Cổ Đại
684 Truyện
Sắp xếp theo
8.9
Ta là Thái tử phi, gả vào Đông Cung ba năm mà vẫn chưa có thai.
Có đại thần dâng tấu, nói rằng Đông Cung không có người nối dõi sẽ làm lung lay nền tảng quốc gia, nên xin cho Thái tử nạp thêm lương đệ.
Đế hậu vui vẻ chấp thuận.
Sau đó,
—— lại quay sang tặng cho ta mười mỹ nam.
Ta hoảng loạn.
"Tặng cho ta làm gì? Nạp cho Thái tử áaaa!"
Có đại thần dâng tấu, nói rằng Đông Cung không có người nối dõi sẽ làm lung lay nền tảng quốc gia, nên xin cho Thái tử nạp thêm lương đệ.
Đế hậu vui vẻ chấp thuận.
Sau đó,
—— lại quay sang tặng cho ta mười mỹ nam.
Ta hoảng loạn.
"Tặng cho ta làm gì? Nạp cho Thái tử áaaa!"
7.4
Tác giả: Nghiêm Ca Linh
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Hào Môn Thế Gia, Cưới Trước Yêu Sau, Ngọt
Team dịch: Me Qi Qi
Giới thiệu
Tiểu sư muội của Tang Ẩn Môn, xuống núi mất trí nhớ, đánh người không chớp mắt, ăn cơm không trả tiền.
Vừa bị nhị sư huynh đá một cái ra khỏi môn phái, Triệu Ấu Lăng sờ lên cái mông bị đá đau, trong đầu nghĩ cách mách với đại sư tỷ.
Ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, đầu óc Triệu Ấu Lăng trống rỗng, phát ra ba câu hỏi chí mạng: Ta là ai? Ta đang ở đâu? Ta phải làm gì?
Những vụ án mạng liên tiếp xảy ra; những thủ đoạn tranh chấp của nữ nhâu nơi hậu viện; bí mật của triều đại và vận mệnh của đất nước. Những việc này thật sự làm nàng đau đầu.
Triệu Ấu Lăng cảm thấy nàng bị lừa rồi.
Nhưng mà, vị Thế tử này khá được, có duyên với nàng, muốn có.
Truyện được thực hiện bởi team Qi Qi, mời các bạn cùng đọc.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Hào Môn Thế Gia, Cưới Trước Yêu Sau, Ngọt
Team dịch: Me Qi Qi
Giới thiệu
Tiểu sư muội của Tang Ẩn Môn, xuống núi mất trí nhớ, đánh người không chớp mắt, ăn cơm không trả tiền.
Vừa bị nhị sư huynh đá một cái ra khỏi môn phái, Triệu Ấu Lăng sờ lên cái mông bị đá đau, trong đầu nghĩ cách mách với đại sư tỷ.
Ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, đầu óc Triệu Ấu Lăng trống rỗng, phát ra ba câu hỏi chí mạng: Ta là ai? Ta đang ở đâu? Ta phải làm gì?
Những vụ án mạng liên tiếp xảy ra; những thủ đoạn tranh chấp của nữ nhâu nơi hậu viện; bí mật của triều đại và vận mệnh của đất nước. Những việc này thật sự làm nàng đau đầu.
Triệu Ấu Lăng cảm thấy nàng bị lừa rồi.
Nhưng mà, vị Thế tử này khá được, có duyên với nàng, muốn có.
Truyện được thực hiện bởi team Qi Qi, mời các bạn cùng đọc.
9.6
LƯU HẬU NƯƠNG TỬ
Tác giả: Bạch Thái Thái
Editor: Thiên Nhược Hữu Tình
________
GIỚI THIỆU NGẮN:
Năm ấy nhà ta khốn cùng nhất, ta nhận một mối sinh con nối dõi cho tử tù.
Đêm xuân ngắn ngủi qua đi, chàng lại được minh oan.
Triệu Thanh Hà lạnh nhạt nói với ta: “Sự đã rồi, nàng theo ta về phủ đi.”
Nhưng ta là góa phụ, còn chàng là quân tử như trúc được người người ca tụng ở kinh thành kia mà.
Tác giả: Bạch Thái Thái
Editor: Thiên Nhược Hữu Tình
________
GIỚI THIỆU NGẮN:
Năm ấy nhà ta khốn cùng nhất, ta nhận một mối sinh con nối dõi cho tử tù.
Đêm xuân ngắn ngủi qua đi, chàng lại được minh oan.
Triệu Thanh Hà lạnh nhạt nói với ta: “Sự đã rồi, nàng theo ta về phủ đi.”
Nhưng ta là góa phụ, còn chàng là quân tử như trúc được người người ca tụng ở kinh thành kia mà.
9.6
Phụ thân ta là Triệu Vĩnh An, trước khi lên đường tòng quân, ông đã căn dặn rằng, nếu ông chẳng may bỏ mạng nơi biên cương, thì hãy cho phép mẫu thân ta tái giá cùng người thợ săn trong làng.
Nghe nói kẻ thợ săn ấy tuy bị tật một chân, nhưng tính tình lại hung bạo, một quyền có thể đấm c.h.ế.t hổ, lại còn nghe đồn rằng ông ấy đã từng đánh c.h.ế.t người vợ trước. Nếu mẫu thân gả cho hắn, khác nào tự dấn thân vào chốn hiểm nguy.
Ba năm sau, tin dữ ngoài biên cương truyền về, phụ thân đã tử trận.
Tổ mẫu cùng các tộc lão trong làng nhận lấy hai mươi lượng bạc từ người thợ săn, ngang nhiên ép buộc mẫu thân ta gả cho hắn.
Nghe nói kẻ thợ săn ấy tuy bị tật một chân, nhưng tính tình lại hung bạo, một quyền có thể đấm c.h.ế.t hổ, lại còn nghe đồn rằng ông ấy đã từng đánh c.h.ế.t người vợ trước. Nếu mẫu thân gả cho hắn, khác nào tự dấn thân vào chốn hiểm nguy.
Ba năm sau, tin dữ ngoài biên cương truyền về, phụ thân đã tử trận.
Tổ mẫu cùng các tộc lão trong làng nhận lấy hai mươi lượng bạc từ người thợ săn, ngang nhiên ép buộc mẫu thân ta gả cho hắn.
9.6
Phụ thân ta là Triệu Vĩnh An, trước khi lên đường tòng quân, ông đã căn dặn rằng, nếu ông chẳng may bỏ mạng nơi biên cương, thì hãy cho phép mẫu thân ta tái giá cùng người thợ săn trong làng.
Nghe nói kẻ thợ săn ấy tuy bị tật một chân, nhưng tính tình lại hung bạo, một quyền có thể đấm c.h.ế.t hổ, lại còn nghe đồn rằng ông ấy đã từng đánh c.h.ế.t người vợ trước. Nếu mẫu thân gả cho hắn, khác nào tự dấn thân vào chốn hiểm nguy.
Ba năm sau, tin dữ ngoài biên cương truyền về, phụ thân đã tử trận.
Tổ mẫu cùng các tộc lão trong làng nhận lấy hai mươi lượng bạc từ người thợ săn, ngang nhiên ép buộc mẫu thân ta gả cho hắn.
Nghe nói kẻ thợ săn ấy tuy bị tật một chân, nhưng tính tình lại hung bạo, một quyền có thể đấm c.h.ế.t hổ, lại còn nghe đồn rằng ông ấy đã từng đánh c.h.ế.t người vợ trước. Nếu mẫu thân gả cho hắn, khác nào tự dấn thân vào chốn hiểm nguy.
Ba năm sau, tin dữ ngoài biên cương truyền về, phụ thân đã tử trận.
Tổ mẫu cùng các tộc lão trong làng nhận lấy hai mươi lượng bạc từ người thợ săn, ngang nhiên ép buộc mẫu thân ta gả cho hắn.
9.8
Tác giả: Bạch Cơ Quán
Thể loại: Cổ Đại, Linh dị.
