Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
4.9
Tác giả: Bạo Sao Tiểu Hoàng Qua
Độ dài: 79 chương + 13 ngoại truyện
Thể loại: Đồng nhân 《Bóng ma trong nhà hát》, Lãng mạn phương Tây, Xuyên không, Chữa lành, Ngân bài đề cử🥈
Giới thiệu:
[Tin vui]: Cô đã xuyên không vào bộ truyện nổi tiếng 《Bóng ma trong nhà hát》
[Tin buồn]: Cô xuyên vào phiên bản phim kinh dị!
Một ngày, Bạc Lỵ tỉnh dậy và thấy mình đã xuyên không đến thế kỷ XIX.
Thế kỷ XIX với ô nhiễm khói bụi nghiêm trọng, bệnh lao phổi hoành hành, điều kiện vệ sinh tồi tệ, đường phố đầy phân ngựa.
Tệ hơn nữa, cô trở thành một diễn viên trong gánh xiếc, một diễn viên nữ giả trang nam.
Đây là thời đại phụ nữ cắt tóc ngắn, mặc quần bị phán xét nghiêm khắc. Không ai nghi ngờ giới tính thật của cô, mọi người chỉ xem cô là một cậu bé xinh xắn quá mức.
Tuy nhiên, theo thời gian, cô ngày càng cao lớn hơn, các đặc điểm nữ tính cũng ngày càng rõ rệt… Trong gánh xiếc đông người, chuyện cô giả trang nam sớm muộn cũng sẽ bị lộ tẩy.
Trước khi rời đi, cô kéo theo một cậu bé bị ngược đãi trong gánh xiếc, dự định cùng cậu bắt đầu từ con số không, lập một đoàn xiếc mới.
Điều Bạc Lỵ không biết là, cậu bé có tính cách lạnh lùng kỳ quặc như một con chó điên đa nghi, luôn sẵn sàng đưa cô vào chỗ chết.
Trong mắt cậu, Bạc Lỵ nhút nhát, tham lam và lười biếng.
Những người như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bỏ rơi cậu, tìm đường thoát thân.
Ngay cả khi cô thực sự muốn hợp tác với cậu, sau khi nhìn thấy diện mạo của cậu, cô cũng sẽ bỏ đi thôi.
Đã như vậy, tại sao không chủ động giết chết cô?
Như thế sẽ không phải nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô nữa.
Nào ngờ, cô không hề nhút nhát hay lười biếng, ngược lại rất thông minh và bình tĩnh, hơn nữa hoàn toàn không ghê tởm diện mạo của cậu, cũng không ghét tính cách kỳ quặc của cậu.
Họ trở thành những cộng sự rất ăn ý.
Đáng tiếc, giấc mơ đẹp cuối cùng cũng phải tỉnh giấc.
Một buổi chiều nọ, cậu đứng sau cánh cửa, nghe thấy cô nói với một chàng trai trẻ tuấn tú: “… Nếu anh nói thế nữa, tôi sẽ giận đấy, hiện tại tôi đang độc thân.”
“Erik ư? Cậu ấy là em trai tôi.” Không biết đối phương nói gì, cô ngạc nhiên cười: “Chúng tôi chênh lệch tuổi tác lớn như vậy, làm sao có thể là vợ chồng được.”
Từ ngày hôm đó, Bạc Lỵ bắt đầu có ảo giác mãnh liệt, luôn cảm thấy có người đang lén lút quan sát mình, hơi thở gần trong gang tấc, như thể ngay sau lưng cô.
Ảo giác ngày càng trầm trọng.
Về sau, ngay cả khi lưng cô sát tường, cô vẫn cảm thấy có người đang nhìn mình từ trong tường.
Ánh mắt của người đó ngày càng trần trụi, ngày càng nóng bỏng.
Dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xuyên qua tường, đến bên cạnh cô.
Độ dài: 79 chương + 13 ngoại truyện
Thể loại: Đồng nhân 《Bóng ma trong nhà hát》, Lãng mạn phương Tây, Xuyên không, Chữa lành, Ngân bài đề cử🥈
Giới thiệu:
[Tin vui]: Cô đã xuyên không vào bộ truyện nổi tiếng 《Bóng ma trong nhà hát》
[Tin buồn]: Cô xuyên vào phiên bản phim kinh dị!
Một ngày, Bạc Lỵ tỉnh dậy và thấy mình đã xuyên không đến thế kỷ XIX.
Thế kỷ XIX với ô nhiễm khói bụi nghiêm trọng, bệnh lao phổi hoành hành, điều kiện vệ sinh tồi tệ, đường phố đầy phân ngựa.
Tệ hơn nữa, cô trở thành một diễn viên trong gánh xiếc, một diễn viên nữ giả trang nam.
Đây là thời đại phụ nữ cắt tóc ngắn, mặc quần bị phán xét nghiêm khắc. Không ai nghi ngờ giới tính thật của cô, mọi người chỉ xem cô là một cậu bé xinh xắn quá mức.
Tuy nhiên, theo thời gian, cô ngày càng cao lớn hơn, các đặc điểm nữ tính cũng ngày càng rõ rệt… Trong gánh xiếc đông người, chuyện cô giả trang nam sớm muộn cũng sẽ bị lộ tẩy.
Trước khi rời đi, cô kéo theo một cậu bé bị ngược đãi trong gánh xiếc, dự định cùng cậu bắt đầu từ con số không, lập một đoàn xiếc mới.
Điều Bạc Lỵ không biết là, cậu bé có tính cách lạnh lùng kỳ quặc như một con chó điên đa nghi, luôn sẵn sàng đưa cô vào chỗ chết.
Trong mắt cậu, Bạc Lỵ nhút nhát, tham lam và lười biếng.
Những người như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bỏ rơi cậu, tìm đường thoát thân.
Ngay cả khi cô thực sự muốn hợp tác với cậu, sau khi nhìn thấy diện mạo của cậu, cô cũng sẽ bỏ đi thôi.
Đã như vậy, tại sao không chủ động giết chết cô?
Như thế sẽ không phải nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô nữa.
Nào ngờ, cô không hề nhút nhát hay lười biếng, ngược lại rất thông minh và bình tĩnh, hơn nữa hoàn toàn không ghê tởm diện mạo của cậu, cũng không ghét tính cách kỳ quặc của cậu.
Họ trở thành những cộng sự rất ăn ý.
Đáng tiếc, giấc mơ đẹp cuối cùng cũng phải tỉnh giấc.
Một buổi chiều nọ, cậu đứng sau cánh cửa, nghe thấy cô nói với một chàng trai trẻ tuấn tú: “… Nếu anh nói thế nữa, tôi sẽ giận đấy, hiện tại tôi đang độc thân.”
“Erik ư? Cậu ấy là em trai tôi.” Không biết đối phương nói gì, cô ngạc nhiên cười: “Chúng tôi chênh lệch tuổi tác lớn như vậy, làm sao có thể là vợ chồng được.”
Từ ngày hôm đó, Bạc Lỵ bắt đầu có ảo giác mãnh liệt, luôn cảm thấy có người đang lén lút quan sát mình, hơi thở gần trong gang tấc, như thể ngay sau lưng cô.
Ảo giác ngày càng trầm trọng.
Về sau, ngay cả khi lưng cô sát tường, cô vẫn cảm thấy có người đang nhìn mình từ trong tường.
Ánh mắt của người đó ngày càng trần trụi, ngày càng nóng bỏng.
Dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xuyên qua tường, đến bên cạnh cô.
4.4
Tác giả: Mộ Như Sơ
Chuyển ngữ: Vãn Tình
Designer: Montblanc
Tag: 1Vs1, Cổ đại, Cưng chiều, Cung đình hầu tước, Dưỡng thành, HE, Nam trọng sinh, Ngọt, Song xử, Thanh mai trúc mã, Kiếp trước kiếp này, Sắc,
Tổng số chương: 106
Giới thiệu:
Muội muội ngọt ngào mềm mại x Cha hệ phu quân.
A Lê vừa ra đời đã được Duệ Vương phủ xin nhận làm tiểu tức phụ, đồng nghĩa với việc định thân từ bé. Nghe nói là do Thế tử Duệ Vương phủ tới dự thôi nôi, thấy nàng trắng trẻo đáng yêu nên đã xin mẫu thân tới hỏi cưới nàng.
Sau khi các trưởng bối cười xong thì quả thực đã ra quyết định.
A Lê cảm thấy không có gì là không tốt cả.
Dáng dấp Dung Từ ca ca đẹp đẽ, bản lĩnh cũng lợi hại. Dạy nàng đọc sách viết chữ, tặng hoa quà quần áo đẹp, có lúc còn lén lút cho nàng đồ ăn vặt.
Sau đó Hoàng đế băng hà, dưới gối không có con nối dõi nên Duệ Vương đã đăng ngôi báu, Dung Từ ca ca trở thành Thái tử ca ca. Người người đều nói A Lê tốt số, tay không nhặt được chức vị Thái tử phi.
A Lê vô cùng bất mãn, sao lại tay không nhặt được? Hôm qua nàng còn bị bắt nạt khóc trong xe ngựa của Thái tử ca ca đó.
Người đời đều nói Thái tử điện hạ Dung Từ phong thái trác tuyệt, ôn nhuận như ngọc. Nhưng chỉ có một mình Dung Từ hiểu rõ, hắn là ác quỷ bò ra từ trong đống xác chết.
Dung Từ và A Lê làm phu thê hai đời, đáng tiếc kiếp trước cả đời hắn say mê quyền thế, để A Lê cô đơn ở hậu viện. A Lê của hắn không oán không hận, lặng lẽ lo liệu việc nhà vì hắn, sau này hắn bị người ta hãm hại, A Lê cũng theo đó mà chết thảm tha hương.
Kiếp trước hắn chuyên tâm đấu đá, từng bước tự tay giết chết kẻ thù, cuối cùng cũng đã lên nắm quyền. Khi ngoảnh lại muốn đối xử tốt với A Lê thì đã muộn, A Lê bị bệnh nguy kịch mà hương tiêu ngọc vẫn.
Đời này, hắn sống lại lần nữa, sớm định hôn sự với A Lê. Quyền thế hắn muốn, A Lê hắn cũng muốn!
Hắn muốn cưng chiều nàng, cho nàng một đời vinh hoa!
*Hướng dẫn đọc truyện*
Ngọt văn hệ dưỡng thành.
A Lê tên Tống Cận Ninh.
Nam chính trọng sinh, có ký ức ba kiếp.
Nam chính bề ngoài dịu dàng nhã nhặn, thực tế thủ đoạn tàn nhẫn nhưng lại sủng thê như mạng.
Nữ chính ngoan ngoãn đáng yêu, dịu dàng như tiểu bạch hoa.
Nam nữ chính chênh nhau tám tuổi, đầu truyện là thanh mai trúc mã, sau khi lớn lên mới có thể yêu đương và thành hôn.
Chuyển ngữ: Vãn Tình
Designer: Montblanc
Tag: 1Vs1, Cổ đại, Cưng chiều, Cung đình hầu tước, Dưỡng thành, HE, Nam trọng sinh, Ngọt, Song xử, Thanh mai trúc mã, Kiếp trước kiếp này, Sắc,
Tổng số chương: 106
Giới thiệu:
Muội muội ngọt ngào mềm mại x Cha hệ phu quân.
A Lê vừa ra đời đã được Duệ Vương phủ xin nhận làm tiểu tức phụ, đồng nghĩa với việc định thân từ bé. Nghe nói là do Thế tử Duệ Vương phủ tới dự thôi nôi, thấy nàng trắng trẻo đáng yêu nên đã xin mẫu thân tới hỏi cưới nàng.
