truyen-dich
1272 Truyện
Sắp xếp theo
8.3
Sau khi bị bạn trai "tra nam" cắm sừng, Tân Ninh quay đầu tìm đến đối tượng kết hôn thương mại để cứu vãn sự nghiệp gia đình.
Ai ngờ đâu tai nghe nhầm nhọt, nghe "nhị thiếu gia" nhà họ Thương thành "nhị gia".
Đến khi Tân Ninh dùng hết mọi thủ đoạn để cưa đổ nhị gia nhà họ Thương, cô mới phát hiện ra mình đã chọc giận nhầm người.
Vì vậy, cô quyết định "đường ai nấy đi", thu dọn hành lý chuồn êm trong đêm.
Nào ngờ ông trùm lại là một kẻ si tình, nhất quyết không bỏ qua cho cô.
Thế là cô chạy, anh đuổi, cô bị tóm, mấy ngày liền không xuống giường nổi.
Ai ngờ đâu tai nghe nhầm nhọt, nghe "nhị thiếu gia" nhà họ Thương thành "nhị gia".
Đến khi Tân Ninh dùng hết mọi thủ đoạn để cưa đổ nhị gia nhà họ Thương, cô mới phát hiện ra mình đã chọc giận nhầm người.
Vì vậy, cô quyết định "đường ai nấy đi", thu dọn hành lý chuồn êm trong đêm.
Nào ngờ ông trùm lại là một kẻ si tình, nhất quyết không bỏ qua cho cô.
Thế là cô chạy, anh đuổi, cô bị tóm, mấy ngày liền không xuống giường nổi.
7.5
Bạn đang đọc truyện Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Ký của tác giả Tả Mộc Trà Trà Quân. Hứa Thanh là người sống ở thời kì mạt thế, vì chút sơ suất mà lạc đường, sau đó bị tang thi nghiền chết,
Không ngờ hắn lại có thể sống lại mà còn xuyên đến một thế giới chỉ toàn là nam này, hắn thì trở thành ca nhi.
Tự an ủi, ca nhi thì sao, dù sao cũng là đàn ông, không xuyên thành nữ đã là tốt rồi, lại tự an ủi tiếp, ít ra mình còn sống! Quá tốt quá tốt!
Có điều, đã lỡ xuyên thành một người khác, sao không phải người có diện mạo dễ nhìn chút? Trở thành người xấu nhất thôn là thế nào? Mà nguyên thân còn là cô nhi nữa!
Nhưng thôi, chỉ cần còn được sống, những điều đó cũng không đáng là gì, chưa kể hắn còn được ưu ái, có một không gian trên người nữa.
Thế là Hứa Thanh trải qua tháng ngày nuôi gà, làm ruộng, thuận tiện tìm một chàng rể, bắt đầu trải nghiệm cuộc sống đơn giản, ấm áp tại dị thế.
Không ngờ hắn lại có thể sống lại mà còn xuyên đến một thế giới chỉ toàn là nam này, hắn thì trở thành ca nhi.
Tự an ủi, ca nhi thì sao, dù sao cũng là đàn ông, không xuyên thành nữ đã là tốt rồi, lại tự an ủi tiếp, ít ra mình còn sống! Quá tốt quá tốt!
Có điều, đã lỡ xuyên thành một người khác, sao không phải người có diện mạo dễ nhìn chút? Trở thành người xấu nhất thôn là thế nào? Mà nguyên thân còn là cô nhi nữa!
Nhưng thôi, chỉ cần còn được sống, những điều đó cũng không đáng là gì, chưa kể hắn còn được ưu ái, có một không gian trên người nữa.
Thế là Hứa Thanh trải qua tháng ngày nuôi gà, làm ruộng, thuận tiện tìm một chàng rể, bắt đầu trải nghiệm cuộc sống đơn giản, ấm áp tại dị thế.
4.5
Mạt thế, Lâm Dư Dư, dị năng giả hệ thực vật, vào một ngày bỗng xuyên thư, trở thành một thanh niên trí thức ở nông thôn, thanh niên trí thức này là bạn thân của nữ chính.
Là bạn thân của nữ chính, trong nguyên tác, nguyên chủ đi theo nữ chính cũng coi như gặp may mắn, ít nhất có thể vượt qua những biến cố ở niên đại, gả cho một nam nhân hiền lành, lương thiện. Nhưng khi Lâm Dư Dư xuyên tới, cô không nghĩ rằng bản thân sẽ tiếp tục làm như vậy.
Cô có suy nghĩ khác với nguyên chủ, cô không muốn giúp nữ chính giặt quần áo hay làm việc.
Tag: Vả mặt, ngọt văn, xuyên thư, niên đại văn.
Một câu tóm tắt: Không làm giúp việc cho nữ chính.
Lập ý: Muốn tích cực sinh hoạt hướng về phía trước!
Là bạn thân của nữ chính, trong nguyên tác, nguyên chủ đi theo nữ chính cũng coi như gặp may mắn, ít nhất có thể vượt qua những biến cố ở niên đại, gả cho một nam nhân hiền lành, lương thiện. Nhưng khi Lâm Dư Dư xuyên tới, cô không nghĩ rằng bản thân sẽ tiếp tục làm như vậy.
Cô có suy nghĩ khác với nguyên chủ, cô không muốn giúp nữ chính giặt quần áo hay làm việc.
Tag: Vả mặt, ngọt văn, xuyên thư, niên đại văn.
Một câu tóm tắt: Không làm giúp việc cho nữ chính.
Lập ý: Muốn tích cực sinh hoạt hướng về phía trước!
8.6
Tác giả: Cô nương đừng khóc
Người dịch: Cece
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, gương vỡ lại lành, HE
Độ dài: 118 + 13 ngoại truyện
Giới thiệu:
Lận Vũ Lạc giãy giụa trong chuyện ăn no mặc ấm, không hề bận tâm về những thứ ngoài tầm với, bao gồm Cố Tuấn Xuyên.
Cố Tuấn Xuyên cậy tài khinh người dạo chơi nhân gian, phàm là chuyện có thể dùng tiền giải quyết trước nay chưa từng bận lòng, bao gồm Lận Vũ Lạc.
Trong mắt người ngoài, cuộc hôn nhân này sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc.
Gỡ mìn:
Cả hai đều tài giỏi trong sự nghiệp, trước cưới sau ly hôn rồi lại yêu nhau.
Nam, nữ trưởng thành, không sạch, nữ chính có quá trình trưởng thành và tình cảm khác.
Người dịch: Cece
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, gương vỡ lại lành, HE
Độ dài: 118 + 13 ngoại truyện
Giới thiệu:
Lận Vũ Lạc giãy giụa trong chuyện ăn no mặc ấm, không hề bận tâm về những thứ ngoài tầm với, bao gồm Cố Tuấn Xuyên.
Cố Tuấn Xuyên cậy tài khinh người dạo chơi nhân gian, phàm là chuyện có thể dùng tiền giải quyết trước nay chưa từng bận lòng, bao gồm Lận Vũ Lạc.
Trong mắt người ngoài, cuộc hôn nhân này sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc.
Gỡ mìn:
Cả hai đều tài giỏi trong sự nghiệp, trước cưới sau ly hôn rồi lại yêu nhau.
Nam, nữ trưởng thành, không sạch, nữ chính có quá trình trưởng thành và tình cảm khác.
8.6
TÂM TIÊM Ý
Tác giả: Thiên Như Ngọc
心尖意 – 天如玉
Editor: Qin Zồ
Thể loại: Cổ đại, cưới trước yêu sau, HE
GIỚI THIỆU
Từ thuở bé, Thuấn Âm đã không thể hòa thuận với Mục Trường Châu, nàng kiêu ngạo, chàng kiệm lời. Gặp nhau đôi ba bữa, nàng toàn chủng chẳng học người khác chào: “Mục Nhị ca.”
Năm ấy tuổi tròn mười bảy, chàng đậu Tiến sĩ, danh vang Nhị Đô. Trong dạ tiệc Khúc Giang mừng Tiến sĩ tân khoa, biết bao hào môn thế gia muốn kén chàng làm rể, ngay đến phụ thân cũng nhen nhóm ý định ấy.
Đứng đằng xa, trông bóng người trắng trẻo nho nhã giữa đám đông, Thuấn Âm lắc đầu: “Con và anh ta không phải người chung lối.”
Kể từ đó cách biệt nam bắc, không còn qua lại, cứ ngỡ đôi bên sẽ có khoảng trời tươi sáng riêng…
Chưa từng nghĩ rằng nhiều năm sau khi gặp lại nhau, cả hai đã không còn như xưa. Càng chưa từng ngờ rằng lại có một ngày, chàng sẽ để nàng dịu dàng gọi mình một tiếng “Nhị lang”~
“Liệu giờ hai ta đã là người chung lối?”
oOo
Chốn nhân gian trăm cay nghìn đắng, riêng mình nàng là giọt mật trong tim.
Tác giả: Thiên Như Ngọc
心尖意 – 天如玉
Editor: Qin Zồ
Thể loại: Cổ đại, cưới trước yêu sau, HE
GIỚI THIỆU
Từ thuở bé, Thuấn Âm đã không thể hòa thuận với Mục Trường Châu, nàng kiêu ngạo, chàng kiệm lời. Gặp nhau đôi ba bữa, nàng toàn chủng chẳng học người khác chào: “Mục Nhị ca.”
Năm ấy tuổi tròn mười bảy, chàng đậu Tiến sĩ, danh vang Nhị Đô. Trong dạ tiệc Khúc Giang mừng Tiến sĩ tân khoa, biết bao hào môn thế gia muốn kén chàng làm rể, ngay đến phụ thân cũng nhen nhóm ý định ấy.
Đứng đằng xa, trông bóng người trắng trẻo nho nhã giữa đám đông, Thuấn Âm lắc đầu: “Con và anh ta không phải người chung lối.”
