All Mangas
2698 Truyện
Sắp xếp theo
3.8
9
[FULL] ĐÔI GIÀY PHA KÈ CỦA NAM THẦN.
💫Tác giả: 十二杯可可
💫Edit: Dâu Tây, Chuha - Beta: Vũ.
✃ ┈┈┈┈ ⋆ ˚。𖦹 ⋆。°
Để đến gần nam thần, tôi nói với anh:
"Cậu, giày, giả."
Nam thần nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi, nắm tay kéo tôi vào rừng.
"Sao cậu biết?"
Tôi:???
💫Tác giả: 十二杯可可
💫Edit: Dâu Tây, Chuha - Beta: Vũ.
✃ ┈┈┈┈ ⋆ ˚。𖦹 ⋆。°
Để đến gần nam thần, tôi nói với anh:
"Cậu, giày, giả."
Nam thần nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi, nắm tay kéo tôi vào rừng.
"Sao cậu biết?"
Tôi:???
9.8
[FULL] CÓ PHÚC LẤY ĐƯỢC DÂU TÀI
Tác giả: Bạch Thái Thái
Thể loại: cổ đại, tình cảm, tình cảm gia đình, chữa lành, cứu rỗi
—————————
Giới thiệu:
Ca ca ta dùng tiền bán đất của gia đình dành dụm để huynh ấy đi học, mua về một tẩu tẩu yếu ớt.
Nàng ấy ăn cháo thì bị nôn ra m//áu, mặc quần áo vải thô thì cánh tay nổi mẩn đỏ.
Người trong làng đều nói nhà ta cưới phải một kẻ vô dụng.
Nhưng sau này, nàng ấy buôn bán kiếm được nhiều tiền, còn lén nấu canh ba ba bổ dưỡng cho ca ca ta uống.
Nàng ấy là tẩu tẩu tốt nhất trên thế gian này.
Tác giả: Bạch Thái Thái
Thể loại: cổ đại, tình cảm, tình cảm gia đình, chữa lành, cứu rỗi
—————————
Giới thiệu:
Ca ca ta dùng tiền bán đất của gia đình dành dụm để huynh ấy đi học, mua về một tẩu tẩu yếu ớt.
Nàng ấy ăn cháo thì bị nôn ra m//áu, mặc quần áo vải thô thì cánh tay nổi mẩn đỏ.
Người trong làng đều nói nhà ta cưới phải một kẻ vô dụng.
Nhưng sau này, nàng ấy buôn bán kiếm được nhiều tiền, còn lén nấu canh ba ba bổ dưỡng cho ca ca ta uống.
Nàng ấy là tẩu tẩu tốt nhất trên thế gian này.
8.4
Tôi và Giang Dịch thanh mai trúc mã. Trong vòng tròn bạn bè, ai cũng biết anh ấy kiêu ngạo, còn tôi là cô gái duy nhất có thể khiến anh chịu đựng.
Nhưng sau đó, bên cạnh Giang Dịch xuất hiện một cô gái, tính cách kiêu ngạo tự do, nghe nói rất hợp khẩu vị của Giang Dịch.
Tôi bắt đầu xa lánh Giang Dịch, tránh không gặp anh ấy, cho đến một ngày cuối cùng tôi cũng chịu trở về nhà. Anh liền lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm, lén lút hôn lên eo tôi.
Toàn thân tôi run rẩy, nhưng anh lại cười khẽ bên tai: "Tống Ninh, em thử tránh anh thêm lần nữa xem".
Nhưng sau đó, bên cạnh Giang Dịch xuất hiện một cô gái, tính cách kiêu ngạo tự do, nghe nói rất hợp khẩu vị của Giang Dịch.
Tôi bắt đầu xa lánh Giang Dịch, tránh không gặp anh ấy, cho đến một ngày cuối cùng tôi cũng chịu trở về nhà. Anh liền lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm, lén lút hôn lên eo tôi.
Toàn thân tôi run rẩy, nhưng anh lại cười khẽ bên tai: "Tống Ninh, em thử tránh anh thêm lần nữa xem".
8.7
Ta là đích trưởng nữ trong gia đình, nhưng lại là người chưa bao giờ nhận được sự yêu thương từ mọi người.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan chính, để trở thành tấm gương cho các đệ muội noi theo.
Thế nhưng, vị hôn phu của ta lại bị đích muội cướp mất, muội ấy là người luôn tỏ ra ngây thơ và đáng yêu.
Các đệ đệ chẳng hề nhớ đến công lao của ta, chỉ biết trách ta quá nghiêm khắc.
Ngay cả phụ mẫu cũng chỉ coi ta như công cụ làm đẹp gia môn, một lòng thiên vị đích muội.
Trước cảnh tượng ấy, ta quyết định buông tay, không còn can dự vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ xoay vần trong những chuyện vụn vặt, dần dần tan rã, không còn chút tình cảm ấm áp nào như trước.
Ngay cả đích muội vừa ngây thơ vừa đáng yêu ấy, khi mất đi sự hỗ trợ của ta, cũng chẳng còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan chính, để trở thành tấm gương cho các đệ muội noi theo.
Thế nhưng, vị hôn phu của ta lại bị đích muội cướp mất, muội ấy là người luôn tỏ ra ngây thơ và đáng yêu.
Các đệ đệ chẳng hề nhớ đến công lao của ta, chỉ biết trách ta quá nghiêm khắc.
Ngay cả phụ mẫu cũng chỉ coi ta như công cụ làm đẹp gia môn, một lòng thiên vị đích muội.
Trước cảnh tượng ấy, ta quyết định buông tay, không còn can dự vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ xoay vần trong những chuyện vụn vặt, dần dần tan rã, không còn chút tình cảm ấm áp nào như trước.
Ngay cả đích muội vừa ngây thơ vừa đáng yêu ấy, khi mất đi sự hỗ trợ của ta, cũng chẳng còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
7.6
Trong một vụ tai nạn xe cộ, Tống Thả ngoài ý muốn trọng sinh.
Xuyên thành nhân vật vạn người e ngại trong một cuốn tiểu thuyết.
Trong tiểu thuyết nhân vật này cũng tên Tống Thả, là một thiếu gia giả hào môn.
Từ nhỏ đã được nuông chiều, lại còn mắc bệnh tim, cho nên mọi người đều để mặc cậu ta kiêu căng hống hách, bắt nạt kẻ khác, đến gây chuyện sinh sự cũng đứng ra che chở, cuối cùng trở thành phế vật.
Nhưng lúc này không ai biết rằng Lục Bắc Hoài, người từ nhỏ đã bị Tống Thả ức hiếp như con chó lại chính là thiếu gia thật.
Lục Bắc Hoài là con trai của tài xế, Tống Thả khinh thường hắn.
Cậu ta ném giày của Lục Bắc Hoài xuống sông, ném bài tập của hắn vào thùng rác, đem đồng phục của hắn cắt nát, bắt Lục Bắc Hoài quỳ xuống liếm giày của mình trước mặt tất cả bạn học, sỉ nhục hắn trước mặt mọi người.
Thậm chí sau khi trưởng thành, cậu ta còn để mắt đến người đàn ông đẹp trai cao quý bên cạnh Lục Bắc Hoài, mặc kệ tất cả muốn cướp người đó đi.
Lại không biết rằng đây là cái bẫy được thiết kế sẵn cho Tống Thả, mục đích là tạo ra một vụ tai tiếng, để hủy hoại danh tiếng của cậu ta.
Cuối cùng, Tống Thả chết trên giường, trái tim ngừng đập do quá hưng phấn khi dùng thuốc kích thích.
Cứu mạng, người hướng nội như cậu nghe xong rất muốn chết!
- ------------
Lúc này, người hướng nội Tống Thả xuyên thành nhân vật bị mọi người e ngại, cũng rất muốn chết.
"Thiếu gia, chó con đến rồi."
Cậu há hốc mồm nhìn Lục Bắc Hoài quỳ một chân trước mặt mình, lập tức xấu hổ đến ngón chân cuộn tròn lại, làm sao bây giờ!
"Cậu hãy bình, bình thân đi!"
Lục Bắc Hoài, "...?"
Tống Thả vội vàng che miệng mình, lỗ tai đỏ bừng! Mình đang nói cái quái gì vậy!
Sau đó, cậu chủ thật Lục Bắc Hoài ngồi xổm bên mép giường nắm mắt cá chân muốn đi giày cho cậu.
Người hướng nội Tống Thả sợ quá cũng ngồi xổm theo, "Tôi, tôi cũng đi giày cho cậu nha."
