất hiện lời đồn, vị trí thái tử phi chắc chắn sẽ thuộc về Tống Doanh Xu.
Tác giả: 南北西东
Editor: Fukamidori
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Tề Võ năm thứ mười một, tứ hoàng tử Sở Dục Lễ được phong làm thái tử, thái phó Châu Văn Tùng nhận lệnh dốc lòng dạy dỗ, bồi dưỡng trữ quân.
Thái phó có một cô con gái tên là Dung Sương, mắt ngọc mày ngài, văn hay chữ tốt, tài hoa không thua đấng nam nhi. Hai người cùng nhau trưởng thành từ nhỏ đến lớn, thái tử thầm thương trộm nhớ đã lâu, tính xin tứ hôn.
Nào ngờ trước khi thánh chỉ được ban ra, thôn trang nơi Dung Sương đi kiểm toán bỗng bùng cháy, nàng bị chôn vùi trong biển lửa.
Sau khi vực dậy từ nỗi đau, tính tình của thái tử thay đổi một trời một vực, bắt đầu kết giao với những nữ tử thế gia, có quan hệ rất tốt với đích nữ của thừa tướng là Tống Doanh Xu.
Trên phố sôi nổi xuất hiện lời đồn, vị trí thái tử phi chắc chắn sẽ thuộc về Tống Doanh Xu.
4.7
Tác giả: 米花
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, HE, Ngược, Sủng, Cung Đấu, Chữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu:
Năm Chu Ngạn mười lăm tuổi, gia đình sa sút, khi hắn bị đưa vào phủ An vương làm thái giám, còn mang theo cả ta - một đứa con gái bám víu.
Đợi đến lúc hắn trở thành tâm phúc của An vương, gây dựng được cơ nghiệp lớn, liền tính toán dâng ta cho An vương làm trắc phi.
Năm đó ta đã đến tuổi cập kê, đêm hôm ấy đến phòng hắn, khẽ gọi: "Ca ca..."
Ánh mắt hắn u ám, khàn giọng đáp: "Kiệm Kiệm, muội đã suy nghĩ kỹ chưa, ta là thái giám."
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, HE, Ngược, Sủng, Cung Đấu, Chữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu:
Năm Chu Ngạn mười lăm tuổi, gia đình sa sút, khi hắn bị đưa vào phủ An vương làm thái giám, còn mang theo cả ta - một đứa con gái bám víu.
Đợi đến lúc hắn trở thành tâm phúc của An vương, gây dựng được cơ nghiệp lớn, liền tính toán dâng ta cho An vương làm trắc phi.
Năm đó ta đã đến tuổi cập kê, đêm hôm ấy đến phòng hắn, khẽ gọi: "Ca ca..."
Ánh mắt hắn u ám, khàn giọng đáp: "Kiệm Kiệm, muội đã suy nghĩ kỹ chưa, ta là thái giám."
3.5
Xuyên qua năm thứ mười tám, cuối cùng ta cũng trở thành một nô tỳ đủ tiêu chuẩn.
Lão phu nhân và Nhị gia cãi nhau, ta ra mặt làm dịu bầu không khí. Ta quỳ trên mặt đất ôm chân Nhị gia, khuyên hắn đừng vì tức giận mà nói những lời không nên.
Nhị gia nhéo cằm ta, cười lạnh:
“Ta biết Tam đệ nhớ thương ngươi, nhưng ta nhất định phải để ngươi làm thiếp của ta, cho dù hắn biết được thì cũng có thể làm gì.”
Đương nhiên Tam gia sẽ không làm gì được Nhị gia. Hắn sẽ chỉ âm thầm giở trò chỉnh chớt ta. Ta là đồ vật của Tam gia, cho dù có chớt cũng không thể bị vấy bẩn.
Ở trong mắt những người này, ta là một nô tỳ, là món đồ chơi mặc cho người ta tranh giành.
Lão phu nhân và Nhị gia cãi nhau, ta ra mặt làm dịu bầu không khí. Ta quỳ trên mặt đất ôm chân Nhị gia, khuyên hắn đừng vì tức giận mà nói những lời không nên.
Nhị gia nhéo cằm ta, cười lạnh:
“Ta biết Tam đệ nhớ thương ngươi, nhưng ta nhất định phải để ngươi làm thiếp của ta, cho dù hắn biết được thì cũng có thể làm gì.”
Đương nhiên Tam gia sẽ không làm gì được Nhị gia. Hắn sẽ chỉ âm thầm giở trò chỉnh chớt ta. Ta là đồ vật của Tam gia, cho dù có chớt cũng không thể bị vấy bẩn.
Ở trong mắt những người này, ta là một nô tỳ, là món đồ chơi mặc cho người ta tranh giành.
4.8
Tên truyện: Sau khi xuyên thư gặp vai ác cố chấp, tôi làm cá mặn*
(穿书遇见偏执反派后我咸鱼了)
*咸鱼: Ở thời cổ đại, cá ướp muối/ cá mặn/ cá muối ẩn dụ cho xác chết. Hiện nay, nó được dùng chỉ những người lười biếng đến mức không muốn di chuyển, không có ước mơ hay đam mê gì, nói ngắn gọn là ăn nằm chờ chết. (nói dễ hiểu là lười)
Tác giả: Hạp Đường Tiền Tuyến (嗑糖前线)
Editor: Tiêu
Beta: Kem
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp, Cường cường, Ngọt, Xuyên thư, Sảng văn, 1x1, HE.
Từ khóa: Vai chính: Yến Cảnh Hành, Phàn U Dật ┃CP: Cố chấp đáng yêu Ma Tôn công x cực kỳ mạnh nhưng lười, đại năng Tiên giới thụ
Tóm tắt: Ta chỉ là muốn lười, chứ không phải là không đánh lại ngươi.
Lập ý: Cho dù lười cũng phải bảo vệ người yêu
Văn án
Sau khi ngủ một giấc tỉnh dậy, Yến Cảnh Hành phát hiện mình xuyên vào một bộ phim tiên hiệp gần đây y đang cùng mẹ xem tên là 《 Tiên Tôn Lạnh Lùng Yêu Ta 》.
Y không xuyên thành nam chủ hay nữ chủ, mà xuyên thành một vị đại năng Tiên giới không biết tên tuổi.
Một nam tử chĩa kiếm vào cổ y: "Cho ngươi hai lựa chọn, một là thẳng thắn chịu chết, hai là...."
Yến Cảnh Hành gật gật đầu, cằm dựa lên mũi kiếm: "Chọn hai, ngài để kiếm xa một chút, ngửa đầu mỏi quá."
Phàn U Dật: "....Bản tôn là Ma Tôn Phàn U Dật, ngươi đã chọn hai, vậy thì phải làm việc cho bản tôn, ngươi diễn sủng phi của bản tôn, đi ra ngoài gây sự, bản tôn diệt toàn tông bọn họ."
Yến Cảnh Hành: "Được, được. Ta cũng có mấy cái yêu cầu, yêu cầu không nhiều lắm, lo ăn lo ở lo bảo vệ ta là được."