Kể từ đó cách biệt nam bắc, không còn qua lại, cứ ngỡ đôi bên sẽ có khoảng trời tươi sáng riêng…
Chưa từng nghĩ rằng nhiều năm sau khi gặp lại nhau, cả hai đã không còn như xưa. Càng chưa từng ngờ rằng lại có một ngày, chàng sẽ để nàng dịu dàng gọi mình một tiếng “Nhị lang”~
“Liệu giờ hai ta đã là người chung lối?”
oOo
Chốn nhân gian trăm cay nghìn đắng, riêng mình nàng là giọt mật trong tim.
4.7
Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị phủ Hầu gia ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệt viện ở ngoại thành. Cha mẹ chỉ cưng chiều Chung Yến Sanh khiến cho thiếu gia thật dần hắc hóa, cuối cùng hại cậu cửa nát nhà tan.
Sau khi tỉnh lại, Chung Yến Sanh nghe được tin thiếu gia thật đã trở về từ ba ngày trước, nhưng cả nhà chỉ chú ý đến việc cậu đang bị bệnh.
Dựa theo thời gian trong sách thì bây giờ thiếu gia thật đã bị đưa đến biệt viện ngoại thành.
Tình thế khẩn cấp, vì để thay đổi vận mệnh, Chung Yến Sanh ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo dính chặt lấy thiếu gia thật, cả ngày theo sau người ta ca ơi ca à.
Một thời gian sau, Chung Yến Sanh phát hiện mình nhận lầm người. Người mà cậu nhận lầm này còn đáng sợ hơn cả thiếu gia thật.
Đáng sợ hơn là vào cái ngày biết được sự thật, cậu bị ai đó hạ thuốc, trời xui đất khiến thế nào lại lăn giường với người ta một đêm.
Chung Yến Sanh sợ xanh mặt, đêm đó len lén chuồn đi.
–
Sau khi Tiêu Lộng ngủ một giấc dậy lại phát hiện cái đuôi nhỏ của mình đã biến mất.
Hắn cho rằng người nọ xấu hổ nên kiên nhẫn chờ cậu quay lại.
Thế mà đợi một ngày, hai ngày, ba ngày… cái đuôi nhỏ vẫn không về.
Tiêu Lộng đen mặt, bắt đầu ra cửa tóm người.
Trong Kinh rộ lên tin đồn, vị đại lão dưỡng thương ở ngoại thành vừa trở về đã quậy cả Kinh thành long trời lở đất.
Nghe nói là tìm một người đã đắc tội hắn.
Chung Yến Sanh nghe được tin thì rúc luôn ở nhà, không dám ra khỏi cửa nửa bước, lỡ có ra thì cũng phải đội mũ trùm đầu kín mít.
–
Chung Yến Sanh được mời đến buổi tiệc trước đại hôn của Cảnh Vương.
Cậu đã ẩn náu rất lâu, thấy gió bên ngoài đã ngừng thổi, cảm thấy đủ an toàn mới đến dự tiệc cùng thiếu gia thật nay đã quen thân, lúc say thì dựa vào người ta líu ríu gọi ca ca.
Bỗng cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng từ ghế chủ toạ liếc qua.
Rốt cuộc em có bao nhiêu ca ca tốt?
–
Thiết lập:
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị phủ Hầu gia ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệt viện ở ngoại thành. Cha mẹ chỉ cưng chiều Chung Yến Sanh khiến cho thiếu gia thật dần hắc hóa, cuối cùng hại cậu cửa nát nhà tan.
Sau khi tỉnh lại, Chung Yến Sanh nghe được tin thiếu gia thật đã trở về từ ba ngày trước, nhưng cả nhà chỉ chú ý đến việc cậu đang bị bệnh.
Dựa theo thời gian trong sách thì bây giờ thiếu gia thật đã bị đưa đến biệt viện ngoại thành.
Tình thế khẩn cấp, vì để thay đổi vận mệnh, Chung Yến Sanh ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo dính chặt lấy thiếu gia thật, cả ngày theo sau người ta ca ơi ca à.
Một thời gian sau, Chung Yến Sanh phát hiện mình nhận lầm người. Người mà cậu nhận lầm này còn đáng sợ hơn cả thiếu gia thật.
Đáng sợ hơn là vào cái ngày biết được sự thật, cậu bị ai đó hạ thuốc, trời xui đất khiến thế nào lại lăn giường với người ta một đêm.
Chung Yến Sanh sợ xanh mặt, đêm đó len lén chuồn đi.
–
Sau khi Tiêu Lộng ngủ một giấc dậy lại phát hiện cái đuôi nhỏ của mình đã biến mất.
Hắn cho rằng người nọ xấu hổ nên kiên nhẫn chờ cậu quay lại.
Thế mà đợi một ngày, hai ngày, ba ngày… cái đuôi nhỏ vẫn không về.
Tiêu Lộng đen mặt, bắt đầu ra cửa tóm người.
Trong Kinh rộ lên tin đồn, vị đại lão dưỡng thương ở ngoại thành vừa trở về đã quậy cả Kinh thành long trời lở đất.
Nghe nói là tìm một người đã đắc tội hắn.
Chung Yến Sanh nghe được tin thì rúc luôn ở nhà, không dám ra khỏi cửa nửa bước, lỡ có ra thì cũng phải đội mũ trùm đầu kín mít.
–
Chung Yến Sanh được mời đến buổi tiệc trước đại hôn của Cảnh Vương.
Cậu đã ẩn náu rất lâu, thấy gió bên ngoài đã ngừng thổi, cảm thấy đủ an toàn mới đến dự tiệc cùng thiếu gia thật nay đã quen thân, lúc say thì dựa vào người ta líu ríu gọi ca ca.
Bỗng cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng từ ghế chủ toạ liếc qua.
Rốt cuộc em có bao nhiêu ca ca tốt?
–
Thiết lập:
- Tâm tình khó nắm bắt, bệnh thần kinh nhưng chung tình công x Thụ mỹ nhân (có hơi vạn nhân mê), ngốc nghếch hay nhõng nhẽo.
- Công lớn tuổi hơn, cách nhau 7 tuổi, HE.
- Đại ma vương x Bé ngốc nghếch, thụ có thông minh nhưng không nhiều, nếu không thích vui lòng cân nhắc.
- Drama 3 – Tình cảm 7, kịch bản đơn giản, chủ yếu yêu đương.
- Viết truyện để buông thả bản thân, phong cách mạch lạc dễ hiểu, không quá cổ điển.
- Không sảng, không phải motif thiếu gia thật giả điển hình, sau này sẽ trưởng thành.
- Bối cảnh hư cấu có hơi giống thời nhà Minh, xen lẫn chút mưu mô quyền triều, mọi thứ đều được sắp đặt nhằm mục đích phục vụ cốt truyện.
3.4
Một cuộc giao dịch, cô mang thai con của người lạ, mang bụng bầu gả cho người đàn ông đã đính ước từ nhỏ. Vốn cho rằng chỉ là một cuộc giao dịch, lại dây dưa thứ tình cảm không nên có trong cuộc hôn nhân này. Mười tháng hoài thai sắp sinh, một tờ đơn ly hôn trên đất, cô mới hoàn toàn tình ngộ. Sau này anh ta nói "Bà xã về đi, người anh yêu luôn là em"
4.7
Truyện Ở Trước Mặt Tình Địch A Biến O Sau Tôi Mang Thai của tác giả Vãn Thu Sơ Thập kể về Giang Trung Hoả là một học tra, học sinh bất hảo, thành tích không tốt của trường Nhất Trung.
Cậu trưởng thành trong một khu phố toàn du thủ du thực, hay gây sự chú ý, ỷ vào việc mình là Alpha, tuỳ ý làm gì thì làm.
Còn công khai bày tỏ thích hoa khôi của trường, muốn theo đuổi người kia. Nhan Mộ là người mà cậu ghét nhất
Nhan Mộ, biệt danh học thần, là một người có thành tích xuất sắc nhất trường, năm nào cũng chiếm vị trí đầu bảng, được mọi người vinh danh thành Alpha nam thần cao cấp nhất.
Hiện tại, Nhan Mộ cũng đang theo đuổi hoa khôi của trường, Giang Tri Hoả là kẻ mà Nhan Mộ ghét nhấtGiang Tri Hỏa cùng Nhan Mộ thân là tình địch kiêm đối thủ một mất một còn, tính cách hay thành tích nào nào đều không giống nhau, cho nhau chướng mắt đối phương, cho tới nay đều là như nước với lửa, thế bất lưỡng lập, cực không đối phó.
Ở một ngày nào đó, Giang Tri Hỏa hẹn Nhan Mộ sau tan học ở hẻm nhỏ một mình đấu, Nhan Mộ vui vẻ đồng ý.
Vừa mới có cái động tác, Giang Tri Hỏa bỗng nhiên dừng lại.
Giây tiếp theo, hơi thở vô cùng thơm ngọt liền thổi quét toàn bộ hẻm nhỏ --
Cậu trưởng thành trong một khu phố toàn du thủ du thực, hay gây sự chú ý, ỷ vào việc mình là Alpha, tuỳ ý làm gì thì làm.
Còn công khai bày tỏ thích hoa khôi của trường, muốn theo đuổi người kia. Nhan Mộ là người mà cậu ghét nhất
Nhan Mộ, biệt danh học thần, là một người có thành tích xuất sắc nhất trường, năm nào cũng chiếm vị trí đầu bảng, được mọi người vinh danh thành Alpha nam thần cao cấp nhất.
Hiện tại, Nhan Mộ cũng đang theo đuổi hoa khôi của trường, Giang Tri Hoả là kẻ mà Nhan Mộ ghét nhấtGiang Tri Hỏa cùng Nhan Mộ thân là tình địch kiêm đối thủ một mất một còn, tính cách hay thành tích nào nào đều không giống nhau, cho nhau chướng mắt đối phương, cho tới nay đều là như nước với lửa, thế bất lưỡng lập, cực không đối phó.
Ở một ngày nào đó, Giang Tri Hỏa hẹn Nhan Mộ sau tan học ở hẻm nhỏ một mình đấu, Nhan Mộ vui vẻ đồng ý.
Vừa mới có cái động tác, Giang Tri Hỏa bỗng nhiên dừng lại.
