Cổ Đại
684 Truyện
Sắp xếp theo
7.6
Sau khi Hạng gia suy tàn, lão cha của Hạng gia từ một quan viên thanh liêm lỗi lạc thoáng cái trở thành tham quan ai cũng kêu đánh, Hạng Nghi dẫn theo đệ muội tuổi nhỏ không nơi nương tựa, gian nan sống qua ngày.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
Nàng tìm đến thế gia đại tộc Đàm thị, cũng chính là hôn ước ngày xưa định ra rồi tự mình vào cửa Đàm gia.
Việc này vừa xảy ra, không ai không trào phúng nữ nhi Hạng gia tính kế bám lấy Đàm gia, ngay cả thể diện cũng không cần.
Đến đệ đệ muội muội đều khuyên ngăn nàng bởi khi gả vào Đàm gia, chắc chắn sẽ không có ai thiệt tình đối đãi với Hạng Nghi.
Hạng Nghi cười cười, nàng chỉ an tĩnh đứng ở trước cửa Đàm gia để chờ xem thái độ của vị hôn phu.
︎ ‘◡’ ⚝ ๑҉ ᯤ ︎
Đàm Đình chưa từng thấy qua vị hôn thê xuất thân từ tham quan môn đình này, lần đầu tiên biết nàng, chính là nàng cầm hôn thư tìm đến trước cửa nhà mình.
Đàm Đình không thích nàng lắm, nhưng cũng thoải mái tiếp nhận hôn sự này.
Hắn không thích nàng, không thích tâm kế, lại càng không thích nữ nhân tính toán. Nhưng nàng dám gả, hắn cũng không có gì mà không dám cưới.
Sau khi thành hôn, hắn cùng nàng không có lời nào để nói, chỉ mắt lạnh nhìn nàng thực hiện những quy củ khắc nghiệt của tức phụ Đàm gia, sớm tối thưa hầu, xử lý nội trạch, chăm sóc tộc nhân, cùng việc kéo dài huyết mạch với hắn…
Hắn sẽ không vì nàng mà ra mặt, cũng sẽ không giúp nàng chống lưng, xong việc cũng chưa từng ôn tồn mềm giọng.
Nhưng nàng cũng chưa bao giờ oán giận quá nửa câu, không bao giờ lộ ra một tia cảm xúc.
Đàm Đình cho rằng, chỉ cần nàng không tham lam vô độ giống cha thì chính mình cũng không phải không thể hoà hợp với nàng.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy Hạng Nghi nói giỡn với người khác.
Nàng mặc xiêm y mộc mạc, cả người không có mấy món trang sức, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lóe lên ánh sáng ôn hòa dịu dàng, nàng yên lặng đứng trong đám người nhưng nổi bật vô cùng chói mắt.
Đàm Đình sửng sốt một lúc.
Nhưng trong nháy mắt nàng nhìn thấy hắn, nụ cười nhu hòa trên mặt chợt biến mất.
6
Tác giả: 无语子
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
“Đại cô nương! Đại cô nương! Có chuyện vui lớn!” giọng nói kích động của Thanh Tước từ xa vọng vào tai.
Ta không tự chủ được mở mắt ra, muốn nhìn đại nha hoàn hoạt bát tươi đẹp trước kia.
Nàng ấy c..hết vì ta, nhưng ta chưa bao giờ gặp nàng ấy trong mơ. Đây là lần đầu tiên.
“Nhỏ tiếng một chút!” Thanh Mai thấp giọng quát: “Cô nương thật khó khăn mới nghỉ ngơi được một lát, ngươi hốt hoảng như thế đã đánh thức cô nương, xem ta xử lý ngươi như thế nào.”
Ta theo giọng nói nhìn về phía Thanh Mai, trong lòng càng kinh ngạc.
Thanh Mai cũng không còn lão hóa và tiều tụy nữa, khôi phục thành dáng vẻ thiếu nữ.
Một giấc mộng cũ, hai vị cố nhân, có cả Thanh Mai...
Mũi cay cay, ta bất giác rơi nước mắt.
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
“Đại cô nương! Đại cô nương! Có chuyện vui lớn!” giọng nói kích động của Thanh Tước từ xa vọng vào tai.
Ta không tự chủ được mở mắt ra, muốn nhìn đại nha hoàn hoạt bát tươi đẹp trước kia.
Nàng ấy c..hết vì ta, nhưng ta chưa bao giờ gặp nàng ấy trong mơ. Đây là lần đầu tiên.
“Nhỏ tiếng một chút!” Thanh Mai thấp giọng quát: “Cô nương thật khó khăn mới nghỉ ngơi được một lát, ngươi hốt hoảng như thế đã đánh thức cô nương, xem ta xử lý ngươi như thế nào.”
Ta theo giọng nói nhìn về phía Thanh Mai, trong lòng càng kinh ngạc.
Thanh Mai cũng không còn lão hóa và tiều tụy nữa, khôi phục thành dáng vẻ thiếu nữ.
Một giấc mộng cũ, hai vị cố nhân, có cả Thanh Mai...
Mũi cay cay, ta bất giác rơi nước mắt.
9.1
Thể loại: Sư đồ, xuyên thư, huyền huyễn, HE
Editor: Edelweiss
Nhân vật chính: Vân Dao, Mộ Hàn Uyên.
Văn án
1.
Toàn bộ Tu chân giới đều xem Mộ Hàn Uyên là “ánh trăng sáng”, là nghĩa đen lẫn nghĩa bóng,Hắn khí chất tươi mát, trong trẻo, xuất trần, tựa như ánh trăng trên cao, không vương khói lửa nhân gian, cũng tựa như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn, sạch sẽ, thuần khiết,
Thế nên cũng là ánh trăng sáng trong lòng của vô số người tu chân cả nam lẫn nữ.
Đáng tiếc, ánh trăng này, vốc tuyết này lại bị một bàn chân ngọc ngà giẫm đạp, tùy ý lăng nhục, giẫm thành bùn lầy nhơ nhuốc.
Người nọ chính là sư phụ của Mộ Hàn Uyên, Vân Dao.
2.
Sau cái chết bất ngờ của Vân Dao, Mộ Hàn Uyên dần trở thành đại ma đầu mà giới tu chân vừa nghe tên đã sợ mất mật, hắn là bậc kỳ tài ngút trời, chỉ mới tu hành ngàn năm mà đã sắp sửa phi thăng.
Nhưng, trước khi phi thăng, Mộ Hàn Uyên tình cờ phát hiện, trong thần hồn của hắn cất giấu một tâm ma ——
Không ai khác chính là sư phụ Vân Dao, kẻ xưa kia ép hắn làm lô đỉnh mua vui cho nàng.
Muốn loại bỏ tâm ma, chỉ có thể tự tay giết chết.
Mộ Hàn Uyên xoay chuyển thời không, thần hồn trở về mấy trăm năm trước.
Hắn muốn đoạt xá “bản thân” vào thời điểm thích hợp, sau đó tự tay giết chết Vân Dao, như thế mới có thể thành tiên.
Editor: Edelweiss
Nhân vật chính: Vân Dao, Mộ Hàn Uyên.
Văn án
1.
Toàn bộ Tu chân giới đều xem Mộ Hàn Uyên là “ánh trăng sáng”, là nghĩa đen lẫn nghĩa bóng,Hắn khí chất tươi mát, trong trẻo, xuất trần, tựa như ánh trăng trên cao, không vương khói lửa nhân gian, cũng tựa như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn, sạch sẽ, thuần khiết,
Thế nên cũng là ánh trăng sáng trong lòng của vô số người tu chân cả nam lẫn nữ.