Sau khi các trưởng bối cười xong thì quả thực đã ra quyết định.
A Lê cảm thấy không có gì là không tốt cả.
Dáng dấp Dung Từ ca ca đẹp đẽ, bản lĩnh cũng lợi hại. Dạy nàng đọc sách viết chữ, tặng hoa quà quần áo đẹp, có lúc còn lén lút cho nàng đồ ăn vặt.
Sau đó Hoàng đế băng hà, dưới gối không có con nối dõi nên Duệ Vương đã đăng ngôi báu, Dung Từ ca ca trở thành Thái tử ca ca. Người người đều nói A Lê tốt số, tay không nhặt được chức vị Thái tử phi.
A Lê vô cùng bất mãn, sao lại tay không nhặt được? Hôm qua nàng còn bị bắt nạt khóc trong xe ngựa của Thái tử ca ca đó.
Người đời đều nói Thái tử điện hạ Dung Từ phong thái trác tuyệt, ôn nhuận như ngọc. Nhưng chỉ có một mình Dung Từ hiểu rõ, hắn là ác quỷ bò ra từ trong đống xác chết.
Dung Từ và A Lê làm phu thê hai đời, đáng tiếc kiếp trước cả đời hắn say mê quyền thế, để A Lê cô đơn ở hậu viện. A Lê của hắn không oán không hận, lặng lẽ lo liệu việc nhà vì hắn, sau này hắn bị người ta hãm hại, A Lê cũng theo đó mà chết thảm tha hương.
Kiếp trước hắn chuyên tâm đấu đá, từng bước tự tay giết chết kẻ thù, cuối cùng cũng đã lên nắm quyền. Khi ngoảnh lại muốn đối xử tốt với A Lê thì đã muộn, A Lê bị bệnh nguy kịch mà hương tiêu ngọc vẫn.
Đời này, hắn sống lại lần nữa, sớm định hôn sự với A Lê. Quyền thế hắn muốn, A Lê hắn cũng muốn!
Hắn muốn cưng chiều nàng, cho nàng một đời vinh hoa!
*Hướng dẫn đọc truyện*
Ngọt văn hệ dưỡng thành.
A Lê tên Tống Cận Ninh.
Nam chính trọng sinh, có ký ức ba kiếp.
Nam chính bề ngoài dịu dàng nhã nhặn, thực tế thủ đoạn tàn nhẫn nhưng lại sủng thê như mạng.
Nữ chính ngoan ngoãn đáng yêu, dịu dàng như tiểu bạch hoa.
Nam nữ chính chênh nhau tám tuổi, đầu truyện là thanh mai trúc mã, sau khi lớn lên mới có thể yêu đương và thành hôn.
4.3
Gió đêm khẽ xuyên giấc mộng xuân.
Vẫn treo hoa đào khi nửa tỉnh.
Chỉ nói trong mộng ngẫu nhiên gặp
Tương tư chưa biết là tương tư.
Không biết vì sao sau khi Thư Khuynh Mặc bị ép mua một chiếc vòng tay,
Kết quả
Mỗi đêm mộng xuân đến không ngừng.
Hơn nữa mỗi lần đều là cùng một người đàn ông…Giả thiết đã hoàn thành:
1.Đêm thứ nhất vương giá bá đạo và khuê tú ngây thơ.
2.Đêm thứ hai đại tỷ gia giáo và tiểu học đệ trung học.
3.Đêm thứ ba thư sinh hạ lưu và mỹ nhân thẹn thùng.
4.Đêm thứ tư hoa hậu giảng đường lạnh lùng và giáo viên ấm áp như mặt trời.
5.Đêm thứ năm tiểu nữ tặc tự cho là thông minh và Trạng Nguyên thâm tàng bất lộ.
6.Đêm thứ sáu thiếu niên văn nhã nhặt được mèo và thiếu nữ vưu vật biến thành mèo.
7.Nhiếp chính vương vs nữ Phò Mã.
Sắp sửa (có khả năng) tiến hành:
Bác sĩ gia đình vs thiếu gia kiêu ngạo.
Hoàng Thượng phúc hắc vs cơ thiếp con vợ lẽ.
Đại sư tỷ cung Hợp Hoan vs tiểu sư đệ phái Thục Sơn.
Hoa yêu vs tùng tiên.
Công chúa ngang ngược vs Thái Phó Tể Tướng.
Thái tử không có năng lực vs kế hậu xinh đẹp.
Vẫn treo hoa đào khi nửa tỉnh.
Chỉ nói trong mộng ngẫu nhiên gặp
Tương tư chưa biết là tương tư.
Không biết vì sao sau khi Thư Khuynh Mặc bị ép mua một chiếc vòng tay,
Kết quả
Mỗi đêm mộng xuân đến không ngừng.
Hơn nữa mỗi lần đều là cùng một người đàn ông…Giả thiết đã hoàn thành:
1.Đêm thứ nhất vương giá bá đạo và khuê tú ngây thơ.
2.Đêm thứ hai đại tỷ gia giáo và tiểu học đệ trung học.
3.Đêm thứ ba thư sinh hạ lưu và mỹ nhân thẹn thùng.
4.Đêm thứ tư hoa hậu giảng đường lạnh lùng và giáo viên ấm áp như mặt trời.
5.Đêm thứ năm tiểu nữ tặc tự cho là thông minh và Trạng Nguyên thâm tàng bất lộ.
6.Đêm thứ sáu thiếu niên văn nhã nhặt được mèo và thiếu nữ vưu vật biến thành mèo.
7.Nhiếp chính vương vs nữ Phò Mã.
Sắp sửa (có khả năng) tiến hành:
Bác sĩ gia đình vs thiếu gia kiêu ngạo.
Hoàng Thượng phúc hắc vs cơ thiếp con vợ lẽ.
Đại sư tỷ cung Hợp Hoan vs tiểu sư đệ phái Thục Sơn.
Hoa yêu vs tùng tiên.
Công chúa ngang ngược vs Thái Phó Tể Tướng.
Thái tử không có năng lực vs kế hậu xinh đẹp.
3.5
Trong sự mong chờ của Vương gia, cuối cùng nhà lão Tam cũng sinh được một cô con gái lớn! Dân làng đều cười nhà họ, bảo rằng sinh ra một “đứa con gái không sinh lợi”, vậy mà lại xem nó như bảo bối mà cưng chiều!
Nhà họ Vương: “Các người hiểu cái gì, nhà ai có bé gái mới sinh mà trắng trẻo, hồng hào như vậy chứ”,
Nhìn thôi đã thấy đáng yêu rồi. Cả nhà họ Vương đều vây quanh bé gái nhỏ xíu ấy, thật sự quá dễ thương.
Dân làng đợi xem trò cười, nhưng không ngờ từ khi nhà họ Vương có bé gái, gia đình này bắt đầu gặp nhiều may mắn. Lên núi hái nấm mà lại hái được nhân sâm? Ông cụ Vương bị đá lớn đè chỉ còn một hơi thở cuối cùng mà cũng sống lại?
Cả nhà họ Vương càng sống càng trẻ ra? Cái gì? Cả ba cậu con trai đều được đi học?
Cùng là người trong làng, tại sao ruộng nhà họ Vương lại bội thu đến thế? Đây nào phải sinh con gái, mà là sinh một tiểu phúc bảo đó chứ!!
Nhà họ Vương: “Các người hiểu cái gì, nhà ai có bé gái mới sinh mà trắng trẻo, hồng hào như vậy chứ”,
Nhìn thôi đã thấy đáng yêu rồi. Cả nhà họ Vương đều vây quanh bé gái nhỏ xíu ấy, thật sự quá dễ thương.
Dân làng đợi xem trò cười, nhưng không ngờ từ khi nhà họ Vương có bé gái, gia đình này bắt đầu gặp nhiều may mắn. Lên núi hái nấm mà lại hái được nhân sâm? Ông cụ Vương bị đá lớn đè chỉ còn một hơi thở cuối cùng mà cũng sống lại?
Cả nhà họ Vương càng sống càng trẻ ra? Cái gì? Cả ba cậu con trai đều được đi học?
Cùng là người trong làng, tại sao ruộng nhà họ Vương lại bội thu đến thế? Đây nào phải sinh con gái, mà là sinh một tiểu phúc bảo đó chứ!!
4.5
Tác giả: Nhược Thủy Thiên Lưu.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, giới giải trí, 1v1, cưới trước yêu sau, HE.
Độ dài: 74 chương + 32 ngoại truyện
Nhân vật chính: Ân Tô Tô & Phí Nghi Chu.
Editor: LQNN203.
Văn án cũ:
Ân Tô Tô yêu thích biểu diễn từ khi còn nhỏ, tình cờ có một nhà tài trợ bí ẩn đã giúp cô hoàn thành việc học.
Sau đó, Ân Tô Tô trở thành một diễn viên như cô mong muốn, nhưng vài năm sau khi gia nhập giới giải trí, cô vẫn không mấy nổi tiếng.
Trong một bữa tiệc tối tụ tập những người nổi tiếng. Ân Tô Tô bị mọi người phớt lờ, đang ngồi trong góc, cô nhìn thấy một người ngồi ở đầu bàn chính, mắt cụp xuống, đầu nghiêng, ngón tay kẹp điếu thuốc, môi nhếch lên một cách uể oải, lông mày và ánh mắt tràn ngập sự hứng thú và lạnh lùng của một người trên cao đang quan sát.
Trong bữa tiệc người người chạm ly, tầng lớp thượng lưu lần lượt đến nâng ly chúc mừng, anh thậm chí không cần ngước mắt lên, tay cầm điếu thuốc gõ lên bàn hai lần, đây cũng được xem như là vô cùng nể mặt.
Sau bữa tiệc đã là đêm khuya, Ân Tô Tô bước ra khỏi địa điểm trong cơn mưa phùn và tình cờ nhìn thấy một chiếc Rolls-Royce đậu bên đường. Cửa sổ ghế sau hạ xuống một nửa, khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của người đàn ông bị bóng tối bao phủ, anh đẹp trai, lạnh lùng, đoan chính và cao quý.
Ân Tô Tô nghĩ đến tất cả những bất công mà cô đã phải gánh chịu trong nhiều năm qua, trong lòng cảm thấy khó chịu, rượu xộc thẳng vào đầu, cô bước tới chặn cửa kính ô tô đang nâng lên.
Cô lấy hết can đảm để hỏi: "Thưa ngài, tôi tên là Ân Tô Tô, có thể kết bạn được không?"
Người đàn ông nhẹ nhàng nói: "Phí Nghi Chu."
*
Sau đó, Ân Tô Tô trở thành nữ diễn viên chính xuất sắc nhất trẻ nhất trong lịch sử giải thưởng Kim Kê.
Tại lễ trao giải, một số nữ diễn viên kỳ cựu thì thầm nói rằng Ân Tô Tô trẻ như vậy đã có hậu đài lớn, sức mạnh của tư bản thật đáng xấu hổ.
Trên sân khấu, Ân Tô Tô phớt lờ mọi lời chỉ trích, nhận giải, quay người và mỉm cười bước ra khỏi sân khấu.
Trong đêm tiệc mừng, người nắm quyền Phí gia xuất hiện giữa trăng sao khiến toàn bộ khán giả chấn động, ban tổ chức và những người nổi tiếng đều vội vàng đến chào đón. Nhìn quanh Bắc Kinh, không có ai không biết Phí Nghi Chu trước nay chưa từng tham dự những dịp như vậy.