Phàn U Dật: "Được."
Gần đây, Ma Tôn mà người đời cho là vui giận bất thường, cực kỳ tàn bạo tìm một tiểu bạch kiểm làm vợ, tùy ý y làm bậy, yêu chiều không thôi.
*tiểu bạch kiểm: mặt trắng, ý ở đây là người đẹp ăn cơm mềm, được bao nuôi.
Người kia tên Yến Cảnh Hành, gây sự xong thì gọi Ma Tôn.
Phàn U Dật: "Ai dám bắt nạt khanh khanh đáng thương của bản tôn?"
Ma Tôn, xin ngươi đi rửa mắt đi! Là ai bắt nạt ai?
...Một ngày nào đó...
Phàn U Dật đưa Yến Cảnh Hành ra ngoài, kẻ thù của Phàn U Dật kết bè kéo tới giết hắn.
Phàn U Dật ra sức bảo vệ nam nhân xinh đẹp phía sau, cho tới khi hắn phun ra một ngụm máu.
Yến Cảnh Hành vốn dĩ cho rằng Phàn U Dật có thể đối phó đám gà mờ này, không ngờ rằng hắn lại bị đánh đến hộc máu.
Phàn U Dật bi tráng: "Khanh khanh, ngươi mau trốn đi, ta chặn chúng lại cho ngươi."
Yến Cảnh Hành hoạt động gân cốt, "Haizz, đừng nghiêm trọng như vậy. Bên kia, chưa trải qua sự cho phép của ta mà dám đánh người của ta là sao?"
Đưa ngươi đi gặp Diêm Vương.
(穿书遇见偏执反派后我咸鱼了)
*咸鱼: Ở thời cổ đại, cá ướp muối/ cá mặn/ cá muối ẩn dụ cho xác chết. Hiện nay, nó được dùng chỉ những người lười biếng đến mức không muốn di chuyển, không có ước mơ hay đam mê gì, nói ngắn gọn là ăn nằm chờ chết. (nói dễ hiểu là lười)
Tác giả: Hạp Đường Tiền Tuyến (嗑糖前线)
Editor: Tiêu
Beta: Kem
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp, Cường cường, Ngọt, Xuyên thư, Sảng văn, 1x1, HE.
Từ khóa: Vai chính: Yến Cảnh Hành, Phàn U Dật ┃CP: Cố chấp đáng yêu Ma Tôn công x cực kỳ mạnh nhưng lười, đại năng Tiên giới thụ
Tóm tắt: Ta chỉ là muốn lười, chứ không phải là không đánh lại ngươi.
Lập ý: Cho dù lười cũng phải bảo vệ người yêu
Văn án
Sau khi ngủ một giấc tỉnh dậy, Yến Cảnh Hành phát hiện mình xuyên vào một bộ phim tiên hiệp gần đây y đang cùng mẹ xem tên là 《 Tiên Tôn Lạnh Lùng Yêu Ta 》.
Y không xuyên thành nam chủ hay nữ chủ, mà xuyên thành một vị đại năng Tiên giới không biết tên tuổi.
Một nam tử chĩa kiếm vào cổ y: "Cho ngươi hai lựa chọn, một là thẳng thắn chịu chết, hai là...."
Yến Cảnh Hành gật gật đầu, cằm dựa lên mũi kiếm: "Chọn hai, ngài để kiếm xa một chút, ngửa đầu mỏi quá."
Phàn U Dật: "....Bản tôn là Ma Tôn Phàn U Dật, ngươi đã chọn hai, vậy thì phải làm việc cho bản tôn, ngươi diễn sủng phi của bản tôn, đi ra ngoài gây sự, bản tôn diệt toàn tông bọn họ."
Yến Cảnh Hành: "Được, được. Ta cũng có mấy cái yêu cầu, yêu cầu không nhiều lắm, lo ăn lo ở lo bảo vệ ta là được."
Phàn U Dật: "Được."
Gần đây, Ma Tôn mà người đời cho là vui giận bất thường, cực kỳ tàn bạo tìm một tiểu bạch kiểm làm vợ, tùy ý y làm bậy, yêu chiều không thôi.
*tiểu bạch kiểm: mặt trắng, ý ở đây là người đẹp ăn cơm mềm, được bao nuôi.
Người kia tên Yến Cảnh Hành, gây sự xong thì gọi Ma Tôn.
Phàn U Dật: "Ai dám bắt nạt khanh khanh đáng thương của bản tôn?"
Ma Tôn, xin ngươi đi rửa mắt đi! Là ai bắt nạt ai?
...Một ngày nào đó...
Phàn U Dật đưa Yến Cảnh Hành ra ngoài, kẻ thù của Phàn U Dật kết bè kéo tới giết hắn.
Phàn U Dật ra sức bảo vệ nam nhân xinh đẹp phía sau, cho tới khi hắn phun ra một ngụm máu.
Yến Cảnh Hành vốn dĩ cho rằng Phàn U Dật có thể đối phó đám gà mờ này, không ngờ rằng hắn lại bị đánh đến hộc máu.
Phàn U Dật bi tráng: "Khanh khanh, ngươi mau trốn đi, ta chặn chúng lại cho ngươi."
Yến Cảnh Hành hoạt động gân cốt, "Haizz, đừng nghiêm trọng như vậy. Bên kia, chưa trải qua sự cho phép của ta mà dám đánh người của ta là sao?"
Đưa ngươi đi gặp Diêm Vương.
4.3
Vừa mới thành thân được một năm, phu quân của ta đã dẫn Linh Mạn Như đến trước mặt ta, nói muốn nạp nàng ta làm thiếp.
Dĩ nhiên ta không đồng ý.
Linh Mạn Như kiêu ngạo, ỷ vào sự sủng ái của phu quân ta mà đấu đá với ta. Cả Hầu phủ trở nên hỗn loạn, u ám. Ta mất đứa con của mình và mất cả khả năng sinh sản, còn Linh Mạn Như thì mất đi mạng sống.
Danh tiếng của ta vì thế mà bị hủy hoại hoàn toàn.
Cả Thịnh Kinh đều đồn đại rằng, phu nhân Hầu phủ An Nam ngu ngốc ghen tuông, độc ác như rắn rết. Phụ mẫu ta vì danh tiếng của Quốc công phủ mà chủ động đồng ý cho phu quân ta tái hôn với một người phụ nữ ngang hàng. Người được cưới chính là biểu muội của hắn.
Sau này ta mới biết, người phu quân ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ là biểu muội của hắn, còn ta và Linh Mạn Như, chỉ là bậc thang mà thôi.
Ta bị nhốt trong trang viên, sống cô độc suốt ba mươi năm. Và rồi ta được sống lại.
Dĩ nhiên ta không đồng ý.
Linh Mạn Như kiêu ngạo, ỷ vào sự sủng ái của phu quân ta mà đấu đá với ta. Cả Hầu phủ trở nên hỗn loạn, u ám. Ta mất đứa con của mình và mất cả khả năng sinh sản, còn Linh Mạn Như thì mất đi mạng sống.