Lục Bắc Hoài, "...?"
- -------------
Lại sau đó, trong phòng để dụng cụ thể dục của trường.
Tống Thả lên cơn đau tim, khóc đến mức không thở nổi.
Lục Bắc Hoài khóa cửa lại, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Tống Thả đang nằm trên sàn nhà, đem chiếc áo sơ mi trắng trên người làm bẩn, khuôn mặt cậu đỏ bừng vì khóc, ôm lấy trái tim.
Mãi cho đến khi Tống Thả ôm lấy mắt cá chân của hắn, ngẩng đầu lên, hốc mắt ướt đẫm đầy vẻ cầu xin nhìn hắn.
"Ngực tôi đau quá, cậu có thể ôm tôi một chút không?"
Lúc đó, Tống Thả vừa khóc vừa nghĩ thầm, đây là lần dũng cảm nhất của người hướng nội như mình.
Sau này, Lục Bắc Hoài đã nắm quyền quản lý nhà họ Tống, bao gồm cả người nào đó.
Trong phòng làm việc của tổng giám đốc——
"Bé cưng, sao không gọi anh là chó con nữa?"
"Điều này.... không, không lễ phép!"
"Nhưng mà anh lại muốn nghe."
"Anh.... biến thái!"
Xuyên thành nhân vật vạn người e ngại trong một cuốn tiểu thuyết.
Trong tiểu thuyết nhân vật này cũng tên Tống Thả, là một thiếu gia giả hào môn.
Từ nhỏ đã được nuông chiều, lại còn mắc bệnh tim, cho nên mọi người đều để mặc cậu ta kiêu căng hống hách, bắt nạt kẻ khác, đến gây chuyện sinh sự cũng đứng ra che chở, cuối cùng trở thành phế vật.
Nhưng lúc này không ai biết rằng Lục Bắc Hoài, người từ nhỏ đã bị Tống Thả ức hiếp như con chó lại chính là thiếu gia thật.
Lục Bắc Hoài là con trai của tài xế, Tống Thả khinh thường hắn.
Cậu ta ném giày của Lục Bắc Hoài xuống sông, ném bài tập của hắn vào thùng rác, đem đồng phục của hắn cắt nát, bắt Lục Bắc Hoài quỳ xuống liếm giày của mình trước mặt tất cả bạn học, sỉ nhục hắn trước mặt mọi người.
Thậm chí sau khi trưởng thành, cậu ta còn để mắt đến người đàn ông đẹp trai cao quý bên cạnh Lục Bắc Hoài, mặc kệ tất cả muốn cướp người đó đi.
Lại không biết rằng đây là cái bẫy được thiết kế sẵn cho Tống Thả, mục đích là tạo ra một vụ tai tiếng, để hủy hoại danh tiếng của cậu ta.
Cuối cùng, Tống Thả chết trên giường, trái tim ngừng đập do quá hưng phấn khi dùng thuốc kích thích.
Cứu mạng, người hướng nội như cậu nghe xong rất muốn chết!
- ------------
Lúc này, người hướng nội Tống Thả xuyên thành nhân vật bị mọi người e ngại, cũng rất muốn chết.
"Thiếu gia, chó con đến rồi."
Cậu há hốc mồm nhìn Lục Bắc Hoài quỳ một chân trước mặt mình, lập tức xấu hổ đến ngón chân cuộn tròn lại, làm sao bây giờ!
"Cậu hãy bình, bình thân đi!"
Lục Bắc Hoài, "...?"
Tống Thả vội vàng che miệng mình, lỗ tai đỏ bừng! Mình đang nói cái quái gì vậy!
Sau đó, cậu chủ thật Lục Bắc Hoài ngồi xổm bên mép giường nắm mắt cá chân muốn đi giày cho cậu.
Người hướng nội Tống Thả sợ quá cũng ngồi xổm theo, "Tôi, tôi cũng đi giày cho cậu nha."
Lục Bắc Hoài, "...?"
- -------------
Lại sau đó, trong phòng để dụng cụ thể dục của trường.
Tống Thả lên cơn đau tim, khóc đến mức không thở nổi.
Lục Bắc Hoài khóa cửa lại, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Tống Thả đang nằm trên sàn nhà, đem chiếc áo sơ mi trắng trên người làm bẩn, khuôn mặt cậu đỏ bừng vì khóc, ôm lấy trái tim.
Mãi cho đến khi Tống Thả ôm lấy mắt cá chân của hắn, ngẩng đầu lên, hốc mắt ướt đẫm đầy vẻ cầu xin nhìn hắn.
"Ngực tôi đau quá, cậu có thể ôm tôi một chút không?"
Lúc đó, Tống Thả vừa khóc vừa nghĩ thầm, đây là lần dũng cảm nhất của người hướng nội như mình.
Sau này, Lục Bắc Hoài đã nắm quyền quản lý nhà họ Tống, bao gồm cả người nào đó.
Trong phòng làm việc của tổng giám đốc——
"Bé cưng, sao không gọi anh là chó con nữa?"
"Điều này.... không, không lễ phép!"
"Nhưng mà anh lại muốn nghe."
"Anh.... biến thái!"
8.6
Hacker số một thế giới Signale trong vòng 15 ngày đã công phá trang web chính thức của Giải đấu Thách thức Bậc thầy Hacker Toàn cầu, khắc lên trang chủ dòng chữ “Thành phố Cá Bay thuộc về Hoa Quốc!”.
Ba tỷ người trên thế giới đang dõi theo lời tuyên bố này.
Lúc đó, Thời Dạ đang cùng cậu bạn trai “sói con” của mình xem anime mới.
Chúng ta khoác lên mình màn đêm,
Tiến bước trong sự tĩnh lặng của vạn vật.
Chúng ta khinh thường bậc đế vương,
Như những sát thủ vô danh;
Chúng ta khai sáng trí tuệ,
Như những học giả ẩn dật.
Ta xin thề trung thành với sự im lặng,
Khoảnh khắc tháo bỏ lớp mặt nạ,
Chính là lúc ta chết đi.
Trứng phục sinh
– Xin hỏi, Signale là ai?
– Là thần.
– P/S: Tìm ra một lỗ hổng sẽ được thưởng 20 triệu đô la.
– P/S2: Nghe đồn Signale đã sưu tầm được hơn bốn trăm lỗ hổng (doge).
Lưu ý
1. Nhân vật chính có chỉ số EQ cực thấp, nhưng IQ cực cao. Thuộc dạng hội chứng Asperger “đặc biệt”, nghĩa là tác giả đã “xào nấu” rồi, đọc kỹ hãy “cãi”.
2. Hacker, chỉ những người đam mê kỹ thuật máy tính, cao thủ máy tính, không phải là những kẻ lợi dụng hành vi mạng phi pháp để trục lợi (cracker/black hat).
3. 1v1, HE, CP: Sở Anh Túng
4. Hư cấu. Tất cả đều là nghệ thuật, đừng tin, đừng đi tham khảo đối chứng.
Ba tỷ người trên thế giới đang dõi theo lời tuyên bố này.
Lúc đó, Thời Dạ đang cùng cậu bạn trai “sói con” của mình xem anime mới.
Chúng ta khoác lên mình màn đêm,
Tiến bước trong sự tĩnh lặng của vạn vật.
Chúng ta khinh thường bậc đế vương,
Như những sát thủ vô danh;
Chúng ta khai sáng trí tuệ,
Như những học giả ẩn dật.
Ta xin thề trung thành với sự im lặng,
Khoảnh khắc tháo bỏ lớp mặt nạ,
Chính là lúc ta chết đi.
Trứng phục sinh
– Xin hỏi, Signale là ai?
– Là thần.
– P/S: Tìm ra một lỗ hổng sẽ được thưởng 20 triệu đô la.
– P/S2: Nghe đồn Signale đã sưu tầm được hơn bốn trăm lỗ hổng (doge).
Lưu ý
1. Nhân vật chính có chỉ số EQ cực thấp, nhưng IQ cực cao. Thuộc dạng hội chứng Asperger “đặc biệt”, nghĩa là tác giả đã “xào nấu” rồi, đọc kỹ hãy “cãi”.
2. Hacker, chỉ những người đam mê kỹ thuật máy tính, cao thủ máy tính, không phải là những kẻ lợi dụng hành vi mạng phi pháp để trục lợi (cracker/black hat).