Đáng tiếc, ánh trăng này, vốc tuyết này lại bị một bàn chân ngọc ngà giẫm đạp, tùy ý lăng nhục, giẫm thành bùn lầy nhơ nhuốc.
Người nọ chính là sư phụ của Mộ Hàn Uyên, Vân Dao.
2.
Sau cái chết bất ngờ của Vân Dao, Mộ Hàn Uyên dần trở thành đại ma đầu mà giới tu chân vừa nghe tên đã sợ mất mật, hắn là bậc kỳ tài ngút trời, chỉ mới tu hành ngàn năm mà đã sắp sửa phi thăng.
Nhưng, trước khi phi thăng, Mộ Hàn Uyên tình cờ phát hiện, trong thần hồn của hắn cất giấu một tâm ma ——
Không ai khác chính là sư phụ Vân Dao, kẻ xưa kia ép hắn làm lô đỉnh mua vui cho nàng.
Muốn loại bỏ tâm ma, chỉ có thể tự tay giết chết.
Mộ Hàn Uyên xoay chuyển thời không, thần hồn trở về mấy trăm năm trước.
Hắn muốn đoạt xá “bản thân” vào thời điểm thích hợp, sau đó tự tay giết chết Vân Dao, như thế mới có thể thành tiên.
3
Nhậm Khanh Khanh cùng phu quân thành thân ba năm, hiếu kính với phụ mẫu, dưỡng dục hài tử, ngày thường mở cửa hàng bán đậu hũ lấy tiền cho phu quân đọc sách.
Nào biết phu quân của nàng một sớm bay cao, chỉ đón phụ mẫu hắn lên kinh hưởng phúc, còn nàng cùng đứa bé coi như chẳng có gì. Lại có tin tức truyền đến, kẻ phụ lòng kia lên làm Thám Hoa, còn được công chúa để mắt chiêu làm phò mã, vài ngày nữa muốn thành thân.
Tính tình Nhậm Khanh Khanh dịu dàng hiền hậu, nghe thấy tin này cũng đã hạ quyết tâm, trèo đèo lội suối mấy ngàn dặm, bôn ba mấy tháng, muốn lên kinh cáo trạng.
Nàng nghĩ, đương kim thánh thượng chính trực, sao lại cho phép chuyện gièm pha này phát sinh ở triều đại của mình.
Vậy mà nàng không nghĩ đến, bệ hạ chính trực, lại làm chuyện gièm pha quan quân đoạt thần thê như vậy.
Giữa Kim Loan Điện, nữ tử nhỏ xinh giữ đầu nam tử, khẽ nhếch miệng nhỏ phát ra tiếng kêu rên: “Nhẹ thôi.. a…” Đế vương trẻ tuổi ngẩng đầu, lau lau giọt sữa tươi còn sót lại trên khoé môi, mắt ưng híp lại: “Hương vị Khanh Khanh thơm ngon, trẫm không nhẹ được.”
Nam nữ không sạch.
Nào biết phu quân của nàng một sớm bay cao, chỉ đón phụ mẫu hắn lên kinh hưởng phúc, còn nàng cùng đứa bé coi như chẳng có gì. Lại có tin tức truyền đến, kẻ phụ lòng kia lên làm Thám Hoa, còn được công chúa để mắt chiêu làm phò mã, vài ngày nữa muốn thành thân.
Tính tình Nhậm Khanh Khanh dịu dàng hiền hậu, nghe thấy tin này cũng đã hạ quyết tâm, trèo đèo lội suối mấy ngàn dặm, bôn ba mấy tháng, muốn lên kinh cáo trạng.
Nàng nghĩ, đương kim thánh thượng chính trực, sao lại cho phép chuyện gièm pha này phát sinh ở triều đại của mình.
Vậy mà nàng không nghĩ đến, bệ hạ chính trực, lại làm chuyện gièm pha quan quân đoạt thần thê như vậy.
Giữa Kim Loan Điện, nữ tử nhỏ xinh giữ đầu nam tử, khẽ nhếch miệng nhỏ phát ra tiếng kêu rên: “Nhẹ thôi.. a…” Đế vương trẻ tuổi ngẩng đầu, lau lau giọt sữa tươi còn sót lại trên khoé môi, mắt ưng híp lại: “Hương vị Khanh Khanh thơm ngon, trẫm không nhẹ được.”
Nam nữ không sạch.
3.7
Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh mai
Nguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm, nhưng nàng biết có lẽ hắn đã thích thanh mai của mình.
Làm một thợ săn có đức tính cực kì nhẫn nại, Nguyên Sắt Sắt trước án binh bất động, mãi đến sau khi hồi kinh, Nguyên Sắt Sắt bắt lấy thời cơ, chính thức tấn công.
Nguyên Sắt Sắt vờ hiến kế giúp Dư Tu Bách, rằng hắn sẽ thân mật với biểu muội là nàng, làm cho Chu Thấm Nhiên ghen tỵ, làm nàng ta nhận ra tâm ý của mình, thúc đẩy chuyện tốt của hắn và Chu Thấm Nhiên.
Nhưng càng về sau, mọi chuyện lại lệch khỏi dự đoán của Dư Tu Bách, tiểu biểu muội nhu nhược từng bước thâm nhập vào lòng hắn, vầng dương tiểu tướng quân Dư Tu Bách từng bước từng bước rơi vào bẫy rập của tiểu biểu muội……
Trước đây nam chính là thiếu gia ăn chơi lêu lỏng, sau này bị phụ thân ném đến biên cương, rèn dũa trong quân đội vài năm, ngày quay về trở thành thiếu niên ổn trọng, tiểu tướng quân tài ba...
Nguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm, nhưng nàng biết có lẽ hắn đã thích thanh mai của mình.
Làm một thợ săn có đức tính cực kì nhẫn nại, Nguyên Sắt Sắt trước án binh bất động, mãi đến sau khi hồi kinh, Nguyên Sắt Sắt bắt lấy thời cơ, chính thức tấn công.
Nguyên Sắt Sắt vờ hiến kế giúp Dư Tu Bách, rằng hắn sẽ thân mật với biểu muội là nàng, làm cho Chu Thấm Nhiên ghen tỵ, làm nàng ta nhận ra tâm ý của mình, thúc đẩy chuyện tốt của hắn và Chu Thấm Nhiên.
Nhưng càng về sau, mọi chuyện lại lệch khỏi dự đoán của Dư Tu Bách, tiểu biểu muội nhu nhược từng bước thâm nhập vào lòng hắn, vầng dương tiểu tướng quân Dư Tu Bách từng bước từng bước rơi vào bẫy rập của tiểu biểu muội……
Trước đây nam chính là thiếu gia ăn chơi lêu lỏng, sau này bị phụ thân ném đến biên cương, rèn dũa trong quân đội vài năm, ngày quay về trở thành thiếu niên ổn trọng, tiểu tướng quân tài ba...
3.9
Tác Giả: Lão Ti Cơ Lưu Tô
Editor: Yulsosexy
Thể Loại: Cao H, H cổ đại, điền văn, bách hợp, tình hữu độc chung
Văn Án:
Danh môn khuê tú Thẩm Tịnh Xu đêm đó xuất giá, bị nữ tử thần bí cưỡng ép đoạt đi, sau đó... muốn chạy cũng không chạy thoát được con đường bị thao.
Editor: Yulsosexy
Thể Loại: Cao H, H cổ đại, điền văn, bách hợp, tình hữu độc chung
Văn Án:
Danh môn khuê tú Thẩm Tịnh Xu đêm đó xuất giá, bị nữ tử thần bí cưỡng ép đoạt đi, sau đó... muốn chạy cũng không chạy thoát được con đường bị thao.
