Ngôn Tình
Tim cô đau nhói, khó khăn vịn vào cửa mới đứng vững được.
Anh thật sự biết cách khiến cô tổn thương....
"Ồn ào - tham tiền - mị tục*."
*Mị tục: xinh đẹp nhưng dung tục.
Gương mặt nhà giàu mới nổi đầy mưu mô thủ đoạn này sao có thể xứng đôi với bạn của anh.
Đồng Kinh Niên lên kế hoạch kéo bạn tốt của mình thoát khỏi vũng bùn mang tên Tô Tâm Đường, khiến hắn quay đầu là bờ.
Vậy mà cuối cùng chính anh lại là người đâm đầu lao vào.
Cản anh bao nhiêu, anh lại càng điên cuồng bấy nhiêu.
...
Đồng Kinh Niên: Môi của Đường Đường thật mềm, eo cũng thật nhỏ, đêm nay Đường Đường có muốn làm chút chuyện ân ái hay không?
Nam tiểu tam độc miệng X Nữ xinh đẹp đê tiện.
Ta cố tình quyến rũ Trạng nguyên lang, không ngờ lại bị con trai cả của hắn ta bắt gặp.
Hắn túm lấy ta, hướng về phía Trạng nguyên lang mà xin lỗi: "Con quản giáo không nghiêm, khiến cha chê cười rồi."
Đêm đó, ta bị hắn dùng gia pháp trừng phạt, run rẩy không thôi.
Người vốn nho nhã như hắn giờ đây lại lạnh lùng nói: "Còn dám trêu ghẹo nữa không? Mẹ nhỏ".
Ngày hôm sau, lời đồn lan truyền khắp nơi.
Thái tử vốn thường không để lộ cảm xúc trên gương mặt, giờ đây cầm kiếm chém giết đến đỏ cả mắt.
Trước đó, hắn ta đã cảnh cáo ta vô số lần, đừng có ý đồ không đúng mực với hắn.
Giờ thì tốt rồi, ta cũng chẳng còn cách nào để có những ý nghĩ không đúng mực với hắn ta nữa.
Tran / Editor: AI_Gấc
Beta: AI_Tử Đinh Hương
Thể loại: HE, Sủng Ngọt, Thanh xuân vườn trường, Sạch, Góc nhìn nữ chính, Duyên trời tác hợp
Giới thiệu
Thanh xuân rất dài, thanh xuân của một số người là tình yêu thầm kín, Trình Phù cũng vậy.
Sau một lần va chạm ngoài ý muốn, Trình Phù lập tức tiến hành tấn công.
Mọi người đồn rằng, hotboy trường yêu đất nước chứ không yêu người đẹp.
Nhưng có một hôm, Trình Phù đi bên cạnh một cô gái, trong tay anh ôm đồ ăn vặt, ánh mắt vừa dịu dàng lại vừa cưng chiều, đây là vẻ mặt mà họ chưa từng thấy.
Sau này họ mới biết được, cô gái ấy là bảo bối được anh nhớ thương từ lâu.
Em gái mềm mại sành ăn x Chó săn nhỏ trung thành.
Mặc dù chỉ là quận chúa nhưng vẫn có thể sống thoải mái tiêu dao, lại còn muốn gì được dó, chính là vì có Thái Hậu ngoại tổ mẫu làm chỗ dựa, hết mực cưng chiều nàng.
Nhưng biến cố bỗng nhiên dồn dập tới, Thái Hậu hoăng, mà sau đó chính là vị hôn phu bội ước.
Nàng cũng thất vọng buồn lòng, nghĩ cách giải trừ hôn ước, nhưng chưa kịp làm gì đã trúng kịch độc, tử vong.
Nàng mở mắt ra lần nữa, mơ mơ màng màng, nhận ra mình được trời cao thương xót, cho trọng sinh trở về.
Nàng trước tiên dĩ nhiên chính là cứu ngoại tổ mẫu của mình, sau đó.....Cáo trạng!!Sau khi từ hôn.
Lời nói của Thái Hậu thấm thía: Trường Hoan à, cháu muốn quận mã thế nào?
Ân Trường Hoan nhớ tới việc đời trước, ngữ khí trầm trọng: Xấu chút đi, quá xinh đẹp dễ dàng sinh ý xấu.
