Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
3
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE (happy hay không thì chưa chắc), H văn, Hào môn thế gia, Ngược luyến, Gương vỡ lại lành, Vườn trường, Dark, Cường thủ hào đoạt, 1v1
Người rời đi thì đã đi xa, người ở lại thì vẫn nơi đó.
Từ nhỏ Lâm Chí Viễn thông minh ưu tú, diện mạo khôi ngô, ai ai cũng thích hắn; chỉ có Lương Bích Hà mới biết dưới vẻ ngoài hoàn hảo của hắn là một linh hồn điên cuồng và tà ác.
(Hành vi của nam nữ chính theo hướng hiện thực, mâu thuẫn tình cảm nặng nề, không thích hợp cho độc giả có tuổi tâm lý dưới 25 tuổi.)
Người rời đi thì đã đi xa, người ở lại thì vẫn nơi đó.
Từ nhỏ Lâm Chí Viễn thông minh ưu tú, diện mạo khôi ngô, ai ai cũng thích hắn; chỉ có Lương Bích Hà mới biết dưới vẻ ngoài hoàn hảo của hắn là một linh hồn điên cuồng và tà ác.
(Hành vi của nam nữ chính theo hướng hiện thực, mâu thuẫn tình cảm nặng nề, không thích hợp cho độc giả có tuổi tâm lý dưới 25 tuổi.)
3
Tác giả: 一等少女
Thể loại: Ngôn TìnhCổ ĐạiChữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Hoàng hậu hỏi ta: "Trân Trân, con có nguyện ý giúp ta chăm sóc Thái tử không?"
Ta gật đầu: "Con nguyện ý ạ."
Thế là, ta gả vào Đông cung, trở thành Thái tử phi.
Thể loại: Ngôn TìnhCổ ĐạiChữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Hoàng hậu hỏi ta: "Trân Trân, con có nguyện ý giúp ta chăm sóc Thái tử không?"
Ta gật đầu: "Con nguyện ý ạ."
Thế là, ta gả vào Đông cung, trở thành Thái tử phi.
4.5
Trên sân khấu trường Nam Trung, trong buổi lễ bế giảng năm học, Phó Hi - một nữ sinh xinh đẹp với mái tóc dài đen mượt, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ - đang tự tin đứng trên bục phát biểu, bản thảo bài phát biểu được kẹp chặt trong tay.
Dù xung quanh vang lên tiếng xì xào, bàn tán không ngừng nghỉ, Phó Hi vẫn giữ bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thu hút vang vọng khắp hội trường. Sau khi kết thúc bài phát biểu, cô cúi chào lịch sự và nhận được tràng vỗ tay tán thưởng từ phía dưới. "Này Thần ca, sao cứ nhìn chằm chằm Phó Hi thế?" Mạnh Vũ trêu chọc Lục Hoàn Thần, gã bạn thân nổi tiếng lạnh lùng và khó gần.
Phó Hi, nữ sinh với vẻ đẹp dịu dàng, thanh tao cùng thành tích học tập xuất sắc, cùng khả năng chơi đàn dương cầm điêu luyện, luôn khiến các nam sinh say mê. Giống như ánh trăng sáng lung linh, cô là hình ảnh hoàn hảo của một "thiên nga trắng" trong mắt họ.
Dù xung quanh vang lên tiếng xì xào, bàn tán không ngừng nghỉ, Phó Hi vẫn giữ bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thu hút vang vọng khắp hội trường. Sau khi kết thúc bài phát biểu, cô cúi chào lịch sự và nhận được tràng vỗ tay tán thưởng từ phía dưới. "Này Thần ca, sao cứ nhìn chằm chằm Phó Hi thế?" Mạnh Vũ trêu chọc Lục Hoàn Thần, gã bạn thân nổi tiếng lạnh lùng và khó gần.
Phó Hi, nữ sinh với vẻ đẹp dịu dàng, thanh tao cùng thành tích học tập xuất sắc, cùng khả năng chơi đàn dương cầm điêu luyện, luôn khiến các nam sinh say mê. Giống như ánh trăng sáng lung linh, cô là hình ảnh hoàn hảo của một "thiên nga trắng" trong mắt họ.
3.9
Biến cố đáng sợ nhất mà một người phụ nữ gặp phải trong cuộc đời mình là gì?
Là kết hôn, kết quả phát hiện mình gửi gắm sai người?
Không, cảnh ngộ Mật Mật gặp phải còn đáng sợ hơn thế, cô rõ ràng có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, một người chồng thành đạt, vẻ ngoài đẹp trai, dịu dàng săn sóc, nhưng lại phát hiện mình trúng phải lời nguyền “Những người yêu nhau trên thế giới đều là anh em”
Càng đáng sợ hơn chính là, Lăng Nhiễm đã biết hết mọi chuyện nhưng vẫn cố tình làm vậy, vẫn từng bước từng bước làm quen với Mật Mật, yêu đương, giống như một người đàn ông bình thường cùng với một người phụ nữ bình thường, cứ như vậy nắm tay nhau bước vào nấm mồ hôn nhân.
Là kết hôn, kết quả phát hiện mình gửi gắm sai người?
Không, cảnh ngộ Mật Mật gặp phải còn đáng sợ hơn thế, cô rõ ràng có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, một người chồng thành đạt, vẻ ngoài đẹp trai, dịu dàng săn sóc, nhưng lại phát hiện mình trúng phải lời nguyền “Những người yêu nhau trên thế giới đều là anh em”
Càng đáng sợ hơn chính là, Lăng Nhiễm đã biết hết mọi chuyện nhưng vẫn cố tình làm vậy, vẫn từng bước từng bước làm quen với Mật Mật, yêu đương, giống như một người đàn ông bình thường cùng với một người phụ nữ bình thường, cứ như vậy nắm tay nhau bước vào nấm mồ hôn nhân.
4.4
Sơ Tửu Tửu gặp chuyện ngoài ý muốn xuyên vào một cuốn sách, trở thành một nữ phụ ác độc trong hậu cung. Nữ phụ xinh đẹp này trong sách đã từng bước tính toán, nhưng vẫn không nhận được sự xem trọng của đại phản diện điên cuồng, cuối cùng những việc xấu mà nàng ta làm bị phơi bày, kết cục cực kỳ thảm khốc.
Khi Sơ Tửu Tửu còn đang phân vân không biết làm thế nào để rút lui an toàn khỏi cung, hệ thống xuất hiện và buộc nàng phải tuân theo cốt truyện gốc.
Nếu có thể tránh được kết cục bi thảm của nguyên chủ, nàng sẽ sống sót.
Khi hệ thống yêu cầu nàng ban rượu độc cho tì nữ của Lý tài nhân:
Sơ Tửu Tửu đứng trước mặt tì nữ, từ từ cầm chén rượu: “Thấy ngươi trung thành như vậy, chén rượu này đích thân bản cung thưởng cho ngươi.”
Tì nữ gần như tuyệt vọng muốn nhận chén rượu, định một hơi uống cạn, nhưng phát hiện chén rượu bị Sơ Tửu Tửu nắm rất chặt.
Tì nữ sững sờ, cố gắng giật chén rượu từ tay nàng.
Sơ Tửu Tửu mặt ngoài bình tĩnh, thực tế đang dùng hết sức mình để giữ chặt chén rượu không buông.
Cùng lúc đó, tiếng lòng nàng vang lên: [Cứu mạng! Cứu mạng! Ai đến cứu ta với! Đây là rượu độc! Uống vào sẽ chết! Xong rồi xong rồi! Ta không muốn giết người, Ta không muốn giết người a a a a!]
Tì nữ của Lý tài nhân: “???”.
Khi hệ thống yêu cầu nàng chôn một túi hương độc dưới đất ở điện của Huệ tần:
Huệ tần khóc lóc kể lể với đại phản diện Hoàng thượng.
Kết quả đào lên chỉ là một túi hương không độc ghi chữ “túi hương độc”, bên trong nhét giấy viết “lời chúc tốt lành”.
Huệ tần: “???” Tiếng khóc nghẹn lại.
Sơ Tửu Tửu bình tĩnh nói: “Nô tì gọi đây là phúc ý khắc sâu.”
Đại phản diện Hoàng thượng: “…”
Chúng phi tần: Tin ngươi cái quái gì!!
Khi Sơ Tửu Tửu cuối cùng hoàn thành tất cả cốt truyện của nữ phụ ác độc, thành công sống sót.
Nhưng nàng phát hiện đại phản diện Hoàng thượng, người thường lạnh lùng, thực chất tàn bạo, nhìn nàng với ánh mắt như muốn nuốt chửng nàng…
Khi Sơ Tửu Tửu còn đang phân vân không biết làm thế nào để rút lui an toàn khỏi cung, hệ thống xuất hiện và buộc nàng phải tuân theo cốt truyện gốc.
Nếu có thể tránh được kết cục bi thảm của nguyên chủ, nàng sẽ sống sót.
Khi hệ thống yêu cầu nàng ban rượu độc cho tì nữ của Lý tài nhân:
Sơ Tửu Tửu đứng trước mặt tì nữ, từ từ cầm chén rượu: “Thấy ngươi trung thành như vậy, chén rượu này đích thân bản cung thưởng cho ngươi.”
Tì nữ gần như tuyệt vọng muốn nhận chén rượu, định một hơi uống cạn, nhưng phát hiện chén rượu bị Sơ Tửu Tửu nắm rất chặt.