3.1
Tác giả: Lâm Đình Hiểu Gia Đích Miêu
Chuyển ngữ: Byredo
Designer: Delina La Rosée
Tag: 18+, Cổ đại, Linh dị thần quái, 📚 Tập truyện
Tổng số chương: 12
Giới thiệu
Một linh hồn yêu diễm bám lên người nữ nhi của hắn, còn muốn quyến rũ hắn.
Chuyển ngữ: Byredo
Designer: Delina La Rosée
Tag: 18+, Cổ đại, Linh dị thần quái, 📚 Tập truyện
Tổng số chương: 12
Giới thiệu
Một linh hồn yêu diễm bám lên người nữ nhi của hắn, còn muốn quyến rũ hắn.
3.1
Tiêu Vân Châu bất mãn với hôn sự, lén lút đổi áo cưới với ta.
Kết quả, đêm tân hôn ta lại bước nhầm vào hỷ phòng của người khác.
Sau đêm đó, nàng ta ngang nhiên nói:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, ngươi có thể làm gì chứ?"
"Chi bằng ta nhường phu quân cho ngươi, coi như chúng ta huề nhau…"
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại hối hận, làm ầm lên đòi đổi lại.
Ta mỉm cười đáp:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, không đổi."
Kết quả, đêm tân hôn ta lại bước nhầm vào hỷ phòng của người khác.
Sau đêm đó, nàng ta ngang nhiên nói:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, ngươi có thể làm gì chứ?"
"Chi bằng ta nhường phu quân cho ngươi, coi như chúng ta huề nhau…"
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại hối hận, làm ầm lên đòi đổi lại.
Ta mỉm cười đáp:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, không đổi."
4.6
Ta là người vợ tào khang nhỏ bé tầm thường của Trần Bình.
Khi hắn tự mình xưng Vương, ta cùng hắn an hưởng vinh hoa phú quý.
Tới khi hắn bại binh như núi đổ, ta lại xách tay nải bỏ chạy.
Sau này, nhờ có sự hỗ trợ của Công chúa mà hắn đã vực dậy sau thất bại, danh tiếng không gì bằng. Mà ta lại bị thủ hạ của hắn bắt được, trở thành tù nhân.
Ai nấy đều cười chê ta là kẻ bạc nghĩa phụ tình, trừng trị đúng người đúng tội.
Nói rằng, cho dù Trần Bình có l-ộ-t da r-ú-t gân ta cũng khó mà giải tỏa được nỗi hận trong lòng.
Nào ngờ, vẻ mặt Trần Bình không chút cảm xúc, đổ ra một bàn toàn vàng bạc châu báu.
Hắn chỉ vào mình, nói: “Nào, chọn thêm một lần nữa.”
“Ta và nó, nàng chọn ai?”
Khi hắn tự mình xưng Vương, ta cùng hắn an hưởng vinh hoa phú quý.
Tới khi hắn bại binh như núi đổ, ta lại xách tay nải bỏ chạy.
Sau này, nhờ có sự hỗ trợ của Công chúa mà hắn đã vực dậy sau thất bại, danh tiếng không gì bằng. Mà ta lại bị thủ hạ của hắn bắt được, trở thành tù nhân.
Ai nấy đều cười chê ta là kẻ bạc nghĩa phụ tình, trừng trị đúng người đúng tội.
Nói rằng, cho dù Trần Bình có l-ộ-t da r-ú-t gân ta cũng khó mà giải tỏa được nỗi hận trong lòng.
Nào ngờ, vẻ mặt Trần Bình không chút cảm xúc, đổ ra một bàn toàn vàng bạc châu báu.
Hắn chỉ vào mình, nói: “Nào, chọn thêm một lần nữa.”
“Ta và nó, nàng chọn ai?”
9.3
Văn án
Năm ấy tháng ấy, tại chốn linh đường trang nghiêm. Là ai đã dùng một chiếc áo khoác lông chồn, đổi lấy cùng ai một đời kề cận?
Tháng ngày đằng đẵng, chuyện nhà chuyện nước chuyện thiên hạ. Là ai nắm giữ càn khôn trong tay, giúp cho ai đó trong sạch cả đời?
Một bước sai là mọi bước đều sai, một ân huệ nhỏ kéo theo hai nỗi u buồn. Bên gối chuyện mười năm, Giang Nam hai nỗi sầu xưa, đều khiến trái tim thổn thức…(1)
Hắn là hoàng đế cố chấp, nàng là thần tử tài đức vẹn toàn. Họ Tần làm vua, họ Liên liền muốn nhiều thế hệ làm trung lương. Sau này người đời bàn tán chuyện mỹ nhân giang sơn xưa kia của hắn, liệu sẽ có ai nhắc tới tên nàng?
Một trăm năm sau, chuyện của đời trước đều được ghi lại rõ ràng trong sử sách. Chỉ là, chỉ là nào có ai hay, những đợt sóng xuân màu xanh vỗ dưới cây cầu Thương Tâm, cũng từng một thời soi bóng chim hồng chao lượn(2).
Cát bụi mịt mùng năm xưa trải khắp đời này kiếp này, vùi trong phong hoa tuyết nguyệt. Cả cuộc đời này, hắn chỉ có thể là vị vua ngoan cố, còn nàng chỉ có thể là hiền tướng của hắn mà thôi. Họ Tần làm vua, họ Liên buộc phải đời đời trung lương. Sau này người đời bàn tán chuyện giang sơn mỹ nhân của hắn, chưa từng có ai nhắc tới tên nàng.
Năm ấy tháng ấy, tại chốn linh đường trang nghiêm. Là ai đã dùng một chiếc áo khoác lông chồn, đổi lấy cùng ai một đời kề cận?
Tháng ngày đằng đẵng, chuyện nhà chuyện nước chuyện thiên hạ. Là ai nắm giữ càn khôn trong tay, giúp cho ai đó trong sạch cả đời?
Một bước sai là mọi bước đều sai, một ân huệ nhỏ kéo theo hai nỗi u buồn. Bên gối chuyện mười năm, Giang Nam hai nỗi sầu xưa, đều khiến trái tim thổn thức…(1)
Hắn là hoàng đế cố chấp, nàng là thần tử tài đức vẹn toàn. Họ Tần làm vua, họ Liên liền muốn nhiều thế hệ làm trung lương. Sau này người đời bàn tán chuyện mỹ nhân giang sơn xưa kia của hắn, liệu sẽ có ai nhắc tới tên nàng?
Một trăm năm sau, chuyện của đời trước đều được ghi lại rõ ràng trong sử sách. Chỉ là, chỉ là nào có ai hay, những đợt sóng xuân màu xanh vỗ dưới cây cầu Thương Tâm, cũng từng một thời soi bóng chim hồng chao lượn(2).
Cát bụi mịt mùng năm xưa trải khắp đời này kiếp này, vùi trong phong hoa tuyết nguyệt. Cả cuộc đời này, hắn chỉ có thể là vị vua ngoan cố, còn nàng chỉ có thể là hiền tướng của hắn mà thôi. Họ Tần làm vua, họ Liên buộc phải đời đời trung lương. Sau này người đời bàn tán chuyện giang sơn mỹ nhân của hắn, chưa từng có ai nhắc tới tên nàng.
7.8
Tác giả: Bát Nguyệt
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Gia Đấu, Vả Mặt, HE, Gả Thay
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta đã gả cho vị thiếu niên tướng quân.