Mỗ nam nhân nào đó sờ gương mặt tuấn mỹ vô song của mình, nếu không thì vẽ thêm một vết sẹo?
Nhiều năm sau, khi trở thành Hoàng Hậu Đức Dương, nàng mới nhận thấy thì ra kết cục bi thảm đời trước là bởi vì nàng không chọn nam nhân đẹp nhất.
Vu Giai có dáng dấp và vẻ ngoài được miêu tả bằng bốn từ “xinh đẹp hơn người”. Hơn nữa, cô lại còn xuất thân là con nhà giàu có và vô cùng quyền thế.
Cứ ngỡ cô được ông trời ưu ái đến tột cùng nhưng không ngờ, cô gặp phải tai nạn xe hơi. Mọi việc vẫn còn quá mơ hồ thì cô đã bị cướp mất vị hôn phu. Tương lai của cô sau này sẽ như thế nào đây.
Còn chưa dừng lại ở đó, hàng loạt những rủi ro đua nhau đổ ập xuống gia đình cô một cách không thương tiếc.
Chị dâu ngoại tình, anh trai trở thành người thực vật,
Doanh nghiệp của gia đình phá sản, cha chết, mẹ phát điên.
Mãi đến khi cô chết đi, Vu Giai mới biết được nguyên nhân khiến cuộc đời cô bi thảm như vậy.
Nếu có kiếp sau, cô nhất định phải khiến những kẻ đó nợ máu trả bằng máu!
Đột nhiên cô phát hiện một chuyện cô không thể ngờ tới, cốt truyện không giống như kiếp trước…
Ta lòng tốt khuyên can: “Nữ tử câm kia thân cô thế cô, lai lịch lại không rõ, chi bằng trước tiên cứ nạp nàng ta làm thiếp”.
Nào ngờ, nữ tử ấy cảm thấy bị sỉ nhục, xấu hổ và phẫn uất mà tự vẫn.
Mười năm sau, việc đầu tiên khi Thái tử lên ngôi Hoàng đế là phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu của ta, diệt cả tộc ta.
Tỉnh lại một lần nữa, ta trở về buổi tiệc mừng sinh thần mười sáu tuổi của mình.
Hoàng đế hỏi ta có điều gì mong muốn.
Ta cung kính cúi mình:
"Chỉ nguyện Thái tử điện hạ và Liễu cô nương...bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm."
"Xin bệ hạ ban hôn cho hai người."
Ba tháng sau khi kết hôn, Giản Hàng và Tần Mặc Lãnh vẫn phân chia phòng ngủ. Mối hôn nhân này là do ông cụ nhà họ Tần quyết định, Tần Mặc Lãnh không có tình cảm với cô. Trong mắt người ngoài, người có gia cảnh bình thường như cô gả đến nhà họ Tần là bay lên cành cây cao biến thành phượng hoàng.
Không ít người trông chờ cô trở thành chuyện cười vì bị người chồng giàu có ruồng bỏ.
Mối hôn nhân này cô cũng không thiệt thòi, Giản Hàng quyết định cùng Tần Mặc Lãnh sống chung với nhau.
Đêm đó, cô chủ động tìm anh nói chuyện, nói về một chủ đề nào đó trên hotsearch.
Tần Mặc Lãnh trả lời qua loa mấy câu với cô. Giản Hàng trông bộ dạng thờ ơ đó, ngay tức khắc đứng dậy trở về phòng ngủ.
Không lâu sau đó, tiếng gõ cửa phòng vang lên.
Giản Hàng không mở cửa, ngữ khí lạnh nhạt: “Có chuyện thì nói!”
Tần Mặc Lãnh: “Hotsearch mà em quan tâm ban nãy mới đứng thứ 22, trạng thái là “mới”, bây giờ lên tới vị trí thứ 2 rồi, phía sau còn có “bạo” màu tím”.
Giản Hàng: “...”
PS: Nội dung như tên truyện, cưới trước yêu sau. Nam chính từ không yêu, tới rung động, đến quyết tâm một lòng.
Bên kia bức tường là Tống Mục Viễn, người mà cô thích thầm nhiều năm. Trước mặt là Triệu Kinh Duy, không gian chật hẹp, ánh sáng lờ mờ, xung quanh chất đống thứ lộn xộn, anh tựa lưng vào tấm ván cửa phía sau, nghiêng đầu nhìn cô: “Tiếp tục?”