Số chương: 65 chương + 1 ngoại truyện
Dịch: Quá khứ chậm rãi
Giới thiệu
Thịnh Đường, Trường An, trăm quỷ dạ hành, ngàn yêu phục tụ.
Trên phố Tây thị, nơi giao nhau giữa hai giới âm dương, có một tòa Phiêu Miểu Các thần bí hư vô.
Trong Phiêu Miểu Các, buôn bán đủ các món kỳ trân dị bảo, thất tình lục dục.
Là nơi mà người, yêu, quỷ, thần tới lui.
Phiêu Miểu Các ở đâu?
Người vô duyên, đi lướt qua cũng khó thấy.
Người có duyên, ngàn dặm đến tìm.
Vì sao thế gian phải có Phiêu Miểu Các?
Vì chúng sinh có dục vọng, nên thế gian mới có Phiêu Miểu Các.
Nhân vật chính:
Nguyên Diệu, thư sinh nghèo túng tính cách thuần lương, nhát gan nhưng luôn gặp yêu quái.
Nguyên Diệu vì đi thi mà đến chỗ người thân ở Trường An, lần đầu bước vào Phiêu Miểu Các, hắn vô tình làm bể các loại kỳ trân dị bảo, hắn nghèo đến mức chỉ còn lại có hai mươi văn tiền, bị lừa gạt ký khế ước bán thân, trở thành nô bộc của Phiêu Miểu Các, từ đó về sau đi theo Bạch Cơ chứng kiến muôn màu muôn vẻ của chúng sinh.
Bạch Cơ, chủ nhân Phiêu Miểu các, là mỹ nhân nhưng lại không phải người.
Thân phận thần bí, một người không nổi bật như nàng, từ khi chúng sinh có ấn tượng tới nay, đã kinh doanh Phiêu Miểu Các, bán đủ các kỳ trân dị bảo.
Đối với nàng mà nói, ý nghĩa duy nhất ba ngàn năm qua đối với nàng, là chờ chúng sinh tới mua "Dục vọng", tập hợp đủ "Nhân quả" bằng với cát sông Hằng...
Thể loại: Cổ Đại, Linh dị.
Số chương: 65 chương + 1 ngoại truyện
Dịch: Quá khứ chậm rãi
Giới thiệu
Thịnh Đường, Trường An, trăm quỷ dạ hành, ngàn yêu phục tụ.
Trên phố Tây thị, nơi giao nhau giữa hai giới âm dương, có một tòa Phiêu Miểu Các thần bí hư vô.
Trong Phiêu Miểu Các, buôn bán đủ các món kỳ trân dị bảo, thất tình lục dục.
Là nơi mà người, yêu, quỷ, thần tới lui.
Phiêu Miểu Các ở đâu?
Người vô duyên, đi lướt qua cũng khó thấy.
Người có duyên, ngàn dặm đến tìm.
Vì sao thế gian phải có Phiêu Miểu Các?
Vì chúng sinh có dục vọng, nên thế gian mới có Phiêu Miểu Các.
Nhân vật chính:
Nguyên Diệu, thư sinh nghèo túng tính cách thuần lương, nhát gan nhưng luôn gặp yêu quái.
Nguyên Diệu vì đi thi mà đến chỗ người thân ở Trường An, lần đầu bước vào Phiêu Miểu Các, hắn vô tình làm bể các loại kỳ trân dị bảo, hắn nghèo đến mức chỉ còn lại có hai mươi văn tiền, bị lừa gạt ký khế ước bán thân, trở thành nô bộc của Phiêu Miểu Các, từ đó về sau đi theo Bạch Cơ chứng kiến muôn màu muôn vẻ của chúng sinh.
Bạch Cơ, chủ nhân Phiêu Miểu các, là mỹ nhân nhưng lại không phải người.
Thân phận thần bí, một người không nổi bật như nàng, từ khi chúng sinh có ấn tượng tới nay, đã kinh doanh Phiêu Miểu Các, bán đủ các kỳ trân dị bảo.
Đối với nàng mà nói, ý nghĩa duy nhất ba ngàn năm qua đối với nàng, là chờ chúng sinh tới mua "Dục vọng", tập hợp đủ "Nhân quả" bằng với cát sông Hằng...
6.5
Sở Ngọc Khanh là con trai trưởng Quốc Công phủ, phụ thân bất công, mẫu thân yếu đuối, dưới sự bảo bọc của lão thái quân, y chuyên tâm học hành hi vọng đạt được công danh kế thừa tước vị, nhưng một đạo thánh chỉ ban xuống, y trở thành nam thê đông cung thái tử.
Vốn tưởng thái tử lợi dụng gia thế của mình, cho nên mới cưới một nam tử như y làm vợ, ai có thể nghĩ được ngày đầu tiên vào đông cung, nam nhân lạnh lùng kia liền cực kỳ yêu thương y.
Trung khuyển thái tử trong nóng ngoài lạnh công VS dịu dàng thông minh thái tử phi thụ, thoải mái, sủng, cưới trước yêu sau, có tiểu bánh bao.
Vốn tưởng thái tử lợi dụng gia thế của mình, cho nên mới cưới một nam tử như y làm vợ, ai có thể nghĩ được ngày đầu tiên vào đông cung, nam nhân lạnh lùng kia liền cực kỳ yêu thương y.
Trung khuyển thái tử trong nóng ngoài lạnh công VS dịu dàng thông minh thái tử phi thụ, thoải mái, sủng, cưới trước yêu sau, có tiểu bánh bao.
7.6
Chàng giục ngựa Kim Xuyên, kiếm hướng sa trường, y sinh tử kề cạnh, tắm máu trường chinh, tình nùng bóng hình thiếu niên. Tuy nhiên dòng đời đẩy đưa, hiểu lầm nối tiếp nhau, từ đây đường chia đôi ngả, cuối cùng thành người xa lạ. Cho đến khi đắm chìm trong chốn phù hoa dập dềnh, nắm giữ giang sơn như tranh, chợt ngoảnh đầu lại, mới bần thần luyến lưu cảnh xuân nên thơ, nay đã là khoảng không mênh mang. Dưới một người trên vạn người, thần tử chuyển non dời địa, đổi lại bằng việc nhìn đấy, thấy đấy nhưng không thể kề bên cùng thước vải trắng. Hòa Thân, đệ nhất quyền thần giơ tay hô mưa gọi gió dưới triều đình Càn Long; Vĩnh Diễm, vị vua trẻ tuổi phía sau mê mờ; Phúc Khang An, chàng soái tước vương dõng mãnh thiên hạ; giữa ba người đã định sẵn cục diện rối ren khôn gỡ. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
Tag: HE (Heaven ending)
Nhân vật chính: Hòa Thân, Phúc Khang An, Vĩnh Diễm
Nhân vật phụ: Hoằng Lịch, Phúc Trường An, Tô Thanh Liên, Phùng Tễ Văn
Bối cảnh: thời Thanh
Giới thiệu từ tác giả: lịch sử giả tưởng, tiểu thuyết triều thanh, đảo ngược lại bản án để các bạn cùng xem., độc giả xem thoải mái nhưng hãy nhớ những điểm sau: 1. Đây là một đoạn dã sử không chính thống, 2. Tất cả những tư liệu lịch sử đều phục vụ cho quá trình tưởng tượng thôi
Xin hãy tạm quên hình ảnh hào hoa phong nhã, huy hoàng đi. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
Tag: HE (Heaven ending)
Nhân vật chính: Hòa Thân, Phúc Khang An, Vĩnh Diễm
Nhân vật phụ: Hoằng Lịch, Phúc Trường An, Tô Thanh Liên, Phùng Tễ Văn
Bối cảnh: thời Thanh
Giới thiệu từ tác giả: lịch sử giả tưởng, tiểu thuyết triều thanh, đảo ngược lại bản án để các bạn cùng xem., độc giả xem thoải mái nhưng hãy nhớ những điểm sau: 1. Đây là một đoạn dã sử không chính thống, 2. Tất cả những tư liệu lịch sử đều phục vụ cho quá trình tưởng tượng thôi
Xin hãy tạm quên hình ảnh hào hoa phong nhã, huy hoàng đi. Vinh quang nhục nhã một kiếp người như nhành hoa đâm chồi nảy lộc rồi héo rũ. Thịnh thế Càn Long khác nào trăng dưới nước hoa trong gương…
9
Hoàng Hậu trọng sinh.
