Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
4.3
🍁 CHỚM THU 🍁
Tên gốc: 七月流火
Hán Việt: Thất nguyệt lưu hoả
Tác giả: Bạch Mao Phù Lục
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Song khiết 🕊️, Cưới trước yêu sau, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Chậm nhiệt
Số chương: 54 chương
Editor: Team Sel
🍁 GIỚI THIỆU 🍁
Người ta nói rằng cụm từ “Lửa chảy tháng bảy” có nghĩa là vào tháng bảy âm lịch, tiết trời dần trở nên mát mẻ, lúc sập tối có thể nhìn thấy sao Hoả rơi xuống từ phía Tây.
Đến tận khi mùa hạ qua đi, cái lạnh ùa đến.
Cảm giác kích thích khi rơi xuống với tốc độ cực nhanh này, hoàn toàn trùng khớp với nhịp đập rộn rã nơi tim cô vào giây phút đầu tiên chạm mắt với Trần Đạc.
***
Thể loại cưới trước yêu sau / Nói về duyên phận / Không ngừng cố gắng
1V1, SC, HE
* Cuộc sống bình đạm hằng ngày, chậm nhiệt, không logic
* Nội dung nhiều hơn thịt
* Nam chính vẻ ngoài lãnh đạm nội tâm u ám, trên giường dần dần trở nên gợi tình.
* Vừa gặp đã yêu, yêu cả một đời.
“Cố thắp sáng những vì sao để chúng ta có thể gặp lại nhau vào mỗi tối.”
Tên gốc: 七月流火
Hán Việt: Thất nguyệt lưu hoả
Tác giả: Bạch Mao Phù Lục
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Song khiết 🕊️, Cưới trước yêu sau, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Chậm nhiệt
Số chương: 54 chương
Editor: Team Sel
🍁 GIỚI THIỆU 🍁
Người ta nói rằng cụm từ “Lửa chảy tháng bảy” có nghĩa là vào tháng bảy âm lịch, tiết trời dần trở nên mát mẻ, lúc sập tối có thể nhìn thấy sao Hoả rơi xuống từ phía Tây.
Đến tận khi mùa hạ qua đi, cái lạnh ùa đến.
Cảm giác kích thích khi rơi xuống với tốc độ cực nhanh này, hoàn toàn trùng khớp với nhịp đập rộn rã nơi tim cô vào giây phút đầu tiên chạm mắt với Trần Đạc.
***
Thể loại cưới trước yêu sau / Nói về duyên phận / Không ngừng cố gắng
1V1, SC, HE
* Cuộc sống bình đạm hằng ngày, chậm nhiệt, không logic
* Nội dung nhiều hơn thịt
* Nam chính vẻ ngoài lãnh đạm nội tâm u ám, trên giường dần dần trở nên gợi tình.
* Vừa gặp đã yêu, yêu cả một đời.
“Cố thắp sáng những vì sao để chúng ta có thể gặp lại nhau vào mỗi tối.”
4.4
《三日春》《Ba ngày xuân》
Tác giả: Bản Lật Tử 板栗子
Số chương: 62 chương
Edit: Carrot – Beta: Carrot – Bìa: Cún
《Giới thiệu》
Nhà họ Kiều và nhà họ Lương có ý muốn kết thông gia với nhau, Kiều Nhuỵ Kỳ bay từ thành phố H tới thành phố A, để gặp Lương Khâm Việt.
Lương Khâm Việt đang bận rộn tổ chức sinh nhật cho KOL mới, nhờ người anh em Tiêu Đạc ra sân bay đón Kiều Nhuỵ Kỳ.
Ngày ấy Lương Khâm Việt đồng ý làm đám cưới, gọi điện thoại cho Kiều Nhuỵ Kỳ nhưng không ai nghe máy.
Trong phòng Kiều Nhuỵ Kỳ, Tiêu Đạc vươn tay ngắt kết nối chiếc điện thoại đang không ngừng đổ chuông.
–
Kiều Nhuỵ Kỳ ở cùng một người đàn ông ba ngày trong biệt thự của ông nội Khâu. Khi ấy cô bị mù tạm thời do một vụ tai nạn nhỏ.
Cô vẫn luôn nghĩ người đàn ông đó là Lương Khâm Việt.
Tiêu Đạc từng nhìn thấy hoa hồng ở sa mạc, ngày thứ nhất hoa hồng chỉ là nụ hoa, ngày thứ hai cánh hoa hồng hơi mở, ngày thứ 3, hoa hồng bừng nở vì một mình anh.
–
Sau này, tại đám cưới của Kiều Nhuỵ Kỳ và Tiêu Đạc.
Lương Khâm Việt đỏ mắt chất vấn Tiêu Đạc: “Lần trước anh cố tình giới thiệu cho tôi cô KOL kia? Là để đến gần Kiều Nhuỵ Kỳ?”.
Con mắt xinh đẹp của Tiêu Đạc hiện lên ý cười, anh khẽ cúi người, ghé vào tai Lương Khâm Việt nói nhỏ: “Trước cả khi ấy, bắt đầu từ ngày tôi cứu cậu.”
Tác giả: Bản Lật Tử 板栗子
Số chương: 62 chương
Edit: Carrot – Beta: Carrot – Bìa: Cún
《Giới thiệu》
Nhà họ Kiều và nhà họ Lương có ý muốn kết thông gia với nhau, Kiều Nhuỵ Kỳ bay từ thành phố H tới thành phố A, để gặp Lương Khâm Việt.
Lương Khâm Việt đang bận rộn tổ chức sinh nhật cho KOL mới, nhờ người anh em Tiêu Đạc ra sân bay đón Kiều Nhuỵ Kỳ.
Ngày ấy Lương Khâm Việt đồng ý làm đám cưới, gọi điện thoại cho Kiều Nhuỵ Kỳ nhưng không ai nghe máy.
Trong phòng Kiều Nhuỵ Kỳ, Tiêu Đạc vươn tay ngắt kết nối chiếc điện thoại đang không ngừng đổ chuông.
–
Kiều Nhuỵ Kỳ ở cùng một người đàn ông ba ngày trong biệt thự của ông nội Khâu. Khi ấy cô bị mù tạm thời do một vụ tai nạn nhỏ.
Cô vẫn luôn nghĩ người đàn ông đó là Lương Khâm Việt.
Tiêu Đạc từng nhìn thấy hoa hồng ở sa mạc, ngày thứ nhất hoa hồng chỉ là nụ hoa, ngày thứ hai cánh hoa hồng hơi mở, ngày thứ 3, hoa hồng bừng nở vì một mình anh.
–
Sau này, tại đám cưới của Kiều Nhuỵ Kỳ và Tiêu Đạc.
Lương Khâm Việt đỏ mắt chất vấn Tiêu Đạc: “Lần trước anh cố tình giới thiệu cho tôi cô KOL kia? Là để đến gần Kiều Nhuỵ Kỳ?”.
Con mắt xinh đẹp của Tiêu Đạc hiện lên ý cười, anh khẽ cúi người, ghé vào tai Lương Khâm Việt nói nhỏ: “Trước cả khi ấy, bắt đầu từ ngày tôi cứu cậu.”
3.3
Khó Theo Đuổi
Tác giả: Bát Nguyệt Vu Hạ
Editor: Jeongie
Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào
Độ dài: 83 chương + 8 ngoại truyện
Giới thiệu
Năm năm trước, chỉ một câu nói “Nhạt nhẽo, tầm thường” của Lục Hoài Nghiên đã chôn vùi tâm tư thiếu nữ của Giang Sắt ngay tại lễ trưởng thành tuổi mười tám của mình.
Đêm ấy, Giang Sắt đã âm thầm cầu nguyện: Rồi sẽ có một ngày, sẽ có người cao tay hơn xuất hiện, đè Lục Hoài Nghiên xuống đất rồi giẫm thật mạnh lên mặt anh ta.
Năm năm sau, chỉ vỏn vẹn trong một đêm, Giang Sắt từ một thiên kim danh giá ở Bắc Thành bỗng chốc trở thành tiểu thư giả mạo gia cảnh nghèo khó.
Mất đi thân phận thiên kim, rời khỏi Bắc Thành, bắt đầu cuộc sống tự lực cánh sinh.
Thế nhưng, cô lại vui vẻ tiếp nhận mọi thứ.
Chỉ có một chuyện khiến cô tiếc nuối mãi, chính là đời này e rằng không còn cơ hội nhìn thấy cảnh Lục Hoài Nghiên bị người ta “chà đạp”.
Về sau…
Vị thái tử Lục thị kiêu căng, ngạo mạn, lạnh lùng, tàn nhẫn kia vô tình biết được nỗi niềm tiếc nuối của Giang Sắt.
Biết rõ cô nàng này thù dai cỡ nào, người đàn ông thẳng tay lôi Giang Sắt ra khỏi chăn, nhấc chân trái cô lên rồi áp vào mặt mình, ung dung nói, “Nào, em cứ giẫm thoả thích.”
Giang Sắt: …
…
Ngày xưa, khi Giang Sắt còn đi tò tò sau lưng gọi anh là anh Hoài Nghiên, Lục Hoài Nghiên chẳng hề để cô nhóc vào mắt.