3. 1v1, HE, CP: Sở Anh Túng
4. Hư cấu. Tất cả đều là nghệ thuật, đừng tin, đừng đi tham khảo đối chứng.
5.8
[^o^]/ oh yeah!! Nam thân phá sản ~ cuối cùng cũng có cơ hội xen vào đời chàng ~ by Tống Lăng Ức
Phá sản phú nhị đại công x trung khuyển ngôi sao thụ
Nội dung nhãn: Tình hữu độc chung đô thị tình duyên giới giải trí
- -----
Thể loại: Phá sản phú nhị đại lạnh lùng mỹ công x trung khuyển si hán ngôi sao thụ, thụ truy công, thụ sủng công, hiện đại, 1×1, HE.
Phá sản phú nhị đại công x trung khuyển ngôi sao thụ
Nội dung nhãn: Tình hữu độc chung đô thị tình duyên giới giải trí
- -----
Thể loại: Phá sản phú nhị đại lạnh lùng mỹ công x trung khuyển si hán ngôi sao thụ, thụ truy công, thụ sủng công, hiện đại, 1×1, HE.
7.1
Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc, Trả Thù Nam Chính full (đã hoàn thành) của tác giả Mộc Trà Quân. Phong Ánh Nguyệt, sau khi chết, xuyên không trở về quá khứ và trở thành chính mình. Tuy nhiên, cô lại là mẹ kế của nhân vật chính trong một câu chuyện mà cô không hề muốn. Phong Ánh Nguyệt, một người phụ nữ đã trải qua nhiều khó khăn, tin rằng cuộc sống sẽ dần tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, số phận trớ trêu lại đưa cô đến một cái kết bất ngờ.
Sau khi qua đời, cô bất ngờ xuyên không trở về quá khứ, vào chính cơ thể của mình ở một thời điểm trước đó. Thú vị hơn, cô nhận ra mình đang ở đêm tân hôn và sắp trở thành vợ của một người đàn ông tốt bụng. Tuy nhiên, số phận đã sắp đặt sẵn, cô chính là mẹ kế của nhân vật nam chính trong một câu chuyện mà cô chưa từng biết đến. Với vai trò mới này, Phong Ánh Nguyệt buộc phải đối mặt với một tương lai đầy bất định và những thử thách mới.
Sau khi qua đời, cô bất ngờ xuyên không trở về quá khứ, vào chính cơ thể của mình ở một thời điểm trước đó. Thú vị hơn, cô nhận ra mình đang ở đêm tân hôn và sắp trở thành vợ của một người đàn ông tốt bụng. Tuy nhiên, số phận đã sắp đặt sẵn, cô chính là mẹ kế của nhân vật nam chính trong một câu chuyện mà cô chưa từng biết đến. Với vai trò mới này, Phong Ánh Nguyệt buộc phải đối mặt với một tương lai đầy bất định và những thử thách mới.
8.5
Năm Tô Bối 14 tuổi thì bị sốt cao thiếu chút nửa đã chết rồi, trong cơn sốt mê man ý thức của cô bé bị mơ hồ dẫn dắt đi đến một nơi khác, sau đó tỉnh lại mới biết được một chuyện.
Thì ra thế giới mà cô đang sống chỉ là thế giới trong một cuốn tiểu thuyết.
Mà một nhà của cô đều là vai phản diện.
Người mẹ đã sinh ra cô chỉ là một nhân vật phụ trong truyện không có chút điểm nhấn nào.
Ở bên ngoài thông qua cuốn tiểu thuyết mà Tô Bối biết được tương lại của mình cùng với đệ đệ song sinh Tô Tiểu Bảo:
Một người thì sẽ làm ra chuyện cưỡng gian nữ sinh chưa đến tuổi vị thành niên, hơn nửa còn là con gái của nam chính, sau đó thì bị bắt lại rồi ngồi tù mọt gông. Một cái khác thì cũng là chưa đến 18 tuổi đã đi làm gái, rồi sau đó đi câu dẫn nam chính, kết cục cuối cùng lại bị một tên đạo diễn biến thái hành hạ tới chết.
Về phần ba ba của hai người thì lại chính là ông trùm phản diện trong bộ truyện này, kết cục của ông ta cũng rất thảm, nhưng vẫn không thảm bằng hai đứa trẻ.
Sau khi linh hồn quay trở lại, Tô Bối có được cơ hội trở về trước khi bi kịch của gia đình cô xảy ra, do đó chuyện đầu tiên cô bé muốn làm chính là mang theo Tô Tiểu Bảo đi tìm ba ba của bọn hắn.
Tô Bối: Mau lên tiếng gọi người trước mặt đi.
Tô Tiểu Bảo: Đệ phải gọi hắn là gì?
Tô Bối: Gọi là ba ba.
Tô Tiểu Bảo: Đệ mới không nhận hắn là ba ba, muốn gọi tỷ tự mình gọi đi.
Tô Bối: Ba ba!
Nhìn hai đứa nhóc dơ bẩn, khuôn mặt nhem nhuốc đang đứng trước mặt, Tần tiên sinh có chút chán ngán, ánh mắt mang theo sự ghét bỏ.
- -----------------
1. Tô Bối cùng Tô Tiểu Bảo là chị em sinh đôi.
2. Về phần Tần tiên sinh chính là cha ruột.
3. Nữ chính cũng có chuyện tình cảm của mình, xin độc giả đừng vội vàng.
Thì ra thế giới mà cô đang sống chỉ là thế giới trong một cuốn tiểu thuyết.
Mà một nhà của cô đều là vai phản diện.
Người mẹ đã sinh ra cô chỉ là một nhân vật phụ trong truyện không có chút điểm nhấn nào.
Ở bên ngoài thông qua cuốn tiểu thuyết mà Tô Bối biết được tương lại của mình cùng với đệ đệ song sinh Tô Tiểu Bảo:
Một người thì sẽ làm ra chuyện cưỡng gian nữ sinh chưa đến tuổi vị thành niên, hơn nửa còn là con gái của nam chính, sau đó thì bị bắt lại rồi ngồi tù mọt gông. Một cái khác thì cũng là chưa đến 18 tuổi đã đi làm gái, rồi sau đó đi câu dẫn nam chính, kết cục cuối cùng lại bị một tên đạo diễn biến thái hành hạ tới chết.
Về phần ba ba của hai người thì lại chính là ông trùm phản diện trong bộ truyện này, kết cục của ông ta cũng rất thảm, nhưng vẫn không thảm bằng hai đứa trẻ.
Sau khi linh hồn quay trở lại, Tô Bối có được cơ hội trở về trước khi bi kịch của gia đình cô xảy ra, do đó chuyện đầu tiên cô bé muốn làm chính là mang theo Tô Tiểu Bảo đi tìm ba ba của bọn hắn.
Tô Bối: Mau lên tiếng gọi người trước mặt đi.
Tô Tiểu Bảo: Đệ phải gọi hắn là gì?
Tô Bối: Gọi là ba ba.
Tô Tiểu Bảo: Đệ mới không nhận hắn là ba ba, muốn gọi tỷ tự mình gọi đi.
Tô Bối: Ba ba!
Nhìn hai đứa nhóc dơ bẩn, khuôn mặt nhem nhuốc đang đứng trước mặt, Tần tiên sinh có chút chán ngán, ánh mắt mang theo sự ghét bỏ.
- -----------------
1. Tô Bối cùng Tô Tiểu Bảo là chị em sinh đôi.
2. Về phần Tần tiên sinh chính là cha ruột.
3. Nữ chính cũng có chuyện tình cảm của mình, xin độc giả đừng vội vàng.
8.2
Ca sĩ tuyến 18 mặt trời nhỏ dịu dàng – cún bự cứng đầu – mỹ nhân tóc dài tiểu công
Rối loạn lưỡng cực – thân thế bi thảm – nhà văn nhạy cảm – thỏ con chán đời thụ
Ngụy Nam Tô × Bắc Niệm
–
“Trên mảnh đất cằn cõi của tôi, em là đóa hồng cuối cùng.”
Tôi là Bắc Niệm, 26 tuổi, người bị bệnh hưng trầm cảm. Trước khi chọn nhảy sông chấm dứt sinh mạng, từng là một giáo viên dạy Ngữ văn Tiểu học. Không may là, tôi đã được cứu, khi tôi mở mắt ra lần nữa…
“Ngụy Nam Tô, hồng đậu mọc chốn “Nam”, xuân đưa gió ấm chén Đồ “Tô”.
“Anh đương nhiên không phải kẻ hèn nhát. Niệm Niệm, anh là dũng sĩ của em, hoa hồng nhỏ của em.”
Xin lỗi, thần chết Thanatos, tôi không muốn đi thăm ông nữa.
Cuối cùng tôi đã gặp được —— Flora của tôi, hoa hồng tôi yêu, cũng yêu tôi.