Tì nữ sững sờ, cố gắng giật chén rượu từ tay nàng.
Sơ Tửu Tửu mặt ngoài bình tĩnh, thực tế đang dùng hết sức mình để giữ chặt chén rượu không buông.
Cùng lúc đó, tiếng lòng nàng vang lên: [Cứu mạng! Cứu mạng! Ai đến cứu ta với! Đây là rượu độc! Uống vào sẽ chết! Xong rồi xong rồi! Ta không muốn giết người, Ta không muốn giết người a a a a!]
Tì nữ của Lý tài nhân: “???”.
Khi hệ thống yêu cầu nàng chôn một túi hương độc dưới đất ở điện của Huệ tần:
Huệ tần khóc lóc kể lể với đại phản diện Hoàng thượng.
Kết quả đào lên chỉ là một túi hương không độc ghi chữ “túi hương độc”, bên trong nhét giấy viết “lời chúc tốt lành”.
Huệ tần: “???” Tiếng khóc nghẹn lại.
Sơ Tửu Tửu bình tĩnh nói: “Nô tì gọi đây là phúc ý khắc sâu.”
Đại phản diện Hoàng thượng: “…”
Chúng phi tần: Tin ngươi cái quái gì!!
Khi Sơ Tửu Tửu cuối cùng hoàn thành tất cả cốt truyện của nữ phụ ác độc, thành công sống sót.
Nhưng nàng phát hiện đại phản diện Hoàng thượng, người thường lạnh lùng, thực chất tàn bạo, nhìn nàng với ánh mắt như muốn nuốt chửng nàng…
4
Tô Mị trùng sinh, nhớ lại kết cục cả Tô gia bị chém đầu chết thảm vào kiếp trước. Nàng đâm đầu vào phủ Tấn Vương, quyết định ôm chân tân đế để giúp Tô gia tránh nạn.
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
4
Phiên bản này chắc chắn mọi người sẽ thích. He he
Tống Lương ở thành phố có kinh doanh một cửa hàng sửa xe. Một ngày nọ nhận được điện thoại báo rằng anh em tốt của anh đã chết, để lại lời dặn dò cho anh là chăm sóc vợ sắp cưới của hắn.
Chăm qua chăm lại, người kia lại thành bà xã của anh.
.....
Ngày thứ ba mang Hướng Chu về nhà, anh ngửi thấy mùi nước dâm của phụ nữ trên gối ngủ của mình.
Đó là nước của Hướng Chu nhân lúc anh ra ngoài mà ngồi trên giường nghĩ tới anh tự an ủi rồi để lại...
Tống Lương ở thành phố có kinh doanh một cửa hàng sửa xe. Một ngày nọ nhận được điện thoại báo rằng anh em tốt của anh đã chết, để lại lời dặn dò cho anh là chăm sóc vợ sắp cưới của hắn.
Chăm qua chăm lại, người kia lại thành bà xã của anh.
.....
Ngày thứ ba mang Hướng Chu về nhà, anh ngửi thấy mùi nước dâm của phụ nữ trên gối ngủ của mình.
Đó là nước của Hướng Chu nhân lúc anh ra ngoài mà ngồi trên giường nghĩ tới anh tự an ủi rồi để lại...
4.1
Ta chết vào năm thứ ba sau khi Lục Hạc An lên ngôi Hoàng đế.
Hắn ta tự tay giam ta trong một ngôi miếu đổ nát, để mặc lũ ăn mày ùa vào hành hạ ta đến chết.
Mà Thẩm gia đã trung thành qua nhiều đời, vừa mới giúp hắn quét sạch phe của Thái hậu để lên ngôi, ngay sau đó lại bị vu oan tội mưu phản, tru di cửu tộc.
Sau khi xong chuyện thì bị vứt bỏ. Tất cả chỉ vì ta đã gi-ế-t nữ tử xuyên không mà hắn ta yêu nhất.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại vào ngày Thái tử đưa nữ tử xuyên không kia về kinh thành.
Khi Thái tử lại một lần nữa thề sẽ cưới ta làm Thái tử phi, ta cười nhạt.
Thái tử phi ư?
Thẩm gia ta có ba mươi vạn đại quân, ai thèm làm Thái tử phi gì đó chứ...
Hắn ta tự tay giam ta trong một ngôi miếu đổ nát, để mặc lũ ăn mày ùa vào hành hạ ta đến chết.
Mà Thẩm gia đã trung thành qua nhiều đời, vừa mới giúp hắn quét sạch phe của Thái hậu để lên ngôi, ngay sau đó lại bị vu oan tội mưu phản, tru di cửu tộc.
Sau khi xong chuyện thì bị vứt bỏ. Tất cả chỉ vì ta đã gi-ế-t nữ tử xuyên không mà hắn ta yêu nhất.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại vào ngày Thái tử đưa nữ tử xuyên không kia về kinh thành.
Khi Thái tử lại một lần nữa thề sẽ cưới ta làm Thái tử phi, ta cười nhạt.
Thái tử phi ư?
Thẩm gia ta có ba mươi vạn đại quân, ai thèm làm Thái tử phi gì đó chứ...
4
Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Ngược luyến tàn tâm.
Tác giả: 么么
Dịch bởi: Hũ Mật Ngọt – 蜂蜜罐
Trích đoạn:
Đêm lặng như nước.
19:30, cô làm một bàn thức ăn đầy ắp, anh vẫn chưa trở về.
20:00, cô đã chuẩn bị xong nước tắm cho anh, anh vẫn chưa trở về.
23:00, cô đã ủi phẳng quần áo ngày mai anh mặc, anh vẫn chưa trở về.
23:59, cô ngồi chờ bên bàn thức ăn đã lạnh ngắt trong ngôi nhà trống vắng.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông, anh cuối cùng cũng bước vào cửa nhà trước lúc 24 giờ.
Trước khi kết hôn, cô đã đưa ra giới hạn cuối cùng cho anh, mỗi ngày trước nửa đêm phải trở về nhà, cho nên anh mỗi ngày đều sẽ bước qua cửa nhà vào giây cuối cùng của ngày, tuyệt đối không muộn hơn một giây một phút nào.
Đồng Khiết bước lên trước, giúp anh cởi áo vest ra treo lên giá như mọi ngày, “Cơm đã nấu xong xuôi rồi, em đi hâm nóng lại cho anh. ”Mạc Thiệu Khiêm làm theo đúng trong hợp đồng, hôn vào bên má cô một cái, thần sắc đạm mạc như không, “Mỗi ngày cô làm bộ làm tịch như vậy không thấy mệt à? Biết rõ là tôi sẽ không ăn mà vẫn làm mấy thứ này.”
Nói xong, anh móc từ trong túi áo ra một cái hộp, ném cho cô.
“Cho cô, quà kỷ niệm ba năm kết hôn mà cô muốn đấy.”
“Hôm trước.” Đồng Khiết nói.
“Gì cơ?” Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày.
“Ngày kỷ niệm kết hôn, là hôm trước.”
Mỗi năm anh đều mang quà kỷ niệm ngày cưới về cho cô theo như trong hợp đồng, nhưng năm nào cũng nhớ sai, hơn nữa…
Tất cả đều là thứ cô không thích.
Sao giăng đầy trời, trăng treo lơ lửng.
Nực cười biết bao, người ở trong lòng anh, tên là Đồng Tinh Nguyệt.
Tuy đã kết hôn với cô, nhưng anh luôn dùng rất nhiều phương thức để nhắc nhở cô rằng: Đồng Khiết, cô đã dùng cách đê tiện để có được đoạn hôn nhân này, tôi đồng ý tất cả mọi yêu cầu của cô, nhưng tôi không yêu cô, thậm chí ghê tởm cô.
Có lẽ nỗi đau khổ trong ba năm quá nhiều, Đồng Khiết phát hiện năng lực tiếp nhận của mình đã trở nên vô cùng cao rồi, cô nhận lấy món quà, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Em rất thích món quà này, anh xem quà em chuẩn bị cho anh đi.”
Mạc Thiệu Khiêm vừa nói không cần, giây tiếp theo, Đồng Khiết lại mở lời, kiên định nói: “Em để ở trên bàn, anh nhất định sẽ thích nó.”
Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày, chậm rãi bước đến trước bàn ăn, nhưng lại chỉ nhìn thấy một tờ giấy…
Đơn ly hôn?!
“Mạc Thiệu Khiêm, kỷ niệm tròn ba năm kết hôn vui vẻ.” Đồng Khiết đứng đằng sau lưng anh, nói từng từ từng chữ, “Chúng ta ly hôn đi.”
Trong mắt Mạc Thiệu Khiêm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, “Cô lại giở trò mới gì thế, tôi không có sức lực chơi với cô đâu.”
“Anh đi tìm Đồng Tinh Nguyệt đi, từ nay về sau, anh được tự do rồi.”
Tác giả: 么么
Dịch bởi: Hũ Mật Ngọt – 蜂蜜罐
Trích đoạn:
Đêm lặng như nước.
19:30, cô làm một bàn thức ăn đầy ắp, anh vẫn chưa trở về.
20:00, cô đã chuẩn bị xong nước tắm cho anh, anh vẫn chưa trở về.
23:00, cô đã ủi phẳng quần áo ngày mai anh mặc, anh vẫn chưa trở về.