Sau này Lục Hoài Nghiên mới nhận ra, muốn dỗ cô gọi mình một tiếng anh Hoài Nghiên thật đúng là khó hơn cả lên trời…
*Đoạn kịch ngắn*
Một ngày nọ, tin tức đính hôn giữa Lục Hoài Nghiên và công chúa nhỏ nhà họ Quan bị lan truyền một cách chóng mặt.
Giang Sắt chỉ gửi cho anh một tin nhắn ngắn gọn: Tạm biệt.
Đêm đó, Lục Hoài Nghiên chạy thẳng đến sân bay giữ người lại.
Giang Sắt cười nhạt, “Lục Hoài Nghiên, tôi không đụng vào đồ đã có chủ, dễ hợp thì dễ tan.”
Lục Hoài Nghiên siết chặt tay cô, cắn răng nói, “Sao? Ngay cả đồ của mình mà em cũng không muốn đụng tới sao?”
Không lâu sau, một bài đăng Weibo của tổng giám đốc Lục thị đã nằm chiễm chệ trên hot search.
#Không đính hôn, không liên hôn, tổ tông nhà tôi vừa khó dỗ lại còn khó hầu hạ, vẫn còn đang trong quá trình theo đuổi# @Bán giang sắt sắt bán giang hồng*.
* Một câu trong bài thơ Mộ giang ngâm của Bạch Cư Dị.
Tác giả: Bát Nguyệt Vu Hạ
Editor: Jeongie
Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào
Độ dài: 83 chương + 8 ngoại truyện
Giới thiệu
Năm năm trước, chỉ một câu nói “Nhạt nhẽo, tầm thường” của Lục Hoài Nghiên đã chôn vùi tâm tư thiếu nữ của Giang Sắt ngay tại lễ trưởng thành tuổi mười tám của mình.
Đêm ấy, Giang Sắt đã âm thầm cầu nguyện: Rồi sẽ có một ngày, sẽ có người cao tay hơn xuất hiện, đè Lục Hoài Nghiên xuống đất rồi giẫm thật mạnh lên mặt anh ta.
Năm năm sau, chỉ vỏn vẹn trong một đêm, Giang Sắt từ một thiên kim danh giá ở Bắc Thành bỗng chốc trở thành tiểu thư giả mạo gia cảnh nghèo khó.
Mất đi thân phận thiên kim, rời khỏi Bắc Thành, bắt đầu cuộc sống tự lực cánh sinh.
Thế nhưng, cô lại vui vẻ tiếp nhận mọi thứ.
Chỉ có một chuyện khiến cô tiếc nuối mãi, chính là đời này e rằng không còn cơ hội nhìn thấy cảnh Lục Hoài Nghiên bị người ta “chà đạp”.
Về sau…
Vị thái tử Lục thị kiêu căng, ngạo mạn, lạnh lùng, tàn nhẫn kia vô tình biết được nỗi niềm tiếc nuối của Giang Sắt.
Biết rõ cô nàng này thù dai cỡ nào, người đàn ông thẳng tay lôi Giang Sắt ra khỏi chăn, nhấc chân trái cô lên rồi áp vào mặt mình, ung dung nói, “Nào, em cứ giẫm thoả thích.”
Giang Sắt: …
…
Ngày xưa, khi Giang Sắt còn đi tò tò sau lưng gọi anh là anh Hoài Nghiên, Lục Hoài Nghiên chẳng hề để cô nhóc vào mắt.
Sau này Lục Hoài Nghiên mới nhận ra, muốn dỗ cô gọi mình một tiếng anh Hoài Nghiên thật đúng là khó hơn cả lên trời…
*Đoạn kịch ngắn*
Một ngày nọ, tin tức đính hôn giữa Lục Hoài Nghiên và công chúa nhỏ nhà họ Quan bị lan truyền một cách chóng mặt.
Giang Sắt chỉ gửi cho anh một tin nhắn ngắn gọn: Tạm biệt.
Đêm đó, Lục Hoài Nghiên chạy thẳng đến sân bay giữ người lại.
Giang Sắt cười nhạt, “Lục Hoài Nghiên, tôi không đụng vào đồ đã có chủ, dễ hợp thì dễ tan.”
Lục Hoài Nghiên siết chặt tay cô, cắn răng nói, “Sao? Ngay cả đồ của mình mà em cũng không muốn đụng tới sao?”
Không lâu sau, một bài đăng Weibo của tổng giám đốc Lục thị đã nằm chiễm chệ trên hot search.
#Không đính hôn, không liên hôn, tổ tông nhà tôi vừa khó dỗ lại còn khó hầu hạ, vẫn còn đang trong quá trình theo đuổi# @Bán giang sắt sắt bán giang hồng*.
* Một câu trong bài thơ Mộ giang ngâm của Bạch Cư Dị.
4.5
Thẩm Nhất Nhất, người tình bí mật, đã chết cách đây hai năm.
Hồi sinh từ cõi chết, Thẩm Nhất Nhất trở lại đầy ngoạn mục, giờ đây cô là nhà sản xuất vàng với bảng thành tích đáng nể.
Trong giới giải trí đầy sóng gió, vô số người chen chúc muốn làm quen với cô, ngạc nhiên thay, trong số đó lại có cả vị nam thần kinh diễm của tập đoàn Cố thị?!
Dưa lớn như vậy, cắn một miếng không hết!
Cố tổng: "Chọn ngày lành tháng tốt, công khai em là Cố phu nhân."
Thẩm Nhất Nhất: "Không cần đâu Cố tổng, tôi đã kết hôn, có con rồi, ngài nên đi lừa người khác đi."
Cố tổng: "Có con cũng không sao, tôi cũng có."
Nói xong, dẫn ra cậu cả Cố Ân Nặc.
Thẩm Nhất Nhất kinh hãi: "Cố tổng thật hèn hạ! Trộm con tôi!".
Cậu bé Thẩm Cảnh Trừng vội vàng nhảy ra: "Mẹ đừng sợ! Không ai trộm con đâu!"
Thẩm Nhất Nhất há hốc mồm: "Sao, sao lại có hai đứa? Cố tổng, con của ngài và con tôi là cùng một khuôn đúc?!"
Cố tổng: "Muốn biết sao? Ký hợp đồng ràng buộc với tôi, tối nay tôi sẽ nói cho em biết."
Hồi sinh từ cõi chết, Thẩm Nhất Nhất trở lại đầy ngoạn mục, giờ đây cô là nhà sản xuất vàng với bảng thành tích đáng nể.
Trong giới giải trí đầy sóng gió, vô số người chen chúc muốn làm quen với cô, ngạc nhiên thay, trong số đó lại có cả vị nam thần kinh diễm của tập đoàn Cố thị?!
Dưa lớn như vậy, cắn một miếng không hết!
Cố tổng: "Chọn ngày lành tháng tốt, công khai em là Cố phu nhân."
Thẩm Nhất Nhất: "Không cần đâu Cố tổng, tôi đã kết hôn, có con rồi, ngài nên đi lừa người khác đi."
Cố tổng: "Có con cũng không sao, tôi cũng có."
Nói xong, dẫn ra cậu cả Cố Ân Nặc.
Thẩm Nhất Nhất kinh hãi: "Cố tổng thật hèn hạ! Trộm con tôi!".
Cậu bé Thẩm Cảnh Trừng vội vàng nhảy ra: "Mẹ đừng sợ! Không ai trộm con đâu!"
Thẩm Nhất Nhất há hốc mồm: "Sao, sao lại có hai đứa? Cố tổng, con của ngài và con tôi là cùng một khuôn đúc?!"
Cố tổng: "Muốn biết sao? Ký hợp đồng ràng buộc với tôi, tối nay tôi sẽ nói cho em biết."
2.9
Điền Điềm mới thuê phòng ở của một dì vừa thân thiết lại tốt bụng.
Dì chủ nói, chỉ cần Điền Điềm có thể đưa con trai là trạch nam của bà ra khỏi nhà, bà liền giảm giá tiền thuê cho cô.
Trộm nhìn người đàn ông thanh tú trắng nõn đang bất động thanh sắc mà đỏ mặt, Điền Điềm nói được nha.
Chú ý (Của tác giả):
1vs1, nữ trêu chọc nam, ngọt thịt văn.
Cp: Chủ cửa hàng online (Taobao) x Họa sĩ vẽ truyện tranh thiếu nữ.
Dì chủ nói, chỉ cần Điền Điềm có thể đưa con trai là trạch nam của bà ra khỏi nhà, bà liền giảm giá tiền thuê cho cô.
Trộm nhìn người đàn ông thanh tú trắng nõn đang bất động thanh sắc mà đỏ mặt, Điền Điềm nói được nha.
Chú ý (Của tác giả):
1vs1, nữ trêu chọc nam, ngọt thịt văn.
Cp: Chủ cửa hàng online (Taobao) x Họa sĩ vẽ truyện tranh thiếu nữ.
5
Với Tô Đồng, mùa hạ năm nay là kết thúc kì thi tuyển sinh Đại học, là đám tang của mẹ, là lần đầu gặp gỡ Vu Thời Thiên, là đĩa sò lụa xào húng quế, là bát chè ngũ quả ướp đá lạnh thấu tim và que pháo bông chưa kịp bén lửa.