Ngay khi mọi người đang bối rối, sắc mặt Ân Tô Tô hơi cứng lại, cô lén xoa lưng rồi quay người, vươn tay lục túi đồ ăn tối của mình.
Người tổ chức vừa háo hức vừa hồi hộp nói: "Hoan nghênh Phí tiên sinh, chúng tôi sẽ lập tức gửi thiệp mời đến nhà ngài ngay. Xin mời ngài ngồi."
Người trợ lý mỉm cười nhẹ nhàng và xa cách: "Không cần. Tiên sinh vừa về nước, ngài ấy chỉ ghé qua đón vợ."
Vừa dứt lời, một giọng nói bất cẩn vang lên, gọi: "Tô Tô, về nhà thôi em." Phòng tiệc đột nhiên im lặng.
Bên kia, ngay khi Ân Tô Tô đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón áp út, cô đã bị ôm eo trìu mến, vô tình ôm vào một lồng ngực lạnh lẽo.
Cô lặng lẽ thở ra, lòng bàn tay cũng lấm tấm những giọt mồ hôi.
Một bàn tay thon dài như ngọc nâng khuôn mặt xinh đẹp của cô lên.
Đôi mắt đen của Phí Nghi Chu hơi nheo lại, anh dành thời gian nhìn chằm chằm vào cô, "Em đang căng thẳng à?"
Ân Tô Tô lắc đầu khó khăn.
"Hôm nay em lại không nghe lời, không đeo nhẫn?"
"..." Trong lòng Ân Tô Tô trầm xuống.
Bên tai cô vang lên tiếng cười khẽ, sau đó là một nụ hôn mạnh mẽ nhưng nhẹ nhàng rơi xuống môi cô.
Phí Nghi Chu nhếch lên khóe miệng, nhỏ giọng nói: "Sợ cái gì. Đây không phải là nơi để trừng phạt em."
*
Khi lần đầu gặp Phí Nghi Chu, Ân Tô Tô chỉ nghĩ rằng anh lạnh lùng, trang nghiêm và không thể với tới được.
Mãi đến một ngày sau đám cưới, cô mới dọn dẹp phòng làm việc của anh và tìm thấy một chiếc hộp đựng hồ sơ màu đen.
Mở ra, bên trong đầy những bức thư.
Bề mặt phong bì là những họa tiết hoa nhỏ đa dạng mà cô yêu thích nhất,
Người nhận mỗi bức thư là: Tiên sinh tài trợ.
Người gửi mỗi bức thư là: Ân Tô Tô.
Ân Tô Tô: "...???"
#Sốc! Chồng tôi là đại gia, đã yêu thầm tôi nhiều năm#
#Tiểu nhân vững vàng bình thản#
#Sau khi lột bỏ lớp tuyết trên núi cao, hóa ra là một con poodle điên cuồng#
Văn án mới:
Ngành công nghiệp giải trí rực rỡ và hào nhoáng đến mức dường như có vinh quang vô tận.
Chỉ người trong ngành mới biết, có hàng triệu fan cũng không là gì, họ chỉ là đồ chơi vui nhộn trước mặt một gia tộc giàu có thực sự mà thôi.
Ân Tô Tô, một ngôi sao hạng 18, biết rất rõ sự thật này, sau vài năm hoạt động trong ngành, cô đã hành động ổn định và luôn ở trong giới hạn của chính mình, không bao giờ cố gắng đạt đến một tầm cao hơn.
Đột nhiên một ngày nọ, một kim chủ từ trên trời giáng xuống.
Làn gió đêm hè ở Florence nhẹ nhàng và ẩm ướt, người đàn ông đang ngồi ở ghế sau của chiếc Rolls-Royce, khuôn mặt tuấn tú bị bóng đêm bao phủ, dáng vẻ đoan trang, cao quý, khó có thể đạt tới.
Một bàn tay với những ngón tay như ngọc đưa cho cô một tấm danh thiếp, cuộc sống của cô từ đó bị đảo lộn.
Phí gia ở thủ đô cực kỳ nổi tiếng, người phát ngôn hiện tại là người tàn nhẫn và quyết đoán. Đây chính là Phí Nghi Chu mà Ân Tô Tô biết qua tin đồn.
Người con trưởng tâm tình ổn định, cho dù Thái Sơn trước mặt có sụp đổ, sắc mặt anh cũng không thay đổi, vẫn luôn điềm đạm bình tĩnh, nhàn nhã ngắm hoa rơi trong vườn. Đây là những gì Ân Tô Tô biết được về Phí Nghi Chu từ người quản gia Phí gia.
Nhưng không ngờ vào ngày cô bị gài bẫy và một vụ bê bối chấn động nổ ra.
Anh, người đang ở xa bên kia đại dương, đã gác lại công việc và bắt máy bay riêng trở về Bắc Kinh trong đêm, hoàn toàn bất chấp sấm sét trên trời, một sơ suất nhỏ cũng có thể giết chết một ai đó.
Lúc đó cô căng thẳng đến mức sắc mặt tái nhợt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cô giả vờ bình tĩnh nói với anh lời đầu tiên: "Nếu anh khó nói thì em sẽ nói thẳng. Em đồng ý ly hôn."
Nhiều năm sau đó Ân Tô Tô nhớ lại, cô sẽ không bao giờ quên đôi mắt như sương mù của chồng cô sau khi nghe những lời của cô, trên lông mày anh thoáng chút tự giễu.
Anh lặp lại từng chữ: "Ly hôn?"
Ân Tô Tô xấu hổ không nói nên lời.
Anh lại nhẹ nhàng thở dài, tiến tới ôm cô vào lòng, cười khổ thì thầm vào tai cô: "Kể từ khi em đến Phí gia, anh đã cố gắng hết sức cho em mọi thứ em muốn, cho em những gì anh cho rằng tốt nhất."
"Nhưng anh vẫn thường xuyên cảm thấy mình nợ em một điều gì đó, sợ mình làm chưa đủ."
"Anh cho rằng bằng cách làm việc chăm chỉ và lên kế hoạch từng bước để cưới em, anh sẽ có thể xóa tan những lo lắng của em, khiến em yêu anh. Nhưng em vẫn có thể dứt ra dễ dàng."
"Tô Tô của anh, hãy nói cho anh biết, anh nên làm gì với em đây?"
*
① Một ông chủ siêu cấp có vẻ ngoài như một quý ông lịch thiệp nhưng trong lòng lại đen tối và chiếm hữu VS Một nữ minh tinh dịu dàng, quyến rũ, tỏa nắng và đáng yêu.
② Chênh lệch tuổi tác, 1V1, song xử, cưới trước yêu sau.
③ Ngọt ngào ôm em.
Tag: Hào môn thế gia, giới giải trí, tinh hoa trong ngành, ngọt văn.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ân Tô Tô, Phí Nghi Chu ┃ Vai phụ: Quân hóng hớt ┃ Vai khác: Nhược Thủy Thiên Lưu.
Tóm tắt một câu: Đại lão kiêu ngạo cố chấp nhất quyết chống lưng cho tôi.
Mục đích: Tình yêu là tín ngưỡng vĩnh hằng.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, giới giải trí, 1v1, cưới trước yêu sau, HE.
Độ dài: 74 chương + 32 ngoại truyện
Nhân vật chính: Ân Tô Tô & Phí Nghi Chu.
Editor: LQNN203.
Văn án cũ:
Ân Tô Tô yêu thích biểu diễn từ khi còn nhỏ, tình cờ có một nhà tài trợ bí ẩn đã giúp cô hoàn thành việc học.
Sau đó, Ân Tô Tô trở thành một diễn viên như cô mong muốn, nhưng vài năm sau khi gia nhập giới giải trí, cô vẫn không mấy nổi tiếng.
Trong một bữa tiệc tối tụ tập những người nổi tiếng. Ân Tô Tô bị mọi người phớt lờ, đang ngồi trong góc, cô nhìn thấy một người ngồi ở đầu bàn chính, mắt cụp xuống, đầu nghiêng, ngón tay kẹp điếu thuốc, môi nhếch lên một cách uể oải, lông mày và ánh mắt tràn ngập sự hứng thú và lạnh lùng của một người trên cao đang quan sát.
Trong bữa tiệc người người chạm ly, tầng lớp thượng lưu lần lượt đến nâng ly chúc mừng, anh thậm chí không cần ngước mắt lên, tay cầm điếu thuốc gõ lên bàn hai lần, đây cũng được xem như là vô cùng nể mặt.
Sau bữa tiệc đã là đêm khuya, Ân Tô Tô bước ra khỏi địa điểm trong cơn mưa phùn và tình cờ nhìn thấy một chiếc Rolls-Royce đậu bên đường. Cửa sổ ghế sau hạ xuống một nửa, khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của người đàn ông bị bóng tối bao phủ, anh đẹp trai, lạnh lùng, đoan chính và cao quý.
Ân Tô Tô nghĩ đến tất cả những bất công mà cô đã phải gánh chịu trong nhiều năm qua, trong lòng cảm thấy khó chịu, rượu xộc thẳng vào đầu, cô bước tới chặn cửa kính ô tô đang nâng lên.
Cô lấy hết can đảm để hỏi: "Thưa ngài, tôi tên là Ân Tô Tô, có thể kết bạn được không?"
Người đàn ông nhẹ nhàng nói: "Phí Nghi Chu."
*
Sau đó, Ân Tô Tô trở thành nữ diễn viên chính xuất sắc nhất trẻ nhất trong lịch sử giải thưởng Kim Kê.
Tại lễ trao giải, một số nữ diễn viên kỳ cựu thì thầm nói rằng Ân Tô Tô trẻ như vậy đã có hậu đài lớn, sức mạnh của tư bản thật đáng xấu hổ.
Trên sân khấu, Ân Tô Tô phớt lờ mọi lời chỉ trích, nhận giải, quay người và mỉm cười bước ra khỏi sân khấu.
Trong đêm tiệc mừng, người nắm quyền Phí gia xuất hiện giữa trăng sao khiến toàn bộ khán giả chấn động, ban tổ chức và những người nổi tiếng đều vội vàng đến chào đón. Nhìn quanh Bắc Kinh, không có ai không biết Phí Nghi Chu trước nay chưa từng tham dự những dịp như vậy.
Ngay khi mọi người đang bối rối, sắc mặt Ân Tô Tô hơi cứng lại, cô lén xoa lưng rồi quay người, vươn tay lục túi đồ ăn tối của mình.
Người tổ chức vừa háo hức vừa hồi hộp nói: "Hoan nghênh Phí tiên sinh, chúng tôi sẽ lập tức gửi thiệp mời đến nhà ngài ngay. Xin mời ngài ngồi."
Người trợ lý mỉm cười nhẹ nhàng và xa cách: "Không cần. Tiên sinh vừa về nước, ngài ấy chỉ ghé qua đón vợ."
Vừa dứt lời, một giọng nói bất cẩn vang lên, gọi: "Tô Tô, về nhà thôi em." Phòng tiệc đột nhiên im lặng.
Bên kia, ngay khi Ân Tô Tô đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón áp út, cô đã bị ôm eo trìu mến, vô tình ôm vào một lồng ngực lạnh lẽo.
Cô lặng lẽ thở ra, lòng bàn tay cũng lấm tấm những giọt mồ hôi.
Một bàn tay thon dài như ngọc nâng khuôn mặt xinh đẹp của cô lên.