“Tôi là một người tuyệt vọng, là một lời nói chẳng có tiếng vang,
Từng mất đi mọi thứ, rồi lại có được tất cả.
Sợi dây cuối cùng, buộc lấy khát khao cuối của tôi nơi người
Trên mảnh đất cằn cõi của tôi,
Người là đoá hồng cuối cùng.”
- --
(Quyển sách này dùng lời tường thuật của Niệm Niệm, đây là câu chuyện của Bắc Niệm, cũng là câu chuyện của hàng ngàn hàng vạn người giống như Bắc Niệm.)
Rối loạn lưỡng cực – thân thế bi thảm – nhà văn nhạy cảm – thỏ con chán đời thụ
Ngụy Nam Tô × Bắc Niệm
–
“Trên mảnh đất cằn cõi của tôi, em là đóa hồng cuối cùng.”
Tôi là Bắc Niệm, 26 tuổi, người bị bệnh hưng trầm cảm. Trước khi chọn nhảy sông chấm dứt sinh mạng, từng là một giáo viên dạy Ngữ văn Tiểu học. Không may là, tôi đã được cứu, khi tôi mở mắt ra lần nữa…
“Ngụy Nam Tô, hồng đậu mọc chốn “Nam”, xuân đưa gió ấm chén Đồ “Tô”.
“Anh đương nhiên không phải kẻ hèn nhát. Niệm Niệm, anh là dũng sĩ của em, hoa hồng nhỏ của em.”
Xin lỗi, thần chết Thanatos, tôi không muốn đi thăm ông nữa.
Cuối cùng tôi đã gặp được —— Flora của tôi, hoa hồng tôi yêu, cũng yêu tôi.
“Tôi là một người tuyệt vọng, là một lời nói chẳng có tiếng vang,
Từng mất đi mọi thứ, rồi lại có được tất cả.
Sợi dây cuối cùng, buộc lấy khát khao cuối của tôi nơi người
Trên mảnh đất cằn cõi của tôi,
Người là đoá hồng cuối cùng.”
- --
(Quyển sách này dùng lời tường thuật của Niệm Niệm, đây là câu chuyện của Bắc Niệm, cũng là câu chuyện của hàng ngàn hàng vạn người giống như Bắc Niệm.)
8.3
MINH BẢO PHỈ NHIÊN
Tác Giả: Tam Tam Nương
Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết 🕊️, Hào môn thế gia, Vườn trường, Niên thượng, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử 🥇, Kim Bảng 🏆, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chức nghiệp tinh anh
Editor: Bông Hồng Có Gai
Nhà thực vật học x Cô chủ nhà giàu Hồng Kông
- Tái ngộ sau thời gian dài xa cách / Tình yêu đơn phương từ hai phía / Nam chính lớn hơn nữ chính 5 tuổi
Vào mùa hè năm đó, Thương Minh Bảo ở lại nhà của một người bạn cùng nhóm trong một trại hè.
Ngày đầu tiên khi đến, cô biết được rằng bạn mình có một người cậu hư hỏng, đạo đức kém.
Tối hôm đó, Thương Minh Bảo bị mất ngủ ra vườn ngắm hoa, tình cờ gặp một người đàn ông đang làm thí nghiệm thụ phấn.
Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác đen, dưới ánh trăng đôi mắt của anh rất sắc bén.
Thấy cô mặc ít, anh ta đưa cho cô áo khoác nói: "Buổi tối lạnh đấy."
Thương Minh Bảo vừa chửi rủa trong lòng vừa nhận áo và ngoan ngoãn nói: "...Cảm ơn cậu ạ."
Sau khi gọi "cậu" một cách quen miệng, cô mới biết rằng người đó chính là anh trai của người bạn đã bảo vệ cô trong suốt thời gian qua.
Lúc đầu, Tiến sĩ Hướng nghĩ rằng cô gái này không nhìn rõ.
Sau đó anh thấy cô thật đáng thương.
Rồi sau nữa, anh không thể ngừng nghĩ: "Dễ thương quá. Sao lại là bạn gái của người khác?"
"Gặp cô ấy, là khởi đầu của sự thất bại trong cuộc đời anh."
Người cao lãnh vì yêu mà hạ thấp mình.
2:
Cho đến khi gặp lại ở New York.
Trên sân thượng của buổi tiệc, pháo hóa chiếu sáng trong đêm gió tuyết ở Manhattan.
"Nghe nói cháu trai của Đại sứ Hướng cũng ở đây." - Có người nhỏ giọng nhắc tới tên của vị quan ngoại đã về hưu.
Thương Minh Bảo không chú ý đến, uống say không còn biết gì. Cô hút thuốc trên sân thượng, bị người khác nháy mắt trêu chọc, nghe rõ tiếng "Bang" ——
Người đàn ông bước ra từ phía kệ sách bên cạnh, khép lại bức thư thông tin thực vật học quý hiểm, ánh mắt anh dừng lại trên người cô, giọng nhàn nhạt hỏi.
"Em trưởng thành rồi đúng không?"
Thương Minh Bảo kinh hoảng ngã xuống, mặt còn đỏ hơn cả ánh đỏ của tàn thuốc.
3:
Sau khi về nước nhận chức, việc tiến sĩ Hướng là tay trống trong ban nhạc ở New York bị lộ, hình ảnh năm xưa cũng bị tuồn ra. Trong ngỏ hẹp âm u, người đàn ông mang đồ đen, đoán chừng là tiến sĩ Hướng đang hôn con gái nhà người ta.
Nghiên cứu sinh bàng hoàng, toàn bộ sở thực vật nghi hoặc, chắc như đinh đống cột không phải là tiến sĩ Hướng. Cho đến khi một người làm việc ở Liên Hợp Quốc chụp được một bức ảnh bên ngoài quán bar.
Trong màn tuyết dày đặc, dưới ánh đường vàng, tiến sĩ Hướng mang áo khoác đen đang ôm chặt lấy thiếu nữ mang lễ phục, một tay đặt trên tường, thanh âm khàn khàn: "Đừng đi cùng hắn mà."
Ngày anh đứng báo cáo trước mặt đại hội bảo hộ sinh vật ở Liên Hợp Quốc cũng là ngày cô đính hôn với người khác.
——
"Vậy vì cô mà nổi điên."
**Lưu ý khi đọc:**
- Cả hai đều là người mới, kết thúc có hậu.
- Chi tiết "bạn gái của người khác" trong văn án là một sự hiểu lầm.
- Có yếu tố drama, cả nam và nữ chính đều không hoàn hảo.
**Từ khóa tìm kiếm:** Nhân vật chính: Thương Minh Bảo, Hướng Phỉ Nhiên ┃ Nhân vật phụ:┃ Khác:
**Tóm tắt một câu:** Bạn trai công chức của tôi ổn định về cảm xúc
**Ý tưởng chính:** Yêu thương và trân trọng từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống.
Tác Giả: Tam Tam Nương
Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết 🕊️, Hào môn thế gia, Vườn trường, Niên thượng, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử 🥇, Kim Bảng 🏆, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chức nghiệp tinh anh
Editor: Bông Hồng Có Gai
Nhà thực vật học x Cô chủ nhà giàu Hồng Kông
- Tái ngộ sau thời gian dài xa cách / Tình yêu đơn phương từ hai phía / Nam chính lớn hơn nữ chính 5 tuổi
Vào mùa hè năm đó, Thương Minh Bảo ở lại nhà của một người bạn cùng nhóm trong một trại hè.
Ngày đầu tiên khi đến, cô biết được rằng bạn mình có một người cậu hư hỏng, đạo đức kém.
Tối hôm đó, Thương Minh Bảo bị mất ngủ ra vườn ngắm hoa, tình cờ gặp một người đàn ông đang làm thí nghiệm thụ phấn.
Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác đen, dưới ánh trăng đôi mắt của anh rất sắc bén.
Thấy cô mặc ít, anh ta đưa cho cô áo khoác nói: "Buổi tối lạnh đấy."
Thương Minh Bảo vừa chửi rủa trong lòng vừa nhận áo và ngoan ngoãn nói: "...Cảm ơn cậu ạ."
Sau khi gọi "cậu" một cách quen miệng, cô mới biết rằng người đó chính là anh trai của người bạn đã bảo vệ cô trong suốt thời gian qua.
Lúc đầu, Tiến sĩ Hướng nghĩ rằng cô gái này không nhìn rõ.
Sau đó anh thấy cô thật đáng thương.
Rồi sau nữa, anh không thể ngừng nghĩ: "Dễ thương quá. Sao lại là bạn gái của người khác?"