Giây tiếp theo, hơi thở vô cùng thơm ngọt liền thổi quét toàn bộ hẻm nhỏ --
8.6
Tác giả: Tiểu Diệp Hoàn
Thể loại: Đam Mỹ
Giới thiệu:
Đệ nhất nam thần thành phố S Cố Sâm, người người chờ được gả cho, lại đi cưới thiếu gia nhà họ An.
Ai ai cũng khóc thút thiếu gia của nhà họ An mê gái, nói năng tùy tiện, lúc đi học thì lấy tiền cua trai, sau khi tốt nghiệp thì cấu kết với mấy tên nhà giàu trong giới kinh doanh, nghe nói còn là một tiểu chó săn(1) vung tiền như nước ở quán bar.
(1) Hình dung những người đẹp trai, cool ngầu, ngang ngược, mặc dù tuổi tác còn nhỏ, nhưng cho nữ sinh một cảm giác an toàn, hình mẫu nam sinh rất được yêu thích.
Cưới một tổ tông này về chính là muốn táng gia bại sản, hay là muốn bị cắm sừng?
Nhân sĩ hiểu chuyện: Dăm ba cái đám hỏi thương mại này, xài xong là bỏ. Chưa tới nửa năm tiểu thiếu gia sẽ phải tay trắng mà đi.
Thể loại: Đam Mỹ
Giới thiệu:
Đệ nhất nam thần thành phố S Cố Sâm, người người chờ được gả cho, lại đi cưới thiếu gia nhà họ An.
Ai ai cũng khóc thút thiếu gia của nhà họ An mê gái, nói năng tùy tiện, lúc đi học thì lấy tiền cua trai, sau khi tốt nghiệp thì cấu kết với mấy tên nhà giàu trong giới kinh doanh, nghe nói còn là một tiểu chó săn(1) vung tiền như nước ở quán bar.
(1) Hình dung những người đẹp trai, cool ngầu, ngang ngược, mặc dù tuổi tác còn nhỏ, nhưng cho nữ sinh một cảm giác an toàn, hình mẫu nam sinh rất được yêu thích.
Cưới một tổ tông này về chính là muốn táng gia bại sản, hay là muốn bị cắm sừng?
Nhân sĩ hiểu chuyện: Dăm ba cái đám hỏi thương mại này, xài xong là bỏ. Chưa tới nửa năm tiểu thiếu gia sẽ phải tay trắng mà đi.
3.9
Ngày cưới gần kề, Diệp Mạt Sơ bị từ hôn.
Vị hôn phu vừa thi đậu Trạng nguyên nói nàng ngoài dung mạo ra chẳng có gì tốt đẹp, đối với con đường làm quan của hắn không có chút ích lợi nào, đã tìm được chỗ dựa vững chắc hơn.
Phụ thân và kế mẫu cảm thấy mất mặt, mắng nàng một trận, nói nàng xui xẻo.
Mẫu thân mất sớm, huynh trưởng tử trận, tỷ tỷ gả xa, Diệp Mạt Sơ không ai chăm sóc, bị đưa đến trang tử để tự kiểm điểm.
Nhìn bốn phía hoang vắng, Diệp Mạt Sơ cảm thấy cuộc đời này coi như xong rồi, một mình trốn dưới gốc cây khóc lóc tuyệt vọng.
Úc Thừa Uyên - Thân vương đột nhiên xuất hiện, lật người xuống ngựa, đỡ nàng dậy, hỏi nàng khóc vì sao.
Nhìn người bạn thanh mai trúc mã, Diệp Mạt Sơ nắm chặt tay áo hắn: "Thừa Uyên ca ca, huynh cưới ta được không?"
Người đàn ông cao lớn tuấn mỹ ánh mắt sâu thẳm: "Được."
Thấy hắn thật sự đồng ý, Diệp Mạt Sơ vốn không ôm hi vọng gì, ngẩn người: "...?"
---
Ngay hôm đó, dưới ánh mắt kinh hãi của cả phủ Thành An Hầu, hắn mang theo thân binh hộ tống nàng về phủ.
Ngày hôm sau, hắn mang theo thánh chỉ ban hôn, đích thân đến cửa cầu hôn.
Sau đó, lại dùng kiệu tám người khiêng, rước nàng vào phủ Thân vương - nơi mà tất cả các quý nữ kinh thành đều mơ ước.
---
Sau khi thành thân, Diệp Mạt Sơ mới biết, Úc Thừa Uyên có người trong lòng, và vì nữ tử đó mà nhiều lần từ chối thánh chỉ ban hôn của Hoàng thượng.
Một người si tình như vậy, lại vì tình nghĩa thuở nhỏ mà đồng ý cưới nàng, Diệp Mạt Sơ vừa cảm kích vừa áy náy.
Nàng cúi người thật sâu trước hắn: "Thừa Uyên ca ca, đa tạ huynh cứu ta thoát khỏi cảnh khốn cùng, đợi đến khi cô nương trong lòng huynh trở về, chúng ta sẽ hòa ly."
Úc Thừa Uyên: "Nàng ấy đã xuất giá rồi."
Diệp Mạt Sơ đau lòng cho hắn, mạnh dạn ôm lấy hắn an ủi: "Huynh đừng buồn, ta sẽ đối xử tốt với huynh."
Nàng không nhìn thấy, trên đỉnh đầu, khóe miệng Úc Thừa Uyên cong lên thật cao.
Vị hôn phu vừa thi đậu Trạng nguyên nói nàng ngoài dung mạo ra chẳng có gì tốt đẹp, đối với con đường làm quan của hắn không có chút ích lợi nào, đã tìm được chỗ dựa vững chắc hơn.
Phụ thân và kế mẫu cảm thấy mất mặt, mắng nàng một trận, nói nàng xui xẻo.
Mẫu thân mất sớm, huynh trưởng tử trận, tỷ tỷ gả xa, Diệp Mạt Sơ không ai chăm sóc, bị đưa đến trang tử để tự kiểm điểm.
Nhìn bốn phía hoang vắng, Diệp Mạt Sơ cảm thấy cuộc đời này coi như xong rồi, một mình trốn dưới gốc cây khóc lóc tuyệt vọng.
Úc Thừa Uyên - Thân vương đột nhiên xuất hiện, lật người xuống ngựa, đỡ nàng dậy, hỏi nàng khóc vì sao.
Nhìn người bạn thanh mai trúc mã, Diệp Mạt Sơ nắm chặt tay áo hắn: "Thừa Uyên ca ca, huynh cưới ta được không?"
Người đàn ông cao lớn tuấn mỹ ánh mắt sâu thẳm: "Được."
Thấy hắn thật sự đồng ý, Diệp Mạt Sơ vốn không ôm hi vọng gì, ngẩn người: "...?"
---
Ngay hôm đó, dưới ánh mắt kinh hãi của cả phủ Thành An Hầu, hắn mang theo thân binh hộ tống nàng về phủ.
Ngày hôm sau, hắn mang theo thánh chỉ ban hôn, đích thân đến cửa cầu hôn.
Sau đó, lại dùng kiệu tám người khiêng, rước nàng vào phủ Thân vương - nơi mà tất cả các quý nữ kinh thành đều mơ ước.
---
Sau khi thành thân, Diệp Mạt Sơ mới biết, Úc Thừa Uyên có người trong lòng, và vì nữ tử đó mà nhiều lần từ chối thánh chỉ ban hôn của Hoàng thượng.
Một người si tình như vậy, lại vì tình nghĩa thuở nhỏ mà đồng ý cưới nàng, Diệp Mạt Sơ vừa cảm kích vừa áy náy.
Nàng cúi người thật sâu trước hắn: "Thừa Uyên ca ca, đa tạ huynh cứu ta thoát khỏi cảnh khốn cùng, đợi đến khi cô nương trong lòng huynh trở về, chúng ta sẽ hòa ly."
Úc Thừa Uyên: "Nàng ấy đã xuất giá rồi."
Diệp Mạt Sơ đau lòng cho hắn, mạnh dạn ôm lấy hắn an ủi: "Huynh đừng buồn, ta sẽ đối xử tốt với huynh."
Nàng không nhìn thấy, trên đỉnh đầu, khóe miệng Úc Thừa Uyên cong lên thật cao.
4.2
Tên gốc: 肖想你许久
Tác giả: 九兜星 (Cửu Đâu Tinh)
Edit by Shmily
Số chương: 87 chương (68 chương chính văn + 19 chương ngoại truyện)
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, Song xử, Song hướng yêu thầm
Nhân vật chính: Đường Kỳ Thâm, Thời Lạc
VĂN ÁN
【Trúc mã văn nhã bại hoại có dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ Vs Tiểu thanh mai được nuông chiều đến mềm mại】
#Song hướng yêu thầm
Mọi người ở Tam Trung đều biết, hội trưởng hội học sinh Đường Kỳ Thâm thanh lãnh cao ngạo, tự phụ không ai bằng, lạnh lùng không dễ tiếp cận.
Cho tới khi một tin tức trên diễn đàn trường nổ ra.
Bên cạnh chỗ ngồi của hội trưởng với biệt danh người sống chớ tới gần có thêm một em gái nhỏ xinh đẹp nũng nịu.
Em gái nhỏ cứ líu ríu suốt ngày, bài tập không biết làm thì đều sẽ đẩy tới trước mặt anh, sau đó lại không coi ai ra gì nằm ra bàn ngủ mất.
Bạn học không nhịn được trào phúng: “Em gái ngu ngốc này ở đâu ra vậy, quả thực là chán sống rồi mà!”
Bạn tốt của hai người lại cảm khái: “Ôi, ai chán sống cơ? Đường Kỳ Thâm chăm em ấy như chăm con gái đó nhé!”
“Không không không, rõ ràng chính là con dâu nuôi từ bé mới đúng!”
Thời Lạc bề ngoài thì xấu hổ giận dữ, nhưng bên trong lại lén lút to gan bày tỏ tâm ý của mình với anh, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu từ chối nhàn nhạt.
Cô gái đỏ mắt tủi thân bỏ lại một câu: “Có phải trưởng thành rồi là em không được ăn vạ anh nữa đúng không?”
Sau đó liền thu lại tâm tính, trở nên xa cách với anh.