Danh tiếng của ta vì thế mà bị hủy hoại hoàn toàn.
Cả Thịnh Kinh đều đồn đại rằng, phu nhân Hầu phủ An Nam ngu ngốc ghen tuông, độc ác như rắn rết. Phụ mẫu ta vì danh tiếng của Quốc công phủ mà chủ động đồng ý cho phu quân ta tái hôn với một người phụ nữ ngang hàng. Người được cưới chính là biểu muội của hắn.
Sau này ta mới biết, người phu quân ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ là biểu muội của hắn, còn ta và Linh Mạn Như, chỉ là bậc thang mà thôi.
Ta bị nhốt trong trang viên, sống cô độc suốt ba mươi năm. Và rồi ta được sống lại.
3.1
Phu quân ta vì muốn trả nợ cờ bạc mà quyết định bán cả ta và con gái để đổi lấy chút bạc.
Hai mẹ con ta như súc vật, bị trói c.h.ặ.t giữa chợ để rao bán.
"Một lớn một nhỏ, hai kẻ này có thể làm nô tì hoặc bán vào lầu xanh. Ai trả giá cao thì được mang đi!"
Người trả giá cao nhất lại là một kẻ có thân phận hèn mọn nhất – một tên canh giữ xác chec.
Nhưng lạ thay, hắn không muốn bán chúng ta làm nô tì hay kỹ nữ, mà hắn muốn cưới ta về làm thê tử.
Thế nhưng, vì hắn làm nghề này nên sớm đã bị oan hồn đeo bám, hai người vợ trước đều lần lượt chec oan dưới tay hắn.
Mọi người đều nói, nếu ta gả cho hắn thì chẳng khác nào tự bước vào chỗ chec.
Nhưng về sau, chẳng ai ngờ được, kẻ phải bỏ mạng lại chính là tên phu quân bội bạc của ta.
Hai mẹ con ta như súc vật, bị trói c.h.ặ.t giữa chợ để rao bán.
"Một lớn một nhỏ, hai kẻ này có thể làm nô tì hoặc bán vào lầu xanh. Ai trả giá cao thì được mang đi!"
Người trả giá cao nhất lại là một kẻ có thân phận hèn mọn nhất – một tên canh giữ xác chec.
Nhưng lạ thay, hắn không muốn bán chúng ta làm nô tì hay kỹ nữ, mà hắn muốn cưới ta về làm thê tử.
Thế nhưng, vì hắn làm nghề này nên sớm đã bị oan hồn đeo bám, hai người vợ trước đều lần lượt chec oan dưới tay hắn.
Mọi người đều nói, nếu ta gả cho hắn thì chẳng khác nào tự bước vào chỗ chec.
Nhưng về sau, chẳng ai ngờ được, kẻ phải bỏ mạng lại chính là tên phu quân bội bạc của ta.
3.6



- -----------------------
Giới thiệu:
Ta xuất thân từ nhà thương nhân, gả vào Hầu phủ để hóa giải vận rủi.
Ai ngờ ngày đầu tiên sau khi đại hôn, Hầu gia qua đời một cách bí ẩn do uống nhầm thuốc.
Tiếp theo đó, bất hạnh liên tục xảy ra, tiểu cô vô ý rơi xuống nước, tiểu thúc cưỡi ngựa thì gặp nạn, cả hai người lần lượt qua đời.
Chỉ trong một tháng, trên dưới Hầu phủ chỉ còn lại có hai người là ta và tiểu Hầu gia.
Đối mặt với biến cố như thế, tiểu Hầu gia từng muốn giải trừ hôn ước với ta, hy vọng nhờ vậy có thể tránh được vận rủi.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị viết hưu thư, hoàng thượng hạ chỉ lệnh hắn ra biên quan.
Không lâu sau, tin dữ truyền đến, hắn cũng đã tử trận.
3.2
Tên: Sơ Nguyệt ( Hoàn)
Tác giả: Tứ niên
Editor: Đồng Đồng
Giới thiệu:
Ta là nha hoàn hồi môn của tiểu thư.
Đêm thành hôn đó, ta bị thế tử gia mặc hỉ phục ôm vào thư phòng, cởi váy lụa.
Ta tràn ra giọng nghẹn ngào: "Thế tử, nô tỳ không phải tiểu thư."
Hắn ánh mắt sâu thẳm, tiếng nói khàn khàn: "Sơ Nguyệt, giúp ta sinh một đứa bé."
Một đêm bị hành hạ, ta mới biết được tiểu thư bị bệnh d.ữ, không cách nào sinh con, còn cần máu đầu tim của hài tử làm thuốc dẫn.
Tiểu thư xưa nay vốn cao cao tại thượng, quỳ gối xuống trước mặt nha hoàn bần tiện như ta.
"Sơ Nguyệt ngươi cùng thế tử gia thử thêm vài lần, coi như ta cầu xin ngươi, nhất định phải mang thai cốt nhụ...c của chàng ấy."
Họ coi ta là vò thuốc sống, coi con của ta là dược nhân mà dày vò.
Sau này, ta không chịu đựng nổi nhảy núi t..ự t...ử, lại nghe tin Thế tử gia một đêm bạc trắng đầu, người không ra người, ma không ra ma
Thế tử gia đi...ên rồi…
Tác giả: Tứ niên
Editor: Đồng Đồng
Giới thiệu:
Ta là nha hoàn hồi môn của tiểu thư.
Đêm thành hôn đó, ta bị thế tử gia mặc hỉ phục ôm vào thư phòng, cởi váy lụa.
Ta tràn ra giọng nghẹn ngào: "Thế tử, nô tỳ không phải tiểu thư."
Hắn ánh mắt sâu thẳm, tiếng nói khàn khàn: "Sơ Nguyệt, giúp ta sinh một đứa bé."
Một đêm bị hành hạ, ta mới biết được tiểu thư bị bệnh d.ữ, không cách nào sinh con, còn cần máu đầu tim của hài tử làm thuốc dẫn.
Tiểu thư xưa nay vốn cao cao tại thượng, quỳ gối xuống trước mặt nha hoàn bần tiện như ta.
"Sơ Nguyệt ngươi cùng thế tử gia thử thêm vài lần, coi như ta cầu xin ngươi, nhất định phải mang thai cốt nhụ...c của chàng ấy."
Họ coi ta là vò thuốc sống, coi con của ta là dược nhân mà dày vò.
Sau này, ta không chịu đựng nổi nhảy núi t..ự t...ử, lại nghe tin Thế tử gia một đêm bạc trắng đầu, người không ra người, ma không ra ma
Thế tử gia đi...ên rồi…
4.5
Tác giả: Công tử Li
Editor: Hoa Thiên Thanh
Giới thiệu:
"Vương gia, ta cược một gói que cay rằng ngươi sẽ yêu ta." - Vu Triết cười tủm tỉm.
"......" - Thượng Li giả điếc không nghe.
"Vương gia đừng thẹn thùng nữa, tới đây làm chút chuyện ân ái đi nào."
"Người đâu, đuổi cổ hắn ra ngoài!" - Thượng Li nghiến răng nghiến lợi.