Anh già 35 tuổi tinh thần chán chường x Cô bé 18 tuổi sinh hoạt nề nếp
Chênh lệch 17 tuổi, câu chuyện diễn ra tại một thành phố nhỏ vùng duyên hải.
Anh già 35 tuổi tinh thần chán chường x Cô bé 18 tuổi sinh hoạt nề nếp
Chênh lệch 17 tuổi, câu chuyện diễn ra tại một thành phố nhỏ vùng duyên hải.
4.2
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Sủng, Ngọt
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".
4.3
Hắn đỏ mắt nói: “Nàng chỉ cần mềm mỏng với ta một chút thôi, Thu Hà, chẳng phải nàng muốn quyền lực nhất sao? Ta cho nàng, ngôi vị Hoàng hậu cho nàng, cái gì nàng muốn ta đều cho, được không? Nàng gọi ta một tiếng Thái tử ca ca nữa, được không?”.
Thái tử, kẻ ngày thường nghiêm nghị, miệng lúc nào cũng nói lễ nghĩa liêm sỉ, giờ đây lại khẩn cầu ta một cách hèn mọn như thế, làm sao ta không vui cho được?
Ta đưa tay mân mê cổ hắn, thổi nhẹ vào tai hắn, nhìn hắn động tình nhưng cố tình không chiều lòng: “Chẳng phải ngài nói ta không giữ nữ giới sao? Còn nói ta là hồ ly tinh không biết lễ nghĩa liêm sỉ? Thái tử điện hạ, giờ ngài lại tự cởi áo trước mặt tẩu tẩu của mình, ngài nói xem ngài có phải là hạ lưu không?”.
Ta ấn mạnh Ân Cửu Thanh vào hòn giả sơn phía sau, khiến hắn rên lên một tiếng.
Ta làm như không nghe thấy, hả hê mắng: “Ngài không biết liêm sỉ, bất chấp luân thường, ta sẽ không để ngài toại nguyện!”.
Ta chỉnh lại y sam bị hắn kéo cho xộc xệch, bước nhanh ra khỏi hòn giả sơn.
Bên ngoài non bộ, trời cao trăng nhỏ, một vầng trăng sáng treo cao.
Lại là tiết trời cuối thu, sương giá phủ đầy trên lá rụng dưới ánh trăng.
Thái tử, kẻ ngày thường nghiêm nghị, miệng lúc nào cũng nói lễ nghĩa liêm sỉ, giờ đây lại khẩn cầu ta một cách hèn mọn như thế, làm sao ta không vui cho được?
Ta đưa tay mân mê cổ hắn, thổi nhẹ vào tai hắn, nhìn hắn động tình nhưng cố tình không chiều lòng: “Chẳng phải ngài nói ta không giữ nữ giới sao? Còn nói ta là hồ ly tinh không biết lễ nghĩa liêm sỉ? Thái tử điện hạ, giờ ngài lại tự cởi áo trước mặt tẩu tẩu của mình, ngài nói xem ngài có phải là hạ lưu không?”.
Ta ấn mạnh Ân Cửu Thanh vào hòn giả sơn phía sau, khiến hắn rên lên một tiếng.
Ta làm như không nghe thấy, hả hê mắng: “Ngài không biết liêm sỉ, bất chấp luân thường, ta sẽ không để ngài toại nguyện!”.
Ta chỉnh lại y sam bị hắn kéo cho xộc xệch, bước nhanh ra khỏi hòn giả sơn.
Bên ngoài non bộ, trời cao trăng nhỏ, một vầng trăng sáng treo cao.
Lại là tiết trời cuối thu, sương giá phủ đầy trên lá rụng dưới ánh trăng.
3.7
Tác giả: Đậu Phộng
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta là Ngọc Tử Hành, ba tuổi mồ côi mẹ, năm tuổi mất cha, sáu tuổi tổ mẫu cũng qua đời, đúng là phượng hoàng trong loài người!
À không, phải là sao chổi chiếu mệnh thì đúng hơn!
Bá phụ liều mình nuôi ta đến năm mười ba tuổi, kết quả là, vừa mới bàn chuyện kết thân với trưởng nam của Đường phủ phía Nam thì hắn ta sốt cao mà chết.
Bàn chuyện với thế tử Trần hầu Tây Kinh thì hắn ta lại ngã ngựa mà mất...
Những chuyện này khiến cả Đại Yến nghe đến tên ta là kinh hãi.
Cho nên mới có câu nói ở Đại Yến rằng có hai vị họ Ngọc có thể dỗ trẻ con khóc đêm: Một là Ngọc tướng quân đến đánh đòn ngươi. Hai là Ngọc Tử Hành muốn làm thê tử ngươi.
À, Ngọc tướng quân chính là bá phụ ta, cho nên có thể nói là Ngọc gia chúng ta rất có tiếng tăm trong việc dạy dỗ trẻ nhỏ.
Đương nhiên, thuộc hạ của bá phụ ta nhiều vô số kể, biết bao người đã cùng ông vào sinh ra tử, cũng không phải không có người bằng lòng hy sinh con trai mình để thỏa mãn nguyện vọng gả ta đi của bá phụ.
Nhưng họ đều là những người đã từng bế ẵm, mua kẹo cho ta khi ta còn bé, ta không nỡ để họ mất con khi tuổi đã xế chiều, nên đã từ chối từng người một.
Ta vẫn luôn nghĩ chắc mình không gả đi được, nên năm mười tám tuổi đã tự mình đến Ngọc Hoa Quan tìm đạo trưởng, hỏi xem có cách nào để xuất gia làm đạo cô không.
Ai ngờ, ta lại gặp Thái hậu ở đó.
Thái hậu cùng ta uống trà, bàn luận về việc tu sửa Ngọc Hoa Quan, rồi ban thưởng cho ta một chiếc vòng.
Sau đó, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bỗng chốc trở thành Ngọc Chiêu Nghi trong hậu cung.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta là Ngọc Tử Hành, ba tuổi mồ côi mẹ, năm tuổi mất cha, sáu tuổi tổ mẫu cũng qua đời, đúng là phượng hoàng trong loài người!
À không, phải là sao chổi chiếu mệnh thì đúng hơn!
Bá phụ liều mình nuôi ta đến năm mười ba tuổi, kết quả là, vừa mới bàn chuyện kết thân với trưởng nam của Đường phủ phía Nam thì hắn ta sốt cao mà chết.
Bàn chuyện với thế tử Trần hầu Tây Kinh thì hắn ta lại ngã ngựa mà mất...
Những chuyện này khiến cả Đại Yến nghe đến tên ta là kinh hãi.
Cho nên mới có câu nói ở Đại Yến rằng có hai vị họ Ngọc có thể dỗ trẻ con khóc đêm: Một là Ngọc tướng quân đến đánh đòn ngươi. Hai là Ngọc Tử Hành muốn làm thê tử ngươi.
À, Ngọc tướng quân chính là bá phụ ta, cho nên có thể nói là Ngọc gia chúng ta rất có tiếng tăm trong việc dạy dỗ trẻ nhỏ.
Đương nhiên, thuộc hạ của bá phụ ta nhiều vô số kể, biết bao người đã cùng ông vào sinh ra tử, cũng không phải không có người bằng lòng hy sinh con trai mình để thỏa mãn nguyện vọng gả ta đi của bá phụ.
Nhưng họ đều là những người đã từng bế ẵm, mua kẹo cho ta khi ta còn bé, ta không nỡ để họ mất con khi tuổi đã xế chiều, nên đã từ chối từng người một.
Ta vẫn luôn nghĩ chắc mình không gả đi được, nên năm mười tám tuổi đã tự mình đến Ngọc Hoa Quan tìm đạo trưởng, hỏi xem có cách nào để xuất gia làm đạo cô không.
Ai ngờ, ta lại gặp Thái hậu ở đó.
Thái hậu cùng ta uống trà, bàn luận về việc tu sửa Ngọc Hoa Quan, rồi ban thưởng cho ta một chiếc vòng.
Sau đó, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bỗng chốc trở thành Ngọc Chiêu Nghi trong hậu cung.
5.4
Tống Đại mở mắt, không thể tin nhìn một màn trước mắt.
Trong phòng làm việc, ánh đèn sáng ngời dừng lại trên quần áo sạch sẽ của cô, máy làm ẩm bên cạnh không ngừng bốc hơi nước như mây mù, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi cô.
Bên ngoài văn phòng, nhân viên mặc đồ lao động đang bận rộn.
Tất cả quen thuộc này, làm suy nghĩ Tống Đại lâm vào hoảng hốt.
Rõ ràng một giây trước, cô còn ở trong tận thế nhiệt độ cao giấy giụa cầu sinh, thế nào mà một giây sau đã về tới văn phòng mình làm việc trước kia...
Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là đang nằm mơ? Tống Đại nhéo mình một cái, cảm giác đau đớn truyền đến.
Có cảm giác đau, chứng tỏ đây không phải là mộng??
Trong phòng làm việc, ánh đèn sáng ngời dừng lại trên quần áo sạch sẽ của cô, máy làm ẩm bên cạnh không ngừng bốc hơi nước như mây mù, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi cô.