Thời gian đó, bạn học phát hiện, hội trưởng luôn luôn chuyên tâm giải đề nay lại thất thần, hồn vía như ở trên mây, sắc mặt cũng nặng nề hơn.
Đêm đó tan học, ở chỗ ngoặt ngoài cổng trường, đám côn đồ chặn đường Thời Lạc: “Đi với anh trai đi nào, đừng nghĩ tới tên Đường Kỳ Thâm đó nữa, không có kết quả đâu.”
“Hoa khôi thì làm sao chứ? Còn không phải là bị chơi chán rồi thì tùy tiện ném đi sao.”
Thiếu niên trước giờ luôn bình tĩnh ổn trọng trong nháy mắt mất đi lý trí, điên lên, cánh tay cũng nổi đầy gân xanh: “Không muốn chết thì cút mau!”
Sau đó lại dùng một tay ôm Thời Lạc vào lòng, thanh âm khàn khàn cầu xin: “Đừng sợ, về nhà với anh có được không…”
Không có ai biết rằng, đêm đó anh hôn lên đôi mắt ướt đẫm nước mắt của cô, nặng nề nói: “Trưởng thành rồi, cũng chỉ có thể ăn vạ anh.”
Đoạn kịch nhỏ:
Kỳ nghỉ, trong phòng khách biệt thự nhà họ Đường.
Thời Lạc mặc áo ngủ phấn hồng mềm mại, tay nhỏ nũng nịu ôm lấy cổ anh, “Muốn ăn!”
Người đàn ông cong môi cười, thay cô cài lại cúc áo bị lỏng, từng chút từng chút đút đồ ăn cho cô, cô ăn tới mức miệng dính đầy bơ, giống như con mèo hoa nhỏ.
Nhưng con mèo nhỏ này lại vô cùng dính người, làm nũng: “Hôn hôn em…”
Vừa vặn bị đàn em khóa dưới tới nhà tìm anh trả tài liệu kinh hãi nhìn thấy, chạy trối chết.
Thời Lạc xấu hổ, mặt mũi đỏ bừng che mặt lại.
Anh khàn giọng nói: “Còn muốn hôn nữa không?”.
Mèo sữa nhỏ trong ngực điên cuồng lắc đầu.
Thanh âm anh nặng nề: “Không thể.”
Bàn tay to rộng của người đàn ông không nhịn được nhéo lấy cằm cô, cúi đầu hôn thật sâu.
Đêm đó, diễn đàn trường học lại nổ tung rồi.
#Xin thưa, là bạn cùng lớp, tôi đính chính rằng mình tận mắt nhìn thấy hội trưởng đại nhân ăn đồ ăn thừa của em ấy đó#
#Hôm giao lưu, hội trưởng gọi cô ấy là tổ tông nhỏ, nghe lời một chút#
#Tôi có một đứa bạn nói nó có ảnh chụp hôn môi của hội trưởng nha!!#
1. Cao lãnh nhất thời, theo đuổi vợ tới hết đời
2. Song mối tình đầu, song hướng yêu thầm, ngọt sủng không ngược
Tag: Hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, ngọt văn.
Tác giả: 九兜星 (Cửu Đâu Tinh)
Edit by Shmily
Số chương: 87 chương (68 chương chính văn + 19 chương ngoại truyện)
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, Song xử, Song hướng yêu thầm
Nhân vật chính: Đường Kỳ Thâm, Thời Lạc
VĂN ÁN
【Trúc mã văn nhã bại hoại có dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ Vs Tiểu thanh mai được nuông chiều đến mềm mại】
#Song hướng yêu thầm
Mọi người ở Tam Trung đều biết, hội trưởng hội học sinh Đường Kỳ Thâm thanh lãnh cao ngạo, tự phụ không ai bằng, lạnh lùng không dễ tiếp cận.
Cho tới khi một tin tức trên diễn đàn trường nổ ra.
Bên cạnh chỗ ngồi của hội trưởng với biệt danh người sống chớ tới gần có thêm một em gái nhỏ xinh đẹp nũng nịu.
Em gái nhỏ cứ líu ríu suốt ngày, bài tập không biết làm thì đều sẽ đẩy tới trước mặt anh, sau đó lại không coi ai ra gì nằm ra bàn ngủ mất.
Bạn học không nhịn được trào phúng: “Em gái ngu ngốc này ở đâu ra vậy, quả thực là chán sống rồi mà!”
Bạn tốt của hai người lại cảm khái: “Ôi, ai chán sống cơ? Đường Kỳ Thâm chăm em ấy như chăm con gái đó nhé!”
“Không không không, rõ ràng chính là con dâu nuôi từ bé mới đúng!”
Thời Lạc bề ngoài thì xấu hổ giận dữ, nhưng bên trong lại lén lút to gan bày tỏ tâm ý của mình với anh, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu từ chối nhàn nhạt.
Cô gái đỏ mắt tủi thân bỏ lại một câu: “Có phải trưởng thành rồi là em không được ăn vạ anh nữa đúng không?”
Sau đó liền thu lại tâm tính, trở nên xa cách với anh.
Thời gian đó, bạn học phát hiện, hội trưởng luôn luôn chuyên tâm giải đề nay lại thất thần, hồn vía như ở trên mây, sắc mặt cũng nặng nề hơn.
Đêm đó tan học, ở chỗ ngoặt ngoài cổng trường, đám côn đồ chặn đường Thời Lạc: “Đi với anh trai đi nào, đừng nghĩ tới tên Đường Kỳ Thâm đó nữa, không có kết quả đâu.”
“Hoa khôi thì làm sao chứ? Còn không phải là bị chơi chán rồi thì tùy tiện ném đi sao.”
Thiếu niên trước giờ luôn bình tĩnh ổn trọng trong nháy mắt mất đi lý trí, điên lên, cánh tay cũng nổi đầy gân xanh: “Không muốn chết thì cút mau!”
Sau đó lại dùng một tay ôm Thời Lạc vào lòng, thanh âm khàn khàn cầu xin: “Đừng sợ, về nhà với anh có được không…”
Không có ai biết rằng, đêm đó anh hôn lên đôi mắt ướt đẫm nước mắt của cô, nặng nề nói: “Trưởng thành rồi, cũng chỉ có thể ăn vạ anh.”
Đoạn kịch nhỏ:
Kỳ nghỉ, trong phòng khách biệt thự nhà họ Đường.
Thời Lạc mặc áo ngủ phấn hồng mềm mại, tay nhỏ nũng nịu ôm lấy cổ anh, “Muốn ăn!”
Người đàn ông cong môi cười, thay cô cài lại cúc áo bị lỏng, từng chút từng chút đút đồ ăn cho cô, cô ăn tới mức miệng dính đầy bơ, giống như con mèo hoa nhỏ.
Nhưng con mèo nhỏ này lại vô cùng dính người, làm nũng: “Hôn hôn em…”
Vừa vặn bị đàn em khóa dưới tới nhà tìm anh trả tài liệu kinh hãi nhìn thấy, chạy trối chết.
Thời Lạc xấu hổ, mặt mũi đỏ bừng che mặt lại.
Anh khàn giọng nói: “Còn muốn hôn nữa không?”.
Mèo sữa nhỏ trong ngực điên cuồng lắc đầu.
Thanh âm anh nặng nề: “Không thể.”
Bàn tay to rộng của người đàn ông không nhịn được nhéo lấy cằm cô, cúi đầu hôn thật sâu.
Đêm đó, diễn đàn trường học lại nổ tung rồi.
#Xin thưa, là bạn cùng lớp, tôi đính chính rằng mình tận mắt nhìn thấy hội trưởng đại nhân ăn đồ ăn thừa của em ấy đó#
#Hôm giao lưu, hội trưởng gọi cô ấy là tổ tông nhỏ, nghe lời một chút#
#Tôi có một đứa bạn nói nó có ảnh chụp hôn môi của hội trưởng nha!!#
1. Cao lãnh nhất thời, theo đuổi vợ tới hết đời
2. Song mối tình đầu, song hướng yêu thầm, ngọt sủng không ngược
Tag: Hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, ngọt văn.
4.6
Là một cậu chủ thật bị ôm nhầm, Trần Mặc không cách nào hiểu nổi tại sao người bị quăng bên ngoài mười bảy năm là cậu nhưng người luôn được tất cả mọi người thích lại là cậu chủ giả Dương Thư Lạc, thế nên cậu liều mạng đi tranh, đi giành, đi cướp.
Kết quả lại là ba mẹ chán ghét vứt bỏ, chúng bạn xa lánh, bản thân cũng chết thảm ngoài ý muốn.
Cho nên, sau khi trùng sinh Trần Mặc đã nghĩ thoáng ra.
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, ngủ sớm mới có thể sống đến già.
Không lâu sau khi về nhà, ba mẹ ruột hỏi cậu: "Trần Mặc, em trai con... Giờ nó có thể sống cùng gia đình mình tiếp không?".
Trần Mặc thật lòng nói: "Mọi người vui là được."
Lễ tết bảy cô tám dì khen cậu chủ giả.
Trần Mặc uống nước ngâm cẩu kỷ, táo đỏ, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, tầm nhìn của mọi người chuẩn lắm."
Mọi người xung quanh âm thầm so sánh hai người họ, mỉa mai rằng cậu chả xứng với thân phận cậu chủ nhà quyền quý thật sự chút nào.
Trần Mặc ngâm chân, ngủ ngon tới mức đầu óc lên mây: "Cái này thì không phải là sự thật, cứ việc nói đi, ra đường cầm loa hét cũng được."
Những người khác: "..."
Sau này bọn họ phát hiện cậu chủ thật nhà quyền quý này này am hiểu nhất là ba chuyện.
Ăn cơm, đi ngủ, với cả làm gay.
Cậu ta không chỉ làm gay mà còn biến thanh mai trúc mã của cậu chủ giả kia cong theo.
Trần Mặc cảm thấy vô cùng oan uổng.
Cái tên Diêm Vương mặt lạnh Tịch Tư Yến đời trước có chào đón mình đâu, con mắt nào của mấy người này thấy mình bẻ cong cậu ta nhỉ.
