Ngôn Tình
592 Truyện
Sắp xếp theo
4.4
Đích mẫu muốn ta gả cho một thư sinh gia thế trong sạch làm chính thê.
Ta chẳng bằng lòng, ta thà làm thiếp trong phủ Thừa tướng mà được cưng chiều, còn hơn phải sống trong cảnh nghèo hèn.
Bao lần giả vờ ngã vào lòng đích tử của Thừa tướng, khéo léo múa chuông, vạt áo tay dài tung bay, mọi thứ đều là thủ đoạn ta dày công sắp đặt để tiến thân.
Hắn chỉ khẽ lắc đầu, nhìn ta mà hỏi: “Nàng thực sự có chút tình cảm nào với ta không?”
Ta chẳng bằng lòng, ta thà làm thiếp trong phủ Thừa tướng mà được cưng chiều, còn hơn phải sống trong cảnh nghèo hèn.
Bao lần giả vờ ngã vào lòng đích tử của Thừa tướng, khéo léo múa chuông, vạt áo tay dài tung bay, mọi thứ đều là thủ đoạn ta dày công sắp đặt để tiến thân.
Hắn chỉ khẽ lắc đầu, nhìn ta mà hỏi: “Nàng thực sự có chút tình cảm nào với ta không?”
4
Tác giả: Mộc Đầu Khai Hoa
Chuyển ngữ: Minh Tiểu Lan
Tag: Duyên trời tác hợp, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Hài hước, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Ngược, Nham hiểm,
Tổng số chương: 71
Giới thiệu:
Trịnh Tây Tây sống đến năm mười tám tuổi mới biết được chính mình là thiên kim hàng thật giá thật lưu lạc bên ngoài của hào môn.
Khi mọi người đều cho rằng cô sẽ cầm kịch bản thiên kim thật, thiên kim giả, tranh sủng cùng với thiên kim giả thì Trịnh Tây Tây lại ôm được một cái đùi lớn – người thừa kế tập đoàn Cố thị, đại thiếu gia nhà họ Cố, Cố Duẫn.
Còn nhiều tiền hơn cả nhà họ Trịnh.
Cố Duẫn là một kỳ nhân, độc miệng, tính tình không tốt, cũng không kiên nhẫn nhưng lại bảo vệ Trịnh Tây Tây đủ đường.
Bên ngoài đều đang đồn rằng chuyện tốt của Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn sắp đến rồi, thậm chí cả bạn bè của Cố Duẫn cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Anh đây là trâu già gặm cỏ non à.”
Cố Duẫn: “Đừng nói bậy, tôi chỉ coi cô ấy là em gái, tuyệt đối không có tâm tư gì khác.”
Sau lại, Cố Duẫn: Mặt đau nha.
…
Từ nhỏ Cố Duẫn đã muốn có một cô em gái, lần đầu tiên khi nhìn thấy Trịnh Tây Tây, anh cảm thấy nếu như mình có em gái, cô em gái đó nên giống như Trịnh Tây Tây vậy, thông minh, giảo hoạt, còn có một chút đáng yêu.
Vì thế Cố đại thiếu gia quyết định – cô em gái này, tôi che chở.
Thật lâu sau, Cố Duẫn rốt cuộc hậu tri hậu giác mà ý thức được rằng, tâm tình lúc ban đầu của mình cũng không phải muốn coi cô là em gái, mà mẹ nó nên gọi là nhất kiến chung tình.
Tự vả mặt thì tự mình chịu.
Cô gái mà mình cưng chiều thì mình tự cưới.
Tuy rằng quá trình có phần quanh co lòng vòng, nhưng cuối cùng vẫn là lừa được bà xã về nhà
- Trích hồi ký của Cố thiếu gia.
…
Trịnh Tây Tây: “Trước kia có một chàng trai, anh ta lớn hơn tớ sáu tuổi, rất tuấn tú, thường hay lái xe thể thao đến đón tớ, mua cho tớ những món quà quý giá, mời tớ ăn cơm, mời tớ xem phim…”
“Anh ta muốn tán tỉnh cậu à?”
“Không phải, anh ấy muốn làm anh trai tớ.”
“…”
Chuyển ngữ: Minh Tiểu Lan
Tag: Duyên trời tác hợp, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Hài hước, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Ngược, Nham hiểm,
Tổng số chương: 71
Giới thiệu:
Trịnh Tây Tây sống đến năm mười tám tuổi mới biết được chính mình là thiên kim hàng thật giá thật lưu lạc bên ngoài của hào môn.
Khi mọi người đều cho rằng cô sẽ cầm kịch bản thiên kim thật, thiên kim giả, tranh sủng cùng với thiên kim giả thì Trịnh Tây Tây lại ôm được một cái đùi lớn – người thừa kế tập đoàn Cố thị, đại thiếu gia nhà họ Cố, Cố Duẫn.
Còn nhiều tiền hơn cả nhà họ Trịnh.
Cố Duẫn là một kỳ nhân, độc miệng, tính tình không tốt, cũng không kiên nhẫn nhưng lại bảo vệ Trịnh Tây Tây đủ đường.
Bên ngoài đều đang đồn rằng chuyện tốt của Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn sắp đến rồi, thậm chí cả bạn bè của Cố Duẫn cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Anh đây là trâu già gặm cỏ non à.”
Cố Duẫn: “Đừng nói bậy, tôi chỉ coi cô ấy là em gái, tuyệt đối không có tâm tư gì khác.”
Sau lại, Cố Duẫn: Mặt đau nha.
…
Từ nhỏ Cố Duẫn đã muốn có một cô em gái, lần đầu tiên khi nhìn thấy Trịnh Tây Tây, anh cảm thấy nếu như mình có em gái, cô em gái đó nên giống như Trịnh Tây Tây vậy, thông minh, giảo hoạt, còn có một chút đáng yêu.
Vì thế Cố đại thiếu gia quyết định – cô em gái này, tôi che chở.
Thật lâu sau, Cố Duẫn rốt cuộc hậu tri hậu giác mà ý thức được rằng, tâm tình lúc ban đầu của mình cũng không phải muốn coi cô là em gái, mà mẹ nó nên gọi là nhất kiến chung tình.
Tự vả mặt thì tự mình chịu.
Cô gái mà mình cưng chiều thì mình tự cưới.
Tuy rằng quá trình có phần quanh co lòng vòng, nhưng cuối cùng vẫn là lừa được bà xã về nhà
- Trích hồi ký của Cố thiếu gia.
…
Trịnh Tây Tây: “Trước kia có một chàng trai, anh ta lớn hơn tớ sáu tuổi, rất tuấn tú, thường hay lái xe thể thao đến đón tớ, mua cho tớ những món quà quý giá, mời tớ ăn cơm, mời tớ xem phim…”
“Anh ta muốn tán tỉnh cậu à?”
“Không phải, anh ấy muốn làm anh trai tớ.”
“…”
4.5
Văn án:
Hạ Miên xuyên thành thiếu nữ mười sáu tuổi, bên cạnh có thêm một bạn nhỏ.
Đứa bé phấn điêu ngọc trác, nghe lời hiểu chuyện, chỉ số thông minh rất cao, nhưng mà mệnh không tốt.
Mẹ vì tức mà chết. Tiểu tam thượng vị - mẹ kế tra tấn, còn tuổi nhỏ đã bị bỏng tới hủy dung.
Hạ Miên còn biết, tên ba ruột đáng hận kia - còn cùng mẹ kế hung hăng đánh đập, chèn ép, sinh hoạt cả đời của cậu nhóc đều chìm trong bóng tối.
Mà em trai cùng cha khác mẹ lại hưởng thụ tất cả hào quang thuộc về cậu.
Tính tình bạo dạn: Từ hôm nay trở đi, tôi che chở đứa bé này!
Người khác có cái gì, bảo bảo sẽ có cái đó! Ai dám bắt nạt con, đánh chết!
Bảo bảo: Muốn tem mẹ để lại.
Hạ Miên: Phải lấy về!
Bảo bảo: Muốn cái mâm kia.
Hạ Miên: Mua!
Bảo bảo: Muốn mua cổ phiếu.
Hạ Miên:??? Mua!
Bảo bảo: Muốn ở căn phòng đó.
Hạ miên:!!! Mua!
Nhiều năm về sau, giá con tem tăng cao, cái mâm cũng là vô giá, cổ phiếu tăng vọt liên tiếp mười ngày, còn phòng ở bị phá ……
Hạ Miên: …… trở thành tỉ phú nhờ sủng ái nhóc con.
Bảo bảo: Con muốn người đàn ông kia.
Hạ Miên:???
Bảo bảo: Miễn cưỡng có thể làm chú nhỏ.
Hạ Miên: Vì sao?
Sau khi bảo bảo suy tư một lúc lâu: Siêu kiếm ra tiền.
Thiếu nữ táo bạo max vũ lực, đương trường báo thù.
Hạ Miên xuyên thành thiếu nữ mười sáu tuổi, bên cạnh có thêm một bạn nhỏ.
Đứa bé phấn điêu ngọc trác, nghe lời hiểu chuyện, chỉ số thông minh rất cao, nhưng mà mệnh không tốt.
Mẹ vì tức mà chết. Tiểu tam thượng vị - mẹ kế tra tấn, còn tuổi nhỏ đã bị bỏng tới hủy dung.