Quý phi xuyên không.
Hiền phi nắm giữ hệ thống công lược trong tay.
Thục phi mang trong mình hào quang của nữ nhi thiên mệnh.
Mà Hoàng Thượng thậm chí còn lợi hại hơn, hắn có khả năng đọc được suy nghĩ.
Quý phi xuyên không.
Hiền phi nắm giữ hệ thống công lược trong tay.
Thục phi mang trong mình hào quang của nữ nhi thiên mệnh.
Mà Hoàng Thượng thậm chí còn lợi hại hơn, hắn có khả năng đọc được suy nghĩ.
6.9
Hoàng đế hỏi: "Cặp song sinh nhà ngươi đã đặt tên chưa?"
Phụ thân ta đáp: "Bẩm Hoàng thượng, vẫn chưa"
Hoàng đế nói: "Vậy để Trẫm thay ngươi đặt tên cho chúng"
Phụ thân ta: "Đó là vinh hạnh của con thần."
Hoàng đế nói: "Một đứa đặt tên là Thẩm Đường Chu, một đứa là Thẩm Duy Nhất, ý ngươi thế nào?"
Phụ thân ta thưa: "Chữ "Chu" là quốc tính, con thần e rằng không dám đảm đương."
Hoàng đế nói: "Tương lai là Hoàng hậu, đủ sức gánh vác."
Phụ thân ta: "Thần vô cùng hoảng hốt!"
Phụ thân ta đáp: "Bẩm Hoàng thượng, vẫn chưa"
Hoàng đế nói: "Vậy để Trẫm thay ngươi đặt tên cho chúng"
Phụ thân ta: "Đó là vinh hạnh của con thần."
Hoàng đế nói: "Một đứa đặt tên là Thẩm Đường Chu, một đứa là Thẩm Duy Nhất, ý ngươi thế nào?"
Phụ thân ta thưa: "Chữ "Chu" là quốc tính, con thần e rằng không dám đảm đương."
Hoàng đế nói: "Tương lai là Hoàng hậu, đủ sức gánh vác."
Phụ thân ta: "Thần vô cùng hoảng hốt!"
8
Tác giả: Kỵ Kình Nam Khứ
Tran / Editor: AI_Lê
Beta: AL_Thiên Điểu
Thể loại: Cổ đại, HE, Huyền huyễn, Đam mỹ, Báo thù
Giới thiệu
Từ Hành Chi viết trong sách truyện của mình thế này:
Ở vùng biển phía bên kia ngọn núi có một đám nhân vật phản diện, bọn họ vừa thông minh vừa đáng yêu, bọn họ kỳ lạ mỗi người một vẻ, chăm chỉ thật thà, muốn trốn khỏi lao tù.
Sau đó, y xuyên vào trong quyển truyện ấy.
Thế giới nói: Thiết lập của ngươi làm đảo loạn trật tự thế giới, ngươi phải giết chết boss phản diện có dự định phá tan lao tù chiếm lĩnh thế giới.
Từ Hành Chi nói: Xin lỗi, ta chỉ là một con cá muối*.
*Cá muối: chỉ người lười nhác, không có ý chí, không hoài bão, không muốn làm gì, không sân si.
Thế giới nói: Không sao hết, nhân vật phản diện là sư đệ mà ngươi tự mình cưng chiều nuôi lớn, hắn nghe lời ngươi nhất.
Từ Hành Chi: Ta chưa từng viết thiết lập này.
Boss với gương mặt dịu dàng: Sư huynh, huynh thích dây xích vàng này hay cái khóa bạc này? Huynh cứ từ từ mà chọn, đệ nghe theo huynh hết.
Từ Hành Chi: Ta thật sự chưa từng viết thiết lập thế này bao giờ.
Thiết lập này, tất cả đều như ngươi mong muốn.
***
Thiết lập công thụ: Hắc liên hoa xinh đẹp sư đệ công X Siêu phóng đãng đẹp trai sư huynh thụ
Một câu giới thiệu ngắn gọn: Mười năm uống nước đá cũng khó khiến trái tim nhiệt huyết nguội lạnh.
Tran / Editor: AI_Lê
Beta: AL_Thiên Điểu
Thể loại: Cổ đại, HE, Huyền huyễn, Đam mỹ, Báo thù
Giới thiệu
Từ Hành Chi viết trong sách truyện của mình thế này:
Ở vùng biển phía bên kia ngọn núi có một đám nhân vật phản diện, bọn họ vừa thông minh vừa đáng yêu, bọn họ kỳ lạ mỗi người một vẻ, chăm chỉ thật thà, muốn trốn khỏi lao tù.
Sau đó, y xuyên vào trong quyển truyện ấy.
Thế giới nói: Thiết lập của ngươi làm đảo loạn trật tự thế giới, ngươi phải giết chết boss phản diện có dự định phá tan lao tù chiếm lĩnh thế giới.
Từ Hành Chi nói: Xin lỗi, ta chỉ là một con cá muối*.
*Cá muối: chỉ người lười nhác, không có ý chí, không hoài bão, không muốn làm gì, không sân si.
Thế giới nói: Không sao hết, nhân vật phản diện là sư đệ mà ngươi tự mình cưng chiều nuôi lớn, hắn nghe lời ngươi nhất.
Từ Hành Chi: Ta chưa từng viết thiết lập này.
Boss với gương mặt dịu dàng: Sư huynh, huynh thích dây xích vàng này hay cái khóa bạc này? Huynh cứ từ từ mà chọn, đệ nghe theo huynh hết.
Từ Hành Chi: Ta thật sự chưa từng viết thiết lập thế này bao giờ.
Thiết lập này, tất cả đều như ngươi mong muốn.
***
Thiết lập công thụ: Hắc liên hoa xinh đẹp sư đệ công X Siêu phóng đãng đẹp trai sư huynh thụ
Một câu giới thiệu ngắn gọn: Mười năm uống nước đá cũng khó khiến trái tim nhiệt huyết nguội lạnh.
8.7
Tác giả: 日历秋季
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Sủng, Chữa Lành, Xuyên Không, Ngọt
Team dịch: Đan Linh
Giới thiệu:
Cô gái pháp y Lâm Linh xuyên không đến năm cuối cấp ba, nhận được hệ thống phá án. Lúc này, thành phố Giang Ninh liên tiếp xảy ra án mạng lớn, án tồn đọng chất đống, Lâm Linh tình cờ được cảnh sát công nhận, bắt đầu cuộc sống phá án bên ngoài, liên tục phá các vụ án lớn và tồn đọng.
Vụ án thiếu nữ hàng xóm bị ngộ độc vào sáng sớm, vụ án tai nạn xe hơi ven đường hư hư thực thực, vụ án xác chết trong hang đá, vụ án sinh viên khoa lịch sử mất tích,… đủ loại vụ án, tưởng chừng khó bề phân biệt, có sự tham gia của Lâm Linh, luôn có thể xoay chuyển tình thế, lần lượt tuyên bố phá án.
Mùa tốt nghiệp chưa đến, người khác loay hoay tìm việc, Lâm Linh sớm trở thành mục tiêu của các cục cảnh sát khắp nơi, đều dùng hết mọi cách để muốn cướp cô về tay. Chú của Lộ Hàn Xuyên để cướp được Lâm Linh, gọi cháu trai mình đến, để anh đi xem mắt với Lâm Linh. Lộ Hàn Xuyên gặp Lâm Linh, cười, cô gái này anh quen!