Bên ngoài văn phòng, nhân viên mặc đồ lao động đang bận rộn.
Tất cả quen thuộc này, làm suy nghĩ Tống Đại lâm vào hoảng hốt.
Rõ ràng một giây trước, cô còn ở trong tận thế nhiệt độ cao giấy giụa cầu sinh, thế nào mà một giây sau đã về tới văn phòng mình làm việc trước kia...
Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là đang nằm mơ? Tống Đại nhéo mình một cái, cảm giác đau đớn truyền đến.
Có cảm giác đau, chứng tỏ đây không phải là mộng??
4.9
Giữa Thượng Hải phồn hoa, náo nhiệt, một câu chuyện tình yêu lãng mạn nhưng đầy thử thách đang dần hé nở. Bối cảnh là thời kỳ dân quốc loạn lạc, chiến tranh liên miên, nhưng dường như cố tình bỏ qua nơi phồn hoa này. Năm 29 thời dân quốc, tại Bến Thượng Hải danh tiếng, một mối tình đẹp như tranh vẽ đang diễn ra.
Giữa khói lửa chiến tranh, hai trái tim tìm thấy nhau và cùng nhau hát khúc ca tình yêu bất diệt. Câu chuyện hứa hẹn sẽ mang đến cho người đọc những giây phút đắm chìm trong tình yêu lãng mạn, xen lẫn những giây phút nghẹn ngào trước những thử thách mà họ phải đối mặt...
Giữa khói lửa chiến tranh, hai trái tim tìm thấy nhau và cùng nhau hát khúc ca tình yêu bất diệt. Câu chuyện hứa hẹn sẽ mang đến cho người đọc những giây phút đắm chìm trong tình yêu lãng mạn, xen lẫn những giây phút nghẹn ngào trước những thử thách mà họ phải đối mặt...
3.3
Tác giả: Tứ Khuyết Nhất
Chuyển ngữ: Pineapple
Tag: 18+, Cao H, Cẩu huyết, Cưng chiều, HE, Hiện đại, Ngọt, NP, NTR
Tổng số chương: 66
Giới thiệu:
Hàn Nhã Văn và Thạch Đông Thăng kết hôn được 5 năm, sinh hoạt vợ chồng luôn làm cho có lệ.
Trịnh Đằng Huy và Lý Giai Di là đôi vợ chồng mới cưới, sinh hoạt vợ chồng luôn trong tình trạng mãnh liệt như lửa.
Một ngày đẹp trời hai đôi vợ chồng trở thành hàng xóm, trao đổi thân phận với nhau, tất cả đều vượt rào.
Luật sư bên ngoài có vẻ đứng đắn, nhưng bên trong lại rất đồi bại vs giáo viên nhà trẻ tao nhã
Huấn luyện viên thể hình gợi cảm vs tác giả có vẻ ngoài bảo thủ
Chuyển ngữ: Pineapple
Tag: 18+, Cao H, Cẩu huyết, Cưng chiều, HE, Hiện đại, Ngọt, NP, NTR
Tổng số chương: 66
Giới thiệu:
Hàn Nhã Văn và Thạch Đông Thăng kết hôn được 5 năm, sinh hoạt vợ chồng luôn làm cho có lệ.
Trịnh Đằng Huy và Lý Giai Di là đôi vợ chồng mới cưới, sinh hoạt vợ chồng luôn trong tình trạng mãnh liệt như lửa.
Một ngày đẹp trời hai đôi vợ chồng trở thành hàng xóm, trao đổi thân phận với nhau, tất cả đều vượt rào.
Luật sư bên ngoài có vẻ đứng đắn, nhưng bên trong lại rất đồi bại vs giáo viên nhà trẻ tao nhã
Huấn luyện viên thể hình gợi cảm vs tác giả có vẻ ngoài bảo thủ
4.2
Tác giả: Bọ Hoa
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Vườn trường, SP, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, 1v1.
Số chương: 43 chương
Nhân vật chính: Chu Quyền, Phong Nhã Tụng.
Editor: tieucute (Hạ Cẩm Vân)
Văn án:
Đối mặt với xấu hổ, linh hồn phát ra một tia sáng yếu ớt.
Một câu chuyện về dạy dỗ SP. (1)
Cuộc đời là những vũ điệu nhẹ nhàng và điên cuồng. Người đã dạy tôi những bước nhảy đầu tiên, tôi sẽ đợi người ấy, để người ấy cùng tôi đi đến cuối.
Từ thi đại học đến thi cao học.
Có một phần là thật, nhưng hãy coi đây là một câu chuyện.
Nói một cách thích hợp hơn, đây là một câu chuyện về SP và DDLG (2).
Chú thích:
(1) SP là viết tắt của từ Spank (Đánh đòn), đây là một hình thức trong SM. Khi quan hệ nhiều người sẽ tét vào mông bạn tình, điều này có thể khiến đôi bên đều cảm thấy hưng phấn.
(2) DDLG là viết tắt của từ Daddy dom little girl. Tự hiểu nha quý zị =)))
Warning:
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Vườn trường, SP, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, 1v1.
Số chương: 43 chương
Nhân vật chính: Chu Quyền, Phong Nhã Tụng.
Editor: tieucute (Hạ Cẩm Vân)
Văn án:
Đối mặt với xấu hổ, linh hồn phát ra một tia sáng yếu ớt.
Một câu chuyện về dạy dỗ SP. (1)
Cuộc đời là những vũ điệu nhẹ nhàng và điên cuồng. Người đã dạy tôi những bước nhảy đầu tiên, tôi sẽ đợi người ấy, để người ấy cùng tôi đi đến cuối.
Từ thi đại học đến thi cao học.
Có một phần là thật, nhưng hãy coi đây là một câu chuyện.
Nói một cách thích hợp hơn, đây là một câu chuyện về SP và DDLG (2).
Chú thích:
(1) SP là viết tắt của từ Spank (Đánh đòn), đây là một hình thức trong SM. Khi quan hệ nhiều người sẽ tét vào mông bạn tình, điều này có thể khiến đôi bên đều cảm thấy hưng phấn.
(2) DDLG là viết tắt của từ Daddy dom little girl. Tự hiểu nha quý zị =)))
Warning:
- Truyện có yếu tố SP nhẹ, nên tìm hiểu trước khi đọc.
- Nam là một người đàn ông trưởng thành, lõi đời, từng trải, ngày nào cũng tắm rửa thơm tho, vui lòng không hỏi nam sạch hay không.
3.8
Giữa thái bình thịnh thế, lại có nịnh thần lộng quyền.
Ban ngày hắn ôn tồn lễ độ, giữ khoảng cách cùng phi tần là ta, ban đêm hắn lại như lang sói cùng ta điên loan đảo phượng.
Lúc hắn đang điên cuồng ra vào, ta mắng: “Gian thần!”
Hắn chỉ cười: “Yêu phi?”
Ban ngày hắn ôn tồn lễ độ, giữ khoảng cách cùng phi tần là ta, ban đêm hắn lại như lang sói cùng ta điên loan đảo phượng.
Lúc hắn đang điên cuồng ra vào, ta mắng: “Gian thần!”
Hắn chỉ cười: “Yêu phi?”
4.2
Đời trước, Cố Diên bị chồng chưa cưới vứt bỏ trong chính hôn lễ, nhìn tra nam và em kế chiếm đoạt gia sản nhà họ Cố, lại còn bị tai nạn xe cộ đánh mất khả năng làm mẹ, mà thanh mai trúc mã xưa kia bị tự tay cô đẩy ra xa đã trở thành người cầm lái tập đoàn tài chính lớn nhất nước A, Phong Hi Niên vẫn không rời không bỏ cô như cũ.
Cô đã là bụi bặm trên mặt đất, còn anh là con cưng của trời, biết rõ cô không thể làm mẹ nữa nhưng vẫn kiên quyết cưới cô làm vợ.
Nhưng Cố Diên biết, mình không xứng đứng bên cạnh anh, dưới ảnh hưởng của bệnh trầm cảm, cô gieo mình xuống từ trên lầu cao.
Không ngờ điều này lại khiến bản thân trở lại năm 16 tuổi vô lo vô nghĩ, năm đó Phong Hi Niên vẫn còn là nam thần ở trường học, cô biết một đời này, mình phải quý trọng anh.
Nhưng lúc cô chủ động bước tới gần, muốn cho anh một mối tình đầu hoàn mỹ lại phát hiện, người đàn ông đời trước khắc chế ít ham muốn lại nhiều lần ăn mình sạch sẽ.
*
Phong Hi Niên biết mình thích Cố Diên, hai người đã lớn lên bên nhau từ nhỏ, chút tình bạn đối với Cố Diên đã sớm biến thành tình yêu trong lòng anh rồi.
Anh muốn chờ cô lớn lên rồi bày tỏ cõi lòng, sau đó sẽ luôn che chở cô.
Lại chưa từng nghĩ tới, không đợi anh nói ra tâm ý của mình, người con gái anh thích lại nói với anh rằng, cô ấy thích người khác rồi…
Mãi cho tới khi anh mơ thấy một giấc mộng hoang đường đáng sợ, cô gái của anh không còn nữa, anh thấy cô tuyệt vọng nhảy từ trên cao xuống.