Tướng quân chỉ mải mê chinh chiến, ta theo hắn rong ruổi khắp nơi, cơ thể dần suy yếu vì bệnh tật.
Sau đó, ta bị quân địch bắt làm con tin, treo lên tường thành. Tướng quân vì nghĩa lớn đã dùng một mũi tên bắn chết ta.
Mở mắt ra, ta lại trở về ngày chọn chồng năm xưa.
Trưởng tỷ hoảng hốt nắm lấy tay ta: "Nhị muội, muội vốn yếu đuối, không thích hợp gả vào nhà tướng, chi bằng để tỷ thay muội gả qua đó. Tỷ lại ghét nội trạch, muội thông minh trầm ổn, nhất định có thể quán xuyến được nội trạch Mạnh gia. Chúng ta đổi gả đi!"
Hóa ra trưởng tỷ cũng sống lại.
Ta gật đầu: "Được."
Không biết đổi gả rồi, liệu có thể thay đổi vận mệnh hay không?
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Gia Đấu, Vả Mặt, HE, Gả Thay
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta đã gả cho vị thiếu niên tướng quân.
Tướng quân chỉ mải mê chinh chiến, ta theo hắn rong ruổi khắp nơi, cơ thể dần suy yếu vì bệnh tật.
Sau đó, ta bị quân địch bắt làm con tin, treo lên tường thành. Tướng quân vì nghĩa lớn đã dùng một mũi tên bắn chết ta.
Mở mắt ra, ta lại trở về ngày chọn chồng năm xưa.
Trưởng tỷ hoảng hốt nắm lấy tay ta: "Nhị muội, muội vốn yếu đuối, không thích hợp gả vào nhà tướng, chi bằng để tỷ thay muội gả qua đó. Tỷ lại ghét nội trạch, muội thông minh trầm ổn, nhất định có thể quán xuyến được nội trạch Mạnh gia. Chúng ta đổi gả đi!"
Hóa ra trưởng tỷ cũng sống lại.
Ta gật đầu: "Được."
Không biết đổi gả rồi, liệu có thể thay đổi vận mệnh hay không?
8.9
Tác giả: Đào Hoa Vị Độ
Thể loại: cổ đại, HE
Số chương: 5 phần
Editor: Thiên Nhược Hữu Tình - 天若有情
VĂN ÁN:
Ta và khuê mật đều được Hoàng hậu để mắt tới, muốn ban hôn cho hai vị hoàng tử đích xuất làm phi.
Ta có tài bắn cung bách bộ xuyên dương, được chỉ hôn cho Lục hoàng tử giỏi võ.
Còn Sở Tinh Lạc, một khúc cổ cầm tiên âm du dương, được chỉ hôn cho Thái tử giỏi văn.
Sau khi thành thân, ngày tháng bình lặng không sóng gió, vô vị và tẻ nhạt.
Trong một buổi trà đàm của các quý nữ, Sở Tinh Lạc vừa nhấm nháp mứt hoa quả, vừa nói với vẻ mặt thần bí:
“Thái tử hình như có người trong lòng, ta muốn hòa ly với hắn.”
Ta trầm ngâm một lát, cũng trịnh trọng nói: “Lục hoàng tử hình như cũng có bệnh kín… ngươi ly ta cũng ly!”
Nhưng hòa ly thư còn chưa lấy được, chúng ta đã bị chặn lại trong phòng.
Thái tử ép ta vào cửa, má ửng hồng, ánh mắt lưu luyến:
“Lục đệ muội nếu không hài lòng với Lục đệ, hoàn toàn có thể đổi chỗ với Sở cô nương.”
Ta ngơ ngác, lắp bắp:
“Đổi… đổi gì cơ?”
Thái tử cười, để lộ hai hàm răng trắng sáng:
“Đổi phu quân.”
Thể loại: cổ đại, HE
Số chương: 5 phần
Editor: Thiên Nhược Hữu Tình - 天若有情
VĂN ÁN:
Ta và khuê mật đều được Hoàng hậu để mắt tới, muốn ban hôn cho hai vị hoàng tử đích xuất làm phi.
Ta có tài bắn cung bách bộ xuyên dương, được chỉ hôn cho Lục hoàng tử giỏi võ.
Còn Sở Tinh Lạc, một khúc cổ cầm tiên âm du dương, được chỉ hôn cho Thái tử giỏi văn.
Sau khi thành thân, ngày tháng bình lặng không sóng gió, vô vị và tẻ nhạt.
Trong một buổi trà đàm của các quý nữ, Sở Tinh Lạc vừa nhấm nháp mứt hoa quả, vừa nói với vẻ mặt thần bí:
“Thái tử hình như có người trong lòng, ta muốn hòa ly với hắn.”
Ta trầm ngâm một lát, cũng trịnh trọng nói: “Lục hoàng tử hình như cũng có bệnh kín… ngươi ly ta cũng ly!”
Nhưng hòa ly thư còn chưa lấy được, chúng ta đã bị chặn lại trong phòng.
Thái tử ép ta vào cửa, má ửng hồng, ánh mắt lưu luyến:
“Lục đệ muội nếu không hài lòng với Lục đệ, hoàn toàn có thể đổi chỗ với Sở cô nương.”
Ta ngơ ngác, lắp bắp:
“Đổi… đổi gì cơ?”
Thái tử cười, để lộ hai hàm răng trắng sáng:
“Đổi phu quân.”
3.5
Đồng Xu là nữ nhi duy nhất nhà phú thương, cuộc sống đủ đầy, không có lo âu
Có điều nàng lại phát hiện, người mình luôn xem là biểu muội của nhà họ Vương, Triệu Khê Ca, thế mà lại là Công chúa…
Nàng vậy mà trêu ghẹo nàng ấy vô số lần, khi biết được thân phận chân chính của người ta thì chỉ muốn cuốn gói chạy trốn.
Triệu Khê Ca là tiểu công chúa thường xuyên chạy tới cữu cữu Vương gia chơi đùa, liếc mắt một cái liền nhìn trúng một cái tỷ tỷ, muốn mang hồi cung đương Phò mã lại phát hiện người nọ biết chính mình thân phận, thế nhưng muốn chạy trốn, nhuyễn manh công chúa lập tức biến thành bá đạo công chúa.
Có điều nàng lại phát hiện, người mình luôn xem là biểu muội của nhà họ Vương, Triệu Khê Ca, thế mà lại là Công chúa…
Nàng vậy mà trêu ghẹo nàng ấy vô số lần, khi biết được thân phận chân chính của người ta thì chỉ muốn cuốn gói chạy trốn.
Triệu Khê Ca là tiểu công chúa thường xuyên chạy tới cữu cữu Vương gia chơi đùa, liếc mắt một cái liền nhìn trúng một cái tỷ tỷ, muốn mang hồi cung đương Phò mã lại phát hiện người nọ biết chính mình thân phận, thế nhưng muốn chạy trốn, nhuyễn manh công chúa lập tức biến thành bá đạo công chúa.
8.9
Tác giả: Tiều Khách
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Ngọt
Giới thiệu
Năm tám tuổi, ta đã bán mình để đổi lấy mười lượng bạc.
Bốc thuốc cho mẹ, may quần áo mới cho đệ đệ, còn cắt một đầu thịt heo cho cả nhà.
Cha ôm đầu ngồi xổm dưới đất, phiền muộn không nói nên lời.
Ta nói với cha:
“Chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng!”
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Ngọt
Giới thiệu
Năm tám tuổi, ta đã bán mình để đổi lấy mười lượng bạc.
Bốc thuốc cho mẹ, may quần áo mới cho đệ đệ, còn cắt một đầu thịt heo cho cả nhà.