Từ đó về sau, ngoài Vương phủ treo lên một tấm biển gỗ -- Cấm Vu tướng quân và chó!
Editor: Hoa Thiên Thanh
Giới thiệu:
"Vương gia, ta cược một gói que cay rằng ngươi sẽ yêu ta." - Vu Triết cười tủm tỉm.
"......" - Thượng Li giả điếc không nghe.
"Vương gia đừng thẹn thùng nữa, tới đây làm chút chuyện ân ái đi nào."
"Người đâu, đuổi cổ hắn ra ngoài!" - Thượng Li nghiến răng nghiến lợi.
Từ đó về sau, ngoài Vương phủ treo lên một tấm biển gỗ -- Cấm Vu tướng quân và chó!
4.7
Hệ thống bảo ta đi công lược Ma tôn, ta từ chối.
"Ai thèm làm chó cho tên đàn ông tồi và bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có khuynh hướng thích bị ngược đãi."
Hệ thống: "Nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy."
Vài năm sau, quả nhiên ngay lúc ta sắp chết đến nơi, đang cấp bách cần tiền thì lại nhặt được Ma tôn ở ven đường.
Chàng trai trẻ tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Ta là ai? Ngươi là ai?"
Ta ghé sát vào tai hắn, thì thầm như quỷ dữ: "Ta là vị hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?"
"Ai thèm làm chó cho tên đàn ông tồi và bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có khuynh hướng thích bị ngược đãi."
Hệ thống: "Nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy."
Vài năm sau, quả nhiên ngay lúc ta sắp chết đến nơi, đang cấp bách cần tiền thì lại nhặt được Ma tôn ở ven đường.
Chàng trai trẻ tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Ta là ai? Ngươi là ai?"
Ta ghé sát vào tai hắn, thì thầm như quỷ dữ: "Ta là vị hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?"
4.3
Thể loại: Nam x nam, 1 x 1, cao H, lưu manh công x mỹ nhân thụ, cổ trang, song tính, ấm áp, sản nhũ.
Chữ hỉ đỏ thẫm, nến đỏ đang cháy, nơi nào cũng bố trí thành một màu đỏ.
Liễu Họa Kiều ngồi trên sàng phủ kín hoa hồng, hai tay thỉnh thoảng lại vặn vặn y phục đỏ, nhịn xuống cảm xúc muốn bỏ chạy, tính mệnh cả một nhà đang nằm trong tay mình. Nếu có hậu quả gì, chỉ sợ cả nhà sẽ bị giết và tịch thu toàn bộ tài sản.
Lòng ngập đầy ưu tư sầu khổ không có chỗ bạo phát, Liễu Hoạ Kiều luôn luôn ôn hoà không khỏi có chút oán hận Hoàng đế đương triều, vì sao khi chỉ hôn lại chỉ trúng vào y, y rõ ràng chỉ là một “nữ nhi” của Đô uý.
Chi nữ của Đô uý nho nhỏ sao xứng với chức vị Vương phi và xứng với Vương gia?
Hoàn không kịp nghĩ nhiều, nhất loạt tiếng bước chân truyền đến, Liễu Họa Kiều thanh tú mắt nhắm chặt, nhíu lại đôi mày, mặt đầy ưu sầu.
Chữ hỉ đỏ thẫm, nến đỏ đang cháy, nơi nào cũng bố trí thành một màu đỏ.
Liễu Họa Kiều ngồi trên sàng phủ kín hoa hồng, hai tay thỉnh thoảng lại vặn vặn y phục đỏ, nhịn xuống cảm xúc muốn bỏ chạy, tính mệnh cả một nhà đang nằm trong tay mình. Nếu có hậu quả gì, chỉ sợ cả nhà sẽ bị giết và tịch thu toàn bộ tài sản.
Lòng ngập đầy ưu tư sầu khổ không có chỗ bạo phát, Liễu Hoạ Kiều luôn luôn ôn hoà không khỏi có chút oán hận Hoàng đế đương triều, vì sao khi chỉ hôn lại chỉ trúng vào y, y rõ ràng chỉ là một “nữ nhi” của Đô uý.
Chi nữ của Đô uý nho nhỏ sao xứng với chức vị Vương phi và xứng với Vương gia?
Hoàn không kịp nghĩ nhiều, nhất loạt tiếng bước chân truyền đến, Liễu Họa Kiều thanh tú mắt nhắm chặt, nhíu lại đôi mày, mặt đầy ưu sầu.
4.7
Tiểu Xuân vốn là một cây đại thụ tu luyện ngàn năm trong núi sâu, mỗi ngày nàng hút linh khí của trời đất cùng tinh hoa của nhật nguyệt, vất vả lắm mới hóa hình người.
Ai ngờ trời có mưa gió thất thường, cây cũng có họa phúc sớm tối. Hai con yêu quái đánh nhau cũng rước lấy thiên lôi, nháy mắt chém nàng thành tro bụi.
Lang yêu kia thắng cuộc thì đắc ý cực kỳ, may mà hắn còn có lương tâm và hứa hẹn sẽ tìm cách trị liệu cho nàng.
Hắn tìm một chậu hoa vùi Tiểu Xuân bị sét đánh thành một cây giống con con vào đó rồi mang nàng ra khỏi núi sâu.
Ai biết con lang yêu 300 tuổi này lại là tạp chủng giữa sói và chó, ngày thường tính tình thối tha thì cũng thôi đi, hắn còn thường xuyên dằn dỗi như trẻ con.
Tiểu Xuân rúc trong chậu hoa thỏ thẻ: “Ngươi tưới nước cho ta đi, ta sắp khát chết rồi.”
Tiểu Xuân: “…… A a a, không cần tưới nhiều thế đâu!”
Tiểu Xuân: “Thời tiết tốt như vậy.” Nàng thò cái lá ra hỏi, “Mang ta đi phơi nắng đi.”
Tiểu Xuân: “Từ từ, không phải nơi này…… Doanh Chu, Doanh Chu, có sâu lông bò vào kìaaaaaa! Ngươi xem mau aaaaaaaaaaaa!”
Ai ngờ trời có mưa gió thất thường, cây cũng có họa phúc sớm tối. Hai con yêu quái đánh nhau cũng rước lấy thiên lôi, nháy mắt chém nàng thành tro bụi.
Lang yêu kia thắng cuộc thì đắc ý cực kỳ, may mà hắn còn có lương tâm và hứa hẹn sẽ tìm cách trị liệu cho nàng.
Hắn tìm một chậu hoa vùi Tiểu Xuân bị sét đánh thành một cây giống con con vào đó rồi mang nàng ra khỏi núi sâu.
Ai biết con lang yêu 300 tuổi này lại là tạp chủng giữa sói và chó, ngày thường tính tình thối tha thì cũng thôi đi, hắn còn thường xuyên dằn dỗi như trẻ con.
Tiểu Xuân rúc trong chậu hoa thỏ thẻ: “Ngươi tưới nước cho ta đi, ta sắp khát chết rồi.”
Tiểu Xuân: “…… A a a, không cần tưới nhiều thế đâu!”