Vì thế, anh không thể để mặc cho cô tuỳ hứng được nữa, cho dù cô hận anh cũng được. Bây giờ, anh phải cầm tù cô bên mình, ngày ngày đêm đêm chơi cô phát khóc...
Cô đã là bụi bặm trên mặt đất, còn anh là con cưng của trời, biết rõ cô không thể làm mẹ nữa nhưng vẫn kiên quyết cưới cô làm vợ.
Nhưng Cố Diên biết, mình không xứng đứng bên cạnh anh, dưới ảnh hưởng của bệnh trầm cảm, cô gieo mình xuống từ trên lầu cao.
Không ngờ điều này lại khiến bản thân trở lại năm 16 tuổi vô lo vô nghĩ, năm đó Phong Hi Niên vẫn còn là nam thần ở trường học, cô biết một đời này, mình phải quý trọng anh.
Nhưng lúc cô chủ động bước tới gần, muốn cho anh một mối tình đầu hoàn mỹ lại phát hiện, người đàn ông đời trước khắc chế ít ham muốn lại nhiều lần ăn mình sạch sẽ.
*
Phong Hi Niên biết mình thích Cố Diên, hai người đã lớn lên bên nhau từ nhỏ, chút tình bạn đối với Cố Diên đã sớm biến thành tình yêu trong lòng anh rồi.
Anh muốn chờ cô lớn lên rồi bày tỏ cõi lòng, sau đó sẽ luôn che chở cô.
Lại chưa từng nghĩ tới, không đợi anh nói ra tâm ý của mình, người con gái anh thích lại nói với anh rằng, cô ấy thích người khác rồi…
Mãi cho tới khi anh mơ thấy một giấc mộng hoang đường đáng sợ, cô gái của anh không còn nữa, anh thấy cô tuyệt vọng nhảy từ trên cao xuống.
Vì thế, anh không thể để mặc cho cô tuỳ hứng được nữa, cho dù cô hận anh cũng được. Bây giờ, anh phải cầm tù cô bên mình, ngày ngày đêm đêm chơi cô phát khóc...
5.8
Thể loại: Hiện đại, tỷ đệ, huyền huyễn, ngọt ngào hài hước, song xử, SIÊU ĐÁNG YÊU, H+
Dạo gần đây đêm nào Chu Tử Ninh học lớp mười một cũng mơ thấy mình bị biến thành mèo. Kể từ khi cậu bắt đầu nằm mơ thì hằng đêm Vân Du – sinh viên năm ba đều nhìn thấy một con mèo cam mập mạp lắc lư ở trước cửa nhà mình.
[1]
Chu Tử Ninh đau buồn cảm nhận động tác nhanh gọn và không hề lưu tình của bác sĩ. Từ một chú mèo đực nho nhỏ đáng yêu, cậu đã biến thành một con mèo công công dễ thương chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Đây là một sự biến đổi vô cùng thê thảm!
Mỗi giây mỗi phút trôi qua cậu đều bị nỗi đau khổ dày vò, mà trong khi đó, kẻ đầu sỏ lại đang ung dung tự tại đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật.
Vân Du, sao em có thể thiến bạn trai mình thành ra như vậy?
Sao em lại có thể nhẫn tâm đến thế?
Nếu em đã vô tình, vậy thì đừng trách anh vô nghĩa!
[2]
Cậu tách chân cô ra, cẩn thận từng li từng tí cạo lớp lông mềm.
“Anh vốn muốn trừng phạt em, nhưng em…haizz… thật sự khiến anh không giận nổi.”
Lưỡi dao sắc lạnh lướt qua da thịt mềm mại rồi cạo đến tận chân lông.
“Ngoan, đừng nhúc nhích.” Hơi nóng đốt người của cậu phả vào khiến tai cô ửng đỏ.
“Sau khi cạo sạch, anh có thể ăn cô bé của em một cách thỏa thích rồi.” Lưỡi dao cọ qua cọ lại ở vách thịt, tạo ra sự chấn động nho nhỏ với hang động bí ẩn của cô.
Dạo gần đây đêm nào Chu Tử Ninh học lớp mười một cũng mơ thấy mình bị biến thành mèo. Kể từ khi cậu bắt đầu nằm mơ thì hằng đêm Vân Du – sinh viên năm ba đều nhìn thấy một con mèo cam mập mạp lắc lư ở trước cửa nhà mình.
[1]
Chu Tử Ninh đau buồn cảm nhận động tác nhanh gọn và không hề lưu tình của bác sĩ. Từ một chú mèo đực nho nhỏ đáng yêu, cậu đã biến thành một con mèo công công dễ thương chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Đây là một sự biến đổi vô cùng thê thảm!
Mỗi giây mỗi phút trôi qua cậu đều bị nỗi đau khổ dày vò, mà trong khi đó, kẻ đầu sỏ lại đang ung dung tự tại đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật.
Vân Du, sao em có thể thiến bạn trai mình thành ra như vậy?
Sao em lại có thể nhẫn tâm đến thế?
Nếu em đã vô tình, vậy thì đừng trách anh vô nghĩa!
[2]
Cậu tách chân cô ra, cẩn thận từng li từng tí cạo lớp lông mềm.
“Anh vốn muốn trừng phạt em, nhưng em…haizz… thật sự khiến anh không giận nổi.”
Lưỡi dao sắc lạnh lướt qua da thịt mềm mại rồi cạo đến tận chân lông.
“Ngoan, đừng nhúc nhích.” Hơi nóng đốt người của cậu phả vào khiến tai cô ửng đỏ.
“Sau khi cạo sạch, anh có thể ăn cô bé của em một cách thỏa thích rồi.” Lưỡi dao cọ qua cọ lại ở vách thịt, tạo ra sự chấn động nho nhỏ với hang động bí ẩn của cô.
3.2
Vu Nhiễm: “Thầy Chu, trong văn phòng không nên nghĩ những chuyện bậy bạ.”
Chu Nham: “Vậy thì làm luôn.”
Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.
Song khiết, hơi ngọt, hư cấu, tình yêu, thịt văn.
–
Để tôi kể bạn nghe sơ lược về chuyện xưa.
Về một người đàn ông áo mũ chỉnh tề, 28 tuổi. Anh có ngoại hình bảnh bao, vóc dáng cao ráo, bộ phận nào đó cũng rất to, hơn nữa còn tự do tài chính.
Thời gian rảnh anh sẽ đảm nhiệm chức vụ giáo viên bình thường ở trong trường, gặp được một cô gái rất thú vị, đồng thời cô gái ấy cũng thích anh.
Hai bên anh tình tôi nguyện, sau đó thuận theo tự nhiên mà đến với nhau, mở ra một ‘cuộc sống người lớn’ đầy ngượng ngùng xấu hổ.
Nam chính đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng đối với những kẻ thèm thuồng nữ chính thì cực kỳ không tốt, nhẹ thì gãy tay cụt chân, nặng thì được nhận một phần cơm tù.
Khi đeo kính, anh là một tài năng trẻ tuổi đầy triển vọng, tháo kính ra, anh cũng có thể là một tên ma vương điên cuồng bảo vệ vợ.
Anh ưu tú như thế, vậy thì nhìn trúng nữ chính ở điểm nào? Chính là vẻ đơn thuần và chân thật của cô (đương nhiên còn vì xinh đẹp, trắng trẻo, nước nhiều…à là nước mắt nhiều, có thể khóc liên tục).
Vậy thì nữ chính nhìn trúng anh ở điểm nào? Đúng, chính là vì ngửi được mùi hormone trên người anh.
Ai mà chẳng yêu sự quyến rũ độc đáo toát ra từ một người đàn ông ưu tú chứ. Đây là một cám dỗ rất lớn đối với một nữ chính dễ dàng ‘động tình’. Từ phản ứng sinh lý của cô là có thể nhận ra.
Khi ‘hương vị thịt thà’ qua đi, mối tình đầu của nam chính bỗng dưng tìm đến cửa, tặng cho nữ chính một bát giấm lâu năm.
Là bảo vệ tình yêu hay là đưa ra lựa chọn khó nhất giữa tình mới và tình cũ?
Nam nữ chính song xử.
Chu Nham: “Vậy thì làm luôn.”
Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.
Song khiết, hơi ngọt, hư cấu, tình yêu, thịt văn.
–
Để tôi kể bạn nghe sơ lược về chuyện xưa.
Về một người đàn ông áo mũ chỉnh tề, 28 tuổi. Anh có ngoại hình bảnh bao, vóc dáng cao ráo, bộ phận nào đó cũng rất to, hơn nữa còn tự do tài chính.
Thời gian rảnh anh sẽ đảm nhiệm chức vụ giáo viên bình thường ở trong trường, gặp được một cô gái rất thú vị, đồng thời cô gái ấy cũng thích anh.
Hai bên anh tình tôi nguyện, sau đó thuận theo tự nhiên mà đến với nhau, mở ra một ‘cuộc sống người lớn’ đầy ngượng ngùng xấu hổ.
Nam chính đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng đối với những kẻ thèm thuồng nữ chính thì cực kỳ không tốt, nhẹ thì gãy tay cụt chân, nặng thì được nhận một phần cơm tù.