Đôi mắt đen của Phí Nghi Chu hơi nheo lại, anh dành thời gian nhìn chằm chằm vào cô, "Em đang căng thẳng à?"
Ân Tô Tô lắc đầu khó khăn.
"Hôm nay em lại không nghe lời, không đeo nhẫn?"
"..." Trong lòng Ân Tô Tô trầm xuống.
Bên tai cô vang lên tiếng cười khẽ, sau đó là một nụ hôn mạnh mẽ nhưng nhẹ nhàng rơi xuống môi cô.
Phí Nghi Chu nhếch lên khóe miệng, nhỏ giọng nói: "Sợ cái gì. Đây không phải là nơi để trừng phạt em."
*
Khi lần đầu gặp Phí Nghi Chu, Ân Tô Tô chỉ nghĩ rằng anh lạnh lùng, trang nghiêm và không thể với tới được.
Mãi đến một ngày sau đám cưới, cô mới dọn dẹp phòng làm việc của anh và tìm thấy một chiếc hộp đựng hồ sơ màu đen.
Mở ra, bên trong đầy những bức thư.
Bề mặt phong bì là những họa tiết hoa nhỏ đa dạng mà cô yêu thích nhất,
Người nhận mỗi bức thư là: Tiên sinh tài trợ.
Người gửi mỗi bức thư là: Ân Tô Tô.
Ân Tô Tô: "...???"
#Sốc! Chồng tôi là đại gia, đã yêu thầm tôi nhiều năm#
#Tiểu nhân vững vàng bình thản#
#Sau khi lột bỏ lớp tuyết trên núi cao, hóa ra là một con poodle điên cuồng#
Văn án mới:
Ngành công nghiệp giải trí rực rỡ và hào nhoáng đến mức dường như có vinh quang vô tận.
Chỉ người trong ngành mới biết, có hàng triệu fan cũng không là gì, họ chỉ là đồ chơi vui nhộn trước mặt một gia tộc giàu có thực sự mà thôi.
Ân Tô Tô, một ngôi sao hạng 18, biết rất rõ sự thật này, sau vài năm hoạt động trong ngành, cô đã hành động ổn định và luôn ở trong giới hạn của chính mình, không bao giờ cố gắng đạt đến một tầm cao hơn.
Đột nhiên một ngày nọ, một kim chủ từ trên trời giáng xuống.
Làn gió đêm hè ở Florence nhẹ nhàng và ẩm ướt, người đàn ông đang ngồi ở ghế sau của chiếc Rolls-Royce, khuôn mặt tuấn tú bị bóng đêm bao phủ, dáng vẻ đoan trang, cao quý, khó có thể đạt tới.
Một bàn tay với những ngón tay như ngọc đưa cho cô một tấm danh thiếp, cuộc sống của cô từ đó bị đảo lộn.
Phí gia ở thủ đô cực kỳ nổi tiếng, người phát ngôn hiện tại là người tàn nhẫn và quyết đoán. Đây chính là Phí Nghi Chu mà Ân Tô Tô biết qua tin đồn.
Người con trưởng tâm tình ổn định, cho dù Thái Sơn trước mặt có sụp đổ, sắc mặt anh cũng không thay đổi, vẫn luôn điềm đạm bình tĩnh, nhàn nhã ngắm hoa rơi trong vườn. Đây là những gì Ân Tô Tô biết được về Phí Nghi Chu từ người quản gia Phí gia.
Nhưng không ngờ vào ngày cô bị gài bẫy và một vụ bê bối chấn động nổ ra.
Anh, người đang ở xa bên kia đại dương, đã gác lại công việc và bắt máy bay riêng trở về Bắc Kinh trong đêm, hoàn toàn bất chấp sấm sét trên trời, một sơ suất nhỏ cũng có thể giết chết một ai đó.
Lúc đó cô căng thẳng đến mức sắc mặt tái nhợt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cô giả vờ bình tĩnh nói với anh lời đầu tiên: "Nếu anh khó nói thì em sẽ nói thẳng. Em đồng ý ly hôn."
Nhiều năm sau đó Ân Tô Tô nhớ lại, cô sẽ không bao giờ quên đôi mắt như sương mù của chồng cô sau khi nghe những lời của cô, trên lông mày anh thoáng chút tự giễu.
Anh lặp lại từng chữ: "Ly hôn?"
Ân Tô Tô xấu hổ không nói nên lời.
Anh lại nhẹ nhàng thở dài, tiến tới ôm cô vào lòng, cười khổ thì thầm vào tai cô: "Kể từ khi em đến Phí gia, anh đã cố gắng hết sức cho em mọi thứ em muốn, cho em những gì anh cho rằng tốt nhất."
"Nhưng anh vẫn thường xuyên cảm thấy mình nợ em một điều gì đó, sợ mình làm chưa đủ."
"Anh cho rằng bằng cách làm việc chăm chỉ và lên kế hoạch từng bước để cưới em, anh sẽ có thể xóa tan những lo lắng của em, khiến em yêu anh. Nhưng em vẫn có thể dứt ra dễ dàng."
"Tô Tô của anh, hãy nói cho anh biết, anh nên làm gì với em đây?"
*
① Một ông chủ siêu cấp có vẻ ngoài như một quý ông lịch thiệp nhưng trong lòng lại đen tối và chiếm hữu VS Một nữ minh tinh dịu dàng, quyến rũ, tỏa nắng và đáng yêu.
② Chênh lệch tuổi tác, 1V1, song xử, cưới trước yêu sau.
③ Ngọt ngào ôm em.
Tag: Hào môn thế gia, giới giải trí, tinh hoa trong ngành, ngọt văn.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ân Tô Tô, Phí Nghi Chu ┃ Vai phụ: Quân hóng hớt ┃ Vai khác: Nhược Thủy Thiên Lưu.
Tóm tắt một câu: Đại lão kiêu ngạo cố chấp nhất quyết chống lưng cho tôi.
Mục đích: Tình yêu là tín ngưỡng vĩnh hằng.
3.6
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Ngược luyến, Đô thị tình duyên, 1v1, Chữa lành, Chức nghiệp tinh anh
Ngày phát hiện vị hôn phu Thiệu Xuyên ngoại tình, Tư Cẩn đã cởi bỏ chiếc áo cuối cùng trước mặt Lục Phóng Tranh.
“Chúa của anh luôn đưa em đến bên anh vào lúc em thảm hại nhất.”
Anh và cô cùng chia sẻ một điếu thuốc, trong đêm dài, mỗi người tận hưởng khoảnh khắc trống rỗng của mình, “Anh đối với em là gì?”.
Là Adam đã cùng cô ăn trái cấm, đi qua hành lang lâu đài trong đêm khuya, cô không muốn anh xuất hiện dưới ánh sáng.
“Lover.” Đó là câu trả lời thích hợp nhất.
Từ đó trở đi, giám đốc Lục Phóng Tranh của tập đoàn Hillsborough băng qua Đại Tây Dương, vượt qua sự chênh lệch múi giờ 8 tiếng qua lại giữa Trung Quốc và Anh để gặp người tình bí mật của mình.
Tư Cẩn lại một lần nữa chạy trốn khỏi lâu đài của anh ở Anh, còn anh đuổi theo đến văn phòng của cô.
Giám đốc lạnh lùng kiềm chế trong mắt người ngoài, khi không có ai đã tháo cà vạt của mình để nhét vào đôi môi đỏ mọng của cô.
“Em chỉ làm những việc em cho là thú vị với anh, Lục Phóng Tranh.” Cô quyến rũ như một bông hồng Anh tháng Năm, quấn đuôi chiếc cà vạt quanh cổ tay để lau mồ hôi cho anh, “Có những việc không thể ép buộc được.”
Ngay cả khi vô tình, cô vẫn say đắm lòng người, “Nếu anh càng muốn ép buộc thì sao?”
Bông hoa lạnh lùng x Quý ông Anh quốc (gốc Hoa)
Ngày phát hiện vị hôn phu Thiệu Xuyên ngoại tình, Tư Cẩn đã cởi bỏ chiếc áo cuối cùng trước mặt Lục Phóng Tranh.
“Chúa của anh luôn đưa em đến bên anh vào lúc em thảm hại nhất.”
Anh và cô cùng chia sẻ một điếu thuốc, trong đêm dài, mỗi người tận hưởng khoảnh khắc trống rỗng của mình, “Anh đối với em là gì?”.
Là Adam đã cùng cô ăn trái cấm, đi qua hành lang lâu đài trong đêm khuya, cô không muốn anh xuất hiện dưới ánh sáng.
“Lover.” Đó là câu trả lời thích hợp nhất.
Từ đó trở đi, giám đốc Lục Phóng Tranh của tập đoàn Hillsborough băng qua Đại Tây Dương, vượt qua sự chênh lệch múi giờ 8 tiếng qua lại giữa Trung Quốc và Anh để gặp người tình bí mật của mình.
Tư Cẩn lại một lần nữa chạy trốn khỏi lâu đài của anh ở Anh, còn anh đuổi theo đến văn phòng của cô.
Giám đốc lạnh lùng kiềm chế trong mắt người ngoài, khi không có ai đã tháo cà vạt của mình để nhét vào đôi môi đỏ mọng của cô.
“Em chỉ làm những việc em cho là thú vị với anh, Lục Phóng Tranh.” Cô quyến rũ như một bông hồng Anh tháng Năm, quấn đuôi chiếc cà vạt quanh cổ tay để lau mồ hôi cho anh, “Có những việc không thể ép buộc được.”
Ngay cả khi vô tình, cô vẫn say đắm lòng người, “Nếu anh càng muốn ép buộc thì sao?”
Bông hoa lạnh lùng x Quý ông Anh quốc (gốc Hoa)
4.2
Tác giả: HOA BỈ NGẠN
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng, Điền Văn
Team dịch: CỐ DIỆP PHI
Giới thiệu
Hạ thị cũng xem như là dưỡng mẫu của nàng, thương nàng còn trẻ đã tang phu, cũng không nhẫn tâm để nàng cả đời cô độc, thêm cả lo lắng có người mơ ước mĩ mạo của nàng, hai người thân cô thế cô không thể chống lại được, nên quyết định từ con dâu nuôi từ bé nhận thành nữ nhi, tuyển con rể tới nhà mình.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng, Điền Văn
Team dịch: CỐ DIỆP PHI
Giới thiệu
Hạ thị cũng xem như là dưỡng mẫu của nàng, thương nàng còn trẻ đã tang phu, cũng không nhẫn tâm để nàng cả đời cô độc, thêm cả lo lắng có người mơ ước mĩ mạo của nàng, hai người thân cô thế cô không thể chống lại được, nên quyết định từ con dâu nuôi từ bé nhận thành nữ nhi, tuyển con rể tới nhà mình.
4.8
Tác giả: Đông Thi Nương
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Team dịch: Anan
Giới thiệu:
Nàng là Sương Sương (Gia Ninh) có quyền cao thế lớn, rất nổi tiếng trong kinh thành. Theo quy tắc, người nàng lấy làm phu thê phải là nam nhân có thân phận cao quý, tướng mạo càng phải xuất chúng phi phàm. Mà Ổ Tương Đình trước mặt, so với một tên hầu xách giày cho nàng cũng chẳng xứng. Thế sự khó lường, biến cố ập đến khi Khương quốc lụi bại. Nàng uống rượu độc tự vẫn. Vậy mà chén rượu độc ấy lại không lấy mạng nàng. Trớ trêu thay, nó biến nàng thành một nữ nhân ti tiện trong sở quán.