Cha ôm đầu ngồi xổm dưới đất, phiền muộn không nói nên lời.
Ta nói với cha:
“Chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng!”
4
Tác giả: Khai Dương
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Trả Thù, Cung Đấu, Chữa Lành
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu
Ta là một đứa trẻ ngốc nghếch.
Vào ngày cập kê, kế mẫu lừa ta rút thăm chọn chồng.
Ta chọn trúng thế tử của Hầu tước Ích Dương, một thiếu niên quang minh lỗi lạc và đầy ý chí.
Thế tử ôm hoài bão, tất nhiên không chịu phó mặc cả đời mình cho ta.
Ngày đại hôn.
Thế tử bỏ trốn.
Phụ thân giận lây sang ta, muốn kéo ta ra ngoài cho chó ăn.
Ta thản nhiên ngồi trong hỷ phòng lạnh lẽo, mút ngón tay.
Khi đó, vị Hàn Thành Vương nổi danh là Diêm La, lắc lư trên xe lăn đến trước mặt ta.
Hắn cúi người, đưa cho ta một viên kẹo.
Mỉm cười nói:
“Ăn kẹo của ta rồi, thì phải đi theo ta nhé—”
Sau này hắn bị người ta sỉ nhục và chà đạp vì khuyết tật.
Y phục trắng tinh của hắn bị bùn bẩn làm vấy bẩn, mất đi vẻ tiên tử.
Đúng lúc đó, ta cầm thương chắn trước mặt hắn:
“Vân Tế Thương, đã ăn kẹo của chàng, ta phải trả lại thôi.”
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Trả Thù, Cung Đấu, Chữa Lành
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu
Ta là một đứa trẻ ngốc nghếch.
Vào ngày cập kê, kế mẫu lừa ta rút thăm chọn chồng.
Ta chọn trúng thế tử của Hầu tước Ích Dương, một thiếu niên quang minh lỗi lạc và đầy ý chí.
Thế tử ôm hoài bão, tất nhiên không chịu phó mặc cả đời mình cho ta.
Ngày đại hôn.
Thế tử bỏ trốn.
Phụ thân giận lây sang ta, muốn kéo ta ra ngoài cho chó ăn.
Ta thản nhiên ngồi trong hỷ phòng lạnh lẽo, mút ngón tay.
Khi đó, vị Hàn Thành Vương nổi danh là Diêm La, lắc lư trên xe lăn đến trước mặt ta.
Hắn cúi người, đưa cho ta một viên kẹo.
Mỉm cười nói:
“Ăn kẹo của ta rồi, thì phải đi theo ta nhé—”
Sau này hắn bị người ta sỉ nhục và chà đạp vì khuyết tật.
Y phục trắng tinh của hắn bị bùn bẩn làm vấy bẩn, mất đi vẻ tiên tử.
Đúng lúc đó, ta cầm thương chắn trước mặt hắn:
“Vân Tế Thương, đã ăn kẹo của chàng, ta phải trả lại thôi.”
4.1
Ta đã làm một chuyện cực kỳ to gan.
Thuê sát thủ số một giang hồ, ám sát kẻ thù không đội trời chung của ta.
Dưới màn đêm u ám, thiếu niên sát thủ tuấn mỹ cười đến mức mắt cong cong: "Quận chúa yên tâm, việc giết Từ Yến Xuyên cứ giao cho ta."
Ta tin tưởng hắn, ngày ngày chờ đợi tin tức cái chết của kẻ thù.
Nhưng không ngờ, nhiệm vụ ám sát lần nào cũng thất bại, kẻ thù không những không chết, ngược lại còn càng thêm tinh thần phấn chấn.
Ta hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, tức giận đuổi thiếu niên sát thủ đi: "Ngươi đi đi! Ta muốn đổi sát thủ khác."
Thiếu niên sát thủ lại sa sầm mặt, không nói không rằng bò lên giường ta, cắn vào tai ta, giọng nói đầy tủi thân: "Hắn thích người, có thể không giết hắn được không?"
Ta đang định tức giận trả lời "Không thể", nhưng khóe mắt lại liếc thấy trên cánh tay thiếu niên sát thủ có một vết bớt.
Vết bớt này... trên người kẻ thù cũng có một vết bớt giống hệt như vậy.
Thuê sát thủ số một giang hồ, ám sát kẻ thù không đội trời chung của ta.
Dưới màn đêm u ám, thiếu niên sát thủ tuấn mỹ cười đến mức mắt cong cong: "Quận chúa yên tâm, việc giết Từ Yến Xuyên cứ giao cho ta."
Ta tin tưởng hắn, ngày ngày chờ đợi tin tức cái chết của kẻ thù.
Nhưng không ngờ, nhiệm vụ ám sát lần nào cũng thất bại, kẻ thù không những không chết, ngược lại còn càng thêm tinh thần phấn chấn.
Ta hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, tức giận đuổi thiếu niên sát thủ đi: "Ngươi đi đi! Ta muốn đổi sát thủ khác."
Thiếu niên sát thủ lại sa sầm mặt, không nói không rằng bò lên giường ta, cắn vào tai ta, giọng nói đầy tủi thân: "Hắn thích người, có thể không giết hắn được không?"
Ta đang định tức giận trả lời "Không thể", nhưng khóe mắt lại liếc thấy trên cánh tay thiếu niên sát thủ có một vết bớt.
Vết bớt này... trên người kẻ thù cũng có một vết bớt giống hệt như vậy.
3.9
Tên truyện: DU VÃN MỘ THỪA NGÔN
Tác giả: Khai Tân
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, cưới trước yêu sau, ngọt sủng
Giới thiệu:
Năm tôi bốn tuổi, đi coi bói người ta nói tôi khắc cha mẹ. Cha mẹ gửi tôi đến thôn trang, mười năm trời không một lần gặp mặt, cũng mặc kệ sự sống chết của tôi.
Năm tôi mười bốn tuổi, bọn họ đón tôi về, để tôi gả chồng.
Chị cả cười nhạo: "Kẻ ngốc gả cho ma bệnh, quả là một đôi trời sinh."
Cha mẹ bảo: "Nếu không phải vì hôn ước này không thể hủy, chị cả của mày sắp sửa gả cao thì ngay cả việc xách dép cho người ta mày cũng không xứng đâu."
"Con gái gả đi như nước đã đổ ra ngoài, từ nay về sau dù có chuyện hay không thì cũng đừng trở về."
Chỉ có mình chàng, nắm tay tôi, dạy tôi viết tên mình.
Viết rằng: "Phụ nữ cũng xứng đáng có lòng tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, hăng hái tiến tới."
Tác giả: Khai Tân
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, cưới trước yêu sau, ngọt sủng
Giới thiệu:
Năm tôi bốn tuổi, đi coi bói người ta nói tôi khắc cha mẹ. Cha mẹ gửi tôi đến thôn trang, mười năm trời không một lần gặp mặt, cũng mặc kệ sự sống chết của tôi.
Năm tôi mười bốn tuổi, bọn họ đón tôi về, để tôi gả chồng.
Chị cả cười nhạo: "Kẻ ngốc gả cho ma bệnh, quả là một đôi trời sinh."
Cha mẹ bảo: "Nếu không phải vì hôn ước này không thể hủy, chị cả của mày sắp sửa gả cao thì ngay cả việc xách dép cho người ta mày cũng không xứng đâu."
"Con gái gả đi như nước đã đổ ra ngoài, từ nay về sau dù có chuyện hay không thì cũng đừng trở về."