Khi đeo kính, anh là một tài năng trẻ tuổi đầy triển vọng, tháo kính ra, anh cũng có thể là một tên ma vương điên cuồng bảo vệ vợ.
Anh ưu tú như thế, vậy thì nhìn trúng nữ chính ở điểm nào? Chính là vẻ đơn thuần và chân thật của cô (đương nhiên còn vì xinh đẹp, trắng trẻo, nước nhiều…à là nước mắt nhiều, có thể khóc liên tục).
Vậy thì nữ chính nhìn trúng anh ở điểm nào? Đúng, chính là vì ngửi được mùi hormone trên người anh.
Ai mà chẳng yêu sự quyến rũ độc đáo toát ra từ một người đàn ông ưu tú chứ. Đây là một cám dỗ rất lớn đối với một nữ chính dễ dàng ‘động tình’. Từ phản ứng sinh lý của cô là có thể nhận ra.
Khi ‘hương vị thịt thà’ qua đi, mối tình đầu của nam chính bỗng dưng tìm đến cửa, tặng cho nữ chính một bát giấm lâu năm.
Là bảo vệ tình yêu hay là đưa ra lựa chọn khó nhất giữa tình mới và tình cũ?
Nam nữ chính song xử.
4.1
Tên: Là tôi nghiêm túc chia tay!
Tác giả: Cảnh Kỳ Tâm
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Sảng văn,Nhẹ nhàng, Ngược tra, 1v1, Gương vỡ không lành
Độ dài: 44C+11NT ( 7 NT đầu dành cho CP chính, 4 NT cuối dành cho CP phụ)
Nhân vật chính: Thi Ỷ Ni, Nguyên Dạ
Tag: Hào môn thế gia
Editor: Gác xếp ngôn tình by Huyn
《 VĂN ÁN》
1. Thi Ỷ Ni là thiên kim duy nhất của gia đình hào môn hàng đầu ở Thượng Hải, một công chúa đích thực. Vị hôn phu của cô, Trình Bách Vũ, lại xuất thân từ một gia tộc sa sút.
Mọi người đều nói rằng Trình Bách Vũ đang trèo cao, nhưng Thi Ỷ Ni không nghĩ vậy, cô một lòng tin rằng mình đã tìm thấy tình yêu đích thực.
Cho đến khi Trình Bách Vũ lén lút ngoại tình với “bạch nguyệt quang” sau lưng cô.
2. Chia tay là chắc chắn rồi.
Nhưng để tên cặn bã kia tự do, mang theo lợi ích và nguồn lực từ Thi gia mà hạnh phúc sánh đôi “bạch nguyệt quang” sao?
Đúng là mơ mộng hão huyền.
Thi Ỷ Ni vẫn giữ thái độ điềm nhiên, vừa tiếp tục đóng vai cô bạn gái kiêu kỳ, khiến Trình Bách Vũ chịu đựng đến sắp “tắt thở” mà không dám oán trách nửa lời; vừa âm thầm gài bẫy, buộc hắn trước mặt “bạch nguyệt quang” cũng phải tỏ vẻ ngoan ngoãn với mình.
Vở kịch này, cô cần có người phối hợp, một người có thể hoàn toàn áp đảo Trình Bách Vũ mọi mặt.
Ánh mắt Thi Ỷ Ni hướng về gia tộc mới nổi– Nguyên gia.
Nguyên Dạ, người trẻ nhất nắm quyền trong gia tộc mới nổi, phóng khoáng,kiêu ngạo,là mục tiêu mà cả giới danh viện đều ao ước.
Quan trọng nhất – anh ta còn là kẻ thù không đội trời chung của Trình Bách Vũ.
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt hoa đào sâu thẳm thoáng ánh lên tia khiêu khích: “Tôi có thể giúp em, nhưng có điều kiện.”
Thi Ỷ Ni: “Điều kiện gì?”
“Đơn giản thôi.” Người đàn ông rũ mi hờ hững khẽ cười, “Chúng ta kết hôn.”
Thi Ỷ Ni: “?!?”
3. Mối thù lớn đã được báo!Trình gia suy sụp, Trình Bách Vũ bị bêu xấu khắp nơi, “bạch nguyệt quang” cũng thân bại danh liệt.
Thi Ỷ Ni kiễng chân ôm cổ Nguyên Dạ, ngọt ngào ân ái với anh trước mặt Trình Bách Vũ, mãn nguyện khi thấy gã đàn ông tồi đó tức đến mức muốn bốc hỏa.
Không ngờ giây tiếp theo—— Trình Bách Vũ lại chia tay “bạch nguyệt quang”, khóc lóc thảm thiết cầu xin cô quay lại.
Nguyên Dạ vòng tay ôm lấy eo cô, thực sự hôn cô! Còn nói muốn làm chồng danh chính ngôn thuận của cô.
#Vị hôn thê của cậu rất ổn, giây sau đã thành của tôi~
#Tôi nói chia tay là nghiêm túc
#Tôi nói kết hôn cũng không phải vui đùa 🙂
※ Chuyện tra nam bị hành hạ đến tan xương nát thịt, đuổi theo cũng chẳng đuổi kịp, nữ chính không quay lại với tra nam.
※1v1, nữ chính cưới trước yêu sau, nam chính yêu thầm thành công.
Tag nội dung: Hào môn thế gia.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Thi Ỷ Ni, Nguyên Dạ
Tóm tắt trong một câu: Sau khi hành hạ gã đàn ông tồi đến tan nát, nam phụ lên ngôi.
Thông điệp: Dùng sự chân thành để đối đãi.
Tác giả: Cảnh Kỳ Tâm
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Sảng văn,Nhẹ nhàng, Ngược tra, 1v1, Gương vỡ không lành
Độ dài: 44C+11NT ( 7 NT đầu dành cho CP chính, 4 NT cuối dành cho CP phụ)
Nhân vật chính: Thi Ỷ Ni, Nguyên Dạ
Tag: Hào môn thế gia
Editor: Gác xếp ngôn tình by Huyn
《 VĂN ÁN》
1. Thi Ỷ Ni là thiên kim duy nhất của gia đình hào môn hàng đầu ở Thượng Hải, một công chúa đích thực. Vị hôn phu của cô, Trình Bách Vũ, lại xuất thân từ một gia tộc sa sút.
Mọi người đều nói rằng Trình Bách Vũ đang trèo cao, nhưng Thi Ỷ Ni không nghĩ vậy, cô một lòng tin rằng mình đã tìm thấy tình yêu đích thực.
Cho đến khi Trình Bách Vũ lén lút ngoại tình với “bạch nguyệt quang” sau lưng cô.
2. Chia tay là chắc chắn rồi.
Nhưng để tên cặn bã kia tự do, mang theo lợi ích và nguồn lực từ Thi gia mà hạnh phúc sánh đôi “bạch nguyệt quang” sao?
Đúng là mơ mộng hão huyền.
Thi Ỷ Ni vẫn giữ thái độ điềm nhiên, vừa tiếp tục đóng vai cô bạn gái kiêu kỳ, khiến Trình Bách Vũ chịu đựng đến sắp “tắt thở” mà không dám oán trách nửa lời; vừa âm thầm gài bẫy, buộc hắn trước mặt “bạch nguyệt quang” cũng phải tỏ vẻ ngoan ngoãn với mình.
Vở kịch này, cô cần có người phối hợp, một người có thể hoàn toàn áp đảo Trình Bách Vũ mọi mặt.
Ánh mắt Thi Ỷ Ni hướng về gia tộc mới nổi– Nguyên gia.
Nguyên Dạ, người trẻ nhất nắm quyền trong gia tộc mới nổi, phóng khoáng,kiêu ngạo,là mục tiêu mà cả giới danh viện đều ao ước.
Quan trọng nhất – anh ta còn là kẻ thù không đội trời chung của Trình Bách Vũ.
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt hoa đào sâu thẳm thoáng ánh lên tia khiêu khích: “Tôi có thể giúp em, nhưng có điều kiện.”
Thi Ỷ Ni: “Điều kiện gì?”
“Đơn giản thôi.” Người đàn ông rũ mi hờ hững khẽ cười, “Chúng ta kết hôn.”
Thi Ỷ Ni: “?!?”
3. Mối thù lớn đã được báo!Trình gia suy sụp, Trình Bách Vũ bị bêu xấu khắp nơi, “bạch nguyệt quang” cũng thân bại danh liệt.
Thi Ỷ Ni kiễng chân ôm cổ Nguyên Dạ, ngọt ngào ân ái với anh trước mặt Trình Bách Vũ, mãn nguyện khi thấy gã đàn ông tồi đó tức đến mức muốn bốc hỏa.
Không ngờ giây tiếp theo—— Trình Bách Vũ lại chia tay “bạch nguyệt quang”, khóc lóc thảm thiết cầu xin cô quay lại.
Nguyên Dạ vòng tay ôm lấy eo cô, thực sự hôn cô! Còn nói muốn làm chồng danh chính ngôn thuận của cô.