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Sủng, Chữa Lành, Xuyên Không, Ngọt
Team dịch: Đan Linh
Giới thiệu:
Cô gái pháp y Lâm Linh xuyên không đến năm cuối cấp ba, nhận được hệ thống phá án. Lúc này, thành phố Giang Ninh liên tiếp xảy ra án mạng lớn, án tồn đọng chất đống, Lâm Linh tình cờ được cảnh sát công nhận, bắt đầu cuộc sống phá án bên ngoài, liên tục phá các vụ án lớn và tồn đọng.
Vụ án thiếu nữ hàng xóm bị ngộ độc vào sáng sớm, vụ án tai nạn xe hơi ven đường hư hư thực thực, vụ án xác chết trong hang đá, vụ án sinh viên khoa lịch sử mất tích,… đủ loại vụ án, tưởng chừng khó bề phân biệt, có sự tham gia của Lâm Linh, luôn có thể xoay chuyển tình thế, lần lượt tuyên bố phá án.
Mùa tốt nghiệp chưa đến, người khác loay hoay tìm việc, Lâm Linh sớm trở thành mục tiêu của các cục cảnh sát khắp nơi, đều dùng hết mọi cách để muốn cướp cô về tay. Chú của Lộ Hàn Xuyên để cướp được Lâm Linh, gọi cháu trai mình đến, để anh đi xem mắt với Lâm Linh. Lộ Hàn Xuyên gặp Lâm Linh, cười, cô gái này anh quen!
7.6
Ta cùng tỷ tỷ vốn là hai con yêu miêu.
Vô tình lạc vào hoàng cung, tỷ tỷ trở thành Quý phi được Hoàng đế hết mực sủng ái.
Còn ta, được vị đại tướng quân uy vũ ôm vào lòng, đưa ra khỏi cung.
Ba năm trôi qua, ta sống trong sự sủng ái và yêu thương.
Một ngày nọ, Tướng quân từ biên cương trở về mang theo một vị nữ tử, Hoàng đế cũng lần đầu tiên nổi giận với tỷ tỷ.
Nửa đêm, tỷ tỷ nhảy lên mái nhà của ta: "Miên Miên, ta đã hấp thu đủ long khí, bỏ trốn không?"
Ta nhanh nhẹn gói ghém vàng bạc châu báu, quàng lên lưng, gật đầu: "Tỷ đi, ta cũng đi!"
Chỉ trong chốc lát, Quý phi băng hà, phủ Tướng quân cũng có tang.
Nghe đâu thiên tử giận dữ, gi.ết chóc hàng vạn người.
Đại tướng quân vì tìm ái thê, mang trọng binh bao vây hoàng thành.
Thiên hạ trở nên chao đảo!
Vô tình lạc vào hoàng cung, tỷ tỷ trở thành Quý phi được Hoàng đế hết mực sủng ái.
Còn ta, được vị đại tướng quân uy vũ ôm vào lòng, đưa ra khỏi cung.
Ba năm trôi qua, ta sống trong sự sủng ái và yêu thương.
Một ngày nọ, Tướng quân từ biên cương trở về mang theo một vị nữ tử, Hoàng đế cũng lần đầu tiên nổi giận với tỷ tỷ.
Nửa đêm, tỷ tỷ nhảy lên mái nhà của ta: "Miên Miên, ta đã hấp thu đủ long khí, bỏ trốn không?"
Ta nhanh nhẹn gói ghém vàng bạc châu báu, quàng lên lưng, gật đầu: "Tỷ đi, ta cũng đi!"
Chỉ trong chốc lát, Quý phi băng hà, phủ Tướng quân cũng có tang.
Nghe đâu thiên tử giận dữ, gi.ết chóc hàng vạn người.
Đại tướng quân vì tìm ái thê, mang trọng binh bao vây hoàng thành.
Thiên hạ trở nên chao đảo!
8.7
Ta là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành, nhưng cũng là yêu phi bị vạn dân nguyền rủa, mang tội danh họa Quốc.
Nhân lúc Hoàng đế xuất chinh, Hoàng hậu âm thầm hạ độc, mưu sát ta.
Nàng ta tự tin rằng, chỉ cần ta c.h.ế.t đi, Hoàng đế sẽ lại trở thành vị phu quân anh minh, thần dũng của nàng.
Nhưng nàng ta không ngờ rằng, chính ta mới là gông xiềng cuối cùng giữ hắn khỏi sự khát máu và cuồng sát.
Ta c.h.ế.t rồi.
Hắn, cũng hoàn toàn hóa đ.i.ê.n.
...
Nhân lúc Hoàng đế xuất chinh, Hoàng hậu âm thầm hạ độc, mưu sát ta.
Nàng ta tự tin rằng, chỉ cần ta c.h.ế.t đi, Hoàng đế sẽ lại trở thành vị phu quân anh minh, thần dũng của nàng.
Nhưng nàng ta không ngờ rằng, chính ta mới là gông xiềng cuối cùng giữ hắn khỏi sự khát máu và cuồng sát.
Ta c.h.ế.t rồi.
Hắn, cũng hoàn toàn hóa đ.i.ê.n.
...
8.6
Truyện ngắn Zhihu – Tác giả NHẤT LÊ
Thể loại: 1vs1, Cổ Đại, ĐOẢN VĂN, HE
Giới thiệu
Năm Cảnh Đức thứ mười ba, lễ cập kê của trưởng tỷ nhà ta tổ chức vô cùng náo nhiệt. Cũng vào hôm đó, trưởng tỷ được đương kim Thánh thượng chỉ hôn cho Thái tử. Một lúc song hỉ lâm môn, mọi người trong phủ đều vui mừng, nở mày nở mặt.
Khi đó ta chỉ mới mười một tuổi, đi theo Vũ sư phụ học được chút võ công, leo tường, lùa gà, rất hay gây chuyện. Phụ thân đại nhân nhà ta vô cùng đau đầu. Đáng tiếc ta là con út trong nhà nên luôn được cưng chiều. Ông ấy cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở để ta tuỳ ý làm loạn, chỉ cần không gây ra rắc rối quá to là được, ước người ngoài vĩnh viễn không biết Tề gia còn có một mầm mống vặn vẹo là ta.
Ta tự nhận nếu phụ mẫu không yêu chiều như vậy, mầm cây vốn không thẳng của ta cũng không bị xiêu vẹo qua năm tháng. Đến mức vào năm mười một tuổi, ta đã hoàn toàn bôi nhọ gia phong của Tề gia. Văn không bằng trưởng tỷ, khiêu vũ không bằng nhị tỷ, biết chút võ nghệ mèo ba chân cũng không bằng một phần mười của huynh trưởng và nhị ca. Cho dù trên dưới Tề gia hễ trông thấy ta liền đau đầu nhưng ta sống vô cùng vui vẻ. Bởi vì họ tuy đau đầu nhưng trong lòng càng thương ta hơn. Từ nhỏ ta đã am hiểu đạo lý này nên sống không chút sợ hãi.
Thể loại: 1vs1, Cổ Đại, ĐOẢN VĂN, HE
Giới thiệu
Năm Cảnh Đức thứ mười ba, lễ cập kê của trưởng tỷ nhà ta tổ chức vô cùng náo nhiệt. Cũng vào hôm đó, trưởng tỷ được đương kim Thánh thượng chỉ hôn cho Thái tử. Một lúc song hỉ lâm môn, mọi người trong phủ đều vui mừng, nở mày nở mặt.
Khi đó ta chỉ mới mười một tuổi, đi theo Vũ sư phụ học được chút võ công, leo tường, lùa gà, rất hay gây chuyện. Phụ thân đại nhân nhà ta vô cùng đau đầu. Đáng tiếc ta là con út trong nhà nên luôn được cưng chiều. Ông ấy cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở để ta tuỳ ý làm loạn, chỉ cần không gây ra rắc rối quá to là được, ước người ngoài vĩnh viễn không biết Tề gia còn có một mầm mống vặn vẹo là ta.