"Hay là để tôi ra mặt giải thích thay cậu nha?" Hôm nào đó Trần Mặc hỏi thử.
Người đang dựa vào tường nhìn chăm chăm vào cậu, nhướng mày: "Giải thích cái gì?".
"Nói là Tịch Tư Yến cậu kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng không dính dáng gì đến Trần Mặc."
Người trước mặt bước đến hôn cậu, lạnh lùng nói: "Giờ thì có rồi."
Trần Mặc kinh hãi: Tịch Tư Yến! Tên chó này hại tôi rồi!!!
Kết quả lại là ba mẹ chán ghét vứt bỏ, chúng bạn xa lánh, bản thân cũng chết thảm ngoài ý muốn.
Cho nên, sau khi trùng sinh Trần Mặc đã nghĩ thoáng ra.
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, ngủ sớm mới có thể sống đến già.
Không lâu sau khi về nhà, ba mẹ ruột hỏi cậu: "Trần Mặc, em trai con... Giờ nó có thể sống cùng gia đình mình tiếp không?".
Trần Mặc thật lòng nói: "Mọi người vui là được."
Lễ tết bảy cô tám dì khen cậu chủ giả.
Trần Mặc uống nước ngâm cẩu kỷ, táo đỏ, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, tầm nhìn của mọi người chuẩn lắm."
Mọi người xung quanh âm thầm so sánh hai người họ, mỉa mai rằng cậu chả xứng với thân phận cậu chủ nhà quyền quý thật sự chút nào.
Trần Mặc ngâm chân, ngủ ngon tới mức đầu óc lên mây: "Cái này thì không phải là sự thật, cứ việc nói đi, ra đường cầm loa hét cũng được."
Những người khác: "..."
Sau này bọn họ phát hiện cậu chủ thật nhà quyền quý này này am hiểu nhất là ba chuyện.
Ăn cơm, đi ngủ, với cả làm gay.
Cậu ta không chỉ làm gay mà còn biến thanh mai trúc mã của cậu chủ giả kia cong theo.
Trần Mặc cảm thấy vô cùng oan uổng.
Cái tên Diêm Vương mặt lạnh Tịch Tư Yến đời trước có chào đón mình đâu, con mắt nào của mấy người này thấy mình bẻ cong cậu ta nhỉ.
"Hay là để tôi ra mặt giải thích thay cậu nha?" Hôm nào đó Trần Mặc hỏi thử.
Người đang dựa vào tường nhìn chăm chăm vào cậu, nhướng mày: "Giải thích cái gì?".
"Nói là Tịch Tư Yến cậu kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng không dính dáng gì đến Trần Mặc."
Người trước mặt bước đến hôn cậu, lạnh lùng nói: "Giờ thì có rồi."
Trần Mặc kinh hãi: Tịch Tư Yến! Tên chó này hại tôi rồi!!!
4
Giới Thiệu Truyện
- Đấu Phá Thương Khung là một câu chuyện huyền huyễn đặc sắc kể về Tiêu Viêm, một thiên chi kiêu tử với thiên phú tu luyện mà ai ai cũng hâm mộ, bỗng một ngày người mẹ mất đi đễ lại di vật là một chiếc giới chỉ màu đen nhưng từ khi đó Tiêu Viêm đã mất đi thiên phú tu luyện của mình.
- Từ thiên tài rớt xuống làm phế vật trong 3 năm, rồi bị vị hôn thê thẳng thừng từ hôn, làm dấy lên ý chí nam nhi của mình, Tiêu Viêm nhờ di vật của mẫu thân để lại là 1 chiếc hắc giới chỉ (nhẫn màu đen)Tiêu Viêm gặp được hồn của Dược Lão (Dược Trần – Dược tôn giả) 1 đại luyện dược tông sư của đấu khí đại lục…
- Từ đó cuộc đời của Tiêu Viêm có những biến hóa gì? Gặp được các đại ngộ gì? Thân phận thật sự của Huân Nhi (thanh mai trúc mã lúc nhỏ của Tiêu Viêm) ra sao? Bí mật của gia tộc hắn là gì? Cùng theo dõi bộ truyện Đấu Phá Thương Khung để có thể giải đáp các thắc mắc này các bạn nhé!
- Tags: dau pha thuong khung full prc, truyen huyen huyen
- Đấu Phá Thương Khung là một câu chuyện huyền huyễn đặc sắc kể về Tiêu Viêm, một thiên chi kiêu tử với thiên phú tu luyện mà ai ai cũng hâm mộ, bỗng một ngày người mẹ mất đi đễ lại di vật là một chiếc giới chỉ màu đen nhưng từ khi đó Tiêu Viêm đã mất đi thiên phú tu luyện của mình.
- Từ thiên tài rớt xuống làm phế vật trong 3 năm, rồi bị vị hôn thê thẳng thừng từ hôn, làm dấy lên ý chí nam nhi của mình, Tiêu Viêm nhờ di vật của mẫu thân để lại là 1 chiếc hắc giới chỉ (nhẫn màu đen)Tiêu Viêm gặp được hồn của Dược Lão (Dược Trần – Dược tôn giả) 1 đại luyện dược tông sư của đấu khí đại lục…
- Từ đó cuộc đời của Tiêu Viêm có những biến hóa gì? Gặp được các đại ngộ gì? Thân phận thật sự của Huân Nhi (thanh mai trúc mã lúc nhỏ của Tiêu Viêm) ra sao? Bí mật của gia tộc hắn là gì? Cùng theo dõi bộ truyện Đấu Phá Thương Khung để có thể giải đáp các thắc mắc này các bạn nhé!
- Tags: dau pha thuong khung full prc, truyen huyen huyen
4.2
Tác giả Bánh Bao Nhân Đậu (Mie) mang đến cho độc giả một câu chuyện tình thú vị trong truyện "Mặt Trăng Nhỏ Của Phó Dịch Bắc". Dù bị phỉ nhổ vì là con của tiểu tam, nhưng Tần Nguyệt vẫn không ngần ngại yêu Phó Dịch Bắc, người bị tiểu chen vào gia đình.
Phó Dịch Bắc là một chàng trai kiêu ngạo nhưng lại sâu sắc và tâm hồn mềm. Còn Tần Nguyệt thì xinh đẹp và trầm tĩnh, nhưng rắn rỏi hơn ai. Hai người có sức thu hút nhau tự nhiên, và tình yêu của họ cũng tự nhiên như vậy.
Sau 9 năm du học ở nước ngoài, Tần Nguyệt trở về quê nhà với áp lực học tập và cảm giác lạ lẫm. Trong một trận động đất, cô bị đưa vào tình thế nguy hiểm, và Phó Dịch Bắc đã lao đến che chở cô. Khoảnh khắc ấy, Tần Nguyệt đã hối hận về việc từ chối anh và quyết định theo đuổi tình yêu của mình.
Nếu bạn là người yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc tiếp truyện "Mặt Trăng Nhỏ Của Phó Dịch Bắc" của tác giả Bánh Bao Nhân Đậu (Mie), cũng như các tác phẩm khác như "Có Một Loại Bi Thương" hay "Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh"
Phó Dịch Bắc là một chàng trai kiêu ngạo nhưng lại sâu sắc và tâm hồn mềm. Còn Tần Nguyệt thì xinh đẹp và trầm tĩnh, nhưng rắn rỏi hơn ai. Hai người có sức thu hút nhau tự nhiên, và tình yêu của họ cũng tự nhiên như vậy.
Sau 9 năm du học ở nước ngoài, Tần Nguyệt trở về quê nhà với áp lực học tập và cảm giác lạ lẫm. Trong một trận động đất, cô bị đưa vào tình thế nguy hiểm, và Phó Dịch Bắc đã lao đến che chở cô. Khoảnh khắc ấy, Tần Nguyệt đã hối hận về việc từ chối anh và quyết định theo đuổi tình yêu của mình.
Nếu bạn là người yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc tiếp truyện "Mặt Trăng Nhỏ Của Phó Dịch Bắc" của tác giả Bánh Bao Nhân Đậu (Mie), cũng như các tác phẩm khác như "Có Một Loại Bi Thương" hay "Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh"
7.7
Tên khác: Ánh Trăng Vì Người Mất Ngủ
Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, ngọt sủng, chủ công, nhẹ nhàng, HE
Vai chính: Lâm Ỷ Miên x Hứa Nguyệt Lượng
Văn án
Nha sĩ thanh lãnh, ngự tỷ cùng với streamer gợi cảm, xinh đẹp, ngọt ngào.
Hồi Lâm Ý Miện học trung học, có một người đáng yêu thường nhân lúc học thể dục sáng sớm, trộm để những đồ ăn vặt như kẹo que, snack, khoai tây chiên...vào túi của cô
Đôi khi còn kẹp thêm một tờ giấy thơm, hỏi xem hôm nay tâm trạng của cô thế nào
Hồi đó, Lâm Ý Miên đúng là cảm thấy tâm tình của mình không tốt chút nào, thế nên những điều mà người đáng yêu kia làm cho cô lại trở thành niềm vui, cũng là sự an ủi duy nhất, khiến cô tràn đầy cảm xúc.
Sau này, cô mới phát hiện, người đáng yêu kia là một cô bé, nhỏ hơn mình một tuổi, có cái tên ngọt ngào là Hứa Nguyệt Lượng.
Vào đêm trước ngày tốt nghiệp, Lâm Ỷ Miên bắt lấy tay của Hứa Nguyệt Lượng đang nhét thứ gì đó vào túi cô, cô nghĩ, ít nhất phải lưu lại thông tin liên lạc của em ấy.
Trên cổ tay tinh tế của cô gái, mạch đập đến kịch liệt, ánh mắt lộ ra hoảng loạn: "Em em em em em... Là anh trai em kêu em làm, hắn thích chị không liên quan gì đến em aaaa...."
Đó là lần đầu tiên Lâm Ỷ Miên cảm thấy trái tim mình đập trật nhịp, khoảng trống đó, rất nhiều năm cũng chưa thể lấp đầy.