#Vị hôn thê của cậu rất ổn, giây sau đã thành của tôi~
#Tôi nói chia tay là nghiêm túc
#Tôi nói kết hôn cũng không phải vui đùa 🙂
※ Chuyện tra nam bị hành hạ đến tan xương nát thịt, đuổi theo cũng chẳng đuổi kịp, nữ chính không quay lại với tra nam.
※1v1, nữ chính cưới trước yêu sau, nam chính yêu thầm thành công.
Tag nội dung: Hào môn thế gia.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Thi Ỷ Ni, Nguyên Dạ
Tóm tắt trong một câu: Sau khi hành hạ gã đàn ông tồi đến tan nát, nam phụ lên ngôi.
Thông điệp: Dùng sự chân thành để đối đãi.
4.6
Tên truyện: Theo Đuổi Chim Loan/Trục Loan
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp.
- ----------
Thái tử đương triều chủ mưu soán ngôi, ngày hành hình tuyết rơi dày đặc mịt mù.
Gia tộc Lệ thị nắm quyền triều chính bị liên lụy, cả gia tộc bị đày ải tới tháp Minh Nguyệt cằn cỗi.
Người trong họ Lệ thị khóc lóc động trời, không ngừng chửi mắng người nhà của Thái tử bị phế.
Chỉ có Lệ Tri im lặng không nói gì.
Trên đường lưu đày, khổ cực không thể tả.
Hàng ngày, Lệ Tri tiết kiệm thức ăn, lẳng lặng đưa cho đứa con mồ côi bệnh ngày càng nặng của Thái tử.
Thiếu niên trong sáng thanh thuần như lời đồn, dịu dàng nhã nhặn, có phong thái của bậc bề trên.
Một ngày nọ, Lệ Tri đánh rơi đồ nên quay lại.
Dưới ánh trăng sáng trong, mặt đất mờ sương. Người thiếu niên khôi ngô tuấn tú, mặt vô cảm nhìn mấy con chó hoang cắn nhau.
Giữa những răng nanh xâu xé, là cái màn thầu nàng vừa mới đưa.
*
Một trận chiến tháp Minh Nguyệt chấn động thiên hạ, để thiên hạ biết rằng dòng máu của Thái tử Huệ Nhược Thần vẫn còn đó.
Mấy năm sau, hoàng đế băng hà, trước khi lâm chung đã giải tội cho Thái tử, lệnh cho Hoàng thái tôn kế vị.
Thế gia đại tộc thèm muốn chiếc ghế Hoàng hậu, từng quyển sổ con tấu cầu phong hậu được đưa lên nhưng không thấy hồi âm.
Thuộc hạ tranh đấu vỡ đầu, vị vua mới lại dựa vào lan can nếm vải.
Hôm sau, vật bảo của Hoàng hậu cùng chiếu chỉ phong hậu được đưa tới cung Thanh Loan, hai chân Lệ Tri mềm nhũn, tạ ơn tiếp chỉ dưới sự nâng đỡ của người hầu.
*
Đêm tân hôn của đế hậu, Lệ Tri đỏ bừng mặt, một bàn tay lạnh lẽo vuốt ve má nàng.
Vị vua mới ghé vào tai nàng nhẹ nhàng nói nhỏ:
“Đưa ta đến cực lạc, hoặc xuống địa ngục cùng ta.”
Một câu tóm tắt: Hành trình cạnh tranh của hai người điên.
Dàn ý: Trời không tuyệt đường người.
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp.
- ----------
Thái tử đương triều chủ mưu soán ngôi, ngày hành hình tuyết rơi dày đặc mịt mù.
Gia tộc Lệ thị nắm quyền triều chính bị liên lụy, cả gia tộc bị đày ải tới tháp Minh Nguyệt cằn cỗi.
Người trong họ Lệ thị khóc lóc động trời, không ngừng chửi mắng người nhà của Thái tử bị phế.
Chỉ có Lệ Tri im lặng không nói gì.
Trên đường lưu đày, khổ cực không thể tả.
Hàng ngày, Lệ Tri tiết kiệm thức ăn, lẳng lặng đưa cho đứa con mồ côi bệnh ngày càng nặng của Thái tử.
Thiếu niên trong sáng thanh thuần như lời đồn, dịu dàng nhã nhặn, có phong thái của bậc bề trên.
Một ngày nọ, Lệ Tri đánh rơi đồ nên quay lại.
Dưới ánh trăng sáng trong, mặt đất mờ sương. Người thiếu niên khôi ngô tuấn tú, mặt vô cảm nhìn mấy con chó hoang cắn nhau.
Giữa những răng nanh xâu xé, là cái màn thầu nàng vừa mới đưa.
*
Một trận chiến tháp Minh Nguyệt chấn động thiên hạ, để thiên hạ biết rằng dòng máu của Thái tử Huệ Nhược Thần vẫn còn đó.
Mấy năm sau, hoàng đế băng hà, trước khi lâm chung đã giải tội cho Thái tử, lệnh cho Hoàng thái tôn kế vị.
Thế gia đại tộc thèm muốn chiếc ghế Hoàng hậu, từng quyển sổ con tấu cầu phong hậu được đưa lên nhưng không thấy hồi âm.
Thuộc hạ tranh đấu vỡ đầu, vị vua mới lại dựa vào lan can nếm vải.
Hôm sau, vật bảo của Hoàng hậu cùng chiếu chỉ phong hậu được đưa tới cung Thanh Loan, hai chân Lệ Tri mềm nhũn, tạ ơn tiếp chỉ dưới sự nâng đỡ của người hầu.
*
Đêm tân hôn của đế hậu, Lệ Tri đỏ bừng mặt, một bàn tay lạnh lẽo vuốt ve má nàng.
Vị vua mới ghé vào tai nàng nhẹ nhàng nói nhỏ:
“Đưa ta đến cực lạc, hoặc xuống địa ngục cùng ta.”
Một câu tóm tắt: Hành trình cạnh tranh của hai người điên.
Dàn ý: Trời không tuyệt đường người.
4.4
Tác giả: Dư San San
Thể loại: Hiện đại, hình sự
Người dịch: Mèo Macchiato
Độ dài: 185 chương (172 chương truyện chính, 3 ngoại truyện, 1 quyển phụ)
Văn án:
Chín năm trước, nữ sinh Tiết Dịch bị đâm chết, hung thủ Phương Tử Oánh tự thú nhận tội.
Chín năm sau, trại giam nữ ở thành phố Giang đột nhiên xảy ra án mạng.
Chuyên viên kỹ thuật kiểm nghiệm dấu vết Tiết Bồng cùng đội đến hiện trường, phát hiện một trong số nghi phạm chính là Phương Tử Oánh.
Phương Tử Oánh nói với Tiết Bồng: “Năm đó tôi không hề giết chị cô, hung thủ thật sự vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
Trên thế giới chỉ có một chủ nghĩa anh hùng thật sự, đó chính là tình yêu tha thiết với cuộc sống sau khi nhận ra hiện thực của nó.” — Romain Rolland
Hiện trường phạm tội: Đỏ và Trắng
Đừng bao giờ để người anh hùng trong tâm hồn ta chết đi.
Thể loại: Hiện đại, hình sự
Người dịch: Mèo Macchiato
Độ dài: 185 chương (172 chương truyện chính, 3 ngoại truyện, 1 quyển phụ)
Văn án:
Chín năm trước, nữ sinh Tiết Dịch bị đâm chết, hung thủ Phương Tử Oánh tự thú nhận tội.
Chín năm sau, trại giam nữ ở thành phố Giang đột nhiên xảy ra án mạng.
Chuyên viên kỹ thuật kiểm nghiệm dấu vết Tiết Bồng cùng đội đến hiện trường, phát hiện một trong số nghi phạm chính là Phương Tử Oánh.
Phương Tử Oánh nói với Tiết Bồng: “Năm đó tôi không hề giết chị cô, hung thủ thật sự vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
Trên thế giới chỉ có một chủ nghĩa anh hùng thật sự, đó chính là tình yêu tha thiết với cuộc sống sau khi nhận ra hiện thực của nó.” — Romain Rolland
Hiện trường phạm tội: Đỏ và Trắng
Đừng bao giờ để người anh hùng trong tâm hồn ta chết đi.
4.3
Tác giả: Mễ Hoa
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại
Team dịch: Cá Mặn Mộng Mơ
Giới thiệu
Lúc lên đại học tôi phải vừa học vừa làm, mới tìm được một công việc làm thêm ổn định thì cả trường đã đồn ầm lên rằng tôi sa ngã dấn thân vào "ngành". Như mong muốn của bọn họ, nhiều năm sau tôi trở thành quản lý tiếp thị phòng riêng ở hộp đêm.
Vào buổi tụ họp lớp đại học hôm ấy, mấy cô nàng kia khiêu khích chê cười tôi không ra thể thống gì. Lúc vô tình gặp được vị luật sư Diệp ít nói ít cười trong truyền thuyết ở nhà hàng, trước bao nhiêu con mắt ngạc nhiên và phẫn nộ, anh lại khụy gối xuống trước mặt tôi trong bộ tây trang và giày da đắt tiền, anh nói:
"Yên Yên, đêm nay làm ơn để cho anh một phòng...."