23:59, cô ngồi chờ bên bàn thức ăn đã lạnh ngắt trong ngôi nhà trống vắng.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông, anh cuối cùng cũng bước vào cửa nhà trước lúc 24 giờ.
Trước khi kết hôn, cô đã đưa ra giới hạn cuối cùng cho anh, mỗi ngày trước nửa đêm phải trở về nhà, cho nên anh mỗi ngày đều sẽ bước qua cửa nhà vào giây cuối cùng của ngày, tuyệt đối không muộn hơn một giây một phút nào.
Đồng Khiết bước lên trước, giúp anh cởi áo vest ra treo lên giá như mọi ngày, “Cơm đã nấu xong xuôi rồi, em đi hâm nóng lại cho anh. ”Mạc Thiệu Khiêm làm theo đúng trong hợp đồng, hôn vào bên má cô một cái, thần sắc đạm mạc như không, “Mỗi ngày cô làm bộ làm tịch như vậy không thấy mệt à? Biết rõ là tôi sẽ không ăn mà vẫn làm mấy thứ này.”
Nói xong, anh móc từ trong túi áo ra một cái hộp, ném cho cô.
“Cho cô, quà kỷ niệm ba năm kết hôn mà cô muốn đấy.”
“Hôm trước.” Đồng Khiết nói.
“Gì cơ?” Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày.
“Ngày kỷ niệm kết hôn, là hôm trước.”
Mỗi năm anh đều mang quà kỷ niệm ngày cưới về cho cô theo như trong hợp đồng, nhưng năm nào cũng nhớ sai, hơn nữa…
Tất cả đều là thứ cô không thích.
Sao giăng đầy trời, trăng treo lơ lửng.
Nực cười biết bao, người ở trong lòng anh, tên là Đồng Tinh Nguyệt.
Tuy đã kết hôn với cô, nhưng anh luôn dùng rất nhiều phương thức để nhắc nhở cô rằng: Đồng Khiết, cô đã dùng cách đê tiện để có được đoạn hôn nhân này, tôi đồng ý tất cả mọi yêu cầu của cô, nhưng tôi không yêu cô, thậm chí ghê tởm cô.
Có lẽ nỗi đau khổ trong ba năm quá nhiều, Đồng Khiết phát hiện năng lực tiếp nhận của mình đã trở nên vô cùng cao rồi, cô nhận lấy món quà, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Em rất thích món quà này, anh xem quà em chuẩn bị cho anh đi.”
Mạc Thiệu Khiêm vừa nói không cần, giây tiếp theo, Đồng Khiết lại mở lời, kiên định nói: “Em để ở trên bàn, anh nhất định sẽ thích nó.”
Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày, chậm rãi bước đến trước bàn ăn, nhưng lại chỉ nhìn thấy một tờ giấy…
Đơn ly hôn?!
“Mạc Thiệu Khiêm, kỷ niệm tròn ba năm kết hôn vui vẻ.” Đồng Khiết đứng đằng sau lưng anh, nói từng từ từng chữ, “Chúng ta ly hôn đi.”
Trong mắt Mạc Thiệu Khiêm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, “Cô lại giở trò mới gì thế, tôi không có sức lực chơi với cô đâu.”
“Anh đi tìm Đồng Tinh Nguyệt đi, từ nay về sau, anh được tự do rồi.”
1.6
Thời gian lâu nhất là khi hắn nhốt cô và chó trong lồng sống chung một tuần, là cơn ác mộng tối tăm khiến cô khóc đến tê tâm liệt phế mỗi khi nhớ đến, cuối cùng cách lồng sắt cô đã phải đầu hàng.
4.1
Tên truyện: Tôi Dùng Tấm Chân Tình Cúng Tế Thời Gian
Tác giả: Nhị Kiều
Thể loại: Ngôn tình đô thị, Ngược thân ngược tâm, BE
Tình trạng: Đã hoàn thành
Edit: Si Yan
Beta: Bánh Mì
Giới thiệu:
“Tôi đã từng do dự, tôi quay lại đối diện với chút hy vọng của mình, nhưng vẫn không có ai quan tâm.”
“Sau đó, sương mù dày đặc kéo đến, anh nói rằng anh rất yêu tôi, nhưng tại sao tình yêu của anh còn mờ nhạt hơn cả sương mù, mờ đến nỗi tôi cũng không thể nhìn rõ.” - Thẩm Niệm
Tác giả: Nhị Kiều
Thể loại: Ngôn tình đô thị, Ngược thân ngược tâm, BE
Tình trạng: Đã hoàn thành
Edit: Si Yan
Beta: Bánh Mì
Giới thiệu:
“Tôi đã từng do dự, tôi quay lại đối diện với chút hy vọng của mình, nhưng vẫn không có ai quan tâm.”
“Sau đó, sương mù dày đặc kéo đến, anh nói rằng anh rất yêu tôi, nhưng tại sao tình yêu của anh còn mờ nhạt hơn cả sương mù, mờ đến nỗi tôi cũng không thể nhìn rõ.” - Thẩm Niệm
4.7
[Zhihu] - Qua Những Mùa Quên Nhớ
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Edit | Beta: Serene 🍍
_____
Vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của Cố Hoài, trước mặt bao người, tôi bị tình đầu của anh ấy ép uống một ly rượu mạnh.
“Cô ta say mới vui, mọi người có muốn xem không?”
Mọi người xung quanh có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy thật sự không sao chứ?”
Giọng anh lạnh lùng, “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị mất trí nhớ.”
“Sáng mai tỉnh lại, cô ấy sẽ chẳng nhớ gì đâu.”
Tôi bị anh kéo đi, như một con búp bê ngoan ngoãn.
Bởi vì dù anh đối xử với tôi thế nào, sáng hôm sau tôi chỉ nhớ rằng, anh yêu tôi.
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Edit | Beta: Serene 🍍
_____
Vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của Cố Hoài, trước mặt bao người, tôi bị tình đầu của anh ấy ép uống một ly rượu mạnh.
“Cô ta say mới vui, mọi người có muốn xem không?”
Mọi người xung quanh có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy thật sự không sao chứ?”
Giọng anh lạnh lùng, “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị mất trí nhớ.”
“Sáng mai tỉnh lại, cô ấy sẽ chẳng nhớ gì đâu.”
Tôi bị anh kéo đi, như một con búp bê ngoan ngoãn.
Bởi vì dù anh đối xử với tôi thế nào, sáng hôm sau tôi chỉ nhớ rằng, anh yêu tôi.
3.2
Giang Ninh gả cho Chu Liệt 10 năm, sinh được 2 đứa con, vốn tưởng rằng cuộc sống hôn nhân sẽ nhạt nhẽo như nước. Nhưng mỗi buổi tối…. Bàn tay thô ráp của người đàn ông, chui vào trong cổ áo, xoa nắn bầu vú của cô: “Lại lớn hơn rồi?”.
4.2
Tên Hán Việt: Khai Quan Hữu Hỉ: Minh Phu Cầu Phóng Quá
Thể loại: Hiện đại, duyên trời tác hợp, kiếp trước kiếp này, huyền nghi, song khiết, HE
Edit: Frenalis
Văn án:
Khương Lâm học tại một trường Đại học danh tiếng, là sinh viên khoa Mỹ thuật với thành tích xuất sắc, nhưng vì món nợ của bố mà đành phải tạm ngưng lại việc học, về quản lý cửa hàng của gia đình.
Cô cho rằng cuộc sống cứ bình lặng trôi qua như vậy cho đến khi gặp một khách hàng đề ra một yêu cầu rất kì quặc, chính là
"Vẽ người giấy giống như cô đi!"
Giá chín chữ số đấy, đương nhiên là Khương Lâm đồng ý rồi. Chỉ có điều cô không ngờ rằng quyết định này của minh lại mở đầu cho một loạt sự kiện quỷ dị về sau, mà khởi dầu chính là ban đêm gặp một con quỷ vô cùng đẹp trai, nói rằng tôi là “ái sủng” được thiêu cho hắn…
Thể loại: Hiện đại, duyên trời tác hợp, kiếp trước kiếp này, huyền nghi, song khiết, HE
Edit: Frenalis
Văn án:
Khương Lâm học tại một trường Đại học danh tiếng, là sinh viên khoa Mỹ thuật với thành tích xuất sắc, nhưng vì món nợ của bố mà đành phải tạm ngưng lại việc học, về quản lý cửa hàng của gia đình.
Cô cho rằng cuộc sống cứ bình lặng trôi qua như vậy cho đến khi gặp một khách hàng đề ra một yêu cầu rất kì quặc, chính là
"Vẽ người giấy giống như cô đi!"
Giá chín chữ số đấy, đương nhiên là Khương Lâm đồng ý rồi. Chỉ có điều cô không ngờ rằng quyết định này của minh lại mở đầu cho một loạt sự kiện quỷ dị về sau, mà khởi dầu chính là ban đêm gặp một con quỷ vô cùng đẹp trai, nói rằng tôi là “ái sủng” được thiêu cho hắn…
4.1
Tác giả: Lục Kinh Chú Ngã.
Editor: Góc Nhỏ Của Saki.
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Cả hai còn t.em 🕊️, Học đường, Lấy bối cảnh đô thị, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Yêu thầm từ một phía.
Số chương: 63 chương chính văn + 25 ngoại truyện.
Giới thiệu
1.
Mạnh Thiều yêu thầm Trình Bạc Từ là bắt đầu từ một buổi chiều ở trường cấp ba, khi cô nghe cậu đọc thơ bằng tiếng Anh trên đài phát thanh của trường.