Câu chuyện xưa về chàng trai và cô gái trong khuôn viên trường đại học.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Tri Du, Triệu Kinh Duy
Hướng dẫn đọc: Nữ chính thầm thích bạn của nam chính.
Thời gian dài đẵng, lúc chưa thể hoá hình, cá tinh chỉ quanh quẩn trong hồ Vạn Trừng.
Sau này có thể biến thành hình người, cá chép tinh cũng như các yêu tinh khác, đi vào nhân gian thăm thú, khám phá
“Ngươi tên là gì?”
“Tiểu Niệm, tên ta là Tống Tiểu Niệm.”
“Ta sẽ nhớ kĩ, đa tạ cô nương đã trị bệnh cho mẫu thân của ta. Sau này nếu cô nương có tâm nguyện hoặc khó khăn gì, Diệp Tranh chắc chắn sẽ giúp.”
“Khó khăn thì tạm thời không có, tâm nguyện ngược lại lại có một cái.” Ta cười nhẹ nhàng.
“Mời nói.”
“Ta muốn ngươi, lấy thân báo đáp.”
Hoàng đế đã vu tội cho cha ta, tìm cớ tru di gia tộc, sau đó cướp bà về hoàng cung.//
Nương phải liều mạng mới bảo vệ được ta.
Bà được phong làm quý phi, nhận hết sủng ái của hoàng thượng.
Người trong cung đều nói bà tham vinh hoa phú quý, là một kỹ nữ hạ tiện.
Nương chưa bao giờ để ý.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE
Edit: Xoăn dịch truyện
(Văn án)
Huynh đệ tốt của ta cầm đao kề cổ, ép ta thừa nhận mình là nữ nhi.
"Ngươi không đáp ứng, ta sẽ phải cưới muội muội của ngươi,"
Tấn Dĩ An tức giận nghiến răng nghiến lợi, "Nữ nhân điên kia mười lăm tuổi đã đập đầu ta, ta sẽ ch/ết trong tay nàng ta mất!"
Ta tên là Ôn Sĩ Ninh, "trưởng tử" của Hộ Quốc tướng quân, cũng là "nam đinh" duy nhất của gia đình.
Ta và "Thế tử phủ Minh Nghi Vương" — Tấn Dĩ An cùng nhau học hành ba năm, cùng leo tường trốn học, cùng đào tổ chim, chuyện hoang đường nào cũng đã làm qua.
Ta xem hắn là huynh đệ, hắn lại muốn cưới ta...
Phu quân ở bên ta mười năm mang về một mỹ nhân, muốn phong nàng ta làm Hoàng hậu.
Hắn ta nói: “Ngươi không thể có con, nhưng trẫm cần một Thái tử. Nam nhân trong thiên hạ có ai mà không tam thê tứ thiếp? Từ khi nào ngươi lại trở nên ghen tuông mù quáng như vậy? Ngươi thay đổi rồi, trở thành một kẻ đáng ghét ghê tởm.”
Màn đêm buông xuống, ta dẫn theo Tướng quân thiếu niên của ta, lao ra khỏi cổng thành mà không thèm ngoái đầu lại nhìn.
Sau khi ta đi, hắn ta đỏ mắt nói: “Ninh Hoan, ngươi trở về đi.”
Đương nhiên là ta phải trở về rồi.
Ta khoác hoàng bào, dẫn ba mươi vạn binh trở về, bên cạnh còn có cả Tướng quân thiếu niên luôn trung thành và tận tâm với ta.
“Người đâu, đưa phế đế cùng với Mỹ nhân ra ngoài chém đầu, treo lên tường thành, để bọn họ xuống địa ngục sám hối tội bất trung bất hiếu của mình đi.”
Ngày đầu tiên, ta gặp một đứa bé ăn mày đói lả, không nơi nương tựa, ta mang về chăm sóc cẩn thận.
Ngày thứ mười, trước cửa có thêm một bé gái mặt mũi tím tái vì lạnh, ta mang về, lại nuôi thêm một đứa.