Hạ Miên còn biết, tên ba ruột đáng hận kia - còn cùng mẹ kế hung hăng đánh đập, chèn ép, sinh hoạt cả đời của cậu nhóc đều chìm trong bóng tối.
Mà em trai cùng cha khác mẹ lại hưởng thụ tất cả hào quang thuộc về cậu.
Tính tình bạo dạn: Từ hôm nay trở đi, tôi che chở đứa bé này!
Người khác có cái gì, bảo bảo sẽ có cái đó! Ai dám bắt nạt con, đánh chết!
Bảo bảo: Muốn tem mẹ để lại.
Hạ Miên: Phải lấy về!
Bảo bảo: Muốn cái mâm kia.
Hạ Miên: Mua!
Bảo bảo: Muốn mua cổ phiếu.
Hạ Miên:??? Mua!
Bảo bảo: Muốn ở căn phòng đó.
Hạ miên:!!! Mua!
Nhiều năm về sau, giá con tem tăng cao, cái mâm cũng là vô giá, cổ phiếu tăng vọt liên tiếp mười ngày, còn phòng ở bị phá ……
Hạ Miên: …… trở thành tỉ phú nhờ sủng ái nhóc con.
Bảo bảo: Con muốn người đàn ông kia.
Hạ Miên:???
Bảo bảo: Miễn cưỡng có thể làm chú nhỏ.
Hạ Miên: Vì sao?
Sau khi bảo bảo suy tư một lúc lâu: Siêu kiếm ra tiền.
Thiếu nữ táo bạo max vũ lực, đương trường báo thù.
4.6
Tình yêu ngây ngô của thiếu nam thiếu nữ.
Nữ chính: Chung Tình
Nam chính: Hạ Lân
Chung Tình rất nghèo, mà Hạ Lân lại có tiền.
Vì tiền, Chung Tình quyết định “bán mình” cho bạn học cùng lớp – Hạ Lân.
Sau lại, Chung Tình rất muốn yêu cậu, nhưng cô không dám.
“Không biết cậu ấy có thấy mình ti tiện không?”
Ở đảo nhỏ, có tình nhân cùng làm những việc vui sướng.
Không ngược, ngọt sủng, chỉ là thời kì thiếu niên hai người hay xấu hổ nên không mở miệng được.
Nữ chính: Chung Tình
Nam chính: Hạ Lân
Chung Tình rất nghèo, mà Hạ Lân lại có tiền.
Vì tiền, Chung Tình quyết định “bán mình” cho bạn học cùng lớp – Hạ Lân.
Sau lại, Chung Tình rất muốn yêu cậu, nhưng cô không dám.
“Không biết cậu ấy có thấy mình ti tiện không?”
Ở đảo nhỏ, có tình nhân cùng làm những việc vui sướng.
Không ngược, ngọt sủng, chỉ là thời kì thiếu niên hai người hay xấu hổ nên không mở miệng được.
3.4
Tôi thẫn thờ nhìn người đàn ông có gương mặt siêu đẹp trai đang ngồi trên ghế sofa.
Từ đầu đến cuối không thấy anh ấy di chuyển một chút nào.
Nhưng thật kì lạ là tôi lại nghe thấy tiếng lòng của anh ấy.
Tôi và Trình Tiêu kết hôn chớp nhoáng.
Từ đầu đến cuối không thấy anh ấy di chuyển một chút nào.
Nhưng thật kì lạ là tôi lại nghe thấy tiếng lòng của anh ấy.
Tôi và Trình Tiêu kết hôn chớp nhoáng.
4.2
Tác giả: Chi Đồng
Editor: Babyboo
Số chương: 110 chương chính văn, 6 chương ngoại truyện
Thể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình hầu tước, sủng ngọt, chữa lành, duyên trời tác hợp, tranh quyền đoạt vị, HE
[Tiểu công chúa mềm mại đáng yêu X Thái giám tàn nhẫn độc ác]
Warning: Thái giám giả (không bị cắt cái đó đó)
Văn án
Vụ Nguyệt là công chúa không được sủng ái, phải ở lãnh cung, ăn bánh bao thiu mà đến cung nữ còn chê sống qua ngày. Thế nhưng nàng vẫn tình nguyện chia nửa cái bánh bao cứu sống tên thái giám nằm ở chân tường.
Vụ Nguyệt chọc vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngươi tỉnh đi, ăn bánh bao của ta xong liền đến chỗ khác chết được không, đừng làm ta sợ."
Tạ Vụ Hành lau đi vết máu trên khoé miệng, đưa tay nhận lấy nửa cái bánh bao, lảo đảo đứng dậy rời khỏi lãnh cung.
Thấy hắn đi, Vụ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hôm sau tiểu thái giám lại đến tìm nàng. Tiểu công chúa buồn tủi bẻ nửa cái bánh bao cho hắn, "Ta cũng chỉ có cái bánh bao này thôi". Nhìn mặt hắn tái nhợt, nàng lại có chút không nỡ, "Sau này ta đều chia ngươi một nửa, được không?"
Ai ngờ tên tiểu thái giám càng ngày càng không biết đủ, cái gì của nàng hắn đều muốn chiếm.
Vụ Nguyệt nhẫn nhịn, đến khi tiểu thái giám không chỉ ăn bánh bao mà còn cắn ngón tay nàng, liền nhịn không nổi, "Ta không muốn chia cho ngươi nữa!"
Tiểu thái giám: "Chính công chúa nói cái gì cũng chia cho nô tài một nửa."
Tiểu công chúa vừa khóc vừa đá hắn "Nhưng ngươi quá phận, ta không muốn cho nữa"
"Bây giờ công chúa không cho cũng đã muộn" Tạ Vụ Hành ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng, thì thầm "Cho dù có là nước mắt, công chúa cũng phải chia cho nô tài một nửa".
Tạ Vụ Hành từ một thái giám ai cũng có thể đánh chửi như chó hoang, từng bước trở thành người nắm quyền lực trong tay. Thân thể bị người ta ghê tởm sớm đã hình thành tính cách vặn vẹo âm u. Chỉ có Vụ Nguyệt như ánh trăng sáng không nhiễm bụi trần được hắn cất giấu ở sâu trong tim. Vốn là kẻ ti tiện nhưng lại muốn độc chiếm ánh trăng sáng cho riêng mình.
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Vụ Nguyệt, Tạ Vụ Hành
Tóm tắt: Cứu được một tên thái giám bạch nhãn lang
Lập ý: Chúng ta đều sẽ hạnh phúc
Lưu ý: Tên chương do Editor đặt
Editor: Babyboo
Số chương: 110 chương chính văn, 6 chương ngoại truyện
Thể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình hầu tước, sủng ngọt, chữa lành, duyên trời tác hợp, tranh quyền đoạt vị, HE
[Tiểu công chúa mềm mại đáng yêu X Thái giám tàn nhẫn độc ác]
Warning: Thái giám giả (không bị cắt cái đó đó)
Văn án
Vụ Nguyệt là công chúa không được sủng ái, phải ở lãnh cung, ăn bánh bao thiu mà đến cung nữ còn chê sống qua ngày. Thế nhưng nàng vẫn tình nguyện chia nửa cái bánh bao cứu sống tên thái giám nằm ở chân tường.
Vụ Nguyệt chọc vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngươi tỉnh đi, ăn bánh bao của ta xong liền đến chỗ khác chết được không, đừng làm ta sợ."
Tạ Vụ Hành lau đi vết máu trên khoé miệng, đưa tay nhận lấy nửa cái bánh bao, lảo đảo đứng dậy rời khỏi lãnh cung.
Thấy hắn đi, Vụ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hôm sau tiểu thái giám lại đến tìm nàng. Tiểu công chúa buồn tủi bẻ nửa cái bánh bao cho hắn, "Ta cũng chỉ có cái bánh bao này thôi". Nhìn mặt hắn tái nhợt, nàng lại có chút không nỡ, "Sau này ta đều chia ngươi một nửa, được không?"
Ai ngờ tên tiểu thái giám càng ngày càng không biết đủ, cái gì của nàng hắn đều muốn chiếm.
Vụ Nguyệt nhẫn nhịn, đến khi tiểu thái giám không chỉ ăn bánh bao mà còn cắn ngón tay nàng, liền nhịn không nổi, "Ta không muốn chia cho ngươi nữa!"
Tiểu thái giám: "Chính công chúa nói cái gì cũng chia cho nô tài một nửa."
Tiểu công chúa vừa khóc vừa đá hắn "Nhưng ngươi quá phận, ta không muốn cho nữa"
"Bây giờ công chúa không cho cũng đã muộn" Tạ Vụ Hành ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng, thì thầm "Cho dù có là nước mắt, công chúa cũng phải chia cho nô tài một nửa".
Tạ Vụ Hành từ một thái giám ai cũng có thể đánh chửi như chó hoang, từng bước trở thành người nắm quyền lực trong tay. Thân thể bị người ta ghê tởm sớm đã hình thành tính cách vặn vẹo âm u. Chỉ có Vụ Nguyệt như ánh trăng sáng không nhiễm bụi trần được hắn cất giấu ở sâu trong tim. Vốn là kẻ ti tiện nhưng lại muốn độc chiếm ánh trăng sáng cho riêng mình.