Cậu được nhiều người vây quanh ủng hộ, là con cưng của trời, luôn đứng đầu khối, xuất thân từ gia đình danh giá và có tương lai rộng mở.
Còn cô chỉ là một trong số rất nhiều cô gái thầm thương cậu, là người không nổi bật nhất.
Sau khi thi tốt nghiệp cấp ba, Mạnh Thiều đã mạnh dạn nhét một mảnh giấy hẹn gặp vào bàn của Trình Bạc Từ, định tỏ tình nhưng cuối cùng lại rút lui. Sau đó cô nhờ bạn thân tặng cậu một tập thơ.
Khi nhìn qua dòng tên người gửi trên món quà, cậu chỉ lịch sự hỏi một cách lạnh nhạt: “Mạnh Thiều là ai?”
2.
Nhiều năm sau, tại một buổi lễ trao giải, Mạnh Thiều – nay đã trở thành phóng viên song ngữ xuất sắc nhất năm, được hỏi về người đã ảnh hưởng đến con đường sự nghiệp của mình.
Mạnh Thiều cười rạng rỡ, kể về chuyện mình đã từng yêu thầm một người xuất chúng nhưng xa vời. Cô đã tặng người ấy một cuốn sách, trong đó đánh dấu những câu thơ để bày tỏ tình cảm, đáng tiếc là cô chưa bao giờ nhận được hồi âm.
Người nghe tỏ vẻ tiếc nuối, hỏi cô có cảm thấy hối tiếc không.
Cô cười và lắc đầu, nói rằng thời gian đã trôi qua, cô đã buông bỏ được rồi.
Sau buổi lễ trao giải, Mạnh Thiều đi ngang qua Trình Bạc Từ – giờ đã là một nhà ngoại giao nổi tiếng.
Lúc này, anh đang ở vị trí cao, mặc bộ âu phục đen thuần, toát lên khí chất cao quý và nghiêm túc, khiến không ai dám đến gần.
Mạnh Thiều biết Trình Bạc Từ không nhớ mình, nên cô không chào hỏi.
Cô định đi qua như một người xa lạ, nhưng bất ngờ bị anh nắm lấy cánh tay kéo lại.
Người đàn ông vốn nổi tiếng điềm đạm, chững chạc cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, nhưng sức mạnh khiến cô hơi đau: “Không nhận ra tôi sao? Năm đó lỡ hẹn có vui không, cô Mạnh?”
3.
Sau này Mạnh Thiều mới biết, ngày cô hẹn gặp sau kỳ thi tốt nghiệp cấp ba nhưng rút lui vì nhút nhát, Trình Bạc Từ đã đợi cô cả đêm dưới mưa.
Mà tập thơ cô tặng, anh vẫn giữ đến tận bây giờ, còn việc nói không nhớ cô chỉ là lời nói giận dỗi mà thôi.
Chính vào khoảnh khắc ấy, Mạnh Thiều mới thật sự nhận ra rằng, ba năm yêu thầm của cô cũng không phải không thấy ánh mặt trời hay vô ích —
Trình Bạc Từ nắm tay cô với lấy tập thơ từ kệ sách cao, hơi thở nặng nề bên tai cô:
“Nếu đọc lại một lần nữa, em có còn muốn nghe không?”
–
“Anh thậm chí tin rằng em sở hữu cả vũ trụ này.” – Trích từ《Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca》của Neruda.
–
Hướng dẫn đọc:
1. Yêu thầm trở thành sự thật/Cả hai đều là mối tình đầu.
2. Trước học đường, sau đô thị.
3. Sản phẩm của thời kỳ phân ban văn – lý.
Giải thích về tên truyện nằm ở chương ngoại truyện 01.
Tag: Lấy bối cảnh đô thị, Yêu sâu sắc, Dốc lòng, Ngọt ngào, Yêu thầm.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Mạnh Thiều, Trình Bạc Từ ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Sau khi từ bỏ thần tượng, cô lại bị anh theo đuổi.
Ý nghĩa: Hướng tới vũ trụ, trở thành vũ trụ.
Editor: Góc Nhỏ Của Saki.
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Cả hai còn t.em 🕊️, Học đường, Lấy bối cảnh đô thị, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Yêu thầm từ một phía.
Số chương: 63 chương chính văn + 25 ngoại truyện.
Giới thiệu
1.
Mạnh Thiều yêu thầm Trình Bạc Từ là bắt đầu từ một buổi chiều ở trường cấp ba, khi cô nghe cậu đọc thơ bằng tiếng Anh trên đài phát thanh của trường.
Cậu được nhiều người vây quanh ủng hộ, là con cưng của trời, luôn đứng đầu khối, xuất thân từ gia đình danh giá và có tương lai rộng mở.
Còn cô chỉ là một trong số rất nhiều cô gái thầm thương cậu, là người không nổi bật nhất.
Sau khi thi tốt nghiệp cấp ba, Mạnh Thiều đã mạnh dạn nhét một mảnh giấy hẹn gặp vào bàn của Trình Bạc Từ, định tỏ tình nhưng cuối cùng lại rút lui. Sau đó cô nhờ bạn thân tặng cậu một tập thơ.
Khi nhìn qua dòng tên người gửi trên món quà, cậu chỉ lịch sự hỏi một cách lạnh nhạt: “Mạnh Thiều là ai?”
2.
Nhiều năm sau, tại một buổi lễ trao giải, Mạnh Thiều – nay đã trở thành phóng viên song ngữ xuất sắc nhất năm, được hỏi về người đã ảnh hưởng đến con đường sự nghiệp của mình.
Mạnh Thiều cười rạng rỡ, kể về chuyện mình đã từng yêu thầm một người xuất chúng nhưng xa vời. Cô đã tặng người ấy một cuốn sách, trong đó đánh dấu những câu thơ để bày tỏ tình cảm, đáng tiếc là cô chưa bao giờ nhận được hồi âm.
Người nghe tỏ vẻ tiếc nuối, hỏi cô có cảm thấy hối tiếc không.
Cô cười và lắc đầu, nói rằng thời gian đã trôi qua, cô đã buông bỏ được rồi.
Sau buổi lễ trao giải, Mạnh Thiều đi ngang qua Trình Bạc Từ – giờ đã là một nhà ngoại giao nổi tiếng.
Lúc này, anh đang ở vị trí cao, mặc bộ âu phục đen thuần, toát lên khí chất cao quý và nghiêm túc, khiến không ai dám đến gần.
Mạnh Thiều biết Trình Bạc Từ không nhớ mình, nên cô không chào hỏi.
Cô định đi qua như một người xa lạ, nhưng bất ngờ bị anh nắm lấy cánh tay kéo lại.
Người đàn ông vốn nổi tiếng điềm đạm, chững chạc cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, nhưng sức mạnh khiến cô hơi đau: “Không nhận ra tôi sao? Năm đó lỡ hẹn có vui không, cô Mạnh?”
3.
Sau này Mạnh Thiều mới biết, ngày cô hẹn gặp sau kỳ thi tốt nghiệp cấp ba nhưng rút lui vì nhút nhát, Trình Bạc Từ đã đợi cô cả đêm dưới mưa.
Mà tập thơ cô tặng, anh vẫn giữ đến tận bây giờ, còn việc nói không nhớ cô chỉ là lời nói giận dỗi mà thôi.
Chính vào khoảnh khắc ấy, Mạnh Thiều mới thật sự nhận ra rằng, ba năm yêu thầm của cô cũng không phải không thấy ánh mặt trời hay vô ích —
Trình Bạc Từ nắm tay cô với lấy tập thơ từ kệ sách cao, hơi thở nặng nề bên tai cô:
“Nếu đọc lại một lần nữa, em có còn muốn nghe không?”
–
“Anh thậm chí tin rằng em sở hữu cả vũ trụ này.” – Trích từ《Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca》của Neruda.
–
Hướng dẫn đọc:
1. Yêu thầm trở thành sự thật/Cả hai đều là mối tình đầu.
2. Trước học đường, sau đô thị.
3. Sản phẩm của thời kỳ phân ban văn – lý.
Giải thích về tên truyện nằm ở chương ngoại truyện 01.
Tag: Lấy bối cảnh đô thị, Yêu sâu sắc, Dốc lòng, Ngọt ngào, Yêu thầm.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Mạnh Thiều, Trình Bạc Từ ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Sau khi từ bỏ thần tượng, cô lại bị anh theo đuổi.
Ý nghĩa: Hướng tới vũ trụ, trở thành vũ trụ.
3.8
Tôi là quân sư tình yêu cho cô bạn thân.
Dưới sự chỉ đạo của tôi, cô ấy và hot boy trường đã thân thiết với nhau hơn rồi, đang trong giai đoạn mập mờ - tiến có thể công, lui có thể thủ*.
(*) ý chỉ giai đoạn cực kỳ mấu chốt, có thể tiến thêm 1 bước trở thành người yêu cũng có thể lùi lại 1 bước để làm bạn
Một ngày nọ, tôi nhận được một lời mời kết bạn:
[Tôi là anh em tốt của người mà cô bạn thân cậu đang thả thính, đồng thời cũng là quân sư của cậu ta. ]
[Thương lượng chút nhé, cậu đừng ra chiêu độc nữa, thằng nhóc kia sắp bị câu mất hồn rồi. ]
[Hai chúng ta ngừng chiến được không? ]
Sau đó, khi cô bạn thân và hot boy trường đi hẹn hò về, bọn họ e thẹn đi bên nhau, thậm chí chưa dám nắm tay, nhưng lại tình cờ bắt gặp tôi và anh chàng quân sư kia đang hôn nhau đắm đuối trên con đường nhỏ ngoài trường.