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại
Team dịch: Cá Mặn Mộng Mơ
Giới thiệu
Lúc lên đại học tôi phải vừa học vừa làm, mới tìm được một công việc làm thêm ổn định thì cả trường đã đồn ầm lên rằng tôi sa ngã dấn thân vào "ngành". Như mong muốn của bọn họ, nhiều năm sau tôi trở thành quản lý tiếp thị phòng riêng ở hộp đêm.
Vào buổi tụ họp lớp đại học hôm ấy, mấy cô nàng kia khiêu khích chê cười tôi không ra thể thống gì. Lúc vô tình gặp được vị luật sư Diệp ít nói ít cười trong truyền thuyết ở nhà hàng, trước bao nhiêu con mắt ngạc nhiên và phẫn nộ, anh lại khụy gối xuống trước mặt tôi trong bộ tây trang và giày da đắt tiền, anh nói:
"Yên Yên, đêm nay làm ơn để cho anh một phòng...."
3.6
Thời điểm Lương Thi Vận và Sở Hạ xác định quan hệ yêu đương, hai người tựa như củi khô lửa bốc, bắt đầu mất kiểm soát từ lần đầu tiên được nếm thử trái cấm.
Sau khi tốt nghiệp, con đường mà mỗi người lựa chọn không giống nhau, từ đó dần lạnh nhạt rồi dẫn đến chia tay.
Lại nhiều năm sau đó, bọn họ gặp lại nhau trong một buổi họp mặt lớp, Lương Thi Vận cứ tưởng rằng thời gian như nước chảy đã làm ướt sũng củi khô, nhưng không ngờ cửi ướt vẫn có thể đốt cháy được.
‘Tình cũ không rủ cũng tới’ của một đôi nam nữ trưởng thành.
Truy thê hỏa táng tràng.
Sau khi tốt nghiệp, con đường mà mỗi người lựa chọn không giống nhau, từ đó dần lạnh nhạt rồi dẫn đến chia tay.
Lại nhiều năm sau đó, bọn họ gặp lại nhau trong một buổi họp mặt lớp, Lương Thi Vận cứ tưởng rằng thời gian như nước chảy đã làm ướt sũng củi khô, nhưng không ngờ cửi ướt vẫn có thể đốt cháy được.
‘Tình cũ không rủ cũng tới’ của một đôi nam nữ trưởng thành.
Truy thê hỏa táng tràng.
8.7
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Tác giả: Trường Nhị
Độ dài: 221 chương + 8 chương ngoại truyện
Nhân vật chính: Lâm Triều Tịch, Lão Lâm, Bùi Chi
Chuyển ngữ: Nene
Raw: Tấn Giang
Giới thiệu:
Mọi người đều cho rằng Lâm Triều Tịch là thiên tài.
Chỉ mình cô biết, thực ra cô dùng kinh nghiệm thi Toán nhiều năm quay về “gian lận”.
Cho đến một ngày, nam thần yên tĩnh nhìn cô.
***
Thời không giao nhau, ba lần trở về.
… Quá khứ, có thể thay đổi bạn.
1. Câu chuyện quay về ba đoạn quá khứ, tìm kiếm bản thân. Cứ thư giãn đọc, đây là cuộc hành trình bảo đi là đi luôn.
2. Một phần trường học và các cuộc thi là bịa.
Tác giả: Trường Nhị
Độ dài: 221 chương + 8 chương ngoại truyện
Nhân vật chính: Lâm Triều Tịch, Lão Lâm, Bùi Chi
Chuyển ngữ: Nene
Raw: Tấn Giang
Giới thiệu:
Mọi người đều cho rằng Lâm Triều Tịch là thiên tài.
Chỉ mình cô biết, thực ra cô dùng kinh nghiệm thi Toán nhiều năm quay về “gian lận”.
Cho đến một ngày, nam thần yên tĩnh nhìn cô.
***
Thời không giao nhau, ba lần trở về.
… Quá khứ, có thể thay đổi bạn.
1. Câu chuyện quay về ba đoạn quá khứ, tìm kiếm bản thân. Cứ thư giãn đọc, đây là cuộc hành trình bảo đi là đi luôn.
2. Một phần trường học và các cuộc thi là bịa.
4.5
Tác giả: Đông Ca
Thể loại: Ngôn Tình
Giới thiệu:
Trước đây, từ mà Tưởng Uyển nghe mọi người nói nhiều nhất về đàn ông đó chính là: Kỳ quái. Nhưng cô không để ý. Mãi cho đến lần ấy, khi cô đi vào WC, bất cẩn nhìn thấy đối phương đang đi tiểu. Người ông đó vẫn không hề có phản ứng gì, xong xuôi thì đường hoàng bước tới, lông mày nhếch lên, giọng nói trầm thấp vô cùng gợi cảm. "Để tránh cho lần sau chúng ta gặp sẽ xấu hổ, giờ cô đi tiểu đi." Tưởng Uyển: "..."
Thể loại: Ngôn Tình
Giới thiệu:
Trước đây, từ mà Tưởng Uyển nghe mọi người nói nhiều nhất về đàn ông đó chính là: Kỳ quái. Nhưng cô không để ý. Mãi cho đến lần ấy, khi cô đi vào WC, bất cẩn nhìn thấy đối phương đang đi tiểu. Người ông đó vẫn không hề có phản ứng gì, xong xuôi thì đường hoàng bước tới, lông mày nhếch lên, giọng nói trầm thấp vô cùng gợi cảm. "Để tránh cho lần sau chúng ta gặp sẽ xấu hổ, giờ cô đi tiểu đi." Tưởng Uyển: "..."
4.6
Trường An tháng Chạp lạnh lẽo hơn ta tưởng tượng, gió rét như dao cứa vào da thịt, đau đến buốt giá.
Ta khoác áo choàng dày cộm mà vẫn thấy khó chịu, nào biết đám dân đen đứng xem náo nhiệt bên pháp trường giữa trời đông giá rét này có nghị lực gì.
A Kiều chạy đến bên cạnh ta, nhét một chiếc lò sưởi vào tay ta, lại giúp ta chỉnh áo choàng, dựng cổ áo che kín mặt. Ta khẽ nói lời cảm tạ, tiếp tục nhìn chằm chằm vào đài hành hình không chớp mắt.
Đây là buổi xử trảm cuối cùng của mùa đông năm nay.
Người bị trói quỳ trên kia là gia gia, gia mẫu và huynh trưởng của ta. Người ngồi trên đài cao giám trảm chính là vị hôn phu cũ của ta - Lâm Ân Diễm.
Một sự kết hợp vừa kỳ lạ vừa nực cười, người nam nhân ta yêu nhất lại đích thân hạ lệnh xử tử người thân của ta.
Những kẻ hầu người hạ quen thuộc trước kia của ta, cùng đám quan lại Hoài Dương bị liên lụy vào vụ mưu phản này đã lần lượt bị chém đầu, thi thể không đầu không chiếu manh vứt lên bãi tha ma ngoài thành. Gia gia, gia mẫu và huynh trưởng của ta cũng sẽ không được đối xử tốt hơn họ.
Ánh mắt trống rỗng của ta rời khỏi người thân đang cúi đầu, rơi trên người Lâm Ân Diễm. Hắn như cảm nhận được điều gì, ngừng nói chuyện với thuộc hạ, quay đầu nhìn ta. Khi ánh mắt chạm nhau, ta thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ lo lắng, khẽ lắc đầu với ta. Ta biết ý hắn là muốn ta về phủ, đừng tự làm khổ mình ở đây.
Ta khoác áo choàng dày cộm mà vẫn thấy khó chịu, nào biết đám dân đen đứng xem náo nhiệt bên pháp trường giữa trời đông giá rét này có nghị lực gì.
A Kiều chạy đến bên cạnh ta, nhét một chiếc lò sưởi vào tay ta, lại giúp ta chỉnh áo choàng, dựng cổ áo che kín mặt. Ta khẽ nói lời cảm tạ, tiếp tục nhìn chằm chằm vào đài hành hình không chớp mắt.
Đây là buổi xử trảm cuối cùng của mùa đông năm nay.
Người bị trói quỳ trên kia là gia gia, gia mẫu và huynh trưởng của ta. Người ngồi trên đài cao giám trảm chính là vị hôn phu cũ của ta - Lâm Ân Diễm.
Một sự kết hợp vừa kỳ lạ vừa nực cười, người nam nhân ta yêu nhất lại đích thân hạ lệnh xử tử người thân của ta.
Những kẻ hầu người hạ quen thuộc trước kia của ta, cùng đám quan lại Hoài Dương bị liên lụy vào vụ mưu phản này đã lần lượt bị chém đầu, thi thể không đầu không chiếu manh vứt lên bãi tha ma ngoài thành. Gia gia, gia mẫu và huynh trưởng của ta cũng sẽ không được đối xử tốt hơn họ.
Ánh mắt trống rỗng của ta rời khỏi người thân đang cúi đầu, rơi trên người Lâm Ân Diễm. Hắn như cảm nhận được điều gì, ngừng nói chuyện với thuộc hạ, quay đầu nhìn ta. Khi ánh mắt chạm nhau, ta thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ lo lắng, khẽ lắc đầu với ta. Ta biết ý hắn là muốn ta về phủ, đừng tự làm khổ mình ở đây.