Tháng đầu tiên, trước quán xuất hiện một tiểu công tử phong thái đường hoàng, lễ phép, ta lại suy tính, làm thế nào để mang người ta về nuôi.
Bỗng dưng một chàng trai tuấn tú như từ trên trời rơi xuống, mặt mày sa sầm, nghiến răng nghiến lợi nói với ta: “Kẻnày không thể nuôi."
Ta rụt rè nói: "Thiếp nấu ăn rất ngon, có thể nuôi cả chàng không..."
Tác Giả: Tam Tam Nương
Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết 🕊️, Hào môn thế gia, Vườn trường, Niên thượng, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử 🥇, Kim Bảng 🏆, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chức nghiệp tinh anh
Editor: Bông Hồng Có Gai
Nhà thực vật học x Cô chủ nhà giàu Hồng Kông
- Tái ngộ sau thời gian dài xa cách / Tình yêu đơn phương từ hai phía / Nam chính lớn hơn nữ chính 5 tuổi
Vào mùa hè năm đó, Thương Minh Bảo ở lại nhà của một người bạn cùng nhóm trong một trại hè.
Ngày đầu tiên khi đến, cô biết được rằng bạn mình có một người cậu hư hỏng, đạo đức kém.
Tối hôm đó, Thương Minh Bảo bị mất ngủ ra vườn ngắm hoa, tình cờ gặp một người đàn ông đang làm thí nghiệm thụ phấn.
Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác đen, dưới ánh trăng đôi mắt của anh rất sắc bén.
Thấy cô mặc ít, anh ta đưa cho cô áo khoác nói: "Buổi tối lạnh đấy."
Thương Minh Bảo vừa chửi rủa trong lòng vừa nhận áo và ngoan ngoãn nói: "...Cảm ơn cậu ạ."
Sau khi gọi "cậu" một cách quen miệng, cô mới biết rằng người đó chính là anh trai của người bạn đã bảo vệ cô trong suốt thời gian qua.
Lúc đầu, Tiến sĩ Hướng nghĩ rằng cô gái này không nhìn rõ.
Sau đó anh thấy cô thật đáng thương.
Rồi sau nữa, anh không thể ngừng nghĩ: "Dễ thương quá. Sao lại là bạn gái của người khác?"
"Gặp cô ấy, là khởi đầu của sự thất bại trong cuộc đời anh."
Người cao lãnh vì yêu mà hạ thấp mình.
2:
Cho đến khi gặp lại ở New York.
Trên sân thượng của buổi tiệc, pháo hóa chiếu sáng trong đêm gió tuyết ở Manhattan.
"Nghe nói cháu trai của Đại sứ Hướng cũng ở đây." - Có người nhỏ giọng nhắc tới tên của vị quan ngoại đã về hưu.
Thương Minh Bảo không chú ý đến, uống say không còn biết gì. Cô hút thuốc trên sân thượng, bị người khác nháy mắt trêu chọc, nghe rõ tiếng "Bang" ——
Người đàn ông bước ra từ phía kệ sách bên cạnh, khép lại bức thư thông tin thực vật học quý hiểm, ánh mắt anh dừng lại trên người cô, giọng nhàn nhạt hỏi.
"Em trưởng thành rồi đúng không?"
Thương Minh Bảo kinh hoảng ngã xuống, mặt còn đỏ hơn cả ánh đỏ của tàn thuốc.
3:
Sau khi về nước nhận chức, việc tiến sĩ Hướng là tay trống trong ban nhạc ở New York bị lộ, hình ảnh năm xưa cũng bị tuồn ra. Trong ngỏ hẹp âm u, người đàn ông mang đồ đen, đoán chừng là tiến sĩ Hướng đang hôn con gái nhà người ta.
Nghiên cứu sinh bàng hoàng, toàn bộ sở thực vật nghi hoặc, chắc như đinh đống cột không phải là tiến sĩ Hướng. Cho đến khi một người làm việc ở Liên Hợp Quốc chụp được một bức ảnh bên ngoài quán bar.
Trong màn tuyết dày đặc, dưới ánh đường vàng, tiến sĩ Hướng mang áo khoác đen đang ôm chặt lấy thiếu nữ mang lễ phục, một tay đặt trên tường, thanh âm khàn khàn: "Đừng đi cùng hắn mà."