"..."
Dưới sự chỉ đạo của tôi, cô ấy và hot boy trường đã thân thiết với nhau hơn rồi, đang trong giai đoạn mập mờ - tiến có thể công, lui có thể thủ*.
(*) ý chỉ giai đoạn cực kỳ mấu chốt, có thể tiến thêm 1 bước trở thành người yêu cũng có thể lùi lại 1 bước để làm bạn
Một ngày nọ, tôi nhận được một lời mời kết bạn:
[Tôi là anh em tốt của người mà cô bạn thân cậu đang thả thính, đồng thời cũng là quân sư của cậu ta. ]
[Thương lượng chút nhé, cậu đừng ra chiêu độc nữa, thằng nhóc kia sắp bị câu mất hồn rồi. ]
[Hai chúng ta ngừng chiến được không? ]
Sau đó, khi cô bạn thân và hot boy trường đi hẹn hò về, bọn họ e thẹn đi bên nhau, thậm chí chưa dám nắm tay, nhưng lại tình cờ bắt gặp tôi và anh chàng quân sư kia đang hôn nhau đắm đuối trên con đường nhỏ ngoài trường.
"..."
3.9
Tác giả: Cố Thanh Ca
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Xuyên Không
Team dịch: Diệp Tịch Vụ
Giới thiệu:
Câu chuyện của Liễu Phán Nhi thật sự rất hấp dẫn với những tình huống dở khóc dở cười! Việc cô xuyên không trở thành mẹ kế ác độc, nhưng lại mang trong mình kho hàng tùy thân, mở ra nhiều khả năng thú vị để thay đổi số phận của những đứa trẻ mà cô chăm sóc. Cô đã có thể biến những nhân vật phản diện thành những đứa trẻ ngoan ngoãn thông qua tình yêu thương và giáo dục.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của người chồng trở về, đặc biệt là khi hắn cũng là một người xuyên không và có mối quan hệ phức tạp với Liễu Phán Nhi, tạo nên một mảnh ghép đầy kịch tính cho câu chuyện. Họ sẽ phải đối mặt với quá khứ xấu hổ và tìm cách hòa giải mối quan hệ của mình trong hoàn cảnh mới.
Liệu Liễu Phán Nhi sẽ chọn cách nào? Cô có thể sử dụng trí thông minh và sự khéo léo của mình để vượt qua tình huống khó khăn này, hoặc có thể tìm ra cách để xây dựng lại mối quan hệ với người chồng cũ một cách tích cực.
Bạn có muốn khám phá thêm về diễn biến tiếp theo của câu chuyện? Hay bạn có ý tưởng nào cho các tình huống mà Liễu Phán Nhi sẽ phải đối mặt khi tương tác với các nhân vật khác?
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Xuyên Không
Team dịch: Diệp Tịch Vụ
Giới thiệu:
Câu chuyện của Liễu Phán Nhi thật sự rất hấp dẫn với những tình huống dở khóc dở cười! Việc cô xuyên không trở thành mẹ kế ác độc, nhưng lại mang trong mình kho hàng tùy thân, mở ra nhiều khả năng thú vị để thay đổi số phận của những đứa trẻ mà cô chăm sóc. Cô đã có thể biến những nhân vật phản diện thành những đứa trẻ ngoan ngoãn thông qua tình yêu thương và giáo dục.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của người chồng trở về, đặc biệt là khi hắn cũng là một người xuyên không và có mối quan hệ phức tạp với Liễu Phán Nhi, tạo nên một mảnh ghép đầy kịch tính cho câu chuyện. Họ sẽ phải đối mặt với quá khứ xấu hổ và tìm cách hòa giải mối quan hệ của mình trong hoàn cảnh mới.
Liệu Liễu Phán Nhi sẽ chọn cách nào? Cô có thể sử dụng trí thông minh và sự khéo léo của mình để vượt qua tình huống khó khăn này, hoặc có thể tìm ra cách để xây dựng lại mối quan hệ với người chồng cũ một cách tích cực.
Bạn có muốn khám phá thêm về diễn biến tiếp theo của câu chuyện? Hay bạn có ý tưởng nào cho các tình huống mà Liễu Phán Nhi sẽ phải đối mặt khi tương tác với các nhân vật khác?
4.2
Người viết đã kể về Trang Sinh Hiểu Mộng, một người tu tiên hiện đại, điều không lường trước xảy ra khi cô xuyên không đến thời đại tinh tế. Ở đây, cô trở thành một công chúa giả bị trục xuất khỏi hoàng cung và phải vượt qua nhiều thử trên một tinh cầu chưa được khai phá. Thế nhưng, cô lại không hề hay biết tất cả những điều này đang được phát sóng trực tiếp.
Ban đầu, khán giả không quan tâm đến cô công chúa giả với vẻ ngoài yếu đuối và mong manh của mình. Họ chỉ nhìn thấy cái nét đẹp bề ngoài. Nhưng sau đó, Trang Sinh Hiểu Mộng thể hiện khả năng giải quyết những vấn đề nguy hiểm quanh mình thông qua tiếng nói của chính mình. Cô xây dựng một nơi ở trên tinh cầu, săn bắn thú tinh tế, trồng trọt và nấu ăn ngon, dệt vải và may quần áo để tồn tại trên nơi đây. Những ngày tháng trôi qua đầy niềm vui và hạnh phúc.
Một ngày, khán giả đã chứng kiến Trang Sinh Hiểu Mộng trổ tài quyền pháp khi cô sử dụng thanh kiếm vô cùng mạnh mẽ và bay lên cao trên bầu trời đầy mây. Dường như chính trận chiến này đánh dấu sự gây sóng gió của nàng trong xã hội tinh tế và khiến cô lo lắng.
Ban đầu, khán giả không quan tâm đến cô công chúa giả với vẻ ngoài yếu đuối và mong manh của mình. Họ chỉ nhìn thấy cái nét đẹp bề ngoài. Nhưng sau đó, Trang Sinh Hiểu Mộng thể hiện khả năng giải quyết những vấn đề nguy hiểm quanh mình thông qua tiếng nói của chính mình. Cô xây dựng một nơi ở trên tinh cầu, săn bắn thú tinh tế, trồng trọt và nấu ăn ngon, dệt vải và may quần áo để tồn tại trên nơi đây. Những ngày tháng trôi qua đầy niềm vui và hạnh phúc.
Một ngày, khán giả đã chứng kiến Trang Sinh Hiểu Mộng trổ tài quyền pháp khi cô sử dụng thanh kiếm vô cùng mạnh mẽ và bay lên cao trên bầu trời đầy mây. Dường như chính trận chiến này đánh dấu sự gây sóng gió của nàng trong xã hội tinh tế và khiến cô lo lắng.
4.2
Tên truyện: Mùa Xuân Của Anh
Tác giả: Đào Chi Chi Chi
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Chữa lành lẫn nhau, Góc nhìn nữ chính, HE
Couple: Chu Thời Dư x Thịnh Tuệ
Số chương: 81 chương (70 chương + 11 NT)
Giới thiệu:
Vào ngày sinh nhật 27 tuổi, Thịnh Tuệ quyết định kết hôn với một người đàn ông mà cô chỉ mới gặp ba lần.
Lần gặp đầu tiên là ở trường.
Vì mấy học sinh đánh nhau nên Thịnh Tuệ gọi điện mời phụ huynh. Cô phát hiện ra đối phương là Chu Thời Dư, hồi cô học cấp 3, anh là một người siêu nổi bật trong trường.
Gương mặt của người đàn ông ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn lịch sự, khiến tất cả giáo viên nữ trong văn phòng đều than thở sao anh lập gia đình sớm quá.
Thịnh Tuệ tự giới thiệu: “Chào ba Chu, tôi là giáo viên chủ nhiệm của trò ấy.”
Chu Thời Dư sửng sốt một lúc, sau đó mỉm cười đáp lại.
Trước khi rời đi, người đàn ông hỏi cô: “Cô giáo Thịnh, cô có tiện thêm thông tin liên lạc không?”
*
Lần thứ hai là tại một nhà hàng cao cấp.
Thịnh Tuệ bị đối tượng xem mắt làm khó dễ, cô đang cố thoát thân thì cổ tay bất ngờ được một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Bên tai truyền đến tiếng kêu đau đớn vì bị ngã xuống đất của người đi xem mắt.
Chu Thời Dư đứng trước mặt cô, xoay người lại, đưa cho cô một chiếc khăn tay rồi dịu dàng nói: “Cô giáo Thịnh, cô có xem xét đối tượng xem mắt nào khác không?”
Lúc này Thịnh Tuệ biết được Chu Thời Dư hiện đang độc thân.
*
Lần gặp thứ ba là ở bệnh viện.
Rạng sáng, em trai cô bị ốm, cô vội vã chạy đến bệnh viện chăm sóc cho cậu nhóc. Cô nhìn thấy Chu Thời Dư đang truyền dịch trong góc phòng cấp cứu.
Anh ở đó một mình, làn da trắng mát lạnh trước kia bây giờ lại đỏ bừng, hô hấp không đều đặn.