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Vụ Nguyệt, Tạ Vụ Hành
Tóm tắt: Cứu được một tên thái giám bạch nhãn lang
Lập ý: Chúng ta đều sẽ hạnh phúc
Lưu ý: Tên chương do Editor đặt
4.2
Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm
Tác giả: Kim Hựu
Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Phi song khiết, HE, nam 8 thượng vị, ngược luyến, ngược tra
Chuyển ngữ: Làn Truyện
GIỚI THIỆU:
Chu Thần Diệp đã dành sáu năm để biến một phòng làm việc nhỏ không có tiếng tăm thành một công ty niêm yết.
Ai cũng hâm mộ Nguyễn Nam Tô, họ bảo cô tốt số, cưới được một người chồng tuyệt vời, không phải lo lắng gì cho nửa quãng đường còn lại.
Cô lại không quan tâm đến danh lợi quyền quý, cảnh tượng quý giá nhất trong ký ức của cô là lần đầu tiên họ gặp nhau trong quán bar, Chu Thần Diệp không màng đến nguy hiểm cứu vớt cô khỏi đám xã hội đen cầm dao trong tay.
Anh ta chặn một dao cho cô, đổi lấy hai năm tình cảm chân thành của cô.
Mãi cho đến hai năm sau khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta xuất hiện, cô mới biết được mục đích thực sự anh ta cưới cô là muốn dùng thận của cô để cứu mạng Bạch Nguyệt Quang của anh ta.
*
Năm Tưởng Chính Trì hai mươi sáu tuổi, nhờ vào việc bảo vệ được đôi chân của một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, anh đã vô tình trở thành giáo sư ngoại khoa số một trong nước.
Anh đã cứu được vô số người, tỷ lệ phẫu thuật thành công là 99,99%. Thế nhưng, chỉ với một lần thất bại, anh đã khiến cho vị bác sĩ được người người tôn sùng là huyền thoại này rớt thẳng từ trên cao xuống chỉ trong vòng một đêm, danh tiếng cũng sụp đổ.
Vì cứu Nguyễn Nam Tô, anh đã không ngần ngại tự tay h.ủy h.oại đi tương lai của mình……
*
Sau đó vào một đêm mùa đông, Chu Thần Diệp quỳ gối giữa mảnh tuyết trắng xóa giữ chặt lấy tay Nguyễn Nam Tô, đôi mắt đỏ rực vì đ.au đ.ớn: “Có phải chỉ khi tôi chết trước mặt em, em mới bằng lòng tha thứ cho tôi không?”
Thế nhưng vẻ mặt của Nguyễn Nam Tô vẫn không chút gợn sóng: “Buông ra, chồng tôi đang chờ tôi về nhà.”
Trích đoạn truyện Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm:
Chu Thần Diệp nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt u tối trống rỗng như một ông già sắp chết.
Anh ta bị cha mẹ vứt bỏ từ khi còn thơ bé, phải ăn nhờ ở đậu người ta, tuy rằng cha mẹ nuôi chưa bao giờ hà khắc với anh ta, nhưng bản thân anh ta vẫn hình thành tính cách lạnh lùng lãnh đạm.
Tiền bạc, quyền lực và sắc dục, những thứ hấp dẫn đàn ông nhất trên đời này thực ra đối với anh ta lại không quá quan trọng.
Anh ta vẫn luôn cho rằng trong cuộc đời u ám của mình chỉ có một tia sáng duy nhất là Tống Ôn Ngưng.
Nhưng bây giờ thì sao?
Có nỗi đau nào đó do một người phụ nữ khác gây ra lại từ từ dâng lên, sắc bén lại mãnh liệt.
Sau khi mất đi mới nhận ra được tình yêu của mình, thật đúng là tàn nhẫn biết bao……
Chu Thần Diệp cảm thấy không khí trong xe càng lúc càng ngột ngạt, như muốn nuốt chửng lấy cả mình. Đây là loại tra tấn vô nhân đạo gì vậy, khiến anh ta muốn chết không được mà muốn sống cũng không xong.
Cuối cùng khi không thể chịu được cơn đau này nữa, anh ta đạp chân ga, dừng xe ở ven đường.
Cơ thể anh ta nghiêng về phía trước rồi nằm sấp trên tay lái, trong miệng yếu ớt lẩm bẩm một cái tên.
“Tô Tô…”
Tác giả: Kim Hựu
Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Phi song khiết, HE, nam 8 thượng vị, ngược luyến, ngược tra
Chuyển ngữ: Làn Truyện
GIỚI THIỆU:
Chu Thần Diệp đã dành sáu năm để biến một phòng làm việc nhỏ không có tiếng tăm thành một công ty niêm yết.
Ai cũng hâm mộ Nguyễn Nam Tô, họ bảo cô tốt số, cưới được một người chồng tuyệt vời, không phải lo lắng gì cho nửa quãng đường còn lại.
Cô lại không quan tâm đến danh lợi quyền quý, cảnh tượng quý giá nhất trong ký ức của cô là lần đầu tiên họ gặp nhau trong quán bar, Chu Thần Diệp không màng đến nguy hiểm cứu vớt cô khỏi đám xã hội đen cầm dao trong tay.
Anh ta chặn một dao cho cô, đổi lấy hai năm tình cảm chân thành của cô.
Mãi cho đến hai năm sau khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta xuất hiện, cô mới biết được mục đích thực sự anh ta cưới cô là muốn dùng thận của cô để cứu mạng Bạch Nguyệt Quang của anh ta.
*
Năm Tưởng Chính Trì hai mươi sáu tuổi, nhờ vào việc bảo vệ được đôi chân của một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, anh đã vô tình trở thành giáo sư ngoại khoa số một trong nước.
Anh đã cứu được vô số người, tỷ lệ phẫu thuật thành công là 99,99%. Thế nhưng, chỉ với một lần thất bại, anh đã khiến cho vị bác sĩ được người người tôn sùng là huyền thoại này rớt thẳng từ trên cao xuống chỉ trong vòng một đêm, danh tiếng cũng sụp đổ.
Vì cứu Nguyễn Nam Tô, anh đã không ngần ngại tự tay h.ủy h.oại đi tương lai của mình……
*
Sau đó vào một đêm mùa đông, Chu Thần Diệp quỳ gối giữa mảnh tuyết trắng xóa giữ chặt lấy tay Nguyễn Nam Tô, đôi mắt đỏ rực vì đ.au đ.ớn: “Có phải chỉ khi tôi chết trước mặt em, em mới bằng lòng tha thứ cho tôi không?”
Thế nhưng vẻ mặt của Nguyễn Nam Tô vẫn không chút gợn sóng: “Buông ra, chồng tôi đang chờ tôi về nhà.”
Trích đoạn truyện Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm:
Chu Thần Diệp nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt u tối trống rỗng như một ông già sắp chết.
Anh ta bị cha mẹ vứt bỏ từ khi còn thơ bé, phải ăn nhờ ở đậu người ta, tuy rằng cha mẹ nuôi chưa bao giờ hà khắc với anh ta, nhưng bản thân anh ta vẫn hình thành tính cách lạnh lùng lãnh đạm.
Tiền bạc, quyền lực và sắc dục, những thứ hấp dẫn đàn ông nhất trên đời này thực ra đối với anh ta lại không quá quan trọng.
Anh ta vẫn luôn cho rằng trong cuộc đời u ám của mình chỉ có một tia sáng duy nhất là Tống Ôn Ngưng.
Nhưng bây giờ thì sao?
Có nỗi đau nào đó do một người phụ nữ khác gây ra lại từ từ dâng lên, sắc bén lại mãnh liệt.
Sau khi mất đi mới nhận ra được tình yêu của mình, thật đúng là tàn nhẫn biết bao……
Chu Thần Diệp cảm thấy không khí trong xe càng lúc càng ngột ngạt, như muốn nuốt chửng lấy cả mình. Đây là loại tra tấn vô nhân đạo gì vậy, khiến anh ta muốn chết không được mà muốn sống cũng không xong.
Cuối cùng khi không thể chịu được cơn đau này nữa, anh ta đạp chân ga, dừng xe ở ven đường.
Cơ thể anh ta nghiêng về phía trước rồi nằm sấp trên tay lái, trong miệng yếu ớt lẩm bẩm một cái tên.
“Tô Tô…”
4.3
NHUỴ QUANG
Tên gốc: 他说房产证上写我名字
Hán Việt: Tha thuyết phòng sản chứng thượng tả ngã danh tự
Tác giả: Du Di
Số chương: 36 chương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết , Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Team Sel
GIỚI THIỆU
Một hôm, Bạch Nhuỵ Ngâm đi xem mắt, phát hiện đối tượng xem mắt lại là bạn cùng lớp đại học từng theo đổi mình.
Cô ngồi xuống, nghiêm túc hỏi đối phương: “Bao nhiêu tuổi?”
“27.”
“Nghề nghiệp?”
“…. Ở không.”
Bạch Nhuỵ Ngâm cười, “27 tuổi, không có nghề nghiệp, Thẩm Quang Khải, sao cậu dám đi xem mặt vậy?”
Thẩm Quang Khải ngồi đối diện im lặng vài giây, thấp giọng trả lời: “Tôi có tiền.”
–
Sau khi hai người tuyên bố đã kết hôn, bạn bè đều tò mò tại sao hai người lại đột nhiên bước vào cung điện hôn nhân.