Ngày anh đứng báo cáo trước mặt đại hội bảo hộ sinh vật ở Liên Hợp Quốc cũng là ngày cô đính hôn với người khác.
——
"Vậy vì cô mà nổi điên."
**Lưu ý khi đọc:**
- Cả hai đều là người mới, kết thúc có hậu.
- Chi tiết "bạn gái của người khác" trong văn án là một sự hiểu lầm.
- Có yếu tố drama, cả nam và nữ chính đều không hoàn hảo.
**Từ khóa tìm kiếm:** Nhân vật chính: Thương Minh Bảo, Hướng Phỉ Nhiên ┃ Nhân vật phụ:┃ Khác:
**Tóm tắt một câu:** Bạn trai công chức của tôi ổn định về cảm xúc
**Ý tưởng chính:** Yêu thương và trân trọng từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống.
Tạ Trì muốn phế bỏ ta khỏi ngôi Hoàng hậu, để nhường chỗ cho quý phi mà hắn yêu thương. Nhưng hắn luôn đau đầu vì không tìm ra được lỗi lầm nào của ta.
Thế là hắn ngầm đồng ý để quý phi tìm một nam nhân có năm phần giống hắn, trà trộn vào cung để mê hoặc ta, hòng vu cáo ta tội ô uế hậu cung, khiến ta rơi vào cảnh thân bại danh liệt.
Ta cùng hắn thành thân đã nhiều năm, luôn tận tâm tận lực, quán xuyến hậu cung, lo liệu mọi việc chu toàn, ai ai cũng ca tụng ta là một Hoàng hậu hiền đức. Nhưng trái tim của Tạ Trì, ta mãi chẳng thể nào sưởi ấm.
Lần này, ta chọn làm theo ý hắn. Ta từ bỏ ngôi vị, xuất cung, nhường đường cho bọn họ.
Ta mang theo sính lễ của mình, gia nhân, thuộc hạ, sự ủng hộ của cả gia tộc họ Giang, cùng với nam nhân kia. Sau đó, lạnh lùng đứng nhìn Tạ Trì sống trong cảnh rối ren hỗn loạn, ngai vàng thì lung lay sắp đổ.
Cuối cùng, hắn cũng nhận ra giá trị của ta, đôi mắt đỏ hoe, lần đầu tiên lộ ra dáng vẻ thấp hèn, hoang mang như thế:
"A Thiền, ta hình như… đã hối hận rồi."
Người "nam sủng" mà hắn chính tay đưa cho ta bây giờ đang đan tay cùng ta, chắn trước mặt ta, bật cười đầy đắc ý:
"Đa tạ hoàng đệ đã nhường chỗ. Tiếc rằng, vị trí phu quân này, ngươi không thể lấy lại được nữa rồi."
Hắn, bị, ban, hôn,!Hơn nữa vẫn là đương kim Thánh Thượng sủng ái nhất Cửu công chúa —— Hộ Quốc công chúa Tống Tương Tuyết! Này muốn đổi làm thường nhân, lúc này chỉ sợ sớm đã mừng rỡ như điên!Chính là đối với Mạc Thủy Hàn tới nói, này lại là tràng tai nạn! Vì cái gì? Bởi vì này “Hắn” phi bỉ “Nàng” a! Mạc Thủy Hàn nàng căn bản là không phải cái nam nhi thân, lại như thế nào có thể cùng công chúa “Động phòng hoa chúc” đâu?
Tống Tương Tuyết thân là Đại Kính triều “Đệ nhất mỹ nhân”, lại là cao cao tại thượng, nhất chịu thánh sủng Cửu công chúa, bao nhiêu người đối nàng tha thiết ước mơ? Chính là tân khoa Trạng Nguyên Mạc Thủy Hàn, cư nhiên không thức thời, dám can đảm đương, triều, cự, hôn!
Tống Tương Tuyết nổi giận, ngón tay ngọc duỗi ra: Lại cứ muốn Mạc Thủy Hàn đương nàng phò mã! Cứ như vậy, Cửu công chúa nàng tự mình cho chính mình tuyển cái —— nữ, phụ, mã! Mạc Thủy Hàn thân phụ huyết hải thâm thù, không thể không nữ giả nam trang vào kinh khoa khảo, thật vất vả khảo đến Trạng Nguyên, lại bị Thánh Thượng một đạo thánh tứ hôn thánh chỉ cấp tạp ngốc!