Bàn tay anh nóng ran bắt lấy Thịnh Tuệ, nói với giọng yếu ớt: “Cô giáo Thịnh, có thể ở lại cạnh tôi không?”
Một ngày nọ sau khi kết hôn.
Đêm khuya mất ngủ, Thịnh Tuệ đứng dậy đi vào thư phòng, chọn một tập thơ mà chồng cô thường hay đọc, lúc mở ra lại có một tấm ảnh rơi xuống, bốn góc đã bị ố vàng.
Trong tấm ảnh, Thịnh Tuệ nhìn thấy mình và anh ở độ tuổi thiếu niên đang mỉm cười vô tư.
Cô quay đầu lại hỏi Chu Thời Dư, người đứng sau lưng cô im lặng nãy giờ: “Em còn không nhớ….”
“Không sao.”
Người đàn ông hôn giọt nước mắt trên khóe mi cô, vẫn dịu dàng như cũ: “Tương lai còn dài mà, từ từ anh sẽ nói cho em nghe.”
Mọi chuyện về “chúng ta”, anh đều thay cô nhớ rõ.
Từ năm mười sáu tuổi, Chu Thời Dư chôn trong lòng một bí mật.
Vào đêm Thịnh Tuệ đưa cho anh lá bùa bình an, anh muốn cùng cô làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào. (*)
Hướng dẫn đọc:
• Học trò đánh nhau trong truyện là em trai nam chính.
• Giáo viên trường giáo dục đặc biệt X Ông chủ ngành đầu tư mạo hiểm
• Góc nhìn của nữ chính là cưới trước yêu sau, góc nhìn của nam chính là một mối tình thầm thương trộm nhớ thành tình yêu hợp pháp.
• Câu chuyện ngọt ngào, chữa lành lẫn nhau, cả hai đều là mối tình đầu của nhau.
(*) Người biên tập chú thích thêm: “Anh muốn cùng em làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào” là câu thơ cuối trong bài thơ Poema 14 của Pablo Neruda – nhà thơ người Chile. Câu thơ mô tả tình yêu giống như mùa xuân đã làm những điều tốt đẹp cho cây anh đào, để những cây anh đào trơ trụi trong mùa đông sẽ hé nở những nụ hoa tươi đẹp khi mùa xuân đến.
Lời của editor: Mình rất ngưỡng mộ và khâm phục những giáo viên dạy trẻ tự kỷ/ thiểu năng, mình chưa từng đọc bộ nào viết về nam/ nữ chính làm nghề này cả, nên đó là lý do lớn nhất khiến mình đào hố. Thêm nữa là giọng văn của tác giả rất ấm áp, kiến thức về dinh dưỡng cũng tốt, anh nam chính soft kinh khủng luôn. 💖
Tác giả: Đào Chi Chi Chi
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Chữa lành lẫn nhau, Góc nhìn nữ chính, HE
Couple: Chu Thời Dư x Thịnh Tuệ
Số chương: 81 chương (70 chương + 11 NT)
Giới thiệu:
Vào ngày sinh nhật 27 tuổi, Thịnh Tuệ quyết định kết hôn với một người đàn ông mà cô chỉ mới gặp ba lần.
Lần gặp đầu tiên là ở trường.
Vì mấy học sinh đánh nhau nên Thịnh Tuệ gọi điện mời phụ huynh. Cô phát hiện ra đối phương là Chu Thời Dư, hồi cô học cấp 3, anh là một người siêu nổi bật trong trường.
Gương mặt của người đàn ông ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn lịch sự, khiến tất cả giáo viên nữ trong văn phòng đều than thở sao anh lập gia đình sớm quá.
Thịnh Tuệ tự giới thiệu: “Chào ba Chu, tôi là giáo viên chủ nhiệm của trò ấy.”
Chu Thời Dư sửng sốt một lúc, sau đó mỉm cười đáp lại.
Trước khi rời đi, người đàn ông hỏi cô: “Cô giáo Thịnh, cô có tiện thêm thông tin liên lạc không?”
*
Lần thứ hai là tại một nhà hàng cao cấp.
Thịnh Tuệ bị đối tượng xem mắt làm khó dễ, cô đang cố thoát thân thì cổ tay bất ngờ được một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Bên tai truyền đến tiếng kêu đau đớn vì bị ngã xuống đất của người đi xem mắt.
Chu Thời Dư đứng trước mặt cô, xoay người lại, đưa cho cô một chiếc khăn tay rồi dịu dàng nói: “Cô giáo Thịnh, cô có xem xét đối tượng xem mắt nào khác không?”
Lúc này Thịnh Tuệ biết được Chu Thời Dư hiện đang độc thân.
*
Lần gặp thứ ba là ở bệnh viện.
Rạng sáng, em trai cô bị ốm, cô vội vã chạy đến bệnh viện chăm sóc cho cậu nhóc. Cô nhìn thấy Chu Thời Dư đang truyền dịch trong góc phòng cấp cứu.
Anh ở đó một mình, làn da trắng mát lạnh trước kia bây giờ lại đỏ bừng, hô hấp không đều đặn.
Bàn tay anh nóng ran bắt lấy Thịnh Tuệ, nói với giọng yếu ớt: “Cô giáo Thịnh, có thể ở lại cạnh tôi không?”
Một ngày nọ sau khi kết hôn.
Đêm khuya mất ngủ, Thịnh Tuệ đứng dậy đi vào thư phòng, chọn một tập thơ mà chồng cô thường hay đọc, lúc mở ra lại có một tấm ảnh rơi xuống, bốn góc đã bị ố vàng.
Trong tấm ảnh, Thịnh Tuệ nhìn thấy mình và anh ở độ tuổi thiếu niên đang mỉm cười vô tư.
Cô quay đầu lại hỏi Chu Thời Dư, người đứng sau lưng cô im lặng nãy giờ: “Em còn không nhớ….”
“Không sao.”
Người đàn ông hôn giọt nước mắt trên khóe mi cô, vẫn dịu dàng như cũ: “Tương lai còn dài mà, từ từ anh sẽ nói cho em nghe.”
Mọi chuyện về “chúng ta”, anh đều thay cô nhớ rõ.
Từ năm mười sáu tuổi, Chu Thời Dư chôn trong lòng một bí mật.
Vào đêm Thịnh Tuệ đưa cho anh lá bùa bình an, anh muốn cùng cô làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào. (*)
Hướng dẫn đọc:
• Học trò đánh nhau trong truyện là em trai nam chính.
• Giáo viên trường giáo dục đặc biệt X Ông chủ ngành đầu tư mạo hiểm
• Góc nhìn của nữ chính là cưới trước yêu sau, góc nhìn của nam chính là một mối tình thầm thương trộm nhớ thành tình yêu hợp pháp.
• Câu chuyện ngọt ngào, chữa lành lẫn nhau, cả hai đều là mối tình đầu của nhau.
(*) Người biên tập chú thích thêm: “Anh muốn cùng em làm những việc mùa xuân đã làm cho cây anh đào” là câu thơ cuối trong bài thơ Poema 14 của Pablo Neruda – nhà thơ người Chile. Câu thơ mô tả tình yêu giống như mùa xuân đã làm những điều tốt đẹp cho cây anh đào, để những cây anh đào trơ trụi trong mùa đông sẽ hé nở những nụ hoa tươi đẹp khi mùa xuân đến.
Lời của editor: Mình rất ngưỡng mộ và khâm phục những giáo viên dạy trẻ tự kỷ/ thiểu năng, mình chưa từng đọc bộ nào viết về nam/ nữ chính làm nghề này cả, nên đó là lý do lớn nhất khiến mình đào hố. Thêm nữa là giọng văn của tác giả rất ấm áp, kiến thức về dinh dưỡng cũng tốt, anh nam chính soft kinh khủng luôn. 💖
4.3
Đang tận lực đánh zombie ở thời mạt thế, zombie cấp 4 thật sự rất mạnh, Tiêu Hoà cùng tiểu đội chật vật mãi mới hạ gục được nó.
Trong lần đánh zombie tiếp theo, cô và đồng đội bị thất lạc nhau, trong lúc chạy trốn sự truy đuổi của zombie, Tiêu Hoà xuyên không rồi!
Cô xuyên về thế giới hoà bình, với thân phận là quản lí của các ngôi sao showbiz, nhưng những ngôi sao này lười nhác, không có chút giải thưởng gì!
Tiêu Hoà ngán ngẩm, cô thầm quyết tâm sẽ đưa bọn họ từ flop đến toả sáng, còn bản thân trở thành quản lí vàng số 1 trong làng showbiz.
Trong lần đánh zombie tiếp theo, cô và đồng đội bị thất lạc nhau, trong lúc chạy trốn sự truy đuổi của zombie, Tiêu Hoà xuyên không rồi!
Cô xuyên về thế giới hoà bình, với thân phận là quản lí của các ngôi sao showbiz, nhưng những ngôi sao này lười nhác, không có chút giải thưởng gì!
Tiêu Hoà ngán ngẩm, cô thầm quyết tâm sẽ đưa bọn họ từ flop đến toả sáng, còn bản thân trở thành quản lí vàng số 1 trong làng showbiz.