Bạch Nhuỵ Ngâm xoay chiếc nhẫn kim cương 10 carat trên ngón áp út: “Có gì đâu, chỉ là anh ấy nhờ tôi giúp anh ấy một việc thôi.”
“Việc gì?”
“Anh ấy nói trong nhà có nhiều tiền quá, mà mình anh ấy thì không xài hết, nên nhờ tôi xài chung.”
“…………”
–
Cô giáo tiếng Anh x Phú nhị đại mắc chứng sợ xã hội
1v1, HE, Mary Sue
Tag: Đô thị tình yêu, trưởng thành, sâu sắc, nhẹ nhàng
Vai chính: Bạch Nhuỵ Ngâm, Thẩm Quang Khải
Tóm tắt: Giả vờ giả vịt
Lập ý: Hạnh phúc phải tự mình giành lấy
Tên gốc: 他说房产证上写我名字
Hán Việt: Tha thuyết phòng sản chứng thượng tả ngã danh tự
Tác giả: Du Di
Số chương: 36 chương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết , Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Team Sel
GIỚI THIỆU
Một hôm, Bạch Nhuỵ Ngâm đi xem mắt, phát hiện đối tượng xem mắt lại là bạn cùng lớp đại học từng theo đổi mình.
Cô ngồi xuống, nghiêm túc hỏi đối phương: “Bao nhiêu tuổi?”
“27.”
“Nghề nghiệp?”
“…. Ở không.”
Bạch Nhuỵ Ngâm cười, “27 tuổi, không có nghề nghiệp, Thẩm Quang Khải, sao cậu dám đi xem mặt vậy?”
Thẩm Quang Khải ngồi đối diện im lặng vài giây, thấp giọng trả lời: “Tôi có tiền.”
–
Sau khi hai người tuyên bố đã kết hôn, bạn bè đều tò mò tại sao hai người lại đột nhiên bước vào cung điện hôn nhân.
Bạch Nhuỵ Ngâm xoay chiếc nhẫn kim cương 10 carat trên ngón áp út: “Có gì đâu, chỉ là anh ấy nhờ tôi giúp anh ấy một việc thôi.”
“Việc gì?”
“Anh ấy nói trong nhà có nhiều tiền quá, mà mình anh ấy thì không xài hết, nên nhờ tôi xài chung.”
“…………”
–
Cô giáo tiếng Anh x Phú nhị đại mắc chứng sợ xã hội
1v1, HE, Mary Sue
Tag: Đô thị tình yêu, trưởng thành, sâu sắc, nhẹ nhàng
Vai chính: Bạch Nhuỵ Ngâm, Thẩm Quang Khải
Tóm tắt: Giả vờ giả vịt
Lập ý: Hạnh phúc phải tự mình giành lấy
4.4
Thể loại: Original, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Song khiết, H văn, Duyên trời tác hợp, Cận thủy lâu đài, Điền văn.
Trong lầu Liễu có nàng Dương Hoa bán rượu, xinh đẹp lả lơi, quyến rũ mĩ miều. Nàng đã hơn 20 mà chưa có tấm chồng, ngày ngày ca hát tiếp khách, mày cong mắt liếc, nghe đồn nàng xem bói rất chuẩn.
Ở thành Lệ có chàng huyện lệnh Lưu Việt phong lưu phóng khoáng, ôn hoà thương dân. Chẳng có huyện lệnh nào như chàng, sáng thăm trường học, chiều đi câu cá, nghe bảo chàng ủ rượu rất ngon.
Huyện lệnh vừa về nhậm chức đã chọc giận cô chủ quán rượu nổi nhất thành Lệ. Từ nay đôi lứa bén duyên, sớm hôm kề cận.
Đây là một câu chuyện về quan thanh liêm và gái phong trần. Quan thanh liêm nhưng không trong sáng, gái phong trần nhưng chẳng lẳng lơ.
Chú thích: Hoa tiền Việt hạ: là một phép chơi chữ bằng tên của nam nữ chính, gốc là cụm “Hoa tiền nguyệt hạ” – Trước hoa dưới trăng, chỉ nơi nam nữ hẹn hò yêu đương. Từ Việt trong tên nam chính đồng âm với từ Nguyệt là trăng.
Trong lầu Liễu có nàng Dương Hoa bán rượu, xinh đẹp lả lơi, quyến rũ mĩ miều. Nàng đã hơn 20 mà chưa có tấm chồng, ngày ngày ca hát tiếp khách, mày cong mắt liếc, nghe đồn nàng xem bói rất chuẩn.
Ở thành Lệ có chàng huyện lệnh Lưu Việt phong lưu phóng khoáng, ôn hoà thương dân. Chẳng có huyện lệnh nào như chàng, sáng thăm trường học, chiều đi câu cá, nghe bảo chàng ủ rượu rất ngon.
Huyện lệnh vừa về nhậm chức đã chọc giận cô chủ quán rượu nổi nhất thành Lệ. Từ nay đôi lứa bén duyên, sớm hôm kề cận.
Đây là một câu chuyện về quan thanh liêm và gái phong trần. Quan thanh liêm nhưng không trong sáng, gái phong trần nhưng chẳng lẳng lơ.
Chú thích: Hoa tiền Việt hạ: là một phép chơi chữ bằng tên của nam nữ chính, gốc là cụm “Hoa tiền nguyệt hạ” – Trước hoa dưới trăng, chỉ nơi nam nữ hẹn hò yêu đương. Từ Việt trong tên nam chính đồng âm với từ Nguyệt là trăng.
4.1
Lâm Kiều không ngờ rằng mình lại bị người nọ để mắt tới chỉ trong một lần vô tình gặp gỡ.
Cô muốn thoát khỏi anh, nhưng dường như cô lại chìm đắm vào đó. Cô thích cảm giác được anh ôm, anh hôn, thậm chí là làm tình với anh.
Đợi đến khi cô kịp hiểu ra thì vừa quay đầu nhìn lại, người đó đã biến mất.
Giang Trạm cảm thấy bản thân mình đã thật sự yêu Lâm Kiều.
Yêu dáng vẻ xinh đẹp, thuần khiết của cô; yêu thân thể mỏng manh, mềm mại; và anh càng yêu vẻ rên rỉ thoả mãn của cô khi hai người triền miên làm tình.
Giang Trạm chưa từng yêu ai, cho nên lúc nào anh cũng cẩn thận vì sợ bản thân mình làm không tốt.
“Ngay tại giây phút nhìn thấy em, lòng anh như biển động sóng ngầm. Nhưng anh chỉ lẳng lặng đứng đó, không để cho bất kỳ ai biết điều này”.
Cô muốn thoát khỏi anh, nhưng dường như cô lại chìm đắm vào đó. Cô thích cảm giác được anh ôm, anh hôn, thậm chí là làm tình với anh.
Đợi đến khi cô kịp hiểu ra thì vừa quay đầu nhìn lại, người đó đã biến mất.
Giang Trạm cảm thấy bản thân mình đã thật sự yêu Lâm Kiều.
Yêu dáng vẻ xinh đẹp, thuần khiết của cô; yêu thân thể mỏng manh, mềm mại; và anh càng yêu vẻ rên rỉ thoả mãn của cô khi hai người triền miên làm tình.
Giang Trạm chưa từng yêu ai, cho nên lúc nào anh cũng cẩn thận vì sợ bản thân mình làm không tốt.
“Ngay tại giây phút nhìn thấy em, lòng anh như biển động sóng ngầm. Nhưng anh chỉ lẳng lặng đứng đó, không để cho bất kỳ ai biết điều này”.
4.3
Lương Sam không nghĩ đến, người đàn ông cô nghe tiếng rên trong file ghi âm mỗi lần tự an ủi, có một ngày lại xuất hiện trên giường của mình, đè trên người cô, một bên thúc vào mạnh mẽ, một bên thì thầm bên tai, ướŧ áŧ nỉ non: ”Chị…đau đau em..”
—
Chị gái trải đời x em trai ngoài lạnh trong hư
Tuổi kém chín tuổi.
—
Chị gái trải đời x em trai ngoài lạnh trong hư
Tuổi kém chín tuổi.
4.2
‘Tay cầm pháo lửa để mưu sinh, lòng mang thiện ý để cầu tình.’
Ta xuyên không trở thành một cô nương nhà nông, vốn không muốn gả cho hán tử thô kệch.
Sau khi thành thân, phu quân thô kệch của ta nói: "Nương tử, đừng quá tốt với ta, kẻo ta sinh hư mất."
Đối mặt với những lời xúi giục, hắn kiên định đáp trả: "Đối tốt với nương tử là điều đương nhiên."
Người đàn ông vừa nghe lời, vừa giỏi giang, ai mà không yêu, dù sao ta cũng đã yêu rồi.
Phu thê đồng lòng, cùng nhau làm giàu, nuôi vài đứa trẻ, và trừng trị mấy kẻ xấu xa....
Ta xuyên không trở thành một cô nương nhà nông, vốn không muốn gả cho hán tử thô kệch.
Sau khi thành thân, phu quân thô kệch của ta nói: "Nương tử, đừng quá tốt với ta, kẻo ta sinh hư mất."
Đối mặt với những lời xúi giục, hắn kiên định đáp trả: "Đối tốt với nương tử là điều đương nhiên."