Càng trêu đùa lòng người hơn chính là, Sương Sương gặp lại người đàn ông hạ đẳng kia, nhưng thân phận lúc này đã bị đảo ngược. Hắn cao quý, nàng thấp kém. Nàng ngàn vạn lần không ngờ rằng một ngày kia, nàng sẽ cầu xin hắn chuộc thân cho mình…
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Team dịch: Anan
Giới thiệu:
Nàng là Sương Sương (Gia Ninh) có quyền cao thế lớn, rất nổi tiếng trong kinh thành. Theo quy tắc, người nàng lấy làm phu thê phải là nam nhân có thân phận cao quý, tướng mạo càng phải xuất chúng phi phàm. Mà Ổ Tương Đình trước mặt, so với một tên hầu xách giày cho nàng cũng chẳng xứng. Thế sự khó lường, biến cố ập đến khi Khương quốc lụi bại. Nàng uống rượu độc tự vẫn. Vậy mà chén rượu độc ấy lại không lấy mạng nàng. Trớ trêu thay, nó biến nàng thành một nữ nhân ti tiện trong sở quán.
Càng trêu đùa lòng người hơn chính là, Sương Sương gặp lại người đàn ông hạ đẳng kia, nhưng thân phận lúc này đã bị đảo ngược. Hắn cao quý, nàng thấp kém. Nàng ngàn vạn lần không ngờ rằng một ngày kia, nàng sẽ cầu xin hắn chuộc thân cho mình…
4.4
“Tần Thanh Dư, anh có thể tỉnh táo một chút được không?”
“Lấy anh đi.”
“Tôi không hiểu ý anh.”
“Lấy anh, marry me, heirate mich, sposami, Épouse-moi… Nếu vẫn không hiểu thì anh phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của em rồi đấy.”
“Lấy anh đi.”
“Tôi không hiểu ý anh.”
“Lấy anh, marry me, heirate mich, sposami, Épouse-moi… Nếu vẫn không hiểu thì anh phải nghi ngờ năng lực chuyên môn của em rồi đấy.”
4.5
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Huyền huyễn, Thanh mai trúc mã, Thị giác nữ chủ, Ngụy huynh muội
Bà Khương đã kết hôn 5 năm mà vẫn không thể sinh con, ông Cận thay bạn bè ở quê chăm sóc con trai trong thời gian người này đi vắng, nhưng không ngờ người bạn này qua đời ngoài ý muốn, cậu bé trở thành cô nhi, hai vợ chồng Cận Cường cảm thấy thương xót cậu bé này nên đã nhân nuôi cậu bé và đổi tên thành Cận Triêu.
Ba năm sau, bà Khương mang thai và sinh hạ một cô con gái đặt tên là Cận Mộ, áp lực cuộc sống cực lớn khiến mâu thuẫn giữa hai vợ chồng nhà họ Cận càng ngày càng trở nên sâu sắc.
Năm Cận Mộ lên 9 tuổi, ba mẹ cô thỏa thuận ly hôn, cô theo mẹ sống ở phía nam, còn Cận Triêu theo Cận Cường đi đến một thành phố nhỏ ở phía bắc, từ đó về sau nam bắc cách biệt, cả đời không qua lại với nhau.
Cho đến năm Mộ Mộ 18 tuổi, bà Khương phải ra nước ngoài để làm thủ tục định cư với người chồng thứ hai, bà ấy tạm thời đưa Mộ Mộ đến nhà Cận Cường nhờ ông ấy chăm sóc và coi chừng cô, và cũng từ đây Mộ Mộ đã gặp lại người anh trai 9 năm không gặp của mình...
Bà Khương đã kết hôn 5 năm mà vẫn không thể sinh con, ông Cận thay bạn bè ở quê chăm sóc con trai trong thời gian người này đi vắng, nhưng không ngờ người bạn này qua đời ngoài ý muốn, cậu bé trở thành cô nhi, hai vợ chồng Cận Cường cảm thấy thương xót cậu bé này nên đã nhân nuôi cậu bé và đổi tên thành Cận Triêu.
Ba năm sau, bà Khương mang thai và sinh hạ một cô con gái đặt tên là Cận Mộ, áp lực cuộc sống cực lớn khiến mâu thuẫn giữa hai vợ chồng nhà họ Cận càng ngày càng trở nên sâu sắc.
Năm Cận Mộ lên 9 tuổi, ba mẹ cô thỏa thuận ly hôn, cô theo mẹ sống ở phía nam, còn Cận Triêu theo Cận Cường đi đến một thành phố nhỏ ở phía bắc, từ đó về sau nam bắc cách biệt, cả đời không qua lại với nhau.
Cho đến năm Mộ Mộ 18 tuổi, bà Khương phải ra nước ngoài để làm thủ tục định cư với người chồng thứ hai, bà ấy tạm thời đưa Mộ Mộ đến nhà Cận Cường nhờ ông ấy chăm sóc và coi chừng cô, và cũng từ đây Mộ Mộ đã gặp lại người anh trai 9 năm không gặp của mình...
4.2
4
SAO EM ĐỎ MẶT RỒI?
🍒 Tác giả: Tuệ Tuyết
🍒 Editor: Jeongie
🍒 Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào.
🍒 Độ dài: 53 chương + 25 ngoại truyện.
🍧 Giới thiệu 🍧
Dưới nhà Tô Đào vừa có hàng xóm mới chuyển đến.
Nghe dân tình đồn rằng, hàng xóm cao 1 mét 88, theo style “cấm dục”, vẻ ngoài lạnh lùng, cư xử nhã nhặn.
…
Dạo này, vận may của Tô Đào thường xuyên “vắng nhà”. Vì sự cố thấm dột mà cô đã bị hàng xóm tầng dưới lên tiếng “nhắc nhở”.
Về sau, cô tìm được một luật sư xuất sắc trên mạng để tư vấn một vài chuyện.
Khởi đầu thuận lợi, quá trình suôn sẻ. Cuối cùng, cô còn add luôn cả Wechat của anh chàng luật sư chất lượng cao này.
Tiếng lòng của Tô Đào: … Chẳng lẽ tình yêu đang vẫy gọi?
Chuyện tình qua mạng bắt đầu rực cháy, Tô Đào ngọt ngào gọi anh là ông xã suốt ba tháng liền.
Rồi bỗng có một ngày, Tô Đào chợt phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ lạ.
Trai đẹp tầng dưới bỗng nhiên đổi tài khoản thành… Cắn một miếng đào.
Tô Đào: … Mi là ai?
Cắn một miếng đào: Ông xã em đây.
🍒 Tác giả: Tuệ Tuyết
🍒 Editor: Jeongie
🍒 Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào.
🍒 Độ dài: 53 chương + 25 ngoại truyện.
🍧 Giới thiệu 🍧
Dưới nhà Tô Đào vừa có hàng xóm mới chuyển đến.
Nghe dân tình đồn rằng, hàng xóm cao 1 mét 88, theo style “cấm dục”, vẻ ngoài lạnh lùng, cư xử nhã nhặn.
…
Dạo này, vận may của Tô Đào thường xuyên “vắng nhà”. Vì sự cố thấm dột mà cô đã bị hàng xóm tầng dưới lên tiếng “nhắc nhở”.
Về sau, cô tìm được một luật sư xuất sắc trên mạng để tư vấn một vài chuyện.
Khởi đầu thuận lợi, quá trình suôn sẻ. Cuối cùng, cô còn add luôn cả Wechat của anh chàng luật sư chất lượng cao này.
Tiếng lòng của Tô Đào: … Chẳng lẽ tình yêu đang vẫy gọi?
Chuyện tình qua mạng bắt đầu rực cháy, Tô Đào ngọt ngào gọi anh là ông xã suốt ba tháng liền.
Rồi bỗng có một ngày, Tô Đào chợt phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ lạ.
Trai đẹp tầng dưới bỗng nhiên đổi tài khoản thành… Cắn một miếng đào.
Tô Đào: … Mi là ai?
Cắn một miếng đào: Ông xã em đây.
4.3
Trần Hương vốn dĩ chỉ tới đây thăm em trai, tiện thể giặt giũ quần áo và quét dọn nhà cửa, nhưng cô không nghĩ rằng mình sẽ đi nhầm phòng tắm, càng không nghĩ tới việc mình sẽ gặp được huấn luyện viên của em trai trong căn phòng tắm ấy.
Cô sợ hãi đến phát khóc, nhưng ngay sau đó lại nghe giọng nói khàn đục của người đàn ông: “Bỏ tay ra”.
“Tôi muốn xem v*.”
Đây là câu chuyện của chàng huấn luyện viên thô lỗ và cô gái nông thôn mềm mại.
Cô sợ hãi đến phát khóc, nhưng ngay sau đó lại nghe giọng nói khàn đục của người đàn ông: “Bỏ tay ra”.
“Tôi muốn xem v*.”
Đây là câu chuyện của chàng huấn luyện viên thô lỗ và cô gái nông thôn mềm mại.
3.9
NỬA THÂN QUEN, NỬA XA LẠ
Tác giả: Mộ Chi
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, ông trời tác hợp, chính kịch
Dịch: Thư Ngố - Góc Của Ngố
Số chương: 84 chương + 6 ngoại truyện
***
Giới thiệu:
Với tính tình lạnh lùng, có người chế giễu Đoàn Hoài Ngạn ăn chay nhiều năm trời, sống chẳng khác gì nhà tu khổ hạnh.
Những người bạn thân thiết biết rõ anh nghe thế thì cười một cách khó hiểu. Đoàn Hoài Ngạn chỉ giả vờ bên ngoài thôi, có ai trong số những người ở bên cạnh anh không biết năm ấy sau khi thi đại học, anh và Hoài Niệm đã ở cùng nhau.
Ngoài mặt, Hoài Niệm là con gái một bảo mẫu của nhà họ Đoàn, Đoàn Hoài Ngạn là con trai trưởng của nhà họ Đoàn, là cậu cả lạnh lùng thờ ơ. Hai người khác nhau một trời một vực.
Sau lưng, lịch sử tin nhắn điện thoại của hai người lại là:
- Em đến phòng anh hay anh xuống? Anh không ngại hôn em trước mặt mẹ em đâu. Chọn một cái đi.
- Em không muốn chọn.
- Anh sẽ giận đấy bé cưng, em không muốn thấy anh giận đúng không?
- “Cái gọi là nửa vời, có nghĩa là tôi đã đạt được điều mình muốn, và thỏa hiệp bằng nước mắt của em.”
Một câu giới thiệu vắn tắt: Có người trước mặt trông không quen nhưng lại hôn nhau đắm đuối ở sau lưng.
Lập ý: Theo đuổi một bản thân tốt đẹp hơn, thích là sự ràng buộc, tình yêu là sự tự do
Tác giả: Mộ Chi
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, ông trời tác hợp, chính kịch
Dịch: Thư Ngố - Góc Của Ngố
Số chương: 84 chương + 6 ngoại truyện
***
Giới thiệu:
Với tính tình lạnh lùng, có người chế giễu Đoàn Hoài Ngạn ăn chay nhiều năm trời, sống chẳng khác gì nhà tu khổ hạnh.
Những người bạn thân thiết biết rõ anh nghe thế thì cười một cách khó hiểu. Đoàn Hoài Ngạn chỉ giả vờ bên ngoài thôi, có ai trong số những người ở bên cạnh anh không biết năm ấy sau khi thi đại học, anh và Hoài Niệm đã ở cùng nhau.