4.2
Xí nghiệp gia Đường Tiêu Tiêu sống đến 80 tuổi, sau khi chết lại được thông báo nhân viên cứu hỏa sau khi cứu cô ở trận động đất năm xưa đã bị tàn tật ở chân cả một đời. Hỏi cô là muốn đi giúp ân nhân cứu mạng chữa chân hay là đầu thai? Nói nhảm, đương nhiên là chữa chân rồi!
Sau khi sống lại, Đường Tiêu Tiêu xuống nông thôn đến quê hương của ân nhân cứu mạng.
Tống Cảnh Chi: Đồng chí Đường, tôi không cần cô báo ơn, cô trở về đi.
Đường Tiêu Tiêu: Anh không cho tôi tới thì ngày mai tôi sẽ ra ngoài nói anh và tôi có tiếp xúc da thịt, anh phải chịu trách nhiệm với tôi.
Tống Cảnh Chi:...
Sau khi sống lại, Đường Tiêu Tiêu xuống nông thôn đến quê hương của ân nhân cứu mạng.
Tống Cảnh Chi: Đồng chí Đường, tôi không cần cô báo ơn, cô trở về đi.
Đường Tiêu Tiêu: Anh không cho tôi tới thì ngày mai tôi sẽ ra ngoài nói anh và tôi có tiếp xúc da thịt, anh phải chịu trách nhiệm với tôi.
Tống Cảnh Chi:...
4
Tác giả: 人才 天金
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Vả Mặt, HE, Hài Hước, Sủng, Trả Thù, Xuyên Sách, Ngọt
Team dịch: Anh Lanh Chanh
Giới thiệu
Ở mạt thế chịu khổ ba năm, nữ chính dần trở nên sắt đá, biến thành là người có thù tất báo, máu lạnh vô tình, lương tâm chỉ có một chút, báo thù xưa nay không chậm trễ một giây. Rồi một ngày, đụng phải làn sóng Zombie, cô đã anh dũng hy sinh!!! Cuộc đời cô cứ như thế là xong?
Nhưng không, dưới điện Diêm Vương sao mà ing ỏi thế? Ch/ết rồi mà cũng không được yên thân!!! - Niệm niệm nghĩ.
Đường Niệm Niệm giật mình mở mắt, XXXXXXX!!!
Bất ngờ chưa??? Cô thế mà bắt kịp xu thế thời đại, xuyên thư rồi!!!!
Xuyên qua một cuốn sách ở thập niên 70, lại còn xuyên làm pháo hôi, số mệnh xui xẻo!!!
CMN!!! Tác giả thật vô lương tâm!!! Vì sao người tốt như ta lại phải làm pháo hôi!!!
Đường Niệm Niệm cười lạnh, mặc kệ trà xanh, nữ chính độc ác hay là bạch liên hoa gì đó, chỉ cần ngáng đường xoay mệnh làm nữ chính của ta đều phải bị ăn đấm!!!
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Vả Mặt, HE, Hài Hước, Sủng, Trả Thù, Xuyên Sách, Ngọt
Team dịch: Anh Lanh Chanh
Giới thiệu
Ở mạt thế chịu khổ ba năm, nữ chính dần trở nên sắt đá, biến thành là người có thù tất báo, máu lạnh vô tình, lương tâm chỉ có một chút, báo thù xưa nay không chậm trễ một giây. Rồi một ngày, đụng phải làn sóng Zombie, cô đã anh dũng hy sinh!!! Cuộc đời cô cứ như thế là xong?
Nhưng không, dưới điện Diêm Vương sao mà ing ỏi thế? Ch/ết rồi mà cũng không được yên thân!!! - Niệm niệm nghĩ.
Đường Niệm Niệm giật mình mở mắt, XXXXXXX!!!
Bất ngờ chưa??? Cô thế mà bắt kịp xu thế thời đại, xuyên thư rồi!!!!
Xuyên qua một cuốn sách ở thập niên 70, lại còn xuyên làm pháo hôi, số mệnh xui xẻo!!!
CMN!!! Tác giả thật vô lương tâm!!! Vì sao người tốt như ta lại phải làm pháo hôi!!!
Đường Niệm Niệm cười lạnh, mặc kệ trà xanh, nữ chính độc ác hay là bạch liên hoa gì đó, chỉ cần ngáng đường xoay mệnh làm nữ chính của ta đều phải bị ăn đấm!!!
3.2
Hổ Phách Nguyệt thuộc Long tộc, là một con rồng ưu tú nhất tộc.
Từ trước đến nay, rồng đực trong Long tộc đều trân quý trinh tiết nhất, muốn cưới gả thì phía bên nữ tử sẽ cân nhắc, suy xét rất nhiều, đặc biệt là ngân long, tức là rồng còn thanh bạch, là đáng giá nhất, tựa như khối ngọc ngàn vàng vậy.
Ngược lại, nam rồng mà trước khi thành hôn đã không còn là trai tân, thì giá trị của hắn sẽ giảm xuống còn một đồng bạc, còn nam rồng mà trước hôn nhân đã bắt đầu loạn luân, ngủ với nữ tử mà không cưới, thì sẽ rẻ mạt hơn cả một đồng tiền đồng, như một mảnh giẻ rách.
Hổ Phách Nguyệt là rồng, hắn có mọi thứ tốt đẹp, ngoại hình tốt, gia thế tốt, tính cách tốt, còn là ngân long mà các công chúa rồng tranh giành, nhưng... hắn mù mặt với nữ tử người phàm. Hắn có thể phân biệt được khuôn mặt của nam nhân, cũng có thể phân biệt được đồng loại rồng tộc, nhưng lại không thể phân biệt được nữ tử người phàm.
Hổ Phách Nguyệt thấy vẻ mặt Liễu thị có chút khác lạ, liền giải thích: "Nàng không cần sợ, nàng đã cứu ta, ta muốn báo đáp, đặc biệt đến để dâng hiến thứ quý giá nhất của mình."
"Dâm long nhỏ, ngươi nhìn kỹ cái mặt này của ta chưa, ta có phải là người cứu ngươi không? Ta chưa từng cứu ngươi."
Từ trước đến nay, rồng đực trong Long tộc đều trân quý trinh tiết nhất, muốn cưới gả thì phía bên nữ tử sẽ cân nhắc, suy xét rất nhiều, đặc biệt là ngân long, tức là rồng còn thanh bạch, là đáng giá nhất, tựa như khối ngọc ngàn vàng vậy.
Ngược lại, nam rồng mà trước khi thành hôn đã không còn là trai tân, thì giá trị của hắn sẽ giảm xuống còn một đồng bạc, còn nam rồng mà trước hôn nhân đã bắt đầu loạn luân, ngủ với nữ tử mà không cưới, thì sẽ rẻ mạt hơn cả một đồng tiền đồng, như một mảnh giẻ rách.
Hổ Phách Nguyệt là rồng, hắn có mọi thứ tốt đẹp, ngoại hình tốt, gia thế tốt, tính cách tốt, còn là ngân long mà các công chúa rồng tranh giành, nhưng... hắn mù mặt với nữ tử người phàm. Hắn có thể phân biệt được khuôn mặt của nam nhân, cũng có thể phân biệt được đồng loại rồng tộc, nhưng lại không thể phân biệt được nữ tử người phàm.
Hổ Phách Nguyệt thấy vẻ mặt Liễu thị có chút khác lạ, liền giải thích: "Nàng không cần sợ, nàng đã cứu ta, ta muốn báo đáp, đặc biệt đến để dâng hiến thứ quý giá nhất của mình."
"Dâm long nhỏ, ngươi nhìn kỹ cái mặt này của ta chưa, ta có phải là người cứu ngươi không? Ta chưa từng cứu ngươi."
4.4
Để cứu phu quân và con trai, ta đã đánh lạc hướng bọn sơn tặc, nhưng không may bị rơi xuống vách núi.
Đến khi ta trở lại, đã là năm năm sau.
Trầm Nghị đã tái hôn, con trai nắm tay kế mẫu, nhìn ta như kẻ thù:
“Đồ nữ nhân xấu xa, không được cướp phu quân của nương ta!”
Trầm Nghị cũng tỏ vẻ khó xử:
“Uyển Nhi hiền lành, mấy năm nay nhờ có nàng ấy quán xuyến mọi việc trong phủ. Ta không thể phụ nàng ấy…”
Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi hai đứa con lại.
Sau khi rơi xuống vách núi, ta đã mất trí nhớ.
Vội vã xuất giá, năm năm sinh được một trai một gái.
Bây giờ nhớ lại mọi chuyện, ta đang lo không biết phải làm sao đây!
Trầm Nghị trừng to mắt:
“Nàng là chính thê của ta, sao nàng lại dám gả cho người khác!”
Đến khi ta trở lại, đã là năm năm sau.
Trầm Nghị đã tái hôn, con trai nắm tay kế mẫu, nhìn ta như kẻ thù:
“Đồ nữ nhân xấu xa, không được cướp phu quân của nương ta!”
Trầm Nghị cũng tỏ vẻ khó xử:
“Uyển Nhi hiền lành, mấy năm nay nhờ có nàng ấy quán xuyến mọi việc trong phủ. Ta không thể phụ nàng ấy…”
Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi hai đứa con lại.
Sau khi rơi xuống vách núi, ta đã mất trí nhớ.
Vội vã xuất giá, năm năm sinh được một trai một gái.
Bây giờ nhớ lại mọi chuyện, ta đang lo không biết phải làm sao đây!
Trầm Nghị trừng to mắt:
“Nàng là chính thê của ta, sao nàng lại dám gả cho người khác!”