Người đàn ông vừa nghe lời, vừa giỏi giang, ai mà không yêu, dù sao ta cũng đã yêu rồi.
Phu thê đồng lòng, cùng nhau làm giàu, nuôi vài đứa trẻ, và trừng trị mấy kẻ xấu xa....
2.2
Tin tốt là An Tiểu Hi đã xuyên sách, cô trở thành tiểu thư con nhà giàu có.
Cuối cùng cô cũng có thể sống một cuộc sống an nhàn, không phải lo nghĩ gì.
Nhưng tin xấu là cô lại trở ngại lớn nhất trong thời niên thiếu của nam chính. Ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô bị nam chính bắt giữ và hành hạ đến chết.
Để phòng ngừa bị mất mạng, sau khi xuyên sách, mỗi ngày cô đều phải tự cứu mình.
Cuối cùng cô cũng có thể sống một cuộc sống an nhàn, không phải lo nghĩ gì.
Nhưng tin xấu là cô lại trở ngại lớn nhất trong thời niên thiếu của nam chính. Ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô bị nam chính bắt giữ và hành hạ đến chết.
Để phòng ngừa bị mất mạng, sau khi xuyên sách, mỗi ngày cô đều phải tự cứu mình.
3.3
Tôi nhận được tin anh đã chết, người tôi yêu nhất, đã chết khi làm nhiệm vụ. Anh tên Giang Tuỳ, anh là cảnh sát ngầm, chuyên nằm vùng ở các tổ chức nguy hiểm nhất.
Năm năm trôi qua, tôi vẫn nhớ anh da diết, nhưng khi tôi cho rằng tôi có thể quên anh, anh lại đột ngột xuất hiện ngay trên đường.
Nhưng tôi không ngờ rằng, lời nguyện cầu trong năm năm đã bị ác ma nghe thấy, anh thay đổi thân phận, có vợ con, anh có tất cả nhưng anh lại quên tôi.
Tôi nói với Giang Tùy: “Anh quên em rồi vậy em cũng không cần anh nữa".
Anh khóc đỏ mắt, tôi hỏi sao anh lại khóc, anh chỉ thẫn thờ buồn bã nhìn tôi, rồi lắc đầu.
Năm năm trôi qua, tôi vẫn nhớ anh da diết, nhưng khi tôi cho rằng tôi có thể quên anh, anh lại đột ngột xuất hiện ngay trên đường.
Nhưng tôi không ngờ rằng, lời nguyện cầu trong năm năm đã bị ác ma nghe thấy, anh thay đổi thân phận, có vợ con, anh có tất cả nhưng anh lại quên tôi.
Tôi nói với Giang Tùy: “Anh quên em rồi vậy em cũng không cần anh nữa".
Anh khóc đỏ mắt, tôi hỏi sao anh lại khóc, anh chỉ thẫn thờ buồn bã nhìn tôi, rồi lắc đầu.
3.9
Bảy năm sau khi chia tay, Phương Thư Mạn và Tịch Thận Trạch bất ngờ gặp lại ở nhà tang lễ.
Anh hiện tại đã trở thành pháp y, đang cùng các đồng nghiệp tới giải phẫu thi thể, còn cô là nhân viên nhà tang lễ dẫn đường cho đội pháp y.
Đến cửa phòng giải phẫu, Phương Thư Mạn cố lấy hết can đảm hỏi: “Xin hỏi… Tôi có thể đứng bên cạnh quan sát quá trình giải phẫu không?”
Tịch Thận Trạch lạnh lùng trả lời cô hai chữ: “Không được.”
Vài ngày sau, Tịch Thận Trạch gặp Phương Thư Mạn đang xem mắt ở một nhà hàng.
Anh ngồi xuống chiếc bàn trống phía sau cô, chính tai nghe thấy cô chân thành giới thiệu về bản thân: “Năm nay tôi 25 tuổi, cao 1m62, làm nghề mai táng, không nhà không xe cũng không có tiền tiết kiệm, còn mấy món nợ chưa trả hết…”
Cô chưa kịp giới thiệu xong, đối tượng xem mắt đã sầm mặt đứng dậy rời đi.
Ngay lúc Phương Thư Mạn vừa thở phào nhẹ nhõm, Tịch Thận Trạch bỗng ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, nói thẳng vào vấn đề: “Năm nay tôi 27 tuổi, cao 1m87, làm nghề pháp y, có nhà có xe và một ít tiền tiết kiệm, hiện tại đang trả góp nhà, em có muốn cân nhắc không?”
Phương Thư Mạn: “…?”
Gặp lại chưa đến một tuần, Phương Thư Mạn và Tịch Thận Trạch đến Cục dân chính đăng ký kết hôn.
Đêm đó, Phương Thư Mạn nhìn người đàn ông đang ngồi tựa vào đầu giường đeo kính đọc sách, mím môi giây lát rồi cẩn thận đề nghị: “Tôi sang phòng dành cho khách ngủ nhé…”
Tịch Thận Trạch không hề ngước mắt lên, nhưng ánh mắt đang nhìn chằm chằm trang sách hơi khựng lại. Anh hờ hững hỏi cô: “Phương Thư Mạn, em cảm thấy mục đích tôi cưới vợ là để ngủ riêng với cô ấy sao?”
Anh hiện tại đã trở thành pháp y, đang cùng các đồng nghiệp tới giải phẫu thi thể, còn cô là nhân viên nhà tang lễ dẫn đường cho đội pháp y.
Đến cửa phòng giải phẫu, Phương Thư Mạn cố lấy hết can đảm hỏi: “Xin hỏi… Tôi có thể đứng bên cạnh quan sát quá trình giải phẫu không?”
Tịch Thận Trạch lạnh lùng trả lời cô hai chữ: “Không được.”
Vài ngày sau, Tịch Thận Trạch gặp Phương Thư Mạn đang xem mắt ở một nhà hàng.
Anh ngồi xuống chiếc bàn trống phía sau cô, chính tai nghe thấy cô chân thành giới thiệu về bản thân: “Năm nay tôi 25 tuổi, cao 1m62, làm nghề mai táng, không nhà không xe cũng không có tiền tiết kiệm, còn mấy món nợ chưa trả hết…”
Cô chưa kịp giới thiệu xong, đối tượng xem mắt đã sầm mặt đứng dậy rời đi.
Ngay lúc Phương Thư Mạn vừa thở phào nhẹ nhõm, Tịch Thận Trạch bỗng ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, nói thẳng vào vấn đề: “Năm nay tôi 27 tuổi, cao 1m87, làm nghề pháp y, có nhà có xe và một ít tiền tiết kiệm, hiện tại đang trả góp nhà, em có muốn cân nhắc không?”
Phương Thư Mạn: “…?”
Gặp lại chưa đến một tuần, Phương Thư Mạn và Tịch Thận Trạch đến Cục dân chính đăng ký kết hôn.
Đêm đó, Phương Thư Mạn nhìn người đàn ông đang ngồi tựa vào đầu giường đeo kính đọc sách, mím môi giây lát rồi cẩn thận đề nghị: “Tôi sang phòng dành cho khách ngủ nhé…”
Tịch Thận Trạch không hề ngước mắt lên, nhưng ánh mắt đang nhìn chằm chằm trang sách hơi khựng lại. Anh hờ hững hỏi cô: “Phương Thư Mạn, em cảm thấy mục đích tôi cưới vợ là để ngủ riêng với cô ấy sao?”
2.9
Việc khiến Bạch Nhiễm hối hận nhất trong cuộc đời này là cô đã tin nhầm người, yêu nhầm người. Kết hôn ba năm, cô mắc bệnh hiểm nghèo sắp chết, Quý lại nói muốn cô hiến giác mạc cho bạn của hắn sớm một chút, dù gì cũng sẽ chết mà. Bạn? Hay tình nhân?
Nếu được làm lại một lần nữa, cô tuyệt đối không lựa chọn người đàn ông lòng dạ hiểm độc kia, không phản đối lời dạy của cha mẹ…
…
Nam Cung Tử Thiêm mặt dày nói: “Gia đình hối thúc, không thể không cưới.”
Bạch Nhiễm bất lực: “Cha mẹ yêu cầu, không thể không gả."
Thật ra là cô bị người đàn ông kia dụ dỗ đưa vào tròng thì đúng hơn!
Nếu được làm lại một lần nữa, cô tuyệt đối không lựa chọn người đàn ông lòng dạ hiểm độc kia, không phản đối lời dạy của cha mẹ…
…
Nam Cung Tử Thiêm mặt dày nói: “Gia đình hối thúc, không thể không cưới.”
Bạch Nhiễm bất lực: “Cha mẹ yêu cầu, không thể không gả."
Thật ra là cô bị người đàn ông kia dụ dỗ đưa vào tròng thì đúng hơn!
4.8
PHI HOÀNG DẪN
Tác giả: Tử Vi Lưu Niên
Thể loại: Cổ đại, góc nhìn nam chính, HE
Độ dài: 126 chương + 2 ngoại truyện
Editor: Qin Zồ & Chanieee
Giới thiệu truyện
Đàn bà xuẩn ngốc lại yếu ớt, suốt ngày đắm mình trong tình cảm hão huyền, Lục Cửu lang nhờ lừa tình lừa tiền mà kiếm được không ít bạc sống qua ngày. Để rồi một hôm khi trường đao đẫm sát ý bổ xuống, đập tan niềm kiêu hãnh và ảo tưởng của hắn.