Ngoài mặt, Hoài Niệm là con gái một bảo mẫu của nhà họ Đoàn, Đoàn Hoài Ngạn là con trai trưởng của nhà họ Đoàn, là cậu cả lạnh lùng thờ ơ. Hai người khác nhau một trời một vực.
Sau lưng, lịch sử tin nhắn điện thoại của hai người lại là:
- Em đến phòng anh hay anh xuống? Anh không ngại hôn em trước mặt mẹ em đâu. Chọn một cái đi.
- Em không muốn chọn.
- Anh sẽ giận đấy bé cưng, em không muốn thấy anh giận đúng không?
- “Cái gọi là nửa vời, có nghĩa là tôi đã đạt được điều mình muốn, và thỏa hiệp bằng nước mắt của em.”
Một câu giới thiệu vắn tắt: Có người trước mặt trông không quen nhưng lại hôn nhau đắm đuối ở sau lưng.
Lập ý: Theo đuổi một bản thân tốt đẹp hơn, thích là sự ràng buộc, tình yêu là sự tự do
4.2
Sau khi tuyên bố kết hôn, đôi vợ chồng này chưa từng công khai tham dự bất kỳ sự kiện nào, thậm chí trên Weibo cũng không hề có động thái tương tác nào hết.
Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Lâm Vãn và Cố Tây Trầm chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Ngay cả Lâm Vãn cũng cảm thấy Cố Tây Trầm lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với cô.
Cho đến một ngày, Lâm Vãn đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn.
Phần đầu của Lâm Vãn bị chấn thương khiến ký ức của cô hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình.
Lúc Cố Tây Trầm tới bệnh viện đón cô.
Lâm Vãn vươn đôi tay về phía Cố Tây Trầm: “Chồng ơi, ôm em một cái nào!”
Ông chồng Cố Tây Trầm ngoài mặt plastic kỳ thật đã yêu thầm Lâm Vãn mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ.
Lâm Vãn thấy Cố Tây Trầm không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo anh.
Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Cố Tây Trầm và Lâm Vãn ngủ cùng một giường.
Kết quả nửa đêm tỉnh lại, Cố Tây Trầm thấy Lâm Vãn đang cưỡi trên côn th*t của anh, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.
Đoạn kịch nhỏ:
Mọi người cho rằng, ảnh đế Cố Tây Trầm có dáng người đẹp vậy, chắc hẳn công phu trên giường cũng rất tuyệt.
Nhưng có một ngày Lâm Vãn ảo não chia sẻ trên Weibo: Chồng bị bệnh liệt dương, làm sao bây giờ?
Nháy mắt mọi người khiếp sợ, không thể tin được ảnh đế thân cao 188cm, cơ bụng tám múi thế nhưng lại bị bệnh liệt dương!
Sau lại có một ngày, Lâm Vãn livestream mà quên tắt.
Tuy màn hình tắt nhưng vẫn có thể nghe được âm thanh trong phòng.
Cố Tây Trầm về nhà lôi Lâm Vãn vào phòng làm suốt 2 tiếng đồng hồ.
Mọi người: Đây thật sự là bằng chứng để bác bỏ tin đồn số 1 trong giới giải trí mà!
Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Lâm Vãn và Cố Tây Trầm chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Ngay cả Lâm Vãn cũng cảm thấy Cố Tây Trầm lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với cô.
Cho đến một ngày, Lâm Vãn đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn.
Phần đầu của Lâm Vãn bị chấn thương khiến ký ức của cô hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình.
Lúc Cố Tây Trầm tới bệnh viện đón cô.
Lâm Vãn vươn đôi tay về phía Cố Tây Trầm: “Chồng ơi, ôm em một cái nào!”
Ông chồng Cố Tây Trầm ngoài mặt plastic kỳ thật đã yêu thầm Lâm Vãn mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ.
Lâm Vãn thấy Cố Tây Trầm không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo anh.
Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Cố Tây Trầm và Lâm Vãn ngủ cùng một giường.
Kết quả nửa đêm tỉnh lại, Cố Tây Trầm thấy Lâm Vãn đang cưỡi trên côn th*t của anh, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.
Đoạn kịch nhỏ:
Mọi người cho rằng, ảnh đế Cố Tây Trầm có dáng người đẹp vậy, chắc hẳn công phu trên giường cũng rất tuyệt.
Nhưng có một ngày Lâm Vãn ảo não chia sẻ trên Weibo: Chồng bị bệnh liệt dương, làm sao bây giờ?
Nháy mắt mọi người khiếp sợ, không thể tin được ảnh đế thân cao 188cm, cơ bụng tám múi thế nhưng lại bị bệnh liệt dương!
Sau lại có một ngày, Lâm Vãn livestream mà quên tắt.
Tuy màn hình tắt nhưng vẫn có thể nghe được âm thanh trong phòng.
Cố Tây Trầm về nhà lôi Lâm Vãn vào phòng làm suốt 2 tiếng đồng hồ.
Mọi người: Đây thật sự là bằng chứng để bác bỏ tin đồn số 1 trong giới giải trí mà!
4.1
Sau khi bị thanh mai trúc mã cắm sừng, Từ Hi Nhiễm bị bố và mẹ kế ép đi xem mắt. Người kia sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại lớn hơn cô mười tuổi, không những vậy chân trái còn bị tàn tật.
Lần đầu tiên Từ Hi Nhiễm gặp Tưởng Dư Hoài, anh đeo chân giả nhưng không nhìn ra có chút gì khác thường cả, vẻ ngoài của anh đẹp trai ngoài sức tưởng tượng, trái lại tính cách lại rất khó đoán, nhìn nho nhã lễ độ nhưng lúc nào cũng thể hiện vẻ lạnh lùng xa cách.
Lúc đầu Từ Hi Nhiễm còn cho rằng lần xem mắt này sẽ không được đối phương thích. Không ngờ rằng sau khi quay về lại nhận được thông báo là đối phương rất hài lòng với cô, đồng ý kết hôn với cô luôn.
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lúc mới gả cho Tưởng Dư Hoài, Từ Hi Nhiễm cảm thấy chắc rất khó để chung sống cùng người đàn ông lạnh lùng như anh. Về sau cô mới phát hiện, người đàn ông trưởng thành trầm ổn, thích làm bộ này lại là kẻ rất dính người.
*
Hôm đó người đàn ông đáng lẽ đang ở nước ngoài mở cuộc họp thì đột nhiên lại xuất hiện chặn Từ Hi Nhiễm ở cửa. Từ Hi Nhiễm cho rằng anh vội vàng quay về là do có việc gấp, cô kìm nén được sự căng thẳng hỏi anh: “Có phải chuyện hợp tác ở bên nước ngoài thất bại?”
Anh xị mặt, ánh mắt buồn bã nhìn cô, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Vì sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lần đầu tiên Từ Hi Nhiễm gặp Tưởng Dư Hoài, anh đeo chân giả nhưng không nhìn ra có chút gì khác thường cả, vẻ ngoài của anh đẹp trai ngoài sức tưởng tượng, trái lại tính cách lại rất khó đoán, nhìn nho nhã lễ độ nhưng lúc nào cũng thể hiện vẻ lạnh lùng xa cách.
Lúc đầu Từ Hi Nhiễm còn cho rằng lần xem mắt này sẽ không được đối phương thích. Không ngờ rằng sau khi quay về lại nhận được thông báo là đối phương rất hài lòng với cô, đồng ý kết hôn với cô luôn.
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lúc mới gả cho Tưởng Dư Hoài, Từ Hi Nhiễm cảm thấy chắc rất khó để chung sống cùng người đàn ông lạnh lùng như anh. Về sau cô mới phát hiện, người đàn ông trưởng thành trầm ổn, thích làm bộ này lại là kẻ rất dính người.
*
Hôm đó người đàn ông đáng lẽ đang ở nước ngoài mở cuộc họp thì đột nhiên lại xuất hiện chặn Từ Hi Nhiễm ở cửa. Từ Hi Nhiễm cho rằng anh vội vàng quay về là do có việc gấp, cô kìm nén được sự căng thẳng hỏi anh: “Có phải chuyện hợp tác ở bên nước ngoài thất bại?”
Anh xị mặt, ánh mắt buồn bã nhìn cô, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Vì sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Từ Hi Nhiễm: “...”
4.4
Với tư thế xấu hổ nhất, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất.
Quyền Đình (Dom) x Mộ Lôi (Sub)
Tương tư ngày đêm, không ngừng thăm dò.
Cuối cùng Mộ Lôi cũng trở thành Sub của Quyền Đình như mong muốn.
Chậm rãi nở rộ trong vòng tay anh, mạnh mẽ trưởng thành và luôn ngưỡng vọng (1) anh.
Từ góc nhìn của Mộ Lôi, cô phải ngẩng đầu lên mới trông thấy Quyền Đình. Cô cố gắng duỗi cổ để được nhìn rõ anh hơn, bản thân quỳ gối bên chân anh với một tư thế hèn mọn, điều này khiến trái tim Mộ Lôi chợt rung động...
Quyền Đình (Dom) x Mộ Lôi (Sub)
Tương tư ngày đêm, không ngừng thăm dò.
Cuối cùng Mộ Lôi cũng trở thành Sub của Quyền Đình như mong muốn.
Chậm rãi nở rộ trong vòng tay anh, mạnh mẽ trưởng thành và luôn ngưỡng vọng (1) anh.
Từ góc nhìn của Mộ Lôi, cô phải ngẩng đầu lên mới trông thấy Quyền Đình. Cô cố gắng duỗi cổ để được nhìn rõ anh hơn, bản thân quỳ gối bên chân anh với một tư thế hèn mọn, điều này khiến trái tim Mộ Lôi chợt rung động...
4
Tác giả: TỐ UYÊN
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Team dịch: CỐ DIỆP PHI
Giới thiệu:
Nhà họ Mộ mang về một cô nhóc từ Thị trấn nhỏ ở Giang Nam, tên là Thư Minh Yên.
Khi lớn lên, Thư Minh Yên trắng trẻo ngọc ngà, dịu dàng động lòng người, gương mặt xinh đẹp thanh tú, hơn nữa còn am hiểu thư pháp, hội hoạ, thực sự có tài.
Ông nội Mộ vô cùng hài lòng, nên muốn giữ cô ở lại mãi trong nhà họ Mộ, vì vậy đã sớm lập ra hôn ước giữa cô và cháu trai của nhà hộ mộ là Mộ Tri Diễn.
Bạn thân thở dài, tiếc nuối cho Thư Minh Yên: “Bên cạnh Mộ Tri Diễn có rất nhiều phụ nữ, rõ ràng là anh ta chơi vẫn chưa thấy chán, cậu thực sự muốn gả cho cái loại phóng túng đó sao?”
Thư Minh Yên không muốn kết hôn, tuy nhiên tất cả những gì mà cô có đều do ông cụ nhà họ Mộ cho, nên chẳng còn đường phản kháng.
Sau đó, người đàn ông mà ai ai cũng sợ hãi trong nhà họ Mộ đã trở về sau chuyến công tác. Anh là Mộ Du Trầm, hơn cô bảy tuổi, con trai út của ông cụ Mộ, chú út của Mộ Tri Diễn và cũng là người cầm quyền thực sự của doanh nghiệp Mộ Thị.
Trong phòng khách, Mộ Du Trầm ngồi ở vị trí trung tâm, lạnh lùng uy nghiêm, cao quý chính trực, khiến tất cả mọi người đều chẳng dám phát ra tiếng động.
Năm đó, chính người đàn ông này đã bế cô cả chặng đường, đưa cô từ Thị trấn nhỏ về đến nhà họ Mộ. Thư Minh Yên biết anh là hy vọng duy nhất có thể giúp mình thoát khỏi cuộc hôn nhân với Mộ Tri Diễn.