Chỉ có mình chàng, nắm tay tôi, dạy tôi viết tên mình.
Viết rằng: "Phụ nữ cũng xứng đáng có lòng tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, hăng hái tiến tới."
4.2
Bạn đang đọc truyện Đức Dương Quận Chúa của tác giả Thâm Hải Lý Đích Vân Đóa. Nàng tên Ân Trường Hoan, là quận chúa Đức Dương, sinh ra là một cái mỹ nhân, quyến rũ động lòng người, nhận được ngàn vạn sủng ái.
Mặc dù chỉ là quận chúa nhưng vẫn có thể sống thoải mái tiêu dao, lại còn muốn gì được dó, chính là vì có Thái Hậu ngoại tổ mẫu làm chỗ dựa, hết mực cưng chiều nàng.
Nhưng biến cố bỗng nhiên dồn dập tới, Thái Hậu hoăng, mà sau đó chính là vị hôn phu bội ước.
Nàng cũng thất vọng buồn lòng, nghĩ cách giải trừ hôn ước, nhưng chưa kịp làm gì đã trúng kịch độc, tử vong.
Nàng mở mắt ra lần nữa, mơ mơ màng màng, nhận ra mình được trời cao thương xót, cho trọng sinh trở về.
Nàng trước tiên dĩ nhiên chính là cứu ngoại tổ mẫu của mình, sau đó.....Cáo trạng!!Sau khi từ hôn.
Lời nói của Thái Hậu thấm thía: Trường Hoan à, cháu muốn quận mã thế nào?
Ân Trường Hoan nhớ tới việc đời trước, ngữ khí trầm trọng: Xấu chút đi, quá xinh đẹp dễ dàng sinh ý xấu.
Mỗ nam nhân nào đó sờ gương mặt tuấn mỹ vô song của mình, nếu không thì vẽ thêm một vết sẹo?
Nhiều năm sau, khi trở thành Hoàng Hậu Đức Dương, nàng mới nhận thấy thì ra kết cục bi thảm đời trước là bởi vì nàng không chọn nam nhân đẹp nhất.
Mặc dù chỉ là quận chúa nhưng vẫn có thể sống thoải mái tiêu dao, lại còn muốn gì được dó, chính là vì có Thái Hậu ngoại tổ mẫu làm chỗ dựa, hết mực cưng chiều nàng.
Nhưng biến cố bỗng nhiên dồn dập tới, Thái Hậu hoăng, mà sau đó chính là vị hôn phu bội ước.
Nàng cũng thất vọng buồn lòng, nghĩ cách giải trừ hôn ước, nhưng chưa kịp làm gì đã trúng kịch độc, tử vong.
Nàng mở mắt ra lần nữa, mơ mơ màng màng, nhận ra mình được trời cao thương xót, cho trọng sinh trở về.
Nàng trước tiên dĩ nhiên chính là cứu ngoại tổ mẫu của mình, sau đó.....Cáo trạng!!Sau khi từ hôn.
Lời nói của Thái Hậu thấm thía: Trường Hoan à, cháu muốn quận mã thế nào?
Ân Trường Hoan nhớ tới việc đời trước, ngữ khí trầm trọng: Xấu chút đi, quá xinh đẹp dễ dàng sinh ý xấu.
Mỗ nam nhân nào đó sờ gương mặt tuấn mỹ vô song của mình, nếu không thì vẽ thêm một vết sẹo?
Nhiều năm sau, khi trở thành Hoàng Hậu Đức Dương, nàng mới nhận thấy thì ra kết cục bi thảm đời trước là bởi vì nàng không chọn nam nhân đẹp nhất.
3.8
Bạn đang đọc truyện Dục Tiên Đồcủa tác giả Mạc Mạc Tâm.
Sau khi Sở Nhược Đinh mất mạng, nàng mới biết thì ra nàng chỉ là một nữ phụ trong truyện.
Mà đây còn là truyện NP tiên hiệp, nhân vật nữ chính là Kiều Kiều, người mà nàng hâm mộ, ghen ghét, người khí vận nghịch thiên, mọi thứ đều tốt đẹp.
Sở Nhược Đình chỉ là vai phụ trợ, đối lập để mọi người thấy được ưu điểm của nữ chính, còn phải luôn nhằm vào nữ chính, để thế hiện sự sủng ái, cưng chiều của các nam nhân khác với nữ chính, thế nên kết cục của nàng chỉ có thể nói là thê thảm.
Sở Nhược Đình đặt tay lên ngực tự hỏi, nàng đã làm sai điều gì.
Nàng hận Kiều Kiều.
Cũng hận những tên nam nhân đời trước luôn bảo vệ Kiều Kiều.
Sống lại một đời, Sở Nhược Đình mở ra bàn tay vàng giết về Tu Chân Giới, trở về tu luyện, đem toàn bộ kẻ thù đạp dưới chân!
Bảy tên mang danh nam chính.
Đại sư Huynh ôn như, kẻ điên bệnh kiều, tiền bối cấm dục, thích khách trung khuyển, Ma Quân bá đạo, tà tu xảo trá, thế gia công tử mắc bệnh sạch sẽ.
Sau khi Sở Nhược Đinh mất mạng, nàng mới biết thì ra nàng chỉ là một nữ phụ trong truyện.
Mà đây còn là truyện NP tiên hiệp, nhân vật nữ chính là Kiều Kiều, người mà nàng hâm mộ, ghen ghét, người khí vận nghịch thiên, mọi thứ đều tốt đẹp.
Sở Nhược Đình chỉ là vai phụ trợ, đối lập để mọi người thấy được ưu điểm của nữ chính, còn phải luôn nhằm vào nữ chính, để thế hiện sự sủng ái, cưng chiều của các nam nhân khác với nữ chính, thế nên kết cục của nàng chỉ có thể nói là thê thảm.
Sở Nhược Đình đặt tay lên ngực tự hỏi, nàng đã làm sai điều gì.
Nàng hận Kiều Kiều.
Cũng hận những tên nam nhân đời trước luôn bảo vệ Kiều Kiều.
Sống lại một đời, Sở Nhược Đình mở ra bàn tay vàng giết về Tu Chân Giới, trở về tu luyện, đem toàn bộ kẻ thù đạp dưới chân!
Bảy tên mang danh nam chính.
Đại sư Huynh ôn như, kẻ điên bệnh kiều, tiền bối cấm dục, thích khách trung khuyển, Ma Quân bá đạo, tà tu xảo trá, thế gia công tử mắc bệnh sạch sẽ.
8
Sau khi trọng sinh, Thích Vô Biệt đăng cơ vào năm năm tuổi.
Hừm, dù tuổi nhỏ, nhưng kí ức đời trước vẫn còn, trong lòng tiểu hoàng đế suy nghĩ, cũng là lúc nên đem tiểu Hoàng Hậu còn đang ê a học chữ nhập cung thôi.
Ai nói thiên cổ đế vương đều đa tình chứ?
Ai nói hậu cung ba ngàn giai lệ mới là bình thường chứ?
Đừng nói nhược thủy tam thiên, trên đời này chỉ cần một mình nàng là đủ rồi.
Ân Mịch Đường: QAQ hoàng đế đáng sợ quá, ta muốn về nhà!!
Thích Vô Biệt: Trẫm về nhà mẹ với nàng.
Hừm, dù tuổi nhỏ, nhưng kí ức đời trước vẫn còn, trong lòng tiểu hoàng đế suy nghĩ, cũng là lúc nên đem tiểu Hoàng Hậu còn đang ê a học chữ nhập cung thôi.
Ai nói thiên cổ đế vương đều đa tình chứ?