Hôm sau, Cửu công chúa vì thắng được phò mã tâm ý chiêu số tần ra, mà Mạc Thủy Hàn vì che giấu chính mình bí mật không thể không căng da đầu “Ứng chiến”, hai người các hoài tâm tư, đấu trí đấu dũng, lệnh người không biết nên khóc hay cười.
Mà ở một loạt phu thê đại tác chiến trong quá trình, Cửu công chúa đào tim đào phổi dần dần hòa tan Mạc Thủy Hàn trong lòng hàn băng, chính là đối mặt chính mình kinh thiên bí mật, cùng với toàn trấn một ngàn hơn tánh mạng oan khuất, lại không thể không thu hồi tâm tư.
Chính là trong lời đồn điêu ngoa tùy hứng, thâm chịu sủng ái Cửu công chúa, là tốt như vậy tống cổ sao?aa Một câu tóm tắt: Công chúa gả cho cái nữ phò mã. Lập ý: Tình yêu không có giới tính, chỉ xem người đúng hay không.
* Văn án phiên bản đứng đắn:
Trong lúc quay tiết mục, đạo diễn ngầm bảo rằng hai người nên tạo không khí ái muội nhiều hơn.
Nghe thế, Lâm Kiều nghiêng đầu, ngón tay chỉ chỉ mặt mình, ám chỉ đối phương nên làm gì.
Nhưng Lục Chính Đông vẫn như cọc gỗ, lạnh lùng đứng đó, không hành động gì.
Vài giây sau mới lên tiếng —
“Muốn hôn tôi? Vậy đi đập đầu đi, đập một cái thì hôn một cái.”
* Văn án phiên bản hài:
Ngôi sao nổi tiếng trên mạng tham gia gameshow tình yêu, trạm thứ nhất cư nhiên là vườn trường?!
Lâm Kiều bị nhân viên công tác đưa vào phòng, sau khi tháo bịt mắt xuống, cô theo bản năng đứng bật dậy.
Lúc này, bên tai lại đột nhiên xuất hiện một giọng nam trung niên đinh tai nhức óc–
“Ngồi xuống!”
Thầy dạy toán hói đầu cầm thước ê ke loại lớn hung hăng đập lên mặt bàn cô: “Không để ý đến quy định của trường lớp! Trong mắt cô còn người thầy như tôi không hả? Lên bảng giải bài!”
Màn hình chuyển hướng tới bảng đen —
【 Tiểu Minh năm nay 17 tuổi, nhà ở hoa viên Hương Úc tại thành bắc. Hôm nay Tiểu Minh đi mua một cây bút. Xin hỏi cải thảo ở chợ rau bao nhiêu tiền một cân? 】
Lâm • vẻ mặt ngơ ngác • Kiều:???
Nữ minh tinh đang hot siêu xinh đẹp nhưng không được tài giỏi lắm (lại cực kì có thể gây chuyện) x ảnh đế lạnh nhạt, thẳng đuột như cây thước (ta mà đi dỗ người thì coi như ta thua)
Lập ý: Dũng cảm theo đuổi chân thiện mỹ, vĩnh viễn lưu giữ một trái tim nhiệt tình, yêu thương tự do
🍃Editor: Nấm
🍃Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, 1vs1, 18+
🍃Số chương: 56 chương
Giới thiệu
Hình Chiến là cận vệ giỏi nhất dưới trướng Nhiếp Chính Vương Tư Yến.
Nàng là kiếm, là lá chắn, cũng là người phụ nữ của hắn.
Nàng hiểu rõ hắn thích nàng biết giữ bổn phận, thích nàng không bao giờ đòi hỏi quá đáng
Bởi vậy nên tâm nàng lặng như nước, không đòi hỏi bất cứ điều gì, chẳng hạn như ban thưởng, chẳng hạn như địa vị, hay chẳng hạn như tình cảm.
Nàng không bao giờ bộc lộ cảm xúc, chỉ luôn cố gắng biết thân biết phận mà làm tốt vai trò của mình.