Nhiều năm sau, khi Lâm Ỷ Miên gặp lại Hứa Nguyệt Lượng, nàng đang nằm trên chiếc bàn điều trị khoang miệng màu xanh lam, bởi vì sợ hãi mà nước mắt chảy dài trên má.
Đôi mi dài cong run lên, thân hình mảnh khảnh đầy đặn được bọc trong chiếc váy tuyn cũng run lên.
Lâm Ỷ Miên đuổi trợ lý đi, lấy khăn giấy đắp lên mắt Hứa Nguyệt Lượng.
Nước mắt thấm đẫm khăn giấy, Hứa Nguyệt Lượng thận trọng kêu lên: "Mỹ nữ bác sĩ tỷ tỷ, chị nhẹ một chút, em sợ..."
Đầu quả tim Lâm Ỷ Miên phát ngứa, trong tay vững vàng đẩy thuốc tê, nhẹ giọng nói: "Há miệng to một chút, tôi sẽ không làm em đau."
~~~~~~
Hứa Nguyệt Lượng nhổ một chiếc răng khôn, khen ngợi nữ bác sĩ bệnh viện nha khoa một tháng trong phòng phát sóng trực tiếp. Nhưng bất cứ khi nào ai đó hỏi nàng tên bác sĩ là gì, nàng lại cau mày không thể nói được.
"Có vẻ như không phải là vị bác sĩ tôi đã đăng ký, thay đổi giữa chừng, chị ấy đeo khẩu trang, không thấy rõ mặt.
"Rất xinh đẹp, đúng vậy, đeo khẩu trang cũng có thể nhìn ra rất xinh đẹp.
"Là loại rất cao lãnh, cấm dục, làm người muốn nhào lên kêu tỷ tỷ a, em có thể..."
Một người nào đó đột nhiên trả lời nàng: [Tên là Lâm Ỷ Miên]
Rõ ràng là "Đại ca" gần đây đã tặng rất nhiều quà cho Hứa Nguyệt Lượng.
"Đại ca" lại lên tiếng: [Khi nào thì có thể?]
1. 1v1, điềm văn, he, văn bản ngọt ngào.
2. Trình độ của tác giả có hạn, xin đừng liên hệ thực tế quá nhiều khi liên quan đến chức nghiệp.
Vai chính: Lâm Ỷ Miên x Hứa Nguyệt Lượng.
Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, ngọt sủng, chủ công, nhẹ nhàng, HE
Vai chính: Lâm Ỷ Miên x Hứa Nguyệt Lượng
Văn án
Nha sĩ thanh lãnh, ngự tỷ cùng với streamer gợi cảm, xinh đẹp, ngọt ngào.
Hồi Lâm Ý Miện học trung học, có một người đáng yêu thường nhân lúc học thể dục sáng sớm, trộm để những đồ ăn vặt như kẹo que, snack, khoai tây chiên...vào túi của cô
Đôi khi còn kẹp thêm một tờ giấy thơm, hỏi xem hôm nay tâm trạng của cô thế nào
Hồi đó, Lâm Ý Miên đúng là cảm thấy tâm tình của mình không tốt chút nào, thế nên những điều mà người đáng yêu kia làm cho cô lại trở thành niềm vui, cũng là sự an ủi duy nhất, khiến cô tràn đầy cảm xúc.
Sau này, cô mới phát hiện, người đáng yêu kia là một cô bé, nhỏ hơn mình một tuổi, có cái tên ngọt ngào là Hứa Nguyệt Lượng.
Vào đêm trước ngày tốt nghiệp, Lâm Ỷ Miên bắt lấy tay của Hứa Nguyệt Lượng đang nhét thứ gì đó vào túi cô, cô nghĩ, ít nhất phải lưu lại thông tin liên lạc của em ấy.
Trên cổ tay tinh tế của cô gái, mạch đập đến kịch liệt, ánh mắt lộ ra hoảng loạn: "Em em em em em... Là anh trai em kêu em làm, hắn thích chị không liên quan gì đến em aaaa...."
Đó là lần đầu tiên Lâm Ỷ Miên cảm thấy trái tim mình đập trật nhịp, khoảng trống đó, rất nhiều năm cũng chưa thể lấp đầy.
Nhiều năm sau, khi Lâm Ỷ Miên gặp lại Hứa Nguyệt Lượng, nàng đang nằm trên chiếc bàn điều trị khoang miệng màu xanh lam, bởi vì sợ hãi mà nước mắt chảy dài trên má.
Đôi mi dài cong run lên, thân hình mảnh khảnh đầy đặn được bọc trong chiếc váy tuyn cũng run lên.
Lâm Ỷ Miên đuổi trợ lý đi, lấy khăn giấy đắp lên mắt Hứa Nguyệt Lượng.
Nước mắt thấm đẫm khăn giấy, Hứa Nguyệt Lượng thận trọng kêu lên: "Mỹ nữ bác sĩ tỷ tỷ, chị nhẹ một chút, em sợ..."
Đầu quả tim Lâm Ỷ Miên phát ngứa, trong tay vững vàng đẩy thuốc tê, nhẹ giọng nói: "Há miệng to một chút, tôi sẽ không làm em đau."
~~~~~~
Hứa Nguyệt Lượng nhổ một chiếc răng khôn, khen ngợi nữ bác sĩ bệnh viện nha khoa một tháng trong phòng phát sóng trực tiếp. Nhưng bất cứ khi nào ai đó hỏi nàng tên bác sĩ là gì, nàng lại cau mày không thể nói được.
"Có vẻ như không phải là vị bác sĩ tôi đã đăng ký, thay đổi giữa chừng, chị ấy đeo khẩu trang, không thấy rõ mặt.
"Rất xinh đẹp, đúng vậy, đeo khẩu trang cũng có thể nhìn ra rất xinh đẹp.
"Là loại rất cao lãnh, cấm dục, làm người muốn nhào lên kêu tỷ tỷ a, em có thể..."
Một người nào đó đột nhiên trả lời nàng: [Tên là Lâm Ỷ Miên]
Rõ ràng là "Đại ca" gần đây đã tặng rất nhiều quà cho Hứa Nguyệt Lượng.
"Đại ca" lại lên tiếng: [Khi nào thì có thể?]
1. 1v1, điềm văn, he, văn bản ngọt ngào.
2. Trình độ của tác giả có hạn, xin đừng liên hệ thực tế quá nhiều khi liên quan đến chức nghiệp.
Vai chính: Lâm Ỷ Miên x Hứa Nguyệt Lượng.
3.5
Bạn đang đọc truyện Cả Kinh Thành Đều Mong Nàng Hồi Cung của tác giả Lục Lí. Liễu Uyên, một Thái tử hoàn hảo với vẻ ngoài xuất chúng, trí tuệ hơn người và gia thế. Sức hấp dẫn của anh khiến bao quý nữ trong kinh đô say mê, nhưng vì thân phận cao quý, họ chỉ dám ngưỡng mộ từ xa mà không dám thổ lộ tình cảm. Khương Anh, một nữ tử mồ côi xuất thân từ gia đình võ tướng lụn bại, lại ôm ấp tham vọng gả cho Liễu Uyên.
Bất chấp sự chênh lệch về địa vị và thân phận, Khương Anh bằng mọi giá phải đạt được mục đích của mình. Sau nhiều nỗ lực, Khương Anh cuối cùng cũng được gả vào Đông Cung. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của họ lại không hề hạnh phúc như Khương Anh mong đợi. Liễu Uyên tuy đối xử với cô một cách tôn trọng nhưng lại không dành cho cô tình yêu. Liễu Uyên đặt ra nguyên tắc "Không ép buộc" trong mối quan hệ với Khương Anh. Anh hứa sẽ luôn tôn trọng mọi quyết định của cô, dù là tiến hay lùi.
Bất chấp sự chênh lệch về địa vị và thân phận, Khương Anh bằng mọi giá phải đạt được mục đích của mình. Sau nhiều nỗ lực, Khương Anh cuối cùng cũng được gả vào Đông Cung. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của họ lại không hề hạnh phúc như Khương Anh mong đợi. Liễu Uyên tuy đối xử với cô một cách tôn trọng nhưng lại không dành cho cô tình yêu. Liễu Uyên đặt ra nguyên tắc "Không ép buộc" trong mối quan hệ với Khương Anh. Anh hứa sẽ luôn tôn trọng mọi quyết định của cô, dù là tiến hay lùi.
9.2
Văn án:
Cuộc đời của Thời Ý, từ một đóa hoa xa ngoài tầm với thẳng đuồn đuột cho đến cong thành kẹp giấy, chỉ thiếu một Phó Tư Điềm.
Tất cả mọi người đều cho rằng, Phó Tư Điềm là cái gai trong lòng Thời Ý.
Nhưng họ không biết, đó lại chính là nốt chu sa trong ngực cô ấy.
Về sau, vì bàn chuyện hợp tác mà bất ngờ gặp lại nhau sau lần tiễn biệt.
Quản lý hỏi cô: "Bà chủ, có phải trước đây chị với tổng giám đốc Thời rất quen thuộc không?"
Phó Tư Điềm thất thần nhìn về hướng Thời Ý vừa rời đi.
Hồi lâu sau, cô cười trả lời: "Hồi đại học rất thân thuộc."
Thân thuộc đến mức biết rõ từng nốt ruồi trên người cậu ấy.
Thời Ý đang sững sờ trong thang máy.
Bạn cô ấy hỏi: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Thời Ý nhếch môi cười khẩy: "Tôi đang nghĩ, thỏ trắng con trưởng thành biến thành thỏ trắng lớn, không biết hương vị của nó có còn ngon như trước đây không."
Từ vườn trường ra đến xã hội, từ quá khứ cho đến tương lai.
Cảm ơn cậu đã trở thành ngôi sao sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của mình.
Từ nay về sau mỗi ngày đều sẽ là một ngày mà mặt trời không lặn.
Cuộc đời của Thời Ý, từ một đóa hoa xa ngoài tầm với thẳng đuồn đuột cho đến cong thành kẹp giấy, chỉ thiếu một Phó Tư Điềm.
Tất cả mọi người đều cho rằng, Phó Tư Điềm là cái gai trong lòng Thời Ý.