Ai nói hậu cung ba ngàn giai lệ mới là bình thường chứ?
Đừng nói nhược thủy tam thiên, trên đời này chỉ cần một mình nàng là đủ rồi.
Ân Mịch Đường: QAQ hoàng đế đáng sợ quá, ta muốn về nhà!!
Thích Vô Biệt: Trẫm về nhà mẹ với nàng.
3.9
Tên khác: Under the oak tree, OAK, Dưới Bóng Cây Sồi, Dưới Tán Cây Sồi
Thể loại: Romance, Mature, Drama, Smut
Giới thiệu
Công tước không hề coi trong cô con gái lớn Maximilian của mình, bởi lẽ nàng nói lắp.
Nàng cũng không có tiếng nói gì ở nơi này, cha nàng chỉ hôn, ép nàng phải cưới một kị sĩ, nàng cũng chỉ có thể thoả hiệp.
Nhưng chỉ bên nhau đêm tân hôn, người chồng tên Riftan Calypse lại rời đi không lời từ biệt.
Ba năm trôi qua, chàng ta trở về, vẻ vang và được sùng bài vì là một vị kị sĩ diệt rồng nổi tiếng khắp lục địa.
Liệu Maximilian sẽ đối mặt với sự trở lại của người chồng 3 năm không thấy mặt như thế nào đây? Là lạnh nhạt hay sẽ bị ly hôn?
Hãy đón chờ những drama xảy ra với nàng Max của chúng ta nào (. ❛ ᴗ ❛.)
Thể loại: Romance, Mature, Drama, Smut
Giới thiệu
Công tước không hề coi trong cô con gái lớn Maximilian của mình, bởi lẽ nàng nói lắp.
Nàng cũng không có tiếng nói gì ở nơi này, cha nàng chỉ hôn, ép nàng phải cưới một kị sĩ, nàng cũng chỉ có thể thoả hiệp.
Nhưng chỉ bên nhau đêm tân hôn, người chồng tên Riftan Calypse lại rời đi không lời từ biệt.
Ba năm trôi qua, chàng ta trở về, vẻ vang và được sùng bài vì là một vị kị sĩ diệt rồng nổi tiếng khắp lục địa.
Liệu Maximilian sẽ đối mặt với sự trở lại của người chồng 3 năm không thấy mặt như thế nào đây? Là lạnh nhạt hay sẽ bị ly hôn?
Hãy đón chờ những drama xảy ra với nàng Max của chúng ta nào (. ❛ ᴗ ❛.)
4
La Mã không thể xây nên trong một ngày, tiểu thuyết cũng cần không gian để triển khai câu chuyện, để đi từ bình đạm lên tới cao trào. Đường Chuyên xuất phát từ câu chuyện rất bình thường, dần dần gây chú ý rồi lật đổ cả đại thần Nguyệt Quan, ngạo nghễ top 1 lịch sử - quân sự của quidian. Chỉ bằng vào nửa bộ Đường Chuyên thôi Kiết Dữ 2 đã chen chân vào nhóm tác giả được ưa chuộng nhất.Đường Chuyên với phong cách nhẹ nhàng, hóm hỉnh nhưng có nền tảng lịch sử sâu dày đã tạo nên sự đột phá điên đảo thể loại lịch sử quân sự. Lịch sử không thể lặp lại, nhưng lịch sử có thể viết lại, còn ai có thể viết lịch sử thoải mái mà không tùy tiện như Kiết Dữ 2?Vân Diệp chỉ là người bình thường, tướng mạo bình thường, trí tuệ bình thường, nghị lực cũng bình thường, giống như vô vàn người bình thường mà bạn thấy đi trên phố, nhưng ai quy định chỉ thiên tài mới được xuyên việt?
Vân Diệp xuyên việt, y tới những năm đầu Trinh Quan thời Đường, đi cùng y chỉ có một con ngựa hoang gặp nạn, y không hiểu quân sự, không hiểu chính trị, y chẳng thể lật tay làm mây úp tay làm mưa, nhưng y định sẵn sẽ làm thay đổi thời đại do kiếm và bút tô vẽ này. Sơ Đường có quá nhiều tiếc nuối, Trường Tôn hoàng hậu chết sớm, công chúa sống xoa hoa dâm dật, huynh đệ tương tàn, Vân Diệp nguyện làm một viên gạch lát nền cho Đại Đường để bù đắp nuối tiếc đó, để Đại Đường thêm tình người, chứ không phải chỉ có quyền lợi chinh phạt lạnh băng.Tiểu thuyết ăn nhanh cũng là tiểu thuyết, dù không giúp bạn tăng trưởng trí tuệ cũng giúp bạn tăng thêm kinh nghiệm, mang tới cho bạn niềm vui. Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.
Vân Diệp xuyên việt, y tới những năm đầu Trinh Quan thời Đường, đi cùng y chỉ có một con ngựa hoang gặp nạn, y không hiểu quân sự, không hiểu chính trị, y chẳng thể lật tay làm mây úp tay làm mưa, nhưng y định sẵn sẽ làm thay đổi thời đại do kiếm và bút tô vẽ này. Sơ Đường có quá nhiều tiếc nuối, Trường Tôn hoàng hậu chết sớm, công chúa sống xoa hoa dâm dật, huynh đệ tương tàn, Vân Diệp nguyện làm một viên gạch lát nền cho Đại Đường để bù đắp nuối tiếc đó, để Đại Đường thêm tình người, chứ không phải chỉ có quyền lợi chinh phạt lạnh băng.Tiểu thuyết ăn nhanh cũng là tiểu thuyết, dù không giúp bạn tăng trưởng trí tuệ cũng giúp bạn tăng thêm kinh nghiệm, mang tới cho bạn niềm vui. Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.
9.8
Bạch ngọc thân Phật ngự trên mây, ưa gió ưa trăng ưa nhã nhuần, chớ mà dây dưa.
Tinh tú điểm mắt khuôn trăng đầy, ham tiền ham quyền ham sắc xuân, hồng trần đón đưa.
Một ngày kia gió trăng lung lay, ngã nhào.
Đường đi không nổi nữa ca ca, cai sắc.
Xuỵt, đừng khuyên.
*
Giải thích tên truyện: “Hành bất đắc dã ca ca” là một thành ngữ cổ của Trung Quốc, chỉ đường đi gian nan, lấy ý từ bài thơ “Cầm ngôn” của Khưu Tuấn thời Minh. Trong nguyên gốc, “ca ca” là từ tượng thanh mô phỏng tiếng chim đa đa kêu, được người xưa trữ tình hóa thành một hình ảnh thơ thay cho tiếng lòng than thở vì đường khó đi, đồng thời biểu đạt nỗi buồn ly biệt với người thân. Nhưng đặt vào bối cảnh truyện thì “ca ca” trong tên truyện có nghĩa là “anh trai”.
Chú thích tên các hồi: Tên 4 hồi đầu là những câu thơ tác giả nhặt từ bài Trường Can hành kỳ 1 của Lý Bạch, tên hồi cuối do tác giả tự đặt, tất cả đều do người dịch tự dịch.
*
Cảnh báo của người dịch:
– Truyện RẤT nhiều mìn, nhưng không phải incest gì đâu nha.
– Đừng đọc truyện với tâm thế đọc ngôn tình, sảng văn, giải trí, ngọt sủng, nam thanh nữ tú sạch tâm sạch thân đẹp đẽ nên thơ, bla bla… sốc văn hóa đấy.
Tinh tú điểm mắt khuôn trăng đầy, ham tiền ham quyền ham sắc xuân, hồng trần đón đưa.