Sau bữa tối, Thư Minh Yên dè dặt đi theo sau Mộ Du Trầm. Đến cửa phòng ngủ, cuối cùng thì Mộ Du Trầm cũng dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, trầm mặc.
“Mộ tổng, tôi không muốn cưới Mộ Tri Diễn, tôi…” Thư Minh Yên nắm chặt gấu áo, đôi mắt sáng ngời, linh hoạt ngước nhìn, được ăn cả ngã về không nói: “Tôi gả cho chú có được không?”
“Hả?” Tâm mày Mộ Du Trầm khẽ nhúc nhích, một tia yên tĩnh quét qua đáy mắt: “Không nghe rõ, nói lại lần nữa đi.”
Ngày hôm sau, có người nhìn thấy Thư Minh Yên đi chân trần ra khỏi phòng ngủ của Mộ Du Trầm, trên người còn mặc chiếc áo sơ mi mà hôm qua Mộ Du Trầm đã mặc.
…..
Sau này, trong một đêm nào đó, Thư Minh Yên dựa vào vòng tay Mộ Du Trầm: “Nếu em không chủ động tìm anh, thì có phải anh sẽ mặc kệ, để em cưới Mộ Tri Diễn không?”
Người đàn ông lười biếng tựa bên đầu giường, ngón tay đùa nghịch những lọn tóc của cô, giọng nói ấm áp: “Vậy em cho rằng tại sao hôm đó đột nhiên anh lại về nhà họ Mộ?”
Anh muốn về để cướp dâu.
…..
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Team dịch: CỐ DIỆP PHI
Giới thiệu:
Nhà họ Mộ mang về một cô nhóc từ Thị trấn nhỏ ở Giang Nam, tên là Thư Minh Yên.
Khi lớn lên, Thư Minh Yên trắng trẻo ngọc ngà, dịu dàng động lòng người, gương mặt xinh đẹp thanh tú, hơn nữa còn am hiểu thư pháp, hội hoạ, thực sự có tài.
Ông nội Mộ vô cùng hài lòng, nên muốn giữ cô ở lại mãi trong nhà họ Mộ, vì vậy đã sớm lập ra hôn ước giữa cô và cháu trai của nhà hộ mộ là Mộ Tri Diễn.
Bạn thân thở dài, tiếc nuối cho Thư Minh Yên: “Bên cạnh Mộ Tri Diễn có rất nhiều phụ nữ, rõ ràng là anh ta chơi vẫn chưa thấy chán, cậu thực sự muốn gả cho cái loại phóng túng đó sao?”
Thư Minh Yên không muốn kết hôn, tuy nhiên tất cả những gì mà cô có đều do ông cụ nhà họ Mộ cho, nên chẳng còn đường phản kháng.
Sau đó, người đàn ông mà ai ai cũng sợ hãi trong nhà họ Mộ đã trở về sau chuyến công tác. Anh là Mộ Du Trầm, hơn cô bảy tuổi, con trai út của ông cụ Mộ, chú út của Mộ Tri Diễn và cũng là người cầm quyền thực sự của doanh nghiệp Mộ Thị.
Trong phòng khách, Mộ Du Trầm ngồi ở vị trí trung tâm, lạnh lùng uy nghiêm, cao quý chính trực, khiến tất cả mọi người đều chẳng dám phát ra tiếng động.
Năm đó, chính người đàn ông này đã bế cô cả chặng đường, đưa cô từ Thị trấn nhỏ về đến nhà họ Mộ. Thư Minh Yên biết anh là hy vọng duy nhất có thể giúp mình thoát khỏi cuộc hôn nhân với Mộ Tri Diễn.
Sau bữa tối, Thư Minh Yên dè dặt đi theo sau Mộ Du Trầm. Đến cửa phòng ngủ, cuối cùng thì Mộ Du Trầm cũng dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, trầm mặc.
“Mộ tổng, tôi không muốn cưới Mộ Tri Diễn, tôi…” Thư Minh Yên nắm chặt gấu áo, đôi mắt sáng ngời, linh hoạt ngước nhìn, được ăn cả ngã về không nói: “Tôi gả cho chú có được không?”
“Hả?” Tâm mày Mộ Du Trầm khẽ nhúc nhích, một tia yên tĩnh quét qua đáy mắt: “Không nghe rõ, nói lại lần nữa đi.”
Ngày hôm sau, có người nhìn thấy Thư Minh Yên đi chân trần ra khỏi phòng ngủ của Mộ Du Trầm, trên người còn mặc chiếc áo sơ mi mà hôm qua Mộ Du Trầm đã mặc.
…..
Sau này, trong một đêm nào đó, Thư Minh Yên dựa vào vòng tay Mộ Du Trầm: “Nếu em không chủ động tìm anh, thì có phải anh sẽ mặc kệ, để em cưới Mộ Tri Diễn không?”
Người đàn ông lười biếng tựa bên đầu giường, ngón tay đùa nghịch những lọn tóc của cô, giọng nói ấm áp: “Vậy em cho rằng tại sao hôm đó đột nhiên anh lại về nhà họ Mộ?”
Anh muốn về để cướp dâu.
…..
4.8
Tên Hán Việt: Vãn an nguyệt lượng
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.
Tác giả: Vượng Tử A Oai
Số chương: 67 chương
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, phá án, ngọt sủng, yêu thầm một phía, chữa lành, HE
Edit bởi Đán Đán
Một câu tóm tắt: Nhật ký yêu thầm của cảnh sát hình sự mặt lạnh
Dàn ý: Trước khi yêu người khác hãy yêu bản thân mình
Giới thiệu
Thẩm Ngạn Chu, đội trưởng vừa được bổ nhiệm của đội hình sự thành phố Nam Giang. Trẻ tuổi xuất chúng, lí lịch sạch sẽ, điểm đáng tiếc duy nhất chính là đối với ai cũng lạnh như băng.
Đến đội cảnh sát số 1 một năm, đào hoa theo đuôi vô kể, nhưng bất luận là kiểu con gái nào anh cũng không có sắc mặt tốt, từ chối không mềm lòng.
Trong cục đồn đội trưởng Thẩm là người máu lạnh.
Hai vụ án mạng xảy ra liên tiếp làm dư luận xôn xao, lòng người bất an.
Đài truyền hình thành phố cắt cử phóng viên đến cục cảnh sát phỏng vấn về sự kiện này. Phóng viên được cử đi là một cô gái nhỏ con, đứng trước chi đội hình sự cao 1 mét 8, cô như bốc hơi khỏi thế giới.
Từ trước đến nay Thẩm Ngạn Chu ghét phải xuất đầu lộ diện thế này, cảnh sát trong đội ai nấy đều đổ mồ hôi hộ cô phóng viên nhỏ.
Nằm ngoài dự đoán của mọi người, quá trình phỏng vấn vô cùng thuận lợi. Thẩm Ngạn Chu không chỉ không gây khó dễ mà còn tốt tính trả lời hết toàn bộ câu hỏi.
Càng khiến mọi người hoảng loạn là sau khi phỏng vấn kết thúc, Thẩm Ngạn Chu cầm chìa khóa xe trên bàn, môi vẽ ra nụ cười nói với cô phóng viên nhỏ còn đang khiếp sợ: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
–
Từ Niệm Chi cũng bất ngờ, không nghĩ đội trưởng đội hình sự thành phố và anh đẹp trai lầu dưới lại là cùng một người.
Sau vài lần gặp mặt, hai người đã là bạn trên WeChat.
Cô phát hiện ra Thẩm Ngạn Chu không lạnh lùng đến mức trong tưởng tượng, không chỉ khi rảnh sẽ đón cô tan làm mà còn tiện đường đưa bánh kem cho cô, đúng là cảnh sát tốt vì dân phục vụ.
Từ Niệm Chi cho rằng mình sẽ giữ mối quan hệ hàng xóm tốt với Thẩm Ngạn Chu.
Mãi đến một ngày nào đó, đồng nghiệp của Từ Niệm Chi xuất hiện, ngửi được một mùi hương quen thuộc trên người cô.
Đồng nghiệp nhăn mũi ngửi, hồi tưởng lại một phen: “Cậu dùng loại sữa tắm nào thế? Giống như mùi của cảnh sát Thẩm trước kia vậy đó.”
Từ Niệm Chi chớp mắt, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nói không mặn không nhạt.
“Cô ấy dùng của tôi.”
–
Thẩm Ngạn Chu có một túi móc chìa khóa mang theo bên người, không cho bất kì ai động vào.
Trong túi có một tấm ảnh cũ, trên ảnh là một cô gái mặc đồng phục trắng xanh đan xen, tươi cười đáng yêu.
Ảnh chụp bị người ta dùng bút khoanh hai người lại vụng về, mặt sau có hàng chữ mờ có thể thấy được.
–
“Ánh trăng là ảo mộng vĩ đại nhất.”
Chỉ có anh mới biết, trong vô số đêm trằn trọc, anh đã nói hàng ngàn hàng vạn câu chúc ngủ ngon với người trên ảnh.
4.2
Trước khi mất trí nhớ, Vân Kiều si mê say đắm vị hôn phu liên hôn của mình, nhưng cô đã bị phản bội đầy đau đớn.
Sau khi mất trí nhớ, Vân Kiều chỉ nhớ mình thích vị ân nhân cứu mạng - Thẩm Trạm.
Thẩm Trạm là ai?
Đối thủ một mất một còn của vị hôn phu cũ!
[1]
Thuở nhỏ, Vân Kiều bị bắt nạt, chỉ mỗi vị hôn phu trong miệng người lớn đứng ra bảo vệ cô.
Năm mười chín tuổi, Vân Kiều ôm bao kỳ vọng muốn thổ lộ tình cảm với anh ta, lại chứng kiến anh ta ôm người con gái khác, thân mật hôn môi.
“Tôi không ưng mấy cô nhóc nhạt nhẽo vô vị.” Người đàn ông lạnh lùng nhìn cô, trong ánh mắt xa cách không hề có tình cảm.
Vân Kiều nản lòng thoái chí.
Cô mở mắt thêm lần nữa, nào ngờ bị đập đầu mất trí nhớ, bám chặt lấy người đầu tiên mà mình nhìn thấy khi tỉnh lại.
-
Kể từ khi nhặt được vị hôn thê của đối thủ không đội trời chung, Thẩm Trạm kiêu ngạo, nóng tính buộc phải sinh hoạt theo nếp sống chăm con nhỏ, về nhà vào đúng tám giờ tối mỗi ngày.
Bạn bè thảo luận sôi nổi: “Anh Thẩm, sao gần đây anh ngày càng ngoan ngoãn vậy?”
“Con mắt nào của cậu thấy tôi ngoan?” Thẩm Trạm nâng ly rượu lên, cười nhạt.
Giây tiếp theo, tiếng chuông quan tâm đặc biệt vang lên, anh nhanh chân chạy về dỗ người.
[2]
Người cũ mất đi mới biết quý trọng, ân hận về việc trước đây, lao đến nhà họ Thẩm đòi người.
Bà Thẩm mới lên chức không hiểu gì hết: “Ông xã, anh ta là ai thế?”
Thẩm Trạm sầm mặt: “Kẻ thù không đội trời chung của nhà ta.”
Kiều Kiều bừng tỉnh, chỉ thẳng vào người cũ không chút nương tay: “Đóng cửa, thả chó, đánh đuổi tên đó ra ngoài!”