Cát bay ngàn dặm, khói bụi mịt mùng, tuổi thiếu niên tòng quân nhập ngũ;
Cường giả gặp nhau, ai thuộc về ai, chú sói hoang theo đuổi phượng hoàng;
Tình yêu là trận đấu kìm kẹp lẫn nhau, còn nàng là cuộc chinh phục của ta.
Tác giả: Tử Vi Lưu Niên
Thể loại: Cổ đại, góc nhìn nam chính, HE
Độ dài: 126 chương + 2 ngoại truyện
Editor: Qin Zồ & Chanieee
Giới thiệu truyện
Đàn bà xuẩn ngốc lại yếu ớt, suốt ngày đắm mình trong tình cảm hão huyền, Lục Cửu lang nhờ lừa tình lừa tiền mà kiếm được không ít bạc sống qua ngày. Để rồi một hôm khi trường đao đẫm sát ý bổ xuống, đập tan niềm kiêu hãnh và ảo tưởng của hắn.
Cát bay ngàn dặm, khói bụi mịt mùng, tuổi thiếu niên tòng quân nhập ngũ;
Cường giả gặp nhau, ai thuộc về ai, chú sói hoang theo đuổi phượng hoàng;
Tình yêu là trận đấu kìm kẹp lẫn nhau, còn nàng là cuộc chinh phục của ta.
5
Tác giả: Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Thể loại: Ngôn tình, đô thị, oan gia vui vẻ, thanh mai trúc mã, showbiz, nhẹ nhàng
Số chương: 49 Chương + 3 Ngoại Truyện
Editor: Mây - Góc Của Ngố
Giới thiệu
Trần Trường Phong thích Trình Nặc từ nhỏ, ai cũng nhìn ra được.
Còn cô thì sao? Hình như cô cũng có chút cảm nhận.
—
Chia xa nhiều năm, trong một buổi tiệc linh đình xa hoa, khi Trình Nặc định nhân lúc hơi men tỏ tình với vị Ảnh đế mới nổi, thì Trần Trường Phong, người thừa kế của tập đoàn Trần thị, đột ngột xuất hiện.
Trên tay anh đeo chuỗi vòng tay 108 hạt gỗ tử đàn lá nhỏ, thản nhiên gật đầu với Trình Nặc.
Trình Nặc chỉ nhìn tay anh vài lần, anh đã không giữ được vẻ mặt bình tĩnh: "Nghe nói giới công tử bột trong nước đang thịnh hành đeo chuỗi Phật châu, sao, lỗi thời rồi à?"
Trình Nặc cầm hai quả óc chó đưa cho anh.
Trần Trường Phong tưởng cô muốn anh mân mê, vừa xoay xoay hai lần, đã nghe cô nói: "Bổ não đấy."
Là cậu bạn thanh mai trúc mã ngổ ngáo của cô đã trở về.
Thể loại: Ngôn tình, đô thị, oan gia vui vẻ, thanh mai trúc mã, showbiz, nhẹ nhàng
Số chương: 49 Chương + 3 Ngoại Truyện
Editor: Mây - Góc Của Ngố
Giới thiệu
Trần Trường Phong thích Trình Nặc từ nhỏ, ai cũng nhìn ra được.
Còn cô thì sao? Hình như cô cũng có chút cảm nhận.
—
Chia xa nhiều năm, trong một buổi tiệc linh đình xa hoa, khi Trình Nặc định nhân lúc hơi men tỏ tình với vị Ảnh đế mới nổi, thì Trần Trường Phong, người thừa kế của tập đoàn Trần thị, đột ngột xuất hiện.
Trên tay anh đeo chuỗi vòng tay 108 hạt gỗ tử đàn lá nhỏ, thản nhiên gật đầu với Trình Nặc.
Trình Nặc chỉ nhìn tay anh vài lần, anh đã không giữ được vẻ mặt bình tĩnh: "Nghe nói giới công tử bột trong nước đang thịnh hành đeo chuỗi Phật châu, sao, lỗi thời rồi à?"
Trình Nặc cầm hai quả óc chó đưa cho anh.
Trần Trường Phong tưởng cô muốn anh mân mê, vừa xoay xoay hai lần, đã nghe cô nói: "Bổ não đấy."
Là cậu bạn thanh mai trúc mã ngổ ngáo của cô đã trở về.
4.2
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "CẨM TÚ AN NINH" - TRƯƠNG VÃN Ý, NHẬM MẪN ĐÓNG CHÍNH
Thể loại: Thanh mai trúc mã, sủng, ngọt, cung đình hầu tước, trùng sinh.
Nhân vật chính: La Nghi Ninh
Phối hợp diễn: La Thận Viễn
Thừa tướng tương lai quyền khuynh thiên hạ, thủ đoạn lạnh lùng, tàn nhẫn, hiện giờ còn đang là con thứ không được sủng ái. La Nghi Ninh sống lại, nhìn thấy cảnh này có chút chột dạ. Cảm giác mình đang ngược đãi vị Thừa tướng tương lai này.
Cho dù hắn có thấp kém đê tiện đi nữa, rồi có một ngày hắn đứng trên cao, trở thành người mà bất kỳ kẻ nào cũng phải ngưỡng mộ.
Chính vì La Nghi Ninh biết điều này, cho nên nàng càng muốn khóc...
Thể loại: Thanh mai trúc mã, sủng, ngọt, cung đình hầu tước, trùng sinh.
Nhân vật chính: La Nghi Ninh
Phối hợp diễn: La Thận Viễn
Thừa tướng tương lai quyền khuynh thiên hạ, thủ đoạn lạnh lùng, tàn nhẫn, hiện giờ còn đang là con thứ không được sủng ái. La Nghi Ninh sống lại, nhìn thấy cảnh này có chút chột dạ. Cảm giác mình đang ngược đãi vị Thừa tướng tương lai này.
Cho dù hắn có thấp kém đê tiện đi nữa, rồi có một ngày hắn đứng trên cao, trở thành người mà bất kỳ kẻ nào cũng phải ngưỡng mộ.
Chính vì La Nghi Ninh biết điều này, cho nên nàng càng muốn khóc...
4.6
Lần đầu tiên gặp nhau,
Anh kề sát bên tai cô, nhỏ giọng hỏi: “20 vạn?”
Cô ngây ngốc, lại kỹ lưỡng đánh giá anh một lần nữa, mới biết anh không phải là đối tượng tốt nhất để yêu đương.
Anh tưởng cô chê giá quá thấp nên tăng đến 30 vạn.
Cô lấy lại tinh thần, nghĩ rằng trên thế giới này quá ít người vừa mắt mình, vừa mắt mà còn đẹp trai lại càng ít, bản thân không chút lỗ lã, nếu như bỏ qua người trước mắt này, có lẽ năm mới sẽ còn độc thân, cùng lắm là để dành tiền mà anh cho, trước khi rời đi trả hết lại cho anh không thiếu một đồng là được, cô cười khẽ nói: “Chốt kèo.”
Anh kề sát bên tai cô, nhỏ giọng hỏi: “20 vạn?”
Cô ngây ngốc, lại kỹ lưỡng đánh giá anh một lần nữa, mới biết anh không phải là đối tượng tốt nhất để yêu đương.
Anh tưởng cô chê giá quá thấp nên tăng đến 30 vạn.
Cô lấy lại tinh thần, nghĩ rằng trên thế giới này quá ít người vừa mắt mình, vừa mắt mà còn đẹp trai lại càng ít, bản thân không chút lỗ lã, nếu như bỏ qua người trước mắt này, có lẽ năm mới sẽ còn độc thân, cùng lắm là để dành tiền mà anh cho, trước khi rời đi trả hết lại cho anh không thiếu một đồng là được, cô cười khẽ nói: “Chốt kèo.”
4.1
Kỷ gia có mỹ nhân, Tứ cô nương kinh diễm thiên hạ.
Tính tình kiêu ngạo nhưng lại là hồng nhan bạc mệnh. Vắt óc trăn trở cưới gả ba lần lại thân vùi hậu trạch, dẫn đến dung nhan bị huỷ, mất hết danh tiếng bị gia tộc đuổi khỏi kinh.
Trên đường lánh nạn bị phu xe tham lam giết người chiếm đoạt tài sản. Hồn lìa khỏi xác, nhìn dung mạo đã từng mỹ lệ dần dần thối rữa. Cuối cùng nàng cũng hiểu ra, dung nhan chỉ là phù du như hoa trong gương, trăng trong nước.
Lần nữa tỉnh lại, nàng lại quay trở về lúc mười tuổi, hết thảy vẫn chưa phát sinh. Đời này, nàng chỉ mong sống an bình, hồi đáp ân tình của nam nhân đã nhặt xác cho nàng. Nhưng ngờ đâu, nàng lại phát hiện mình có một thân phận khác...
Tính tình kiêu ngạo nhưng lại là hồng nhan bạc mệnh. Vắt óc trăn trở cưới gả ba lần lại thân vùi hậu trạch, dẫn đến dung nhan bị huỷ, mất hết danh tiếng bị gia tộc đuổi khỏi kinh.