Ta tự nhận nếu phụ mẫu không yêu chiều như vậy, mầm cây vốn không thẳng của ta cũng không bị xiêu vẹo qua năm tháng. Đến mức vào năm mười một tuổi, ta đã hoàn toàn bôi nhọ gia phong của Tề gia. Văn không bằng trưởng tỷ, khiêu vũ không bằng nhị tỷ, biết chút võ nghệ mèo ba chân cũng không bằng một phần mười của huynh trưởng và nhị ca. Cho dù trên dưới Tề gia hễ trông thấy ta liền đau đầu nhưng ta sống vô cùng vui vẻ. Bởi vì họ tuy đau đầu nhưng trong lòng càng thương ta hơn. Từ nhỏ ta đã am hiểu đạo lý này nên sống không chút sợ hãi.
5.7
Phu quân ta sống lại rồi.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi sống lại là chạy tới cứu Chu Oánh, bỏ lại ta bị xà ngang đập trúng.
Kiếp trước, Chu Oánh bị thiêu chết trong thư phòng.
Khi nhà bị hỏa hoạn, không ai biết trong phòng sách còn có người.
Nhìn phu quân chạy xa, trong lòng ta lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Kiếp này ta không cần đeo xiềng xích nặng nề mang tên ân cứu mạng và làm trâu làm ngựa cho nhà họ Thẩm nữa.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi sống lại là chạy tới cứu Chu Oánh, bỏ lại ta bị xà ngang đập trúng.
Kiếp trước, Chu Oánh bị thiêu chết trong thư phòng.
Khi nhà bị hỏa hoạn, không ai biết trong phòng sách còn có người.
Nhìn phu quân chạy xa, trong lòng ta lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Kiếp này ta không cần đeo xiềng xích nặng nề mang tên ân cứu mạng và làm trâu làm ngựa cho nhà họ Thẩm nữa.
8.3
Tân Thám Hoa lang dịu dàng tao nhã, công tử như ngọc.
Không ai biết ba tuổi hắn đã giết người mổ bụng, năm tuổi lột da mặt người để làm đèn, là một kẻ xấu trời sinh.
Ta cùng Tạ Chi Hành sống nương tựa lẫn nhau mà lớn lên, đã tốn rất nhiều công sức mới khiến hắn thu liễm trở thành một người bình thường.
Trên đường dạo phố, quận chúa vừa gặp hắn đã yêu, nhưng tỏ tình lại bị từ chối một cách nhã nhặn.
Mấy ngày sau, ở nơi đầu đường, ta được người ta phát hiện bị bọn giặc cỏ làm nhục đến chết.
Cuối cùng quận chúa cũng được như ý, thay thế vị trí của ta, Tạ Chi Hành dịu dàng tươi cười cưới ả làm Tạ phu nhân.
Về sau, má/u nhuộm đỏ kinh đô, điều này trở thành chuyện hối hận nhất mà ả từng làm.
Không có ta kiềm chế, Tạ Chi Hành giết đến điên rồi.
Không ai biết ba tuổi hắn đã giết người mổ bụng, năm tuổi lột da mặt người để làm đèn, là một kẻ xấu trời sinh.
Ta cùng Tạ Chi Hành sống nương tựa lẫn nhau mà lớn lên, đã tốn rất nhiều công sức mới khiến hắn thu liễm trở thành một người bình thường.
Trên đường dạo phố, quận chúa vừa gặp hắn đã yêu, nhưng tỏ tình lại bị từ chối một cách nhã nhặn.
Mấy ngày sau, ở nơi đầu đường, ta được người ta phát hiện bị bọn giặc cỏ làm nhục đến chết.
Cuối cùng quận chúa cũng được như ý, thay thế vị trí của ta, Tạ Chi Hành dịu dàng tươi cười cưới ả làm Tạ phu nhân.
Về sau, má/u nhuộm đỏ kinh đô, điều này trở thành chuyện hối hận nhất mà ả từng làm.
Không có ta kiềm chế, Tạ Chi Hành giết đến điên rồi.
7.4
[Có dũng có mưu thiên kim năng động vs. ngoài lạnh trong nóng, hung ác nham hiểm thất hoàng tử.]
Tống Trừ Nhiên chỉ nói vài câu nói hùng hồn, liền xuyên không vào tiểu thuyết, trở thành nữ nhân ngốc nghếch và bi thảm mà chính nàng vừa mới chê bai.
Trong mắt của Tống Trừ Nhiên, nguyên chủ là một người bị tình yêu làm mờ mắt, sẵn sàng bị lợi dụng, nhìn huynh trưởng bị hãm hại, cha bị ép buộc, và toàn bộ nhà họ Tống bị đẩy đến cảnh cửa nát nhà tan, tất cả chỉ vì tình yêu mù quáng.
Cuối cùng, nguyên chủ rơi vào bẫy của kẻ khác, và kết thúc cuộc đời mình trong sự thê thảm tại biệt viện bị bỏ hoang.
Sau khi xuyên vào tiểu thuyết, Tống Trừ Nhiên phiền muộn thở dài một hơi. Nàng quyết tâm dựa vào kiến thức của mình về cốt truyện để tránh xa nam chính cùng những tranh đấu quyền lực, an phận làm một thiên kim ngoan ngoãn được nhà họ Tống yêu thương.
Tuy nhiên, nàng không ngờ rằng người biểu tỷ luôn tính kế hãm hại nàng trong nguyên tác lại mang theo ký ức kiếp trước mà tái sinh, và đã sẵn sàng lên sân khấu từ trước.
Triển khai cốt truyện liền đại biến, Tống Trừ Nhiên vốn tưởng rằng mình như nhà tiên tri nắm chắc kịch bản trong tay, lại không ngờ rằng kịch bản đã bị hoàn toàn cải biên.
Tống Trừ Nhiên nghĩ tới nghĩ lui, quyết định đem bàn tính hướng vào người nhẽ ra bị nam chính mai phục đánh tới tàn hơi, bất đắc dĩ phải rời bỏ quyền mưu – hung ác nham hiểm nam phụ Thịnh Kỳ.
Để cứu Thịnh Kỳ và huynh trưởng, nàng đến phủ ngự vệ, đưa ra chiếc túi thơm bình an do chính tay mình thêu thảm đến không nỡ nhìn.
Để phá Thịnh Kỳ và nữ nhạc sư có dụng tâm kín đáo kết duyên, nàng nhanh trí diễn xuất một màn bị Thịnh Kỳ bội bạc tâm ý.
Tin tức thất hoàng tử đùa bỡn với con gái Trấn Quốc đại tướng quân lan truyền nhanh chóng.
Thịnh Kỳ hỏi: “Tống Trừ Nhiên, rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Tống Trừ Nhiên đáp: “Ta đã huỷ hoại thanh danh, ngươi phải cưới ta!”.
Dù nàng vô cớ gây rối, năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng Thịnh Kỳ cũng phải dùng kiệu tám người nâng để đưa nàng về phủ thất hoàng tử.
Sau khi kết hôn, mỗi ngày Tống Trừ Nhiên tự nhắc nhở mình: Không động tâm, không tham niệm, không nợ nhau.
Chỉ cần hợp tác cùng Thịnh Kỳ để đánh bại nam chính, nàng sẽ hòa li và rời đi, tuyệt đối không chậm trễ đối phương.
*
Thịnh Kỳ cao ngạo, lạnh nhạt, chưa bao giờ để ý quá nhiều đến tình cảm nhi nữ, nhưng lại vì một túi thơm nhỏ mà khó được tâm động.
Nhìn Tống Trừ Nhiên liên tục cố ý tiếp cận, cố ý tán tỉnh, hắn trầm khuôn mặt ra vẻ phiền chán.