Nhưng một ngày nọ, khi đang ở trên giường, sắc mặt Tư Yến đột nhiên trở nên rét lạnh, đè nàng xuống trách mắng:
"Sao ngươi phải cười với Nhậm Hành? Về sau không cho phép ngươi cười với người đàn ông khác! Nghe rõ không?"
-
Đối với Tư Yến mà nói, có Hình Chiến luôn đi theo bên cạnh là điều hiển nhiên.
Nàng là cấp dưới đắc lực nhất của hắn, là vũ khí sắc bén nhất, là bông hoa Giải Ngữ* trầm tĩnh khiến lòng người yên tâm.
Hắn yêu lòng trung thành cũng như đánh giá cao năng lực làm việc của nàng.
Trong mười năm, hắn có tất cả những gì thuộc về nàng như một lẽ đương nhiên, chẳng hạn như ánh mắt, chẳng hạn như thời gian, hay chẳng hạn như cơ thể.
Một người trong lòng chỉ có quyền mưu lợi ích như hắn chưa từng nghĩ tới chuyện yêu đương nam nữ.
Cho tới một ngày, Thái Tử Tư Nhậm Hành ôm eo Hình Chiến ngay trước mặt hắn, cười hỏi:
"Cháu trai muốn Hình Chiến bên cạnh người"
Thể loại: Vả Mặt, HE, Sủng, Trả Thù, Xuyên Không, Tổng Tài, Ngọt
Team dịch: Lanh Chanh Team
Trích đoạn:
Hai ngày trước, sau khi cô tỉnh dậy sau giấc ngủ, phát hiện mình đã xuyên không đến hơn 20 năm trước, trở thành vợ cũ của tử tù Lê Tiêu.
Nếu muốn nói có điềm báo gì hay không, đó chính là khi Lê Tiêu kết án xong bị áp giải đi, tình cờ cô đang đứng trong hành lang nhìn thấy. Người đàn ông vốn dĩ vô cảm nhưng khi nghe đồng nghiệp của cô gọi cô là “Giang Nhu”, ông ta đột nhiên mở mắt lên nhìn cô một cái. Ánh mắt hai người chạm nhau từ xa, đôi mắt lạnh lùng ảm đạm kia đã in sâu vào tâm trí cô, muốn quên cũng không được.
Đến mức cô gặp ác mộng trong nhiều đêm liên tiếp.
‘Ngươi chết rồi thì kết ước sẽ được giải trừ. Vậy khi nào ngươi định đi chết đây?’
Trong một trận hồng thủy, Giang Diệu cứu được bạch nguyệt quang mà hắn luôn tâm niệm, mặc kệ ta bị dòng nước cuốn trôi. Kết ước cuối cùng cũng được giải trừ.
Lần gặp lại, hắn chăm chú nhìn người đàn ông nho nhã, quý phái phía sau ta, ánh mắt u ám hỏi:
‘Ngươi muốn bỏ ta vì hắn sao? Hắn tốt hơn ta ở điểm nào?’
Ừm… Có lẽ là vì rắn so với thú nhân khác nhiều thêm một cái gì đó…
Tác giả: Sầm Mạn
Edittor: Hoài Cát
Số chương: 61 chương + 1 phiên ngoại
Thể loại: Đô Thị, Tam Giáo Cửu Lưu, Duyên Phận, Trả Thù Tra Nam
Nhân Vật Chính: Lương Vận, La Thành
Cô nhân viên văn phòng ngoài lạnh trong nóng x Anh trai tài xế nam tính, kiệm lời.
–
Lương Vận tưởng rằng sẽ không có ai thảm hơn mình nữa rồi…
Ban đầu chỉ muốn đi du lịch để giải khuây lại không ngờ gặp được một người đàn ông đầy bí ẩn, khiến người ta không thể không tò mò tìm hiểu.
–
Quá khứ đã qua, người sống vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước.
Con người không thể ôm hận cả đời.
“La Thành, trước mặt em, anh hoàn toàn có thể cởi bỏ tất cả lớp vỏ bọc của mình.”
–
Quốc lộ văn.
Nam nữ trưởng thành, cố gắng không trinh thám
Một câu chuyện trả thù và cứu rỗi lẫn nhau, tự gỡ mìn nhé.
Tóm tắt một câu: Một chuyến đi, một cuộc trả thù.