"Gặp cô ấy, là khởi đầu của sự thất bại trong cuộc đời anh."
Người cao lãnh vì yêu mà hạ thấp mình.
2:
Cho đến khi gặp lại ở New York.
Trên sân thượng của buổi tiệc, pháo hóa chiếu sáng trong đêm gió tuyết ở Manhattan.
"Nghe nói cháu trai của Đại sứ Hướng cũng ở đây." - Có người nhỏ giọng nhắc tới tên của vị quan ngoại đã về hưu.
Thương Minh Bảo không chú ý đến, uống say không còn biết gì. Cô hút thuốc trên sân thượng, bị người khác nháy mắt trêu chọc, nghe rõ tiếng "Bang" ——
Người đàn ông bước ra từ phía kệ sách bên cạnh, khép lại bức thư thông tin thực vật học quý hiểm, ánh mắt anh dừng lại trên người cô, giọng nhàn nhạt hỏi.
"Em trưởng thành rồi đúng không?"
Thương Minh Bảo kinh hoảng ngã xuống, mặt còn đỏ hơn cả ánh đỏ của tàn thuốc.
3:
Sau khi về nước nhận chức, việc tiến sĩ Hướng là tay trống trong ban nhạc ở New York bị lộ, hình ảnh năm xưa cũng bị tuồn ra. Trong ngỏ hẹp âm u, người đàn ông mang đồ đen, đoán chừng là tiến sĩ Hướng đang hôn con gái nhà người ta.
Nghiên cứu sinh bàng hoàng, toàn bộ sở thực vật nghi hoặc, chắc như đinh đống cột không phải là tiến sĩ Hướng. Cho đến khi một người làm việc ở Liên Hợp Quốc chụp được một bức ảnh bên ngoài quán bar.
Trong màn tuyết dày đặc, dưới ánh đường vàng, tiến sĩ Hướng mang áo khoác đen đang ôm chặt lấy thiếu nữ mang lễ phục, một tay đặt trên tường, thanh âm khàn khàn: "Đừng đi cùng hắn mà."
Ngày anh đứng báo cáo trước mặt đại hội bảo hộ sinh vật ở Liên Hợp Quốc cũng là ngày cô đính hôn với người khác.
——
"Vậy vì cô mà nổi điên."
**Lưu ý khi đọc:**
- Cả hai đều là người mới, kết thúc có hậu.
- Chi tiết "bạn gái của người khác" trong văn án là một sự hiểu lầm.
- Có yếu tố drama, cả nam và nữ chính đều không hoàn hảo.
**Từ khóa tìm kiếm:** Nhân vật chính: Thương Minh Bảo, Hướng Phỉ Nhiên ┃ Nhân vật phụ:┃ Khác:
**Tóm tắt một câu:** Bạn trai công chức của tôi ổn định về cảm xúc
**Ý tưởng chính:** Yêu thương và trân trọng từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống.
7.3
Tên truyện: Cánh Bướm Ngoài Tầm Tay
Tác giả: Tiểu Nguyệt
Raw: Zhihu
Biên soạn + soát lỗi: Tròn
Giới thiệu:
Tôi và thái tử nhà họ Tạ từng có một mối tình thời học sinh.
Anh ấy kiêu căng, khó bảo, nóng tính nhưng lại chịu thua phục tùng mỗi mình tôi.
Đến khi tôi đá anh ấy, ôm tiền chạy mất, anh ấy hận tôi thấu xương, đau lòng như muốn mất đi nửa cái mạng.
Sáu năm sau gặp lại, anh ấy đã là tay đua nổi tiếng. Tôi bị kéo đến phỏng vấn anh ấy thay đồng nghiệp.
Tôi cúi đầu cứng nhắc đọc kịch bản: “Nguyên nhân anh và mối tình đầu chia tay là gì?”
Vành mắt anh ấy đỏ ửng, lạnh lùng nhìn tôi: “Không biết.”
“Tôi cũng rất muốn hỏi cô ấy vì sao lại đột nhiên ngó lơ tôi.”
Tác giả: Tiểu Nguyệt
Raw: Zhihu
Biên soạn + soát lỗi: Tròn
Giới thiệu:
Tôi và thái tử nhà họ Tạ từng có một mối tình thời học sinh.
Anh ấy kiêu căng, khó bảo, nóng tính nhưng lại chịu thua phục tùng mỗi mình tôi.
Đến khi tôi đá anh ấy, ôm tiền chạy mất, anh ấy hận tôi thấu xương, đau lòng như muốn mất đi nửa cái mạng.
Sáu năm sau gặp lại, anh ấy đã là tay đua nổi tiếng. Tôi bị kéo đến phỏng vấn anh ấy thay đồng nghiệp.
Tôi cúi đầu cứng nhắc đọc kịch bản: “Nguyên nhân anh và mối tình đầu chia tay là gì?”
Vành mắt anh ấy đỏ ửng, lạnh lùng nhìn tôi: “Không biết.”
“Tôi cũng rất muốn hỏi cô ấy vì sao lại đột nhiên ngó lơ tôi.”
7.9
Tên gốc: Cố túng
Thể loại: Đam Mỹ, Điền Văn, Đô Thị, Sủng, Hào Môn Thế Gia, HE, 1x1, Chính Kịch, Thuần Ái, Tổng Tài
Nhân vật chính: Kiều Diên - Tần Đông Loan (khúc gỗ ốm yếu thụ x bá tổng trầm tĩnh công)
Tóm tắt một câu: Nếu cậu ấy thích, vậy ở bên nhau là được rồi
Ý chính: Cơ hội rồi sẽ đến với người có chuẩn bị
Văn án
Thầm yêu một người đã mười năm rồi, thậm chí ở trong mơ, Kiều Diên cũng thấy Tần Đông Loan.
Một hôm nọ, cậu gặp anh trong buổi họp phụ huynh, hai người vốn là bạn học cũ, cũng nhân đó lần nữa nối lại liên lạc với nhau.
Kiều Diên vui mừng nhưng cũng rất lo sợ, cẩn thận từng chút một, vẫn duy trì khoảng cách với anh, sợ anh phát hiện mình có tình cảm khác thường với anh
Một ngày, Tần Đông Loan mời Kiều Diên ăn cơm, trên đường quay về trời mưa to, hai người mắc mưa tạm thời ghé vào căn nhà trong khu tập thể của Kiều Diên.
Về đến nhà, Kiều Diên cởi chiếc áo ướt sũng, lộ ra nửa thân trên gầy ốm. Tần Đông Loan ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn làm việc, đáy mắt hơi tối đi, hỏi cậu: "Kiều Diên, cậu thích tôi thật sao?"
Kính của Kiều Diên phủ đầy hơi nước, tháo kính xuống, lộ ra ánh mắt ngây thơ ngốc ngốc, cậu nói: "A?"
-
Tần Đông Loan là thiên chi kiêu tử, bạn bè vô số, số lần được tỏ tình càng là nhiều không đếm xuể. Anh cho rằng mình mới là người nắm giữ quyền từ chối người khác, cho đến khi Kiều Diên nói sẽ giữ khoảng cách với anh.
***
Bát Bát: Truyện đam mỹ, đam mỹ, đam mỹ. Vấn đề quan trọng phải nhắc lại 3 lần, gu ai không phải tình yêu nam x nam thì click back nhen~
Thể loại: Đam Mỹ, Điền Văn, Đô Thị, Sủng, Hào Môn Thế Gia, HE, 1x1, Chính Kịch, Thuần Ái, Tổng Tài
Nhân vật chính: Kiều Diên - Tần Đông Loan (khúc gỗ ốm yếu thụ x bá tổng trầm tĩnh công)
Tóm tắt một câu: Nếu cậu ấy thích, vậy ở bên nhau là được rồi
Ý chính: Cơ hội rồi sẽ đến với người có chuẩn bị
Văn án
Thầm yêu một người đã mười năm rồi, thậm chí ở trong mơ, Kiều Diên cũng thấy Tần Đông Loan.
Một hôm nọ, cậu gặp anh trong buổi họp phụ huynh, hai người vốn là bạn học cũ, cũng nhân đó lần nữa nối lại liên lạc với nhau.
Kiều Diên vui mừng nhưng cũng rất lo sợ, cẩn thận từng chút một, vẫn duy trì khoảng cách với anh, sợ anh phát hiện mình có tình cảm khác thường với anh
Một ngày, Tần Đông Loan mời Kiều Diên ăn cơm, trên đường quay về trời mưa to, hai người mắc mưa tạm thời ghé vào căn nhà trong khu tập thể của Kiều Diên.