Nhưng họ không biết, đó lại chính là nốt chu sa trong ngực cô ấy.
Về sau, vì bàn chuyện hợp tác mà bất ngờ gặp lại nhau sau lần tiễn biệt.
Quản lý hỏi cô: "Bà chủ, có phải trước đây chị với tổng giám đốc Thời rất quen thuộc không?"
Phó Tư Điềm thất thần nhìn về hướng Thời Ý vừa rời đi.
Hồi lâu sau, cô cười trả lời: "Hồi đại học rất thân thuộc."
Thân thuộc đến mức biết rõ từng nốt ruồi trên người cậu ấy.
Thời Ý đang sững sờ trong thang máy.
Bạn cô ấy hỏi: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Thời Ý nhếch môi cười khẩy: "Tôi đang nghĩ, thỏ trắng con trưởng thành biến thành thỏ trắng lớn, không biết hương vị của nó có còn ngon như trước đây không."
Từ vườn trường ra đến xã hội, từ quá khứ cho đến tương lai.
Cảm ơn cậu đã trở thành ngôi sao sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của mình.
Từ nay về sau mỗi ngày đều sẽ là một ngày mà mặt trời không lặn.
4.6
Lúc Phó Nhuận Nghi lấy hết can đảm tỏ tình với Nguyên Duy, cô vẫn còn là cô hai của nhà họ Phó, dù có kém cỏi thế nào thì cũng là thiên kim tiểu thư, so ra thì cũng được xem là người cùng đẳng cấp với anh.
Nhưng Nguyên Duy đã lịch sự từ chối cô.
Sau này, Nguyên Duy lại nghe đến cái tên Phó Nhuận Nghi trong một câu chuyện thị phi về thiên kim thật giả gây cười cho thiên hạ.
Phó Nhuận Nghi là thiên kim giả bị đuổi ra khỏi nhà họ Phó.
Bảy năm sau bọn họ gặp lại.
Nguyên Duy bỗng phát hiện, Phó Nhuận Nghi dường như vẫn mang dáng vẻ dịu dàng đằm thắm của thời còn đi học… và dường như cô vẫn còn thích anh.
Nhưng Nguyên Duy đã lịch sự từ chối cô.
Sau này, Nguyên Duy lại nghe đến cái tên Phó Nhuận Nghi trong một câu chuyện thị phi về thiên kim thật giả gây cười cho thiên hạ.
Phó Nhuận Nghi là thiên kim giả bị đuổi ra khỏi nhà họ Phó.
Bảy năm sau bọn họ gặp lại.
Nguyên Duy bỗng phát hiện, Phó Nhuận Nghi dường như vẫn mang dáng vẻ dịu dàng đằm thắm của thời còn đi học… và dường như cô vẫn còn thích anh.
4.8
Tên truyện gốc: [ABO sinh con] Mất mà tìm lại
(tên truyện mới do editor tự đặt)
Tác giả: Hoa Sinh Tước Bất Động
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Sinh con, ABO, Song hướng yêu thầm, Niên thượng, Góc nhìn từ hai phía, Ấm áp, 1v1, Nhẹ nhàng, đoản văn
Số chương: 14 chương + 1 ngoại truyện
Couple: Giáo sư viện Y học Cố Hoài Châu (A công) x một lòng nuôi con giảng viên Vu Dao (O thụ)
Giới thiệu:
Giáo sư Cố Hoài Châu nổi tiếng của viện Y Học trong nước là một Alpha trung niên đầy ưu tú vẫn chưa lập gia đình. Trước đây khi anh được mời đến thỉnh giảng ở Thụy Điển, anh đã làm một việc không thể diễn tả với một Omega trong trường, sau đó còn chưa kịp hỏi rõ tên họ đã để lỡ mất người ta.
Nhiều năm sau, viện Y Học tuyển thêm một giảng viên Omega mới tên là Vu Dao, cậu chưa kết hôn đã có con, còn là một bé mèo nhỏ ham ăn, trời xui đất khiến lại trở thành trợ giảng của Cố Hoài Châu.
Vừa sinh lòng kính trọng với đối phương, vừa lo lắng đối phương sẽ chán ghét mình đã sinh con, cậu liên tục kiềm chế rồi lại không nhịn được muốn đến gần người đó. Bỗng một ngày cậu phát hiện ra, chất dẫn dụ của giáo sư Cố lại có thể trấn an bé con nhà mình.
- -------------------------------------------
Cẩm nang trước khi đọc truyện:
1. Công 40 tuổi, thụ 25 tuổi, hơn nhau 15 tuổi (niên thượng).
2. Bánh bao nhỏ mới 5 tuổi cực cute.
3. Thiết lập xã hội ABO hiện đại, không phân biệt mạnh yếu, mọi người đều bình đẳng!
4. Truyện song hướng yêu thầm, nhẹ nhàng, bình đạm, có tag H văn nhưng H không nhiều.
- ------
(*) Giải đáp về tên truyện "Châu về Hợp Phố":
"Châu về Hợp Phố" có nghĩa là "những cái quý giá không mất được, sớm muộn cũng sẽ quay trở về với chủ nó". Châu về Hợp Phố vốn là một điển tích gốc Hán, bắt nguồn từ câu "châu hoàn Hợp Phố" hoặc "Hợp Phố châu hoàn". Tương truyền, quận Hợp Phố có rất nhiều ngọc quý. Người dân thường đi mò ngọc để đổi lấy lương thực. Ở thời Hậu Hán, tại đây có tên quan thái thú tham lam, bạo tàn, thường bắt dân đi mò ngọc đem về cho chúng không biết bao nhiêu mà kể. Ngọc quý bỏ đi hết khiến dân không có gì đổi lấy cái ăn. Khi Mạnh Thường đến làm Thái thú tại đây đã bãi bỏ những tệ cũ, chăm lo cho đời sống của người dân tốt hơn nên chỉ chưa đầy một năm sau, ngọc bỏ đi này tìm về lại Hợp Phố và người dân lại trở về nghề cũ. Từ tích này, mới có câu "châu về Hợp Phố" để chỉ vật quý trở lại chốn cũ, hay nhận lại những vật quý đã mất.
(tên truyện mới do editor tự đặt)
Tác giả: Hoa Sinh Tước Bất Động
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Sinh con, ABO, Song hướng yêu thầm, Niên thượng, Góc nhìn từ hai phía, Ấm áp, 1v1, Nhẹ nhàng, đoản văn
Số chương: 14 chương + 1 ngoại truyện
Couple: Giáo sư viện Y học Cố Hoài Châu (A công) x một lòng nuôi con giảng viên Vu Dao (O thụ)
Giới thiệu:
Giáo sư Cố Hoài Châu nổi tiếng của viện Y Học trong nước là một Alpha trung niên đầy ưu tú vẫn chưa lập gia đình. Trước đây khi anh được mời đến thỉnh giảng ở Thụy Điển, anh đã làm một việc không thể diễn tả với một Omega trong trường, sau đó còn chưa kịp hỏi rõ tên họ đã để lỡ mất người ta.
Nhiều năm sau, viện Y Học tuyển thêm một giảng viên Omega mới tên là Vu Dao, cậu chưa kết hôn đã có con, còn là một bé mèo nhỏ ham ăn, trời xui đất khiến lại trở thành trợ giảng của Cố Hoài Châu.
Vừa sinh lòng kính trọng với đối phương, vừa lo lắng đối phương sẽ chán ghét mình đã sinh con, cậu liên tục kiềm chế rồi lại không nhịn được muốn đến gần người đó. Bỗng một ngày cậu phát hiện ra, chất dẫn dụ của giáo sư Cố lại có thể trấn an bé con nhà mình.
- -------------------------------------------
Cẩm nang trước khi đọc truyện:
1. Công 40 tuổi, thụ 25 tuổi, hơn nhau 15 tuổi (niên thượng).
2. Bánh bao nhỏ mới 5 tuổi cực cute.
3. Thiết lập xã hội ABO hiện đại, không phân biệt mạnh yếu, mọi người đều bình đẳng!
4. Truyện song hướng yêu thầm, nhẹ nhàng, bình đạm, có tag H văn nhưng H không nhiều.
- ------
(*) Giải đáp về tên truyện "Châu về Hợp Phố":
"Châu về Hợp Phố" có nghĩa là "những cái quý giá không mất được, sớm muộn cũng sẽ quay trở về với chủ nó". Châu về Hợp Phố vốn là một điển tích gốc Hán, bắt nguồn từ câu "châu hoàn Hợp Phố" hoặc "Hợp Phố châu hoàn". Tương truyền, quận Hợp Phố có rất nhiều ngọc quý. Người dân thường đi mò ngọc để đổi lấy lương thực. Ở thời Hậu Hán, tại đây có tên quan thái thú tham lam, bạo tàn, thường bắt dân đi mò ngọc đem về cho chúng không biết bao nhiêu mà kể. Ngọc quý bỏ đi hết khiến dân không có gì đổi lấy cái ăn. Khi Mạnh Thường đến làm Thái thú tại đây đã bãi bỏ những tệ cũ, chăm lo cho đời sống của người dân tốt hơn nên chỉ chưa đầy một năm sau, ngọc bỏ đi này tìm về lại Hợp Phố và người dân lại trở về nghề cũ. Từ tích này, mới có câu "châu về Hợp Phố" để chỉ vật quý trở lại chốn cũ, hay nhận lại những vật quý đã mất.
4.3
Cửa sổ sát đất trong chung cư anh không phải là pha lê một chiều, nếu tầng đối diện có người thì khẳng định có thể nhìn đến hai người bọn họ đang đứng ở phía trước cửa sổ không kiêng nể gì mà giao hợp.
Cũng may là giờ này, nhân viên đi làm sớm nhất vẫn chưa tới công ty, theo như bình thường, tòa nhà office building phía đối diện hẳn là không có ai.
Chỉ có điều, cho dù là có người, thì tính sao?
Triệu Ngu cười khẽ.
Hiện giờ cả người trần trụi chính là cô, cho dù bị nhìn thấy hay là bị chụp được, mất mặt cũng chỉ có cô, người đàn ông áo quần chỉnh tề ở phía sau sẽ không để ý đến chuyện này.