Vốn tưởng rằng chỉ cần phụ hoàng ra một tờ hôn thư là có thể ôm mỹ nhân về, nhưng lại phát hiện mỹ nhân đối với hắn chỉ là tình cảm giả dối.
Toàn kinh thành đồn đại rằng hắn đối với nàng bội tình bạc nghĩa, nhưng thực tế là hắn mới là người bị bội tình bạc nghĩa.
Khi nàng ánh mắt tránh né mà đưa ra yêu cầu hòa li, hắn đè nàng xuống bên trong hương trướng.
Mười ngón tay gắt gao đan chặt, mang theo ý vị trừng phạt.
“Tống Trừ Nhiên, lúc trước không thể thiếu ta chính là nàng, điều này nàng phải nhớ cả đời.”
Tống Trừ Nhiên chỉ nói vài câu nói hùng hồn, liền xuyên không vào tiểu thuyết, trở thành nữ nhân ngốc nghếch và bi thảm mà chính nàng vừa mới chê bai.
Trong mắt của Tống Trừ Nhiên, nguyên chủ là một người bị tình yêu làm mờ mắt, sẵn sàng bị lợi dụng, nhìn huynh trưởng bị hãm hại, cha bị ép buộc, và toàn bộ nhà họ Tống bị đẩy đến cảnh cửa nát nhà tan, tất cả chỉ vì tình yêu mù quáng.
Cuối cùng, nguyên chủ rơi vào bẫy của kẻ khác, và kết thúc cuộc đời mình trong sự thê thảm tại biệt viện bị bỏ hoang.
Sau khi xuyên vào tiểu thuyết, Tống Trừ Nhiên phiền muộn thở dài một hơi. Nàng quyết tâm dựa vào kiến thức của mình về cốt truyện để tránh xa nam chính cùng những tranh đấu quyền lực, an phận làm một thiên kim ngoan ngoãn được nhà họ Tống yêu thương.
Tuy nhiên, nàng không ngờ rằng người biểu tỷ luôn tính kế hãm hại nàng trong nguyên tác lại mang theo ký ức kiếp trước mà tái sinh, và đã sẵn sàng lên sân khấu từ trước.
Triển khai cốt truyện liền đại biến, Tống Trừ Nhiên vốn tưởng rằng mình như nhà tiên tri nắm chắc kịch bản trong tay, lại không ngờ rằng kịch bản đã bị hoàn toàn cải biên.
Tống Trừ Nhiên nghĩ tới nghĩ lui, quyết định đem bàn tính hướng vào người nhẽ ra bị nam chính mai phục đánh tới tàn hơi, bất đắc dĩ phải rời bỏ quyền mưu – hung ác nham hiểm nam phụ Thịnh Kỳ.
Để cứu Thịnh Kỳ và huynh trưởng, nàng đến phủ ngự vệ, đưa ra chiếc túi thơm bình an do chính tay mình thêu thảm đến không nỡ nhìn.
Để phá Thịnh Kỳ và nữ nhạc sư có dụng tâm kín đáo kết duyên, nàng nhanh trí diễn xuất một màn bị Thịnh Kỳ bội bạc tâm ý.
Tin tức thất hoàng tử đùa bỡn với con gái Trấn Quốc đại tướng quân lan truyền nhanh chóng.
Thịnh Kỳ hỏi: “Tống Trừ Nhiên, rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Tống Trừ Nhiên đáp: “Ta đã huỷ hoại thanh danh, ngươi phải cưới ta!”.
Dù nàng vô cớ gây rối, năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng Thịnh Kỳ cũng phải dùng kiệu tám người nâng để đưa nàng về phủ thất hoàng tử.
Sau khi kết hôn, mỗi ngày Tống Trừ Nhiên tự nhắc nhở mình: Không động tâm, không tham niệm, không nợ nhau.
Chỉ cần hợp tác cùng Thịnh Kỳ để đánh bại nam chính, nàng sẽ hòa li và rời đi, tuyệt đối không chậm trễ đối phương.
*
Thịnh Kỳ cao ngạo, lạnh nhạt, chưa bao giờ để ý quá nhiều đến tình cảm nhi nữ, nhưng lại vì một túi thơm nhỏ mà khó được tâm động.
Nhìn Tống Trừ Nhiên liên tục cố ý tiếp cận, cố ý tán tỉnh, hắn trầm khuôn mặt ra vẻ phiền chán.
Vốn tưởng rằng chỉ cần phụ hoàng ra một tờ hôn thư là có thể ôm mỹ nhân về, nhưng lại phát hiện mỹ nhân đối với hắn chỉ là tình cảm giả dối.
Toàn kinh thành đồn đại rằng hắn đối với nàng bội tình bạc nghĩa, nhưng thực tế là hắn mới là người bị bội tình bạc nghĩa.
Khi nàng ánh mắt tránh né mà đưa ra yêu cầu hòa li, hắn đè nàng xuống bên trong hương trướng.
Mười ngón tay gắt gao đan chặt, mang theo ý vị trừng phạt.
“Tống Trừ Nhiên, lúc trước không thể thiếu ta chính là nàng, điều này nàng phải nhớ cả đời.”
8.5
Không có bàn tay vàng, không xuyên không, không trọng sinh.
Đây là câu chuyện thuần cổ đại về quốc gia và thiên hạ, với những mưu kế và cuộc chiến quyền lực giữa những người có trí thông minh vượt trội.
Nữ tặc trưởng thành nằm vùng làm gián điệp hai mặt: Câu chuyện về một con sói nuôi dưỡng một con thỏ khiến nó mọc răng nanh.
Sau đó, họ cùng nhau đồng hành qua nhiều sóng gió.
Nàng là một nữ tặc tầm thường giữa thời loạn lạc, sẵn sàng sử dụng mọi thủ đoạn để tồn tại.
Nàng đã ăn trộm của một công tử mười lượng bạc, nhưng không ngờ rằng hắn lại là vị tướng quân phản quốc khét tiếng, kẻ có đôi bàn tay nhuốm đầy máu đồng bào.
Sự khéo léo và ham muốn sống của nàng đã khơi dậy hứng thú của hắn.
Hắn đốt một cây nhang và nói: "Ta cho ngươi một nén nhang để chạy trốn. Đừng để ta bắt được, nếu không.... Ngươi sẽ vĩnh viễn không được giải thoát.”
Nàng chạy trốn đến một gia tộc danh giá, thay hình đổi dạng và trở thành vợ của người khác, tưởng rằng có thể sống yên ổn qua quãng đời còn lại.
Nhưng rồi một ngày, khi nàng ngước mắt lên, phát hiện hắn đang cười nhìn nàng, ôn nhu mà nguy hiểm, gọi một tiếng “Tẩu tẩu”.
Nàng thua trong trò chơi này, trở thành nô lệ của hắn.
Hắn nói là làm, hắn tàn nhẫn ném nàng vào những thử thách hiểm nguy, để rồi nàng nhận ra mình đã trở nên mạnh mẽ, với một thân hình không gì có thể xuyên thủng, thậm chí giữa thời loạn lạc cũng có thể đứng vững như một nữ anh hùng.
Hắn như chiếc thuyền qua sông, chỉ đưa nàng qua một đoạn đường, rồi chìm vào bóng tối.
Hắn thực sự là ai?
Khi xa nhau, đường về còn xa xôi.
Đều là những người lạc lối, sao không cùng nhau vượt qua sóng gió?
Nhân vật chính: Nam Y - Tạ Khước Sơn
Truyện giả tưởng lấy bối cảnh thời Tống, tham khảo sự kiện Tĩnh Khang chi sỉ và quá trình thành lập Nam Tống. Tất cả nhân vật đều không có nguyên mẫu thật, xin đừng dò tìm, cũng đừng khảo cứu.
Đây là câu chuyện thuần cổ đại về quốc gia và thiên hạ, với những mưu kế và cuộc chiến quyền lực giữa những người có trí thông minh vượt trội.