-
Ban đầu, khi nhặt được vị hôn thê của đối thủ một mất một còn, Thẩm Trạm chỉ muốn ra oai phủ đầu!
Về sau, Vân Kiều vừa rơi một giọt nước mắt, Thẩm Trạm đã quỳ xuống ngay!
Sau khi mất trí nhớ, Vân Kiều chỉ nhớ mình thích vị ân nhân cứu mạng - Thẩm Trạm.
Thẩm Trạm là ai?
Đối thủ một mất một còn của vị hôn phu cũ!
[1]
Thuở nhỏ, Vân Kiều bị bắt nạt, chỉ mỗi vị hôn phu trong miệng người lớn đứng ra bảo vệ cô.
Năm mười chín tuổi, Vân Kiều ôm bao kỳ vọng muốn thổ lộ tình cảm với anh ta, lại chứng kiến anh ta ôm người con gái khác, thân mật hôn môi.
“Tôi không ưng mấy cô nhóc nhạt nhẽo vô vị.” Người đàn ông lạnh lùng nhìn cô, trong ánh mắt xa cách không hề có tình cảm.
Vân Kiều nản lòng thoái chí.
Cô mở mắt thêm lần nữa, nào ngờ bị đập đầu mất trí nhớ, bám chặt lấy người đầu tiên mà mình nhìn thấy khi tỉnh lại.
-
Kể từ khi nhặt được vị hôn thê của đối thủ không đội trời chung, Thẩm Trạm kiêu ngạo, nóng tính buộc phải sinh hoạt theo nếp sống chăm con nhỏ, về nhà vào đúng tám giờ tối mỗi ngày.
Bạn bè thảo luận sôi nổi: “Anh Thẩm, sao gần đây anh ngày càng ngoan ngoãn vậy?”
“Con mắt nào của cậu thấy tôi ngoan?” Thẩm Trạm nâng ly rượu lên, cười nhạt.
Giây tiếp theo, tiếng chuông quan tâm đặc biệt vang lên, anh nhanh chân chạy về dỗ người.
[2]
Người cũ mất đi mới biết quý trọng, ân hận về việc trước đây, lao đến nhà họ Thẩm đòi người.
Bà Thẩm mới lên chức không hiểu gì hết: “Ông xã, anh ta là ai thế?”
Thẩm Trạm sầm mặt: “Kẻ thù không đội trời chung của nhà ta.”
Kiều Kiều bừng tỉnh, chỉ thẳng vào người cũ không chút nương tay: “Đóng cửa, thả chó, đánh đuổi tên đó ra ngoài!”
-
Ban đầu, khi nhặt được vị hôn thê của đối thủ một mất một còn, Thẩm Trạm chỉ muốn ra oai phủ đầu!
Về sau, Vân Kiều vừa rơi một giọt nước mắt, Thẩm Trạm đã quỳ xuống ngay!
3.5
Tác giả: 赵灵儿
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Hài Hước
Team dịch: Diệp Tịch Vụ
Giới thiệu
Thiên hạ đều nói, tài năng hội họa của Lan công tử trên đời hiếm có, chỉ tiếc rằng chưa từng tùy tiện cho ai.
Cũng có lời đồn rằng, quan viên trong triều không ai tuổi trẻ tài cao, dung mạo xuất chúng như Liên đại nhân, chỉ tiếc là người keo kiệt.
Nhưng Phương Uyển Chi biết, hai nam nhân kia thực chất chính là một người.....
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Hài Hước
Team dịch: Diệp Tịch Vụ
Giới thiệu
Thiên hạ đều nói, tài năng hội họa của Lan công tử trên đời hiếm có, chỉ tiếc rằng chưa từng tùy tiện cho ai.
Cũng có lời đồn rằng, quan viên trong triều không ai tuổi trẻ tài cao, dung mạo xuất chúng như Liên đại nhân, chỉ tiếc là người keo kiệt.
Nhưng Phương Uyển Chi biết, hai nam nhân kia thực chất chính là một người.....
3.4
Tên Khác: Tôi Có Một Chiếc Váy Tiên Nữ
Giữa cuộc sống bộn bề của thực tập sinh Triệu Hựu Cẩm, một món quà bí ẩn bất ngờ xuất hiện: chiếc váy lấp lánh tưởng như được dệt từ ánh trăng.
Cô không ngờ rằng, chỉ cần khoác lên mình chiếc váy, bản thân lập tức trở nên vô hình trước mọi ánh nhìn.
Đời sống công sở căng thẳng, những âm mưu ngấm ngầm và những khao khát thầm kín giờ đây hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cô sẽ làm gì khi bỗng chốc có thể biến mất giữa dòng đời tấp nập? Và rồi, điều gì đang chờ đợi cô trong thế giới phép màu đầy cạm bẫy ấy?
Giữa cuộc sống bộn bề của thực tập sinh Triệu Hựu Cẩm, một món quà bí ẩn bất ngờ xuất hiện: chiếc váy lấp lánh tưởng như được dệt từ ánh trăng.
Cô không ngờ rằng, chỉ cần khoác lên mình chiếc váy, bản thân lập tức trở nên vô hình trước mọi ánh nhìn.
Đời sống công sở căng thẳng, những âm mưu ngấm ngầm và những khao khát thầm kín giờ đây hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cô sẽ làm gì khi bỗng chốc có thể biến mất giữa dòng đời tấp nập? Và rồi, điều gì đang chờ đợi cô trong thế giới phép màu đầy cạm bẫy ấy?
3.6
Ánh mắt đầu tiên Lý Cẩn Du nhìn thấy thầy giáo dạy Ngữ văn mới tới này đã biết anh hợp khẩu vị của mình.
Khi Sở Bỉnh Văn giảng bài bộ dạng khí thế hăng hái cực kỳ ngon miệng, khiến cô không nhịn được muốn dụ dỗ anh.
Cô nhẹ nhàng uốn éo cơ thể, lập kế hoạch quyến rũ thầy giáo như vậy khiến cô hưng phấn kinh khủng, quần lót đã sớm thấm ướt.
Ánh mắt đầu tiên Sở Bỉnh Văn nhìn thấy bạn học Lý Cẩn Du cũng lập tức biết nhìn qua cô cũng không đơn giản như vậy.
Ánh mắt cô nhìn mình, giống như dã thú nhìn thấy con mồi.
Nhưng thật không khéo, Sở Bỉnh Văn là một gã thợ săn chính hiệu, am hiểu nhất là lạt mềm buộc chặt.
Nói ngắn gọn chính là chuyện xưa bạn học Lý Cẩn Du nghịch lửa không thành bị “làm” ngược lại...
Khi Sở Bỉnh Văn giảng bài bộ dạng khí thế hăng hái cực kỳ ngon miệng, khiến cô không nhịn được muốn dụ dỗ anh.
Cô nhẹ nhàng uốn éo cơ thể, lập kế hoạch quyến rũ thầy giáo như vậy khiến cô hưng phấn kinh khủng, quần lót đã sớm thấm ướt.
Ánh mắt đầu tiên Sở Bỉnh Văn nhìn thấy bạn học Lý Cẩn Du cũng lập tức biết nhìn qua cô cũng không đơn giản như vậy.
Ánh mắt cô nhìn mình, giống như dã thú nhìn thấy con mồi.
Nhưng thật không khéo, Sở Bỉnh Văn là một gã thợ săn chính hiệu, am hiểu nhất là lạt mềm buộc chặt.
Nói ngắn gọn chính là chuyện xưa bạn học Lý Cẩn Du nghịch lửa không thành bị “làm” ngược lại...
3.7
Kiều nữ nhà giàu Giang Noãn bất ngờ phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tên là «Trọng sinh chi quân tẩu nghịch tập ký», hơn nữa còn là nữ phụ pháo hôi trong sách, nữ phụ này bởi vì thích nam chính mà bị nữ chính trọng sinh tính kế gả cho tên du côn trong thôn, không bao lâu sau liền bị tên du côn kia đánh đập đến chết đi sống lại.
Việc xuyên sách đã trở thành sự thật không thể thay đổi, Giang Noãn vì để tránh rơi vào kết cục của nữ phụ trong sách, chỉ có thể tránh né nữ chính trong sách, không muốn trêu chọc, tránh cho bị hào quang của nữ chính ảnh hưởng, ai có thể nghĩ tới cô vẫn trêu chọc phải, hazz... trêu chọc thì trêu chọc đi, dù sao cô cũng không sợ, huống chi cô còn có một chỗ dựa mạnh mẽ...
Hứa Yến chẳng qua là được ông cụ trong nhà nhắc nhở khi nào rảnh thì chăm sóc cô nhóc hàng xóm chưa từng gặp mặt vì cãi nhau với người nhà mà tức giận bỏ xuống nông thôn kia, Hứa Yến làm việc theo lẽ công bằng, lúc đi làm việc ở trong thôn liền thuận tiện ghé thăm cô một chút, nói với thôn trưởng một tiếng liền không muốn xen vào nữa, không nghĩ tới bị vả mặt bôm bốp, chỉ cần anh không làm gì thì liền chạy tới thôn thăm cô nhóc mà mình luôn nhung nhớ.
Vị đoàn trưởng vốn bị quân lính trong quân doanh gọi là "Diêm Vương Mặt Lạnh", lạnh lùng vô tình, chỉ biết giáo huấn bọn họ giống như cháu trai, không nghĩ tới một ngày nào đó, có người nhìn thấy anh đang thận trọng ôm cô gái đang nũng nịu vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Một gã đàn ông sắt thép dịu dàng kia, một màn đầy tình ý kia, khiến một đám binh lính nhìn mà than thở!
Giang Noãn: "Người đàn ông lạnh lùng cấm dục, không gần nữ sắc đâu? Rõ ràng là đại móng heo!".
Việc xuyên sách đã trở thành sự thật không thể thay đổi, Giang Noãn vì để tránh rơi vào kết cục của nữ phụ trong sách, chỉ có thể tránh né nữ chính trong sách, không muốn trêu chọc, tránh cho bị hào quang của nữ chính ảnh hưởng, ai có thể nghĩ tới cô vẫn trêu chọc phải, hazz... trêu chọc thì trêu chọc đi, dù sao cô cũng không sợ, huống chi cô còn có một chỗ dựa mạnh mẽ...
Hứa Yến chẳng qua là được ông cụ trong nhà nhắc nhở khi nào rảnh thì chăm sóc cô nhóc hàng xóm chưa từng gặp mặt vì cãi nhau với người nhà mà tức giận bỏ xuống nông thôn kia, Hứa Yến làm việc theo lẽ công bằng, lúc đi làm việc ở trong thôn liền thuận tiện ghé thăm cô một chút, nói với thôn trưởng một tiếng liền không muốn xen vào nữa, không nghĩ tới bị vả mặt bôm bốp, chỉ cần anh không làm gì thì liền chạy tới thôn thăm cô nhóc mà mình luôn nhung nhớ.
Vị đoàn trưởng vốn bị quân lính trong quân doanh gọi là "Diêm Vương Mặt Lạnh", lạnh lùng vô tình, chỉ biết giáo huấn bọn họ giống như cháu trai, không nghĩ tới một ngày nào đó, có người nhìn thấy anh đang thận trọng ôm cô gái đang nũng nịu vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Một gã đàn ông sắt thép dịu dàng kia, một màn đầy tình ý kia, khiến một đám binh lính nhìn mà than thở!
Giang Noãn: "Người đàn ông lạnh lùng cấm dục, không gần nữ sắc đâu? Rõ ràng là đại móng heo!".