5
Tên truyện: Tình Yêu Mãnh Liệt
Hán Việt: Ái Ý Hung Dũng
Tác giả: Mộc Kim An
Dịch: Dii
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cưới trước yêu sau, Nhẹ nhàng, Thiên chi kiêu tử, Thị giác nữ chủ, Đơn hướng yêu thầm, Mất trí nhớ.
Số chương: 33 chương
GIỚI THIỆU
Từ Ý và Yến Hoà Dư là cặp vợ chồng nổi tiếng trong vòng tròn quan hệ ở Cảnh Thành với mối liên hôn thương nghiệp.
Yến Hoà Dư nắm quyền kiểm soát Yến Thị, cô độc, cao ngạo, lạnh lùng, kiêu căng, xung quanh không ai dám lại gần.
Phụ nữ ở Cảnh Thành, bên ngoài thì cười nhạo Từ Ý, bên trong thì nhăm nhe muốn có được Yến Hoà Dư.
Từ Ý đã từng rất cố gắng, nhưng Yến Hoà Dư vẫn luôn lạnh lùng, cô chỉ đành từ bỏ.
Kết hôn một năm, cô đề nghị ly hôn, Yến Hoà Dư đồng ý ngay lập tức.
Ngày hôm sau, cô đợi ở Cục Dân Chính cả nửa ngày trời, kết quả lại nghe được tin Yến Hoà Dư bị tai nạn ô tô.
Trong bệnh viện, Từ Ý nhìn người đàn ông nắm chặt cổ tay cô không buông với vẻ mặt ngơ ngác.
Nhưng đáy mắt người đàn ông đó lại ẩn chứa tình cảm sâu đậm: “Vợ à, em muốn đi đâu?”
Từ Ý:??? “Người này sợ là đã ngã hỏng não rồi”.
*
Một lần ở tiệc rượu, vẫn một mình Từ Ý tới dự.
Có vài người phụ nữ vây quanh, nói mấy lời trào phúng với cô.
“Nghe nói Yến Tổng muốn ly hôn với cô?”
“Yến Tổng xảy ra tại nạn xe nên mới làm lỡ thời gian, Từ Ý, cô nắm trong tay người đàn ông không yêu mình để làm gì?”
Vừa nói xong, Yến Hoà Dư đã bước tới bên Từ Ý, cúi xuống cười nhẹ: “Tôi chưa từng nghĩ tới việc ly hôn với Ý Ý.”
Quần chúng hóng hớt:???
*
Ba tháng sau, Yến Hoà Dư khôi phục trí nhớ.
Nhìn thấy Từ Ý ngủ ngon lành trong tay mình, Yến Hoà Dư híp mắt nghĩ tới việc có nên tiếp tục giả vờ mất trí nhớ nữa hay không.
Từ Ý lại vạch trần anh, cười tươi rói nói: “Yến Tổng, chúng ta tới Cục Dân Chính đi.”
Yến Hoà Dư: “…..”
Có phải chuyện này xảy ra trước khi tai nạn xe, nên rất khó thu dọn phải không?
—Thích em là điểm khởi đầu, mà tình yêu anh dành cho em, đã vượt qua khoảng thời gian trầm lắng, ngày càng cuộn trào mãnh liệt.
Kim chỉ nam cho bạn đọc:
1. Yên tĩnh, sáng suốt x ẩn nhẫn, hướng nội
2. Cưới trước yêu sau, nam chính yêu thầm được ra ngoài ánh sáng
3. Một phần là thật/ Không có nguyên mẫu/ Đừng nghiên cứu
4. Đảm bảo ngọt lịm.
Tag nội dung: Hào môn thế gia, mang tính chiếm hữu, ngọt sủng.
Từ khoá tìm kiếm:
Vai chính: Từ Ý, Yến Hoà Dư
Vai phụ:
Vai khác:
Giới thiệu đơn giản: Ghi lại lịch sử chua xót trong chuyện tình yêu thầm của tổng tài.
Dàn ý: Yêu là phải lớn tiếng nói ra!
Hán Việt: Ái Ý Hung Dũng
Tác giả: Mộc Kim An
Dịch: Dii
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cưới trước yêu sau, Nhẹ nhàng, Thiên chi kiêu tử, Thị giác nữ chủ, Đơn hướng yêu thầm, Mất trí nhớ.
Số chương: 33 chương
GIỚI THIỆU
Từ Ý và Yến Hoà Dư là cặp vợ chồng nổi tiếng trong vòng tròn quan hệ ở Cảnh Thành với mối liên hôn thương nghiệp.
Yến Hoà Dư nắm quyền kiểm soát Yến Thị, cô độc, cao ngạo, lạnh lùng, kiêu căng, xung quanh không ai dám lại gần.
Phụ nữ ở Cảnh Thành, bên ngoài thì cười nhạo Từ Ý, bên trong thì nhăm nhe muốn có được Yến Hoà Dư.
Từ Ý đã từng rất cố gắng, nhưng Yến Hoà Dư vẫn luôn lạnh lùng, cô chỉ đành từ bỏ.
Kết hôn một năm, cô đề nghị ly hôn, Yến Hoà Dư đồng ý ngay lập tức.
Ngày hôm sau, cô đợi ở Cục Dân Chính cả nửa ngày trời, kết quả lại nghe được tin Yến Hoà Dư bị tai nạn ô tô.
Trong bệnh viện, Từ Ý nhìn người đàn ông nắm chặt cổ tay cô không buông với vẻ mặt ngơ ngác.
Nhưng đáy mắt người đàn ông đó lại ẩn chứa tình cảm sâu đậm: “Vợ à, em muốn đi đâu?”
Từ Ý:??? “Người này sợ là đã ngã hỏng não rồi”.
*
Một lần ở tiệc rượu, vẫn một mình Từ Ý tới dự.
Có vài người phụ nữ vây quanh, nói mấy lời trào phúng với cô.
“Nghe nói Yến Tổng muốn ly hôn với cô?”
“Yến Tổng xảy ra tại nạn xe nên mới làm lỡ thời gian, Từ Ý, cô nắm trong tay người đàn ông không yêu mình để làm gì?”
Vừa nói xong, Yến Hoà Dư đã bước tới bên Từ Ý, cúi xuống cười nhẹ: “Tôi chưa từng nghĩ tới việc ly hôn với Ý Ý.”
Quần chúng hóng hớt:???
*
Ba tháng sau, Yến Hoà Dư khôi phục trí nhớ.
Nhìn thấy Từ Ý ngủ ngon lành trong tay mình, Yến Hoà Dư híp mắt nghĩ tới việc có nên tiếp tục giả vờ mất trí nhớ nữa hay không.
Từ Ý lại vạch trần anh, cười tươi rói nói: “Yến Tổng, chúng ta tới Cục Dân Chính đi.”
Yến Hoà Dư: “…..”
Có phải chuyện này xảy ra trước khi tai nạn xe, nên rất khó thu dọn phải không?
—Thích em là điểm khởi đầu, mà tình yêu anh dành cho em, đã vượt qua khoảng thời gian trầm lắng, ngày càng cuộn trào mãnh liệt.
Kim chỉ nam cho bạn đọc:
1. Yên tĩnh, sáng suốt x ẩn nhẫn, hướng nội
2. Cưới trước yêu sau, nam chính yêu thầm được ra ngoài ánh sáng
3. Một phần là thật/ Không có nguyên mẫu/ Đừng nghiên cứu
4. Đảm bảo ngọt lịm.
Tag nội dung: Hào môn thế gia, mang tính chiếm hữu, ngọt sủng.
Từ khoá tìm kiếm:
Vai chính: Từ Ý, Yến Hoà Dư
Vai phụ:
Vai khác:
Giới thiệu đơn giản: Ghi lại lịch sử chua xót trong chuyện tình yêu thầm của tổng tài.
Dàn ý: Yêu là phải lớn tiếng nói ra!
4.9
Cô từng trải qua trận chiến Trường Bình, chứng kiến hàng trăm ngàn người bị chôn sống.
Cô từng dẫn đầu đội quân thiết giáp của Đại Tần, chiến đấu với sáu nước để tranh thiên hạ.
Cô đã thấy thiên hạ chia ba, sơn hà tan vỡ. Cũng đã nghe tiếng đàn trong Lũng Trung.
Cô đã từng say sưa trong thời kỳ thịnh vượng của Trinh Quán, đã chứng kiến sự rực rỡ của nữ đế nghìn năm.
Cô từng mặc áo đẹp, cưỡi ngựa chiến, cũng từng quạt lông, khăn vải.
Cô từng làm nông dân, cũng từng là thầy giáo.
Nhưng không ai biết, một người như vậy đã sống suốt hai nghìn năm.
Cô từng dẫn đầu đội quân thiết giáp của Đại Tần, chiến đấu với sáu nước để tranh thiên hạ.
Cô đã thấy thiên hạ chia ba, sơn hà tan vỡ. Cũng đã nghe tiếng đàn trong Lũng Trung.
Cô đã từng say sưa trong thời kỳ thịnh vượng của Trinh Quán, đã chứng kiến sự rực rỡ của nữ đế nghìn năm.
Cô từng mặc áo đẹp, cưỡi ngựa chiến, cũng từng quạt lông, khăn vải.
Cô từng làm nông dân, cũng từng là thầy giáo.
Nhưng không ai biết, một người như vậy đã sống suốt hai nghìn năm.