Nữ tặc trưởng thành nằm vùng làm gián điệp hai mặt: Câu chuyện về một con sói nuôi dưỡng một con thỏ khiến nó mọc răng nanh.
Sau đó, họ cùng nhau đồng hành qua nhiều sóng gió.
Nàng là một nữ tặc tầm thường giữa thời loạn lạc, sẵn sàng sử dụng mọi thủ đoạn để tồn tại.
Nàng đã ăn trộm của một công tử mười lượng bạc, nhưng không ngờ rằng hắn lại là vị tướng quân phản quốc khét tiếng, kẻ có đôi bàn tay nhuốm đầy máu đồng bào.
Sự khéo léo và ham muốn sống của nàng đã khơi dậy hứng thú của hắn.
Hắn đốt một cây nhang và nói: "Ta cho ngươi một nén nhang để chạy trốn. Đừng để ta bắt được, nếu không.... Ngươi sẽ vĩnh viễn không được giải thoát.”
Nàng chạy trốn đến một gia tộc danh giá, thay hình đổi dạng và trở thành vợ của người khác, tưởng rằng có thể sống yên ổn qua quãng đời còn lại.
Nhưng rồi một ngày, khi nàng ngước mắt lên, phát hiện hắn đang cười nhìn nàng, ôn nhu mà nguy hiểm, gọi một tiếng “Tẩu tẩu”.
Nàng thua trong trò chơi này, trở thành nô lệ của hắn.
Hắn nói là làm, hắn tàn nhẫn ném nàng vào những thử thách hiểm nguy, để rồi nàng nhận ra mình đã trở nên mạnh mẽ, với một thân hình không gì có thể xuyên thủng, thậm chí giữa thời loạn lạc cũng có thể đứng vững như một nữ anh hùng.
Hắn như chiếc thuyền qua sông, chỉ đưa nàng qua một đoạn đường, rồi chìm vào bóng tối.
Hắn thực sự là ai?
Khi xa nhau, đường về còn xa xôi.
Đều là những người lạc lối, sao không cùng nhau vượt qua sóng gió?
Nhân vật chính: Nam Y - Tạ Khước Sơn
Truyện giả tưởng lấy bối cảnh thời Tống, tham khảo sự kiện Tĩnh Khang chi sỉ và quá trình thành lập Nam Tống. Tất cả nhân vật đều không có nguyên mẫu thật, xin đừng dò tìm, cũng đừng khảo cứu.
9
Xuyên vào một bộ truyện tiên hiệp ngược luyến, ta quyết định quay về nghề cũ, mở một quán ăn bình thường.
Có lẽ ông trời thấy quán ăn không thể chỉ có đầu bếp, nên ta lại nhặt được ba người trợ giúp.
Người trợ giúp số một là một mỹ nhân mù yếu đuối, tuy mù nhưng rất biết ghi thù. Vậy nên ta để hắn ta ở lại làm tiên sinh kế toán.
Người trợ giúp số hai là một nữ kiếm khách phàm nhân lạnh lùng nhưng ấm áp, tuy không có pháp lực nhưng kiếm thuật cao siêu. Vậy nên ta nhờ nàng ấy giúp đỡ việc chặt củi nhóm lửa.
Người trợ giúp số ba là một con rắn đen nhỏ rất tham ăn, tuy tính tình nóng nảy nhưng biết một chút pháp thuật hệ thủy. Vậy nên nó trở thành người rửa bát của quán ăn.
Sau này, trận chiến tiên ma trong nguyên tác sắp bùng nổ, quán ăn nhỏ của ta cũng bị ảnh hưởng. Ta định đóng cửa lánh nạn, hỏi ba người trợ giúp có muốn đi cùng ta không.
Họ nhìn nhau, tiên sinh kế toán mỉm cười lấy hành lý của ta, người chặt củi rút trường kiếm, người rửa bát mọc ra sừng rồng.
"Nếu chưởng quầy thích nơi này, vậy kẻ nên rời đi, chính là bọn họ."
???
Có lẽ ông trời thấy quán ăn không thể chỉ có đầu bếp, nên ta lại nhặt được ba người trợ giúp.
Người trợ giúp số một là một mỹ nhân mù yếu đuối, tuy mù nhưng rất biết ghi thù. Vậy nên ta để hắn ta ở lại làm tiên sinh kế toán.
Người trợ giúp số hai là một nữ kiếm khách phàm nhân lạnh lùng nhưng ấm áp, tuy không có pháp lực nhưng kiếm thuật cao siêu. Vậy nên ta nhờ nàng ấy giúp đỡ việc chặt củi nhóm lửa.
Người trợ giúp số ba là một con rắn đen nhỏ rất tham ăn, tuy tính tình nóng nảy nhưng biết một chút pháp thuật hệ thủy. Vậy nên nó trở thành người rửa bát của quán ăn.
Sau này, trận chiến tiên ma trong nguyên tác sắp bùng nổ, quán ăn nhỏ của ta cũng bị ảnh hưởng. Ta định đóng cửa lánh nạn, hỏi ba người trợ giúp có muốn đi cùng ta không.
Họ nhìn nhau, tiên sinh kế toán mỉm cười lấy hành lý của ta, người chặt củi rút trường kiếm, người rửa bát mọc ra sừng rồng.
"Nếu chưởng quầy thích nơi này, vậy kẻ nên rời đi, chính là bọn họ."
???
7
Sau khi Tạ Dữ Từ bị hủy dung, hắn rớt xuống thần đàn, chịu đủ mọi sự khinh miệt.
Cả kinh thành này, chỉ có ta nguyện ý gả cho hắn.
Vì để chữa trị gương mặt cho hắn, ta lên núi hái thảo dược, không may ta đã bị gãy lưng lúc trượt chân ngã xuống vực, suốt đời không thể đi lại.
Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là phế hậu.
“Kẻ tàn tật như ngươi, không xứng ngồi vào vị trí Hoàng hậu.”
Hắn cưới Phù Dung - người đã cùng hắn lớn lên, năm đó từng dẫn đầu việc khinh miệt hắn.
Nàng ta ép ta uống Hạc Đỉnh Hồng, cười khúc khích: “Ngươi vì hắn làm nhiều đến vậy thì có ích gì, cuối cùng, hắn chẳng phải vẫn chỉ yêu mỗi mình ta đấy sao?”
Khi ta mở mắt lần nữa, trở về ngày Phù Dung định đuổi hắn khỏi học đường, lần này ta hoàn toàn thờ ơ.
Thế nhưng, mắt hắn đỏ hoe, ngày đêm đến tìm ta: “Liên nhi, ngay cả nàng cũng không muốn quan tâm đến ta sao?”
Ta gọi cung nữ đến: “Liên nhi là tên ngươi xứng gọi sao? Người đâu, kéo tên quái vật xấu xí này ra ngoài.”
Cả kinh thành này, chỉ có ta nguyện ý gả cho hắn.
Vì để chữa trị gương mặt cho hắn, ta lên núi hái thảo dược, không may ta đã bị gãy lưng lúc trượt chân ngã xuống vực, suốt đời không thể đi lại.
Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là phế hậu.
“Kẻ tàn tật như ngươi, không xứng ngồi vào vị trí Hoàng hậu.”
Hắn cưới Phù Dung - người đã cùng hắn lớn lên, năm đó từng dẫn đầu việc khinh miệt hắn.
Nàng ta ép ta uống Hạc Đỉnh Hồng, cười khúc khích: “Ngươi vì hắn làm nhiều đến vậy thì có ích gì, cuối cùng, hắn chẳng phải vẫn chỉ yêu mỗi mình ta đấy sao?”
Khi ta mở mắt lần nữa, trở về ngày Phù Dung định đuổi hắn khỏi học đường, lần này ta hoàn toàn thờ ơ.
Thế nhưng, mắt hắn đỏ hoe, ngày đêm đến tìm ta: “Liên nhi, ngay cả nàng cũng không muốn quan tâm đến ta sao?”