Tiểu Xuân: “Thời tiết tốt như vậy.” Nàng thò cái lá ra hỏi, “Mang ta đi phơi nắng đi.”
Tiểu Xuân: “Từ từ, không phải nơi này…… Doanh Chu, Doanh Chu, có sâu lông bò vào kìaaaaaa! Ngươi xem mau aaaaaaaaaaaa!”
4.4
Ta là nữ phụ độc ác trong truyện bi thương.
Đêm tân hôn, nam chính bắt ta, thân là công chúa cao quý, phải quỳ trước linh vị của nữ chính để hành lễ thiếp thất.
"Hoàn Hoàn mới là thê tử mà ta nhận định. Nếu ngươi không hành lễ, thì cả đời này ngươi cũng đừng mong chiếm được trái tim ta."
Nam chính đứng đó, dáng vẻ tiêu điều, lạnh lùng, cao quý, toát lên khí chất uy nghiêm không thể xâm phạm.
Thế là, ta lấy ‘kim chất’ đổ vào miệng hắn.
Theo ‘Y Sự Biệt Lục’ ghi chép, ‘kim chất’ còn có tên là nước p.h.â.n, p.h.â.n trong. Vị đắng, tính hàn, không độc, có thể giải thất tâm phong*.
(*) Có thể hiểu là một loại bệnh lý hoặc trạng thái tinh thần không ổn định (mất trí), mà "Kim Chất" được cho là có tác dụng chữa trị hoặc làm giảm triệu chứng.
Đêm tân hôn, nam chính bắt ta, thân là công chúa cao quý, phải quỳ trước linh vị của nữ chính để hành lễ thiếp thất.
"Hoàn Hoàn mới là thê tử mà ta nhận định. Nếu ngươi không hành lễ, thì cả đời này ngươi cũng đừng mong chiếm được trái tim ta."
Nam chính đứng đó, dáng vẻ tiêu điều, lạnh lùng, cao quý, toát lên khí chất uy nghiêm không thể xâm phạm.
Thế là, ta lấy ‘kim chất’ đổ vào miệng hắn.
Theo ‘Y Sự Biệt Lục’ ghi chép, ‘kim chất’ còn có tên là nước p.h.â.n, p.h.â.n trong. Vị đắng, tính hàn, không độc, có thể giải thất tâm phong*.
(*) Có thể hiểu là một loại bệnh lý hoặc trạng thái tinh thần không ổn định (mất trí), mà "Kim Chất" được cho là có tác dụng chữa trị hoặc làm giảm triệu chứng.
4
Thẩm gia tự dưng gặp phải một trận hỏa hoạn lớn, may mắn đêm đó Thẩm Tinh Ngữ ngủ trong nhà bạn thân nên thoát được nguy hiểm. Một cô gái mồ côi khó có thể tự nuôi sống bản thân nên chỉ đành mang theo hôn thư lên kinh nương nhờ vị hôn phu.
May sao Cố gia còn nhớ tới hôn ước năm đó, cũng không ngại lúc bấy giờ nàng chỉ là một cô gái mồ côi không đem tới lợi ích gì được cho họ.
Thẩm Tinh Ngữ lấy lòng biết ơn lắm.
Người duy nhất khiến Thẩm Tinh Ngữ thấy ngại chính là vị hôn phu Cố Tu cứ lạnh lùng xa cách suốt. Đừng nói là cười, có khi cả một ngày cũng không nói với nàng được câu nào.
Thẩm Tinh Ngữ nghĩ, có lẽ tính cách phu quân mình vốn đã vậy rồi, nên nàng cố đè nén những suy nghĩ miên man trong lòng. Hàng ngày rửa tay nấu canh, tận tâm tận lực chăm sóc Cố Tu cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả giày tất cũng không muốn mượn tay nha hoàn.
Cho đến ngày hôm đó, du thuyền gặp phải bọn thủy phỉ, khoang thuyền bị đánh hỏng, Thẩm Tinh Ngữ và Thịnh Như Nguyệt cùng nhau rơi xuống nước. Nàng nhìn thấy, Cố Tu không chút do dự nhảy xuống, nhưng người hắn ôm lên bờ lại là Thịnh Như Nguyệt.
Giây phút đó, rất nhiều chi tiết bị xem nhẹ lần lượt lướt qua trong đầu Thẩm Tinh Ngữ.
Thì ra là bởi vì không yêu.
Lồng ngực bị khuấy động, chua xót khó chịu.
Thẩm Tinh Ngữ nhắm mắt, lặn xuống đáy nước bơi đi nơi khác.
Thẩm Tinh Ngữ giả chết sớm quá nên nàng không biết, trong khoảnh khắc thân ảnh nàng bị chôn vùi dưới đáy nước, Cố Tu liền điên rồi, không chút do dự nhảy xuống nước tìm nàng. Nếu không phải kiệt sức hôn mê được người hầu nâng lên, chắc đã chết đuối dưới đáy nước rồi.
Mà Thẩm Tinh Ngữ chạy trốn tới nơi khác, mua một khoảng sân nhỏ, hàng ngày thưởng trà trồng thêm các loại hoa. Nàng cảm thấy cuộc sống như vậy cũng không tệ.
Gặp lại đã là ba năm sau.
Cố Tu luôn luôn cao quý như trích tiên, chỉ liếc nhìn thoáng qua đã đỏ hốc mắt, ánh mắt cũng không nỡ rời khỏi Thẩm Tinh Ngữ.
Mà Thẩm Tinh Ngữ đã hoàn toàn buông xuống, "Công tử nhận lầm người rồi.”
Mặc cho Cố Tu đứng trong mưa gió lạnh, ngay cả cửa sổ cũng không muốn mở.
Mặc kệ hắn khổ nhọc theo đuổi, Thẩm Tinh Ngữ vẫn lạnh nhạt như cũ, Cố Tu lúc đó mới biết, hoá ra nàng có thể làm một người vợ ngọt ngào đáng yêu, nhưng cũng có thể cứ như vậy mà đâm dao thấu lòng người.
May sao Cố gia còn nhớ tới hôn ước năm đó, cũng không ngại lúc bấy giờ nàng chỉ là một cô gái mồ côi không đem tới lợi ích gì được cho họ.
Thẩm Tinh Ngữ lấy lòng biết ơn lắm.
Người duy nhất khiến Thẩm Tinh Ngữ thấy ngại chính là vị hôn phu Cố Tu cứ lạnh lùng xa cách suốt. Đừng nói là cười, có khi cả một ngày cũng không nói với nàng được câu nào.
Thẩm Tinh Ngữ nghĩ, có lẽ tính cách phu quân mình vốn đã vậy rồi, nên nàng cố đè nén những suy nghĩ miên man trong lòng. Hàng ngày rửa tay nấu canh, tận tâm tận lực chăm sóc Cố Tu cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả giày tất cũng không muốn mượn tay nha hoàn.