Trên đường lánh nạn bị phu xe tham lam giết người chiếm đoạt tài sản. Hồn lìa khỏi xác, nhìn dung mạo đã từng mỹ lệ dần dần thối rữa. Cuối cùng nàng cũng hiểu ra, dung nhan chỉ là phù du như hoa trong gương, trăng trong nước.
Lần nữa tỉnh lại, nàng lại quay trở về lúc mười tuổi, hết thảy vẫn chưa phát sinh. Đời này, nàng chỉ mong sống an bình, hồi đáp ân tình của nam nhân đã nhặt xác cho nàng. Nhưng ngờ đâu, nàng lại phát hiện mình có một thân phận khác...
4.4
GIẢ BỘ
TÊN KHÁC: GIẢ VỜ
TÁC GIẢ: BÁN TIỆT BẠCH THÁI
Vào độ tuổi mười tám.
Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp nhau, anh đứng bên cạnh kẻ thù cũ của cô, tên Nhan Khả.
Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tách biệt rõ ràng, giống như hai thế giới, cô không thể bước qua, mà anh cũng không đi tới.
Sau này, vào mùa hè nắng chói chang, trong căn phòng tối tăm, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay mân mê da thịt của cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.”
–
Năm hai mươi bốn tuổi.
Ôn Nam Tịch và Phó Diên lại gặp mặt nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ lạnh nhạt và vô cảm.
Cô cầm sơ yếu lý lịch đứng trước mặt anh, nhìn anh từ xa, sau đó cô lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.”
Sắc mặt anh không hề thay đổi, chỉ liếc nhìn cô một cái.
Công ty này là của anh, cô biết rõ bản thân không có cơ hội.
Vậy nên cô xoay người bỏ đi.
Nhìn bóng dáng cô dần rời xa, lòng bàn tay của anh siết chặt.
–
Sau này gặp lại.
Ngày đó sương mù che kín khung cửa sổ, nước mưa lăn dài xuống từng ô cửa sổ, thấy cô ngày càng đến gần, anh giơ tay lên nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn chơi tôi không?”.
–
Hôm ấy sương mù đọng đầy trên cửa sổ xe, trên lớp sương ngập tràn bóng hình em.
Các ngành liên quan: Internet of Things (IoT) + Y tế thông minh.
Phó Diên trong bộ 《Thất Hôn》, mạnh mẽ, anh và nam chính của bộ 《hoa hồng đỏ》 có mối quan hệ họ hàng.
TÊN KHÁC: GIẢ VỜ
TÁC GIẢ: BÁN TIỆT BẠCH THÁI
Vào độ tuổi mười tám.
Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp nhau, anh đứng bên cạnh kẻ thù cũ của cô, tên Nhan Khả.
Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tách biệt rõ ràng, giống như hai thế giới, cô không thể bước qua, mà anh cũng không đi tới.
Sau này, vào mùa hè nắng chói chang, trong căn phòng tối tăm, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay mân mê da thịt của cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.”
–
Năm hai mươi bốn tuổi.
Ôn Nam Tịch và Phó Diên lại gặp mặt nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ lạnh nhạt và vô cảm.
Cô cầm sơ yếu lý lịch đứng trước mặt anh, nhìn anh từ xa, sau đó cô lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.”
Sắc mặt anh không hề thay đổi, chỉ liếc nhìn cô một cái.
Công ty này là của anh, cô biết rõ bản thân không có cơ hội.
Vậy nên cô xoay người bỏ đi.
Nhìn bóng dáng cô dần rời xa, lòng bàn tay của anh siết chặt.
–
Sau này gặp lại.
Ngày đó sương mù che kín khung cửa sổ, nước mưa lăn dài xuống từng ô cửa sổ, thấy cô ngày càng đến gần, anh giơ tay lên nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn chơi tôi không?”.
–
Hôm ấy sương mù đọng đầy trên cửa sổ xe, trên lớp sương ngập tràn bóng hình em.
Các ngành liên quan: Internet of Things (IoT) + Y tế thông minh.
Phó Diên trong bộ 《Thất Hôn》, mạnh mẽ, anh và nam chính của bộ 《hoa hồng đỏ》 có mối quan hệ họ hàng.
5
Cố Ngôi trước giờ cô độc, cậu cho rằng mình thấp hèn như bụi bặm, cuộc đời cậu tăm tối như bóng đêm không một ngôi sao, mà cậu cũng chìm trong bùn, dơ bẩn bất kham.
Cậu là một con sói không sợ hãi, không biết đau, cậu có một ngôi sao xinh đẹp nơi cuối chân trời, cậu rất muốn ngắm nhìn mỗi ngày, chỉ cần đứng từ xa nhìn là đủ, không dám lại gần, càng không dám dùng đôi tay này chạm vào.
Có một lần Cố Ngôi cảm giác bản thân mình đã quá tuyệt vọng, đường cùng ngay trước mặt, trong đầu chỉ nghĩ về hủy diệt, muốn phá hủy hết thảy, thế rồi chiếc điện thoại đã im lặng từ lâu bất ngờ đổ chuông, là Chúc Triều Ca gọi đến.
"Cố Ngôi... Anh có thể đến đây được không?"
Bên trong điện thoại truyền tới tiếng khóc nức nở, cậu bỏ mặc tất cả vội vàng chạy về phía đầu ngõ. Giống như khi còn bé đã làm vô số lần, dịu dàng an ủi cô, cưng chiều dỗ dành cô, nói với cô rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Không một ai biết, trước khi Chúc Triều Ca gọi đến. Cậu thiếu niên nào đó đã lên sẵn kế hoạch để tự sát.
1V1 thanh mai trúc mã
Tóm lại là ngọt văn.
Xin đừng nhập nội dung tiểu thuyết vào thực tế. Chăm chỉ học tập mỗi ngày đều tiến về phía trước nha.
Cậu là một con sói không sợ hãi, không biết đau, cậu có một ngôi sao xinh đẹp nơi cuối chân trời, cậu rất muốn ngắm nhìn mỗi ngày, chỉ cần đứng từ xa nhìn là đủ, không dám lại gần, càng không dám dùng đôi tay này chạm vào.
Có một lần Cố Ngôi cảm giác bản thân mình đã quá tuyệt vọng, đường cùng ngay trước mặt, trong đầu chỉ nghĩ về hủy diệt, muốn phá hủy hết thảy, thế rồi chiếc điện thoại đã im lặng từ lâu bất ngờ đổ chuông, là Chúc Triều Ca gọi đến.
"Cố Ngôi... Anh có thể đến đây được không?"
Bên trong điện thoại truyền tới tiếng khóc nức nở, cậu bỏ mặc tất cả vội vàng chạy về phía đầu ngõ. Giống như khi còn bé đã làm vô số lần, dịu dàng an ủi cô, cưng chiều dỗ dành cô, nói với cô rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Không một ai biết, trước khi Chúc Triều Ca gọi đến. Cậu thiếu niên nào đó đã lên sẵn kế hoạch để tự sát.
1V1 thanh mai trúc mã
Tóm lại là ngọt văn.
Xin đừng nhập nội dung tiểu thuyết vào thực tế. Chăm chỉ học tập mỗi ngày đều tiến về phía trước nha.
4.2
Ta từng bị người khác đánh cắp tiên tủy từ mười vạn năm trước.
Trong những năm tháng nghèo khó lụn bại chốn nhân gian, ta chẳng hề hay biết, có kẻ ôm tiên tủy của ta mà sống thịnh vượng nơi Thiên giới.
Mãi cho đến khi ta gặp Thần nữ Minh Hoa, một người tài sắc kinh diễm, lúc đó tiên tủy mới nhận chủ, tự động trở về cơ thể ta.
Minh Hoa lại khăng khăng cho rằng ta là kẻ phàm trần thấp hèn, trộm đi tiên tủy của nàng.
Nàng dựa vào Thần quân chống lưng, phế đi đôi chân ta, rồi ném ta vào Quỷ Vực để làm mồi cho ác quỷ.
Ngày ta khôi phục ký ức, ta trở lại Thiên giới, đem Minh Hoa đang tuyệt vọng và kinh hoàng giẫm dưới chân, cười mà hỏi:
"Chạy đi đâu? Đã dùng đồ của bản Điện hạ suốt bao nhiêu năm, cớ sao không nói một lời cảm tạ?"
...
Trong những năm tháng nghèo khó lụn bại chốn nhân gian, ta chẳng hề hay biết, có kẻ ôm tiên tủy của ta mà sống thịnh vượng nơi Thiên giới.
Mãi cho đến khi ta gặp Thần nữ Minh Hoa, một người tài sắc kinh diễm, lúc đó tiên tủy mới nhận chủ, tự động trở về cơ thể ta.
Minh Hoa lại khăng khăng cho rằng ta là kẻ phàm trần thấp hèn, trộm đi tiên tủy của nàng.
Nàng dựa vào Thần quân chống lưng, phế đi đôi chân ta, rồi ném ta vào Quỷ Vực để làm mồi cho ác quỷ.
Ngày ta khôi phục ký ức, ta trở lại Thiên giới, đem Minh Hoa đang tuyệt vọng và kinh hoàng giẫm dưới chân, cười mà hỏi:
"Chạy đi đâu? Đã dùng đồ của bản Điện hạ suốt bao nhiêu năm, cớ sao không nói một lời cảm tạ?"
...