Ta gọi cung nữ đến: “Liên nhi là tên ngươi xứng gọi sao? Người đâu, kéo tên quái vật xấu xí này ra ngoài.”
8.7
Tác giả: Trương Đại Cát
Nhân vật chính: Hoa Hiểu Tư (công) x Dư Dục (thụ)
Tag: Cổ đại, ngọt sủng, 1v1, HE
Số chương: 32
Văn án
Một đại tướng quân anh dũng, thiện chiến, có chút nóng nảy, nhưng trọng tình trọng nghĩa.
Một phó tương quân mưu lược, tài giỏi, là trợ thủ đắc lực, là thân tín của tướng quân, cũng là người tâm tư tỉ mỉ kín đáo.
Sau trận chiến oanh liệt với địch quân, dù đạt được thắng lợi, nhưng kì độc của đối phương khiến tướng quân khốn đốn, nếu không thể giao hợp thì sẽ chết trong đau khổ.
Phó tướng trăm cay ngàn đắng, tìm ra được cách để hoá giải độc, tướng quân mỗi lần đều nhờ “tiểu mỹ nhân” mà hoá giải nguy cơ, nhưng người kia lại không chịu lộ diện, cũng không cần danh phận mà tướng quân hứa hẹn.
Nhân vật chính: Hoa Hiểu Tư (công) x Dư Dục (thụ)
Tag: Cổ đại, ngọt sủng, 1v1, HE
Số chương: 32
Văn án
Một đại tướng quân anh dũng, thiện chiến, có chút nóng nảy, nhưng trọng tình trọng nghĩa.
Một phó tương quân mưu lược, tài giỏi, là trợ thủ đắc lực, là thân tín của tướng quân, cũng là người tâm tư tỉ mỉ kín đáo.
Sau trận chiến oanh liệt với địch quân, dù đạt được thắng lợi, nhưng kì độc của đối phương khiến tướng quân khốn đốn, nếu không thể giao hợp thì sẽ chết trong đau khổ.
Phó tướng trăm cay ngàn đắng, tìm ra được cách để hoá giải độc, tướng quân mỗi lần đều nhờ “tiểu mỹ nhân” mà hoá giải nguy cơ, nhưng người kia lại không chịu lộ diện, cũng không cần danh phận mà tướng quân hứa hẹn.
8.1
Phu quân của ta, gần đây dường như đã trở thành một người khác.
Người xưa nay luôn giữ mình trong sạch, giờ đây lại đắm chìm trong hoa lâu nhiều ngày, hơi men ngào ngạt, còn nói muốn cưới con gái thừa tướng, người đã từng từ hôn với hắn.
Ta muốn hòa ly.
Mọi người đều khuyên ta: "Hầu gia có lẽ bị mê hoặc nhất thời, đợi khi tỉnh rượu là sẽ ổn thôi."
Không, hắn sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Chỉ có ta biết, linh hồn từ dị thế trên người hắn, giờ đã trở về thời đại chiến loạn kia rồi.
Thân cao bảy thước ấy, đã dành trọn cho quốc gia, làm sao có thể chỉ dành cho ta.
...
Người xưa nay luôn giữ mình trong sạch, giờ đây lại đắm chìm trong hoa lâu nhiều ngày, hơi men ngào ngạt, còn nói muốn cưới con gái thừa tướng, người đã từng từ hôn với hắn.
Ta muốn hòa ly.
Mọi người đều khuyên ta: "Hầu gia có lẽ bị mê hoặc nhất thời, đợi khi tỉnh rượu là sẽ ổn thôi."
Không, hắn sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Chỉ có ta biết, linh hồn từ dị thế trên người hắn, giờ đã trở về thời đại chiến loạn kia rồi.
Thân cao bảy thước ấy, đã dành trọn cho quốc gia, làm sao có thể chỉ dành cho ta.
...
7.7
Tần Diệc là một sát thủ, mặt lạnh trái tim còn lạnh hơn, gϊếŧ người với hắn mà nói còn bình thường hơn so với ăn cơm.
Ngày ấy, Tần Diệc nhận được một nhiệm vụ. Không phải gϊếŧ người, mà là lệnh cho hắn bảo hộ Công chúa Phù Quang mà Nữ hoàng sủng ái nhất - Cơ Ninh.
Tần Diệc cảm thấy phiền toái, bởi hắn chỉ biết gϊếŧ người.
Lần đầu tiên gặp Cơ Ninh, Tần Diệc giết một người ngay trước mắt nàng. Trường kiếm bay khỏi vỏ, máu tươi phun ra, bắn tung tóe cả người hắn.
Công chúa Phù Quang trong truyền thuyết tư thế khuynh quốc khuynh thành tránh ở trong xe ngựa, sắc mặt kinh sợ nhìn hắn.
Thanh tao thoát tục, duyên dáng thanh thoát, mềm mại không giống người thường.
Tần Diệc có thể nhìn thấy bộ dáng mình máu me đầy người từ trong mắt nàng.
Đêm đó, Tần Diệc mơ một giấc mộng, trong mộng đều là tiểu công chúa kim chi ngọc diệp kia.
Hắn ngồi ở trên giường, sờ soạng nơi giữa hai chân, rồi sau đó nhíu mày hết cỡ, khóe miệng trầm xuống, phải chạy ra sân múc nước tắm.
Ngày ấy, Tần Diệc nhận được một nhiệm vụ. Không phải gϊếŧ người, mà là lệnh cho hắn bảo hộ Công chúa Phù Quang mà Nữ hoàng sủng ái nhất - Cơ Ninh.
Tần Diệc cảm thấy phiền toái, bởi hắn chỉ biết gϊếŧ người.
Lần đầu tiên gặp Cơ Ninh, Tần Diệc giết một người ngay trước mắt nàng. Trường kiếm bay khỏi vỏ, máu tươi phun ra, bắn tung tóe cả người hắn.
Công chúa Phù Quang trong truyền thuyết tư thế khuynh quốc khuynh thành tránh ở trong xe ngựa, sắc mặt kinh sợ nhìn hắn.
Thanh tao thoát tục, duyên dáng thanh thoát, mềm mại không giống người thường.
Tần Diệc có thể nhìn thấy bộ dáng mình máu me đầy người từ trong mắt nàng.
Đêm đó, Tần Diệc mơ một giấc mộng, trong mộng đều là tiểu công chúa kim chi ngọc diệp kia.
Hắn ngồi ở trên giường, sờ soạng nơi giữa hai chân, rồi sau đó nhíu mày hết cỡ, khóe miệng trầm xuống, phải chạy ra sân múc nước tắm.
8.2
Tác giả: Thiên Như Ngọc
Tên gốc: Nhất thành xuân lộng
Thể loại: Cổ trang, triều đình, quyền mưu
Số chương: 69 chương
Văn án
Tức Mặc Vô Bạch từ quan quy ẩn bị một mật lệnh của hoàng đế phái tới Mặc thành, nhiệm vụ chính là cướp vị trí chủ thành từ tay dưỡng nữ của thành chủ–
Tức Mặc Vô Bạch: “Cô nương nhà người ta vừa mất phụ thân đã giành mất vị trí của người ta, không khỏi có hơi thất đức đó.”
“Cho nên mới tìm ngươi đấy!”
“……..”
Tên gốc: Nhất thành xuân lộng
Thể loại: Cổ trang, triều đình, quyền mưu
Số chương: 69 chương
Văn án
Tức Mặc Vô Bạch từ quan quy ẩn bị một mật lệnh của hoàng đế phái tới Mặc thành, nhiệm vụ chính là cướp vị trí chủ thành từ tay dưỡng nữ của thành chủ–
Tức Mặc Vô Bạch: “Cô nương nhà người ta vừa mất phụ thân đã giành mất vị trí của người ta, không khỏi có hơi thất đức đó.”
“Cho nên mới tìm ngươi đấy!”
“……..”