Cho đến ngày hôm đó, du thuyền gặp phải bọn thủy phỉ, khoang thuyền bị đánh hỏng, Thẩm Tinh Ngữ và Thịnh Như Nguyệt cùng nhau rơi xuống nước. Nàng nhìn thấy, Cố Tu không chút do dự nhảy xuống, nhưng người hắn ôm lên bờ lại là Thịnh Như Nguyệt.
Giây phút đó, rất nhiều chi tiết bị xem nhẹ lần lượt lướt qua trong đầu Thẩm Tinh Ngữ.
Thì ra là bởi vì không yêu.
Lồng ngực bị khuấy động, chua xót khó chịu.
Thẩm Tinh Ngữ nhắm mắt, lặn xuống đáy nước bơi đi nơi khác.
Thẩm Tinh Ngữ giả chết sớm quá nên nàng không biết, trong khoảnh khắc thân ảnh nàng bị chôn vùi dưới đáy nước, Cố Tu liền điên rồi, không chút do dự nhảy xuống nước tìm nàng. Nếu không phải kiệt sức hôn mê được người hầu nâng lên, chắc đã chết đuối dưới đáy nước rồi.
Mà Thẩm Tinh Ngữ chạy trốn tới nơi khác, mua một khoảng sân nhỏ, hàng ngày thưởng trà trồng thêm các loại hoa. Nàng cảm thấy cuộc sống như vậy cũng không tệ.
Gặp lại đã là ba năm sau.
Cố Tu luôn luôn cao quý như trích tiên, chỉ liếc nhìn thoáng qua đã đỏ hốc mắt, ánh mắt cũng không nỡ rời khỏi Thẩm Tinh Ngữ.
Mà Thẩm Tinh Ngữ đã hoàn toàn buông xuống, "Công tử nhận lầm người rồi.”
Mặc cho Cố Tu đứng trong mưa gió lạnh, ngay cả cửa sổ cũng không muốn mở.
Mặc kệ hắn khổ nhọc theo đuổi, Thẩm Tinh Ngữ vẫn lạnh nhạt như cũ, Cố Tu lúc đó mới biết, hoá ra nàng có thể làm một người vợ ngọt ngào đáng yêu, nhưng cũng có thể cứ như vậy mà đâm dao thấu lòng người.
2.8
Ta xuyên không rồi.
Tỷ tỷ nâng ta trong lòng bàn tay, Thái tử đối đãi ôn nhu.
Các tiểu thư khuê các trong toàn bộ Kinh đô đều hâm mộ ta số mệnh tốt.
Cho đến ngày hôm đó.
Ta phát hiện một người xuyên không khác bị giam cầm trong địa lao.
Hóa ra tất cả những điều này, đều là tính toán...
Tỷ tỷ nâng ta trong lòng bàn tay, Thái tử đối đãi ôn nhu.
Các tiểu thư khuê các trong toàn bộ Kinh đô đều hâm mộ ta số mệnh tốt.
Cho đến ngày hôm đó.
Ta phát hiện một người xuyên không khác bị giam cầm trong địa lao.
Hóa ra tất cả những điều này, đều là tính toán...
4.1
Ta là thần bảo vệ của Tống gia.
Vào lúc Tống gia lâm vào cảnh túng quẫn nhất, ta đã biến thành người và làm con dâu nuôi từ nhỏ của Tống gia.
Sau khi Tống Thanh Thư trúng cử, Tống gia muốn cưới thiên kim nhà giàu nên bán ta đi làm thê tử cho tú tài què chân trong làng.
Ta nắm chặt cửa, nước mắt rơi như mưa.
“Các ngươi thật sự muốn đuổi ta đi ư?”
Tống Thanh Thư không đành lòng, nhưng vẫn kiên quyết đẩy ta đi ra ngoài.
“Tiên Nhi, chờ đến khi sau này ta làm quan, ta sẽ chăm lo cho ngươi.”
Ta nhìn cánh cửa đóng chặt, toàn thân run rẩy.
Bà đây đã bị nhốt ở trong Tống gia suốt ba trăm năm, cuối cùng cũng được tự do rồi!
Vào lúc Tống gia lâm vào cảnh túng quẫn nhất, ta đã biến thành người và làm con dâu nuôi từ nhỏ của Tống gia.
Sau khi Tống Thanh Thư trúng cử, Tống gia muốn cưới thiên kim nhà giàu nên bán ta đi làm thê tử cho tú tài què chân trong làng.
Ta nắm chặt cửa, nước mắt rơi như mưa.
“Các ngươi thật sự muốn đuổi ta đi ư?”
Tống Thanh Thư không đành lòng, nhưng vẫn kiên quyết đẩy ta đi ra ngoài.
“Tiên Nhi, chờ đến khi sau này ta làm quan, ta sẽ chăm lo cho ngươi.”
Ta nhìn cánh cửa đóng chặt, toàn thân run rẩy.
Bà đây đã bị nhốt ở trong Tống gia suốt ba trăm năm, cuối cùng cũng được tự do rồi!
4.4
Đêm đại hôn với Thái tử, Nguyễn Linh Huyên mới biết Thái tử cũng không hài lòng để mình làm Thái tử phi.
Trong lúc giận dữ, nàng cũng nói thẳng mình đã có người trong lòng, không ham hố hắn.
Hai người lưng tựa lưng nằm trên giường cưới, một đêm trôi qua.
Nguyễn Linh Huyên tỉnh dậy, phát hiện mình đã trùng sinh về mười một năm trước, sau khi nàng và Thái tử cùng nhau rơi xuống nước.
Nghĩ đến nỗi ấm ức lúc đại hôn, nàng tranh thủ thời cơ cho hắn một cái bạt tai: “Đánh chết tên cẩu Thái tử nhà ngươi!”
Ai ngờ Thái tử tỉnh dậy đúng lúc, nắm chặt tay nàng: “… Ái phi?”
Hai người cùng nhau lộ tẩy.
…
Trùng sinh về thời còn bé, hai người nhìn nhau cạn lời.
Cuối cùng, hai người thảo luận cùng nhau giữ bí mật, coi như lặp lại cuộc đời một lần nữa.
Cuộc sống hằng ngày của Linh Huyên: Trèo cây, bắt cá, chờ Tiểu Tướng quân ca ca trở về.
Cuộc sống hằng ngày của Thái tử: Học tập, luyện võ, bắt Nguyễn Linh Huyên học hành chăm chỉ.
Nhìn bài vở sai be bét của Tiểu Linh Huyên, Tiểu Thái tử cau mày: “Bây giờ muội không chịu học hành đàng hoàng, sau này sao có thể gánh vác trọng trách của Thái tử phi?”
Nguyễn Linh Huyên chẳng bận tâm: “Vậy thì đừng chọn ta làm Thái tử phi là được, người chọn tài nữ mà người thích, ta gả cho Tướng quân ca ca mà ta thích!”
Tiểu Thái tử bỗng cảm thấy hoảng hốt.
…
Lớn lên một chút, Thái tử chẳng những phải bắt Linh Huyên học tập mà còn phải làm quân sư quạt mo cho nàng, giúp nàng bày mưu tính kế để Tiểu Tướng quân mà nàng sùng bái coi trọng nàng.