Về đến nhà, Kiều Diên cởi chiếc áo ướt sũng, lộ ra nửa thân trên gầy ốm. Tần Đông Loan ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn làm việc, đáy mắt hơi tối đi, hỏi cậu: "Kiều Diên, cậu thích tôi thật sao?"
Kính của Kiều Diên phủ đầy hơi nước, tháo kính xuống, lộ ra ánh mắt ngây thơ ngốc ngốc, cậu nói: "A?"
-
Tần Đông Loan là thiên chi kiêu tử, bạn bè vô số, số lần được tỏ tình càng là nhiều không đếm xuể. Anh cho rằng mình mới là người nắm giữ quyền từ chối người khác, cho đến khi Kiều Diên nói sẽ giữ khoảng cách với anh.
***
Bát Bát: Truyện đam mỹ, đam mỹ, đam mỹ. Vấn đề quan trọng phải nhắc lại 3 lần, gu ai không phải tình yêu nam x nam thì click back nhen~
8.3
Tống Tư Thư từ nhỏ là một Omega xuất sắc, cậu chưa kịp tốt nghiệp đại học mà đã bị buộc phải kết hôn với một Alpha hơn mình 11 tuổi. Sau khi kết hôn, Tống Tư Thư phát hiện ra bản thân dường như ngày càng phụ thuộc vào người đàn ông này.
"Tại sao chú không để em giúp chú vượt qua kỳ mẫn cảm?"
"Em có biết điều gì sẽ xảy ra khi một Omega xuất hiện trong kỳ mẫn cảm của Alpha không?"
Cố Nghiêu bỗng hiểu ra ý định của Tống Tư Thư, hắn trầm tư nhìn Tống Tư Thư.
"Tôi không có khả năng kiềm chế tốt như em nghĩ đâu."
Cố Nghiêu 30 tuổi Alpha X Tống Tư Thư 19 tuổi Omega
Một mẫu truyện ngắn cũ kỹ về motif cưới trước yêu sau~
"Tại sao chú không để em giúp chú vượt qua kỳ mẫn cảm?"
"Em có biết điều gì sẽ xảy ra khi một Omega xuất hiện trong kỳ mẫn cảm của Alpha không?"
Cố Nghiêu bỗng hiểu ra ý định của Tống Tư Thư, hắn trầm tư nhìn Tống Tư Thư.
"Tôi không có khả năng kiềm chế tốt như em nghĩ đâu."
Cố Nghiêu 30 tuổi Alpha X Tống Tư Thư 19 tuổi Omega
Một mẫu truyện ngắn cũ kỹ về motif cưới trước yêu sau~
8.3
Tác giả: Vấn Quân Kỷ Hứa @问君几许
Thể loại: đam, tiểu thuyết gốc, hiện đại, niên thượng, cứu rỗi, nối lại tình xưa
Edit: yu
Beta: Ũn
Cp: Tần Việt × Lâm Khinh Chu
===
"Anh trai yêu tôi một lần nữa"
Vì để tìm cảm hứng, Lâm Khinh Chu vừa trở về nước dạy học liền cùng bạn tốt quay lại hòn đảo nhỏ từng sống mười năm trước, vào ở tại một homestay hot trên mạng.
Chủ homestay là một người đàn ông trẻ tên Tần Việt, từ cái liếc mắt đầu tiên khi gặp được đối phương, Lâm Khinh Chu đã động lòng.
Cậu muốn tiếp cận người đàn ông này, nhưng người ấy luôn lúc nóng lúc lạnh với cậu.
Lâm Khinh Chu không thể nào ở lại trên đảo lâu hơn, trước ngày chia tay, một sự cố bất ngờ xảy ra khiến cậu nán trên đảo, cũng giúp cậu nhớ lại những kí ức quên lãng mười năm trước.
Hoá ra cậu đối với Tần Việt, đó giờ không phải vừa gặp đã yêu.
Mà là khắc cốt ghi tâm, là dù có mất đi kí ức, nhưng vào giây phút gặp lại đối phương, bản năng vẫn sẽ yêu đối phương bất chấp tất cả.
Đó là ánh trăng cậu bất cẩn bỏ lại phía sau.
Tần Việt mười năm trước: "Nếu như mười năm sau em vẫn còn thích anh, vậy anh sẽ yêu em."
Lâm Khinh Chu mười năm sau: "Anh ơi, em trở về rồi, xin anh hãy thực hiện lời hứa, hãy yêu em."
Song Tần Việt không muốn thừa nhận ước hẹn này nữa.
===
Hỗ sủng, thụ theo đuổi công, niên thượng
Cứu rỗi, công lúc nhỏ là một nhóc đáng thương
(Giới thiệu phế, chờ sửa đổi)
Thể loại: đam, tiểu thuyết gốc, hiện đại, niên thượng, cứu rỗi, nối lại tình xưa
Edit: yu
Beta: Ũn
Cp: Tần Việt × Lâm Khinh Chu
===
"Anh trai yêu tôi một lần nữa"
Vì để tìm cảm hứng, Lâm Khinh Chu vừa trở về nước dạy học liền cùng bạn tốt quay lại hòn đảo nhỏ từng sống mười năm trước, vào ở tại một homestay hot trên mạng.
Chủ homestay là một người đàn ông trẻ tên Tần Việt, từ cái liếc mắt đầu tiên khi gặp được đối phương, Lâm Khinh Chu đã động lòng.
Cậu muốn tiếp cận người đàn ông này, nhưng người ấy luôn lúc nóng lúc lạnh với cậu.
Lâm Khinh Chu không thể nào ở lại trên đảo lâu hơn, trước ngày chia tay, một sự cố bất ngờ xảy ra khiến cậu nán trên đảo, cũng giúp cậu nhớ lại những kí ức quên lãng mười năm trước.
Hoá ra cậu đối với Tần Việt, đó giờ không phải vừa gặp đã yêu.
Mà là khắc cốt ghi tâm, là dù có mất đi kí ức, nhưng vào giây phút gặp lại đối phương, bản năng vẫn sẽ yêu đối phương bất chấp tất cả.
Đó là ánh trăng cậu bất cẩn bỏ lại phía sau.
Tần Việt mười năm trước: "Nếu như mười năm sau em vẫn còn thích anh, vậy anh sẽ yêu em."
Lâm Khinh Chu mười năm sau: "Anh ơi, em trở về rồi, xin anh hãy thực hiện lời hứa, hãy yêu em."
Song Tần Việt không muốn thừa nhận ước hẹn này nữa.
===
Hỗ sủng, thụ theo đuổi công, niên thượng
Cứu rỗi, công lúc nhỏ là một nhóc đáng thương
(Giới thiệu phế, chờ sửa đổi)
10
Tác giả: W Tòng Tinh
Nhân vật chính: Xà Cương (công) × Đằng Cận (thụ)
Tag: Có H, 1v1, HE
Độ dài: 31 chương
Nhân vật chính: Xà Cương (công) × Đằng Cận (thụ)
Văn án
Đằng Cận và Xà Cương là hàng xóm, cũng là bạn học cùng lớp, Đằng Cận là một thiếu niên nhiệt tình, thích giúp đỡ mọi người, còn có tài làm bánh, nhưng Xà Cương thì khép kín và lạnh lùng hơn, ít giao tiếp với người khác.
Một hôm nọ, Xà Cương nghỉ học, Đằng Cận đem bài tập qua nhà Xà Cương, nhận lời nhờ vả của bạn ấy, sau đó là một tình huống khó nói và ngại ngùng vô cùng....
Nhân vật chính: Xà Cương (công) × Đằng Cận (thụ)
Tag: Có H, 1v1, HE
Độ dài: 31 chương
Nhân vật chính: Xà Cương (công) × Đằng Cận (thụ)
Văn án
Đằng Cận và Xà Cương là hàng xóm, cũng là bạn học cùng lớp, Đằng Cận là một thiếu niên nhiệt tình, thích giúp đỡ mọi người, còn có tài làm bánh, nhưng Xà Cương thì khép kín và lạnh lùng hơn, ít giao tiếp với người khác.
Một hôm nọ, Xà Cương nghỉ học, Đằng Cận đem bài tập qua nhà Xà Cương, nhận lời nhờ vả của bạn ấy, sau đó là một tình huống khó nói và ngại ngùng vô cùng....
8.3
Tên truyện: Kiệt ngạo khó thuần.
Tác giả: Dư Cáp Lợi.
Edit: Gió Bắc nhỏ.
Số chương: 40
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, ABO, Cưới trước yêu sau, 1v1.
Văn án:
Phương Kính Dực tôi đời này sẽ sống cùng thuốc ức chế.
Bề ngoài, cả hai đều có vẻ lãnh đạm hơn đối phương, nhưng trong thâm tâm, anh dịu dàng còn tôi làm nũng.
Lúc hai mươi hai tuổi, Phương Kính Dực lớn tiếng tuyên bố trong quán bar là đời này mình sẽ sống cùng thuốc ức chế; nhưng tới lúc hai mươi sáu tuổi lại ngồi im lặng trong xe cùng ông xã quân nhân.
Lúc vào bộ đội, Nghiêm Minh Du vốn đâu nghĩ bản thân sẽ kết hôn, cho nên cũng chẳng ngờ được có ngày mình sẽ khẽ nói câu “Chuyện này thật không công bằng” với bạn đời của mình.
Trước cưới sau yêu.
Hai kẻ bị ép kết hôn, cuối cùng lại vô cùng nồng thắm.
Tác giả: Dư Cáp Lợi.
Edit: Gió Bắc nhỏ.
Số chương: 40
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, ABO, Cưới trước yêu sau, 1v1.
Văn án:
Phương Kính Dực tôi đời này sẽ sống cùng thuốc ức chế.
Bề ngoài, cả hai đều có vẻ lãnh đạm hơn đối phương, nhưng trong thâm tâm, anh dịu dàng còn tôi làm nũng.
Lúc hai mươi hai tuổi, Phương Kính Dực lớn tiếng tuyên bố trong quán bar là đời này mình sẽ sống cùng thuốc ức chế; nhưng tới lúc hai mươi sáu tuổi lại ngồi im lặng trong xe cùng ông xã quân nhân.
Lúc vào bộ đội, Nghiêm Minh Du vốn đâu nghĩ bản thân sẽ kết hôn, cho nên cũng chẳng ngờ được có ngày mình sẽ khẽ nói câu “Chuyện này thật không công bằng” với bạn đời của mình.
Trước cưới sau yêu.
Hai kẻ bị ép kết hôn, cuối cùng lại vô cùng nồng thắm.
6.4
Giới thiệu:
Nhắm mắt rồi lại mở mắt ra, gã ngờ là mình mất trí nhớ.
Gã không nhớ nổi họ tên của mình, chỉ nhớ mang máng mình có ngón nghề kiếm ăn - con mắt bên trái.
Nhìn thấy thi thể, con mắt đó sẽ biết ngay nguyên nhân tử vong và hung thủ (nếu có).
Cũng được, gã có thể làm “Holmes 2.0”, “Con nuôi của Poirot”, “Anh trai Conan”... Còn không thì dứt khoát chạy tới cục cảnh sát, thi lấy suất nhân viên nhà nước gì gì đó.
Ai ngờ thói đời xoay vần nhanh như vậy, vừa mở mắt ra đã thấy, ở đây giết người không phạm pháp.
“Pháp” đã rời khỏi cõi đời này vào ngày Halloween của hơn 500 năm về trước. Hậu thế gọi ngày đó là “ngày tận thế”.
Tất nhiên, loài người đều thích nói quá, thế giới vẫn còn nằm đấy một đống, có bị hủy diệt đâu. Thứ bị hủy diệt cũng chỉ có xã hội loài người mà thôi.
Ngõ tối vang tiếng ca.
Địa ngục chốn cuồng hoan.
Và đồng cỏ bát ngát hoang vu, cần lắm một mồi lửa.
Sau khi hóa tro tàn, ta là “vương” của thế giới này.
- --
Thông tin cơ bản:
Tên truyện: Ác ma thuần sắc trắng (2024)
Tác giả: Priest
Series: Bài ca kẻ lưu đày 1
Nhân vật chính: Quạ Đen, Gabriel
Giới thiệu ngắn gọn: Sau ngày tận thế
Lập ý: Đến bước đường cùng, ai có thể cứu ngươi khỏi dầu sôi lửa bỏng?
CP: Sát thủ liên hoàn mắc chứng ám ảnh cưỡng chế yêu động vật nhỏ x Não tàn yếu ớt
- --
Ghi chú + dò mìn:
1. CP chính là đam mỹ, người khác bao gồm nhưng không giới hạn đồng tính, dị tính, thủy tiên (tự luyến), không phải người…
2. Truyện thuộc hệ liệt (series), khi kết thúc truyện này, có thể tồn tại các tình huống OE, mối quan hệ của CP chính chưa xác định, chưa biết thời gian hoàn thành (series), lăn tăn thì đừng nhảy hố.
3. Tuy thuộc series nhưng tác giả không đảm bảo sẽ tập trung vào nó, có thể bỏ dở giữa chừng.
4. …
5. Bối cảnh câu chuyện không có thật
6. …
Nhắm mắt rồi lại mở mắt ra, gã ngờ là mình mất trí nhớ.
Gã không nhớ nổi họ tên của mình, chỉ nhớ mang máng mình có ngón nghề kiếm ăn - con mắt bên trái.
Nhìn thấy thi thể, con mắt đó sẽ biết ngay nguyên nhân tử vong và hung thủ (nếu có).
Cũng được, gã có thể làm “Holmes 2.0”, “Con nuôi của Poirot”, “Anh trai Conan”... Còn không thì dứt khoát chạy tới cục cảnh sát, thi lấy suất nhân viên nhà nước gì gì đó.
Ai ngờ thói đời xoay vần nhanh như vậy, vừa mở mắt ra đã thấy, ở đây giết người không phạm pháp.
“Pháp” đã rời khỏi cõi đời này vào ngày Halloween của hơn 500 năm về trước. Hậu thế gọi ngày đó là “ngày tận thế”.
Tất nhiên, loài người đều thích nói quá, thế giới vẫn còn nằm đấy một đống, có bị hủy diệt đâu. Thứ bị hủy diệt cũng chỉ có xã hội loài người mà thôi.
Ngõ tối vang tiếng ca.
Địa ngục chốn cuồng hoan.
Và đồng cỏ bát ngát hoang vu, cần lắm một mồi lửa.
Sau khi hóa tro tàn, ta là “vương” của thế giới này.
- --
Thông tin cơ bản:
Tên truyện: Ác ma thuần sắc trắng (2024)
Tác giả: Priest
Series: Bài ca kẻ lưu đày 1
Nhân vật chính: Quạ Đen, Gabriel
Giới thiệu ngắn gọn: Sau ngày tận thế
Lập ý: Đến bước đường cùng, ai có thể cứu ngươi khỏi dầu sôi lửa bỏng?
CP: Sát thủ liên hoàn mắc chứng ám ảnh cưỡng chế yêu động vật nhỏ x Não tàn yếu ớt
- --
Ghi chú + dò mìn:
1. CP chính là đam mỹ, người khác bao gồm nhưng không giới hạn đồng tính, dị tính, thủy tiên (tự luyến), không phải người…
2. Truyện thuộc hệ liệt (series), khi kết thúc truyện này, có thể tồn tại các tình huống OE, mối quan hệ của CP chính chưa xác định, chưa biết thời gian hoàn thành (series), lăn tăn thì đừng nhảy hố.
3. Tuy thuộc series nhưng tác giả không đảm bảo sẽ tập trung vào nó, có thể bỏ dở giữa chừng.
4. …
5. Bối cảnh câu chuyện không có thật
6. …
6.2
Xuyên thành kế mẫu của hai huynh muội là nhân vật phụ độc ác, ta đã tận tâm tận lực suốt bảy năm ròng rã.
Cuối cùng, huynh trưởng đã trưởng thành, phong thái tựa trời quang sau mưa, đỗ đạt trạng nguyên vinh hiển.
Muội muội cũng lớn lên với dung nhan đoan trang, nho nhã lễ độ, khí chất rạng ngời.
Ta vốn tưởng rằng có thể an tâm dựa vào hai đứa con này để làm một quả phụ trẻ đẹp, vô lo vô nghĩ.
Cho đến đêm ấy, khi đứng bên ngoài phòng huynh trưởng, ta bất ngờ nghe thấy tiếng thở dồn dập đầy kiềm chế vọng ra.
"Tiểu nương..."
Quá kinh hoàng, ta vội vàng trốn sang chỗ muội muội.
Thiếu nữ ấy tựa như còn đắm chìm trong giấc mộng, dung nhan phảng phất vẻ uể oải, tà áo khẽ tuột xuống, lộ vẻ quyến rũ như sương mờ lúc bình minh.