3.8
Sau khi xin nghỉ việc, Hà Lạc dọn về sống ở vùng ngoại ô cách xa thành phố, vậy mà không ngờ rằng chỉ vì lười phải ra ngoài mua đồ mà cô lại gặp được một anh chàng đẹp trai.
Cô nhìn người đàn ông mặc đồng phục nhân viên của cửa hàng một lúc lâu, sau đó không nhịn nổi sự tò mò bèn trêu anh: “Dạo này, nhân viên giao hàng của tiệm trái cây đều đẹp trai như vậy sao?”
Nghe thấy thế, anh chàng giao hàng sững sờ, anh quay đầu lại nhìn cô rồi bật cười: “Cô có muốn kiểm tra để xác nhận lại không?”
“… Cho tôi sờ thử à.”
Ở trước cửa ra vào, ánh đèn mờ ảo, eo của người đàn ông kia còn đẹp hơn cô nghĩ, trông có vẻ rất săn chắc và vạm vỡ.
Hà Lạc liếm đôi môi khô khốc của mình, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Cơ bụng rất săn chắc, không biết lúc ở trên giường thì sẽ như thế nào đây?”.
“Vậy thì thử xem sao?”.
Ánh nắng ấm áp vào đầu mùa hè phá tan sự yên bình bấy lâu của cô, ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực ra, thứ duy nhất mà cô có thể cảm nhận được vào lúc này chính là sự ngọt ngào.
CP: Cô nàng độc thân và Ông chủ tiệm trái cây
Tuy nhút nhát nhưng lại thích trêu chọc người khác vs kho hormone nam tính di động
Cô nhìn người đàn ông mặc đồng phục nhân viên của cửa hàng một lúc lâu, sau đó không nhịn nổi sự tò mò bèn trêu anh: “Dạo này, nhân viên giao hàng của tiệm trái cây đều đẹp trai như vậy sao?”
Nghe thấy thế, anh chàng giao hàng sững sờ, anh quay đầu lại nhìn cô rồi bật cười: “Cô có muốn kiểm tra để xác nhận lại không?”
“… Cho tôi sờ thử à.”
Ở trước cửa ra vào, ánh đèn mờ ảo, eo của người đàn ông kia còn đẹp hơn cô nghĩ, trông có vẻ rất săn chắc và vạm vỡ.
Hà Lạc liếm đôi môi khô khốc của mình, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Cơ bụng rất săn chắc, không biết lúc ở trên giường thì sẽ như thế nào đây?”.
“Vậy thì thử xem sao?”.
Ánh nắng ấm áp vào đầu mùa hè phá tan sự yên bình bấy lâu của cô, ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực ra, thứ duy nhất mà cô có thể cảm nhận được vào lúc này chính là sự ngọt ngào.
CP: Cô nàng độc thân và Ông chủ tiệm trái cây
Tuy nhút nhát nhưng lại thích trêu chọc người khác vs kho hormone nam tính di động
3.8
Lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Nhẫn, tôi nhớ đến một câu: Lạnh lùng tột độ là sự gợi cảm mạnh mẽ nhất.
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: chụp ảnh anh ấy.
Ba tháng tán tỉnh mập mờ, thẳng thắn, anh vẫn không hề dao động.
Cuối cùng khi tôi tóm được anh, tôi lập tức cho rửa một tấm ảnh to cỡ ngang người thật.
“Treo ở đâu?” Sau nghe khi việc này, Hoắc Nhẫn nhíu đôi mày đẹp.
“Ở nhà, trong phòng tắm.” Tôi cười, “Chờ anh thưởng thức.”
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: chụp ảnh anh ấy.
Ba tháng tán tỉnh mập mờ, thẳng thắn, anh vẫn không hề dao động.
Cuối cùng khi tôi tóm được anh, tôi lập tức cho rửa một tấm ảnh to cỡ ngang người thật.
“Treo ở đâu?” Sau nghe khi việc này, Hoắc Nhẫn nhíu đôi mày đẹp.
“Ở nhà, trong phòng tắm.” Tôi cười, “Chờ anh thưởng thức.”
3
Lần đầu gặp nhau,
Chu Từ hệt như một tên hề đi nhầm sân khấu, còn Khổng Tây Khai chính là Hoàng tử bé của tinh cầu B612, anh mặc chiếc áo khoác màu xám ngồi trên ghế salon nhìn cô, đôi mắt to như cờ nhảy với con ngươi đen nhánh long lanh, miệng hơi mím và khóe môi vểnh lên, tựa như một chú mèo xám u buồn.
Lần thứ hai gặp lại,
“Đây là cá Khổng Tước mà tớ nuôi, không cẩn thận bị no chết, tớ định đem nó đến bãi đất gần hồ nhân tạo cạnh công viên đối diện chôn.”
“Hả? Tại sao phải chôn cạnh hồ?”
“Thì tớ đâu thể cho nó xuống ống cống thoát nước được.”
Sau này ở bên nhau, cô bèn hỏi,
“Em có thể hỏi anh chuyện này được không?”
“Hửm? Chuyện gì?”
“Thì là trước kia, tại sao anh lại thích em vậy?”
“Vì thấy em kì lạ lắm, nào có ai chôn cá xuống đất đâu chứ.”
“Anh mới kì lạ ấy.” Cô làm vẻ như muốn véo anh, “Em hỏi nghiêm túc đấy, anh không thể trả lời em một cách nghiêm túc sao?”
“Nhưng đó là đáp án của anh mà, vì em rất kì lạ.”
Chu Từ nhụt chí, quả nhiên mồm chó thì không thể mọc ngà voi được mà.
“Ai quy định yêu phải có lí do, em đứng ở nơi đó vừa lúc anh nhìn thấy em, có thể đối với người khác thì em chỉ đơn giản là một cá thể trong ngàn vạn con người, nhưng với anh, em chính là độc nhất vô nhị.”
Bạn cũng có thể đọc thêm nhiều truyện ngôn tình khác như: Gửi Kẹo Hỷ Cho Cậu hay Vượt Bóng Tối Để Yêu Em.
Xem thêm »
Chu Từ hệt như một tên hề đi nhầm sân khấu, còn Khổng Tây Khai chính là Hoàng tử bé của tinh cầu B612, anh mặc chiếc áo khoác màu xám ngồi trên ghế salon nhìn cô, đôi mắt to như cờ nhảy với con ngươi đen nhánh long lanh, miệng hơi mím và khóe môi vểnh lên, tựa như một chú mèo xám u buồn.
Lần thứ hai gặp lại,
“Đây là cá Khổng Tước mà tớ nuôi, không cẩn thận bị no chết, tớ định đem nó đến bãi đất gần hồ nhân tạo cạnh công viên đối diện chôn.”
“Hả? Tại sao phải chôn cạnh hồ?”
“Thì tớ đâu thể cho nó xuống ống cống thoát nước được.”
Sau này ở bên nhau, cô bèn hỏi,
“Em có thể hỏi anh chuyện này được không?”
“Hửm? Chuyện gì?”
“Thì là trước kia, tại sao anh lại thích em vậy?”
“Vì thấy em kì lạ lắm, nào có ai chôn cá xuống đất đâu chứ.”
“Anh mới kì lạ ấy.” Cô làm vẻ như muốn véo anh, “Em hỏi nghiêm túc đấy, anh không thể trả lời em một cách nghiêm túc sao?”
“Nhưng đó là đáp án của anh mà, vì em rất kì lạ.”
Chu Từ nhụt chí, quả nhiên mồm chó thì không thể mọc ngà voi được mà.
“Ai quy định yêu phải có lí do, em đứng ở nơi đó vừa lúc anh nhìn thấy em, có thể đối với người khác thì em chỉ đơn giản là một cá thể trong ngàn vạn con người, nhưng với anh, em chính là độc nhất vô nhị.”
Bạn cũng có thể đọc thêm nhiều truyện ngôn tình khác như: Gửi Kẹo Hỷ Cho Cậu hay Vượt Bóng Tối Để Yêu Em.
Xem thêm »
3.8
Ta vốn là thứ nữ không được sủng ái của nhà họ Khương, trên có đích mẫu lòng dạ độc ác, dưới có với đích tỷ cay nghiệt. Nhưng chỉ vì một câu nói lúc mê sảng của Thế tử Tuyên Bình Hầu phủ, ma xui quỷ khiến, ta phải gả vào Hầu phủ.
Sau khi gả vào Hầu phủ, ta phải đối mặt với phu quân què quặt không có tình cảm với ta, bà bà yếu đuối, công công thì quyền thế, còn có vị Quận chúa thầm thương trộm nhớ vị phu quân què quặt của ta.
Tay cầm lá bài xấu, phải làm sao mới có thể đánh thắng được ván bài? Than ôi, thật khó khăn biết mấy.
Nhưng ta lại là người không chịu khuất phục, ta nhất định phải đánh thắng được ván bài từ lá bài xấu này!
Sau khi gả vào Hầu phủ, ta phải đối mặt với phu quân què quặt không có tình cảm với ta, bà bà yếu đuối, công công thì quyền thế, còn có vị Quận chúa thầm thương trộm nhớ vị phu quân què quặt của ta.
Tay cầm lá bài xấu, phải làm sao mới có thể đánh thắng được ván bài? Than ôi, thật khó khăn biết mấy.
Nhưng ta lại là người không chịu khuất phục, ta nhất định phải đánh thắng được ván bài từ lá bài xấu này!