Nhưng mỗi lần đều kết thúc bằng thất bại, cuối cùng Linh Huyên đau lòng khóc lớn, nếm mùi đau khổ vì thất tình.
Thái tử im lặng đặt quyển sách xuống, nhẹ nhàng ôm Linh Huyên vào lòng.
“… Ta đã bảo rồi, muội vẫn nên gả cho ta làm Thái tử phi thì tốt hơn.”
Thái tử xấu bụng x Nhóc đáng yêu ngơ ngác
#Những ngày phấn đấu của Thái tử.
#Những ngày chia uyên rẽ thúy của Thái tử.
#Vợ đã dâng tận miệng mà vẫn phải theo đuổi mười một năm.
Hướng dẫn đọc truyện:
1. 1x1, HE, truyện ngọt.
2. Trước khi nữ chính cập kê sẽ không có cốt truyện liên quan đến tình cảm (chương 24 trưởng thành).
3. Bối cảnh hư cấu, rất nhiều chi tiết tự bịa, xin đừng bới lông tìm vết.
Giới thiệu vắn tắt bằng một câu: Ngươi cứ cưng chiều nàng đi!
Lập ý: Không để lại tiếc nuối.
Trong lúc giận dữ, nàng cũng nói thẳng mình đã có người trong lòng, không ham hố hắn.
Hai người lưng tựa lưng nằm trên giường cưới, một đêm trôi qua.
Nguyễn Linh Huyên tỉnh dậy, phát hiện mình đã trùng sinh về mười một năm trước, sau khi nàng và Thái tử cùng nhau rơi xuống nước.
Nghĩ đến nỗi ấm ức lúc đại hôn, nàng tranh thủ thời cơ cho hắn một cái bạt tai: “Đánh chết tên cẩu Thái tử nhà ngươi!”
Ai ngờ Thái tử tỉnh dậy đúng lúc, nắm chặt tay nàng: “… Ái phi?”
Hai người cùng nhau lộ tẩy.
…
Trùng sinh về thời còn bé, hai người nhìn nhau cạn lời.
Cuối cùng, hai người thảo luận cùng nhau giữ bí mật, coi như lặp lại cuộc đời một lần nữa.
Cuộc sống hằng ngày của Linh Huyên: Trèo cây, bắt cá, chờ Tiểu Tướng quân ca ca trở về.
Cuộc sống hằng ngày của Thái tử: Học tập, luyện võ, bắt Nguyễn Linh Huyên học hành chăm chỉ.
Nhìn bài vở sai be bét của Tiểu Linh Huyên, Tiểu Thái tử cau mày: “Bây giờ muội không chịu học hành đàng hoàng, sau này sao có thể gánh vác trọng trách của Thái tử phi?”
Nguyễn Linh Huyên chẳng bận tâm: “Vậy thì đừng chọn ta làm Thái tử phi là được, người chọn tài nữ mà người thích, ta gả cho Tướng quân ca ca mà ta thích!”
Tiểu Thái tử bỗng cảm thấy hoảng hốt.
…
Lớn lên một chút, Thái tử chẳng những phải bắt Linh Huyên học tập mà còn phải làm quân sư quạt mo cho nàng, giúp nàng bày mưu tính kế để Tiểu Tướng quân mà nàng sùng bái coi trọng nàng.
Nhưng mỗi lần đều kết thúc bằng thất bại, cuối cùng Linh Huyên đau lòng khóc lớn, nếm mùi đau khổ vì thất tình.
Thái tử im lặng đặt quyển sách xuống, nhẹ nhàng ôm Linh Huyên vào lòng.
“… Ta đã bảo rồi, muội vẫn nên gả cho ta làm Thái tử phi thì tốt hơn.”
Thái tử xấu bụng x Nhóc đáng yêu ngơ ngác
#Những ngày phấn đấu của Thái tử.
#Những ngày chia uyên rẽ thúy của Thái tử.
#Vợ đã dâng tận miệng mà vẫn phải theo đuổi mười một năm.
Hướng dẫn đọc truyện:
1. 1x1, HE, truyện ngọt.
2. Trước khi nữ chính cập kê sẽ không có cốt truyện liên quan đến tình cảm (chương 24 trưởng thành).
3. Bối cảnh hư cấu, rất nhiều chi tiết tự bịa, xin đừng bới lông tìm vết.
Giới thiệu vắn tắt bằng một câu: Ngươi cứ cưng chiều nàng đi!
Lập ý: Không để lại tiếc nuối.
4.6
4.3
Khi Nguỵ Chiêu cưới ta làm chính thê, toàn Kinh thành đều cười nhạo.
Ngày xưa đại thiếu gia Nguỵ gia mắt cao hơn đầu, phượng hoàng sa cơ thất thế còn không bằng gà. Cuối cùng cũng chỉ cưới được một nha đầu nhóm lửa nấu cơm về làm vợ.
Sau này Nguỵ Chiêu công thành danh toại, quý nữ thế gia muốn gả cho hắn nhiều không đếm xuể.
Ta hẹn với bà mối nổi danh khắp Kinh thành, dự định nạp hai quý thiếp cho hắn.
Cuối cùng lại bị Nguỵ Chiêu vốn đang làm việc ở Dương Châu chặn lại ở trước cửa.
Hắn phong trần mệt mỏi, tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
“Hôm nay nàng dám bước ra khỏi cửa thử xem?”
Ngày xưa đại thiếu gia Nguỵ gia mắt cao hơn đầu, phượng hoàng sa cơ thất thế còn không bằng gà. Cuối cùng cũng chỉ cưới được một nha đầu nhóm lửa nấu cơm về làm vợ.
Sau này Nguỵ Chiêu công thành danh toại, quý nữ thế gia muốn gả cho hắn nhiều không đếm xuể.
Ta hẹn với bà mối nổi danh khắp Kinh thành, dự định nạp hai quý thiếp cho hắn.
Cuối cùng lại bị Nguỵ Chiêu vốn đang làm việc ở Dương Châu chặn lại ở trước cửa.
Hắn phong trần mệt mỏi, tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
“Hôm nay nàng dám bước ra khỏi cửa thử xem?”
2.6
Muội muội ta đã bỏ trốn cùng một thư sinh nghèo khổ. Vị hôn phu lạnh lùng của nàng phá cửa xông vào, hắn yêu cầu ta phải thay thế vị trí của muội ấy.
Ta sợ đến mức nắm chặt đai lưng, liên tục cầu xin: "Muội phu, sao có thể đổ chuyện này lên đầu ta được chứ?"
Đôi mắt của hắn như hai giọt chu sa đỏ thắm, tựa như m.á.u, giọng điệu không chút cảm xúc: "Trưởng tỷ như mẹ, oan có đầu, nợ có chủ."
"Ngươi muốn tự mình đi, hay để ta phải lôi ngươi đi?"
Thật kích thích, chẳng phải đây chính là loại tình tiết cưỡng đoạt trong truyện kể hay sao?