Ý nghĩa: Quay đầu là bờ.
Một ngày, cô tình cờ thấy tin tuyển dụng trợ lý cho một hot KOL và bắt đầu một hành trình tình yêu điên rồ đến khi coi nhau là định mệnh.
Nếu bạn yêu thích truyện ngôn tình, đừng bỏ qua Anh Thích Tất Cả Trừ Em hoặc Đệ Nhất Lang Vương. Hãy tiếp tục đọc để khám phá thêm những bất ngờ trong Báo Đen.
Team dịch: Tớ Là Con Ma Nè
Giới thiệu
Hôm nay là ngày phu quân ta nạp thiếp, các thế gia vọng tộc trong kinh thành đến chúc mừng, mặt ngoài tươi cười rạng rỡ, trong lòng không biết đang cười nhạo thế nào.
Là nhi nữ thế gia thì đã sao? Phu quân vẫn nạp thiếp đó thôi.
Chỉ mới hai năm, thật sự cho rằng môn đăng hộ đối thì sẽ bên nhau trọn đời sao?
Ta ngồi ngay ngắn trên cao, khóe miệng cười đến mức hơi đau, Khương Vân Tức ngồi bên cạnh ta, tay nâng chén trà. Nếu không phải dưới sảnh đường có người nữ nhi mặc hỉ phục đang quỳ, chúng ta ngồi ngay ngắn như vậy, nhìn thế nào cũng là một đôi phu thê tôn trọng, yêu thương nhau.
Ta tò mò đánh giá người nữ nhân đã khiến hắn nhớ mong bao năm qua, rốt cuộc nàng ta có điểm gì tốt, mà sau khi nắm giữ quyền binh của Đế đô, hắn lại vội vã cầu xin bệ hạ ban hôn để lấy nàng?
Trữ thị dung mạo cũng coi như thanh tú, khuôn mặt trái xoan với đôi mắt long lanh ngấn lệ, toát lên vẻ tiểu thư khuê các e lệ, khiến người ta vừa nhìn đã thương.
Khương Vân Tức từ nhỏ đã rong ruổi sa trường, một thân nam nhi khí khái, hóa ra lại thích một nữ tử như vậy.
Trăm năm luyện thép hóa thành vòng tay mềm mại, quả nhiên, nhất vật khắc nhất vật.
"Chủ tử, chủ tử... Trắc phi nương nương kính trà người."
Liên Văn gọi bên tai ta mấy tiếng, ta mới giật mình hoàn hồn.
Chỉ trong khoảnh khắc, Trữ Tú Dung như thể chịu oan ức lớn lao, khóc lóc nhìn sang một bên.
Thể loại: ngôn tình hiện đại, H văn, trâu già gặm cỏ non, ngọt sủng, HE, duyên trời tác hợp.
Độ dài: 51c
Chuyển ngữ: Làn Truyện
Giới thiệu:
Anh Tưởng năm nay đã 36 tuổi, chưa kết hôn cũng chưa có con, trên phố đồn rằng anh đang khao khát có một đứa con gái.
Đổng Quốc Phú đang thiếu nợ một tỷ bèn đưa Đổng San San đến nhà họ Tưởng, chân thành xin Tưởng Trang Hà nhận con gái mình làm con nuôi.
Hành động này đã khiến Tưởng Trang Hà mở mang tầm mắt, uyển chuyển từ chối: “Chỉ là tin đồn thôi.” Anh cà khịa, “Người khác nói tôi đang cần con gái thì anh tặng con gái cho tôi, nếu tôi nói tôi đang cần một người vợ, chẳng lẽ anh cũng bán cả vợ anh cho tôi ư?”
Sao ông ta có thể trơ trẽn như thế, chả nhẽ ai cũng có thể làm con nuôi của Tưởng Trang Hà anh?
Anh nói vậy chẳng qua là muốn cho Đổng Quốc Phú biết khó mà lui, không ngờ người đàn ông cùng đường mạt lộ này lại cắn răng nói: “Nếu anh Tưởng không chê thì tôi cũng có thể gả San San cho anh.”
Ông ta vừa dứt lời, Tưởng Trang Hà đã bật cười thành tiếng, còn Đổng San San thì mặt trắng bệch như tờ giấy, lòng tự trọng bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ.