Ngôn Tình
1381 Truyện
Sắp xếp theo
5
Tên truyện: Quỹ đạo sao neon
Tác giả: Twentine
Editor: Linh Đang
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại đô thị, Tình yêu độc nhất, Duyên phận gặp gỡ, Tinh anh trong ngành, Tâm lý xã hội, Học đường
Giới thiệu:
“Tình yêu là gì?”
“Với anh mà nói sao? Là em.”
–
Khi không biết phải tìm kiếm điều gì, hãy bước đi thật vững vàng về phía trước nhé.
Tag: Tình yêu độc nhất, Duyên phận gặp gỡ, Tinh anh trong ngành, Tâm lý xã hội, Học đường
Nhân vật chính: Từ Vân Ni, Thời Quyết
Nhân vật phụ: Giáp Ất Bính Đinh
Tóm tắt bằng một câu: Cuộc sống luôn tràn đầy bất ngờ
Ý nghĩa:
Tác giả: Twentine
Editor: Linh Đang
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại đô thị, Tình yêu độc nhất, Duyên phận gặp gỡ, Tinh anh trong ngành, Tâm lý xã hội, Học đường
Giới thiệu:
“Tình yêu là gì?”
“Với anh mà nói sao? Là em.”
Đây là một câu chuyện tình lãng mạn về việc cô gái họ Từ vì một chút sai sót khi chuyển trường đã gặp gỡ một mỹ nhân tuyệt sắc, rồi từ đó chinh phục trái tim cậu và đưa cậu vào trong vòng tay mình. | Đây là một câu chuyện tình lãng mạn về việc cô gái họ Từ vì một chút sai sót khi chuyển trường đã gặp gỡ một mỹ nhân tuyệt sắc, rồi từ đó hai người cùng nhau bay cao. |
–
Khi không biết phải tìm kiếm điều gì, hãy bước đi thật vững vàng về phía trước nhé.
Tag: Tình yêu độc nhất, Duyên phận gặp gỡ, Tinh anh trong ngành, Tâm lý xã hội, Học đường
Nhân vật chính: Từ Vân Ni, Thời Quyết
Nhân vật phụ: Giáp Ất Bính Đinh
Tóm tắt bằng một câu: Cuộc sống luôn tràn đầy bất ngờ
Ý nghĩa:
Không có gì là quá nghiêm trọng. | Vì nhân dân phục vụ |
3.7
Tác giả: Khát Vũ
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Linh Dị, Vả Mặt, HE, Hiện Đại, Đoản Văn, Huyền Huyễn, Hư Cấu Kỳ Ảo, Ngọt
Team dịch: Eunice Bạch Nguyệt
Giới thiệu
Bạn trai tôi gặp khó khăn trong công việc nên đã dùng máu của tôi làm một chiếc dây chuyền hình mặt rắn và cắt tóc của tôi để làm dây chuyền, nói rằng nếu đeo bên mình sẽ giúp cải vận.
Kể từ đó, mỗi đêm tôi đều có những giấc mơ kỳ lạ, trong giấc mơ luôn có một con rắn quấn quanh mình...
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Linh Dị, Vả Mặt, HE, Hiện Đại, Đoản Văn, Huyền Huyễn, Hư Cấu Kỳ Ảo, Ngọt
Team dịch: Eunice Bạch Nguyệt
Giới thiệu
Bạn trai tôi gặp khó khăn trong công việc nên đã dùng máu của tôi làm một chiếc dây chuyền hình mặt rắn và cắt tóc của tôi để làm dây chuyền, nói rằng nếu đeo bên mình sẽ giúp cải vận.
Kể từ đó, mỗi đêm tôi đều có những giấc mơ kỳ lạ, trong giấc mơ luôn có một con rắn quấn quanh mình...
3.6
Ngủ một giấc dậy thì Kỷ Thuỵ đã xuyên không về 22 năm trước.
Cô không có tiền, không có điện thoại di động, cũng không tìm thấy ba mẹ vốn vẫn chưa kết hôn.
Sau ba ngày lang thang, cô quyết định đi đến nhờ cậy chú nhỏ không có quan hệ họ hàng, cũng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Uyên, đại thiếu gia giàu nhất thành phố này.
“Cháu đến từ 22 năm sau, chú sẽ mất tích một cách bí ẩn vào một năm sau, trước khi chú mất tích thì sẽ để lại toàn bộ tài sản của mình cho cháu… một đứa bé còn chưa chào đời.”
Đối mặt với người đàn ông tuy tàn tật nhưng lại vô cùng đẹp trai, nắng mưa thất thường trong truyền thuyết này, vẻ mặt Kỷ Thuỵ chân thành:
- Chú có tin không?
Người đàn ông im lặng một lúc:
- Tôi tin, với tư cách là người thừa kế tài sản của tôi, cô có thể giúp tôi một việc được không?
Kỷ Thuỵ: “Chú nói đi”.
Người đàn ông chỉ vào trung tâm mua sắm đối diện với tòa nhà văn phòng: “Đó là trung tâm mua sắm của đối thủ cạnh tranh của tôi, nó sẽ chính thức khai trương sau ba ngày nữa…”
Kỷ Thuỵ: “Hiểu rồi.”
Năm ngày sau
Người đàn ông hỏi thư ký tại sao trung tâm thương mại đối diện đột nhiên hoãn thời gian khai trương lại.
Thư ký: “Anh còn nhớ cô gái bị bệnh tâm thần lúc trước không?”.
Người đàn ông: “Làm sao?”
Thư ký: “Vào ngày khai trương, cô ấy đã dùng tấm lụa đỏ mà người ta cắt băng khánh thành để lấy trộm đi cây phát tài duy nhất trong trung tâm thương mại.”
Người đàn ông:…
#Đưa cô gái tâm thần trở về đây#
#Hạt giống kinh doanh tốt như vậy, không bồi dưỡng cẩn thận thì thật đáng tiếc#
…
Sau một khoảng thời gian sống chung, trong lúc vô tình thì Tạ Uyên đã phát hiện ra một lá thư tình còn chưa viết xong trên bàn của Kỷ Thuỵ
Tối hôm đó, anh gọi cô vào phòng và nghiêm túc tỏ vẻ rằng bọn họ không thể nào có kết quả.
Kỷ Thuỵ: “Chú hiểu lầm rồi, cái đó không phải viết cho chú.”
Tạ Uyên mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Anh quay đầu giẫm bức thư tình, xé nát nó thành từng mảnh rồi vứt vào cống thoát nước.
Kỷ Thuỵ: Gần đây chú nhỏ càng ngày càng trở nên kì lạ.
…
Điểm nổi bật: Không có quan hệ huyết thống, không có quan hệ họ hàng, không có sổ hộ khẩu, chú nhỏ là một cách xưng hô lịch sự, sự chênh lệch tuổi tác giữa nam và nữ chính là sáu tuổi.
Cô không có tiền, không có điện thoại di động, cũng không tìm thấy ba mẹ vốn vẫn chưa kết hôn.
Sau ba ngày lang thang, cô quyết định đi đến nhờ cậy chú nhỏ không có quan hệ họ hàng, cũng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Uyên, đại thiếu gia giàu nhất thành phố này.
“Cháu đến từ 22 năm sau, chú sẽ mất tích một cách bí ẩn vào một năm sau, trước khi chú mất tích thì sẽ để lại toàn bộ tài sản của mình cho cháu… một đứa bé còn chưa chào đời.”
Đối mặt với người đàn ông tuy tàn tật nhưng lại vô cùng đẹp trai, nắng mưa thất thường trong truyền thuyết này, vẻ mặt Kỷ Thuỵ chân thành:
- Chú có tin không?
Người đàn ông im lặng một lúc:
- Tôi tin, với tư cách là người thừa kế tài sản của tôi, cô có thể giúp tôi một việc được không?
Kỷ Thuỵ: “Chú nói đi”.
Người đàn ông chỉ vào trung tâm mua sắm đối diện với tòa nhà văn phòng: “Đó là trung tâm mua sắm của đối thủ cạnh tranh của tôi, nó sẽ chính thức khai trương sau ba ngày nữa…”
Kỷ Thuỵ: “Hiểu rồi.”
Năm ngày sau
Người đàn ông hỏi thư ký tại sao trung tâm thương mại đối diện đột nhiên hoãn thời gian khai trương lại.
Thư ký: “Anh còn nhớ cô gái bị bệnh tâm thần lúc trước không?”.
Người đàn ông: “Làm sao?”
Thư ký: “Vào ngày khai trương, cô ấy đã dùng tấm lụa đỏ mà người ta cắt băng khánh thành để lấy trộm đi cây phát tài duy nhất trong trung tâm thương mại.”
Người đàn ông:…
#Đưa cô gái tâm thần trở về đây#
#Hạt giống kinh doanh tốt như vậy, không bồi dưỡng cẩn thận thì thật đáng tiếc#
…
Sau một khoảng thời gian sống chung, trong lúc vô tình thì Tạ Uyên đã phát hiện ra một lá thư tình còn chưa viết xong trên bàn của Kỷ Thuỵ
Tối hôm đó, anh gọi cô vào phòng và nghiêm túc tỏ vẻ rằng bọn họ không thể nào có kết quả.
Kỷ Thuỵ: “Chú hiểu lầm rồi, cái đó không phải viết cho chú.”
Tạ Uyên mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Anh quay đầu giẫm bức thư tình, xé nát nó thành từng mảnh rồi vứt vào cống thoát nước.
Kỷ Thuỵ: Gần đây chú nhỏ càng ngày càng trở nên kì lạ.
…
Điểm nổi bật: Không có quan hệ huyết thống, không có quan hệ họ hàng, không có sổ hộ khẩu, chú nhỏ là một cách xưng hô lịch sự, sự chênh lệch tuổi tác giữa nam và nữ chính là sáu tuổi.
7.8
Tác giả: Thị Lý Vụ
Tran / Editor: AI_Nho
Beta: AI_Gerbera
Thể loại: Hiện đại, Sắc, 18+, HE, Sạch, Hắc bang
Giới thiệu:
“Em nhất định phải xuống địa ngục.” Diệp Lang Đình gằn từng từ từng chữ.
“Dựa vào cái gì?”
“Bởi vì tôi ở đây.”
Đây chính là tình yêu của họ, có người cứu rỗi lẫn nhau nhưng Diệp Lang Đình lại muốn kéo Yến Nhụy Tiêu rơi xuống. Anh không lên được thì phải kéo cô xuống, không đợi được trời sáng anh sợ mình không có ngày mai.
Sau này khi có người hỏi Yến Nhụy Tiêu, người đã tàn phai hết sự sắc sảo của tuổi trẻ, về tình yêu của họ, cô thản nhiên đặt tách trà trong tay xuống, di chuyển từ bàn tới trước khung cửa sổ đã đóng. Tiết đầu xuân, mưa xuân quý như dầu, cô cứ nhìn như thế sau đó chỉ đáp: “Trời xa đất cách, muôn núi ngàn sông, nào biết cố cung ở đâu, dẫu biết đêm xuân vẫn chưa lụi tàn, mà bầu bạn với nhau.”
Yến Nhụy Tiêu x Diệp Lang Đình, nữ cường nam cường, thịt phục vụ cho cốt truyện.
Tran / Editor: AI_Nho
Beta: AI_Gerbera
Thể loại: Hiện đại, Sắc, 18+, HE, Sạch, Hắc bang
Giới thiệu:
“Em nhất định phải xuống địa ngục.” Diệp Lang Đình gằn từng từ từng chữ.
“Dựa vào cái gì?”
“Bởi vì tôi ở đây.”
Đây chính là tình yêu của họ, có người cứu rỗi lẫn nhau nhưng Diệp Lang Đình lại muốn kéo Yến Nhụy Tiêu rơi xuống. Anh không lên được thì phải kéo cô xuống, không đợi được trời sáng anh sợ mình không có ngày mai.
Sau này khi có người hỏi Yến Nhụy Tiêu, người đã tàn phai hết sự sắc sảo của tuổi trẻ, về tình yêu của họ, cô thản nhiên đặt tách trà trong tay xuống, di chuyển từ bàn tới trước khung cửa sổ đã đóng. Tiết đầu xuân, mưa xuân quý như dầu, cô cứ nhìn như thế sau đó chỉ đáp: “Trời xa đất cách, muôn núi ngàn sông, nào biết cố cung ở đâu, dẫu biết đêm xuân vẫn chưa lụi tàn, mà bầu bạn với nhau.”
Yến Nhụy Tiêu x Diệp Lang Đình, nữ cường nam cường, thịt phục vụ cho cốt truyện.
8.2
Bạn đang đọc truyện Tình Bất Tận của tác giả Giản Hạ Thủy. Tình cờ, linh hồn của một chàng trai trùng sinh vào thân xác của một cô gái, và đáng ngạc nhiên hơn nữa, chính cô ấy còn là người thân của anh ta. Mặc dù đã có một ước sắp đặt, nhưng diễn biến của tình yêu này là tuyệt vời và đầy căng thẳng. Liệu họ sẽ đến được với nhau hay không?
Một hình bóng đang đứng trôi nổi trong mênh mông của không gian vô hình. Đột nhiên, một giọng nói từ đâu đó xuất hiện.
"Anh hai, sinh mạng này... em sẽ đưa nó cho anh!"
"Chờ một chút! Anh hai của em là ai vậy?!"
Giọng nói đó ngày càng xa mờ, hình bóng cũng rất nhanh chóng phai nhạt, không thể theo kịp. Tuy nhiên, bỗng một tia sáng xuất hiện, đưa hình bóng kia bước vào thế giới thực.
"Nơi này là đâu?!"
"Mịch Na, em tỉnh rồi. Mẹ em đã lo lắng cho em quá rồi!"
Nếu bạn đam mê thể loại ngôn tình, chúng tôi có thể giới thiệu với bạn "Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời" hoặc "Ngân Hà Rơi Xuống".
Một hình bóng đang đứng trôi nổi trong mênh mông của không gian vô hình. Đột nhiên, một giọng nói từ đâu đó xuất hiện.
"Anh hai, sinh mạng này... em sẽ đưa nó cho anh!"
"Chờ một chút! Anh hai của em là ai vậy?!"
Giọng nói đó ngày càng xa mờ, hình bóng cũng rất nhanh chóng phai nhạt, không thể theo kịp. Tuy nhiên, bỗng một tia sáng xuất hiện, đưa hình bóng kia bước vào thế giới thực.
"Nơi này là đâu?!"
"Mịch Na, em tỉnh rồi. Mẹ em đã lo lắng cho em quá rồi!"
Nếu bạn đam mê thể loại ngôn tình, chúng tôi có thể giới thiệu với bạn "Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời" hoặc "Ngân Hà Rơi Xuống".
7.8
Vì cứu Bùi Sơ Hoàn mà tôi bị mù hai mắt.
Chịu áp lực, hắn đã đồng ý lấy tôi.
Vào ngày hôn lễ diễn ra, một cô gái đột nhiên ngất xỉu khi chúng tôi đang trao nhẫn.
Chú rể của tôi vứt nhẫn lại, lo lắng bế cô ta rời đi.
Để lại tôi – một cô dâu mù – một mình đối diện với toàn bộ khách khứa.
Hắn nói mặc dù tôi mất đi đôi mắt nhưng hắn cũng đã mất đi tự do để yêu một người.
Hay cho cái gọi là tự do…
Nhưng sau khi tôi trả tự do cho hắn, hắn lại đi tìm tôi khắp nơi.
“Từ đầu đến cuối, tôi đã nhận nhầm người.”
“Ngày hôm đó, tôi vốn có thể cưới cô ấy làm vợ…”
Chịu áp lực, hắn đã đồng ý lấy tôi.
Vào ngày hôn lễ diễn ra, một cô gái đột nhiên ngất xỉu khi chúng tôi đang trao nhẫn.
Chú rể của tôi vứt nhẫn lại, lo lắng bế cô ta rời đi.
Để lại tôi – một cô dâu mù – một mình đối diện với toàn bộ khách khứa.
Hắn nói mặc dù tôi mất đi đôi mắt nhưng hắn cũng đã mất đi tự do để yêu một người.
Hay cho cái gọi là tự do…
Nhưng sau khi tôi trả tự do cho hắn, hắn lại đi tìm tôi khắp nơi.
“Từ đầu đến cuối, tôi đã nhận nhầm người.”
“Ngày hôm đó, tôi vốn có thể cưới cô ấy làm vợ…”
3
Thể loại: Hiện đại, có ngược chút xíu, H văn, HE
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
3.1
Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn ấm áp, H văn, Tâm lý, Ngọt Sủng, 1v1, HE
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
3.7
Mọi người đều biết Minh Dư theo đuổi Thịnh Minh Hoài một năm. Khi mọi người đều cho rằng sắp đuổi tới tay, Minh Dư lắc mình biến hoá, trở thành em gái không cùng cha không cùng mẹ của Thịnh Minh Hoài.
Ban ngày, Minh Dư ngoan ngoãn đi theo sau người anh trai cao lãnh (cao ngạo lạnh lùng) của mình, thay anh dọn sạch đào hoa.
“Thật ngại quá đi, anh trai tớ không thích con gái đâu.”
Buổi tối, nam sinh áp cô lên giường. Giữ cánh tay để qua đỉnh đầu, môi lưỡi linh hoạt kích thích da đầu cô tê dại, thở dốc liên tục.
Luật động dưới thân không ngừng, Thịnh Minh Hoài khàn giọng hỏi cô: “Nói anh không thích con gái, hử? Anh bây giờ đang ‘thịt’ ai?”
“…”
Nhị tiểu thư người tiện miệng hư x Đại thiếu gia có thù tất báo
Ban ngày, Minh Dư ngoan ngoãn đi theo sau người anh trai cao lãnh (cao ngạo lạnh lùng) của mình, thay anh dọn sạch đào hoa.
“Thật ngại quá đi, anh trai tớ không thích con gái đâu.”
Buổi tối, nam sinh áp cô lên giường. Giữ cánh tay để qua đỉnh đầu, môi lưỡi linh hoạt kích thích da đầu cô tê dại, thở dốc liên tục.
Luật động dưới thân không ngừng, Thịnh Minh Hoài khàn giọng hỏi cô: “Nói anh không thích con gái, hử? Anh bây giờ đang ‘thịt’ ai?”
“…”
Nhị tiểu thư người tiện miệng hư x Đại thiếu gia có thù tất báo
3.4
Trước khi bắt đầu nhập học lớp mười hai, sau khi Tiết Duật nhận được thông báo chuyển khoản từ thẻ ngân hàng thì mới miễn cưỡng đồng ý với người cha nhà giàu mới nổi kia của cậu là nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho con gái của chú Lương.
Không bao lâu sau thì chăm sóc người ta đến tận trên giường.
[Có một vài ngày giống như dài đằng đẵng nhưng lại trôi qua trong nháy mắt.]
*
Không hoàn toàn là vườn trường, ở chung thẳng tính, thanh mai trúc mã, HE, 1V1.
Mơ: Tự thêm văn án:
Khi mới vác súng ra trận lần đầu:
Không biết cởi khoá áo lót, động tác mang bao mới lạ, là lần đầu tiên nên tìm không thấy nơi để tiến vào, những khốn đốn và sỉ nhục ấy cũng không thể so kịp giờ phút này.
Cậu bắn.
Sau khi kết thúc:
Thân thể khuây khoả cùng thoả mãn trong lòng đồng thời đạt tới đỉnh điểm. Khi đang tắm cậu vẫn luôn cười, Lương Nguyệt Loan hỏi cậu vui vẻ cái gì thế.
“Tôi có được ánh trăng của mình nên tất nhiên là vui vẻ rồi.”
Cô hoảng hốt, không có nghe rõ: “Hả?”.
Cậu vẫn cười rồi liên tục hôn lên gò má của cô: “Không có gì đâu, tốt nghiệp vui vẻ nhé, ngủ đi nào.”
Mơ: Nam chính bộ truyện này... Một lời khó nói hết...
Không bao lâu sau thì chăm sóc người ta đến tận trên giường.
[Có một vài ngày giống như dài đằng đẵng nhưng lại trôi qua trong nháy mắt.]
*
Không hoàn toàn là vườn trường, ở chung thẳng tính, thanh mai trúc mã, HE, 1V1.
Mơ: Tự thêm văn án:
Khi mới vác súng ra trận lần đầu:
Không biết cởi khoá áo lót, động tác mang bao mới lạ, là lần đầu tiên nên tìm không thấy nơi để tiến vào, những khốn đốn và sỉ nhục ấy cũng không thể so kịp giờ phút này.
Cậu bắn.
Sau khi kết thúc:
Thân thể khuây khoả cùng thoả mãn trong lòng đồng thời đạt tới đỉnh điểm. Khi đang tắm cậu vẫn luôn cười, Lương Nguyệt Loan hỏi cậu vui vẻ cái gì thế.
“Tôi có được ánh trăng của mình nên tất nhiên là vui vẻ rồi.”
Cô hoảng hốt, không có nghe rõ: “Hả?”.
Cậu vẫn cười rồi liên tục hôn lên gò má của cô: “Không có gì đâu, tốt nghiệp vui vẻ nhé, ngủ đi nào.”
Mơ: Nam chính bộ truyện này... Một lời khó nói hết...
3.6
Tôi tình cờ gặp chồng cũ khi đến Haidilao ăn lẩu.
Lục Thần liếc nhìn bụng tôi, hai mắt lập tức đỏ bừng.
Anh dùng giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dành tôi: “Trần Tinh, đừng cãi nhau nữa, làm hòa đi.”
Một tháng sau, Lục Thần cầm lấy phiếu siêu âm B, ngh iến răng ngh iến lợi: “Bụng của em thật sự toàn là Coca, gà rán với hamburger sao?
"Giả vờ mang thai có vui không?"
Sáu tháng sau khi chúng tôi lại chia tay, Lục Thần lại gọi cho tôi.
Nhưng đã không thể kết nối với điện thoại của tôi được nữa.
Lục Thần liếc nhìn bụng tôi, hai mắt lập tức đỏ bừng.
Anh dùng giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dành tôi: “Trần Tinh, đừng cãi nhau nữa, làm hòa đi.”
Một tháng sau, Lục Thần cầm lấy phiếu siêu âm B, ngh iến răng ngh iến lợi: “Bụng của em thật sự toàn là Coca, gà rán với hamburger sao?
"Giả vờ mang thai có vui không?"
Sáu tháng sau khi chúng tôi lại chia tay, Lục Thần lại gọi cho tôi.
Nhưng đã không thể kết nối với điện thoại của tôi được nữa.
4.7
Tác giả: Dạo Bước
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hiện Đại, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Thao Dang
Giới thiệu
Trước khi đi, anh đắn đo một chút, rồi cuối cùng quay lại hỏi cô: "Tống Nguyên, tại sao em lại thi vào đây? Bảo tàng ở chỗ chúng ta cũng không hẳn là đặc biệt tốt mà, đúng không?" Cô đứng ngược sáng, câu hỏi này dễ trả lời, cô đã tập luyện rất nhiều lần trong đầu rồi. Cô đáp: "Chỗ tốt hơn thì điểm không đủ để đậu. Em còn muốn vào Bảo tàng Quốc gia nữa kia, nhưng họ đâu có nhận." Nói xong, cô vô thức nhìn vào mắt anh, nhưng anh chỉ cúi đầu khẽ gật, chẳng nói thêm gì cả.
Một bộ truyện nhẹ nhàng nhưng không nhàm chán, diễn biến tâm lý và tình tiết truyện hợp lý, sát với thực tế, có cả tình yêu đôi lứa và tình thân gia đình, rất phù hợp để chữa lành những tâm hồn đang tìm sự bình yên nhé!
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hiện Đại, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Thao Dang
Giới thiệu
Trước khi đi, anh đắn đo một chút, rồi cuối cùng quay lại hỏi cô: "Tống Nguyên, tại sao em lại thi vào đây? Bảo tàng ở chỗ chúng ta cũng không hẳn là đặc biệt tốt mà, đúng không?" Cô đứng ngược sáng, câu hỏi này dễ trả lời, cô đã tập luyện rất nhiều lần trong đầu rồi. Cô đáp: "Chỗ tốt hơn thì điểm không đủ để đậu. Em còn muốn vào Bảo tàng Quốc gia nữa kia, nhưng họ đâu có nhận." Nói xong, cô vô thức nhìn vào mắt anh, nhưng anh chỉ cúi đầu khẽ gật, chẳng nói thêm gì cả.
Một bộ truyện nhẹ nhàng nhưng không nhàm chán, diễn biến tâm lý và tình tiết truyện hợp lý, sát với thực tế, có cả tình yêu đôi lứa và tình thân gia đình, rất phù hợp để chữa lành những tâm hồn đang tìm sự bình yên nhé!
4.2
Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm
Tác giả: Kim Hựu
Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Phi song khiết, HE, nam 8 thượng vị, ngược luyến, ngược tra
Chuyển ngữ: Làn Truyện
GIỚI THIỆU:
Chu Thần Diệp đã dành sáu năm để biến một phòng làm việc nhỏ không có tiếng tăm thành một công ty niêm yết.
Ai cũng hâm mộ Nguyễn Nam Tô, họ bảo cô tốt số, cưới được một người chồng tuyệt vời, không phải lo lắng gì cho nửa quãng đường còn lại.
Cô lại không quan tâm đến danh lợi quyền quý, cảnh tượng quý giá nhất trong ký ức của cô là lần đầu tiên họ gặp nhau trong quán bar, Chu Thần Diệp không màng đến nguy hiểm cứu vớt cô khỏi đám xã hội đen cầm dao trong tay.
Anh ta chặn một dao cho cô, đổi lấy hai năm tình cảm chân thành của cô.
Mãi cho đến hai năm sau khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta xuất hiện, cô mới biết được mục đích thực sự anh ta cưới cô là muốn dùng thận của cô để cứu mạng Bạch Nguyệt Quang của anh ta.
*
Năm Tưởng Chính Trì hai mươi sáu tuổi, nhờ vào việc bảo vệ được đôi chân của một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, anh đã vô tình trở thành giáo sư ngoại khoa số một trong nước.
Anh đã cứu được vô số người, tỷ lệ phẫu thuật thành công là 99,99%. Thế nhưng, chỉ với một lần thất bại, anh đã khiến cho vị bác sĩ được người người tôn sùng là huyền thoại này rớt thẳng từ trên cao xuống chỉ trong vòng một đêm, danh tiếng cũng sụp đổ.
Vì cứu Nguyễn Nam Tô, anh đã không ngần ngại tự tay h.ủy h.oại đi tương lai của mình……
*
Sau đó vào một đêm mùa đông, Chu Thần Diệp quỳ gối giữa mảnh tuyết trắng xóa giữ chặt lấy tay Nguyễn Nam Tô, đôi mắt đỏ rực vì đ.au đ.ớn: “Có phải chỉ khi tôi chết trước mặt em, em mới bằng lòng tha thứ cho tôi không?”
Thế nhưng vẻ mặt của Nguyễn Nam Tô vẫn không chút gợn sóng: “Buông ra, chồng tôi đang chờ tôi về nhà.”
Trích đoạn truyện Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm:
Chu Thần Diệp nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt u tối trống rỗng như một ông già sắp chết.
Anh ta bị cha mẹ vứt bỏ từ khi còn thơ bé, phải ăn nhờ ở đậu người ta, tuy rằng cha mẹ nuôi chưa bao giờ hà khắc với anh ta, nhưng bản thân anh ta vẫn hình thành tính cách lạnh lùng lãnh đạm.
Tiền bạc, quyền lực và sắc dục, những thứ hấp dẫn đàn ông nhất trên đời này thực ra đối với anh ta lại không quá quan trọng.
Anh ta vẫn luôn cho rằng trong cuộc đời u ám của mình chỉ có một tia sáng duy nhất là Tống Ôn Ngưng.
Nhưng bây giờ thì sao?
Có nỗi đau nào đó do một người phụ nữ khác gây ra lại từ từ dâng lên, sắc bén lại mãnh liệt.
Sau khi mất đi mới nhận ra được tình yêu của mình, thật đúng là tàn nhẫn biết bao……
Chu Thần Diệp cảm thấy không khí trong xe càng lúc càng ngột ngạt, như muốn nuốt chửng lấy cả mình. Đây là loại tra tấn vô nhân đạo gì vậy, khiến anh ta muốn chết không được mà muốn sống cũng không xong.
Cuối cùng khi không thể chịu được cơn đau này nữa, anh ta đạp chân ga, dừng xe ở ven đường.
Cơ thể anh ta nghiêng về phía trước rồi nằm sấp trên tay lái, trong miệng yếu ớt lẩm bẩm một cái tên.
“Tô Tô…”
Tác giả: Kim Hựu
Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Phi song khiết, HE, nam 8 thượng vị, ngược luyến, ngược tra
Chuyển ngữ: Làn Truyện
GIỚI THIỆU:
Chu Thần Diệp đã dành sáu năm để biến một phòng làm việc nhỏ không có tiếng tăm thành một công ty niêm yết.
Ai cũng hâm mộ Nguyễn Nam Tô, họ bảo cô tốt số, cưới được một người chồng tuyệt vời, không phải lo lắng gì cho nửa quãng đường còn lại.
Cô lại không quan tâm đến danh lợi quyền quý, cảnh tượng quý giá nhất trong ký ức của cô là lần đầu tiên họ gặp nhau trong quán bar, Chu Thần Diệp không màng đến nguy hiểm cứu vớt cô khỏi đám xã hội đen cầm dao trong tay.
Anh ta chặn một dao cho cô, đổi lấy hai năm tình cảm chân thành của cô.
Mãi cho đến hai năm sau khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta xuất hiện, cô mới biết được mục đích thực sự anh ta cưới cô là muốn dùng thận của cô để cứu mạng Bạch Nguyệt Quang của anh ta.
*
Năm Tưởng Chính Trì hai mươi sáu tuổi, nhờ vào việc bảo vệ được đôi chân của một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, anh đã vô tình trở thành giáo sư ngoại khoa số một trong nước.
Anh đã cứu được vô số người, tỷ lệ phẫu thuật thành công là 99,99%. Thế nhưng, chỉ với một lần thất bại, anh đã khiến cho vị bác sĩ được người người tôn sùng là huyền thoại này rớt thẳng từ trên cao xuống chỉ trong vòng một đêm, danh tiếng cũng sụp đổ.
Vì cứu Nguyễn Nam Tô, anh đã không ngần ngại tự tay h.ủy h.oại đi tương lai của mình……
*
Sau đó vào một đêm mùa đông, Chu Thần Diệp quỳ gối giữa mảnh tuyết trắng xóa giữ chặt lấy tay Nguyễn Nam Tô, đôi mắt đỏ rực vì đ.au đ.ớn: “Có phải chỉ khi tôi chết trước mặt em, em mới bằng lòng tha thứ cho tôi không?”
Thế nhưng vẻ mặt của Nguyễn Nam Tô vẫn không chút gợn sóng: “Buông ra, chồng tôi đang chờ tôi về nhà.”
Trích đoạn truyện Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm:
Chu Thần Diệp nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt u tối trống rỗng như một ông già sắp chết.
Anh ta bị cha mẹ vứt bỏ từ khi còn thơ bé, phải ăn nhờ ở đậu người ta, tuy rằng cha mẹ nuôi chưa bao giờ hà khắc với anh ta, nhưng bản thân anh ta vẫn hình thành tính cách lạnh lùng lãnh đạm.
Tiền bạc, quyền lực và sắc dục, những thứ hấp dẫn đàn ông nhất trên đời này thực ra đối với anh ta lại không quá quan trọng.
Anh ta vẫn luôn cho rằng trong cuộc đời u ám của mình chỉ có một tia sáng duy nhất là Tống Ôn Ngưng.
Nhưng bây giờ thì sao?
Có nỗi đau nào đó do một người phụ nữ khác gây ra lại từ từ dâng lên, sắc bén lại mãnh liệt.
Sau khi mất đi mới nhận ra được tình yêu của mình, thật đúng là tàn nhẫn biết bao……
Chu Thần Diệp cảm thấy không khí trong xe càng lúc càng ngột ngạt, như muốn nuốt chửng lấy cả mình. Đây là loại tra tấn vô nhân đạo gì vậy, khiến anh ta muốn chết không được mà muốn sống cũng không xong.
Cuối cùng khi không thể chịu được cơn đau này nữa, anh ta đạp chân ga, dừng xe ở ven đường.
Cơ thể anh ta nghiêng về phía trước rồi nằm sấp trên tay lái, trong miệng yếu ớt lẩm bẩm một cái tên.
“Tô Tô…”
4.6
Tên truyện: Người đẹp trong tay
Tác giả: Điềm Thố Ngư
Edit/beta: Bido’s project no.1
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, giới nhà giàu, HE...
Văn án 1:
Năm ấy, ở bên đường, lần đầu tiên Trần Điệp gặp Văn Lương là vào năm mười sáu tuổi, thiếu niên đang thưởng thức chiếc mũ trên tay, đôi con ngươi đen nhánh, đứng đối diện nhìn cô từ trên cao xuống. Hồi lâu sau, anh cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Đi theo tôi không?” Thiếu niên nói.
Trần Điệp thật sự đi theo anh, đi một lần đã sáu năm.
Thiếu niên lớn lên thành đàn ông, nuôi cô ăn nuôi cô uống, nuôi cô đi học, mà Trần Điệp lại bò lên giường của anh.
Văn án 2 by Sườn:
Mọi người đều biết Văn Lương bướng bỉnh khó trị, bất cần đời, nhưng nghe đồn trong nhà anh có một người đẹp là hoa khôi trường Điện ảnh, xinh đẹp rực rỡ, nhẹ nhàng thoát tục, tính tình bị anh chiều hư đến độ kiêu căng tùy hứng.
Hai người ai cũng có lòng riêng, đều ngầm hiểu rõ dù ngoài mặt vẫn ân ái khăng khít suốt bao năm.
Sau đó, Trần Điệp tốt nghiệp Đại học, phóng khoáng vẫy tay chào tạm biệt.
Còn cương quyết hơn cả lúc cô gật đầu đi theo anh.
Văn Lương châm thuốc, trong làn khói mịt mùng, anh ngước mắt lên, nhếch môi lạnh lùng khen cô: “Giỏi lắm.”
Sau khi Trần Điệp đi, Văn Lương vẫn hô mưa gọi gió, cuộc sống chẳng hề bị ảnh hưởng.
Ai nấy đều than cậu chủ nhà họ Văn quá đỗi bạc tình, ở chung với nhau bao năm mà chẳng hề để tâm.
Nhưng một ngày nọ, tin tức về hai người đứng bên đường bị tung ra…
Trên phố khuya, nữ diễn viên đang nổi tiếng Trần Điệp cho nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim mới ăn một bạt tai, bị người ta quay phim lại.
Trần Điệp tát xong, nhàn nhã đưa tay vuốt tóc, dùng giọng cực kỳ ngọt ngào, dịu dàng nói: “Tổng giám đốc Văn, tôi nhớ chúng ta đã chia tay lâu rồi cơ mà.”
Người kia chẳng những không giận mà còn dựa vào xe, liếm môi một cái, khen ngợi cô: “Báo con của anh ngay cả tát mà cũng giỏi vậy.”
Trần Điệp lạnh mặt nhìn anh, không nói chuyện.Văn Lương xưa nay có tiếng bất cần đời trong mắt người khác, cũng im lặng một chốc, sau đó khóe mắt từ từ đỏ lên.
Đôi tay anh run run, dè dặt kéo người kia vào lòng, gọi cô bằng cái tên thân mật chỉ mình anh biết: “Linh Linh, em đi theo anh đi.”
“Tất nhiên là tôi sẽ không cố hái trăng, tôi muốn ánh trăng phải chạy đến với tôi.”- Audrey Hepburn
Tác giả: Điềm Thố Ngư
Edit/beta: Bido’s project no.1
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, giới nhà giàu, HE...
Văn án 1:
Năm ấy, ở bên đường, lần đầu tiên Trần Điệp gặp Văn Lương là vào năm mười sáu tuổi, thiếu niên đang thưởng thức chiếc mũ trên tay, đôi con ngươi đen nhánh, đứng đối diện nhìn cô từ trên cao xuống. Hồi lâu sau, anh cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Đi theo tôi không?” Thiếu niên nói.
Trần Điệp thật sự đi theo anh, đi một lần đã sáu năm.
Thiếu niên lớn lên thành đàn ông, nuôi cô ăn nuôi cô uống, nuôi cô đi học, mà Trần Điệp lại bò lên giường của anh.
Văn án 2 by Sườn:
Mọi người đều biết Văn Lương bướng bỉnh khó trị, bất cần đời, nhưng nghe đồn trong nhà anh có một người đẹp là hoa khôi trường Điện ảnh, xinh đẹp rực rỡ, nhẹ nhàng thoát tục, tính tình bị anh chiều hư đến độ kiêu căng tùy hứng.
Hai người ai cũng có lòng riêng, đều ngầm hiểu rõ dù ngoài mặt vẫn ân ái khăng khít suốt bao năm.
Sau đó, Trần Điệp tốt nghiệp Đại học, phóng khoáng vẫy tay chào tạm biệt.
Còn cương quyết hơn cả lúc cô gật đầu đi theo anh.
Văn Lương châm thuốc, trong làn khói mịt mùng, anh ngước mắt lên, nhếch môi lạnh lùng khen cô: “Giỏi lắm.”
Sau khi Trần Điệp đi, Văn Lương vẫn hô mưa gọi gió, cuộc sống chẳng hề bị ảnh hưởng.
Ai nấy đều than cậu chủ nhà họ Văn quá đỗi bạc tình, ở chung với nhau bao năm mà chẳng hề để tâm.
Nhưng một ngày nọ, tin tức về hai người đứng bên đường bị tung ra…
Trên phố khuya, nữ diễn viên đang nổi tiếng Trần Điệp cho nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim mới ăn một bạt tai, bị người ta quay phim lại.
Trần Điệp tát xong, nhàn nhã đưa tay vuốt tóc, dùng giọng cực kỳ ngọt ngào, dịu dàng nói: “Tổng giám đốc Văn, tôi nhớ chúng ta đã chia tay lâu rồi cơ mà.”
Người kia chẳng những không giận mà còn dựa vào xe, liếm môi một cái, khen ngợi cô: “Báo con của anh ngay cả tát mà cũng giỏi vậy.”
Trần Điệp lạnh mặt nhìn anh, không nói chuyện.Văn Lương xưa nay có tiếng bất cần đời trong mắt người khác, cũng im lặng một chốc, sau đó khóe mắt từ từ đỏ lên.
Đôi tay anh run run, dè dặt kéo người kia vào lòng, gọi cô bằng cái tên thân mật chỉ mình anh biết: “Linh Linh, em đi theo anh đi.”
“Tất nhiên là tôi sẽ không cố hái trăng, tôi muốn ánh trăng phải chạy đến với tôi.”- Audrey Hepburn
4.3
Nghe đồn rằng Lục Thời Kì là một người theo chủ nghĩa không kết hôn. Trong một lần ở riêng với nhau, Khương Ngưng đã bày tỏ mong muốn chỉ yêu đương chứ không muốn kết hôn.
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp, vô tình đã trò chuyện ‘tới tận khách sạn’.
Từ đó, cô bắt đầu mối tình bí mật với Lục Thời Kì – ông chủ của tập đoàn Lục thị.
Khương Ngưng cảm thấy, với năng lực của mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đưa Lục Thời Kỳ theo chủ nghĩa không kết hôn về nhà!
Tuy nhiên không lâu sau, Khương Ngưng bất ngờ mang thai.
Cô vẫn chưa thể chinh phục được Lục Thời Kì, lo lắng người đàn ông sẽ không cho đứa bé chào đời, Khương Ngưng quyết định mang theo đứa con trong bụng bỏ trốn, tiếp tục về nhà làm thiên kim tiểu thư được nuông chiều.
Sau khi sinh em bé, Khương Ngưng mới nhận ra rằng kết hôn với một người chán ngắt như Lục Thời Kì đâu có thể sánh bằng cuộc sống hiện tại của cô được chứ?
Ngày thường con trai được bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc, mỗi ngày cô chỉ cần bế con âu yếm hôn hít, còn có thể nghe thấy đứa trẻ giống Lục Thời Kì vùi vào cổ cô nũng nịu gọi mẹ, cuộc sống thật là sung sướng!
[2] Lục Thời Kì được bạn của anh là Thẩm Yến nhờ đến trường mẫu giáo đón đứa cháu trai của anh ấy.
Trong trường mẫu giáo, đứa trẻ ôm cổ Lục Thời Kì: “Chú ơi, chú giống người bố trong ảnh của cháu quá!”
“Bố của cháu sao không đến trường đón cháu tan học?”
Đứa trẻ chỉ lên trời, làm động tác im lặng: “Bố cháu mất rồi, không đến được ạ.”
Lục Thời Kì nhất thời cảm thấy đứa trẻ thật tội nghiệp.
[3] Lục Thời Kỳ đưa đứa trẻ về nhà, phát hiện một bức tường ảnh trong phòng khách nhà cậu bé.
Trong ảnh, anh nhìn thấy người phụ nữ bốn năm trước đột nhiên xông vào thế giới của anh, làm xáo trộn tâm trí anh, sau đó đột nhiên biến mất —— Khương Ngưng.
Hóa ra Khương Ngưng là em gái của Thẩm Yến, cô mang họ của mẹ.
Và người bố đã mất của đứa trẻ đó chính là anh.
Khương Ngưng vui vẻ tham dự Tuần lễ thời trang cao cấp Paris về, tự hào vì mình đã có thêm một chiếc váy yêu thích.
Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy Lục Thời Kì phiên bản lớn và Lục Thời Kì phiên bản nhỏ đang đứng trong phòng khách, Lục Thời Kì phiên bản lớn đang nhìn cô bằng ánh mắt rất nguy hiểm.
【Giới thiệu ngắn gọn 】
Đại tiểu thư tán tỉnh người ta rồi phát hiện mình có thai nên đã bỏ trốn, quyết định sinh con và sống một cuộc sống nhàn nhã, kết quả bố của đứa trẻ bất ngờ đến tận cửa quỳ xuống xin được ở rể (giỡn thôi)
※ Song C, chênh lệch nhau 5 tuổi
※ Em bé vẫn theo họ mẹ
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp, vô tình đã trò chuyện ‘tới tận khách sạn’.
Từ đó, cô bắt đầu mối tình bí mật với Lục Thời Kì – ông chủ của tập đoàn Lục thị.
Khương Ngưng cảm thấy, với năng lực của mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đưa Lục Thời Kỳ theo chủ nghĩa không kết hôn về nhà!
Tuy nhiên không lâu sau, Khương Ngưng bất ngờ mang thai.
Cô vẫn chưa thể chinh phục được Lục Thời Kì, lo lắng người đàn ông sẽ không cho đứa bé chào đời, Khương Ngưng quyết định mang theo đứa con trong bụng bỏ trốn, tiếp tục về nhà làm thiên kim tiểu thư được nuông chiều.
Sau khi sinh em bé, Khương Ngưng mới nhận ra rằng kết hôn với một người chán ngắt như Lục Thời Kì đâu có thể sánh bằng cuộc sống hiện tại của cô được chứ?
Ngày thường con trai được bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc, mỗi ngày cô chỉ cần bế con âu yếm hôn hít, còn có thể nghe thấy đứa trẻ giống Lục Thời Kì vùi vào cổ cô nũng nịu gọi mẹ, cuộc sống thật là sung sướng!
[2] Lục Thời Kì được bạn của anh là Thẩm Yến nhờ đến trường mẫu giáo đón đứa cháu trai của anh ấy.
Trong trường mẫu giáo, đứa trẻ ôm cổ Lục Thời Kì: “Chú ơi, chú giống người bố trong ảnh của cháu quá!”
“Bố của cháu sao không đến trường đón cháu tan học?”
Đứa trẻ chỉ lên trời, làm động tác im lặng: “Bố cháu mất rồi, không đến được ạ.”
Lục Thời Kì nhất thời cảm thấy đứa trẻ thật tội nghiệp.
[3] Lục Thời Kỳ đưa đứa trẻ về nhà, phát hiện một bức tường ảnh trong phòng khách nhà cậu bé.
Trong ảnh, anh nhìn thấy người phụ nữ bốn năm trước đột nhiên xông vào thế giới của anh, làm xáo trộn tâm trí anh, sau đó đột nhiên biến mất —— Khương Ngưng.
Hóa ra Khương Ngưng là em gái của Thẩm Yến, cô mang họ của mẹ.
Và người bố đã mất của đứa trẻ đó chính là anh.
Khương Ngưng vui vẻ tham dự Tuần lễ thời trang cao cấp Paris về, tự hào vì mình đã có thêm một chiếc váy yêu thích.
Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy Lục Thời Kì phiên bản lớn và Lục Thời Kì phiên bản nhỏ đang đứng trong phòng khách, Lục Thời Kì phiên bản lớn đang nhìn cô bằng ánh mắt rất nguy hiểm.
【Giới thiệu ngắn gọn 】
Đại tiểu thư tán tỉnh người ta rồi phát hiện mình có thai nên đã bỏ trốn, quyết định sinh con và sống một cuộc sống nhàn nhã, kết quả bố của đứa trẻ bất ngờ đến tận cửa quỳ xuống xin được ở rể (giỡn thôi)
※ Song C, chênh lệch nhau 5 tuổi
※ Em bé vẫn theo họ mẹ
4
Nội dung chính của câu chuyện có thể xem như một bài thơ tình yêu của anh và em.
Nam chính: Tạ Đạo Niên (Trường Canh*)
Nữ chính: Lục Yên
Ngọt văn, 1V1, HE, song xử, nữ truy nam, ngôn tình là chính, thịt chỉ là phụ.
~~~
*Trường Canh: tên thân mật ở nhà của nam chính.
Yang: Văn án hơi ngắn nên ta sẽ trích câu nhận xét truyện này của tác giả: "Một câu chuyện xưa đơn giản kể về quá trình hai người yêu nhau, gặp nhau rồi quen biết, nói chuyện yêu đương, kết hôn, sinh con, sống một cuộc sống bình thường như vậy cho đến hết đời... "
Nam chính: Tạ Đạo Niên (Trường Canh*)
Nữ chính: Lục Yên
Ngọt văn, 1V1, HE, song xử, nữ truy nam, ngôn tình là chính, thịt chỉ là phụ.
~~~
*Trường Canh: tên thân mật ở nhà của nam chính.
Yang: Văn án hơi ngắn nên ta sẽ trích câu nhận xét truyện này của tác giả: "Một câu chuyện xưa đơn giản kể về quá trình hai người yêu nhau, gặp nhau rồi quen biết, nói chuyện yêu đương, kết hôn, sinh con, sống một cuộc sống bình thường như vậy cho đến hết đời... "
3.5
Sai lầm thời gian cùng địa điểm, bao gồm cả nhân vật.
Đáy lòng Kiều Khương phát sinh du͙c vọng như cỏ dại.
Cô cần thiết phải làm việc gì đó để thoát ra khỏi tình trạng bức bối ngay lúc này.
Yến Chiêu xuất hiện thật đúng lúc.
Đúng lúc giống như ý trời.
Cô duỗi tay búng búng cây gậy th*t đã cương cứng, cằm hất lên, hướng về anh nói:
“Trên xe tôi có bao.”
—
Đáy lòng Kiều Khương phát sinh du͙c vọng như cỏ dại.
Cô cần thiết phải làm việc gì đó để thoát ra khỏi tình trạng bức bối ngay lúc này.
Yến Chiêu xuất hiện thật đúng lúc.
Đúng lúc giống như ý trời.
Cô duỗi tay búng búng cây gậy th*t đã cương cứng, cằm hất lên, hướng về anh nói:
“Trên xe tôi có bao.”
—
5
Hán Việt: Tằng tương ái ý ký sơn hải
Tác giả: Lê Trì
Edit: Tiên Tử Ni
Số chương: 100 chương
Thể loại: Ngôn tình, vườn trường, thanh xuân, yêu thầm, HE, tình cảm, lãng mạn, giải trí, hiện đại, chữa khỏi
Tóm tắt nội dung:
Sau đó anh thành ngôi sao lớn sáng lên lấp lánh, mà yêu thích của tôi cũng chỉ có thể giấu trong biển người tấp nập tràn đầy ngôi sao.
Lâm Ý thích Chu Gia Dã mười năm.
Năm thứ nhất anh vẫn là Chu Gia Dã - học sinh cao trung.
Người xem anh chơi bóng rổ rất nhiều, sân bóng rổ vây xem chật như nêm cối.
Nhưng cho dù cách đám đông, anh quay người lại liền nhìn thấy cô, lớn tiếng gọi Lâm Ý, sau đó chạy về phía cô.
Mười năm sau, anh nhận được giải thưởng nam chính tốt nhất.
Tay anh cầm cúp, đứng dưới ánh đèn được nghìn vạn người ngắm nhìn, tất cả ánh sáng đều chiếu rọi vào người anh.
Mà sự yêu thích của cô sớm đã bị bao phủ ở mênh mang biển người.
"Lúc Chu Gia Dã còn là học sinh cao trung, tôi và anh ấy chỉ cách nhau một cái bàn học, tôi có thể ở phòng học nhìn trộm anh ấy, có thể ở sân bóng rổ trong trường học gặp được anh ấy.
Bây giờ anh ấy trở thành khách quen trên hot search, sự yêu thích của tôi nháy mắt bị bao phủ ở muôn vàn biển người.
Anh ấy đã từng là ánh mặt trời mà tôi ngẩng đầu là có thể thấy.
Hiện tại, mỗi lần gặp mặt anh ấy đều cách biển người mênh mông, tôi cũng chỉ là người vừa lúc bị ánh mặt trời ấm áp rơi xuống chiếu sáng lên."
Lâm Ý bị bắt nạt nên chuyển trường về tới thành phố nhỏ ở Phương Nam, cô quen biết Chu Gia Dã ở chỗ này. Ngược lại với tính cách yên tĩnh cô độc của cô, Chu Gia Dã giống ánh mặt trời sáng chói, lây nhiễm ấm áp cho cô, cho cô hy vọng và sự dũng cảm để sống thật tốt. Sau đó họ đi lạc ở trong biển người, Chu Gia Dã trở thành minh tinh vạn người hâm mộ, khi gặp lại nhau, Chu Gia Dã đã từng dạy cô dũng cảm đã trở thành người nhát gan chỉ vì sự chia ly của hai người, mà Lâm Ý của bây giờ dùng ấm áp và sự dũng cảm kiên định, ôn nhu đã từng học được từ anh mà đi về phía anh.
Năm thứ nhất của họ là bạn học cao trung, mười năm sau họ chạy về phía đối phương trong biển người tấp nập, hai người đều kiên định hướng về thế giới của người kia, thời gian và biển người sẽ không làm biến mất tình yêu chân thành nóng bỏng thời niên thiếu, ánh sáng chiếu vào vũng bùn, vũng bùn cũng có thể nở ra hoa.
Tác phẩm hành văn tinh tế tự nhiên, viết ra yêu thầm mịt mờ và cô độc, cũng viết ra song hướng kiên định và dũng cảm tiến về phía trước, tình tiết ấm áp chữa khỏi, cảm tình chân thành động lòng người.
Kết cục HE
Nam chủ không chụp hôn diễn, không diễn thân mật, không đi con đường lưu lượng, không chụp phim thần tượng.
Vai chính: Lâm Ý, Chu Gia Dã.
Một câu tóm tắt: Người yêu thầm biến thành đại minh tinh.
Lời người edit: Truyện theo motip nhẹ nhàng, tình cảm được tăng dần theo thời gian, nữ chính có bệnh về tâm lý nhưng được chữa khỏi theo hướng tích cực, tác giả xây dựng tính cách của nam chính rất hay, luôn năng động tích cực và tỏa sáng chứ không lạnh lùng, bá đạo như những truyện khác. Truyện đáng để nhảy hố nếu bạn muốn tìm truyện thanh xuân, vườn trường tình củm, lãng mạn và hơi ngược hai nhân vật chính một tí ti thôi nhé!
Truyện có tên là "Từng đem tình yêu gửi sơn hải" nhưng mình dịch thuần việt lại là "Từng đem tình yêu gửi biển núi", đọc đi đọc lại vẫn thấy tên trước hay hơn nhưng lại sợ mọi người không hiểu nên lấy tên sau cho nó gần nghĩa gốc hơn! Mâu thuẫn quá đi..
Tác giả: Lê Trì
Edit: Tiên Tử Ni
Số chương: 100 chương
Thể loại: Ngôn tình, vườn trường, thanh xuân, yêu thầm, HE, tình cảm, lãng mạn, giải trí, hiện đại, chữa khỏi
Tóm tắt nội dung:
Sau đó anh thành ngôi sao lớn sáng lên lấp lánh, mà yêu thích của tôi cũng chỉ có thể giấu trong biển người tấp nập tràn đầy ngôi sao.
Lâm Ý thích Chu Gia Dã mười năm.
Năm thứ nhất anh vẫn là Chu Gia Dã - học sinh cao trung.
Người xem anh chơi bóng rổ rất nhiều, sân bóng rổ vây xem chật như nêm cối.
Nhưng cho dù cách đám đông, anh quay người lại liền nhìn thấy cô, lớn tiếng gọi Lâm Ý, sau đó chạy về phía cô.
Mười năm sau, anh nhận được giải thưởng nam chính tốt nhất.
Tay anh cầm cúp, đứng dưới ánh đèn được nghìn vạn người ngắm nhìn, tất cả ánh sáng đều chiếu rọi vào người anh.
Mà sự yêu thích của cô sớm đã bị bao phủ ở mênh mang biển người.
"Lúc Chu Gia Dã còn là học sinh cao trung, tôi và anh ấy chỉ cách nhau một cái bàn học, tôi có thể ở phòng học nhìn trộm anh ấy, có thể ở sân bóng rổ trong trường học gặp được anh ấy.
Bây giờ anh ấy trở thành khách quen trên hot search, sự yêu thích của tôi nháy mắt bị bao phủ ở muôn vàn biển người.
Anh ấy đã từng là ánh mặt trời mà tôi ngẩng đầu là có thể thấy.
Hiện tại, mỗi lần gặp mặt anh ấy đều cách biển người mênh mông, tôi cũng chỉ là người vừa lúc bị ánh mặt trời ấm áp rơi xuống chiếu sáng lên."
Lâm Ý bị bắt nạt nên chuyển trường về tới thành phố nhỏ ở Phương Nam, cô quen biết Chu Gia Dã ở chỗ này. Ngược lại với tính cách yên tĩnh cô độc của cô, Chu Gia Dã giống ánh mặt trời sáng chói, lây nhiễm ấm áp cho cô, cho cô hy vọng và sự dũng cảm để sống thật tốt. Sau đó họ đi lạc ở trong biển người, Chu Gia Dã trở thành minh tinh vạn người hâm mộ, khi gặp lại nhau, Chu Gia Dã đã từng dạy cô dũng cảm đã trở thành người nhát gan chỉ vì sự chia ly của hai người, mà Lâm Ý của bây giờ dùng ấm áp và sự dũng cảm kiên định, ôn nhu đã từng học được từ anh mà đi về phía anh.
Năm thứ nhất của họ là bạn học cao trung, mười năm sau họ chạy về phía đối phương trong biển người tấp nập, hai người đều kiên định hướng về thế giới của người kia, thời gian và biển người sẽ không làm biến mất tình yêu chân thành nóng bỏng thời niên thiếu, ánh sáng chiếu vào vũng bùn, vũng bùn cũng có thể nở ra hoa.
Tác phẩm hành văn tinh tế tự nhiên, viết ra yêu thầm mịt mờ và cô độc, cũng viết ra song hướng kiên định và dũng cảm tiến về phía trước, tình tiết ấm áp chữa khỏi, cảm tình chân thành động lòng người.
Kết cục HE
Nam chủ không chụp hôn diễn, không diễn thân mật, không đi con đường lưu lượng, không chụp phim thần tượng.
Vai chính: Lâm Ý, Chu Gia Dã.
Một câu tóm tắt: Người yêu thầm biến thành đại minh tinh.
Lời người edit: Truyện theo motip nhẹ nhàng, tình cảm được tăng dần theo thời gian, nữ chính có bệnh về tâm lý nhưng được chữa khỏi theo hướng tích cực, tác giả xây dựng tính cách của nam chính rất hay, luôn năng động tích cực và tỏa sáng chứ không lạnh lùng, bá đạo như những truyện khác. Truyện đáng để nhảy hố nếu bạn muốn tìm truyện thanh xuân, vườn trường tình củm, lãng mạn và hơi ngược hai nhân vật chính một tí ti thôi nhé!
Truyện có tên là "Từng đem tình yêu gửi sơn hải" nhưng mình dịch thuần việt lại là "Từng đem tình yêu gửi biển núi", đọc đi đọc lại vẫn thấy tên trước hay hơn nhưng lại sợ mọi người không hiểu nên lấy tên sau cho nó gần nghĩa gốc hơn! Mâu thuẫn quá đi..
4.7
Cha mẹ nàng trước đây bị mang tiếng xấu là không có năng lực điều binh khiển tướng trong trận chiến với Tây Lương, họ đã hy sinh vì đất nước, nhưng lại bị người xem như vết nhơ
Nàng không thể không mạnh mẽ đứng lên, gánh vác đội quân, đồng thời cũng âm thầm tra xét tình huống năm đó có gì khuất tất, khiến cha mẹ cô đều bỏ mình.
Có lẽ lo sợ nàng sẽ gây rối, sẽ khám phá điều gì bất lợi, thế nên nàng bị tứ hôn cho Tạ Cẩn, đồng thời muốn lấy đi binh quyền của nàng.
Nàng không thể không mạnh mẽ đứng lên, gánh vác đội quân, đồng thời cũng âm thầm tra xét tình huống năm đó có gì khuất tất, khiến cha mẹ cô đều bỏ mình.
Có lẽ lo sợ nàng sẽ gây rối, sẽ khám phá điều gì bất lợi, thế nên nàng bị tứ hôn cho Tạ Cẩn, đồng thời muốn lấy đi binh quyền của nàng.
4.4
Giới thiệu:
[1]
Gia đình xảy ra biến cố, khiến Tình Dã như ngôi sao băng chói lọi rớt từ thành phố lớn xuống một thị trấn nhỏ thuộc cấp mười tám, cũng kể từ đó cô đã thắp sáng cái nơi tối tăm cùng cực mang tên đình Trát Trát ấy và gặp được bất ngờ lớn nhất của cuộc đời mình
“Chẳng phải anh nói sẽ không ăn cỏ gần hang sao? Bây giờ có thấy mặt đau không hả Ông nhỏ Võ?”
“Em không phải cỏ gần hang, em là hoa Mẫu Đơn đến từ Bắc Kinh rộng lớn.”
“…Tại sao lại là hoa Mẫu Đơn?”
“Bởi vì nó tươi tắn, đẹp đẽ nhất trong muôn vàn các loài hoa.”
“…”
—
Khi em bơ vơ không nơi nương tựa, thì nhà anh chính là nhà em.
Khi em tung đôi cánh, anh sẽ đích thân đưa em bay cao.
- Hình Võ.
[2]
Một cô gái xinh đẹp, giàu có không hề “hợp đàn” mới chuyển đến trường An Trung. Thông minh, kén ăn, tính tình kiêu ngạo, thường xuyên khiến người khác phải ghen ghét.
Vừa mới khai giảng cô đã bị vây quanh, Tình Dã nhìn chằm chằm vào tên cầm đầu: “Còn dám lại gần tôi thêm nửa bước nữa, thì đệ của tôi sẽ khiến cậu không xuất hiện nổi tại con phố này nữa đấy.”
Tên đầu gấu quay đầu, nhìn thấy Hình Võ đang nheo mắt, ngậm điếu thuốc ngồi xổm trong đám người, cậu ta lập tức sợ đến mức gập người xuống chín mươi độ: “Anh Võ.”
Từ sau hôm đó, Tình Dã đã có một biệt danh mới, đó là chị đại của trường An Trung. Là một chị đại, đương nhiên cô không thể chịu được cảnh suốt ngày bị một đám thanh niên tóc xanh tóc đỏ ngốc nghếch vây quanh, đang yên đang lành hạ thấp đẳng cấp của mình.
Vì vậy, Tình Dã quyết định dẫn dắt đám côn đồ làm giàu, vừa kiếm tiền vừa học tập. Chị đại này hoàn toàn không tầm thường, chẳng những lập được shop bán hàng online nổi tiếng, mà còn mở cả lớp dạy học bổ túc nữa.
Lão đại thực sự – Hình Võ nghênh ngang bước vào lớp bổ túc, nhướng mày nhìn dòng chữ “Xông đến Đại học Bắc Kinh, chiếm đóng Đại học Thanh Hoa” được viết trên bảng đen.
Tất cả mọi người đều như sắp lâm đại trận, lấy hết can đảm, yếu ớt hỏi: “Anh Võ, anh đến thu phí bảo kê sao?”
Hình Võ chậm rãi lấy trong túi ra một quyển vở đã nát, đặt lên bàn: “Tôi đến để học.”
… Học cái mẹ gì thế?
—
[1]
Gia đình xảy ra biến cố, khiến Tình Dã như ngôi sao băng chói lọi rớt từ thành phố lớn xuống một thị trấn nhỏ thuộc cấp mười tám, cũng kể từ đó cô đã thắp sáng cái nơi tối tăm cùng cực mang tên đình Trát Trát ấy và gặp được bất ngờ lớn nhất của cuộc đời mình
“Chẳng phải anh nói sẽ không ăn cỏ gần hang sao? Bây giờ có thấy mặt đau không hả Ông nhỏ Võ?”
“Em không phải cỏ gần hang, em là hoa Mẫu Đơn đến từ Bắc Kinh rộng lớn.”
“…Tại sao lại là hoa Mẫu Đơn?”
“Bởi vì nó tươi tắn, đẹp đẽ nhất trong muôn vàn các loài hoa.”
“…”
—
Khi em bơ vơ không nơi nương tựa, thì nhà anh chính là nhà em.
Khi em tung đôi cánh, anh sẽ đích thân đưa em bay cao.
- Hình Võ.
[2]
Một cô gái xinh đẹp, giàu có không hề “hợp đàn” mới chuyển đến trường An Trung. Thông minh, kén ăn, tính tình kiêu ngạo, thường xuyên khiến người khác phải ghen ghét.
Vừa mới khai giảng cô đã bị vây quanh, Tình Dã nhìn chằm chằm vào tên cầm đầu: “Còn dám lại gần tôi thêm nửa bước nữa, thì đệ của tôi sẽ khiến cậu không xuất hiện nổi tại con phố này nữa đấy.”
Tên đầu gấu quay đầu, nhìn thấy Hình Võ đang nheo mắt, ngậm điếu thuốc ngồi xổm trong đám người, cậu ta lập tức sợ đến mức gập người xuống chín mươi độ: “Anh Võ.”
Từ sau hôm đó, Tình Dã đã có một biệt danh mới, đó là chị đại của trường An Trung. Là một chị đại, đương nhiên cô không thể chịu được cảnh suốt ngày bị một đám thanh niên tóc xanh tóc đỏ ngốc nghếch vây quanh, đang yên đang lành hạ thấp đẳng cấp của mình.
Vì vậy, Tình Dã quyết định dẫn dắt đám côn đồ làm giàu, vừa kiếm tiền vừa học tập. Chị đại này hoàn toàn không tầm thường, chẳng những lập được shop bán hàng online nổi tiếng, mà còn mở cả lớp dạy học bổ túc nữa.
Lão đại thực sự – Hình Võ nghênh ngang bước vào lớp bổ túc, nhướng mày nhìn dòng chữ “Xông đến Đại học Bắc Kinh, chiếm đóng Đại học Thanh Hoa” được viết trên bảng đen.
Tất cả mọi người đều như sắp lâm đại trận, lấy hết can đảm, yếu ớt hỏi: “Anh Võ, anh đến thu phí bảo kê sao?”
Hình Võ chậm rãi lấy trong túi ra một quyển vở đã nát, đặt lên bàn: “Tôi đến để học.”
… Học cái mẹ gì thế?
—
4
Tên gốc: 六十章蜜方 (Sáu mươi chương mật phương)
Tác giả: Linh Độ Tịch Mịch
Thể loại: Sạch, sủng, sắc, ngọt, hiện đại, ấm áp, nam là tổng tài, nữ là bác sĩ tâm lý, chữa bệnh, HE
Editor: Y Phi, Tư Nguyệt
Couple: Chung Ngải x Quý Phàm Trạch
ʕ´•ᴥ•`ʔ Văn án ʕ´•ᴥ•`ʔ
Quý Phàm Trạch tự nhận mình có tiền mà không tùy tiện, cao lãnh mà không hời hợt, là một người đàn ông hoàn mỹ. Cho đến một ngày nọ khi vào nhầm phòng của nữ bác sĩ tâm lý Chung Ngả, anh mới phát hiện cả tâm lý lẫn sinh lý của mình đều bắt đầu không bình thường.
Chung Ngả tự nhận tay nghề bác sĩ của mình gà mờ nhưng rất có đạo đức của người làm nghề y, bệnh nhân nào theo đuổi cô cũng đều nhận được một câu: “Tôi không nói chuyện yêu đương với người có bệnh tâm thần” rồi phải chạy mất dép. Cho đến một ngày kia cô phát hiện mình bị một tên mắc bệnh mặt người dạ thú quyến rũ.
Nữ bác sĩ tâm lý vs. Tổng tài cao phú soái
————
Trên đời này nhất định sẽ có một người khiến cho em hiểu, thì ra thứ gọi là tình yêu tốt đẹp như vậy.
==================
Lưu ý nhỏ: Nữ chính là bác sĩ tâm lý, chuyên chữa trị cho những chứng bệnh tâm thần như trầm cảm, hoang tưởng, rối loạn lưỡng cực,… Trong khi đó bệnh thần kinh là những chứng bệnh liên quan đến tổn thương của hệ thần kinh như đau nửa đầu, động kinh, thoát vị đĩa đệm, đột quỵ,… Hai khái niệm này vẫn hay bị nhầm lẫn với nhau, cho nên trong truyện mình đều để hết là bệnh tâm thần mặc dù nghe không thuận tai.
Tác giả: Linh Độ Tịch Mịch
Thể loại: Sạch, sủng, sắc, ngọt, hiện đại, ấm áp, nam là tổng tài, nữ là bác sĩ tâm lý, chữa bệnh, HE
Editor: Y Phi, Tư Nguyệt
Couple: Chung Ngải x Quý Phàm Trạch
ʕ´•ᴥ•`ʔ Văn án ʕ´•ᴥ•`ʔ
Quý Phàm Trạch tự nhận mình có tiền mà không tùy tiện, cao lãnh mà không hời hợt, là một người đàn ông hoàn mỹ. Cho đến một ngày nọ khi vào nhầm phòng của nữ bác sĩ tâm lý Chung Ngả, anh mới phát hiện cả tâm lý lẫn sinh lý của mình đều bắt đầu không bình thường.
Chung Ngả tự nhận tay nghề bác sĩ của mình gà mờ nhưng rất có đạo đức của người làm nghề y, bệnh nhân nào theo đuổi cô cũng đều nhận được một câu: “Tôi không nói chuyện yêu đương với người có bệnh tâm thần” rồi phải chạy mất dép. Cho đến một ngày kia cô phát hiện mình bị một tên mắc bệnh mặt người dạ thú quyến rũ.
Nữ bác sĩ tâm lý vs. Tổng tài cao phú soái
————
Trên đời này nhất định sẽ có một người khiến cho em hiểu, thì ra thứ gọi là tình yêu tốt đẹp như vậy.
==================
Lưu ý nhỏ: Nữ chính là bác sĩ tâm lý, chuyên chữa trị cho những chứng bệnh tâm thần như trầm cảm, hoang tưởng, rối loạn lưỡng cực,… Trong khi đó bệnh thần kinh là những chứng bệnh liên quan đến tổn thương của hệ thần kinh như đau nửa đầu, động kinh, thoát vị đĩa đệm, đột quỵ,… Hai khái niệm này vẫn hay bị nhầm lẫn với nhau, cho nên trong truyện mình đều để hết là bệnh tâm thần mặc dù nghe không thuận tai.
4.3
Thỉnh thoảng, Tưởng Đồng luôn không kiềm lòng được suy nghĩ, rốt cuộc mối quan hệ của mình và Phó Ngọc Trình là thế nào?
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, cô lại không nhịn được mà tự mắng mình, mày còn muốn là quan hệ thế nào nữa hả? Còn không phải là tiền trao cháo múc cam tâm tình nguyện sao.
Chẳng lẽ thật sự như Trương Ái Linh nói, đường đi vào trái tim phụ nữ là thông qua â.m đạo.
Cô yêu Phó Ngọc Trình vì hai người có quan hệ thể xác, vì dục vọng nguyên thủy nhất được thỏa mãn mà bắt đầu có khát vọng có được tất cả con người ấy.Hay bởi vì khát vọng, nên cô mới làm trái lại giao hẹn của hai người.—–
“Phó… Phó tiên sinh, anh xong chưa…”
Phó Ngọc Trình không lên tiếng, mím môi làm cô.“Sắp rồi.”
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, cô lại không nhịn được mà tự mắng mình, mày còn muốn là quan hệ thế nào nữa hả? Còn không phải là tiền trao cháo múc cam tâm tình nguyện sao.
Chẳng lẽ thật sự như Trương Ái Linh nói, đường đi vào trái tim phụ nữ là thông qua â.m đạo.
Cô yêu Phó Ngọc Trình vì hai người có quan hệ thể xác, vì dục vọng nguyên thủy nhất được thỏa mãn mà bắt đầu có khát vọng có được tất cả con người ấy.Hay bởi vì khát vọng, nên cô mới làm trái lại giao hẹn của hai người.—–
“Phó… Phó tiên sinh, anh xong chưa…”
Phó Ngọc Trình không lên tiếng, mím môi làm cô.“Sắp rồi.”
4.9
Đêm khuya, ngày 12 tháng 1 năm 2023.
Chủ nhà của Lận Vũ Chu biến mất 1142 ngày đã quay trở lại.
(Nguyện làm ngọn gió lướt qua em
Tạo ra giấc mơ dịu dàng chỉ vì em)
Tình chị em, nam trai tơ nữ “trải đời”
***
Tag: Tinh anh trong nghề
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lý Tư Lâm, Lận Vũ Chu | Nhân vật phụ: Lận Vũ Lạc, Cố Tuấn Xuyên, Cao Phái Văn, Tô Cảnh Thu.
Một câu tóm tắt: Câu chuyện tình yêu hoa lệ mạo hiểm
Xác định chủ đề: Thời gian thật tốt đẹp.
Chủ nhà của Lận Vũ Chu biến mất 1142 ngày đã quay trở lại.
(Nguyện làm ngọn gió lướt qua em
Tạo ra giấc mơ dịu dàng chỉ vì em)
Tình chị em, nam trai tơ nữ “trải đời”
***
Tag: Tinh anh trong nghề
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lý Tư Lâm, Lận Vũ Chu | Nhân vật phụ: Lận Vũ Lạc, Cố Tuấn Xuyên, Cao Phái Văn, Tô Cảnh Thu.
Một câu tóm tắt: Câu chuyện tình yêu hoa lệ mạo hiểm
Xác định chủ đề: Thời gian thật tốt đẹp.