Đấu với hắn như trứng chọi đá, ta định bước xuống giường thì phát hiện chiếc quần bông duy nhất trong nhà đã bị muội muội mặc đi mất, chỉ đành nằm lại trên giường, thở dài: “Thôi, trời lạnh thế này, chi bằng khỏi phải động đậy nữa.”
"Ngươi muốn đoạt thì cứ đoạt đi, nhanh lên, tranh thủ chăn vẫn còn ấm..."
Ta sợ đến mức nắm chặt đai lưng, liên tục cầu xin: "Muội phu, sao có thể đổ chuyện này lên đầu ta được chứ?"
Đôi mắt của hắn như hai giọt chu sa đỏ thắm, tựa như m.á.u, giọng điệu không chút cảm xúc: "Trưởng tỷ như mẹ, oan có đầu, nợ có chủ."
"Ngươi muốn tự mình đi, hay để ta phải lôi ngươi đi?"
Thật kích thích, chẳng phải đây chính là loại tình tiết cưỡng đoạt trong truyện kể hay sao?
Đấu với hắn như trứng chọi đá, ta định bước xuống giường thì phát hiện chiếc quần bông duy nhất trong nhà đã bị muội muội mặc đi mất, chỉ đành nằm lại trên giường, thở dài: “Thôi, trời lạnh thế này, chi bằng khỏi phải động đậy nữa.”
"Ngươi muốn đoạt thì cứ đoạt đi, nhanh lên, tranh thủ chăn vẫn còn ấm..."
4.3
Ta là thiếp của Thái tử, ta hồng hạnh vượt tường. Ta ở cạnh tiểu ca ca sát thủ ám sát Thái tử.
"Dịch ca ca, huynh lại tới ám sát tên Thái tử ngu xuẩn kia sao? Chờ hắn ta chết rồi, chúng ta có thể cao chạy xa bay."
Tiểu ca ca cong môi khẽ cười: "Hử? Thái tử ngu xuẩn sao?"
Sau này Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị.
Ta dọn dẹp một chút đồ vật, chuẩn bị tìm tiểu ca ca để bỏ trốn.
Sau đó, ta tận mắt thấy một đám thái giám quỳ gối trước mặt tiểu ca ca, trong miệng hô to"Bệ hạ vạn tuế".
Ha ha ha! Ta cười gằn, hôn mê bất tỉnh.
"Dịch ca ca, huynh lại tới ám sát tên Thái tử ngu xuẩn kia sao? Chờ hắn ta chết rồi, chúng ta có thể cao chạy xa bay."
Tiểu ca ca cong môi khẽ cười: "Hử? Thái tử ngu xuẩn sao?"
Sau này Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị.
Ta dọn dẹp một chút đồ vật, chuẩn bị tìm tiểu ca ca để bỏ trốn.
Sau đó, ta tận mắt thấy một đám thái giám quỳ gối trước mặt tiểu ca ca, trong miệng hô to"Bệ hạ vạn tuế".
Ha ha ha! Ta cười gằn, hôn mê bất tỉnh.
3.9
“Người tôi thích dù có làm gì tôi cũng sẽ bảo vệ cô ấy.”
Tim cô đau nhói, khó khăn vịn vào cửa mới đứng vững được.
Anh thật sự biết cách khiến cô tổn thương....
Tim cô đau nhói, khó khăn vịn vào cửa mới đứng vững được.
Anh thật sự biết cách khiến cô tổn thương....
4
Bạn đang đọc truyện Một Đêm Xuân của tác giả Thập Cụ.
Ta cố tình quyến rũ Trạng nguyên lang, không ngờ lại bị con trai cả của hắn ta bắt gặp.
Hắn túm lấy ta, hướng về phía Trạng nguyên lang mà xin lỗi: "Con quản giáo không nghiêm, khiến cha chê cười rồi."
Đêm đó, ta bị hắn dùng gia pháp trừng phạt, run rẩy không thôi.
Người vốn nho nhã như hắn giờ đây lại lạnh lùng nói: "Còn dám trêu ghẹo nữa không? Mẹ nhỏ".
Ta cố tình quyến rũ Trạng nguyên lang, không ngờ lại bị con trai cả của hắn ta bắt gặp.
Hắn túm lấy ta, hướng về phía Trạng nguyên lang mà xin lỗi: "Con quản giáo không nghiêm, khiến cha chê cười rồi."
Đêm đó, ta bị hắn dùng gia pháp trừng phạt, run rẩy không thôi.
Người vốn nho nhã như hắn giờ đây lại lạnh lùng nói: "Còn dám trêu ghẹo nữa không? Mẹ nhỏ".
4.4
Trong yến tiệc kết duyên của Thái tử và Thái tử phi, ta bị hạ dược, vô tình “mây mưa” cả đêm với vị Thủ phụ thanh lãnh trong thiên điện của Đông cung.
Ngày hôm sau, lời đồn lan truyền khắp nơi.
Thái tử vốn thường không để lộ cảm xúc trên gương mặt, giờ đây cầm kiếm chém giết đến đỏ cả mắt.
Trước đó, hắn ta đã cảnh cáo ta vô số lần, đừng có ý đồ không đúng mực với hắn.
Giờ thì tốt rồi, ta cũng chẳng còn cách nào để có những ý nghĩ không đúng mực với hắn ta nữa.
Ngày hôm sau, lời đồn lan truyền khắp nơi.
Thái tử vốn thường không để lộ cảm xúc trên gương mặt, giờ đây cầm kiếm chém giết đến đỏ cả mắt.
Trước đó, hắn ta đã cảnh cáo ta vô số lần, đừng có ý đồ không đúng mực với hắn.
Giờ thì tốt rồi, ta cũng chẳng còn cách nào để có những ý nghĩ không đúng mực với hắn ta nữa.
4.3
Thiếu gia đã qua đời, hắn chưa kịp lấy vợ, chỉ có đứa bé trong bụng ta là huyết mạch duy nhất.
Ta đang tự hỏi, kiếp này ta phải sống ra sao.
Trích đoạn:
Lục Tinh Hà đã chết.
Chết trên bụng kỹ nữ nổi tiếng ở Hoa Chi phường.
Bất ngờ qua đời khi đang mây mưa.
Đối với hầu phủ ruộng đất bao la, chỉ có độc một người nối dõi, cái c.h.ế.t này quả thật không thể công khai.
Phu nhân lập tức sai người đóng chặt cửa lớn của viện Kinh Hồng.
Tất cả nha hoàn trong viện, tùy theo mức độ thân thiết với thiếu gia mà định đoạt.
Ta đang tự hỏi, kiếp này ta phải sống ra sao.
Trích đoạn:
Lục Tinh Hà đã chết.
Chết trên bụng kỹ nữ nổi tiếng ở Hoa Chi phường.
Bất ngờ qua đời khi đang mây mưa.
Đối với hầu phủ ruộng đất bao la, chỉ có độc một người nối dõi, cái c.h.ế.t này quả thật không thể công khai.
Phu nhân lập tức sai người đóng chặt cửa lớn của viện Kinh Hồng.
Tất cả nha hoàn trong viện, tùy theo mức độ thân thiết với thiếu gia mà định đoạt.