Một ngày kia gió trăng lung lay, ngã nhào.
Đường đi không nổi nữa ca ca, cai sắc.
Xuỵt, đừng khuyên.
*
Giải thích tên truyện: “Hành bất đắc dã ca ca” là một thành ngữ cổ của Trung Quốc, chỉ đường đi gian nan, lấy ý từ bài thơ “Cầm ngôn” của Khưu Tuấn thời Minh. Trong nguyên gốc, “ca ca” là từ tượng thanh mô phỏng tiếng chim đa đa kêu, được người xưa trữ tình hóa thành một hình ảnh thơ thay cho tiếng lòng than thở vì đường khó đi, đồng thời biểu đạt nỗi buồn ly biệt với người thân. Nhưng đặt vào bối cảnh truyện thì “ca ca” trong tên truyện có nghĩa là “anh trai”.
Chú thích tên các hồi: Tên 4 hồi đầu là những câu thơ tác giả nhặt từ bài Trường Can hành kỳ 1 của Lý Bạch, tên hồi cuối do tác giả tự đặt, tất cả đều do người dịch tự dịch.
*
Cảnh báo của người dịch:
– Truyện RẤT nhiều mìn, nhưng không phải incest gì đâu nha.
– Đừng đọc truyện với tâm thế đọc ngôn tình, sảng văn, giải trí, ngọt sủng, nam thanh nữ tú sạch tâm sạch thân đẹp đẽ nên thơ, bla bla… sốc văn hóa đấy.
3.6
"Khiến ngươi từ một đại tướng quân tiếng tăm lừng lẫy trở thành người của bổn cung, mà bản thân ta vẫn có thể xem nó như một loại chiến lợi phẩm, như vậy mới là điều nhục nhã nhất đối với ngươi....."
Thân là đại tướng quân Tô Khanh Hàn bị bắt thay thế Cung quốc công chúa đi hòa thân, gả cho Hoàng thái tử địch quốc làm Thái Tử Phi, nhận hết khuất nhục;
Hoàng thái tử vốn dĩ chỉ muốn Tô Khanh Hàn trở thành một món đồ chơi, không nghĩ tới lại vì một lần đánh cuộc mà bản thân phải trả giá.....
Đây là giai đoạn công thụ nhìn nhau không thuận mắt, ngược thân ngược tâm, cuối cùng lại phải truy thê hỏa táng tràng.
CP: Bá đạo Hoàng thái tử mỹ tra công X Đại tướng quân cường thụ
Ngọt ngược đều có, 1V1 song khiết, có CP phụ, HE.
Phân loại: Ngược văn, HE, ngọt văn, sảng văn, cổ đại, cung đình.
Thân là đại tướng quân Tô Khanh Hàn bị bắt thay thế Cung quốc công chúa đi hòa thân, gả cho Hoàng thái tử địch quốc làm Thái Tử Phi, nhận hết khuất nhục;
Hoàng thái tử vốn dĩ chỉ muốn Tô Khanh Hàn trở thành một món đồ chơi, không nghĩ tới lại vì một lần đánh cuộc mà bản thân phải trả giá.....
Đây là giai đoạn công thụ nhìn nhau không thuận mắt, ngược thân ngược tâm, cuối cùng lại phải truy thê hỏa táng tràng.
CP: Bá đạo Hoàng thái tử mỹ tra công X Đại tướng quân cường thụ
Ngọt ngược đều có, 1V1 song khiết, có CP phụ, HE.
Phân loại: Ngược văn, HE, ngọt văn, sảng văn, cổ đại, cung đình.
7
Truyện Gả Cho Tiểu Trúc Mã của tác giả Nhất Khỏa Hàm Thái kể về Tiết Đông Mai có một tiểu trúc mã, hai người cùng nhau lớn lên từ khi còn cởi chuồng, cha mẹ hai bên có mối quan hệ tốt, nên đã sắp đặt hôn ước cho họ, dự định chờ đến khi nhà gái đến tuổi cập kê thì tổ chức đám cưới.
Nhưng nàng còn chưa kịp lớn, cha của tiểu trúc mã đã thi đỗ tú tài, sau làm quan tại thành Thám Hoa.
Tiểu trúc mã đi theo cha hắn, triều đình phái đi nơi khác, hai người cũng dần mất liên lạc.
Sau này cha mẹ nàng bị oan và bị giết, Tiết Đông Mai lẻ loi một mình, lên đường đến phủ thành kêu oan.
Không ngờ tình cờ gặp gia đình tiểu trúc mã được chuyển về.
Mẹ của tiểu trúc mã nói, chỉ cần Đông Mai làm con dâu bà, bọn họ sẽ giúp nàng lật lại vụ án trả thù cho nàng.
Lúc đó Đông Mai biết rằng tiểu trúc mã đã có người khác ở trong lòng.
Nhìn ánh mắt lạnh lùng của tiểu trúc mã, Đông Mai đồng ý thành hôn.
Sau đó thỏa thuận riêng với tiểu trúc mã, chờ khi vụ án của cha mẹ lật lại, sẽ để hắn viết hưu thư bỏ nàng, nàng sẽ rời khỏi phủ thành, vĩnh viễn không trở lại.
Tiểu trúc mã nhìn nàng, không nói gì.
Nhưng nàng còn chưa kịp lớn, cha của tiểu trúc mã đã thi đỗ tú tài, sau làm quan tại thành Thám Hoa.
Tiểu trúc mã đi theo cha hắn, triều đình phái đi nơi khác, hai người cũng dần mất liên lạc.
Sau này cha mẹ nàng bị oan và bị giết, Tiết Đông Mai lẻ loi một mình, lên đường đến phủ thành kêu oan.
Không ngờ tình cờ gặp gia đình tiểu trúc mã được chuyển về.
Mẹ của tiểu trúc mã nói, chỉ cần Đông Mai làm con dâu bà, bọn họ sẽ giúp nàng lật lại vụ án trả thù cho nàng.
Lúc đó Đông Mai biết rằng tiểu trúc mã đã có người khác ở trong lòng.
Nhìn ánh mắt lạnh lùng của tiểu trúc mã, Đông Mai đồng ý thành hôn.
Sau đó thỏa thuận riêng với tiểu trúc mã, chờ khi vụ án của cha mẹ lật lại, sẽ để hắn viết hưu thư bỏ nàng, nàng sẽ rời khỏi phủ thành, vĩnh viễn không trở lại.
Tiểu trúc mã nhìn nàng, không nói gì.
4.5
Mọi người nào biết đại ma đầu Thích Ẩn sau này tung hoành thiên hạ, hủy diệt vô số, hiện giờ cũng chỉ là một đứa con hoang không ai quan tâm, bỏ mặc sống chết.
Mà hắn đang ngồi xổm dưới nhà dì mình, y như một con chó hoang chờ miếng ăn, vô tình nhìn thấy một người đi tới.
Hắn không biết người kia là cộng chủ yêu ma hung ác tàn bạo trong lời đồn.
"Tân nương ta ở chỗ này, ta tới tìm hắn, thành thân."
Thích Ẩn nằm mơ cũng không nghĩ tới, tân nương trong miệng hắn, chính là mình.........
Mà hắn đang ngồi xổm dưới nhà dì mình, y như một con chó hoang chờ miếng ăn, vô tình nhìn thấy một người đi tới.
Hắn không biết người kia là cộng chủ yêu ma hung ác tàn bạo trong lời đồn.
"Tân nương ta ở chỗ này, ta tới tìm hắn, thành thân."
Thích Ẩn nằm mơ cũng không nghĩ tới, tân nương trong miệng hắn, chính là mình.........