Nàng kéo ta vào lòng, nhẹ nhàng trấn an, mà ta lại chẳng để ý đến bức họa mỹ nhân yêu kiều, quyến rũ đến mức rực rỡ treo ở góc giường kia.
Cuối cùng, huynh trưởng đã trưởng thành, phong thái tựa trời quang sau mưa, đỗ đạt trạng nguyên vinh hiển.
Muội muội cũng lớn lên với dung nhan đoan trang, nho nhã lễ độ, khí chất rạng ngời.
Ta vốn tưởng rằng có thể an tâm dựa vào hai đứa con này để làm một quả phụ trẻ đẹp, vô lo vô nghĩ.
Cho đến đêm ấy, khi đứng bên ngoài phòng huynh trưởng, ta bất ngờ nghe thấy tiếng thở dồn dập đầy kiềm chế vọng ra.
"Tiểu nương..."
Quá kinh hoàng, ta vội vàng trốn sang chỗ muội muội.
Thiếu nữ ấy tựa như còn đắm chìm trong giấc mộng, dung nhan phảng phất vẻ uể oải, tà áo khẽ tuột xuống, lộ vẻ quyến rũ như sương mờ lúc bình minh.
Nàng kéo ta vào lòng, nhẹ nhàng trấn an, mà ta lại chẳng để ý đến bức họa mỹ nhân yêu kiều, quyến rũ đến mức rực rỡ treo ở góc giường kia.
6.4
Hoàng đế phong một nữ tử dân gian không rõ lai lịch làm Quý phi.
Nàng rao giảng về sự bình đẳng, mở trường nữ học, trong đầu dường như có vô vàn ý tưởng mới lạ.
Thái hậu khi nghe tin, chỉ cười nhạt:
"Ồ, thật giống ngươi khi vừa xuyên không đến."
Ta khiêm tốn cúi đầu, đáp: "Phải."
Phải, nhưng cũng không phải.
Khi mới đến đây, ta còn rực rỡ hơn nàng nhiều.
Nhưng bây giờ, ta chỉ là một cung nữ già nua, vô danh giữa chốn thâm cung.
Nàng rao giảng về sự bình đẳng, mở trường nữ học, trong đầu dường như có vô vàn ý tưởng mới lạ.
Thái hậu khi nghe tin, chỉ cười nhạt:
"Ồ, thật giống ngươi khi vừa xuyên không đến."
Ta khiêm tốn cúi đầu, đáp: "Phải."
Phải, nhưng cũng không phải.
Khi mới đến đây, ta còn rực rỡ hơn nàng nhiều.
Nhưng bây giờ, ta chỉ là một cung nữ già nua, vô danh giữa chốn thâm cung.
9.8
Bạch ngọc thân Phật ngự trên mây, ưa gió ưa trăng ưa nhã nhuần, chớ mà dây dưa.
Tinh tú điểm mắt khuôn trăng đầy, ham tiền ham quyền ham sắc xuân, hồng trần đón đưa.
Một ngày kia gió trăng lung lay, ngã nhào.
Đường đi không nổi nữa ca ca, cai sắc.
Xuỵt, đừng khuyên.
*
Giải thích tên truyện: “Hành bất đắc dã ca ca” là một thành ngữ cổ của Trung Quốc, chỉ đường đi gian nan, lấy ý từ bài thơ “Cầm ngôn” của Khưu Tuấn thời Minh. Trong nguyên gốc, “ca ca” là từ tượng thanh mô phỏng tiếng chim đa đa kêu, được người xưa trữ tình hóa thành một hình ảnh thơ thay cho tiếng lòng than thở vì đường khó đi, đồng thời biểu đạt nỗi buồn ly biệt với người thân. Nhưng đặt vào bối cảnh truyện thì “ca ca” trong tên truyện có nghĩa là “anh trai”.
Chú thích tên các hồi: Tên 4 hồi đầu là những câu thơ tác giả nhặt từ bài Trường Can hành kỳ 1 của Lý Bạch, tên hồi cuối do tác giả tự đặt, tất cả đều do người dịch tự dịch.
*
Cảnh báo của người dịch:
– Truyện RẤT nhiều mìn, nhưng không phải incest gì đâu nha.
– Đừng đọc truyện với tâm thế đọc ngôn tình, sảng văn, giải trí, ngọt sủng, nam thanh nữ tú sạch tâm sạch thân đẹp đẽ nên thơ, bla bla… sốc văn hóa đấy.
Tinh tú điểm mắt khuôn trăng đầy, ham tiền ham quyền ham sắc xuân, hồng trần đón đưa.
Một ngày kia gió trăng lung lay, ngã nhào.
Đường đi không nổi nữa ca ca, cai sắc.
Xuỵt, đừng khuyên.
*
Giải thích tên truyện: “Hành bất đắc dã ca ca” là một thành ngữ cổ của Trung Quốc, chỉ đường đi gian nan, lấy ý từ bài thơ “Cầm ngôn” của Khưu Tuấn thời Minh. Trong nguyên gốc, “ca ca” là từ tượng thanh mô phỏng tiếng chim đa đa kêu, được người xưa trữ tình hóa thành một hình ảnh thơ thay cho tiếng lòng than thở vì đường khó đi, đồng thời biểu đạt nỗi buồn ly biệt với người thân. Nhưng đặt vào bối cảnh truyện thì “ca ca” trong tên truyện có nghĩa là “anh trai”.
Chú thích tên các hồi: Tên 4 hồi đầu là những câu thơ tác giả nhặt từ bài Trường Can hành kỳ 1 của Lý Bạch, tên hồi cuối do tác giả tự đặt, tất cả đều do người dịch tự dịch.
*
Cảnh báo của người dịch:
– Truyện RẤT nhiều mìn, nhưng không phải incest gì đâu nha.
– Đừng đọc truyện với tâm thế đọc ngôn tình, sảng văn, giải trí, ngọt sủng, nam thanh nữ tú sạch tâm sạch thân đẹp đẽ nên thơ, bla bla… sốc văn hóa đấy.
6.1
- Nội dung gốc: Sau khi qua đời, Cố Chi Nghiên nhận ra mình đang sống trong một tiểu thuyết cổ đại. Trong tiểu thuyết đó, cô là nhân vật phản diện, làm việc ác độc và được chồng sử dụng như một thế thân cho người phụ nữ mà anh thực sự yêu. Cô quyết tâm thay đổi số phận.
Trở lại ngày cưới, Cố Chi Nghiên vẫn ăn mặc như mơ ước, nhưng đêm đó chồng của cô lại bỏ rơi cô để chăm sóc người phụ nữ khác. Cô quyết định tự từ hôn và tìm kiếm tình yêu thực sự.
- Phiên bản sáng tạo: Sau khi qua đời, Cố Chi Nghiên nhận ra mình đang sống trong một tiểu thuyết cổ đại và trở thành nữ phụ độc ác trong đó. Cô quyết tâm thay đổi số phận và trở lại ngày kết hôn. Nhưng khi chồng cô lại bỏ rơi cô để chăm sóc người phụ nữ khác, cô quyết định tự từ hôn và đưa ra lời thách thức với một tên côn đồ nếu anh ta đồng ý cưới cô. Tuy nhiên, đêm đó trở thành bước ngoặt của cuộc đời Cố Chi Nghiên, khi cô gặp được một người đàn ông đáng tin cậy và bắt đầu hành trình tìm kiếm tình yêu thực sự của mình, trong khi người côn đồ kia thăng tiến nhanh chóng từ một kẻ nghèo đến làm giàu.
Trở lại ngày cưới, Cố Chi Nghiên vẫn ăn mặc như mơ ước, nhưng đêm đó chồng của cô lại bỏ rơi cô để chăm sóc người phụ nữ khác. Cô quyết định tự từ hôn và tìm kiếm tình yêu thực sự.
- Phiên bản sáng tạo: Sau khi qua đời, Cố Chi Nghiên nhận ra mình đang sống trong một tiểu thuyết cổ đại và trở thành nữ phụ độc ác trong đó. Cô quyết tâm thay đổi số phận và trở lại ngày kết hôn. Nhưng khi chồng cô lại bỏ rơi cô để chăm sóc người phụ nữ khác, cô quyết định tự từ hôn và đưa ra lời thách thức với một tên côn đồ nếu anh ta đồng ý cưới cô. Tuy nhiên, đêm đó trở thành bước ngoặt của cuộc đời Cố Chi Nghiên, khi cô gặp được một người đàn ông đáng tin cậy và bắt đầu hành trình tìm kiếm tình yêu thực sự của mình, trong khi người côn đồ kia thăng tiến nhanh chóng từ một kẻ nghèo đến làm giàu.