Cũng may là giờ này, nhân viên đi làm sớm nhất vẫn chưa tới công ty, theo như bình thường, tòa nhà office building phía đối diện hẳn là không có ai.
Chỉ có điều, cho dù là có người, thì tính sao?
Triệu Ngu cười khẽ.
Hiện giờ cả người trần trụi chính là cô, cho dù bị nhìn thấy hay là bị chụp được, mất mặt cũng chỉ có cô, người đàn ông áo quần chỉnh tề ở phía sau sẽ không để ý đến chuyện này.
8.4
Biển Khát
Tác giả: Nhất Chỉ Hoài Dã.
Số chương: 6 chương và 2 ngoại truyện (cùng với rất nhiều mẩu chuyện nhỏ khác)
Du lịch và gặp gỡ, niên thượng hơn kém mười tuổi, truyện có yếu tố 16+.
Couple: thương nhân điềm tĩnh lý trí Yên Hồi Nam x thi nhân lãng mạn tự do Đồng Ngôn.
+ Ván cờ giữa tự do và tình yêu +
GIỚI THIỆU
Trên chuyến tàu đi Edinburgh, ta phải ngồi bên phải mới có thể nhìn thấy biển.
Hắn nói, bây giờ chúng ta đã cùng chia sẻ một bí mật rồi.
Cách đây ba năm trong lần đầu tiên đến Edinburgh, trong cái mùa đông thật dài và khắc nghiệt đó, Đồng Ngôn đã chia sẻ một bài thơ của Camus trên mạng xã hội:
Ở giữa mùa đông
tôi đã tìm thấy
trong chính tôi
một mùa hè bất diệt.
Và năm ấy, hắn đã tin chắc rằng cuộc sống ở Edinburgh sẽ là mùa hè bảo vệ mình khỏi cái buốt giá của mùa đông trong những năm tới.
Ba năm sau trước khi trở về Trung Quốc, hắn vô tình có được người bạn đời hơn mình mười tuổi...
Và trong mùa đông đằng đẵng, Yên Hồi Nam đã giấu lời tự tình của Dickinson dưới phần mềm ứng dụng:
Summer for thee, grant I may be
When Summer days are flown!
(Ước chi tôi là mùa hạ của em
Khi những ngày hè đã nhạt màu nắng.)
Chú thích:
(1) Edinburgh: Thủ đô của Scotland.
(2) Albert Camus: Nhà văn, triết gia, và là nhà báo người Pháp. Bản dịch câu thơ của Kim (QRVN).
(3) Emily Dickinson: Nhà thơ Mỹ. Đây là bài thơ Summer for thee, grant I may be. Tôi tạm dịch thành Ước chi tôi là mùa hạ của em.
Đoạn trích nổi bật:
"Ý của em là," hắn nhìn vào mắt anh và ôm lấy gã đàn ông của mình. "Nếu em là một con diều, vậy chú sẽ là sợi dây nắm giữ con diều ấy."
Tác giả: Nhất Chỉ Hoài Dã.
Số chương: 6 chương và 2 ngoại truyện (cùng với rất nhiều mẩu chuyện nhỏ khác)
Du lịch và gặp gỡ, niên thượng hơn kém mười tuổi, truyện có yếu tố 16+.
Couple: thương nhân điềm tĩnh lý trí Yên Hồi Nam x thi nhân lãng mạn tự do Đồng Ngôn.
+ Ván cờ giữa tự do và tình yêu +
GIỚI THIỆU
Trên chuyến tàu đi Edinburgh, ta phải ngồi bên phải mới có thể nhìn thấy biển.
Hắn nói, bây giờ chúng ta đã cùng chia sẻ một bí mật rồi.
Cách đây ba năm trong lần đầu tiên đến Edinburgh, trong cái mùa đông thật dài và khắc nghiệt đó, Đồng Ngôn đã chia sẻ một bài thơ của Camus trên mạng xã hội:
Ở giữa mùa đông
tôi đã tìm thấy
trong chính tôi
một mùa hè bất diệt.
Và năm ấy, hắn đã tin chắc rằng cuộc sống ở Edinburgh sẽ là mùa hè bảo vệ mình khỏi cái buốt giá của mùa đông trong những năm tới.
Ba năm sau trước khi trở về Trung Quốc, hắn vô tình có được người bạn đời hơn mình mười tuổi...
Và trong mùa đông đằng đẵng, Yên Hồi Nam đã giấu lời tự tình của Dickinson dưới phần mềm ứng dụng:
Summer for thee, grant I may be
When Summer days are flown!
(Ước chi tôi là mùa hạ của em
Khi những ngày hè đã nhạt màu nắng.)
Chú thích:
(1) Edinburgh: Thủ đô của Scotland.
(2) Albert Camus: Nhà văn, triết gia, và là nhà báo người Pháp. Bản dịch câu thơ của Kim (QRVN).
(3) Emily Dickinson: Nhà thơ Mỹ. Đây là bài thơ Summer for thee, grant I may be. Tôi tạm dịch thành Ước chi tôi là mùa hạ của em.
Đoạn trích nổi bật:
"Ý của em là," hắn nhìn vào mắt anh và ôm lấy gã đàn ông của mình. "Nếu em là một con diều, vậy chú sẽ là sợi dây nắm giữ con diều ấy."
3.3
Tác giả: Tứ Khuyết Nhất
Chuyển ngữ: Pineapple
Tag: 18+, Cao H, Cẩu huyết, Cưng chiều, HE, Hiện đại, Ngọt, NP, NTR
Tổng số chương: 66
Giới thiệu:
Hàn Nhã Văn và Thạch Đông Thăng kết hôn được 5 năm, sinh hoạt vợ chồng luôn làm cho có lệ.
Trịnh Đằng Huy và Lý Giai Di là đôi vợ chồng mới cưới, sinh hoạt vợ chồng luôn trong tình trạng mãnh liệt như lửa.
Một ngày đẹp trời hai đôi vợ chồng trở thành hàng xóm, trao đổi thân phận với nhau, tất cả đều vượt rào.
Luật sư bên ngoài có vẻ đứng đắn, nhưng bên trong lại rất đồi bại vs giáo viên nhà trẻ tao nhã
Huấn luyện viên thể hình gợi cảm vs tác giả có vẻ ngoài bảo thủ
Chuyển ngữ: Pineapple
Tag: 18+, Cao H, Cẩu huyết, Cưng chiều, HE, Hiện đại, Ngọt, NP, NTR
Tổng số chương: 66
Giới thiệu:
Hàn Nhã Văn và Thạch Đông Thăng kết hôn được 5 năm, sinh hoạt vợ chồng luôn làm cho có lệ.
Trịnh Đằng Huy và Lý Giai Di là đôi vợ chồng mới cưới, sinh hoạt vợ chồng luôn trong tình trạng mãnh liệt như lửa.
Một ngày đẹp trời hai đôi vợ chồng trở thành hàng xóm, trao đổi thân phận với nhau, tất cả đều vượt rào.
Luật sư bên ngoài có vẻ đứng đắn, nhưng bên trong lại rất đồi bại vs giáo viên nhà trẻ tao nhã
Huấn luyện viên thể hình gợi cảm vs tác giả có vẻ ngoài bảo thủ
3.8
Người Tần Tranh muốn trói là thiên kim tiểu thư khác, nào biết lại bắt cóc tôn đại thần Tang Nhược này tới.
Khó khăn lắm mới đưa người trở lại, Tần Tranh mềm lòng đi ngang qua, nhìn thấy cô gái nhỏ ngốc nghếch đang đứng đó, không có một ai quan tâm đến cô.
Tần Tranh cắn răng, lại phải đưa cô gái nhỏ về nhà.
* Kẻ bắt cóc x cô gái nhỏ đáng thương bị bắt nhầm
* Niên thượng/ Độ tuổi cách nhau mười tuổi
* Hướng cứu rỗi.
Khó khăn lắm mới đưa người trở lại, Tần Tranh mềm lòng đi ngang qua, nhìn thấy cô gái nhỏ ngốc nghếch đang đứng đó, không có một ai quan tâm đến cô.
Tần Tranh cắn răng, lại phải đưa cô gái nhỏ về nhà.
* Kẻ bắt cóc x cô gái nhỏ đáng thương bị bắt nhầm
* Niên thượng/ Độ tuổi cách nhau mười tuổi
* Hướng cứu rỗi.
3.9
Lăng Tuyết Quân đời trước ngu muội, cứ lao đầu vào Cố Khiên, bất chấp từ cả, chỉ muốn thành thê tử của hắn, dù biết rằng trong lòng Cố Khiên đã có một nốt chu sa.
Dù đã tính toán từng bước, nhưng cuối cùng vẫn thua sạch, cảm tình không đáng giá, sinh mệnh cũng thành thứ bồi theo.Có được cơ hội trọng sinh, Lăng Tuyết Quân quyết định rời xa Cố Khiên.
Tìm một người khác tốt hơn, từ đó sống một cuộc sống giản dị cùng phu quân và những đứa con bé bỏng.
Nhưng ai đó không làm được điều đó.
Hắn cười lạnh nói: Nàng nói muốn là muốn, nàng nói không cần thì không cần? Thiên hạ nào có thứ rẻ mạt như vậy?
Dù đã tính toán từng bước, nhưng cuối cùng vẫn thua sạch, cảm tình không đáng giá, sinh mệnh cũng thành thứ bồi theo.Có được cơ hội trọng sinh, Lăng Tuyết Quân quyết định rời xa Cố Khiên.
Tìm một người khác tốt hơn, từ đó sống một cuộc sống giản dị cùng phu quân và những đứa con bé bỏng.
Nhưng ai đó không làm được điều đó.
Hắn cười lạnh nói: Nàng nói muốn là muốn, nàng nói không cần thì không cần? Thiên hạ nào có thứ rẻ mạt như vậy?
3.8
Trước khi gặp Mạch Mang Mang, anh luôn nghĩ rằng mình sẽ chỉ lấy kịch bản cho diễn viên, nhưng chả sao cả. Dù sao ai cũng đều sai. Mọi người đều sai